1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Triệu Hồi

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

                  CHƯƠNG 8

                  SAU VỤ ĐÓ, MỌI THỨ YÊN ẮNG NHƯ CŨ.
      Giống như yên lặng trước cơn bão, chỉ là nghịch đảo lại mà thôi. Các y  tá đặt bữa tối vào trong lò, kế đó là tập trung hết vào phòng Tiến sĩ Gill để thảo luận, nhằm tránh bị lm phiền.

      Chẳng ai tán đồng với cách giải thích của Vương về việc . ai cố bảo đó chỉ là tai nạn. Dường như cũng chẳng có ai ngạc nhiên rằng Liz suýt chút nữa chọc mù mắt ai đó.

      Đến giờ ăn tối, bà Talbot dọn thức ăn ra bàn. sau đó lại quay vào văn phòng. Liz nhập nhóm với chúng tôi, mệt mỏi và im thin thít. Simon lén đưa cho hộp nước ép, dù chúng tôi nghĩ đáng ra phải uống sữa mới>úng. Tori lởn vởn bên cạnh đồ ăn. Thậm chí cả Rae và Peter cũng cố chuyện, như thể muốn làm xao lãng. Chỉ có Derek và tôi là dự phần.

      Sau bữa tối, Tori nhắc Liz đây là tối xem phim, khi bọn họ có thể nhận đĩa DVD được chuyển đến. ta ưu tiên cho Liz chọn, nhưng Liz có vẻ như bị choáng trước trách nhiệm và nhìn bọn tôi cầu cứu. Simon gợi ý, nhưng bảo là cậu ta xem đâu - cậu ta và Derek có đồ án phải làm mà ngày mai là đến kỳ nộp rồi. Cuối cùng Liz chọn bộ phim hài lãng mạn. Trong khi Liz và Tori đến bảo các y tá, Rae thông báo rằng ấy phải gấp quần áo mới giặt. Tôi bảo để tôi giúp.

      Mỗi đứa chúng tôi mang giỏphòng của Rae với Tori. lần nữa tôi thấy có hài lòng với việc xếp phòng. Xin thề là tôi nhìn thấy những vệt bút chì nghuệch ngoạc bậu cửa sổ ngăn đôi căn phòng.

      Phía bên Tori sạch y hệt chỗ của tôi khi tôi mới vào đây. Chẳng có gì tường. giường và dưới sàn cũng nốt. Bề mặt nào cũng sạch nhẵn, ngoại trừ hai khung hình tủ cá nhân. bức chụp Tori cùng cha mẹ ta, bức kia chụp con mèo giống Siamese bự chảng.

      Còn bên Rae đủ độ bừa bãi cho cả hai bọn họ.

      Áo thể thao có mũ trùm giăng cột giường, sách giáo khoa vất tứ tung bàn học, đồ trang điểm để mờ tủ cá nhân, áo quần lòi ra khỏi ngăn kéo. Phòng của người chẳng hiểu sao mình lại phải vứt các thứ trong khi ấy chỉ việc dùng lại chúng vào ngày hôm sau. Tường bên ấy kín ảnh dán băng keo.

      Rae đặt giỏ lên giường Tori, sau đó đóng cửa lại. “Được rồi, tớ có thể quanh co, nhưng tớ ghét phải làm vậy, nên tớ vào thẳng vấn đề ngay đây. biết tớ có nghe đúng nhỉ? Rằng cậu ở đây vì cậu thấy ma?”

      Câu Tớ muốn nhắc đến chuyện này chực sẵn môi tôi. Nhưng tôi thực muốn thổ lộ. Tôi tha thiết muốn cầm điện thoại lên và gọi cho Kari hay Beth, nhưng tôi chắc họ nghe được bao nhiêu về chuyện của mình và liệu họ có thấu hiểu cho tôi chăng. Người mấy giống như lấy tôi ra làm trò đùa hay bàn tán xôn xao về rắc rối của tôi ở ngay đây, hỏi han tôi. Vậy nên tôi kể hết cho Rae nghe.

      Khi tôi dứt lời, Rae khuỵu gối xuống, cầm lên cái sơ mi trong ít nhất là ba mươi giây trước khi nhận ra mình làm gì và gấp nó lại.

      “Ối chà!” .

      “Chả trách tớ lại ở đây chứ gì?”

      “Và mọi chuyện bắt đầu như vậy trước khi cậu ‘có’ lần đầu tiên à? Có lẽ là thế đấy. Bởi vì cậu thuộc vào dạng đến kỳ trễ, hết thảy mọi thứ gia tăng dần, và rồi... bùm.”

      “Như siêu năng lực ấy à?”

      Rae bật cười. “Vậy cậu tìm kiếm thông tin về chuyện đó chưa?”

      “Tìm kiếm gì cơ?”

      “Người bảo vệ ấy.”

      Thấy tôi cau mày. Rae tiếp. “ phải cậu bị ông mặc đồng phục bảo vệ đuổi theo sao? Và ông ta bị bỏng, hệt như bị chết cháy hay nổ gì đó. Nếu có chuyện đó báo chí đăng tin. Cậu có thể tìm mạng.”

      Tôi rằng mình chưa từng nảy ra ý nghĩ đó, nhưng tôi chỉ cho phép nó thoáng qua não bộ của mình, giống như gã trần như nhộng chạy qua sân bóng để mua vui, di chuyển nhanh đến nỗi tôi còn nhìn nữa là.

      Chuyện gì xảy ra nếu tôi thấy ma?

      Tâm trí tôi lóe đèn cảnh báo đừng nghĩ đến, nhưng phần nào đó sâu thẳm hơn trong tôi lại thấy hứng thú, muốn tìm hiểu mọi việc cặn kẽ.

      Tôi xoa xoa hai bên thái dương.

      Hồn ma . Chỉ người điên mới thấy ma. Những gì tôi nhìn thấy chi là do chứng hoang tưởng, và tôi càng sớm chấp nhận chuyện đó càng mau được ra khỏi đây.

      “Nếu là ngầu quá xá,” tôi cẩn trọng . “Nhưng Tiến sĩ Gill bảo việc thấy ma là dấu hiệu ràng cho bệnh tâm thần.”

      “À, chuyện bệnh lý ấy hả. Chúa ơi, ở đây họ thích mấy tên bệnh lắm đấy. Thậm chí còn để trải qua ngày đầu tiên của ấy mà gán cho bệnh. Của tớ là chứng cuồng phóng hỏa.” Rae bắt gặp ánh mắt của tôi. “Phải rồi, tớ biết. Đáng ra chúng ta được phép chia sẻ. Bảo vệ riêng tư của chúng ta. Tào lao quá! Họ chỉ muốn chúng ta so sánh những bản ghi chép.”

      Rae xếp mấy cái vớ thành hàng và bắt đầu phân cặp. “Cậu đừng cho là thế.”

      “Có lẽ với chứng như cuồng phóng hỏa nghe gần như... ngầu. Nhưng còn có những thứ khác, mấy bệnh lý, rằng chúng ta có thể muốn chia sẻ.”

      “Như là gì?”

      Tôi tập trung vào việc xếp vớ được phút. Tôi muốn kể cho Rae nghe. Chuyện hồn ma. Việc tôi thấy sợ hãi vì nghe như mình là đứa dị hợm. tôi muốn kể cho ai đó, để xem xem người ấy gì và nhận được ý kiến khác.

      “Họ tớ mắc chứng tâm thần phân liệt.”

      Tôi chăm chú nhìn phản ứng của Rae. Chỉ duy nhất cái cau mày khẽ vì lúng túng.

      “Đó có phải chứng đa nhân cách ?”

      . Tâm thần phân liệt là, giống như, cậu biết đấy, tâm thần phân liệt.”

      Tôi giơ cái áo phông thủy thủ màu trắng với những vệt bẩn mờ mờ dưới nách lên. cần phải kiểm tra tên. Tôi gấp áo lại và thêm vào chồng của Derek. “Còn cả mớ các triệu chứng khác, nhưng tớ mắc phải.”

      “Chẳng triệu chứng nào hết sao?”

      “Chắc là .”

      Rae ngả lưng ra sau, chân để thõng xuống. “Thấy chưa, đó chính là rắc rối của tớ. Cậu phát sinh triệu chứng quái dị và họ đính ngay vào đó tên bệnh, cho dù cậu chỉ có vấn đề thôi. Giống như cậu bị ho và họ phán cậu viêm phổi. Tớ cũng cá là còn cả đống dấu hiệu của chứng cuồng phóng hỏa. Tớ mắc những dấu hiệu

      Ánh mắt Rae dán chặt vào đôi vớ đỏ-xanh dương, và ấy bắt đầu chú ý  vào đó, như thể có thề biến chúng thành màu tía đồng bộ. “Bệnh tâm thần phản liệt còn có gì khác nữa ?”

      “Tiến sĩ Gill cụ thể.”

      “Hừ.”

      “Tớ đoán tớ có thể tìm kiếm thông tin Internet. Tớ nên làm thế.”

      “Chúng ta nên làm thế. Bệnh tâm thần phân liệt và chứng cuồng phóng hỏa. Tớ muốn biết thêm nhiều hơn. Cậu biết đấy, để chắc chắn? Nhất là cái cách mà mọi thứ xảy ra với Liz...” Rae dùng mu bàn tay quệt lên miệng và vẫn nhìn chăm chăm vào đôi vớ lệch màu. “Tớ nghĩ cậu sớm có phòng riêng. Có lẽ là sớm ấy.”

      “Họ chuyển cậu ấy sao?”

      “Chắc vậy. Họ cân nhắc chuyện này lâu rồi. Nơi đây dành cho những đứa có vấn đề, nhưng tình trạng của chúng đến nỗi quá tệ và chúng tiến bộ hơn. Vài tuần trước khi tớ vào đây, họ vừa chuyển chàng tên Brady đấy. Cậu ta chẳng tệ hav gì cả. giống Liz. Chỉ muốn tiến bộ, nghĩ mình chẳng có gì ổn. Thế là cậu ta khỏi đây... Việc đó dạy cho tớ bài học. Có lẽ là tớ ưa chuyện họ gán bệnh và trị liệu đấy, nhưng tớ phải liệu mà giữ mồm giữ miệng, chơi đùa và ra khỏi đây đúng quy cách.”

      “Và về nhà.”

      khoảnh khắc yên lặng, chẳng ai trong hai đứa tôi động đậy. Sau đó Rae giật chiếc vớ xanh dương tay tôi và phe phẩy trước mặt tôi.

      “À.” Thậm chí tôi còn chẳng biết là mình cầm nó.

      Rae gấp chiếc màu xanh cùng cặp vào rồi vứt phắt chiếc đỏ lè đôi vào dưới giường Tori. “Xong. Chắc sắp đến giờ xem phim rồi.” chất chồng quần áo gấp vào giỏ. “Cậu có để ý  thấy Simon chuồn nhanh khỏi buổi xem phim thế nào ? Cặp đôi trí thức đúng nghĩa, hai người đó ấy. Bất cứ chuyện gì để khỏi phải lẩn quẩn với đám trẻ điên.”

      “Tớ có chút ấn tượng. Simon có vẻ tử tế, nhưng...” Rae trao cho tôi giỏ và cầm lấy cái khác. “Cậu ta kênh kiệu hệt Tori thôi. Họ đôi trời sinh. Derek có lẽ là tên ngốc, nhưng ít nhất ta còn cư xử thành . Simon suốt ngày tỏ ra tử tế khi chung với chúng ta, sau đó biến mất cùng trai nhanh như chớp. Hành xử như thể cậu ta thuộc về nơi này. Giống như cậu ta chẳng có rắc rối gì và toàn bộ chuyện này là sai lầm to đùng.”

      “Vậy cậu ta làm gì đây?”

      “Tin tớ , tớ cũng muốn biết lắm. Cả hai người họ, cậu ta và Derek. Simon chưa bao giờ trị liệu tâm lý, nhưng Derek đến đó còn nhiều hơn bất cứ ai. Chưa từng có ai đến thăm họ, nhưng thi thoảng cậu nghe thấy họ chuyện về cha mình. Cha của Simon, tớ cho là thế. Nếu tuyệt vời như vậy, sao ông ta lại bỏ mặc họ ở đây và biến mất? Và làm thế nào mà hai chàng sống cùng nhà nhưng chung dòng máu đều có những vấn đề tâm thần? Tớ muốn xem hồ sơ của họ đến chết được.”

      Hẳn là dối trá nếu tôi mình tò mò về Simon. Và có lẽ là Derek nữa, giá mà vì tôi có cảm giác rằng mình cần những lời đả kích để chọi lại . Nhưng tôi muốn ai đọc hồ sơ của mình và tôi giúp Rae làm thế.

      “Dù gì chúng ta cũng thể mạo hiểm xem trộm vào tối nay.” Rae . “Sau chuyện xảy ra cho Liz, họ cảnh giác cao lắm. Tớ muốn bị đá đít ra ngoài vì tội mua chuộc bạn mới đến đâu.”

      “Biết đâu tớ bị tống khứ vì mua chuộc cậu sao.”

      Thấy tôi cười toe, ấy cũng bật cười. “Ồ phải, cậu rắc rối đấy, bạn à. Tớ biết mà.”

      Hai chúng tôi lỉnh ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

                  CHƯƠNG 9
                  Tôi hứng thú với những bộ phim hài lãng mạn. Việc đó có lẽ giống như chàng thú nhận rằng mình thích những màn rượt đuổi ô-tô, nhưng Rae cũng gà gật suốt mấy lần, nên tôi đoán đây cũng phải là lựa chọn của ấy.

      Tôi vẫn thức để phân tích cái kịch bản dễ đoán đến mức tôi cá là trường tôi tài trợ cho biên kịch, học trò của nhà viết kịch bản phim tiếng Robert McKee.

      Thế nhưng khi theo dõi bộ phim ngốc nghếch đó và nhai bắp rang bơ chóp chép, rốt cuộc tôi lại thấy được thư giãn. chuyện với Rae rất có ích. ấy nghĩ tôi bị điên. Thậm chí cùng cho tôi là đứa mắc bệnh tâm thần phân liệt.

      Lần đầu tiên sau cú sốc suy sụp tinh thần, tình hình của tôi trông có vẻ khả quan hơn. Có lẽ cuộc đời tôi thực chấm dứt trong phòng học đó. Có lẽ tôi phản ứng thái quá và biến thành người thích làm cho mọi việc trở nên lâm li bi đát mất rồi.

      Những đứa trẻ ở trường có biết chuyện xảy ra với tôi ? Vài học sinh thấy tôi chạy cuống cuồng dọc theo hành lang. Còn lắm người hơn nhìn thấy tôi hôn mê bất tỉnh và bị khiêng cáng. Chuyện . Sau vài tuần nữa tôi có thể quay lại trường và chắc phần lớn mọi người còn biết là tôi biến mất đâu.

      Ngày mai, tôi viết e-mail cho Kari, bảo ấy tôi bị ốm và xem xem ấy hồi thế nào. Chắc hẳn ấy biết hết chuyện rồi, rằng đại khái tôi mắc bệnh nhiễm trùng đơn nhân chẳng hạn.

      Tôi vượt qua chuyện này thôi. Dù tôi có nghĩ như thế nào về các chẩn đoán đây cũng phải lúc để bàn cãi. Tôi nhận lấy thuốc, dối nếu như cần phải vậy, được đưa ra khói Nhà mở Lyle và sống tiếp cuộc đời của mình.

      “Chloe? Chloe ơi?”

      Giọng của Liz vang vọng qua các hang động sâu hoắm của cõi mơ, làm tôi mất mấy phút để tìm lối ra. Mở choàng mắt dậy, tôi thấy ấy chồm sang chỗ mình, hơi thở phảng phất mùi kem đánh răng phà vào mặt tôi, mái tóc dài của Liz chọc chọc vào má tôi. Bàn tay nắm chặt lấy cánh tay tôi run rẩy liên hồi, kể cả khi Liz thôi lắc lắc.

      Tôi nhổm dậy, đưa khuỷu tay ra chống xuống giường. “Có chuyện gì à?”

      “Tớ nằm đây suốt nhiều giờ rồi, cố nghĩ ra cách nào đó để hỏi cậu, cách nghe quá kỳ cục ấy. Nhưng tớ thể. Chỉ là tớ sao làm được.”

      Liz xoay lưng , gương mặt tái nhợt lập lòe trong bóng tối, hai bàn tay giật giật lấy viền áo ngủ cổ mình, cứ như nó siết cổ ấy vậy.

      Tôi bò dậy. “Liz?”

      “Họ sắp đưa tớ rồi. Mọi người đều biết cả và đấy là lý do vì sao các bạn đối tốt với tớ. Tớ muốn đâu, Chloe à. Họ giam t lại và...” ấy nấc thành tiếng, hai tay khum khum che lấy miệng. Lúc quay sang nhìn tôi, hai mắt Liz mở to đến nỗi tròng trắng quanh tròng đen. “Tớ biết cậu chưa đến đây bao lâu, nhưng tớ thực cần cậu giúp.”

      “Được.”

      chứ?”

      Ngồi yên chỗ rồi, tôi cố kìm lại ngáp. “Nếu tớ có thể làm gì ...”

      “Có mà. Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu.” Liz quỳ xuống và kẻo từ dưới giường mình ra cái túi. “Tớ là cậu cần đến những gì, nhưng trong lần ngủ qua đêm hồi năm ngoái tớ có làm lần rồi. Vậy nên tớ gom hết mọi thứ chúng ta dùng đến. Ly này, gia vị này, nến này...” Liz bụm lấy miệng. “Diêm! Ôi . Hai đứa mình có que diêm nào. Do Rae nên họ cất hết diêm rồi. Chúng ta có thể tiến hành mà phải thắp nến ?”

      “Làm gì cơ?” Tôi lấy tay xoa xoa mặt. Dù dùng thuốc ngủ nhưng đầu óc tôi cứ mờ mịt kỳ cục thế nào ấy, giống như tôi bơi qua đại dương toàn bông là bông. “Chính xác chúng ta làm gì vậy, Liz?

      “Cầu hồn, tất nhiên rồi.”

      Cơn buồn ngủ bay biến, và tôi tự hỏi liệu đây có phải là trò nghịch ngợm . Nhưng qua ngữ điệu>Liz, tôi có thể khẳng định câu trả lời là . Tôi nhớ lại những lời của Tori vào giờ ăn trưa.

      “Chuyện... tinh?” Tôi cẩn thận hỏi.

      Liz lao vào tôi nhanh đến nỗi tôi lùi ngược vào tường, giơ hai tay lên định bụng chặn ấy lại. Nhưng Liz chỉ ngồi phịch xuống cạnh tôi, ánh mắt dại .

      “Ừ!” . “Tớ có tinh. Chuyện đó như ban ngày rồi, nhưng họ trông thấy nó. Họ cứ luôn miệng bảo là tớ gây ra tất cả những chuyện này. Nhưng làm sao tớ có thể ném cây bút chì mạnh đến dường ấy? Có ai thấy tớ ném ? . Vương làm tớ nổi đóa rồi cây bút chì bay vèo đến chỗ ấy. Thế là mọi người kết luận, ‘Liz ném đấy’, nhưng làm gì có. đời nào tớ làm vậy.”

      “Là do... tinh đó.”

      “Phải! Tớ nghĩ nó cố bảo vệ tớ vì mỗi khi tớ tức giận, mọi vật lại bắt đầu bay lên. Tớ thử chuyện với nó, bảo nó ngừng lại. Nhưng tinh kia nghe theo tớ vì tớ nhìn thấy hồn ma. Nên tớ mới cần đến cậu.”

      Tôi cố duy trì mặt mình bình thường. Tôi từng xem phim tài liệu về cái gọi là tinh. Chuyện đó quả thực có xảy ra xung quanh những như Liz – những thanh thiếu niên hay gây rắc rối khao khát có được chú ý. Vài người cho là các đó đùa nghịch. Những người khác lại tin vào nguồn năng lượng mà những này tỏa ra - các hoóc-môn và giận dữ - khiến cho mọi thứ chuyển động.

      “Cậu tin tớ,” Liz .

      , tớ là mình...”

      “Cậu tin tớ!” Liz chồm dậy, khuỵu chân đầu gối, ánh mắt như tóe lửa. “ ai tin tớ hết!”

      “Liz, tớ...”

      Sau lưng ấy, những chai keo vuốt tóc lắc lư dữ dội. Dàn móc treo quần áo trống trong tủ kêu lách cách. Tôi vội thò tay vào trong nệm.

      “Đ-đ-được rồi. Liz. Tớ th-th-thấy...”

      , cậu chưa thấy!”

      Liz dộng tay xuống. Mấy cái chai bay vèo lên trung, va vào trần nhà mạnh đến nỗi lớp vỏ nhựa bên ngoài vỡ bung. Keo vuốt tóc rớt xuống như mưa.

      “Cậu thấy rồi chứ?”

      “Ừ-ừ-ừ.”

      Liz lại giơ tay lên. động tác giống như lúc người chỉ huy dàn nhạc điều khiển tiết tấu mạnh dần. bức tranh vọt ra khỏi tường, đâm mạnh vào sàn nhà gỗ cứng, làm lớp kiếng vỡ tan, bắn tung tóe. Thêm bức khác nữa. Rồi đến bức thứ ba. mảnh kiếng bay đến cắm phập vào đầu gối tôi. Máu phun ra và chảy dọc chân tôi.

      Qua khóe mắt, tôi trông thấy bức tranh giường mình rung rung. Nó bị bục ra khỏi chỗ đinh cố định.

      !” Liz gào thét.

      Tôi thụp người né. Liz huých vào hông tôi, xô tôi ra khỏi hướng bức tranh rơi xuống. Nó rớt trúng vai ấy. Liz nhăn mật. Cả hai chúng tôi đều lăn khỏi giường, té xuống sàn nhà đánh uỵch.

      Tôi nằm nghiêng sang bên, cố hít thở đều đặn trở lại.

      “Tớ rất tiếc,” Liz thở hồn hển. “Tớ cố ý... Cậu có thấy chuyện gì xảy ra chưa? Tớ kiểm soát được. Tớ nổi giận và mọi thứ...”

      “Cậu nghĩ là do tinh.”

      Liz gật đầu, đôi môi ấy run rẩy.

      Tôi biết chuyện mới rồi thực hư sao nữa. Dù phải là tinh - mà là dở hơi - nhưng Liz lại nghĩ vậy, sau đó ấy có ý nghĩ là nếu tôi bảo dừng tinh đó dừng .

      “Được rồi,” tôi . “Lấy nến và hai chúng ta ...”

      Cửa lớn bật mở. Bóng bà Talbot mặc áo choàng tắm đứng như trời trồng ra ở ngưỡng cửa. Bà bật đèn lên. Tôi thụt lùi lại, mắt chóp chóp.

      “Ôi Chúa tôi,” bà thở hắt ra. thanh ấy hầu như chỉ lớn hơn tiếng thầm chút. “Elizabeth. Em làm gì vậy?”

      Tôi vụt đứng dậy. “ phải bạn ấy ạ. Em-em- em...”

      Lần này tôi cà lăm đâu. Tôi chỉ cố lựa lời giải thích. Bà Talbot quét mắt khắp phòng lượt, nhìn thấy kiếng vỡ tan tành sàn nhà, keo vuốt tóc thành giọt từ trần nhà xuống, những bức tranh trang trí tường còn nguyên vẹn, và tôi biết thế là còn lời giải thích nào hợp lý được nữa.

      Tầm mắt bà dời xuống chân tôi và bà kêu lên.

      “Em sao,” tôi co chân lên và quệt vết máu . “Chẳng có gì đâu ạ. Tự em gây ra đấy, vết đứt do cạo trúng. Từ trước.”

      Bà Talbot ngang qua tôi, mắt nhìn chằm chằm vào số kiếng vỡ thảm.

      ,” Liz thầm. “Đừng mà. Em cố ý.”

      sao đâu cưng. Chúng tôi tìm cách giúp em.”

      Van Dop sải bước tiến vào, tay cầm theo kim tiêm. Trong khi bà Talbot cố gắng làm Liz bình tĩnh lại, ấy cho Liz dùng thuốc an thần, bảo Liz rằng họ chỉ chuyền Liz đến bệnh viện tốt hơn, nơi thích họp hơn, có thể giúp Liz chóng thấy khá hơn.

      Khi Liz mê man>, hai người họ xua tôi ra khỏi phòng. lui bước vào trong hành lang, bỗng đâu bàn tay vụt mạnh vào lưng tồi, xô tôi ngã vào tường. Tôi quay lại thấy Tori sừng sững đứng đấy nhìn xuống mình.

      “Mày làm gì với Liz?” ta gầm lên.

      gì cả.” Dù bị choáng váng nhưng tôi vẫn trả lời rành rọt, thậm chí có vẻ thách thức. Tôi cố gượng đứng dậy. “Tôi phải là người với Liz rằng tôi có thể giúp ấy.”

      “Giúp?”

      “Bằng cách bắt liên lạc với tinh của ấy.”

      Hai mắt Tori mở to, biểu lộ kinh hoàng hệt như lúc Simon bảo ta thôi cư xử mất nết . ta quay , bước chân lảo đảo tiến về hướng phòng mình.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

                  CHƯƠNG 10
      Nhân viên y tế được gọi đến giúp Liz. Tôi nhìn theo nằm thiêm thiếp cáng rời , khác gì lúc tôi bị mang ở trường. cách thức chuyên chở sang trọng cho những đứa trẻ>

      Van Dop khăng khăng bắt tôi uống nửa viên thuốc ngủ. Tôi nhượng bộ, nhưng khi ấy bắt uống thêm liều trong đơn thuốc chống ảo giác, tôi liền giấu thuốc dưới lưỡi.

      Kể từ giờ ăn trưa, tôi nhìn thấy hay nghe thấy gì cả. Trong khi có lẽ là nhờ đơn thuốc góp công vào, tôi thề ngừng hy vọng giả thuyết vô căn cứ của Rae đúng - rằng việc tôi khám phá ra chỉ là chuyến nghỉ ngơi tinh thần ngắn hạn, bắt nguồn từ việc bị căng thẳng và các hoóc-môn. Biết đâu, nếu may mắn, tôi có thề trở lại minh mẫn như xưa.

      Nhất định tôi phải kiểm tra giả thuyết đó. Vậy nên tôi phải giữ viên thuốc lại, phòng hờ nếu nhìn thấy cái gì đó, tôi lấy ra dùng.

      Tôi đề nghị giúp quét dọn phòng, nhưng bà Talbot nhờ tôi xuống dưới lầu lấy cốc sữa, sau đó để tôi ngồi xuống sô pha. Tôi cứ thế ngủ thiếp , đoạn tỉnh giấc khi bà đến giục tôi về giường ngủ, sau lại díp mắt mà ngủ vùi trước khi kịp kéo chăn lên đắp.

      Mùi keo vuốt tóc hương trái cây của Liz làm tôi thức giấc. Tôi lờ đờ di chuyển về hướng đó, mơ màng rằng mình bị kẹt trong hủ kẹo bông, mùi hương ngọt ngào làm dạ dày tôi nhộn nhạo khi tôi cố băng qua những dải dây nhớp nháp. Cuối cùng, tôi cũng thoát ra được, hai mắt choàng mở, đồng thời há miệng hít hít thở thở.

      “Chloe?”

      Mắt tồi chớp chớp. Nghe như giọng của Liz ấy, rụt rè và do dự.

      “Cậu còn thức , Chloe?”

      Tôi lăn về phía bên mình. Liz ngồi ở mép giường ấy, người mặc áo ngủ in hình chuột Minnie và mang vớ xám, vớ chi chít hươu cao cổ màu cam và tía.

      ấy ngọ nguậy ngón chân. “Bảnh ? Em trai tớ mua cho nhân dịp Giáng sinh năm ngoái đấy.”

      Tôi chống người dậy, càng nháy mắt dữ hơn. Giấc mơ kẹo bông do viên thuốc ngủ gây ra vẫn còn làm đầu tôi quay mòng mòng, đau nhức và trì trệ. Dường như tôi cách nào tập trung nổi. Ánh nắng ùa qua cửa chớp lật, khiến cho lũ hươu Liz rung rinh khi ngoe nguẩy ngón chân.

      “Tối qua tớ mơ thấy giấc mơ khó hiểu nhất.” ấy , ánh mắt dán chặt vào hai chân mình.

      Cả tớ với cậu đều thế, tôi thầm nghĩ.

      “Tớ mơ thấy họ đưa tớ xa và tớ tỉnh dậy trong bệnh viện. Chỉ có điều tớ nằm giường mà là nằm cái bàn kim loại lạnh lẽo. Và có người phụ nữ trông như y tá mang mặt nạ. Bà ta cúi xuống nhìn tớ. Khi tớ mở mắt ra. bà ta giật mình.”

      Liz nhìn tôi và cố mỉm cười. “Đại loại như thỉnh thoảng cậu vẫn làm thế ấy. Giống như tớ làm bà ta giật thót tim. Bà ta gọi người đàn ông ở bên , tớ hỏi là mình ở đâu đây, nhưng họ chỉ mải chuyện. Họ bực bội vì cứ nghĩ là tớ chưa tỉnh và giờ họ biết phải làm gì. Tớ thử ngồi dậy, nhưng tớ bị trói lại rồi.”

      Liz lấy tay vò áo ngủ lại, bóp bóp. “Thình lình tớ thở nồi. nhúc nhích, la hét gì được, và rồi...” ấy nhún vai, vòng tay qua hai bên người. “Tớ thức dậy ở đây.”

      Tôi ngồi bật dậy. “Tớ giúp cậu nhé, Liz. ược chứ?”

      Liz vội vàng thụt lùi, ngồi bó gối. Miệng há ra, nhưng ấy run rẩy đến nỗi nên lời. Tôi đứng dậy, lớp sàn gỗ dưới chân tôi lạnh băng, sau đó tôi ngồi bắt chéo chân xuống kế bên.

      “Cậu có muốn tớ thử chuyện với tinh của cậu ?”

      ấy gật đầu, cằm gõ gõ liên hồi vào ngực. “Bảo nó thôi . Bảo nó tớ cần giúp đỡ. Tớ có thể tự lo.”

      Tôi đặt tay lên cánh tay ấy, cứ tưởng chạm được vào Liz. nhưng phải. Mấy ngón tay tôi cứ tiến tới, tiến tới mãi, rồi xuyên hết qua tay Liz.

      Khi tôi trố mắt ra vì khiếp sợ, Liz nhìn xuống. ấy thấy tay tôi xuyên qua tay mình. Thế là Liz hét toáng lên.
                  CHƯƠNG 11
      Tôi ngã nhào khỏi giường Liz, va phải sàn đau điếng, đến độ cơn đau xóc cả sống lưng tôi. Khi tôi lồm cồm đứng dậy, giường bạn tôi trống , chiếc chăn lông vịt chỉ nhăn nhúm ngay nơi tôi ngồi.< />

      Tôi chậm rãi nhìn quanh quất trong phòng. Liz biến mất.

      Biến mất sao? Hẳn là ấy chưa bao giờ xuất ở đây đúng hơn? Tối hôm qua họ mang rồi. Tôi mơ thấy phần đấy - keo vuốt tóc vẫn còn dính lấm tấm trần nhà.

      Tôi áp tay lên mắt và ấn ấn cho đến khi chạm phải giường, ngồi xuống đấy và hít vào sâu. lát sau, tôi mờ mắt ra. Những dải dây nhớp nháp trong giấc ngủ vẫn còn vấn vít quanh não bộ của tôi.

      Tôi mơ.

      , phải mơ. tưởng tượng ra thứ gì sất. Là chứng ảo giác thôi.

      Tiến sĩ Gill đúng. Tôi mắc chứng tâm thần phân liệt.

      Nhưng lỡ như phải? Biết đâu Rae đúng, và tôi nhìn thấy ma ?>

      Tôi lắc đầu mạnh. , như thế điên quá. vậy nghĩa là Liz chết. điên quá mất. Tôi bị ảo giác, và tôi phải chấp nhận thôi.

      Tôi với xuống dưới nệm lấy ra viên thuốc nhét tối hôm trước, nuốt khan mà cần nước, bịt chặt miệng để khỏi ọe ra.

      Tôi phải chấp nhận điều trị. Tiếp nhận và trở nên khá hơn, hoặc là tôi bị chuyển vào bệnh viện tâm thần , như Liz vậy.

      Chi có Rae ăn sáng cùng tôi. Tori vẫn còn ở trong phòng và các y tá dường như bằng lòng cho ta ở đó.

      Tôi vọc vọc phần ngũ cốc của mình, xới xới món Cheerio lên lúc để trông như tôi dùng bữa. Tôi cứ mải nghĩ về việc Liz < /> sợ hãi như thế nào. Kinh hãi vì bị đưa . Sau đó là trò chuyện về giấc mơ bị trói chặt, cách nào thở được của ấy...

      Là ảo giác đấy mà. Trong đời thực, chuyện như vậy xảy ra.

      Và trong đời thực, các tuổi vị thành niên thể làm mấy cái chai phát nổ hay các bức tranh bay ra khỏi tường...

      Van Dop?” tôi lên tiếng khi ấy vào đặt đồ ăn sáng lên bàn cho nam sinh. “Về Liz ấy...”

      “Em ấy ổn, Chloe. Em ấy đến nơi tốt đẹp hơn.”

      Những lời ấy làm tôi rùng mình, cái muỗng tay tôi rơi loảng xoảng vào trong bát.

      “Nếu được em muốn chuyện với bạn ấy ạ,” tôi . “Em chưa có dịp tạm biệt bạn ấy. Hay cảm ơn bạn ấy vì giúp em vào ngày đầu tiên em đến đây.”

      Khuôn mặt nghiêm nghị của Van Dop dịu lại. “Em ấy cần phải thích ứng, nhưng vài ngày nữa chúng tôi gọi cho em ấy và sau đó em có thể chuyện với bạn.”

      Thấy chưa nào? Liz ổn cả mà. Tôi bị hoang tưởng thôi.< />

      Chứng hoang tưng. triệu chứng khác của bệnh tâm thần phân liệt. Tôi giật lùi lại vì hốt hoảng.

      y tá xoay người định rời .

      Van Dop? Xin thứ lỗi. Em, ừm, hôm qua em có với bà Talbot chuyện viết thư cho người bạn. Bà bảo em cần báo cho .”

      “Em chỉ cần dùng chương trình e-mail viết thư và bấm nút gửi . Nó nằm trong hộp thư gửi cho đến khi tôi gõ mật khẩu vào.”

      Vài tài liệu từ trường tôi được chuyển đến, vì vậy sau bừa sáng, tôi tắm táp và thay quần áo lúc đám con trai dùng bữa, sau đó đến lớp với Rae.

      Tori ở lì trong phòng và các y tá để mặc ta tự tung tự tác. Điều đó làm tôi ngạc nhiên, nhưng tôi đoán là bởi vì ta còn đau buồn sau chuyện của Liz. Tôi nhớ Liz từng Tori ở đây là vì tính khí ta thất thường. Mấy năm trước từng có ở trại làm phim mà tôi tình cờ nghe được từ người cố vấn là có “tính khí thất thường”. Lúc nào cspan>ô ấy cũng có vẻ như vui sướng cũng như buồn bã, khi nào ở giữa hai trạng thái cảm xúc đó cả.

      Vì Tori vắng mặt nên tôi là học sinh lớp chín duy nhất. Peter học lớp tám; Simon, Rae và Derek lớp mười. Hình như chẳng có vấn đề gì to tát lắm. Đại loại như việc điều hành ngôi trường chỉ có duy nhất phòng học ấy mà, tôi đoán vậy. Chúng tôi chia nhau phòng với tám cái bàn và cùng nhau làm bài tập riêng của mỗi đứa khi Vương lượn lờ xung quanh, chỉ bài và lặng lẽ giảng những bài ngắn.

      Có lẽ vì biết Vương chịu trách nhiệm phần nào đó về việc ra của Liz nên làm ảnh hưởng đến nhận định của tôi dành cho ấy, nhưng có vẻ ấy là giáo viên chỉ dạy qua loa có lệ, xem giờ, chờ cho ngày qua ... hoặc tìm công việc khá hơn thay đổi.

      Sáng hôm đó tôi có nhiều việc lắm. Tôi chẳng tập trung được, thể ngừng suy nghĩ về Liz, những gì ấy đà làm, chuyện xảy ra với ấy.

      Trước đó, các y tá dường như chẳng ngạc nhiên chút nào về thiệt hại trong phòng chúng tôi. Đó chỉ là những gì Liz gây ra, giống như việc ấy làm với cây bút chì. ấy bực tức, quăng ném mọi thứ.

      Nhưng ấy ném món đồ đó . Tôi từng trông thấy mấy bức tranh bay vèo khỏi tường khi ấy đứng xa nơi đó.

      Hay là tôi thấy?

      Nếu quả bị tâm thần phân liệt, làm cách nào tôi nhận biết được những gì tôi nhìn thấy hay nghe thấy? Và nếu hoang tưởng là triệu chứng khác, làm thế nào tôi có thể tin vào trực giác của chính mình rằng có chuyện may xảy đến với Liz?

      Rae có giờ với Tiến sĩ Gill vào sáng sớm. Khi ấy quay lại, tôi trải qua phần còn lại của buổi học trong nỗi háo hức chờ đợi giờ giải lao, để tôspan>i có thể chuyện với ấy. phải về Liz và những nỗi sợ. Chỉ là chuyện với nhau thôi, về lớp học, bộ phim tối qua, thời tiết... bất cứ đề tài nào giúp xóa bỏ chuyện Liz ra khỏi đầu tôi.

      Nhưng Rae có rắc rối với bảng chấm công và Vương giừ ấy lại hết giờ giải lao. Vậy nên tôi hứa “chôm” cho phần ăn vặt, sau đó chậm chạp lê bước ra ngoài, thẳng tiến đến phòng bếp, lại kẹt thêm giờ nữa hoặc hai nghĩ về Liz trong đầu.

      “Này!” Simon chọc chọc tôi trong hành lang. “Cậu ổn chứ? Sáng nay cậu cứ im thin thít ấy.”

      Tôi cố nặn ra nụ cười mệt mỏi. “Tớ lúc nào chẳng im thin thít.”

      “Phải, nhưng sau tôi qua hẳn là có lý do. Chắc cậu chẳng chợp mắt được mấy, hử?”

      Tôi nhún vai.

      Simon vươn tay ra với lấy cửa bếp. bàn tay xuất đầu tôi và chộp lấy cánh cửa thay cậu ta. Lúc này tôi giật mình, ch liếc nhìn ra sau và lầm bầm chào buổi sáng với Derek. ta gì.

      Simon tiến vào phòng chứa thức ăn. Derek ở lại trong bếp, quan sát tôi. Nhìn tôi chăm chú, lần nữa, với ánh mắt đầy vẻ đùa cợt của ta.

      “Gì vậy?” Tôi định gắt gỏng, nhưng lời lx cứ thế tuôn ra cay nghiệt.

      Derek với tay ra chỗ tôi. Tôi suýt trượt chân ra sau... và nhận ra rằng ta với lấy bát trái cây bị tôi chắn mất. Né sang bên, hai má tôi nóng bừng, miệng lầm bầm lời xin lỗi. ta cũng lờ luôn.

      “Vậy tối qua xảy ra chuyện gì?” Derek hỏi khi cố giữ hai quả táo trong bàn tay to lớn.

      “Đa-đ-đ?”

      “Bình tĩnh nào.”

      Mặt tôi càng nóng hơn - giờ là vì tức giận. Tôi thích nghe người lớn bảo tôi bình tĩnh. Từ đứa trẻ khác còn tệ hơn. Là bất lịch kèm theo chút trịch thượng khó chịu.

      Simon bước ra khỏi phòng chứa, tay cầm hộp yến mạch granola.

      “Lẽ ra em nên lấy quả táo,” Derek . “Món đó ...”

      “Em ổn mà, trai.”

      Cậu ta thảy thanh granola cho Derek, đoạn chìa cái hộp về phía tôi. Tôi lấy hai thanh cùng lời cảm ơn, và xoay lưng dợm rời .

      “Có lẽ bọn tớ giúp được nếu cậu chịu về chuyện đó,” Simon gọi với sau lưng tôi.

      Tôi quay ngoắt lại. Simon vẫn chưa xé thanh granola ra, mắt nhìn chỗ khác, cố tỏ ra bình thường. Derek chẳng lấy gì làm phiền lòng. ta ngả người tựa vào kệ bếp cắn táo rau ráu, nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mong đợi.

      “Chà?” Derek cất tiếng khi tôi vẫn giừ im lặng. ta ra hiệu bảo tồi nhanh lên, tiết lộ hết những chi tiết hãi hùng.

      Tôi chưa bao giờ là người ưa tám chuyện. Có lẽ đó phải những gì họ muốn - biết đâu họ chỉ tò mò, thậm chí quan tâm. Nhưng việc này giống y như tán dóc, và Liz xứng đáng được đối xử tốt hơn.

      “Rae đợi tớ,” tôi .

      Simon bước tới giơ tay ra như muốn chặn tôi lại. Sau đó cậu ta liếc nhìn Derek. Tôi hiểu cái nhìn trao đổi giữa hai người bọn họ nghĩa là thế nào, nhưng ánh mắt đó khiến Simon lùi ra sau. gật đầu tạm biệt tôi và bận bịu với thanh granola chưa mở hết vỏ bao.

      Cánh cửa vẫn đung đưa đóng lại sau lưng tôi khi Simon thầm. “Chuyện gì đó xảy ra.”

      “Phải.”

      Tôi khép cửa và đứng đó. Derek thêm gì khác, nhưng cái giọng ồm ồm trầm trầm của ta nuốt mất từ ngữ.

      “Em biết.” Simon . “Chúng ta nên...”

      “Chloe?”

      Tôi quay lại. Bà Talbot từ phòng khách bước vào hành lang.

      “Peter có đây ?” bà hỏi, gương mặt rộng bành tươi cười rạng rỡ.

      “Ừm, em nghĩ là ở trong lóp.”

      “Em nhắn với Peter là có tôi cần gặp trong phòng khách nhé? Tôi có bất ngờ dành cho em ấy đây.”

      Tôi liếc nhìn lại cửa bếp, nhưng đám con trai im re. Tôi gật đầu với bà Talbot và vội vã cất bước rời .

      Cha mẹ Peter đến đưa cậu về nhà.

      Cậu ấy biết chuyện này ắt đến sớm thôi, nhưng họ muốn làm cậu bất ngờ, vậy nên chúng tôi tổ chức bữa tiệc đầy đủ với bánh kem. Bánh kem cà rốt ít béo, chất hữuspan> cơ, lớp phủ tự do mặt. Rồi ba mẹ cậu lên lầu giúp cậu đóng gói đồ đạc, trong khi Simon, Derek và Rae quay trở vào lớp học và tôi có giờ với Tiến sĩ Gill.

      Hai mươi phút sau, từ cửa sổ văn phòng Tiến sĩ, tôi trông thấy chiếc minivan chở cả nhà Peter lùi ra khỏi ngõ và biến mất ở cuối đường.

      Tuần kế tiếp tôi làm được việc đó. Chỉ cần tôi nghĩ về Liz nữa, kể cả chuyện ma quỷ và tập trung vào việc thoát ra ngoài.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

                  CHƯƠNG 12
      Sau bữa trưa là giờ toán. Đó là giờ mà giáo viên dạy kèm cần biết chính xác tôi học tới đâu và vì giáo viên Toán chưa gửi kết quả học tập của tôi qua nên cho đến giờ tôi vẫn được phép bỏ qua môn đó. Trước đấy, vào giờ này, Derek luôn ngồi ở ngoài và ta lại tiếp tục làm thế, mang bài tập vào phòng ăn khi Vương dạy bài ngắn. Tôi đoán là ta hoàn thành bài tập dành cho học sinh yếu kém và cần yên tĩnh. ta có việc của ta, tôi có việc của tôi: vào phòng nghe nhìn và gửi e-mail cho Kari.

      Việc lựa chọn câu từ mất thời gian . Cuối cùng, bức thư được viết lần thứ ba lời lẽ mơ hồ nhưng giống như tôi né tránh quá lộ liễu. Tôi sắp sửa bấm nút Gửi khựng lại.

      Tôi dùng tài khoản chung. Tiêu đề gì ra trong mục người gửi đây? Nhà mở Lyle cho Thanh Thiếu Niên gặp Rắc Rối về Tâm Thần ư? Tôi chắc tiêu đề đó, nhưng chỉ cần “Nhà mở Lyle” thôi cũng đủ để Kari lần theo, có lẽ là đủ cho ấy tìm kiếm thông tin.

      Tôi chuyển qua sử dụng trình duyệt và tra cứu từ “Nhà mở Lyle”. Hơn cả ngàn lượt kết quả. Tôi thêm”Buffalo” vào và kết quả giảm nửa, nhưng xem sơ qua trang đầu tiên là biết toàn bộ những kết quả này chỉ là ngẫu nhiên thôi – ngôi nhà mở Lyle tại Buffalo, danh sách các bài hát của Lyle Lovett bao gồm các từ “nhà” và “buffalo”, nghị sĩ Hạ viện tên Lyle trò chuyện về Hồ Buffalo.

      Tôi rê chuột vào nút Gửi lần nữa và lại khựng lại.

      Nếu chỉ vì Nhà mở Lyle trang web vui mắt trang trí đường viền hoa cúc đâu có nghĩa Kari tìm được nó trong danh bạ điện thoại.

      Tôi lưu e-mail như văn bản bằng cái tên tối nghĩa, sau đó xóa thư . Ít nhất nếu là cú điện thoại, tôi còn chặn được cuộc gọi hiển thị. Trong tiền sảnh có điện thoại nên tôi phải hỏi dùng tạm của các y tá. Tôi làm việc đó sau, chừng nào Kari học về .

      Tôi đóng Outlook và sắp tắt cả trình duyệt kết quả tìm kiếm đập vào mắt tôi - người đàn ông ở Buffalo tên Lyle thiệt mạng vì cháy nhà.

      Tôi nhớ tối qua Rae có nhắc đến việc tìm thông tin về người bảo vệ bị bỏng. Đây là cơ hội để tôi giải quyết hai luồng tư tưởng đối nghịch trong đầu minh: là, bạn bị ảo giác - tiếp nhận điều trị rồi im mồm và hai là, chuyện đó chưa chắc chắn lắm.

      Tôi nhấp chuột vào ô tìm kiếm, xóa cụm từ và ngồi đó, tay để hờ bàn phím, từng thớ cơ căng hết lên, như thể gồng mình chống chọi trận sốc điện.

      Tôi sợ gì mới được chứ?

      Khám phá ra rằng tôi thực mắc bệnh tâm thần phân liệt ư?

      Hay ngược lại?

      Tôi để tay xuống bàn phím, gõ gõ. bảo vệ thiệt mạng tại trường nghệ thuật A.R. Gurney ở Buffalo.

      Cà ngàn kết quả ra, phần lớn ngẫu nhiên trùng khớp với A.R.Gumey, nhà viết kịch người Buffalo. Sau đó, tôi nhìn thấy cụm từ tai nạn thảm khốc và biết mình tìm được rồi.

      Tôi nhích chuột lên phía màn hình, nhấp vào đọc bài báo.

      Vào năm 1991, Rod Stinson, 41 tuổi, người quản lý bảo vệ tại trường Nghệ thuật A.R.Gurney ở Buffalo thiệt mạng trong vụ nổ hóa học. tai nạn kỳ quái, nguyên nhân là do bảo vệ bán thời gian đổ nhầm dung dịch vào ống nghiệm.

      Ông ta chết trước khi tôi chào đời, nên làm sao tôi biết đến vụ tai nạn cho được.

      Tuy nhiên, việc tôi chả nhớ mình từng nghe nhắc đến tai nạn đó có nghĩa là tôi chưa nghe thoáng qua. Có thể ai đó trong lớp bàn tán và thông tin đó được lưu giữ sâu trong tiềm thức của tôi, để rồi chứng tâm thần phân liệt đánh động và khôi phục ký ức đó lại thành ảo giác.

      Tôi đọc lướt qua bài báo. Chẳng có tấm hình nào. Tôi quay lại trang tìm kiếm, chuyển qua kết quả tiếp theo. Nội dung cơ bản tương tự nhau, nhưng trang này có ảnh. Và thế là chẳng còn thắc mắc gì về người đàn ông mà tôi từng nhìn thấy nữa.

      Tôi từng trông thấy bức ảnh kia ở đâu rồi chăng?

      Nhất định phải có câu trả lời cho mọi chuyện chứ, đúng nào? "giải thích hợp lý ”. Được rồi, mày có nghĩ là mày từng thấy bức ảnh này trong bộ phim nào đó ?

      Tôi nhìn lên màn hình và vỗ vào ngốc nghếch đối mặt với và quá ngốc để nhìn nhận nó. , phải ngốc. Mà là quá bướng bỉnh.

      Mày muốn giải thích hợp lý ư? Xâu chuỗi các kiện lại nào. Các cảnh ấy.

      Cảnh : nghe thấy những giọng kỳ quái và tận mắt chứng kiến cậu trai biến mất.

      Cảnh hai: nhìn thấy người đàn ông chết với các vết thương đại khái như bị bỏng.

      Cảnh ba: khám phá ra rằng người bào vệ chết cháy có thiệt mạng trong trường mình, y như những gì thấy.

      , người lẽ ra là nữ hùng thông minh lanh lợi của chúng ta, vẫn chưa tin mình nhìn thấy ma ư? Lắc người mạnh cái nào.

      Thế nhưng tôi cứ cố chối bỏ ấy. Thích phim ảnh bao nhiêu, tôi cũng hiểu khác biệt giữa đời thực và chuyện kể bấy nhiêu. Trong phim, ma quỷ, người ngoài hành tinh và ma cà rồng có tồn tại. Đến cả người tin vào mấy chuyện ngoài gian còn có thể vào rạp xem các vai chính đánh vật với mớ bằng chứng thừa nhận người ngoài hành tinh xâm lược và muốn hét lên rằng “Ôi dào, chuyện xưa như Trái đất!”cơ mà.

      Nhưng trong đời thực, nếu bạn bảo mọi người rằng mình bị bảo vệ trường học cháy nhão nhoét đuổi theo, họ “Chao ôi, chắc là cậu thấy ma rồi.” Thay vào đó, họ tống bạn vào nơi như thế này.

      Tôi nhìn bức ảnh chăm chăm. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa...

      thấy người đó à?”

      Tôi quay phắt lại. Derek lù lù xuất ngay sát bên vai tôi. Dù to con vậy nhưng ta vẫn có thể di chuyển mà gây ra tiếng động, khiến tôi thiếu chút nữa tưởng ta là ma. Ðúng cái kiểu lặng lẽ... và mời mà đến.

      ta chỉ vào tiêu đề bài báo. “A.R.Gumey. Trường học. nhìn thấy người đó à?”

      “Tôi biết gi.”

      ta nhìn tôi chớp mắt.

      Tôi nhấp chuột tắt trình duyệt. “Tôi làm bài tập ở trường. Cho lúc tôi trở lại. đồ án.”

      “Về gì vậy? Nguời chết trong trường tôi” à? biết đấy, tôi thường nghe là các trường nghệ thuật lập dị lắm...”

      Tôi nổi giận. “Lập dị á?”

      muốn có thứ để tra cứu chứ gì?” Derek chồm tới với lấy chuột, và tôi thoáng ngửi thẩy mùi cơ thể ta. phải mùi hoa héo, chỉ là đầu hiệu bạn đầu cho thấy hương khử mùi của ta sắp bay hết. Tôi cố kín đáo tránh xa ra, nhưng ta liền nhận thấy và quắc mắt lên như thể bị xúc phạm, rồi tránh người sang

      bện, khép khuỷu tay lại.

      Derek mở trình duyệt mới, gõ vào từ và nhấp Tìm kiếm. Sau đó ta đứng thẳng người lại. “Xem thử . Có lẽ biết được gì đó.”

      Tôi chong mắt nhìn từ Derek vừa gõ ít nhất là năm phút. từ . Người gọi hồn.

      Ðấy là tiếng à? Tôi rê con trỏ lên trước từ đó, gõ thêm “định nghĩa”. Tôi vừa bấm lệnh tìm kiếm, màn hình liền đầy nhóc.

      Nguời gọi hồn: người làm phép tiện tri bằng cách gọi hồn người chết.

      Tiên tri? Giống như báo trước tương lai à? Bằng cách chuyện với những người chết... trước kia sao? vô lý quá thể.

      Tôi lướt đến định nghĩa tiếp theo của Wikipedia.

      Gọi hồn là phép tiên tri được thực bằng cách triệu gọi linh hồn từ cõi . Từ này có gốc Hy Lap là từ nekrós, nghĩa là "‘chết manteía, nghĩa là “chiêm đoán ”. Nó có nghĩa phụ tương ứng trong hình thức thay thế và dạng cổ là nigromancy [1] từ nguyên học dân gian dùng tiếng La Tinh niger -"‘đen tối ”), mà theo đó, sức mạnh ma thuật của các “thế lực hắc ám ” có được là nhờ vào xác chết hoặc bằng cách nhập vào chúng. Người dùng thuật này được gọi là người gọi hồn.span>

      [1] Tiếng Tây Ban Nha của từ “necromancy”, nghĩa là phép chiêu hồn.

      Tôi đọc đọc lại đoạn những ba lần và từ từ giải đoán mớ thuật ngữ rối rắm, sau đó nhận ra rằng định nghĩa này cũng chẳng ràng hơn định nghĩa đầu là bao. Định nghĩa kế tiếp cũng từ Wikipedia.

      Trong thế giới hư cấu của Diablo 2 [2] , các tu sĩ thờ phụng Rathma. ..

      [2] tựa game nhập vai.

      Hiển nhiên phải là thông tin tôi tìm, nhưng tôi vẫn tra cứu sơ qua và được biết người gọi hồn là dạng nhân vật trong game nhập vai, người có khả năng đánh thức và điều khiển người chết. Derek biết từ kia nhờ game à? . Tuy Derek có làm tôi sởn gai ốc đấy, nhưng nếu phân biệt được đâu là đời thực và đâu là thế giới ảo trong game, chắc chắn ta bị tống vào nhà thương điên cho mà xem.

      Tôi trở lại Wikipedia, lướt mắt qua các định nghĩa còn lại và chỉ tìm thấy các biến thể dựa theo định nghĩa đầu tiên. người gọi hồn dự báo trước tương lai bằng cách trò chuyện với người chết.

      Lúc này đây, vì tò mò quá, tôi xóa từ định nghĩa và thay từ người gọi hồn vào. Vài trang web đầu là các trang tôn giáo. Theo đấy, gọi hồn là thuật kết nối với thế giới các linh hồn, được cho là hành động tội lỗi, chiêu trò của ma thuật hắc ám và thờ phụng Satan.

      Derek cho là tôi dính líu đến ma thuật hắc ám à? ta cố cứu rỗi linh hồn tôi sao? Hay cảnh báo là ta quan sát tôi đấy? Tôi rùng mình.

      Phòng chăm sóc sức khỏe phụ nữ của dì Lauren từng vô tình trở thành mục tiêu của quân đội. Tôi thừa hiểu mọi người kinh sợ thế nào khi họ tưởng bạn làm gì đó chống đối lại đức tin của họ.

      Tôi lướt trở lại danh sách kết quả tìm kiếm và chọn cái nghe có vẻ học thuật hơn. Theo đó, thuật gọi hồn được định nghĩa giống thế - mà xưa cổ hơn - được đặt theo tên của các ông đồng bà cốt, nhà duy linh và những người có khả năng chuyện với ma. Định nghĩa này xuất phát từ đức tin cổ cho rằng, bạn chuyện được với người khuất, họ có thể dự báo trước tương lai, vì họ biết tất tần tật mọi thứ - họ biết kẻ địch của bạn làm gì hay bạn tìm được kho báu bị chôn giấu ở đâu.

      Tôi nhấp vào trang tiếp theo, và bức tranh khủng khiếp che lấp hết màn hình - đám cương thi mình mẩy đứt đoạn cùng thối rữa do người đàn ông có đôi mắt sáng rực ngoác mồm cười độc ác dẫn đầu.Tiêu đề bức tranh là: Đội quân của Tử Thần.

      Tôi kéo trang đó xuống. Toàn các bức tranh tương tự, những người sống bị thây ma bao vây.

      Tôi vội chuyển sang trang khác. Trang đó mô tả “gọi hồn” là làm người chết sống lại. Run rẩy hết cả người, tôi chuyển nhanh sang trang kế tiếp. Đó là trang tôn giáo trích dẫn câu huênh hoang rỗng tuếch từ cuốn sách cổ nào đó về “những người gọi hồn xấu xa” thi hành những tội ác chống lại tạo hóa, kết nối với các linh hồn và cải tử hoàn sinh người chết.

      Còn nhiều trang nữa. Những bản in khắc và các bức họa từ thời xa xưa. Các hình vẽ trong hang động của người nguyên thủy. Những xác chết tái sinh. Các linh hồn thức tỉnh. Những tay sai của Quỷ dữ trỗi dậy.

      Tay run run, tôi tắt phụt trình duyệt.
                  CHƯƠNG 13
      Tôi thận trọng bước ra ngoài căn phòng, những mong tìm thấy Derek nấp gần đấy trong góc, chực thình lình nhảy bổ ra.

      Chất giọng đùng đục của ta làm tôi giật thót, nhưng giọng đó phát ra từ phòng ăn. Derek hỏi bà Talbot khi nào Tiến sĩ Gill có thời gian gặp ta. Tôi ba chân bốn cẳng chạy vào lớp. Giờ Toán chưa kết thúc, và Vương vẫy vẫy ra hiệu tôi ngồi kế cửa ra vào.

      Cuối cùng, khi giờ học chấm dứt, Derek lết xác vào. Tôi cố ngó lơ ta. Rae vẫy tay, ý bảo tôi tới ngồi bàn bên cạnh. Tôi chớp lấy cơ hội. Derek còn chẳng dòm lấy tôi cái, chỉ ngồi xuống vị trí quen thuộc của mình cạnh Simon, đoạn hai em nhà đấy gục đầu thấp giọng chuyện.< />Simon cười rộ lên. Tôi rướn người tới nghe xem Derek gì. Có phải ta kể cho Simon nghe “trò đùa” của mình ? Hay tôi hoang tưởng?

      Hết giờ tiếng , thế là ngày cần mẫn hc hành kết thúc. Derek và Simon biến đâu mất, còn tôi theo Rae đến phòng ăn làm bài tập về nhà.

      Tôi chỉ mới hoàn tất trang phân tích cú pháp câu. Loại bài tập này giống như giải đoán ngoại ngữ thôi.

      Tôi thấy ma. Những con ma đúng nghĩa.

      Có lẽ những ai thực tin có ma có cảm giác khác. Bản thân tôi như vậy.

      Việc bồi dưỡng tín ngưỡng tôn giáo của tôi bị hạn chế với các lần viếng thăm nhà thờ và trường dòng với bạn bè cố định, và mỗi cố gắng hết mình vô cũng ngắn ngủi ở trường Cơ Ðốc tư thục khi cha có khả năng gửi tôi vào trường công. Tuy nhiên, mức độ tin tưởng gửi gắm nơi đức Chúa trời lẫn kiếp sau của tôi khác nào niềm tin vào thái dương hệ mà tôi chưa bao giờ trông thấy - rằng tôi chấp nhận là hai điều ấy đến hữu mội cách đương nhiên dẫu cho tôi chưa bao giờ suy ngẫm tường tận.

      Nếu có ma, phải chăng thiên đường chẳng hề tồn tại? Và liệu có phải nhân loại chúng ta tất cả là những vong hồn vĩnh viễn rong ruổi thế gian này, hy vọng tìm thấy ai đó nhìn ra hay nghe được chúng ta gì và...?

      Và thế nào nữa? Những hồn ma muốn gì ở tôi?

      Tôi hồi tưởng lại giọng trong tầng hầm. Tôi biết người đó muốn gì - mở cánh cửa. Vậy nghĩa là sau bao năm vất vưởng, rốt cuộc linh hồn đó cũng tìm được người nghe thấy ông ta và cầu động trời của ông ta như sau “Này, cháu mở giúp ta cánh cửa đó được ?"

      Còn chuyện trông thấy Liz sao? Ắt là tôi nằm mơ thôi. Gì cũng được... Tâm trí tôi cách nào chứa đựng thêm việc đó nữa.

      Nhưng có điều tôi chắc chắn. Tôi cần tìm hiểu nhiều hơn, và nếu những viên thuốc kia ngăn tôi tiếp với các hồn ma, tôi ngừng uống thuốc.

      Tôi đứng ngẩn người cạnh cửa sổ phòng khách Rae bước vào phòng.

      “Việc đó xảy ra với cậu.”

      Tôi xoay người lại nhìn ấy.

      “Chuyện Liz bị đưa ấy, cậu gặp chuyện đó đâu.” ấy ngồi xuống trường kỉ. “Cậu lo bị chuyển à? Sao cả ngày hôm nay cậu chưa đến mười từ thế?”

      “Xin lỗi. Tớ chỉ...”

      “Sợ hãi.”

      Tôi gật đầu. vậy, dù ỳ nghĩ của tôi và của ấy giống nhau. Tôi ngồi xuống cái ghế bập bênh.

      “Tối hôm qua tớ rồi mà, Chloe, có mánh lới để ra khỏi đây.” ấy giọng xuống. “Chuyện cậu nghĩ gì ư? Những bệnh lý họ gán cho cậu? Kệ, cứ gật đầu và cười cười thôi. Mở miệng ra là "Vâng, Tiến sĩ Gill. Bất kỳ điều gì tiến sĩ bảo. Em chỉ muốn trở nên tốt hơn, thưa Tiến sĩ Gill." Hãy làm thế, và rồi ngày nào đó cậu theo gót Peter ra ngoài bằng lối cửa trước cho xem. Cả hai chúng ta luôn. Và tớ gửi cậu hóa đơn thanh toán cho lời khuyên của tớ.”

      Tôi cố mỉm cười. Theo tôi biết Rae là bệnh nhân gương mẫu. Tại sao ấy vẫn còn ở đây?

      “Trung bình mỗi người phải ở đây bao lâu?” tôi hỏi.

      ấy ngồi dựa vào sô pha. “Vài ba tháng, tớ cho là thế.”

      “Th... tháng ư?”

      “Peter ở đây chừng đâu cỡ đó. Tori còn lâu hơn. Derek và Simon sắp được ba tháng.”

      “Ba tháng?”< />

      “Tớ nghĩ vậy. Nhưng biết đâu tớ nhầm. Trước cậu, Liz và tớ là người mới. Mỗi đứa chúng tớ ở đây ba tuần rồi, tớ nhiều hơn ấy vài ngày.”

      “Tớ... tớ được báo là chỉ phải ở lại hai tuần.”

      ấy nhún vai. “Tớ đoán với cậu khác, nàng may mắn.”

      “Hay ý họ là tối thiểu hai tuần?”

      Rae duỗi chân đẩy đầu gối tôi. “Đừng rầu rĩ quá. Có bạn đồng hành cũng tốt mà, hử?”

      Tôi gượng cười. “Chút chút thôi.”

      đùa đâu, biết ? Peter với Liz rồi, còn chúng ta bị kẹt lại với Frankenstein và các ngôi sao. Nhắc mới nhớ, Nữ hoàng Victoria bình phục, thế nào ta cũng ... huênh hoang kha khá cho xem.”

      “Hửm ?”

      Rae thấp giọng thêm tí nữa. “ ta bị tọng đầy thuốc và hoàn toàn khỏi rồi." Ắt là tôi trông hoảng, vì ấy liền cuống quýt đính chính. “Ồ, chuyện đó bình thường đâu. Họ làm thế với bất cứ ai ngoài Tori, ta muốn vậy mà. ta là chúa dùng thuốc đấy. Nếu có thuốc đúng giờ, ta hỏi xin. lần, vào cuối tuần, họ hết thuốc, đành phải liên lạc với Tiến sĩ Gill để bổ sung và than ôi...” Rae lắc đầu. “Tori chạy vào phòng tụi tớ, khóa cửa lại và ra ngoài cho đến khi có người mang thuốc đến. Sau đó ta mách lẻo với mẹ mình và lần đó náo động rất lớn. Mẹ ta liên hệ với ban điều hành Nhà mở. Dù gì giờ phút này ta hoàn toàn mê man vì bị bỏ thuốc rồi, nên ta gây phiền toái gì cho chúng ta đâu.”

      Đến lúc bà Talbot tập trung chúng tôi lại ăn tối, tôi mới nhớ là tôi chưa kể cho Rae nghe chuyện mình làm theo lời khuyên của ấy, tìm kiếm thông tin về người bảo vệ.

      Tori ăn tối với chúng tôi - ít nhất là phần xác. Suốt bữa ăn, ta mải tập luyện cho vai diễn trong bộ phim xác ướp sắp tới, người đờ ra, mặt mày vô tác đưa nĩa vào miệng đúng quy cách, đôi khi còn có thức ăn đó. Cả người tôi vô cùng khó chịu, biết nên cảm thông với ta hay là thấy nổi gai ốc.

      Tôi phải người duy nhất có thái độ ngờ vực. Mỗi lúc ngậm đầy thức ăn trong miệng, Rae lại căng thẳng, như thể chờ xem “Tori trước đây” nhảy bổ ra xỉa xói chuyện ăn uống của ấy. Simon mạo hiểm bắt chuyện với tôi và ngó nghiêng hỏi han thăm dò chuyện Tori, như sợ ta vờ vịt, tìm kiếm thông cảm.

      Sau bữa tối tưởng chừng vô tận, ơn trời là chúng tôi có những việc vặt phải làm - Rae và tôi ở lại dọn dẹp bữa tối, đám con trai lo phần rác và tái chế mấy món vặt còn dùng được. Tiếp đó Rae có bài tập nghiện cứu phải tiếp tục hoàn thành, và Vương báo trước với các y tá rằng bà muốn Rae làm mình thôi.

      Vậy nên sau khi bảo Van Dop rằng mình quay lại ngay, tôi lên phòng lấy lpod. Vừa mở cửa, tôi thấy sàn có mẩu giấy gấp lại.

      Chloe,

      Chúng ta cần chuyện. Gặp tớ ở phòng giặt ủi lúc 7h:15 nhé.

      Simon

      Tôi gấp mẩu giấy làm tư. Có phải Derek xúi Simon làm chuyện này khi tôi tỏ ra chẳng sợ việc ta gọi tôi là người gọi hồn ? ta hy vọng tôi đưa ra câu trả lời thỏa đáng hơn cho em trai mình chăng?

      Hay Simon muốn tiếp tục đoạn đối thoại của chúng tôi trong bếp, khi họ hỏi tôi về Liz? Biết đâu tôi phải là người duy nhất thấy lo cho ấy.

      Lúc bảy giờ hơn, tôi xuống dưới lầu vẻ tận dụng thời gian dôi ra để tìm mấy con ma, lấy can đảm vào phòng giặt ủi, nghe ngóng quan sát. Trong lòng tôi mâu thuẫn, vừa muốn tiếp xúc với ma vừa .

      Liệu tôi có thể liên lạc với họ ? H chỉ là cách giao tiếp chiều, tôi phải đợi cho đến khi có người chọn chuyện với tôi? Tôi những muốn kiểm tra cho chắc bằng cách gọi to lên, nhưng Derek từng bắt gặp tôi lảm nhảm mình. Với Simon, tôi liều lĩnh làm thế. Vậy nên tôi chỉ loanh quanh, tâm trí vô thức lướt ra đằng sau ống kính ca-me-ra.

      “... đằng này...” giọng thầm vang lên, nhàng và khô khốc như tiếng gió lùa qua cỏ khô. “... chuyện với...”

      bóng đen lừng lững án ngữ bên kia vai tôi. Cố lấy hết can đám để đối mặt với cảnh tượng kinh khủng, tôi ngước lên, nhìn vào... mặt Derek.

      “Lúc nào cũng bồn chồn thế này à?” ta .

      "A... từ đâu chui ra vậy‘?”

      lầu.”

      “Tôi đợi...” Tôi khựng lại và nhìn kỹ biểu cảm mặt ta. “Là đúng ? nhờ Simon gửi..."

      “Simon chẳng gửi gì cả. Tôi biết lỡ như ký tên tôi, đến. Nhưng Simon sao?” ta liếc nhìn đồng hồ tay. “Nếu là Simon đến sớm đấy. Vậy tìm thông tin gì nào?”

      Ra vậy. “Ý là từ kia à? Ng...” Tôi bĩu môi, thử phát xem sao. “Người gọi hồn? đọc thế chứ gì?”

      Derek xua xua tay, ý mặc kệ chuyện phát đó . Chả quan trọng. ta dựa người vào tường, cố tỏ ra thản nhiên, có lẽ là hứng thú. Nhưng những ngón tay co ra duỗi vào lại cho thấy ta háo hức lắng nghe câu trả lời. Háo hức nhìn thấy phản ứng của tôi.

      tìm gì sao?” ta hỏi lại.

      “Ừ. Chà, tôi biết phải diễn tả thế nào.”

      ta chà chà tay vào quần như muốn lau khô. “Được rồi. Vậy, tìm kiếm và...”

      “Đó phải là điều tôi mong đơi.”

      ta lại khẽ chạm vào quần mình, sau đó thu tay về. Khoanh tay lại. Bỏ tay xuống. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh rồi lôi ta lại, làm ta nhào tới, suýt nữa nổi nóng.

      “Vậy...” ta .

      "Ừ, tôi phải thú nhận là...” Tôi hít hơi sâu. “ ra tôi mê chơi trò chơi máy vi tính đâu.”

      ta híp mắt lại, mặt mày nhăn nhó. “Trò chơi máy vi tính?”

      “Hay ý là trò chơi điện tử? Trò đóng vai? Tôi có chơi vài trò, nhưng phải loại đâu.”

      ta nhìn tôi, vẻ thận trọng, như thể hoài nghi tôi thuộc về ngôi nhà dành cho lũ nhóc bị điên.

      “Nhưng đừng cũng mê chơi đấy nhé‘?” Tôi thoáng nở nụ cười. “Vậy tôi sẵn lòng thử chúng.”

      “Chúng?”

      “Mấy trò chơi. Trò đóng vai đúng ? Nhưng tôi nghĩ vai người gọi hồn dành cho tôi, dù đúng là tôi đánh giá cao gợi ý của .”

      “Gợi ý..."  Derek chậm rãi lặp lại.

      “Rằng tôi đóng vai người gọi hồn ấy mà? Đó là lý do vì sao nhờ tôi tìm thông tin phải ?”

      Derek há miệng trợn mắt như hiểu. “, ý tôi là...”

      “Tôi thấy việc sắm vai nhân vật có thể gọi hồn người chết oách đấy, nhưng... cũng biết nhân vật đó tôi. Hơi u ám, lại nhiều biểu cảm nữa, biết mà? Tôi thà đóng vai pháp sư còn hơn.”

      “Tôi ...”

      “Vậy tôi cần trở thành người gọi hồn chứ gì? Cảm ơn nhé. tình tôi ất cảm kích vì chịu bỏ thời gian làm tôi thấy mình được chào đón. tốt bụng.”

      Khi tôi chăm chú nhìn ta, môi bày ra cười ngọt ngào, cuối cùng Derek cũng nhận ra là mình dưới cơ tôi. ta sa sầm mặt. “Tôi định mời chơi game đâu, Chloe.”

      á?” tôi mở to mắt. “Vậy sao lại cho tôi xem những trang viết về người gọi hồn? Cho tôi xem tranh gã điên xây dựng đội quân xác ướp thối rữa? ra đó là cách mà tìm thú vui sao Derek? Dọa dẫm mấy đứa mới đến? Thế làm được rồi đấy, và nếu còn kiếm chuyện với tôi lần nữa hay dụ tôi  vào tầng hầm..."

      “Dụ ? Tôi chỉ cố bắt chuyện với thôi.”

      .” Tôi ngước mắt lên nhìn ta. “ cố dọa tôi sợ có. Cứ làm thế nữa , tôi mách các y tá đấy.”

      Khi những dòng kịch bản này xuất trong đầu tôi, chúng tràn đầy uy lực và mang tính thách thức - mới đến vùng lên chống lại việc mình bị bắt nạt. Nhưng những lời tôi vừa thốt ra nghe chẳng khác gì đứa trẻ hư ngang bướng dọa mách lẻo.

      Đôi mắt xanh lục của Derek thẫm lại, nét mặt ta rúm ró thành thứ gì đó trông giống con người, thêm vào đó là cơn thịnh nộ sắp bùng nổ. Hoảng hốt, tôi loạng choạng trượt ra sau suýt ngã, sau đó chạy như bay về phía cầu thang.

      ta túm lấy tôi, mấy ngón tay bấu chặt vào cẳng tay tôi. ta kéo mạnh đến nỗi tôi hét lên, khớp vai bị trật khi tôi ngã nhào. ta buông tay ra và tôi té sấp xuống sàn.

      Trong chốc, tôi chỉ nằm yên đó, người co rúm, cẩn thận che lại cánh tay bị đau và chớp mắt lia lịạ, tin nổi chuyện vừa mới xảy ra. Sau đó bóng Derek phủ lên người tôi, và tôi lóp ngóp bò dậy.

      ta với tới chỗ tôi. “Chloe, tôi...”

      Tôi lùi giật lại trước khi Derek chạm vào. ta gì đó nhưng tôi chẳng nghe thấy. Cũng chẳng liếc mắt nhìn ta lấy cái. Chỉ cắm đầu chạy đến chỗ cầu thang.

      Tôi chạy mạch vào phòng, sau đó ngồi xếp bằng lên giường hít thở. Vai tôi đau điếng. Khi xắn tay áo lên, đập vào mắt tôi là dấu tay hằn đỏ đến từng ngón của Derek.

      Tôi trân mắt nhìn vào vết hằn. Trước đây chưa có ai làm tôi bị đau. Cha mẹ chẳng bao giờ đánh tôi. ai phát vào mông tôi, huống gì là đe dọa. Tôi phải loại con thích dùng nắm đấm hay cào cấu. Đúng là tôi từng bị đẩy ngã, chen lấn, huých cùi chỏ... nhưng còn bị túm lấy và ném bay như vậy sao?

      Kéo ống tay áo xuống, tôi tự hỏi chuyện vừa rồi có làm mình ngạc nhiên ? Ngay từ lần đầu tiên đụng mặt nhau tại quầy bếp trong phòng để thức ăn, Derek gây cho tôi cám giác bất an. Khi nhận ra ta là người gửi mẩu giấy, lúc ấy lẽ ra tôi nên lên mới phải. Nếu ta cố ngăn cản, tôi có thể hét toáng lên. Nhưng tôi hành động như thế. Thay vào đó, tôi phải chứng tỏ là mình can đảm. khôn ngoan. Bằng cách trêu chọc ta.

      Tôi chưa có bằng chứng nào ngoài những vết bầm phai tay mình. Nếu đưa cho các y tá xem, dù các vết này có còn Derek vẫn có thể bảo rằng tôi dụ ta vào tầng hầm rồi nổi điên, và ta phải nắm lấy tay tôi để ngăn tôi lại. cho cùng tôi được chẩn đoán là mắc bệnh tâm thần phân liệt. Kèm theo đó là chứng ảo giác và hoang tưởng

      Tôi phải tự mình lo liệu chuyện này.

      Tôi nên tự giải quyết.

      Tôi nổi tiếng là đứa luôn có người đùm bọc che chở. Tôi cũng ý thức được nếu cứ như vậy mình thiếu kinh nghiệm sống cần có để trở thành biên kịch.

      Đây là dịp để bắt đầu tích lũy.

      Tôi tự lo lấy chuyện này. Nhưng để chu toàn, tôi cần biết chính xác là mình phải đối mặt với chuyện gì.

      Tôi kéo Rae sang bên.

      “Cậu còn muốn xem hồ sơ của Simon với Derek ?” tôi hỏi.

      C>

      “Vậy tớ giúp cậu. Tối nay.”

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

                  CHƯƠNG 14
      Hai đứa tôi nhận thấy bà Talbot dọn bữa ăn buổi tối. Cà rốt xắt lát và nước chấm. Tuyệt. Dù hay than phiền về Annette nhưng chí ít ở nhà, lúc nào tôi cũng còn mong có món bánh sô--la hạnh nhân

      “Hai em đói rồi à? Tôi chẳng lấy làm lạ đâu. Lúc tối ai cũng ăn ít cả.”

      Bà chìa ra cái đĩa. Mỗi đứa chúng tôi nhón lấy que cà rốt và chấm.

      “Bà Talbot, Chloe với em bận tâm về Tori.” Rae lên tiếng.

      Bà đặt cái đĩa lên bàn, cúi mắt xuống khi bà gật đầu. “Tôi biết. Em ấy khó chấp nhận việc Liz rời . Hai đứa nó rất thân. Tôi tin là tâm tình con bé khá hơn khi hai đứa được phép chuyện với nhau, nhưng cho đến lúc đó, có lẽ Tori thấy mệt mỏi chút khi chúng tôi... điều chỉnh lại đơn thuốc. Chúng tôi cần các em thân thiện hơn với em ấy.”

      “Vâng ạ.” Rae búng tay cái tách. “Dù vậy bọn em cũng băn khoăn là liệu Tori có thấy dễ chịu hơn nếu được ở riêng phòng . Em có thể ngủ cùng Chloe.”

      Bà Talbot đưa khăn ăn cho Rae. “Tôi muốn tách biệt em ấy quá nhưng thôi, tôi đồng ý, chắc giờ em ấy vui hơn khi ở mình.”

      “Chỉ giờ thôi ư?”

      Bà y tá mỉm cười. “Em có thể dọn qua ở với Chloe luôn cũng được, nếu cả hai em đều thích như vậy.”

      Trong khi Tori xuống dưới lầu xem ti-vi, Rae bắt đầu dọn đồ qua, như thể lo rằng Van Dop hoặc Tiến sĩ Gill cho ấy đổi phòng.

      ấy đưa cho tôi chồng sơ mi. “Là Simon phải ?”

      “Hửm?”

      “Cậu muốn biết vấn đề của Simon là gì.”

      “Tớ ...”

      Rae xếp quần jeans lên tay rồi xua tay ý bảo tôi ra ngoài. “Lúc nào ăn hai cậu chẳng tán gẫu. Ban đầu tớ ngỡ là cậu ta lợi dung cậu để thoát khỏi Tori. Nhưng hôm nay, khi ta ngồi ngây ra đấy, cậu ta vẫn cứ huyên thuyên.”

      “Tớ ...”

      “Này, cậu thích cậu ta rồi đấy. Có sao đâu.” Rae mở ngăn kéo dưới cùng của Liz ra. Trong đó trống - mọi đồ đạc của ấy được dọn sạch lúc chúng tôi ngồi lớp. “Tớ bận tâm đến chàng, nhưng đó chỉ là suy nghĩ của tớ thôi. Có thể Simon bênh vực tớ chỉ vì tớ cùng đẳng cấp với cậu ta.”

      “Đẳng cấp?”

      Rae cầm cái quần jeans lên, chỉ vào mác quần. “Cậu có gặp ai ở đây mà mặc quần jeans mua ở Wal-Mart chưa? Đây là nhà mở tư nhân. Cậu phải trả phí, và tớ cá là khoản đó còn tốn hơn cả Motel 6 [1]   nữa đấy. Tớ là trường hợp được chọn vì mục đích từ thiện thôi.”

      [1] chuỗi khách sạn giá rẻ dành cho khách vãng lai nghỉ lại với hơn 1000 nơi dừng chân khắp nước Mỹ và Canada.

      “Tớ...”

      “Oách mà. Cậu đối xử với tớ rất tốt. Với Peter và cả...” - ấy ngó quanh căn phòng mới với vẻ buồn buồn - “Liz nữa. Mọi người nghĩ Derek là tên ngốc, tớ có ý xúc phạm đâu. Simon và Tori đối xử lạnh nhạt với tớ cũng chẳng sao. Đó là lý do vì sao tớ hai người đó là đôi trời sinh, nhưng nếu cậu thích Simon và cậu ta cũng thích cậu? Chẳng phải chuyện của tớ. Dù vậy, cậu rất khôn ngoan khi tiến hành kiểm tra lý lịch gốc gác của cậu ta đấy.”

      Rae quay lại của mình, tôi theo sát gót ấy. “Mẹ của bạn tớ từng làm thế với chú mà ấy định kết hôn. Sau đó mới biết là chú kia có ba con, trong khi chú ta chẳng hề đả động đến.” ấy ngoảnh lại, tươi cười. “Tớ khá chắc là Simon có con cái gì đâu, nhưng làm thế quái nào mà cậu biết được.”

      Khi dọn hết đồ trong tủ cá nhân của Rae xong, tôi cân nhắc có nên kể ấy nghe chuyện xảy ra giữa mình và Derek . Tôi muốn ấy cho tôi là loại con vừa đến nơi mới mà tăm tia ngay lũ con trai. Nếu định báo lại cho các y tá, tôi nên kể với ai đó. Ít ra lỡ như mai này có việc cần, tôi còn có biện pháp dự phòng.

      phải là Simon,” lúc vào lại phòng Rae và việc thu dọn quần áo kết thúc, tôi mới mở lời. “Mà là Derek.”

      dở tay giật tấm ảnh tường, Rae lóng ngóng làm rơi ảnh xuống, đồng thời thốt ra tiếng chửi khi tôi đưa tay chụp lấy.

      “Derek á? Cậu thích...”

      “Chúa ơi, . Ý tớ là, Derek mới là người tớ định kiểm tra - và chuyện cũng phải như thế. ”

      Rae thở phào và dựa người vào tường. “Tạ ơn Chúa. Tớ biết là vài thích nhảy bổ vào những tên ngốc, nhưng chuyện này nghe kinh quá.” Mặt Rae đỏ lên khi ấy nhận lại tấm ảnh và với tay lên giật tấm khác. “Tớ nên vậy. Có phải lỗi của ta đâu, toàn bộ chỉ là...” ấy ngập ngừng tìm từ.

      “Cú sốc tuổi dậy .”

      Rae cười toét tận mang tai. “Chính xác. Lẽ ra tớ nên lấy làm tiếc cho chàng, nhưng khó để làm vậy khi mà thái độ cư xử của Derek cũng khó chịu chẳng thua gì bản mặt ta.” ấy khựng lại, bức ảnh vẫn cầm tay và ngoái qua vai nhìn tôi. “Phải chuyện kia ? ta... làm gì hả?”

      “Sao vậy? ta có dớp gì à?”

      “Còn tùy thuộc vào chuyện đó là chuyện gì. Cư xử thô lỗ, có nhé. tên ngốc, có luôn. Bất đắc dĩ lắm Derek mới phớt lờ tụi tớ và, tin tớ , chẳng ai phàn nàn gì cả. Thế ta làm gì?”>

      Tôi cân nhắc từ ngữ. Vì muốn Rae khăng khăng bảo tôi mách với các y tá, do đó tôi bỏ qua phần ném-bay-qua-bên-kia-phòng và chỉ thuật lại là Derek bám theo tôi, bất thình lình xuất khi tôi ở mình.

      “À, ta thích cậu.” ấy đưa tôi cầm bức ảnh.

      , giống vậy đâu.”

      “Ừm hứm. Chà, so với có chắc cậu muốn phủ nhận là rồi, nhưng nghe sao chuyện cũng giống thế mà. Biết đâu cậu là mẫu người của ta. Hồi còn đến trường, tớ có thích chàng trong đội bóng rổ. Cậu ấy còn cao hơn cả Derek, nhưng lúc nào cậu ấy cũng xáp tới những nàng nhắn như cậu.”

      Tôi nhận lấy bức ảnh khác. “ phải mà. Tớ chắc như đinh đóng cột đó.”

      Rae há hốc miệng và tôi thấy hơi bực mình. Tại sao chuyện than thở rằng có chàng quấy rầy ấy muôn đời luôn được đúc kết ngớ ngẩn thế này: Ồ, chỉ vì thích cậu đó thôi, cứ như còn kết luận nào chuẩn xác hơn vậy?

      Nhìn thấy biểu cảm của tôi, Rae lập tức khép miệng lại và tiếp tục gỡ ảnh xuống.

      Tôi , “Derek làm tớ sợ và tớ muốn xem xem hồ sơ của ta có gì trong đấy. Có lý do gì để tớ sợ hãi hay . Cậu biết đấy, ngộ nhỡ ta có vấn đề sao.”

      hành động khôn ngoan. Cho tớ xin lỗi. Nếu ta làm cậu sợ nghiêm trọng rồi đây. Tớ đùa đâu. Tối nay chúng ta biết thôi.”
                  CHƯƠNG 15
      Tại nhà mở Lyle, cứ đến chín giờ là chúng tôi lên giường ngủ, đồng thời việc tắt điện và quy định được chuyện có hiệu lực tiếng sau khi các y tá nghỉ.

      Ở mỗi bên tầng đều có phòng ngủ cho y tá được phân công. Liz từng có cửa ngăn giữa khu nam sinh và nữ sinh, nhưng theo Rae, giữa phòng ngủ của các y tá có cánh cửa như thế, giúp họ nhanh chóng di chuyển lên toàn bộ tầng khi xảy ra tình huống khẩn cấp.

      Vì vậy, trong lúc Rae cam đoan rằng bà Talbot là người dễ ngủ và say giấc, chúng tôi còn phải tính đến Van Dop. Đột nhập sớm quá mạo hiểm. Rae đặt báo thức đồng hồ thể thao của ấy là hai rưỡi rồi chúng tôi ngủ.

      Hai giờ ba mươi phút sáng, căn nhà yên ắng, tĩnh lặng. Quá yên ắng và tĩnh lặng là đằng khác. Từng tiếng rắc rắc sàn nhà ván gỗ thôi cũng nghe như tiếng súng ấy. Và trong ngôi nhà cổ, hầu hết mọi tấm ván đều kêu như thế.

      Rae theo tôi vào trong bếp. Chúng tôi lấy hai hộp nước ép trong tủ lạnh ra đặt lên quầy. Sau ó tôi mở cửa phòng chứa thực phẩm, bật đèn lên và quay trở vào hành lang, để hai cánh cửa khép he hé.

      Văn phòng Tiến sĩ Gill nằm cuối mé nhà phía tây, gần cầu thang của nam sinh. Tuần trước Rae ngó qua ổ khóa rồi. Chỉ có mỗi chìa chính để vào bên trong,

      gian nan hơn chuyện bạn nhặt được tiền xu là mấy. Cũng có khả năng Rae vậy thôi. Trước giờ tôi làm gì có lý do để mở ổ khóa trong nhà - chắc do tôi là con . Vì thế tôi quan sát và ghi nhớ hết các bước vào trong đầu. Hết thảy là vì mục đích tăng thêm kinh nghiệm sống.

      Có lần trong buổi điều trị, Rae thấy Tiến sĩ Gill lấy hồ sơ của mình ra ngoài, nên ấy biết tiến sĩ cất hồ sơ ở đâu. Văn phòng có chiếc may in đa chức năng, để cho tiện ấy mà. Tôi đứng gác. Chỉ có chút khó khăn khi ấy sao chép lại giấy tờ, tiếng máy scan kêu xụyt- xuỵt khá lớn, làm tôi lo lắng. Nhưng ắt là hồ sơ cũng ngắn, vì lúc tôi nhìn vào, ấy bỏ lại giấy tờ vào bìa đựng, việc sao chép hoàn tất.

      Rae đưa cho tôi hai tờ giấy được gấp làm đôi, đặt hồ sơ vào lại trong ngăn kéo rồi cùng tôi quay trở ra. Khi ấy khóa cửa lại, tiếng rắc rắc sàn gỗ lẫn vào đâu được làm cả hai chúng tôi cứng người. khoảng lặng dài dặc trôi qua. Rồi thêm tiếng rắc nữa. Có ai đó xuống cầu thang của nam sinh

      Chúng tôi rời , rón rén bước chân trần xuôi theo dọc hành lang. Đến chỗ cửa bếp khép hờ, tôi với Rae phóng như bay vào trong, sau đó chui vào phòng chứa thực phẩm.

      “Thôi nào,” tôi thầm, giọng rất kịch. “Cứ lấy vài món thôi.”

      “Tớ tìm được kẹo Rice Krispie. Tuần trước có vài thanh ở đây mà.”

      “Chắc là đám con trai...” tôi im bặt rồi rít lên. “Có người đến. Bật đèn lên nào!”

      Tay Rae sượt qua công tắc, còn tôi khép hẳn cửa lại nhưng vẫn để hé chút. Ghé mắt qua khe hở, tôi nhìn thấy Derek dừng bước phía trong cửa bếp. mở đèn, ta nhìn quanh quất, ánh trăng từ cửa sổ rọi vào tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu lên mặt ta. ta quét mắt khắp căn bếp và dừng trước phòng chứa thực phẩm.

      Tôi mở cửa bước ra.

      lấy bánh quy giòn à?” tôi giơ lên cái hộp.

      Derek nhìn tôi. Trong thoáng, tôi có cảm giác như mình quay trở lại thời điểm trong tầng hầm, khi tôi lao . Nụ cười miệng tắt ngóm, tôi dúi hộp bánh vào tay ta.

      “Bọn tôi kiếm đồ ăn vặt,” Rae lên tiếng.

      ta vẫn nhìn tôi chằm chặp, mắt nheo lại.

      “Tớ lấy nước ép,” Rae chen người bước qua.

      Derek nhìn sang chỗ mấy hộp nước ép bị bỏ lại từ trước quầy bếp. Bằng chứng cho thấy chúng tôi chỉ lục lọi trong bếp. Đó là kế hoạch của tôi, và tôi nghĩ làm thế thông minh. Nhưng khi ánh mắt của Derek quay ngoắt lại, tóc tai cổ tôi dựng đứng lên và tôi biết là ta bị lừa rồi.

      Tôi bước lên trước. Trong tích tắc, Derek cứ đứng im đấy và thanh duy nhất tôi nhận thức được là tiếng thở của ta, mặt khác, bị dáng người cao lớn án ngữ trước mặt mình áp đảo.

      ta bước sang bên.

      Lúc tôi ngang qua, ta lấy bọc bánh quy trong hộp ra chìa cho tôi. “ quên này.”

      “À phải. Cảm ơn.>

      Tôi nhận lấy bánh và lẩn vào trong hành lang, Rae sau tôi. Derek cũng nối gót chúng tôi ra ngoài nhưng hướng về bên dãy nam sinh. Lúc rẽ đường lên lầu, tôi thoáng liếc xuống hành lang. Derek ngừng lại bên ngoài văn phòng Tiến sĩ Gill và đứng đó nhìn cánh cửa đăm đăm.

      Tôi với Rae nằm giường, đèn tắt mười lăm phút, đủ lâu để Derek mách chuyện chúng tôi cho các y tá cũng như quay vào giường ngủ. Mấy ngón tay tôi cứ sượt qua xấp giấy nhét trong cạp đồ ngủ. Cuối cùng, Rae trượt sang giường tôi, trong tay cầm đèn pin.

      “Thiếu chút nữa là tiêu đời,” Rae .

      “Cậu có nghĩ là ta báo lại với các y tá ?”

      đâu. ta lấy đồ ăn thôi. ta dám hớt lẻo đâu.”

      Derek chỉ tình cờ thức dậy tìm đồ ăn trong khi chúng tôi đột nhập vào văn phòng của Tiến sĩ Gill thôi sao? Tuy ghét việc ngẫu nhiên trùng hợp, nhưng tôi vẫn tin là cái máy in kêu ầm đến mức ngủ lầu mà ta cũng nghe được.

      Tôi lấy mấy tờ giấy ra, đặt đệm vuốt phẳng.

      “Là của Derek,” Rae vừa thầm vừa bật đèn pin lên.

      Tôi giật tờ thứ hai ra và chìa cho ấy. “Cậu muốn tờ của Simon chứ?”

      Rae lắc đầu. “Trang thứ hai cũng của Derek. có tờ nào về Simon đâu.”

      “Cậu tìm được à?”

      phải, mà là chẳng có gì cả. Các ngăn kéo trong tủ đánh dấu theo tên của chúng ta, các tập hồ sơ cũng tương tự. có ngăn hay hồ sơ nào để tên Simon hết.”

      “Chuyện đó ...”

      “Quái lạ, tớ biết. Có lẽ họ cất chúng ở nơi khác Dù gì cái cậu cần là của Derek mà, nên tớ cho là mình nên phí thời gian tìm hồ sơ của Simon làm gì. Giờ mình xem xem Frankenste gặp chuyện gì nào.” ấy rọi đèn lên đầu trang giấy. “Derek Souza. Ngày tháng năm sinh, vân vân và vân vân...”

      Rae chuyển ánh đèn xuống phần tiếp theo. “Hừ. cơ quan chăm sóc trẻ em đưa ta đến Nhà mở Lyle. Chẳng đề cập gì đến người cha mà họ luôn nhắc đến. Nếu có liên quan đến cơ quan chăm sóc trẻ em cá với cậu là năm đó ta có cha. À, đây rồi. Chẩn đoán... rối loạn nhân cách chống đối xã hội [1] .” ấy phì cười. “ phải chứ? Cung cấp cho tớ vài điều mà tớ chưa biết nào. Có đó là loại bệnh vậy? Cư xử thô lỗ sao? Với loại bệnh này họ kê cho cậu phương thuốc nào mới được?”

      [1] Rối loạn nhân cách chống đối xã hội (tiếng : Antisocial personality disorder-ASPD): dạng trong nhóm bệnh rối loạn nhân cách. Là trạng thái bình thường của nhân cách, biểu chủ yếu bằng khó hoặc thích ứng thường xuyên với các quy tắc đạo đức xã hội và pháp luật.

      “Dù có là gì tại cũng hiệu quả.”

      Rae cười toét miệng. “Đúng đấy. Chả trách ta bị kẹt ở đây lâu vậy...”

      Có tiếng mở đèn tách tách ngoài hành lang. Rae chui tọt vào giường, bỏ đèn pin lại. Tôi vừa tắt đèn pin cửa phòng tắm khép lại. Khi tôi nhúc nhích để ném nó sang, Rae lắc đầu ý bảo đừng, sau đó chồm sang thào, ”Cậu thầu hết nhé. Có tìm được gì thú vị ? Sáng mai nhớ kể cho tớ.”

      Cho dù ai ở trong nhà tắm - Tori hay bà Talbot - cũng có vẻ như định ngủ luôn trong đó phải. Đến lúc toa lét vọng ra tiếng dội nước Rae ngủ mất rồi. Tôi đợi thêm vài phút nữa rồi bật đèn pin lên.

      Càng đọc nỗi sợ hãi trong dạ dày tôi càng lớn dần. Chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội chẳng liên quan gì đến việc cư xử thô lỗ cả. Người mang bệnh này chẳng thèm đếm xỉa gì đến những người xung quanh, thiếu khả năng thông cảm - đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Biểu rối loạn được mô tả là có tính khi nóng nảy và hay nổi cơn thịnh nộ, điều chỉ làm cho mọi việc tệ thêm. Nếu bạn hiểu rằng bạn làm đau ai đó còn gì có thể ngăn bạn lại được đây?

      Tôi chuyển qua trang thứ hai đề là “lý lịch cá nhân”.

      >

      Việc thực điều tra lý lịch bài bản về DS tiến triển chậm chạp. tìm được giấy khai sinh hay giấy tờ tùy thân. Có khả năng là có, nhưng thiếu thông tin cụ thể về cuộc sống trước đây của cậu ta, khiến cho việc tìm kiếm theo đúng quy tắc là bất khả thi. Theo DS và em nuôi cậu ta, SB, Derek đến sống với gia đình họ vào lúc khoảng năm tuổi. DS có ký ức - hay từ chối chia sẻ - những thông tin chi tiết về cuộc đời mình trước thời gian này, mặc dù những câu trả lời của cậu ta đưa ra giả thuyết rằng có thể cậu ta được tổ chức nuôi lớn.

      Cha của Simon, Christopher Bae, xuất và nhận  trách nhiệm chăm sóc DS mà có hồ sơ nhận nuôi chính thức hay sắp xếp nhận nuôi. Hai cậu bé được ghi danh ở trường là “Simon Kim ” và “Derek Brown ” lý do vì sao lại lấy tên giả.

      Các ghi chép của trường học cho thấy DS bắt đầu có vấn đề về hành vi cư xử vào năm lớp bảy. Vốn là đứa trẻ cởi mở hay vui vẻ, DS ngay càng trở nên ủ rũ, quá trình điều trị của cậu ta chấm dứt vì những cơn tức giận đột ngột, thường là những cơn giận nóng nảy lên đến đỉnh điểm.

      Những cơn giận nóng nảy...

      Những vết thâm tay tôi ỉ đau. Tôi lơ đãng xoa xoa lên đấy, mặt nhăn lại.

      giấy tờ chính thức vụ nào được nhắc đến, nên việc nghiên cứu mang tính pháp lý hoàn chỉnh về quá trình tiến triển của chứng rối loạn này là bất khả. DS dường như tránh được việc bị đuổi hay kỷ luật nghiêm trọng cho đến khi trận cãi nhau được nhân chứng mô tả là “ trận đánh nhau bình thường trong sân trường” xảy ra. DS thô bạo tấn công ba bạn học trong vụ mà các nhân viên ngờ là do tức giận quá khích. bộc phát adrenaline cũng có thể là lời giải thích cho màn phô diễn sức mạnh phi thường được nhân chứng tường thuật lại. Đến lúc chính quyền can thiệp, thiếu niên bị gãy xương sống. Các chuyên gia y tế sợ rằng cậu ta bao giờ lại được nữa.

      Trang lý lịch cá nhân chi tiết vẫn còn dòng cách dẫn xuống dưới, nhưng câu chữ trước mắt tôi biến đâu mất. Tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy là sàn nhà vụt qua mặt khi Derek ném bay tôi trong phòng giặt ủi.

      Sức mạnh phi thường...

      Những cơn nóng giận...

      Có lẽ bao giờ lại được nữa...

      Họ đưa Liz vì tội ném bút chì và chai keo xịt tóc, và họ giữ Derek lại ? chàng to con với quá khứ chứa đựng những cơn thịnh nộ thô bạo? Với chứng rối loạn mà theo đó, ta chẳng quan tâm gì đến người ta làm đau hoặc là còn tệ hơn nữa?

      Tại sao ai cảnh báo tôi?

      Tại sao ta bị giam lại?

      Tôi dúi mấy tờ giấy vào dưới nệm, cần đọc tiếp nữa. Tôi biết phần còn lại viết gì rồi. Rằng ta được điều trị. Rằng ta hồi phục. Rằng ta hợp tác và chẳng có biểu gì bạo lực khi sống tại Nhà mở Lyle. Rằng ta nằm trong tầm kiểm soát.

      Tôi chiếu đèn pin lên tay mình. Những dấu tay dần bầm tím.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
                  CHƯƠNG 16
      Trong giấc ngủ chập chờn, tôi thấy mình mắc lại nơi kỳ lạ giữa mộng mị và tỉnh thức. Tại đấy, tâm trí tôi xem xét lại hết các ký ức trong ngày, làm chúng rối tung và xoắn cục lại. Tôi trở lại thời điểm ở trong tầng hầm, khi Derek chộp lấy cánh tay tôi và ném tôi bay qua bên kia phòng. Sau đó tôi tỉnh dậy trong bệnh viện với bà Talbot bên cạnh, bà bảo rằng tôi bao giờ lại được nữa.

      Có tiếng gõ cửa đánh thức, thế là tôi vùi đầu vào dưới gối.

      “Chloe‘?” Bà Talbot mở cửa. “Hôm nay em cần thay quần áo trước khi xuống dưới nhà.”

      Dạ dày tôi thắt lại. Sau ra của Liz và Peter, có phải họ quyết định là chúng tôi nên cùng nhau ăn sáng ? Tôi sao đối mặt được với Derek. Đơn giản là tôi thể.>“Tám giờ dì em đến đưa em ăn sáng đấy. Em chuẩn bị là vừa.”

      Tôi thôi bám chặt cứng lấy gối và bò dậy.

      “Con giận dì phải , Chloe?”

      Tôi ngừng day day món trứng bác trong dĩa và ngước lên. Sắc mặt dì Lauren tràn ngập vẻ lo lắng. Nhìn quầng thâm dưới mắt dì, tôi biết là dì thiếu ngủ. Ban nãy tôi trông thấy những vết mờ mờ được lớp trang điểm che lại cho đến khi chúng tôi ngồi dưới ánh đèn huỳnh quang ở quán Denny.

      “Giận gì cơ ạ?” tôi hỏi.

      Dì cười khẽ. “Ừm, dì biết nữa. Có lẽ là vì dì vứt bỏ con trong nhà mở với người lạ và biến mất.”

      Tôi đặt nĩa xuống. “Dì ‘vứt bỏ’ con. Nhà trường cứ khăng khăng buộc con phải đến đó và bên nhà mở lại nhất quyết cách li dì và cha trong khi con thích nghi. Con có phải là đứa nhóc đâu. Con hiểu chuyện gì xảy ra mà.”

      Tiếng thở ra của dì lớn đến nỗi có thể nghe mồn trong nhà hàng ầm ĩ náo nhiệt.

      “Con gặp rắc rối,” tôi tiếp. “Con phải học cách xử lý rắc rối ấy, và đó phải là lỗi của dì hay cha con.”

      Dì cúi người tới trước. “Cũng phải là lỗi của con. Con hiểu mà, đúng ? Chỉ là đợt điều trị sức khỏe thôi. Trong chuyện này con vô can.”

      “Con biết.” Tôi nhấm nháp miếng bánh mì nướng.

      “Con tỏ ra cực kỳ chín chắn đấy Chloe. Dì tự hào về con lắm.”

      Tôi gật đầu và tiếp tục thưởng thức bánh mì. Các hạt mâm xôi trong mứt vỡ kêu tanh tách.

      “À, dì có thứ này cho con đây.” Dì với vào trong túi xách, lấy ra cái túi đựng bánh sandwich. Bên trong là sợi dây chuyền hồng ngọc của tôi. “Các y tá ở nhà mở gọi đến và bảo dì là con bỏ quên nó. Lúc ở bệnh viện, khi con i khỏi, cha con quên cầm nó về.”

      Tôi nhận lấy sợi dây, sờ lên mặt dây quen thuộc qua lớp bì nhựa, sau đó đưa trả lại. “Dì giữ giúp con . Con được phép mang đồ trang sức ở nhà mở.”

      “Đừng lo, dì mới chuyện với các y tá. Dì bảo là nó rất quan trọng với con, và họ đồng y cho con đeo rồi.”

      “Cảm ơn dì.”

      “Dù vậy, phải chắc là con đeo nhé. Chúng ta muốn mất nó nữa đâu.”

      Tôi lấy sợi dây chuyền ra khỏi túi và đeo vào. Dẫu biết đó chỉ là chuyện mê tín ngốc nghếch, nhưng thực là sợi dây làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Chắc là làm tôi yên lòng. lời nhắc nhở của mẹ và vật mà tôi đeo nhiều năm, có nó, tôi thấy có chút lạc lõng.

      “Dì thể tin là cha con lại bỏ nó lại trong bệnh viện,” vừa , dì vừa lắc đầu. “Chỉ có Chúa mới biết khi nào ông ấy mới nhớ ra, giờ ông ấy lại bay đâu mất rồi.”

      Đúng thế, cha tôi rồi. Trước đấy, qua di động của dì Lauren, ông có gọi giải thích với tôi rằng ông phải Thượng Hải vào tối hôm qua vì có chuyện làm ăn khẩn. Dì nổi đóa với cha, nhưng tôi hiểu việc đó liên quan gì đến chuyện tôi sống trong nhà mở. Ông sắp xếp nghỉ tháng khi tôi được ra ngoài, và tôi thích sau đấy ông lại đây đó hơn.

      Dì tôi bàn bạc lên kế hoạch “ chuyến đến New York dành cho chị em phụ nữ” khi tôi được về nhà. Tôi nỡ bảo với dì là mình thà ở nhà, gặp cha tôi, tụ tập với bè bạn. Trở lại cuộc sống bình thường là nhiệm vụ quan trọng nhất - Tôi có thể hình dung ra bữa tiệc ăn mừng ở Nhà mở Lyle rồi đấy.

      Cuộc sống bình thường của tôi...

      Tôi nghĩ đến những hồn ma. Liệu cuộc đời tôi còn trở lại như xưa được ? Liệu tôi có bình thường lại được ?

      Tôi đảo mắt qua các khuôn mặt trong quán. Ở đây có ai là ma nhỉ? Làm sao tôi nhận biết được đây?

      Là người đàn ông mặc áo sơ mi theo phong cách rock ngồi trong cùng,ước ra từ chương trình truyền hình Tôi những năm 80 của đài VH1 kia chăng? Hay là bà lão với mái tóc dài bạc phơ mặc áo sơ mi loang lổ? Có khi nào là ông chú đóng bộ vest đứng đợi bên cửa? Nếu có ai đụng vào họ, làm sao tôi biết họ phải là hồn ma đợi tôi chú ý đến?

      Tôi cúi mắt xuống ly nước cam của mình.

      À, có cách rồi, Chloe. Cứ việc sống nửa đời còn lại mà nhìn vào mắt ai là được.

      “Vậy con thích nghi tới đâu rồi? Hòa đồng với các bạn khác chưa?”

      Những lời của dì như cát tát nhắc tôi nhớ đến những vấn đề còn quan trọng hơn là chuyện ma quỷ.

      mỉm cười, câu hỏi kia chỉ có ý pha trò thôi. rồi, tôi hòa đồng cùng đám trẻ. Có lẽ tôi phải là tính tình cởi mở nhất, nhưng mọi người tin là tôi gây chuyện hay mang phiền phức đến.

      Khi tôi nhìn lên, nụ cười của dì nhạt .

      “Chloe?”

      “Hưm?”

      “Con gặp rắc rối với các bạn khác à?”

      “K-. Mọi chuyện đều t-t-t...” Răng tôi va vào nhau khi tôi vội ngậm miệng lại. Với những người hiểu tôi mà , chuyện tôi cà lăm đồng nghĩa với việc tôi căng thẳng hoặc có rắc rối. Nếu đến lời dối mà tôi còn ra hồn chuyện bảo rằng mọi chuyện ổn thỏa bất hợp lý.

      “Có chuyện gì sao?” Dì siết chặt nĩa và con dao tay, như thể sẵn sàng sử dụng chúng làm vũ khi tấn công bất kỳ ai chịu trách nhiệm.

      “Khô..."

      “Đừng có với dì là có chuyện. Khi dì nhắc đến những bạn khác, con trông như phát ốm bằng ấy.”

      “Là chuyện mấy quả trứng thôi. Con cho quá nhiều sốt cay ấy mà. Những bạn khác đều ổn mà.” Ánh mắt dì xoáy vào như muốn nhìn thấu tôi, và tôi biết là mình trốn thoát rồi. “Chỉ rắc rối, nhưng chẳng to tát gì đâu. Dì đâu thể hòa hợp với tất cả mọi người, đúng ?”

      “Là ai?” Dì phẩy tay xua người phục vụ ngập ngừng mang phin cà phê đến chỗ khác. “Đừng trợn mắt lên với dì, Chloe. Con đến đó là để nghỉ ngơi thư giãn, và nếu có ai quấy rầy con...”

      “Con tự lo được.”

      Dì buông lỏng đôi tay giữ rịt lấy dao nĩa, đặt chúng xuống và vuốt phẳng miếng vải lót cốc phía bên mình. “Đó phải vấn đề trọng điểm. tại con lo lắng như thế là đủ rồi. cho dì biết tên nhóc đó là ai và dì cam đoan là cậu ta làm phiền cháu nữa.”

      ta ...”

      “Vậy ra đúng là cậu con trai . Ai thế? Có ba - , tại là hai. Là cái cậu bự con phải ? Sáng nay dì có thấy cậu ta. Trong lúc dì thử giới thiệu mình cậu ta bỏ mất. Darren, Damian...”

      Tôi buộc mình kìm lại trước khi buột miệng sửa tên giúp dì. Dì gạt tôi thú nhận người chòng ghẹo tôi là con trai. Tôi ước ao rằng, lần này, dì chỉ lắng nghe những phiền muộn của tôi, biết đâu là khuyên nhủ vài câu, chứ can thiệp vào và cố thu xếp mọi thứ.

      “Derek,” dì . “Tên cậu ta là Derek. Sáng nay, lúc cậu ta phớt lờ dì, bà Talbot có tính tình cậu ta là như thế. Thô lỗ. Dì đúng chứ?”

      “Chỉ là ta... thân thiện thôi. Nhưng có sao đâu ạ. Như con rồi đấy, ta thể hòa hợp hết với tất cả mọi người, và những bạn khác có vẻ ổn. bạn thường bênh con, giống như bạn ở chung trại với con năm ngoái ấy. Dì nhớ bạn ấy chứ? Người ...”

      “Cậu Derek này làm gì con vậy, Chloe?” dì chịu chú tâm đến chuyện khác. “Cậu ta chạm vào con sao?”

      “K-, dĩ n-nhiên là k-.”

      Chloe.” Giọng dì sắc nhọn, việc cứ cà lăm làm tôi lộ tẩy. “Đây phải chuyện mà con che giấu được đâu. Nếu cậu ta làm gì phải phép, dì cam đoan...”

      “Chuyện như thế mà. Bọn con chuyện. Con cố bỏ nhưng ta đúm tay con lại...”

      “Cậu ta túm tay con?”

      “Trong, chừng, giây ạ. Chỉ làm con sợ. Là con phản ứng dữ dội quá thôi.”

      Dì nhoài người tới trước. “Con có phản ứng dữ dội đâu nào. Bất cứ lúc nào có ai đặt tay lên người con mà con muốn, con có quyền cảm thấy khó chịu, phàn nàn và...”

      Và mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến hết bữa sáng. tràng thuyết giảng về chuyện “động chạm đứng đắn”, cứ như tôi mới năm tuổi ấy. Tôi hiểu vì sao trông dì lại quá lo lắng. Thậm chí dẫu tôi có cho dì xem mấy vết thâm tím cũng đến mức như thế. Dù vậy, tôi càng tranh cãi dì lại càng nổi giận. Và tôi bắt đầu nghĩ có lẽ đây hẳn là chuyện cậu con trai quấy rầy hay túm lấy tay tôi. Dì tức chuyện cha tôi bay Thượng Hải lẫn chuyện nhà trường đưa tôi đến nhà mở. Và vì có cách nào bám sát những chuyện , dì tìm ai đó mà dì lần theo được, rắc rối mà dì có thể thu xếp cho tôi.

      Khi hai dì cháu ngồi trong xe và vẫn để động cơ nổ máy lối , tôi lên tiếng.

      “Làm ơn đừng mà dì. ta thực chẳng làm gì cả. Con xin dì đấy. Bao nhiêu đó là đủ khó...”

      “Đó là lý do vì sao dì biến chuyện này thêm phức tạp cho con đâu, Chloe. Dì đâu có khua chiêng gõ mõ, mà là dì làm nó lắng xuống đấy chứ.” Dì mỉm cuời. “Phòng ngừa trước chút thôi.”

      Dì siết chặt đầu gối tôi. Khi tôi nhìn ra ngoài cửa xe, dì thở dài và tắt động cơ. “Dì hứa là dì cẩn trọng. Dì biết cách giải quyết các rắc rối như thế theo cách tế nhị khéo léo, vì điều cuối cùng mà nạn nhân trong tình huống này cần là bị khiển trách mách lẻo.”

      “Con nào phải nạn...”

      “Derek đời nào biết là ai phàn nàn đâu. Thậm chí đến các y tá còn biết là con gì với dì cơ mà. Dì thận trọng bày ra vẻ quan tâm, dựa vào những quan sát mang tính chuyên môn của mình.”

      “Chỉ cần dì cho con vài ngày>

      , Chloe,” dì kiên quyết ngắt lời. “Dì chuyện với các y tá và, nếu cần, với cả bên quản lý. Dì người vô trách nhiệm nếu làm thế.”

      Tôi quay sang nhìn dì, miệng há ra định tranh cãi, nhưng dì ra khỏi xe mất rồi.

      Khi tôi về đến nhà mở, Tori quay-trở-lại. Trở lại lớp học và trở lại với thái độ cư xử như cũ.

      Nếu như lên kịch bản cho màn này, nhất định tôi rất muốn viết về nhân vật đảo ngược tính cách. nhìn thấy người bạn duy nhất của mình bị đưa , phần nào nguyên nhân là vì nhận xét ác ý của nàng. Khi những người sống cùng nhà với ta tập hợp lại, cố làm ta bớt phiền não bằng cách cổ vũ và quan tâm, ta nhận ra rằng mình chưa đánh mất người bạn kia và thề trở thành người tử tế, lịch thiệp hơn.

      Dù vậy, trong đời thực, ai thay đổi sau đêm cả.

      Tori bắt đầu giờ học đầu tiên bằng việc thông báo cho tôi rằng chỗ tôi ngồi là ghế của Liz, và tốt hơn là tôi đừng nên hành xử kiểu như ấy trở về nữa. Sau đó, ta theo Rae và tôi vào hành lang.

      “Cậu dùng bữa sáng với dì cậu ngon miệng chứ? Chắc là cha mẹ cậu bận bịu chăm lo cho cậu lắm nhỉ?”

      “Tôi tin là mẹ tôi làm thế. Nhưng vậy là làm khó cho bà khi bà mất.”

      đỗi im lặng lâu. Thậm chí Tori còn chớp mắt.

      “Vậy cậu làm gì để xứng đáng qua ải thế Chloe? Có phải cậu được thưởng vì có công giúp họ tống khứ Liz ?”

      “Cậu ấy ...” Rae lên tiếng.

      “Cứ như cậu tốt đẹp hơn đấy, Rachelle. Cậu còn đợi được đến khi giường Liz lạnh rồi mới xếp chỗ ngủ với bạn chí cốt của cậu. Thế nào, Chloe, có chuyện gì với việc điều trị đặc biệt à?”

      “Chả đặc biệt gì sất,” Rae . “Mẹ cậu chẳng dẫn cậu ra ngoài suốt đấy thôi. Trong trường hợp của Chloe, chắc là phần thưởng vì cậu ấy cư xử tốt. Còn cậu, chi là vì mẹ cậu có chân trong Ban giám đốc.”

      Ở lứa tuổi của chúng tôi, “cư xử tốt” hẳn là mục tiêu để phấn đấu. Nhưng lúc này Tori bừng bừng tức giận, mặt mày co rúm lại, như thể Rae vừa thốt ra lời xúc phạm kinh khủng nhất.

      phải chứ?” ta đáp trả. “Chà, tụi mình đâu thấy cha mẹ cậu đến đây bao giờ nhỉ, Rae? Từ khi cậu vào đây, họ ghé thăm hay gọi điện được bao lần vậy kìa? Để xem nào... ồ, đúng rồi, chẳng có lấy lần.” ta làm dấu số O bằng ngón cái và ngón trỏ. “Và việc đó chẳng liên quan gì đến chuyện cư xử phải phép hay . Mà là họ cóc quan tâm đến.”

      Rae xô ta vào tường. Tori thét chói tai.

      ta đốt tôi!” Tori đưa tay siết lấy bả vai.

      “Tôi đẩy cậu có.”

      Từ trong lớp, Vương vội vã chạy ra, theo sau là Simon và Derek, người ngồi phía sau thảo luận bài.

      “Rae đốt em. ta có diêm hay gì đấy. Nhìn này, nhìn này...” Tori kéo cổ áo phông xuống

      “Đừng kéo áo nữa, Tori.” Simon giơ tay che mắt lại. “Làm ơn .”

      Derek bật ra thanh khùng khục trầm thấp nghe rất giống tràng cười.

      Rae chìa tay ra. “ diêm. bật lửa. Trong tay áo em có gì hết ạ...”

      chỉ thấy vệt mờ đỏ do bị đẩy thôi Tori à" Vương .

      ta đốt em! Em cảm nhận được mà! ta lại giấu diêm đấy. Lục soát người ta . Làm gì đó .”

      “Còn việc cậu làm sao hả Tori?” Simon khi khẽ lướt qua chúng tôi. “Như là tước sinh mệnh ấy.”

      Tori xoay người lại - phải sang phía Simon mà là Rae - rồihình lình huých ấy phát trước khi bị Vương túm chặt. Các y tá chạy đến.

      Vâng, Tori quay trở lại.
                  CHƯƠNG 17
      Suốt giờ học đầu tiên, tôi thấp thỏm lo âu, sợ rằng Van Dop hoặc Tiến sĩ Gill xồng xộc bước vào lớp và lôi Derek ra ngoài vì “cuộc họp”. Lẽ ra tôi nên tin tưởng dì mình. Khi chúng tôi trở về sau bữa sáng, dì lặng lẽ kéo bà Talbot sang bên, bảo rằng dì muốn thảo luận về tiến bộ của tôi. Chẳng ai hoài nghi chuyện đó cả. Và cũng chẳng người nào đột nhiên xông vào lớp rồi kéo Derek .

      Chuyện của Tori là vụ ầm ĩ duy nhất trong buổi sáng yên tĩnh. Derek vào học và lờ tôi . Trước giờ ăn trưa, ta đến gặp Tiến sĩ Gill. Khi ta bước ra ngoài, tôi đứng trong hành lang đợi đến lượt sử dụng phòng tắm. Simon tắm táp bên trong, thói quen của cậu ta trước lúc dùng bữa. Tôi chưa từng quen biết chàng nào lại chu đáo tắm rửa sạch trước khi ăn đến vậy.

      Tôi cân nhắc đến chuyện chạy lên lầu dùng phòng tắm của nữ sinh cửa phòng Tiến sĩ Gill bật mở, sau đấy dáng người u của Derek choán hết lối cửa. Tôi cố tỏ ra tự tin. ta bước ra ngoài và nhìn tôi. Tim tôi đập ác liệt đến nỗi tôi tin chắc là ta nghe mồn thanh thình thịch thình thịch, cũng như tôi cam đoan là ta vừa mới bị mắng trận xối xả. Ánh mắt chúng tôi giao nhau. ta gật đầu, làu bàu trong miệng từ gì đó nghe như “chào”, sắp sửa lướt qua tôi cửa phòng tắm bật mở.

      Simon cúi đầu từ trong ra. Trông thấy tôi, cậu ta liền nhét vật gì đó vào túi quần sau. “Ối chà! Tớ mà chiếm dụng phòng tắm lần nữa chắc có người xếp hàng dài mất.”

      “Chỉ có Chloe thôi.” Derek đẩy cửa mở giúp tôi.Dường như ta chẳng hề tức giận. Thậm chí là còn tử tế hơn bình thường. Ắt là dì tôi xử lý mọi chuyện êm đẹp. Tôi nên biết là dì làm tốt chứ.

      Lúc tôi bước vào nhà tắm, Simon với Derek,” Này, bữa trưa ở lối này.”

      “Cứ ăn mà . cần lấy ít thứ trong phòng.”

      khoảng lặng. Rồi “Đợi ”. Tiếng bước chân Simon theo sau Derek hướng lên cầu thang.

      Sau giờ ăn trưa, đến lượt tôi đổ rác. Kinh nghiệm sống, tôi luôn miệng nhủ thầm như thế trong khi tay đẩy xe goòng vào trong kho, đồng thời đập mạnh lũ ruồi cứ bay lờn vờn trong tầm mắt. Tất cả kinh nghiệm sống. Có trời mới biết khi nào tôi cần đến cảnh quyết định với vai chính chở rác.

      Tràng cười của tôi khẽ vang qua bên kia sân. Ánh mặt trời chói chang như thiêu như đốt mặt tôi, cây cối và mấy bông hoa thủy tiên tưng bừng khoe sắc, mùi cỏ mới cắt ngai ngái gần như che mùi rác rửa hôi thối.

      buổi chiều với khởi đầu khá tốt đẹp đây. Còn tốt hơn tôi từng mong đợi

      Tôi khựng người lại. Đằng kia, ở mảnh sân sau sân nhà chúng tôi, là hồn ma. bé chưa quá bốn tuổi.

      Nhất định bé là ma rồi. sân chỉ có mỗi mình em chơi đùa. Em mặc chiếc áo đầm có diềm xếp nếp - giống cái bánh cưới kết hợp giữa nơ bướm và dây ruy băng. những lọn tóc xoăn của em còn lắm ruy băng buộc xoắn hơn và thêm nhiều nơ bướm đôi giày da tinh xảo bóng loáng. Trông bé giống hệt Shirley Temple bước ra từ tấm áp phích bộ phim cũ.

      Tôi quẳng mấy cái túi vào trong kho, tránh cho mấy con gấu trúc Mỹ và chồn hôi phá phách. Những cái túi rơi xuống sàn gỗ kêu thịch thịch, nhưng bé chỉ đứng cách tôi chừng sáu mét lại hề ngước lên. Tôi đóng cửa lại, vòng ra sau kho đến chỗ hàng rào, cúi người xuống, di chuyển đến chỗ bé đứng.

      “Chào em!” tôi lên tiếng.

      bé nhướng mày, như thể thắc mắc tôi chuyện với ai.

      Tôi mỉm cười. “Ừ, chị có thể nhìn thấy em. Cái đầm đó đẹp đấy. Hồi tầm tuổi em chị cũng có cái giống vậy.”

      bé liếc mắt ra sau ngần ngừ lần cuối, sau đó em rụt rè lại gần. “Mẹ mua nó cho em.”

      “Của chị cũng là mẹ chị mua cho. Em thích nó>

      bé gật đầu, nụ cười của bé con ngời sáng cả đôi mắt đen lay láy.

      “Chị cá là em thích mà. Chị cũng thích cái đầm của chị cực kỳ. Em có...?”

      “Amanda!”

      bé giật mình lùi lại, ngã phịch xuống đất và khóc thét. phụ nữ mặc quần thụng và khoác áo da đột nhiên chạy đến, chùm chìa khóa phát ra thanh lẻng xẻng tay, cánh cửa hậu đóng sầm lại sau lưng bà ta.

      “Ôi Amanda, con làm dơ váy hết rồi. Mẹ phải bố trí lại mấy tấm chụp riêng của con thôi.” Người phụ nữ trừng mắt nhìn tôi, đoạn bế xốc bé con lên và bồng em về nhà. “Mẹ bảo con đừng đến gần hàng rào rồi mà, Amanda. Đừng bao giờ bắt chuyện với những đứa trẻ ở đó. Đừng bao giờ, con có nghe mẹ ?”

      Đừng chuyện với lũ trẻ bị điên. Tôi những muốn gào trả lại rằng chúng tôi bình thường. Tôi chỉ nhầm con bà ta là hồn ma, thế thôi.

      Tôi tự hỏi liệu họ có sách về những tình huống kiểu này . Năm mươi Cách người Chết chuyện với người Sống. Trước khi Bạn Tiêu Đời trong Căn phòng Độn bông. Chậc, tôi tin chắc trong thư viện có cuốn đó.

      Tôi thể nào là người duy nhất đời này trông thấy ma. Khả năng ấy có phải là do di truyền như đôi mắt xanh này ? Hay là thứ gì đấy mà tôi bị mắc phải, như là loại virus?

      Còn phải có những người khác nữa. Làm sao tôi tìm ra họ đây? Tôi tìm được ? Có nên ?

      Có tiếng bước chân thìch thịch vọng lại. Ai đó đến. Người sống hẳn hoi. bài học mà tôi vừa nhận biết: hồn ma có thể la hét, khóc lóc và chuyện, nhưng khi di chuyển họ gây ra tiếng động.

      Tôi vẫn đứng sau kho, khuất khỏi tầm nhìn. Tương tự như lúc trong tầng hầm, chỉ có ở đây, chẳng ai nghe thấy tiếng tôi la lên kêu cứu.

      Tôi lao vụt ra đúng lúc bóng người đến gần nhà kho. Là Simon.

      Cậu ta sải bước đến ch tôi, nét mặt sầm lại vì tức giận. Tôi khựng lai, nhưng vẫn giữ vững lập trường

      “Cậu gì vậy?” Simon chậm rãi cân nhắc lời lẽ, như thể cố giữ giọng bình tĩnh.

      gì cơ?”

      “Với các y tá. Về trai tôi. Cậu kết tội ấy.”

      “Tôi chẳng gì với các y tá...”

      “Dì cậu có.” Cậu ta gõ gõ tay lên vách kho. “Cậu biết tôi chuyện gì rồi đấy. Cậu mách với dì cậu, dì cậu báo lại cho y tá, sau đó trước bữa trưa Tiến sĩ Gill đưa Derek đến cuộc họp đặc biệt, cảnh cáo ấy được quấy rầy cậu. Nếu ấy tái phạm, họ đuổi cổ ấy.”

      “S-sao cơ‘?”

      “Chỉ cần cậu lời thôi, ấy biến mất. Bị chuyển .” Mạch đập cổ cậu ta rung rung. “Kể từ lúc đến đây ấy hoàn toàn ổn. Bỗng nhiên sau khi có chuyện với cậu, ấy bị chú ý. Nếu nhìn cậu khác lạ quá mức, ấy ra .”

      “Tớ-tớ-tớ..."

      có chuyện gì xảy ra với cậu hai đêm trước, đúng ? Derek trở lên cầu thang mà hoảng hết cả hồn. Bảo rằng ấy có chuyện với cậu và cau có mặt mày. ấy kể với tôi bấy nhiêu đó thôi.”

      Tôi xem xét lại , rằng mình cố ý mách lẻo về Derek. Lúc dùng bữa sáng, tôi im thin thít và dì tôi đoán ra là tâm trạng tôi tốt. Nhưng nếu kể lại như vậy nghe như thể tôi hờn dỗi, muốn dì mình bảo tôi ra mọi chuyện.

      Và thái độ của Simon làm tôi bị chọc tức. Từ đầu đến cuối ý cậu ta là buộc tội tôi bịa chuyện, đồng thời chơi đẹp khi nhắm đến ông trai bị hiểu lầm tội nghiệp của cậu ta.

      “Ở nhà hàng rất nóng nực,” tôi . “Nên tớ xắn tay áo lên.”

      “Gì cơ?” Tôi vén tay áo bên trái lên, chỉ vào bốn vết thâm tím đậm đen như vết mực tay mình. Simon tái mặt.>

      “Dì tớ muốn biết chuyện gì xảy ra. Khi tớ chịu kể, dì gạt tớ thừa nhận vấn đề có liên quan đến nam sinh. Sáng nay dì gặp Derek và ta xử thô lỗ, nên dì kết luận nhất định là cậu. Tớ mảy may xác nhận gì cà. Nếu ta gặp rắc rối cũng phải lỗi của tớ. Tớ có quyền kể lại cho ai đó và tớ làm vậy.”

      “Được, được rồi.” Cậu ta dụi dụi miệng mình, mắt vẫn nhìn chăm chăm lên tay tôi. “Vậy ra ấy túm lấy tay cậu. Chuyện trông như vậy chứ gì. Đúng ? Chỉ là Derek có phần mạnh tay hơn ấy nghĩ thôi.”

      ta ném bay tớ.”

      Simon mở to mắt lên, rồi cụp mi xuống để giấu kinh ngạc. “Nhưng thực tâm ấy cố ý. Nếu tối qua cậu thấy ấy hốt hoảng thế nào cậu hiểu.”

      “Vậy coi như chẳng có gì hết phải ‘? Nếu tớ giận quá mất khôn và đánh cậu cũng chả sao, vì tớ cố ý, thực định làm vậy.”

      “Cậu hiểu đâu. ấy chỉ...”

      ta đúng đấy.” Giọng của Derek vang lên trước khi ta đến gần góc tôi với Simon đứng.

      Tôi thụt lùi lại. Tôi thể làm thế. Lúc tôi làm vậy, biểu cảm thoáng ra trong đáy mắt Derek. Hối hận? Thấy có lỗi? ta chớp mắt, biểu cảm ấy biến mất.

      ta ngừng lại sau vai Simon, đứng cách tôi ít nhất mét rưỡi.

      "Tối qua tôi có chuyện muốn . Khi mực đòi , tôi kéo lại và...” đến đấy ta im bặt, ánh mắt hướng sang bên.

      ném bay tôi đấy.”

      “Tôi ... Phải, đúng. Như tôi đấy. bào chữa gì hết. Simon. Ta thôi.”

      Simon lắc đầu. “ ấy hiểu. Nghe này, Chloe, phải lỗi của Derek đâu. ấy mạnh lắm và..."

      “V đeo cái vòng cổ bằng kryptonite [1] ,” Derek ngắt lời. Miệng ta méo xệch thành nụ cười cay đắng. “Phải, tôi to con. Tôi lớn rất nhanh. chừng tôi còn chẳng ý thức được sức mạnh của chính mình.”

      [1] Loại đá mà Superman nhân vật hùng trong loạt truyện tranh cùng tên của DC Comics, luôn e dè vì cứ nó có khả nàng che sức mạnh của .

      “Đó phải là...” Simon mở lời.

      bào chữa, rồi đấy. muốn tôi tránh xa chứ gì? Được thôi.”

      “Derek, hãy kể với ấy..."

      “Bỏ , nhé? ta hứng thú. Thái độ của ta rất, rất ràng đấy. Giờ chúng ta hãy khỏi đây trước khi ai đó bắt gặp ở chung chỗ với ta rồi lại bị phạt.”

      “Chloe!” Giọng bà Talbot vang vọng qua thửa sân.

      “Đúng lúc chưa kìa,” Derek càu nhàu.”Ắt là có ESP.”

      “Đợi em chút,” tôi gọi với lại, di chuyển ra mé bên hông để bà ấy nhìn thấy mình.

      ,” khi cửa hậu đóng sầm cái, Derek . “ muốn bị trễ lượt điều trị đâu.”

      Mặt tôi nóng bừng lên, rồi tôi né ra, vòng qua hai em họ đến chỗ cửa. Simon thầm gì đấy như chuyện với Derek.

      Trước mặt tôi, khói bốc lên. Tôi loạng choạng lùi lại. Đám khói lơ lửng mặt đất, y hệt cụm sương mù bay là là.

      “Simon!” Derek rít lên.

      “Cái gì là cái gì‘?” Derek nhìn theo hướng tay tôi. “Hừ. Chắc là ma đấy. , đợi , làm gì thấy ma nào. bị ảo giác thôi. Cứ cho đó là áo giác .”

      “Cái đó phải...”

      “Chẳng có gì hết đâu, Chloe.” ta thọc tay vào túi quần, đồng thời tỏ vẻ ngạc nhiên. “C tưởng tượng thôi, y hệt những thứ khác ấy. Giờ biến , tiếp nhận điều trị và trở thành ngoan nào. Đừng lo lắng, từ giờ trở tôi giữ khoáng cách với . Cứ xem như tôi lầm rồi. sai lầm quan trọng.”

      Ý Derek là ta nhìn lầm tôi. Rằng tôi chẳng đáng để ta quan tâm đến. Tôi siết chặt tay lại.

      “Xem nào, Chloe. muốn đánh tôi đâu. Rồi tôi phải mách chuyện đấy.”

      Simon bước lên trước. “Thôi Derek. ấy đâu có mách..."

      ta biết thứ đó,” tôi xen vào, mắt nhìn Derek. “ ta phỉnh tôi. ta là kẻ ngớ ngẩn, thích bắt nạt và bất cứ ‘bí mật’ nào ta muốn dụ dỗ tôi mà giữ lấy. ta đúng. Tôi cóc thèm quan tâm.”

      Tôi xoay người sải bước đến chỗ xe goòng và chộp lấy tay cầm.

      “Này này,” Simon gọi với theo. “Tớ mang...”

      “Đủ rồi.’

      Tôi quay lại, thấy Derek để tay lên vai Simon.

      Simon nghiêng vai hất tay mình xuống.“Chloe...”

      Tôi đẩy xe goòng quay trở vào nhà.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :