Vân Long Phá Nguyệt _ Tác giả : Hạ Nhiễm Tuyết - DROP

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Chương 096 Hối hận sao

      Edit: Kecil

      Đại phu rồi, đành phải gọi Tiểu Tức tới, đem bình dược giao cho nàng, sau đó ra ngoài, lúc gần , còn quay đầu nhìn thoáng qua. Lắc đầu, có số việc, phải cùng Tướng quân ràng……

      Tiểu Tức cầm bình dược. Nhìn thân thể dính đầy máu của Vân Tâm Nhược, che miệng lại, nước mắt ngừng rơi xuống

      Nàng ta….

      Sao có thể chịu được vết thương nặng đến như vậy…….

      Nhịn nước mắt xuống, bên cởi quần áo Vân Tâm Nhược ra, cẩn thận chà lau thân thể cho sạch , nhàng bôi thuốc lên miệng vết thương, từ đầu tới cuối, nước mắt của Tiểu Tức ngừng rơi, bên bôi thuốc, bên dùng ống tay áo lau lệ, sợ nước mắt của mình rớt xuống miệng vết thương của Vân Tâm Nhược, làm đau nàng. Nhưng Vân Tâm Nhược vẫn hề có biểu sắp tỉnh lại……

      Hạ Chi tìm được Lê Hân ở thư phòng, lúc này Lê Hân ngồi ghế, gương mặt luôn tuấn tà mị lúc này lại có chút tịch mịch, hai mắt tràn ngập tội lỗi, thân thể im lặng nhúc nhích, giống như món đồ vật có sinh mệnh

      “Tướng quân!”Hạ Chi hành lễ

      Lê Hân ngẩn người, ngữ khí khàn khàn, thể sắc gì

      “Nàng ta…. sao chứ?”

      Chỉ câu như vậy, tựa như rút hết chân khí của , sắc mặt so với Vân Tâm Nhược cũng tốt hơn bao nhiêu

      “Đại phu trị liệu, là……”dừng chút, nhìn về phía Lê Hân, ngữ khí có chút u ám“Sống hay chết, phải xem tạo hóa của nàng…..”

      Lê Hân tâm giống như bị cắt nhát, hình như có cái gì đó vừa rời bỏ , môi khẽ nhúc nhích, nhắm mắt lại, nửa ngày sau mới mở mắt ra

      Nhìn Hạ Chi im lặng lên án mình, chậm rãi :

      “Hạ Chi, ngươi trách cứ ta sao?”

      “Thuộc hạ dám!”Hạ Chi cung kính trả lời, đúng thái độ lễ phép của cấp dưới đối với cấp

      Lê Hân thất bại vô lực cười tiếng, khóe môi giống như tiêm nhiễm nhiều cay đắng

      “Hôm nay Thiển Y tới đây, Thanh Hàn cũng tới đây, ngươi biết ?” ngữ khí chua chát “Thiển Y người có cây trâm cài tóc hình nguyệt, thế nhưng lại cùng Vân Long của Thanh Hàn bỗng dưng phát sáng….”

      “Ngươi biết điều này có ý nghĩa là gì ?”Lê Hân thống khổ hỏi

      “Thuộc hạ……”Hạ Chi vừa nghe, khí thế vừa rồi cũng nhất thời biến mất

      “Phách nguyệt tái ! Ha ha……Hơn nữa, người trong lòng của Thiển Y là ai? Ngươi đoán ra phải , cũng chính là Thanh Hàn a!”Lê Hân có chút thất thần “Ta nghĩ rằng tất cả những việc này đều do Vân Tâm Nhược an bài, lại quên mất, nàng căn bản chỉở Phủ tướng quân, hơn nữa nàng ta cũng có phép phân thân, sao có thể mật báo được, ta thừa nhận vừa rồi là do ta mất lý trí. Ta thừa nhận vừa rồi là ta có lỗi với Vân Tâm Nhược, nhưng người mới nếm thử tình như ta, bị tra tấn tới mức điên rồi……”

      Thế nhưng trung nhân của Vân Thiển Y lại là Quốc sư Thanh Hàn, hơn nữa phách nguyệt tái …..Hạ Chi kinh hãi trợn to hai mắt, lẽ Vân Thiển Y chính là…….Trách được Tướng quân lại mất lý trí như vậy. Vậy… Vân Thiển Y cùng Quốc sư Thanh Hàn, người hữu tình, người mệnh định, vậy Tướng quân…… Lúc này bắt đầu có chút thông cảm cho Lê Hân, tại khó có thể trách tội Lê Hân được….Nhưng nhớ tới Vân Tâm Nhược tại sống chết nằm giường, vẫn thể buông xuống trách móc đối với bản thân mình

      Nghĩ tới đây, Hạ Chi trầm ngâm nửa ngày mới mở miệng :

      “Tướng quân, mặc kệ Vân Thiển Y như thế nào, Vân Tâm Nhược kỳ mới là người vô tội nhất. Kỳ thuộc hạ điều tra , chuyện thay gả, phải là ý định của Vân Tâm Nhược, mà là Vân Hồng Đào cố ý dùng tỳ nữ bên người nàng ép buộc nàng phải làm như vậy…..”

      Nhưng là, Hạ Chi than vãn, tại ra những điều này còn có tác dụng gì

      Lê Hân vừa nghe xong, thân mình đột nhiên dựa vào lưng ghế, khoát tay, với Hạ Chi“Ngươi ra ngoài !”

      “Tướng quân…..”Thấy Lê Hân nhắm mắt trả lời mình, Hạ Chi cũng xoay người gì nữa. Những gì nên , nên làm cũng làm, nhưng…..

      Tướng quân, hy vọng tương lai người hối hận

      nên hối hận, từng có phong hóa chính mậu chết trong tay người…..

      Tâm của , có chút lạnh lẽo…..

      Chương 097 Uy dược

      Edit: Kecil

      Hạ Chi rồi, Lê Hân đứng lên, đến giá sách cao lớn màu đen, vươn tay lấy ra cái hộp ngọc, mở ra, sau đó từ bên hông lấy ra cái bình ngọc màu trắng. Nhìn nửa ngày, bắt đầu ra khỏi thư phòng……

      Giúp Vân Tâm Nhược thay xong quần áo , bôi dược hoàn tất, Tiểu Tức vẫn ngồi im giường, chớp cũng dám chớp mắt cái, cứ như vậy im lặng nhúc nhích còn Vân Tâm Nhược. Sợ rằng chỉ cần mình vừa liếc mắt cái, nữ tử giường ngừng hô hấp

      Nàng chưa bao giờ gặp qua nữ tử có tính cách như vậy, trong tịch lịch lại có thê lương, trong thê lương lại tồn tại vài phần chua sót, suốt nửa tháng,mặc kệ người khác đối đãi với nàng như thế nào, nàng ta đều tự mình chấp nhận tất cả, chút than vãn, thong dong mà đối mặt

      Nàng vĩnh viễn quên cái bánh bao kia, vừa nghĩ tới, nước mắt của nàng lại nhịn được, Vân Tâm Nhược rất đáng thương

      Ngày hôm qua ràng còn tốt đẹp như vậy

      Nay lại sống chết nằm ở đây…….

      Lê Hân vào, liếc mắt cái liền nhìn thấy Vân Tâm Nhược nằm giường, trong phòng mùi thuốc nồng nặc, khóe mắt của nheo lại, chậm rãi tới phía trước, nhìn khuôn mặt trắng bệch nhắn…….

      Cảm giác có người, Tiểu Tức lập tức ngẩng đầu lên, vừa thấy người đó là ai, thốt lên tiếng……

      “Tướng quân!”

      “Ngươi ra !”Lê Hân lãnh giọng ra lệnh

      Tiểu Tức nhìn thoáng qua Vân Tâm Nhược, bàn tay dày vò quần áo người chút, ánh mắt có chút bất an, nhưng lại làm theo lời

      “Tướng quân, nàng ta bị thương rất nặng, ngài đừng…..được ?”

      ra ngoài!” đợi nàng xong, Lê Hân lặp lại lần nữa. Ngữ khí có chút tức giận, nhịn xuống cơn tức, nô tỳ này coi là cái gì? lại làm chuyện gì với nữ tử sắp chết này sao?

      “Vâng…..”Tiểu Tức cúi đầu trả lời, thể đứng dậy, sau đó chậm rãi tiêu sái ra, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Vân Tâm Nhược. Đúng rồi, tìm Hạ đại nhân……Chạy vội,nàng phải tìm Hạ đại nhân cứu mạng……

      Lê Hân ngồi bên giường, nhìn chằm chằm vào nữ tử giường, vươn tay, ngón tay nhàng chạm vào mặt nàng, cảm xúc lạnh lẽo rơi vào đầu ngón tay , tim đột nhiên đập mạnh lên cái, đặt cả lòng bàn tay lên mặt nàng, nhàng vuốt ve mặt nàng, sao lại lạnh lẽo như vậy, sao lại có thể có chút ấm áp nào, chẳng lẽ……Ngón tay run run chuyển hướng tới dưới mũi nàng, cảm giác được nhiệt khí rất , thoáng yên lòng

      Nàng còn sống, có trời mới biết vừa rồi tim thiếu chút nữa cũng ngừng đập…… tại, đối với nàng thực cảm thấy vô cùng có lỗi….. sao lại biết trong chuyện này, người vô tội nhất là nàng, cừu hận che mắt , cũng giết mất lý trí của

      “Thực xin lỗi…..”Khóe miệng mấp máy, thào tự , giờ này khắc này, mới cảm thấy mình làm sai rất nhiều chuyện.Thế nhưng có thể ra tay trừng phạt cực kì tàn ác như vậy đối với nữ tử nhu nhược

      thực vô cùng hối hận…….

      chỉ có thể chịu đựng mà thể

      Lấy ra bình ngọc trong lòng, đây là Thanh Phong ngọc lộ của Minh Phong đưa cho lúc đại hôn, có công dụng khởi tử hồi sinh, mở bình ra, đổ ra viên dược, viên thuốc màu trắng mang theo mùi hoa mai rơi vào tay , sau đó nâng cằm Vân Tâm Nhược lên, đem viên thuốc đặt tới bên môi nàng, nhưng lại thể nào làm cho nàng nuốt xuống được

      Lê Hân buông tay, mắt nhắm rồi lại mở, ngửa đầu đem dược ném vào miệng mình, cúi đầu, dán sát vào môi của nàng, lạnh lẽo lại mềm mại, mùi bí hương truyền tới, tâm của khẽ nhúc nhích, nghĩ nhiều, mở khớp hàm của nàng, dùng đầu lưỡi đem viên thuốc đưa vào miệng nàng…….

      Chờ nàng nuốt viên thuốc xuống xong mới đứng dậy, mặt đột nhiên có chút đỏửng, cũng hiểu vì sao……

      Chương 098 Hận hay là hận

      Edit: Kecil

      Hạ Chi vừa chạy tới thấy Lê Hân ngồi trước giường Vân Tâm Nhược, sắc mặt kỳ quái, ánh mắt u ám khó dò

      “Tướng quân, người tới đây làm gì?”Hạ Chi kêu lên, bất an nhìn về phía nữ tử giường, thấy gương mặt tái nhợt của nàng hơi có chút huyết sắc, hơi thở cũng vững vàng hơn chút…..

      “Nàng ta sao, ngươi yên tâm” xong, Lê Hân thản nhiên xoay người rời , muốn nhiều…..

      Vừa bước ra thấy được Tiểu Tức đứng thở hổn hển trước cửa, Tiểu Tức lập tức cúi đầu, dám liếc mắt nhìn cái

      Lê Hân ngược lại liếc mắt trừng nàng cái, hiểu vì sao Hạ Chi đột nhiên tới đây, phất tay áo rời ……

      Tiểu Tức thở phào hơi, nàng còn tưởng rằng Tướng quân định trách cứ nàng nữa chứ? Hù chết nàng…..

      Hạ Chi bắt mạch Vân Tâm Nhược, quả nhiên đúng như lời Tướng quân, mặc dù phải đại phu, nhưng cũng có thể xem ra được mạch của Vân Tâm Nhượcbắt đầu ràng hơn, giống như sinh mệnh bắt đầu trở lại, chứng minh nữ tử này còn sống, thực còn sống

      Sắc mặt căng thẳng của rốt cuộc cũng dịu đôi chút….

      May mà nàng sao…..

      Vân Tâm Nhược vẫn nằm đó. ngủ say tỉnh, có lẽ bởi vì tác dụng của Thanh Phong ngọc lộ, tuy rằng miệng vết thương rất nặng, nhưng cũng phát sốt lần nào, nhiệt độ cơ thể tuy rằng hơi thấp, nhưng cũng sao, Tiểu Tức nghe theo an bài của Hạ Chi, làm bất cứ việc gì, chỉ toàn tâm chiếu cố Vân Tâm Nhược

      Gió nhàng thổi bay rèm che cửa, mang theo tia nắng ấm áp chiếu vào gương mặt của nàng, như tinh quang chớp lóe, ôn nhu ấm áp, có chút mê ly, giường lông mi nhàng lay động, ánh mặt trời chiếu xuống mắt nàng, nàng giơ tay nghĩ muốn che cái gì đó, ngờ tác động đến miệng vết thương lưng. trận đau đớn rát bỏng ập tới, làm nàng khỏi rên tiếng.

      “Vân Tâm Nhược, ngươi sao vậy?”Thanh có chút lo lắng của Tiểu Tức truyền tới……

      Đầu vẫn có chút choáng váng, bỗng nhiên nghe được thanh quen thuộc truyền đến, nàng cố hết sức mở to mắt ra, trần gỗ quen thuộc, đầu cũng xuất gương mặt bị phóng đại….

      “Tiểu Tức….” thời gian mở miệng, cổ họng có chút khô rát

      “Ngươi tỉnh rồi sao, tốt quá……”Tiểu Tức đột nhiên kêu lớn lên:“Ta cho Hạ đại nhân nghe…..”Sau đó chạy thẳng ra ngoài

      “Hạ đại nhân….”Có lẽ là Hạ Chi! Trí nhớ của nàng dừng lại khắc trước khi hôn mê khắc, vết thương lưng nhắc nhở mình xảy ra chuyện gì.Nam nhân kia……

      Cố hết sức xoay người cái, ánh nắng ngoài cửa số chiếu lên mặt nàng, sáng ngời ấm áp

      Thở phào hơi…..

      ra nàng còn sống a……

      Tương lai của nàng, liệu có thể sáng ngời như ánh mặt trời hay ….

      Sau đó nàng lại thản nhiên cười cái

      Bất quá, nàng có thể sống tiếp, phải thực cảm ơn ông trời

      Hạ Chi vừa vào liền nhìn thấy nằm giường cười yếu ớt, hai mắt sáng ngời, như ngôi sao lấp lánh…..

      cười gì đó?”Hạ Chi giọng mang theo tiếng cười hỏi. Thấy nàng tỉnh, đương nhiên rất cao hứng

      Vân Tâm Nhược ngước mặt lên, nhìn thấy Hạ Chi đến, khỏi cười với cái, như dòng nước trong vắt chảy qua, vi ba thiển đãng……

      “Ta là cảm thấy thực may mắn mình còn sống a.”

      Giống như thở dài, cũng giống như an ủi, còn có chút hàm xúc tự giễu

      Hạ Chi khỏi cứng người, đối với việc Tướng quân thương tổn nàng, cũng tự cảm thấy hổ thẹn. Nếu điều tra ra sớm hơn chút, có phải nàng ít chịu khổ hơn chút , nếu ngày đó tới sớm hơn chút, có phải Tướng quân dụng hình với nàng

      Nhưng tại gì cũng thay đổi được, có vết thương, có thể lấy gì bù đắp lại được? Bất quá, có số việc vẫn phải , mặc kệ nàng có muốn nghe hay , nên có chút khỏ mở miệng….

      “Vân Tâm Nhược, mong là ngươi có thể hận Tướng quân, cũng chỉ là vì hiểu lầm…..”

      “Hận…..”Với Vân Tâm Nhược mà , nếu hận, có lẽ nàng phải hận rất nhiều người, đối với Lê Hân, có lẽ ban đầu cũng từng có chút oán, chút hận qua, nhưng tại, nàng cũng có cảm giác nam nhân kia đáng thương……..

      người luôn cao cao tại thượng như vậy, tại lại bị hung hăng đạp cước, tức giận như vậy, có lẽ cũng là rất nhiều đau xót sao kể xiết…….

      Nàng có thuật đọc tâm, tất nhiên có thể cảm nhận được cảm xúc tương phản to lớn dó của người kia

      hận,là giả, nhưng phải là hận vô cùng, chỉ là thể tha thứ thôi…..

      Quên

      Nàng nhắm mắt lại, trả lời vấn đề của Hạ Chi, kỳ nàng cũng biết trả lời như thế nào mới tốt, nên đơn giản là gì, chỉ hưởng thụ ánh nắng ấm áp của mặt trời

      Hạ Chi thấy nàng gì, cũng biết cầu như vậy giống như ép buộc người khác, thở dài tiếng

      “Tướng quân , về sau ngươi chỉ cần ở phòng bếp làm việc cùng Tiểu Tức, những chuyện khác, cần phải làm nữa”

      Có lẽ đây là an ủi lớn nhất với nàng sau lần tai nạn này




      Chương 099 Thanh Hàn khuyên ngôn

      Edit: Kecil

      Hoàng cung Thiên Trạch

      Tiêu Cẩn Du sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc, long bào màu vàng đẹp đẽ quý giả thể ra khí thế uy nghiêm của

      “Đệ cái gì? Thay gả?”

      nghiến răng nghiến lợi

      “Ân!”Tiêu Thanh Hàn tựa hồ đem sắc mặt lạnh như băng của để trong mắt, nhàng uống ngụm trà, sau đó phun ra hơi

      “Hoàng huynh, Hân kêu huynh đừng nhúng tay vào!”

      “Cái gì?”Tiêu Cẩn Du bật thẳng dậy khỏi long ỷ. Dùng sức vỗ vào bàn cái, lực đạo mạnh tới mức làm cho cái bàn hơi run lên chút “Cái gì kêu là đừng nhúng tay, bọn họ đem mặt mũi trẫm quăng đâu hả?”

      Tiêu Thanh Hàn cầm ấm trà bàn, né người cái, vung ra giọt trà nào…..

      “Đây là tội khi quân, phải bọn họ muốn làm gì làm!”Tiêu Cẩn Du thầm hừ lạnh tiếng, thánh chỉ của phải đồ chơi. là Thiên Tử, sao có thể để người ta coi ra gì

      “Hoàng huynh, huynh còn nhớ thánh chỉ viết như thế nào ?”Tiêu Thanh Hàn đặt xuống ấm trà tay về chỗ cũ, giương mắt nhìn gương mặt tuấn tú vặn vẹo của Tiêu Cẩn Du, thần sắc đạm nhạt

      Tiêu Cẩn Du liếc cái, mặt mày nhăn nhó : “Đệ cho tưởng rằng trẫm già rồi sao, trẫm đương nhiên nhớ , tứ hôn cho chi nữ Vân Hồng Đào”

      “Vậy Hoàng huynh biết người Hân thú là ai ?”

      Tiêu Cẩn Du lắc đầu, lại ngồi xuống, vẫn là bụng bực tức “Trẫm tới đó, làm sao biết người thú là ai?”

      Tiêu Thanh Hàn đạm nhạt liếc mắt nhìn cái, nhanh chậm mở miệng

      “Vân Hồng Đào chi nữ Vân Tâm Nhược”

      “Đệ cái gì? Sao lại là chi nữ của Vân Hồng Đào?”Tiêu Cẩn Du hoàn toàn ngây ngốc. Nhìn Tiêu Thanh Hàn thần sắc bình tĩnh, tâm khỏi lộp bộp chút, đại hỏa chưa kịp bốc lên, biết vấn đềở chỗ nào, chết tiệt, nếu hồi đại gả này có sai lầm gì, người mắc sai lầm lớn nhất là chứ phải ai khác, chính

      Lê Hân chết tiệt, Vân Thiển Y chết tiệt, Vân Hồng Đào chết tiệt, nhưng chết tiệt nhất cũng là chính bản thân , điều này làm cho thể nào thừa nhận được, người khác có xấu hổ cũng sao, nhưng được a, mặt mũi của là của toàn bộ Thiên Trạch a

      Tiêu Thanh Hàn cười nhạt, trong nụ cười có vài phần khó hiểu, đối với việc phách nguyệt tái , định với Tiêu Cẩn Du, có số việc, tại còn chưa chắc chắn, nếu để Hoàng huynh biết, biết xảy ra chuyện gì nữa

      Mặc kệ Vân Thiển Y có phải chủ nhân phách nguyệt hay , lấy tình cảm của Lê Hân đối với nàng ta, giữa và Lê Hân chắc chắn xảy ra khúc mắc

      , muốn đoạt người của người khác….

      Mà chuyện phách nguyệt, tuy rằng tại hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng cũng mơ hồ biết được vài phần, có cảm giác, khối bảo thạch hình nguyệt nha trong tay Vân Thiển Y tuy rằng có liên quan tới phách nguyệt, nhưng phải là phách nguyệt , nhưng nếu vậy rốt cuộc nó là cái gì? tại còn nhiều điều chưa , nên chỉ có thể yên lặng xem xét

      Lấy lại bình tĩnh, Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía phương xa……

      Đôi mắt trong như nước, sâu thấy đáy, làm người ta thể nắm giữ được gì, vạt áo người bay lất phất, như mây trắng phiêu dật, cứ như vậy lặp lặp lại, tầng bạch sắc mỏng manh

      Chương 100: Quân tử thương lượng

      Edit: Kecil


      Thái dương dần dần lặn xuống, dự báo chấm dứt ngày, ban đêm được thay thế ban ngày, bóng tối che phủ khắp nơi, ánh trăng bắt đầu thong thả chiếu ánh sáng, lan tỏa xuống khắp mặt đất, vài cụm mây vô tình che mất ánh trăng, trong nháy mắt gian chuyển thành tối đen. Gió đêm thổi qua, cây cối hoa cỏ khẽ lay động, cành lá phất phơ, mùi hoa biết tên lan tỏa trong khí……

      Đêm tháng tư, thực đẹp đẽ…….

      Bên trong Phủ tướng quân, lúc này có hai bóng đen rất nhanh lướt qua, ngay cả thị vệ gác đêm cũng cho rằng đó chỉ là cơn gió đêm

      Trong nháy mắt, hai thân ảnh tới phủ đệ hoa lệ, nhìn thoáng qua đại môn (cửa lớn), sau đó lập tức nhảy về phía trước, bay qua bức tường, lại nhảy xuống, động tác nhanh chóng, mềm như yến. Trong nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh, như trận gió lướt qua nhàng…..

      Mà thân ảnh phía sau, ở đúng nơi thân ảnh kia vừa đứng, hai tròng mắt tối đen lúc này lại sáng như sao trời, ngẩng đầu liếc mắt nhìn cái, hai chữ Vân phủ to đập vào mắt

      Thân mình nam tử dựa vào góc tường, môi nhếch lên nụ cười cực kì quái dị, cúi đầu thầm “Tướng quân minh thần võ của ta! Từ khi nào ngươi lại thương lượng như quân tử vậy……”( Lê Hân tự với bản thân mình)

      Dứt lời, ánh mắt nam tử hướng thẳng về đầu tường mà thân ảnh kia vừa nhảy , im lặng lâu gì, mà bóng đêm ngày càng thêm đen tối…..

      Lúc này Vân Thiển Y ở trong Vân Nguyệt các, hề biết bên ngoài có người chăm chú nhìn nhất cử nhất động của mình, tay nàng cầm cây trâm gài tóc, viên bảo thạch hình nguyệt cây trâm có luồng ánh sáng mờảo lượn quanh

      “Tri Dung, đây là phách nguyệt sao?”Vân Thiển Y ngẩng đầu nhìn Tri Dung đứng bên cạnh nàng

      Tri Dung nhìn thẳng vào trâm gài tóc tay Vân Thiển Y, , đối với những việc phát sinh ở Phủ tướng quân mấy ngày trước, nàng tại vẫn còn như lọt vào sương mù

      “Có lẽ……là vậy!”Suy nghĩ nửa ngày, nàng vỗ vỗ đầu mình, chỉ có thể trả lời như vậy

      “Có lẽ……”Vân Thiển Y nhàng lặp lại, đem trâm gài lên tóc, dây kết trâm lay động vài cái, dính vào tóc đen của nàng, trong ánh sáng mờ nhạt, lóe ra chút lưu quang khác biệt……

      Lúc mới trở về từ Phủ tướng quân, nàng mới biết Quốc sư Thanh Hàn tới nhà nàng, quả nhiên, đến để kiểm chứng, nàng cũng hỏi phụ thân về chuyện trâm gài tóc, theo lời phụ thân , mười mấy năm trước, có người hai chữ hữu duyên,đem khối bảo thạch hình nguyệt này tặng cho phụ thân, phụ thân thấy đẹp, liền sai người chế thành trâm gài tóc tặng cho nàng

      Mà những lời này, phụ thân rằng Quốc sư Thanh Hàn cũng biết, nhưng gì. Đến lúc nàng trở về, cha mới biết được, nguyên lai tất cả những chuyện này có liên quan đến phách nguyệt

      Nàng nhớ lúc ấy cha còn an ủi nàng, phách nguyệt tái , đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng, Quốc sư Thanh Hàn đương nhiên phải kiểm chứng tất cả mới có thể đưa ra quyết định. Cho nên từ lúc đó tới giờ, lòng của nàng đều giống như bị sợi tơ quấn chặt lấy, làm nàng thể nào thả lỏng tâm tình ra được. Mỗi đêm trong giấc mộng, nàng lúc nào cũng nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của Quốc sư Thanh Hàn(Chị này bị sắc dụ~)

      Khối bảo thạch này nếu hữu duyên với cha, rồi lại tới tay mình, vậy nàng là chủ nhân phách nguyệt sao? Nàng vẫn cảm thấy thực khó có thể tin được, mà từ hôm đó tới nay Quốc sư Thanh Hàn cũng đến Vân phủ thêm lần nào, biết do quên hay bỏ qua chuyện này, nhưng nàng lại thế cứ tiếp tục như thế này…..

      Cảm giác bối rối cứ ngừng trào dâng trong lòng nàng, khiến nàng thể suy nghĩ được gì…..

      Mà lúc này, gốc cây đại thụ bên ngoài, có gã nam tử ánh mắt tràn ngập thâm tình, gắt gao nhìn chằm chằm vào nữ tử trong phòng, bởi vì nội công cao thâm, nên những gì hai nữ tử kia , đều có thể nghe bỏ xót câu nào, thậm chí biểu tình của bọn họ cũng có thể nhìn thấy ràng

      Nghe tới câu phách nguyệt , hai tay nam tử nắm chặt lại thành quyền, thống khổ, thâm tình, nhớ nhung lần lượt lên trong mắt , lúc này ánh trăng bắt đầu ra, chiếu vào gương mặt như được điêu khắc của nam tử, giống như sương khói bay qua, tịch quấn quít xung quanh nam tử , mãi tiêu tan…….
      gaubonganvunglinhdiep17 thích bài này.

    2. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Chương 101 Lại bị vu oan

      Edit: Kecil

      Cùng lúc đó, ở Phủ Tướng quân, bên trong vườn Quân nhiên, Hồng Nhiên phu nhân dáng vẻ yểu điệu ngồi ghế, bên dưới còn được phủ thêm nhuyễn điếm(miếng lót mềm)thêu bách hoa, ánh điệp cùng mây trắng(hoa, bướm, mây)

      trận tiếng bước chân truyền đến, Hồng Nhiên bất động thanh sắc, mắt xếch mị liếc nhìn về phía cửa. Cửa mở ra, Đông Hương vẻ mặt khẩn trương chạy đến bên người Hồng Nhiên, biết thầm to gì bên tai nàng ta……

      Càng nghe sắc mặt Hồng Nhiên càng tốt, gương mặt xinh đẹp bắt đầu vặn vẹo cách đáng sợ, đến lúc nghe xong, đôi mắt phượng của Hồng Nhiên tràn ngập tàn nhẫn(Mình ko muốn ghi mụ này là mắt phượng huhu, mắt phượng chỉ có Dạ Hoa với Khét là đẹp thôi:'()

      Đông Hương sau khi xong, ngước mắt nhìn Hồng Nhiên cái, thân mình run lên, bộ dạng tại của Phu nhân thực rất đáng sợ….

      “Những gì ngươi đều là ?”Hồng Nhiên nhìn về phía Đông Hương, vẫn là gương mặt kiều diễm như trước, nhưng lại làm cho người ta khỏi rùng mình. “Tướng quân tuy rằng có đánh nàng ta, nhưng sau đó lại dùng Thanh Phong ngọc lộ cứu nàng ta, cũng đáp ứng từ nay về sau nàng ta còn là nô tỳ đê tiện nữa”

      “Nô tỳ chắc chắn như vậy, những việc này đều là chính tai nô tỳ nghe được, sai chút nào”Đông Hương tuy rằng cảm thấy tại Hồng Nhiên rất đáng sợ, nhưng vẫn cố chắc chắn

      “Tướng quân ra ngoài rồi?”Hồng Nhiên lại hỏi, đôi môi phấn nộn khẽ nhếch, càng thêm hồng nhuận…..

      Đông Hương gật gật đầu“Vâng, vừa rồi nô tỳ có ngang qua phòng Tướng quân, Tướng quân cùng Hạ đại nhân đều có bên trong, nên chắc chắn ra ngoài hết rồi”

      “Tốt……”Hồng Nhiên chữ tốt, đứng từ ghế lên, vạt áo quý giá xinh đẹp cong thành vòng cung duyên dáng, nàng quay đầu nhìn về phía Đông Hương. Đôi môi đỏ tươi nhếch lên, tiếng cười quái dị truyền ra, mang theo hương vị khát máu….

      “Chúng ta xem nữ nhân kia cái, thuận tiện đưa cho nàng ta lễ vật…..”

      Đông Hương nghe được mùi vị mưu bên trong, khẽ rùng mình cái. Vội vàng bước theo sau Hồng Nhiên, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười ngoan, độc ác…..

      Bên trong căn phòng gỗ nho , Vân Tâm Nhược im lặng nằm giường, vết thương lưng vừa được bôi dược xong, nàng nhắm mắt lại, khó lắm mới được có dịp hưởng thụ thanh thản

      Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến thanh xôn xao, cửa bị đẩy ra. Vân Tâm Nhược quay đầu sang hướng cửa, mở mắt ra thấy đám người tiến vào phòng mình

      Đứng đầu là nữ tử mặc trang phục hoa lệ màu hồng, ngắm nghía bàn tay của mình,sau đó ánh mắt khinh thường liếc nhìn nàng cái. Người bên cạnh nàng biết là ai, là Đông Hương,vậy người kia chắc chắn là Hồng Nhiên phu nhân, chủ tử của Đông Hương, quả là nô tài như thế nào có chủ tử như thế đó, đều tốt như nhau, đều làm cho người ta chán ghét

      Nàng thu hồi ánh mắt lại, lười liếc mắt nhìn họ thêm cái nào, muốn để ý tới nhóm người này

      Hồng Nhiên từ khi vào phủ, mọi người ai mà nịnh nọt a dua nàng, ai thấy nàng mà phải lễ nhượng ba phần, vậy mà Vân Tâm Nhược này lại thèm để nàng vào mắt, nàng buông tay xuống, cặp mắt phượng nheo lại nguy hiểm(*Bụp bụp* thành mắt panda)

      Sau đó nàng giơ tay lên chút, đôi môi đỏ mọng khẽ mở. Sưu tiếng, làm cho cả phòng đại loạn…..

      Bàn lật, ghế đổ, ngay cả chén trà bàn cũng rơi xuống vỡ nát, bốn phía ngừng truyền tới thanh ầm ĩ

      Vân Tâm Nhược mắt lạnh nhìn trò khôi hài trước mắt, lại muốn vu oan cho nàng sao? Nàng thực muốn nhìn xem Hồng Nhiên này rốt cuộc là diễn cái gì?

      “Tìm được rồi, tìm được rồi!” biết là thanh của ai la lớn lên, những người khác đều ngừng động tác tay, ngưng động tác dưới chân. gã hạ nhân cầm vòng ngọc trong suốt, hai tay dâng hiến vật quý lên trước mặt Hồng Nhiên, còn liếc mắt nhìn Vân Tâm Nhược thêm cái

      Hồng Nhiên cầm lấy vòng ngọc, cánh tay duỗi về phía trước, trực tiếp đem vòng ngọc đeo vào cổ tay mình, ngọc xanh biếc, làn da trắng nõn, làm cho tên gia đinh bất giác như bị mê hoặc

      Đúng là hoa khôi tuyệt sắc, quả nhiên danh bất hư truyền, vươn tay nhấc chân, mỗi cái động tác đều lộ ra vẻ mị hoặc

      Nhìn thoáng qua vòng ngọc tay, Hồng Nhiên tiến về phía trước, đứng trước giường Vân Tâm Nhược, từ cao nhìn xuống nàng

      “Vân Tâm Nhược, nếu ngươi thích vòng ngọc của Bản phu nhân, cứ mở miệng tiếng, chừng, ngày nào đó bản phu nhân cao hứng có lẽ ban cho ngươi, cớ sao ngươi lại muốn ăn cắp nó?”

      Chương 102 Tiếp tục bị đánh

      Edit: Kecil

      Vân Tâm Nhược giương mắt nhìn Hồng Nhiên phu nhân, rốt cuộc biết ý tưởng chân chính của nàng ta, cười nhạt :

      “Hồng Nhiên phu nhân muốn tìm chuyện phiền phức, sao lấy cớ nào thực tế hơn chút, Vân Tâm Nhược từ lúc đến Phủ tướng quân đến nay, chưa bao giờ qua Quân nhiên viên lần nào , vòng ngọc của người có lẽ là có cánh bay tới đây…..”

      Hồng Nhiên vừa nghe, thoáng kinh ngạc. Cái miệng cũng lợi hại, bất quá…..Nàng ha hả cười lớn, chỉ vào mặt Vân Tâm Nhược, sau đó ra lệnh với đám người đằng sau:

      “Người đâu! Bắt ả tiện tì dám ăn cắp đồ của Bản phu nhân lại, Bản phu nhân muốn xem xem nàng ta có thể cứng miệng tới khi nào?”

      Nàng tiếp tục cười, càng cười càng mĩ, Vân Tâm Nhược, mặc kệ ngươi có nhận hay , đêm nay, ngươi chết chắc rồi, vị trí Phu nhân Tướng quân vĩnh viễn chỉ là của Hồng Nhiên ta……Tuy rằng Tướng quân đả thương ngươi, nhưng lại dùng Thanh Phong ngọc lộ vô giá để cứu mệnh tiện của ngươi lại, vậy tiếp theo, ai biết được phát sinh chuyện gì……

      Mà nàng, tuyệt đối cho phép cáiai biết đượcđó tồn tại

      Hơn nữa người này lại từng là chính thê được cưới hỏi đàng hoàng của Tướng quân

      Hai gã hạ nhân tiến lên kéo Vân Tâm Nhược , vết thương lưng vốn chưa lành, vừa động, Vân Tâm Nhược lập tức rên tiếng, cắn chặt răng, muốn người khác nhìn ra đau đớn của mình, lưng……máu thấm đẫm trung y……(Áo bên trong đó, thời xưa mặc tới mấy lớp lận muh)

      lát sau, nàng bị hai gã hạ nhân tha đến trong viện, lúc này trong viện đứng đầy người, có cả thị vệ tuần tra ban đêm

      Hồng Nhiên ngồi ghế lim vừa được Đông Hương lau chùi sạch , nhìn xuống nữ tử khổ sở dưới đất, thấy vết máu mờ nhạt lưng nữ tử đó, khóe mắt mang ý cười vừa lòng

      Hảo…..tốt lắm…..

      Đông Hương thanh thanh yết hầu, Hồng Nhiên dùng mắt ra lệnh cho nàng cái, nàng ta lập tức tới trước mặt Vân Tâm Nhược, chỉ vào nàng “Các vị, ả tiện tì này dám ăn cắp vòng ngọc của Hồng Nhiên phu nhân, vừa rồi bị bắt được. Mọi người xem phải xử lý như thế nào?”

      Mọi người ồ lên tiếng

      “Hèn chi Tướng quân hưu nàng ta là phải, ra phẩm hạnh vô sỉ như vậy, vài ngày trước nàng ta còn bị Tướng quân đánh cho trận thê thảm , biết có phải lại làm chuyện kinh người gì hay đây”

      “Đúng vậy! Đúng vậy! Thường ngày thấy nàng ta bày ra dáng vẻ thanh cao, ngờ bên trong lại xấu xa như vậy”

      “Ta nghe a, nàng ta còn cùng Hạ đại nhân quan hệ mập mờ, có lẽ là ỷ mình có người che chở đây mà”

      Ngươi câu ta câu, đem Vân Tâm Nhược chê bai từ đầu đến chân, tựa hồ mọi tội danh đời này đều tập trung người nàng

      lưng truyền đến từng trận đau đớn, đầu nàng ngừng đổ mồ hôi lạnh, nhưng nghe những lời khó nghe này, Vân Tâm Nhược chỉ cười nhạt cái, nàng để ý người khác nàng như thế nào, nàng thẹn với lương tâm, tại, có giải thích bọn họ cũng nghe, chi bằng cứ im lặng, muốn gì cứ cho . Miệng người, trừ bỏ để ăn, phải để sao?

      “Ngừng-“Hồng Nhiên làm động tác ngừng, biểu lộ phong thái của Phu nhân Tướng quân. Nàng nâng cằm lên, ánh mắt khinh thường nhìn xuống nữ tử dưới đất, tựa hồ ngay cả câu cũng lười “Vân Tâm Nhược, chỉ cần ngươi thừa nhận chuyện ngươi làm, Bản phu nhân liền xử lý theo môn quy, bằng , cẩn thân da thịt của ngươi lại chịu khổ”

      Vân Tâm Nhược ngước mắt lên, con ngươi trong trẻo nhìn về phía Hồng Nhiên, tựa hồ cười nhạo nàng thiếu hiểu biết

      “Chuyện ta làm, sao phải thừa nhận?”

      thanh gằn từng tiếng ràng, truyền vào tai mọi người

      “Lớn mật! Vòng ngọc là phát trong phòng của ngươi, ngươi còn dám chối sao?”Hồng Nhiên lạnh lùng , xuất khẩu giống như băng thứ

      “Ngươi vậy còn hỏi ta làm gì?”Vân Tâm Nhược quay đầu sang bên, muốn nhiều với nàng ta làm gì

      “Ngươi thừa nhận chứ gì!”Hồng Nhiên đột nhiên nở nụ cười xinh đẹp, sau đó quát lạnh tiếng với người phía sau:

      “Người đâu, đánh cho tới khi nàng ta thừa nhận mới thôi!”

      Chương 103 Người nên xuất

      Edit: Kecil

      “Hồng phu nhân, việc này nên chờ Hạ đại nhân về định đoạt tốt hơn!”Đột nhiên thanh vang lên, nháy mắt làm cho bốn phía trầm tĩnh xuống, từ trong đám người xuất phụ nhân khoảng hơn bốn mươi tuổi, quỳ gối trước Hồng phu nhân

      Là Phương đại nương, Vân Tâm Nhược nhìn bà ta, cảm giác khó hiểu, lần trước bà ta hãm hại nàng, lần này sao lại giúp nàng…….

      Phương đại nương nhìn Vân Tâm Nhược, khỏi cảm giác có chút hổ thẹn, lần trước hãm hại nàng ta, lương tâm bà luôn cảm thấy bất an, lần này bất luận ra sao, bà cũng muốn cứu Vân Tâm Nhược mạng, Hồng nhiên phu nhân thủ đoạn độc ác, mà nàng ta vết thương cũ còn chưa lành, nếu bị thương lần nữa, biết có còn mạng để bước ra khỏi Phủ Tướng quân nữa?

      Đối với nàng, bà cảm thấy vô cùng có lỗi, đều tại bà nảy sinh lòng tham nên hại nàng ta lần…..

      “Câm miệng!”Hồng Nhiên giơ tay lên, ngăn lại lời tiếp theo của bà ta “ lẽ Bản phu nhân còn có quyền khiển trách cái tiện tì sao? Huống chi, tiện tì này lại còn dám trộm vật thích của Bản phu nhân”

      “Nhưng, Phu nhân……”Phương đại nương vừa định chuyện, bị thị vệ bên người Hồng Nhiên che miệng lại lôi mất

      Lúc này, toàn bộ tiểu viện còn ai dám lên tiếng giúp đỡ Vân Tâm Nhược

      Phương đại nương bị hai người lôi kéo lúc này ánh mắt mang theo xin lỗi nhìn Vân Tâm Nhược, giọt nước mắt rơi xuống. Bà thực vô dụng, thể cứu được Vân Tâm Nhược

      Vân Tâm Nhược rũ mắt xuống, im lặng thể vẻ cám ơn của mình

      Cám ơn bà ta có thể giúp nàng câu, cảm ơn bà rớt nước mắt vì nàng

      Hồng Nhiên nhìn Phương đại nương bị lôi , đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch

      “Người đâu, đánh!”Ngữ lạc……. gã gia đinh cầm thanh bản tử dài ba tấc đến trước người Vân Tâm Nhược, nhấc tay, hung hăng đập xuống…….

      “A……ngô……”Vân Tâm Nhược thất thanh hét lên, rắc tiếng, nàng như nghe được tiếng xương cốt lưng đứt đoạn, so với lúc bị Lê Hân đánh còn đau hơn gấp bội lần, hai tay nàng bấu chặt xuống đất, móng tay dính đầy bùn đất, khổ sở vặn vẹo thân mình, lạnh run….

      Đau quá…..

      gậy đó làm cho mọi người ở đây cũng im lặng, ngơ ngác nhìn nữ tử dưới đất, tiếng rên rỉ thống khổ, khuôn mặt nhắn trắng bệch, đầu chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, mọi người như cũng có thể cảm giác được tại nữ tử này thống khổ đến mức nào

      Tĩnh lặng vô cùng, ai câu nào, ánh trăng chiếu xuống, lúc này chỉ có tiếng hít thở dồn dập cùng tiếng rên rỉ thống khổ…….

      Hồng Nhiên nhìn bàn tay tái xanh của Vân Tâm Nhược, mười móng tay tóe máu. Khóe miệng gợi lên nụ cười tàn độc, dưới ánh trăng lại làm cho người ta rét mà run…..

      Chính là cảm giác đó

      Nàng ta càng đau, nàng lại càng hưng phấn

      Nàng ta càng thống khổ, nàng lại càng thỏa mãn

      “Phu nhân, nàng ta hôn mê rồi!”Đột nhiên gã hạ nhân đánh ngẩng đầu nhìn Hồng Nhiên

      Hôn mê……..Hồng Nhiên cúi đầu cười, hôn mê sao, tốt……..Sau đó giương mắt lên tiếp tục ra lệnh:“Nàng ta giả bộ thôi, tiếp tục”

      Tên hạ nhân khẽ cắn môi, liếc mắt nhìn Hồng Nhiên cái, nàng ta ràng hôn mê , sao phu nhân lại là giả bộ? Nhưng, cũng nhìn thấy cặp mắt đáng sợ của Hồng Nhiên, đành phải bất đắc dĩ nâng tay lên

      Thanh gỗ sắp sửa hạ xuống, đột nhiên tia sáng lướt qua trước mắt mọi người , nhanh như thiểm điện……

      “A…..” tiếng thét chói tai vang lên, sau đó là thanh tiếng gỗ gãy, gã hạ nhân cầm thanh gỗ bỗng nhưng ôm tay, tia máu từ cổ tay uốn lượn chảy xuống, thanh gỗ cũng bị cắt thành hai đoạn. Dưới đất, viên ngọc châu màu trắng rơi xuống, dưới ánh trăng lóe ra chút ngân quang…..

      “Ai?”Hồng Nhiên đứng bật dậy, nhìn khắp nơi, tim đập dồn dập, cảm giác bất an mãnh liệt làm nàng muốn chạy trốn ngay lập tức, lẽ là Tướng quân? Hay là Hạ Chi…….Nhưng cảm giác giống, áp lực đáng sợ như vậy, rốt cuộc là ai?

      “Ai đó…..mau, mau xuất ……”Vốn là ngữ khí cường ngạnh, nhưng lúc này lại bắt đầu lắp . Nàng cảm giác có loại khí thế vô hình đè nặng lấy nàng. Cảm giác sợ hãi đáng sợ làm nàng nắm chặt lấy Đông Hương bên cạnh, kỳ so với nàng Đông Hương cũng chẳng khá hơn chút nào, sắc mặt trắng bệch, chân như nhũn ra

      Đây là cảm giác gì? Sao lại làm cho nàng cảm thấy thực đáng sợ

      Lúc này, toàn bộ ánh trăng bắt đầu lộ ra, ánh trăng mờảo chiếu xuống khắp nơi, gió từ từ thổi tới, mang theo hàn ý kì lạ, ngừng lưu chuyển trong khí…..Dưới ánh trăng, bóng dáng trắng thuần từ từ xuất trước mắt mọi người, như đóa bạch liên im lặng nở rộ, trong tức khắc, tất cả phong cảnh xung quanh đều như chìm xuống, giữa trời đất chỉ có thân ảnh đó, nan miêu nan hội

      Dung nhan tuyệt sắc như thần tiên, thánh khiết như nuớc, hai tròng mắt trong trẻo lạnh lùng giống như quang hoa nhật nguyệt bừng sáng , sợi tóc đen như mực dưới ánh trăng lóe lên từng đợt ba quang liễm diễm, chu sa giữa trán đỏ tươi, tỏa ra ánh sáng sáng ngời

      Cẩm phục màu trắng nhàng phất phơ, mềm nhưng lại chứa cỗ sát khí dày đặc, sắc mặt trầm tĩnh lạnh lùng, như sương ngưng đọng

      Ai cũng có thể thấy được, nam tử đẹp như thiên tiên trước mắt này tức giận

      Hơn nữa là vô cùng tức giận

      Thanh Hàn quốc sư

      Chương 104 Mang

      Edit: Kecil

      Môi mấp máy, thân mình run run, mọi người đồng thời quỳ rạp xuống mặt đất

      Hồng Nhiên cùng Đông Hương rốt cuộc chịu nỗi nữa, chân cũng mềm nhũn ngã xuống đất

      Tiêu Thanh Hàn ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh nhìn về phía mọi người quỳ, sắc mặt nặng nề, nhìn tới thân thể gầy yếu nằm dưới đất kia, tròng mắt càng u ám hơn….

      Đường đường là Đại phủ tướng quân, thế nhưng cũng có chuyện vận dụng hình phạt riêng, Hân…..Sao ngươi lại có thể làm như vậy?

      tới phía trước, ngồi xổm xuống, nhìn tấm lưng dính đầy máu me của , cần xem cũng biết nàng ta bị thương rất nặng, mười ngón tay đều dính đầy bùn đất, có thể thấy được vừa rồi nàng giãy dụa kịch liệt tới mức nào, tóc bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, bởi vì nàng tóc tai rũ rượi nên Tiêu Thanh Hàn thể thấy bộ dáng, chỉ nhìn thấy dưới ánh trăng, gương mặt trắng bệch như giấy

      nhàng nắm cổ tay nàng, mạch đập vô cùng mỏng manh làm khỏi nheo mắt lại, tia tức giận ra….Bị thương như vậy, phải chỉ bị mỗi trượng đập mới có…..

      “Ai cho phép đánh?”Tiêu Thanh Hàn cầm cổ tay nàng, đem nội lực của mình truyền vào lục phủ ngũ tạng của nàng , lạnh giọng hỏi

      Nửa ngày ai dám trả lời. Mãi lúc sau mới có thanh run run vang lên:

      ”Hồng Nhiên phu nhân ,…. nàng ta ăn cắp….ăn cắp đồ của Phu nhân……”

      “Phải ?”Tiêu Thanh Hàn mở miệng, nhàng ra hai chữ, nhìn về phía nữ tử mặc quần áo màu hồng ngồi bệch dưới đất,được gọi là Phu nhân, chỉ có thể là nàng ta, đầu ngón tay bắn ra. Mọi người nghe được tiếng vật xé gió tới

      Sau đó là tiếng thét chói tai của Hồng Nhiên….. Hồng Nhiên cảm giác cơn đau đớn ập tới, trợn mắt, hôn mê bất tỉnh, gương mặt như hoa có vệt máu dài , huyết từ từ rỉ ra, sau đó ngưng tụ lại chỗ, chảy xuống

      Tiêu Thanh Hàn thu tay lại, cúi xuống ôm lấy nữ tử dưới đất, đầu nữ tử khẽ tựa vào ngực , vết máu lưng ngừng chảy ra, dính cả vào quần áo trắng như tuyết của , lại thèm để ý tới, chỉ lo lắng cho vết thương của nữ tử, nàng bị thương quá nặng, xem ra chỉ có thể tìm tên kia….

      Nàng thực , Tiêu Thanh Hàn khỏi nhíu mày cái, Phủ tướng quân thường hay ngược đãi hạ nhân sao?

      Ôm chặt nữ tử lại, tâm vô cùng căng thẳng, tức giận khó hiểu ngừng trào dâng trong lòng . Giọng lạnh như băng truyền ra cho Lê Hân, Bổn tọa mang người

      ghét nhất việc thầm đấu giác việc tranh giành đấu đá của mụ kia), lấy mạng người khác, nếu tới chậm hơn chút, nữ tử này phỏng chừng mất mạng. ngờ, Phủ tướng quân thế nhưng cũng vì chuyện vặt mà lấy mạng người

      Nam tử hai tròng mắt đông lạnh, áo trắng dính đầy máu, nữ tử trong lòng dựa vào ngực , bàn tay trắng nõn buông xuống, bóng trắng khẽ lướt cái, chỉ còn lại đám người quỳ trong viện

      “Vân Tâm Nhược…..Vân Tâm Nhược……” tiếng khóc vang lên kéo suy nghĩ của mọi người trở lại, Tiểu Tức vừa khóc vừa chạy đến, nhìn thấy đống hỗn độn trong tiểu viện, tâm cũng thả lỏng bớt…..

      Vân Tâm Nhược…..Nàng đâu? lẽ …..

      Nước mắt lưng tròng , cuối cùng rơi xuống…..

      Chương 105 Trọng thương

      Edit : Kecil

      Bên trong vườn Thanh Trúc, Minh Phong nhắm hai mắt lại, bộ dáng thoải mái nằm ghế, hai chân thon dài gác lên nhau, ngừng rung rung, ung dung tự tại vô cùng

      Tiếng bước chân quen thuộc truyền đến, mở mắt ra. Lại nheo lại, kỳ quái? Hôm nay hơi thở Quốc sư có vẻ là lạ. Sao lại có chút hỗn loạn? còn suy nghĩ nguyên nhân, đột nhiên nghe thấy thanh trong trẻo lạnh lùng của Tiêu Thanh Hàn truyền đến

      “Minh Phong, cứu người!”

      Giật mình, Minh Phong nhảy dựng dậy, vội vàng mở cửa ra, thấy Tiêu Thanh Hàn sắc mặc nặng nề, ôm cái gì đó trong lòng….

      phải…..

      người

      nữ nhân, nữ nhân mang thương tích đầy mình

      “Sao lại thế này?”Thu hồi khuôn mặt hỉ hả thường ngày, Minh Phong nhíu mày hỏi

      “Cứu người trước rồi Tiêu Thanh Hàn vừa vừa đem nữ tử trong lòng đặt xuống giường, vừa đặt xuống, khuôn mặt nhắn tái nhợt của nữ tử bắt đầu lộ ra, ngũ quan thanh tú, lông mi dày rậm, ngay cả môi tựa hồ cũng biến thành màu trắng

      Minh Phong cầm cổ tay nữ tử lên, đặt ngón tay lên mạch của nàng, thấp giọng rủa tiếng, lập tức lấy từ trong ngực ra hai bình ngọc màu xanh, đổ từ trong bình ra viên thuốc, đặt vào cái chén , sau đó đổ ra dược thủy trong bình thứ hai, lắc lắc cái chén trong tay. Đến lúc thuốc hoàn toàn hòa tan xong. tay nâng cằm nữ tử lên, đổ chén thuốc vào miệng nữ tử

      Sau đó cẩn thận lật người nữ tử lại, vừa vươn tay, chuẩn bị bôi thuốc giúp nàng, lại bị bàn tay khác giữ lại….”Làm sao vậy?”Minh Phong khó hiểu hỏi

      “Ta làm”Tiêu Thanh Hàn lấy bình dược trong tay . Lại liếc mắt nhìn cái, mở miệng “Ngươi ra ngoài trước

      Minh Phong nhìn nữ tử gường, lại liếc mắt nhìn nhìn Tiêu Thanh Hàn. Nhún vai, “Ta biết”xoay người bước ra khỏi nội phòng, cũng thuận tay đóng cửa lại

      Tiêu Thanh Hàn ngồi trước giường, nhìn nữ tử giường nửa ngày, mới bắt đầu vươn tay cởi bỏ quần áo người nàng, xiêm y cởi ra, vết thương lưng nàng cũng dần dần xuất trước mắt Tiêu Thanh Hàn

      Có ít nhất hơn mười vết roi, vừa khô lại bị tróc ra hết, nên máu mới chảy nhiễm đỏ cả quần áo, nhưng nghiêm trọng nhất là dấu trượng lưng , toàn bộ lưng của nàng đều là miệng vết thương, chỗ nào lành lặn….

      Đôi mắt luôn bình tĩnh của Tiêu Thanh Hàn lúc này lại bắt đầu chậm rãi tích tụ tức giận chưa bao giờ có

      nhắm mắt lại, hít sâu hơi, khi mở mắt ra, ngàn vạn cảm xúc được che giấu, đem dược đổ vào lòng bàn tay, nhàng xoa lên lưng nàng, mỗi động tác đều ôn nhu tới mức bản thân cũng ngờ

      Da thịt lạnh lẽo, miệng vết thương sưng tấy, mỗi khi chạm vào lần, mắt liền u ám hơn chút, cuối cùng còn chút ánh sáng nào, sâu thấy đáy

      Bôi dược xong xuôi, đắp chăn lại giúp nàng, Tiêu Thanh Hàn mở cửa phòng ra, thấy Minh Phong đứng tựa vào trước cửa, đứng thẳng người lại. Mở miệng dò hỏi xong?”

      “Ân!” Tiêu Thanh Hàn đáp tiếng. Sau đó mới hỏi“Vết thương của nàng ta thế nào?”

      Minh Phong lắc lắc đầu, gương mặt luôn tươi cười lúc này nghiêm túc vô cùng , trầm giọng “Nữ tử này thể chất vô cùng đặc thù, giống như từng phải dùng dược sống thời gian”Trầm khí, tiếp“Vết roi người nàng phải nặng nhất, nặng nhất là do trượng đánh, thiếu chút nữa làm vỡ nát nội tạng nàng ta”

      “Bất quá……”Đột nhiên Minh Phong mày rậm vi dương, khôi phục lại vẻ tươi cười thường ngày. Tự tin cuồng vọng “Người Bản công tử muốn cứu, Diêm Vương cũng đừng hòng cướp

      Nghe được như vậy, Tiêu Thanh Hàn nhàng xoay người, ánh trăng chiếu xuống bóng dáng của , áo trắng mặc dù dính đầy vết máu đỏ sậm, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác vô cùng sạch , ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn vào phòng, có loại gọi là lo lắng chậm rãi lên trong mắt ….

      Kỳ cũng ngờ nữ tử vô danh, thế nhưng lưu lại dấu vết mờ ảo trong lòng …..
      gaubonganvunglinhdiep17 thích bài này.

    3. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Chương 106 Khác thường

      Edit: Kecil

      Lê Hân trở lại Phủ tướng quân lúc gần sáng, dương quang yếu ớt chiếu lên thân thể , làm cho khuôn mặt của nhìn có vẻảm đạm mệt mỏi, trong khí thoang thoảng sương sớm, lơ đãng làm ẩm ướt vạt áo , dừng chân lại, nhìn về hướng mặt trời vừa mọc, lại ngày mới, sắc trời như lửa đỏ thắp sáng khung cảnh u

      Cười nhạt, khóe miệng gợi lên nụ cười lạnh lùng, sau đó xoay người rời

      Hạ Chi bên cạnh , áo cũng ẩm ướt hơn phân nữa, ngay cả tóc cũng có chút hơi nước. Cảm giác cả người thoải mái, làm bất giác nhíu mày cái. Vẫy vẫy cổ tay áo ẩm ướt, thầm nghĩ. Phải đổi bộ quần áo khác mới được

      “Hạ đại nhân….” thanh yếu đuối vang lên làm quay đầu lại nhìn về phía sau, nhìn thấy người đó là ai, ngây người, lông mày nhíu chặt lại.

      “Tiểu Tức, ngươi sao vậy? Sao mắt lại sưng đỏ lên như vậy?”

      Tiểu Tức hai mắt sưng đỏ, quần áo người cũng nhăn nheo, giống như quả dưa chuột héo, khuôn mặt tiều tụy như cả đêm ngủ. Rốt cuộc sao nàng ta lại như vậy?

      Tiểu Tức nhìn nhìn Hạ Chi, tất cả cảm giác bất an, khủng hoảng đè nặng cả đêm nhất thời bộc phát hết, thanh nghèn nghẹn.”Hạ đại nhân, Vân Tâm Nhược…Vân Tâm Nhược……….”

      “Vân Tâm Nhược?”Thân thể Hạ Chi đột nhiên cứng ngắc, cỗ lãnh khí từ dưới chân truyền thẳng lên đỉnh đầu

      “Mau ta nghe, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” có chút lo lắng vội vàng hỏi

      Tiểu Tức hấp hấp cái mũi, đem chuyện đêm qua sót chữ cho Hạ Chi nghe. Đều tại nàng tốt. Hạ đại nhân giao Vân Tâm Nhược cho nàng, vậy mà nàng lại bảo vệ Vân Tâm Nhược cho tốt. Nghĩ như vậy, Tiểu Tức càng khóc nức nở hơn.

      “Đừng khóc, ngươi đừng khóc nữa mà……”Hạ Chi luống cuống an ủi nàng ta. Trời ạ! Làm ơn tha cho . Đời này sợ nhất là nước mắt nữ nhân a

      Vô cùng vất cả, ngàn an vạn ủi mới làm cho tiểu nha đầu kia ngừng khóc, còn chưa kịp thay quần áo vội vàng chạy tới chỗ Tướng quân. Lần này gặp rắc rối lớn rồi…..

      Vân Tâm Nhược bị Hồng Nhiên phu nhân đánh, thế nhưng lại bị Quốc sư thấy được, lại còn đem Vân Tâm Nhược …..Sao chuyện này lại càng lúc càng rối loạn vậy trời….

      “Tướng quân!”Chưa thấy người thấy tiếng, Hạ Chi đợi Lê Hân trả lời, sốt cuộc đẩy cửa bước vào. Lê Hân ngẩng đầu lên, sớm thay bộ đồ khác, nhìn Hạ Chi từ đầu đến chân cái, đôi mắt dài vẫn tinh như cũ, có chút vẻ mệt mỏi của cả đêm ngủ

      “Có gì gấp mà ngươi tới sớm như vậy?”

      “Tướng quân, Vân Tâm Nhược xảy ra chuyện!”

      Ba chữ Vân Tâm Nhược vừa bay ra khỏi miệng, thân thể Lê Hân cứng đờ, hai mắt lên vẻ hoảng loạn, bật dậy nắm lấy quần áo Hạ Chi.“Cái gì, phải tại nàng ta tốt lắm sao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

      Quần áo trước ngực Hạ Chi bị nắm chặt, làm có chút khó thở, nhìn Lê Hân cách khó hiểu. Phản ứng của Tướng quân kì lạ. Nhất thời còn chưa nghĩ ra là kì lạ chỗ nào……Nhưng tại việc phải lo là việc khác.Tướng quân muốn xử tử sao, nếu Tướng quân buông tay ngay chầu ông bà chắc rồi

      cố gắng điều tức lại hơi thở, hai tay bắt lấy tay Lê Hân“Tướng quân, người buông thuộc hạ ra a!”

      Lê Hân nghe vậy mới bắt đầu buông Hạ Chi ra, cố gắng bình ổn lại hơi thở mình, sau đó bắt đầu tỉnh táo lại

      Hạ Chi chỉnh quần áo trước ngực, hít vài hơi sâu, sau đó lập tức đem những gì Tiểu Tức ra hết thảy thiếu chữ cho Lê Hân nghe

      Càng nghe sắc mặt Lê Hân càng trầm xuống, hai tay nắm chặt lại kêu ‘răng rắc’, như cơn tức giận điên cuồng sắp bùng nổ, nghe tới đoạn Vân Tâm Nhược được Tiêu Thanh Hàn cứu , cảm giác khủng hoảng trong ngực mới chậm rãi tiêu tán, nàng ta ở Phủ quốc sư tất nhiên có chuyện gì. Đột nhiên nhận thấy hình như mình có chút kích động quá mức. đúng, kích động như vậy là bình thường, tuy rằng rất chán ghét nàng ta. Nhưng Vân Tâm Nhược tuyệt đối thể có chuyện gì, nàng ta là muội muội của Thiển Y, nếu có chuyện gì Thiển Y nhất định tha thứ cho . Nhưng, khác thường của bởi vì Thiển Y sao? Có lẽ ngay cả cũng

      “Tướng quân, tại phải làm gì bây giờ?”Hạ Chi sốt ruột hỏi, rất lo lắng cho nữ tử kia, biết nàng bị thương nặng tới mức nào

      “Nàng ta sao.”Lê Hân nhìn Hạ Chi , đồng thời cũng tự an ủi chính mình“Có Minh Phong là thần y, chỉ cần muốn cứu, chỉ cần còn hơi thở, muốn chết cũng khó”

      Đúng rồi, nghe vậy Hạ Chi cũng yên lòng hơn, Phủ quốc sư có Hồng y tu la Minh Phong ở đó, Vân Tâm Nhược tuyệt đối sao

      Tâm trạng lo lắng rốt cuộc cũng thả lõng

      Chỉ còn vấn đề. Hạ Chi biết có nên hỏi hay . Nghĩ nghĩ, quyết định vẫn là nên

      “Tướng quân, vậy Hồng Nhiên phu nhân sao?”Đối với Hồng Nhiên , cảm thấy vô cùng chán ghét, tại ả ta còn dám ra tay với Vân Tâm Nhược, quả thức tức ả ta đến mức muốn thiên đao vạn quả*. Nhưng, dù gì ả ta cũng là nữ nhân của Tướng quân, chuyện này, chỉ có Lê Hân mới có thể giải quyết, tiện ra tay

      CT: Chém nghìn vạn nhát đao

      Trong khí tràn ngập sát khí mãnh liệt, làm khỏi rùng mình cái, nhìn về phía Lê Hân, Lê Hân vẻ mặt lạnh lùng chút biểu tình nào

      .

      Chương 107 Thả nàng

      Edit: Kecil

      Bên trong vườn quân nhiên, Hồng Nhiên ngồi trước gương đồng, ánh mắt vô thần nhìn vết máu sâu mặt, giống như con rết xấu xí mặt nàng, mặt của nàng………Nàng thể tin được mình bị hủy dung……

      Ầm tiếng, Hồng Nhiên quăng gương đồng xuống đất, hai tay ôm chặt lấy mình ngồi bệt xuống,nàng bị hủy dung, Tướng quân còn có thể thích nàng sao? có khuôn mặt này, nàng còn có thể là Phu nhân Tướng quân sao? Mặt….mặt của nàng…..

      Thanh Hàn quốc sư trừng phạt nàng hình phạt tàn khốc nhất

      Đúng lúc này, ầm tiếng, cửa phòng bị người ta dùng sức đạp, hai gã thị vệ mặc khôi giáp tiến vào. gì bước chân tiến thẳng về phía nàng

      Hồng Nhiên còn chưa kịp phản ứng gì, đến lúc nhận ra bị kéo ra ngoài Quân nhiên viên

      “Lớn mật! Các ngươi biết ta là ai hả? Ta là Hồng Nhiên phu nhân được Tướng quân sủng ái nhất, các ngươi dám đối với ta như vậy, Bản phu nhân chém các ngươi……”

      Hồng Nhiên ngừng giãy dụa, ngừng la hét. Hai gã hộ vệ vẫn lôi kéo nàng , căn bản đem nàng đặt vào mắt

      “Các ngươi muốn kéo Bản phu nhân đâu? Ta là Hồng Nhiên phu nhân, nữ nhân được Tướng quân sủng ái nhất, các ngươi đúng là to gan”Nàng ngừng la hét chói tai……Nước mắt tuôn trào làm lem luốc son phấn mặt, vết thương mặt cũng bắt đầu rỉ máu, Hồng Nhiên tại làm sao còn vẻ kiều mị của hoa khôi, tại căn bản nàng chỉ là người đàn bà chanh chua đáng ghê tởm

      Tất cả gia đinh trong Phủ tướng quân đều đứng xa xa nhìn vào. Thanh của Hồng Nhiên lúc gần lúc xa truyền đến

      Mọi người chỉ thấy thân ảnh màu hồng bị lôi kéo , cuối cùng biến mất

      Mà con đường dài đó, nhìn thấy cuối đường….

      ai biết được vì vào Hồng Nhiên phu nhân lại bị Tướng quân đá ra khỏi phủ, cũng ai biết nàng ta bị đưa đâu….

      Cho đến nhiều năm sau, có người ở trong quân doanh, nhìn thấy quân kĩ* mặt có vết sẹo xấu xí, trừ bỏ vết sẹo đó, diện mạo của nàng ta thế nhưng giống Hoa khôi Hồng Nhiên năm đó vài phần….

      CT: Quân kĩ là làm kĩ nữ của đám quân trong đó í, mà cái đám đó … kinh khủng @@

      “Tướng quân!”Hạ Chi ôm quyền

      xử lý xong?”Lê Hân lau chùi thanh kiếm, ngẩng đầu hỏi Hạ Chi

      “Hết thảy làm theo Tướng quân phân phó, xử lý tốt”Hạ Chi gật đầu hồi đáp. im lát, lại hỏi:

      “Tướng quân, người tới Phủ quốc sư sao?”

      Động tác tay Lê Hân cứng lại, sau đó tiếp tục lau chùi. Thân kiếm sáng ngời, lóe vào mắt , tia phức tạp lên

      “Tướng quân? người sao?”Thấy trả lời. Hạ Chi vẫn từ bỏ ý định tiếp tục hỏi. Thanh trúc viên của Quốc sư có tư cách để đến đó, nơi đó phải là nơi người bình thường có thể vào,trừ bỏ vệ binh ngoài cửa, còn có mê trận do Quốc sư tự mình lập trận, đó mới là điều khiến mọi người phải lùi bước, nhưng lại vô cùng lo lắng cho Vân Tâm Nhược

      Lê Hân đứng lên, bỏ kiếm vào vỏ, sau đó nhìn về phía Hạ Chi.

      “Hạ Chi, ngươi thấy ta đối với Vân Tâm Nhược thế nào?”

      “Cái này……”Hạ Chi biết phải gì. Tướng quân đối với Vân Tâm Nhược tốt chút vào, muốn bao nhiêu tàn nhẫn có bấy nhiêu, ai có mắt cũng có thể nhìn ra được. Nhưng lại có can đảm thẳng ra…..

      Lê Hân vươn mắt nhìn ra ngoài khoảng xa xôi, lẩm bẩm :

      “Từ lúc nàng ta vào phủ, đối với nàng ta ta chỉ biết tra tấn, nàng ta có ở lại đây cũng chỉ có thống khổ. tại kém dương sai được Tiêu Thanh Hàn cứu, vậy cứ coi như Phủ Tướng quân chưa từng có người nào gọi là Vân Tâm Nhược . Những gì nàng ta thiếu ta, trả hết. Từ nay về sau ta cùng nàng ta còn liên quan gì tới nhau”

      Hạ Chi nghe vậy, lập tức sửng sốt

      Vân Tâm Nhược…….ý của Tướng quân là, thả cho nàng tự do a!

      chúc mừng cho nàng

      Nhưng từ tận đáy lòng mình, vì sao lại cảm giác có chút mất mát

      Nguyên lai, có chút gì đó còn chưa kịp nảy mầm, mất

      .

      Chương 108 Tỉnh lại

      Edit: Kecil

      Thực mềm, thực ấm, giống như nằm đống bông, cảm giác thoải mái. Vân Tâm Nhược thấy mình như được cái gì đó ấm áp ôm lấy, vô cùng ôn hòa, cũng vô cùng an toàn, lâu lắm rồi nàng mới có thể ngủ say như vậy

      Đột nhiên, cảm giác ấm áp đó như biến mất khỏi thân thể nàng, nàng sốt ruột vươn tay muốn bắt lấy, đến lúc bắt được vật ấm áp đó, mới thoả mãn tiếp tục ngủ say…..

      giường ngủ với vẻ vô cùng bất an, mày nhíu lại, lông mi ngừng run run, đôi môi tái nhợt cũng biết lẩm bẩm cái gì

      Mãi đến lúc đốt thanh ninh hương, lúc lâu sau, nàng mới bình yên vào giấc mộng(Thanh ninh hương: đốt loại thảo dược có tác dụng an thần hay dễ ngủ gì đó)

      Tiêu Thanh Hàn nhíu chặt mày lại, hai mắt nhìn vào tay mình,bàn tay to của bị bàn tay bé gắt gao cầm chặt , sống chết cũng buông, chỉ cần vừa buông ra ,bàn tay bé kia ngừng quơ qua quơ lại giữa trung. Làm đành lòng

      Chỉ có thể để mặc nàng cầm tay mình, mà tư thế như vậy, bảo trì gần ngày

      Tay nàng rất , chỉ bằng nửa tay , ngón tay vô cùng xinh đẹp, nhưng bàn tay xinh đẹp này lại phủ kín đầy miệng vết thương lớn , có cả vết thương mới lên da non

      Nhớ tới lúc Minh Phong nhìn hai bàn tay này, dáng vẻ thương tiếc :“Thực đáng tiếc, hai bàn tay trắng nõn như ngọc, mười ngón thon dài xinh đẹp, vậy mà….”

      Hai tay bị thương thành như vậy, có thể tưởng tượng được ở Phủ tướng quân nàng phải chịu khổ đến mức nào. Thân mình mảnh khảnh này rốt cuộc trải qua những gì? Rốt cuộc phải chịu những gì? Những thắc mắc này làm cho người ta khỏi thương tiếc cùng tò mò muốn tìm hiểu

      “Vẫn chưa tỉnh lại sao?”Minh Phong đẩy cửa bước vào, tay bưng chén thuốc, đến bên giường, sau đó đem chén thuốc đặt lên bàn

      “Ừh.”Tiêu Thanh Hàn giọng trả lời. Ánh mắt vẫn rời khỏi nữ tử giường

      Minh Phong nhíu mi cái, nhìn nhìn hai bàn tay nắm chặt kia, khỏi có chút lo lắng. Quốc sư tựa hồ đối với nữ tử này có vẻ quan tâm quá đáng. chưa từng thấy Quốc sư để ý tới ai nhiều như vậy

      Quốc sư lẽ đối với nàng ta….

      Nhưng lập tức phủ định ý niệm này, Quốc sư trước giờ luôn hướng tới thanh tâm quả dục, hơn hai mươi năm qua chỉ đợi chờ người gọi là mệnh định chi thê, sao có thể đối với nữ tử xa lạ này có hứng thú được, đúng là suy nghĩ nhiều…..

      Bất quá tại chuyện quan trọng nhất phải chuyện này

      “Quốc sư, về chuyện Vân Thiển Y, người định giải quyết sao? lẽ cứ im lặng như vậy”Minh Phong hỏi thẳng. biết Quốc sư nghĩ gì

      Nhưng có số việc là thể trốn tránh, chuyện của Vân Thiển Y nhất định phải giả quyết, nếu tra ra được nàng ta là chủ nhân Phách nguyệt, vậy Quốc sư phải thú nàng ta. Tuy rằng ai biết được ma tinh trong lời tiên đoán là gì? Nhưng có thể khẳng định, nó tuyệt đối mang đến tai nạn khó có thể tưởng tượng được cho thiên hạ

      Chuyện này liên quan đến an nguy của toàn thiên hạ, thể qua loa chút nào, thể trốn tránh, cũng cho phép trốn tránh

      “Ta tự biết mình phải làm gì”

      Tiêu Thanh Hàn đạm nhạt , quay đầu nhìn về phía Minh Phong, trong mắt lên vẻ hiểu thấu tất cả

      Minh Phong lo lắng, sao lại biết, hơn ai hết biết việc này vô cùng quan trọng, cũng chưa bao giờ có ý nghĩ trốn tránh, chỉ là đối với Vân Thiển Y, thực cảm giác có chút mâu thuẫn. phải đơn giản chỉ vì Lê Hân, mà còn vì chính bản thân ….

      Lúc này, giường lông mi khẽ run run, như con bướm vỗ cánh muốn bay , chớp vài cái, rốt cuộc mở hai mắt ra, đôi mắt trong suốt thấy đáy, chậm rãi gợi lên chút tia gợn sóng

      .

      Chương 109 Tiên đồng trong mộng

      Edit: Kecil

      Vân Tâm Nhược cảm giác tựa hồ mình ngủ thời gian rất dài, mở hai mắt, nhìn xung quanh, nàng có cảm giác đúng là nàng còn chưa tỉnh giấc, màn che màu xanh nhàng đung đưa đỉnh đầu, chăn được làm từ băng tàm ti đắp người nàng, ngay cả trong khí cũng hương trúc

      Nơi này phải Phủ tướng quân,cũng phải Vân phủ

      Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp, đây là…..ấm áp mà nàng cảm nhận được lúc ngủ. Cảm giác thực chân , nàng chậm rãi quay đầu, nhìn về phía tay mình

      Tay nàng lúc này nắm bàn tay to

      Nàng có chút kinh ngạc. Sau đó cố hết sức nắm chặt lại bàn tay đó…..

      Đôi mi thanh tú nhíu chặt lại, ngay cả đôi mắt tựa hồ cũng u trầm hơn

      Nàng sao lại….. có cảm giác…..

      Hoàn toàn có cảm giác?( cảm giác được Hàn ca nghĩ gì)

      Cảm nhận được động tác trong tay, Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía giường, cùng Vân Tâm Nhược bốn mắt nhìn nhau

      cái thánh khiết, cái thanh nhiên

      cái phiêu miểu xuất trần, cái ôn nhuận như gió

      Vân Tâm Nhược nhìn nam tử trước mắt, khỏi thất thần, ý thức có chút mông lung, nàng hoài nghicó phải mình còn ở trong mộng ? Nếu sao lại có thể thấy nam tử xinh đẹp như vậy, bất giác thốt ra:

      “Tiên đồng…..”

      “Tiên đồng.”Minh Phong nhìn khuôn mặt đẹp đến mức có lẽ ánh trăng thấy cũng phải ghen tị của Tiêu Thanh Hàn, hai chữ tiên đồng quả nhiên vô cùng chính xác

      Bất quá, nha đầu này chắc là chưa tỉnh ngủ nên mới nhìn Quốc sư thành tiên đồng, Thanh Hàn quốc sư nổi tiếng thiên hạ, khí chất thanh cao ai bằng. Ai mà biết, ai mà ngưỡng mộ

      “Ha ha……”Minh Phong đột nhiên cười ha hả, Tiêu Thanh Hàn quét mắt liếc cái, đầy ý cảnh cáo

      Nghe được tiếng cười, Vân Tâm Nhược nhìn về hướng phía sau Tiêu Thanh Hàn, thấy nam tử mặc hồng y, nàng hơi nhíu mi chút, rất khó hình dung nam tử trước mắt….

      Khổng tước….. giống. tinh……cũng phải. Gay…..cũng có khả năng.

      Là cái gì nhỉ?

      ….cái gì ?

      nghiệt……..”Nàng đột nhiên nghĩ tới từ đó, cũng thuận miệng bật ra.

      “Ách…… nghiệt…….”Minh Phong thiếu chút nữa bị chính nước miếng của mình sặc chết. Tuy rằng thừa nhận mình quả có chút bản chất nghiệt. Nhưng bị người ta thẳng ra như vậy, đúng là có chút khó tiếp thu a

      Hơn nữa, vì sao Quốc sư là Tiên, mình lại thành nghiệt chứ. công bằng, rất công bằng, quá mức nặng bên này bên kia

      Tiêu Thanh Hàn cười cái, như dòng nước thánh khiết, chậm rãi chảy vào lòng người nhìn, ôn hòa ấm áp…..

      nhìn về phía hai bàn tay, thần sắc tối lại, nhàng kéo tay về, ấm áp trong lòng bàn tay biến mất, có chút trống rỗng

      còn cảm giác ấm áp, Vân Tâm Nhược cũng khẽ nhắm mắt lại, hình như trong mắt có chút hơi nước, khi mở mắt ra, nàng bắt đầu nhìn nhìn bốn phía, mới phát đây phải là giấc mộng, là …..

      “Đây là đâu?”

      Nàng nghi hoặc hỏi

      “Phủ quốc sư, Thanh trúc viên”Tiêu Thanh Hàn giọng trả lời

      Minh Phong tức đến mức đỏ mặt. Nha đầu này bây giờ mới hỏi đây là đâu. Vậy nãy giờ nàng ta nghĩ cái gì vậy? lẽ thực nghĩ mình nằm mơ? Vậy mà Quốc sư còn có thể bình thản trả lời nàng ta, hai người này đúng là người tung kẻ hứng

      “Phủ quốc sư?”Vân Tâm Nhược lại đánh giá nam tử trước mắt, vừa rồi nàng nghĩ là trong mơ, mới có thể gặp được nam tử có tuyệt thế dung nhan như vậy, giờ mới phát ra, người nam tử này có cỗ khí chất kì lạ mà nàng chưa bao giờ gặp qua, ra, chính là Thanh Hàn quốc sư, ý trung nhân của Vân Thiển Y

      Nhưng vì sao nàng lại ở đây? Đầu óc hỗn loạn nhất thời thanh minh lại

      Ngày đó, nàng bị Hồng Nhiên dụng hình, nàng nhớ trước khi mình hôn mê, hình như có người cứu nàng…..

      cần nghĩ, là Quốc sư cứu ngươi”Minh Phong vừa bưng chén thuốc lên lại bị Thanh Hàn lấy mất

      Vân Tâm Nhược nhìn chén thuốc đen sì sì trước mắt, chán ghét ra mặt

      Thực khó ngửi….. vậy lại càng khó uống

      Chén thuốc vẫn ở đó như cũ, Tiêu Thanh Hàn câu nào, chỉ bưng chén thuốc để trước mắt nàng. Bình tĩnh nhìn Vân Tâm Nhược. lúc sau, Vân Tâm Nhược đành phải nhận lấy chén thuốc. Do dự nửa ngày, mới há miệng uống ngụm to

      Quả đúng như tưởng tượng….

      Thực khó uống……

      .

      Chương 110 Bị chán ghét sao?

      Edit: Kecil

      nương tên gì?”Buông bát, Tiêu Thanh Hàn hỏi nàng

      “Vân Tâm Nhược”Miệng còn cảm giác đắng đắng, nàng có chút khó chịu trả lời

      Ba chữ Vân Tâm Nhược làm cho Minh Phong cùng Tiêu Thanh Hàn đồng thời thay đổi sắc mặt……

      Tiêu Thanh Hàn đứng lên, áo trắng nhàng lướt qua, mắt rũ xuống, làm người khác thể đoán được tại nghĩ gì. Bỗng nhiên, ra khỏi phòng, Minh Phong cũng theo phía sau, lúc tới cửa, quay người lại cười với Vân Tâm Nhược cái“Nghỉ ngơi cho tốt tiểu nha đầu. Vết thương chóng lành thôi!”

      Vân Tâm Nhược nằm xuống, hai mắt nhìn sa man đầu, gió thổi qua, sa man khẽ phất lên, lại hạ xuống…….

      Nàng quay đầu nhìn về phía cửa, trách được nơi này có hương khí của trúc, ra tất cả gia cụ trong phòng đều được chế từ trúc

      Nàng nắm chặt hai tay lại, nhắm mắt………

      Vì sao? Lúc tay của nàng cùng tay chạm nhau, nàng lại thể đọc được tâm của ?

      lẽ thuật đọc tâm của nàng nhạy nữa, hay là….Tâm của người kia, quá thâm sâu………

      Thanh ninh hương tiếp tục lan tỏa trong khí, từng đợt khói nhàng bay lên, sau đó dung hòa vào trung, căn phòng vẫn ấm áp như lúc ban đầu…..

      Ngoài cửa, Minh Phong nhìn Tiêu Thanh Hàn, hé miệng hỏi:

      “Quốc sư định làm gì với tiểu nha đầu đó? Dù sao nàng ta cũng là chính thê của Lê tướng quân, chúng ta đem nàng tới đây liệu có được ?”

      Bất quá xem thương thế của tiểu nha đầu này, cho dù Quốc sư muốn trả nàng về, cũng nhẫn tâm để nàng về a, dùng biết bao nhiêu dược liệu quí như vậy mới có thể miễn cưỡng cứu mạng của nàng, nếu bây giờ để nàng trở về, lỡ như lại phát sinh chuyện gì, sợ rằng cũng cứu được, bằng bây giờ trực tiếp độc chết nàng cho rồi, để nàng khỏi phải chịu khổ nữa

      Chính thê, Tiêu Thanh Hàn lẩm bẩm nhấm nuốt hai chữ này, khóe miệng lộ ra vẻ trào phúng. Chính thê Vân Tâm Nhược này so với nha hoàn có lẽ còn thấp kém hơn. Huống chi, nàng bị hưu. Đối với việc có lưu lại hay , là do muốn hay thôi. Mà nàng, trước mắt còn chưa nghĩ đưa nàng trở về

      Mê mang nặng nề ngủ mấy ngày,lúc tỉnh lại đều là Minh Phong tự tay đưa thuốc cho nàng uống. Tiêu Thanh Hàn chưa từng tới lần nào, nàng hiểu mình có cảm giác gì nữa.Có chút mất mát. Ấm áp đó, an toàn đó, nàng rất muốn được cảm thụ lần nữa, nhưng chỉ sợ, còn cơ hội. Có lẽ loại cảm giác này nàng xứng để hưởng thụ lần nữa….

      Có lẽ bắt đầu cảm thấy chán ghét nàng. Giống như Lê Hân chán ghét nàng….

      “Tiểu Nhược Nhược, suy nghĩ gì đó?”Minh Phong thấy nàng sắc mặt sầu lo, nhíu mi hỏi

      Vân Tâm Nhược đối với xưng hô của , chỉ cúi đầu gì, vẻ mặt có chút đau đầu

      “Minh Phong, có thể đừng gọi ta là Tiểu Nhược Nhược được ?”

      gọi là Tiểu Nhược Nhược gọi là gì? Tiểu Vân Vân? Hay là Tâm Nhược?”

      Minh Phong vẻ mặt khó xử, kì thực trong lòng cười nở hoa, tiểu nha đầu này có lúc tính tình giống Quốc sư cực kì. chọc ghẹo nàng là có lỗi với bản thân a.

      Vân Tâm Nhược nằm xuống, để í tới nữa, Minh Phong này gầy đây cứ luôn trêu trọc nàng, đôi khi ngẫu nhiên chạm vào tay , nàng phát thuật đọc tâm của mình vẫn còn, nhưng đối với Tiêu Thanh Hàn, sao lại có chút tác dụng nào?

      Nàng nhớ rất , cái loại cảm giác đó, giống như hồ nước rất sâu, rất rộng…. thể biết được bên trong có gì

      Mà đối với Minh Phong , kỳ thực nàng cũng muốn biết nghĩ gì, cảm giác như vậy ra cũng rất tốt. Nàng biết bọn suy nghĩ gì, nhưng nàng biết bọn họ thương tổn nàng. Mỗi ngày như vậy nàng rất thích, muốn rời xa nó. Nhưng biết khi nào mình phải trở về nơi kia. Nàng….có thểở đây cả đời mà cần phải trở về ? Nàng biết mình còn có thể chịu được tra tấn lần thứ ba hay . Nhưng, Quốc sư Thanh Hàn kia, nàng thể đoán được nghĩ gì………

      Vân Tâm Nhược khép hờ ánh mắt, sau đó nhịn được mở mắt ra, muốn lại thôi

      “Sao vậy, muốn hỏi gì nào?”Minh Phong cười , tiểu nha đầu này là, muốn hỏi cứ hỏi chứ! Cứ nghẹn trong lòng như vậy còn cảm thấy khó chịu thay nàng

      Vân Tâm Nhược cúi đầu, nhìn nhìn ngón tay mình, sau đó giương mắt, hàm xúc tự giễu

      “Chỉ là suy nghĩ, có phải Quốc sư cũng chán ghét ta như Tướng quân ?”Nàng sợ bị người khác chán ghét, nhưng lại rất sợ nam tử như bạch liên kia chán ghét, cảm giác đó làm nàng cảm thấy rất khổ sở, rất khó chịu

      “Quốc sư chán ghét ai.”Minh Phong có chút buồn cười an ủi nàng. tiếp:“Nếu Quốc sư dễ dàng chán ghét người như vậy, đó phải là Thanh Hàn Quốc sư, tâm của rộng lớn hơn bất luận ai, có thể chứa đựng cả thiên hạ. Chỉ là gần đây có chuyện Quốc sư cần phải điều tra, cho nên người ở Thanh Trúc viên”

      nửa là , Tiêu Thanh Hàn có chuyện phải điều tra, nhưng người vẫn ở trong Thanh Trúc viên, về phần vì sao lại gặp Vân Tâm Nhược, có lẽ bởi vì nha đầu này thân phận đặc thù?

      Nàng là muội muội của Vân Thiển Y, từng là thê tử của Lê Hân.
      gaubonganvunglinhdiep17 thích bài này.

    4. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,542
      @caoduong len nhan hang di.......đá, gạch toi chuẩn bi đầy đủ cho co roi.....nam 9 mu duong hay sao ma tan bi h moi tim duoc nu9 the nay.....lan dau lao vao truyen
      nguoc the lay....kho than già cua gia.....hazzz.......ngot di....bieu tinh tim kiem ngot aaaaaaaa
      caoduongMet Culan thích bài này.

    5. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      ngọt đoạn ..rồi đến ngược đoạn..... lại ngược.... lại ngược ......và sau cùng là ngọt ê răng :062::062::062:
      caoduong thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :