Vân Long Phá Nguyệt _ Tác giả : Hạ Nhiễm Tuyết - DROP

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,541
      trờiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.........chac doi toi 100 gia lam phat bao like luon qua
      caoduongMet Culan thích bài này.

    2. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      đừng gia ơi, con đường đẫm nước mắt ở phía trước:yoyo23::yoyo23: , tuần này e quất phát cho xong cái đoạn toe tua này cho rồi, giữ lại thương tâm quá :yoyo28::yoyo28:
      caoduonglinhdiep17 thích bài này.

    3. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,541
      VAy la 1 tuan dam nua mat roi.....hazzzz..........phai tich tru redbull de co nuoc chay ra a......
      caoduongMet Culan thích bài này.

    4. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Chương 066 hận đan xen


      Edit: Kecil


      “Rốt cuộc nhớ ra rồi sao!”Thanh tự giễu của nam tử vang lên


      “Ân”Vân Thiển Y gật đầu “Ngày đó cám ơn công tử, nhưng là…… tại sắc trời khuya, biết công tử tìm tiểu nữ có chuyện gì ?”


      Nàng nghĩ ra ý đồ của nam tử này, nhưng là trước mắt phải làm cho nam tử này nhanh chóng rời , hôm nay nàng kinh hách nhiều quá rồi. Nàng biết mình còn có thể kiên trì bao lâu nữa


      Lê Hân đứng dậy, nhìn nữ tử mặc dù có vẻ chật vật này nhưng vẫn có thể đẹp đến mức làm cho ng ta hít thở thông, nữ tử này tiến vào chỗ sâu nhất trong lòng , ánh mắt luôn bình tĩnh lúc này lại lên đủ loại cảm xúc phức tạp, cuối cùng ngưng đọng lại chỗ, sau đó lạc sâu xuống đáy lòng, cái loại cảm giác bi thương. rốt cuộc biết……


      Miệng chậm rãi nâng lên cái độ cong, lệ mâu bén nhọn nhìn chằm chằm Vân Thiển Y, ánh mắt thị huyết, làm cho nàng khỏi lạnh run cái, sau đó dám nhìn nữa, hai tay gắt gao ôm chặt lại chính mình


      Đáng chết! lại dọa đến nàng……Lê Hân thấp giọng rủa tiếng, hai tay nắm chặt thành quyền, nhịn xuống cảm xúc muốn ôm nàng vào lòng an ủi, lúc này, quên hết thảy, trong lòng chỉ có thương tiếc nữ tử trước mắt…..


      Tinh nùng như nước, ngay cả thần tiên cũng trốn thoát, huống chi phàm nhân như ……


      “Thiển Y, vì sao muốn gả cho ta? Vì sao muốn tìm người thay gả?”Thanh trầm thấp thể thống khổ nên lời, nam tử đau đớn kịch liệt gầm . Rốt cuộc đè nén được cảm xúc. Điên cuồng gào thét ra…..


      “Cái gì……”Vân Thiển Y giật mình đứng thẳng dậy, hai mắt khỏi trợn lên, nhìn lại hồng y người , vừa rồi nhất thời chú ý, tại nhìn kỹ, y phục này chính là hỉ phục


      lẽ nam tử này chính là Huyền Vũ đại tướng quân…..


      Điều này sao có thể?


      “Ngươi là Lê Hân?”Nàng thể tin được, người ở Bách hoa tuyết cứu mình là Lê Hân, cũng chính là người muốn thú nàng. Điều này làm người ta quá khó để chấp nhận. biết nàng. Như vậy hôn lần này, lẽ từ đầu đến đuôi đều do tay thiết kế sao? Lúc nãy quá mức sợ hãi, trong lòng rối loạn. Nên nhìn thấy tình say đắm trong mắt nam tử


      tại mới biết được sao? Lê Hân nhếch môi. “Vân gia các ngươi thực to gan, tìm người thay gả, dám kháng chỉ, sợ chu di cửu tộc sao?”


      Vân gia thiếu , nhất định đòi lại, ai cũng đừng nghĩ tránh được, đời này người nào có thể đem Lê Hân coi như hầu tử đùa giỡn


      Vân Thiển Y nhìn mặt mày trầm, khỏi cường ngạnh đứng lên, thanh chậm rãi phát ra, thấy nửa phần chột dạ. “Tướng quân, thánh chỉ chỉ viết muốn nữ nhi Vân phủ xuất giá, viết là Vân Thiển Y”Nhìn thấy Lê Hân thần sắc chưa động, mi phong mở ra, nàng mới tiếp “Hơn nữa Thiển Y sớm có người trong lòng, gia phụ cũng muốn miễn cưỡng. Cho nên việc này cũng là bất đắc dĩ , hết thảy đều là lỗi của Thiển Y, nên nếu muốn trách, trách Thiển Y !” tới đây, Vân Thiển Y nước mắt như trân châu bị cắt đứt ngừng rớt xuống


      Mỹ nhân tình lệ, lê hoa hải đường


      Nhưng là lúc này, lại bất chấp tất cả, ghen tị tận trời hung hăng áp đảo . Nghe từ miệng người khác là phẫn nộ, nhưng từ miệng nàng ra, là đau lòng nhịn được


      “Là ai…..Người kia là ai?” tàn bạo gào thét, tới gần nàng…..


      “Là !”Thiển Y ngừng lui về phía sau, nam tử trước mắt giống như ác ma muốn cắn nuốt nàng. Mỗi bước tiến lên như móng vuốt đẫm máu, muốn đào lòng nàng ra……


      muốn sao! Như vậy ngươi xem nếu ta phá thân của người, còn có thể muốn ngươi ?”Lời lạnh như băng, làm cho lòng của nàng trong nháy mắt cũng đóng băng…..



      Chương 067 buông tay

      Edit: Kecil

      !”Vân Thiển Y cả kinh, hai tay nắm chặt quần áo mình, thân thể ngừng run run, thể, nước mắt rơi như mưa, nàng mạnh mẽ nhổ cây trâm gài tóc xuống , để thẳng vào cổ mình, cắn răng “Tướng quân nếu bức bách tiểu nữ, như vậy được chỉ là thi thể của ta!”Ánh mắt quyết liệt, thề sống chết để bảo hộ trinh tiết của mình

      Đột nhiên, nhanh như thiểm điện, Lê Hân phản thủ đoạt lấy trâm gài tóc trong tay nàng, trực tiếp ném xuống đất“Loảng xoảng” tiếng, giống như phá nát tâm Vân Thiển Y. Cũng cắt vỡ tình của …….

      Lê Hân lui về phía sau từng bước, mang theo thần sắc bi thương mà người khác chưa từng thấy, “Ngươi cần tìm chết, bản Tướng quân ép buộc nữ nhân. Ngươi cũng vậy”Gằn từng tiếng, ngữ khí mặc dù đông cứng, nhưng lại nhiễm tràn đầy bi thương

      Vân Thiển Y tựa vào giường ngừng thở, lệ vẫn ngừng rơi. Lại thầm thở dài hơi nhõm. dám nhìn nam tử trước mặt nữa

      Nam nhân này tâm tình bất định, nàng sợ sai câu, gây ra chuyện vạn kiếp bất phục.

      Thân ảnh cao lớn của nam tử đứng trong phòng, giống như gốc cây trong mùa đông tuyết, dính đầy hạt tuyết lạnh lẽo, kỳ thánh chỉ trọng yếu, thay gả cũng có thể truy cứu, nhưng việc mà để ý là nàng nàng có ý trung nhân. Đây mới là việc thể nào tha thứ được, là việc tổn thương nhất.

      Lê Hân cả đời hô phong hoán vũ, làm được, chưa bao giờ chịu qua đả kích to lớn như vậy, loại đả kích này làm cho thể nào đứng lên nổi……

      luyến tiếc thương tổn nàng đến như vậy, nhưng là nàng lại coi tình cảm của như . Điều này sao có thể chịu được. nhắm lại hai mắt, nửa ngày mới mở ra, ngực phập phồng chậm rãi vững vàng lại

      “Thiển Y, nếu ta coi như lần này chưa phát sinh chuyện gì, nàng có thể trở về cùng ta hay ?” nghĩ muốn cho mình cái cơ hội nữa. Đối với nữ tử trước mắt, có thể cường thưởng(ép buộc nàng cho bản thân mình), nhưng là đó phải điều muốn, là muốn nàng tự nguyện đem thể xác cùng tinh thần giao phó cho . Muốn là tình của nàng, của nữ tử mà , chấp nhận nửa điểm miễn cưỡng

      lát sau, Vân Thiển Y trong lòng lo sợ, rụt rè mở miệng

      “Tướng quân……Thực xin lỗi….”Đột nhiên, Vân Thiển Y tựa hồ hiểu được đôi chút, vì sao có thánh chỉ, có tứ hôn, cũng hiểu được những gì trong mắt biểu đạt, nguyên lai…….. đối với nàng………Điều này sao có thể?

      Nhưng xảy ra….

      Người cao cao tại thượng như vậy, nam nhân mà mọi nữ tử trong thiên hạ đều mơ ước, tại lại chung tình với nàng như vậy,làm nàng có dạng cảm giác nên lời, có điểm mừng thầm, nhưng là bất đắc dĩ lại càng nhiều, người này nàng có cách nào đáp lại…….

      Lòng của nàng chỉ có thể có người kia…..

      Tuy rằng sớm biết đáp án là như vậy, nhưng là nghe nàng cự tuyệt, Lê Hân chỉ đứng im nhìn nàng, tình nồng đậm trong mắt dần dần đóng băng lại, ngay cả tâm của tựa hồ cũng đóng băng. thản nhiên quay lưng về phía nàng, xoay người hướng ra cửa phòng

      tới cửa, bỗng dưng xoay người lại, mở miệng “Nếu đây là nàng muốn, ta đáp ứng nàng, việc thay gả ta truy cứu, nhưng là…….”Ngừng hồi, gằn từng tiếng “Ta từ bỏ nàng……..”

      Nghe được truy cứu việc này, Vân Thiển Y trong nháy mắt ngây ngốc, trong lòng trào ra cảm giác vui sướng liên miên, nhưng vừa nghe được câu ta từ bỏ nàng, lại biết vì sao, ánh mắt chợt lóe…

      “Tướng quân!”Vân Thiển Y đột nhiên mở miệng gọi lại

      “Chuyện gì?”Nghe được tiếng nàng gọi, Lê Hân vẫn quay đầu, nhưng là trong mắt thể chờ mong. muốn biết, nàng gọi vì chuyện gì? Có phải hay nàng suy nghĩ lại, nàng hối hận, hay là chấp nhận , tim đột nhiên đập mạnh lên, lòng bàn tay cũng ướt át……..

      Vân Thiển Y tự hỏi nửa ngày, cuối cùng mở miệng“Tam muội ta gả đến phủ Tướng quân, mong là Tướng quân có thể đối đãi tốt với nàng….”

      Chờ mong trong mắt Lê Hân trong nháy mắt tan thành mảnh , hoàn toàn rơi xuống đất, băng hàn lần nữa trở lại trong mắt, bóng tối che mất nửa mặt , nửa mặt khác trong ánh sáng lại giống như quỷ mỵ dính sát khí dày đặc…..

      “Nàng yên tâm! Ta đối đãi với nàng ta tốt!” nhấn mạnh hai chữ tốt. cần nàng , cũng đối đãi “ tốt” với nàng ta

      trận gió thổi qua, thân ảnh của nhanh chóng biến mất khỏi phòng, ánh sáng hơi lay động chút, giống như khiêu vũ, Ánh sáng ấm áp, nhưng vũ đạo lại lạnh lùng

      Vân Thiển Y ngồi giường, mi tâm có chút trầm tư, sau đó lần nữa cầm lấy vải thêu mặt đất, vỗ vỗ bụi đất vải, tiếp tục cầm lấy kim, khóe miệng biết vì sao lại lộ ra chút ý cười, tựa hồ vừa rồi trong phòng chưa bao giờ có người xuất qua……



      Chương 068 Chú rể lãnh tâm


      Edit: Kecil

      Gió trăng như khóc, lạnh lẽo như nước…..

      (Nguyên văn “Khóc nguyệt như gió, lạnh lẽo như nước……” làm mình cũng bối rối quá T_T chả hiếu nữa, cứ phăng ra vậy, sr mọi người)

      Bên trong phủ Tướng quân hoa nở tràn ngập, đèn cung đình màu lửa đỏ khắp nơi, còn có ít tân khách nhao nhao ồn ào chịu rời , ầm ỹ đòi nháo động phòng, xem tân nương. Hạ Chi kêu người cố gắng ngăn cản người khác xâm nhập, vạn nhất người ta vào nhìn thấy tân nương biến thành bộ dạng này, phải loạn hết sao, hảo ngoạn chút nào. có Hoàng Đế, dưới có dân chúng , tứ hôn lần này cả thiên hạ mọi người đều biết

      Nay tân nương lại đột nhiên lại là người khác, chú rể lại biến mất thấy, nếu để cho Hoàng Thượng biết, ai cũng gánh nổi trách nhiệm này……

      Nhưng là Hoàng Thượng a, người vì sao lại viết thiếu ba chữ kia a? Lần này tốt lắm, mọi việc rối tung lên hết rồi. Vân Hồng Đào làm sai, Tướng quân cũng sai, ai lại dám Hoàng Đế sai. tới lui. Chỉ có thể xem như là kém dương sai……

      Chuyện này đúng là xui xẻo mà

      Hạ Chi đến gần tân phòng, trong phòng ánh sáng nhu hòa, mọi thứ bàn sớm dọn xong, hỗn loạn như vừa rồi nữa, rượu giao bôi bàn tỏa ra mùi hương trúc diệp từng hồi. Rượu thanh trúc của Thanh Hàn Quốc sư, lúc này lại có người thưởng thức, đáng tiếc……

      giường sớm ngủ, tiếng hít thở đều đều ngừng truyền ra, mày nhàng nhíu lại, khuôn mặt sưng đỏ giảm ít, có thể hơi hơi nhìn ra diện mạo, tuy rằng tuyệt sắc khuynh thành giống Vân Thiển Y, nhưng cũng thanh lệ vô cùng, hơn nữa rất rất thanh khiết. Nhưng là…..Hạ Chi nhìn nàng đồng tình

      “Vân Tâm Nhược a Vân Tâm Nhược, ngươi nên trách Tướng quân, đối với tỷ tỷ ngươi là nhất kiến chung tình, thậm chí vì nàng, nguyện ý đắc tội Hoàng Thượng, làm cho Hoàng Thượng phải hạ chỉ bắt buộc Vân Hồng Đào gả nữ nhi, nhưng là ai ngờ được thiếu ba chữ kia, lại làm cho cha ngươi tranh thủ cơ hội, đem ngươi gả vào ….”

      thở dài rồi lại “Ngươi về sau phải cẩn thận chút, tính tình của Tướng quân……” vò vò tóc mình, nhìn nữ tử ngủ giường, có chút thất bại lầm bầm làu bàu“Quên ……. với ngươi mấy cái này làm gì? Ngươi cũng nghe được”

      lại đồng tình liếc mắt nhìn nữ tử giường cái, khỏi lắc đầu thở dài, mới gả vào phủ biến thành dạng này, về sao ra sao đây? Phỏng chừng chết cũng mất nửa cái mạng, Tướng quân là dạng người như thế nào, sao lại biết……Muốn trách cũng chỉ có thể trách Vân Tâm Nhược có người cha như vậy, ai mà biết có thể nghĩ ra chủ ý này, Vân Hồng Đào a Vân Hồng Đào, ngươi cũng bất công……

      Lê Hân vừa vào tân phòng, liền nhìn thấy Hạ Chi lần bầm làu bàu đối với nữ nhân kia, nhếch miệng, khí phách quyến cuồng như muốn phá hủy bốn phía hết thảy, nến đỏ ngừng lập lòe, khi tối khi sáng

      Cảm giác sau lưng có gì đó quái dị, Hạ Chi quay đầu lại, thiếu chút nữa bị dọa mất hồn. Tướng quân nhà vào lúc nào vậy….

      “Hạ Chi, xem ra ngươi thực quan tâm nữ nhân này!”Lê Hân lãnh phúng ra tiếng, ánh mắt lại đạm nhạt liếc mắt nhìn nữ nhân giường cái, đáy lòng cười lạnh, còn chưa chết a, tốt, Vân Tâm Nhược, bản Tướng quân chiếu cố ngươi tốt. Giống như lời tỷ tỷ ngươi vậy. làm ngươi suốt đời quên …….

      “A! phải a……..”Hạ Chi nhức đầu, nhanh chóng đứng sang bên, sau đó vội vàng chuyển hướng đề tài, hỏi “Tướng quân a! Ngài vừa rồi đâu vậy? Làm thuộc hạ lo muốn chết”

      “Lo? Có gì mà phải lo? Sợ bản Tướng quân tìm chết sao? Hay là sợ ta trực tiếp giết sạch người trong Vân Phủ!”Lê Hân cười lạnh, đến trước giường, hồng y người bị ánh sáng chiếu xuống, mông lung có chút hối ám…

      phải…..Đương nhiên phải”Hạ Chi có chút bối rối. Tướng quân tại ràng cười, nhưng sao thấy so với cười còn khủng bố hơn….. Vẫn là chạy nhanh chút tốt hơn. Nhưng là….. vụng trộm nhìn thoáng qua nữ tử giường, lại nhẫn tâm

      Đại phu qua, th lưng Vân Tâm Nhược bên trong bị thương nặng. Nếu Tướng quân lại…..

      “Tướng quân, Phu nhân nàng……”

      Chương 069 Tân nương đáng thương

      Edit: Kecil

      “Ai cho phép ngươi kêu tiện nhân này là phu nhân?”Nụ cười bên miệng Lê Hân ngưng đọng lại,khuôn mặt lãnh giống như tầng băng, lạnh lùng mở miệng

      Hạ Chi cúi đầu, bị mắng như vậy biết phải mở miệng thế nào, người sáng suốt đều có thể nhìn ra, tại tướng quân cực kì tức giận, cũng dám đụng vào chỗ đau của tướng quân, còn rất cái mạng này a….. Cho nên đối với Vân Tâm Nhược, chỉ có thể tiếng thực xin lỗi, phải muốn giúp nàng, mà là thể giúp được……

      Lê Hân lạnh lùng nhìn về phía nữ tử nằm giường, trong mắt ra tia hận ý, sau đó khóe miệng cong lên, lộ ra chút cười đạm, quỷ dị khó dò……

      “Hạ Chi, hôm nay bản tướng quân muốn nhìn thấy nàng, đá nàng ra khỏi cửa cho ta!”

      Tâm Hạ Chi đột nhiên nhảy dựng lên. Đây là ý gì?

      “Nhưng……”Nhưng đá đâu? hiểu, cũng thể hiểu được, là đá ra khỏi phủ Tướng quân? Hay là trở về Vân phủ?

      “Nếu muốn nàng chết ngay lập tức, liền đem nàng quăng tới sài phòng cho bản tướng quân!”Lê Hân chỉ vào Vân Tâm Nhược. nhanh chậm mở miệng. đương nhiên để nàng chết, nhất định chậm rãi tra tấn nàng, làm cho nàng sống bằng chết…….Vân Thiển Y hạ thủ được. Nhưng Vân Tâm Nhược…..Vân phủ thiếu , nhất định đòi lại tất cả người nàng….

      Hạ Chi lắc đầu, lời tướng quân thể phản bác, đành phải tới trước giường nhàng ôm lấy nữ tử nằm, ngang qua Lê Hân, ngừng lại chút, muốn gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng ra được…

      Ra khỏi cửa, trong phòng truyền đến từng trận thanh loảng xoảng, trong bóng đêm, số mệnh tiếp tục chuyến biến đau thương…..

      Đêm đó, Phủ tướng quân phong vân biến sắc, đêm đó, Tướng quân phá nát tân phòng, mà tân nương lại bị hạ lệnh sai đến sài phòng ở, vậy là dễ nghe. Mọi người đều tò mò, rốt cuộc là nguyên nhân gì có thể làm cho Tướng quân tuấn lãng phong thần lại có thể biến thành bạo ngược vô cùng, lãnh tâm lãnh tình, đúng là u mê khó hiểu, mà phần đông những nữ tử từng ngưởng mộ tân nương tử may mắn kia lại hoàn toàn biến mất, ngờ tân nương tử lại bị đối đãi thê thảm như vậy

      Vốn là nhân duyên trời định, nay lại là màn bi kịch

      Trong nháy mắt, toàn bộ phủ Tướng quân đều ồn ào huyên náo, nếu phải Tướng quân hạ lệnh việc này thể truyền ra ngoài, chỉ sợ là bên ngoài vạn người đều biết

      Bên trong sài phòng vì lâu có người ở, bụi bặm vẩn đục cả gian, hít hơi nhất định phải ho vài tiếng, bụi bặm bám vào mọi thứ trong phòng, lúc này, mặt đất có lẳng lặng ngủ, sắc mặt tái nhợt như tuyết, nhưng hai gò má lại sưng đỏ dữ dội, có thể nhìn thấy hai dấu bàn tay, thoạt nhìn có chút ghê người. lông mi dày đặc, ràng mà lại dài, người nàng có thêm lớp áo khoác lên, chắc là khi Hạ Chi bế nàng vào đây, cuối cùng đành lòng mới giúp nàng khoác thêm lớp áo

      Lê Hân mặt chút thay đổi đứng bên trong sài phòng, từ cao nhìn xuống , giống như bậc đế vương nhìn tử tù giãy dụa, ánh mắt cao ngạo vô tình mở to, bên trong lạnh lẽo khôn cùng. Môi bạc như dao kín lại kẽ hở, thầm để lộ ra mỉa mai vô tận.

      Vân Tâm Nhược, ngươi mau tỉnh , tỉnh lại là có thể thấy được địa ngục là như thế nào…..

      Giọng cười đạm nhạt từ trong khóe miệng nam tử truyền ra, nhuộm đẫm lãnh khí, lạnh lẽo như băng vô tình…..Giống như ác quỷ muốn lấy mạng, chực chờ sẳn trước con mồi tùy thời có thể cắn nuốt

      Lúc này, lông mi Vân Tâm Nhược run rẩy, giống như con bướm vô lực vỗ cánh vài cài, khuôn mặt cảm giác được đau đớn cùng nóng hổi khỏi làm cho nàng gắt gao nhíu chặt lại đôi mi thanh tú. biết vì sao, nàng cảm giác có tia hận ý bao vây nàng, ngừng quét về phía mình, làm cho toàn thân thể thoải mái. Lãnh ý gia nhập toàn thân

      Là ai…….. nhìn nàng….

      Chậm rãi mở to con mắt, cảm giác có chút nặng trĩu, trước mắt mảnh chói sáng

      Trời sáng…..

      Đau đớn mặt làm cho nàng nhớ tới đêm qua xảy ra chuyện gì, khẽ vuốt ve mặt, nàng có thể cảm giác được nó xưng tấy lên, nam nhân kia, ra tay thực nặng. Nhưng là….khóe môi của nàng cong lên, tròng mắt như mặt hồ im lặng được cơn gió thổi qua, sáng lạn vô cùng

      Nàng may mắn…..

      Nàng còn sống…

      Chương 070 Hết giận

      Edit: Kecil

      Lê Hân bình tĩnh nhìn Vân Tâm Nhược, sắc mặt bình tĩnh vô ba, nhưng điều đó đại biểu trong lòng cũng bình lĩnh, tức giận ngập trời trong lồng ngực tra tấn suốt đêm, tại chỉ muốn phát tiết ra, chỉ muốn hủy diệt cái gì đó. Những khuất nhục, thống khổ phải chịu từ lúc gặp Thiển Y, tại muốn đòi lại tất cả người nàng

      Cười sao… chỉ mong lát nữa ngươi còn có thể cười. Ý cười mặt nàng càng kích thích Lê Hân hơn. Nhớ tới thần sắc đồng tình trong mắt nàng tối qua. lại càng hận thể lập tức giết nàng, căn bản cần đồng tình, cần thương hại, con ngươi đen bóng đông lạnh thành băng, chờ mong trong lòng bị hóa thành cái lừa gạt đáng buồn, hồi thay gả buồn cười. đời này ai đắc tội còn có thể toàn thân vô ra, huống chi, lại là nữ nhân làm cảm thấy xấu hổ này

      “Tỉnh…..”Lê Hân nhìn nữ tử, lạnh giọng .

      Nghe được thanh xa lạ mà lại có chút quen thuộc. Vân Tâm Nhược nheo con mắt lại, rốt cuộc có thể thấy người trước mắt, cũng biết ánh mắt hận thù làm nàng thoải mái vừa rồi từ đâu ra

      Nàng chật vật từ dưới đất đứng lên, ngón tay thon gọn nắm chặt lấy quần áo người. Đau đớn mặt là do nam tử trước mắt này gây ra cho nàng, nàng quên.Namtử này đối với nàng tuyệt đối chỉ có thù hận, nàng đương nhiên ngốc đến mức nghĩ tốt bụng tới đây thăm nàng. Có lẽ là muốn tra tấn nàng có!

      “Hận ta sao?”Lê Hân ngồi xổm xuống, vươn tay nắm chặt cằm của Vân Tâm Nhược, lực đạo rất lớn, tựa hồ có thể nghe được thanh khanh khách của xương cốt. Nàng phải Vân Thiển Y, cho nên đau lòng, chỉ có tàn nhẫn đối với nàng

      “Ân….”Cảm giác đau đớn từ cằm truyền đến khỏi làm nàng hừ tiếng, hận ý nồng đậm từ tay ngừng truyền đến lòng nàng

      gì a!”Ngón tay càng thêm dùng sức. Làm cho làn da non mịn của nàng vừa xanh vừa đỏ

      “Ngươi muốn ta gì?”Vân Tâm Nhược hỏi lại, ngón tay vẫn nắm tay quần áo như cũ, sắc mặt tái nhợt như giấy, nhưng là đôi mắt trong trẻo lại khóa chặt Lê Hân. Tròng mắt như thủy tinh tỏa sáng, chiếu rọi ra bóng người cuồng nộ

      Cặp mắt kia như chiếc gương có thể chiếu ra hết thảy, có thể nhìn thấy ràng nam tử trong mắt nàng đau đớn thống khổ, từng thời cao ngạo, từng thời ai bì nổi, nam tử vững vàng như núi cao, lúc này lại giống như đứa bình thường, dùng mọi thủ đoạn để lấy lại những gì mất của mình, còn để lại chút tôn nghiêm nào

      cái gì, Vân Tâm Nhược rất muốn cười, còn muốn nàng cái gì, tình đều bày ra trước mắt, còn có gì để sao?

      Bàn tay nóng rát giống như bị phỏng, Lê Hân buông tay ra, đột nhiên cười như cười nhìn Vân Tâm Nhược, ánh mắt lại chút ý cười, thâm trầm khó đoán

      “Ngươi muốn biết bản Bản tướng quân làm gì đối với ngươi sao? Ngươi muốn cầu xin ta sao?”Miệng Lê Hân lộ ra vẻ dụ hoặc“Chỉ cần ngươi cầu xin ta, ta buông tha cho ngươi”Lúc này trong mắt lộ ra thần sắc , tựa hồ chỉ cần Vân Tâm Nhược cúi đầu, liền buông tha cho nàng, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Vân Tâm Nhược, cầu ta a, mau cầu ta a! Chỉ cần ngươi mở miệng cầu ta, ta nhất định đem ngươi dẫm nát dưới lòng bàn chân, hủy diệt tất cả của ngươi, đây mới là điều ta muốn, đương nhiên đây cũng là những gì ngươi nên chịu

      “Cầu ngươi?”Vân Tâm Nhược động môi, hạ mắt tiệp xuống, dấu giếm cảm xúc tràn đầy trong mắt“Chỉ cần ta cầu xin Tướng quân tha cho ta sao?” thanh thực , thực đạm, giống như từng cơn gió nhàng thổi qua, ràng trước mắt nhưng lại có chút xa xôi.
      Last edited: 19/11/14
      gaubonganvunglinhdiep17 thích bài này.

    5. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Chương 071 Tờ giấy hưu thư

      Edit: Kecil

      Lê Hân nghe xong sửng sốt chút, sau đó cười rộ lên“Vân Tâm Nhược ngươi giỏi lắm, Bản tướng quân cho ngươi cơ hội cuối cùng, ngươi cần, vậy Bản tướng quân khách khí!” xong liền hướng ra ngoài cửa hô tiếng

      “Hạ Chi! Vào đây”

      Hạ Chi chậm rãi tiêu sái bước vào, trong tay bưng cái khay, khay chỉ có giấy cùng bút, cúi đầu nhìn Vân Tâm Nhược thấy cằm nàng vừa xanh vừa tím, trong mắt có chút đành lòng xẹt qua, Tướng quân, người rất biết thương hoa tiếc ngọc. Nhưng là câu oán giận này, chỉ có thể dưới đáy lòng. Nếu thực ra, chỉ sợ lần sau người bị bắt vào sài phòng là

      “Lấy ra!”Lê Hân nheo mắt lại, tức giận với Hạ Chi, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Vân Tâm Nhược chút

      Vân Tâm Nhược giương mắt nhìn thoáng qua nam tử bưng cái khay, theo đúng như nàng nhớ , nam tử này chính là người hôm qua cứu nàng, khỏi gật đầu cảm kích cười với cái. Lê Hân đưa lưng về phía nàng nên đương nhiên nhìn thấy được

      Nhưng là, Hạ Chi nhìn thấy được, khỏi có chút kinh diễm, nụ cười kia giống như cầu vồng sau mưa, làm cho vết thương mặt nàng như biến mất, đặc biệt cặp mắt đẹp như ngọc lưu ly kia, tựa hồ có chứa lực hấp dẫn vô hạn, làm cho linh hồn người ta như bị cuốn hút vào. có thể tưởng tượng ra, nữ tử này nếu vết thương lành hẳn, tuy rằng tuyệt sắc giống Vân Thiển Y, nhưng tuyệt đối thua kém nhiều lắm, có loại cảm giác, Tướng quân của bọn họ, có phải hay bỏ qua cái bảo bối……

      “Tướng quân….Người có thể suy nghĩ lại chút được ? Người xem…..”Hạ Chi vừa định mở miệng, lại nhìn thấy ý cảnh cáo của Lê Hân, tự động nuốt ngược lại vào bụng

      Taycầm bút, giấy trắng mực đen. Lê Hân viết tốt mọi thứ lên giấy, nhìn lại từ đầu đến đuôi lần, sau đó xoay người, giơ tay lên, hung hăng ném vào mặt Vân Tâm Nhược…..

      “Đây là Bản tướng quân đưa cho ngươi, ngươi tốt nhất nên nhận lấy…..”

      Sau đó ôm ngực đứng im nơi đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn nữ tử trước mắt, chờ mong nàng khi xem xong nội dung giấy, có phản ứng gì. Khóc, nháo, hay là đòi chết…..

      rất chờ mong.

      Vân Tâm Nhược cầm lấy tờ giấy bị ném vào mặt nàng, đụng tới nơi tối qua bị đánh làm nàng cảm giác đau đớn như lửa thiêu, nhịn xuống tiếng rên rỉ trong cổ họng, vừa mở tờ giấy ra, ngờ lại nhìn thấy hai chữ Hưu thư to. Nàng bị hưu….. Nàng cư nhiên bị hưu……Đôi mắt tĩnh lặng như hồ thu lúc này lại cuộn sóng ít, nàng cẩn thận gấp lại hưu thư cho tốt, ánh mắt nhìn thẳng Lê Hân, sau đó cúi đầu. thanh khinh nhiên nghe ra vui hay buồn, lơ đãng nhưng lại dọa đến hai gã nam tử….

      “Cám ơn Tướng quân……”

      Hạ Chỉ há hốc miệng to đến mức có thể nuốt trái trứng gà, ở Thiên Trạch, nữ tử bị hưu là sỉ nhục lớn nhất cả cuộc đời, cả đời bị người ta chỉ trích tới mức ngóc đầu lên nổi. Nhưng là Vân Tâm Nhược mặt lại đổi sắc, còn bình tĩnh lời cảm tạ, biết có phải bị Tướng quân đánh tới choáng váng a…… khỏi quay qua lén lút liếc mắt nhìn Lê Hân cái

      nhìn thấy được phản ứng mà chờ mong, chỉ nhìn thấy nữ tử này thần sắc vui buồn, trừ bỏ mới bắt đầu sắc mặt còn có chút quái dị, sau đó lại bình tĩnh chút gợn sóng nào, đúng là ngoài dự kiến của . Bất quá, vậy càng ngày càng tốt chơi thôi, ngạo khí chứ gì! Muốn chống cự trong im lặng phải !

      Được! Tốt lắm…….

      Chương 072 Cuộc sống mới như thế

      Edit: Kecil

      “Hạ Chi!”Thanh ôn hòa hiền hậu của nam tử vang lên, lại có thêm ít lãnh khí…..(Chả hiểu sao lại là ôn hòa hiền hậu)

      “Có thuộc hạ!”Hạ Chi ôm quyền

      “Nhớ kỹ, về sau nữ nhân này,” nhìn thoáng qua Vân Tâm Nhược , sắc mặt đều là khinh thị“Nàng phải là phu nhân cao cao tại thượng, mà là tiện nô tài thấp nhấp trong Phủ tướng quân”Ngữ khí lạnh lẽo, khỏi làm Hạ Chi run run vài cái

      Nam tử bước chân trầm ổn tiêu sái ra, ánh sáng dương quang chiếu vào thân ảnh cao như núi đó, kéo ra cái bóng dài, hiu quạnh….

      “Này….”

      Hạ Chi đau đầu vỗ trán, chuyển hướng sang nhìn Vân Tâm Nhược.“Cái này…. Phu nhân….. Tướng quân phải cố ý. Tướng quân về sau nhất định nghĩ thông suốt” tại năng lộn xộn. Ông trời ơi, giết ……Kết quả như vầy, còn tin được, huống chi người khác…….

      Vân Tâm Nhược cúi đầu, Hạ Chi nhìn thấy vẻ mặt của nàng, môi nàng xuất ý cười nhợt nhạt, nàng nghĩ tới Lê Hân viết hưu thư đưa nàng, nàng còn tưởng rằng phải trải qua vô số tra tấn mới có thể thoát khỏi nơi này, dù sao nam tử này hận ý đối với nàng quá mạnh mẽ,cường mạnh đến nỗi làm cho nàng có loại cảm giác khó thở, chỉ sợ hơi dùng sức chút, sinh mệnh của nàng chấm dứt, tại nhận được giấy hưu thư này rất đúng ý nàng. Có lẽ trong mắt người khác giấy hưu thư này là chuyện nhục nhã, nhưng là trong mắt nàng, là hy vọng, là hy vọng có thể với tới được tự do….

      Làm nô tỳ cũng được, cuối cùng cũng ngày nàng rời khỏi Phủ tướng quân, mà lúc đó, mặc kệ là Vân phủ hay Phủ tướng quân, cũng đều thể tạo ra uy hiếp gì đối với nàng. Nàng tại hiểu bản thân mình, còn gì có thể uy hiếp

      Mặc kệ tương lai sau này khổ đến như thế nào, mệt mỏi ra sao, chỉ cần nghĩ đến tương lai, nàng đều nở nụ cười đón gió ……

      Lúc Hạ Chi dẫn nàng vào phòng hạ nhân, tất cả mọi người ở đó đều dùng đủ loại ánh mắt kỳ quái nhìn nàng, khinh bỉ, đáng thương, đồng tình, oán hận, nàng đều thản nhiên đối mặt với tất cả. Lỗi lầm phải ở nàng, nàng thẹn với lương tâm, nàng thoải mái yên tâm mà sống

      Mà trong lúc đó, tin tức Tướng quân hưu tân thê tử mới cưới, cùng biếm nàng thành nô tài, lại lần nữa như trận mưa rào cùng sấm chớp, truyền khắp toàn bộ Phủ tướng quân. Trong lúc nhất thời, châm chọc khiêu khích, đủ mọi cách khó dễ, những việc dơ bẩn mệt nhọc nhất trong phủ đều đổ lên đầu nàng. Ai cũng có thể sai sử nàng, ai cũng có thể khi dễ nàng, ai cũng có thể làm khó dễ nàng

      Kỳ cuộc sống như vậy, có lẽ thích hợp với nàng hơn, thân thể mệt mỏi tới cực độ, ngược lại có thể đổi lấy giấc ngủ ngon

      Mỗi ngày sáng sớm tỉnh lại, mở mắt ra, đó là ngày mới

      Nấu nước, đốn củi, giặt quần áo, tất cả đều là công việc của nàng, Lê Hân quả nhiên được làm được, cho nàng làm công tác dơ bẩn nhất, mệt nhất, đứng thẳng lưng, nàng hề cầu xin tha thứ, cũng oán giận, chẳng sợ xách nước làm thắt lưng của nàng đau nhức, rìu bén làm tay nàng bị thương, nhưng là nàng lại kiên cường tới mức làm cho người ta đau lòng, nhìn thấy nàng như vậy, từ từ cũng ít người tới làm khó dễ nàng, thậm chí có người vụng trộm giúp đỡ nàng chút. Tỷ như Hạ Chi, mỗi lần nghĩ đến, cảm giác trong lòng có dòng nước ấm chậm rãi chảy qua

      đời này, có người tốt, đương nhiên thể thiếu người xấu

      Có người giúp nàng, tự nhiên cũng có người đem phiền toái tới cho nàng

      Chương 073 Làm khó dễ

      Edit: Kecil

      Vân Tâm Nhược, đây là quần áo của Hồng phu nhân, ngươi mau giặt sạch !” nha hoàn bộ dáng bất quá mới mười sáu mười bảy tuổi, đem đống quần áo ném lên người Vân Tâm Nhược. Phủi phủi tay, tà nghễ liếc mắt nhìn nàng cái. Mở miệng căn dặn, ngữ khí lại mang theo ý cảnh cáo“Giặt cho cẩn thận, hỏng cái nào, ngươi phải chịu tội”

      Vân Tâm Nhược ôm lấy quần áo, xoay người đặt tới cái bồn bên người, trong bồn còn đống lớn quần áo chưa giặt…….

      “Ngươi có nghe ?”Nha hoàn kia thấy nàng để ý tới mình càng thêm tức giận, cái nữ nhân bị hưu, có thân phận gì mà dám đối với nàng như vậy. Nàng là nha hoàn của thị thiếp Tướng quân sủng nhất. Ai thấy nàng cũng phải lễ phép cung kính kêu tiếng Đông Hương nương. Chỉ có nữ nhân này, chưa bao giờ đem nàng để trong mắt, sao nàng có thể tức được. Nàng biết Hạ đại nhân cố tình che chở nữ nhân này, làm nàng căn bản thể làm gì nàng ta, thực là tức chết nàng mà….

      Vân Tâm Nhược đem quần áo bỏ vào trong nước, dùng sức giặt, tuy rằng trời tháng tư phải rất nóng nực, nhưng là đầu nàng vẫn có giọt mồ hôi chảy xuống, nàng phải giặt quần áo, trong mắt nàng cũng chỉ có quần áo, đối với tiếng kêu chói tai của nha hoàn kia như nghe, có tai như điếc.

      Mà thái độ ôn hòa của Vân Tâm Nhược như vậy, càng chọc Đông Hương điên tiết hơn

      Nàng tới, cước đá ngã lăn cái bồn thủy, quần áo vừa giặt xong toàn bộ rơi xuống đất, dính đầy bùn cát

      “Ngươi dám nghe lời ta sao, đúng là cái tiện tì!”

      tay còn cầm bộ quần áo, Vân Tâm Nhược mâu trung lên chút lạnh lẽo, nàng đứng lên, tay cầm quần áo, lạnh lùng nhìn Đông Hương, ánh mắt thon dài như nhìn thẳng vào lòng Đông Hương, tuy rằng nàng mặc y phục nha hoàn, nhưng là mặt mày tràn đầy khí thế lanh lùng, khí chất thanh nhã như nước, cùng với u nhã tự nhiên mà có, làm cho Đông Hương lại hận thêm ba phần. Lại càng muốn làm khó dễ nữ tử trước mắt

      Vân Tâm Nhược vươn tay, ngón tay thon dài vì ở trong nước thời gian quá dài mà biến thành tái nhợt, Đông Hương tim đập mạnh vài cái, nàng ta lẽ muốn đánh nàng ư! khỏi sợ hãi lui về sau vài bước

      Kết quả Vân Tâm Nhược chỉ đưa tay đặt lên vai nàng. người đột nhiên xuất bàn tay, Đông Hương nhất thời biết phản ứng ra sao, sững sờ đứng im, Vân Tâm Nhược này bình thường giống như cái câm điếc, nhiều, người ta kêu nàng làm cái gì nàng làm cái đó, cũng tranh luận gì, nhưng là hôm nay lại làm động tác kỳ quái như vậy, làm cho nàng cảm giác toàn thân thoải mái , tựa như có rất nhiều con sâu lông uốn éo người nàng, khó chịu…….

      “Ngươi nghĩ xem ta muốn làm gì phải ?”

      Đông Hương mở to hai mắt, thể tin được

      “Ngươi muốn xem Hồng phu nhân đày đọa ta thế nào phải ?”

      thanh lạnh lùng rơi vào tai , Đông Hương thân thể khỏi giật thót chút…..

      “Ngươi suy nghĩ ta có phải là quái phải ?”

      Đông Hương mạnh mẽ dùng sức kéo tay Vân Tâm Nhược xuống, giống như gặp quỷ chạy vội về phía sau…….

      Vân Tâm Nhược rũ mắt xuống, nhặt lên quần áo mặt đất, lần nữa múc nước, cầm lấy bộ quần áo bỏ vào trong nước, lại phát ra là tiết khố* của nữ tử, phía còn có chút màu vàng……

      Tiết khố : dạng như quần lót í

      Mím môi, cầm lấy quần áo nhúng thẳng vào nước, lấy tay chà xát. Đôi mắt luôn bình tĩnh có chút ẩm ướt, nhưng rơi xuống giọt lệ nào.

      Nàng

      dễ dàng rơi lệ

      dễ dàng thỏa hiệp

      Cũng dễ dàng oán hận…..

      Tuy rằng biết mọi người xem nàng là gì, có lẽ cho rằng nàng dễ khi dễ, có lẽ cho rằng nàng trời sinh mệnh tiện(tiện trong ti tiện), tại nàng có thể là bị đánh đánh trả, bị mắng mắng lại, nhưng là chỉ có nàng mới biết, tình cảnh tại của nàng, phải sống, đó mới là chi đạo sinh tồn, mà trong lòng nàng luôn tồn tại thánh địa, có đóa hoa luôn luôn nở, bình tĩnh mà lộ ra hy vọng……

      Mà bên kia Đông Hương nhấc váy chạy loạn, ngay cả đầu cũng dám quay lại nhìn, chạy nhanh tới hướng Quân nhiên viên

      Quân nhiên viên, là nơi thị thiếp của Lê Hân ở, bất quá từ lúc gặp được Vân Thiển Y, sớm người nhà trống, nhưng là Tướng quân thành hôn bất quá mới hơn tháng, Hồng phu nhân từng được sủng ái nhất cư nhiên được tiếp trở về

      Có thể phong thủy phiên cuyển, mọi chuyện thể đoán được

      Bên trong vườn Quân nhiên, núi giả kì thạch, dòng nước chảy qua, trăm hoa đua nở, mấy căn tiểu viện cách nhau, bên trong Phủ tướng quân nơi nơi đều là lạnh lẽo cùng nghiêm trang, chỉ có ở Quân nhiên viện này mới giảm phần nghiêm trang, thêm chút mềm mại đáng

      Lê Hân mặc dù thích nữ nhân, nhưng là bên trong phủ vẫn có vài thị thiếp xinh đẹp, trong những người đó Hồng Nhiên phu nhân được sủng ái nhất, Hồng Nhiên vài năm trước vẫn là cái hoa khôi thành Mãn dao, tư sắc khuynh lệ vô song, hơn nữa đàn cầm rất hay, làm cho ít vương tôn công tử vung tiền như rác, chỉ muốn đoạt được nụ cười của giai nhân, nhưng đáng tiếc, Hồng Nhiên mắt cao hơn đỉnh lại đối với Lê Hân vừa gặp thương, sợ mình cái thị thiếp danh phận, vẫn chờ mong cùng người sáng sớm chi uyên, cũng cố ý muốn ở lại trong vườn Quân nhiên này

      Nàng từng nghĩ dựa vào dung mạo, tài năng của nàng, còn có tâm đối với Tướng quân, nhất định có thể đả động Chiến thần nổi danh ở Thiên Trạch này, rốt cuộc cũng có ngày có thể lên ngai vàng Phu nhân của Tướng quân, đợi tới khi mình tiến vào Phủ tướng quân, mới phát trừ bỏ nàng bên ngoài, Tướng quân còn có vài cái thị thiếp khác. Đều là tuổi trẻ mạo mĩ, dung nhan so với mình kém mấy

      Từ đó về sau trong Phủ tướng quân, người ngoài chỉ thấy thực bình thản, nhưng là bên trong vườn Quân nhiên, đấu tranh lúc nào cũng xảy ra, nữ nhân lúc đó đấu tranh có khói đạn thuốc súng, lại càng thêm kịch liệt vô cùng


      Chương 074 Hồng Nhiên phu nhân

      Edit: Kecil , Yulsic09

      Hồng Nhiên từ lớn lên ở thanh lâu, luận thủ đoạn, luận tâm cơ, những người khác có thể so sánh được, biết nàng dùng biện pháp gì, Lê Hân lại phá lệ sủng ái nàng, kỳ trân dị bảo, trang sức y phục hoa lệ, keo kiệt chút nào mà tặng nàng. Lúc nàng chìm đắm trong mộng làm Phu nhân Tướng quân, đột nhiên đạo thánh chỉ tới phá nát giấc mơ của nàng, làm cho nàng từ thiên đường rớt thẳng xuống địa ngục

      đạo thánh chỉ của Hoàng đế, ngai vàng Phu nhân Tướng quân cùng nàng vô duyên vô phận, hơn nữa làm cho nàng thể chịu đựng được là, Tướng quân đem tất cả nữ nhân trong Quân nhiên viên đuổi ra khỏi phủ, ngay cả nàng cũng ngoại lệ.

      Đều tại ả tiểu thư Vân phủ chết tiệt kia, biết dùng thủ đoạn dụ dỗ gì mê hoặc Tướng quân, làm cho Tướng quân đối với nàng vô tình như vậy. Đem tất cả ân ái ngày xưa vứt , từ khi nàng bị chuyển ra khỏi Phủ tướng quân, nàng thử dùng đủ mọi loại biện pháp, đừng muốn nhìn thấy Tướng quân, ngay cả đại môn Phủ tướng quân còn vào được

      Mà ngay tại lúc nàng hết đường xoay sở, nàng nằm mơ cũng nghĩ tới, Tướng quân thế nhưng sau đại hôn lại tự mình tiếp nàng trở về Quân nhiên viên, mà nàng càng ngờ là cái tiểu thư Vân phủ kia vốn là Phu nhân Tướng quân, thế nhưng biết vì sao lại đắc tội Tướng quân, qua ngày hôm sau, bị Tướng quân hưu khí, hơn nữa bị biếm làm nô tài thấp nhất trong Phủ

      Nhưng, dù như vậy, nàng cũng tuyệt đối nuốt trôi cục tức này, dám giành chức Phu nhân Tướng quân của nàng….Hừ….

      Khuôn mặt xinh đẹp lộ ra ý cười ngoan*, hiển thị độc ác( hiểm, ngoan độc)

      “Phu nhân phu nhân…….cứu mạng a!”Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến thanh gào khóc thảm thiết của Đông Hương

      Hồng Nhiên nhíu lại chân mày được chau chuốt thập phần xinh đẹp,thoáng trầm khí nhìn Đông Hương chạy vào

      “Xảy ra chuyện gì? Ngươi hô to gọi như vậy, còn ra thể thống gì.”Nàng gầm lên, ngữ khí thể phong thái của đương gia chủ tử

      Đông Hương khóc thút thít nghẹn giọng “Phu nhân , Vân Tâm Nhược kia……. Vân Tâm Nhược……Nàng ta là quái vật…..Nàng ta có thể biết được nô tỳ suy nghĩ gì trong lòng a!”

      Đông Hương thở được, thiên. Vân Tâm Nhược kia rất đáng sợ…..Hơn nữa cặp mắt đó. Tựa hồ có thể nhìn thấu đáy lòng nàng, bây giờ nhớ lại, nàng cảm giác toàn thân như vùi trong băng tuyết lạnh lẽo. Nàng nhìn Hồng Nhiên trước mắt, đột nhiên khụy chân quỳ xuống, nước mắt ngừng rớt xuống, ngừng sụt xùi, giống như bịủy khuất gì to lớn lắm

      “Phu nhân …..Người nhất định phải cứu nô tỳ a! Vân Tâm Nhược kia chính là quái…..Nàng ta có thể đọc được nội tâm nô tỳ. Nô tỳ nghĩ gì nàng ta cũng đều biết được…..Phu nhân, người phải làm chủ cho nô tỳ a!”

      Hồng Nhiên híp lại cặp mắt xếch xinh đẹp, lạnh lùng nhìn Đông Hương quỳ mặt đất“Ta kêu ngươi đem phiền toái tới cho Vân Tâm Nhược ,làm cho nàng ta sống thanh thản được, ngươi làm thành như vầy sao?”

      Đông Hương vừa nghe, vội vàng biện giải cho mình phải a, Phu nhân , vừa rồi ta đem quần áo của phu nhân , còn nghĩ để nó giặt xong lại làm dơ quần áo, như vậy nó phải giặt lần nữa, đống quần áo này, tới tối nó cũng giặt xong được, nhưng là nó đột nhiên nhìn thẳng vào nô tỳ, đem nội tâm nô tỳ xem nhất thanh nhị sở……”

      “Đủ…..”Hồng Nhiên lãnh mâu ngắt ngang, khẽ kêu tiếng, đối với nha hoàn này nàng là thất vọng tới cực điểm, lắc đầu nhìn Đông Hương, vẻ mặt kiên nhẫn, bên cạnh nàng sao lại có nha hoàn ngốc như vậy

      Chương 075 Thực bắt đầu

      Edit: Kecil

      “Tâm của ngươi ai mà nhìn ra được. Toàn ra mặt……đúng là đồ ngốc mà…..”

      “Phu nhân….”Đông Hương còn muốn gì đó, lại nhìn thấy Hồng Nhiên vẻ mặt hờn giận, vội vàng im bặt. Nhìn bộ dạng Phu nhân như vậy, lẽ đúng như Phu nhân nóisao. loại cảm giác bị lừa dần dần xuất ……

      “Ngươi làm tiếp , tiếp tục làm, cho phép nàng ta nhàn hạ….Bản phu nhân muốn xem xem ngươi làm gì!”Hồng Nhiên khoát tay. muốn liếc mắt nhìn Đông Hương cái nào nữa, tâm tình tốt ban đầu hoàn toàn bị Đông Hương làm cho biến mất còn mảnh

      “Vâng Phu nhân, Đông Hương biết….”Đông Hương cắn khóe miệng, trong mắt chợt lóe qua ngoan lãnh, thế nhưng lại giống hệt Hồng Nhiên ban nãy

      Vân Tâm Nhược, ngươi khá lắm……hại ta bị Phu nhân trách cứ, thù này Đông Hương ta nhất định nhớ kỹ

      Hồng Nhiên lãnh đạm nhìn thân ảnh Đông Hương ra, mắt phượng nheo lại, sau đó cúi đầu nhìn móng tay đỏ tươi xinh đẹp, nhàng thổi cái. Hơi thở như tuyết, chỉ như hồng mai, chỉ đoan thanh nhiêu , đầu ngón tay đầy mị hoặc(Bó tay hiểu 2 câu kia)

      Nàng chậm rãi tới gần gương đồng được khắc ngọc hoa lưu ly, trong gương đột nhiên xuất gương mặt kiều diễm, phong hoa tuyệt đại, mắt phượng hàm xuân, môi đào, vài sợi tóc nhàng phủ lên hai má, trợn mắt cái, gương mặt kia càng phát ra kiều diễm, như đóa hoa hải đường nở rộ, nhưng là bên môi lại chậm rãi tia tàn nhẫn, hoàn toàn phá hủy gương mặt xinh đẹp tuyệt sắc kia

      Trong thư phòng, khí trầm, tường treo bức họa trang trí nào, chỉ có thanh bảo kiếm màu bạc treo tường,cả thân kiếm sáng chói, hoa văn khắc họa tinh tế, chuôi kiếm treo sợi tơ màu vàng được bện thành dây kết. Giữa dây kết là khối ngọc màu lửa đỏ

      Bên phải thư phòng là giá sách cao cao, đó có đủ loại binh thư, được sắp xếp ngay ngắn

      Lê Hân ngồi trước bàn, dựa lưng vào ghế, tay cầm quyển binh thư chậm rãi lật xem, đôi chân thon dài u nhã gác vào nhau, lúc sau……. đặt xuống quyển binh thư trong tay, giương mắt nhìn Hạ Chi đứng bên cạnh hỏi:

      “Gần đây nàng ta thế nào?”

      Hạ Chi cúi đầu, đột nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lê Hân cái, lại cúi đầu, sau đó bình tĩnh trả lời:

      “Vẫn như bình thường, nấu cơm, chặt củi, giặt quần áo….nhưng là…….” lại nhìn thoáng qua Lê Hân , biết có nên tiếp hay

      “Nhưng là cái gì?”Lê Hân hỏi lại. Thanh thâm trầm dễ nghe, nhưng cũng nồng đậm ý khinh thường

      “Nha hoàn Đông Hương của Hồng Nhiên phu nhân hôm nay cầm áo lót cùng tiết khố đưa cho nàng ta giặt.” tới đây, gương mặt ngăm đen của Hạ Chi lên tầng đỏửng, những thứ kia là quần áo của nữ nhi, thế nhưng bị thấy, quả thực làm cho ngượng ngùng muốn chết

      “Nga! Vậy sao?”Nghe xong, Lê Hân tựa hồ thực vừa lòng…..Như vậy là được rồi, đối với Vân Tâm Nhược, phải chỉ muốn tra tấn thân thể nàng, quan trọng nhất chính là tra tấn lòng nàng

      Vân Tâm Nhược dù sao cũng là Tam tiểu thư của Vân phủ, là chính thê được đàng hoàng dùng đại kiệu tám người khiêng về, nay lại bị tiểu thiếp ngay cả danh phận cũng có bắt nàng giặt quần áo , như vậy nàng ta nhất định là ủy khuất đến mức hận thể lập tức chết

      Đó chính là điều muốn, đem Hồng Nhiên tiếp trở về Quân nhiên viên, nguyên nhân lớn nhất là muốn nàng ta làm cho Vân Tâm Nhược phải nhục nhã. Hơn nữa đây chỉ là bắt đầu…….
      Last edited: 19/11/14
      gaubonganvunglinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :