1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Uổng Công Tính Kế - Sói Xám Mọc Cánh (hoàn + ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. bellchuong

      bellchuong Active Member

      Bài viết:
      119
      Được thích:
      98
      Vừa ngọt vừa hot
      Ôi tim tôi.hi

    2. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      Chương 66:

      Rất nhiều đêm độc giống đêm nay, khiến bà nằm mình trong tẩm điện hoa lệ lạnh như băng mở to mắt đến khi trời sáng, đêm dài dằng dặc, khó tránh khỏi nhớ tới rất nhiều người, rất nhiều việc.

      Bà luôn nghĩ: cả đời này, tính toán tường tận, hoàn toàn lập, người từng xuất bên người bà nhưng bị bà tính kế lợi dụng, chỉ có mình ông ta.

      Khi tất cả mặt nạ đều tháo xuống độc mình trong đêm, bà từng vô số lần hồi tưởng về khoảng thời gian khi đó.

      Đó là đoạn thời gian duy nhất sạch trong cả đời bà, trong sạch, thẹn với lòng.

      Qua nhiều năm như vậy, ông ấy vẫn chưa hề nhắc về việc đó, cho nên bà cũng chưa từng nhắc với ông ta: lúc trước bà tình nguyện gả cho tiên đế quá năm mươi, cũng phải vì nóng lòng muốn có được lệnh bài Thanh Long.

      Mà là. . . . . . hoàng tử lỗi lạc toàn thân tao nhã trước kia, bà rất thích, thích đến mức tình nguyện gả cũng nguyện bức ông ấy vào con đường tranh quyền đoạt vị.

      Cả đời bà chỉ mong như thế, chỉ mong ông ta có thể bình an vui vẻ.

      Trong đêm đông rét lạnh, ngai vàng cao cao lạnh như băng, Thái hậu Đoan Mật toàn thân áo tím nhàng vùi mặt vào trong tay áo.

      "Từ khi hiểu chuyện ta được dạy rằng: cuộc đời ta gắn với trách nhiệm, cả đời phải đeo mang nó, cho đến khi thực được. Vì thế ta mất cha mẹ, mất tất cả huynh đệ tỷ muội, mất đứa con độc nhất, mất . . . . . ." Giọng của bà dần dần thấp đến thể nghe thấy, giống như mất tiếng, gục xuống cố bình tĩnh lâu, rồi mới cúi đầu tiếp tục : "Vì thế ta cố gắng cả đời, mất nhiều thứ! Nay. . . . . . Người bảo ta sao có thể cam lòng?!"

      "Cố chấp đả thương người." Mộ Dung Thiên Hạ than thở câu, thản nhiên : "Nếu có thể buông tay, bất luận trễ đến mức nào, dù chỉ ngày cũng tốt."

      "Người buông được sao?" Giọng nữ u chợt hỏi —— rốt cuộc bà vẫn nhịn được: "Mộ Dung, mấy năm nay, người có vui ?"

      Rốt cục bà cũng. . . . . .chân thành thiết tha.

      Mộ Dung Thiên Hạ nở nụ cười, là loại mỉm cười bình thường nhất của đế vương: nhìn như vui sướng, kỳ ý cười lại chưa hề chạm đáy mắt.

      "Ta từng nghĩ là rất khó, nhưng nhiều năm qua, bất quá cũng chỉ thế mà thôi."

      Cũng chỉ ngày qua ngày, cũng chỉ năm tiếp năm, cũng chỉ như thế mà trôi qua hơn nửa đời người, mới chờ được đêm thế này, được câu ân cần thăm hỏi từ nàng, chỉ là dùng hết cả đời lo lắng trù tính để đứng được ở nơi cao nhất, rốt cục đợi được giờ khắc này chỉ vì muốn ung dung nhàn nhã với nàng câu: "Ta từng nghĩ là rất khó. . . . . . bất quá cũng chỉ thế mà thôi."

      Người xem, cố chấp như thế có đả thương người ?

      Dường như bà ta thở dài tiếng, nhưng nghe . Mộ Dung Thiên Hạ từ xa xa nhìn bóng lưng nằm ngai vàng vẫn nhúc nhích của bà, sau lúc lâu, gì xoay người bước ra ngoài.

      Khi đến cửa đại điện, ông ta dừng bước, vẫn quay đầu, đưa lưng về phía bà.

      "Năm đó, trẫm giết nhiều huynh đệ như vậy, chỉ để mình Giang Sơn sống sót, khi còn ở đây, trẫm chưa bao giờ gây chút khó khăn nào cho , thậm chí còn phong làm Lâm Giang Vương. Sau đó lại mê hoặc phi tần của trẫm, trốn khỏi cung, trẫm cũng đuổi tận giết tuyệt. Thậm chí hai nữ nhi của quay về, họ dần lớn lên trước mắt trẫm, trẫm cũng chưa từng truy cứu. Còn việc nhiều năm qua bộ tộc Thiên Mật tùy tiện xằng bậy ——" ông ta dừng chút, "Mặc kệ là do tiên đế dặn dò hay do. . . . . . Lúc trước, trẫm đều hết lòng quan tâm giúp đỡ. Hôm nay việc cũng dao động đến nền tảng quốc gia, nếu lại có việc tiếp theo sau đó —— thân thể Thái Hậu nương nương quý giá, bộ tộc Thiên Mật nhiều phen quấy rầy thanh tĩnh của nương nương, tội đáng chết vạn lần, trẫm giết sạch toàn bộ bọn họ."

      Ông cất giọng vang vang, lại là vị vua đứng đầu thiên hạ Đại Dạ.

      Đoan Mật nằm ngai vàng, mắt tím chậm rãi nhắm lại.

      "Thiên Thiên, " trong bóng tối lạnh như băng, bà nghe ông ta đè nén cất tiếng: "Bảo trọng."

      khắc kia bà như lập tức muốn đứng dậy nhìn sang, nhưng cửa điện "két" tiếng mở ra, rồi đóng lại.

      Trong điện lại chỉ còn có mình bà, lạnh lẽo đáng sợ mà quen thuộc.

      Nước mắt theo khóe mắt tím nhắm chặt dần chảy xuống, cuồn cuộn thấm ướt tay áo che mặt, chỉ để lại vài đốm nhàn nhạt.

      Nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên bà cảm thấy lồng ngực nóng bỏng.

      Bởi vì rốt cục ông ta cũng nhắc đến việc trước kia.

      **

      Tần Tang vội vàng chạy về, đến nơi ánh trăng lạnh bầu trời chỉ còn lại bóng trắng mơ hồ, nến đỏ trong điện Thiên Mật sắp tàn, Thái hậu Đoan Mật mình bóng nằm ngai vàng, mắt nhắm chặt, như là ngủ.

      Tần Tang ung dung nhàng bước đến, lẳng lặng đứng bên cạnh bà lúc lâu, lúc xoay người muốn , lại bị bà ta lên tiếng gọi lại: "Tang Tang, ngươi về rồi."

      Tần Tang cứng đờ cả người, bước qua, im lặng quỳ xuống, dập đầu: "Nương nương, thần có tội, xin nương nương hãy trách phạt thần!"

      "Sao vậy? Tộc trưởng trở về cùng ngươi?" Thái hậu Đoan Mật chỉ đứng dậy, hít thở hổn hển, chậm rãi cất tiếng hỏi.

      Tần Tang lắc đầu, "Tộc trưởng sắp đến rồi, thần sắp xếp đâu vào đấy."

      "Vậy tốt rồi." Thái hậu Đoan Mật nhìn nữ hài tử trẻ tuổi có gương mặt như tiên, dịu dàng hỏi: "Ngươi có tội gì?"

      Giọng của bà dịu dàng như vậy, nhưng nghe mà trán Tần Tang thấm đẫm mồ hôi, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành càng trở nên trắng bệt.

      "A. . . . . ." Thái hậu Đoan Mật như chợt nhớ ra, "Ngươi đến Kỷ Tiểu Ly . . . . . ." Bà nhàng cười rộ lên, "Ai gia biết, ngươi tính toán, sử dụng thủ đoạn với ai gia, làm mọi cách cho ai gia biết thân thế của nàng. . . . . . Tần Tang, Giang Sơn là con trai ai gia mang thai mười tháng sinh ra, ngươi làm con bảy năm, ai gia lại nuôi mười bảy năm. Đứa bé Tiểu Ly kia, mặt mày giống Giang Sơn như đúc, về phần màu tóc và màu mắt của nàng —— Giang Sơn biết những chuyện cổ trong sách sử Thiên Mật, hẳn là chế được loại thuốc nào đó nhỉ?"

      Tần Tang đẫm mồ hôi lạnh, quỳ gối run giọng : "Nương nương thánh minh."

      Tối nay, Thái hậu Đoan Mật tựa như vô cùng mệt mỏi, vẻ mặt đều có chút rề rà, uể oải, khoát khoát tay áo với người ngồi dưới đất: "Đứng lên ."

      "Nương nương thánh minh, hết thảy đều tránh khỏi tầm mắt của nương nương, " Tần Tang hơi nhỏm dậy, vẫn quỳ gối nơi đó, cất giọng khàn đặc: "Tiểu Ly quả đúng là muội muội ruột thịt của thần, ngày đó phụ thân liều chết đưa hai tỷ muội thần ra khỏi Thánh Địa Thiên Mật, phụ thân dặn dò thần chăm sóc nàng. . . . . . Xin nương nương nể tình phụ thân, buông tha cho Tiểu Ly!"

      "Tang Tang, ngươi ngươi ái mộ Trần Ngộ Bạch, hẳn cũng là giả?" Thái hậu Đoan Mật cúi mắt say mê nhìn giáp ngón tay bằng vàng của mình, nhợt nhạt nở nụ cười, "Ngươi có biết vì sao ai gia lại nhận ra ?"

      "Thần. . . . . . biết."

      "Nữ tử như chúng ta, hẳn thể thích nam nhân như Trần Ngộ Bạch." Thái hậu Đoan Mật giọng , biết là cho Tần Tang nghe hay là cho chính bà nghe: " rất lạnh, ngươi thích . Lại càng bởi vì mà quan tâm đến Tiểu Ly, mạo hiểm bỏ thuốc vào chung trà của ai gia."

      Tần Tang dám nhìn bà, nằm nền nhà lát gạch vàng lạnh như băng, cử động cũng dám.

      "Về phần Tiểu Ly. . . . . . tâm trí nàng ta ngờ nghệch cũng sao cả, nàng ta vẫn có thể vì ai gia, vì ngươi, vì bộ tộc Thiên Mật mà làm chuyện, " Thái hậu Đoan Mật đứng dậy, vươn cánh tay có lớp hộ giáp vàng tinh xảo, đỡ Tần Tang đứng lên, "Tang Tang, ngươi đến đây với ai gia."

      **

      Thái hậu Đoan Mật lạnh lẽo nắm tay Tần Tang, đưa nàng vào mật thất bên trong căn phòng phía trong.

      Mật thất trong bức tranh vẽ Mộ Dung Giang Sơn, dù sáng tối Tần Tang đều từng tiến vào, nhưng khi Thái hậu Đoan Mật đụng đến cơ quan bức tranh, lúc mặt tường chậm rãi di chuyển, lộ ra mật thất đen sì, Tần Tang liền giống như Tiểu Ly, trợn mắt há hốc mồm tại chỗ.

      Thái hậu Đoan Mật mỉm cười, lời, dắt tay nàng qua đường hầm u ám hẹp dài. Khi nhìn thấy chấm sáng phía trước ngày càng gần, có mùi hương thấm vào ruột gan, mùi hương kỳ dị khiến người ngửi thấy quên lo lắng - càng ngày càng nồng, cả người Tần Tang dần phát run —— nàng nhớ mùi này! Đây là mùi hoa Thiên Mật!

      Hoa Thiên Mật cực cực lạnh, truyền thuyết cho là có công hiệu kỳ diệu có thể khiến người quên hết ưu phiền, màng sống chết. Mấy trăm năm qua bộ tộc Thiên Mật truyền giữ hình vẽ hoa Thiên Mật các dụng cụ hằng ngày qua nhiều thế hệ, nhưng vì nó chỉ sinh trưởng ở Thánh Địa Thiên Mật, từ khi bộ tộc Thiên Mật bị đuổi khỏi Thánh Địa, mấy trăm năm chưa từng nhìn thấy loại hoa này.

      Tần Tang vật vờ như hồn ma bị Thái hậu Đoan Mật dẫn vào mật thất nho cuối đường hầm.

      Trong mật thất có loại độc cực kỳ lợi hại, tộc Thiên Mật ưa dùng độc, Tần Tang lại là cao thủ trong đó, nhưng loại độc này khiến ý chí người ta tỉnh táo nhưng cả người lại thể động đậy, nàng chưa từng biết đến!

      Từ cửa mật thất vào, nàng liền bắt đầu tê liệt, mười bước mà nàng vẫn thể cử động, Thái hậu Đoan Mật lại như thường, di chuyển tự nhiên.

      Tần Tang thể cử động, chỉ có thể trơ mắt đánh giá bốn phía: nơi này cùng cỡ với mật thất ngoài kia, sạch bí mật, chỉ có cái bàn dựa vào tường, phía nghiên mực, bức tranh cuốn được xem.

      Thái hậu Đoan Mật buông tay nàng bước qua, nâng tay chậm rãi trãi rộng bức tranh.

      Tần Tang nhìn hoa văn màu tím rậm rạp bức tranh, có vài chỗ nàng liếc mắt cái là có thể nhận ra —— Lệnh bài Kỳ Lân! Lệnh bài Huyền Vũ!

      Bảy bảy bốn mươi chín bản đồ Ám Dạ nằm lệnh bài Ám Dạ cốc đều ở đây!

      Ngay cả siết nắm tay Tần Tang cũng thể, cứng người đứng đó, mắt tím sáng ngời, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm tấm bản đồ, hô hấp dồn dập thôi.

      Thái hậu Đoan Mật cũng dừng tấm bản đồ, cúi đầu giọng : "Nghiên mực và tấm bản đồ này, đều do năm đó phụ thân ngươi tự tay chế thành."

      Mộ Dung Giang Sơn vốn rất thông minh, năm đó dưới dạy bảo của Thái hậu Đoan Mật đọc rất nhiều sách sử Thiên Mật, say mê tìm tòi nghiên cứu, vì việc trở về Thánh Địa Thiên Mật mà làm ra rất nhiều việc, Thái hậu Đoan Mật từng đặt hy vọng rất lớn vào đứa con trai này.

      Nay nhắc lại việc năm đó, bà vẫn nhịn được mà hơi cong khóe miệng.

      "Nghiên mực này có trộn chất lỏng của hoa Thiên Mật, tấm bản đồ này cũng do rễ hoa Thiên Mật bện thành. Năm đó vài lần phụ thân ngươi rời cung tìm kiếm Thánh Địa Thiên Mật, mặc dù lúc ấy thể thành công, lại có duyên mà mang về vài nhánh hoa Thiên Mật, dựa theo phương pháp trong sách cổ làm ra nghiên mực cùng tấm bản đồ này." Thái hậu Đoan Mật ngẩng đầu, nhìn Tần Tang thể cử động, " chưa với ngươi sao?"

      Tần Tang muốn lắc đầu, lại chỉ có thể gian nan đảo mắt trả lời.

      Thái hậu Đoan Mật thở dài dài, "Cũng đúng. Sau đó lại chán ghét bộ tộc Thiên Mật như vậy, đương nhiên cho ngươi biết." Giáp vàng nhàng phất qua mặt bàn, bà giọng : "Dùng nghiên mực này mài mực vẽ bảy bảy bốn mươi chín lệnh bài Ám Dạ lên tấm bản đồ, lại dùng dòng máu tinh khiết trong tim của người tộc Thiên Mật thấm ướt bản đồ, bản đồ Thánh Địa ra."

      "Tang Tang, ai gia cũng nguyện giết cháu ruột của mình. Nhưng dòng máu tinh khiết của tộc Thiên Mật, cõi đời này, trừ ngươi ra, đại khái chỉ có nàng ta —— lại , nàng ta là đứa sinh ra ở Thánh Địa Thiên Mật. Máu của nàng ta hẳn càng hàn tinh khiết hơn ngươi." Thái hậu Đoan Mật nhìn Tần Tang, dịu dàng : "Huống hồ ngươi là người hầu đắc lực nhất của ai gia, ai gia muốn giết ngươi, chỉ có thể lựa chọn giết nàng."

      "Nương nương!" Lúc này Tần Tang thể quỳ xuống, chỉ có thể run giọng kêu to: "Thần nguyện ý chết ! Thần nguyện ý lấy máu trong tim nhuộm bản đồ Thánh Địa! Chỉ cần nương nương chôn xác thần cạnh mộ cha mẹ, chút thần cũng tiếc nuối!"

      **

      Tác giả có lời muốn : chương trước có nhiều bạn hỏi ta việc, ta xem xét lại trình tự thời gian truyện《 khanh vốn là giai nhân 》: Mộ Dung Thiên Hạ và Thái hậu Đoan Mật cùng tuổi, Mộ Dung Thiên Hạ đăng cơ năm hai mươi tám tuổi, là lúc Mộ Dung Giang Sơn mười ba tuổi. Bốn năm sau mười bảy tuổi, cùng mẫu phi của Đại hoàng tử - lúc này có mang Tần Tang bỏ trốn, lúc ấy Đại hoàng tử ba tuổi.
      LPH: hôm nay đăng sớm, từ mai lại bận tối mắt, chương kế tuần sau nhé các nàng
      Ui, ta ghét cái chương kế, cả cái chương kế kế đó nữa :032:
      Alice Huynh, HoanHoan, Happyanh16 others thích bài này.

    3. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng:063::063::063:
      ta biết nàng bận rộn, cố lên nàng ôi:buc::buc::buc:

    4. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      ồ, vậy sau này có bận đến mức phải giam truyện cũng khỏi cần báo trước nhỉ, ai cũng biết mình bận mà :013:

    5. Quan Tiểu Yến

      Quan Tiểu Yến Member

      Bài viết:
      54
      Được thích:
      33
      ố ồ LamPhuongHoang zuj tính wa', tks bạn, cố lên bn. buổi tối zuj zẻ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :