1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trở thành vợ của tình địch - Thư Hoài (Chương 85.2)Hoàn chính văn

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 16:

      Editor: Lin

      Cuộc chuyện với Quý Minh Phi vừa kết thúc lâu, Chương Thanh Viễn đến.

      Tô Giản mời ông ta vào, sau khi chuyện vài câu đơn giản, Tô Giản mới biết, ra vị bác sĩ Chương này là bác sĩ riêng của gia đình họ An, Tô Giản khỏi lại oán thầm trận: Người có tiền, kéo thêm thù hận!

      Bác sĩ Chương kiểm tra tỉ mỉ An Dĩ Trạch phen, sau đó với Tô Giản, An Dĩ Trạch chỉ bị cảm, nóng sốt, sau đó lập tức viết đơn thuốc cho An Dĩ Trạch. Tô Giản nhìn An Dĩ Trạch vẫn còn mơ hồ chút, : “Nhiệt độ của ta thấp, uống hết thuốc là được sao?”

      Bác sĩ Chương cười : “Tất nhiên tiêm tốt hơn, hiệu quả nhanh hơn, nhưng từ cậu chủ thích tiêm, chỉ chịu uống thuốc.”

      Ha ha, ra An Dĩ Trạch sợ tiêm! Tô Giản vui vẻ, nhãn câu lượn vòng, này ra ý hay: “Nếu vậy, hay là cho ta tiêm ! Nhiệt độ ta cao như vậy, phải nhanh hạ sốt mới khiến người khác yên tâm!”

      “Nhưng…”

      Tô Giản cắt đứt do dự của bác dĩ Chương: “ sao, ta cũng phải trẻ con, lớn như vậy, phân biệt đúng sai, ông chỉ cần để ý xuống tay… a, di chuyển là được.”

      Bác sĩ Chương vẫn còn chút do dự, nhưng Tô Giản hết sức cầu, hơn nữa còn cầu cần làm trực tiếp, chỉ cần tiêm vào mông là được rồi, bác sĩ Chương cũng đành phải đồng ý. Tô Giản thấy An Dĩ Trạch bị cởi quần, lộ ra mông, trong lòng vô cùng vui vẻ mừng rỡ.

      Bác sĩ Chương ngẩng đầu gọi : “ chủ, nhờ đến giúp giữ cậu chủ lại.”

      chuẩn bị xem trò cười, Tô Giản bị hai chữ ‘ chủ’ làm kinh ngạc, thiếu chút nữa ngã lên người An Dĩ Trạch.

      Bởi vì tiếng động quá lớn, An Dĩ Trạch tỉnh táo hơn chút, mơ mơ màng màng mở mắt ra xem: “Em ở đây… làm… cái gì?”

      Tô Giản thấy An Dĩ Trạch tỉnh táo, rất vui mừng, cảm thấy như vậy việc chế giễu này mới có hiệu quả được, vội dùng lực ôm lấy , mở miệng dụ dỗ: “ có gì, chỉ là chữa bệnh cho thôi.”

      An Dĩ Trạch cau mày nhìn chút, có chút hiểu được, khuôn mặt biến đổi: “ … tiêm!”

      Tô Giản cười híp mắt nhìn : “ tiêm thể hạ sốt, cho nên nhất định phải làm.”

      An Dĩ Trạch bắt đầu vùng vẫy, có điều bị ốm, sức khỏe yếu, căn bản giãy ra được, Tô Giản dùng sức ôm lấy , dụ dỗ: “Đừng sợ đừng sợ, đau chút nào đâu.”

      An Dĩ Trạch vẫn vùng vẫy, Tô Giản vẫn để chạy trốn, nhưng dù tại khỏe hơn An Dĩ Trạch, khổ người lại bằng, vì vậy thể làm gì khác hơn ngoài việc dùng toàn lực ôm chặt An Dĩ Trạch vào trong lòng. Tô Giản ngừng dụ dỗ: “Dĩ Trạch của chúng ta là dũng cảm nhất! Ngoan, nghe lời, đừng lộn xộn, để bác sĩ tiêm cho .” Mặt khác trong lòng lại cười sắp điên rồi.

      Hai người mặt đối mặt, Tô Giản vừa ôm An Dĩ Trạch, vừa dụ dỗ, đôi môi thỉnh thoảng lại quét qua da An Dĩ Trạch. An Dĩ Trạch nhìn cái, từ từ ngừng giãy dụa.

      Tô Giản vui vẻ ra mặt: “Ngoan, nghe lời.”

      Bác sĩ chương vừa cười ha hả vừa : “Tình cảm của cậu chủ và chủ tốt.”

      Tô Giản lại lần nữa bị hai chữ ‘ chủ’ này làm cho chấn động, vội : “Bác sĩ Chương, ông đừng gọi tôi là ‘ chủ’ nữa, tôi… quen.” Tôi gánh được mà!

      “Chuyện này…” Bác sĩ Chương khó xử nhìn về phía An Dĩ Trạch.

      An Dĩ Trach tựa vào trong lòng Tô Giản, lên tiếng: “Vậy… gọi là ‘phu nhân’ …”

      Tô Giản: “…” Rầm! Cái này khác với ‘ chủ’ sao! cú sét cấp 1, cú sét cấp 1,01 có được !

      Bác sĩ Chương vui vẻ ‘vâng’ tiếng, lập tức bắt đầu tiêm cho An Dĩ Trạch. Trong lòng Tô giản căm hận, chăm chú nhìn kim tiêm trong tay bác sĩ Chương, trong lòng yên lặng cổ vũ: Đâm! Dùng sức đâm!

      Kim tiêm vào cơ thể, thân thể An Dĩ Trạch tự chủ được run lên cái. Tâm tình Tô giản lập tức tốt lên, mặt lại giả vờ lo lắng, tay vỗ vỗ tóc An Dĩ Trạch, an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, đau chút nào.” Đương nhiên càng đau càng tốt!

      An Dĩ Trạch vùi mặt trong ngực Tô Giản, lên tiếng.

      Bác dĩ Chương từ từ thu hồi kim tiêm, mỉm cười cảm khái: “Xem ra … phu nhân có tác dụng.”

      Tô Giản trêu chọc vô cùng sung sướng, thuận miệng khiên tốn : “Đâu có đâu có, tôi còn phải cố gắng nhiều.”

      Bác sĩ Chương: “…”

      Bác sĩ Chương viết lại những điều cần chú ý, sau đó lập tức rời .

      An Dĩ Trạch mơ màng ngủ thiếp . Tô Giản đắp chăn cho xong, lại mở máy tính dạo diễn đàn lát, nhưng vẫn hứng thú lắm. chán đến chết, đột nhiên nhìn thấy tờ giấy dạy cách làm cháo, lòng Tô Giản hơi động: Nếu bạn gay ân cần dặn dò, vậy hay là làm ít thức ăn ngon cho An Dĩ Trạch. Vì vậy lập tức lên mạng tìm bữa ăn dinh dưỡng dành cho người bệnh.

      có việc gì làm, buổi chiều Tô Giản tiện thể ngủ trưa chút, nhưng nghĩ đến ngủ trưa tỉnh lại, bầu trời xám xịt, gần tối. Tô Giản xuống giường, duỗi lưng cái, lại sang phòng ngủ của An Dĩ Trạch nhìn cái. An Dĩ Trạch còn ngủ say. Tô giản rón rén đến bên cạnh , vươn tay, vốn định bóp mũi để bắt nạt , nhưng ngón tay vừa đụng vào chóp mũi của An Dĩ Trạch, nghĩ đến lúc này ốm, lại ngượng ngùng dừng tay, nhưng cuối cùng vẫn cam lòng, nhịn được đâm lỗ mũi An Dĩ Trạch cái, : “Họ An, cũng có ngày hôm nay!”

      Tô Giản chưa bao giờ nhìn An Dĩ Trạch gần như vậy, lúc này lại có thể quan sát tưởng tận, Tô Giản thể thừa nhận, tên An Dĩ Trạch, lỗ mũi ra lỗ mũi, mắt ra mắt, hình thể… Quả là có vốn quyến rũ phụ nữ! Hơn nữa lúc này nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt điềm tĩnh, còn thấy bộ dạng hờ hững thường ngày của , ngược lại còn mơ hồ nhìn thấy có chút trẻ con, nhất là cặp lông mi, vừa dày vừa dài, thỉnh thoảng lại run lên, quyến rũ lòng người khác cũng như rung rung. Tô Giản nhịn được chạm vào hàng lông mi, mặt đầy oán hận: Họa thủy, họa thủy!

      An Dĩ Trạch như cảm thấy có chút thích, hơi nghiêng gò má. Tô Giản lập tức rụt tay lại, thấy cũng tỉnh lại, lại bắt đầu đắc chí. Nhìn thấy lỗ tai An Dĩ Trạch, đột nhiên nhớ tới trong điện thoại, Quý Minh Phi lỗ tai An Dĩ Trạch rất nhạy cảm, đụng tới đỏ. Lòng Tô Giản tò mò, khỏi đưa tay, nhàng nhéo lỗ tai An Dĩ Trạch.

      An Dĩ Trạch thực đột nhiên run lên. Tô Giản mừng rỡ, nhịn được lại nhéo. đến chuyện vành tai An Dĩ Trạch đầy đặn mềm mại, nhéo lên thấy thịt mềm mềm, còn chơi rất thú vị. nhéo vui vẻ, Tô Giản đột nhiên nghe thấy giọng khàn khàn: “Em nhéo làm gì?”

      Tô giản bị dọa, giương mắt nhìn, lại thấy An Dĩ Trạch biết mở mắt từ lúc nào, lẳng lặng nhìn mình. Giờ phút này tay Tô Giản đặt vành tai , bỗng nhiên lùi về khỏi có chút chột dạ, nên thể làm gì khác ngoài việc qua loa: “Cái gì chứ,… a, tôi xem tướng cho !”

      An Dĩ Trạch: “…”

      Tô Giản nhân cơ hội lại nhéo vành tai An Dĩ Trạch cái nữa, mắt thấy chỉ lỗ tai An Dĩ Trạch hồng, mà mặt cũng có chút đỏ ửng, khỏi thầm mừng rỡ, mặt lại tỏ vẻ nghiêm túc: “Nhìn tướng mạo mà , vành tai mềm mại, trời sinh tính háo sắc!”

      An Dĩ Trạch: “…”

      Tô Giản vỗ vỗ vai , sâu xa: “Cho nên, chàng trai, tĩnh tâm nhé!”

      An Dĩ Trạch im lặng lát, đột nhiên : “Em cúi đầu xuống chút.”

      Tô Giản vì sao, khẽ cúi thấp đầu.

      An Dĩ Trạch giơ tay lên, cũng nhéo vành tai .

      Sau đó hai chữ: “Mềm mại.”

      Tô giản: “…”
      hoadaoanh, thư hồ, phuongvutyty3 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 17:

      Editor: Lin

      Sờ sờ trán An Dĩ Trạch, phát nhiệt độ hạ xuống, lại nhìn vẻ mặt An Dĩ Trạch cũng còn tái nữa,Tô Giản lập tức nhận định: Cậu chủ An sắp khỏe rồi.

      “Đây là thuốc bác sĩ Chương viết cho , phải uống đúng giờ.” Tô Giản đứng dậy, chỉ cho An Dĩ Trạch nhìn số thuốc ở đầu giường. suy nghĩ chút, nhìn An Dĩ Trạch cười xấu xa: “ chỉ sợ bị tiêm mà còn sợ thuốc đắng chứ? Có muốn tôi chuẩn bị kẹo cho ?”

      An Dĩ Trạch nhìn : “Nếu sợ em rất vui sao?”

      Tô Giản mắt cười cong cong: “Sao lại như vậy? Tôi…”

      “Ồ.” Vẻ mặt An Dĩ Trạch lạnh lùng. “ sợ.”

      Tô Giản: “…”

      Dùng xong bữa ăn đặc biệt dành cho bệnh nhân mà Tô Giản học được mạng, hai người ngồi trong phòng khách xem ti vi.

      An Dĩ Trạch vì ngủ buổi chiều mà giờ muốn lập tức trở về phòng ngủ, Tô Giản cũng ăn nhiều lười biếng nằm ghế sa lon, thuận tiện chơi game điện thoại.

      “Ha, tôi đọc truyện cười cho nghe!” Tô Giản nhìn điện thoại di động, vui vẻ đọc. “Vừa rồi chuyện phiếm với bạn tốt, ấy chồng mình Pakistan công tác. Tôi hỏi ấy, để chồng mình công tác bên ngoài có yên tâm , ấy yên tâm. Nghe chồng ấy làm ở công ty ông nước, ở trong nước có vợ có con rồi, trong lúc công tác ở Pakistan lại gặp gỡ, khiến người phụ nữ khác mang thai, vì vậy người đó trực tiếp tìm đến đại sứ quán Trung Quốc. Vì vậy, chuyện ngoại tình đơn thuần bị đưa lên thành việc quốc tế! Sau đó, người đàn ông đó bị cưỡng chế đưa về nước, cưỡng chế ly hôn, cưỡng chế bỏ quốc tịch, cưỡng chế nhập quốc tịch Pakistan, cưỡng chế đổi tôn giáo tín ngưỡng, cuối cùng, phải ở lại Pakistan… Vì vậy, tất cả nhân viên trong công ty của ông chồng của người bạn đó, trước khi Pakistan đều được lãnh đạo châm thuốc kể về truyền thuyết người này dùng tín mạng của mình để ngoại tình,… Ha ha ha, người em này đáng thương, làm tôi chết cười, ha ha…”

      Tô Giản vừa đọc vừa cười, còn vừa giùng giằng hỏi: “Buồn cười ?”

      An Dĩ Trạch nhìn bộ dạng ngồi ghế sa lon cười lăn lộn của , khóe môi nhịn được giật giật: “Buồn cười.”

      Tô Giản cười đến thở ra hơi, vất vả bình phục, tiếp tục cầm điện thoại di động xem, chỉ lát sau lại lên tiếng: “A?”

      An Dĩ Trạch nhìn cái: “Sao vậy?”

      tin tức giải trí, thiên hậu Kỷ sắp kết hôn.”

      An Dĩ Trạch tự chủ được dừng lại, chốc lát sau lại tùy ý câu: “ sao?”

      Tô Giản cũng chú ý khác thường, vẫn hào hứng : “ là muốn gả vào nhà giàu, tôi xem chút, là cậu hai nhà họ Lý, Lý Minh Nghĩa, a a, chính là cậu hai siêu giàu có Lý Minh Nghĩa! Lần này Kỳ Nghiên nắm được con cá to rồi!”

      Tô Giản duỗi duỗi chân, lười biếng : “Nhắc tới Kỷ Nghiên, bộ dạng quả rất xinh đẹp, kỹ năng diễn tệ, có nhiều scandal, có thể là rất khó khăn. Có điều dạo này, nghĩ lại vào Làng Giải Trí, sao có thể là đóa hoa sen chân chính? Tôi nghe , nàng Kỷ Nghiên này cũng ra mắt bằng quy tắc ngầm, hơn nữa phía vẫn luôn có người che chở, biết ba nuôi của ấy là ai… a, sao vậy?”

      An Dĩ Trạch lấy điện thoại di động của mình ra, khẽ ném sang bên cạnh, giọng có chút lạnh lùng: “Ít xem mấy thứ vớ vẩn này !” xong, lập tức đứng dậy vào thư phòng.

      Tô Giản hiểu nhìn , trong miệng lầm bầm: “Người này nổi diên gì vậy?”

      ở cùng chỗ với An Dĩ Trạch mấy ngày nay, mặc dù vẻ mặt của An Dĩ Trạch vẫn luôn lạnh lùng, nhưng cũng chỉ là biểu cảm lạnh lùng mà thôi, mà lúc này, Tô Giản lại cảm thấy tức giận.

      Trải qua mấy ngày nay, An Dĩ Trạch thường im lặng, nhưng đến việc thực tức giận, đây hình như là lần đầu tiên.

      Tô Giản gãi gãi đầu, nên cảm thấy vui sao?

      Nhưng, rốt cuộc người này tức giận vì cái gì? cũng chỉ thuận miệng đến tin tức giải trí thôi mà, rốt cuộc chọc vào ta lúc nào?

      Tô Giản nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cho ra kết luận: Thiên hậu Kỷ Nghiên, là thần tượng của An Dĩ Trạch.

      Nhất định là như vậy! Chính vì Kỳ Nghiên là nữ thần trong lòng An Dĩ Trạch, cho nên khi nghe nữ thần của mình sắp kết hôn, An Dĩ Trạch rất đau lòng, mà nghe được Tô Giản nàng dùng quy tắc ngầm, An Dĩ Trạch tất nhiên tức giận, vì thể chịu được nữ thần của mình gả cho người đàn ông khác, càng thể chịu đựng được việc nữ thần của mình bị người khác vu oan!

      ra người cao lớn, đẹp trai, giàu có như An Dĩ Trạch cũng có tình kín đáo như vậy!

      Tô Giản bừng tỉnh.

      Nhưng Tô Giản ngờ chính là, lần này An Dĩ Trạch tức giận, cũng lâu như vậy.

      Ngày hôm sau, An Dĩ Trạch làm như thường lệ, buổi tối lại trở về đúng giờ.

      Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ n, An Dĩ Trạch cũng về nhà đúng giờ.

      Trước đó Tô Giản cho rằng An Dĩ Trạch ở lại làm thêm giờ, nhưng từ từ Tô Giản lập tức tỉnh táo lại: Cậu chủ An, đây là sinh hoạt cá nhân rồi hả?

      mẹ nó, phải năm nay hai người phải giấu diếm người ngoài diễn vẻ nhau sao? Lúc này mới được bao lâu, An Dĩ Trạch vi phạm hợp đồng chạy ra ngoài chơi bời rồi? là quá đáng, quá bỉ ổi!

      Thế nhưng lại chạy tìm phụ nữ đến cho mình! Trong lòng Tô Giản ước ao ghen tị hồi.

      An Dĩ Trạch, có bản lĩnh đừng có mà về đây, hừ!

      Hôm nay Tô Giản vẫn ở nhà mình, chuông cửa lại vang lên.

      Trong tay An Dĩ Trạch có chìa khóa, dĩ nhiên nhấn chuông cửa. Tô Giản mở cửa, người đứng ngoài quả nhiên là người lạ.

      Tô Giản nhìn mấy người đàn ông giày Tây ăn mặc bình thường trước mặt, trong lòng khỏi đề phòng: “Xin hỏi, các vị tìm ai?”

      người đàn ông nhìn có vẻ dễ gần hơn chút hỏi: “ chủ, bà chủ mời quay về điền trang chuyến.”

      Bà chủ? Điền trang?

      Tô Giản trừng mắt nhìn, vị bà chủ này và điền trang lẽ là chỉ…

      được, cũng phải là em , huống hồ, cho dù em Tô và An Dĩ Trạch kết hôn giả, cũng thể đến nhà An Dĩ Trạch gặp mẹ ta! Lúc trước nằm viện, người nhà An Dĩ Trạch cũng có tới, cần nghĩ cũng biết người nhà ta thích con dâu xuất thân tầm thường này. Mặc dù còn chưa nhìn thấy ân oán trong nhà giàu cách chân thực, nhưng ở ti vi cũng chiếu ít bộ phim có tình tiết máu chó như vậy, chuyện bà mẹ ác độc ngược đãi con dâu đáng nên xuất quá nhiều! mới chịu về đó để bà già kia trị cho thê thảm đâu!

      “Ha ha, cái đó, chân tôi bị thương, vậy tiện cho lắm…” Tô Giản cố gắng tìm lý do.

      chủ cần lo lắng, chúng tôi có đặc biệt chuẩn bị xe lăn.” Người đàn ông mặc đồ Tây như làm ảo thuật biến ra chiếc xe lăn.

      Tô Giản lặng lẽ mắng câu ‘chết tiệt’ trong lòng, cố gắng mỉm cười: “Còn có, tại Dĩ Trạch cũng ở nhà, bằng chờ ta trở lại, cũng tôi về đó…”

      “Bây giờ cậu chủ công tác ở vùng khác, chủ về mình cũng như vậy thôi.” Người đàn ông mặc đồ Tây vẫn rất lịch .

      Ông đây dĩ nhiên biết bây giờ ta công tác ở vùng khác, cũng vì bây giờ ta ở đây, ông đây mới phải ! Tô Giản yên lặng gầm thét. Hai ngày trước, cuối cùng cũng gặp được An Dĩ Trạch như thường lệ, sau đó An Dĩ Trạch lập tức cho biết ta sắp công tác ở vùng khác. Lúc ấy Tô Giản chỉ cười khan tiếng: “Ồ, vậy sao? Vậy chúc lên đường bình an.” Lúc đó, sau khi An Dĩ Trạch nghiêm mặt nhìn cái, lập tức tự mình thu dọn hành lý, cũng thèm với thêm lời nào khác, đến bây giờ, nghĩ lại Tô Giản vẫn còn cảm thấy bực bội.

      “Nhưng…” Tô Giản cố gắng tìm lý do để , chết tiệt, có thể thể chất của mình ‘gặp ánh sáng chết’ được !

      Người đàn ông mặc đồ Tây như nhìn thấu suy nghĩ của , xen lời vào: “Bà chủ rồi, bất kể như thế nào, cần phải đưa chủ về nhà cũ. Mong chủ làm khó chúng tôi.”

      Chết tiệt, đây là muốn cưỡng chế mang sao! Trước mặt nhất định là vở tuồng chờ ! Trong đầu Tô giản nhất thời mơ đến màn kịch tràn ngập máu chó: Mẹ của An Dĩ Trạch, Dung ma ma chỉ vào mặt , trong tay cầm cây trâm hoa về phía : “Ta đâm ta đâm ta đâm chết ngươi! Đâm chết ngươi! Đâm đâm đâm!”

      OH, NO!

      Tô Giản cười lớn: “Vậy, tôi muốn gọi cuộc điện thoại cho An Dĩ Trạch.” An Dĩ Trạch ghét ghét, nhưng giờ phút này, chỉ có tên tình địch chết tiệt đó mới cùng chung chiến tuyến với , miễn cưỡng có thể cứu mạng! Cho dù mấy ngày nay chiến tranh lạnh, giờ phút này quân tình khẩn cấp, cái gì cũng bất chấp!

      Người đàn ông mặc đồ Tây mỉm cười: “ chủ cần lo lắng, bà chủ có , bà ấy đích thân gọi điện thoại cho cậu chủ.”

      Chết tiết, đây là đến cầu cứu cũng cho, bóp chết đường sống cuối cùng của ! Tô Giản cảm thấy vô cùng kinh hãi, càng thêm cảm thấy tương lai khó lường.

      Người đàn ông mặc đồ Tây mỉm cười: “ chủ, mời.”
      hoadaoanh, thư hồ, phuongvutyty3 others thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 18:

      Editor: Lin

      Cho đến khi ngồi lên xe, Tô Giản vẫn cảm thấy như mình nằm mơ.

      Sống lại biến thành vợ của tình địch chết tiệt cũng thôi , bây giờ lại còn phải diễn vở ân oán nhà giàu, đại chiến mẹ chồng nàng dâu, cái số mạng máu chó này rốt cuộc là chuyện gì! ràng là đấng mày râu, tại sao lại phải tham dự vào tình tiết hoa lệ như thế này! An Dĩ Trạch, ở đâu? Mau trở lại cứu tôi !

      Tô Giản nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe từ nhà cao tầng biến thành rừng núi xanh mát rồi lại biến thành chiếc cổng được chạm trỏ tinh xảo.

      Cửa lớn mở ra, xe lại chạy lát, người đàn ông mặc đồ Tây chuẩn bị xong xe lăn, sau đó đẩy tới đây, mở cửa xe cho : “Mợ ba, đến nơi rồi.”

      Tô Giản xuống xe, tự mình nhảy lên ngồi xe lăn, quay đâu nhìn bốn phía.

      Biệt thự nằm lưng chừng núi! Bề ngoài khí phái, vườn hoa rộng lớn, người có tiền là đáng ghét nhất!

      Người đàn ông đưa Tô Giản đến phòng khách, đám người còn lại lui xuống rồi. Toàn thân Tô Giản đề phòng, nhưng đề phòng phút, hai phút, ba phút,… n phút, Tô Giản vẫn nhìn thấy đối tượng cần phòng bị.

      Hả?

      Người đâu? Mọi người đâu cả rồi? Dung ma ma của ở đâu? Sao đợi lâu như vậy mà vẫn có người đến quan tâm đến ?

      Tô Giản vừa bắt đầu còn lặng lẽ các loại, nhưng đợi hồi lâu, vẫn thấy bóng dáng người nào như cũ, cảm thấy có chút kì quái. Nỗi lo lắng, thấp thỏm trong lòng dần buông xuống, từ từ thả lỏng, trong lúc nhàm chán, thậm chí còn đứng dậy tham quan khắp phòng.

      Nhà của người giàu, đời này vẫn chỉ mới thấy ti vi!

      Tô Giản tò mò nhìn xung quanh, hoàn toàn quên việc lo lặng. Hài lòng quan sát xung quanh, Tô Giản cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, nhìn giữa phòng có chiếc ghế salon có vẻ thoải mái, Tô Giản lập tức khách khí leo lên ngồi. Ngồi yên lặng lát, hậu quả của việc thức khuya xem bóng đá phát tác, bắt đầu mệt rã rời, từ từ, bắt đầu kiên trì nổi, cuối cùng khách khí nằm lên ghế salon, ngủ thiếp .

      Tỉnh lại cảm thấy có người kéo cánh tay mình.

      “Tỉnh! đứng lên cho tôi!”

      Tô Giản mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt biết từ lúc nào có thêm người phụ nữ trung niên, nhìn cách ăn mặc, ra rất tao nhã quý phái, chỉ là sắc mặt lại rất khó coi.

      Tô Giản xoa xoa mắt, híp mắt đánh giá xung quanh hồi, trí nhớ lúc trước từ từ trở lại, nhìn người phụ nữ trung niên trước mắt lần nữa, đột nhiên tỉnh lại: Chẳng lẽ vị này là Dung ma ma?

      Lòng Tô Giản nhất thời rét lạnh, cẩn thận dò xét kẻ địch. Ngoài ra, mẹ An Dĩ Trạch rất đẹp mắt, lúc trẻ nhất định là đại mỹ nhân, cho dù là tại cũng rất đáng nhìn lại, hoàn toàn giống mẹ của của người đàn ông ba mươi tuổi, người này được chăm sóc tốt!

      Mẹ An thấy nhìn mình chằm chằm, nhất thời trừng mắt lên. “ nhìn gì?”

      Tô Giản thành : “Bác , khuôn mặt người xinh đẹp, hơn nữa còn rất trẻ.”

      Khóe miệng của mẹ An lập tức giương lên, lạnh mặt : “Bác ? Hừ!”

      Lúc này Tô Giản mới nhớ tới mình kết hôn với An Dĩ Trạch, xưng hô này tất nhiên phải thay đổi, vì vậy vội vàng kêu lên: “A, mẹ…” An Dĩ Trạch, nợ tôi rất nhiều đó!

      Mẹ An trừng mắt : “Sao có thể ngủ thiếp như vậy? Có còn biết lễ phép ?”

      Tô Giản cười theo: “Đợi hơi lâu, cho nên con cẩn thận ngủ thiếp .”

      Tô Giản vốn có ý oán trách, vậy mà mẹ An vừa nghe, sắc mặt trầm hơn: “Đây là trách tôi?”

      có, có!” Tô Giản cười làm lành. “Hoàn toàn có!”

      “Ngụy biện!” Mẹ An hung hăng. “ có!”

      Tô Giản . Bàn về sức gây gổ, Obasan tuyệt đối đứng đầu, tự nguyện chịu thua.

      Kết quả mẹ An vừa nhìn lời nào, ngược lại càng tức giận hơn: “Hừ! chút gia giáo cũng có!”

      Cái này liên quan đến danh dự của ba mẹ, Tô Giản phải đấu tranh chút, vì vậy thầm : “Cái này có thể có.”

      Mẹ An sững sờ, như biết tiếp lời thế nào, hầm hầm hừ hừ lúc lâu, đột nhiên chỉ vào lỗ mũi Tô giản: “Tôi thích chút nào!”

      Tô Giản ngoan ngoãn đáp lại: “Ồ.”

      Mẹ An tức giận : “ và Tiểu Trạch kết hôn căn bản chưa có cho phép của tôi!”

      Bắt tay! Điều đó cũng cho phép của tôi! Trong lòng Tô giản yên lặng rơi lệ, đột nhiên thở dài : “Ván đóng thuyền, có khóc cũng thể làm gì?”

      !” Mẹ An bị nghẹn còn lời nào để , lại im lặng lúc lâu, sau đó ngồi vào ghế salon đối diện Tô Giản, hất cằm lên, khinh miệt : “ , muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời khỏi con của tôi?”

      Hả? Tô Giản nháy mắt mấy cái, cái này chẳng lẽ là dùng tiền mua tình trong truyền thuyết, gậy to đánh uyên ương? Nếu muốn dội chậu máu chó, cái này là thể thiếu! Hai mắt Tô Giản sáng lên, hưng phấn : “Để con suy nghĩ!”

      Mẹ An lập tức giận tím mặt: “… người phụ nữ tục tằng này! ít tiền lại có thể mua được !”

      Tô Giản có chút theo kịp logic của bà, thành : “ ít tiền có lẽ vẫn chưa mua được.”

      Mẹ An: “…”

      Tô Giản vô tội : “Hơn nữa, ràng mẹ đến tiền trước…”

      Mẹ An tức giận thở hổn hển: “! Người phụ nữ có gia giáo này, lại dám chuyện với trưởng bối như vậy? có biết cái gì gọi là tôn trọng ! Còn nữa, chuyện với tôi, thế nhưng lại chịu đứng lên.”

      Tô Giản giải thích: “ tại con là người tàn tật.”

      Mẹ An tức giận : “Ha, muốn chỉ trích tôi tôn trọng người tàn tật sao?”

      Tô Giản để ý, nghe vậy suy nghĩ chút, thành đáp: “Vâng ạ.”

      Mẹ An: “…”

      Lần đầu mẹ chồng nàng dâu giao chiến, chỉ có Dung ma ma thở phì phò phất tay áo lên tầng, tuyên bố cuộc chiến chấm dứt.

      Tô Giản gãi gãi đầu, đột nhiên cảm thấy, hình như Dung ma ma cũng đáng sợ như trong tưởng tượng của .

      Thấy mẹ An để ý tới mình nữa, Tô Giản cảm thấy có lẽ mình có thể rút lui, ai ngờ đẩy xe lăn tới cửa, lại bị quản gia đứng trước cửa thông báo, được rời .

      Dung ma ma là muốn… gian lỏng ?

      Mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng Tô Giản cũng cảm thấy lo lắng. Nếu tạm thời có cách nào rời , vậy dạo xung quanh chút là được rồi, dù sao cũng cảm thấy buồn ngủ nữa, tinh thần rất phấn chấn.

      Vì vậy Tô Giản đẩy xe dạo xung quanh.

      dạo lát, đột nhiên cảm thấy hơi đói, vì vậy Tô giản kéo quản gia lại hỏi: “Gì ơi, con hơi đói, có thể cho con ăn chút gì ?”

      Quả nhiên quản gia được mẹ An đặc biệt dặn dò, cũng đồng ý với ngay, chỉ : “Chuyện này… để gì xin ý kiến phu nhân trước.”

      Tô Giản gật đầu. lát sau, quản gia trở lại, kết quả lấy được lời dặn là: cho phép tiểu hồ ly tinh ăn!

      Quản gia tỏ vẻ áy náy.

      Tô Giản cười cười: “ sao.” Trong lòng lại suy nghĩ: Dung ma ma muốn cho chết đói?

      Lắc đầu cái, Tô Giản bắt đầu suy nghĩ. cũng muốn làm loạn lên với Dung ma ma, nhưng chuyện bụng đói mới là nhất, bất kể thế nào, cũng phải tìm chút gì đó lấp đầy bụng.

      Tô Giản suy nghĩ chút, hỏi thăm nữ hầu ngang qua, sau đó trở lại phòng bếp.

      Diện tích phòng bếp của nhà họ An rất lớn, Tô Giản rất hài lòng. Đón nhận ánh mắt kinh ngạc của các đầu bếp, Tô Giản : “ có gì, tôi biết lệnh của bà chủ mấy người, mấy người đừng để ý đến tôi… tôi chỉ lấy ít thứ là được.”

      Xin đầu bếp tìm cho mình chiếc ghế có bánh, tìm những nguyên liệu mình muốn, Tô Giản bắt đầu chuẩn bị bữa ăn cho mình.

      Đầu bếp ở bên hỏi: “Mợ ba, chuyện này…”

      Tô Giản mỉm cười : “Bà chủ chỉ cho tôi ăn, cũng để tự tôi làm chứ?”

      Đầu bếp chần chờ chút mới gật đầu.

      Tô Giản cười : “Vậy sao?”

      “Nhưng mợ ba, chân của …”

      sao, tôi quen rồi!”

      Tô Giản có ý là lúc trước ở nhà mình quen tự làm cơm, nghe vào tai đầu bếp lại thành con dâu nghèo gả vào nhà nghèo nhận bắt nạt là chuyện bình thường, vì vậy Tô Giản nhất thời giành được đồng cảm của đầu bếp mập mạp, mà người dân lao động siêng năng hiền hậu lại giành được tán thưởng của đầu bếp đại ca.

      Tô giản dĩ nhiên biết hình tượng của mình trong lòng đầu bếp tăng lên, làm cho mình chút cơm chiên và thức ăn đơn giản, quay đầu lại thấy đầu bếp ở bên cạnh tốt bụng nhìn , lập tức chào hỏi: “Chú ăn chưa? Cùng ăn chút .”

      Đầu bếp vẫn luôn ở bên cạnh nhìn làm cơm, thấy làm từng bước thuần thục, động tác lưu loát, liền biết kĩ thuật của tệ, lại thấy thành quả của sắc hương đều đủ, lập tức vui vẻ khen: “Mợ ba là người phụ nữ có đức hạnh!”

      Mặc dù hai chữ ‘đức hạnh’ nghe có chút kì cục, nhưng được người khác khen Tô Giản vẫn hơi hài lòng, khiêm nhường đôi câu ‘đâu có đâu có’, lại thuận miệng : “Dạo này, có đức hạnh thể cưới vợ!”

      Đầu bếp biết tại sao lại chuyện cưới vợ, nhưng theo ông nhìn nhận, vẫn cười : “Đúng vậy, cậu ba lấy được mợ, quả là có phúc!”

      Đó còn phải sao? Em Tô mềm mại như cây cải thìa, lại bị tên họ An giam giữ! Cũng biết đời trước người này phá bao nhiêu mõ! Hơn nữa còn cái tính tình kia, vô duyên vô cớ, biết vì chuyện gì mà giận dữ, làm hại bị Dung ma ma bắt , đối mặt với vở máu chó, ta có còn nghĩa khí ? Có đạo đức nghề nghiệp nữa hay ?

      Trong lòng Tô Giản vô cùng căm giận, nhưng nhìn vẻ mặt cười ha hả của đầu bếp, cũng tiện biểu ra, suy nghĩ chút, đảo mắt, hỏi: “Chú à, chú làm việc ở nhà họ An bao nhiêu năm rồi vậy?”

      Đầu bếp cười : “Cũng lâu lắm rồi, ngay cả cậu ba, tôi cũng nhìn cậu ấy lớn lên!”

      Tô Giản nhất thời hăng hái, cười híp mắt : “Vậy quá tốt rồi! Chú nhất định biết An Dĩ Trạch có ít chuyện xấu, kể cháu nghe chút , cháu muốn hiểu về ấy hơn!”

      Cơm nước xong, lại ôm bụng nghỉ ngơi lát, thấy Dung ma ma cũng xuống nhìn mình, cũng có ý muốn thả , Tô Giản quyết định chủ động xuất kích.

      Tô Giản xin quản gia truyền đạt ý của mình đến mẹ An. Mẹ An vừa nghe Tô Giản chủ động gặp mặt, cho là cuối cùng cũng kiên nhẫn chịu hành hạ nên phải cúi đầu nhượng bộ, tim đập nhanh, nhưng lại có tâm tư đối phó với tiểu hồ ly, lại có tình trì hoãn chút, lúc này mới thản nhiên hất cằm bước xuống.

      “Sao vậy? Cuối cùng cũng nghĩ xong rồi!” Mẹ An từ cao liếc xuống Tô Giản, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.

      Tô giản sững sờ: “Nghĩ cái gì?”

      Mẹ An nghẹn lời, cặp mắt trừng trừng, vẻ mặt Thái Hậu lạnh lùng có chút duy trì nổi: “Vậy gọi tôi xuống để làm gì?”

      Tô Giản : “Là vậy, cho… Mẹ, con muốn thương lượng chuyện này với Người.”

      Mẹ An hừ tiếng: “ có thương lượng! Tôi rồi, tôi thích , thừa nhận là con dâu của tôi, tốt nhất nên ly hôn với Tiểu Trạch !”

      Tô Giản : “Mẹ, ý của con là, tại Dĩ Trạch ở nhà, có chuyện gì, bằng chờ ấy về…” Ông đây chỉ là khách mời, chương trình máu chó trong nhà giàu này ông đây chịu nổi, An Dĩ Trạch, mau trở về cho tôi!

      Mẹ An tức giận : “Tiểu Trạch về đây, muốn tố cáo tôi phải ?”

      Tô Giản ngẩn ra: “Tố cáo có tác dụng?”

      Mẹ An oán hận : “Vô dụng! chút tác dụng cũng có!”

      Tô Giản thương lượng: “Vậy nếu như vậy, mẹ lại thích con, vậy con cũng phải đứng đây làm mẹ chướng mắt, nếu con về trước…”

      Mẹ An tức giận: “ được! Tôi cho phép! Tôi muốn giám sát !”

      Tô Giản bất đắc dĩ: Tình kín đáo giữa mẹ chồng và nàng dâu sao!

      Mẹ An thấy gì, lại từ từ hả hê, : “Tôi cho biết, căn bản xứng với Tiểu Trạch! Tôi chọn xong vợ cho nó, chỉ có như Tuyết Nhi mới xứng với Tiểu Trạch nhà chúng tôi!”

      Tô Giản vừa nghe cực kì tò mò: “Tuyết Nhi!”

      Mẹ An cho là bị đả kích, cực kì hài lòng: “Tuyết Nhi là thanh mai trúc mã với Tiểu Trạch nhà chúng tôi, người xinh đẹp, tính tình cũng tốt, vừa tốt nghiệp xong hai bằng của đại học Yale, còn là tiểu thư tập đoàn họ Bạch, sao có thể so sánh với loại dân nghèo như ?”

      Những điều này, quả nữ thần! Tô Giản trong lòng mong mỏi, bật thốt lên: “Người tốt như vậy? Mong được giới thiệu!”

      Mẹ An: “…”
      Last edited by a moderator: 2/4/15
      hoadaoanh, Hình Ưu, thư hồ5 others thích bài này.

    4. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      Hề hề vs cái kiểu ntn thì cẩu huyết cũng khó :yoyo36::yoyo36::yoyo36:
      Hà Hoàng thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 19:

      Editor: Lin

      Vậy mà cũng lâu lắm, Tô gặp được nữ thần trong lòng mình.

      Cũng biết có phải mẹ An hẹn từ trước hay , được bao lâu, nữ thần Tuyết Nhi lại xuất trước mặt Tô Giản.

      “Tuyết Nhi càng lớn càng xinh đẹp rồi!” Vẻ mặt của mẹ An đối với nữ Thần hoàn toàn giống như vẻ mặt của bà đối với Tô Giản, bà vừa hiền lành vừa dịu dàng lôi kèo tay nữ thần.

      Vậy mà Tô Giản hoàn toàn ghen, vì bây giờ suy nghĩ trong lòng là: Bàn tay này bé, vừa trắng vừa mềm, tôi cũng muốn sờ!

      Nữ thần quả hổ với cái tên Tuyết Nhi, da trắng nõn, khuôn mặt trong sáng, hợp với mái tóc dài và thân váy trắng, nhìn về phía đứng, trời dưới đất chỉ có bốn chữ để hình dung: Lay động lòng người!

      Mắt Tô Giản lấp lánh, chủ động vươn tay: “… chào !”

      Nữ thần nhàng đưa tay ra cầm: “Chào , Tô, tôi tên là Bạch Ninh Tuyết!”

      Tô Giản nhìn chằm chằm nụ cười như hoa sen của đối phương, nghĩ: Cái tên ‘Ninh Tuyết’ là dễ nghe, rất hợp với khí chất của nữ thần!

      Vì vậy cầm tay nữ thần, sờ soạng chút, lại sờ soạng chút, đợi đến lúc nụ cười của đối phương có chút yên mới lưu luyến buông ra, trái tim vẫn còn kích động: Sờ sờ! Bàn tay nhó bé đó quả nhiên rất mềm!

      Mẹ An kéo Bạch Ninh Tuyết ngồi salon, cố ý gạt Tô Giản qua bên, thương với Bạch Ninh Tuyết: “Tuyết Nhi, nghe gần đây cháu phụ trách chuẩn bị tiệc từ thiện?”

      “Trong nhà quả chuẩn bị, có điều cũng thể là cháu phụ trách, chỉ là giúp tay mà thôi.” Giọng của Bạch Ninh Tuyết mềm mại.

      “Tuyết Nhi, cháu đừng khiêm tốn như vậy! Dĩ nhiên bác biết cháu có thể làm nhiều việc!” Mẹ An xong lập tức chuyện về số chi tiết trong tiệc từ thiện với Bạch Ninh Tuyết.

      Chủ đề như vậy dĩ nhiên Tô Giản tiện xem vào, mẹ An nhắc đến đề tài này tất nhiên là muốn mặc cảm khó chịu. Toàn bộ quá trình, bà cũng có liếc mắt nhìn Tô Giản, giống như chưa từng tồn tại, nhưng khóe mắt lại vẫn len lén nheo lại nhìn Tô Giản, muốn thấy vẻ mặt lúng túng khó chịu của .

      Vậy mà mặt Tô Giản nửa điểm lùng túng khó chịu cũng có, người lại còn nhìn chằm chằm Bạch Ninh Tuyết, trong đôi mắt còn lấp lánh ánh sao.

      ra nữ thần chỉ đẹp người, mà tâm hồn cũng đẹp như vậy!

      Hình thức sùng bái nữ thần trong lòng lập tức khởi động, mặt tô Giản biến sắc tiến lại bên cạnh nữ thần, nhìn làn da trắng tì vết của , đợi đến lúc tỉnh hồn, mới phát nữ thần cười nhìn .

      Tô Giản có lòng muốn làm quen với nữ thần, vì vậy tìm đề tái để lên tiếng: “ biết thường ngày bách có thích gì ?”

      Bách Ninh Tuyết nhàng vén tóc, giọng êm ái: “Ngày thường tôi thích làm chút từ thiện, nghe chút nhạc, có lúc cũng dạo xem triển lãm tranh, gần đây sở thích của tôi chính là Pe¬ter Paul Rubens, những thời gian khác đọc sách, tôi thích nhất là El¬friede Je¬linek《Die Klavier¬spielerin》.” xong còn tự nhiên cười: “ biết Tô thích cái gì?”

      Tô giản gãi gãi đầu: “DOTA có tính ?”

      Nụ cười mặt Bạch Ninh tuyết cứng lại: “Đó là cái gì?”

      Tô Giản nhất thời hăng hái: “DOTA là trò chơi cực kì thú vị, nếu có Bạch có hứng thú, tôi có thể dạy !”

      Bạch Ninh tuyết mím môi cái, cười : “Vậy cần, tôi thấy hứng thú với những điều đó.”

      Tô Giản hơi lo lắng, nữ thần có hứng thú với DOTA, đề tài cách nào tiếp tục được, lại tạm thời chưa nghĩ được đề tài khác. Ngoài ra nữ thần có hứng thú với đề tài nào…

      Trong lúc vắt óc suy nghĩ, nữ thần của chủ động đưa ra đề tài: “ Tô, gần đây Dĩ Trạch có khỏe ?”

      Dĩ Trạch? Đúng rồi, An Dĩ Trạch là thanh mai trúc mã của nữ thần, khóc, tên cao lớn đẹp trai giàu có đó khiến người khác ghen tị! Trong lòng Tô Giản ghen tị, trả lời: “ ta sao, rất khỏe!”

      Trong mắt Bách Ninh Tuyết lên nét buồn bã: “Vậy tôi yên tâm. Từ tôi lớn lên với Dĩ Trạch, ấy luôn che chở tôi, để bất kì kẻ nào bắt nạt tôi, vô cùng thương tôi…”

      Tô Giản nghĩ: Nữ thần, nôi tôi và lớn lên cùng nhau, tôi cũng hết sức thương .”

      “Lớn lên, có người thích tôi, ấy biết vô cùng tức giận…”

      Tô Giản nghĩ: Chết tiệt! Là tôi, tôi cũng tức giận như vậy, nữ thần như sao có thể để cho bọn người phàm mơ ước!

      ấy vì tôi mà đánh nhau với học sinh nam khác , còn bị thương, tôi rất đau lòng nhưng lại rất vui…”

      Tô Giản nghĩ: An Dĩ Trạch nhìn nữ thần chảy nước mắt vì mình, nhất định trong lòng dễ chịu đến chết! lại, ra An mặt than cũng đánh nhau? Đột nhiên rất muốn xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      Dĩ Trạch là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Mặc dù tôi có cơ hội để chăm sóc ấy cả đời, nhưng tôi hi vọng ấy có thể hạnh phúc cả đời…”

      Tô Giản nghĩ: Nữ thần, rốt cuộc có ý gì? thế này mà lại thích An Dĩ Trạch sao? Họ An, ra đây, chúng ta đánh chầu!

      Tô, tôi biết tại sao Dĩ Trạch lại đột nhiên kết hôn với , bất kể thế nào, tôi hi vọng có thể chăm sóc ấy tốt, vì ấy hạnh phúc phải là chuyện riêng của ấy, mà là tất cả của tôi.”

      Tô Giản nghĩ: Nữ thần, đừng cuồng dại như vậy? Trứng vỡ rồi, đúng, là tôi tan nát cõi lòng!

      Mẹ An nghe được mặt cảm động, kéo tay Bạch Ninh Tuyết qua, mặt cảm động: “Đứa ngốc, dì khiến cháu vất vả rồi.”

      Bạch Ninh Tuyết lắc đầu : “ có chuyện gì, chỉ cần Dĩ Trạch hạnh phúc, cực khổ hơn nữa cháu cũng nguyện ý.”

      Mẹ An thở dài tiếng, đảo mắt nhìn về phía Tô Giả, lập tức trợn mắt trừng trừng: “Đều là vì ! Nếu như phải vì quyến rũ Tiểu Trạch nhà chúng tôi, Tuyết Nhi và Dĩ Trạch sớm ở cùng chỗ!”

      Tô Giản : “Mẹ, mẹ nhầm rồi, con làm sao quyến rũ được Dĩ Trạch?”

      Mẹ An đảo mắt liếc phen, hừ : “Coi như tự biết mình!”

      Tô Giản tiếp: “ ràng ấy quyến rũ con.” Nhìn em Tô trong sáng, cầm tiền quyến rũ em Tô chẳng hạn.

      Mẹ An: “…”

      Tô giản liếc mắt thấy sắc mặt Bạch Ninh Tuyết có chút tốt, cho là vẫn buồn, quyết định an ủi nữ thần phen, vì vậy : “ ra Bạch cũng đừng đau lòng, An Dĩ Trạch cũng tốt như nghĩ đâu.”

      Mẹ An tức giận : “ gì?”

      Tô Giản để ý đến mẹ An, chỉ nhìn về phía Bạch Ninh Tuyết : “Người này mặt than thích cười, nghĩ , ở cùng chỗ với người đó nhiều ngày rất chán! Hơn nữa tài nấu nướng còn rất kém, làm cái gì cũng thể đưa vào miệng được! Còn có, người này cũng 30 rồi, lại còn vẫn theo đuổi, nhìn qua vẫn ngây thơ! Đáng sợ hơn, người này còn mọn, cẩn thận sai câu, có thể nửa tháng để ý đến , quả chịu nổi!”

      Sắc mặt Bạch Ninh Tuyết trở nên khó coi: “ Dĩ Trạch nấu ăn cho ?”

      Tô Giản thấy nghe vào, vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, nhưng người này cũng phân biệt được đường và muối, còn có thể làm gì? Cho nên cũng đừng đau lòng, chân trời chỗ nào có cỏ thơm, cần gì phải đơn phương mến người như An Dĩ Trạch?” Giống tôi đây, người đàn ông dịu dàng chất phác, nữ thần hoàn toàn có thể suy nghĩ chút!

      Bách Ninh Tuyết cố gắng nở nụ cười, nhưng lại có chút cứng nhắc.

      Tô Giản chú ý đến vẻ mặt của , chỉ lo khuyên bảo: “Hơn nữa, loại đàn ông có vợ như An Dĩ Trạch, cũng còn như ban đầu nữa, Bạch còn cần gì phải bắt cá hai tay?” Giống tôi đây, chưa kết hôn cũng chưa qua người nào, là xử nam thuần khiết, mới là lựa chọn hay nhất?

      Lần này nụ cười của Bạch Ninh Tuyết cũng giữ được, chỉ có khóe miệng vẫn nhàng co giật.

      Ngược lại mẹ An hết sức tức giận : “Ngươi ghét bỏ Dĩ Trạch?”

      Lúc này tô Giản mới ý thức được mình ở trước mặt mẹ công khai xấu con trai người ta tốt, mẹ nhà người ta sao có thể chấp nhận chứ? Vì vậy vội bổ sung: “Tôi dĩ nhiên ngại ấy! Dù sao lúc ấy kết hôn với tôi, vẫn còn là hàng nguyên đai nguyên kiện mà!”

      Mẹ An: “…”



      cuộc chuyện, khiến mẹ An run rẩy cầm tay Bạch Ninh Tuyết lên tầng, bao giờ muốn chuyện với tiểu tinh tô Giản lần nữa.

      thể tâm với nữ thần, Tô Giản khỏi có cảm giác mất mát.

      Cũng may sau đó lâu nhận được tin tức: Nữ thần ở lại ăn cơm tối!

      Tô Giản lại mong đợi.

      Mặc dù mẹ An mời , nhưng Tô Giản thèm để ý, đợi đến lúc cơm tối, Tô Giản tự động ngồi vào bàn ăn, hơn nữa còn đặc biệt chọn ghế bên cạnh nữ thần, để có thể vừa ăn vừa ngắm.

      Tâm tình Tô Giản rất tốt, vì vậy thức ăn vừa được đưa lên, đối với việc mẹ An cho ăn cơm nhưng lại chuẩn bị bàn ăn thịnh soạn cho Bạch Ninh Tuyết cũng để ý, chỉ ngừng thưởng thức khuôn mặt của nữ thần.

      Cũng may mẹ An đuổi ra khỏi bàn ăn, nhưng bà cũng thèm nhìn Tô Giản, toàn bộ quá trình đều chỉ chuyện với Bạch Ninh Tuyết, giống như nhìn thấy Tô Giản.

      Bạch Ninh Tuyết biết tình hình, tất nhiên phối hợp với mẹ An, trò chuyện số đề tài mà Tô Giản hoàn toàn chen miệng vào được.

      Vậy mà Tô giản hoàn toàn có cảm giác bị lập, mà vừa vui vẻ ăn vừa vui vẻ nghe. A, chú đầu bếp làm món này tệ! Giọng của nữ thần dịu dàng dễ nghe!

      “Bác , người ăn cái này, cái này rất tốt cho sức khỏe.” Bạch Ninh Tuyết chủ động gắp thức ăn cho mẹ An, nhận lấy nụ cười dịu dàng từ bà: “Ninh Tuyết quả là có lòng!”

      Bạch Ninh Tuyết nhàng cười, khóe mắt lại liếc về khuôn mặt của Tô Giản, dừng lại chút mới dịu dàng : “ nên khách khí, đây là tôm hùm mới nhập khẩu từ Pháp về, bên ngoài chỉ sợ dễ ăn được.”

      Tô Giản được quan tâm mà kinh ngạc, khóe mắt nhìn Bạch Ninh Tuyết trở nên lấp lánh: “A, cảm ơn!”

      Bạch Ninh Tuyết hé miệng cười tiếng, ánh mắt hơi đổi, đột nhiên liếc về phía người giúp việc đưa canh lên, lập tức đứng dậy nhận lấy.

      Tô Giản nếm món tôm hùm do nữ thần đặc biệt đề cử, đột nhiên nghe tiếng thét kinh hãi, sau đó lập tức cảm thấy cánh tay mình nóng lên, tiếp theo là cảm thấy như phỏng.

      Lúc này Tô Giản mới phát , bát canh vốn nằm trong tay Bạch Ninh Tuyết đổ lên người hơn nửa rồi!

      Chết tiệt nóng nóng nóng! Tô Giản bị bỏng lập tức nhảy lên, nhưng quên tại mình là người tàn phế, vì vậy bên đứng yên ngã lên đất, cú ngã này đụng phải bên chân bị thương, khiến chân bị thương lập tức đau rát hồi.

      Tô Giản rơi lệ đầy mặt: Chết tiệt, có cần phải khổ sở như vậy

      bên vẻ mặt Bạch Ninh Tuyết kinh hoảng tới đỡ: “ xin lỗi, tôi cố ý! Tô, sao chứ?”

      Tô Giản muốn an ủi nữ thần chút để áy náy, có điều vết thương đau chết được, hít sâu hơi vẫn thể trở lại như bình thường, chỉ có thể cắn răng nhăn mặt hít thở, căn bản cách nào lên tiếng.

      trong lúc rối loạn, giọng trầm thấp đột nhiên vang lên.

      “Chuyện gì thế này?”
      thư hồ, phuongvutyty, Andrena5 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :