1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trở thành vợ của tình địch - Thư Hoài (Chương 85.2)Hoàn chính văn

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 11:

      Editor: Lin

      Vì lượng diện tích bị Tô Giản phun tới quá lớn, nên bữa tiệc phong phú này hoàn toàn bị phá hỏng, cuối cùng Tô Giản lại lần nữa làm hai bát mì tôm cà chua trứng.

      tuần náo loạn như vậy kết thúc. Sáng hôm sau, lúc Tô Giản rời giường, An Dĩ Trạch đến công ty.

      mình nhảy vòng tất cả các phòng, cuối cùng Tô Giản vẫn chỉ có thể ỉu xìu nhảy về phòng mình.

      Hừm, trong căn nhà này thiếu An Dĩ Trạch để trêu, quả rất nhàm chán.

      Hơn nữa, vẫn chưa có người nào mang bữa sáng đến cho mình.

      Tối hôm qua, An Dĩ Trạch cho khoản tiền , lại còn cho số điện thoại của mấy nhà hàng bên ngoài, là muốn nấu cơm hay là mua đồ ăn bên ngoài là do quyết, đồng thời còn cho thẻ tín dụng, trong đó có khoảng trăm vạn, muốn mua cái gì, có thể tùy tiện dùng.

      tại ông đây cũng chỉ là người có tiền! Tô Giản móc thẻ tín dụng ra vuốt ve, nhưng lại có gì để tiêu.

      Vì vậy ngày của Tô Giản cứ thế trôi qua: Bữa ăn sáng, chưa ăn; buổi sáng, lên mạng chơi game; bữa trưa, lấy túi sủi cảo trong tủ lạnh; buổi chiều, ngủ.

      Tỉnh dậy, hơn ba giờ chiều, Tô Giản trong phòng kìm nén đến sợ hãi, vô cùng muốn ra ngoài chút, lúc này mới nhớ đến vấn đề quan trọng: An Dĩ Trạch cho mình tiền để mình mua đồ, lại quên cho mình chìa khóa nhà!

      Ở trong phòng em Tô tìm kiếm lúc cũng thấy, Tô Giản thể làm gì khác hơn là lên ban công ngồi hồi, lúc này khác gì con chim tội nghiệp nhìn ra thế giới. Hơn nữa, chúng cư hạng sang đúng là chung cư hạng sang, phong cảnh xung quanh tệ…

      Ở nhà đóng cửa ngày Tô Giản lại càng muốn ra ngoài.

      Suy nghĩ hồi, Tô Giản quyết định gọi điện thoại cho An Dĩ Trạch.

      Bên kia An Dĩ Trạch họp, vừa nhìn tên hiển thị màn hình, khỏi nhíu mày cái.

      “Giản Giản?”

      Vì cách gọi này rất thân mật, hơn nữa mặc dù giọng của tổng giám đốc bọn họ vẫn như bình thường, nhưng thành cũng dịu dàng hơn, vì vậy những nhân vật cấp cao trong phòng họp đều tỏ vẻ ‘tôi nghe thấy gì hết’ nhưng lỗ tai lại dựng thẳng lên cao.

      Tô Giản cảm thấy hơi kỳ cục: “Khi nào về?” Ngừng chutslaij bổ sung. “Để tôi biết làm cơm tối.”

      An Dĩ Trạch dừng lại. ra tối nay buổi xã giao,mặc dù có gì quan trọng, nhưng cũng tính về nhà ăn cơm tối, nhưng biết vì sao, nghe thanh nhàng của trong điện thoại, bỗng nhiên lại cảm thấy việc về nhà ăn cơm tối cũng tồi.

      tháng trước, thỉnh thoảng cũng về nhà ăn cơm tối, nhưng số lần rất ít, đại đa số thời gian, đều ở lại công ty làm thêm giờ hoặc xã giao, mà ở nhà tự làm cơm tự ăn. Mặc dù mỗi ngày đều gửi tin nhắn hỏi ánh có về nha ăn cơm tối hay , nhưng giọng , chẳng qua cũng chỉ là giọng điều bình thường của người muốn biết buổi tối có thêm người ăn nữa hay . Mặc dù trước mặt người ngoài, họ là cặp vợ chồng thương nhau, nhưng dù sao, tháng trước hai người cũng chỉ là người xa lạ, huống hồ vết thương của hai bên còn gia tăng.

      Trước kia, chưa bao giờ gọi điện thoại cho , thanh mềm mại che giấu được tia chờ mong. tháng trước, vẫn luôn cẩn thận dè dặt, nhàng lịch , hề tự nhiên như sau khi mất trí nhớ, mặc dù thỉnh thoảng cũng khiến người ta dở khóc dở cười. Chẳng lẽ đúng như từng , đây mới chính là dáng vẻ của , vì mất trí nhớ, mới dám bộc lộ bản tính này trước mặt ?

      Lại , khi đối mặt với , tự chủ còn lạnh lùng như trước nữa?

      An Dĩ Trạch: “Năm rưỡi tan làm.”

      nghĩ, tài nấu nướng của quả cũng tệ, việc về nhà hình như càng làm mong đợi hơn chút.

      Mà chung quanh, các cán bộ cấp cao còn lại nghe lén cuộc chuyện, sau khi thấy tin tức tổng giám đốc luôn luôn lạnh lùng của bọn họ bỏ qua cuộc xã giao mà muốn chạy về nhà, lại thấy được vẻ dịu dàng hiếm thấy khuôn mặt .

      Có thể làm được việc như vậy có người thứ hai, người ở đầu bên kia nhất định là phu nhân tổng giám đốc! Nghe tổng giám đốc và vị phu nhân mới cưới rất thương nhau, hôm nay được chứng kiến, quả nhiên sai.

      Sau khi tan họp, Tổng giám đốc kinh doanh Quý Minh Phi đưa tay chụp lên vai An Dĩ Trạch, cười cách xấu xa. “Sao nào? phải nghe tối nay cậu đến Doãn Thị xã giao sao? Tại sao lại muốn về nhà sau khi tan sở?”

      Quý Minh Phi là bạn tốt của An Dĩ Trạch, cũng là người ngoài duy nhất biết chuyện gì giữa cuộc hôn nhân của bạn mình. Hai người là bạn rất thân từ thời đại học, sau này An Dĩ Trạch tiếp quản CMI, Quý Minh Phi tất nhiên cũng đến đây giúp đỡ tay.

      An Dĩ Trạch trả lời vấn đề của ta, Quý Minh Phi cũng tức giận, cười híp mắt vào phòng làm việc của tổng giám đốc cùng : “Xem ra, nhóc Tô Giản đó cũng tệ!”

      An Dĩ Trạch mở tài liệu, quan tâm tới lời trêu chọc của bạn tốt.

      Quý Minh Phi lắc đầu. “Mình An đại thiếu gia, cậu cũng đừng thú vị như vậy?”

      Tay lật văn kiện của An Dĩ Trạch từ từ ngừng lại, đột nhiên : “A Phi, cậu xem, có phải vì mình thú vị như vậy, cho nên… ấy mới có thể rời khỏi mình?”

      Quý Minh Phi nhướn mày: “Dĩ nhiên phải! Dù cậu thú vị với tất cả mọi người đời này, cũng sao có thể khiến ấy uất ức nửa phần?”

      An Dĩ Trạch cười khổ: “Nhưng vì sao ấy còn…”

      Quý Minh Phi đến trước bàn : “Dì Trạch, là vì ấy hợp với cậu.”

      Vẻ mặt An Dĩ Trạch từ từ cứng lại: “Cho nên, mình cũng lưu lại cho ấy đường lui.”

      Quý Minh Phi cười khổ: “Cậu phải hoàn toàn để xuống, đó là tốt nhất.”

      Ngừng lại chút, lại : “ ra , mình thấy, nhóc Tô Giản này cũng tốt, mặc

      “Bọn mình chỉ là giao dịch.” An Dĩ Trạch chậm rãi , ngừng lại chút, lại ngước nhìn Quý Minh Phi. “Mình nhớ, Tô Giản cũng phải loại hình cậu thích.”

      Quý Minh Phi cười : “Mặc dù mình luôn có hứng thú với các ngoan ngoãn, nhưng nhóc đó, dáng người quả thực tệ.”

      “A Phi!” An Dĩ Trạch trầm giọng cắt đứt lời của Quý Minh Phi.

      “OK, OK, vợ bạn thể đùa giỡn đúng ? Mình là được.”Quý Minh Phi vội vàng dừng lại, nhìn sắc mặt An Dĩ Trạch trầm xuống, trong lòng cũng cười trộm: ràng là quan tâm, lại còn tự biết. Về phần cuối cùng giữa hai người có phải là giao dịch hay , nhóc con Tô Giản, phải chờ em thế nào rồi!

      Lúc An Dĩ Trạch về đến nhà, Tô Giản cũng vừa làm xong cơm.

      về rồi?” Tô Giản nghiêng đầu thăm dò phòng khách chút. “Tới đây bưng các món ăn giúp tôi!” Mặc dù có biện pháp đưa lên bàn ăn, nhưng đối với người tán tật như , là quá lao lực, cho nên vừa nghe tiếng An Dĩ Trạch trở về, lập tức hất tay đẩy nhiệm vụ lên người An Dĩ Trạch.

      An Dĩ Trạch tới đó bưng thức ăn lên bàn, lại vì chuẩn bị bữa cơm ngon cho hai người, còn đưa đũa muỗng lên.

      Tô Giản ngoan ngoãn ngồi hưởng thụ phục vụ của , vẫn quên dặn dò : “Sau khi ăn xong nhớ rửa bát!” Thấy vẻ mặt An Dĩ Trạch tính là thích, Tô Giản nhất thời trừng mắt. “Tôi là người tàn tật, muốn để tối rửa bát sao? Huống hồ cơm còn do tôi nấu.” Nếu phải là kim chủ của tôi, tôi mới thèm khom lưng quỳ gối nấu cơm cho !

      Rốt cuộc An Dĩ Trạch cũng đáp ứng: “Được.”

      Lúc này Tô Giản mới hài lòng, thấy An Dĩ Trạch bắt đầu ăn cá, lập tức theo dõi .

      An Dĩ Trạch hiểu ý, lòng đáp: “Mùi vị tệ.”

      Tô Giản hả hê, cũng gắp miếng bỏ vào miệng mình.

      lát sau, sắc mặt Tô Giản cứng đờ.

      An Dĩ Trạch thấy đúng, để đũa xuống: “Sao vậy?”

      Tô Giản: “Xương cá… mắc…”

      An Dĩ Trạch: “…”

      Mặc dù im lặng, nhưng An Dĩ Trạch cũng giúp phen, vì đối diện với nhóc bị mắc xương cá đến mức nước mắt lưng tròng là…

      An Dĩ Trạch nén cười, hỏi: “Xong chưa?”

      Tô Giản thở dài hơi, đưa tay lau vài giọt nước mắt: “A, cuối cùng cũng xuống! là muốn mạng người!”

      An Dĩ Trạch : “Còn muốn ăn con cá này ?”

      Cổ Tô Giản co rụt lại, khoát tay lia lịa: “ ăn ăn, phải vừa ăn được sao, cho ăn hết đó!”

      Cơm nước xong, An Dĩ Trạch tự động vào bếp rửa bát, Tô Giản lại nằm sô pha ôm bụng rên rỉ.

      Chết tiệt, đều do làm cơm quá ngon, hại ăn nhiều như vậy! Mặc dù cũng biết ăn cơm tốt nhất phải no đến tám phần, nhưng nơi này của chịu nổi, no bụng đồng nghĩa với căng cứng, chờ đến lúc cảm thấy no bụng no đến mười phần rồi!

      Tô Giản vừa vuốt ve cái bụng vừa có hơi sức kêu: “Dĩ Trạch!” Kêu nhiều lần như vậy, cuối cùng cũng có thể kêu trôi chảy được rồi.

      An Dĩ Trạch rửa bát xong lau tay chạy ra ngoài: “Sao vậy?”

      “Lát nữa chúng ta ra ngoài tản bộ !” Ông đây cũng bị giam trong nhà ngày rồi!

      An Dĩ Trạch gật đầu: “Tiêu cơm chút cũng tốt.”

      Chờ Tô Giản thay quần áo xong, An Dĩ Trạch ôm đến xe lăn, sau đó đây ra cửa.

      Trong tháng máy, Tô Giản đột nhiên nhớ đến, lập tức ngửa đầu ra phía sau: “Đúng rồi, lát nữa về nhà ngàn vạn lần đừng quên đưa tôi chìa khóa nhà!”

      An Dĩ Trạch hỏi lại : “Em muốn đâu?”

      Tô Giản: “ dạo trong chung cư là được rồi.”

      Cách cửa trước của bọn họ xa là vườn hoa chung cư, bên trong có ao nước và núi giả, kiến trúc tệ. Lúc này gần tối, ít gia đình trong chung cư ra ngoài tản bộ, rất nhiều trẻ con chạy tới chạy lui vui đùa, hết sức náo nhiệt.

      An Dĩ Trạch thích cảnh tượng náo nhiệt như vậy, Tô Giản lại rất vui vẻ, Từ sau khi sống lại, hoặc là nằm trong bệnh viện, hoặc là bị giam trong nhà, tại cuối cùng cũng có thể hít thở bầu khí mới mẻ, tất nhiên vô cùng vui vẻ.

      An Dĩ Trạch cũng nhìn ra, vì vậy ngừng bước.

      Hai người bọn họ, nam tuấn cao lớn, nữ xinh đẹp động lòng người, còn ngồi xe lăn, tất nhiên khiến mọi người chú ý. Chỉ lát sau người ra nhiệt tình ân cần hỏi thăm: “Chân cháu bị thương sao?”

      Tô Giản vui vẻ gật đầu: “Vâng ạ, bị gãy chân.”

      Ông già đó lập tức với An Dĩ Trạch đứng sau lưng: “Hầm nhiều canh xương cách thủy cho bé, như vậy nhanh tốt hơn!”

      An Dĩ Trạch sờ tóc Tô Giản, “vâng” tiếng.

      Tô Giản quay đầu nhìn , thấy ánh mắt cưng chiều nhìn mình, đầu tiên là khẽ run rẩy, sau đó đột nhiên hiểu ra: Đúng rồi, ở trước mặt người ngoài, trong bản giao dịch, bọn họ phải giả vờ thương nhau!

      An Dĩ Trạch nhập vai cũng nhanh đó, nhưng vợ phải làm sao đây? Tô Giản cắn môi suy nghĩ chút, suy nghĩ dâu mới nên có trạng thái ngượng ngùng: “ ấy, rất tốt.”

      Sau lưng An Dĩ Trạch dễ phát cũng run rẩy.

      Có đứa bé chạy tới, giữ lấy xe lăn của Tô Giản, tò mò nhìn .

      Tô Giản vui vẻ, nhìn đứa bé được khoảng hai ba tuổi này, nhịn chút, rốt cuộc nhịn được véo khuôn mặt béo mập mập của nó cái. Nhó bé, chạm vào mềm mại, quả nhiên là đứa dễ thương!

      ngờ đứa bé lập tức chu cái miệng nhắn, nhíu mày, mở miệng kêu lên: “Mẹ, véo con! Chị này véo má con!”

      Tô Giản lập tức rụt tay. Chết tiệt, xui xẻo, ông đây chơi với nhóc con mà cũng bị tóm!

      Mẹ đứa nhóc chạy tới, ôm lấy cậu nhóc, ngược lại cười với hai người, sau đó dịu dàng với đứa bé: “Chị là thích con mới véo má con! Vì chị đây cũng muốn sinh đứa con đáng như con cho chú này đó!”

      Chết tiệt, lúc nào ông đây muốn sinh cho An Dĩ Trạch đứa nhóc! Ông đây chỉ đơn thuần muốn véo má tên nhóc nhà ngươi mà thôi! Hơn nữa tại sao tên họ An là chú, còn ông đây lại là chị !

      Trong lòng Tô Giản lệ rơi đầy, thúc giục An Dĩ Trạch nhanh chóng chạy trốn.

      Rời khỏi nơi nhiều người đến bên hồ nước yên tĩnh, Tô Giản ra lệnh cho An Dĩ Trạch: “Ngừng!” Sau đó tự mình đẩy xe lăn dọc theo được bộ.

      An Dĩ Trạch ngồi lên chiếc ghế gỗ bên hồ nhìn .

      Tô Giản tản bộ mệt mỏi, lập tức tới bên cạnh An Dĩ Trạch. Giờ phút này tâm tình rất tốt, lập tức thuận miệng tán gẫu với An Dĩ Trạch. “Công ty của tăng ca sao?” Hỏi xong lại đột nhiên nhớ ra, người này là tổng giám đốc công ty, làm thêm giờ hay tất nhiên là do ta định đoạt, câu hỏi của mình ngu ngốc!

      Lại nghe An Dĩ Trạch trả lời: “Xem tình hình mà tính toán.” Ngừng lại chút, lại hỏi. “Ở nhà mình rất chán sao?”

      Khóe miệng Tô Giản giật giật, ỉu xìu : “Vẫn tốt.” ra rất chán đó đại ca à!

      An Dĩ Trạch gì nữa, nhưng Tô Giản biết, thời gian sau đó, trước kia tối chủ nhật thỉnh thoảng làm thêm giờ, tổng giám đốc An khó khi đúng giờ lại tan sở, khiến cho trong lòng trợ lý và thư ký vô cùng cảm kích phu nhân tổng giám đốc của bọn họ.

      Tô Giản miễn cưỡng nằm ghế nhìn ra hồ, đột nhiên vui mừng kêu lên: “Cá! Rất nhiều cá!”

      An Dĩ Trạch quay đầu nhìn lại, ra là đám cá cảnh hồng hồng trắng trắng.

      Tô Giản thở dài : “Chung cư hạng sang quả nhiên giống nhau, đến cả trong hồ cá cũng béo hơn nhiều…”

      An Dĩ Trạch nhìn khuôn mặt nhắn hưng phấn của Tô Giản, vẻ mặt tự chủ được trở nên dịu dàng hơn.

      Lại nghe người bên cạnh tiếp: “ biết hấp ăn ngon hay kho tàu ăn ngon hơn?”

      An Dĩ Trạch: “…”

      (Tô Giản, là tên sát phòng cảnh _._|||)
      thư hồ, phuongvutyty, Diệp Diệp2 others thích bài này.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 12:

      Editor: Lin

      Sau khi về nhà, hai người trở lại phòng của chính mình.

      Tô Giản khó khăn tắm xong, vẫn mặc áo phông làm áo ngủ như cũ, vui vẻ ngồi trước màn hình máy tính chơi trò chơi.

      Bỗng nhiên khát nước, đứng dậy uống nước, trong lúc vô tình ánh mắt quét qua cái ghế màu trắng, đột nhiên cứng đờ.

      ghế này có vết hồng hồng là gì vậy?

      Tô Giản đột nhiên vươn tay ra sau lưng lau cái.

      Vừa đưa tay lên nhìn, Tô Giản nhịn được kêu lên tiếng, chết tiệt! Đầy tay máu tươi rồi!

      phải thân thể em Tô có vấn đề gì chứ? phải nàng gãy xương sao, tại sao mông lại có máu? Chẳng lẽ, ra em Tô còn bị trĩ?

      Trong lúc mờ mịt nhìn bàn tay đầy máu An Dĩ Trạch nghe được tiếng gọi, đẩy cửa vào.

      “Sao vậy?”

      bối rối, Tô Giản đưa tay cho nhìn. “Máu! Chảy máu! Tôi cũng biết chuyện gì xảy ra!”

      An Dĩ Trạch nhìn màu sắc nhức mắt này, vẻ mặt rùng mình, hỏi : “Là đụng phải chân?”

      Tô Giản vội vàng lắc đầu: “ có! Tôi ngồi, căn bản động đậy gì hết!”

      An Dĩ Trạch nhíu mày càng sâu: “ xem chút.”

      Sau đó An Dĩ Trạch cứng đờ.

      An Dĩ Trạch nghiêm mặt nhìn Tô Giản, thanh cứng ngắc: “Kỳ sinh lý của em là lúc nào?”

      “Kỳ sinh lý?” Tô Giản còn chưa phản ứng kịp, lập tức mờ mọt lắc đầu. “ biết…”

      An Dĩ Trạch sững sờ, ngay sau đó nghĩ đến chuyện mất trí nhớ, nhớ ra được cũng là chuyện bình thường, lập tức : “Chắc là bây giờ, tự em xử lý .” Sau đó lạp tức xoay người rời .

      “Này, tôi phải tự xử lý thế nào! Tôi…” Tô Giản đưa tay kéo áo An Dĩ Trạch, lời còn chưa dứt, trong đầu đột nhiên thông suốt, kỳ sinh lý? Phụ nữ còn có kỳ sinh lý nào nữa? phải ta nghĩ đến cái đó chứ…

      Chết tiệt! Chẳng lẽ đây là … bà dì trong truyền thuyết?

      Tô Giản chỉ cảm thấy trời đất xung quanh như sụp đổ.

      Mặc dù cũng ràng mình biến thành phụ nữ, chuyện gặp với bà dì là chuyện sớm muộn, nhưng ngờ lại nhanh như vậy, cũng ngờ ngày đó đến, có cảm giác như thế này, như con mà bay phất phơ trong gió!

      Bị bà dì lôi đến mức hấp hối, Tô Giản nhịn được bắt lấy tay An Dĩ Trạch, mặt như tro tàn tuyệt vọng : “Làm sao bây giờ…”

      An Dĩ Trạch nhìn lại, sao biết làm thế nào!

      Nhưng mắt thấy nhóc trước mắt lộ vẻ mặt kinh hoảng mờ mịt, khuôn mặt nhắn lộ vẻ đáng thương, nhìn như cầu cứu, lại thể được điều gì.

      Nghĩ đến chuyện đứng tiện, An Dĩ Trạch im lặng lát, đanh mặt lại : “Em… đồ dùng vệ sinh, để ở đâu?”

      “Hả?” tô Giản ngơ ngác, phục hồi tinh thần lại, nghĩ đến điều , hẳn là đến băng vệ sinh trong truyền thuyết, khuôn mặt nhất thời khổ sở, lắc đầu . “Tôi biết.”

      ‘Mất trí nhớ’ là điều tiện dụng, cho nên An Dĩ Trạch chút nghi ngờ, kéo tẩy khỏi tay của , khuôn mặt lạnh lùng, bắt đầu lục ngăn kéo và tủ treo quần áo trong phòng , có, lại tìm trong phòng vệ sinh vòng, vẫn có.

      Tô Giản vẫn đáng thương nhìn . “ có sao? Vậy phải làm thế nào?” ra cũng biết phải dùng thế nào, đúng !

      An Dĩ Trạch vẫn còn trấn định, cầm điện thoại bắt đầu gọi cho siêu thị của chung cư giao hàng.

      Kết quả, vì quá muộn, siêu thị đóng cửa, cho nên ai nhận điện thoại.

      An Dĩ Trạch: “…”

      Tô Giản nhanh muốn khóc rồi: “Có còn biện pháp nào ?”

      Ngược lại cũng phải có, chỉ là… hơn nửa đêm, muốn tổng giám đốc An mua băng vệ sinh cho phụ nữ? Người luôn luôn bình tĩnh như tổng giám đốc An, trán lên mấy đoạn gân xanh.

      Ngay sau đó Tô Giản cũng nghĩ đến chuyện An Dĩ Trạch ra cửa mua băng vệ sinh là biện pháp duy nhất, dù sao, vừa nghĩ đến tình cảnh phải đích thân mua băng vệ sinh, có loại cảm giác muốn ngất .

      Vì vậy, vô cùng cảm kích vì mình bị thương chân.

      “Dĩ Trạch…” Tô Giản kéo kéo ống tay áo của An Dĩ Trạch, ngửa khuôn mặt nhắn vừa vô tội vừa đáng thương lên nhìn . cảm thấy, bây giờ, bộ dáng này luyện ngày càng thuần thục.

      An DĨ Trạch gì.

      Tô Giản dĩ nhiên thể bỏ qua cho , dịu dàng khẩn cầu: “Bây giờ ra ngoài mua được ?”

      Mặt An Dĩ Trạch chút thay đổi, trong nội tâm cảm thấy hối hận: Ban đầu, tại sao lại nổi hứng muốn kết hôn? Mà tại sao lại chọn phải nhóc này vậy?

      Tô giản còn nhàng lay : “Dĩ Trạch… ông xã…”

      Cuối cùng An Dĩ Trạch cũng ra mấy chứ từ trong kẽ răng: “Ở nhà chờ!”

      Tô Giản lập tức nở nụ cười dịu dàng.

      quá muộn, ít cửa hàng đóng cửa, cho nên An DĨ Trạch phải chạy xe đoạn mới đạt được mục đích.

      Lúc trở về, Tô Giản chống gậy, ngơ ngác đứng bên cạnh sô pha, vì dám ngồi.

      An Dĩ Trạch xách theo túi chứa đầy đồ, để trước mặt , mặt chút thay đổi : “ cũng biết em thích loại nào, cho nên mỗi loại mua ít.”

      Nghĩ tới ánh mắt kì quái nữ nhân viên bán hàng vừa nhìn mình, mặt đen đến thể hơn được nữa.

      Tô Giản lòng cảm kích: “Cảm ơn.”

      Khóe miệng An Dĩ Trạch giật giật, bước nhanh về phòng mình.

      Tô Giản vào phòng vệ sinh, ngồi lên bồn cầu nghiên cứu cách dùng băng vệ sinh.

      Sau đó, mờ mịt,

      Mẹ nó, tại sao băng vệ sinh lại còn phân ra nhiều loại như vậy? Cái gì mà ngày, dùng đêm, đêm dài, bông mềm, có cánh, cánh, còn có loại , băng vệ sinh?

      Tô Giản cảm thấy rất phiền, rất bực bội.

      Nghiên cứu nửa ngày, cuối cùng cũng hiểu cách băng vệ sinh, Tô Giản vặn mở cửa , ra khỏi phòng vệ sinh.

      Cả buổi tối này, Tô Giản ngủ được ngon.

      cơn ác mộng.

      Trong mơ, thế giới biến thành đại dương màu đỏ, bị bao vây trong đó, thể giãy dụa, vì vậy đau khổ chảy thành sông…

      ***

      Ngày hôm sau, Tô Giản rất có tinh thần.

      Cũng phải vì bà dì đến thăm, dù sao, dù khiếp sợ, cảm giác cũng được tự nhiên, nhưng qua đêm, tâm lý cũng cảm thấy còn kỳ cục nữa. tại vô cùng phờ phạc, vì vô cùng khó chịu.diễn-đàn-lê-quý-đôn

      Bụng đau.

      Vì vậy cả ngày, có tâm trạng để ra ngoài, cũng có tâm trạng chơi game, chỉ mở tivi lên rồi nằm ghế sô pha, buồn nhúc nhích.

      Nhưng rất khó chịu, vì vậy vẫn nhịn được gọi điện thoại cho An Dĩ Trạch.

      “Này, lúc trở về, đến hiệu thuốc mua cho tôi ít thuốc được ? Thuốc đau bụng!”

      Lúc An Dĩ Trạch nghe điện thoại, Quý Minh Phi ở bên cạnh, nghe được là điện thoại của Tô Giản, đợi nghe xong lập tức cát lời trêu chọc. “Sao vậy? Chị dâu lại gọi cậu về nhà ăn tối?”

      Lông mày An Dĩ Trạch nhíu lại: “ ấy đau bụng.”

      Sắc mặt Quý Minh Phi lập tức nghiêm túc lại: “Đau bụng? Là ăn phải cái gì tốt sao?”

      An Dĩ Trạch lắc đầu: “Mình cũng biết.”

      Quý Minh Phi đề nghị: “Vậy có nên đưa ấy bệnh viện kiểm tra chút? Dù sao ấy cũng vừa bị tai nạn xe. Chuyện đau bụng này, có thể nặng có thể , có thể là ngộ độc thức ăn, cũng có thể là viêm ruột thừa, dĩ nhiên, phụ nữ mà, còn có thể là đau bụng kinh…”

      Nghe được ba chữ ‘đau bụng kinh’, An Dĩ Trach cứng đờ chút.

      Quý Minh Phi dĩ nhiên là bỏ qua vẻ mặt này của , trong lòng hiểu , vỗ vỗ vai : “Mình từng có người bạn , trước kia ấy bị đau bụng kinh rất lợi hại, có điều đó là chuyện tốt.”

      An Dĩ Trạch tự chủ được hỏi: “Tốt nghĩa là sao?”

      Quý Minh Phi nghiêm túc : “A, cậu biết? Phụ nữ đau bụng kinh, sau khi làm với đàn ông, thường đau đớn. Cho nên mình thấy cậu cũng cần phải mua thuốc, bằng về nhà cùng với nhóc nhà cậu… được được, mình , mình !”

      Mặc dù tạm thời câm miệng, nhưng Quý Minh Phi cũng cho là đúng, trái tim yên lặng châm chọc: Người ta đây tốt bụng đề nghị, lòng vì em! Đàn ông nghẹn quá lâu là tốt! Ai, chỉ sợ là ai có thể nghĩ đến, tổng giám đốc An thành thục của CMI, là cậu ba nhận được nhiều thương từ nhà họ An, nhưng lại là xử nam ba mươi tuổi…

      Lúc An Dĩ Trạch về đến nhà, Tô Giản còn nằm ghế sô pha.

      Thấy về rồi, Tô Giản có hơi hỏi: “Mua thuốc rồi sao?”

      An DĨ Trạch đặt túi thuốc lên khay trà bàn. “Mua rồi.” Nhìn bộ dáng đáng thương vô lực của Tô Giản, ngồi xuống bên cạnh. “Rất khó chịu sao?”

      Tô Giản vô lực hừ tiếng: “Nếu thử xem chút?” Chết tiệt, tại ông đây mới thấy làm phụ nữ dễ dàng cỡ nào! lần hai lần tính là gì, vấn đề là chị em phụ nữ phải chịu điều này mỗi tháng lần, đó là điều đau khổ như thế nào! Đó là nhẫn nhịn và vĩ đại như thế nào! trách được lại có câu danh ngôn: tinh cầu này, phụ nữ là loại sinh vật mỗi tháng chảy máu bảy ngày vẫn chết, căn bản là thành phần ngược ý trời!

      An Dĩ Trạch gì, chỉ im lặng lát, lại hỏi: “Em ăn cơm chưa?”

      Tô Giản khó chịu căn bản muốn động đậy, nào có tâm tình nấu cơm? Tô Giản lắc đầu, nhìn An Dĩ Trạch lấy điện thoại di động ra bắt đầu định gọi đồ ăn bên ngoài, đột nhiên : “Muốn đồ ăn bổ máu!” Chết tiệt, hôm nay chảy nhiều máu, hai mươi chín năm qua cũng chưa từng chảy nhiều máu như vậy! Làm cho vừa bối rối vừa đau lòng, tiếp tục như vậy thiếu máu!

      Nghe vậy khóe miệng An Dĩ Trạch giật giật, nhưng vẫn y theo lời chọn món ăn bổ máu.

      Tô Giản cảm thấy khát nước, tại lại muốn động đậy lập tức sai An Dĩ Trạch: “Tôi khát, lại tủ lạnh lấy cho tôi bình nước.”

      An Dĩ Trạch vừa định đứng dậy, nghĩ đến gì đó lại ngồi xuống, nhìn chằm chằm Tô Giản, nghiêm nghị : “Bây giờ em thể uống nước đá.”

      Tô Giản nháy mắt mấy cái: “Tại sao?”

      Mặt An Dĩ Trạch chút thay đổi, giọng lại cứng đờ. “Chính em tự hiểu.”

      Vẻ mặt Tô Giản vô tội: “Tôi hiểu.”

      An Dĩ Trạch vô cùng phiền muộn, nhóc này thường ngày tự chăm sóc mình thế nào vậy?

      ra An Dĩ Trạch cũng vừa mới biết, ra phụ nữ trong kì sinh lý được đồng vào đồ ăn lạnh. Mà tất cả điều này đều từ miệng nhân viên bán hàng ở tiệm thuốc. Vì mua được thuốc này, An Dĩ Trạch thể đeo kính đen, nhắm mắt vào tiệm thuốc hỏi thăm, kết quả bà bác trong tiệm thuốc vừa nghe muốn mua thuốc đau bụng kinh lập tức sáng tỏ: “Là mua cho cháu dâu chứ gì?” Tiếp đó lập tức thao thao ngừng khen người chồng tốt, vợ may mắn, còn tân tình giới thiệu chút về kì kinh nguyệt của phụ nữ cho để có thể chăm sóc tốt cho vợ mình. Cuối cùng An Dĩ Trạch cũng coi như cầm được thuốc, nét mặt lạnh lùng chạy trối chết ra khỏi tiệm thuốc.

      vậy, nhóc này tối hôm qua thất kinh, bộ dạng biết gì hết, chẳng lẽ đến cái này cũng có thể quên?

      Vừa nghĩ đến đây, nét mặt An Dĩ Trạch lại càng khó coi hơn.

      Nhưng vẫn đứng lên lấy cốc nước nóng.

      Đồ ăn đặt bên ngoài phải trả tiền nhanh. Vì An DĨ Trạch cũng chưa ăn cơm, lập tức ngồi xuống bàn ăn với Tô Giản. Tô Giản ấm ức dùng tay trái chống đầy, nhưng thức ăn tinh xảo, đột nhiên : “Rôi bỗng nhiên nhớ đến câu .”

      An Dĩ Trạch giương mắt nhìn về phía .

      Chỉ nghe Tô Giản cảm khái: “Phụ nữ, ăn là cơm, vắt là sữa mà chảy lại là máu!”

      An Dĩ Trạch: “…”

      Buổi tối, Tô Giản khát nước ra ngoài tìm uống, ngang qua tủ lạnh, trong lúc vô tình lại phát mặt tủ lạnh có thêm tờ giấy.

      Là giấy in, phía in ít chữ. Tô Giản tò mò tiến lại nhìn, sau đó lập tức ngu.

      Chỉ thấy mặt tờ giấy viết tám chữ to: Kì kinh nguyệt của phụ nữ phải chú ý cẩn thận.

      Trong nhà chỉ có hai người, cho nên chuyện này thể có người thứ hai làm.

      Tô Giản nghiêm mặt nghĩ: Đây rốt cuộc là do An Dĩ Trạch muốn dặn dò mình hay tự ta muốn học?

      Suy nghĩ chút cảm thấy cái trước có khả năng hơn chút, vì vậy ôm thái độ học tập đọc kĩ.

      Oa, bà dì quả nhiên phải người phàm, cái này được, cái kia cũng phải chú ý…

      Độc xong rồi, Tô Giản chắc lưỡi hít hơi, vừa xé tờ giấy xuống, đồng thời tự chủ được nhìn về phía cửa phòng An Dĩ Trạch.

      thế nào đây, mặc dù tên tình địch chết tiệt làm chuyện này rất ngớ ngẩn, nhưng thể phủ nhận, hình như ta lại trở nên thuận mắt hơn chút rồi…
      hoadaoanh, thư hồ, phuongvutyty4 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 13:

      Editor: Lin

      Tình địch chết tiệt trở nên thuận mắt tất nhiên biết ấn tượng trong lòng người ở chung với tăng lên, lúc làm mặt vẫn đổi.

      Tô Giản vẫn bất đắc dĩ ở nhà là Trạch thần như cũ.

      (Trạch thần: Chỉ những người suốt ngày ở nhà.)

      Hôm đó, lần đầu tiên điện thoại Tô Giản vang lên.

      Tô Giản ngẩn người, cầm điện thoại di động lên, chỉ thấy màn hình là hai chữ ‘Tử Vi’ lóe lên.

      Tử Vi? Vừa nhìn, tên này nên là mỹ nữ! Vì vậy Tô Giản chút do dự nhận.

      Quả nhiên, giọng của đối phương trong điện thoại có thể làm cho đàn ông tê dại, vô cùng êm tai: “Tô… Tiểu… Giản…”

      Tô Giản sững sờ: “Hả? A, là tôi.”

      Ngay sau đó: “Cậu… dám… … nhận… điện… thoại… của… mình!!!”

      Tô Giản bị tiếng hét hề báo trước trong điện thoại làm sợ hết hồn, vội vàng nắm chặt chiếc điện thoại thiếu chút nữa rơi xuống đất, theo bản năng yếu ớt lên tiếng: “ xin lỗi, là lỗi của tôi…”

      ở đầu bên kia cười tiếng: “A, tháng gặp, cậu trở nên hài hước rồi! , rốt cuộc là có chuyện gì? Mình gọi mãi mà cậu vẫn tắt máy?”

      Tô Giản ngoan ngoãn : “Vì điện thoại tôi quên sạc điện.” cũng dối, trừ lần gọi điện cho ba mẹ của em Tô ra, vẫn dùng di động, nếu phải hôm nay đột nhiên muốn chơi trò điện thoại nên mới sạc điện cho điện thoại, chỉ sợ cũng nhận được cuộc điện thoại này.

      Đối phương ràng rất bất mãn. “Mấy ngày qua mình ít lần gọi cho cậu, cậu lại luôn sạc điện, chẳng lẽ bình thường cũng dùng máy sao?”

      Tô Giản đại khái có thể nghe được đối phương trong điện thoại là bạn của em Tô, nhưng cũng biết tình trạng gần đây của em Tô được bao nhiêu, vì vậy quyết định từ đầu: “Bởi vì tôi bị tai nạn xe.”

      Quả nhiên, trong điện thoại phát ra tiếng kêu sợ hãi khiến lỗ tai Tô Giản chấn động.

      “Vậy bậy giờ sao? Vết thương thế nào? Có đáng ngại ?” Giọng của mỹ nữ nóng nảy, liên hồi bắn câu hỏi.

      Nghe giọng sốt ruột, xem ra mỹ nữ này là bạn tốt của em Tô. Tô Giản trung thực trả lời hết tất cả câu hỏi.

      Sau đó lập tức nghe thấy mỹ nữ trong điện thoại ra lệnh: “Sao đột nhiên lại xảy ra tai nạn xe? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Kể lại toàn bộ cho mình thiếu chữ!”

      Tô Giản ngoan ngoãn trình bày, đến chuyện mất trí nhớ cũng cho .

      Mỹ nữ ở đầu bên kia im lặng.

      Sau đó trầm mở miệng: “Cậu , cậu quên mình?”

      Tô Giản nuốt nước miếng: “ phải, tôi chỉ…”

      “Chỉ là cái gì?” Mỹ nữ tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng. “Đọc địa chỉ cho mình! Mình lập tức đến nhà cậu!”

      Mỹ nữ tới rất nhanh.

      Nghe tiếng chuông cửa vang lên, Tô Giản kích động đến mở cửa.

      Ngoài cửa, đại mỹ nữ hiên ngang đứng thẳng.

      Chỉ thấy khuôn mặt mỹ nữ nhắn như quả dưa, tóc dài cuộn thành lọn sóng lớn, chân dài eo thon, quần áo thời thượng, hoàn toàn là mỹ nữ gợi cảm quyến rũ.

      Đây, chính là hình tượng nữ thần từng ở trong lòng Tô Giản!

      Tô Giản kinh ngạc, ngơ ngác: “ chính là…”

      “Nhan Tử Vi.” Mỹ nữ hình như vui vì quên tên. “Nhớ, cho phép quên nữa!”

      Tô Giản gật đầu vâng dạ, sau đó chân chó đưa dép.

      Nhan Tử Vi nhìn chân của , lông mày nhíu lại, giơ tay chỉ về phía ghế salon: “Mình qua ghế sa lon bên kia ngồi !”

      Từ trước đến này đều phải ngước nhìn nữ thần, Tô Giản ngoan ngoãn nghe lời, qua ngồi rất nghiêm túc, tay quy củ đặt lên đùi.

      Nhan Tử Vi tự mình quan sát vòng quanh căn phòng, vừa nhìn vừa : “Sau khi cậu kết hôn, còn chưa bao giờ gọi mình đến nhà cậu đấy.” thăm hết ngõ ngách trong căn nhà, Nhan Tử Vi mới đến ngồi bên cạnh Tô Giản. “Mình , cho dù hai người kết hôn giả, nhưng tại chân cậu bị thương, tên họ An đó cứ bỏ mặc cậu ở nhà như vậy, có phải quá đáng rồi ?”

      ra mỹ nữ biết chuyện em Tô và An Dĩ Trạch giả kết hôn, xem ra quan hệ của hai người cũng khá tốt. Tô Giản vừa nghĩ, vừa tự chủ được giải thích cho An Dĩ Trạch: “Cũng may, tự tôi cũng có thể chăm sóc bản thân, ta nếu có người ngoài ở đây dễ dàng bị lộ.”

      Nhan Tử vi hung hăng nhìn chằm chằm: “Sao vậy? Ở cùng ta cũng thích bênh vực ta rồi hả? Ban đầu cậu rằng gạt mình gả cho ta, mình còn chưa tìm cậu tính sổ!”

      A? Tô Giản yếu ớt giơ tay: “ xin lỗi, chuyện trước kia tôi thể nào nhớ được, là bạn tốt nhất của tôi? Có thể chuyện trước kia cho tôi nghe chút ?”

      Nhan Tử Vi nhìn thở dài, bắt đầu kể tỉ mỉ.

      ra Nhan Tử Vi là bạn học cấp ba, từ thời đó là bạn tốt. Sau khi thi tốt nghiệp, thành tích Tô Giản tốt hơn nên vào đại học A, Nhan Tử Vi vì theo đuổi ước mơ thi vào học viện điện ảnh thành phố. Dù hai người học chung trường, nhưng vì cùng thành phố, cùng thường xuyên gặp mặt, tình cảm tự nhiên sâu hơn. Chuyện mẹ của Tô Giản kiểm tra bị nhiễm trùng đường tiểu, Nhan Tư Vi cũng biết, dù cố gắng giúp đỡ Tô Giản, nhưng gia cảnh của cũng tốt, trong nhà cố gắng cung cấp cho số tiền học phí đắt đổ của học viện điện ảnh là quá sức, vì vậy giúp đỡ của cũng hết sức có hạn. Trong lòng Tô Giản tự nhiên cũng biết điểm này, cho nên dù Nhan Tử Vi muốn đùng lo lắng, ấy nghĩ biện pháp, nhưng Tô Giản cũng muốn liên lụy đến chị em tốt, trong lúc đó, gặp An Dĩ Trạch, hơn nữa An Dĩ Trạch lại cần người phụ nữ để kết hôn giả, Tô Giản lập tức gạt Nhan Tử Vi gả cho ta. Lúc Tô Giản cưới, Nhan Tử VI ở vùng khác quay phim, dù Tô Giản có chân tướng, Nhan Tử Vi vẫn vô cùng tức giận, hung hăng mắng trận.

      Sau đó lâu lắm, Tô Giản xảy ra tai nạn xe.

      Nhan Tử Vi hờn giận oán trách: “Chuyện tại nan xe lớn như vậy, lại vẫn gạt mình, quả nhiên lá gan của Tô Giản cậu ngày càng lớn!”

      Tô Giản yếu ớt cười gượng: “Đó phải vì sợ cậu lo lắng sao?”

      Nhan Tử Vi cong người xuống, nhìn từ đầu đến chân Tô Giản phen, vẫn yên lòng: “ có chuyện gì?”

      Tô Giản vừa chân chó đảm bảo: “ có chuyện gì! Bác sĩ rồi, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt, hoàn toàn có di chứng!” Vừa đắc ý trong lòng: Có nữ thần quan tâm tốt!

      Cuối cùng Nhan Tử Vi cũng yên tâm, sau đó lại thẩm vấn: “Họ An đối xử với cậu tốt ?”

      Tô Giản nghĩ, An Dĩ Trạch cướp bạn của tôi, hại tôi cho đến chết vẫn chưa có bạn , sao có thể đối tốt với tôi? Nhưng nghĩ lại biểu trong mấy ngày qua của An Dĩ Trạch, lại cảm thấy An Dĩ Trạch phải hoàn toàn có chỗ thích hợp. Huống hồ nếu An Dĩ Trạch đối với tốt, chỉ sợ bạn có tính khí tốt chút nào này của lập tức kéo chạy trốn. Mặc dù Tô Giản rất phiền muộn vì chuyện trở thành vợ của An Dĩ Trạch, nhưng nếu đó là giao dịch từ trước của em Tô với An Dĩ Trạch, chiếm dụng thân thể này của ấy, phải tiếp tục thực cuộc giao dịch này.

      Vì vậy Tô Giản gật đầu: “ ta… đối xử với mình tốt vô cùng.”

      Nhan Tử Vi trừng mắt. “Cậu đừng gạt mình!”

      có!” Tô Giản bật thốt lên. “Hai ngày trước ta còn giúp mình mua băng vệ sinh!”

      Nhan Tử Vi: “… Có chút thể tưởng tượng được.”

      Tô Giản trong lòng: tủ lạnh còn dán ‘những điều cần chú ý khi đau bụng kinh’, có lẽ càng thể tưởng tượng được.

      Nhan Tử Vi vén tóc: “Thôi, dù sao hai người cũng kết hôn rồi, mình phản đối cũng vô dụng, vậy, nếu ta bắt nạt cậu, cậu cũng đừng nhẫn nhịn, cũng đừng vì ta là người có tiền mà sợ ta!”

      Tô Giản vừa gật đầu liên tục hai mắt vừa lấp lánh: Nữ thần có khí phách!

      “Còn nữa, cậu ở bên An Dĩ Trạch, đây cũng là cơ hội tốt! Dù hai người kết hôn giả, nhưng cậu tổn lớn hơn, phí tốt thất của phụ nữ rất quý đó! Cho nên cậu cố gắng lấy từ An Dĩ Trạch khoản, có biết ? Dù sao ta cũng thiếu tiền!”

      Tô Giản gật đầu như gà mổ thóc: Nữ thần vậy, rất được lòng tôi!

      Nhan Tử Vi nhìn bốn phía: “Mấy ngày nay cậu đều ở nhà sao? chán sao?”

      Tất nhiên là chán rồi! Cho nên xin thường đến thăm bệnh! Xin thưởng xuyên đến nhà này! Tô Giản reo hò trong lòng, mặt lại nụ cười ngượng ngùng: “Cũng được…” Dừng chút, vì gia tăng phong độ trong lòng nữ thần, còn bổ sung thêm câu: “Có người qua! Cuộc sống, chính là cuộc tu hành độc.”

      Nhan Tử Vi: “… Sớm biết ban đầu nên ngăn cậu, để cho cậu vào học hệ tiếng Trung.”

      Hai người lại chuyện hồi, ngờ lại nhanh đến thời gian ăn tối. Nhan Tử Vi nhìn điện thoại di động: “ trễ thế này?”

      Tô Giản vội : “ muộn muộn! Nếu ở lại ăn cơm tối ?”

      “Ông chồng của cậu về ăn tối sao?”

      Vì giữ mỹ nữ lại, Tô Giản dối trái lương tâm: “ ta rất ít khi về nhà ăn tối, cần để ý đến ta!”

      Nhan Tử Vi : “Cũng đúng, làm tổng giám đốc, nhất định phải xã giao ít, huống chi ta cũng kết hôn với cậu, cũng phải tìm phụ nữ, giải quyết nhu cầu sinh lý chứ sao!”

      Tô Giản: “…”

      Nhan Tử Vi ở lại ăn cơm, Tô Giản tất nhiên rất vui, quyết định bộc lộ tài năng, để nữ thần có bữa ăn ngon. Nhưng Nhan Tử Vi lại chịu để người bị thường nấu cơm, quyết định đích thân xuống bếp.

      Thức ăn vừa mang lên bàn An Dĩ Trạch trở về.
      Last edited: 22/3/15
      thư hồ, phuongvutyty, Diệp Diệp2 others thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 14:

      Editor: Lin

      Nhìn An Dĩ Trạch vào cửa, Tô Giản vô cùng phẫn hận: An Dĩ Trạch, quả nhiên là tên tình địch chết tiệt của tôi! Mỗi lần tôi và em bắt đầu giai đoạn tốt đẹp, đều xuất phá hư!

      An Dĩ Trạch khỏi nhìn Tô Giản hung tợn nhìn chằm chằm: “Sao vậy?” Nghĩ đến tình hình hôm qua, giọng mềm hơn chút. “Bụng còn đau ?”

      Tô Giản hung tợn nghĩ: Ông đây đau phổi!

      Đúng lúc này, Nhan Tử Vi ra khỏi phòng vệ sinh, An Dĩ Trạch sững sờ, hai đầu lông mày từ từ nhíu lại: “Có khách tới nhà?”

      Tô Giản gật đầu, bất đắc dĩ giới thiệu với : “Ừ, đây là bạn tốt của tôi, Nhan Tử Vi, ấy nghe tôi bị tai nạn xe, cho nên mới đến thăm tôi.”

      Nhan Tử Vi thản nhiên vươn tay ra, nở nụ cười tiêu chuẩn: “Ngài An, ngưỡng mộ lâu. Tôi là bạn tốt nhất của Tiểu Giản, trong khoảng thời gian này, Tiểu Giản nhờ ngài chăm sóc.”

      An Dĩ Trạch lạnh lùng : “Giản Giản là vợ tôi, chăm sóc ấy là việc nằm trong phận của tôi.”

      Tô Giản hung tợn nhìn chằm chằm nơi hai người nằm tay nhau, làm vẻ tự nhiên nằm tay An Dĩ Trạch kéo ra, sao đó cười rực rỡ với Nhan Tử Vi: “Tử Vi, chúng ta ăn cơm !”

      An Dĩ Trạch trở tay cầm tay Tô Giản, đẩy về phía bàn ăn.

      Tô Giản kinh ngạc: “Hả? chưa ăn tối?”

      An Dĩ Trạch gật đầu, ôm ngồi xuống bên cạnh mình, lấy bát đũa, lại lấy bát canh đầy cho , những động tác này cũng vì mấy ngày trước đây mà trở nên thành thục lưu loát.

      “Ăn nhiều chút. biết ở nhà mình em lập tức ăn cơm.”

      “Tôi nào có!”

      nhìn thấy em ném túi để sủi cảo đông lạnh vào thùng rác rồi.”

      “Bách sủi cảo đông lạnh sao? đừng xem thường bánh sủi cảo đông lạnh!”

      “Bây giờ em vừa có ngoại thương vừa có nội thường, sao có thể ăn được loại thức ăn này?”

      “Nội thương của tôi ở đâu ra?”

      “Xuất huyết bên trong.”

      “…”

      “Nếu em muốn tự làm, gọi tiệm cơm bên ngoài đưa tới.”

      cần, đồ ăn tiệm rất chán!”

      “Vậy tốt, cho phép ăn đồ ăn đông lạnh, mỳ ăn liền cũng được.”

      “Sao điều này quản điều kia cũng quản vậy!”

      “Vì em là vợ .”

      Hai người ở bên này cãi nhau, Nhan Tử Vi ngồi đối diện xem vô cùng hứng thú.

      Đợi đến lúc cuộc đối thoại kết thúc, Tô Giản mới chú ý đến Nhan Tử Vi ngồi đối diện còn cười khanh khách, nhất thời vì An Dĩ Trạch phá hư hình tượng của mình trong lòng nữ thần mà ngừng tức giận.

      Đành xem bát cơm là An Dĩ Trạch đâm đâm để xả hận, đột nhiên đôi đũa kẹp miếng thịt cá đưa vào bát .

      ngạc nhiên giương mắt, An Dĩ Trạch : “ lấy hết xương cá ra rồi, bị mắc nữa đâu.”

      Ông đây chỉ bị mắc xương cá lần, ngươi lại cố ý phá hư hình tượng của ông trước mặt nữ thần, họ An, ngươi đừng quá phận! Tô Giản giận dữ dứt. ‘A’ tiếng, ăn hết miếng thịt cá An Dĩ Trạch đưa cho.

      Lúc này An Dĩ Trạch mới bắt đầu ăn cơm. Vậy mà chưa ăn được hai miếng dừng lại, chần chờ : “Cơm phải do em làm sao?”

      Dĩ nhiên phải tôi làm, là nữ thần làm cho mình tôi! ràng tôi và nữ thần có thể hưởng thụ thế giới hai người, lại muốn làm kỳ đà cản mũi! Tô Giản rất bi phẫn.

      Đột nhiên trong mắt Nhan Tử Vi lóe lên tia kinh ngạc, sau đó ánh mắt lại có chút ý vị sâu xa: “Ngài An, là tôi làm.”

      An Dĩ Trạch gì, từ tốn dùng cơm như ngày thường. Nhưng sau đó Tô Giản chú ý thấy, tổng giám đốc An thường ngày tham lam ăn ba bát hôm nay lại chỉ ăn bát.

      Lúc này, Tô Giản tất nhiên có tâm trạng quan tâm đến tâm tình của An Dĩ Trạch, chú ý

      của tại đều đặt hết vào nữ thần, vì vậy càng ngừng gắp thức ăn cho Nhan Tử Vi: “Tử Vi, ăn nhiều chút!” “Tử Vi, ăn cái này !” A, cái tên Tử Vi này nghe mỹ lệ, khiến cảm giác mình giống như Nhĩ Khang!

      Nhan Tử Vi cười híp mắt nhận món ăn gắp, ánh mắt lại liếc nhìn vẻ mặt lạnh lùng của An Dĩ Trạch: “Tiểu Giản, cậu đừng quan tâm mình, cậu nên chăm sóc tốt ngài An mới đúng.”

      Tô Giản quay đầu liếc An Dĩ Trạch, thấy An Dĩ Trạch nghiêm mặt, cũng nhìn về phía này, lập tức sửng sốt. Đúng rồi, phải hai người thỏa thuận, ân ái trước mặt người ngoài? Mặc dù hai người giả kết hôn, nhưng theo giao dịch, trong lúc này bất kỳ ai cũng được tiết lộ, chắc hẳn từ trước Tô Giản lén cho biết. Nếu An Dĩ Trạch biết vi phạm hợp đồng, trở mặt tốt, cho nên phải làm bộ như Nhan Tử Vi biết chân tướng chuyện hai người kết hôn giả, phải diễn ân ái trước mặt ! Tên mặt than họ An trừng nhất định là vì vậy!

      Nghĩ thông suốt, Tô Giản lập tức đưa tay gắp ít rau hẹ, ném vào bát An Dĩ Trạch, cười với : “Ăn nhiều chút! Cái này rất tốt cho đường tiêu hóa!”

      Nhan Tử Vi ngồi đối diện cười híp mắt tiếp: “Đúng vậy, nghe rau hẹ có công hiệu bổ thận tráng dương.”

      Tô Giản: “…”

      Cơm nước xong, An Dĩ Trạch tất nhiên lại bị Tô Giản sai rửa bát, lý do là đạo lý được để cho khách rửa bát, cũng có đạo lý để cho người tàn tật rửa bát.

      Sau đó lôi kéo Nhan Tử Vi vào phòng chuyện riêng.

      Nhìn nữ thần ngồi giường mình, Tô Giản cảm thấy rất hạnh phúc.

      Nhan Tử Vi lại nhìn Tô Giản nhàng cười: “Xem ra An Dĩ Trạch đối xử với cậu tệ.”

      “Đó là vì có cậu ở đây, hai bọn mình có ước định, ở trước mặt người ngoài, phải diễn ân ái, ta cũng biết cậu sớm biết hai người hai người chúng mình giả kết hôn.”

      “Mình giữ bí mật, cho ta biết!” Nhan Tử Vi nháy mắt vài cái với Tô Giản, “Nhưng mà hôm nay cũng khiến mình được mở rộng tầm mắt.”

      “Hả?”

      ra Tổng giám đốc An ở nhà cũng rửa bát.”

      “Đến đường và muối ta còn chưa phân biệt , còn có thể làm gì? Chỉ còn lại mỗi chức năng rửa bát thôi.”

      Nhan Tử Vi nhếch miệng: “Bây giờ nhìn lại hình như An Dĩ Trạch cũng rất tốt.”

      Trái tim Tô Giản nhất thời trầm xuống. Gì chứ! vất vả mới có em và tôi có quan hệ tệ, tiến triển tốt, An Dĩ Trạch, lại giành với tôi! Quả nhiên tôi và đội trời chung!

      Tô Giản vội vàng : “ ra ta dùng vẻ mặt gạt người bên ngoài, những cái khác có gì hay, cậu đừng nên thích ta!”

      Nhan Tử Vi ngẩn ra: “Sao mình có thể thích ta?”

      Tô Giản nghe vậy mừng rỡ.

      Lập tức nghe Nhan Tử Vi tiếp: “Mình chỉ cảm thấy, nếu Tiểu Giản câu suy nghĩ chút, nắm lấy ta, cùng ta ‘từ giả thành ’ được sao?”

      Tô Giản bị sặc bởi chính nước miếng của chính mình.

      Nhan Tử Vi lẩm bẩm: “Hơn nữa, danh tiếng của An Dĩ Trạch ở bên ngoài cũng tệ, ngày thường cũng nghe ta có scandal với phụ nữ.”

      Tô Giản sâu xa : “ có scandal với phụ nữ, có thể là bị rối loạn.”

      Nhan Tử Vi sững sờ, tay vuốt cằm: “Điều này cũng thể có khả năng, diện mao, dáng người, gia thế, bản lĩnh, An Dĩ Trạch đều có đủ, người đàn ông chất lượng cao như vậy, dù đặt ở đâu, cũng đều có người thích. Có điều ta cũng phải gay.” Nhan Tử Vi cười dò xét Tô Giản, “Tiểu Giản, cậu ở cùng ta được tháng, chẳng lẽ còn nhìn ra sao?”

      Tô Giản mở to mắt: “Sao mình có thể nhận ra?”

      Nhan Tử Vi cười xấu xa: “Ví dụ, ta đối với cậu có phản ứng ?”

      Tô Giản nghe vậy chỉ cảm thấy kinh hãi, vội vàng : “ có! Hoàn toàn có!”

      Nhan Tử Vi hơi thất vọng, nhưng sau đó lại : “Vậy được, ngày nào đó cậu mặc ít chút, hấp dẫn ta thử xem.”

      Tô Giản ngớ ra: “… thể tưởng tượng nổi.” Hấp dẫn tình địch chết tiệt, còn làm loạn cùng với ta, Tô Giản cảm thấy ba quan điểm của mình đều vặn vẹo.

      “Có gì mà thể tưởng tượng?” Nhan Tử Vi nở nụ cười xinh đẹp, đánh giá từ cao xuống thấp, thuận tiện sờ soạng ngực chút, “Mình cảm thấy An Dĩ Trạch thích cái này của cậu.”

      Cảm thấy bị nữ thần quấy rối tình dục, Tô Giản đỏ mặt, lắp bắp : “Mình…mình…”

      Cho là xấu hổ, Nhan Tử Vi trêu chọc: “Cậu thế nào? Cậu cũng thích ta sao?”

      !” Tôi chỉ thích nữ thần như thôi!

      ?” Nhan Tử Vi suy nghĩ nhìn vẻ mặt của , từ từ thu nụ cười, “Tiểu Giản, chẳng lẽ cậu còn nhớ Lục Thừa Hòa?”

      “Lục Thừa Hòa? ta là ai?”

      Nhan Tử Vi ngẩn ra, sau đó từ từ nở nụ cười: “Đúng rồi, mình quên mất, cậu mất trí nhớ. sao, đó là người quan trọng, nhớ là tốt nhất.”
      Last edited: 20/3/15
      thư hồ, phuongvutyty, Diệp Diệp2 others thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 15:

      Editor: Lin

      Lưa luyến tiễn Nhan Tử Vi, Tô Giản thấy rất mất mát, cũng may Nhan Tử Vi đồng ý thường xuyên tới đây và liên lạc với , lại cho phương thức liên lạc, lúc này Tô Giản mới cảm thấy được an ủi chút.

      Buổi sáng hôm nay, vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ nướng, Tô Giản phát , An Dĩ Trạch vẫn chưa làm.

      Nhìn ngày chút, hôm nay cũng phải chủ nhật, người luôn làm đúng giờ như An Dĩ Trạch lại vẫn ở trong phòng khiến Tô Giản cảm thấy có chút kì quái.

      Nhưng ngay sau đó, lập tức tức giận với chính mình: Người này là tổng giám đốc, có lẽ muốn ngủ bao lâu cũng được, muốn , sức mạnh của ông chủ, quả nhiên là đáng hận nhất!

      Tô Giản tùy tiện ăn chút gì đó lấp bụng, lại mở ti vi xem hồi, sau đó lại kìm lòng được nhìn sang cửa phòng đóng chặt của An Dĩ Trạch cái.

      Trong nhà có chút động tĩnh, An Dĩ Trạch còn chưa dậy?

      Tô Giản muốn quan tâm, nhưng tiếc rằng tò mò trong lòng giống như móng vuốt mèo con, khiến hoàn toàn xem được ti vi, vì vậy Tô Giản đứng dậy, quyết định qua nhìn chút.

      nhàng dùng tay đẩy cửa phòng An Dĩ Trạch, Tô Giản rướn cổ nhìn về phía trước.

      Quả nhiên, giường lớn của An Dĩ Trạch là chiếc chăn nổi lên, An Dĩ Trạch vẫn chôn trong đó như cũ.

      Tô Giản do dự chút mới chống gậy tới.

      An Dĩ Trạch nằm nghiêng giường, hai hàng lông mày nhíu chặt, sắc mặt ửng hồng.

      Tii Giản cảm thấy đúng, An Dĩ Trạch… bị ốm?

      Ngồi vào bên cạnh giường An Dĩ Trạch, Tô Giản chần chờ chút, kiểm tra trán An Dĩ Trạch. Quả nhiên, da An Dĩ Trạch rất nóng.

      Người này sốt rồi!

      Vẻ mặt Tô Giản lập tức trở nên nghiêm túc, vội vàng đẩy đẩy An Dĩ Trạch: “Này, tỉnh! Tỉnh!”

      An Dĩ Trạch mơ mơ màng màng mở mắt ra.

      Tô Giản nhìn chằm chằm, nghiêm nghị : “ bị sốt!”

      An Dĩ Trạch mệt mỏi ‘ừ’ tiếng, hai mắt lại từ từ đóng lại.

      “Này!” Tô Giản bắt lấy cánh tay , tay đưa xuống dưới, cảm thấy thân thể người này rất nóng, nhiệt độ truyền qua áo ngủ mỏng, lập tức có chút luống cuống. “Mau tỉnh lại! được ngủ!”

      An Dĩ Trạch mở mắt lần nữa, lập tức nhìn thấy nhóc trước mặt lôi kéo mặt mình nặng nề : “ sốt .”

      An Dĩ Trạch cau mày, từ từ ngồi dậy, đáng tiếc thân thể có hơi sức nào, lại bị Tô Giản lôi kéo, mà ngược lại ngã xuống lần nữa.

      Tô Giản sơ suất đề phòng, lập tức bị ngã đè ở phía dưới.

      “Này!” Tô Giản vô cùng bực bội. “!”

      An Dĩ Trạch yên lặng nằm đè lên , vẫn nhúc nhích.

      Tô Giản rất vui, dùng sức đẩy , nhưng dù An Dĩ Trạch là bệnh nhân, nhưng ta vẫn nặng mấy chục cân, giờ phút này toàn bộ thân thể lại nằm đè lên người , nặng nề như ngọn núi lớn, lại thêm Tô Giản sức yếu đứng bất tiện, rất khó để đẩy ta ra.

      Tô Giản bị hơi thở nóng rực của người đàn ông người phun lên cổ, cơ thể nhịn được run lên, hô hấp yên kêu lên: “An Dĩ Trạch, ! Có nghe hay !”

      bàn tay to lớn che kín miệng , bên tai là hơi thở nóng bỏng và thanh khàn khàn: “Ngoan, đừng nghịch, để nằm lát…”

      Chết tiệt, muốn nằm mà nằm, đừng có nằm người tôi! Bị ngọn núi lớn ép đến mức thể động đậy, Tô Giản khóc ra nước mắt.

      An Dĩ Trạch ôm chặt vào lòng, lẩm bẩm: “Đừng rời khỏi …”

      Ông đây căn bản thể rời khỏi có được ! Tô Giản rất phẫn nộ.

      Hổn hển vùng vẫy hồi lâu, cuối cùng Tô Giản đầu đầy mồ hôi cũng bò được ra khỏi ngọn nũi lớn này, vốn định cách xa An Dĩ Trạch ra chút, nhưng nhìn khuôn mặt mơ mơ màng màng của , Tô Giản lại cảm thấy nếu mặc kệ, người này nhất định chết cháy.

      Vì vậy làm ướt khăn, học như ti vi, đặt nằm lên trán An Dĩ Trạch.

      Canh bên giường hồi, phát hình như hiệu quả lắm, Tô Giản khỏi có chút nóng nảy. Suy nghĩ chút, lại lấy khối đá lớn trong tủ lạnh quấn vào trong khăn.

      muốn đặt khăn lên trán An Dĩ Trạch, chuông điện thoại lại reo lên, tay Tô Giản run chút, khối trong tay thiếu chút nữa là nện xuống mũi An Dĩ Trạch.

      Cẩn thận đặt khối đá xuống, Tô Giản trèo qua người An Dĩ Trạch, bò đến bên kia giường, cầm chiếc điện thoại vang lên chiếc tủ đầu giường.

      Nhìn ba chữ ‘Quý Minh Phi’ hiển thị màn hình điện thoại, Tô Giản có chút do dự, nhưng sau đó vẫn nhấn phím call.

      “Này!

      Sao cậu làm?” Trong điện thoại là giọng có phần phách lối của người đàn ông trẻ tuổi.


      Tô Giản nghe giọng điệu tùy ý của đối phương, đoán quan hệ của đối phương với An Dĩ Trạch cũng tệ, vì vậy thành thực : “ ta bị ốm.”


      Đầu bên kia điện thoại im lặng mấy giây, sau đó là giọng điệu dò xét của Quý Minh Phi: “ là… Tô, a, chị dâu?”


      Tô Giản bị hai chữ ‘chị dâu’ chấn động , vội : “Ừ, tôi là Tô Giản.”


      Quý Minh Phi lập tức nhiệt tình: “Chị dâu, em tên là Quý Minh Phi, là bạn tốt nhất của Dĩ Trạch. ĐÚng rồi, Dĩ Trạch đâu? Sao hôm nay cậu ấy làm?”


      ta bị sốt.” Tô Giản nghiêng đầu nhìn người nhắm nghiền mắt bên cạnh. “Hình như rất nghiêm trọng.”


      “Phát sốt?” Quý Minh Phi ràng rất kinh hãi, giọng lập tức nghiêm túc. “Chị dâu, chị lập tức tìm trong danh bạ của Dĩ Trạch, tìm người tên là Chương Thanh Viễn, gọi cho ông ta, ông ta lập tức tới ngay.”


      “A, được.” Tô Giản lập tức cúp điện thoại, bắt đầu tìm số điện thoại, quả nhiên trong đó có người tên ‘Chương Thanh Viễn’.


      Gọi , Chương Thanh Viễn lập tức tới, Tô Giản yên tâm, bình tĩnh đặt khối đá lên trán An Dĩ Trạch lăn qua lăn lại giúp hạ nhiệt.


      chơi vui vẻ, điện thoại của An Dĩ Trạch lại vang lên.


      Nhận điện, vẫn là Quý Minh Phi.


      “Chị dâu, chị gọi cho Chương Thanh Viễn chưa?”


      “Rồi, ông ta tới ngay.” Bạn của An Dĩ Trạch rất quan tâm ta!


      “Vậy tốt, sức khỏe của An Dĩ Trạch tệ, thường ngã bệnh, có điều thể chất cậu ta rất đặc biệt, thể phát sốt. Lúc trước học ở đại học, có lần cậu ấy phát sốt, vô cùng nghiêm trọng, thiếu chút nữa là mất mạng. Cho nên ở phương diện này, chị dâu chú ý chút.”


      “Ồ.”


      “Hai ngày nay nhờ chị dâu chăm sóc cậu ấy tốt, làm cho cậu ấy ít đồ ăn dễ tiêu.”


      “… Được.” An Dĩ Trạch, đây ra là lòng tốt của bạn gay sao?


      “A, biết chị dâu có biết tính tình cậu ấy . Cậu ấy thích những món ăn với cà, còn những món khác đều được.”


      “Ồ.” trách được lúc trước làm cà, người này căn bản chịu động đũa.


      “Về những sở thích bình thường, cậu ấy thích leo núi và cưỡi ngựa, còn có Taekwondo, tại là đai đen tam đoạn rồi.”


      “Ừ…” Còn tưởng rằng người này thường ngày thích đọc các loại sác xuất sắc của nước ngoài chứ!


      “Còn nữa, ra cậu ấy ra rất thích động vật , bề ngoài nhìn ra phải ? Trước kia, khi lên đại học, người này còn giấu ban giám hiệu trường đại học nuôi chú mèo con lang thang.”


      “… Quả nhìn ra.” An Dĩ Trạch lén nuôi chú mèo con lang thang, thể tưởng tượng.


      “Ha ha, người này là điển hình của người thích mềm thích cứng! Nhưng chị dâu nhất định phải nhớ điều này! Cậu ấy có cách nào xử lý những đứa bé thích làm nũng, với phụ nữ cũng vậy, mặc dù lúc phụ nữ khóc cậu ấy rất nóng nảy, nhưng cậu ấy cũng vô hại trước nước mắt phụ nữ nhất, lúc này căn bản dù có gì cậu ấy cũng đồng ý!”


      “…” người phụ nữ khóc lóc với ta ‘thân ái, cho tôi triệu ’, An Dĩ Trạch cho triệu sao?


      “Chị dâu dĩ nhiên cũng cần lo lắng, điều này cũng phải đối với tất cả phụ nữ, cậu ấy chỉ như vậy đối với người trong lòng thôi.”


      “Ồ…” Lại , đàn ông như vậy đối với người phụ nữ mình thích, cũng có gì khác lắm? Mặc dù tên mặt than như An Dĩ Trạch cũng dễ gì nhìn ra.


      “Còn nữa, cho chị dâu bí mật này, lỗ tai Dĩ Trạch rất nhạy cảm, vừa chạm vào hồng, xấu hổ cũng hồng.”


      “…” Tại sao ta lại biết lỗ tai An Dĩ Trạch rất nhạy cảm? hai người quả nhiên là bạn gay tốt nhất, sai!


      Trong điện thoại, Quý Minh Phi kể cho Tô Giản đống thói quen ai biết của An Dĩ Trạch, Tô Giản vừa cảm thấy thú vị, vừa có chút nghi ngờ, rốt cuộc vẫn nhịn được hỏi: “Sao lại cho tôi biết những thứ này?” Chẳng lẽ, vì hai người vốn có tình cảm riêng, An Dĩ Trạch lại phụ lòng kết hôn, tình cảm của bạn gay vẫn sâu nặng đổi, nhịn đau cho người mới này, để mình chăm sóc tốt người của ta? Nếu như vậy ngược, quá ngược!


      Quý Minh Phi : “Đương nhiên là vì giúp chị dâu hiểu Dĩ Trạch hơn, gia tăng tình cảm của hai người.”


      Tô Giản: “Cảm ơn.” Quả nhiên là giống như phỏng đoán của sao? An Dĩ Trạch, kẻ bạc tình này!


      Quý Minh Phi như cười khẽ ở đầu dây bên kia: “Chị dâu, cố gắng lên, em thấy Dĩ Trạch rất thích chị.”


      Tô Giản có chút lờ mờ, sao bạn gay tốt nghe có vẻ vui? Chẳng lẽ đoán sai rồi?


      Tô Giản lập tức thể làm gì khác là cười gượng hai tiếng, qua loa: “Ha ha, cảm ơn lời chúc, tôi cũng rất thích ta.”


      Lần này tiếng cười của Quý Minh Phi lại càng ràng hơn: “Như vậy đương nhiên là tốt nhất, chị dâu, em rất quý chị đó.”


      Tô Giản: “…”
      Last edited: 22/3/15
      thư hồ, phuongvutyty, Diệp Diệp3 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :