1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Uổng Công Tính Kế - Sói Xám Mọc Cánh (hoàn + ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      tần tang chết à.đừng chứ.thank nàng

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Thế về sau Tiểu Ly hết ngốc à?

    3. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      Thanks. Tội nghiệp Tần Tang quá . Trần quốc sư đại nhân đúng là trong đời lần tầm mắt tốt. Khi dễ nàng xong lại bị tính ngây thơ của nàng làm cho tức chết

    4. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      ai dà rất muốn biết sau khi nàng ấy uống thuốc có bớt " ngây thơ " tẹo nào

    5. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      508
      Được thích:
      6,758
      Chương 62:

      Quốc sư phu nhân cũng thể dọn sạch phòng kho của phu quân nhà nàng, bởi vì —— là dọn hết.

      Tuy phòng kho cạnh vườn hoa phía nam lớn hơn phòng kho trong phủ, nhưng lại là viện có ba cổng vào ba cổng ra, hơn nữa mỗi phòng đều có phòng kho, bày đầy các loại bảo vật quý báu.

      Trân châu Nam Hải hiếm thấy ngoài kia, trong này xâu thành từng chuỗi, cứ vậy mà treo tùy ý, trân châu trong sáng đều hơi vẫn đục, Tiểu Ly thấy tiếc hỏi người " rảnh rỗi, vận động tiêu cơm" theo bên cạnh nàng: "Sao cất giữ trân châu?"

      "Có gì mà phải cất." Quốc sư đại nhân thèm để ý , thèm liếc mắt, tùy tiện lấy cái hộp để giá, vừa mở ra, ngọc trai phía Nam đầy hộp, mỗi viên đều tròn trịa mượt mà, độ lớn đủ để khảm lên mũ phượng! khép lại, đưa cả hộp vào tay nàng, ung dung nhàn nhã : "Cầm chơi ."

      Hai tay Kỷ Tiểu Ly tiếp nhận hộp ngọc trai vô giá kia, sửng sốt lát, mặt ưu sầu hỏi : "Phu quân, kỳ hẳn người là tham quan? Đại tham quan!"

      Quốc sư đại nhân trương vẻ mặt nghiêm túc chờ ca ngợi và làm nũng liền mất hứng, còn lời nào để , lạnh mặt kiên nhẫn thúc giục: "Muốn lấy gì chọn nhanh , ta rất bận, rảnh ở đây với nàng!"

      "Vậy người cứ lo việc của người ! Ta ở lại mình!" Hiển nhiên nàng thèm để ý.

      Người được để ý càng tức giận, sắc mặt đen càng đen, lại vẫn lặng tiếng động theo nàng. Kỷ Tiểu Ly xem xem chỗ này sờ sờ chỗ kia vui vẻ, vừa quay đầu lại thấy vẫn còn chưa "có việc", kỳ quái hỏi : "Sao người còn chưa ? phải rất bận sao?"

      Quốc sư đại nhân đen mặt lặng im, nghiến răng nghiến lợi hừ lạnh: "Ta phải trông chừng nàng, nếu nàng dọn sạch nơi này."

      Phu nhân nhà lập tức lộ ra biểu khinh thường vì bị "lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử". . . . . .

      **

      Lúc này trong điện Thiên Mật, Thái hậu Đoan Mật run run với tay nhận mảnh lụa trắng Tần Tang trình lên, cẩn thận kiểm tra bức họa thần thú Huyền Vũ, giờ phút này bà còn kích động hơn Kỷ Tiểu Ly ở trong phòng chứa bảo vật của phủ quốc sư.

      "Tần Tang!" Bà với tay kéo nương trẻ tuổi vào lòng, nghẹn ngào thôi vỗ về nàng thở dài: "Ai gia sớm biết: con là Thánh nữ mà ông trời ban cho tộc Thiên Mật, có con, nhất định người tộc Thiên Mật có thể trở về Thánh Địa!"

      Tần Tang dịu ngoan nằm đầu gối bà, dịu dàng kiên định : "Nương nương, thần chắc chắn dốc hết tinh thần, lấy được cả lệnh bài Thanh Long và lệnh bài Bạch Hổ, sớm ngày cùng với nương nương, dẫn dắt người trong tộc quay về Thánh Địa."

      "Hai lệnh bài kia. . . . . . cần con lo lắng!" Trong tươi cười xinh đẹp của Thái hậu Đoan Mật thể kiềm chế được vui mừng như điên, "Con lập tức rời khỏi thành, giao vật này cho tộc trưởng." Bà lấy từ trong tay áo ra Lệnh Bài, đưa vào tay Tần Tang.

      Đây là Lệnh bài của điện Thiên Mật, mặc kệ người giữ là ai, đều có thể ra vào hoàng cung.

      Tần Tang hỏi, ngay cả chút nghi hoặc cũng có, nhận lệnh bài rồi giọng tuân theo.

      Cho đến khi rời khỏi điện Thiên Mật u ám, bị ánh nắng chói lọi chiếu lên, mặt nàng trắng bệch, lưng đổ lớp mồ hôi lạnh.

      đúng —— việc đúng.

      Vốn tưởng rằng Lệnh bài Thanh Long và Lệnh bài Bạch Hổ còn chưa tới tay, nàng còn chút thời gian, nhưng với tình hình vừa rồi —— chỉ sợ bản đồ lệnh bài Huyền Vũ chính là mảnh ghép cuối cùng!

      Đường đến cửa cung vừa thẳng vừa dài, hai bên đường là bóng cây râm mát, Tần Tang hoảng hốt giống như con đường rợp bóng cây ở Hán Trung ( huyện thuộc Thiểm Tây), giống như chỉ cần đến cuối đường, công tử áo xanh đeo kiếm bên hông, đứng tựa vào con ngựa yên tĩnh cười đợi nàng.

      kịp nữa rồi. . . . . . Trong lòng vô cùng tiếc nuối, nàng than hơi.

      **

      Cuối đường có công tử áo xanh, nhưng lại có hoàng tử xinh đẹp nhất Đại Dạ —— trong tay vẫn cầm cây búa khảm hồng ngọc, kiên nhẫn phủi phủi cây dính ven đường.

      "Sao giờ ngươi mới ra đến? Là ngươi sai người nhắn tin cho ta? Tìm ta có chuyện gì?" Mộ Dung Tống nhíu mày hỏi liên tục.

      Tần Tang cười dài, thong thả : "Nghe được quốc sư đại nhân tiến cử, Lục hoàng tử điện hạ sắp sứ Đông Lâm? biết Lục hoàng tử điện hạ có biết : quốc chủ Đông Lâm quốc thích nam sắc, nhất là —— nam hài tử diện mạo xinh đẹp."

      ". . . . . . Rốt cuộc ngươi muốn gì?!" Lục hoàng tử điện hạ nổi giận.

      Tần Tang nhàng cười: "Năm đó ta từng có duyên gặp quốc chủ Đông Lâm quốc lần. Nếu Lục hoàng tử điện hạ hoàn thành giúp ta việc, ta bảo vệ Lục hoàng tử điện hạ thuận lợi bình an, yên ổn thoát ra."

      Mộ Dung Tống nheo nheo đôi mắt to xinh đẹp.

      Với nữ xinh đẹp và thủ đoạn này, nàng "Gặp mặt lần", tất có ảnh hưởng lớn về mặt tình cảm —— Lục hoàng tử điện hạ tức như cây khô gặp mưa xuân, tinh thần phấn chấn!

      "Ngươi ! Muốn ta làm chuyện gì!"

      Tần Tang đến gần hai bước, thấp giọng ghé vào lỗ tai : "Đại quân Ngô Kiền sau khi từ Tây Lý trở về vẫn chưa vào kinh, đóng quân ngoài thành. Ngươi liên lạc với Đại tướng quân Thần Võ cùng Đại hoàng tử, bất cứ giá nào cũng phải khống chế được đại quân, khi có biến động bất thường, tìm cái cớ bắt Ngô Kiền, lúc quan trọng giết cũng chẳng sao. Nhất định thể để mang đại quân vào thành!"

      Đôi mắt phượng mà Mộ Dung Tống hay bất cứ nam tử nhà Mộ Dung nào cũng có, thoáng chốc chợt lóe sáng.

      "Việc này. . . . . ." Chỉ trong chốc lát, trở lại thành Lục hoàng tử điện hạ cười buồn lo, " việc trọng đại, nếu phụ hoàng phát ta mưu toan khống chế quân quyền, phán ta tội tạo phản!"

      "Nếu Lục hoàng tử trung thành có hiếu như thế, vậy liền nghe theo ý chỉ hoàng thượng, sứ sang Đông Lâm quốc, ta sớm viết bức thư, đó còn kèm theo tranh vẽ Lục hoàng tử điện hạ, nhắn quốc chủ theo đó mà mà chào đón." Tần Tang lạnh lùng xong xoay người bước .

      Mộ Dung Tống vờ từ chối, muốn cò kè mặc cả phen, ngờ nàng quá nhẫn tâm như thế, lập tức bị dọa thay đổi sắc mặt, vứt cây búa chạy như điên đuổi theo: "Ta ta ta ! Ngươi thảo luận kỹ càng lại với ta được . . . . . ."

      **

      Sau khi giáo huấn Lục hoàng tử, Tần Tang liền vội vàng chạy tới nơi tộc Thiên Mật sống ở ngoài thành, nhưng vào lúc này, ý chỉ từ điện Thiên Mật truyền tới phủ quốc sư: Thái hậu Đoan Mật truyền cho đòi quốc sư phu nhân vào cung làm bạn.

      Vợ chồng Quốc sư đại nhân tiếp chỉ, quốc sư đại nhân khẽ cau mày, Kỷ Tiểu Ly lại hết sức vui vẻ —— đây là muốn đưa nàng về quê sao?!

      "Người cùng ta nhé!" Trở về phòng trang điểm xong, Tiểu Ly lôi kéo ống tay áo phu quân nhiệt tình đưa ra cầu.

      Trần Ngộ Bạch nghĩ nàng sợ hãi, trấn an nàng: "Ta tiến cung với nàng, nhưng điện của Thái Hậu nương nương, được truyền thể vào, đến lúc đó ta ở chỗ hoàng thượng chờ nàng cùng rời cung. Nàng đừng sợ hãi."

      Kỷ Tiểu Ly sợ, là vui vẻ phấn chấn.

      Lòng nàng tràn đầy chờ mong đến điện Thiên Mật, trong điện, ngay cả thái giám nha hoàn cũng có, Thái hậu Đoan Mật ngồi mình Kim điện, chờ nàng.

      "Ngươi đến rồi sao." Bà mỉm cười với Tiểu Ly.

      Kỷ Tiểu Ly cảm thấy hôm nay giọng điệu của Thái Hậu hơi có chút khác lạ —— vô cùng dịu dàng, tựa như còn mang theo chút. . . . . . Thương hại?

      Nàng hành lễ theo quy củ, Thái hậu Đoan Mật từ bên xuống, tự tay đỡ nàng, kéo tay nàng, dịu dàng cười với nàng: "Tiểu Ly, ngươi theo ta."

      Tiểu Ly lại bị đưa đến mật thất lúc trước. tường vẫn là bức tranh vẽ Mộ Dung Giang Sơn.

      Hai nữ nhân lẳng lặng nhìn nam nhân bức tranh, Tiểu Ly khát khao vạn phần, ánh mắt Đoan Mật lại phức tạp, thở dài, bà : " chỉ có ánh mắt giống , nụ cười của ngươi cũng giống." Bà quay đầu dịu dàng : "Tiểu Ly gọi ai gia tiếng ‘tổ mẫu’ được ?"

      Tiểu Ly nhìn phụ thân bức tranh, lại nhìn vị quý phụ xinh đẹp như hoa này, môi giật giật, lại lập tức mím chặt.

      Nàng cúi đầu.

      Thái hậu Đoan Mật với tay, giáp vàng nhàng phất qua mái tóc đen của nàng, "Ngươi muốn, cũng sao. Rốt cuộc ai gia. . . . . .cũng già rồi, thường xuyên sinh ra chút ý nghĩ xằng bậy."

      "Người nên làm thế với Tần Tang tỷ tỷ!" Tiểu Ly cố lấy dũng khí, mở miệng : "Người người là tổ mẫu của chúng ta, sao người lại lấy dao đâm tỷ ấy bị thương?"

      Thái hậu Đoan Mật nở nụ cười: "Tổ mẫu —— cố tình đả thương nàng, cả đời này tổ mẫu làm rất nhiều việc trái lương tâm, đều vì để có thể đưa các con về nhà."

      "Người bậy!" Tiểu Ly ngẩng đầu nhìn đôi mắt tím xinh đẹp của bà, nghiêm túc : "Lúc ta ở phủ Trấn Nam Vương, phụ thân, vương phi nương nương, công chúa nương nương, Kỷ Đông Kỷ Tây Kỷ Bắc Kỷ Nam đối xử với ta rất tốt, lúc đó, phủ Trấn Nam Vương chính là nhà của ta. Sau đó ta gả cho Trần Ngộ Bạch, ta thực thích , phủ quốc sư chính là nhà ta. Nơi có người trong lòng mới chính là nhà. Cha mẹ đưa ta cùng tỷ tỷ cấp tốc rời khỏi quê nhà là bất đắc dĩ, trong lòng bọn họ nhớ đến chúng ta, nhất định hi vọng chúng ta sống tốt, chúng ta muốn trở về cũng là để gặp bọn họ, người lấy đao đâm bị thương tỷ tỷ của ta, cha mẹ ta thích người! Mặc dù người trở về, nơi đó cũng phải nhà của người!"

      Thái hậu Đoan Mật nghĩ nàng ra những lời như vậy, nhất thời có chút sửng sốt, sau lúc lâu mới nhợt nhạt cười rộ lên.

      "Đứa trẻ ngốc. . . . . ." Bà cười ra nước mắt, nắm tay áo nhàng lau, "Ai gia nên với ngươi nhiều như vậy. Được rồi, chúng ta thôi, tổ mẫu đưa ngươi ra."

      xong bà sờ sờ lên chỗ nào đó bức tranh, sau đó, mặt tường chậm rãi dời —— sau mật thất này lại có mật thất!

      Tiểu Ly nhìn đường dài tối đen đáng sợ, liếc mắt thấy điểm cuối cùng, biết đến nơi đâu, cũng biết bên trong cất giấu cái gì.

      Đương nhiên nàng chịu bước vào.

      Thái hậu Đoan Mật cười kéo tay nàng, dịu dàng với nàng: "Ngươi đừng sợ, ta đưa ngươi gặp cha mẹ ngươi."

      Tiểu Ly đẩy tay bà ra, "Ta thể mình, ta muốn đưa phu quân ta gặp cha mẹ."

      "Phu quân ngươi theo sau." Thái hậu Đoan Mật dằn tức giận dỗ nàng, lại kéo nàng .

      Kỷ Tiểu Ly giãy dụa thôi, lúc này Thái hậu Đoan Mật có tâm tình nhiều với nàng, lạnh mặt kéo cánh tay của nàng, bước vào lối bí mật!

      Lúc tuổi còn trẻ võ công Đoan Mật kém, nhưng dù sao bà cũng sống an nhàn sung sướng nhiều năm, sớm còn nhanh nhạy. Mà Tiểu Ly xuất thân từ phủ Trấn Nam Vương, từ mưa dầm thấm đất, lại được người gọi là thầy dốc lòng dạy dỗ, thuật chạy trốn của nàng là do chính Trần Ngộ Bạch tự tay dạy —— nàng thuận theo cánh tay Thái hậu Đoan Mật nắm tay nàng mà xoay người, tay kia lấy được đạn Phích Lịch đeo bên hông, theo cách thức ném ám khí tốt nhất của mà nàng tạm học được, ném lên mặt Thái hậu Đoan Mật.

      Thái hậu Đoan Mật nghiêng đầu tránh đạn Phích Lịch, tay nhất thời buông lỏng, Tiểu Ly rút tay ra liền trốn ra ngoài, vừa chạy ra ngoài vừa xoay người ném đạn Phích Lịch chặn đường người đuổi theo nàng.

      Trong khoảng thời gian ngắn, khói ngập bốn phía, tiếng vang điếc tai, người nàng có quả đạn Phích Lịch do Trần Ngộ Bạch làm cho nàng chơi, nàng vẫn quý trọng mang theo, chưa từng dùng thử, lúc này chợt nhớ tới mà ném ra, sau khi quả đạn Phích Lịch nổ tung liền như Du Long bay loạn khắp nơi, mang theo tiếng rít sắc nhọn bay từ trong phòng ra ngoài, mũi nhọn phá nát cửa điện Thiên Mật, "ầm" tiếng nổ tung giữa trung trước cửa điện —— đáng tiếc giờ là giữa ban ngày, nếu liền nhìn thấy đóa hoa pháo hoa sáng lạn!

      Bọn thị vệ trong cung nghe tiếng lập tức hành động, từng nhóm từng nhóm vọt tới điện Thiên Mật, hoàng đế cùng quốc sư đại nhân đánh cờ chém giết say sưa trong điện Bảo Hòa cũng bị kinh động —— Trần Ngộ Bạch nghe được tiếng rít kia mà nhíu mày, thèm xin lỗi hoàng đế tiếng, bóng người như gió lao ra ngoài.

      Hoàng đế buông con cờ đen trong tay, nhìn chăm chú lúc lâu, thở dài, rồi cũng chậm rãi đứng dậy.

      "Bãi giá, đến điện Thiên Mật."

      **

      Tác giả có lời muốn : nơi có người trong lòng chính là nhà, mong rằng ít nhất trong lòng mọi người đều có người trong lòng ~

      Nguyện ý tin tưởng ngôn tình chính là nguyện ý tin tưởng vào tình , chúc các bạn tin tưởng tình : tối nay được sóng đôi ngắm ánh trăng ~
      LPH: chắc tác giả đăng chương này vào thất tịch ^o^, giờ qua rằm tháng bảy cũng coi là ko muộn nhỉ ;););)
      HoanHoan, Happyanh, Tieu kimquy13 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :