1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Uổng Công Tính Kế - Sói Xám Mọc Cánh (hoàn + ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      Chương 71:

      Trấn Nam Vương rốt cuộc vẫn là lão chính khách đắm mình trong triều chính nhiều năm, dự đoán sai chút nào. lâu sau, Đại hoàng tử từ Hán Trung trở về, chưa đến lễ mừng năm mới liền được phong đất. Mặt khác, hoàng thượng ban hôn Thiên Mật sứ tiền nhiệm Cố Minh Châu cho Đại hoàng tử điện hạ, cũng cho phép đứa bé hoạt bát tinh nghịch mà bọn họ sinh ra được nhận tổ quy tông, lấy tên là Mộ Dung Dịch Chi, ghi vào ngọc điệp.

      Kinh thành năm nay, liền trôi qua bằng việc phủ đệ của Đại hoàng tử thênh thang rộng mở vó ngựa tưng bừng.

      Ngày mùng ba đầu năm mới, kinh thành nghênh đón trận tuyết lớn cuối đông, trong đêm, đất trời trắng xóa.

      Ánh mặt trời rọi khắp phủ Quốc sư, bên trong an bình yên tĩnh, Tiểu Ly say giấc nồng, loáng thoáng nghe được hoa mai tinh ở phòng ngoài rướng cổ họng vui sướng kêu lên: "Tuyết rơi! Tuyết lớn! Ta đẹp, mọi người mau đến xem này!"

      Nàng mơ mơ màng màng đứng dậy muốn xem, nhưng vừa chui khỏi chăn bị quốc sư đại nhân chìa tay kéo trở về.

      "Bên ngoài có tuyết rơi!" Nàng giãy dụa đẩy mặt , "Ta muốn ngắm hoa mai!"

      Trần Ngộ Bạch nắm lấy tay nàng đặt lại gối, đè nặng nửa người nàng, chậm rãi hờn giận : "Nàng vẫn còn sức nhỉ!"

      Hôm qua là mùng hai, vợ chồng bọn họ về phủ Trấn Nam Vương thăm cha mẹ vợ, ngày xuân cả nhà đoàn tụ vui như hội, uống rượu rồi phạt rượu, mấy người Kỷ gia bày trò phạt rượu, kết quả đương nhiên chỉ có Kỷ Bắc và Tiểu Ly chịu phạt, gã say khước khiêng cái bàn chạy như điên trong phủ, người khác vỗ tay cười lớn đuổi theo phía sau trầm trồ khen ngợi , Trần Ngộ Bạch vất vả mới đưa được nàng về, ước chừng làm ầm ĩ đến nửa đêm mới dỗ nàng ngủ được.

      Vốn thấy nàng say rượu chưa tỉnh, hiếm khi trời đổ tuyết, muốn ở cạnh nàng thêm lát rồi mới vào viện luyện kiếm, mà nàng lại lo chuyện đâu, vừa mở mắt liền thèm nhìn mà chạy ngay ra ngoài?!

      Quốc sư đại nhân mất hứng, mất hứng liền xuống miệng chút lưu tình —— phải nàng muốn ngắm mai hồng tuyết sao? liền kéo vạt áo nàng, tạo ra hàng loạt đóa mai hồng xinh đẹp làn da mềm mại thơm tho trắng như tuyết.

      Tiểu Ly bị nắm vai đè giường thể động đậy, bị hôn mà dần dần mềm nhũn thân mình, mềm mại rên rỉ dưới thân , cả người phát run, tiếp theo liền bị ôm lên người, lừa gạt dỗ dành bảo nàng nắm lấy rồi ngồi xuống. . . . . .căng ê khó chịu, nàng vẫn quen, định duỗi chân chạy, quốc sư đại nhân nhanh tay lẹ mắt, đè nàng ngồi lại.

      "A. . . . . ." Tiểu Ly ngụm nuốt hết, thân mình càng nhũn ra, khó chịu tựa vào vai thở hổn hển.

      Trần Ngộ Bạch sảng khoái thôi thở dài tiếng, cúi đầu tìm môi nàng, ngậm cái lưỡi thơm tho của nàng tỉ mỉ hôn mút, Tiểu Ly có kinh nghiệm, biết phải nghe lời chìu theo mới sống yên, cao thấp hai nơi đều bị chiếm, nàng vòng tay lên cổ , dịu dàng nương theo phối hợp của .

      Nàng ngoan như vậy, quả nhiên lập tức cử động mạnh, chỉ có lòng bàn tay nóng bỏng chạy dọc theo sống lưng nàng, đè lên núi tuyết chậm rãi dùng lực, khiến hai chân nàng mở rộng, siết càng chặt hơn, nuốt hết vật to lớn kia vào bụng.

      Tiểu Ly căng trướng chịu được, lắc đầu tránh khỏi miệng , lại khóc ầm ĩ, hai mắt chỉ ửng đỏ, chau mày đáng thương nhìn , bộ dạng mảnh mai cất chứa nổi.

      Tiểu thuyết viết rằng, chỉ cần nhìn như vậy, thương tiếc thôi!

      Đáng tiếc quốc sư đại nhân bị nàng nhìn mà cả người sôi sục, mắt lóe sáng, gầm tiếng bổ nhào đến đè nàng vào trong chăn gấm giường. . . . . .

      Ngoài phòng trời đất mênh mông, tuyết rơi tiếng động. Trong phòng cảnh xuân kiều diễm, mềm mại rên rỉ.

      Việc xong, Tiểu Ly mệt mỏi nhắm mắt khóc ấm ức, quốc sư đại nhân lại no nê, cảm thấy mỹ mãn, nhưng nàng khóc khiến hết cách —— cứ vậy bỏ nàng lại mà luyện kiếm cũng đành, xuống giường bước đến bên cửa sổ, đẩy cửa nhìn ra, trước mắt toàn tuyết trắng.

      Cũng may yên tĩnh, người hầu ở phủ quốc sư nhiều lắm, chung quanh Quan Tinh lâu càng ít, lúc này xung quanh người, quốc sư đại nhân chỉ mặc trung y nhảy cửa sổ ra ngoài, khinh công tuyệt diệu chỉ tạo vài dấu chân nhợt nhạt tuyết, chiết được nhánh hoa mai lớn về.

      Tin lầm tiểu thuyết, Tiểu Ly khóc mệt sắp ngủ, chợt nghe Hoa mai tinh kêu cha gọi mẹ ngoài phòng, chóp mũi nàng ngửi được mùi hương ngọt ngào thơm ngát, nghi hoặc mở mắt ra, liền thấy quốc sư đại nhân nhà nàng ngồi ở đầu giường, ôm lấy khóe miệng cười xấu xa, trong tay cầm nhánh cây tràn ngập hoa mai đỏ, đùa với nàng như trêu chọc cún con.

      Tiểu Ly mừng rỡ thôi với tay đoạt lấy, lập tức nâng tay né , nàng tức giận nhào qua đánh , lại nhào lướt qua người, thiếu chút nữa là cắm mặt xuống sàn. . . . . .

      Kỷ Tiểu Ly càng xấu hổ càng giận dữ, tóc tai bù xù nhảy lên lưng , há mồm liền cắn! Quốc sư đại nhân bị cắn lại cao giọng cười to, hai vợ chồng ầm ĩ trận, Tiểu Thiên đến bẩm báo đứng ở ngoài cửa gọi ba lần, bên trong mới lên tiếng trả lời.

      **

      Tiểu Thiên đến mời, là vì ba người nhà Đại hoàng tử điện hạ đến thăm phủ quốc sư.

      Bởi vì sáng hôm nay tâm tình Quốc sư đại nhân rất tốt, ra gặp khách mà trong mắt vẫn ngập ý cười nhàng.

      Mấy ngày gần đây Mộ Dung Lỗi cũng vừa lòng đắc ý, thấy vẻ mặt quốc sư đại nhân vô cùng thoả mãn, trong lòng sinh ra cảm giác chán ghét, nghiêm mặt hỏi: "Quốc sư đại nhân mới cưới vợ bé sao? Có vẻ còn hăng hái hơn chú rể như ta nhỉ?"

      Quốc sư đại nhân vô cùng khiêm tốn " dám", "Sao dám so với Đại hoàng tử điện hạ chứ? Điện hạ mới cưới vợ hơn tháng, thế tử liền sắp đến tuổi ban hôn. khiến người ngoài ước ao muốn chết!"

      Đại hoàng tử điện hạ ngập tràn mãn nguyện - chiếm được tiện nghi, hờn giận hừ lạnh tiếng.

      "Qua mười lăm tháng giêng ta đến đất phong." Đại hoàng tử điện hạ lạnh lùng , "Tuy rằng muội ấy là phu nhân ngươi, nhưng ta được người hấp hối nhờ cậy, nên tự mình đến đây chuyến —— Đối xử với muội ấy tốt. Nếu có chút bội bạc nào, chẳng cần biết phủ Trấn Nam Vương cư xử thế nào, ta nhất định buông tha cho ngươi!"

      Ánh mắt Quốc sư đại nhân đảo qua ngực , rất muốn hỏi: xương sườn bị đao chém đứt của ngươi có còn đau ?

      Nhưng dù sao cũng là vợ ruột thịt, nể tình, chỉ đáp lại "Biết rồi."

      "Lý Vi Nhiên. . . . . . Có trở về tìm ngươi ?" Mộ Dung Lỗi trầm ngâm lát, chợt hỏi.

      Trần Ngộ Bạch khẽ lắc đầu, "Có lẽ đoán được, chỉ muốn hỏi mà thôi."

      Trong giọng của Mộ Dung Lỗi cũng chứa vài phần phiền muộn: "Khi từ Hán Trung trở về, ta nghe xây rồi ở lại trong ngôi nhà trúc bên bờ hồ Giã Nam."

      Nhất thời hai người đều yên lặng. May mà Cố Minh Châu mang con trai chúc tết Tiểu Ly trở về, Mộ Dung Dịch Chi chạy vào, trong tay cầm chặt bao lì xì đỏ thẫm, chạy đến trước mặt Đại hoàng tử khoe vật quý, mở ra cho xem viên dạ minh châu lớn trong túi: "Phụ thân, người xem! tặng viên bi cho con chơi!"

      Đại hoàng tử cười nhìn quốc sư đại nhân liếc mắt cái, ôm lấy con trai, nhà ba người tạm biệt quốc sư đại nhân rồi rời .

      **

      Tiễn cả nhà Đại hoàng tử điện hạ , quốc sư đại nhân trở về hậu viện, phu nhân nhà chơi hộp nữ trang của nàng, lấy hết bảo bối trong rương ra bày đầy bàn, quốc sư đại nhân bước qua, nhàng nhéo lỗ tai nàng, mắng: "Dám cả gan lấy dạ minh châu ta tặng nàng làm bi cho thằng nhóc đó chơi ha? Có phu nhân nhà ai phá sản thế ?"

      Tiểu Ly chơi vui, chợt bị nhéo lỗ tai, dưới tình thế cấp bách thuận tay chộp thứ gì đó ném .

      Trần Ngộ Bạch nhanh tay bắt được khối ngọc bích vô giá đó, cười mắng: "Càng lúc càng lớn gan! Xem ra vi phu phải mạnh mẽ chấn chỉnh phu cương rồi!"

      Trong phòng chấn chỉnh phu cương dạt dào sắc xuân, vật vô giá đầy bàn bị ném sức sẹo xiêu vẹo, việc xong, quốc sư đại nhân cảm thấy mỹ mãn ôm phu nhân thở hổn hển vào lồng ngực trêu đùa, thấp giọng hỏi nàng: "Nàng rất thích tiểu thế tử nhà Đại hoàng tử sao?"

      "Thích chứ!" mặt Tiểu Ly đỏ ửng tựa vào ngực , thở phì phò nho : "Lúc nhóc gọi ta là , ta hận thể tặng hết tất cả bảo bối cho nhóc!"

      Trần Ngộ Bạch cảm thấy buồn cười, thốt ra: "Về sau nếu chúng ta có con, nàng nhất định chính là ‘mẹ hiền con hỏng’." (LPH: thực chính sách ‘nuôi con bệnh, dạy con hư’, ha ha :v)

      vô tâm, người trong lòng nghe được mà cứng đờ.

      Hai ngày trước nàng lại có quỳ thủy rồi.

      Trần Ngộ Bạch áy náy vì lỡ lời, trong lòng lại do dự —— bộ tộc Thiên Mật sớm bị nhổ tận gốc, lo lắng trước đây cũng còn tồn tại. Mấy tháng qua thay cho nàng mấy đơn thuốc, bồi dưỡng dần dần, nay màu tóc và màu mắt nàng đều tim tím mơ hồ, theo lý thuyết có thể ngừng thuốc hoàn toàn được rồi.

      Ngừng thuốc, hẳn nàng khôi phục hoàn toàn màu mắt tím tóc tím của người Thiên Mật, tuy cả người hàn, dưới điều trị tận tâm của , mang thai cũng phải là việc khó.

      Mà Trần Ngộ Bạch kéo dài, chậm chạp chưa hạ quyết tâm, phải vì muốn nàng sinh con, kỳ thực lo lắng do dự trong lòng là —— trừ mắt và tóc hóa tím, tư chất thông minh cũng là đặc điểm lớn nhất của bộ tộc Thiên Mật.

      dâu ngây thơ đơn thuần trước mắt, biến thành Cố Minh Châu, Tần Tang xinh đẹp tuyệt trần, thông minh lạnh lẽo —— Trần Ngộ Bạch chờ mong kết quả như thế.

      hi vọng nàng vĩnh viễn vui vẻ đơn thuần, mà người thông minh luôn quá nhiều vui vẻ.

      "Tiểu Ly. . . . . . nàng rất muốn có đứa con đúng ?" nâng mặt nàng lên, nghiêm mặt hỏi.

      Thê tử của , nghiêm túc gật gật đầu.

      Trong lòng Trần Ngộ Bạch quyết định, than tiếng, kéo nàng vào lòng.

      "Được." hứa hẹn với nàng.

      nên lựa chọn thay nàng, nên bởi vì điều thích, mà để nàng mang dáng vẻ này.

      Bất kể nàng biến thành dạng người gì, đều vẫn là phu nhân của . Huống hồ dù có thế nào —— sao có thể thông minh hơn chứ?

      **

      Từ hôm đó Tiểu Ly liền ngừng thuốc, dược liệu bổ ấm dễ chịu trong kho thuốc của phủ quốc sư cứ cuồn cuộn ngừng đưa vào Quan Tinh lâu, ban ngày quốc sư đại nhân cho nàng uống thuốc bổ, buổi tối dùng thân thể nỗ lực thực bổ khí cho nàng.

      Màu tóc và màu mắt của Quốc sư phu nhân mỗi ngày tím hơn, cũng may lúc này tộc Thiên Mật còn ai, thỉnh thoảng trong thành có đồn đãi, nhưng việc liên quan đến quốc sư đại nhân, mọi người cũng dám bàn tán nhiều.

      Nhoáng cái liền đến đầu xuân, như mọi ngày, sáng sớm Trần Ngộ Bạch tỉnh lại, vừa thu tay, trong lòng có bóng người!

      Đây là việc chưa từng xảy ra! Trần Ngộ Bạch có dự cảm tốt, hốt hoảng ngồi dậy, nhìn xung quanh, nàng ngồi trước bàn trang điểm bên giường.

      Tóc dài màu tím lộng lẫy tinh khiết xõa vai, dưới ánh mặt trời mờ ảo, quả thực như thuộc về nhân gian. Từ giường, Trần Ngộ Bạch chậm rãi ngồi dậy, nàng nhìn qua gương trang điểm, đôi mắt tím giống như đá quý lóe sáng như ánh mặt trời.

      ". . . . . . Tiểu Ly!" Trần Ngộ Bạch nghe được giọng của mình phát run.

      "Chàng tỉnh rồi." Người trong gương hơi mỉm cười với , "Đêm qua ngủ có ngon ? Có nằm mơ ?"

      "Sao lại hỏi như vậy?" Trần Ngộ Bạch cảm thấy trán lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.

      "Bởi vì thiếp giấc mộng dài. . . . . . Hôm nay mới tỉnh." Nàng nhoẻn miệng cười, xinh đẹp gì sánh nổi!

      Trong đầu Trần Ngộ Bạch "ầm" tiếng, môi mỏng nhếch lên. Khi trở mình xuống giường hình như lảo đảo ngã sấp, từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên chật vật như vậy.

      Ngay cả giày cũng kịp mang, chân trần bước nhanh đến bên nàng, giống như chậm chút thôi nàng biến mất còn.
      Alice Huynh, HoanHoan, Happyanh18 others thích bài này.

    2. Bé Bi

      Bé Bi Well-Known Member

      Bài viết:
      393
      Được thích:
      334
      tiểu Ly thông minh rồi, nhưng rồi sao đây?
      hi vọng hai người vẫn hạnh phúc

    3. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      Ngốc ngốc ms đáng

    4. Tiểu Lộc Hàm

      Tiểu Lộc Hàm Well-Known Member VIP Editor

      Bài viết:
      402
      Được thích:
      4,685
      sắp hết rồi :yoyo25::yoyo25::yoyo25: biết làm sao đây???

    5. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      ta thích Tiểu Ly ngốc cơ...........truyện sắp hết chưa nàng?
      thank nàng:yoyo68::yoyo68::yoyo68:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :