1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Trong nhà ai lớn nhất - Áo Rách(c23) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Tác phẩm: TRONG NHÀ AI LỚN NHẤT

      Tác giả: Áo Rách

      Thể loại: Trùng sinh, sủng, gia đình hào môn.

      Editor: áo thun ba lổ

      Giới thiệu:
      Nàng, kiếp trước sống đơn rồi cứ thế chết già trong hiu quạnh.

      Ông trời, giống như đồng ý cách sống của nàng, bắt nàng trùng sinh.

      Nàng trùng sinh về lại năm nàng mười tuổi...chỉ là có vài chuyện hình như nàng quên.

      ai...lấy ai..nàng nhớ,mà cũng muốn nhớ. Chuyện kiếp trước để cho kiếp trước .

      , là Thân vương gia thế tốt,tâm tình kiêu ngạo lại bị chấn thương năm kia đánh cho nát vụn.

      mang thương tật nhưng trong lòng "Thân tàn nhưng tâm tàn." lao tâm khổ tứ vì hoàng thượng.

      ngờ lại bị hoàng thượng vì ái phi của mình mà bán đứng .

      Ép lấy vợ.

      Khốn.. thế nhưng cần người ta lấy vợ giùm sao.

      Muốn làm vương phi,nghĩ đơn giản quá ha.
      fujjkoxixon thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      TIẾT TỬ:

      Thái Bình hoàng triều năm thứ mười lăm.

      Trong cung Thái Hòa,cung nhân như bày rắn mất đầu,chạy nhốn nháo. Hết ra ralại vào vào,khiến cho khí cũng nhuốm màu khẩn trương.

      bóng dáng cao ngất mặc áo màu hoàng kim sáng chói lọi,đứng ngẩn người nhìn hoàng hôn buông dần qua những bức tường dày.

      Phía bên kia cung điện ngừng truyềnra thanh nhốn nháo,cũng ảnhhưởng đến tâm tình bình thản của người đó.

      Chỉ cho đến khi... thái giám già,runrun bước thấp bước cao tiến lại gần.

      Đôi vai gầy càng còng hơn khi ông ta quỳ rạpxuống đất,nước mắt chạy quanh mi.

      "Thái Thượng....nàng ấy,sắp ....sắpkhông được rồi."

      Thân hình cao lớn ấy khẽ run lên,loạn choạng như sắp ngã,lão thái giám già dám chậm trể,vội vả tiến lên đỡ lấy.

      "Thái Thượng...xin người bảo trọng long thể a..."

      Thái Thượng Hoàng của Vĩnh Cực xưa nay ngang tàn khí phách,chỉ trong chốc lát lại già nhanh chóng,vẻ mặt đau thương thể kìm nén,mà bộc phát ra ngoài.

      Bước nhanh về phía cung Thái Hòa,trong ấy như bầy ong vở tổ,nhốn nháo loạn cả lên. Vừa liết mắt thấy thanh ảnh mặc áohoàng kim đến, ai dám chậm trể đềuquỳ rạp xuống,dập đầu đất cầu xin tha mạng.

      Chỉ có người giường là nằm yên lặngnhư còn hơi thở.

      Mái tóc dài từng làm bao nhiêu người mêđắm,nay bạc trắng xỏa tung gối rồng. gương mặt thanh tú năm xưa giờ chỉcòn lại nét mờ nhạt bị chìm lẩn vì những vết nhăn già cỗi. Làn da trắng bệch nổi lên vô sốvết đồi mồi theo thời gian.

      "Nhưng nàng trong mắt ta vẫn đẹp"

      Thái Thượng Hoàng ,nước mắt già nua khỏi tuôn trào.Bàn tay run rẫy chỉ đưalên mà dám chạm vào nàng.

      "Tú Ngân,sao nàng cố chấp đến như thế,rõràng người đó chính là nàng,vì sao bao nhiêunăm cũng chưa từng tìm đến ta...."

      Giờ này,ngồi giường rồng, còn là Thái Thượng Hoàng cao cao tạithượng, còn là cung phi chốn thâm cung.

      Chỉ đơn giản là người đàn ông người đàn bà đến tan nát ruột gan.

      "Tú Ngân"

      Người nằm giường,đột nhiên giọt nước mắt rơi từ khóe mi,chạy về phía tóc mai rồi mất hút.

      Năm Thái Bình hoàng triều thứ mười lăm...

      Cung Phi Tú Ngân theo hầu Thái ThượngHoàng suốt sáu mươi năm tạ thế.

      Mà ba ngày sau,khi lễ hạ tán của Cung phi Tú Ngân đưa vào Hoàng lăng,Thái ThượngHoàng uy trấn khắp thiên hạ cũng băng hà.




      Lần đầu nhảy hố cổ đại,có thể ngôn ngữ của áo rách thể chau chuốcmượt mà như những truyện khác,mong mọi người cho áo rách ý kiến nha http://***************.com/images/smilies/icon_mrgreen.gif
      xixon thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      hê hê cám ơn bạn nhiều,áo rách hay bị lỗi chính tả lắm,nếu có mong bạn cho áo biết nhá,để áo rách sửa lại tốt hơn :love2: :love2: :love2:


      CHƯƠNG 1:

      Thời thứ bảy của tầng trời thứ bảy,là mảnh đất được chia ra làm ba cường quốc cùng mười hai tiểu quốc.

      Trong số ba cường quốc,mảnh đất được người trời ưu ái nhất chính là Vĩnh Cực hoàng triều.

      Mưa thuận gió hòa,quanh năm hoa nở,mùa màng tươi tốt,dân chúng ấm no,lại lương thiện hiền lành.

      Trăm năm nay,nhìn khắp ba cường quốc,ai lại trầm trồ giơ ngón tay cái lên mà khen ngợi Vĩnh Cực hoàng triều đây.

      Đến ngay cả tin đồn cũng lan truyền khắp bốn bể,Vĩnh Cực giàu có sung túc đến mức,dân chúng tối ngủ thèm đóng cả cửa,cứ thế mà yên tâm kê cao gối.

      đường, kiếm ra cả cái khuất nhi nho . Có người còn tận mắt thấy,dân chúng ở đây làm rơi cả túi tiền mà mặt nhíu,cũng quay lại nhặt.

      Cuộc sống như thế, khiến người ta ghen tị đến đỏ mắt a.

      Nhưng đời, vật cực tất phản,cho nên,vài trăm năm qua,gia tộc Chu Vĩnh đều răn dạy con cái của mình,bốn chữ vàng.

      Cần

      Kiệm

      Liêm

      Chính



      Hê hê,mạn phép chôm mấy chữ này trong khẩu hiệu quân đội nhân dân chúng ta.
      "Cần kiệm liêm chính,trí công vô tư" =D =D =D



      Lời dạy của tổ tiên,con cháu đời sau của gia tộc chẳng dám quên,cho nên Vĩnh Cực hoàng triều,cứ thế mà hưng thịnh trải qua mấy trăm năm.

      Tại nơi phồn hoa,được cho là mảnh đất "Long ngân hổ ngồi". Quyền lực của các vị vua dũng mãnh trị vì Vĩnh Cực suốt mấy trăm năm qua,được đặt nằm giữa lòng kinh thành.

      Những mái đình cong cong cổ kính, ,hòa lẫn với thiên nhiên bao quanh. Uy nghiêm mà thân thuộc, sa hoa mà vẫn khiêm tốn. Dân chúng Vĩnh Cực thiên nhiên,cho nên chủ nhân của Vĩnh Cực hoàng triều cũng lấy đó làm điều đầu tiên để răn dạy con cháu từ khi còn bé.

      Phải thiên nhiên,cảm tạ đất trời, mảnh đất cha ông khai hoang từ những năm xưa, mới có thể xứng đáng làm con cháu dân chúng của Vĩnh Cực hoàng triều.

      Nhưng đó là những ý tưởng cao siêu của mấy vị vương tôn quý tộc trong cung cấm,còn chúng ta,vẫn là nên quay về với chị trọng sinh của mình.

      Nằm phía bắc kinh thành,là khu đất đắt địa,chỉ có Hoàng thân quốc thích,hoặc con cháu của mấy vị đại thần có công hiểm hách mới được ở.

      Nằm bên cạnh phủ Đại công chúa,vốn là thân sinh cùng mẫu phi với tiên đế,là thủ phủ bé hơn,nhưng kém phần hoa lệ. Đó chính là phủ của Định Quốc công thần,người có công phò vua từ những ngày đầu lên ngôi trị vì.

      Vốn đây là việc hung hiểm,vì thường có câu,gần vua như gần cọp. Chỉ là ngài Định Quốc công của chúng ta là người thông minh.

      Nai lưng nâng đỡ phò trợ cho ấu chúa,nắm hết quyền lực vào tay,nhưng vẫn luôn khiêm nhường,làm việc nghiêm cẩn. Ngay khi thiên tử làm lễ trưởng thành, lặng lẽ giao trả quyền lực,an nhàn trốn trong phủ vui đùa cùng con cháu.

      Thế mới ,ông là con cáo già thành tinh,ngay cả thân là thiên tử cũng bắt lỗi được. Chỉ có thể hậm hực nhìn ông buông tay bỏ chạy vui vẻ an nhàn trốn trong nhà mình.

      Định Quốc công năm xưa theo chân Tiên đế đánh đông dẹp bắc,vì thế nên nhân duyên cũng lỡ làng,đến tuổi xế triều mới có mỗi đứa con trai . Mà đứa con trai này cũng chịu thua kém phụ thân,chăm lo chính quản việc nhà. Làm ông giận đến mức râu cũng muốn dựng ngược.

      Cho nên,năm nay gần bảy mươi,ông mới có thể hưởng cái thú vui con cháu. Mặc dù cháu ông chỉ là bé nhưng vô cùng khả ái đáng ,khiến ông nhìn mà muốn buông tay.

      Vậy nên hạ nhân trong phủ,mỗi ngày nhìn cha con Định Quốc công đánh nhau dành ôm cháu mà mồ hôi cứ gọi là tuôn ra ngừng. Chỉ lo có gì sơ suất, vị tiểu thư khả ái nằm trong tay Định Quốc công cũng theo hai vị phu nhân yểu mệnh a.

      Nhưng,tiểu thư của Định Quốc phủ cũng quá cường hãn ,mặt dù mới mấy tháng,bị hai người nam nhân ôm qua ôm lại,bay qua bay lại,thế nhưng vẫn là ngủ ngon lạnh,ngay cả mày cũng thèm nhíu a.

      Cho đến khi bị chèn ép quá nàng chỉ hơi xoay người,quay mông về phía mọi người,mà thèm khóc nháo,làm cho hạ nhân trong phủ,nhất thời muốn cào tường a.

      Chủ nhân cuả họ cũng quá cường hãn rồi .

      Cứ thế,xuân qua thu lại,đông đến hè sang,nữ chủ nhân duy nhất của Định Quốc phủ cũng bước sang mùa xuân thứ mười.

      "Ngân nhi,mau nhìn tỷ này,có xinh đẹp hay ,đây là kiểu váy mới nhất của Thiên Tâm các đấy...mai tiến cung,nếu tỷ mà mặc cái này,muội chàng có nhìn đến chảy nước miếng ."

      Trong đình viện ven hồ của Định Quốc phủ,hai bóng dáng đứng nằm dài lười biếng ghế quý phi. Tiếng trong vắt của nữ nhân khiến đình viện vốn tĩnh lặng có chút ồn ào náo nhiệt.

      Thiếu nữ nằm ghế, thân đắp hờ chăn mỏng,mái tóc vốn phải búi hai bên nay thả dài,xỏa tung gối tựa. Gương mặt trắng nõn thanh tú,đôi môi đỏ ửng hơi cong giống như cười,đôi mắt trong vắt lại mang vẻ biếng nhác thêm mê người.Nàng ta nâng tay lên,xoay người,quay mặt vào trong có ý định ngủ thêm lát.

      Giống như biết ý đồ của nàng,thiếu nữ mặc váy ngũ sắc vội vàng lôi kéo nàng dậy,khuôn mặt tuy còn nét trẻ con,nhưng phá lệ xinh đẹp đến lạ thường. Chỉ mỗi làn thu ba sóng sánh cũng muốn hút tâm phách người ta.Đủ biết đến sau này nàng có thể xinh đẹp đến nhường nào.

      "Đừng có ngủ,mau cho tỷ hay,có đẹp hay ."

      "Đẹp đẹp,ở khắp kinh thành này,ai cũng đẹp qua tỷ."

      ngăn cản được việc bị hành hạ,thiếu nữ nằm ghế đầu hàng,lười biếng ,đến mắt cũng mở lên. Làm cho thiếu nữ mặc váy ngũ sắc thêm giận hờn,mày đẹp nhăn lại.

      Nàng vốn là con của đại công chúa vương triều Vĩnh Cực,lại là biểu muội của hoàng đế ca ca,ai cũng phải nhường nàng bảy phần mặt mũi.

      Nhưng cố tình,lại có cháu Định Quốc công coi nàng ra gì a,nàng muốn đánh cho nàng ta cái. Nhưng ai kêu nàng lại thưởng thức cái tính cách này của nàng ta a. đến hai hôm ba bửa,nàng nhất định phải tìm đến nàng ta dể chuyện,mặc dù hầu như đều là nàng ,nàng ta nghe,lắm khi còn lăn ra ngủ mà thèm để ý nàng a... đáng ghét....




      CHƯƠNG 1(TT):

      Ta là Tú Ngân,cháu duy nhất của Định Quốc tướng phủ. Năm nay ta mười tuổi,nhưng ra ta gần tròn trăm.

      Ta trọng sinh,về quá khứ của chính ta. Bà già như ta,lại sống trong thân thể bé mười tuổi...nghe thôi cũng đủ làm ta nửa đêm giật mình.

      Ta nhớ,ngày đó khi chết ,linh hồn ta trôi trôi nổi nổi,trong giữa thời . Ta cứ nghĩ hẳn khi chết người ta chảy thẳng đến chốn Cửu Tuyền mà đợi đầu thai,chứ nào cứ như ta hết lướt mây lại theo gió. nhúm linh trôi nổi, có nơi ,cũng chẳng có nhà để tá túc.

      Cho đến khi ta nghỉ mình như thế này mãi, lại gặp vị thần tiên.

      Ta nghĩ như thế cho đến khi đạp ta xuống dưới, quên mắng chửi ta đến long trời lở đất.

      Trí nhớ ta tốt,nhất là khi ta cũng sắp tròn trăm. Ta nhớ rỡ lắm cái kẻ giả danh thần tiên kia la hét cái gì,chỉ nhớ mắng ta nào là sống vô dụng làm uổng tâm tư ,nào là cứ thử sống vô ích thế xem,lần sau đạp ta nặng hơn.

      Chậc, là thần tiên...sao có thể hiểu ham muốn nơi cõi trần của ta a.

      Sống có kẻ hầu người hạ,cơm bưng đến đưa tay,nước rót há mồm...tiêu dao tự tại như thế mà là sống vô dụng a... cứ thử vô dụng như ta coi có được .

      Muốn sống tiêu dao cũng là cả nghệ thuật đấy nhé...

      chung là ta trọng sinh...kiếp trước thế nào, ta chẳng nhớ lắm.

      Cũng phải thông cảm cho bà già như ta chứ,sao còn có thể như mấy thiếu nữ xinh như hoa mộng tuổi xuân xuyên hay trọng sinh kia.

      Ta cũng thấy vui mừng như điên khi "bị" sống lại hay có ý định hô phong hoán vũ,hoặc xưng bá võ lâm gì gì đó...

      Ừm... chung ta chính là trạch.

      Ta mà,khi chết ta trôi trôi nổi nổi...từ trạch này ta học được ở cái nơi gì mà ồn ào hỗn loạn lại ô nhiễm vô cùng . Nhưng được cái chỗ đó lắm thứ thú vị,mặc dù ta chẳng biết cái đó dùng để làm gì..

      Sâu khi sống lại,ta chỉ khóc khi thấy phụ thân cùng gia gia của ta. Kiếp trước,hình như hai người sớm rời bỏ ta,cho nên khi gặp lại ta kìm được nước mắt.

      Ấy thế nhưng khi ta khóc được mấy tiếng,hai người lại cứ tranh qua dành lại. Xương cốt ta cũng muốn gãy lìa,may mà bà vú thấy thế vội đem ta .

      ta nghĩ chắc nhúm xương già này của ta cũng sớm nát.

      Ta là nữ nhân duy nhất của Tướng phủ,khỏi cũng biết ta được nâng niu đến thế nao,cho nên qua mười năm ta mang thân hình như cái lu cùng gương mặt bánh bao lăn qua lăn lại. Ta nhớ kiếp trước có lúc ta từng tuyệt thực để phản khán cách nuôi heo,à nuôi con của phụ thân ta.

      Nhưng ta nhớ mình có khi nào bị đói ,chứ sang kiếp này ta cố chấp cùng thức ăn.

      Cho dù ăn no,nhưng thấy thức ăn ta vẫn cứ muốn vươn tay lấy,ấy thế mà thân hình ta lại béo thêm lên. Lại có tượng càng lúc càng gầy ,khiến cho Gia Gia cùng Phụ thân ta ngày đêm âu sầu. Ta nghĩ đây chắc là vật cực tất phản .

      Ta cứ nhàn nhã hết ăn rồi nằm,cho đên khi có vị khách đến tìm ta....ôi thôi ,kiếp trước hay kiếp này,nàng cũng chẳng hề thay đổi...

      Ta chịu,để nàng tra tấn bằng nước bọt của nàng,đến khi hông chịu được ta lăn ra ngủ,ta mới có mười tuổi thôi nhé.

      Chậc..ừ bà già như ta cũng hơi lớn tuổi,nhưng thân xác vẫn chỉ là đứa trẻ,có quyền ngủ nhiều,đúng .

      Dẫu sao ít ra ta nhớ được,nàng là người tốt,thiện lương lại trong sáng,ở gần nàng ta cũng nhàm chán.

      Cuộc đời kiếp trước ta nhớ hết,chỉ những mảng mơ hồ ..thế nhưng,ta cũng phiền...

      Kiếp trước cứ để cho nó trôi qua ...ta lại sống cho hết kiếp này vậy.


      Áo có lịch post cố định,thường cách vài ngày post chương,cũng có khi mỗi ngày chương. Bị vì công việc của áo rất vô tội vạ, có thời gian cố định :| :| :|
      xixon thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      02:

      "Tiểu thư,lão gia cho gọi người hai lần rồi,người dậy mà,dậy mà."

      Trong khuê phòng của nữ tử, nha hoàn mặc váy màu xanh nhạt,đầu búi song nha kế,hai dải lụa hồng buộc hai bên,tôn lên nước da trắng nõn xinh đẹp.

      Nàng ta quỳ gối bên giường, ngừng rung lắc người trong mộng đẹp.

      "Ừm...Song nha đầu,em ồn quá."

      Giọng lười biếng,nhưng lại phá lệ kiều mị lạ thường,người nằm giường,kết cuộc cũng thức giấc.

      Nàng ta xoay người,ngồi dậy,cổ tay áo rộng trượt cánh tay trắng nõn mịn màng khi nàng khẽ dụi mắt. Nghiêng người lười biếng tựa vào gối mềm,cổ áo rộng thoáng thoáng chiếc yếm thêu tinh tế,khiến người ta thể rời mắt khỏi cảnh đẹp ý vui buổi sáng thế này.

      Song Nhi thấy mặt mình nóng đến sợ,cho dù nhìn thấy vô số lần tiểu thư thức giấc với dáng vẻ thế này. Nhưng lần nào cũng khỏi đỏ mặt a.

      Rỏ ràng,tiểu thư chỉ mới mười hai tuổi,còn chưa có thành niên nha,nhưng lại có dáng vẻ thành thục như người lớn ý,làm nàng thập phần khó hiểu.

      “Song nha đầu,lại đỏ mặt rồi. Nếu biết,ta còn nghỉ em đây là quyến rũ ta .”

      Tú Ngân lười nhác ,nàng đây là muốn ngủ có được ,Song nha đầu gọi nàng dậy rồi đỏ mặt là sao chứ.

      Song Nhi càng đỏ mặt,nàng bĩu môi giận hờn .

      “Tiểu thư người lại trêu chọc Song Nhi,lão gia cho gọi người hai lần rồi nha,người ta lại gọi tiểu thư dậy được,người còn trêu ghẹo người ta nha.”

      Tú Ngân thở dài,nàng nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài cửa sổ,lại thêm ngày nữa đến…Nàng nhìn Song nha đầu tất tả chuẩn bị nước súc miệng cho nàng,khăn lau mặt mềm mại được vắt ráo nước ấm đưa đến tận tay.

      Nàng nhớ kiếp trước,Song nha đầu cũng líu ríu như thế này.Nàng cùng Tú Ngân trải qua rất nhiều chuyện,vui buồn cũng bên nàng,nhưng…có lẻ,chẳng có gì là mãi mãi ….

      “Song nha đầu,em ra ngoài …để ta tự làm là được rồi.”

      Tú Ngân ,đôi mắt xinh đẹp nhàn nhạt lướt qua ánh mắt giận mà dám của Song nha đầu.

      Song Nhi biết tính tình tiểu thư tốt,nàng ta đành đặt khăn mềm xuống,lặng lẽ lui ra. Nàng ta cảm thấy khó hiểu,tiểu thư từ ngày ngã dây đu xuống,đột nhiên thay đổi rất nhiều. còn hoạt bát,mà trở nên lười biếng,lại thích yên tĩnh. Rất nhiều chuyện trước kia thích,nay lại chán ghét.

      Trước kia,tiểu thư thích chạy ra ngoài náo,nay lại cửa chính ra,cửa sau lại. Khiến nàng cũng lo lắng nha.

      Trong sảnh chính,Định quốc công ngồi thưởng trà,ánh mắt lim dim tỏ ra rất thích thú,thanh nhàn.

      “Gia Gia,người gọi Tú Ngân sao”

      lim dim mắt,Định quốc công nghe giọng ngọt ngào như chuông bạc của cháu ,ông vội vàng mở mắt, nụ cười rạng rỡ làm rung rinh chòm râu vốn bạc của mình,ông vẩy tay.

      “Ngoan,Tú Nhi,đến đây nào.”

      Tú Ngân có chút bất đắc dĩ,cho dù nhìn thân thể này mới chỉ bước sang tuổi mười hai,nhưng dù sao nàng cũng gần trăm nha,cái từ Tú nhi này, khiến người ta…..

      “Gia Gia,Tú Ngân mới thức dậy thôi,còn chưa có dùng điểm tâm qua nha.”

      Nàng nhàng ,thuận tiện ngồi lên ghế bên cạnh ông,ánh mắt như sao trông ngóng nhìn,làm Định quốc công cười híp cả mắt.

      “Tốt tốt,đến,đem điểm tâm sáng lên cho tiểu thư.”

      Ông phân phó quản gia đứng hầu bên cạnh,lão quản gia lên tiếng rồi nhanh chóng ra ngoài phân phó hạ nhân đến phòng bếp. Nhìn trời,mặt trời lên đến ngọn cây,quản gia tự .

      biết có nên gọi là bữa trưa hay đây”

      Trong Định quốc phủ,ai biết tiểu thư vốn chính là con sâu a.

      Tú Ngân ngồi ghế,mười hai tuổi ở Vĩnh Cực quốc coi như sắp thành niên. Nhiều gia đình sớm hứa hôn trờ qua mười lăm lập tức thành thân gả . Nhưng ở Định quốc phủ,Định quốc công tiếc cháu ,bà mối liền ngay cả cửa cũng cho vào. Lại thêm tiểu thư Định quốc tướng phủ cửa chính ra,cửa sau lại. Ai biết như thế nào mà sang mở lời nha.

      Tú Ngân cũng lấy làm phiền,nàng nhớ kiếp trước vì quá mập,lại hay chạy náo bên ngoài nên chẳng nhà nào dám đánh chủ ý đến. Cho đến khi…Gia Gia tạ thế,phụ thân vì đau lòng mà tật bệnh quấn thân,lại thấy nàng ngày càng lớn tuổi,nên mới…tạo ra sai lầm kia.

      Tuy thế,nàng lại tranh dành…dù sao,cũng là an nhàn đến mấy mươi năm. Thôi cũng là kiếp trước . Nàng chỉ nhớ được mỗi lý do mình buộc tiến cung. Còn những chuyện khác lắm. Nhưng lý do Gia Gia tạ thế cùng phụ thân ôm hận mà qua đời,nàng nào dám quên. Cho nên kiếp này,nàng chỉ mong mình dẫm lại con đường kia. Như thế có khi Gia Gia cùng phụ thân phải sớm như thế,lại có thêm thời gian đê nàng bồi bên cạnh

      Kiếp trước,điều nàng tiếc nuối cũng chỉ có hai người mà thôi.

      “Tú Nhi,con cũng mười hai a,cũng sắp đến lúc gả rồi.”

      Định quốc công ,ông từ ái nhìn cháu như hoa như ngọc ngồi bên cạnh mình,năm kia thấy nó béo tốt khiến ông khỏi lo lắng có người nguyện ý cưới cháu mình. Nhưng giờ thấy cháu mình xinh xắn đáng ,chỉ có tật xấu nho là ngủ nướng mà thôi,thành ra có chút tiếc nuối gả cháu sớm. Vả lại ông lại lo cháu mình gả ,nhà chồng lại thương khiến cháu mình chịu khổ. Ông cùng thằng con ra gì của mình bàn bạc mấy ngày,vẫn nên là kén rể,để cháu ông bồi bên cạnh tốt hơn. Phủ vốn thưa người,nếu gả cháu ,chỉ còn ông cùng thằng con hông ra gì kia,cũng là có chút hiu quạnh.

      Tú Ngân nghiêng đầu,đôi mắt trong vắt thừa kế từ mẫu thân nhìn thẳng vào Gia Gia,khiến ông có chút…

      “Gia Gia,người cần Tú Ngân nữa,muốn đuổi Tú Ngân rồi sao.”

      Định quốc công,trong triều muốn mưa có mưa muốn gió có gió. Tuy cáo lão hồi “phủ” nhưng vẫn là người có tiếng . Vậy mà với cháu duy nhất này,chính là có biện pháp. Ông vội vội vàng vàng .

      “Tú Nhi à,ta sao có thể cần cháu chứ…đây là ta lo cho tương lai của con mà.”

      Tú Ngân cúi đầu,mái tóc vì còn chưa thành niên nên vẫn tùy ý thả dài,chỉ buộc dây lụa màu trắng tinh khiết. Vì nàng cúi đầu,nên ba ngàn sợi tơ rủ xuống. Dáng vẻ mất tinh thần của nàng vô hình giống như có móng vuốt cào cào trong lòng Định quốc công.

      “Tú Nhi ngoan,Gia Gia sai rồi có được hay ,cháu ngoan đừng khóc đừng khóc”

      “Phụ thân,người lại chọc Tú nhi khóc,người là quá lắm.”

      giọng hùng hậu hữu lực vang lên,ngay tức khắc,Tú Ngân thấy mình bay lên,yên yên ổn ổn ngồi trong lòng phụ thân. Ông vừa mới thượng triều xong,lại còn bị hoàng hượng năm lần bảy lượt gọi vào thư phòng hỏi việc.Làm cho thời gian chạy về với con cưng trễ nãi khiến ông vô cùng buồn bực. ngờ vừa vào tới nơi,thấy phụ thân già mà kính,lại đương nhiên chọc cho con cưng khóc. Bảo sao ông đau lòng a.

      Định quốc công,giận đến râu cũng muốn dựng ngược. Này là sao,ông có làm Tú Nhi khóc nha,chỉ là…chỉ là….vô ý thôi có được hả.

      Vậy mà cái thằng con nên nết lại còn dám trừng mắt với ông,tay chân còn nhanh lẹ ôm bảo bối vào lòng ngay trước mắt ông nữa. Đây là muốn ông giận đến phun máu hay sao đây.

      Thế nên,người trong Định quốc phủ lại được dịp nhìn thấy hai vị lão gia già mà kính đánh nhau tá lả…còn cái người gây nên an nhàn cười híp mắt chuyên chú ăn thức ăn hạ nhân mang lên.

      là ngon nha.”
      xixon thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      03:

      Tú Ngân tự nhận đời này nàng có hoài bão nào to lớn hết.Chỉ tâm tâm niệm niệm hết ăn lại nằm.

      Bản thân dù sao cũng là thiên kim chi nữ,được sủng ái bậc nhất của tướng phủ.Cho nên việc hết ăn lại nằm của nàng đáng ra có kẻ nào dám ý kiến có đúng hả.

      Sai,trăm lần sai,vạn lần sai rồi.

      Nàng thực khóc ra nước mắt ,vì cái gì.Nàng chỉ muốn ăn rồi ngủ,nhưng lại bị hết phụ thân lại cùng gia gia phá đám. Nếu là hai người họ sợ nàng ngủ nhiều đến ngu luôn, chung cũng là quá đáng . Hà cớ gì,đến ngay cả Quận Chúa cũng tham gia náo nhiệt là sao,là sao hả…..

      “Thôi thôi,tỷ buông ta ra ,cứ lôi lôi kéo kéo,tay ta cũng sắp chịu nổi mà dọn nhà rồi.”

      Tú Ngân than van,nàng vốn nằm phơi nắng rất an nhàn.Đột nhiên hiểu cái nàng Quận chúa này dở chứng gì,nhất nhất muốn lôi nàng ra ngoài dạo.

      Nàng hứng thú có được hay . Nhớ trước kia,có nhiều năm sống trong cung cấm,tựa hồ cũng quên cái cảm giác dạo phố mất rồi.Nàng chỉ là…cảm thấy thú vị, như thế cung cấm hay phố xá,có gì khác nhau đâu.

      mà,Ngân nhi, cùng ta mà.Khó khăn lắm mẫu thân mới cho ta rời phủ,muội đừng có ngủ mà. mà.”

      “Ài dzô….bà của tôi ơi.Người cứ mà làm thế tay muội cũng đứt a.”

      mà, mà.”

      Quận chúa ngừng lắc lư người Tú Ngân để năn nỉ.Trong đời nàng,thực chưa từng cầu xin ai.Nhưng đối với cái người là thiên kim tướng phủ này,nàng cũng là hết cách a.

      Tịnh Nhã buồn bực nhìn Tú Ngân vẫn nằm dài trường kỉ,ngay cả chuyển người cũng lười a. Nàng bực đến muốn khóc rồi,oa,cái người này quá đáng .

      “Quận chúa sai,Tú nhi,con cũng nên ra ngoài chút .”

      Định quốc công cười híp cả mắt lại.Ông vừa đánh cờ cùng mấy ông bạn già ra gì về.Thấy trời còn sớm định tìm cháu tâm tình chút chút.Nghe cháu nó thỏ thẻ thầm bên tai cũng gọi là thú vui .Đến nơi lại thấy Quận chúa nước mắt rưng rưng hết lôi lôi lại kéo kéo cháu mình.

      Tuy rằng là hai đứa là bạn thuở .Nhưng dù sao nàng vẫn là Quận chúa nha.Có lý nào Quận chúa lại phải năn nỉ bề tôi hay .Ông nhìn cũng thấy vừa mắt a.

      Tú Ngân thấy gia gia đến,nàng ngồi dậy,nghiêng người hành lể với người.Đời này,nàng chỉ coi trọng có vài người.Những người khác ngay cả nhìn nàng cũng lười.Có lẻ tại vì trước kia chịu đủ ấm lạnh lòng người,đối với nhân tâm nàng còn tin tưởng.Trừ gia gia,phụ thân và cái đại phiền toái tố khổ với ông nàng kia.

      “Định quốc công.Người coi cháu người .Ta khó lắm mới rời phủ,muốn cùng nàng chơi a.Nàng lại cự tuyệt làm ta đau lòng a. biết đâu,người phải làm chủ cho ta nga.”

      Tú Ngân thở dài…sao trước đây nàng biết nàng Quận chúa này phiền toái đến thế này hả.Cũng may,nếu nàng nhớ nhầm,năm nay nàng ta cũng mười ba,chỉ hai năm nữa nàng ta tiến cung. Bắt dây tơ hồng,sánh đôi cùng biểu ca của nàng ta a. mong mau mau đến ngày đó a.

      “Thôi thôi,muội là được .Tỷ đừng lay gia gia nữa,người cao tuổi,chẳng chịu nỗi công phu của tỷ đâu a.”

      Tú Ngân đành buông tha cho nghiệp phơi nắng của mình,nhận mệnh bồi Quận chúa dạo phố a.

      Tú Ngân cùng Quận chúa ra ngoài,tuy phải là lần đầu.Nhưng vì an toàn,lại tránh phiền phức,nên Tú Ngân quyết định thay nam trang.Dù sao,có nam tử cùng,cũng coi như tránh ít phiền toái .

      Tịnh Nhã tròn mắt ngắm Tú Ngân trong lớp áo nam nhân, khỏi nhìn đến ngây ngẩn.Nàng chưa từng thấy nha, ra Tú Ngân mặc nam phục lại tuấn nhã đến vậy.

      Vốn dĩ từ lúc bệnh dậy,Tú Ngân càng lúc càng gầy,dáng người lại cao.Thêm cái khí chất lười nhác lại thong dong,tựa hồ làm người ta nhìn đến thể rời mắt.

      Mắt hạnh trong suốt nhắm hờ,ngũ quan ngay thẳng cố tình lại thêm bạc môi cong cong,cố ý tự như cười mà cười.Nam phục tím nhạt lại tôn thêm vẻ cao quý thong dong. Ngọc bội tùy thân đeo bên hông,quả chỉ nhìn cũng biết người sang cũng là quý.

      “Tú Ngân,muội như này…ta muốn lấy chồng rồi.”

      Tú Ngân cười khẽ,mắt hạnh thản nhiên nhìn ra ngoài cửa xe,lười biếng ngã người gối mềm.Tâm trí biết du đãng đến nơi nào.

      ra,Tịnh Nhã biết,bởi vì,nàng vốn là du hồn trọng sinh biết bao nhiêu tuổi.Đương nhiên khí chất còn là tiểu hài tử đầu xanh. Chỉ là trải qua trăm ngàn ngày đêm nơi cung nội,cho dù cố dấu,nhưng có những thứ thuộc về bản chất,cho dù có dấu cũng tự lộ ra.Giống như nàng lúc này,dù cố che phong thái cung phi năm xưa,nhưng vẫn là thể che đậy hết. Tao nhã,thong dong.Nhìn như biếng nhác lại mang theo mê hoặc khó cưỡng lại được. cái nhấc tay cũng là phong thái cao quý mà ngay cả Tịnh Nhã cũng chưa thể có được.

      Xe ngựa chạy rất nhanh đến thành Đông,hình như sắp đến kì họp chợ.Nơi nơi thấy người người dăng đèn kết hoa nhìn vô cùng nhộn nhịp.

      “Ngân nhi,nhìn xem nhìn xem,đẹp quá chừng .”

      Tịnh Nhã giống như tiểu hài tử,tóm lấy tay Tú Ngân chỉ những thứ nàng hứng thú.Tú Ngân mặc cho nàng ta lôi kéo,dù sao ở kinh thành chuyện nam nữ cũng gò bó như những nơi khác. phố cũng ít những đôi nam thanh nữ tú cùng nhau dạo chợ.

      “Tịnh Nhã,nên gọi là Ngân ca nha.’’

      Tú Ngân cười,dùng cán quạt tùy thân chưa từng mở ra nâng khẽ cầm của Tịnh Nhã.Làm cho nàng ta vô cớ đỏ mặt.

      “Quá đáng,đùa cợt ta sao.”

      Tú Ngân phá lên cười lớn,làm vô số nương xung quanh khỏi ngẩn ngơ.Tịnh Nhã kìm được lầm bầm mắng.

      là trêu hoa ghẹo nguyệt, là hại nước hại dân mà.”

      Câu ấy lại rước thêm tràng cười to nữa của Tú Ngân.

      Hai người cứ thế cười cười dạo khắp nơi ở thành Đông,rước lấy biết bao nhiêu ánh mắt ngẩn ngơ của cả nam lẫn nữ cũng dạo chợ. Đến khi chân có chút đau,Tịnh Nhã mới chịu dừng lại nơi tửu lâu để lấp đầy cái dạ dày réo.Cũng như tránh bớt cái nóng bên ngoài.

      Bước vào tửu lâu Thuận Hành,vốn là tửu lâu chẳng có tiếng gì trong kinh thành.Từ lúc hai năm trước, biết do vị lão bản nào thu mua lại, thêm phen thay thay đổi đổi,lại trở nên phi thường nổi tiếng.Người ta đồn rằng lão bản thần bí kia chính là thần bếp trong truyền thuyết.Có như thế mới có thể nghĩ ra những món ngon độc đáo đến bực này.

      Tửu lâu chia làm ba tầng,dưới cùn là nơi tiếp đãi thường dân bá tánh,ai ai bước vào tửu lâu cũng là khách,cho dù chỉ dùng mỗi tô mì lạnh cũng được tiếp đãi nhiệt tình.Cho nên nơi này phi thương náo nhiệt.

      Tầng hai là nơi dành cho các quý tộc có chút tiếng tăm trong kinh. Nơi này bố trí thanh nhã,có cữa sổ rộng nhìn bốn phía,lại có nhã mai bày xung quanh. khỏi khiến người ta thấy nhàn thong thả khi đến đây.

      Tầng cùng,là nơi sa hoa cũng như là nơi khó vào nhất trong tửu lâu. như hai tầng kia ai cũng có thể vào được.Tầng ba chỉ chuyên dành cho những nhân vật quý thể . Thậm trí có muốn tiến vào tầng cùng cũng phải là đặt trước chỗ cho mấy tháng trước a.

      Tú Ngân có nhã hứng lên tầng cùng làm gì,nàng chỉ chọn đại bàn gần ngay cửa sổ,có thể tự do ngắm nhã mai lung lây trong gió.Tịnh Nhã cũng hứng thú,theo chân Tú Ngân ngồi vào bàn,ngẩn đầu nhìn tiểu nhị mặc áo màu lam sạch điềm tĩnh đưa thực đơn rồi đứng đợi ở bên cạnh.

      Tú Ngân nhìn quyển thực đơn mở sẵn bàn có hơi nhíu mày tựa hồ như suy ngẫm chuyện gì.

      Tịnh Nhã chọn vài món ăn thanh đạm cùng với bình trà ngon,những ngày hè nóng nực này,nàng chút cũng muốn ăn thức ăn dầu mỡ a.

      Tiểu nhị nhận lại thực đơn mĩm cười lui ra ngoài. Tịnh Nhã đưa mắt nhìn nhã mai bên khung cửa lấy làm lạ .

      “Tháng hè sao lại có nhã mai a?”

      Tú Ngân cười,vươn tay chạm vào cánh hoa lung lay trong gió.

      “Nhã mai này vốn là hoa vải,có nơi còn dùng tơ mỏng mà dệt thành.Trăm mối vạn mối mới thành đóa nhã mai.Tự nhiên,thanh cao,cũng là nhàn nhã đến như này mà thôi.”

      Tịnh Nhã cũng đưa tay chạm vào,nơi này quả là tửu lâu bậc nhất.Hoa vải tinh mỹ như thế này trong cung còn hiếm,vậy mà ở đây lại chỉ dùng để trang trí thôi a.Quả là lãng phí a.

      Tú Ngân nhìn vẻ thèm thuồng khó nén của Tịnh Nhã khỏi bật cười.Nàng luôn tỏ ra điềm tĩnh, ra cũng chỉ là đứa trẻ chưa lớn a.

      Trong lúc hai người an nhàn dùng bửa,đột nhiên nghe tiếng cải cọ từ bàn bên cạnh.Vốn là nơi mấy vị công tử tụ nhau lại ngâm đôi câu thơ mèo quào lại cứ thích bàn chuyện quốc thế gia.

      Tú Ngân vốn muốn quan tâm,mệng là của họ,muốn a.Nhưng cố tình càng lại càng khó nghe.Làm cho Tịnh Nhã ngồi bên cạnh cũng phải đỏ mắt.

      “Ta ,cái gì mà là Thái tử điện hạ minh chứ,ngươi xem xem,bên ngoài quan ngoại nước sôi lửa bỏng.Chỉ có Vương gia quanh năm bôn ba a,nào có thấy Thái tử đưa chân đến,hừ, cái gì mà thủ túc tình thâm,đây chẳng qua là tránh việc để hưởng sung sướng a.”

      tên công tử mặc nam phục màu huyền oang oang giữa bàn,kéo theo ít ngường đồng tình.Ai ở Vĩnh Cực hoàng triều lại biết,Vĩnh Cực đế chỉ có hai con trai, chính là Thái tử đương triều, là Vương gia nổi danh là chiến thần nơi quan ngoại.

      Từ khi còn mười hai,Vương gia cầm quân giết giặc,thay cha thay bảo vệ giang sơn. Ai nhắc đến vị chiến thần này cũng khỏi lắc đầu bái phục.

      Hành xử lạnh lùng tàn nhẫn,thông minh lại thêm tài cầm quân,kể từ ngài ấy ra nơi biên ngoại,hàng năm tin đưa về đều là tin chiến thắng.

      Chỉ dùng hai vạn quân đánh thắng đẩy lùi hai mươi vạn đại quân của Ung quốc ra khỏi ngàn dặm biên ngoại,thu phục tám tỉnh Trưng Hà cùng Tây Ngổ về dâng lên Vĩnh Cực Đế,khiến cho ông khi ngủ cũng phải cười a.

      Cho nên ít người coi Vương gia như thần tượng,lại thầm so sánh với vị Thái tử an nhàn sống trong cung nội, khỏi có chút oán hận a.

      Tịnh Nhã vốn là nương gia giáo,chưa từng phẩn nộ lớn tiếng với bất kỳ ai.Nhưng quả lần này nàng chỉ muốn nhảy vào mà xé rách miệng cái tên vừa .

      Nhưng nhanh hơn nàng, vị thư sinh nhìn bé,đơn độc ngồi giữa mọi người lên tiếng,giọng ta nhưng lại cố tình, nén được tức giận mà lớn tiếng khiến gương mặt đỏ bừng bừng.

      “Ngươi chỉ là mãn phu,biết gì chuyện Hoàng gia mà .Thái tử điện hạ tâm tính thiện lương vốn chính là ngày đêm lo cho dân cho nước,nào phải cái dạng mà ngươi chứ.”

      Ai ngờ kẻ đó khinh thường.Cười khẩy.

      “Tâm tính thiện lương a, như ngươi cứ tâm tính thiện lương cứ an nhàn bên cung tần mỹ nữ,còn mặc người rong ngựa hiến thây nơi biên ngoại sao.Nếu phải có Chiến thần Vương gia,há có thể an nhàn được như thế.”

      “Ngươi … ngươi…’’

      Tú tài kia có tâm muốn biện giãi nhưng lại biết sao,gấp đến mặt cũng phát đỏ.

      Tịnh Nhã cũng gấp đến muốn khóc.

      Biểu ca của nàng nào có an nhàn như họ nới,tối nào cũng phải làm việc tận khuya.Sáng sớm lại chầu trực bên Hoàng cữu hầu hạ,lại cùng người san âu lo,chăm lo cho bá tánh,chưa từng nghĩ đến bản thân.Người như thế cớ sao lại bị phỉ báng chứ.

      Tú Ngân nhìn nàng gấp đến nước mắt chạy quanh,khẽ thở dài.Nàng sao biết chứ,kiếp trước cũng nghe ít mấy lời bàn tán thị phi,cũng từng cho là như thế.Đến khi hiểu ra …thôi thôi…cũng coi như trả phần ân tình .

      “Tịnh Nhã a,lão sư có dạy,làm người có bốn hạng.

      Hạng thứ nhất chính là mang mệnh quý thể .

      Hại thứ hai chính là mệnh căn tốt đẹp,hạng thứ ba chính là kẻ tiện hạng cuối cùng tỷ có biết là gì ?Chính là hạng súc sinh a…

      Tiểu nhị,ta đến tửu lâu dùng bửa,có sao lại phải nghe tiếng súc sinh sủa a.”

      Tú Ngân nhàn nhạt ,giọng nàng vốn lớn nhưng lại trùng hợp lúc bốn bề yên lặng nên nghe vô cùng ràng.

      Mấy kẻ hùng hùng hổ hổ bàn cãi giống nhau tựa hồ bị tát vào mặt.Làm sao cũng nuốt được cục tức này. Ngay tức khắc cùng nhau đứng lên tựa hồ muốn gay chuyện.

      Tịnh Nhã có chút sợ hãi,nhưng nghĩ đến chuyện biểu ca bị thóa mạ lại cũng tức điên mà trừng mắt nhìn.

      Cái kẻ vừa rêu rao vên váo hét.

      “Mi là kẻ nào,dám chúng ta là súc sinh.”

      “Ai nha…bổn công tử khi nào chỉ mặt điểm danh ngươi là súc sinh,chính bản thân ngươi tự nhận a.Liên quan gì bổn công tử hả.”

      Tú Ngân biếng nhác ,ngay cả mắt cũng thèm nhìn.

      Ngay giữa khi khí căn thẳng,có vị công tử vừa lầu ba xuống,vô tình nghe sót chữ nào,liền thấy hứng thú chạy chở ngược lên lầu.

      Vị công tử ấy mặt mày hớn hở cứ nhằm cửa mà xông vào làm hai nam tử uống rượu cũng lấy làm ngạc nhiên.

      trong hai người nam tử lên tiếng.

      “Sao lại quay lên rồi, phải đệ đời người có ba cái gấp sao hả.”

      Vị công tử kia có chút thèm để tâm xua xua tay .

      “Đệ vốn muốn giải quyết cái bụng này nha,nhưng bên dưới có mấy kẻ ra gì nhắc đến hai huynh,nghe sao mà thúi chịu được.Đệ còn xem trò hay, nghe có người mắng bọn chúng là súc sinh,chậc vô cùng đặc sắc nha.”

      Vị nam tử kia lắc đầu.

      “Đệ đó,càng lúc năng càng mất phong phạm gia giáo, mà biết còn lôi đệ đánh a.”

      Vị công tử đó mặt mày nhăn nhó,.

      “Đừng có nhắc đến mẫu thân của đệ ,trong nhà chỉ có mỗi Tịnh Nhã là được cưng chìu ,đệ cùng mấy huynh thành của dư rồi…a nhắc mới nhớ,Tịnh Nhã cũng ở bên dưới a.”

      Lời vừa xong đột nhiên nghe tiếng đổ vỡ từ bên dưới truyền lên,ngay tức khắc cả ba nam tử mặt khỏi có chút biếng sắc,liền nhanh chân chạy xuống bên dưới.Chỉ có điều vạn vạn lần ngờ đến,cái mà họ nhìn thấy là…..



      Cả nhà cho áo hỏi tý,con của em của vua gọi là thế tử với quận chúa đúng hông, viết nữa trừng cái quên bén cách sưng hô trong hoàng tộc mất tiêu,có gì sai mọi người chỉ cho áo với nhá.... =D
      xixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :