1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trở thành vợ của tình địch - Thư Hoài (Chương 85.2)Hoàn chính văn

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 32:

      Editor: Lin

      Vì vậy ánh mắt Tô Giản nhìn Quý Minh Phi tràn đầy đồng tình, muốn lại thôi.

      An Dĩ Trạch thấy Tô Giản luôn nhìn Quý Minh Phi, đôi lông mày khẽ nhíu cái.

      Quý Minh Phi thấy Tô Giản vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cũng ngẩn ra, sau đó cười : "Chân chị dâu tốt hơn chút nào ? Chị dâu phải chăm socsminhf tốt, đừng để Dĩ Trạch phải luôn quan tâm.

      Tô Giản nghe giọng thành khẩn, giống như có ác ý với tình địch của mình, khỏi lại sinh ra cảm tình với ,hơn nữa nghe câu cuối cùng của , khỏi lại nghĩ sâu xa, trong lòng lại cảm thán câu 'ngược', nhưng vẫn nở nụ cười : " tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn quan tâm." Ngừng chút, ánh mắt vẫn qua lại giữa Quý Minh Phi và An Dĩ Trạch, cuối cùng ánh mắt đó lại rời đến Quý Minh Phi: "Tình cảm của hai người tốt."

      Quý Minh Phi cười : "Em và Dĩ Trạch quen nhau nhiều năm, vẫn luôn là em tốt." Con ngươi lại liếc xéo An Dĩ Trạch, trêu chọc. "Có điều bây giờ cậu ấy kết hôn rồi, chỉ còn lại mình em đơn."

      Tô Giản thử dò xét. "... nhưng có người trong lòng ?"

      Vẻ mặt An Dĩ Trạch khẽ giật giật.

      Quý Minh Phi cười nhìn An Dĩ Trạch cái: "Em đâu có phúc được như Dĩ Trạch, có thể gặp được chị dâu."

      Tô Giản khẽ nhìn Quý Minh Phi cười khổ, càng nhìn càng cảm thấy phía sau nụ cười đó là đau khổ tràn đầy, trong lòng khỏi thở dài. Vừa mới nhìn cảnh hai người hau nhận được hạnh phúc, đảo mắt nhìn thấy người đàn ông cuồng dại đau lòng vì tình , cái được gọi là tình này, quả nhiên là biến hóa khôn lương, khiến thế gian này có vô số máu chó.

      Đồng tình đồng tình, nhưng Tô Giản vẫn có khả năng trực tiếp với Quý Minh Phi 'tôi và An Dĩ Trạch là kết hôn giả, nếu thực coi trọng ta nhanh chóng nắm lấy, tôi để lại cho ", suy đoán chút, Tô Giản cảm thấy dù sao cũng là Đêm Thất Tịch, phải để cho người đàn ông đau khổ này cơ hội nhoi, vì vậy : "Tôi vệ sinh chút, hai người trò chuyện ."

      An Dĩ Trạch dặn dò : "Đất trơn, cẩn thận."

      Tô Giản gật đầu cái, lại nhìn Quý Minh Phi, nở nụ cười khích lệ với .

      Quý Minh Phi bị ánh mắt và nụ cười nóng bỏng của khiến cho rùng mình, nhìn bóng lưng của , cười mìm, đảo mắt nhìn về phía An Dĩ Trạch: "Sao mình lại cảm giác, nhóc Tô Giản nhà cậu lại có thêm ý tứ hơn so với lúc mới gặp nhỉ?"

      An Dĩ Trạch trả lời, lại : "Cơm nước xong rồi, cậu về công ty sao?"

      Quý Minh Phi có chút thể tin nhìn An Dĩ Trạch: "Cậu muốn đuổi mình ?" Sau đó cười ranh mãnh. "Có điều, tổng giám đốc An, hôm nay là Đêm Thất Tịch, phải công ty được nghỉ sao?"

      An Dĩ Trạch bất đắc dĩ nhìn .

      Quý Minh Phi nhướn mày: "Dĩ Trạch, đây vẫn là lần đầu tiên mình thấy cậu làm loại chuyện như vậy, nghĩ tới lại là vì Tô Giản."

      An Dĩ Trạch : "Dù sao bây giờ bọn mình cũng là vợ chồng."

      Quý Minh Phi và vô cùng ăn ý, tất nhiên nghe ra ý của tại và Tô Giản đóng vai vợ chồng ân ái, ngày lễ như Đêm Thất Tịch, nhất định phải ra dáng chút, có điều trong lòng Quý Minh Phi có chút xem thường, nhưng cũng vạch trần, chỉ cong mắt nhìn An Dĩ Trạch: " thất, nếu như cậu thích Tô Giản nhường cho mình ."

      Sắc mặt An Dĩ Trạch hơi trầm xuống: "Minh Phi! ấy là vợ mình."

      "Dù sao chuyện của hai người cũng phải là , hết năm hai người ly dị." Quý Minh Phi miễn cưỡng cười. "Huống hồ, cậu cũng cậu thích ấy."

      An Dĩ Trạch trầm giọng hỏi: "Cậu thích ấy? Trước kia cậu cũng thích như vậy."

      "Mình giống cậu, cả đời chỉ thích loại con , mình thích kiểu đa dạng." Quý Minh Phi nhíu mày. "Sao vậy? Mình cảm thấy nhóc đó tệ, càng nhìn lại càng muốn nhìn tiếp."

      An Dĩ Trạch cau mày : " ấy phải là người có thể chơi với cậu."

      "Mình cũng phải muốn chơi với ấy." Quý Minh Phi , thấy An Dĩ Trạch tin, liền tiếp. "Được rồi, mình thừa nhận, nhìn hai người các cậu trải qua Đêm Thất Tịch ngọt ngào, còn mình đơn, nên mình đột nhiên cảm thấy, có người vợ cũng tệ." Giương mắt nhìn về phía Tô Giản vừa rời cái. "Mà nhóc nhà cậu, cũng rất thích hợp để lấy về nhà."

      Giọng An Dĩ Trạch thàn nhiên: "Cậu muốn tìm người dịu dàng biết điều, ấy được."

      Quý Minh Phi cẩn thận quan sát biểu cảm trong ánh mắt An Dĩ Trạch có chút giấu được, cảm thấy vô cùng sung sướng, vẻ mặt lại càng nghiêm túc. " dịu dàng biết điều cũng sao, chỉ cần mình thích là được. về việc cưới vợ, vốn là để , nếu mình cưới vợ, dĩ nhiên mình muốn che chở cưng chiều ấy cả đời, mà nhóc Tô Giản này," Quý Minh Phi liếc về phía An Dĩ Trạch, kéo dài giọng. "nhìn chút là muốn cưng chiều."

      Tô Giản lặng lẽ ngồi bồn cầu, nghe hàng xóm cách vách chuyện điện thoại gây gổ với bạn trai xong mới thỏa mãi ra khỏi phòng vệ sinh trở về chỗ ngồi.

      nghĩ lúc trở lại thấy Quý Minh Phi đâu, Tô Giản ngạc nhiên: "Ngài Quý rồi sao?"

      An Dĩ Trạch bình tĩnh 'ừ' tiếng.

      Tâm hồn nhiều chuyện của Tô Giản rất nhộn nhạo, tò mò muốn biết hai người chuyện gì với nhau, nhưng lại tiện hỏi thẳng, suy nghĩ chút, mới mở miệng thử thăm dò: "Dĩ Trạch, cảm thấy... ngài Quý là người thế nào?"

      Vẻ mặt An Dĩ Trạch đơn: "Cậu ấy thích hợp với em."

      Tô Giản: "..."

      Cẩn thận nhìn biểu tình mặt An Dĩ Trạch chút, Tô Giản cảm thấy, hình như người đàn ông đối diện được vui. Đầu óc Tô Giản nhanh chóng vận hành: hỏi thăm tin tức về Quý Minh Phi... An Dĩ Trạch mất hứng, Quý Minh Phi hợp với ... An Dĩ Trạch cho rằng Quý Minh Phi thích hợp với người khác... người khác là ai... còn phải là An Dĩ Trạch ghen với chứ!

      dòng sông chảy xuyên qua, Tô Giản bỗng nhiên cảm thấy có ánh sáng chợt lóe trong đầu mình, những đầu mối ít ỏi lúc trước được xâu chuỗi lại:

      Em An : 'Trước kia ba chưa từng ai, cho nên có chỗ nào ấy làm tốt, chị dâu phải thông cảm với ấy nhiều hơn... hơn nữa ba mẹ sớm thúc giục ấy kết hôn, nhưng ấy vẫn chịu, sau khi gặp chị, ấy nhanh chóng quyết định, ngay cả bọn em cũng kịp ứng phó."

      Nhan Tử Vi : "An Dĩ Trạch có khuôn mặt, vóc dáng, là người có gia thế, những ưu điểm nhe vậy, đặt lên người đàn ông nào, cũng khiến phụ nữ thích. Có điều phải là GAY, Tiểu Giản, cậu ở chung với ta tháng, chẳng lẽ còn nhận ra sao?"

      Em Tô giả kết hôn là vì cần gấp tiền chữa bệnh cho mẹ, cho nên làm giao dịch với An Dĩ Trạch, nhưng An Dĩ Trạch muốn tiền có tiền, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, là vương lão ngũ bằng kim cương, tại sao phải kết hôn giả?

      Tô Giản lập tức cảm thấy mình biết đước chân tướng khó lường... dừng, cũng là vì thôi!

      Chỉ sợ An Dĩ Trạch cũng có tình cảm với Quý Minh Phi, nhưng dù sao thứ tình cảm này cũng hợp với lẽ thường, huống hồ An Dĩ Trạch còn là cậu chủ của nhà họ An, tổng giám đốc công ty CMI, danh tiếng và nghiệp của buộc phải kết hôn với người phụ nữ bình thường. Nhưng sao có thể cam lòng? Vì vậy từ chối tất cả đám hỏi với những tiểu thư mẹ mai mối, mà tìm bình thường làm cuộc giao dịch. Như vậy, An Dĩ Trạch có thể bảo vệ thân mình trong sạch, có thể khiến cho Quý Minh Phi chú ý đến, mà năm nữa, sau khi hai người ly dị, có thể báo cáo với gia tộc mình, như là bị phụ nữ làm tổn thương, còn nhiệt huyết với tình ...

      khi đặt ra giả thiết này, Tô Giản lại càng muốn nghĩ càng nhiều càng xa, biểu tình mặt cũng theo tinh thần trở nên tế nhị, cho đến khi giọng của An Dĩ Trạch vang lên: "Giản Giản?"

      Tô Giản phục hồi tinh thần lại, nhìn An Dĩ Trạch, tâm trạng khỏi có chút phức tạp, vẫn còn đắm chìm trong bộ phim trần ngập máu chó về 'Bạn gay Quý với tình sâu đậm cuối cùng cũng được báo đáp, Tổng giám đốc An sớm ' của chính mình, bật thốt lên: "Dĩ Trạch, tôi kỳ thị chuyện đồng tính luyến ái."

      An Dĩ Trạch: "..."

      Giọng Tô Giản thành khẩn: "Nếu thích ngài Quý, nên với ngài ấy. Tôi có chút thành kiến nào với tình đồng giới, trước kia, lúc học đại học tôi có người bạn là người đồng giới, quan hệ của tôi với cậu ấy vô cùng tốt. Cho nên, đừng ngại với tôi, yên tâm, tôi cản trở ..."

      " phải!"

      Tô Giản đột nhiên ngừng , lúc này mới phát khuôn mặt người đàn ông đối diện xanh mét. Tô Giản rất thức thời ngậm miệng lại, thêm gì nữa, chỉ dè dặt nhìn An Dĩ Trạch.

      Nhìn bộ dạng Tô Giản vẫn mang bộ mặt dè dặt nhìn mình như vẫn tin, An Dĩ Trạch cắn răng : " người đồng giới!"

      Tô Giản ngaon ngoãn: "Ồ."

      Bên cạnh có người nghe tiếng của họ tò mò nhìn lại, gân xanh của An Dĩ Trạch sắp nổ tung, mặt lạnh trả tiền, sau đó kéo Tô Giản ra ngoài.

      Mấy người trẻ tuổi ngồi cạnh cao giọng cười , người trong đó gật gù thầm: "Chưa từng nghe qua sao? Thích chính là phóng khoáng, chính là kiềm chế!"

      "Sâu sắc!: Tô Giản bật thốt tán thành.

      Vẻ mặt An Dĩ Trạch hơi ngừng lại, lặng lẽ nhìn cái.

      Tô Giản vội vàng nhìn cười lấy lòng.

      An Dĩ Trạch biểu cảm gì quay mặt .

      Chờ đến khi hai người lên xe, Tô Giản mới nhìn An Dĩ Trạch, chân thành : " xin lỗi, tôi biết phải người đồng tính."

      Nghe được ba chữ đầu hơi bình phục, nhưng nghe được cả câu sau, khóe mắt An Dĩ Trạch nhịn được lại giật giật, nhẫn mạnh từng chữ qua kẽ răng: " giống đồng tính luyến ái chỗ nào!"

      Tô Giản cười gượng: "Tôi thấy tình cảm của và ngài Quý rất tốt, lúc trước ngã bệnh, ta còn gọi điện thoại cho tôi, còn đặc biệt dặn tôi phải chăm sóc thế nào, cho nên tôi cho rằng..."

      Vẻ mặt An Dĩ Trạch khẽ giật, sau khi im lặng lát, lẳng lặng : "Dù sao, cũng phải đồng tính luyến ái."

      biết có phải Tô Giản ảo giác hay , luôn cảm thấy An Dĩ Trạch nhấn mạnh vào chữ '', suy nghĩ của Tô Giản lại bay lên: Đây là ý gì? Chẳng lẽ...

      Suy nghĩ vừa chuyển, Tô Giản buột miệng : "Vậy ngài Quý sao?"

      An Dĩ Trạch nhìn chằm chằm lúc lâu, trả lời, chỉ thản nhiên câu: "Còn muốn đâu?"

      Lòng Tô Giản lập tức rộn lên: Chết tiệt! Đây là ngầm thừa nhận sao! Quả nhiên bạn gay Quý là đồng đội tốt!

      Tô Giản ưỡn ngực, bỗng nhiên có cảm giác kiêu ngạo vì dù sao vẫn đúng!

      Từ lúc sinh ra đây là lần đầu tiên trải qua Đêm Thất Tịch, mặc dù Tô Giản cảm thấy có chút trầm bổng nhưng cũng coi như hoàn hảo.

      Về đến nhà, An Dĩ Nhu hỏi thăm kết quả: "Chị dâu, hôm nay ba dẫn chị rạp chiếu phim rồi hả? Sao rồi, chơi có vui ?"

      Tô Giản gật đầu: "Rất vui."

      An Dĩ Nhu cười ranh mãnh: "Trừ xem phim ra cũng làm gì khác sao?"

      "Khác?" Tô Giản tình từng chuyện. "Xem phim xong, còn ăn cơm, sau đó hóng gió..."

      "Oa, ba chở chị hóng gió?" An Dĩ Nhu thán phục. "Hai người hóng gió ở đâu?"

      "Công viên nhân dân."

      "..."

      "Tiểu Nhu?"

      "Hả, công viên nhân dân, chơi vui ?"

      " tồi, chị cảm thấy hình như lâu rồi đến đó, cho nên ba em đưa đến đó xem chút. Chân chị tiện, sao dạo được, chỉ ngồi chơi ven hồ."

      "Ngồi." An Dĩ Nhu tưởng tượng hình ảnh trai tuấn tú và chị dâu xinh đẹp của mình ngồi cạnh nhau, bên bờ hồ ngắm cảnh chút, cảm thấy cũng có chút lãng mạn, vì vậy nhiều chuyện hỏi: "Vậy lúc đó hai người làm gì?"

      Tô Giản : "Lúc đó khí mát mẻ, bên bờ hồ có nhiều người già mùa bài uyên ương, vô cùng náo nhiệt.

      An Dĩ Nhu đỡ trán, yên lặng ra, sau đó trở về phòng yên lắng đăng lên Microblogging.

      "Hôm nay trai và chị dâu đến công viên nhân dân trải qua Đêm Thất Tịch, nhìn mấy bác múa bài uyên ương."

      Chương 33:

      Editor: Lin

      Sau Đêm Thất Tịch, hằng ngày Tô Giản vẫn ăn uống ngủ nghỉ trong biệt thự như cũ, lúc chồng làm lên mạng, chơi game, xem phim với với em An, sau khi chồng tan làm diễn cảnh ân ái, đóng cửa là chung giường chung gối.

      Sau khi trở thành thói quen, Tô Giản cảm thấy, cuộc sống như vậy cũng rất dễ chịu.

      Hơn nữa, ngày ngày được nuôi như vậy, chân của cũng dần dần khỏi rồi.

      Sau ngày bác sĩ tuyên bố có thể đứng dậy tự lại ấy, Tô Giản vô cùng vui vẻ, ăn cơm tối xong, lúc dạo vườn hoa với An Dĩ Trạch, làm sao cũng chịu trở về, dạo vòng lại vòng trong vườn hoa, cho đến khi An Dĩ Trạch yên tâm về chân của mới cương quyết đưa về phòng.

      Biết chân khỏi , An Dĩ Nhu cũng rất vui vẻ, với : "Chị dâu, chúng ta cũng dạo phố !"

      Tô Giản cũng hứng thú gì với việc dạo phố, có điều nghe có thể ra ngoài vô cùng vui vẻ, hơn nữa lần này cần xe lăn cũng cần gậy, từ khi sống lại đến nay, cuối cùng có thể tự mình bước , tất nhiên kịp chờ đợi, vì vậy rất thoải mái đồng ý.

      Đúng lúc hôm nay lại là chủ nhật, An Dĩ Trạch ở nhà, biết Tô Giản dạo phố với An Dĩ Nhu, có chút đồng ý: "Chân em vừa khỏi, thích hợp việc vận động lâu dài."

      An Dĩ Nhu ôm lấy cánh tay Tô Giản, thân mật dựa vào người chị dâu: " ba, yên tâm , em chỉ muốn với chị dâu mua chút quần áo, tốn sức!" Nhìn biểu tình của mình chút, cười híp mắt bổ sung: "Nếu ba yên tâm, bằng với bọn em ? Đúng lúc bọn em thiếu tài xế!"

      Tô Giản thầm có chút tình nguyện. mua quần áo với em, nhìn em thay bộ quần áo mình thích ra khỏi phòng thay đồ, đến trước mặt , vẻ mặt tràn đầy mong đợi hỏi: "Thân ái, nhìn có được ?", đó vẫn là chuyện hằng mong đợi. Kết quả lần này lại có bóng đèn lớn An Dĩ Trạch, là sát phong cảnh!

      Có điều An Dĩ Trạch còn chưa câu nào, trực tiếp thẳng vào trong nhà xe lái chiếc xe Cayenne ra.

      An Dĩ Nhu vui vẻ kéo Tô Giản lên xe. Hai người ngồi ở ghế sao, bắt đầu trò chuyện về ngày đầu tiên gặp nhau, sau đó lại bàn luận về bộ phim hai ngày trước vừa xem, hai người chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, náo nhiệt.

      Người phía trước vẫn mực yên lặng lái xe, chút phản ứng, hơn nữa tổng giám đốc An có chút hiểu ngôn ngữ mạng mà hai người ngồi phía sau .

      Vì vậy thuận tay mở radio, đúng lúc này radio phát tiết mục giãi bày tâm trạng, chỉ nghe thấy người đàn ông kích động tố cáo: " có kết quả giám định, con trai là của ông Vương hàng xóm! Bã xã phản bội tôi!"

      An Dĩ Trạch: "..."

      Tô Giản: "..."

      Thấy phía sau bỗng nhiên còn tiếng chuyện, mặt An Dĩ Trạch trầm xuống, lập tức đổi sang tần số khác.

      Lúc này radio phát quảng cáo, trong xe lập tức nghe giọng dõng dạc của người đàn ông: "Bệnh viện dành cho nam XX, tin mừng cho đàn ông! Bệnh viện khoa tiết niệu, chuyện trị các bệnh tiểu đường, mắc tiểu, tiểu kiểm soát,..."

      Trước đây Tô Giản nghe qua quảng cáo này ít lần, thuộc hoàn toàn, vì vậy vừa nghe cái này, cảm giác quen thuộc này lên, lập tức như trước thuận miệng tiếp: " tiểu phân nhánh, tiểu lệch, tiểu ngược."

      An Dĩ Trạch: "..."

      An Dĩ Nhu: "..."

      Đến lúc phát khí trong xe hình như thấp hơn bình thường, Tô Giản mới phát mình vừa làm gì, nhất thời cảm thất mình cần tìm đề tài khác, vì vậy vội vàng tìm để tài để : "Bây giờ bệnh viện quảng cái ngày càng khoa trương! Trước kia tôi có xem quảng cáo, bản người ở đâu đó đánh nhau: 'đàn ông bị bệnh đừng có buồn, hãy lên phòng khám bệnh XX ở tầng bốn! Phụ nữ bị bệnh cũng đừng buồn, hãy lên phòng khám bệnh XX ở tầng hai!' hai người xem, có phải rất khoa trương ?"

      An Dĩ Trạch: "..."

      An Dĩ Nhu: "... ha ha ha ha ha ha ha!"

      Trong khí hài hòa đó, cũng lâu sau, ba người tới nơi.

      Ngay từ đầu, Tô Giản còn tưởng tiểu thư như An Dĩ Nhu đến những cửa hàng quần áo có nhãn hiệu nổi tiếng, kết quả ngờ lại chạy đến những cửa hàng khá bình dân, trong những ngày ở chung này, quan hệ của và An Dĩ Nhu cũng xem như tệ, vì vậy cũng kiêng dè, trực tiếp hỏi An Dĩ Nhu: "Chị còn tưởng rằng em giống em, ngay cả bên trong,... a, ngay cả tất, nếu phải là nhãn hiệu nổi tiếng mặc." Vốn muốn quần lót, nhưng lời vừa ra đến miệng cảm thấy lời này với cũng ổn, vì vậy lập tức đổi thành 'tất'.

      An Dĩ Trạch ngồi bên cạnh, vẫn luôn im lặng nhìn em chọn quần áo. "..."

      An Dĩ Nhu chọn quần áo quay đầu lại hoạt bát : "Hết cách rồi, trời sinh xinh đẹp, mặc cái gì cũng đẹp!"

      Tô Giản gật đầu: " vậy cũng đúng."

      An Dĩ Nhu cười rộ lên: "Bạn học hẹn em hai ngày nữa chơi, chắc ấy thích bình thường chút, em cũng thích như vậy."

      Trước đây, Tô Giản từng khen ngợi bản tính kiêu căng của An Dĩ Nhu, sau đó lại yên lặng cảm thán câu 'thế giới nhà giàu'.

      An Dĩ Nhu chọn lấy vài bộ quần áo, cầm vào phòng thử đồ thay. Tô Giản ngồi song song hàng ghế chờ bên ngoài chờ .

      Tô Giản nhìn những bộ quần áo đầy màu sắc tủ quần áo, cảm thán: "Quần áo phụ nữ nhiều kiểu dáng!"

      Thấy An Dĩ Trạch nhíu mày nhìn về phía mình, Tô Giản đột nhiên nhớ tới mình cũng là phụ nữ, vì vậy lập tức bổ sung: "Cho nên phụ nữ chúng ta là hạnh phúc!"

      An Dĩ Trạch: "..."

      Nghĩ tới đây, Tô Giản đột nhiên cảm giác được bây giờ mình cũng coi như có ưu thế hơn An Dĩ Trạch... màu sắc quần áo của đàn ông rất ít so với quần áo của phụ nữ, ít nhất An Dĩ Trạch cũng thể mặc váy đỏ.

      Đầu tiên là Tô Giản thầm sảng khoái chút, nhưng lát sau lại còn chút sảng khoái nào: Mẹ nó, tại sao ông đâu lại phải so việc mặc váy với An Dĩ Trạch!

      An Dĩ Nhu thay quần áo ra, đến trước mặt Tô Giản quay vòng, mợi đợi hỏi: "Chị dâu, thế nào? Đẹp ?"

      xinh đẹp mặc chiếc váy trắng dài tới đầu gối, xoay vòng trước mặt mình, sau đó hai mắt sáng lên, dễ thương : "Thế nào? Đẹp ?" Đầu óc Tô Giản lập tức rạo rực ba chữ ' dễ thương', cảm thấy nguyện vọng của mình được trọn vẹn.

      "Rất đẹp!" Tô Giản chút do dự.

      An Dĩ Nhu nhìn về phía An Dĩ Trạch: " ba, thấy nó thế nào?"

      An Dĩ Trạch 'ừ' tiếng.

      An Dĩ Nhu lập tức vui vẻ: "Vậy em đổi chiếc váy màu khác cho hai người nhìn chút."

      Hai người tiếp tục ngồi ngoài đợi. Vì là chủ nhật, trước cửa hàng, dòng người qua lại ít, mà những bộ đồ được thích trong cửa hàng này cũng rất nhiều, vì vậy lại có ít khách hàng bước vào trong tiệm. Thấy An Dĩ Trạch và Tô Giản cũng ngồi ghế, ít khách hàng nữ len lén nhìn An Dĩ Trạch, cuối cùng, lại có mấy thời thượng bay thẳng đến trước mặt An Dĩ Trạch, phóng khoáng : " đẹp trai, có thể cho em số điện thoại của được ?"

      An Dĩ Trạch nhíu mày cái, Tô Giản ngây ngẩn. Con bây giờ cũng phóng khoáng như vậy sao, có thể trực tiếp lại gần hỏi xin số điện thoại? Tại sao, năm đó, lại chưa từng gặp trong những nhiệt tình như vậy!

      An Dĩ Trạch từ chối : "Xin lỗi, tôi kết hôn rồi!"

      cũng chút tức giận: " sao, kết hôn rồi chúng ta cũng có thể làm bạn mà!"

      Tô Giản: "..."

      nghĩ tới con thời nay lại hung hãn như vậy, ngay trước mặt vợ cả cũng dám trực tiếp muốn kết bạn với chồng nhà người ta, Tô Giản yên lặng kinh ngạc chút. sau đó cảm thấy hẳn mình nên thực trách nhiệm của người vợ.

      Lúc trước, phải An Dĩ Trạch từng dặn rồi sao, nếu ở cùng chỗ với người đàn bà khác, tuyệt đối được để ý, nghĩ tới cơ hội nhanh chóng tới như vậy, Tô Giản cảm thấy, thời gian kiểm tra khả năng diễn kịch của mình đến.

      Vì vậy Tô Giản ôm lấy cánh tay An Dĩ Trạch, vui vẻ : "Ông xã, mua xong quần áo, chúng ta cùng đến bệnh viện !"

      An Dĩ Trạch yên lặng quay đầu nhìn , bình tĩnh tiếp: "Đến bệnh viện?"

      "Đúng vậy!" Tô Giản tựa đầu vào vai An Dĩ Trạch, quan tâm : "Chắc kết quả kiểm tra bênh bệnh AIDS của có rồi, chúng ta nên đến đó để lấy kết quả!" Cảm giác An Dĩ Trạch đột nhiên cứng đờ, biểu tình của Tô Giản lại càng nồng nàn hơn: "Ông xã, yên tâm, dù kết quả có là tính hay dương tính, em vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc !"

      An Dĩ Trạch: "..."

      : "..."

      An Dĩ Nhu vừa thay xong quần áo ra ngoài: "..."

      Tô Giản ôm lấy cánh tay An Dĩ Trạch, ngẩng cổ nhìn vẻ mặt tránh kịp vội vàng rời , trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác thành tựu, quay đầu lại mới phát người đàn ông bị ôm cánh tay hung hăng nhìn mình, vẻ mặt xanh mét.

      Tô Giản từ từ buông cánh tay An Dĩ Trạch ra, cười gượng : "Chỉ đùa chút thôi, đùa chút thôi mà!"

      An Dĩ Nhu nhìn sắc mặt khó coi của trai mình, vội vàng chạy đến cứu chị dâu mình: " ba, xem em mặt bộ váy này thế nào?"

      Tô Giản nhiệt tình đáp: "Rất đẹp! Đẹp vô cùng!" nhân cơ hội muốn cách xa An Dĩ Trạch, ngờ An Dĩ Trạch đột nhiên nắm lấy cổ tay của , Tô Giản thầm giãy dụa, lại phát thể thoát ra.

      Biểu tình của An Dĩ Trạch thực được tốt, vả lại chính Tô Giản cũng có chút chột dạ, vì vậy giãy dụa nữa, tiếp tục ngồi bên cạnh An Dĩ Trạch.

      An Dĩ Trạch nắm bàn tay trong lòng bàn tay, thản nhiên tiếng 'ừ' với An Dĩ Nhu.

      An Dĩ Nhu nháy mắt với Tô Giản mấy cái, sau đó hỏi hai người: "Giống bộ vừa rồi hay đẹp hơn?"

      "Đều đẹp!" Tô Giản bị nắm chặt, dứt khoát vùng vẫy, nhìn về phía An Dĩ Nhu phóng khoáng : "Dù sao tiền ba em nhiều như vậy, Tiểu Nhu em thích, ấy mua cho em !"

      An Dĩ Nhu cười rộ lên: "Chị dâu đúng!" Lại nhìn về phía An Dĩ Trạch: "Vậy phải cảm ơn ba rồi!"

      An Dĩ Trạch nhìn Tô Giản cái, chỉ 'ừ' tiếng.

      Giả bộ lạnh lùng cái gì! Phát từ đầu đến cuối An Dĩ Trạch chỉ biết 'ừ', Tô Giản có chút bất mãn, ngón tay bị An Dĩ Trạch nắm lấy có chút cong cong, chọc chọc vào lòng bàn tay : "Này, thể đổi từ khác sao?"

      Lòng bàn tay An Dĩ Trạch hơi động, bỗng dưng nắm bàn tay chặt, đợi đến lúc Tô Giản cảm thấy khó chịu, giãy dụa theo bản năng, mới hơi buông lòng chút, sửa lời: "Được."

      Tô Giản: "…"



      Chương 34:

      Editor: Lin

      Cuối cùng, An Dĩ Nhu cũng khách sáo với trai, đến mấy quần chuyên bán hàng hiệu, trực tiếp mua thêm vài bộ quần áo. Thấy Tô Giản luôn theo khen ngợi, khỏi có chút áy náy, với Tô Giản: "Chị dâu, chị có thích ?"

      Tô Giản chủ yếu đến là để dạo với em chồng, có hứng thú với những bộ quần áo này, nghe vậy khoát tay: "Chị muốn mua!"

      An Dĩ Nhu trực tiếp ôm lấy cánh tay Tô Giản, cười : "Vất vả lắm mới kéo được ba dạo cùng, chị dâu cũng đừng tiết kiệm thay ấy!" Vừa vừa hỏi Tô Giản: "Chị dâu, chị có thích hàng hiệu ?"

      Tô Giản nghiên cứu nhiều quần áo dành cho nam, đối với quần áo dành cho nữ càng cần phải , chỉ mập mờ : "Đều được, chị chọn."

      "Chị dâu, chị dễ nuôi!" An Dĩ Nhu cười híp mắt. " em cưới được chỉ là hạnh phúc của ấy!"

      "Ừ!" Tô Giản theo bản năng nhận, lại nhìn về phía An Dĩ Trạch.

      An Dĩ Trạch vẫn luôn nắm tay buông, nghe vậy nhìn cái, An Dĩ Nhu ở bên cạnh cũng bỏ lỡ ánh mắt bất đắc dĩ của trai mình, trong đó hàm chứa chút cưng chiều mơ hồ.

      An Dĩ Nhu nhếch mép: "Em thấy có bộ đồ rất hợp với chị dâu, bằng chúng ta cùng xem chút!"

      Tô Giản suy nghĩ chút, cũng từ chối. Trước đó vài ngày, nhận được điện thoại của trường học em Tô từng làm việc, hỏi thăm về tình trạng sức khỏe của , hỏi chừng nào có thể làm. tại dù sống lại, sớm muộn gì cũng phải làm việc, công việc trước kia của em Tô ở trường là giáo viên ngữ văn, tại chiếm dụng thân thể này, tất nhuên phải gánh vác tất cả trách nhiệm của em Tô, công việc cũng vậy. Huống hồ, công việc trước kia của khoảng cách khá xa so với công việc của em Tô , nếu như chọn công việc mà em Tô hoàn toàn thể đảm nhiệm được, khiến người bên cạnh dễ dàng hoài nghi. Cho nên tạm thời chưa có ý định đổi công việc, mà quyết định đến trường học trước kia của em Tô xem thử chút. sao năm đó cũng đậu vào đại học đứng thứ ba cả nước, huống hồ cấp hai, thành tích ngữ văn của cũng tệ, Tô Giản cảm thấy, nếu mình cố gắng chút, chắc, có thể, có lẽ, làm hại con em thế hệ sau.

      tại chân có thể hoạt động, cũng sắp đến lúc phải làm sau kì nghỉ phép rồi. thế nào cũng là giáo viên nhân dân, phải chú ý hình tượng, cho nên Tô Giản cảm thấy mình mua vài bộ quần áo mới cũng tốt.

      An Dĩ Nhu thân thiết hỏi Tô Giản: "Chị dâu, chị thích mua kiểu gì?"

      Tô Giản trả lời: "Đơn giản chút là được rồi." phải thích mặc đồ phức tạp, mà là biết mặc.

      Thấy An Dĩ Trạch vẫn luôn lên tiếng, An Dĩ Nhu cũng quan tâm, chỉ hỏi : " ba, thích kiểu dáng nào?"

      Tô Giản bất mãn: "Chị mua quần áo tại sao phải hỏi ấy?"

      An Dĩ Nhu cười híp mắt: "Vì ba là người trả tiền!"

      Tô Giản suy nghĩ chút, cảm thấy cũng đúng, vì vậy lập tức lên tiếng, nghe câu trả lời của An Dĩ Trạch.

      An Dĩ Trạch : "Giản Giản thích là được rồi."

      Tô Giản ngẩn ra, nghĩ tới An Dĩ Trạch lại có thể sử dụng giọng tự nhiên để trả lời câu giống truyện ngôn tình như vậy, trong lòng khỏi sinh r cảm giác khác thường, nhưng ngay sau đó lập tức tỉnh ra: Diễn ân ái! An Dĩ Trạch diễn ân ái! Có thể ra câu thương tự nhiên như vậy, khả năng diễn xuất của An Dĩ Trạch quả thực rất tốt!

      Tô Giản hiếm khi sinh lòng bội phục, tất nhiên cam lòng tụt lại phía sau, suy nghĩ chút vể kiểu người vợ ngọt ngào, lập tức ngẩng mặt lên nhìn An Dĩ Trạch, bày ra khuôn mặt vui vẻ: "Ông xã, tốt! Gần đây, em thích mô hình của ‘Silver soul’!”

      An Dĩ Trạch: "...Được."

      Mô hình Gintama! Tô Giản lập tức vui vẻ, thấy An Dĩ Trạch cũng thuận mắt hơn ít!

      Nhưng rất nhanh sau đó, Tô Giản lại cảm thấy khuôn mặt An Dĩ Trạch vô cùng đáng ghét!

      An Dĩ Nhu đưa Tô Giản đến cửa hàng chuyên hàng hiệu, ngay từ đầu Tô Giản nhìn chuỗi số bảng giá còn yên lặng kinh ngạc chút, nhưng liếc sang cường hào ngồi bên cạnh mình và em An chọn quần áo cho mình cái, lập tức bình tĩnh.

      giáo trường cấp hai nên mặc quần áo thế nào? Tô Giản yên lặng tưởng tượng chút, kết quả trong đầu lên chính là bộ dạng giáo chủ nhiệm hung hãn ăn mặc đoan chính của mình thời trung học.

      Bao năm tốt nghiệp, nghĩ tới người này, Tô Giản vẫn tự chủ được run lên, khá chần chờ hỏi An Dĩ Nhu: " lâu nữa chị quay lại làm việc, có phải chị nên mua ít bộ độ nghiêm túc hay ?"

      An Dĩ Nhu: "Chị dâu, chị là giáo cấp hai đúng ? Em nhớ là giáo cấp hai trước kia của em ăn mặc rất xinh đẹp, chị còn trẻ như vậy, lại còn đẹp nữa, sao lại mặc kín đáo chứ? có vẻ già dặn!"

      Tô Giản suy nghĩ chút, cảm thấy cũng có lý, lúc học cũng rất thích những giáo ăn mặc đẹp.

      Vào phòng thử đồ thay, Tô Giản ra, hỏi An Dĩ Nhu: "Tiểu Nhu, em thấy thế nào?"

      An Dĩ như còn chưa phát biểu ý kiến, An Dĩ Trạch lên tiếng trước: "Cái này được."

      Tô Giản tức giận : "Tại sao lại được?" ràng An Dĩ Trạch nghi ngờ mắt thẩm mĩ của !

      An Dĩ Trạch chút biểu cảm đánh giá từ đầu tới chân, lại ra ba chữ: " trong sáng."

      Mẹ nó, mới trong sáng, cả nhà ... cũng chỉ có mình trong sáng!

      Tô Giản giận dữ nhìn An Dĩ Trạch: "Có chỗ nào trong sáng?"

      An Dĩ Trạch lại đánh giá từ xuống dưới lần, giọng từ tốn: "Chỗ nào cũng trong sáng."

      Tô Giản: "..."

      Thấy khí giữa trai và chị dâu có chút quái dị, An Dĩ Nhu thể làm gì khác hơn là ra mặ, cười với An Dĩ Trạch: "Nếu ba chọn cho chị dâu bộ !"

      An Dĩ Trạch cũng từ chối, tới trước giá, ánh mắt từ từ quét qua, lại từ từ liếc sang Tô Giản.

      Tô Giản nể mặt An Dĩ Nhu nên cũng lên tiếng, thấy An Dĩ Trạch nhìn mình, liền khiêu khích liếc cái... An Trong Sáng, ngược lại tôi muốn xem xem chọn bộ nào cho tôi.

      cảm thấy, An Dĩ Trạch chọn cho bộ mang phong cách cao quý, nếu bộ kiểu hấp dẫn, đàn ông mà, sở thích cũng khác mấy, bên ngoài lịch thiệp, bên trong say mê hoặc nữ thần là tình của mọi người.

      Kết quả lại ngoài dự đoán của , An Dĩ Trạch chọn bộ âu phục màu vàng nhạt, kiểu dáng đơn giản, nhưng sau khi Tô Giản thay xong, cả người lại có vẻ dịu dàng ngọt ngào nhưng mất vẻ đoan trang.

      Tô Giản nhìn mình trong gương, bĩu môi, thầm nghĩ: Chủ yếu là do bộ dạng em Tô xinh xắn, mát mẻ trong lành!

      Ánh mắt An Dĩ Nhu sáng lên, tiếc lời khen ngợi: "Chị dâu xinh đẹp! Em có thể thử bộ thế này ?"

      Tô Giản gật đầu, An Dĩ Nhu vui vẻ chọn bộ màu đen chạy vào phòng thay đồ.

      Tô Giản lén nhìn giá của bộ đồ chút, thấy có mấy số phía , trong lòng lập tức thoải mái: Cái này đều lấy từ cường hào ra! Xoay đầu lại, mới phát An Dĩ Trạch vẫn nhìn mình, Tô Giản nhìn lại, An Dĩ Trạch đột nhiên hỏi: "Thích ?"

      Tô Giản hất đầu: " thích sao?"

      Sắc mặt An Dĩ Trạch thay đổi: " sao, thích là được rồi."

      Tô Giản: "..."

      An Dĩ Trạch lại tiếp tục chọn thêm vài kiểu khác, sau đó trực tiếp số đo của Tô Giản với nhân viên, nhân viên lập tức kính cẩn lấy ra, sau đó đưa cho Tô Giản.

      Tô Giản: "..."

      An Dĩ Trạch vuốt vuốt mái tóc của : " thử chút."

      Nội tâm Tô Giản dữ dội: An Dĩ Trạch, lúc thích nhất là thay quần áo cho búp bê sao!

      Quá nhiều quần áo, Tô Giản thề giúp An Dĩ Trạch ôn lại tuổi thơ, vì vậy kiên định từ chồi. Còn tưởng rằng An Dĩ Trạch tức giận, ai ngờ tổng giám đốc An lại thong thả với nhân viên cửa hàng câu: "Lấy cho tôi tất cả những thứ này."

      Tô Giản: "..."

      Cũng may An Dĩ Nhu thay đồ ra, kéo Tô Giản lại đánh giá, Tô Giản mới phục hồi tinh thần lại từ cường hào ngang ngược An Dĩ Trạch.

      "Chị dâu! Thế nào?"

      "Rất đẹp!"

      "Em cũng cảm thấy tệ, hiệu quả của bộ đồ này người chị tốt. Chị dâu, em cũng muốn mua bộ, chị để tâm chứ?"

      " đâu, sao chị phải để ý?"

      "Vì có vài người thích người khác mặc quần áo giống mình, em sợ chị thích."

      " có! Chị hoàn toàn có ý kiến!"

      "Vậy tốt quá! Vậy em muốn bộ này màu đen!"

      Hai người vui vẻ thảo luận, nhân viên cửa hàng cũng ở bên phụ họa: "Hai vị tinh mắt, hai vị mặc bộ đồ này có khí chất!"

      "Là tôi tinh mắt mới đúng!" An Dĩ Nhu cầm tay Tô Giản lên, nhìn sang An Dĩ Trạch: " ba, nhìn chút, em và chị dâu có giống chị em ?"

      Trong lòng Tô Giản khỏi có chút chua xót, đời này chưa từng cùng em này trải qua tình nam nữ, tại cuối cùng cũng có cơ hội mặc cũng bộ đồ, lại biến thành chị em...

      An Dĩ Trạch quan sát hai người trước mặt phen, cuối cùng ánh mắt rơi lên người Tô Giản. Dù Tô Giản lớn hơn An Dĩ Nhu hai tuổi, nhưng tại, trước mắt mặc bộ âu phục màu vàng nhạt khéo léo vén tóc ra sau tai, đôi môi hơi chu lên, đôi mắt to tròn trong sáng, dường như còn trẻ hơn An Dĩ Nhu.

      An Dĩ Trạch bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề trước nay chưa từng chú ý tới: nhóc nhà mình giống như học sinh cấp hai, đứng bục giảng giảng bài, có thể khiến các em học sinh nghe theo sao...

      An Dĩ Nhu hiếm khi thấy ba mình ngẩn ra,có vẻ mới mẻ, nhàng đẩy đẩy cánh tay của Tô Giản, mắt cười cong cong: "Chị dâu, chị nhìn xem, ba nhìn chị đến ngây người rồi."

      Tô Giản bị An Dĩ Trạch nhìn chằm chằm như vậy, hơi có chút tự nhiên, vì vậy gọi tiếng: "Dĩ Trạch?"

      An Dĩ Trạch phục hồi tinh thần lại, lúc này mới phát hai nắm tay đứng trước mắt mình, người cười tít mắt, người nhìn chằm chằm, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

      Thấy phục hồi tinh thần lại, Tô Giản ho tiếng, hợp tình hợp lý : "Nhớ trả tiền đó!" Ngừng lại chút, bổ sung: "Cả bộ đồ người Tiểu Nhu nữa!"

      An Dĩ Trạch 'ừ' tiếng, bình tĩnh hỏi: "Còn muốn mua gì ?"

      Tô Giản bị giọng thản nhiên đầy vẻ cường hào này của đánh cho cái, trong đầu nóng lên, bật thốt: "Tàu sân bay!"

      An Dĩ Trạch: "..."
      Last edited by a moderator: 16/6/15
      thư hồ, phuongvutyty, Hà Hoàng3 others thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 35:

      Editor: Lin

      Tiếp theo, An Dĩ Nhu muốn vào cửa hàng tổng hợp mua đồ lót, lặng lẽ với Tô Giản, đầu tiên Tô Giản ngẩn ngơ, tiếp theo là kích động.

      Đồ lót! với em mua váy tính là gì, cùng em mua đồ lót mới hạnh phúc!

      Tất cả thích nhất thời tan thành mây khói, Tô Giản ngang ngược chỉ huy An Dĩ Trạch lái xe: "Đến cửa hàng tổng hợp XX!"

      Ai ngờ sau khi An Dĩ Trạch đậu xe, Tô Giản hoàn toàn thấy bóng dáng của cửa hàng tổng hợp nào cả, khó chịu : "Đây là đâu?"

      An Dĩ Trạch: "Cửa hàng chuyên môn mô hình quân ."

      Tô Giản: "..."

      An Dĩ Trạch vào trong lập tức trực tiếp hỏi nhân viên cửa hàng: "Nơi này có mô hình tày sân bay ?"

      Nhân viên cửa hàng rất nhiệt tình: "Có! Có!"

      Dù Tô Giản bị hành động bất ngờ này của An Dĩ Trạch làm có chút 囧, nhưng khi thấy các loại mô hình, lập tức hưng phấn. Cũng may nhớ được bây giờ mình là con , cho nên biểu quá khoa trương, mà dè dặt thưởng thức.

      An Dĩ Trạch kéo tay chậm rãi thưởng thức, cuối cùng đứng ở trước mặt mô hình máy bay, mới cúi đầu hỏi : "Em có thích cái này ?"

      Mô hình vừa oai phong vừa đẹp, Tô Giản rất thích, trong chốc lát cũng khách sáo, nhìn An Dĩ Trạch nở nụ cười to: "Ừ!"

      An Dĩ Trạch nhanh nhẹn thanh toán.

      Lần nữa trở lại xe, An Dĩ Nhu cười : " nghĩ tới chị dâu còn thích cái này."

      Tô Giản lập tức rùng mình cái. Đúng rồi, rất ít con thích những thứ này, phải nghĩ lý do thích hợp mới được! Đại não nhanh chóng chuyển động, Tô Giản chỉ thản nhiên cười: "Ha ha, cái này... là vì, chị rất nước!" Nghĩ được lý do, Tô Giản càng càng trôi chảy. "Đất nước cải cách mở được ba mươi năm, tổ quốc của chúng ta ngày càng hùng mạnh, lực lượng quân của chúng ta ngày càng mạnh mẽ, chúng ta cũng có tàu sân bay của riêng mình rồi! Là người con của Trung Quốc, chị vô cùng tự hào!"

      An Dĩ Trạch: "..."

      An Dĩ Nhu: "... Chị dâu, chị đáng , ha ha ha ha!"

      đến cửa hàng chuyên kinh doang đồ lót, An Dĩ Nhu bắt đầu chọn đồ. Ngược lại Tô Giản nhìn những bộ đồ lót nữ màu sắc rực rỡ, có chút được tự nhiên, liếc về phía An Dĩ Trạch ngồi ghế, vẻ mặt lạnh nhạt chút khác thường, Tô Giản khỏi thầm than công lực mình đủ.

      Khó chịu tới bên cạnh An Dĩ Trạch, Tô Giản cố làm vẻ thưởng thức, cố gắng để mình tự nhiên. Đột nhiên, An Dĩ Trạch quay đầu nhìn : "Em mua sao?"

      Tô Giản lập tức lắc đầu cái.

      An Dĩ Nhu ra từ phòng tha đồ, vẫy tay với Tô Giản: "Chị dâu, chị qua đây!"

      Tô Giản ngơ ngác qua, An Dĩ Nhu kéo vào phòng thay đồ, sau đó mới cởi chiếc váy mình mặc ra.

      Tô Giản: "..."

      Toàn thân An Dĩ Nhu chỉ có đồ lót, vừa chỉnh dây an toàn, vừa hỏi Tô Giản: "Chị dâu, chị thấy bộ này nhìn được ?"

      Tô Giản: "..."

      An Dĩ Nhu kinh ngạc: "Chị dâu?"

      "Hả, à..." Tô Giản phục hồi tinh thần lại, cố gắng che dấu khiếp sợ và bối rối của mình: "Đẹp, rất dễ nhìn!"

      An Dĩ Nhu cười rộ lên: "Chị dâu, chị bộ này sao?"

      Tô Giản suy nghĩ chút: "Rất đẹp!"

      An Dĩ nhu cười thành tiếng, giơ tay lên che ngực, nhìn gương, miệng : "Chị dâu, chị xem, có phải bộ này có chút chật ?"

      Tô Giản cố gắng dùng ánh mắt tự nhiên bình tĩnh nhìn vào ngực An Dĩ Nhu. "Hình như... là có chút.”

      "Vậy xem ra phải mặc lớn chút!" An Dĩ Nhu đưatẩy sau lưng, bắt đầu cởi áo ngực, chuẩn bị thử áo khác, bỗng nhiên liếc về phía Tô Giản trong kính, khỏi ngẩn ra. "Chị dâu, chị sao vậy? Mặt của chị là đỏ!"

      Tô Giản lúng túng : "Nơi này... nơi này quá , hơi nóng."

      " sao?" Trong cửa hàng điều hòa đầy đủ, chính An Dĩ Nhu cũng thấy nóng, nhưng nhìn gương mặt đỏ bừng của Tô Giản, lại cảm thấy có chút áy náy. " ngại quá, chị dâu, vậy để em thử nhanh chút."

      Tô Giản bối rối : " sao, nóng."

      An Dĩ Nhu thử tất cả các bộ đồ lót mình chọn trong lần, sau đó hỏi ý kiến Tô Giản. Trong lòng Tô Giản sớm ngượng đỏ như máu, nhưng vẻ mặt vẫn tính là kiềm chế được bình tĩnh, chẳng qua mỗi lần An Dĩ Nhu thay quần áo, ánh mắt tự nhiên lắm liếc qua bên.

      Cuối cùng An Dĩ Nhu cũng chọn được cho mình bộ đồ thích, quay đầu thấy Tô Giản hít sâu, bỗng nhiên : "Chị dâu, chị mua sao?"

      Tô Giản vội : "Chị cần!"

      An Dĩ Nhu ôm lấy cánh tay của : "Đúng lúc tới đâu, chị cũng chọn mấy món ! Đối với phụ nữ mà , đồ lót mới là quan trọng nhất!"

      Tô Giản bị An Dĩ Nhu kéo ra bên ngoài chọn đồ lót, trong lòng quả rất bối rối. Thấy hai người họ ra, An Dĩ Trạch vẫn liên tục nhìn điện thoại di động nhìn 2 người đến, chẳng qua lúc ánh mắt rơi lên mặt Tô Giản có chút chậm lại.

      An Dĩ Nhu hỏi Tô Giản:”Chị dâu, chị thích màu gì?”

      Tô Giản nhắm mắt :”Tùy em…”

      An Dĩ Nhu hài lòng lắm với đáp án này của , suy nghĩ 1 chút, thấp giọng với Tô Giản:”Vậy ba thích màu gì?”

      Tô Giản:”…”

      An Dĩ Nhu cười gian xảo, :”Chị dâu, nếu chị , vậy có lẽ em phải hỏi ba rồi!”

      Tô Giản bất đắc dĩ thể làm gì khác hơn là tưởng tượng màu sắc trong tủ quần áo của An Dĩ Trạch, lần này nhớ lại, nhớ lúc trước vô tình chú ý tới bên trong tủ quần áo của , tất cả trong đó đều là quần lót màu đen của các nhãn hiệu nổi tiếng, vì vậy Tô Giản úp mở:”màu đen.”

      “Màu đen?” An Dĩ Nhu ngẩn ra, sau đó cười ý vị sâu xa.

      Tô Giản bị nụ cười của làm có chút rùng mình, vì vậy hỏi:”Sao vậy?”

      có gì.” Đôi mắt An Dĩ Nhu cong cong.”Chẳng qua em cảm thấy, chị dâu mặc đồ đen nhất định rất đẹp.”

      Tô Giản cũng có ý kiến, An Dĩ Nhu lập tức chọn cho Tô Giản vài bộ đồ lót, sau đó kéo Tô Giản vào phòng thử thay quần áo.

      Ngày thường, tắm xong, thỉnh thoảng Tô Giản có việc gì cũng thưởng thức cơ thể mình chút, Tô Giản sớm thấy quen với thân thể này, chẳng qua bây giờ có An Dĩ Nhu đứng bên cạnhn nhìn chăm chú như vậy, Tô Giản đột nhiên cảm thấy được tự nhiên.

      Tô Giản bối rối cởi áo, sau đó há miệng run rẩy thay thử áo lót.

      An Dĩ Nhu thưởng thức bộ nội y của chớp mắt, thành thở dài :”Chị dâu, dáng người của chị tốt!” Ngừng lại 1 chút, bổ sung:”Thảo nào ba lại thích chị như vậy!”

      Tô Giản:”…”

      Thấy Tô Giản thay xong đồ lót, An Dĩ Nhu quan sát 1 phen, sau đó bình luận:”Chị dâu, bộ này tệ! Da chị trắng, màu đen tôn lên nó!”

      Tô Giãn cũng biết nên làm vẻ mặt gì, chỉ nhạt nhẽo :”Cảm ơn…”

      An Dĩ Nhu đột nhiên giơ tay bóp ngực 1 cái, thở dài:”Chị dâu, ngực của chị đẹp! Vừa lớn vừa thẳng, lại còn đầy đặn như vậy!”

      Tô Giản ngây như phhỗng, 1 hồi lâu sau mới phản ứng được. bị em tập kích?

      Trước đây luôn mong ngóng có thể tập kích ngực 1 em , kết quả cuối cùng ân hận cả đời, hôm nay có được cuộc sống mới, nhưng nghĩ lại bị này chủ động tập kích, đây là trời cao bồi thường cho sao? Nhưng tại sao lại cảm thấy điều bồi thường này, khá là quái dị?

      An Dĩ Nhu xem xét bộ ngực của Tô Giản, bỗng nhiên :”Em cảm thấy có 1 bộ rất hợp với chị, chị dâu chị chờ 1 chút, em ra ngoài lấy vào cho chị, trước đó chị thử 1 bộ khác !”

      “Ừ”.

      An Dĩ Nhu mở cửa ra ngoài, sau đó khép cửa lại. Tô Giản nghiêng đầu nhìn mình trong gương, sau đó cởi nút áo, bắt đầu thay 1 bộ đồ lót khác.

      Bên ngoài, An Dĩ Nhu chạy thẳng tới bộ đồ lót nhìn thấy, lấy xuống,vừa may là đúng cỡ của Tô Giản, định trực tiếp cầm đưa cho Tô Giản, chẳng qua là vừa liếc mặt, lập tức nhìn thấy trai mình vẫn luôn ngồi đó yên lặng chờ, An Dĩ Nhu bỗng nhiên dừng bước.

      thay đổi ý định.

      ba!”

      An Dĩ Trạch đưa mắt về phía .

      An Dĩ Nhu đưa bộ đồ lốt trong tay cho :”Đây là bộ đồ chị dâu thích, đưa vào cho chị ấy ! Em muốn vệ sinh 1 chút!”

      An Dĩ Trạch vẫn nhúc nhích, có trả lời.

      An Dĩ Nhu vẫn đẩy bộ đồ lót về phía trước. “ ba?”

      Ánh mắt An Dĩ Trạch sâu thẳm, im lặng 1 lúc rồi nhận lấy bộ đồ.

      An Dĩ Nhu giao đồ vào tay , lập tức vui vẻ :”Em vào phòng vệ sinh! ba, nhanh đưa vào cho chị dâu !” xong cũng chờ An Dĩ Trạch đáp lại, lập tức về phía phòng vệ sinh.

      Tô Giản chuẩn bị thử mặc bộ đồ lót khác, đo chừng vị trí tốt, sau đó đưa tay bắt đầu cài nút áo sau lưng, nhưng với tay ra sau mấy lần,vẫn cài được nút áo.

      Ngay lúc này, tiếng mở cửa vang lên. cho là An Dĩ Nhu vào, lập tức :”Tiểu Nhu, em có thể cài áo giúp chị được ?”

      Sau lưng là 1 mảnh im lặng.

      Phát có gì đúng, Tô Giản ngẩng đầu lên, trong gương là ánh mắt sâu thẳm của An Dĩ Trạch.

      Tô Giản bỗng nhiên xoay người lại:”Tại sao lại là ?”

      An Dĩ Trạch bình tĩnh :”Tiểu Nhu vào phòng vệ sinh, muốn đưa quần áo vào cho em.

      “Ồ” Phát là An Dĩ Trạch, Tô Giản cũng thấy quá lo lắng, ít nhất thả lỏng hơn so với lúc ở cùng An Dĩ Nhu nhiều, vì vậy tự nhiên với An Dĩ Trạch:”Dĩ Trạch, cài giúp tôi chút! Tôi cài được!”

      An Dĩ Trach im lặng 1 lát, đứng sau lưng , cài nút áo.

      Tô Giản thở ra 1 hơi, nhìn vào gương cái, cảm thấy tệ, vì vậy bắt đầu cởi nút áo, chuẩn bị cởi ra.

      Đến lúc cởi được 1 nửa, Tô Giản lơ đãng nhìn thấy ánh mắt cứng ngắc của An Dĩ Trạch, đột nhiên cảm thấy đúng.

      Hỏng! lại quên, tại là con , mà cái vị sau lưng, là 1 đại lão gia thuần khiết! Dù ngoài mặt hai người là vợ chồng nhưng thực tế là quan hệ ‘nam nữ’ trong sáng, là 1 em chính trực, tại sao lại có thể để 1 người đàn ông thấy ngực của mình!

      Tô Giản lập tức đưa tay lên lấy tay che ngực, vội la lên:”Nhắm mắt lại! cho nhìn!”

      Vẻ mặt của An Dĩ Trạch cũng coi như bình tĩnh, nghe vậy ung dung nhắm mắt lại.

      Tô Giản đưa hai tay đẩy ra ngoài cửa. An Dĩ Trạch vẫn nhắn 2 mắt, bỗng nhiên lên tiếng :” Em mặc quần áo xong trước .” Giọng trầm thấp, hơi có chút khàn khàn.

      Lúc này Tô Giản mới ý thức được tại mình còn chưa mặc xong đồ lót, vội vàng mặc qua loa, có điều hết lần này đến lần khác lại cài được. Tô Giản dứt khoát khoác áo ngoài lên, sau đó đẩy An Dĩ Trạch ra ngoài.

      An Dĩ Trạch cũng gì, ngoan ngoãn ra ngoài, hơn nữa còn đặc biệt giúp khép cửa lại.

      Tô Giản thở ra 1 hơi, lúc này mới nhìn lại bộ nội y được mặc qua loa, bắt đầu mặc lại. Soi gương tự nhéo ngực mình, suy nghĩ trong đầu Tô Giản khỏi bay tứ tung. làm phụ nữ cũng dễ dàng mà, đàn ông có 2 điểm này, nhưng đàn ông lại bao giờ sợ bị lộ ngực, phụ nữ nhất định phải che kín lại, điều này là gì? thịt rất quan trọng! Từ trước đến nay, luôn mơ ước đến 2 bộ ngực no đủ của phụ nữ, thỉnh thoảng cẩn thận đụng phải ngực bạn học cũng lén chạm lại, mà hôm nay, cuối cùng có thể muốn bóp bóp, muốn nhào nặn thế nào cũng được, nhưng lại hoàn toàn vui…mẹ nó, ai có thể vui khi tự mình chơi ngực mình chứ!”

      Tô Giản thở dài, sau khi sửa lại nội y của bản thân, mới mở cửa phòng thử quần áo ra.

      Thấy ra, An Dĩ Nhu hỏi:”Chị dâu, chị thử xong rồi?”

      “Ừ.” Tô Giản gật đầu, nhìn quanh 1 vòng, ‘a’ 1 tiếng,” 3 em đâu?”

      3…”, An Dĩ Nhu ý vị sâu xa, biểu tình lại hết sức chính trực. “Vừa rồi lúc em trở lại, thấy ấy che mũi vào phòng rửa tay, hình như là chảy máu mũi.”

      Tô Giản:”…”

      Tác giả có lời muốn : Xử nam 30 tuổi dễ dàng mà…
      Last edited by a moderator: 14/6/15
      thư hồ, phuongvutyty, Hà Hoàng2 others thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 36:

      Editor: Lin

      Biết chuyện An Dĩ Trạch chảy máu mũi, phản ứng đầu tiên của Tô Giản là trêu chọc.

      Ha ha, An Dĩ Trạch, cũng có ngày hôm nay! Tô Giản cảm thấy vô cùng tiếc nuối vì được nhìn thấy trực tiếp.

      CÓ điều đến lúc kịp phản ứng được nguyên nhân An Dĩ Trạch chảy máu múi, tâm tình Tô Giản khỏi xuống chút.

      Khí hậu nóng bức, dễ dàng bốc hỏa, chảy chút máu mũi cũng phải chuyện ly kỳ gì, có điều suy nghĩ chút đến thời điểm An Dĩ Trạch chảy máu mũi, liền có chút khó nghĩ.

      Sau khi về đến nhà, hai người trở về phòng, Tô Giản nhìn chằm chằm An Dĩ Trạch nghiên cứu, An Dĩ Trạch nhíu mày: "Sao vậy?"

      Tô Giản chân thành : "Dĩ Trạch, lúc trước là tôi trách nhầm , quả nhiên phải đồng tính luyến ái."

      An Dĩ Trạch: "..."

      Mãi đến gần tối An Dĩ Trạch vẫn với Tô Giản câu nào.

      Tô Giản lại tính toán gì với , ngược lại còn cẩn thận dặn dò đầu bếp đặc biệt chuẩn bị cho ít món ăn thanh nhiệt.

      nghĩ, bất kể thế nào, ngày thường An Dĩ Trạch cũng chăm sóc , lúc trước còn dẫn xem phim, hôm nay lại mua quần áo và mô hình tàu sân bay cho , sau này ta còn sắp mua cho mô hình anime, cũng phải người biết điều, dù sao cũng nên bày tỏ chút quan tâm với người bên gối.

      Vì vậy lúc ăn cơm, cả nhà lập tức thấy cảnh tượng khác xa ngày thường. Ngày thường, phần lớn thời gian An Dĩ Trạch đều yên lặng gắp thức ăn cho Tô Giản, Tô Giản chỉ phụ trạch việc ăn, mà hôm nay lại hoàn toàn thay đổi, mọi người chỉ thấy Tô Giản gắp lát mướp đắng lớn vào bát An Dĩ Trạch, nhiệt tình : "Dĩ Trạch, ăn cái này nhiều chút, hôm nay người rất nóng, phải hạ nhiệt chút! Trước kia, em nghe , trong người quá nóng hư thận, phải quan tâm mới phải!"

      Nhiệt lượng của An Dĩ Trạch quả nhiên giảm, nhiệt độ quanh người cũng hạ xuống, khuôn mặt tê liệt, cả buổi tối cũng với Tô Giản câu nào.

      Có điều, dù An Dĩ Trạch bực mình thế nào, Tô Giản cũng bị ảnh hưởng, mà ôm lấy mô hình tàu sân bay An Dĩ Trạch mua cho chơi rất vui vẻ.

      Qua đêm, nhìn nhóc làm ổ trong lòng mình ngủ say sưa, bực bội trong lòng An Dĩ Trạch sớm mất tích. Nhìn chằm chằm khuôn mặt say ngủ của người trong lòng, An Dĩ Trạch nhàng kéo người đó vào trong, sau đó lần nữa nhắm mắt lại.

      Chờ đến lúc người trong lòng có tiếng động, An Dĩ Trạch mới mở mắt ra.

      Tô Giản thấy tỉnh lại, mắt còn lim dim chào hỏi : "Chào buổi sáng."

      "Chào buổi sáng." An Dĩ Trạch chống người dậy.

      Tô Giản dựa đầu vào ngực chịu rút lui: " muốn xuống giường..."

      Nghe giọng mơ hồ mềm mại trong cổ họng phát ra, giọng An Dĩ Trạch cũng trầm xuống: "Vậy ngủ lúc nữa?"

      " được..." Tô Giản mơ màng lẩm bẩm. "Đói bụng rồi."

      An Dĩ Trạch bật cười, giương mắt nhìn mô hình nằm thảm, cau mày lại, thở dài : "Em thích nó như vậy?" Tối hôm qua nghiên cứu 1 đêm, khó mà thích.

      “Cái gì?” Tô Giản miễn cưỡng mở mắt ra.

      “Mô hình.” An Dĩ Trạch giơ tay lên vuốt tóc . “Đây vẫn là đầu tiên thấy 1 thích mô hình như vậy.”

      Tô Giản yên lặng, lên tiếng.

      “Giản Giản?”

      Loại lý do khoa trương như nước tất nhiên thể dừng lại, Tô Giản im lặng 1 lát, quyết định lăn qua.

      “Vì….đây là quà.” Người khác tặng quà, phải cẩn thận gìn giữ, đó là chuyện thường tình, mặc dù lý do này cao minh, nhưng ít ra nó bình thường hơn nhiều.

      Quả nhiên, An Dĩ Trạch gì thêm.

      Tô Giản giương mắt, lặng lẽ nhìn sang muốn nhìn 1 chút xem An Dĩ Trạch có tin hay , nghĩ tới An Dĩ Trạch cũng nhìn mình, ánh mắt dịu dàng lại sâu thẳm

      Có vẻ là tin, Tô Giản lặng lẽ thở phào nhõm, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn, suy nghĩ 1 chút, vì muốn gia tăng niềm tin của đối phương, quyết định thêm chút niềm thích nữ tính của mình.

      “Dĩ Trạch, tôi cũng rất thích ‘ba con gấu’”

      Trong mắt An Dĩ Trạch từ từ nổi lên nét cười.

      “Hôm nay tan làm, mua về cho em.”

      “Lần này tôi muốn ăn bánh trà xanh!”

      “Được.”

      đến mấy ngày đến ngày An Dĩ Du hẹn bạn ra ngoài chơi.

      An Dĩ Nhu mực muốn Tô Giản cùng.

      Tô Giản chần chừ :”Cái này tốt lắm? Em và bạn bè gặp nhau, chị làm gì chứ?”

      “Cũng chỉ KTV cùng mọi người mà thôi, nhiều người càng vui chứ sao!” An Dĩ Nhu .” Người khác đều mang theo bạn, cho nên, chị dâu, chị cùng cũng sao!”

      Nhưng người khác chỉ sợ là mang theo người , em chồng mang chị dâu cùng thấy quái dị sao?Mặc dù Tô Giản cũng có chút động lòng, dù sao cũng ở trong nhà quá lâu, rất mong có thể ra ngoài, nhưng vẫn có chút chần chừ :”Nhưng chị sợ chơi với bạn em được.”

      “Sao có thể? phải chị với em chơi rất vui sao? Huống hồ chị cũng chỉ hơn bọn em 1 2 tuổi, sao biết có thể chơi cùng chứ?” An Dĩ Nhu nhiệt tình khuyên .” Dù sao chị ở nhà 1 mình cũng vui, coi như với em, cùng chứ!”

      “Được rồi.” Tô Giản đồng ý.

      Đúng lúc này, An Dĩ Trạch trở lại, An Dĩ Nhu lập tức báo với 1 tiếng về việc kéo Tô Giản ra ngoài chơi, thấy An Dĩ Trạch nhíu mi, lộ vẻ mặt đồng ý, An Dĩ Nhu lập tức :” ba, nếu ba chúng ta cùng ?”

      Tô Giản ở bên cạnh :” ba của em chơi được với chúng ta, em xem ấy cũng 30 tuổi hơn chúng ta gần 10 tuổi, dạo này, hơn 1 tuổi là cách 1 đời, đừng là 10 tuổi!”

      An Dĩ Trạch:”…”

      Cuối cùng, An Dĩ Trạch vẫn làm tài xế cho hai người.

      An Dĩ Nhu :” ba, đưa bọn em đến khách sạn cạnh KTV là được rồi, sau đó bọn em tự đến.”

      Tô Giản đoán chỉ sợ An Dĩ Nhu lại muốn bạn học biết mình xuất thân giàu có, khỏi càng thêm thích tính cách của em chồng này.

      An Dĩ Trạch ‘ừ’ 1 tiếng, cầu :”Nhất định phải về nhà trước 10h, nếu muộn hơn đến đón 2 người.”

      thành vấn đề!” An Dĩ Nhu mỉm cười .”Em chăm sóc chị dâu tốt, ba, yên tâm!”

      Tô Giản có chút. Ngược lại An Dĩ Trạch quay đầu nhìn 1 cái, sau đó gật đầu với An Dĩ Nhu.

      An Dĩ Trạch đưa 2 người gần tới khách sạn, sau đó lái xe rời . An Dĩ Nhu lập tức kéo Tô Giản vào KTV.

      Tô Giản cũng lạ lẫm khu KTV này, trước khi sống lại cũng đến, phong cách đại, giá cả trung bình, người trẻ tuổi rất thích nơi này. An Dĩ Nhu kéo đến 1 phòng bao, mở cửa.

      có 5 người trong phòng, nhìn 1 cái đều là bạn học cùng lứa với An Dĩ Nhu, thấy An Dĩ Nhu đến lập tức có 2 gọi :”Dĩ Nhu!”

      An Dĩ Nhu chào hỏi tất cả bọn họ, sau đó nhìn Tô Giản :”Lâm Hoàn, Tề Duyệt là bạn tốt của em, hai người này là người thân của các ấy.” Ngừng 1 chút, lại giới thiệu Tô Giản. “ Đây là…”

      “Tôi là bạn của Tiểu Nhu, tôi tên Tô Giản.” muốn bị gọi là chị dâu. Tô Giản cắt đứt lời giới thiệu của An Dĩ Nhu, trươc 1 bước tự nhiên giới thiệu bản thân.

      Có 1 bạn nam ngồi 1 mình cười với Tô Giản:”Bạn xinh đẹp, quả nhiên vẫn còn người đẹp! Chào người đẹp, mình tên là Chu Hải, cũng là bạn tốt của Dĩ Nhu.”

      “Ai là bạn tốt của cậu!” Lâm Hoan cười phản bác Chu Hải, với Tô Giản :”Tô Giản, cậu đừng để ý đến cậu ta, chỉ cần có đẹp, vị này cảm thấy đó là bạn tốt của mình!”

      1 đám người trẻ tuổi cười đùa, tự do vui vẻ, Tô Giản cũng vui lây.

      Cũng lâu lắm, cửa lại được đẩy ra, mọi người hẹn mà cùng nhìn về phía cửa, chỉ nghe thấy Chu Hải la lớn lên :”A Kiệt, cậu còn có thể đến đây!”

      Đôi mắt An Dĩ Nhu lập tức sáng lên.

      Tô Giản đột nhiên cứng đờ, trong đầu lập tức ầm ầm : A Kiệt!

      Người trẻ tuổi đẩy cửa tới, phải là em trai Tô Kiệt là ai!
      Last edited by a moderator: 18/6/15
      thư hồ, Diệp Diệp, phuongvutyty2 others thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 37:

      Editor: Lin

      Tô Giản nhìn chằm chằm vào Tô Kiệt, trong lòng là đợt sóng mãnh liệt.

      Hình như thằng nhóc gầy hơn chút, nhưng vẫn đẹp trai như cũ. Trước đây, Tô Giản buộc Tô Kiệt thừa nhận đẹp trai hơn, Tô Kiệt nghe, Tô Giản liền làm bộ muốn đánh cậu, hai em thường nháo loạn ghế sô pha, sau đó liền bị mẹ Tô cầm chổi lông gà đuổi theo. Nhưng công bằng mà , Tô Giản cũng phải thừa nhận, thằng nhóc này tốt hơn so với thằng này của nó, mắt to mày rậm, cũng cao hơn , thuộc loại hấp dẫn ánh nhìn của các . Mà tính tình của Tô Kiệt cùng hơn , dù từ bị bắt nạy các loại, nhưng cậu chưa bao giờ tố cáo với mẹ, nhiều nhất chỉ lén đổi tên trong điện thoại di động thành 'ông khác người của tôi' hay các loại xưng hô kỳ quái mà thôi.

      Tình cảm của hai em họ rất tốt. Từ bé Tô Kiệt rất hâm mộ người trai này, thường chạy theo phía sau Tô Giản gọi '' '', có lúc bị Tô Giản bắt nạt, cũng chỉ rơi vài ba giọt nước mắt, trong nháy mắt lại tiếp tục chạy theo kéo tay Tô Giản. Chờ đến lúc từ từ lớn lên, năm đó bé củ cải trưởng thành, trở thành thiếu niên 18 tuổi đẹp trai, Tô Kiệt lớn lên tính cách lại càng sắc bén trầm ổn, nhưng lúc đối mặt với Tô Giản, vẫn luôn là cậu em trai chạy theo mình như cũ. Tô Giản có chút đắc ý: Lần đầu tiên tên nhóc này viết thư tình đều do người trai này dạy dỗ, lần đầu tiên mộng xuân cũng do tên trai này khuyên bảo, lần đầu tiên đánh máy bay cũng do người trai này hướng dẫn... trong cuộc sống của Tô Kiệt, rất nhiều lần đầu tiên có công lao của người trai này!

      Đương nhiên, lần đầu tiên Tô Kiệt trải qua sinh ly tử biệt, cũng do mang đến.

      Nghĩ tới ngày đó, dáng vẻ đau lòng của Tô Kiệt trong tang lễ, lòng của Tô Giản khỏi có chút ê ẩm. đột nhiên qua đời như vậy, người nhà đau buồn như thế nào, dám nghĩ nhiều, dù tại sống lại, cũng có cách nào nhận họ. Từ lúc sống lại đến nay, luôn cố gắng suy nghĩ nhiều đến điều này, nhưng hôm nay thấy Tô Kiệt, tất cả nỗi buồn trong nháy mắt lại nâng lên/

      mình Tô Kiệt đến đây, vào liền chào hỏi mọi người, đến An Dĩ Nhi, cậu chỉ mỉm cười với : "Dĩ Nhu."

      Ánh sáng trong mắt An Dĩ Nhu dao động, giọng có chút dè dặt hơn bình thường: "A Kiệt, cậu đến rồi?"

      Tô Kiệt gật đầu cái, giương mắt nhìn sang người ngồi bên cạnh An Dĩ Nhu, sau đó ngẩn ra.

      An Dĩ Nhu vội vàng giới thiệu: "Đây là bạn mình, Tô Giản." Lại chỉ Tô Kiệt với Tô Giản. "Đây là bạn cùng lớp của em, Tô Kiệt."

      Nghe được hai chữ 'Tô Giản', sắc mặt Tô Kiệt hơi đổi chút, nhìn chằm chằm vào Tô Giản. Tô Giản chột dạ, chỉ đành nhắm mắt cười với cậu: "Bạn học Tô, chào cậu."

      Tô Kiệt vẫn nhìn chăm chú, lát sau mới trả lời: "Tô... Giản, chào cậu."

      được bao lâu, mội người lục tục đến, tám chín người trẻ tuổi tụ họp chỗ, trò chuyện lúc lập tức bắt đầu lên hát, trong phòng bao nhất thời náo nhiệt.

      Ngày thường đến KTV, Tô Giản cũng được coi là trùm, nhưng hôm nay có hứng thú, vì luôn cảm thấy ánh mắt Tô Kiệt luôn quanh quẩn bên người mình.

      Thấy An Dĩ Nhu liên tục kéo Tô Kiệt lại chuyện, Tô Giản hơi thở phào, mượn cơ hội mọi người ăn uống mà rời khỏi phòng bao.

      Trong phòng khách, có thức ăn tự chọn, Tô Giản quen thuộc qua, bắt đầu chọn thức ăn.

      chọn đồ ăn, bỗng nhiên giọng vang lên: "Có phải mình từng gặp qua cậu ở đâu rồi ?"

      Tô Giản hốt hoảng, tay run cái, tay chọn đồ uống nhất thời hất ra.

      "Cẩn thận!" biết từ lúc nào, Tô Kiệt đến bên cạnh vội vàng tìm khăn giấy. "Lau chút."

      "Cảm ơn."

      Tô Kiệt nhìn , lại lặp lại lần nữa. "Chúng ta gặp nhau bao giờ chưa?"

      Tô Giản thấy thể tránh khỏi, liền : "Trước đây, chúng ta từng gặp nhau trong lễ tang của cậu."

      Nghe nhắc đến lễ tang, vẻ mặt Tô Kiệt có chút tốt, nhưng sau đó lập tức bừng tỉnh: "À, mình nhớ ra rồi!" Cậu cười với Tô Giản tiếng. "Lúc đó mình còn tưởng rằng cậu là bạn mình."

      "Mình phải." Tô Giản muốn tăng thêm hoài nghi, đàng hoàng . "Lúc đó, mình và cậu cùng lúc xảy ra tai nạn xe, có điều mình chỉ bị thương, mà cậu..." Thấy Tô Kiệt vẻ đau thương, trái tim Tô Giản cũng thắt lại, thấp giọng . "Xin lỗi."

      " sao." Giọng Tô Kiệt trầm thấp. "Có điều mình nghĩ cậu cũng tên là Tô Giản, lại trùng tên trùng họ với trai mình."

      Lòng Tô Giản run lên, nở nụ cười khô khốc. "Đúngvậy, mình cũng cảm thấy vậy."

      Tô Giản xoay người tiếp tục chọn thức ăn, Tô Kiệt ở bên cạnh giúp chọn, thấy gắp miếng bánh ngọt trà xanh lên, lập tức hỏi: "Cậu cũng thích bánh ngọt trà xanh sao?"

      Tay Tô Giản ngừng chút, cố làm ra vẻ tự nhiên hỏi: "Cậu cũng thích ăn sao?"

      "." Tô Kiệt lắc đầu cái. " mình rất thích ăn."

      "Ồ." Tô Giản vội vàng sắp xếp từ ngữ. "Rất nhiều thích ăn cái ngày, ngược lại nhiều đàn ông thích nó lắm."

      "Đúng vậy." Tô Kiệt cười . "Có điều mình lại thích ăn, sợ người khác chê cười nên ấy thường sai mình mua."

      Tô Giản nhớ tới cuộc sống trước kia, thường dùng võ uy hiếp hoặc dùng tiền cám dỗ Tô Kiệt mua bánh ngọt cho mình, tự chủ được nhếch mép, chắng qua đến lúc phục hồi tinh thần lại, phát Tô Kiệt nhìn mình, lập tức : "Tình cảm của hai người tốt."

      Tô Kiệt : "Cả đời này mình cũng chỉ có người trai như vậy."

      Hốc mắt Tô Giản đột nhiên nóng lên.

      "Cậu... ba mẹ cậu khỏe ? Khi đó, mình thấy hai người họ... cũng rất đau lòng." Biết nên hỏi nhiều, nhưng Tô Giản vẫn nhịn được muốn hỏi.

      Vẻ mặt Tô Kiệt có chút ảm đamh. "Hai người họ cũng khỏe, chỉ là có chút tiếp nhận nổi việc kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, dù sao lúc xảy ra chuyện, ấy vẫn còn rất trẻ."

      Lòng Tô Giản căng thẳng, vội vàng : "Vậy thân thể họ vẫn tốt chứ?" Thấy Tô Kiệt nhìn lại, cảm thấy hình như mình quan tâm quá nhiều, lại bổ sung: "Thân thể người già tốt, bất ngờ chịu đả kích lớn như vậy, phải chú ý chút mới được."

      Tô Kiệt cũng suy nghĩ nhiều, trả lời: "Cảm ơn quan tâm, thân thể ba mẹ mình rất tốt, đau lòng dĩ nhiên là chuyện thể tránh khỏi, sau này, cũng chỉ có thể phụ thuộc vào thời gian."

      Tô Giản thốt lên: "Vậy còn cậu?"

      "Mình?" Tô Kiệt . "Mình mà, cũng vậy thôi."

      "Cậu.. cậu nhớ mình ?" Tô Giản nhịn được giọng hỏi.

      Tô Kiệt sững sờ, vẻ mặt có chút u ám, lát sau, mím môi cái, khoát tay với Tô Giản: " nhớ."

      Cõi lòng vốn còn chua xót, Tô Giản nhất thời sinh bất mãn: "Tên nhóc thúi, lại dám nhớ ! gì mà tình cảm em chứ?

      Ngay lúc này, An Dĩ Nhu tới, thấy bộ dạng hai người chuyện với nhau, ánh mắt qua lại giữa hai người, chần chờ : "Hai người... trước đây có quen nhau sao?"

      Tô Kiệt : "Bọn mình gặp nhau trong tang lễ của mình lần."

      Tô Giản cũng giải thích . " của cậu ấy và chị cùng xảy ra tai nạn xe cộ."

      Hai mắt An Dĩ Nhu mở to, ánh mắt nhìn về phía Tô Kiệt tràn đầu áy náy, còn có chút sợ hãi: " xin lỗi, mình biết..."

      Tô Kiệt dịu dàng : " sao."

      Hai người bưng thức ăn về phòng bao. An Dĩ Nhu vẫn luôn có chút tập trung, Tô Giản cũng có tâm của riêng mình, cho nên cũng đặc biệt chú ý. lúc vắt hết óc suy nghĩ làm thế nào để khiến Tô Kiệt nghi ngờ An Dĩ Nhu bỗng nhiên dựa vài , thấp giọng : "Chị dâu."

      "Hả?"

      An Dĩ Trạch khó có lúc xấu hổ: "Em muốn hỏi chị chút, chuyện liên quan đến trai của A Kiệt."

      Tô Gianr rùng mình cái, do dự : "Chị và trai cậu ấy hề quen nhau, chẳng qua sau đó nghe chuyện trai cậu ấy qua đời trong tai nạn giao thông, cho nên mới ba em đưa chị đến tham dự tang lễ của cậu ấy."

      "Ồ." An Dĩ Nhu nhìn về phía Chu Hải chuyện với Tô Kiệt, vẻ mặt có chút sa sút. "Em cũng biết chuyện trai A Kiệt qua đời, trách được có thời gian cậu ấy được vui."

      Tô Giản cũng biết nên gì, thể làm gì khác hơn là cầm đồ lên ăn.

      ăn, chiếc điện thoại di động đặt cạnh đĩa đồ ăn đột nhiên rung lên, hình như có tin nhắn, điều đầu tiên là Tô Giản tùy ý liếc mắt cái, nhưng sau giây, ánh mắt lập tức khựng lại, nhận ra, đây là điện thoại di động của Tô Kiệt!

      Phong cách điện thoại kiểu cũ, Tô Giản nhớ, đây là điện thoại Tô Kiệt tự mua vào sinh nhật hai năm trước của mình. Trước khi xảy ra chuyện, Tô Kiệt còn với kiếm tiền để mua điện thoại mới, cuối cùng có thể đổi điện thoại, nghĩ tới, mấy tháng trôi qua, thằng bé vẫn còn chịu đổi.

      Tô Giản ma xui quỷ khiến cầm điện thoại di động lên, mở máy.

      Ngay sau đó, vành mắt Tô Giản ửng đỏ.

      màn hình điện thoại di động, người mở miệng cười toe toét, phải là trước đây là ai!

      Sau khi đưa Tô Giản và An Dĩ Nhu xong, An Dĩ Trạch lái xe đến công ty.

      Trong công ty có ngành ở lại làm thêm giờ, thấy tổng giám đốc đột nhiên vào, đám nhân viên vốn còn có chút mệt mỏi lập tức phấn chấn tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc.

      Vẻ mắt An Dĩ Trạch đơn, chỉ đơn giản nhìn chút, lập tức bước vào thang máy.

      Đợi đến lycs , các nhân viên còn nghiêm túc, vẻ mặt lập trở nên thoải mái hơn.

      "Tại sao bệ hạ lại đột nhiên đến đây? hù chết người mà!"

      "Đúng vậy, chỉ đến mình, xem ra cũng giống đến đây để làm thêm giờ!"

      "Nhất định phải làm thêm giờ rồi! Buổi chiều tôi vừa thấy bệ hạ về nhà! Nghe thời gian gần đây, bệ hạ tan làm đúng giờ, lâu làm thêm giờ!"

      "Đúng vậy, đúng vậy, tôi cũng nghe ! Có điều cũng bình thường, bệ hạ vừa cưới lâu, trong nhà còn có nương nương chờ mà!"

      "Ai, nghe bộ dạng của nương nương rất giống Kỷ Thiên Hậu, có phải vậy ta?"

      "Hử! nghe từ đâu vậy? Sao tôi lại biết!"

      "Nhất định! Nếu như phải là địa mỹ nhẫn, sao bệ hạ có thể coi trọng? Phải là người như Kỷ Thiên Hậu!"

      "Kỷ Nghiên Hậu đẹp ? Sao tôi lại thấy vậy?"

      "Này, cấm bôi nhọ nữ thần của tôi!"

      "Được rồi, cãi nhau cái gì! thích Kỳ Nghiên nương nương lớn lên giống Kỷ Nghiên? Vậy còn tôi thích Hoàng Bột! Vậy tôi , nương nương nhất định giống như Hoàng Bột, mới có thể được bệ hạ chọn trúng!"

      "Mẹ nó! ba quan điểm của tôi sụp đổ rồi!"

      "Ai, khoan hãy , bệ hạ của chúng ta là người có gia thế lẫn tướng mạo, phải biết bao người đẹp chạy theo chứ, bệ hạ liên tiếp coi trọng! Điều này lên cái gì? Đó là vì khẩu vị của bệ hạ chúng ta rất đặc biệt! Nếu , người xinh đẹp như tôi đây, bệ hạ lại để ý chứ?"

      "Nôn..."

      "Mấy người các ! cái gì đó? Nhanh quay lại làm việc!"

      Bệ hạ An tất nhiên cần biết thần tử của mình bận rộn suy đoán đến mắt thẩm mỹ của , vào phòng làm việc của tổng giám đốc, An Dĩ Trạch lập tức làm việc, chẳng qua lâu lắm, liền buồn tài liệu tay xuống.

      Người luôn luôn làm việc nghiêm túc như , lúc này lại có chú cảm giác tập trung.

      An Dĩ Trạc giơ tay lên xoa hai bên huyệt thái dương, cuối cùng thuận theo trái tim mà nhìn đồng hồ.

      Mới được nửa giờ...

      An Dĩ Trạch nhìn chăm chú vào thời gian trong điện thoại di động, ánh đèn của thành phố vào ban đêm đập vào mặt.An Dĩ Trạch đứng yên lặng trước cửa sổ mấy phút, sau đó quay đầu cẩm tài liệu lên.

      Cứ như vậy làm việc bao lâu, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

      An Dĩ Trạch lập tức nhận.

      Trong điện thoại còn có thể nghe thấy tiếng nhạc huyên náo, nhưng giọng của An Dĩ Nhu rất ràng: " ba, mau đến đây đón chị dâu, chị ấy uống say rồi!"
      Last edited by a moderator: 28/9/15
      thư hồ, Diệp Diệp, phuongvutyty3 others thích bài này.

    5. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      tại sao t lại cảm thấy có JQ giữa 2 a e này v trời

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :