Vân Long Phá Nguyệt _ Tác giả : Hạ Nhiễm Tuyết - DROP

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      coverter: ngocquynh520


      edit: Hạ Tuyết Thiên


      Chương 122 : Người ngờ


      ………… Ơ? Lê tướng quân, cũng tới nơi này sao?


      Nhìn thấy , Vân Thiển Y cũng có mấy phần mất hồn, dù thế nào cũng nghĩ được có thể ở gặp ở đây.


      Nàng nhàng chào cái. Bỏ qua ánh mắt thâm tình của , nét mặt nàng tươi cười như hoa, biết rằng nam tử trước mắt bởi vì nàng cười mà trong lòng vừa đau vừa xót. . . . . .


      “Huynh cũng là đến tìm Thanh Hàn quốc sư sao?." Nàng cười khanh khách, mặt ửng đỏ, giống như ánh nắng hoàng hôn, hết sức xinh đẹp quyến rũ.


      Lê Hân gật đầu cái, mở to mắt nhìn dung nhan làm mình loạn tâm. “Vậy còn nàng? Cũng đến tìm sao?”


      ép mình ra câu này, biết câu trả lời của nàng làm tim đau thêm.


      “Dạ. . . . . .” Vân Thiển Y cúi đầu, sắc mặt đỏ ửng, gần nửa tháng nay có tin tức nào về Phách Nguyệt xuất , nàng là đợi được nữa, hôm nay nàng bỏ xuống thể diện của , đến nơi này hỏi cho ràng, cũng muốn gặp mặt nam tử làm mình điên đảo. Nàng nhớ , rất nhớ. . . . . . Chẳng qua, đến trước cửa phủ quốc sư rồi, lại chùn bước.


      “Nếu chúng ta đều tìm , thế cùng nhau vào thôi!” Lê Hân về phía trước, đành lòng để nàng ở ngoài cả ngày. Nàng đứng ở chỗ này lâu như vậy, mà . . . . . ..


      Vân Thiển Y nhìn bóng lưng nam tử đằng trước, khóe miệng nhếch lên, có ở đây mình danh chính ngôn thuận xuất là đúng. (Tuyết Thiên: đọc đoạn này thấy ả mưu mô quá! Mà đọc các chương sau đó muốn băm ả luôn )

      Càng đến gần, trong khí lại càng thoang thoảng mùi thơm của cây trúc, càng , trúc càng nhiều, cây nối tiếp cây thành từng dãy, lá trúc rậm rạp, nhìn như rừng, Lê Hân tất nhiên thấy nhiều lần, cũng có phản ứng gì, mà Vân Thiển Y cùng nha hoàn lại lần đầu tiên nhìn thấy, nhìn trợn mắt há mồm, là quá đẹp. . . . . .


      khi bọn họ vì vườn cảnh sắc hàng trúc trong vườn mà mê luyến dứt thiếu nữ gầy gầy xuất trước mắt bọn họ, chỉ thấy thiếu nữ có đôi mắt đen nhánh nhàn nhạt nhìn họ, khuôn mặt thanh tú như gió thổi qua, đám mây trôi nhàng, hờ hững. Y phục người mặc dù kiểu dáng rất đơn giản, nhưng có thể nhìn ra được sợi dệt thành là thượng thừa. Phủ quốc sư Phú Khả Địch Quốc (*: giàu ngang quốc gia), nhưng tuyệt lộ ra ngoài. tay của nàng ôm vò rượu nho , ngón tay mịn màng trắng noãn, chẳng qua là đứng lẳng lặng ở nơi đấy, như trúc hai bên, toàn thân lưu chuyển mùi thơm thoang thoảng.


      “Tam muội!” “Vân Tâm Nhược!” Vân Thiển Y và Lê Hân đồng thời giật mình.


      Vân Thiển Y nhìn Vân Tâm Nhược, nàng tại sao lại ở chỗ này? Nơi này là phủ quốc sư, nàng nên ở phủ tướng quân mới đúng. Nàng nhìn Lê Hân bên cạnh, lại phát Lê Hân giống như bị mất hồn, trong mắt mảnh phức tạp, thấy thâm ý, lúc này lại toàn bộ nhìn người Vân Tâm Nhược . . . . .


      Vân Thiển Y đột nhiên bực tức, đối với Vân Tâm Nhược, lần đầu tiên có chán ghét. . . . . .


      Lê hân nhìn thiếu nữ trước mắt, dường như qua thơi gian dài, thân hình của nàng vẫn gầy yếu như cũ, cực kỳ giống khi ở phủ tướng quân, nhưng sắc mặt so với ngày trước tốt hơn nhiều, thương thế của nàng khỏi chưa.


      lại nhìn môi hồng nhạt của nàng, hôm đó mớm thuốc dính vào môi nàng, cảm giác làm thể quên, rất mềm, rất ngọt. Đáng chết! khẽ nguyền rủa tiếng. quá lâu chạm qua nữ nhân mà thôi. . . . . .



      “Tam muội, sao muội ở chỗ này?” Vân Thiển Y thấy mấy người kia chuyện, hỏi. . Nàng tại rất muốn biết, muội ấy tại sao phải ở trong phủ quốc sư? Phủ quốc sư từ trước đến giờ có nữ nhân, mà muội ấy tại sao lại ở đây, làm cho nàng có chút bất an.


      Vân Tâm Nhược nhàn nhạt nhìn nam nữ trước mặt, nội tâm bình tĩnh vô ba, hai người này đều cừu nhân của nàng, kẻ đưa nàng vào phủ tướng quân để bị đắc tội người ta, kẻ lấy hành hạ nàng làm thú vui, nam nhân ác độc, lúc này, ngay cả nàng cũng nghĩ rằng lại nhìn thấy bọn họ lần nữa, thế nhưng nàng hoàn toàn hận. Hận người, quá mệt mỏi. . . . . . Vân Tâm Nhược ôm chặt vò rượu trong tay, liếc mắt nhìn Lê Hân, cũng trả lời vấn đề của Vân Thiển Y.



      coverter: ngocquynh520

      edit: Hạ Tuyết

      Chương 123 hồi kích


      “Tam muội?” nghe được đáp án mong muốn, Vân Thiển Y thúc giục.


      “Vân tiểu thư, Lê tướng quân, các vị đến tìm quốc sư sao?” Vân Tâm Nhược lạnh nhạt liếc mắt nhìn Vân Thiển Y. Nàng trả lời nhưng vấn đề cần thiết.


      “Vân tiểu thư, Lê tướng quân, ” cách gọi rất quen thuộc làm sắc mặt Vân Thiển Y chợt tái nhợt, lui về phía sau bước, Tam muội lại hận nàng như thế ư? Lê Hân nhìn thấy, vội vàng tiến lên vịn nàng, chỉ thấy nước mắt Vân Thiển Y ngừng đảo quanh tròng mắt, chỉ chốc lát sau liền ngừng rơi xuống, nhìn thấy Vân Thiển Y thương tâm như thế, Lê Hân đau lòng vô cùng. Nén giận nhìn Vân Tâm Nhược. Trong mắt lửa giận như muốn đem nàng đốt cháy, cảm giác áy náy lúc nãy đều bị nước mắt Vân Thiển Y dập tắt.


      “Vân Tâm Nhược, ngươi đừng quá đáng, làm sao ngươi có thể gọi Thiển Y như vậy? Nàng là tỷ tỷ của ngươi. Ngươi hận ta có thể, nhưng làm sao ngươi có thể hận Thiển Y?” Thanh của lạnh băng, chỉ trích trách cứ nàng.


      “Tỷ tỷ?” Vân Tâm Nhược cười tiếng, nàng Vân Tâm Nhược, có vận khí tốt như vậy, muội muội tỷ tỷ sao thế kia. Về phần hận. . . . . . Nàng có sao? Đối với Vân Thiển Y, tại nàng chỉ coi nàng ta như người xa lạ thôi, nếu xa lạ, làm sao là hận.


      “Tam muội. . . . . . muội hận tỷ thế sao?” Vân Thiển Y lúc này khóc rấm rức, nàng biết nàng có lỗi với trước mắt, nhưng nàng nghĩ là Vân Tâm Nhược hận nàng. Thế nhưng gọi nàng là Vân tiểu thư, mặc dù phải mẹ sinh ra, nhưng cũng coi là tỷ muội mà.


      “Tam tiểu thư, ngươi là quá đáng!” Giống mẹ gà, a hoàn đứng trước Vân Thiển Y, hận thù nhìn nàng, giống như nàng phạm vào tội ác tày trời.


      Nàng quá đáng sao? Vân Tâm Nhược nhàn nhạt cười tiếng, trong tròng mắt mảnh thanh lãnh, hoàn toàn thấy hận ý.


      “Vân tiểu thư, ta thấy tiểu thư hiểu ý của ta rồi!” Nàng hơi thán, càng như thế nhõm “Vân tiểu thư.” Lại là ba chữ này, khiến thân thể Vân Thiển Y run lên, thấy Vân Thiển Y thương tâm, Lê Hân đau lòng rống to: “Vân Tâm Nhược, được kêu Thiển Y là Vân tiểu thư, nàng là tỷ tỷ của ngươi. . . . . .”


      Đem vò rượu để dưới đất, nàng trấn định nhìn ba người trước mặt, cảm giác ba người kia giống như hoạt náo viên (những người giúp vui trong những vở kịch, buổi tiệc…) vậy. Thay gả chính là nàng. Thậm chí thiếu chút nữa mất mạng cũng là nàng. ràng nàng mới là người bị hại, thế nào ngược lại, lại thành tổn thương người khác rồi. đúng là buồn cười đấy.


      “Ban đầu dùng Tử Y ép ta gả vào phủ tướng quân, tại sao là tỷ của ta?” Nàng đùa cợt mở miệng, thanh như gió nhàng, rồi biến mất, lại giống dao cắt ở thân mọi người. . . . . .


      “Các ngươi biết ta đồng ý thay gả là vì cái gì sao?” Nàng cười, trong tròng mắt cũng là mảnh vắng lạnh, có thể hay để cho bọn họ giật mình đấy.


      biết sao? Đó là bởi vì Vân Hồng Đào đáp ứng ta hai điều kiện.”


      Vân Thiển Y sửng sốt, cha qua chuyện này. . lệ mặt nàng ta cũng ngừng, nhìn về phía Vân Tâm Nhược, chẳng biết tại sao, nàng cảm giác có chút lạnh.


      Vân Tâm Nhược nghiêng đầu, nhìn về phía bọn họ, “Các ngươi muốn biết điều kiện gì ư?” Dừng chút, đợi bọn họ phản ứng, nàng tiếp tục mở miệng: “Thứ nhất, chính là ta muốn khế ước bán thân của Tử Y, mà cho.” Nàng vẫn là tiếp tục cười, tiếp. “Thứ hai. . . . . . Ta cho Vân lão gia, khi ta gả vào phủ tướng quân, Vân Tâm Nhược cùng Vân phủ đoạn tuyệt tất cả quan hệ, bao gồm cùng Vân lão gia quan hệ cha con.”


      tới chỗ này, nàng phát ba người biểu tình như gặp quỷ. Quả , điều kiện này có thể là kinh thế hãi tục, nhưng là vậy như thế nào, Vân Hồng Đào thứ là người như thế, căn bản xứng làm cha, còn Vân phủ, trừ Tử Y, có bất kỳ thứ gì để cho nàng lưu luyến.


      “Nếu Vân Hồng Đào phải là cha của ta, như vậy ta gọi ngươi là Vân tiểu thư, có cái gì đúng sao?” Nàng từng bước từng bước mà ép sát . Nàng và Vân gia còn quan hệ gì nữa, cần thiết chịu đựng bọn họ làm gì.

      Coverter: ngocquynh520


      edit: Hạ Tuyết Thiên

      Chương 124 duy trì


      “Làm sao muội có thể. . . . . .” Vân Thiển Y sắc mặt càng thêm tái nhợt, sợ sắp té xỉu rồi. Tại sao có thể như vậy? Cùng Vân gia đoạn tuyệt quan hệ là thể nào, thể nào. Tam muội sao tuyệt tình như vậy.


      “Vân Tâm Nhược!” Từng chữ từng chữ từ trong kẽ răng cắn ra. Lê hân buông Vân Thiển Y, giống như dã thú, ánh mắt hàm chứa khổng lồ hận ý, hai tròng mắt đỏ lên. . . . . .


      “Ngươi thêm chữ nửa xem?”


      Vân Tâm nếu ôm lấy vò rượu, cũng thèm nhìn Lê Hân cái, nàng nhàn nhạt mở miệng: “Xin hỏi tướng quân, ngươi muốn làm cái gì? Roi, hay dùng tay, hay dùng cái gì?"


      Lê Hân đột nhiên sửng sốt, nắm chặt quả đấm của đột nhiên bỏ xuống, tròng mắt đỏ lừ cũng chầm chậm biến mất. Tim của , lúc này hoàn toàn rối rắm. . . . . .


      “Ha ha ha. . . . . .” tiếng cười liều lĩnh, từ bốn phương tám hướng truyền ra, từ phía hồng y đỏ rực như lửa, đột nhiên xuất ở trước mắt mấy người, nam tử khuynh thành mị. Minh Phong tay tiếp lấy vò rượu từ Vân Tâm Nhược, tay mở vò rượu. Ngửi lấy mùi rượu. Giọng mang oán trách, môi đỏ mọng cong lên, nam nhân mị cố tình làm ra bộ dáng hài tử đáng, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.


      ”Tiểu Nhược Nhược, nhờ ngươi cầm rượu, sao ngươi trễ như thế, ngươi muốn làm cho bản công tử chết khát sao?” xong, nhìn Vân Thiển Y tựa vào người nha hoàn, vô dụng, nhìn thế nào cũng giống chủ nhân Phách Nguyệt là ả, tại sao có thể xứng với trong trẻo lạnh lùng như nguyệt, kinh tài tuyệt diễm quốc sư đây, khó trách quốc sư , có vật, nhưng có hồn.


      lại quan sát Lê Hân, nhếch miệng cười, đánh Nhược Nhược thành như vậy, độc chết ta là may rồi, vừa rồi ta nên cảm tạ dừng tay kịp lúc, nếu , bất kể tướng quân gì gì đó. phế tay phế chân, phải là hồng y tu la.

      Quay đầu nhìn Vân Tâm Nhược, cười như cười, “Tiểu Nhược Nhược, cha như vậy, nhà như vậy, cần còn hơn, phủ quốc sư là nhà của ngươi!”


      Vân Tâm Nhược tức cười, nhìn Minh Phong. Nhưng mà, người này bình thường nhìn như vẻ mặt cợt nhả, nhưng cũng có tâm đến thế, như vậy mà duy trì, bảo vệ nàng, nàng thể cảm động, cúi đầu, trong mắt nhưng có chút hơi ấm. Minh Phong lại hít lấy mùi rượu, quá thơm rồi.


      là đem thèm lắm rồi, đều do mấy người này, hại chưa uống được rượu. cười nhạt nhìn Vân Thiển Y, khá lắm, tỷ muội tình thâm. Có số việc. Tiểu Nhược Nhược để ý, nhưng để ý vô cùng.


      ”Vân nương, nương phải muốn hỏi tại sao Nhược Nhược ở phủ quốc sư ư? Vậy phải làm phiền Lê đại tướng quân giải thích cho nàng ấy mới được nha!” Miệng của khẽ đóng mở, lời ra đều giống như dao găm.


      ”Tiểu Nhược Nhược là do quốc sư tự mình ôm trở về đây.” nhấn mạnh chữ “ôm”, hài lòng nhìn ánh mắt Vân Thiển Y khẽ biến.”Ta nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Nhược Nhược … chậc chậc. . . . . . Lưng a! khối da nào hoàn hảo, vết thương gì cũng có, đáng tiếc da thịt mịn màng, vì chữa khỏi cho nàng. Bản công tử hao hết tâm lực rất nhiều, mới chữa trị cho nàng hoàn hảo vô khuyết.” tiếp. Kể những vết thương mà Vân Tâm Nhược phải chịu đựng, mà lại cỡ nào tận tâm. phải là tỷ muội tình thâm à. tại phải xem cái tình thâm này ra sao chứ?


      Vân Thiển Y nhìn về Lê Hân, đôi mắt đẫm thể tin làm thân thể Lê Hân căng thẳng, bị người ta rạch vào vết sẹo mà muốn quên cộng với nước mắt giai nhân trước mặt, tức giận, áy náy, hăn chua xót, và có đất dung thân . . . . .


      Vân Tâm Nhược lắc đầu cái, xoay người. Lơ đãng cùng đôi mắt sâu như biển băng nhìn nhau, áo trắng như tuyết , ngọc thụ lâm phong, nàng ngửa đầu, lông mi lay . . . . . . Lá trúc khẽ động, tà áo bị gió cuốn tung lên, nam tử tựa như trong tranh bước ra, lỗi lạc phiêu dật, hai tròng mắt thanh lãnh khẽ xẹt qua ít gợn sóng. . . . . . Lúc này làm cho nàng có cảm giác. . . . . .


      thương tâm, tại sao? Vân Tâm Nhược nghiêng đầu, nhìn hàng trúc bên kia, nhằm lơ ánh mắt thương hại của . “Thanh Hàn!” hơi thở quen thuộc ngừng truyền đến, Lê Hân là người thứ hai nhìn thấy . Tiêu Thanh Hàn chậm rãi đến trước mặt bọn họ, trong mắt Vân Thiển Y vẫn còn nước mắt, nhìn nam tử giống như thiên thần đến gần. Lông mày của , mắt của , bạch y của , cao quý của . . . . . . nam tử tuyệt trần như vậy làm sao nàng lại chứ?


      Coverter: Ngocquynh520

      Edit: Hạ Tuyết Thiên

      Chương 125: Ngoài ý muốn


      “Các ngươi tới!” Trong trẻo lạnh lùng giống nhau ngày trước, tròng mắt gợn sóng.


      Bên ngoài Lưu Đinh lâu, guồng nước ngừng chuyển động. Nước nóng ngừng từ trong ống trúc chảy ra, sau đó vòng qua hướng khác, trong khí như có như mùi thơm ngừng truyền đến.


      Kể từ khi Vân Tâm Nhược tạo guồng nước ở chỗ này, hơi nước tràn ra, trong suối nước mùi thuốc theo nước chảy, ngừng truyền ra. Cả Lưu Đinh lâu bên ngoài trừ hương thơm của trúc, lại thêm phần mùi thuốc, làm người ta ngửi qua thần thanh khí sảng (thoải mái dễ chịu). Vì vậy, Tiêu Thanh Hàn xây tiểu đình làm từ trúc, bàn trúc, ghế trúc, hơn nữa, guồng nước ngừng chuyển động, tiếng nước chảy ào ào, có nhiều hơi nước bốc lên. Có lúc, khi ánh nắng rọi xuống, còn có thể ngẫu nhiên thấy được cầu vồng, xinh đẹp làm cho người ta muốn rời mắt.


      Vân Thiển Y mê đắm nhìn tất cả trước mắt, than thở, là cảnh sắc đẹp, tựa như tiên cảnh. . . . . .


      Lê hân vào tiểu đình, ngồi xuống, nhìn chung quanh. Hỏi: lúc nào lại có thêm nơi này. nhớ, trước kia có chỗ đẹp thế này. Còn có cái gì gì tròn trịa. Guồng nước? Đây chính là mô hình gần đây ở Giang Bắc sao? Nghe đây là chủ ý của Thanh Hàn. Tiêu Thanh Hàn, hổ là Thiên Trạch quốc sư. Vật tinh mĩ như thế cũng có thể nghĩ ra.


      Tiêu Thanh hàn cũng ngồi xuống, nhìn về phía guồng nước. đợi mở miệng. Minh Phong đặt mông ngồi bên cạnh, lớn tiếng kêu la, chỉ sợ người khác biết.”Đây là Tiểu Nhược Nhược của chúng ta làm đấy, tệ chứ!”


      Vân Tâm Nhược? Lê Hân cùng Vân Thiển Y sửng sốt, ánh mắt cùng nhìn về nàng.Người than thở, ngạc nhiên. Người nghi ngờ kèm theo ghen tỵ. Làm sao có thể, người đàn bà bình thường như vậy, sao có thể nghĩ ra chủ ý tuyệt vời thế này? Bọn họ tin tưởng đâu.


      “Đây là đấy! Đúng là chủ ý của nàng” Tiêu Thanh Hàn gật đầu cái, vuốt vuốt ly trà bằng sứ xanh trong tay.


      “Tiểu Nhược Nhược, tới ngồi đây.” Minh phong ngẩng đầu kêu Vân Tâm Nhược, nhìn lướt qua Vân Thiển Y, coi như nàng ta tồn tại. Vân Tâm Nhược khách khí ngồi xuống, dù sao ở phủ quốc sư cũng quen rồi. Chỉ để lại Vân Thiển Y, cũng được, mà ngồi xuống phải phép. Chỉ có thể ngơ ngác đứng ở đó.


      “Vân nương cũng ngồi , ” Tiêu Thanh Hàn cúi đầu, chu sa trước trán tựa như có thể ra máu. người nào có thể thăm dò suy nghĩ tại của .


      Vân Thiển Y vui mừng. nhàng mà nhanh chóng đoan trang ngồi xuống. Mắt ngừng nhìn về phía Tiêu Thanh Hàn, trong tròng mắt thâm tình mảnh. Lê Hân khổ sở cười tiếng. Lúc này, còn trông cậy vào thứ gì?


      Vân Tâm Nhược bưng vò rượu lên, rót rượu vào chén, Minh Phong khách khí nhấc ly, mặc kệ ai, ngửa đầu, uống cạn vào trong miệng.


      “Rượu ngon!” than thở. Lê Hân cũng cầm ly rượu lên, cũng đổ rượu vào trong miệng, ra lúc này biết rượu này có mùi vị gì cả. Tiêu Thanh Hàn khẽ nhấp cái, nhàn nhạt mùi rượu làm từ trúc dính vào đầu lưỡi. Hết sức hương thuần. Nhưng, nhìn dịch rượu trong suốt, khẽ nhăn mày, thời gian ủ quá ngắn, hương Trúc còn chưa hoàn toàn ngấm vào rượu, đáng tiếc. . . . . .


      Vân Tâm Nhược nhìn vò rượu bàn, nháy mắt cái, thoạt nhìn nó uống rất ngon, vì vậy, cũng rót cho mình chén, mới vừa bưng lên, chuẩn bị uống giọng nam trong trẻo lạnh lùng giọng vang lên ở bên tai. “Rượu trúc rất mạnh, thích hợp cho nữ nhân uống.” Tiêu Thanh Hàn xong, trực tiếp rót ly trà để trước mặt Vân Tâm Nhược, thản nhiên : “Uống cái này.”


      Vân Tâm Nhược nâng chung trà lên hớp cái, nàng hiểu trà, lại biết rà của Thanh Hàn quốc sư phải cực phẩm cũng là trân phẩm. Trà vừa vào miệng, đầu tiên là nhàn nhạt đăng đắng, vào cổ xong từ từ chuyển thành ngọt. tệ, uống rất ngon.

      Coverter: ngocquynh520

      Edit: Hạ Tuyết Thiên


      Chương126 Thanh Hàn lãnh tình


      Vân Thiển Y thấy hai người chuyện với nhau coi ai ra gì , trong mắt ghen tỵ chợt lóe lên. Nàng vươn tay, rút trâm gài tóc đầu xuống, giọng ôn nhu như nước :”Quốc sư, tiểu nữ có chuyện biết làm thế nào cho phải? Muốn mời quốc sư giải đáp giúp tiểu nữ.”

      Tiêu Thanh Hàn ngẩng đầu nhìn Vân Thiển Y, sau đó liếc nhìn trâm gài tóc trong tay nàng. tròng mắt bình tĩnh là mảng lạnh nhạt, thậm chí chút gợn sóng.


      ”Vân nương có phải muốn hỏi, vật trong tay ngươi có Phách Nguyệt, đúng ?” tất nhiên biết nàng muốn hỏi điều gì?


      Vân Thiển Y sửng sốt, nghĩ tới Tiêu Thanh hàn trực tiếp như thế.


      Lê Hân sắc mặt trầm xuống, , chẳng qua là tiếp tục uống rượu, rượu giải sầu, chén lại chén. Tiêu Thanh hàn nhìn ly trà tay, lạnh nhạt mở miệng, “Chuyện về Phách Nguyệt, thế gian này trừ bổn tọa ra, người nào biết được, phải hay phải, bây giờ còn chưa xác định ràng, cho nên bổn tọa cũng thể đưa ra kết luận bừa bãi, trâm gài tóc trong tay Vân nương có lẽ cùng Vân Long liên lạc chút ít, nhưng có phải Phách Nguyệt hay bổn tọa cũng ràng lắm, chuyện Phách Nguyệt, bổn tọa cũng xằng bậy được, ta như vậy, Vân nương có hiểu ?”


      Vân Thiển Y cầm chặt trâm gài tóc, lời đều thẳng thừng như thế, nàng có thể hiểu sao. dung nhan kiều mỵ giống như hoa rơi trong gió, còn vui tươi nữa.


      “Thanh hàn, ngươi đừng nữa.” Lê Hân nghe Tiêu Thanh Hàn vậy, lại nhìn Vân Thiển Y, đành lòng lên tiếng. Thầm nghĩ trong lòng. Thiển Y a Thiển Y, nàng là cần gì phải thế. Thanh hàn làm việc, từ trước đến giờ đều có nguyên tắc của , ra, dù ai cũng cách nào buộc thừa nhận, hơn nữa càng giỡn chuyện liên quan đến cả thiên hạ. Chuyện của Phách Nguyệt, nếu như lời , có thể có kết quả nào ư? Như vậy . . . . . . Lê Hân dám suy nghĩ nữa, vì càng suy nghĩ hi vọng càng lớn.


      Ngẩng đầu, đem ly rượu uống, cố gắng giải khát cho cổ họng khô khốc khó nhịn. Vân Tâm Nhược lẳng lặng uống trà, mắt lưu chuyển ngừng nhìn Tiêu Thanh Hàn cùng Vân Thiển Y, cách Tiêu Thanh hàn chuyện rất nhàng, nhưng lời ra lại làm cho người ta giống bị đâm, rất khó chịu, lại giữ nửa phần tình cảm và thể diện cho ngườ ta. thầm đem chuyện về Phách Nguyệt và Vân Thiển Y kéo xa, mà uyển chuyển từ chối.


      Đột nhiên ánh mắt hận ý của Vân Thiển Y nhìn nàng , ly trà trong tay Vân Tâm Nhược run lên.


      Nàng ta hận nàng? Lí do?


      Thế gian này có hận thù nào mà có nguyên do, chẳng qua, Vân Thiển Y hận nàng cái gì chứ?


      Từ hận này, để nàng dùng mới đúng mà. Lòng người, quả nhiên khó đoán. hiểu nhìn về phía Tiêu Thanh Hàn, Tiêu Thanh Hàn lúc này cũng nhìn nàng, trong đó có mảng ấm áp, như mặt trời mùa đông, mảnh cảnh xuân rực rỡ, tình cờ loại men say tràn ngập , mặt của nàng có chút hơi nóng, ngay cả nhịp tim cũng tăng nhanh mấy phần. Lúc nào ……trà, cũng có thể say lòng người. . . . . .


      Ngồi lúc lâu sau, Lê Hân và Vân Thiển Y mới rời khỏi phủ quốc sư, thu thập xong tất cả, Vân Tâm Nhược cầm ly trà nhàn nhạt nhìn đình trước guồng nước, suy nghĩ càng bay xa. . . . . .


      Đột nhiên, tiếng đàn thanh thoát truyền đến, giống như ánh mắt sáng tỏ, nước chảy thanh linh, nàng đặt ly trà trong tay xuống, theo tiếng đàn. bên trong đình Thanh Trúc, Tiêu Thanh Hàn ngồi bên trong đình, bạch y ngồi thẳng, vài sợi tóc lòa xòa trước người đàn, tiếng đàn ngừng từ trong tay truyền ra. Ống tay áo theo luật nhàng phất lên, sau đó ưu nhã rơi xuống. Giống như như mây che bóng nguyệt, lay động tựa tuyết bay trong gió, như thần như tiên. Nàng từng nghe Vân Thiển Y đàn, khi đó nghĩ rằng nàng ta đánh đàn cực tốt rồi, tất cả các cung bậc cảm xúc: vui buồn hờn giận đều bày tỏ trong đó, nhưng biết ra là có người đàn tốt hơn Vân Thiển Y nhiều. linh, tuyệt mỹ. Giống như hoa sen nở rộ, chậm rãi, cởi mở ngay trước mắt. Đàu ngón tay như cánh bướm khiêu vũ. lớp, lớp, như hoa lê tươi mát thoát tục, lượn lờ như khói, bình tĩnh như nước chảy. Nàng ngưỡng mặt lên.


      Tiếng đàn như gió , chậm rãi chạm mặt, nhắm mắt lại, ánh mặt trời nhàng quét vào người nàng, cảm giác tốt. Trong lúc lơ đãng nhớ tới bài thơ. Nàng mở mắt ra, giọng thầm: “Đạm đạm yên vũ, đạm đạm sầu Đạm đạm minh nguyệt thượng tây lâu Đạm đạm lưu thủy khê trung quá Đạm đạm ngư nhân thủy trung du Đạm đạm thanh hương hương doanh tụ Đạm đạm hồ điệp lạc tú cầu Đạm đạm yên chi, đạm đạm từu Đạm đạm từu giải, đạm đạm sầu”


      ( dịch 1: Nhàn nhạt mưa bụi nhàn nhạt buồn, Nhàn nhạt Minh Nguyệt thượng tây lâu Nhàn nhạt nước chảy qua trong suối Nhàn nhạt con cá trong nước bơi Nhàn nhạt mùi thơm ngát hương doanh tụ, Nhàn nhạt Hồ Điệp rơi tú cầu Nhàn nhạt phấn, nhàn nhạt rượu, Nhàn nhạt rượu, nhàn nhạt buồn )


      (Dịch 2 : (ngocquynh520) Mưa bụi lăn tăn nhàn nhạt buồn, Trăng sáng nhấp nhô lầu Tây Nước chảy lăn tăn xuyên qua suối Con cá nhấp nhô bơi trong nước Hương thoang thoảng nhàn nhạt tụ về Bươm bướm thấp thoáng tú cầu rơi Phấn son nhàn nhạt rượu nhè , Giải rượu nhàn nhạt nhàn nhạt buồn )


      (Dịch 3: (Hương cỏ) Mưa bụi thoảng bay sầu Vầng trăng lơ đãng phía Tây lâu Dòng nước lững lờ trong suối vắng Ngẩn ngơ cá lội dưới lòng sâu Hương thơm nhàn nhạt đưa trong gió Bướm bay thấp thoáng biết về đâu Rượu , phấn hoen lòng tịch Hết say lòng cũng chẳng hết sầu) Thanh linh giọng nữ, linh tiếng đàn, trung giao hòa với nhau, Tiêu Thanh Hàn trở tay đàn, tựa như đáp lại nàng, tiếng đàn thấu lòng người vang lên, giống như tiên nhạc, bất nhiễm thế tục, chút bụi trần.)


      coverter: Ngocquynh520

      edit: Hạ Tuyết Thiên

      Chương 127 thái tử và công chúa


      Những ngày gần đây, bởi vì kiện thái tử và công chúa Nhan Quốc tới Thiên Trạch làm khách, chuyện này đối với Thiên Trạch hoàng triều mà cũng được coi là chuyện lớn, cho nên hai người Tiêu Thanh Hàn và Minh Phong đều vắng mặt. Mấy ngày này, khó khăn lắm mới gặp được lần. Cả phủ quốc sư chỉ có mình Vân Tâm Nhược.


      Bình thường nàng ngồi tại Lưu Đinh lâu, khi luyện ít chữ, khi đọc sách, cuộc sống như thế trôi qua cũng có vài phần thích ý. Ở Vân phủ, cũng có cuộc sống thế này, nhưng khi đó có Tử Y bên cạnh! Bây giờ, nàng rất nhớ nha đầu kia, Minh Phong từng qua rằng Tử Y rất tốt, nàng cũng an tâm. Về phần những người khác của Vân phủ, có bất cứ quan hệ gì với nàng nữa rồi. Đối với kiện Thái tử và công chúa Nhan quốc tới chơi, Tiêu Thanh Hàn chuẩn bị từ nửa tháng trước, việc liên quan đến dân chúng hai nước, đương nhiên thể làm bình thường được.


      Dân cư Thiên Trạch thái bình, mười mấy năm qua có chiến trận lớn nào, mà hoàng đế Nhan Quốc cũng dân, mặc dù giàu có như Thiên Trạch, nhưng cũng được coi là cường quốc. Trừ chuyện ngẫu nhiên có náo động làm người ta an lòng ra, những thứ khác coi như miễn cưỡng được. Mà Thái tử cùng công chúa Nhan Quốc đến làm khách ở Thiên Trạch hoàng triều, sợ phải đơn giản như vậy, đoán chừng hôn ước giữa hai nước là khó tránh khỏi, chẳng qua là hôn ước này thuộc về ai, đó mới là điều để cho người mong đợi.


      Nghe đồn, lần này thái tử và công chúa đến Thiên Trạch là vì muốn tìm chàng Phò mã xứng đôi vừa lứa cho công chúa. Công chúa của nước đương nhiên người xứng đôi là Vương gia. Chẳng qua, trừ Cửu hoàng tử Tiêu Thanh Hàn ở ngoài cung, mấy vị Vương gia khác có thê thiếp hết, Thập hoàng tử tuổi nhất cũng có chính phi rồi, mà thể để công chúa của nước làm thân phận thiếp được! Nhưng cũng thể để Vương gia bỏ vợ làm Phò mã. Về tình về lý đều hợp. Mà Tiêu Thanh Hàn càng làm được Phò mã, vợ của được định. Với lại chẳng ham mê nữ sắc, nên đây là điều thể. Như vậy, người có thể nhận công chúa trừ hoàng đế cao cao tại thượng còn ai khác. Dù sao phong thêm phi, phong thêm hai phi đều là phong, ăn lỗ mà sợ.


      Chẳng qua là tại, hoàng đế Tiêu Cẩn Du ngồi ghế, nghiêm mặt.”Cửu đệ, nếu nữ nhân kia tìm được phò mã, đệ đệ muốn đại ca cưới nàng chứ?” Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía , gật đầu cái. “Muốn ta từ trần à!” Tiêu Cẩn Du gào khóc tiếng. phải là ngựa đực, tại sao tất cả nữ nhân đưa đến Thiên Trạch đều là nhận. Lại biết nữ nhân kia dáng dấp là tròn hay méo, ngộ nhỡ là người quái dị, muốn sống. Mà quan trọng là, nữ nhân này thể quan tâm, phải sủng ái như Quý Phi bình thường. Hoàng đế như quá đáng thương. . . . . .


      “Cửu đệ, đệ thể suy nghĩ biện pháp khác ư?” Tiêu Cẩn Du khẩn cầu, đem tất cả hi vọng đặt lên người đệ đệ.


      có cách nào.” Tiêu Thanh Hàn ngước mắt nhìn Tiêu Cẩn Du, thành trả lời, chẳng qua là lông mi dày và dài vô tình che lại tròng mắt chuyển biến.


      “Thôi, hỏi đệ cũng vô ích.” Tiêu Cẩn Du nâng chum trà lên, uống ngụm lớn,


      “Đệ cho rằng vị công chúa kia khi nào tới?”


      “Ba ngày sau.” Tiêu Thanh Hàn nhắc nhở , tiếp theo sau đó .”Hơn nữa, đó phải là vị công chúa bình thường, mà là Thư Dao công chúa, hoàng huynh...”


      “Ta bất kể nàng là Thư Dao thư diếc gì, nếu như ai muốn. Trẫm cũng chỉ có ủy khuất mình cưới nàng.” tức giận .


      “Ừ.” Đáp tiếng. chân mày Tiêu Thanh Hàn nhíu lại. . . . . .



      Tại sao có cảm giác lo lắng? Có chuyện gì sắp xảy ra. . . . . .
      linhdiep17 thích bài này.

    2. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      Coverter: Ngocquynh520


      Edit: Hạ Tuyết Thiên


      Chương 128 cảm giác kỳ quái


      Ba ngày rất nhanh trôi qua rồi, xe ngựa nạm ngọc khảm vàng, ngựa đỏ như máu, đội ngũ tráng lệ, người người tấp nập, tới Hoàng Thành. bên trong hoàng cung Thiên Trạch, tối nay nhất định cực kỳ náo nhiệt, văn võ đại thần, vương gia công chúa, toàn bộ tụ tập tại tại hoàng cung để đặc biệt chiêu đãi khách quý. Bàn ghế cẩm thạch, ghế được lót mềm thảm lông dê đỏ thẫm , các màn che kém phần hoa lệ và ưu nhã, thỉnh thoảng có vài bản nhạc nhàng, nam tử sớm ngồi chung chỗ trò chuyện bốn phương, mà nữ tử có chút căng thẳng, chẳng qua là giọng cùng người bên cạnh ngẫu nhiên chuyện vài câu, phần lớn thời gian đều là duy trì tư thế ngồi đoan trang, cười lộ răng. . . . . .


      “Hoàng thượng đến! Thanh Hàn quốc sư đến!” tiếng thét lanh lảnh vang lên. Mọi người toàn bộ ngồi nghiêm chỉnh. Chờ hoàng đế Thiên Trạch.


      người mặc đồ vàng cùng người mặc đồ trắng trước sau đến, hoàng đế thân long bào minh hoàng lộ vẻ vô cùng tôn quý, uy nghiêm bẩm sinh từ bốn phương tám hướng hướng mọi người đè xuống. . . . . . Mà sau lưng hoàng đế là vị nam tử thân bạch y, càng lộ vẻ cao quý xuất trần, tuyệt sắc vô song.


      Đợi Tiêu Cẩn Du cùng Tiêu Thanh Hàn ngồi vào vị trí của mình, mọi người hành lễ xong, lặng lẽ chờ thái tử và công chúa Nhan quốc đến. Chỉ chốc lát sau, lại truyền thanh . Thư Tuấn thái tử và Thư Dao công chúa đến. Thư Tuấn thái tử cao lớn tuấn mỹ, mặc dù tuyệt sắc vo song như Tiêu Thanh hàn, nhưng cũng là vị mỹ nam tử, mà Thư Dao công chúa vóc người tỉ mỉ linh lung, bởi vì mang khăn che mặt nên thấy bộ mặt, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh ngập nước ra bên ngoài.


      Ánh mắt Tiêu Cẩn Du ngừng đảo quanh người của Thư Tuấn thái tử và Thư Dao công chúa, thấy tướng mạo Thư Tuấn thái tử như vậy Thư Dao công chúa cũng quá khó coi , đừng chỉ muốn sắc, là hoàng đế, từ có thói quen nhìn tuấn nam mỹ nữ, người xấu quá tiếp thụ nổi.


      Nhưng mà, khi nhìn thấy cặp mắt tựa chảy nước của Thư Dao công chúa, lại có loại cảm giác kỳ quái, toàn thân tóc gáy đều dựng lên. Măt phượng chớp động, xoay đầu nhìn Tiêu Thanh Hàn bên cạnh, Tiêu Thanh Hàn cũng quay đầu nhìn , chỉ cười gật đầu. Nụ cười này có ít mặt trong trẻo lạnh lùng, nhìn được cái gì à? cau mày, chắc cảm giác của sai lầm rồi. Nhưng là nhìn lại cái, còn xuất cảm giác đó, khiến toàn thân thoải mái. . . . . .


      Tiêu Thanh Hàn liếc Tiêu Cẩn Du, tròng mắt như nước, nội tâm lại cuồn cuộn như biển. Ngay cả hoàng huynh cũng nhìn ra, Thư Dao công chúa này đơn giản. Thư Tuấn thái tử sao? nhìn , nụ cười luôn hữu mặt. Giống như văn nhược thư sinh.


      Thanh Hàn xoay xoay chiếc ly trong tay, bỗng vạt đỏ thẩm thoáng qua ánh mắt , người này, sao tới đây hả ?

      Coverter: Ngocquynh520


      Edit: Hạ Tuyết Thiên

      Chương 129 Thanh Hàn tức giận


      đứng dậy, bóng trắng chợt lóe lên, Tiêu Cẩn Du khách sáo cùng Thư Tuấn thái tử trò chuyện với nhau về phong cảnh dân tộc hai nước, mà Thư Dao ngồi yên tĩnh ở bên cạnh lắng nghe, Khi thấy Tiêu Thanh Hàn rời , ánh mắt Thư Tuấn nhìn chằm chằm nơi mà Thanh Hàn rời , tròng mắt có chút thâm ý. . Làm cho người ta đoán được điều gì.


      “Minh phong, nơi này là hoàng cung sao?” thiếu nữ mặc đồ xanh da trời nhạt hỏi nam tử mặc áo hồng.


      “Đúng vậy!” Minh phong trừng mắt nhìn chung quanh.


      ”Bọn họ đều gặp tên thái tử và công chúa gì gì kia. Vừa đúng lúc dẫn ngươi dạo chút. Hoàng cung là nơi nào, thể tùy tiện tiến vào nha, bây giờ có điều kiện ngu gì mà vô, ngươi phải , Tiểu Nhược Nhược?”


      Vân Tâm Nhược liếc nhìn , lời gì đem kéo nàng từ phủ quốc sư tới đây, chính là vì nhìn hoàng cung, , nàng đối với hoàng cung chút hứng thú cũng có. Còn bằng ở phủ quốc sư phủ ngắm khu rừng trúc, tốt hơn trong cung này. Trong hoàng cung người nào đơn giản cả. Dù người đơn thuần rơi vào đây cũng bị nhuộm bùn cả.


      “Minh Phong, sao ngươi ở đây?” từ xa Tiêu Thanh Hàn xa nhìn thấy bóng hai người, y phục màu đỏ tuyệt đối là Minh Phong. Còn người khác là ai đây? Quốc sư, thảm bị phát rồi. . . . . .


      Minh Phong lắc người, đứng phía sau Vân Tâm Nhược, nàng thấy Tiêu Thanh Hàn sửng sốt chút, sao đột nhiên tới nơi này. Minh Phong phải chiêu đãi cái gì thái tử ư?


      Thấy Vân Tâm Nhược, ánh mắt Tiêu Thanh lạnh lùng bỗng có chút lăng lệ. Minh Phong là lá gan càng lúc càng lớn, coi nơi này là đâu? Cho rằng đây là phủ quốc sư muốn đến là đến, muốn , tự do như vậy sao? ngộ nhỡ đụng phải Ngự Lâm quân, chắc thoát thân được, nhưng nàng?


      “Quốc sư, ngươi đừng tức giận, ta chỉ mang Tiểu Nhược Nhược tới xem chút, lát chúng ta về. . . . . .” Minh Phong nhìn sắc mặt Tiêu Thanh Hàn càng nàng càng đen tối, cười hì hì giải thích. Trong lòng thầm : xui xẻo, vừa ra khỏi cửa lại gặp phải quốc sư rồi.


      “Quốc sư, xin lỗi.” Vân Tâm NHược cúi đầu, như đứa trẻ làm việc sai, ngón tay nhàng nắm lại chỗ. hình như tức giận. . . . . .


      Nghe được thanh của Vân Tâm Nhược, nhìn nàng cúi đầu. Tiêu Thanh Hàn hít sâu cái. Thở dài : “Thôi, công chúa cùng thái tử Nhan quốc đều ở đây, tại phải là thời gian các ngươi nên tới, nếu như các ngươi muốn đến hoàng cung , ngày mai tới là được.”


      “Ngày mai?” Vân Tâm Nhược ngẩng đầu lên, có chút nghi ngờ nhìn năm tử trong trẻo lạnh lùng trước mặt, Minh Phong cũng thu hồi nụ cười, buồn bực nhìn .


      “Ngày mai hoàng huynh dẫn thái tử và công chúa Nhan quốc săn thú, các ngươi có thể cùng .” Tiêu Thanh Hàn xong, sắc mặt khẽ biến thành lạnh nhìn về phía Minh Phong, bên trong có ý cảnh cáo. Minh Phong nhún nhún vai, ý bảo tự mình biết rồi.


      Ai. . . . . . Lần này, sai lầm rồi, cho là có thể mang Tiểu Nhược Nhược tới chơi. Kết quả, chơi còn chưa được, lại gặp phải tên Đại Sát Thần, ai chẳng biết người này nhíu mày tý, hoàng cung cũng run rẩy. Nhưng mà, ngày mai có thể quang minh chính đại chơi. Nghĩ tới đây, lại cười tươi rói. Dù sao uổng phí mặt mũi của a.


      Để Minh Phong mang theo Vân Tâm Nhược rời , Tiêu Thanh Hàn vẫn đứng tại chỗ, mơ hồ nghe tiếng chúc vui mừng truyền đến, hoàng cung đại điện, ca múa mừng cảnh thái bình, đèn trong hoàng cung lấp lánh giống như bầu trời đêm đầy sao. . . . . . Sau lưng, vài tiếng bước chân chậm rãi mà tới gần. Người tới hơi thở hòa hoãn, có thể thấy được nội công cực kỳ cao thâm.


      “Xin hỏi thái tử, ở chánh điện mà đến chỗ này là ý gì?” quay đầu lại, Tiêu Thanh Hàn thản nhiên . Sớm biết sau lưng người đến là ai.


      Thư Tuấn thái tử tới bên cạnh Tiêu Thanh Hàn, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, thanh nhàng phiêu dật, “Thanh Hàn quốc sư quả danh bất hư truyền, chỉ nghe cước bộ là có thể đoán được bản thái tử, cao minh!” “ đúng ?” Tiêu Thanh Hàn lắc đầu,


      “Thanh Hàn chẳng qua là ngửi thấy được người thái tử điện có mùi Cạn Ly Hoa mà thôi.” Thư Tuấn thái tử nghe xong, vẻ mặt ngặc nhiên chút, khóe miệng nụ cười cũng ngưng kết ở chung chỗ, con mắt sắc ở trong bóng tối càng lộ vẻ u.


      nghĩ tới quốc sư cũng biết Cạn Ly Hoa.”


      “Cạn Ly Hoa, trong truyền thuyết là An Hồn hoa, nghe có thể câu hồn đoạt phách, ” Tiêu Thanh Hàn nhìn Thư Tuấn thái tử, dưới bóng đêm mặt Thanh Hàn trong trẻo lạnh lùng thoát tục, nhanh chậm : “Thái tử nghĩ Thanh Hàn đúng hay sai?”


      “Ha ha. . . . . .” Quả hổ danh nổi tiếng thiên hạ Thanh Hàn quốc sư, Thư Tuấn thái tử lớn tiếng cười , tiếng cười vang vọng trong hoàng cung, lại giống như băng tuyết. Tiêu Thanh Hàn lạnh lùng, mặt bình tĩnh, hai tròng mắt sâu thấy đáy, mím môi cười,


      “Thanh Hàn xin được cáo lui trước, trời tối, xin thái tử cẩn thận!” Sau đó nhìn sâu vào Thư Tuấn thái tử, tuấn tú bóng dáng tức khắc biến mất trong bóng tối, màu trắng cẩm y từ từ biến mất. Chỉ để lại hương sen thoang thoảng trong đêm.


      “Trời tối rồi. . . . . .” trong mắt Thư Tuấn thái tử lên cỗ hàn ý, ở bóng đêm có chút hung ác. Khóe miệng của nhếch lênh, từ trong ngực lấy ra khối thủy tinh trong suốt, ánh sáng trắng ra, thủy tinh bên trong ngẫu nhiên ra mảnh màu xanh biếc, giống như loại xanh biếc của rừng rậm, cách rất gần, vừa tựa như rất xa. . . . . .



      Coverter: Ngocquynh520

      Edit: Hạ Tuyết Thiên


      Chương 130 Cự Hôn


      Trở lại Hoa Nhiễm cung, Tiêu Thanh Hàn lần nữa ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, Thư Dao công chúa nhìn trở lại, đôi mắt như hồ nước sáng xẹt qua chút kinh dị. Khi người khác còn chưa chú ý, trong nháy mắt lại trở về vẻ trong sáng.


      “Cửu đệ, đệ mới đâu vậy?” Tiêu Cẩn Du bên tại Tiêu Thanh Hàn. Mới chú ý tí mà cửu đệ chạy mất thấy đâu, hại chỉ có thể đơn độc đối diện với ả công chúa quái đảng này.


      nơi nào, chẳng qua là ra ngoài dạo lúc” , thanh Tiêu Thanh Hàn bình tĩnh lạnh lùng truyền tới tai Tiêu Cẩn Du, Tiêu Cẩn Du chau mày, có chút tin.


      “Hoàng huynh thấy vị Thư Dao công chúa này như thế nào?” Tiêu Thanh Hàn nhìn Tiêu Cẩn Du hỏi. Tiêu Cẩn Du lắc đầu cái, lên cảm giác của mình, “Nàng có chút cổ quái. Mỗi lần liếc nhìn nàng cái. Trẫm cứ có cảm giác như bị vật gì đó túm lấy cổ mình. thở nổi. . . . . .”


      Tiêu Thanh Hàn thần sắc lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén nhìn về người ngồi đối diện, vòng tay Vân Long cổ tay phát ra ánh sáng như ban ngày. . . . . . ngón tay Thư Dao lập tức cứng đờ, vài bông hoa cài tóc tựa như mưa rơi bàn. Cạn Ly Hoa, quả là Cạn Ly Hoa. . . . . . Tiêu Thanh hàn nhìn chằm chằm Thư Ngọc (tên công chúa), như muốn nhìn thấu nàng, tròng mắt u ám lúc này mặc dù chứa bất kỳ tâm tình gì nhưng là lại như đem linh hồn người hút vào. Thư Dao cảm giác bị người nhìn chăm chú, ngẩng đầu liền thấy Tiêu Thanh coi ai ra gì nhìn chằm chằm nàng. Khuôn mặt dưới lớp khăn che khỏi đỏ lên. “Ha ha. . . . . . Thanh hàn quốc sư nhìn Thư Ngọc như thế, có phải chút thích nàng ?”


      Từ khi theo Thanh Hàn trở lại, Thư Tuấn cũng xuất tại đây, đột nhiên , vừa mở miệng đùa, chẳng qua là ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào cánh hoa màu lam bàn. Có chút lãnh ý.


      “Thư Tuấn thái tử đùa.” Tiêu Cẩn Du cũng cười .”Thiên hạ đều biết Cửu đệ của trẫm có thê tử định mệnh, làm sao lại thích Thư Dao công chúa đây?”


      “Làm sao là làm sao, nam tử tam thê tứ thiếp là chuyện đương nhiên, chỉ cần Thư Dao nguyện ý, bản thái tử có thể làm chủ cho nàng ngồi ngang hàng với thê chủ định mệnh cuat Thanh Hàn hoàng tử, tuy hai mà , chẳng phải là chuyện tốt à.”


      “Thư Dao, muội ? Muội nguyện ý ?” Thư Tuấn nhìn về phía Thư Dao, dò hỏi. hai tròng mắt Thư Dao dám nhìn thẳng huynh trưởng, có chút e lệ hạ thấp xuống, nguyện ý, cũng muốn, nhưng là bộ dáng kia của nàng lên tất cả, nàng nhàng liếc nhìn khuôn mặt Tiêu Thanh Hàn Tuyệt. Nghĩ thầm, nam nhân tuyệt thế như vậy, e là thế gian tìm được người thứ hai rồi. . . . . .


      “Ha ha. . . . . .” Vừa hồi cười to, Thư Tuấn mỉm cười nhìn Tiêu Thanh Hàn, “Thanh Hàn quốc sư, muội muội của ta từ trước đến giờ ánh mắt rất cao, lần này thua tay ngươi.” đại điện trừ tiếng cười của Thư Tuấn ra, toàn bộ trầm tĩnh mảnh.


      Tiêu Thanh Hàn vuốt ve vòng tay Vân Long, ngẩng đầu nhìn Thư Tuấn, bình tĩnh hai tròng mắt hết sức tĩnh mịch, “Cám ơn thái tử điện hạ, nhưng là tương lai Thanh Hàn chỉ có thê, đó chính là chủ nhân Phách Nguyệt, mệnh Thanh Hàn định trước thê, dù sông daig biển rộng, Thanh Hàn chỉ mong uống gáo nước.”


      Cự tuyệt ràng như thế làm cánh tay trong tay áo Thư Tuấn gắt gao nắm tại, tên Tiêu Thanh Hàn quá ràng, để bất cứ sĩ diện nào lại.


      “Thanh Hàn quốc sư tuyệt tình như vậy ư?” giọng nữ Mềm mại đáng vang lên, chỉ thấy Thư Dao đứng lên, tới bên cạnh Tiêu Thanh hàn, ngẩng mặt nhìn , thản nhiên duỗi ngón tay xinh đẹp, nhàng kéo khăn che mặt xuống, trong nháy mắt nghe được hồi tiếng hút khí. . . . . . Ngay cả Tiêu Cẩn Du nhìn mĩ nhân nhiều cũng khỏi sửng sốt chút. . . . . .

      Coverter: Ngocquynh520


      Edit: Hạ Tuyết Thiên

      Chương 131: Lạc hồn hoa


      Dưới khăn che là khuôn mặt tựa như Phù Dung, lông mày lá liễu, da thịt trắng như tuyết, sắc mặt nõn nà, đôi mắt đen quyến rũ lòng người, vừa hồn nhiên vừa mang theo mị, eo , đúng là xinh đẹp, quốc sắc thiên hương, chữ để hình dung vẻ đẹp của nàng là: mỹ, tuyệt mỹ. . . . . .

      Ánh mắt Tiêu Thanh hàn bẫn như thường, nhìn trước mắt mỹ nữ tuyệt sắc, chu sa giữa trán chàng đỏ tươi như máu, lại quay ra nhìn mọi người ngồi ở dưới, khóe miệng nhếch lên, “Công chúa, ngươi nhìn xuống dưới .”


      Nghe vậy, Thư Dao cũng quay đầu nhìn mọi người, ánh mắt có chút hiểu. Phía dưới có cái gì sao? Mọi người lại hấp ngụm khí lớn, hai gương mặt tuyệt mỹ, nam nữ, nhưng ai có mắt cũng thấy nam tử tuyệt đối đẹp hơn mấy phần so với , đẹp có thể là tuyệt mỹ, nhưng nam tử đẹp lại là tuyệt trần, nhất là hạt chu sa đỏ tươi kia, thiên hạ vô song.


      Mọi người ở đây lập tức hiểu ra ý tứ của quốc sư, ánh mắt nhìn về phía Thư Dao cũng trở nên bình thường.


      Đúng vậy. . Thế gian có ai sánh được với dung mạo xuất trần của thanh hàn quốc sư.


      Công chúa này cũng vậy, dù đẹp thế nào cũng lại thanh hàn quốc sư nửa phần!


      Tiêu Cẩn Du cúi đầu, bả vai ngừng lay động, khóe miệng chết sống mân lại cùng chỗ, là. . . . . . Quá buồn cười. . . . . . Cửu đệ của , ra lại đáng như vậy, lại cùng nữ nhân so dung mạo. Nhưng mà, ngẩng đầu nhìn Thư Dao vẫn biết cái gì. Tâm tình tốt. Hai huynh muội này dám có ý định với Thanh Hàn, biết tự lượng sức mình.


      Thư Tuấn trầm mặt, nhìn về phía Thư Dao như rơi vào trong sương mù, đông lạnh chốc lát, mới ôn hòa khẽ cười, sắc mặt thay đổi như thời tiết.


      “Ha ha, xem ra Thanh Hàn quốc sư rất chung tình với thê tử tương lai, chúng ta nên cưỡng cầu nữa, phải , hoàng muội?” Thư Dao nụ cười tái , nghe được lời của ca ca, nhìn lại khuôn măt khuynh quốc khuynh thành của Thanh Hàn quốc sư, nhất thời hiểu ra vì sao bảo mình nhìn xuống, ra là. . . . . . Tiêu Thanh Hàn lại làm nhục nàng như thế ư, nàng cắn môi, cúi đầu , ánh mắt lạnh như băng hàn thoáng qua, Tiêu Thanh Hàn, vốn ta còn muốn thả ngươi con đường sống , nhưng bây giờ là tự bản thân ngươi tìm đến.


      Tiêu Cẩn Du thấy khí đúng, vội vàng đứng lên, : “Được rồi, xin thái tử cùng công chúa điện hạ cần để ý quá mức, thê tử tương lai của Thanh Hàn rất quan trọng, liên quan đến an nguy thiên hạ, cho nên tất nhiên thể cưới công chúa điện hạ rồi, nhưng trẫm là hoàng đế Thiên Trạch, trẫm nhất định vì công chúa mà chọn lựa vị phò mã như ý.” Ngụ ý đúng hoàng đế cũng muốn cưới vị công chúa này làm vợ, dù sao đệ đệ muốn , làm hoàng đế như , càng thêm thể nào. . . . . . Nữ nhân này đẹp đẹp , mới vừa rồi bị cảm giác bóp cổ, muốn bị như thế nữa, hơn nữa cũng nhìn ra Thanh Hàn đối xử rất xa cách với đôi huynh đệ này, sợ là có tình khác. Đôi huynh muội này cực kỳ cổ quái! Chờ bọn họ , hỏi cho ràng mới được. . . . . .


      Hoàng đế như vậy, bọn họ còn có thể thêm cái gì nữa. Ca múa bắt đầu lần nữa, vũ nữ dưới đài dùng hết sức lắc lắc chiếc eo thon, lắc lắc thân thể, vũ kĩ xuất chúng, chẳng qua là đài mấy người lại có ý định thưởng thức. . . . . .


      “Ngươi cái gì? Cạn Ly Hoa. . . . . .” Bên trong ngự thư phòng truyền đến tiếng Tiêu Cẩn Du, lại ràng là thanh tức giận.


      “Đúng vậy, ” Tiêu Thanh Hàn gật đầu, tiếp tục : “Cạn Ly Hoa là An Hồn hoa trong truyền thuyết, nghe có thể làm người ta chết nguyên nhân.”


      Thấy sắc mặt Tiêu Cẩn Du có chút tốt, Tiêu Thanh Hàn lên tiếng an ủi, “Hoàng huynh cần phải lo lắng, loại này hoa mặc dù có thể khiến người ta chết có thuốc chữa, nhưng thời gian tương đối dài, nhanh năm, chậm ba năm, tiếp xúc , hai canh giờ có ảnh hưởng.”


      “À”. . . . . . Tiêu Cẩn Du xoa xoa mồ hôi lạnh đầu. Sau đó còn cố ý trợn mắt nhìn Tiêu Thanh Hàn cái, “Đệ còn để cho ta cưới nàng, đệ có phải hay muốn ta chết sớm hả?” quýnh lên, ngay cả từ trẫm cũng quên dùng.


      Tiêu Thanh Hàn lắc đầu, còn có chút ý định trêu .”Chết trong tay người đẹp, thành quỷ cũng phong lưu, đây phải câu hoàng huynh vẫn hay sao?” Tiêu Cẩn Du nghiêng đầu, lúc lâu sau mới tức giận quay đầu lại nhìn Thanh Hàn, mới phát Tiêu Thanh Hàn vẫn lạnh nhạt như cũ, cáu lên: “Đệ đệ khẩn trượng sao? Hai huynh muội này rốt cuộc đến Thiên Trạch làm gì, ngay cả loại Cạn Ly Hoa ác độc gì đó cũng dám mang đến. Ai biết phía sau còn có cái gì. . . . . .” Tiêu Thanh Hàn vuốt vuốt vòng tay Vân Long, Vân Long giống như có linh tính, phát ra màu sáng bạc. đương nhiên biết, nhưng là chỉ cần có Tiêu Thanh Hàn ở đây…….. Bất kể bọn họ muốn gì? cũng cho bọn họ bất cứ cơ hội nào. . . . . .



      Edit: Hạ Tuyết Thiên

      Chương 132 hoàng gia săn thú


      Ngày thứ hai, trời trong nắng ấm, gió mây trôi, khó được khí trời tốt như hôm nay, vài cơn gió thổi qua bên tai, mang theo nhàn nhạt mùi thơm cỏ xanh, luôn làm cho người ta mê say dứt.

      Hoàng cung săn thú, thanh thế to lớn, bãi săn ba dặm, gió thổi lọt qua được mấy ngàn tinh binh vây quanh, ngay cả ruồi cũng đừng mơ tưởng bay vào đây. Tiêu Cẩn Du thay bộ Long bào tôn quý bằng đồ áo giáp vàng, đứng ở trong đám người, khuôm mặt tà mị, mắt đào đung đưa, khóe môi khẽ nhếch, biểu tâm tình hôm nay của cực tốt. Tiêu Thanh Hàn thân bạch y nhiễm bui trần như cũ, mặt vô phong vô vũ ( biểu tình), vân đạm phong thanh (gió thổi mây trôi: lạnh nhạt), Lê Hân đứng ở bên tay phải của , y phục đen tựa như mực, cặp mắt mở , kiêu ngạo, bắt chéo hai tay trước ngực. Ba người ba màu sắc, ba vẻ mặt khác nhau, cùng chung vẻ cao lớn đẹp đẽ, giống như bức tường vững vàng bảo vệ cọng cây ngọn cỏ của Thiên Trạch từng, chỉ cần có ba người này ở đây, Thiên Trạch vĩnh viễn đứng đầu trong tam quốc.


      Thư Tuấn cùng Thư Dao mỗi người cỡi tuấn mã đến gần trước người Tiêu Cẩn Du, sau đó xuống ngựa, Thư Tuấn thi lễ, “Hoàng thượng, nghĩ tới khu vực săn bắn của quý quốc lại to lớn như thế này, chắc số lượng thú sắn đếm xuể!”


      Tiêu Cẩn Du nâng mặt, trả lời: “Rốt cuộc bên trong có cái gì, nếu như muốn biết, phiền thái tử điện hạ tự mình nhìn chút.”


      Thư Tuấn vừa nhìn về phía Tiêu Thanh Hàn, thấy thân tỳ vết bạch y khỏi trêu ghẹo : “Thanh Hàn quốc sư sao hôm nay lại mặc đồ như vậy, làm sao săn thú đây?”


      Tiêu Thanh Hàn cũng cười nhạt, như gió lên, về: “Thanh Hàn từ trước đến giờ chỉ nhìn, mà tự mình tham gia.”


      “À. . . . . . ra là như vậy, vậy là đáng tiếc.” Thư Tuấn nhìn Thư Dao ở sau lưng, có thâm ý khác . Thư Dao vẫn mang khăn che mặt, quần áo màu tím nhạt như đám mây cuối trời. Có thể thấy được bộ gạng mê người kia. Mắt to sáng ngời, lúc này lẳng lặng nhìn Tiêu Thanh Hàn, trong tròng mắt tình, khóe mắt hàm ý. Nhưng trong khí này lại xuất loại mùi vị mưu từ từ tản ra.


      Sợi tóc bên tai Tiêu Thanh Hàn theo gió nhàng bay lên, ngẫu nhiên vườn qua chu sa trước trán, bình tĩnh mà rực rỡ. Minh Phong mang theo Vân Tâm Nhược đứng ở bên, nhìn đám người ở giữa kia, bĩu môi.”Ngươi xem, cái kẻ dáng dấp giống như thư sinh kia là thái tử Nhan quốc, mà cái ả trùm khăn là công chúa. Bọn họ dám để ý đến Quốc sư. biết tự lượng sức mình.”


      Vân Tâm Nhược nhìn những người kia, mi tâm nhíu lại, nàng cảm giác có chút gì đó đúng. người thái tử và công chúa kia tựa như có loại lực lượng kỳ quái, nàng có thuật độc tâm, nên cảm nhận so với người bình thường mạnh hơn nhiều, nàng cảm giác sai, hai người kia người nhất định có đồ vật gì đó? Rốt cuộc là cái gì? Để cho nàng cảm giác như gặp nguy hiểm. . . . . .
      linhdiep17 thích bài này.

    3. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,086
      CHƯƠNG 163: LÀ NÀNG

      Edit: Met Culan


      Dịch Yên vào Kiền Lâm cung, nàng ngẩn đầu nhìn bảng hiệu lớn kia, tâm tư ngàn chuyển. Trong cung vốn chỉ có Hoàng hậu nương nương, được Hoàng thượng cực kỳ sủng ái, trong người lại mang long thai, tại đột nhiên nhiều thêm Nhược phi nương nương. Hơn nữa Hoàng thượng hề an bài cho nàng cung điện nào khác mà trực tiếp cho nàng ở tại tẩm cung của mình. Xem ra Nhược phi nương nương đối với Hoàng thượng, rất đặc biệt.

      Nhưng, đối với Hoàng hậu nương nương, đây tuyệt đối phải là chuyện tốt.

      Nàng đẩy cửa ra, vào chỉ thấy nơi bình phong có bóng dáng gầy của . gặp người tiến vào, quay đầu. Loảng xoảng tiếng, bồn gỗ trong tay Dịch Yên rơi mặt đất, tất cả đều là nước, thậm chí còn dính vào giày của nàng.

      " là ngươi?" Khuôn mặt bình tĩnh của Dịch Yên lần đầu tiên lộ ra rất nhiều cảm xúc ngoài ý muốn, nghi hoặc...

      Vân Tâm Nhược nhìn thấy nàng, cũng có vài phần tin, nàng xoa xoa mắt chút, ràng người trước mắt phải ảo giác, cũng có vài phần nghi hoặc.

      Nàng sao lại ở nơi này?

      Nàng sao lại ở trong này?

      Trong đầu các nàng đều đồng thời nhảy ra những lời này.

      "Vân Tâm Nhược."

      "Tri Hạ."

      Hai người đồng thời mở miệng, sau đó là khoảng im lặng.

      Tri Hạ, đúng, tại là Dịch yên đến trước mặt nàng, bùm tiếng quỳ mặt đất, khiến Vân tâm Nhược sửng sốt.

      " Đây là ta thiếu ngươi, lần trước ở Lạc Tình Nhai, ta thiếu ngươi." Dịch Yên có chút đau đớn, nàng vì đại tiểu thư làm nhiều việc sai trái, nghĩ còn có ngày có thể ở trước mặt tam tiểu thư nhận sai.

      Vân Tâm Nhược đỡ nàng, " cần, kỳ , có lẽ ta nên cám ơn ngươi." Nàng cười .

      Dịch Yên khó có thể hiểu lời này.

      " Nếu phải chuyện ở Lạc Tình Nhai lần trước, có lẽ Thanh Hàn phục hồi trí nhớ, như vậy ta và Thanh Hàn được như bây giờ ở cùng chỗ." Nàng lòng, mỗi chuyện dù là tốt hay xấu, nếu nhìn với góc độ khác, có lẽ thành chuyện tốt cũng chừng.

      Dịch Yên sửng sốt, thực ngờ nàng ấy như vậy, làm nàng cảm thấy áy náy cùng hối hận. Mà nàng đối với nữ tử trước mặt lại thêm vài phần kính nể. Trách được nam tử tuyệt trần nhưThanh Hàn quốc sư lại nàng như sinh mệnh. Nữ tử này quả thực quá mức bất đồng, khiến cho người ta thể thích. So sánh với đại tiểu thư, thực kém rất nhiều. Nghĩ đến Vân Thiển y, nàng lộ ra tia thương tâm, rất nhanh, nàng liền khôi phục lại bình thường, sau đó hạ mi.

      " Vân Tâm Nhược, à , quốc sư phu nhân, sao ngươi lại ở đây?''

      " Chuyện khó hết." Thanh thản nhiên của Vân Tâm Nhược giống như mây trắng trôi dạt, mang theo vài phần thảnh nhiên, lại giống như vũ bão, làm cho tâm Dịch Yên đau đớn.

      " Ta ?" Nàng lắc đầu, sau đó thần sắc có chút kinh dị," Trời ạ, Nhược phi, ngươi là Nhược phi Hoàng thượng mới sắc phong?"

      " phải." Vân Tâm Nhược thanh đạm trả lời, ngữ khí kiên định," Ta là phi của , ta chỉ là vợ của Thanh Hàn."

      " Vậy chuyện gì xảy ra?" Thoạt nhìn rất phức tạp,phu nhân quốc sư nghe phải là tam tiểu thư của bọn họ, mà là người của Đừng tộc. Như vậy cùng với Hoàng thượng Nhan quốc có quan hệ gì, sao lại vào nơi này, bị Hoàng đế phong Phi?

      " Tri Hạ, còn ngươi?" Vân Tâm Nhược biết chuyện của mình làm nàng suy nghĩ, kỳ chính nàng lúc này cũng thể suy nghĩ cẩn thận được. Lôi ca ca cố chấp, thực làm nàng vô năng vô lực.


      CHƯƠNG 164 THỰC PHONG PHI.


      "Ta còn là Tri Hạ, tại là Dịch Yên. Kỳ đây cũng vốn là tên của ta." Nàng hướng Vân Tâm Nhược cười cười, mang theo vài phần chua sót. Sau đó nàng đem toàn bộ chuyện của nàng cùng Vân Thiển Y cho Vân Tâm Nhược nghe.

      Dịch Yên nguyên gốc là người của Nhan quốc, đúng hơn, nàng là thứ nữ của gia đình phú thương Nhan quốc, từ mẫu thân mất sớm, mà phụ thân trọng nam khinh nữ lại quan tâm đến nàng. Khi nàng đến tuổi cập kê, lúc này đặt lên bàn cân mới thấy nàng có nhiều lợi ích, thế là đem nàng gả cho lão nam nhân hơn 60 tuổi. Dịch Yên sống chết chịu theo, đành phải nửa đêm trốn ra. Vì tránh né phụ thân nên nàng thân mình đến Thiên Trạch. Đói khổ lạnh lẽo, đường được Vân Thiển Y cứu, đem nàng từ Dịch Yên đổi tên thành Tri hạ. Đến khi nàng báo ơn ân tình cho Vân Thiển y xong mới trở lại Nhan quốc, cũng nguyện trở lại căn nhà kia, vì thế ở trong cung làm cung nữ, mà chủ tử đầu tiên nàng hầu hạ lại là Vân Tâm Nhược.

      Vân Tâm Nhược lúc này thể cảm thán, nhân duyên kỳ diệu. Ở Vân phủ, Tri Hạ luôn mang vẻ mặt bình tĩnh, nay lại gặp lại nàng ở Nhan quốc.

      " Dịch Yên." Vân Tâm Nhược gọi tên của nàng, có chút thất thần hỏi," Bên ngoài tại có chuyện gì xảy ra?"

      Dịch Yên tất nhiên biết nàng muốn hỏi cái gì? Nhưng lời của nàng biết có làm nàng ấy khó chịu hay ," Thiên Trạch bên kia có động tĩnh gì, tất cả đều bình thường."

      " sao?" Vân Tâm Nhược hạ mi mắt, vào bên trong, ngồi xuống long tháp, ánh sáng sáng ngời chiếu người nàng, lúc này khí xung quanh trầm tĩnh, nàng lại có chút chua xót.

      " Thanh Hàn, thực xin lỗi, ta lại khiến chàng lo lắng." Hai tròng mắt của nàng hạ xuống, đột nhiên rất muốn nằm trong vòng tay ấm áp của Tiêu Thanh Hàn, nàng nằm xuống, nhắm mắt, đem tất cả cay đắng nuốt vào bụng, bình tĩnh, kỳ mới là bình tĩnh.

      Chân Dịch Yên run lên, xoay người ra, nàng biết nữ tử này tại cần là im lặng.

      Trong Phượng Nghi cung, khí tràn ngập mùi thuốc.

      " Hoàng hậu nương nương, thuốc." tiểu cung nữ bưng lên chén thuốc. Đỗ Ngàn Lan máy móc cầm lấy bát uống, đắng, cực khổ uống thuốc. Nàng từ sợ uống thuốc, trước kia sinh bệnh, Lôi ca ca luôn dỗ nàng uống, tại chỉ có nàng mình bát thuốc cay đắng, nước mắt rơi xuống trong chén thuốc, ngờ nàng lại nuốt xuống nước mắt của chính mình.

      " Nương nương...." Tiểu cung nữ nhìn thấy cũng chua xót, đỏ hốc mắt. Hoàng hậu nương nương đáng thương, Hoàng thượng có người mới, liền quên Hoàng hậu nương nương, tại cũng quên tiểu Hoàng tử trong bụng nương nương. mấy ngày đến thăm nương nương cùng tiểu Hoàng tử.

      Đỗ Ngàn Lan buông bát, cung nữ đỡ nàng xuống gường, nàng vỗ về bụng mình. Đứa của nàng, bộ dáng về sau biết như thế nào. Mỗi lần nghĩ đến đây, nàng khó có thể bỏ qua đau lòng.

      Lôi ca, chàng thực vô tình như vậy sao? để ý tình cảm của chúng ta, còn có hoàng nhi của chúng ta?

      " nương nương......" Tiểu cung nữ muốn lại thôi. Nàng cực kỳ thích vị nương nương này, làm cao, đối với bọn hạ nhân lại tốt, quả thực là Hoàng hậu tốt, nhưng tại nàng bộ dạng này, bọn nô tài xem trong mắt đều đau lòng chết .

      " , chuyện gì?" Đỗ Ngàn Lan mỉm cười , nhưng nụ cười lại mang theo chua sót, mắt cũng mở ra.

      " Nương nương, Hoàng thượng chuẩn bị Hậu thiên phong Phi." Tiểu cung nữ cắn môi, vẫn quyết định .

      " ?" Trong lòng Đỗ Ngàn Lan căng thẳng, nàng cắn nát môi, máu chảy, lại có cảm giác đau.

      " Nương nương....." Tiểu cung nữ sắc mặt tái nhợt.

      " Bản cung có việc gì." Đỗ Ngàn Lan xua tay, thong thả tiêu sái đến trước cửa sổ, đẩy cửa ra, gió thổi vào, khiến màng sa mỏng ngừng lay động. Tay nàng gắt gao nắm lại, càng ngày càng gấp, đầu ngón tay trắng bệch.

      Sau đó, nàng cúi đầu, hai mắt lên tia khó dò.

      ----------------------

      Vào đêm. cực kỳ im lặng, Trong Kiền Lâm cung, ánh nến chiếu sáng, Vân Tâm Nhược ngồi chỗ rất lâu rồi, Dịch Yên ở cùng, nàng luôn im lặng, nhưng lại khiến cho người ta thể bỏ qua.

      "Trời tối rồi sao?" Nàng đột nhiên ngẩng đầu hỏi.

      Dịch Yên nhìn sắc trời, hồi đáp:" Đúng vậy, tối."

      Trời lại tối, mấy ngày, nàng luôn luôn chờ, chờ Thanh Hàn, nàng tin tưởng Thanh Hàn nhất định đến cứu nàng. Khóe môi nhếch lên, chút tươi cười hiển nhiên xuất mặt nàng.

      Cửa bị đẩy ra, nam tử vào, khuôn mặt bình tĩnh, khi nhìn nụ cười mặt , tâm nàng lại trầm xuống vài phần.

      Vân Tâm Nhược nhìn nam tử vừa đến, đứng dậy, đảo qua gương mặt .

      " Tiểu Nhược, nàng có gì muốn với ta sao?" Lôi Liệt đau đớn nhìn nàng. mấy ngày nay, đều là như thế, nàng lời nào , hề nhìn , rốt cuộc nàng coi thường đến mức nào.



      CHƯƠNG 165: BẮT BUỘC


      " cái gì?" Vân Tâm Nhược nhìn về phía , cười , lại mang theo vài phần mỏi mệt," Lôi ca ca, ngươi quên kiếp trước chúng ta có bộ dáng gì sao? tại ngươi khiến ta thành phi tử của ngươi, là làm nhục ta, lại làm nhục chính ngươi? Ngươi cho rằng ta nên chấp nhận sao?"

      Lôi Liệt thân thể chấn động, biết kiếp trước bọn họ là vợ chồng( về mặt pháp lý, chứ kiếp trước hai người chưa cưới nhau). Nhưng tại có nữ nhân khác, thậm chí có đứa . Như vậy đối với nàng, thực công bằng. Nhưng Ngàn Lan, là trách nhiệm mà thể bỏ qua. biết, thực xin lỗi nàng, thể cho nàng đầy đủ, nhưng cho dù là thế, cũng nghĩ buông tay. Cũng thể buông. Nếu có thể, tại nàng cũng ở đây.

      Hai tròng mắt của nàng mang theo lệ, ngừng hạ xuống," Lôi ca ca, nếu Bách Hoa Chương ngày đó ngươi có thể nhận ra ta, ngươi biết , ta vui mừng đến chết, nhưng ngươi quên ngày đó ngươi gì sao, có lẽ ngươi quên, nhưng ta vẫn quên."

      " Khi đó, ngươi ôm nàng, khi nàng hỏi ngươi có biết ta , ngươi đương nhiên biết ta. Cho dù sau này tìm về trí nhớ thế nào? nữ nhân ngươi chỉ , đó là Đỗ Ngàn Lan. Nữ nhân khác ngươi cũng thèm liếc mắt cái. qua thủy chung là qua. Lôi ca ca, qua thủy chung cũng là qua, ngươi thực nhớ sao?"

      " Nàng khi đó, ......." Lôi Liệt nghe mà sắc mặt tái nhợt, đương nhiên nhớ những lời này, nhưng tại mỗi lần nhớ lại là lần đau. Nàng lúc ấy phải rồi sao, như thế nào lại biết?

      " Khi đó ta , ngay tại bức tường bên cạnh, Lôi ca ca, các ngươi rồi, ngươi cũng biết, ta cái gì sao?" Nàng nhìn con ngươi đau đớn của Lôi Liệt, chậm rãi .

      Lôi Liệt đờ đẫn lắc đầu, đau đớn kịch liệt thôi. Khi đó chỉ lo cho Đỗ Ngàn Lan, căn bản chú ý đến nàng. đáng chết, đáng chết.

      Vân Tâm Nhực ngừng nước mắt, nhìn :" Lôi ca ca, nhân sinh thể lại lựa chọn lần nữa, mặc kệ là đúng hay sai. Tất nhiên ra quyết định như vậy, ngươi nên thừa nhận kết quả của nó. Nếu có ngày, ngươi nghĩ đến mọi chuyện, như vậy cũng xin ngươi cười mà qua ."

      " Tiểu Nhược, ta...." Lôi Liệt nghĩ giải thích, cuối cùng lại được gì, bởi vì có lời nào để . nhưng để buông tha, nhìn nàng ôm ấp người khác, chịu nổi, bằng đao giết . Trước kia quên, nàng mới có thể gả cho người khác, tại tất cả đều nhớ, như thế nào có thể đem nữ tử hơn sinh mệnh đẩy . ích kỷ cũng tốt, ti bỉ cũng được. nàng, nàng là tiểu Nhược của , là tiểu Nhược dùng cả sinh mệnh để .

      " Tiểu Nhược, nàng thể trách ta, là do ta trúng Vong tình thủy." có chút thống khổ mở miệng.

      " Quên người mình , sau đó thương nữ nhân khác ngay từ cái nhìn đầu tiên đúng ?" Vân Tâm Nhược đánh gãy lời .

      " Sao nàng biết?" Nàng sao lại biết việc này.

      " Lôi ca ca, ngươi biết sao? Thanh Hàn cũng từng uống qua Vong tình thủy, cũng quên ta...nhưng người khác. Lôi ca ca, vì sao còn muốn như vây?" vân Tâm Nhược giống như thào, có chút thất thần

      Ngực Lôi Liệt lại đau đớn, hất tay áo:" Nàng cần nhiều lời, nàng hận ta cũng tốt, oán ta cũng thế, ta chỉ muốn cho nàng, ngày mai nàng trở thành phi tử của ta. Nàng yên tâm, cho dù Tiêu Thanh Hàn đến đây, mọi chuyện cũng trễ rồi."
      linhdiep17 thích bài này.

    4. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,541
      xì..........ích kĩ còn biện luận........,.:pheo:...khinh bi cho chết chìm a.........:buc:...........
      Met Culan thích bài này.

    5. Hoa Tử Khúc

      Hoa Tử Khúc Member

      Bài viết:
      22
      Được thích:
      19
      Lôi...aaaaa tiếp chiu..:046::yoyo28: daḿ bỏ em bé này....:yoyo61:dám ngược Nhược tỷ này.....aaa:yoyo64::fromabove:
      Met Culanlinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :