Vân Long Phá Nguyệt _ Tác giả : Hạ Nhiễm Tuyết - DROP

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,542
      oi.....nu 9 trong cai yeu duoi co cung dau....bat khuat a.........tra nam............chem.........doi voi ho ly thi yeu thuong......doi voi chi thi tan ac.......dung la mau ko chay len nao noi ma. ......33 chuong nua......oze
      caoduongMet Culan thích bài này.

    2. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      thương chị lắm luôn:yoyo25::yoyo25:, sau này gia còn ghét tên tra này hơn nữa :yoyo28::yoyo28::yoyo28:
      caoduonglinhdiep17 thích bài này.

    3. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Chương 076 Mục đính chân chính của Lê Hân

      Edit: Kecil

      Hạ Chi vẫn nhúc nhích nhìn Lê Hân, bỏ qua chút biến hóa nào mặt , muốn biết trong lòng Tướng quân lúc này suy nghĩ gì? Nhưng là thất vọng, Tướng quân trừ bỏ ánh mắt tránh né chút, còn lại tất cả đều bình thường

      Đối với Vân Tâm Nhược, tốt với nàng là tình cảm từ đáy lòng, ở chung với nàng hơn nữa tháng, kiên cường của nàng, nhẫn của nàng, xử lạnh nhạt của nàng, làm cho tin tưởng, nữ tử như vậy tuyệt đối phải là cái nữ tử lòng dạ tràn đầy mưu kế, ngược lại, nàng là nữ tử cực kì thiện lương, việc thay gả có lẽ có tình! Tuyệt đối phải tham luyến vinh hoa phú quý như lời Tướng quân

      Mà nàng như vậy, khỏi làm cho tâm sinh bội phục, cùng Tướng quân vào Nam ra Bắc, dạng nữ tử gì chưa gặp qua? Nhưng chỉ có nữ tử này để lại ấn tượng sâu đậm nhất, nghĩ lại những khổ sở mấy ngày nay nàng phải chịu……..Ai! Tướng quân. lẽ người thể thay đổi suy nghĩ về nàng sao?

      “Tướng quân, nếu biết có sai lầm trong hôn lễ, vì sao tới Vân phủ đối chất?”Nhịn được, Hạ Chi hỏi ra nghi hoặc trong đáy lòng

      Lê Hân thản nhiên nhìn thoáng qua Hạ Chi , đứng lên, tới gần thanh bảo kiếm được treo tường, ánh sáng từ thân kiếm xẹt qua mắt , “Bản tướng quân Vân phủ, Bản tướng quân muốn Vân Thiển Y tự nguyện tới Phủ tướng quân…….”

      đương nhiên tới Vân phủ nữa, để người khác đem tự tôn của dẫm nát dưới chân lần nữa

      “Nàng ta đến sao?”Hạ Chi nhíu mày hỏi

      Lê Hân quay đầu nhìn về phía Hạ Chi, thập phần chắc chắn. Cuồng vọng “Bản tướng quân biết nàng tuyệt đối đến”

      Hạ Chi nhíu mi, sau đó lại lắc đầu, biết tự tin đó của Tướng quân từ đâu mà đến. Hy vọng lời kế tiếp của đánh nát tự tin của Tướng quân, đem những gì mình điều tra được ra cho Lê Hân nghe “Thuộc hạ từng điều tra qua, Vân Thiển Y cùng Vân Tâm Nhược từ quan hệ cực kì nhạt nhẽo, hơn nữa gần đây chúng ta cố ý ở Vân phủ thả tiếng gió*, người xem nửa tháng rồi, Vân phủ cũng có chút động tĩnh gì, nàng ta thực đến sao?”

      Thả tiếng gió: ý là cũng bóng gió về việc Nhược tỷở Phủ tướng quân rất cực khổ

      Lê Hân trả lời, chỉ ngồi trở lại ghế, nhắm mắt lại

      Quan hệ tỷ muội đạm nhạt sao? Đạm nhạt mà có thểở lúc mình sắp , ra câu kia sao? tin. Vân Thiển Y tốt nhất có thể nhẫn được cả đời , đáng tiếc nàng tuyệt đối thể vững tâm thành thiết* như vậy, Thiển Y của , dù sao nàng cũng phải là người lòng dạ ngoan độc. Cho nên……

      Vững tâm thành thiết: nội tâm cứng rắn

      đợi, đợi Vân Thiển Y tới, nếu Vân Thiển Y tới, Vân Tâm Nhược, chậm rãi hưởng thụ cuộc sống hạ nhân nô tài !

      đúng, là cuộc sống bị chồng ruồng bỏ. Đời này ngươi đừng nghĩ có thể làm Phu nhân Tướng quân……

      sớm hưu cái nữ nhân kia

      Thê tử của chỉ có Thiển Y có thể làm, những người khác căn bản xứng, có người trong lòng sao, tin, đường đường là Chiến thần chẳng lẽ so ra kém cái thương nhân buôn bán sao.

      Thân thể Vân Thiển Y muốn, tâm, cũng muốn. Hơn nữa muốn nàng cam tâm tình nguyện trao cho mình

      chờ nàng từng bước từng buôc , chậm rãi chui đầu vào lưới.

      Vân Thiển Y, chỉ cần nàng tới Phủ tướng quân, ta cam đoan nàng tới bước ra được……(tới thấy Nhược tỷ như vậy nỡ đó mà, ảnh nằm mơ, đó đâu tốt zữ zị…)

      Mà Vân Tâm Nhược, nữ nhân hạ lưu này, là lợi thế lớn nhất của , Thiển Y a Thiển Y, nếu nàng muốn nhìn thấy Vân Tâm Nhược tiếp tục bị đày đọa, vậy nàng mau tới cứu nàng ta ……

      đột nhiên mở to mắt, nhìn thẳng vào mắt Hạ Chi, thoáng nhíu mày lại

      “Hạ Chi, ngươi gần đây đối với Vân Tâm Nhược xem ra rất tận tâm, có phải có chuyện gì Bản tướng quân biết ?”

      Hạ Chi nghe đến đó, sờ sờ cái mũi, cũng chỉ giúp nàng những việc nho thôi mà, dù sao trong chuyện này nàng mới là người vô tội nhất a!

      “Tướng quân, kỳ người cũng biết nàng là vô tội, có phải ?”

      !”Lê Hân đánh gãy lời , ánh mắt thập phần nghiêm túc, nghiêm túc tới mức cho bất luận kẻ nào phản bác , biết Hạ Chi muốn gì. Bất quá mặc kệ Hạ Chi gì, lý do nhiều như thế nào, cũng tuyệt đối bỏ qua cho Vân Tâm Nhược, vô tội, chỉ có Hạ Chi mới có thể nghĩ như vậy được, nàng vô tội, nàng cùng Thiển Y quan hệ tỷ muội tốt, nếu như vậy sao có thể gả vào Phủ tướng quân, ràng chính là nàng ta tham luyến ngôi vị Phu nhân Tướng quân, mà đối với nàng ta, hưu thê là bước đầu tiên, tra tấn là bước thứ hai, còn bước thứ ba, cái đó phải đợi Vân Thiển Y đến đây rồi hẳng .

      Đột nhiên, quay đầu nhìn về phía Hạ Chi, đối với Vân Tâm Nhược lại chán ghét thêm ba phần, Hạ Chi là thuộc hạ của mình, chỉ ngắn ngủn vài ngày, thế nhưng làm cho có thể vì nàng mà cầu tình, Vân Tâm Nhược , xem ra nên thay đổi suy nghĩ về nàng ta, trừ bỏ tham luyến hư vinh, ra còn có thể câu tam đáp tứ*. Nghĩ đến đây, cảm giác thoải mái đột nhiên bộc phát, trước mắt xuất đôi mắt kia, ảnh ngược trong đôi mắt đó, thể lại toàn bộ biểu tình điên cuồng khi đó của , cái loại cảm giác linh hồn bị bày ra lỏa lồ, nhục nhã khi bị nhìn thấy lại xuất mạnh mẽ

      Câu tam đáp tứ: ý chị câu dẫn người khác

      “Hạ Chi, ngươi tốt nhấn nên giúp đỡ nàng ta việc gì nữa, nếu , nàng ta phải chịu nhiều hơn!”Lê Hân hung hăng cảnh cáo, giống như điềm báo sắp phát hỏa

      Hạ Chi cúi đầu, dám lại lên tiếng, bởi vì biết, lúc này gì Tướng quân cũng tin, chỉ càng chọc giận Tướng quân thêm. Vì sao tướng quân cho rằng Vân Tâm Nhược gả đến Phủ tướng quân là có mục đích, tại sao lại nghĩ nàng cũng có bất đắc dĩ, đáng tiếc lúc này Tướng quân quả thực là não chết rồi, cái gì cũng thay đổi được những gì Tướng quân nghĩ. Chẳng lẽ, nam nhân dính vào tình cảm đều còn lý trí sao? Tướng quân minh của , lúc này lại bị tình làm mù mờ hai mắt, còn bình tĩnh của Chiến thần

      Mà về việc thay gả của Vân Tâm Nhược, muốn tra cũng thể nào tra ra nguyên nhân chân chính, chuyện này giống như bị người ta cố ý che giấu. Hoàn toàn có manh mối gì.

      Làm sao bây giờ, có thể chờ, Tướng quân cũng có thể chờ, thậm chí Vân Thiển Y kia càng có thể chờ, nhưng là nàng thể chờ được a, biết nữ tử kia có thể chống đỡ tới lúc cuối cùng được hay ……



      Chương 077 Hy vọng duy nhất

      Edit: Kecil

      Thái dương chậm rãi xuống, khung trời màu hồng từ từ bị bóng đen thay thế, bên trong Phủ tướng quân cũng bắt đầu đốt đèn lồng, toàn bộ Phủ đèn đuốc sáng trưng, nhưng là ở góc tối bên trong, ngừng truyền đến thanh giặt quần áo sàn sạt, thân thể gầy yếu, ngón tay ngừng xoa nắn quần áo, rốt cuộc nàng giặt xong bộ quần áo cuối cùng, đứng lên, thân mình loạng choạng chút, nàng dùng bàn tay vì ngâm trong nước lâu mà trắng bệch nhàng che cái trán lại, ngón tay khẽ nhếch, cảm giác đau đớn lập tức len lỏi vào

      “Ân…..”Nàng hừ tiếng, mi nhăn lại, cúi đầu nhìn lại tay mình, ngón tay trơn bóng trước kia, lúc này mọi chỗ đều là vết thương, có nơi còn bị nổi bọt nước sưng đỏ lên. Vết thương mới cũ đầy nhóc, làm nàng dám cử động, vừa động chút là đau đớn toàn thân. Vết thương này bị lâu, biết khi nào mới có thể tốt lên chút

      Cắn răn, nàng cúi xuống, đem quần áo trong bồn thủy ôm lấy, xoay người, tay đau xót như đứt ruột, mỗi khi ngón tay cùng quần áo chạm vào, thân thể của nàng liền run run chút, môi bị cắn mạnh hiển thị loạt dấu răng sâu, sắc môi cũng trắng bệch lên rất nhiều, làm cho vẻ tái nhợt mệt mỏi càng hiển thị ràng hơn. Nàng bắt đầu đem quần áo phơi lên thanh gỗ

      Lúc này, vòng trăng tròn dâng lên, ánh trăng đạm như nước chiếu xuống, chiếu vào khuôn mặt của nàng, bóng dáng phiêu linh, vạt áo tung bay theo gió, lại hiển thị vài phần yếu ớt

      Đến lúc toàn bộ quần áo đều phơi xong, nàng mới lấy bàn tay còn dính chút nước của mình lau vào quần áo cho khô, sau đó đem bồn thủy dọn dẹp, mới xoay người bước

      Lúc nàng rồi, thân ảnh nam tử cao lớn như núi bình tĩnh đứng bên cạnh quần áo, khuôn mặt như đao khắc, mày rậm phi dương, nhếch môi, ánh trăng chiếu xuống, lên tầng ánh sáng màu vàng, khung cảnh xung quanh đều tốt đẹp như tiên cảnh, nhưng là, nếu có thể trừ bỏ biểu tình trầm khuôn mặt

      Đột nhiên, xoay người, y phục màu đen rất nhanh hòa vào bóng tối, gió vẫn thổi như trước, quần áo thanh gỗ ngừng lắc lư, ít hơi nước từ từ bốc hơi biến mất

      Vân Tâm Nhược chạy bộ tới phòng hạ nhân sâu tận cùng trong Phủ tướng quân, đó là chỗở của nàng, trong phòng chỉ có ván giường, tấm khăn mỏng, bàn gỗ đơn sơ, còn vật gì khác

      Nàng đem quần áo người thoát ra, từ trong lòng lấy ra bình xứ khéo léo, đổ vào tay, mùi hương thơm ngát lập tức xông vào mũi nàng, đây là thuốc trị thương của Hạ Chi đưa cho nàng, tuy rằng có tác dụng gì bởi vì vết thương của nàng ngày càng nhiều, nhưng là, nàng vẫn cảm thấy thực biết ơn , ở trong Phủ tướng quân, là người duy nhất đối tốt với nàng, nam tử kia luôn mang nụ cười mặt, cực kì giống tiểu chim bên người nàng ở Vân phủ, lòng của nàng cảm thấy ấm áp, ngày mệt nhọc cũng từ từ tiêu mất

      Nàng nhìn ra ngoài cửa, lúc này, ánh trăng thê lương xuất trần, ánh trăng chiếu xuống bụi cây, mông lung xinh đẹp, sau đó, nàng cúi đầu, khóe môi gợi lên nụ cười đạm nhạt thể vẻ u sầu, lông mi cong dài của nàng cũng chiếu thành hàng tối gương mặt, càng hiển thị vẻ đơn

      Tử Y, ngươi có khỏe ?

      Đột nhiên, trong bụng truyền đến trận thanh thầm , nàng cúi đầu, nhìn thoáng qua bụng mình, cả ngày phải giặt quần áo, chỉ có buổi sáng ăn cái bánh bao, tới giờ nàng cũng chưa ăn thêm gì

      Phải chịu cảm giác đói, cực kì khổ sở

      Nhìn xem sắc trời, tại qua giờ ăn cơm, phỏng chừng ngay cả đồ ăn thừa cũng có, nàng tới Phủ tướng quân nửa tháng, thân thể của nàng càng gầy yếu hơn, nàng vốn ăn ít, tại lại chỉ ăn bữa, cảm giác tịch ập tới, làm cho hốc mắt của nàng có chút ươn ướt. Nàng ngẩng đầu lên, cho giọt nước mắt nào rơi xuống, nàng khóc…….Nàng phải kiên cường….Nếu thể tiếp tục kiên trì, như vậy liền thể sống sót…..

      Sống, là hy vọng duy nhất của nàng……

      Chương 078 Ấm áp

      Edit: Kecil

      “Uy” Thanh mềm mại nhàng vang lên. Vân Tâm Nhược quay đầu thấy tiểu nha hoàn ánh mắt to tròn nhìn nàng

      Tiểu Tức… là nha hoàn ở cùng phòng với nàng.

      Tiểu Tức lén lút nhìn ngó bốn phía, sau đó đóng cửa lại, lấy tay sờ soạng trong ngực nửa ngày, mới cẩn thận lấy ra cái bánh bao, vươn tay ra, đem bánh bao đưa tới trước mặt Vân Tâm Nhược…

      “Cái này……cho ngươi, ta biết ngươi cả ngày ăn gì, nhưng bởi vì mọi người đều nhìn, nên ta chỉ có thể lấy được có cái.”

      “Lấy a!”Tiểu Tức thấy nàng bất động, kéo tay nàng, đem bánh bao nhét vào“Mau ăn , lạnh ăn ngon…”Sau đó, nàng nở nụ cười ngây ngốc, ý cười hồn nhiên

      Bánh bao màu trắng, tản ra mùi đồ ăn thơm ngát, cầm trong tay, cảm giác được ấm áp của thân thể Tiểu Tức. Cảm động chợt ùa tới…Giọt lệ nơi khóe mắt rốt cuộc nhịn được, lặng lẽ rơi xuống……

      Da thịt chạm vào nhau, ý tốt đơn thuần, có khinh thường, có ác ý, quan tâm của vào lòng nàng từng giọt từng giọt ấm áp….

      “Cám ơn…..”

      Hai tay cầm bánh bao, tựa như cầm toàn thế giới. Vân Tâm Nhược giọng lời cám ơn, lông mi khẽ nhúc nhích, ánh mắt ngập nước, thanh cũng khó nén nghẹn ngào

      Nguyên lai lòng của nàng cũng mềm yếu như vậy

      Chỉ cần chút, chút… là có thể cảm động như vậy

      Chỉ cần cái bánh bao nho , là có thể cho nàng ấm áp

      Nàng muốn nhiều lắm, muốn nhiều lắm

      Nàng chỉ muốn

      Muốn sống sót mà thôi…..

      Nước mắt mặn chát, nàng nhàng cắn ngụm bánh bao trong tay, ngọt ngào, mềm mại, kỳ đối với nàng, nó chỉ có hương vị của cái bánh bao bình thường

      Vừa chuẩn bị cắn miếng thứ hai, ầm ầm tiếng, cánh cửa phòng yếu ớt thiếu chút nữa tứ phân ngũ liệt, tiếng phá cửa ngừng vang lên, làm Tiểu Tức bên cạnh giật mình hoảng sợ

      Thanh cửa phòng đập vào vách tường ngừng vang, có chút hồi hộp, trước cửa chậm rãi xuất thân ảnh cao lớn, hoàn toàn ngăn cản ánh trăng bên ngoài chiếu vào. Huyền y màu đen, mang theo cỗ gió lạnh, mạnh mẽ quét qua toàn bộ căn phòng.

      Tĩnh

      Hoàn toàn tĩnh lặng

      Tĩnh lặng đến mức tồn tại chút thanh nào…

      Tiểu Tức nơm nớp lo sợ ngẩng đầu nhìn về phía cửa, đột nhiên kinh hô tiếng, sau đó lập tức lấy tay che miệng, chỉ để lại hai ánh mắt, hoảng sợ tột cùng…..

      Tướng quân……..

      Tướng quân sao có thể tới đây?

      Nàng chậm rãi quay đầu nhìn về phía Vân Tâm Nhược , cổ giống như bị người ta bóp chặt, từng động tác đều phải cố hết sức

      Vân Tâm Nhược thả bàn tay cầm bánh bao xuống, năm ngón tay thoáng xiết chặt, bánh bao xuất năm dấu tay nhợt nhạt, trong tay truyền đến cảm xúc, trong miệng vẫn lưu trữ hương thơm ngọt mạch như cũ

      Nàng chưa từng nghĩ tới gặp ở đây, dù sao từ ngày nhận hưu thư tới giờ, bọn họ chưa từng gặp qua

      Nam tử trước mắt sắc mặt trầm như đêm, ánh mắt ngừng đánh giá nàng, bạc môi vô tình, có thể tưởng tượng, mở miệng ra lời lạnh lẽo như thế nào, ô nhục như thế nào, mà cặp mắt như băng liệt kia, cũng như mũi tên sắc nhọn, muốn bắn thủng lòng nàng

      Nam nhân này, rốt cuộc đối với nàng có bao nhiêu hận? Bao nhiêu oán?

      Tiểu Tức nhìn nàng chằm chằm, sợ hãi từ ánh mắt ngừng truyền về phía nàng

      Vân Tâm Nhược cúi đầu, ánh mắt đảo qua chút đau thương

      Có phải hay , nàng lại làm phiền người khác….

      Bánh bao trong tay đột nhiên biến lạnh, độấm trong lòng bàn tay nàng chậm rãi hạ xuống, còn ấm áp

      Lạnh…..trước sau như .

      Nàng có phải hay , xứng đáng được hưởng ấm áp, Lôi ca ca, Tử Y…..Còn có …..Tiểu Tức….

      Ngón tay lại dùng sức lần nữa, dấu tay bánh bao càng khắc sâu hơn

      Môi khẽ nhúc nhích chút, đôi chân ngoài cửa kia thủy chung bước bước nào. Giống như chờ đợi, chờ đợi chuẩn bị hung hăng dẫm nát thân thể nàng

      “Tướng quân! Xin hỏi có chuyện gì muốn nô tỳ làm?”Vân Tâm Nhược ngẩng đầu lên, lông mi cong dài che dấu ám sắc trong mắt, ngữ khí thập phần hèn mọn, nhưng là lưng đứng thẳng, thần sắc lạnh nhạt, hoàn toàn nhìn ra chút hèn mọn , cho thấy tất cả trong con người nàng chỉ có bất khuất cùng cứng cỏi

      “Chuyện gì? Ngươi biết sao?”Lê Hân mở miệng hỏi lại, híp lại hai mắt nhìn nữ tử trước mắt, con ngươi lạnh lùng bất tri bất giác ra phần oán hận, vì sao bị hưu nàng lại phản kháng, vì sao nhận hết cực khổ cũng oán giận, nhẫn nhịn của nàng, chấp nhận tất cả của nàng, giống như cười nhạo

      Phải chịu đựng nhiều như vậy, vì sao mặt của nàng vẫn có thần sắc thản nhiên như cũ, vẫn có thể bình tĩnh ứng đối.

      Bất cứ sai lầm gì đều là nàng phải chịu, bị phạt cũng là nàng, nhưng là mỗi ngày sống trong phẫn hận lại là . Lửa giận ngập trời trong lồng ngực, thủy chung chưa từng lui bớt, chỉ càng ngày càng bốc lên

      “Nô tỳ biết?”Vẫn là ngữ khí hèn mọn. Nhưng là cặp mắt trong trẻo kia lại dũng cảm nhìn thẳng . Nàng quả biết, quần áo nàng giặt xong hết rồi, liền quay cả nội y tiểu thiếp của nàng cũng đều giặt thực sạch , nàng nghĩ mình làm gì sai chuyện gì. Trừ phi cố ý làm cho nàng có tội


      Chương 079 Giá họa

      Edit: Kecil

      biết sao? Ngươi còn ?”Lê Hân hỏi lại lần nữa, ngữ khí giống như đùa cợt với nàng, xong nhấc chân vào phòng ngay lập tức căn phòng nho của hạ nhân biến thành chật chội, ngay cả khí tựa hồ cũng loãng ra

      “Nô tỳ biết”

      Vân Tâm Nhược cúi đầu, cười trào phúng, nghĩ lại nhìn nữa, Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai. (Người tốt k đến, người đến cũng chẳng tốt lành gì), mặc kệ là tội danh gì, xem ra lần này nàng nhất định phải mang rồi

      “Người tới!”Lê Hân quay người lại, nhìn lướt qua Tiểu Tức đứng bên cạnh, vừa lòng nhìn thấy Tiểu Tức sắc mặt càng tái nhợt hơn, lại chú ý tới Vân Tâm Nhược đứng thẳng người, sắc mặt càng thêm trầm

      Rất nhanh, ngoài cửa xuất cái phụ nhân khoảng chừng bốn mươi tuổi

      Sao lại là bà ta? Tiểu Tức nhìn thấy người vào, ánh mắt đột nhiên trợn to, Phương đại nương phòng bếp sao lại có thể tới nơi này?

      Nữ nhân kia cung kính xoay người hành lễ cái

      “Nô tỳ tham kiến Tướng quân”

      “Ân”Lê Hân gật đầu cái, ánh mắt thuận tiện quét qua cái bánh bao Vân Tâm Nhược cầm, lớn tiếng với phụ nhân kia: “Ngươi đem lời vừa lại lần nữa xem”

      Phụ nhân kia đứng dậy, nhìn thoáng qua Lê Hân, thần sắc khẽ nhúc nhích, đối mặt với Tướng quân gần như vậy, nàng quả có chút khiếp đảm, ngón tay khẩn trương nhàu xé quần áo người mình, sau đó lại liếc mắt nhìn Vân Tâm Nhược cái, trong mắt lặng lẽ lộ ra chút chột dạ. Sau đó nàng cúi đầu, phát ra lời giống như được đọc đọc lại rất nhiều lần

      “Nô tỳ là Phương thị nữ đầu bếp Phủ tướng quân, vùa rồi lúc nô tỳ dọn dẹp lại phòng bếp, phát thân ảnh lén lút, liền đuổi theo ra ngoài nhìn, kết quả phát ra cái gì? Còn tưởng rằng mình lớn tuổi, hoa mắt mà thôi. Kết quả khi nô tỳ trở lại phòng bếp, lập tức phát có người vào phòng bếp, thiếu mất phần canh vừa làm xong cho Hồng phu nhân”

      tới đây, ánh mắt nàng đảo loạn, lại nhìn thấy bánh bao trong tay Vân Tâm Nhược, lập tức chỉ vào Đúng rồi, còn thiếu vài cái bánh bao vừa làm xong”

      “Bánh bao…..”Vân Tâm Nhược nhìn bánh bao trong tay mình, cỗ bất lực trào ra, bánh bao hoàn toàn biến lạnh, còn độấm

      Tiết mục như vậy, diễn xuất như vậy, năng lộn xộn như vậy, ai tin? Nhưng là, nhìn thấy vẻ khinh thường mặt nam tử trước mắt, cần nghi ngờ là tin

      Có lẽ phải tin tưởng, mà là lựa chọn tin tưởng, lựa chọn hận Vân Tâm Nhược, lựa chọn tra tấn nàng, tất cả đều là lỗi của nàng

      Mặc kệ đây là Hồng phu nhân cố ý vu oan , hay là Lê Hân tự biên tự diễn cũng vậy, hết thảy đều trọng yếu, nàng chỉ có thể chờ

      Chờ tiếp tục hành hạ nàng

      “Tướng quân….cái bánh bao kia…”Tiểu Tức đột nhiên muốn mở miệng giải thích, lại bị Phương đại nương hung hăng trừng cái, miệng vội vàng khép lại, đóng lại mở, sau đó nhìn Vân Tâm Nhược, mở miệng nữa. Nước mắt đột nhiên hạ xuống, từng giọt từng giọt lệ trong suốt, từ khóe mắt chạy thẳng xuống cằm, sau đó rơi xuống đất



      Chương 080 Chân tướng quan trọng sao?

      Edit: Kecil

      Vân Tâm Nhược nhìn thấy ý xin lỗi trong mắt Tiểu Tức, hướng nàng lộ ra chút ý cười, như gió mùa thu thổi qua hồ nước tĩnh lặng, thản nhiên ninh đạm, lại giống như trời xanh tươi đẹp mùa xuân. Bình tĩnh, thực thuần, thực tĩnh, nhưng cũng mang theo tia bi thương

      sao, Tiểu Tức, cần gì nữa”Nàng nhìn hướng Phương đại nương, lại với Tiểu Tức, Phương đại nương tránh trái tránh phải, dám đối mặt với cặp mắt như nhìn thấu tất cả kia của Vân Tâm Nhược

      Lê Hân mắt lạnh nhìn Vân Tâm Nhược, ánh mắt lộ ra hàn ý thị huyết, nhìn nàng vừa rồi mặt lộ ra ý cười thống khổ, lồng ngực tức giận như muốn nổ mạnh, hung hăng phát ra

      “Nguyên lai, Vân tam tiểu thư, hạ đường phụ của Bản tướng quân, còn có cái ham mê là thích làm việc trộm cắp”

      Vân Tâm Nhược nghe ra châm chọc nàng, ánh mắt trong suốt nhìn ra vui buồn, chỉ là thản nhiên nhìn thẳng vào mắt , chậm rãi .: “Tướng quân còn muốn ta gì nữa? phải ngài cho rằng mọi chuyện sáng tỏ, thể giải thích gì nữa sao?”

      Vẻ mặt lạnh nhạt sợ hãi kia, thân ngông nghênh kia, câu trào phúng ràng kia. Làm cho Lê Hân sải bước tới hướng nàng, vươn tay, mâu sắc ám trầm, ánh mắt như mang theo nồng đạm hỏa diễm, chỉ cần xuống tay có thể bóp nát nàng

      “Ý của ngươi hết thảy đều là do Bản tướng quân sai người làm sao?”Gằn từng tiếng , gương mặt cứng rắn càng thêm ma mỵ, thanh lạnh như gió tháng mười , Phương đại nương cùng Tiểu Tức khỏi run lên chút

      lẽ phải sao?”Nghe vậy, Vân Tâm Nhược cười lạnh. Chân tướng là cái gì, đối với quan trọng sao? sớm định tội nàng. Cho dù hay , làm gì nữa, lỗi vẫn là ở nàng

      “Ngươi thực to gan. Bản tướng quân còn ti bỉ đến mức đó”Lê Hân giống như con sư tử tức giận, đại chưởng vung lên, trong lúc nhất thời tiếng trả lời như vỡ tan, tóc giống như bị cuồng cũ quất tới, bay loạn, khuôn mặt tuấn mỹ cũng hơi hơi có chút vặn vẹo

      Tiểu Tức bị dọa tới mức ngã xuống đất, Phương đại nương cũng kém chút nào, sắc mặt trắng bệch, ngay cả miệng cũng run run. Hô hấp cũng bắt đầu dồn dập

      Bộ dạng tại của Tướng quân, rất đáng sợ, nàng hối hận, hối hận giúp Hồng phu nhân làm chuyện này, kỳ phòng bếp căn bản thiếu thứ gì, những gì nàng vừa hết thảy đều là giả, là Hồng phu nhân kêu Đông Hương đưa cho nàng mười lượng bạc, kêu nàng cố ý làm như vậy. cái tiện tì, tất nhiên thể so sánh cùng Hồng phu nhân, nhưng là nàng nghĩ tới, làm Tướng quân tức giận lớn như vậy. Trong trí nhớ của nàng, Tướng quân tuy rằng cũng từng nổi giận, nhưng là chưa bao giờ lớn tới mức này, giống như muốn hủy thiên diệt địa

      Nàng phải làm sao bây giờ? Nếu điều tra ra tất cả là nàng dối, nàng có thể sống sót rời sao?

      Vân Tâm Nhược mắt mạnh nhìn tro bụi bay loạn trong phòng, gỗ vụn bay đầy phòng, nàng hơi hơi cúi hạ hai mắt, biết lát nữa, mạng của nàng có phải hay giống cái bàn kia, biến mất chỉ trong chốc lát.

      Cằm đột nhiên bị người khác cầm lấy, lạnh như băng cùng lửa hận cuồng liệt của nam tử lập tức truyền vào lòng nàng, thanh xương cốt vang lên, làm cho hai mắt vốn trong trẻo của nàng đột nhiên toát ra đau đớn.
      Last edited: 19/11/14
      linhdiep17gaubonganvung thích bài này.

    4. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,542
      NAM 9 đâu.........nam 9........ hùng cứu mỹ nhân mà.......:yoyo61:tra nam này............:yoyo61:tra nam này............làm tướng quân uổng lắm.........ai đề bạt lên thế..........:yoyo62:........COCC a..........:buc:
      caoduongMet Culan thích bài này.

    5. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      nam c xuất vào lúc nữ c sắp die :yoyo21::yoyo21::yoyo21: thằng này e ghét nó kinh tủng luôn :yoyo28::yoyo28::yoyo28:
      caoduonglinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :