1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Tuyệt đại ngự y không dễ làm - Tố Khúc Tuyết(c43) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Tuyệt đại ngự y dễ làm:
      Tác giả:Tố Tuyết Khúc



      Convert :Tuyết Băng Nhi

      Giới thiệu
      Nàng là thí nghiệm thất bại, từ người sống trở thành đời thực vật rồi bị chính người mình ngưỡng mộ nhất thiêu chết.

      Lần sau tỉnh lại, nàng trở thành đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi, bị mất ký ức kiếp trước, được lão giả mang về nuôi.

      Nàng.

      Làm trái tim băng giá của họa sư hoàng cung phải tan chảy.

      Làm vị vương gia bị bỏ rơi phải bỏ hàng phòng bị chỉ vì muốn được ở bên nàng.

      Làm ân nhân cứu mạng của người được mệnh danh là cửu ngủ chi tôn.

      Tất cả đều vì nàng mà dây dưa dứt.

      Vào hoàng cung trở thành ngự y,lại tiếp tục bị cuốn vào cung đấu.

      Cuối cùng nàng thuộc về ai??

      Nàng chỉ mong cuộc sống an nhàn bên người mình thương, khó đến vậy sao. đời kết thúc lại mở ra hành trình khác còn gian nan hơi nhiều.​
      lyly thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 1:Kiếp trước

      “Thầy ơi, tốt, tốt rồi!Chỉ số huyết thanh vượt ra ngoài dự trù, thí nghiệm cách nào điều khiển được!”

      nam sinh thân mặc áo khoác trắng chạy đến phòng làm việc bên cạnh lớn tiếng .

      “Cái gì?!” Thầy giáo nghiên cứu chi tiết nghe vậy, lập tức đứng dậy chạy về phía bên cạnh phòng thí nghiệm.

      chiếc giường thí nghiệm, nằm, bé sắc mặt dần dần tái nhợt, hô hấp dồn dập, cả người bắt đầu rung lên.

      Các máy báo số liệu giám sát ngừng réo lên.

      Mỗi hạng chỉ tiêu cũng bắt đầu cao, mạch đập, tim đập, huyết áp.....

      Người đàn ông mặc áo khoắc trắng nhìn những số liệu ngừng xuất kinh ngạc đến ngây người, trong nháy mắt đứng ở cửa biết như thế nào cho phải.

      “Thầy, Tuyết Mực làm sao bây giờ? Tuyết Mực làm sao bây giờ? Thầymau cứu ấy !”

      Nam sinh bên cạnh ngừng lôi kéo ống tay áo của người đàn ông, lớn tiếng hô.

      Người được gọi là thầy kia lúc này chỉ ngơ ngác nhìn, cái này cũng cách nào kiểm soát được, trong miệng ngừng lẩm :“Ta biết… ta biết...... trách ta trách ta......”

      Nam sinh tức giận nhìn người thầy mà trước đây mình vô cùng kinh trọng, lại nhìn thống khổ giường , tựa như nổi điên kéo lầy người đàn ông kia.

      “Thầy, thầy mau cứu ấy, mau cứu ấy ! Thầy thí nghiệm này có vấn
      đề gì mà! Thầy mà!!!”

      Người đàn ông kia cứ như vậy tùy ý đánh, nhúc nhích.

      lúc sau, cái nam sinh kia đứng dậy tới bên giường thí nghiệm, phát cái bé kia hết thảy đều khôi phục bình thường, an tĩnh như vậy nằm ở nơi đó.

      khắc kia, run rẩy tới sờ mạch tượng của nàng, sau đó nhảy lên vui mừng phát ! ôm nàng khóc lớn!

      “Thầy, ấy có chết! Tuyết Mực có chết!” Nam sinh cao hứng hướng về phía người đàn ông bên cạnh .

      Nghe vậy, người kia như có chút khí lực, từ từ, từ mặt đất bò dậy, tới trước giường thí nghiệm.

      Nhìn giường người lẳng lặng ngủ, than dài hơi: “Hoàn hảo, tính là thất bại!”

      Có được chút điểm an ủi, bắt đầu kiểm tra nàng lần nữa, nghiên cứu các hạng chỉ tiêu, rốt cuộc là nơi nào xảy ra vấn đề.

      “Ừ!” Nam sinh kia cũng có tinh thần, bắt đầu xem xét các số liệu khác.

      Ai cũng có phát , bé nằm ở thí nghiệm giường ra là thể tỉnh lại nữa.

      Nhưng là, ý thức của nàng lần này lại rất thanh tĩnh.

      Nữ sinh nằm giường dường như ngủ trong thanh tỉnh, nhưng ra nàng nghĩ muốn cử động.

      Chẳng quan là cảm giác mệt mỏi quá a!

      Ngay cả ánh mắt cũng mở ra được, tay chân cũng nhúc nhích được.

      Tựa hồ qua lâu lâu, nàng lại nghe đến nam sinh kia ở hô:“Lão sư, Tuyết Mực vĩnh viễn cũng tỉnh lại nữa! Vĩnh viễn tỉnh lại nữa!!!”

      Lòng của nàng phút chốc dừng lại!

      Vĩnh viễn tỉnh lại nữa?

      Nàng biến thành người sống đời sống thực vật?

      Ngừng thở, nàng muốn nghe người khác trả lời, dùng chút lòng tin cuối cùng vào cái điểm nhận định này.

      Nhưng là, nàng nghe được người nam nhân kia,cái lão sư mà nàng tín nhiệm nhất, lời.

      biết qua bao lâu, nàng nghe được trong gian có số động tĩnh, nàng còn nghe thấy cái kia thanh của lão sư.

      :“Tuyết Mực, xin lỗi. Thí nghiệm thất bại. Nhưng là, ta thể lưu ngươi. Viện trưởng ủng hộ cái hạng mục này, cho phép bất cứ cái sai lầm nào, cũng nguyện gánh trách nhiệm này. xin lỗi......”

      Người nam nhân kia khóc.

      Gục ở người nàng khóc.

      nên!

      nên đối xử với con như vậy!

      Thầy nên để con ra như vậy!

      Nàng khóc hô, nhưng là ai nghe thấy.

      Nàng nhớ tới mình đối với người thầy này vô cùng sùng bái cùng ngưỡng mộ, nhớ tới mình từng hưng phấn và kích động như thế nào khi biết được tham gia cái thí nghiệm này.

      Nàng nhớ tới người nam sinh cùng mình đàm luận ước mơ sau khi kế hoạch này thành công......

      Tất cả mồn trước mắt, nhưng hôm nay, nàng trở thành vật hy sinh.

      ………………

      Nàng biết có phải mình ngủ thiếp bao lâu, nhưng nàng đột nhiên cảm giác được quanh thân nóng lên.

      Đau quá!

      Cảm giác rung động da mặt.

      Mùi thịt nướng,cùng tiếng lách chách vang lên xung quanh.

      Bốc cháy?

      Nàng phút chốc tỉnh lại!

      Nhìn qua ô vuông trong cái gian rộng lớn, lửa lớn cháy hừng hực đem nàng cắn nuốt.

      Xuyên qua khe hở, nàng nhìn thấy khuôn mặt vô cùng quen thuộc!

      cam lòng!

      Sợ hãi, bi ai, phẫn hận......

      Cho dù thành quỷ ta cũng bỏ qua cho các ngươi!!!

      Thình thịch -----!

      Ngày hôm sau, tin tức báo sáng, trang đầu đầu đề viết :” Hôm qua vào lúc đêm khuya, viện nghiên cứu y học phát nổ,giáo sư ưu tú Vương Tuấn gặp nạn chết tại chỗ. Theo thông tin thêm, học sinh tham dự thí nghiệm lần này Lâm Tuyết Mực nay mất tích......
      Chương 2: Kiếp này

      Ngọc Nữ thiên sơn, tuyết trắng mịt mùng làm cho người ta chẳng còn nhìn thấy phương hướng.Giương mắt nhìn lên, mảnh tuyết trắng, phân thiên địa .

      Nhưng vẫn có người có thể ở nơi tuyết trắng bao phủ này tung hành tự nhiên, lạc địa sinh căn.

      Bạch Phát Lão Giả đeo giỏ trúc, trong chiếc giỏ tràn đầy thảo dược.

      Vừa vừa đối với tiểu nam hài phía sau :“Cảnh tuyết trắng bao phủ đất trời mặc dù có thể khiến người khác mất mạng, nhưng cũng là mảnh tiên cảnh hiếm thấy đúng .?!”

      Tiểu nam hài phía sau đương nhiên hiểu được lão giả gì,nó ngừng xoa xoa tay bé:“Sư phụ, tuyết rơi dày quá,tuyết liên kia cần hái nữa có được ?”

      Lão giả quay đầu lại nhìn tiểu nam hài chút, :“Ngại lạnh?”

      Mặt tiểu hài tử sau lưng lão đỏ lên vì lạnh nhưng vẫn :“ có, có ạ.”

      Lão giả chuyện, tiếp tục về phía trước.

      Tiểu nam hài phía sau cũng còn nhiều lời nữa, tiếp tục theo.

      Bỗng nhiên tiểu nam hài :“Sư phụ, con giống như nghe thấy có thanh gì đó.”

      Lão giả thấy tiểu nam hài hai mắt sáng lên, hỏi:“Muốn nhìn sao?”

      Tiểu nam hài nặng nề gật đầu:“Dạ!” rồi ngay lập tức bổ sung :“Sư phụ, nếu là con tiểu thú, con nuôi dưỡng nó có được ?”

      Lão giả cười nhưng , trong bụng cảm thán quả là trẻ con!

      Tiểu nam hài như thấy được suy nghĩ của lão giả, nó chạy nhanh tới phía trước, xem có phải là con tiểu thú hay ?

      Có thể nhìn thấy con ngân hồ giống bữa trước hay ?

      Nghĩ tới đây, mặt liền càng thêm hưng phấn.

      “Sư...... Sư phụ, sư phụ!” Đợi đến khi tìm được nơi phát ra thanh , tiểu nam hài nhúc nhích, lớn tiếng gọi sư phụ.

      Lão giả thấy bộ dáng của đứa trẻ hưng phấn lúc nãy của tiểu nam hài, vốn định mượn lần này giáo dục phen, nhưng thấy đột nhiên dừng lại, ông khỏi gia tăng cước bộ tiến nhanh về phía trước.

      đứa trẻ mới sinh.

      Đứa trẻ được bọc trong những lớp chăn dày.

      Hôm nay tuyết rơi nhiều nên nó cũng bị chôn xuống tầng.

      May nhờ được đặt tảng đá nên người khác mới thấy góc khăn màu đỏ lộ ra.

      Đẩy lớp tuyết ra, tấm vải màu đỏ thêu đôi uyên ương.

      Bên trong,khuôn mặt nhắn của đứa trẻ mới sinh vì đông lạnh mà đỏ bừng, môi phát tím, lúc nhìn thấy cười đến vui vẻ.

      Lão giả trong bụng chấn động mạnh, đứa này ở nơi băng thiên tuyết địa này thậm chí khóc nháo, nụ cười kia khiến sinh lòng thương xót.

      Trong tã lót, miếng vải giống như ống tay áo rơi xuống .

      Phía viết mấy chữ bằng máu đỏ: “Ngọc Nữ Thiên Sơn động tình, khi hoan, vô ảnh vô tung.”(mình cũng hiểu đoạn này lắm,các bạn thông cảm nhé)

      Huyết thư?

      Bất kể như thế nào, trước phải cứu đứa này!

      Lão giả ôm lấy tã lót, mang theo nam hài biến mất ở Tuyết Vực.

      Ai cũng biết, trong cơ thể của đứa trẻ mới sinh này mang trong mình linh hồn của ngàn năm sau,họ lại càng có người biết, ở thời khắc nhìn thấy lão giả, cái linh hồn kia mạnh mẽ đem trí nhớ của mình phong ấn......
      Chương 3.1 : Lần đầu gặp gỡ

      Dưới bầu trời trong suốt màu lam, đáo hoa Vân Đằng tinh khiết nhiễm bụi trần
      nhàng chảy xuôi theo dòng nước.

      nơi khác,dưới mãnh trời xanh mây trắng, mênh mông tuyết phủ, đội nhân mã đuổi theo con mồi của mình.

      Bỗng nhiên nam tử trẻ tuổi thắng ngựa quay đầu, đuổi theo con ngân hồ hiếm gặp.

      con ngân hồ toàn thân tuyết trắng, rất hiếm thấy.Càng khó hiểu hơn đây chính là dưới chân dãy tuyết sơn ngàn năm bị bao phủ bởi tuyết.

      “Đây phải là cái thọ lễ rất tốt sao?” Linh quang chợt lóe, nam tử trẻ tuổi khóe miệng tràn đầy nụ cười.

      nhanh chóng húc vào bụng ngựa, đuổi theo phía sau.

      Lắp tên lên cung.

      Tên bắn bay theo hướng ngân hồ chạy trốn.

      Thất thủ, lại thất thủ!

      Này ngân hồ quả quá được linh hoạt, mấy mũi tên đều bắn tới nó.

      lắc đầu thở dài, đoàn bạch khí từ miệng trung tràn ra.

      Bỗng nhiên, trận đau nhói xuất ở phía sau.

      Theo đau đớn nhìn lại, cái mũi tên cắm ở vai trái của !

      Đột nhiên xuất đau đớn khiến phân ra tâm, làm kinh động đến con hắc mã.

      Con ngựa chạy như điên mấy bước ngã vật ra mặt đất.

      Nam tử cũng theo đó mà rớt xuống đất.

      thầm may mắn vì tuyết đọng dày giúp giảm thương tổn, đến nổi rất thảm.

      Quay đầu lại nhìn vai trái,máu đỏ tươi ghê người ngừng chảy xuống, giọt ở mặt tuyết rồi tan ra.

      Rốt cuộc cũng biết tại sao tuyết trắng cùng Hàn Mai luôn là cảnh đẹp được gắn kết với nhau.

      Quả nhiên, đỏ trắng hai màu phối hợp với nhau nhìn đẹp.

      Nam tử nhanh chóng tự giễu bản thân vì suy nghĩ của mình, nhanh chóng làm phân tâm để giảm bớt cái cảm giác đau dớn vai.

      Giương mắt nhìn chung quanh, mãnh tuyết trắng mịt mờ, có người ở.

      Ngân hồ hẳn là có linh tính , đem dẫn tới cái tình cảnh này, chỗ thoát thân.

      “Hmm…” than , luồng hơi trắng suốt rồi thoáng cái biến mất.

      Lúc trước vận động ra nhiều mồ hôi, giờ gió lạnh thổi qua càng thêm thấu xương.

      Thân thể cũng dần dần cảm thấy có chút lạnh.

      Chẳng lẽ mình cứ như vậy chết ở chỗ này?

      Nếu như mình chết, có bao nhiêu người vui mừng khôn xiết đây?

      Những người cúc cung tận tụy bên người trước đây, có bao nhiêu người rơi lệ ?

      biết, cũng muốn biết, chỉ hướng lên trời mà cười dài.

      “Ha ha ha ha Hmm......”

      Từ xa , đoàn tuyết từ từ hướng bên này tới.

      Càng ngày càng gần, thấy ràng đó là người.

      Chỉ thấy người nọ đeo người cái giỏ trúc , bên cạnh có con ngân hồ mà vừa rồi truy đuổi.

      Đợi cho người kia đến gần, phát người kia cư nhiên lại là cái oa nhi, những vậy,đây còn là cái nữ oa nhi xinh đẹp.Nương theo cơ thể nữ oa, mùi thuốc thổi qua.

      Nữ oa nhi nhìn , mở miệng: “Nguyên lai là ngươi muốn cướp Linh Lung của ta!”

      Linh Lung, ra là tên gọi của con ngân hồ này.Đúng là đủ lung linh.

      nhìn chút mình vai trái, bất đắc dĩ cười :“Bây giờ ta trúng tên, ngươi cũng nên bớt giận rồi.”

      Nghe vậy, nữ oa nhi hướng bả vai nhìn lại, có chút kinh ngạc.

      đột nhiên cảm thấy cái oa nhi quá khả ái cùng đáng .

      Là vì con ngân hồ kia mà đến tính sổ sao!

      muốn trêu chọc nàng vài câu, lại phát nữ oa nhi để giỏ trúc xuống, từ bên trong lấy ra mấy loại thảo dược đặt ở trong miệng bắt đầu nhai.

      Thời điểm cây cỏ ở miệng nàng, bỗng nhiên tới hình ảnh ăn cỏ của tiểu bạch thỏ.

      Nhai lấy dược thảo ở trong miệng, nữ oa nhi từ trong lòng ngực móc ra bình sứ , rắc lên xung quanh miệng vết thương của nam tử.

      Máu từ từ khô lại, rồi từ vết thương cảm giác có chút thoải mái. muốn hỏi nàng làm gì đó, đột nhiên cảm giác trận đau nhói ở vai.

      Ngay sau đó nàng lại đem bình sứ rắc chút thuốc lên vết thuơng, rồi đem thảo dược được nhai cẩn thận đắp lên vết thương, sau cùng, nàng xé mảnh vải từ y phục của người nam tử để băng bó.

      Tiếp theo nàng như hài lòng mà cất tiếng cười, cùng lầm bầm lầu bầu:“Làm xong! Ta quả thực càng ngày càng lợi hại. Hì hì! Có phải hay Linh Lung?”

      Ngân hồ ở bên chân nàng ngừng chạy xung quanh.

      hỏi:“Tại sao phaỉ xé y phục của ta?”

      Nàng vẻ mặt vô tội:“Băng bó cho ngươi, lẽ phải xé y phục của ta?”

      Sau đó quay đầu hướng về phía ngân hồ ,“Linh Lung, người này hiểu chuyện. Chúng ta thôi!”

      khỏi mắc cười.

      Cái này tiểu oa nhi!

      “Tiểu bạch thỏ ngươi tên là gì?” tự chủ hỏi ra.

      “Ta mới phải tiểu bạch thỏ, ta gọi là......” chưa xong, chỉ thấy nữ oa nhi vẻ mặt đề phòng, kêu tiếng “Linh lung”, rồi nhanh xa.

      Cho đến khi biến mất ở Tuyết Vực mịt mờ

      thất thần, từ phương xa,nam tử nghe thấy tiếng vó ngựa xốc xếch truyền đến, cùng thanh của đám người.

      Trong nháy mắt nhìn thấy , lập tức đám người nhảy xuống ngựa rối quỳ xuống đất:“Bọn thuộc hạ bảo vệ chu toàn, xin chủ tử xử phạt!”

      nhìn vết thương của mình được băng bó tốt, lại nhìn này đám người quỳ xuống đất, mặt chút thay đổi :“Đứng lên .”

      Chuyện gì cũng phaỉ đợi trở về rồi từ từ xử lý, nhất định phải xử lý tốt!

      Trước khi , nhìn lại cái Tuyết Sơn mờ mịt.

      Trở về, có rất nhiều chuyện phải điều tra xong......
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 3.2:

      Lửa than ở trong lò ngừng phát ra tiếng tách tách rung động, chiếu lên làm mặt người cững ửng đỏ.

      Lão nhân tóc trắng nhìn cái thanh niên trước mặt, mặt tràn đầy tán thành.

      Vô luận là mặt mũi, xương tay, hay là bản lĩnh, tất cả đều làm cho phi thường hài lòng.

      Mà quan trọng nhất tuyệt kỹ của cũng có người kế nghiệp.

      Nghĩ vậy, lão nhân vuốt râu cười dài.

      lúc hai người được cười vui vẻ, cửa bị đẩy ra, trận gió rét cũng theo đó mà xen vào.

      “Lạnh quá lạnh quá...... Linh Lung mau vào!” bóng tuyết trắng nhanh chóng bay vào phòng, rồi nhanh chóng vọt đến lò lửa bên cạnh để hơ.

      “Tuyết nhi.” Lão nhân kêu lên.

      “Dạ. Sư phụ.” Nữ oa nhi lên tiếng trả lời, rồi tiếp tục giúp hơ lửa cho con ngân hồ bên cạnh.

      Lão nhân đối với người trẻ tuổi mỉm cười lắc đầu, lại thấy người trẻ tuổi nhàn nhạt nở nụ cười nhìn cái nữ oa nhi hơ lửa.

      Lão nhân ho tiếng:“Tuyết nhi, khách tới.”

      Nữ oa nhi nghe vậy, nghiêng đầu qua nhìn.

      Hướng về phía người trẻ tuổi trưng cái cười, sau đó hướng về phía sư phụ cười hắc hắc hai tiếng :“Sư phụ ta pha trà đây.”

      lúc sau,nữ oa nhi bưng vào khay trà, mùi hương nhất thời lan tỏa khắp căn phòng.

      Lão nhân nâng chung trà lên, đưa lên mũi hít vào, sau đó hướng về phía nữ oa nhi :“Uống nhiều trà như vậy, quả trà của Tuyết nhi pha luôn có mùi hương thơm nhất.”

      Được sư phụ khen ngợi, nữ oa nhi đắc ý nhìn người trẻ tuổi cái, trong mắt tràn đầy nghịch ngợm.

      Người trẻ tuổi cũng làm theo, nâng chung trà lên rồi hít vào, sau đó khen ngợi:“Quả nhiên là trà ngon. Hương nồng mà ngán, thanh mà đạm, vừa đúng. Phảng phất như bức Thiên Sơn tuyết tuyết đồ.”

      Nghe vậy, lão nhân vuốt râu cười :“ hay! hay! Đây chính là trà lài Tuyết Liên mà Tuyết nhi trân quý nhất a, lại dùng tám phần nước tuyết tan để chế ra đó. Ha ha! Có thể dung nhập nó vào bức tranh Thiên Sơn tuyết đồ,Thất Dạ, ngươi quả là kỳ tài khó có được a!”

      Người trẻ tuổi cười :“Sư phụ quá khen.”

      Ngay sau đó đặt chén trà xuống, vung lên bào trước, hướng về phía lão nhân quỳ xuống đất ba lạy:“Sư phụ, xin nhận đồ nhi ba lạy.”

      Lạy xong, lão nhân đứng dậy đem người trẻ tuổi đở lên, hướng về phía nữ oa nhi :“Tuyết nhi, sau này đây chính là sư đệ của ngươi.”

      Do hơ lữa lâu mà khuôn mặt nhắn của nữ oa nhi đỏ bừng .

      Chỉ thấy nàng nhìn cái người trẻ tuổi, đứng dậy tới trước mặt , ngẩng đầu, nở nụ cười cái mê người, vỗ ngực đắc ý :“Ngươi sau này là sư đệ của ta! Ta bảo vệ ngươi!”

      Nghe vậy, người trẻ tuổi cúi đầu cười tiếng, xuân phong ấm áp :“Tốt. Sau này làm phiền sư tỷ.”

      Ánh trăng như mặt nước tà tà rơi ở bên giường.

      Người ở giường vươn tay lên, ánh trăng trong vắt xuyên qua bàn tay.

      Bên cạnh ngân hồ cuộn thành đoàn, dưới ánh trăng phá lệ càng thêm xinh đẹp.

      Chợt cái thanh mềm nhu lầm bầm lầu bầu:“Hôm nay là cái ngày gì đặc biệt sao? Đụng phải cái nam hài đẹp mắt. Có phải hay Linh Lung?” xong, chân mày nho nhíu cái,tiếp tục lẩm bẩm:“ biết tối nay có thể hay mơ những giấc mộng kỳ lạ?”

      Dưới ánh trăng, tuyết trắng dịu dàng lóe sáng, phảng phất như đầy đất rơi mất trân châu.
      bóng dáng màu lam nhạt rơi vào mặt tuyết.

      Nhìn lên bát ngát tinh , hít sâu hơi,phải bắt đầu cuộc sống mới thôi
      Chương 4:

      Kinh thành là nơi phồn hoa náo nhiệt, là nơi mà các văn nhân khen ngợi dứt.

      Các loại quý hiếm trang sức, rực rỡ muôn màu.

      Những con người bất đồng dân tộc màu da hối hả chạy.

      cái người bạch y theo người mặc lam nhạt y phục, bộ mặt hưng phấn, vừa vừa sợ hãi than:“Nhìn này! Còn cái này nữa! Chơi tốt!”

      Giống như trẻ con đối với cái thế giới này tràn đầy tò mò, bạch y nữ oa nhi nhìn thấy cái gì mơi khuôn mặt tràn đầy tò mò sợ hãi.

      “Ảnh nhi, đừng chạy nhanh quá, cẩn thận lạc nha.” Lam nhạt nam tử ôn nhu hướng về phía phía sau cái nữ oa nhi, mặt tràn đầy sủng nịch.

      “Biết rồi biết rồi! Bảo đảm ! Hắc hắc!” Mặc dù bảo đảm, nữ oa nhi vẫn khỏi chột dạ cười hắc hắc hai tiếng.

      Nghĩ tới chuyện mấy ngày trước ở tại thành là đuối lý a! chỉ vậy cái sư đệ hẹp hòi này còn bắt nàng phải học những quy tắc khi ra bên ngoài. là đáng giận mà.

      Bất quá vừa xoay người,nhìn thấy pho tượng đất,ánh mắt nàng lại đảo qua tia giảo hoạt.

      “Nghĩ gì thế? Còn theo sát.” Thanh ôn nhuận .

      có gì có gì.” Vị nương được gọi Ảnh nhi nhanh chóng chạy lên theo sau.

      Nàng do dự liên tục rồi len lén lôi kéo gốc áo bào của lam y.Như vậy bị tách ra.

      Phía trước bỗng nhiên ngừng lại đột ngột, làm hại nàng đụng phải cái lam y trước.

      Sờ sờ lỗ mũi, bạch y nữ oa nhi ngẩng đầu nhìn xem cái gương mặt tuấn tú cười với vẻ bất đắc dĩ.

      “Sư đệ ca ca?”

      Chợt nhớ tới cái gì, nàng nhanh chóng thay đổi lời ,“Tịch ca ca...... Làm sao vậy?”

      Ai dà, ai kêu nàng đuối lý, bị lạc mất hai lần, ngay cả sư đệ ca ca cũng thể kêu.

      bàn tay ấm áp nhanh chóng bao lấy bàn tay bé lạnh như băng.

      Nàng nghe được người kia :“Như vậy lạc nhau nữa.”

      trận đỏ mặt.

      Nàng nghe được tiếng tim mình đập thình thịch.

      Hôm nay đúng lúc gặp hội chùa, người tới thắp hương cầu phúc đặc biệt nhiều.

      Nữ oa nhi theo ở phía sau luôn bị chen lấn đến, cánh tay bị dằng kéo, đau xót.

      Nam tử than , dứt khoát đem nàng kéo đến trước ngực, bảo vệ nàng khỏi cảnh chen lấn này.

      Cho nên, trong cảnh hối hả của đám người, thân lam bào y phục ôm oa nhi tuyết trắng.

      Nữ oa nhi len lén ngẩng đầu, thấy mặt khuôn mặt tuấn dật kia, lông mi dài, giọng lầm bầm:“Trước kia thế nào có phát nhìn tốt như vậy?”

      Cuối cùng tới cái địa phương ít người, nam tử đặt nữ oa nhi ngồi xuống thềm đá, chút nữa rồi tiếp”.

      Ngẩng đầu lên, nữ oa nhi nhìn thấy chuỗi mứt quả.

      Phía sau chuỗi mứt quả là nụ cười ấm áp của cái gương mặt tuấn tú mà nàng quen thuộc.

      Thấy nữ oa nhi mặt tràn đầy vui mừng, nam tử đưa tay sờ sờ đầu của nàng, sau đó cùng ngồi xuống bên cạnh nàng.

      Nha đầu này, từ lúc xuống núi tới nay, lần đầu tiên nhìn thấy mứt quả thích vô cùng.

      cũng hình thành thói quen mỗi khi đến nơi tất mua cho nàng chuỗi.

      Nữ oa nhi cầm lấy cây mứt quả, dùng đầu lưỡi liếm liếm từng viên , sau đó nhìn nam tử nở nụ cười dịu dàng:“Rất ngon nha!”

      Nam tử nhìn nữ oa nhi, cười mà .

      Chẳng qua là nhìn nữ oa nhi cắn viên mứt chua khuôn mặt nhăn lại thành nắm.

      Nhìn sắc trời, có lẽ sai biệt lắm tối nay có thể cảnh vương phủ rồi.

      Nữ oa nhi giơ mứt quả ở miệng bên:“Tịch ca ca, ngươi cũng ăn viên. ăn ngon !”

      Nam tử khẽ nhíu mày, cười đến bất đắc dĩ, cái này mứt quả chỉ dành nữ hài tử ăn, đại nam nhân thế nào có thể ăn những thứ này?

      “Ảnh nhi, ta......” Vừa muốn cự tuyệt, lại nhìn thấy cặp mắt tinh khiết linh động đầy mong đợi.

      đành lòng làm cho nàng thất vọng, liền cắn viên.

      Miệng đầy vị chua, xen lẫn với chút ngọt ngào, quả là mùi vị của nhân sinh.

      Nhìn nam tử ăn, nữ oa nhi lòng tràn đầy vui mừng.

      Chẳng biết lúc nào khóe miệng dính đầy đường phèn.

      Nam tử cười, đưa tay vì nàng lau .

      Hết thảy như vậy tự nhiên.

      Ai cũng phát giác có cái gì ổn.

      Tại Cảnh vương phủ.

      Rầm rộ, cũng tráng lệ.

      Từ kiến trúc bên trong phủ có thể thấy được chủ nhân ở đây là người thích rườm rà.

      đôi nam nữ bổng nhiên xuất ở cửa phủ.

      Chỉ thấy nam tử đem ngọc bội ngang hông đưa cho thị vệ canh cửa.

      Trong nháy mắt thị vệ thông báo trở lại, hai tay dâng trả ngọc bội:“Tiên sinh mời vào! Vương gia ở phòng khách chờ ngài.”

      Cất kỹ ngọc bội, dắt tay của nữ oa nhi phía sau, nam tử thong dong vào phủ.

      “Tử Uyên!”

      Theo thanh nhìn lại, xa cái Vương gia mặc tử y hướng bên này nghênh
      đón, theo phía sau là thân thị vệ quần áo tối sầm.

      “Tứ gia.”

      Nam tử lên trước, muốn hành lễ, liền bị ngăn cản:“ có người ngoài, cần khách sáo.”

      Đây là ước định của Tứ vương gia cùng .

      Cả triều đình cũng biết, Tứ vương gia Long Diễm cùng họa sư trong hoàng cung Lạc Tịch có quan hệ rất tốt.

      Tử Uyên, là tên chữ của .

      Vào trong phòng, ngồi xuống, dâng trà.

      Vương gia chỉ vào nữ oa nhi hỏi:“Tử uyên, cái oa nhi này là ai?”

      Lạc Tịch nhìn chút nữ oa nhi rồi :“Giới thiệu, đây là Tuyết Ảnh, sư muội của ta.”

      Nghe vậy, nữ oa nhi mạnh ngẩng đầu nhìn của , cái miệng nhắn chu lên, làm dấu tay “Ta tính sổ với ngươi sau” .

      màn thú vị này vừa lúc bị Tứ vương gia bắt được, việc này khiến cho như có thêm nhiều điều phải suy nghĩ.

      Mà Lạc Tịch chẳng qua là cúi đầu tiếp tục thưởng thức trà, phần môi tràn đầy nụ cười.

      “Tử Uyên, ngươi ba năm, nhưng là thay đổi ít a!” Tứ vương gia cảm khái .

      “Vương gia cũng là cũng thay đổi rất nhiều.”

      Lạc Tịch để tách trà xuống, nhìn Tứ vương gia :“ hiểu ba năm này có chuyện đại gì phát sinh ?”

      Tứ vương gia để xuống trà, :“ Sau khi ngươi ba tháng, Thái Tử ra ngoài săn thú bị người khác bắn lén, bị thương trở về. Ba tháng sau khi, tiên hoàng bệnh qua đời, Thái Tử kế vị. Tân hoàng lên ngôi lần đầu tiên tuyển tú nữ liền tăng thêm cái điều kiện.”

      “hử?” Lạc Tịch cười cười nhìn Tứ vương gia, chờ nghe thông tin tiếp theo.

      “Mà cái điều kiện này, cũng là điều kiện căn bản, đó chính là phải biết y thuật.” Tứ vương gia dứt lời, hớp ngụm trà, sau đó chờ phản ứng của đối phương.

      “Lo trước khỏi hoạ? Tân hoàng quả nhiên phi phàm, ngay cả hậu cung cũng phòng bị tốt.”

      Lạc Tịch mặt như cũ treo nụ cười thản nhiên, chế nhạo :“Sau này các ngự y thể làm việc khác rồi ?”

      Tứ vương gia cười ha ha:“Tử Uyên, cũng chỉ có ngươi nhìn cái gì cũng lạnh nhạt như vậy.”

      Nhìn đến Tuyết Ảnh bên cạnh tiếp tục :“Chẳng lẽ, có ai khiến ngươi đặc biệt để ý sao?”

      Lạc Tịch cười :“Vương gia đùa. Tử Uyên cũng là người phàm, mà là người phàm cũng có chỗ toan tính . Vương gia cũng vậy phải sao?” Sau đó ý vị thâm trường nhìn thoáng qua bóng người áo đen phía sau Vương gia.

      Hai người tiếp chuyện trò vui vẻ, bên cạnh Tuyết Ảnh cũng tự tìm niềm vui, đem cái

      Vương phủ này quan sát hồi lâu.

      Nhất là đối với cái Vương gia này, cảm thấy có chút quen mắt.

      Có phải hay gặp nhau ở nơi nào?

      Ba năm gặp, hai nam nhân chuyện cá biệt lâu, sau đó Tứ vương gia liền phân phó quản gia mang Lạc Tịch cùng Tuyết Ảnh khách phòng nghỉ ngơi.

      “Hay là ngươi cứ ở đây như trước .” Tứ vương gia cười .

      Lạc Tịch chắp tay:“Vậy làm phiền Tứ gia liễu.”

      đường tới khách phòng, Tuyết Ảnh đột nhiên hỏi Lạc Tịch:“Tịch ca ca, ta cảm thấy vị Vương gia này nhìn rất quen mắt! giống như gặp ở nơi nào á.”

      Lạc Tịch sờ sờ đầu của nàng, có chút sủng nịch:“ Ảnh nhi nhận lầm rồi, vì Vương gia lúc trước chẳng bao giờ xa,sau lại có ta phụng bồi nên chắc chắn hai người chưa gặp bao giờ đâu..”

      “Nga.” Tuyết Ảnh cảm thấy có chút đạo lý liền thôi.

      Bước vào gian phòng của mình,nàng ngọt ngào hướng Lạc Tịch : “Đợi lát nữa ta đến tìm ngươi.”

      lúc sau người hầu bên ngoài đều tản .

      Tuyết Ảnh chạy vội tới gian phòng bên cạnh tìm cái người để tính sổ!

      Đẩy cửa vào,nàng thấy cái nam nhân kia mặc y phục đứng quay lưng với hướng cửa.

      “Aaaaa…..”Hét lên tiếng, Tuyết Ảnh nhanh chóng xoay người muốn trốn.

      Ngay lập tức miệng và thân thể nhanh chóng bị chế trụ,bên tai là giọng cười dịu dàng của người kia :”Ngươi là muốn nhìn cái bộ dạng này của ta sao??”.

      “Ngươi, ngươi, ngươi đăng đồ tử!” Tuyết Ảnh khuôn mặt nhắn đỏ bừng.

      Những chổ tiếp súc với người sau lưng nóng dần lên.

      “Ta oan uổng a, hình như là ngươi chính là người chạy vào nhìn lén ta a?” Vòng kiềm chế dần buông lỏng ra, nàng nghe được cái thanh kia ràng là thấy nghẹn cười mà cất giọng ủy khuất.

      Có chút đuối lý, khuôn mặt nhắn đỏ bừng, nắm chặt quả đấm giữ vững trầm mặc.

      “Được rồi! Ngươi có thể trở về a!” Thanh ôn nhuận lài tiếp tục ngân lên, nhưng mang theo tiếng cười khó nhịn.

      “Mới a! Ngươi nhanh chút mặc tốt y phục …” Tuyết ảnh kiên định quay mặt về phía cửa.

      Thân thể được buông ra, nàng nhanh chóng xoay lại nhìn cái mặt của người cười đến run rẩy hết cả mặt, nở nụ cười dịu dàng :” Ta nhìn ta nhìn đó, sao!”

      đầu Lạc Tịch được bó buộc bằng cái dây cột bảo thạch màu lam bạc, cùng bộ lam nhạt trường bào, vẫn là Lạc Tịch trước đây.

      Nhưng là tại sao từ khi xuống núi nàng lun cảm thấy so với trước kia thay đổi nhiều ?

      “Ngươi đến tìm ta có việc?” Lạc tịch rót chum trà đưa tới.

      Tiếp lấy chum trà rồi để xuống bàn, Tuyết Ảnh chống nạnh hỏi: “Ta hỏi ngươi, tại sao lúc trước ngươi lại giới thiệu ta là ‘Sư muội’ ngươi? Ta là sư tỷ của ngươi, là sư tỷ a!!!”

      Lạc tịch trát trát nhãn tình, khóe miệng xinh đẹp loan ra đạo đường vòng cung duyên dáng:“Sư tỷ muội muội sao! Tên gọi tắt chính là ‘Sư muội’ lạc!”

      “Ngươi...... Ngươi...... Ngươi đây là ngụy biện!” Tuyết Ẩnh chợt phát cái “Sư đệ ca ca” biết điều rất nghe lời ban đầu lại là ác ma, siêu cấp lớn ác ma!

      Lôi kéo Tuyết Ảnh ngồi xuống, Lạc Tịch đem trà nóng hổi đưa đến trước mặt nàng, khôi phục lại nụ cười ấm áp trước kia:“Ảnh nhi, ngươi cái kia chính là bí mật giữa chúng ta , sau này ta làm sao liền như vậy giới thiệu ngươi được?”

      Nhìn nụ cười ấm ápkia, suy nghĩ chút, Tuyết Ảnh lầm bầm :“Ta đây ý kiến nữa là được chứ gì?”

      Lạc Tịch cười lên, sờ sờ đầu của nàng, :“Yên tâm, ngươi lỗ đâu.Thành sư muội của ta, ta bảo vệ ngươi a!”

      Nhìn Lạc Tịch, Tuyết Ảnh đột nhiên cảm giác được cái cảm giác này cùng trong mơ giống nhau.
      Chương 4: Bức tranh tâm 1

      Ngự thư phòng.

      Hoàng đế Trẻ tuổi phê duyệt tấu chương.

      “Thần Lạc Tịch ra mắt Hoàng thượng!” bộ lam nhạt, bên hông đeo bạch ngọc bội, Lạc Tịch quỳ gối trước mặt tân hoàng đế.

      “Tử Uyên!”

      mặc long bào dung nhan tuổi trẻ, vị hoàng đế trẻ che dấu được vui sướng:“Mau mau bình thân.”

      “Chúc mừng Hoàng thượng!” Lạc Tịch chắp tay chúc mừng.

      Biết là chúc mừng lên ngôi, trẻ tuổi hoàng đế :“Đáng tiếc khi đó ngươi có ở đây. ai có thể vẻ lại bộ dáng ngay lúc đó của trẫm mà vẽ lại thành bức tranh. đáng tiếc. Tử Uyên ba năm này trôi như thế nào?”

      “Bẩm Hoàng thượng, trôi qua hoàn hảo. Hướng bức tranh Thần Lộ miêu tịch, sống những ngày tranh quyền thế tiêu dao.”

      Chẳng biết tại sao, tại thời điểm lời này, liền nghĩ tới kia tròn trịa nha đầu.

      là ngay cả trẫm cũng hâm mộ a!” Hoàng đế :“Tử uyên, mười lăm này vừa lúc sinh nhật Mai Phi, ngươi hãy vẽ cho nàng bức, để trẫm nhìn xem thành quả của ngươi sau ba năm như thế nào!”

      “Tử Uyên tuân lệnh.” Khẽ làm lễ, Lạc Tịch nhanh chóng đứng dậy.

      Trở lại Ngự họa trai trước kia, thấy vài cung nữ quét dọn gian phòng.

      Lạc Tịch bất giác cười tiếng, tốc độ của Hoàng thượng quả nhiên là mau!

      biết, nụ cười của bây giờ khiến tất cả cung nữ ở đó đều đỏ mặt.

      Trong cung nam nhân vốn nhiều lắm, trừ hoàng đế cùng Vương gia, đại thần, người có thể tự do xuất nhập hoàng cung cũng chỉ có vị họa sư này.

      Huống chi lớn lên cũng tuyệt mỹ khiến người khác ai thích.

      Vì vậy, Lạc Tịch vừa trở lại, cả hậu cung đều biết trở về!

      Cũng có ít các vị Tần phi nương nương chuẩn bị để đến Ngự họa trai chuyến![ quả nhiên, người đẹp trai chính là nổi tiếng!]

      Bút, mực, giấy, nghiên mực, thuốc màu...... Nhìn những thứ quen thuộc trước mắt, ngón tay thon dài theo thứ tự xẹt qua, nhắm mắt lại cảm thụ.

      “Lạc đại nhân, Mai Phi nương nương tuyên ngài tới vẽ tranh.” ngườii mặc trang phục tiểu tổng quản tới hành lễ rồi báo.

      Suy nghĩ bị cắt đứt, Lạc Tịch mở mắt, liếc nhìn người kia, nhàn nhạt :“Ta biết rồi. Xin trở về báo với Mai Phi nương nương, ta theo sau.”

      Đứng dậy, mở ra túi tùy thân bên mình.

      Bên trong là những vật dụng trân quý mà sư phụ đưa cho .

      Trước khi xuống núi, Thiên Sơn lão nhân đem ngân bút trân quý của mình, thối đinh nghiên mực, còn có chút phương pháp nghiên cứu về cách chế tạo cùng phối màu đưa cho Lạc Tịch.

      Liên Mai điện.

      cung điện nhìn như giản lược nhưng kì thực lại tráng lệ, xa hoa, tất cả bài biện trang sức trong điện đều là kỳ trân dị bảo đến từ các quốc gia khác.

      Vừa tiến vào Liên Mai điện,Lạc Tịch liền nhìn thấy nằm chiếc giường được kết từ ngàn chiếc lông vũ.

      thân tơ lụa màu bạc gấm là cống phẩm từ Tô Châu,đầu cài trâm khắc hình hoa bách hợp đơn giản, bên hông mang theo cái đai lưng màu vàng.

      Mai Phi, nữ nhân hoàng đế nhất sủng ái.

      Cũng ngoài ý muốn nàng có mặc thân quần áo xa hoa.

      Cũng ngoài ý muốn là nàng có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành.

      Băng lãnh.

      Đây là cảm giác đầu tiên của Lạc Tịch.

      Cười nhạt, hành lễ:“Thần Lạc Tịch ra mắt Mai Phi nương nương.”

      Vốn là vẻ mặt mộc mạc, lúc nhìn thấy Lạc Tịch vị Mai Phi nương nương lộ ra chút khinh thường:“Lạc đại nhân cần đa lễ. Nghe Lạc đại nhân có kỹ thuật vẽ tranh rất giỏi, có thể họa sĩ tri tâm, dù muốn nhưng lại là tuổi trẻ đầy hứa hẹn.”

      Lạc Tịch chắp tay:“Nương nương quá khen.”

      Mai Phi vẫn là mặt chút thay đổi, tiếp tục :“Nghe ngày mười lăm tới, ngươi vẽ Bổn cung. Hôm nay vừa lúc để ngươi vẽ trước bức tranh xem sao.”

      “Đa tạ nương nương cho phép!” Lam bào khẽ gật đầu, hàn huyên tỏ lòng biết ơn.

      Chuẩn bị thỏa đáng, Mai Phi vẫn tựa vào giường thượng, ánh mắt nhìn bầu trời xanh lam ngoài cửa sổ, như có điều suy nghĩ.

      Trong nháy mắt, Lạc Tịch như thấy được đơn của nàng.

      vị Hoàng đế có ba nghìn mỹ nữ chỉ sủng ái , như thế nào lại đơn?

      -------

      Bức tranh hoàn tất, Mai Phi dựa ở giường nhìn cảnh xuân sắc khôn cùng ngoài cửa sổ, mặt tràn đầy mong đợi.

      Thần thái hoàn toàn thay đổi.

      Tâm tình cũng thay đổi.

      Mai Phi nhìn đến tranh này lúc cả kinh.

      Nhưng nghe thấy Lạc Tịch :“Thần cho rằng, nương nương hẳn là nên ra ngoài nhìn cả vườn hoa mùa xuân sắc.”

      Mai Phi mâu quang lưu chuyển, cánh thiếu chút nữa là rơi lệ.

      Nàng biết tranh này thấy được đáy lòng của nàng, mới có thể làm cho nàng muốn xem chút bên ngoài, giải khai trói buộc nơi đáy lòng .

      Trong nháy mắt này, nàng bỗng nhiên hiểu vì sao hậu cung ba nghìn người cùng đối với họa sĩ này lại mong đợi như vậy.

      Mới gặp gỡ , nàng cho là cùng mê luyến hậu cung mọi người.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 5: Bức tranh tâm 2

      Hôm nay xem ra, hoàn toàn phải là như thế.

      Mày nhăn lại, ra ý bảo cung nữ tiếp lấy bức tranh, :“Làm phiền Lạc đại nhân.”

      Lạc Tịch làm lễ :“Kia vi thần xin cáo lui.”

      Nhìn bóng lưng rời , cao ngất tuấn dật, thân bằng phẳng lay động, Mai Phi đáy lòng bỗng
      nhiên có loại cảm giác khác thường.

      Đối với ngày mười lăm sắp tới, lúc trước nàng chút cũng quan tâm, nhưng bây giờ nàng tràn đầy mong đợi.

      Ngoài cửa sổ, cây dương liễu giống như những đứa trẻ tinh nghịch.

      Gió trong mưa

      Mưa gió cùng chạy.

      bước vào cảnh vương phủ đại môn, lạc tịch liền thấy đám tiểu oa nhi vây bắt tuyết ảnh chuyển.

      “Tuyết tỷ tỷ, Tuyết tỷ tỷ, ngươi đứng ở cây chơi diều có được hay ?” cái đỉnh đầu ghim bím tóc nam oa nhi hỏi.

      “Tuyết tỷ tỷ ngươi dạy ta phi có được hay ?” Người hất đám người lớn tiếng hô.

      “Còn có ta còn có ta!”

      “......”

      ......

      Chỉ thấy Tuyết Ảnh ở chính giữa cười đến sáng lạn.

      nhanh chóng qua, vừa lúc gặp phải Long Diễm.

      “Tử Uyên tới vừa lúc , Tuyết nhi công phu tệ a!” Long Diễm .

      Nhìn Tuyết Ảnh trong đám người, Lạc Tịch cười như xuân phong ấm áp:“Xem ra Vương gia là bị kinh hách rồi, nàng cũng chỉ có chút khinh công.”

      Nhìn Long Diễm ánh mắt kinh ngạc, Lạc Tịch tiếp tục :“Nàng từ thân thể tốt, sư phụ dạy nàng chút khinh công bằng để tự bảo vệ mình. Cho nên khinh công của nàng cũng luyện được lô hỏa thuần thanh.”

      ra là như vậy. Vậy đáng tiếc.” Long Diễm nhìn thoáng qua người áo đen phía sau .

      “Đáng tiếc?” Lạc Tịch giải thích được.

      Long Diễm cười :“Có người thấy Tuyết nhi lên cây lấy diều khinh công, cho là võ công của nàng cái thế, còn muốn so với nàng! Ha ha!”

      Lạc Tịch nhìn bóng trắng phía xa, mặt tràn đầy sủng nịch:“Nha đầu này, chính là lúc nào cũng chọc cho mọi việc phiền toái.”

      Phảng phất nghe thấy được lời của , Tuyết Ảnh hướng bọn họ bên này nhìn chút, sau đó cúi đầu đối với đám kia tiểu oa nhi cửa cái gì, chạy vội tới đây.

      “Tịch ca ca ngươi về rồi!” Khuôn mặt nhắn đỏ bừng, còn mồ hôi hột.

      “Trở về phải tắm rửa tốt.” Lạc tịch vừa vừa dùng ống tay áo vì nàng lau mồ hôi.

      “Theo chân bọn họ chơi diều !” Tuyết ảnh cười .

      “Lớn như vậy sao lại giống tiểu hài tử vậy.” Lạc Tịch lên giọng trách cứ cũng khó nén
      chút thương tiếc.

      “Ngươi cũng muốn chơi diều a!” Tuyết Ảnh thanh minh cãi lại.

      “Hôm nào gió lớn ta dẫn muội được chưa.” Lạc Tịch cười .

      “Vậy được .”

      “Hừ!......”

      “Ảnh nhi?”

      “Hừ!......”

      “Kia Ảnh nhi muốn như thế nào?”

      “Cũng làm cái diều lớn rồi cùng thả a!”

      “Ngươi cái nha đầu!” Khó nén nụ cười, sủng nịch xoa cái đầu của nha đầu kia, trong lòng cũng mềm .

      quên mất rồi, từ khi nào lại trở nên như vậy.

      ......

      Hai người như cũ ngừng cãi nhau.

      Người càng ngày càng xa, tâm càng ngày càng gần.

      Nhìn hai người càng lúc càng xa, long diễm hướng về phía người áo đen :“Tiêu, ngày nào đó cũng làm cho Tử Uyên vẽ cho ngươi bức họa.”

      Người áo đen dùng ánh mắt giết người nhìn , trong miệng bật ra hai chữ:“ nên.”

      Từ trường bào màu tím lấy ra khối khăn gấm, nghe thấy mùi vị quen thuộc.

      Sau đó yên lặng nhìn trước mắt người cười :“Tử Uyên vẽ tranh, có thể thấy tâm người.
      Ta nghĩ để giúp ta nhìn lòng của ngươi, rốt cuộc đối với ta có hay bất đồng.”

      Người áo đen phiết miệng, lên tiếng.

      Thu lại nụ cười, Long Diễm nhìn chút bầu trời Lưu Vân thành, cười đến có chút đau thương:“Hơn nữa...... Ta sợ sau này ngươi , ta quên mất bộ dáng của ngươi.”

      Nghe vậy, người áo đen cầm kiếm tay run lên:“Như vậy chẳng phải càng tốt?”

      “Ta muốn.” Vị vương gia nhanh chóng phất tay rồi xoay người .

      Người áo đen nhìn bóng dáng xa, thấp lẩm bẩm:“Kẻ ngu.” Sau đó chặt đuổi theo.
      Chương 6: Bái sư

      Thái y viện.

      Thái y viện là nơi ít người thăm viếng nhât trong hoàng cung,trừ khi có người tới báo bệnh, còn đây chính là cấm địa mà ai muốn tới.

      Nhưng hôm nay, kiện đặc biệt xảy ra ------

      tiểu đồ đệ chạy vào nội đường hướng về phía nam hài tử lớn tuổi hơn :“Sư huynh sư huynh! Tứ vương gia cùng với Lạc đại nhân tới!”

      Vị sư huynh nghe tiểu đồ đệ vậy, nhanh chóng chạy thẳng tới phòng chế thuốc.

      “Sư phụ!”

      Vừa hô vừa đẩy cửa vào, vừa thở dốc vừa truyền lại tin: “Sư phụ, Tứ vương gia cùng Lạc đại nhân tới!”

      thử nghiệm loại thảo dược mới lão giả nghe vậy cũng có phản ứng gì.

      Chẳng qua là tiếp tục ở khuấy muỗng trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lò lửa sôi trào thuốc.

      “Sư phụ......” Nam trẻ vừa hô thanh.

      Lại thấy lão giả ngẩng đầu nhìn cái, :“Ta biết rồi. Ngươi trước dẫn bọn đến sảnh trước ,ta theo ra sau.”

      “Dạ.Sư phụ......” Nam trẻ vừa hô thanh.

      Nam hài nghe vậy, như trút được gánh nặng.

      Xoay người bỏ chạy.

      Lại nghe thấy lão giả :“Mộc Lam, gặp chuyện gì cũng phải tĩnh táo, nên vội vả như vậy.”

      Trong đại sảnh.

      Long Diễm chậm rãi bưng chén trà lên uống, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn người áo đen phía sau.

      Còn Lạc Tịch giới thiệu cho Tuyết Ảnh biết về Thái y viện.

      Lúc này, từ bên ngoài truyền đến trận tiếng cười:“Tứ vương gia cùng Lạc đại nhân cùng tới Thái y viện của ta, là khách quý khách quý a!”

      Theo tiếng nhìn lại, lão giả chậm rãi vào, quần áo mộc mạc, tóc đen, tai trái mang chiếc khuyên tay.đây chính là người đứng đầu Thái y viện.

      “Ra mắt Vương gia!” Lão giả hướng về phía Long Diễm hành lễ.

      Sau đó chuyển hướng Lạc Tịch:“Lạc đại nhân.”

      Nghe vậy, Long Diễm khẽ gật đầu, nhưng cười .

      Lạc Tịch đứng dậy đáp lễ:” làm phiền đại nhân rồi, Mục đại nhân.”

      Sau khi ngồi xuống, Mục đại nhân-Mục Lương :“ biết hôm nay Vương gia cùng Lạc đại nhân tới Thái y viện có gì chỉ giáo?”

      Long Diễm :“Tử Uyên có đưa về vị sư muội, nàng có học qua chút y thuật nên muốn tới đây tỷ thí với Thái y viện.”

      “Nga?”

      Mục đại nhân nhìn Tuyết Ảnh cười :“Chính là ngươi ?”

      Tuyết Ảnh gật đầu.

      Mục Lương nhìn Long Diễm chút, rồi quay sang nhìn Lạc Tịch, sau đó :“Nhưng là Thái y viện của ta thu đồ đệ nữ. Vương gia ngài nên làm cái gì bây giờ?”

      Long Diễm bưng trà, nhàng thổi thổi.

      Hớp ngụm, nhìn Lạc Tịch cùng Tuyết Ảnh :“Làm sao bây giờ ?”

      Lạc Tịch muốn bỗng nhiên Tuyết Ảnh đứng dậy tới trước mặt của Mục thái y, vẻ mặt hồn nhiên hỏi:“Nơi này là nơi được xem là địa phương tập trung nhiều nhân tài về y học nhất sao ?”

      Mục thái y biết này muốn làm gì, nhưng vẫn là đáp:“Đúng vậy.”

      Tuyết Ảnh :“Ta chỉ là tới tỷ thí, có tính toán muốn ngài nhận làm đệ tử,cho nên thu ta làm đệ tử cũng sao. Được chứ?”

      đợi Mục Lương trả lời, Tuyết Ảnh tiếp tục :“Đại nhân ngài đừng cho ta là nữ oa nhi rất kém cỏi nga! Nếu như ta sai vừa rồi ngài vừa từ phòng điều chế thuốc ra, bên trái là thuốc trị gió rét , bên phải là thuốc an thai , gần cửa chính là thuốc trị tả, còn có thuốc khôi phục dung nhan.”

      Đôi mắt đẹp vừa chuyển, Tuyết Ảnh tiếp tục :“Mà trà của chúng ta vừa uống cũng là thanh tâm nhuận phế , mà bên trong còn có vị bối mẫu Tứ Xuyên trị ho. biết ta có đúng ?”

      Nghe vậy, Mục thái y đầu tiên là cả kinh, sau đó trong mắt có nhàn nhạt tán thành.

      Bên kia, Tứ vương gia Long Diễm cười ha ha:“Ha ha ha...... Mục Lương đại nhân, xem ra cái này nữ oa này ngươi là thu được a!”

      Mục thái y cũng cười theo :“Vương gia cùng Lạc đại nhân mang người đến, quả nhiên cũng phải là người bình thường!”

      Mà Lạc Tịch, mặt treo nụ cười thản nhiên, mặt tràn đầy ôn nhu nhìn Tuyết Ảnh.

      Qua lúc, Lạc Tịch xoa cái đầu của Tuyết Ảnh dặn dò:“Ảnh nhi, học tốt, chiều ta tới đón ngươi.”

      “Tốt!” Tuyết Ảnh ngửa đầu, khuôn mặt nhắn mà có vẻ béo mập dưới ánh mặt trời lộ ra chút hồng, trong mắt tức giận mười phần.

      Khách vừa cất bước ra ngoài, Mục Lương mang theo Tuyết Ảnh đến phòng chung của Thái y viện. Đột nhiên hỏi:“Ngươi lúc nào cũng mang theo thuốc sao?”

      Tuyết ảnh cười :“Lúc nào cũng mang theo.”

      Mục Lương nhìn chằm chằmlâu, sau đó vuốt vuốt chòm râu.

      này, luôn luôn khiến cho phải kinh ngạc.

      Có lẽ, thu nàng chưa chắc là chuyện xấu.

      “Tới rồi,các con, bắt đầu từ bây giờ bé này học chung,tỷ thí chung với các con.”

      Mục Lương đem Tuyết Ảnh giới thiệu cho mọi người, sau đó hướng về phía bên nam hài bên cạnh :“Mộc Lam, sau này nha đầu này chủ yếu theo ngươi học tập.”

      “Dạ, sư phụ.”

      Nghe vậy, Tuyết Ảnh chạy đến trước mặt nam hài, vui vẻ :“Mộc lam phải?Muội tên là tuyết ảnh, sau này ta liền theo ngươi a!”

      Mộc Lam nhìn nàng chút, khẽ gật đầu, mặt lên chút ửng đỏ.

      Mặt trời chiều ngã về tây, tuyết rơi đầy trời.

      Lạc Tịch từ khi đón Tuyết Ảnh về, bên tai liền ngừng nghỉ phải nghe Tuyết Ảnh kể lại những chuyện của ngày hôm nay.

      “Tịch ca ca Tịch ca ca, ngươi biết đâu, bọn họ muốn ăn hiếp người mới tới như ta nên bắt ta bịt mắt để cho ta phân biệt dược liệu, vẫn là ta thông minh nhanh chóng tìm ra các loại thảo dược rồi hoàn thành đơn thuốc, là đám người kia phải tâm phục khẩu phục!” Tuyết Ảnh dương dương đắc ý kể.

      Lạc Tịch cúi đầu nhìn khuôn mặt nàng, khóe miệng tràn đầy nụ cười:“Ta biết Ảnh nhi lợi hại nhất.”

      Xoa đầu nàng, khuôn mặt tràn đầy sủng nịch.

      Tuyết Ảnh đắc ý, khuôn mặt nhắn tràn đầy ánh dương:“Đương nhiên. Cũng thể ném mặt mũi của Tịch ca ca cùng Tứ gia mặt nha.”
      Chương 7: Lần đầu gặp mặt

      Vừa dứt lời, Tuyết Ảnh liền kích động chỉ vào bên trái:“Tịch ca ca ngươi nhìn! Bên kia có cái ao sen kìa!!!”

      Đường trong cung rất bằng phẳng, thỉnh thoảng lại có bậc thang, phòng ốc rất nhiều, cũng rất cao.

      Điều này làm cho sở thích của Tuyết Ảnh trổi dậy.Bởi vì từ sư phụ của nàng chỉ cần có đường bất kể thứ gì cũng có thể trèo lên được. Mà khing công của nàng xuất thần nhập hóa như vậy cũng vì lý do này mà đạt được.

      Trước mắt, là cái hồ sen rộng lớn. Dù chưa tới thời điểm hoa sen nở, nhưng cái hồ sen
      này vẫn thu hút ánh mắt nhìn của mọi người.

      Chỉ thấy Tuyết Ảnh điểm mủi chân, dùng khinh công bay lên, sau đó đứng thẳng lan can của hò sen, rồi nàng lại nhảy xuống hồ, hái lên cái búp hoa mới vừa mới nhú.

      Tuyết trắng y phục cùng thân khinh công tuyệt kỷ, khiến cho người xem phải ngẩn ngơ.

      Kia lá sen phảng phất thành mây, như hóa thành Lăng ba tiên tử cứ như vậy đạp mây mà , nhảy múa giữa bầu trời.

      Xoay tròn, chuyển tay áo.

      Phảng phất như hồ sen trở thành mặt đất bằng phẳng, phảng phất đây chính là thế giới của nàng.

      Mà sắc trời đỏ dần như cũng vì nàng mà đến, đem cả vùng trời đất nhiễm màu, để thế gian như khoác lên tầng áo đỏ.

      Mông lung mà mê say.

      Tiếng cười khoan khoái, sạch sẻ mà thuần túy.

      Giống như cả người của nàng nhiễm hạt bụi trần.

      Bên kia hồ, Lạc Tịch cứ như vậy đứng nhìn hình ảnh tiên tử nhảy múa, trong mắt tràn đầy sủng nịch.

      vẫn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, khi đó nàng phòng vào như ngọn gió mang theo chút lạnh thổi tới bên , bên cạnh còn có con ngân hồ.

      khoảng thời gian rất dài nàng cũng liếc cái, đều đem tất cả lực chú ý đặt ở con ngân hồ.

      Khi đó nghĩ đây là cái dạng nữ oa gì?

      Khi thời điểm nàng bưng tuyết liên trà ra, lại nghe đến rồi cổ mùi thuốc nhàn nhạt, đây phải mùi vị của trà.

      Rồi khi nàng biết là sư đệ của nàng, nàng tới trước mặt rất kiên định cho biết “Ta bảo vệ ngươi” Lúc ấy, cảm thấy đây là thứ thanh hay nhất hăn từng nghe.

      Nàng luôn làm vẻ của người sư tỷ, nụ cười luôn thanh thuần khong mang dục vọng, mỗi tiếng mỗi cử động của nàng luôn làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ thấm vào cả ruột gan.

      Cứ như vậy nhìn nàng, cũng cảm thấy sống uổng cuộc đời này.

      ỷ lòng mình luôn yên tĩnh như nước, cho dù đặt trong 3000 giai lệ ở hậu cung lòng cũng động. Nhưng mà đối với nàng, cảm thấy mình còn bình tĩnh nữa.

      trận gió thổi qua, đánh thức Lạc Tịch từ trong suy nghĩ trở về.

      Nhìn Tuyết Ảnh vẫn còn chơi đùa những chiếc lá sen, khéo môi cong lên vẽ nên nụ cười mê người mà chính cũng biết :“Ảnh nhi, chúng ta về nhà thôi!”

      Cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của Tuyết Ảnh, Lạc Tịch dùng ống tay áo lau mồ hôi trán của nàng.

      Lạc tịch giọng trách cứ :“ nương lớn như vậy sao muội còn có thể chơi vô tư thế.”

      Tuyết Ảnh làm mặt quỷ, vẻ mặt tươi cười rực rỡ:“Tịch ca ca, ngày vừa qua đó! là vui!”

      “Ừ.” Lạc Tịch xoa đầu nàng, trong mắt tràn đầy...... Thương .

      Trời chiều chiếu lên khiến bóng của hai người kéo dài hợp với nhau tại chỗ.

      Ở hành lang bên kia hồ sen, có cái bóng người đứng lâu vẫn động.


      Phan Hong Hanh thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      CHƯƠNG 8:

      những mái ngói cong cong của hoàng thành, bóng trắng ngừng bay qua,
      lao về phía trước.

      Dưới tường thành, cổ kiệu xa hoa, sang trọng màu vàng cũng ngừng tiến về phía trước.

      Ở góc rẽ, hai “phe” gặp nhau.

      “Người nào! Dám cản kiệu của hoàng thượng! Còn mau quỳ xuống!” Thủ lĩnh cấm vệ quân la lên

      Tuyết Ảnh vỗ vỗ bụi người, nhìn cỗ đại kiệu đính vàng, miệng hô lên:“Đường này cũng phải chỉ mình ngươi có thể .”

      “Càn rỡ!” Thị vệ cầm đao tiến về phía trước, mọi người đều rút đao phòng bị.

      “Dừng tay!” tiếng uy nghiêm từ trong cổ kiệu truyền ra, thị vệ bên ngoài ngay lập
      tức quỳ xuống.

      Tấm màn của cổ kiệu được nhấc lên, đôi mắt phượng hẹp dài gương mặt tuấn tú
      mang khí thế mười phần Vương giả ra.

      Khi mắt phượng nhìn thấy Tuyết Ảnh, người đó chợt ngẩn ra, giận dữ mà ngược lại cười :“Là ngươi? Ngươi muốn đâu sao?”

      Tuyết Ảnh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nam tử, cảm thấy giống như từng quen biết.
      nhận được câu trả lời, nam tử từ bên trong kiệu vươn tay ra, hướng về phía Tuyết Ảnh :“Tới đây.”

      Thấy Tuyết Ảnh có chút chần chờ, nam tử :“Ngươi muốn nơi nào, ta đưa ngươi .”

      Nghe vậy, Tuyết Ảnh bật cười rồi đặt tay mình lên bàn tay to đưa ra, ngay lập tức, nàng bị kéo vào trong cỗ kiệu

      Nàng :“Ta muốn Thái y viện.”

      **********************************************************

      Thái y viện.

      Bên ngoài cổ kiệu nạm vàng, Mục Lương đại nhân dẫn đầu mọi người quỳ xuống đất.

      Màn kiệu được nâng lên, vừa bước ra ngoài, thấy cảnh tượng như thế này Tuyết Ảnh khỏi hoảng sợ, chợt lui lại vào trong cổ kiệu. Ngay lập tức nàng ngã vào lòng của người.

      Tuyết Ảnh quay đầu lại nhìn nam tử phía sau, lại thấy trong đôi mắt phượng tràn đầy ý cười:“Cẩn thận chút.”

      Rèm được nâng lên lần nữa, Tuyết Ảnh bước xuống đất. Rồi nàng nghe thấy từ phía sau, nam tử hướng về phía mọi người :“Bình thân.”

      “Tạ ơn Hoàng thượng!” Mọi người tạ lễ, sau khi đứng dậy rồi nhìn thấy Tuyết Ảnh, ai cũng khỏi kinh ngạc.

      Kiệu rồng xa, Mục Lương hướng Tuyết Ảnh hỏi:“Tuyết nhi, con biết Hoàng thượng sao?”
      Tuyết Ảnh lắc đầu.

      Mục Lương vuốt vuốt chòm râu bạc, có chút trầm trọng :“Sau này ít dính dáng đến người đó thôi, biết chưa!!”

      Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Mục Lương, Tuyết Ảnh vội vàng gật đầu rồi theo ông trở về phòng chế thuốc.

      Mộc Lam bên cạnh vẻ mặt cũng mang chút trầm tư.

      *****************************

      Xế chiều, Lạc Tịch tới đón Tuyết Ảnh, Mục Lương ra nghênh đón rồi hỏi:“Lạc đại nhân, ta có làm chút trà ngon, ngài có muốn nếm thử hay ?”

      Lạc Tịch cười :“Vậy phải cảm ơn Mục đại nhân rồi.”

      Người hầu nhanh chóng bưng tới hai chén trà, vừa mở nắp của chén trà, mùi thơm nhanh chóng lan khắp tứ phía, thấm vào ruột gan.

      Lạc Tịch đưa tay quét mùi thơm, tinh tế ngửi đến say mê trong đó, rồi ngừng khen ngợi:“ loại trà tốt, cảm ơn ông, Mục đại nhân!”

      Mục Lương cười :“Đây là trà mà người bạn tốt của ta mang về từ Núi Ngũ Nhạc, mười năm mới thu hoạch lần!”

      hạp ngụm trà, Lạc Tịch cười :“Mục Lương đại nhân là để cho ta thưởng thức trà ngon như vậy sao. Có lời gì xin mời thẳng, cần ngại.”

      Nghe vậy, Mục Lương đặt chén trà xuống:“Lạc đại nhân vậy ta xin thẳng. Lạc đại nhân sau này cần phải quản Tuyết nhi cho tốt, nên để nàng chạy lung tung.”

      “Xin chi giáo cho?” Vừa nghe chuyện liên quan đến Tuyết Ảnh, Lạc Tịch ngay lập tức đặt chén trà xuống làm thế như sẵn sàng đón quân địch.

      Mục Lương hỏi:“Ngài có biết hôm nay Tuyết nhi tới đây như thế nào ?”

      Nhìn thấy Lạc Tịch chờ đáp án của mình, Mục Lương vuốt vuốt chòm râu bạc
      :“Là ngồi trong cổ kiệu của hoàng thượng mà tới!”

      Nghe vậy, nụ cười khuôn mặt của Lạc Tịch nhanh chóng vụt tắt.

      Mục Lương tiếp tục :“Từ xưa tới nay, hùng cứu mỹ nhân trở thành giai thoại. Ta sợ là sợ Hoàng thượng đối với Tuyết nhi có vài phần để ý, mà dựa vào tính tình của Tuyết nhi, ở trong hậu cung này nàng chắc chắn thể nào sinh tồn được.”

      Lời này khiến Lạc Tịch bỗng nhiên có loại sợ hãi.

      Đứng dậy chào tạm biệt Mục Lương, Lạc Tịch ngừng suy nghĩ, dọc theo đường nhìn Tuyết Ảnh vẫn mãi ngừng, rồi ngẫm lại những lời của Mục Lương khi nãy, bất giác Lạc Tịch tăng thêm lực đạo trong cái nắm tay.

      Mang nàng trở về kinh, mang nàng cùng vào hoàng cung có lẽ chính là sai lầm.Đột nhiên, nhìn Tuyết Ảnh rực rỡ cười xòa, cảm thấy có lẽ hết thảy đều là đáng giá .

      Chỉ cần nàng sống tốt, luôn luôn vui vẻ, như vậy đủ rồi.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :