1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Uổng Công Tính Kế - Sói Xám Mọc Cánh (hoàn + ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. phankhahan

      phankhahan Active Member

      Bài viết:
      927
      Được thích:
      204
      sao nhan vat giong truyen theo dong tinh yeu qua vay

    2. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      phiên bản cổ đại @phankhahan à, tuy nhiên nội dung cũng khác

    3. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      Chương 70:

      Thoáng cái, đám người tan sạch , rãi ra các hướng. Chỉ chừa vợ chồng quốc sư đại nhân ở lại.

      Quốc sư đại nhân nhìn bạn tốt đơn thân độc mã rời , nghĩ rằng về sau, cho dù ta chạy đến chân trời góc bể, cũng chỉ có thể đơn chiếc bóng, trong lòng khó tránh vài phần lưu luyến.

      Nhưng trong lòng Quốc sư phu nhân chỉ nghĩ: hôm nay lạnh, tiễn bước mọi người xong chúng ta còn trở về sao?

      Nhưng hai ngày nay bộ dạng phu quân nhà nàng luôn nặng nề, mất hứng, giờ phút này Tiểu Ly vô cùng hiểu biết, quấy rầy , chỉ yên lặng đứng cùng .

      Gió bắc rét đậm, lạnh lẽo thổi vào ống tay áo nàng, sau khi Trần Ngộ Bạch lấy lại tinh thần, thương tiếc thôi, nắm bàn tay rét lạnh của nàng vùi vào lòng bàn tay mình, ấm giọng : "Chúng ta cũng thôi."

      " đâu? Về nhà mẹ ta sao?" Nàng vui vẻ hẳn, hỏi .

      Chỉ chút việc là có thể khiến nàng vô cùng vui vẻ, lúm đồng tiền thản nhiên, hai tròng mắt trong suốt, tốt. Trần Ngộ Bạch nhìn gương mặt như tiên này, phiền muộn trong lòng đều hóa hư .

      "Ừ." Quốc sư đại nhân lộ ra tươi cười nhiều ngày thấy.

      **

      Hôm qua phủ Quốc sư phái người đến thông báo, phủ Trấn Nam Vương biết hôm nay bọn họ đến, sáng sớm cũng chuẩn bị rồi.

      Kỷ Bắc đóng tại biên quan, có ở nhà; hôm trước Kỷ Nam vừa tiếp quản hai mươi vạn đại quân thắng trận Tây Lý trở về, bận tối mày tối mặt; riêng Kỷ Tây hôm nay phải vào quân doanh báo cáo, sáng sớm chờ trong sảnh trước, Trần Ngộ Bạch dắt Kỷ Tiểu Ly tiến vào, đứng dậy đón, cười : "Đến rồi sao!"

      Tiểu Ly lâu gặp , mặt mày hớn hở gọi "Kỷ Tây ca ca!"

      Thiếu chút nữa Kỷ Tây vươn tay ra xoa nàng đầu, khó khăn lắm mới nhịn được, tay nắm thành quyền giấu trong tay áo, gật đầu cười với nàng.

      Ý cười trước mắt rất ràng, quốc sư đại nhân nhìn mà thế nào thoải mái, lạnh lùng liếc mắt nhìn phu nhân hoạt bát cái.

      Kỷ Tây thấy được, ý cười càng đậm, dịu dàng với muội muội: "Vương phi nương nương chờ muội ở Nam Hoa viện, mau , đừng để nương nương đợi lâu."

      Tiểu Ly vừa nghe liền như tên bắn, giãy khỏi tay phu quân nhà nàng, nhấc làn váy chạy vào. Quốc sư đại nhân bị nàng cứ thế quay đầu bỏ lại, thầm nghiến răng, Kỷ Tây khẽ cười : "Phụ thân chờ ở thư phòng, mời vào —— em rể."

      Quốc sư đại nhân lạnh lùng liếc cái, nhưng cũng biết thể tránh vị rể này được.

      Hôm nay Kỷ Đình cố ý đến quân doanh, sáng sớm ngồi ở thư phòng của chính viện, lúc này ông "rèn luyện" võ nghệ cùng con rể, sai người dâng trà, ba người cha - con - con rể ngồi xuống, ông nhìn con rể, trầm giọng : "Hai ngày nay hoàng thượng vẫn lên triều, chúng thần trong triều bàn tán rất nhiều. Hơn nữa sau đó, Đại hoàng tử điện hạ lại còn đến Hán Trung."

      Kỷ Đình chỉ như thế, ba người ở đây đều ý còn trong lời của ông.

      Rốt cuộc hậu cung đêm hôm đó xảy ra chuyện gì, tất cả thị vệ và cung nữ có mặt hôm đó đều bị tru diệt sót ai, chút tin tức cũng truyền ra. Mặc dù là Trấn Nam Vương, cũng chỉ mơ hồ nghe lúc ấy điện Thiên Mật bị tắm máu, chỉ mình Thái hậu Đoan Mật còn sống, nhưng cũng được báo là nhiễm bệnh nặng, đóng cửa từ chối tiếp khách.

      Mà ngày ấy, đại quân ngoài thành lại xôn xao, tộc Thiên Mật tụ tập, có lòng bất chính, đều bị hoàng thượng hạ lệnh giết còn mống, bộ tộc Thiên Mật gần như bị tiêu diệt.

      Biến động bất ngờ đến mức này, hoàng thượng lại lên triều suốt hai ngày, là nhiễm phong hàn, nhưng tình thế lúc này lại quá kỳ lạ —— mấy tháng trước Nhị hoàng tử điện hạ vừa bị lưu đày đến Ung châu, cả đời này được trở về kinh thành. Trước mắt Thái hậu Đoan Mật bị giam lỏng, bộ tộc Thiên Mật bị nhổ tận gốc, đúng lúc này bỗng nhiên Đại hoàng tử điện hạ lại đến Hán Trung xa ngoài ngàn dặm . . . . . . Hoàng thượng trở bệnh, khó tránh việc khiến người ta suy đoán có phải sắp thay đổi triều đại rồi .

      Loại chuyện bí mật quan trọng này của triều đình, tiện thảo luận trong cuộc gặp bình thường của cha vợ và con rể, huống chi là Trấn Nam Vương cùng quốc sư đại nhân.

      Trong lòng Trần Ngộ Bạch thoáng do dự, vẫn chưa gì.

      Kỷ Đình lại tiếp: "Sau khi Đại hoàng tử điện hạ đến Hán Trung, hẳn qua năm trở về hoàng thượng ban đất phong, sắc phong làm Vương. Nhị hoàng tử cũng được phong cho mảnh đất Ung châu. Nay trong cung, hoàng tử trưởng thành chỉ còn Lục hoàng tử điện hạ, lại là con trưởng do hoàng hậu sinh ra, nhà bên mẹ hiển hách, tương lai ——" Kỷ Đình dừng chút, "Ta biết ngươi và quốc chủ Đông Lâm quốc có giao tình, nếu biết người đó, vì sao lại nhiều lần thúc đẩy việc Lục hoàng tử sứ? Hoàng thượng luôn tin tưởng ngươi, nếu nghe theo lời ngươi , phái Lục hoàng tử sứ, lỡ như gây ra chút sóng gió gì, về sau ngươi phải xử lý thế nào?"

      Ý ông chính là thế này!

      Cục diện nay khó lường, Kỷ Đình hỏi thăm hay mượn sức, chỉ nhắc nhở đề phòng cẩn thận.

      Trần Ngộ Bạch cúi mắt.

      Quốc sư đại nhân luôn thích nể tình, cao ngạo trong trẻo, cũng để hoàng tử và thần tử quan trọng vào mắt, hầu như ai cũng đắc tội. Nhưng kỳ càng như thế hoàng đế càng yên tâm —— thần tử độc, kết bè kết phái, cánh chẳng thể bay, chỉ nguyện trung thành với mình hoàng đế, thể tốt hơn.

      Nhưng thần tử độc, có dễ làm đâu? Như Trần Ngộ Bạch, nếu có sơ suất, hoàng đế vui, người bình thường chịu ghẻ lạnh của bước đến đá cái, mất chỗ dựa bị dèm pha mà.

      Trần Ngộ Bạch vốn cần, sau lại thành quen.

      Nay đột nhiên lại có vị trưởng bối quyền cao chức trọng nghĩ suy lo lắng, nhắc nhở khuyên nhủ . Trần Ngộ Bạch chấn động trong lòng, đột nhiên như trở về lúc lão quốc sư đại nhân còn sống, có chỗ để dựa vào.

      Giọng trầm xuống vài phần, đáp: "Lục hoàng tử điện hạ có xuất thân cao quý, lại được Nhị hoàng tử điện hạ dốc lòng dạy bảo nhiều năm, nay chỉ thiếu uy tín và kinh nghiệm. Đông Lâm quốc dồi dào dũng mãnh, nếu có thể kết tình hữu nghị, với Lục hoàng tử điện hạ, đó chính là công lớn."

      Đứa trẻ thoạt nhìn xinh đẹp lại ham chơi đó sắp mười sáu tuổi rồi.

      Đại hoàng tử điện hạ dũng mãnh đứng đầu kinh thành khi mười sáu tuổi, nay có vợ đẹp con vui quên trời đất, Nhị hoàng tử điện hạ kế tục lệnh bài Thanh Long khi mười sáu tuổi cũng nơi rừng núi, truyền thuyết kế tiếp ở kinh thành, nên bắt đầu viết từ Lục hoàng tử điện hạ rồi.

      Thời thế tạo hùng, từ lúc áp tải quân lương đến Tây Lý, quốc sư đại nhân mạnh mẽ đá cú đẩy Lục hoàng tử vung vẫy cây búa vào thời thế mới.

      Việc này Trần Ngộ Bạch vốn chưa bao giờ giải thích với bất kỳ ai, trong lòng hoàng đế lập tức hiểu được, ngay cả Lục hoàng tử điện hạ cũng chỉ nghĩ lấy việc công báo thù riêng, nay lại thấp giọng cung kính , bởi vì Thái Sơn đại nhân trước mắt gả con cho , lại bởi vì lo lắng cho cuộc sống bình an hạnh phúc của con , đặc biệt nhắc nhở .

      Trần Ngộ Bạch nằm mơ cũng nghĩ có hôm nay: lại có thể hưởng lợi từ cha vợ.

      cưới được người vợ tốt.

      Dù Quốc sư đại nhân chưa cười, vẻ mặt cũng dịu dàng chướng mắt thôi, trong lòng Kỷ Tây khó tránh chán ghét, kiềm chế được, cất giọng thản nhiên góp chuyện: "Quốc sư đại nhân thề làm thần tử độc, nguyện ý trung thành quả rất đáng khâm phục, nhưng chúng ta thân là người nhà của Tiểu Ly, mong muội ấy giàu có vinh quang, chỉ mong muội ấy bình an."

      Là muốn nhắc việc trước đó vài ngày Tiểu Ly bị hoàng đế tước đoạt danh xưng cáo mệnh phu nhân.

      Kỷ Đình luôn nhúng tay vào việc riêng của nữ nhân, lúc này cúi mắt uống trà vờ nghe thấy, mặc cho bọn so chiêu.

      Quốc sư đại nhân cười ung dung nhàn nhã, thành khẩn : " vợ thế tại hạ ghi nhớ trong lòng, về sau săn sóc che chở phu nhân ổn thỏa, khiến vợ phải phí sức lo toan."

      Vốn chỉ có vẻ mặt chói mắt, lúc này giọng điệu dịu dàng và ý trong lời lại chói tai, khóe miệng Kỷ Tây nhếch lên, câu cũng được.

      **

      Vị phu nhân có người nhà tài giỏi kia, lúc này ở trong viện Nam Hoa ăn bánh mứt táo nàng thích nhất.

      Bánh mứt táo là trong những món điểm tâm sở trường của viện Nam Hoa, từ Tiểu Ly rất thích ăn, hôm nay vì biết nàng trở về mà cố ý chuẩn bị, Thiến di tự mình xuống bếp, chưng đủ thời gian, khi bưng lên vẫn còn ấm nóng, hương vị vừa mềm mại vừa ngọt ngào, Tiểu Ly hai tay cầm hai cái, ăn thỏa mãn thôi, mắt cũng nheo lên.

      Trấn Nam Vương phi lâu gặp nàng, ở bên cạnh nhìn nàng ăn chuyển mắt, khi lại dịu dàng đưa cho nàng chén trà .

      "Coi con ăn dính tùm lum, hư này!" Trấn Nam Vương phi lau lau khóe miệng cho nàng, dịu dàng trách móc: "Ở trước mặt phu quân con cũng như vậy sao?"

      Tiểu Ly cười tủm tỉm, phủ nhận.

      Vương phi phát sầu thở dài, "Sao gả cho người ta xong con lại càng ngày càng biết quy củ vậy? Phủ Quốc sư có trưởng bối trói buộc con, con cũng nên như vậy, khiến người ngoài chê cười phu quân của con."

      Tiểu Ly nghe, vội vàng nuốt ngụm cuối cùng xuống, lấy khăn ướt lau sạch ngón tay, khép tay áo ngồi yên, trong khoảnh khắc liền thể bộ dạng tiểu thư khuê các dịu dàng lương thiện trong trẻo lịch .

      Vương phi nương nương bị bộ dạng lanh lợi này chọc cho bật cười, vẫy tay cho nha hoàn hầu hạ lui ra, bà thân thiết giọng hỏi nữ nhi: "Tiểu Ly, các con thành thân cũng lâu, con cũng có quỳ thủy. . . . . .bụng con có tin tức gì chưa?"

      Kỷ Tiểu Ly lắc đầu, lại lời ‘con cháu do trời’ của Trần Ngộ Bạch cho vương phi nương nương nghe.

      Vương phi nương nương biết nội tình, đương nhiên là cảm động thôi, nhưng trước mắt nam nhân còn thê thiếp, năm rộng tháng dài, nữ nhân con chung quy vẫn thể có chỗ dựa, năm đó bà vất vả thế nào mới có được Kỷ Nam, nay liền lo lắng cho Tiểu Ly gấp bội.

      Bà tỉ mỉ dặn dò Tiểu Ly rất nhiều, Tiểu Ly nghe mà gật đầu ngừng, dọc theo đường trở về nàng vẫn suy nghĩ thôi.

      Hôm nay tâm tình Trần Ngộ Bạch tốt vô cùng, nhưng nhìn phu nhân nhà cả đêm đều im lặng , tưởng nàng còn đau lòng vì chuyện của Tần Tang, buổi tối cũng làm phiền nàng, tắm rửa xong hai vợ chồng nằm xuống, chỉ ôm nàng vào trong lòng, vỗ về dỗ nàng ngủ.

      Tiểu Ly nằm trong lòng , lại giống ngày thường lui người liền ngủ rất nhanh, ngược lại cọ tới cọ lui người .

      "Phu nhân làm gì vậy?" Mái tóc đen dài của nàng rũ xuống phủ lên mặt Trần Ngộ Bạch, lọn tóc phất qua khiến đáy lòng ngứa ngáy, cười ấm áp hỏi.

      Quốc sư phu nhân đặc biệt đúng lý hợp tình đáp: "Ta muốn sinh đứa trẻ!"

      xong nàng liền vươn tay kéo quần áo , ban đầu Trần Ngộ Bạch nằm thẳng người, híp mắt hưởng thụ chuyện vui từ trời rơi xuống, cả người hồ hởi, mưu quỷ kế đầy mình, lại nghe nàng vừa hổn hà hổn hển làm việc, vừa dịu dàng an ủi: "Vương phi nương nương , ta có ba ca ca, về sau phủ Trấn Nam Vương nhất định con cháu đầy nhà, dù con của chúng ta ngốc như ta cũng sao, để nó kết thân cùng phủ Trấn Nam Vương —— trước mắt Nhị tẩu có mang! Nhị ca thích ta như vậy, nhất định cũng thích con của ta!"

      nghĩ nên diễn tiểu thuyết loại gì, quốc sư đại nhân cười lạnh thôi: đương nhiên là thích, còn thích, vô, cùng, nữa kìa!

      Bất quá muốn hai mươi năm sau con của gọi Kỷ Tây là "Phụ thân"?

      Nằm mơ!

      cười lạnh, người thân lại nhiệt tình như lửa, tay bé mềm mại xương đốt lửa khắp nơi, nơi quan trọng của Trần Ngộ Bạch bị nắm lấy, miệng "ưm" tiếng, với tay kéo nàng lên hôn nồng nhiệt.

      Tiểu Ly muốn sinh đứa , đương nhiên vô cùng phối hợp, hai tay hai chân quấn chặt người , nũng nịu thở phì phò, kề sát vào tai đắc ý tranh công: "Vừa rồi lúc chúng ta gần , nhị ca đồng ý rồi!"

      ". . . . . ." Quốc sư đại nhân ý loạn tình mê tay chân và dưới thân đều vội vàng, thuận miệng hỏi: "Đồng ý cái gì?"

      "Kết thân đó! Nhị ca hứa với ta —— ca ấy trước chúng ta sinh trai , chúng ta cũng theo sau sinh trai , như vậy mặc kệ chúng ta sinh con trai hay con , đều có thể cùng kết thân! Hai ta giao hẹn rồi!"

      Khuôn mặt nhắn của thiếu phụ trẻ thoải mái đỏ bừng lên, tràn đầy vẻ "Ta thông minh chứ? Ta lợi hại ? Chúng ta có thể yên tâm sinh con rồi đúng ?".

      "Kỷ, Tiểu, Ly!"

      Vốn nên là đêm đông dịu dàng uyên ương đan chéo cánh mà ngủ, trong trung của quý phủ quốc sư lại vang lên tiếng rống giận dữ quen thuộc . . . . . .
      Alice Huynh, HoanHoan, Happyanh23 others thích bài này.

    4. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng,
      tiểu Ly làm chuyện lợi hại đến đỗi Quốc sư hưng trí bừng bừng mà rống giận,
      Tiểu ly giỏi thiệt

    5. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      Last edited: 12/9/14
      Sô Cô la Đắng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :