1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành (189/225c) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 73: Mạnh mẽ bỏ chồng

      Phía tây nam thành Kỳ Dương, hướng về phía ngã tư đường.

      Con đường này ở trong thành Kỳ Dương coi là phồn hoa, dòng người lại lại đa số đều là dân chúng bình thường, ít có người mặc quần áo sang trọng như tiểu thư công tử nhà giàu. Nằm ở giữa con đường này, là cửa hàng son phấn tên gọi “Nữ Nhi Hương”. Cửa hàng này, chính là cửa hàng mà Thủy Lung giao cho dì Vệ.

      Lúc này, cửa hàng Nữ Nhi Hương được mở, bên trong dường như có người tranh luận chuyện gì đó.

      “Ngươi coi kỹ lại , cửa hàng này nếu được trang trí lại nhìn cũng rất được, son phấn đều có sẵn, tại sao chỉ có giá năm trăm lượng bạc?” Điền Bích Tương chuyện rất kích động, có thể nhìn thấy nước miêng văng tứ tung. dùng cả hai tay chỉ xung quanh, liên tục : “Huống chi, cửa hàng này là do hoàng thượng ban thưởng, có lây dính long khí nha.”

      Đối diện nam nhân trung niên mặt khâm bào (*), hai tay áo rộng rãi, đầu đội phương hợp mão (**). Vừa nhìn người này liền biết thương nhân, khắp người đều là mùi vị của đồng tiền. nghe Điền Bích Tương vậy, đáy mắt lên chút hèn mọn, nhanh chậm : “Đúng là dính long khí, bên kia còn có con ác mẫu long khí nữa. Ngươi nhìn lại , trừ ta ra còn có người chịu mua cửa hàng này sao?”

      (*)

      (**)



      Điền Bích Tương cắn răng lắc đầu: “ được, năm trăm lượng vẫn còn quá ít, được.”

      Nam nhân trung niên thấy dáng vẻ của giống làm bộ, nghi ngờ thiếu tiền, thầm nghĩ: Tên rách nát này cũng rất tinh mắt. Cửa hàng này đương nhiên dưới năm trăm lượng, dù có nhiều hơn cũng rất đáng giá, chỉ là gian dối phải người làm ăn, đương nhiên đem ra.

      “Như vậy , dù sao chúng ta cũng quen biết nhau lúc, ta chỉ có trả thêm năm mươi lượng.” Nam nhân trung niên hỏi.

      “Phi.” Điền Bích Tương đứng bên cạnh phun nước miếng: “Năm mươi lượng? Ngươi cũng biết ngượng còn dám trả thêm. Tám trăm lượng, sao cũng phải là tám trăm lượng, tám trăm lượng ta mới bán.”

      Nam nhân trung niên cười lạnh: “Điền Bích Tương, ngươi đừng có hiểu lầm. tại, ngươi xin ta mua, cũng phải tax in ngươi bán. Nếu ngươi chịu đem cửa hàng bán, sợ là ngay cả tiền ăn cơm cũng có.

      Sắc mặt Điền Bích Tương lúc xanh lúc trắng, cắn răng lời nào.

      “Ta nghe vợ của ngươi rất khôn khéo, nịnh bợ được quận chúa Hoa Dương, người ta ở trong phủ quận chúa sành ăn sành uống, bỏ mình ngươi ở lại đây làm công việc của đàn bà, đáng thương đáng thương ah.” Nam nhân trung niên vẫn như cũ đả kích .

      “Đủ rồi!” Điền Bích Tương tức giận dùng tay đấm vào cái bàn bên cạnh đấm: “Đừng nhắc tới con đàn bà có lòng dạ rắn rết đó, bảy trăm năm mươi lượng, đây là giá thấp nhất, thể ít hơn được nữa.”

      “Năm mươi lượng, ngươi cũng biết ngượng giảm?” Nam nhân trung niên đem lời của khi nãy quăng lại trả cho , sau đó : “Sáu trăm lượng, nhiều nhất là sáu trăm lượng, nếu ngươi bán, ta liền .”

      “Bảy trăm ba mươi lượng…” Điền Bích Tương vẫn buông tha, có thể thêm lượng đỡ lượng.

      Nam nhân trung niên cười lạnh, xoay người chuẩn bị rời .

      “Ôi chao, chờ chút, bảy trăm lượng, bảy trăm lượng là được.” Điền Bích Tương đâu thể để cho rời .

      là đàn ông, con trai của – Điền Vân Hoảng cũng là đàn ông, hai người đàn ông đều biết làm công việc nhà, càng biết nấu nướng. Mấy ngày nay, bọn họ đều ăn cơm ngoài tiệm, bao lâu bạc trong nhà cũng xài hết. nếu kiếm được bạc, chừng bọn họ phải ra đầu đường làm ăn xin.

      Có lẽ có người hỏi, phải các ngươi có cửa hàng son phấn hay sao? Vì sao ngay cả chút tiền cũng có?

      Nhưng Điền Bích Tương và Điền Vân Hoảng đều là người biết làm việc, đối với cửa hàng và các loại son đều biết gì. Hơn nữa, tính cách của Điền Bích Tương ở Lạc Dạng Nhai được truyền khắp nơi, ai cũng biết quá khứ của , cờ bạc là tính mạng của , nào nguyện ý mua đồ từ .

      Điền Vân Hoảng còn tốt hơn rất nhiều, bởi vì từng là cậu ấm ăn chơi, mặc dù biết về son phấn của con nhưng gặp qua ít, nhưng là cậu ấm quần áo lụa là, có năng khiếu buôn bán, lại rất sĩ diện, muốn làm người đàn ông buôn bán son phấn của nữ giới.

      “Cha quên , đừng bán tiệm.” Điền Vân Hoảng từ bên trong vén rèm ra.

      vừa lên tiếng, trong lòng nam nhân trung niên khẩn trương hồi. Mọi chuyện đều rất tốt, ngàn vạn lần đừng để cho tiểu tử phá hỏng.

      “Xú tiểu tử, ngươi cái gì? bán chúng ta ăn cái gì, uống cái gì?” Điền Bích Tương nhịn được .

      Điền Vân Hoảng : “Hay là chờ mẹ trở về, chúng ta…”

      chưa hết câu bị Điền Bích Tương giận dữ cắt ngang: “Mẹ? Người mẹ tốt của ngươi tại ở trong phủ quận chúa ăn no uống say, đâu có lòng dạ nào nghĩ đến chúng ta, cái loại đàn bà lòng dạ như rắn độc kia, ngươi cũng đừng gọi ả là mẹ.”

      Vẻ mặt của Điền Vân Hoảng có chút khó coi, mím môi cái : “Nhưng mà, cha, cửa hàng này là do quận chúa ban cho mẹ, nếu bán , như vậy nể mặt quận chúa.”

      Điền Bích Tương nghe vậy, đáy mắt thoáng qua chút hoảng sợ, do dự lát.

      Nam nhân trung niên làm sao có thể để con vịt sắp tới miệng bay , cố gắng làm bộ làm tịch chủ động mở miệng: “Nếu quận chúa đem cửa hàng ban cho các ngươi, như vậy nó chính là của các ngươi, có giữ lại hay chỉ do các ngươi có quyền quyết định. Huống hồ, quận chúa có nhà lớn nghiệp lớn, làm sao còn để mắt tới cửa tiệm này?”

      “Thế này , chúng ta mỗi bên nhường bước , sáu trăm năm mươi lượng, sáu trăm năm mươi lượng, ta đem cửa tiệm của ngươi mua luôn.”

      Điền Bích Tương bị thuyết phục: “Sáu trăm tám mươi lượng, thêm ba mươi lượng nữa, sáu trăm tám mươi lượng, ta liền bán.”

      “Được, được.” Bộ dạng nam nhân trung niên kia vô cùng đắc ý, móc ngân phiếu từ trong lòng ngực ra, đối với Điền Bích Tương : “Khế đất đâu?”

      Điền Bích Tương hướng tay về phía Điền Vân Hoảng : “Lấy giấy khế đất ra đây.”

      Giấy khế đất vẫn bị dì Vệ giữ trong tay. Điền Bích Tương hoàn toàn biết dì Vệ để ở chỗ nào. Nhưng dì Vệ có thể kiên quyết giấu Điền Bích Tương nhưng thể giấu giếm con trai.

      Mặc kệ là khế đất hay là ngân lượng cất giấu riêng bà đều cho con trai Điền Vân Hoảng biết, còn đặc biệt dặn dò , đây là của để dành cho sau này cưới vợ.

      Chỉ là dì Vệ ngờ rằng, tiền riêng bà cất giấu để sau này con trai cưới vợ, bị con trai lấy ra trả tiền ăn uống, sau cùng ngay cả khế đất cũng buông tha, cũng đem ra bán luôn.

      Nhưng tại, Điền Vân Hoảng có chút do dự: “Cha, mẹ bỏ chúng ta. chừng rất nhanh mẹ về, đến khi đó mẹ đem cửa hàng kinh doanh tốt, mấy trăm lượng cũng có thể kiếm được.”

      nhảm cái gì đó!” Hôm nay, Điền Bích Tương vô cùng ngứa mắt dì Vệ, ngay cả nhìn đứa con này cũng phát ghét. Nhưng khế đất ở trong tay con trai, cho nên giọng khuyên bảo: “Ngươi là đại trượng phu, lẽ cả đời này ngươi muốn trấn thủ ở cái cửa hàng son phấn này sao? Bây giờ đem cửa hàng bán lấy ngân lượng, chúng ta có thể làm chuyện mà người đàn ông chân chính nên làm, khiến bạc cuồn cuộn chảy vào túi mình.”

      Điền Vân Hoảng có chút chịu đựng được, mấy ngày nay ăn ít củ ấu, nhưng cũng thay đổi được tính cách công tử. Lúc này nghe Điền Bích Tương như vậy, lòng dạ nhìn được khẽ động.

      Đương nhiên, cũng muốn làm ổ cả đời trong cửa hàng son phấn này rồi.

      “Vâng.”

      Điền Vân Hoảng gật đầu, móc khế đất từ trong tay áo ra.

      mặt nam nhân trung niên nhịn được nở nụ cười, ở trước mặt cha con Điền Bích Tương móc ngân phiếu ra đếm: “Sáu trăm tám mươi lượng, phần cũng thiếu.”

      Hai mắt của Điền Bích Tương liền nhìn chằm chằm ngân phiếu.

      Từ sau khi bị đuổi ra khỏi phủ quận chúa, vẫn chưa từng nhìn thấy nhiều ngân phiếu như vậy.

      “…” đưa tay về phía nam nhân trung niên.

      Nam nhân trung niên nhìn về phía khế đất trong tay Điền Vân Hoảng.

      Điền Bích Vân vừa đưa ra quyết định lại chần chừ, đưa khế đất trong tay cho nam nhân trung niên.

      “Dừng tay!” tiếng thét thê lương chói tai vang lên, đem cuộc giao dịch giữa ba người cắt đứt.

      Nam nhân trung niên thầm mắng tiếng, liền muốn đưa tay đoạt khế đất, đem cuộc giao dịch này kết thúc. Nhưng còn chưa đụng tới khế đất, tay bị cục đá đánh trúng, đau đến mức kêu rên tiếng, quay đầu nhìn chằm chằm người phá hư chuyện của .

      TRong tầm mắt, có mấy người từ ngoài cửa vào, những người đó ai khác chính là Thủy Lung, Mộc Tuyết và dì Vệ.

      Các nàng đến đây được lúc, cũng đem cuộc đối thoại của những người ở bên trong nghe hết, khiến cho bọn họ đều hiểu .

      Nam nhân trung niên ngờ Thủy Lung đến chỗ này, ánh mắt tức giận liền biến thành kinh sợ, vội vã thu hồi ánh mắt, đem hai tay giấu vào trong tay áo, quỳ lạy Thủy Lung: “Tiểu dân gặp qua quận chúa Hoa Dương.”

      Bình thường, nếu phải là tình huống đặc biệt, dân chúng cần quỳ lạy những quý nhân này. Nhưng nam nhân trung niên kia biết được mục đích của Thủy Lung đến đây, nên rất sợ chọc giận nàng, do vậy chính mình trở thành kẻ chết oan, cho nên mới cẩn thận như vậy.

      Thủy Lung để cho đứng dậy, thẳng vào trong cửa hàng, liếc mắt nhìn cái liền phát ra cửa hàng này được bài trí rất ngăn nắp, cũng có khuông có dạng lắm, có khả năng hấp dẫn lòng thích của con , có thể thấy dì Vệ cũng là người có chút đầu óc kinh doanh.

      Nàng đem hoàn cảnh xung quanh nhìn lần, sau đó đem ánh mắt dời về phía bọn người Điền Bích Tương, thấy Điền Bích Tương, Điền Vân Hoảng cũng như nam nhân trung kia quỳ mọp dưới mặt đất, cả người run lẩy bẩy.

      Dì Vệ cắn môi, cắn đến mức môi bị chảy máu cũng biết, nước mắt trong hốc mắt lại dâng trào, nhưng hề rơi xuống. Nàng nhìn chằm chằm vào Điền Bích Tương, ánh mắt tức giận cũng có oán hận, chỉ còn lại tuyệt vọng và uể oải.

      “Điền Bích Tương, nửa đời của ta đều bồi thường ngươi, khiến ta đủ mệt rồi.”

      Điền Bích Tương ngẩng đầu nhìn dì Vệ, đáy mắt lên kinh diễm. Thấy dáng vẻ này của bà, cảm thấy có chút hoảng hốt. Lời mắng chửi trong miệng cũng khó thốt nên lời, nhưng lại cam lòng yếu thế : “Cái gì gọi là bồi thường cho ta? Từ trước tới nay, ta có bao khi nào làm chuyện có lỗi với ngươi sao? Ngược lại là ngươi, ỷ vào chính mình quản lí tiền bạc, luôn hô to gọi với ta, coi ta giống như nô tài mà sai bảo, ngươi hề có đức phẩm của người vợ.”

      Dì Vệ bị như vậy, thân thể khẽ run lên, thanh cũng trở nên bén nhọn: “Ngươi cho rằng ta biết gì hết à? Năm đó là ngươi mưu phá thân ta, làm cho thanh danh của ta mất sạch, bị cha ghét bỏ, cuối cùng thể gả cho ngươi, tên công tử quần là áo lụa chỉ biết ăn chơi!”

      Sắc mặt Điền Bích Tương trắng bệch, tiếp theo liền đỏ lên: “Ngươi đừng có ngậm máu phun người!”

      Nhưng người có mặt nhìn thấy vẻ mặt của , đủ biết lời dì Vệ hay giả.

      ra, hai người từng có ân oán như thế.

      “Nhiều năm qua, ta coi như cái gì cũng biết. Mỗi khi cãi nhau, ngươi đều sỉ nhục ta như vậy, thấy ta khó chịu ngươi lại vừa ý, nhưng ngươi lại biết người chịu nhục chính là ngươi mà thôi.” Dì Vệ giơ tay lên lau nước mắt, từ trong tay áo lấy ra tờ giấy hưu phu (*) được chuẩn bị trước, hề do dự : “Từ giờ trở , chúng ta ân đoạn nghĩa tuyêt, chỉ cầu về sau, cả đời qua lại với nhau.”

      (*) Bỏ chồng.

      “Cái gì?” Điền Bích Tương quýnh đít, mặc kệ mọi thứ, từ dưới đất bật dậy, độc ác trừng mắt nhìn dì Vệ: “Ngươi đừng có mơ tưởng hão huyền, lão tử bỏ ngươi, ngươi cũng đừng mơ bỏ , càng đừng hòng vứt bỏ lão tử, để bản thân sống sung sướng.”

      Dì Vệ nghe như vậy, ngay cả cảm xúc đau lòng cũng mất sạch, chỉ còn lại mệt mỏi.

      Đến giờ phút này, người đàn ông từng là chồng bà, trong đầu chỉ nghĩ đến cuộc sống sung túc giàu có, căn bản chút tình cảm lưu luyến gì với nàng. muốn giữ bà lại chỉ vì muốn liều mạng quấn lấy bà, khiến cho bà vĩnh viễn được sống bình an.

      “Đời trước ta mắc nợ ngươi hay sao.” Dì Vệ nở nụ cười, ánh mắt uể oải lại lạnh lùng.

      Bà vì người đàn ông này mà chịu khổ nửa đời, khóc nửa đời, kết quả ngay cả hận mà cũng lười hận.

      “Ngươi cũng rất tự mình hiểu mình.” Điền Bích Tương lạnh lùng .

      Ánh mắt ngừng đánh giá dì Vệ, trong lòng khỏi nghĩ: Quả nhiên là ở phủ quận chúa ăn hương uống lạt, bằng tại sao lại trở nên đẹp ra như vậy. Dáng vẻ sạch thanh cao, rất chọc ghẹo lòng người. Thôi được, niệm tình hôm nay ngươi biến thành mĩ nữ, ta bỏ qua cho ngươi lần, chờ lên giường dạy dỗ ngươi sau.

      (Ngữ: hơn cả cầm thú.)

      Nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn dì Vệ cũng dần dần trở nên phóng đãng.

      Dì Vệ bị nhìn đến phát tởm, chuyển mắt thèm nhìn vào nữa, cầm hưu thư trong tay đưa cho Thủy Lung: “Phu quân của tiện phụ chính là Điền Bích Tương, thái độ làm người có đạo đức, thích đánh cờ bạc như mạng sống, liên tục trộm cắp tài sản, còn đánh đập vợ con, đem vợ bán. Người vô tình vô nghĩa, vô tài vô đức, tiện phụ nguyện bỏ!”

      Bà hướng về phía Thủy Lung quỳ xuống, trán nặng nề đập xuống đất, : “Cầu xin quận chúa Hoa Dương vì tiện phụ làm chứng, giúp cho tiện phụ đạt được nguyện vọng.”

      Những lời ấy, dì Vệ đọc lại từng chữ từng chữ, khiến người ta nghe được rất ràng.

      Thủy Lung nhận hưu thư từ tay dì Vệ, quét mắt nhìn chữ viết trong tờ hưu thư, phát bên trong có nửa câu chỉ ra lỗi lầm của Điền Bích Tương, dì Vệ nửa đời của bà đều thường cho , lời này quả thực tính là xạo.

      “Đúng.” Thủy Lung .

      Mộc Tuyết liền đem hộp mực đỏ chuẩn bị từ sớm ra, dự định để dì Vệ và Điền Bích Tương in dấu tay.

      Dì Vệ đương nhiên chút do dự in dấu tay, nhưng vẻ mặt Điền Bích Tương hoàn toàn hoảng hốt. Đến khi Mộc Tuyết đem mực và tờ hưu thư đưa tới trước mặt , mới hoàn hồn, nét mặt giận dữ : “Bỏ chồng? Đúng là chuyện cười mà! Từ xưa tới nay, chưa từng có chuyện bỏ chồng, ngươi đừng hòng mơ tưởng.”

      “Có.” Dì Vệ đứng thẳng người, trừng mắt nhìn Điền Bích Tương.

      “Xưa có Trào Phượng quốc, trai trong hoàng tộc đều có quyền kế thừa ngai vị, dưới cả nước nam có thể bỏ vợ, nữ có thể bỏ chồng.”

      (Ngữ: Trào Phượng quốc lẽ do người xuyên thành lập?)

      “Nay có ngõa thứ, biết chồng mình phong lưu thành tính, phẩm đức tốt, trước mặt mọi người nguyện bỏ chồng hủy hôn.”

      Dì Vệ vì chuyện ngày hôm nay, ràng bà bỏ ra rất nhiều thời gian, bằng có khả năng chuyện rành mạch như vậy, hiểu rất nhiều.

      Điền Bích Tương rống giận: “Trào Phượng quốc là thứ quỷ gì, ta biết. Cái gì ngõa thứ? Còn phải người ngoại bang? Cũng phải Tây Lăng quốc, Tây Lăng quốc chưa từng có quy củ này!”

      “Quy cũ là do người đặt.” Thủy Lung lên tiếng.

      Nàng vừa lên tiếng, cục diện liền lạnh xuống.

      “In dấu tay.” Thủy Lung nhìn Điền Bích Tương.

      Điền Bích Tương liếc mắt nhìn nàng, liền bị ánh mắt của nàng hù sợ, nhưng lại cố chấp chịu ấn dấu tay xuống.

      Nếu ấn ngón tay này xuống, ta mất hết tất cả, có đàn bà, có tiền, cái này phải muốn mạng ta hay sao?

      Điền Bích Tương nghĩ như vậy, quyết định mặc kệ ra sao cũng ấn dấu tay.

      “Hèn nhát!” Dì Vệ mắng.

      ra, Điền Bích Tương thất thần trong chốc lát, lại đem lời trong lòng mình suy nghĩ thầm ra.

      Ánh mắt Mộc Tuyết nhìn tràn đầy lạnh lùng và chán ghét.

      Vì bản thân nàng cũng là nữ giới, đối với nam nhân như Điền Bích Tương, đều chán ghét.

      Sắc mặt Điền Bích Tương tái mét: “ ấn. Mặc kệ ngươi gì ta cũng ấn.”

      “Chặt ngón tay của ngươi, ngươi cũng ấn?” Thủy Lung giọng hỏi.

      Thân mình Điền Bích Tương run lên, kinh hoảng trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi… ngươi…” nghiếng răng, liên tục lắc đầu, chịu ấn dấu tay.

      Thủy Lung tiến lên bước, trong tay hàn quang chợt lóe, thanh chủy thủ biết lấy ra từ lâu, nháy mắt liền xẹt qua ngón tay cái của Điền Bích Tương.

      “A!!!!!!!!!” Điền Bích Tương gào thét như heo bị thọc tiết.

      Thủy Lung thản nhiên cầm ngón tay vừa bị chặt đứt, chấm vào mực đỏ, sau khi ấn vào tờ hưu thư, liền đem ngón tay cái đó vứt về phía Điền Bích Tương.

      màn này rơi vào trong mắt Điền Bích Tương và nam nhân trung niên kia, khiến bọn họ sợ đến mức dám thở ra, sắc mặt trắng bệch.

      “Ngươi, ngươi dám lạm dụng tư hình, như vậy là ép buộc!” Điền Bích Tương điên cuồng gào thét: “Cho dù ngươi có làm chứng cũng có tác dụng, bọn ta kết hôn là do trưởng bối hai bên chứng kiến, chỉ dựa vào ngươi mà đòi làm chứng bỏ chồng, đều vô dụng, vô dụng!”

      Thủy Lung để ý tới , nhìn về phía dì Vệ : “Các ngươi còn quan hệ gì, nếu còn tới cửa hàng gây rối, báo quan phủ đến bắt là được.”

      “Vâng.” Dì Vệ biết Điền Bích Tương rất có lí, lại nhìn sắc mặt của Thủy Lung, khỏi tin lời nàng hơn.

      Thủy Lung liếc mắt nhìn Mộc Tuyết cái, xoay người rời khỏi cửa hàng son phấn.

      Ngoài cửa hàng son phấn còn có hai thị vệ đứng canh giữ, để đề phòng dì Vệ có tình huống bất trắc.

      Dọc đường về Mộc Tuyết giọng hỏi: “Trước kia Lung tỷ tỷ thích dì Vệ, vì sao lại giúp bà ấy?”

      “Báo vẫn là báo, ngựa lại về ngựa.” Thủy Lung nhìn nàng cười khẽ: “Có câu ngạn ngữ là trộm cũng có đạo.”

      Mộc Tuyết vẫn hiểu lời của nàng.

      Thủy Lung : “Bà ta giúp ta tìm được thứ ta cần, ta giúp bà ta giải quyết chuyện phiền phức, cả hai bên đều còn nợ nần gì nhau.”

      Mộc Tuyết : “Cái này chính là ý , sau này Điền Bích Tương có ra sao, Lung tỷ tỷ cũng xen vào nữa.”

      Thủy Lung chút do dự gật đầu.

      Đúng là sảng khoái.

      Mộc Tuyết lại hiểu biết thêm tính cách của Thủy Lung chút.

      Sau khi hai người trở về phủ quận chúa, Thủy Lung liền sai người đem hưu thư đưa tới phủ Lâm Khanh Hầu và Điền phủ, để hai nhà xem qua. Cũng chỉ là xem qua thôi, chuyện xảy ra như thế này, bọn họ muốn thay đổi cũng được.

      Đương gia của hai nhà nhìn thấy tờ hưu thư này sắc mặt của bọn họ đẹp chút nào.

      Theo lí mà , chuyện dì Vệ – Vệ Băng Tuyền bỏ chồng, mặt mũi người nhà Lâm Khang Hầu cũng đẹp ra chút. Nhưng cũng chỉ là đẹp mặt mũi thôi, đối với chúng nữ tử trong khuê phòng của phủ Lâm Khang Hầu mà , bọn họ cực kì hận Thủy Lung, cũng rất hận Vệ Băng Tuyền.

      “Vì sao Vệ Băng Tuyền lại sáp vô chơi chung với Thủy Lung, còn gây ra chuyện tài trời như thế này?” Ở phòng lớn của phủ Khang Lâm Hầu, Nghiêm thị vui hỏi đại tử Vệ gia: “Bỏ chồng? Đây là chuyện mà nữ nhân nên làm sao? Chuyện này nếu bị truyền ra ngoài, người khác chắc chắn cho nữ tử nhà họ Vệ chúng ta đều là cọp cái, đanh đá chua ngoa, sau này ai còn dám lấy?”

      Vệ Hương Hao : “Đây đều là chuyện xảy ra, tính cách của Bạch Thủy Lung như thế nào? Kỳ Dương thành ai mà chả biết. Chỉ cần hoàng thượng còn cưng chiều nàng, chúng ta thể làm gì nàng ta.”

      Nghiêm thị lạnh giọng : “ phải chỉ nữ tử biết đánh trận thôi sao? Nữ tử nên dịu dàng, rụt rè, biết ở nhà giúp chồng dạy con, làm sao có thể xuất đầu lộ diện, vả lại còn giết người như ngóe.”

      (Ngữ: hèn chi cả đời các ngươi cũng được làm nữ chính =:)

      “Ngươi biết cái gì?” Vệ Hương Hạo : “Năm đó ngoại bang tới thăm, tổ chức cuộc so tài thiếu niên, toàn bộ thiếu niên trong thành Kỳ Dương đều bị đánh bại liên tiếp, giờ phút cuối cùng, Bạch Thủy Lung lên đài mới đem bọn ngoại bang kia đánh bại hết, lần hành động liền đoạt được chức vị quán quân. chỉ bảo toàn được mặt mũi của Tây Lăng quốc, còn thắng được tình hữu nghị của ngoại bang, hậu duệ quý tộc của ngoại bang cực kì thích và sùng bái Thủy Lung.”

      “Tuy rằng trong thành Kỳ Dương, danh tiếng của Bạch Thủy Lung được hay ho, nhưng người ngoại bang biết, đa số đều cho rằng Bạch Thủy Lung là nữ tử có tài, so với hung tàng của nàng, bọn họ coi trọng tài hoa của nàng ấy hơn.”

      Vệ Hương Hao thấy vẻ mặt ù ù cạc cạc của Nghiêm thị, liền biết bà hiểu ý tứ trong lời của mình, trong lòng khỏi nghĩ: Đàn bà trong nhà chính là đàn bà, ngoại trừ ở nhà giúp chồng dạy con, những chuyện khác cần tới, ta chuyện chính với bà ta làm cái gì, chút chính cũng biết.

      Bạch Thủy Lung tuy là hung tàn, cổ quái; nhưng lại có hùng tài võ lược như nam tử, khiến người ta khâm phục.

      “Cái này liên quan đến danh tiếng của quốc gia… Thôi, có ngươi cũng hiểu.” Vệ Hương Hạo thấy nét mặt nghi ngờ của Nghiêm thị liền tiếp, cuối cùng : “Tóm lại, chỉ cần Bạch Thủy Lung gây ra chuyện quá đáng, hoàng thượng vứt bỏ nàng ta.”

      Nghiêm thị cau chặt chân mày: “Ta hiểu những chuyện này, nhưng ta biết hành vi lần này của nàng khiến danh tiếng của nữ nhi của ta bị tổn hại, ta làm sao có thể nuốt trôi cơn tức này?”

      Vệ Hương Hạo cảnh cáo bà: “Lão thái thái cũng chưa gì, ngươi đừng có làm ẩu, nếu …”

      “Yên tâm.” Nghiêm thị cười nhạt.

      Món nợ này, bà nhớ kĩ. Sớm muộn cũng có ngày bà đem nó trả lại cho Bạch Thủy Lung, nhưng phải tại.

      Cộng thêm phản ứng bên kia của Điền gia, so với bên phủ Khang Lâm Hầu, ra phản ứng của bọn họ hơn rất nhiều.

      Lão thái gia nhà Điền gia đem lời : “Đem tên của Điền Bích Tương xóa khỏi gia phả Điền gia, sau đó coi như Điền gia có người này, ai cũng được tìm Bạch Thủy Lung gây phiền phức, nếu ai dám , liền tự mình cút khỏi Điền gia.”

      Những lời này của ra, dưới Điền gia có ai dám ý kiến.

      Dù sao so với thân phận của Thủy Lung, Điền gia bọn họ đủ thực lực, huống chi trong hưu thư có ghi mọi chuyện Điền Bích Tương làm, ngay cả bọn họ cũng nhịn được cảm thấy xấu hổ và ghê tởm, còn mặt mũi đâu nữa mà tìm Bạch Thủy Lung gây rối, lí lẽ.

      Chuyện dì Vệ bỏ chồng, gia đình hai bên đều lựa chọn thầm chịu đựng, có bất cứ hành động kích động nào. Nhưng rất nhanh, trong thành Kỳ Dương truyền ra tin tức, phiên bản truyền ra cũng giống nhau. Nhưng biết có phải tạo thành vòng tuần hoàn ác tính hay , rất nhiều người biết , tự cho rằng chuyện này là do Thủy Lung giở trò quỷ, làm ầm ĩ khiến người ta yên tâm.

      Khi những lời này truyền vào tai Thủy Lung, nàng thản nhiên cười tiếng, nhưng người nào đó trốn trong góc tối nghe được, lại thể nào bình tĩnh.
      windlove_9693Chris thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 74: Bí mật loạn luân

      đêm.

      Gần đêm.

      Ngày mới vừa bắt đầu, lời đồn nhảm trong thành đều biến mất, vẻ mặt đám dân chúng giống như mang theo kinh khủng, ai dám nhắc lại chuyện bỏ chồng của dì Vệ. Khi vô số binh lính về phí cửa hàng Nữ Nhi Hương, bắt Điền Bích Tương diễu phố, dân chúng đều im lặng, hề có hứng thú nhiều chuyện.

      Nhưng, dân chúng dám bàn luận về chuyện này, có nghĩa là nhóm quyền quý dám nghị luận.

      Khi Thủy Lung biết được chuyện ngày hôm qua Nữ Nhi Hương gặp phải từ miệng Mộc Tuyết, nam nhân trung niên muốn mua lại cửa tiệm Nữ Nhi Hương, nửa đêm ngày hôm qua bị người ta cắt lưỡi, hai tay bị chặt đứt, treo tường thành, nàng cũng có kinh ngạc nhiều.

      Chuyện dì Vệ bỏ chồng, người biết nhiều lắm, chỉ có gia đình dì Vệ, Khang Lâm Hầu, gia tộc Điền thị, cùng với nam nhân trung niên ngày hôm qua muốn mua cửa hàng.

      Đương nhiên, Điền Bích Tương thiếu não đến nỗi đem chuyện xấu của mình truyền ra ngoài cho người ta chê cười, phủ Khang Lâm Hầu và Điền thị cũng muốn chuyện xấu trong nhà bêu ra cho thiên hạ bàn tán, chắc chắn bọn họ lựa chọn giữ im lặng. Như vậy, người duy nhất có thể đem chuyện dì Vệ bỏ chồng truyền ra ngoài chỉ có người, kẻ đó chính là nam nhân trung niên có mặt tại trường kia.

      Vốn dĩ, Thủy Lung chẳng thèm quan tâm đến chuyện tin đồn như thế này, suy cho cùng lời gièm pha liên quan đến nàng ít, thêm cái cũng nhiều, bớt cái cũng ít. Chỉ là có số người chịu nổi, muốn chấp nhận những lời đồn nhảm hãm hại Thủy Lung.

      Mộc Tuyết : “Tên nam nhân kia bị treo ở đầu tường, bên cạnh còn có chữ viết, cảnh cáo những người khác được sỉ nhục Lung tỷ tỷ, phía dưới vẽ kí hiệu của Võ vương. Nàng nhìn Thủy Lung, tiếp: “ tại, dân chúng trong thành đều sợ Võ vương gia.”

      Thủy Lung nhếch khóe môi lên cái, vốn là chuyện quan trọng, nhưng nghĩ đến những chuyện con mèo kia làm cho mình, khỏi cảm thấy sung sướng.

      Nhưng, mặc dù ngoài miệng đám dân kia gì, nhưng ấn tượng của Võ vương gia trong mắt bọn họ kém tới cực điểm, biết ai truyền ra Võ vương gia luyện võ thành si, điên cuồng khát máu, cùng với Lung tỷ tỷ…”

      “Cùng ta rất xứng đôi, đúng ?” Thủy Lung tiếp lời mà Mộc Tuyết ấp úng biết làm sao.

      Mộc Tuyết gật đầu.

      Thủy Lung híp mắt cười khẽ: “Bọn ta đúng là đôi trời sinh do nhân dân công nhận.”

      Mộc Tuyết thấy vẻ mặt mang theo ý cười của Thủy Lung, lời thoải mái tự nhiên, chút cũng có cảm xúc gượng gạo, ràng cho thấy lời này là lời từ trong đáy lòng, khỏi thầm nghĩ Lung tỷ tỷ thực là quên Vũ vương gia, Lung tỷ tỷ đúng là động tâm đối với Võ vương gia.

      Ở chỗ bí mật nào đó, có người nào đó vừa nghe xong lời này của Thủy Lung, nhịp tim loạn như con nai vàng bị hoảng sợ, hận thể đem nàng ôm vào trong lòng thương. Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên, lỗ tai liền nghe thấy thanh như tiếng chim khổng tước, từng chút lại từng chút mang theo giai điệu khó hiểu.

      nghe xong, ánh mắt liếc nhìn bóng dáng Thủy Lung cái sâu, mới xoay người đứng dậy, rời khỏi chỗ này.

      Mộc Tuyết cùng THủy Lung chuyện, lỗ tai khẽ nhúc nhích, cúi đầu “Ồ” tiếng.

      Thủy Lung nhíu mày: “Sao vậy?”

      Mộc Tuyết khẽ lắc đầu: “Có thanh rất kì lạ, giống tiếng của con sâu, nhưng lại do con người phát ra.”

      Loại sóng này, chỉ có người được huấn luyện đặc biệt mới nghe hiểu, người bình thường đương nhiên nghe biết, Thủy Lung chính là trong những số đó. Nàng suy nghĩ chút, đối với Mộc Tuyết : “Lần sau nó xuất , ngươi nhớ chú ý đến.”

      Tuy là đoán được có lẽ do người của Trưởng Tôn Vinh Cực tạo ra, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

      “Ừ.” Mộc Tuyết gật đầu, sau đó : “Sáu ngày nữa chính là ngày thành hôn của Lung tỷ tỷ và Võ vương gia, bên phủ tướng quân truyền lời tới , hỏi Lung tỷ tỷ muốn xuất giá ở phủ tướng quân hay là phủ quận chúa.”

      có mệnh lệnh ép buộc sao?

      Thủy Lung nghĩ ra từ trước tới nay Bạch tướng quân đều tôn trọng mọi quyết định của nàng.

      “Phủ quận chúa.” Thủy Lung .

      Chung quy nàng cũng phải là con ruột của Bạch tướng quân, Bạch tướng quân đối xử với nàng như vậy cũng coi như là đủ tình đủ nghĩa lắm rồi. Lấy tình thế tại của Tây Lăng, nếu như nàng cùng người của phủ tướng quân gần gũi quá mức, chẳng khác nào đem cả nhà phủ Bạch tướng quân kéo xuống nước, làm cho mọi thế lực ở chung quanh đều dòm ngó, dè dặt.

      “Vâng.” Mộc Tuyết dự định lát nữa xem đem lời này truyền về cho phủ tướng quân biết. Sau đó nàng nhớ tới chuyện, vẻ mặt cười yếu ớt đối với Thủy Lung cười: “Đúng rồi, Lung tỷ tỷ giá y (áo cưới) chuẩn bị xong rồi, ngày mai đem thành phẩm mang đến, đến lúc đó Lung tỷ tỷ nhất định phải mặc thử đó.”

      Thủy Lung gật đầu: “Ta kêu ngươi chuẩn bị thứ, ngươi làm xong chưa?”

      “Vẫn chưa, nhưng trước ngày Lung tỷ tỷ thành thân muội nhất định có thể làm xong.” Mộc Tuyết : “ ngờ Võ vương gia có thể tìm ra cổ trùng quý hiếm, cư nhiên tặng liền tặng.” xong, nàng đối với Thủy Lung chớp chớp mắt nai, lộ ra chút chế nhạo.

      Nàng hiểu , nếu phải Thủy Lung giúp nàng, bắt Trưởng Tôn Vinh Cực tìm cổ trùng khác đền lại cho nàng, nàng đúng là nhặt được đền bù gấp mười lần.

      “Lợi ích đưa tới trước mặt ngươi, nhận chính là kẻ ngốc.” Thủy Lung hờ hững .

      Mộc Tuyết hoàn toàn còn lời gì để .

      “Nô tỳ tham kiến quận chúa.”

      nữ tỳ từ bên ngoài chạy vào.

      “Chuyện gì?” Thủy Lung hỏi.

      Tỳ nữ : “Trong cung có người tới, là đến truyền ý chỉ của thái hậu, thỉnh quận chúa ra đại sảnh tiếp chỉ.”

      Mộc Tuyết nghe vậy khẽ cau mày. Lần đó, sau khi nghe Bạch Linh Nhị chuyện ở phủ Bạch tướng quân, nàng có chút cố kỵ đối với thái hậu. Sauk hi việc xảy ra, nàng đem tin tức truyền cho sư phụ, xin sư phụ giúp đỡ điều tra chút về thái hậu và chuyện ám sát, nhưng tới nay sư phụ vẫn có truyền đến tin tức gì.

      Thủy Lung vừa đứng lên, vừa thở dài: “ đúng là phút cũng cho người ta nhàn rỗi.”

      Mộc Tuyết cười mắng: “ ràng là có thời gian nghỉ ngơi, Lung tỷ tỷ cũng chịu nghỉ ngơi mà.”

      “Ta chỉ sợ nghỉ ngơi chút liền tỉnh lại được nữa.” Thủy Lung cười khẽ, trong lòng chợt giật mình.

      Tình cảnh tại của nàng, quả thực có khả năng khiến nàng có quyền được thả lỏng chính mình để nghỉ ngơi. Nhưng nàng nhớ rất , khi bản thân ở bên cạnh Trưởng Tôn Vinh Cực lại có thể thả lỏng mà nghỉ ngơi. Cái loại tin tưởng có chút nghi ngờ này, mặc kệ là tin tưởng thực lực của Trưởng Tôn Vinh Cực hay là tin tưởng con người của , đều hơn người bình thường rất nhiều.

      “Lung tỷ tỷ?” Mộc Tuyết nhạy cảm phát Thủy Lung lơ đễnh.

      Thủy Lung lắc đầu: “ có chuyện gì.”

      Thứ tình cảm này, hoàn toàn giống với món đồ mình thích. Khi nàng đem dần dần nắm chặt vào trong tay, bản thân cũng trầm luân vào, nhưng biết kết quả thế nào.



      Bầu trời xanh thẳm, gió cuốn mây bay, hoàng cung bến dưới có tường cào vây quanh, mái nhà lầu các như như , giống như bức họa cuộn tròn điểm dừng, khí thế bang bạt.

      cỗ kiệu vào cung, sau đó vào Tường Minh Cung của thái hậu.

      Khi cổ kiệu dừng lại, Thủy Lung mặc bộ hoa phục thanh nhã cao quý nhưng xa xỉ bước xuống kiệu. Dưới hướng dẫn của thái giám trong cung, vào hoa viên trong Tường Minh Cung, liếc mắt liền nhìn thấy thái hậu mặc quần áo trắng, cầm cái muôi từ trong thùng nước bên cạnh, múc nước tưới hoa.

      Ánh nắng sáng rực, chiếu rọi người thái hậu, khiến cho quần áo màu trắng của thái hậu giống như phủ thêm lớp ánh sáng nhạt, da thịt trắng như tuyết, bóng nhẵn. Đôi mi khẽ rũ xuống, ánh sáng nhu hòa nhìn vào đóa hoa trước mặt, dịu dàng như nước, bờ môi mỉm cười nhợt nhạt, lại có ung dung giống như thiếu nữ thanh nhã, cả người giống như tiên hoa trong vườn hoa, khiến lòng người rung động.

      Hèn gì tiên hoàng chỉ sủng ái mình thái hậu nhiều năm như vậy, bà sáu mươi tuổi mà vẫn còn khí chất mê người như thế này, lúc còn trẻ ắt hẳn là mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành.

      (Ngữ: *lật bàn* con bà nó! 60! 60! 60 tuổi!!!!!!! )

      Lúc này, thái hậu giống như phát Thủy Lung đến, ngẩng đầu liền nhìn thấy nàng, đối với nàng khẽ vẫy tay: “Hoa Dương, lại đây.”

      Thủy Lung về phía bà, nhìn nụ cười mặt thái hậu, cẩn thận đối với bà càng tăng thêm vài phần.

      Trước kia, bà ta còn đe dọa, dụ dỗ muốn nàng từ hôn. Sau đó bị Trưởng Tôn Vinh Cực trả đũa, khiến cho bà tiền mất tật mang. Dù sao bà ta nên nổi giận với nàng, nên bày vẻ mặt ôn hòa như thế. Nhưng tại thái hậu tươi cười hiền hòa, lịch , vẻ mặt chút tức giận, giống như bà ta rất thích Thủy Lung.

      Thủy Lung tới bên cạnh bà, muốn chào hỏi hai tay bị bà lôi kéo.

      “Sáu ngày sau Hoa Dương là con dâu của ai gia, cần gì phải khách khí như vậy?”

      Thủy Lung ngầm : nay, hoàng hậu cũng là con dâu của bà, ta cũng chưa từng thấy hoàng hậu đối với bà khách khí, mỗi lời cử chỉ đều phải đúng chu toàn lễ nghĩa, bây giờ lại kêu ta cần khách khí, coi ta là con dễ lừa sao?

      Nàng cũng nhận ra thái hậu thích nàng ở chỗ nào nha.

      “Hoa Dương, ngươi xem, hoa này có đẹp hay ?” Thái hậu kéo tay Thủy Lung, chỉ vào mảnh vườn hoa dưới chân, hỏi nàng.

      Thủy Lung nhìn qua, ngoài ý muốn phát cả vườn đều là cây túc (cây thuốc phiện), loài hoa độc nổi tiếng. Người đại đều biết hoa túc dễ trồng, nhưng vườn hoa túc này của thái hậu trồng đều sinh trưởng rất tốt, cây nào cây nấy đều nở hoa xinh đẹp, cánh hoa đỏ tươi đập vào mắt người ta khiến người nhìn kinh ngạc, đồng thời cũng thể phủ nhận vẻ đẹp tuyệt mỹ của nó.

      “Đẹp.” Thủy Lung đáp lời.

      Thái hậu cười : “Loài hoa này gọi là hoa túc, được đưa tới từ ngoại bang, trong Tây Lăng rất ít có.” Bà đưa tay chạm vào cánh hoa cây túc, lời mềm như gió xuân mát lạnh: “Hoa Dương đừng thấy nó bình thường tươi đẹp, kì nó cực kì yếu ớt, cần có người chăm sóc mới có thể nở hoa. Ngươi xem, rễ của nó cũng mỏng manh như vậy, bị người bẽ cái liền đứt.”

      Thủy Lung nhìn ngón tay thái hậu hướng tới rễ cây hoa túc khẽ bấm cái, đem rễ cây bị cắt đứt cầm trong tay, nhìn nàng cười khẽ.

      Nụ cười dịu dàng của bà như nước chảy, nhưng dưới tác dụng của bức tranh hoa túc, làm cho Thủy Lung sinh ra loại cảm giác kì dị, bà thái hậu này đúng là có chút kì quái.

      Lần trước khi nàng gặp bà ta, nàng cảm thấy bà ta so với các nữ tử trong thâm cung lợi hại hơn, biết ngụy trang hơn thôi. Nhưng từ khi nghe được bí mật kia từ trong miệng Bạch Linh Nhị, lần thứ hai nàng gặp lại thái hậu, cảm giác kì lạ kia càng thêm ràng.

      Nàng liền biết, thái hậu hạ chỉ gọi nàng vào cung yết kiến, tuyệt đối có khả năng vì chuyện ngắm hoa ngắm hiếc này.

      Thủy Lung nghĩ nghĩ, nhưng ngoài miệng vẫn nhanh chậm trả lời câu của thái hậu: “Đúng là rất yếu ớt.”

      “Nó chỉ yếu đuối, mà còn có độc.” Thái hậu liếc mắt nhìn Thủy Lung cái, sau đó rũ mắt xuống nhìn rễ cây thuốc phiện trong tay, ngón tay nhàng vuốt ve cánh hoa: “Nó có thể khiến cho người ta sinh ra ảo giác, nếu dùng lâu bị nghiện, khiến bản thân mất lí trí.”

      Thủy Lung cười khẽ : “Nhưng biết cách sử dụng, nó có thể làm thuốc.”

      Ngón tay thái hậu hơi dừng lại, ngẩng đầu về phía Thủy Lung: “Hoa Dương từng gặp qua loại hoa này?”

      Thủy Lung kinh hoảng chút nào: “Khi còn , ta ra ngoài nên biết.”

      “Đám người Ngọc Chiếu luôn Hoa Dương bác học, tại coi như ai gia được mở mang tầm mắt.” Thái hậu cười khẽ.

      Thủy Lung: “Thái hậu quá khen.”

      Thái hậu khẽ xua tay: “Nếu Hoa Dương có hiểu biết về cây túc, như vậy Hoa Dương có biết chất dinh dưỡng quan trọng nhất của nó là gì ?”

      Thủy Lung đương nhiên biết, nhưng thái hậu chắc là cũng có đáp án rồi, tuyệt đối giống như nàng nghĩ.

      Quả nhiên, thái hậu có trả lời nàng, tiếp tục : “Là máu người.”

      Vẻ mặt Thủy Lung chút thay đổi.

      Thái hậu mềm : “Ngươi xem màu sác của cánh hoa này có giống máu người hay ? Đó là vì nó được tưới bằng máu người.” xong, liền nhìn Thủy Lung, chờ đáp án của nàng.

      Thủy Lung híp mắt cái, bỗng nhiên nở nụ cười: “ như vậy, đất nơi này phải chôn rất nhiều thi thể người hay sao, đem thi thể thối nát làm phân bón nuôi dưỡng cây.”

      “À! thú vị!” Nếu ngươi muốn chỉ cây dâu mắng cây hòe đừng trách ta làm ghê tởm chết ngươi: “ biết đám người bị đem làm chất dinh dưỡng bón cho cây này… là đặc biệt bắt đến để làm phân bón hay là những phạm nhân bị trừng phạt đúng tội? Thái hậu làm cách nào có thể đem bọn họ vùi vào trong đó? Nếu như là dùng dao cắt vào người bọn họ khiến cho máu chảy xuống đất … thế lãng phí! Còn làm cho cung điện của thái hậu có thêm mấy khung xương. Nếu là phân thây ném vào đất ngược lại cũng tệ, hơn nữa dùng biện pháp lăng trì hiệu quả tốt hơn nhiều.”

      Vẻ mặt của thái hậu thoáng cứng ngắc, mặt mũi của mấy cung nữ đứng chung quanh cũng trắng bệch, càng dám nhìn Thủy Lung.

      Thủy Lung ngồi xổm xuống đất, sờ sờ cây túc: “Cây túc này sinh trưởng rất tốt, thái hậu dùng ít máu tưới vào nha.”

      “Hoa Dương đứng bên cạnh cây túc, khiến ai gia cảm thấy, Hoa Dương và cây túc rất giống nhau.” thanh của thái hậu mềm mại như nước, lại che giấu những mảnh băng : “Đều tươi đẹp vô song như thế, trong thời gian ngắn liền có thể khiến Vinh Nhi nghiện, khó mà từ bỏ.”

      Sóng mắt Thủy Lung lưu chuyển, ánh mắt vừa vặn nhìn vào mắt thái hậu trong thoáng chốc. Trong khoảnh khắc đó, nàng cư nhiền nhìn thấy luồng đố kị trong mắt của thái hậu.

      Đúng! Chính là ghen tị.

      loại ghen tị giữa nữ nhân với nữ nhân.

      Cả người Thủy Lung phát lạnh, nhưng nét mặt lại chút thay đổi. Chẳng lẽ đúng như nàng nghĩ?

      Căn cứ vào ghi chép của Tây Lăng, Trưởng Tôn Lạc Dần và Trưởng Tôn Vinh Cực là em cùng mẹ sinh ra, đều do thái hậu sinh, tuyệt đối phải là con thừa tự nhận nuôi. Bản thân là mẹ ruột, bà làm sao có loại tình cảm ghen tị đối với mà con trai mình thích? Chuyện này bình thường.

      Từ trước tới nay, Thủy Lung luôn tin tưởng vào trực giác của mình. Nàng tin tưởng mình có nhìn lầm.

      Nếu thái hậu con, như vậy mặc kệ là Bạch Linh Nhị hay là biểu của thái hậu, trái lại đều xuôi.

      “Quả là càng xem càng giống.” Thái hậu khẽ cười: “Mặt ngoài xinh đẹp, sống vì máu, ra cực kì yếu đuối, cần người che chở, bằng rất dễ bị bẻ gãy.”

      Thủy Lung nghe giọng điệu thanh nhã, hiền hậu của bà, tâm thần hoàn toàn lắng đọng xuống, bất động thanh sắc : “Thái hậu là người đầu tiên đem Hoa Dương so sánh với hoa, mà còn là đóa hoa xinh đẹp, dựa vào dung mạo của Hoa Dương, xứng sao?

      Thái hậu nghe vậy nhìn về khuôn mặt của Thủy Lung, ánh mắt chợt lóe.

      Nếu phải cố ý thử Thủy Lung, cẩn thận buông tha chút biến hóa nào của nàng, e rằng phát được tâm tình rất của nàng.

      Thái hậu bước lên vào bước, tới trước mặt Thủy Lung, nghiêng người khom lưng dùng tay xoa xoa mặt mũi của Thủy Lung, nụ cười ôn hòa thoải mái: “Hoa Dương, ngươi hiểu được, dung mạo của nữ tử đương nhiên quan trọng, nhưng khí chất và cá tính cũng thể thiếu. Hoa Dương giống người bình thường, được người khác thích là chuyện đương nhiên, nên tự coi thường chính mình.”

      Ngón tay ấm áp mềm mại của bà giống như bà lão sáu mươi tuổi, chỗ da thịt bị chạm vào có chút lành lạnh, móng tay thỉnh thoảng khẽ đâm vào hai má nàng.

      Thủy Lung cảm thấy giống như có hai con rắn trượt hai gò má của nàng, tuy trong lòng nàng sợ nhưng rất khó chịu.

      Thái hậu vuốt ve hồi, ý cười môi càng thêm có vài phần chân .

      phải mang mặt nạ da người.

      Dung mạo trưởng thành của nàng ta quả là như thế này.

      Chỉ dựa vào dung mạo này mà muốn xứng đôi với Vinh Nhi, quả là si tâm vọng tưởng!

      Trước đây trong lòng của thái hậu ghen tị muốn phát điên, nhưng sớm có thói quen đem mọi suy nghĩ đều giấu vào trong đáy lòng. Bởi vì chỉ có như thế bà mới có thể che giấu được đứa con thông minh tuyệt đỉnh kia của bà.

      Bà cũng có lừa gạt Bạch Thủy Lung, dung mạo của nữ tử đương nhiên quan trọng, nhưng cũng thể thiếu khí chất và cá tính. Song, dung mạo vẫn là điều kiện chọn lựa đầu tiên, khí chất và cá tính giống với người thường, nhưng lại có dung mạo cũng chả có ai để ý đến.

      Vinh Nhi có dung mạo như tiên, lại si mê cái tên tiện nhân này, chỉ là nhất thời bị mê hoặc mà thôi.

      Thái hậu suy nghĩ trong bụng, Thủy Lung hiển nhiên biết. Nếu nàng biết thuật đọc tâm, nàng chắc chắn tin rằng thái hậu có bệnh con, mà còn là bệnh .

      “Đến, Hoa Dương, ngồi xổm như vậy hợp quy cũ cho lắm.” Thái hậu thu ngón tay về, nắm tay nàng kéo nàng .

      Thủy Lung cảm thấy tâm tình của bà đột nhiên tốt lên rất nhiều, cũng biết là tại sao bà lại sung sướng như vậy, nhanh chậm bước theo bà ta.

      hồi sau, thái hậu đem nàng dẫn đến gian phong trong cung điện.

      Cung điện được bố trí xa hoa, trái lại lộ ra hơi thở nhàn nhạt ấm áp, ánh nắng dồi dào chiếu rọi, bên cửa sổ góc cây dành dành nở hoa, tỏa ra mùi hương tự nhiên thơm ngát.

      Chỉ nhìn bố trí trong cung điện, quả càng làm nền cho thái hậu, nhưng Thủy Lung vẫn luôn cảm thấy có chút kì quái.

      Lúc vào bên trong cung điện, thái hậu đuổi đám cung nữ ra ngoài. mình dẫn Thủy Lung vào.

      “Hoa Dương chờ chút.” Thái hậu với Thủy Lung, mình tới trước tủ quần áo, cầm hộp gấm ra.

      Thủy Lung dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn thái hậu.

      Thái hậu cười hiền hậu : “Đây là giá y năm đó do ai gia tự làm, từng đường kim mũi chỉ đều do chính ta tự làm, đáng tiếc còn có mặc, bây giờ Hoa Dương và Vinh Nhi sắp thành thân, Hoa Dương nên phụ tấm lòng của ai gia.”

      Thủy Lung biết điều có hỏi vì sao bà chưa từng mặc, nhìn hộp gấm : “Dáng dấp của ta và thái hậu khác nhau.”

      “Ai gia tự mình đo dáng người của Hoa Dương, lại giúp Hoa Dương sửa sang lại chút.” Thái hậu .

      tới nước này rồi, nếu cự tuyệt chính là nể mặt thái hậu, hơn nữa bà có thể hoàn toàn trở mặt với nàng.

      Ánh mắt Thủy Lung chợt lóe, muốn đáp, chợt nghe thanh của cung nữ từ ngoài truyền vào.

      “Bẩm thái hậu nương nương, Võ vương gia đến.”

      Thủy Lung nhìn thấy ánh mắt của thái hậu chợt sáng lên cái.

      Trước đây, nàng nghĩ có lẽ là tình cảm thương của người mẹ dành cho con trai, tại đúng.

      Lúc này, mặt mày của thái hậu rạng rỡ, nụ cười khóe môi dịu dàng lại giống như ngọt ngào, vẻ mặt nồng đậm vui sướng và cưng chiều. Cho dù là thương con trai, con cũng trưởng thành, cũng nên vì gặp được con mà vui vẻ đến mức này.

      (Ngữ: *Ta nôn*)

      Hoàng cung, quả nhiên là nơi u ám lộn xộn.

      Thủy Lung nghĩ như vậy, bên tai nghe được tiếng thái hậu: “Hôn lễ của Hoa Dương và Vinh Nhi sắp đến, thích hợp gặp mặt, trước tiên hãy đến hậu cung . Nếu thấy chán có thể đến cung khác chơi, đến lúc đó ai gia sai người đến gọi Hoa Dương trở về.”

      Đây phải là ghét bỏ nàng làm bóng đèn hay sao?

      Nét mặt Thủy Lung thay đổi gật đầu.
      windlove_9693Chris thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 75: Quý nữ tuyên bố

      Sau khi thái hậu , Thủy Lung cũng có vội rời khỏi.

      Nàng nhìn xung quanh tẩm cung này, giống như nhìn. Phát xung quanh tẩm cung này rất sạch , ràng cho thấy nơi này được quét dọn mỗi ngày, chút bụi bặm cũng có.

      Chậm rãi bước tới trước bàn trang điểm, Thủy Lung mở ngăn kéo của bàn trang điểm, thấy vật trang sức để ở bên trong. Vật trang sức nhiều lắm, mỗi thứ đều rất quý giá, màu sắc của đá quý vô cùng tốt, điêu khắc cũng vô cùng tốt.

      Thủy Lung đưa tay vuốt ve lên trang sức, cảm thấy những trang sức này đều có chút tuổi tác, cũng phải là những trang sức được lưu hành trong mấy năm gần đây, mặc kệ là thủ công hay là điêu khắc đều lộ ra nét tự nhiên, hơn nữa dáng vẻ của trang sức này và trang phục của thái hậu tựa hồ có ăn khớp.

      Nàng rút ngón tay về, đóng ngăn tủ lại, vẻ mặt chút biến đổi. Làm cho nàng cảm thấy nhàm chán, tùy ý nhìn khắp nơi chút.

      Thủy Lung biết tại phải là lúc nghiên cứu bà thái hậu biến thái này, huống chi nàng chả hề biết gì nhiều về thái hậu, muốn điều tra đối phương cũng biết bên bắt đầu từ đâu. Chỉ có sợi lông tơ quấy nhiễu khiến đáy lòng nàng cảm thấy kì lạ, đối với thái hậu nàng thể yên lòng được, càng thêm thận trọng.

      Từ trong cung điện bước ra, khi cung nữ bên ngoài nhìn thấy nàng, vốn là vẻ mặt lạnh lùng càng thêm lạnh, ràng đối với Bạch Thủy Lung có loại sợ hãi và kính nể.

      “Nô tỳ Vũ Ương gặp qua quận chúa Hoa Dương.” gã cung nữ trung niên mặc cung trang màu xanh lam đậm và vàng nhạt tới trước mặt Thủy Lung, dịu dàng cung kính cúi đầu với Thủy Lung, : “Thái hậu nương nương có lệnh, sai nô tỳ theo quận chúa Hoa Dương, làm thỏa mãn mọi nhu cầu của quận chúa.

      Tuy là thỏa mãn mọi cầu, nhưng mặc kệ là ai nghe câu này cũng đều thể tin.

      “Thái hậu ở cùng Võ vương?” Thủy Lung tùy ý hỏi.

      Vũ Ương kiêu căng xua nịnh : “Nô tỳ biết.”

      biết hay giả bộ biết, Thủy Lung cũng có ý định tìm tòi, gật đầu : “Theo ta chung quanh dạo chơi chút.”

      “Vâng.”

      Vũ Ương bước chậm theo phía sau Thủy Lung nửa bước, dạo khắp Tường Minh Cung.

      Dọc đường , Thủy Lung đem mọi cảnh trí trong Tường Minh Cung ghi nhớ.

      Vị thái hậu này hổ danh là hoàng hậu từng được tiên hoàng chiều nhất, người mẹ mà đương kim hoàng thượng kính . Lúc đầu, cung điện của bà nhìn có xa hoa, thực ra khắp nơi đều lộ ra cao quý, trong vườn hoa trồng đều là hoa cỏ hiếm thấy ở Tây Lăng, hòn non bộ vây quanh như như ảo, ngọc đình tiểu tạ như trong tranh vẽ.

      “Con đường này có thể rời khỏi Tường Minh Cung sao?” đoạn đường, Thủy Lung nhìn về Vũ Ương ở phía sau hỏi.

      Vũ Ương: “Hồi quận chúa Hoa Dương , muốn rời khỏi Tường Minh Cung chỉ có hai cửa là cửa chính và cửa sau, nơi này cách cửa sau rất gần.” Dừng chút, sau đó nàng tiếp: “Nếu quận chúa Hoa Dương muốn rời khỏi Tường Minh Cung tham quan ở nơi khác, nô tỳ biết sau khi ra khỏi cửa sau về phía bên trái, có thể vườn hoa trong hoàng cung. tại, là mùa hoa nở đẹp nhất, quận chúa Hoa Dương có muốn xem ?”

      Cái tên cung nữ Vũ Ương này đúng là thể so với các cung nữ bình thường, Thủy Lung phát bước của nàng ta lúc đường rất nhàng, ổn định, chắc chắn võ công kém, thái độ của nàng ta đối với nàng kiêu ngạo xua nịnh, ràng sợ nàng.

      Lúc này nghe lời đề nghị của nàng ta, Thủy Lung suy nghĩ chút nhưng có cự tuyệt.

      Quả nhiên bao lâu liền ra khỏi cung Tường Minh, sau khi ra cửa sau của cung Tường Minh, tới chung trà, Thủy Lung liền nhìn thấy mảnh trắng và xanh đan xen vây quanh cái hồ lớn.

      Xung quanh hồ là những cành liễu xanh biếc đu đưa theo làn gió.

      Thủy Lung còn chưa có hoàn toàn vào, liền nghe tiếng cười thân thiết của bọn con , mơ hồ nghe thấy vài xưng hô như ‘Khuynh Nhan công chúa, ‘Chu tiểu thư’, ‘Minh Nguyệt quận chúa’, ‘Thư quý phi’ vân vân.

      ràng là cuộc họp mặt của quý nữ trong cung và phi tần.

      Thủy Lung có chút suy nghĩ liếc mắt nhìn Vũ Ương cái. là trùng hợp như thế hay là có người sắp đặt?

      Vẻ mặt Vũ Ương kinh ngạc, giống như ngờ gặp nhiều nữ tử như vậy, nhưng mà chỉ thoáng kinh ngạc chút rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt bình thường, đối với Thủy Lung hỏi: “Quận chúa Hoa Dương, người xem?”

      Tây Lăng ai mà biết, thân phận của Bạch Thủy Lung tôn quý, căn bản có biện pháp hòa hợp vào đám quý nữ của Tây Lăng, hơn nữa nhóm quý nữ này có quan hệ rất tốt, nhiều quý nữ có ấn tượng cực kì xấu với Bạch Thủy Lung, có ai muốn có quan hệ thân thiết với nàng.

      Thanh của Vũ Ương lớn cũng , nhưng vẫn bị số người có mặt ở đó nghe được.

      biết có phải hay do Thủy Lung xuất , tiếng cười bên trong đột nhiên ngừng lại cách kì lạ, sau đó, gã cung nữ mặc quần áo tương tự Vũ Ương ra, khom lưng hàng lễ đối với Thủy Lung, : “Nô tỳ gặp qua quận chúa Hoa Dương, nô tỳ nhận mệnh của Khuynh Nhan công chúa, mời quận chúa Hoa Dương vào vườn hoa cùng moiji người họp mặt.”

      Lời của cung nữ này kết hợp với nét mặt kiêu căng của ả, tạo thành loại khiêu khích đặc thù. Thủy Lung cũng có trả lời, cung nữ đó thêm: “Công chúa lên tiếng chẳng lẽ quận chúa chịu nể mặt.”

      Giọng điệu khiêu khích quá ràng, cũng biết là Khuynh Nhan công chúa ra lệnh hay là cái cung nữ này quen thói kiêu căng?

      Thủy Lung ngoéo khóe môi, chút do dự hướng vào vườn hoa sen mà .

      Nàng tiếng động hành động, gã cung nữ kia tự cho là nàng im lặng thỏa hiệp, khiến cho ngạo khí người càng thêm ràng.

      Gã cung nữ này chính là người thân tín bên cạnh Khuynh Nhan công chúa, nhìn cung nữ đó liền biết chức vụ của ả cùng Vũ Ương là tương đương, nhưng dung mạo so với Vũ Ương trẻ hơn rất nhiều, còn trẻ như vậy mà có thể ở trong chốn thâm cung này leo lên vị trí cao như thế, thảo nào tính cách kiêu ngạo như thế, có thể thấy được bình thường rất sống rất sung sướng.

      Thủy Lung vào vườn sen, liếc mắt cái liền nhìn thấy hơn mười ngồi dưới bóng râm bên hồ sen.

      Trước mặt các nàng là cái bàn thấp, ngồi chiếu, mỗi người đều ăn mặc sạch đẹp đẽ, hoặc là thanh nhã thuần khiết, hoặc là diêm dúa lòe loẹt… Mấy cái chiếu lót, có chỗ người ngồi, có chỗ hai người ngồi, có chỗ ba người ngồi, giống như là tùy ý mà ngồi.

      Nhưng mà cẩn thận quan sát phát cái chiếu lót này tuy là tùy ý trải ra, nhưng thực ra nó có phân biệt địa vị cao thấp, nữ tử mặc quần áo lộng lẫy ngồi mình kia, chỗ ngồi ràng được mọi người vờn quanh giống như những ngôi sao vây quanh mặt trăng, có cảm giác mọi nữ tử chung quanh đều làm nền cho nữ tử đó.

      “Hoa Dương, ngươi tới rồi à. Vào ngồi.” Nữ tử mặc quần áo lộng lẫy ngồi mình kia cười .

      Nữ tử này ước chừng mười bảy, mười tám tuổi, mặt như hoa đào, ngũ quan linh lung, giữa trán có kiêu ngạo bẩm sinh, nhìn như tùy ý ngồi ngay ngắn chiếu lót, nhưng lại mang đến cảm giác vui tai vui mắt cho người nhìn, xiêm y hoa mỹ người nàng ta những che lấp vẻ xinh đẹp của nàng ta, ngược lại càng làm nổi bật nét kiêu ngạo của nàng ta, cả người tràn đầy khí chất của hoàng gia.

      Loại khí chất của hoàng gia này, quả người bình thường thể có được. Bởi vì địa vị của bọn họ tập thành thói quen, hành động hay thái độ đều cao hơn người khác bậc.

      Nữ tử này chính là Khuynh Nhan công chúa mà cung nữ kia nhắc tới, Trưởng Tôn Thanh Thanh.

      Mà Thủy Lung là nhất phẩn quận chúa, so với nàng ta Thủy Lung cao hơn bậc, thế mà vị công chúa như nàng ta lại có can đảm đem Thủy Lung đổi xử bình đẳng, thậm chí là còn coi Thủy Lung như loại người thấp hơn nàng ta bậc. (Ngữ: Con này bại não chắc rồi.)

      Thủy Lung bình tĩnh tới bên cạnh nàng ta ngồi xuống, nhưng có thay giày trắng mà cung nữ lấy đến, nàng mới vừa chặng đường đế giày chung quy vẫn bị dính bẩn, giẫm lên chiếu liền để lại dấu ấn màu đen.

      Đáy mắt Trưởng Tôn Thanh Thanh chợt lóe tức giận rồi biến mất, hướng cung nữ kia khoát khoát tay.

      Cung nữ hiểu lấy khăn tay lau vết bẩn.

      “Quận chúa Hoa Dương, vào chiếu này phải đổi giày mới có thể ngồi, chẳng lẽ ngươi biết.” Người ngồi bên trái phía dưới lên tiếng.

      Thủy Lung liếc mắt nhìn nàng cái, mơ hồ cảm giác hình như gặp nàng ta ở chỗ nào đó: “Ngươi là ai?”

      Nàng ta cười khẽ, nụ cười ngọt ngào động lòng người: “Ta là Chu Giáng Ngọc, là con của Chu gia Hộ quốc công.”

      Nụ cười, cử chỉ của nàng ta cùng với các quý nữ khuê các quá giống nhau, có ưu nhã tự phụ, phần lớn là giống như nhân sĩ giang hồ. Lời cùng hành động như vậy, chỉ làm cho nàng ta phai màu, ngược lại càng giúp cho nàng ta càng thêm hoạt bát đáng , làm lòng người rung động.

      Chu Giáng Tử.

      Cái tên này chợt lóe lên trong đầu Thủy Lung, hồi mới nhớ ra gặp nữ tử này ở chỗ nào.

      Ban đầu trong cuộc săn bắn, chính là nữ tử này muốn cùng Trưởng Tôn Vinh Cực cùng nhau cưỡi chung con ngựa, lại bị Trưởng Tôn Vinh Cực cự tuyệt, hoàn toàn hề thương hương tiếc ngọc đánh bay nàng ta.

      “À! Ta biết ngươi.” Thủy Lung híp mắt, lạnh nhạt : “Là người bị Võ vương ghét bỏ.”

      lời nhàng được thốt ra, lại giống như thanh kiếm sắc bén đam thẳng vào đáy lòng Chu Giáng Tử, khiến khuôn mặt nàng ta bị sượng.

      Tuy chuyện này có công khai, nhưng trong giới quý tộc có ít người biết, bởi vì Chu Giáng Tử là người có nhân duyên tốt, cho nên mọi người có đem nàng ta ra làm trò cười, ngược lại còn vì nàng bị tổn thương mà cảm thấy bất công, hết lòng an ủi nàng ta.

      tại lại bị Thủy Lung – Võ vương phi tương lai bới móc ra, giọng nhàng nhưng vào tai Chu Giáng Ngọc lại giống như khinh thường nàng ta, nét mặt cười nhợt nhạt giống như xem thường, khiến thân thể mềm mại của nàng ta khẽ run.

      Bạch Thủy Lung giẫm đạp lên tự tôn của nàng ta! (Ngữ: Mi có tự tôn sao O__O)

      Khuôn mặt Chu Giáng Tử đỏ bừng lên, có quậy cũng có cãi ầm lên, lông mi nồng đậm rung rung, ánh mắt tràn đầy bị thương: “Quận chúa Hoa Dương, chuyện cũ cần gì phải nhắc lại.” Nàng ta nhàng rũ mắt xuống, răng cắn môi dưới, lúc sau liền thoải mái tươi cười: “Võ vương gia là long chương phượng tư, khí độ bất phàm, khiến người khác phải hâm mộ, nếu có thể được Võ vương gia ưu ái, cho dù bị ghét bỏ hai lần… ta cũng nguyện ý.”

      Làm trò trước mặt ta, khen ngợi vị hôn phu của ta, thậm chí còn bày tỏ tâm ý của bản thân, lời ý tứ cũng có ý định buông tha mà cố chấp theo đuổi. Cho dù thời đại này từ xưa đến nay nam tử cổ đại luôn luôn có ba vợ bốn nàng hầu, hành vi như vậy đều là hành động khiêu khích vô cùn ràng.

      Nhưng vẻ mặt Chu Giáng Tử lại hết sức trong sạch, chút ý tứ khiêu khích Thủy Lung, khiến người ta khỏi cảm thấy nàng ta chỉ là đơn thuần biểu lộ suy nghĩ của mình, đơn thuần theo đuổi người mà mình quý mến.

      Bên phải quý phi ăn mặc đẹp đẽ cười khanh khách : “Xin quận chúa Hoa Dương đừng trách, nha đầu Giáng Tử từ gặp nạn phải lánh nạn, phải sinh hoạt ở trong giang hồ đoạn thời gian, lây nhiễm tập tính của người trong giang hồ, từ trước đến nay luôn nghĩ sao vậy, nhưng hề có ác ý, tâm tư đơn thuần như đứa trẻ.”

      “Thư quý phi đúng, Giáng Tử nàng nha, tâm tư quá đơn thuần, luôn luôn có lòng tốt nhắc nhở người ta, ràng là có ác ý, lại bị người có lòng dạ đen tối hiểu lầm, cố tình kiếm chuyện với nàng ta.” Nữ tử mặc quần áo xanh ngồi bên cạnh Chu Giáng Tử đáp lời.

      “Nghiên Nghiên.” Chu Giáng Tử khẽ kéo ống tay áo của nữ tử quần áo xanh kia.

      Nữ tử áo xanh cười trấn an nàng ta, : “Giáng Tử, đừng lo lắng, Khuynh Nhan công chúa từ trước tới nay đều là người công bằng chính trực, đương nhiên để cho ngươi bị ủy khuất.”

      Nếu bàn về địa vị, ở đây ai ngoài Trưởng Tôn Thanh Thanh.

      Chỉ vì Trưởng Tôn Lạc Dần thương công chúa này nhất.

      Trưởng Tôn Thanh Thanh nghe Lý Lệ Nghiên thế, khóe miệng hơi nhếch lên, giống như cười lại có chút ấm áp.

      Nàng sinh sống trong hoàng cung lâu, làm sao nàng nhìn ra Lý Lệ Nghiên lợi dụng thân phận của nàng làm chỗ dựa hơi? chiêu cáo mượn oai hùm vô cùng khôn ngoan.

    4. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      Lâu lắm ms vào đây, tks nàng nhé, t tưởng bộ này ngừng ý chứ

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 76: Ai lợi dụng ai


      Nhóm quý nữ ngươi câu ta tiếp lời, bọn họ đều tốt cho Giáng Tử, giống như Bạch Thủy Lung bất cứ lúc nào cũng có thể hại nàng ta,vẻ mặt Chu Giáng Tử vừa nóng nảy lại vừa bất đắc dĩ, con ngươi ngập nước thỉnh thoảng liếc về phía Thủy Lung, há miệng lại ra được lời nào, giống như im lặng với nàng: Đây phải là kết quả mà ta nghĩ, ta muốn giúp ngươi giả thích nhưng lại biết phải như thế nào.

      ra cái loại mánh khóe kiểu này, rơi vào trong mắt Thủy Lung đúng là xem đủ thậm chí nàng còn cảm thấy có chút thất vọng.

      Trình độ chỉ có như thế thôi sao, rốt cuộc vẫn là đứa trẻ ranh.

      Trong những người này, chỉ có Trưởng Tôn Thanh Thanh là gì, Thư quý phi cũng chỉ mở đầu vài câu rồi ra vẻ nhàn thục (thanh nhã + hiền hậu) bưng chén trà nhấm nháp, mặt mày cười cong nhìn nhóm khuê nữ, giống như xem trò hay.

      Từ xưa tới này ở Tây Lăng quốc, nhóm quý nữ trong thành Kỳ Dương luôn sợ hãi và ghen tị với Thủy Lung, sợ là vì nàng tàn bạo kì quái, ghen tị là vì địa vị của nàng, ghen ghét vì nàng được hoàng thượng sủng ái, lúc nào cũng được thăng phẩm cấp. ràng là danh tiếng xấu như thế lại được đương triều vương gia thích, trở thành chính phi của .

      Cái loại tình cảm phức tạp như thế này, làm cho các ả tuyệt đối bỏ qua bất kì cơ hội nào để đả kích nàng. Hơn nữa hôm nay công chúa và quý phi đều có mặt ở đây, lại ở trong cung, khiến các ả cho rằng Bạch Thủy Lung dám làm ra chuyện gì quá đáng. Vì thế, các ả liền đem tài ăn của mình thể hết ra ngoài.

      Cái gì gọi là mắng chửi mang theo dơ bẩn, toàn bộ đều được các ả diễn giải ra.

      Thủy Lung chờ hồi lâu mấy gã quý nữ này mới im lặng xuống, nàng chậm rì rì : “Chính miệng Võ vương gia triều đình .”

      Nhóm quý nữ bị câu của nàng gợi lên hứng thú.

      Tuy rằng chuyện Võ vương gia xông thẳng vào triều cầu hôn Bạch Thủy Lung, mọi người trong giới quý tộc đều biết. Nhưng chuyện này cũng phải là chuyện dễ nghe gì, cho nên các phiên bản truyền cũng được ràng, tựa như các nàng đều ở trong khuê phòng chờ lấy chồng, tự nhiên có biện pháp biết nhiều việc xảy ra ở bên ngoài.

      Ánh sáng trong mắt Thủy Lung vừa lóe nhìn về vẻ mặt vô tội của Chu Giáng Tử, : “Cả đời chỉ cưới người vợ, lập thiếp.”

      Lời ấy vừa xong, toàn trường đều yên tĩnh.

      Sắc mặt của Chu Giáng Tử hết đỏ rồi lại trắng.

      Lời này của nàng ràng là cố ý cho mình nghe!

      “Quận chúa Hoa Dương.” Nét mặt Chu Giáng Tử nghiêm túc lại, màu sắc hơi tái nhợt, hai mắt tràn ngập kiên quyết, giọng điệu sốt ruột : “Võ vương gia chính là vương gia của nước, sao có thể cưới chính phi, cái này hợp quy củ.”

      “Quy củ?” Thủy Lung : “Ta nhớ trong luật pháp của Tây Lăng có quy định vương gia nhất định phải tam thê tứ thiếp.”

      Chu Giáng Tử: “Trong luật pháp của Tây Lăng có, luật pháp của các quốc gia khác cũng có. Bởi vì… quy củ này cần phải ghi lại, theo tiền lệ các vương gia đều phải như vậy.”

      (Ngữ: Con này điên thích chung chồng với người khác @@, con thời xưa …)

      Thủy Lung dường như bị ả chọc tức, lạnh lùng nhìn Chu Giáng Tử: “Ngươi gấp như vậy để làm gì? Vì muốn trở thành nữ nhân của vương gia à?”

      “Phải.” Chu Giáng Tử gật đầu, hai mắt tỏa sáng, tràn ngập cố chấp của trẻ: “Ta thích Võ vương gia, ta muốn trở thành nữ nhân của .”

      Lý Lệ Nghiên ngồi bên cạnh ả vội : “Giáng Tử được lung tung, nếu lời này bị truyền ra ngoài, sau này có nam nhân nào dám lấy ngươi.”

      Chu Giáng Tử vẫn cố chấp : “Ta sợ. Nếu phải gả đương nhiên phải gả cho nam nhân mình thích, bằng cần phải lấy chồng, mình sống đơn sao?”

      Chúng nữ tử nghe lời ả liền ngây người, ánh mắt nhìn ả cũng có gì khác thường, lại có ý khinh bỉ, ngược lại là tràn đầy thương tiếc, ít đề phòng ả.

      Chỉ có Trưởng Tôn Thanh Thanh và Thư quý phi là vẫn giữ vẻ mặt bình thường.

      “Ha ha, đúng là có chút bản lĩnh.” Trưởng Tôn Thanh Thanh rũ mắt xuống, thào . thanh lớn , đủ để Thủy Lung nghe được.

      Thủy Lung nghe vậy liếc ả cái… thấy Trưởng Tôn Thanh Thanh cũng nhìn nàng, ánh mắt kia tràn đầy hứng thú, giống như ngầm : giờ ngươi nên làm cái gì hả?

      Thủy Lung vô tình trở thành con hát làm cho người ta xem giải trí, nhưng mà tuồng kịch này cũng là do nàng khơi mào, tất nhiên là phải do nàng kết thúc.

      Thủy Lung nhìn Trưởng Tôn Thanh Thanh nhếch môi cười, nụ cười tự nhiên mềm mại lại như có tính xâm lược vô cùng.

      Trưởng Tôn Thanh Thành nhìn mà ngây người.

      Ba!

      tiếng đập bàn vang lên đồng thời đánh thức Trưởng Tôn Thanh Thanh. Ả ngẩn đầu quay lại, chỉ thấy Thủy Lung đứng dậy, cả người toát ra sát khí lạnh thấu xương làm người ta sợ hãi, khuôn mặt cứng ngắc bình thường cười yếu ớt thôi, nhưng bây giờ lại chút cảm xúc giống như hung thần ác sát ở trong mắt nhóm quý nữ.

      Ban nãy phải vẫn cười vui vẻ hay sao, làm sao lại biến thành bộ dạng này?

      Trưởng Tôn Thanh Thanh cũng bị biến đổi đột ngột này của Thủy Lung làm giật mình.

      “Dám dòm ngó người của ta, ngươi chán sống sao?” Thủy Lung quát lớn với Chu Giáng Tử.

      Trán Chu Giáng Tử đổ mồ hôi lạnh, bộ dạng hoảng sợ như bị Thủy Lung hù dọa , vẫn cố chấp như cũ : “Quận chúa Hoa Dương, tình của nam nữ là chuyện rất bình thường, ta Võ vương gia là chuyện của ta. Võ vương gia có thể ghét ta, cưới ta, thậm chí có thể đem ta vứt bỏ như đôi giày… những chuyện này đều là chuyện của Võ vương gia. Quận chúa Hoa Dương nếu vì mấy lời này của ta mà động tay động chân, e là làm cho thiên hạ chê cười.”

      “Ngươi cảm thấy ta sợ sao?” Thủy Lung giận mà cười.

      “Quận chúa Hoa Dương có thể sợ, nhưng vài ngày nữa ngươi là vương phi, ngươi cũng nên vì mặt mũi của hoàng gia mà suy nghĩ.” Chu Giáng Tử .

      “Ngươi nhất định muốn đối nghịch với ta, phải là Võ vương được, phải ?” Thủy Lung hỏi.

      Chu Giáng Tử gì, nhưng là dùng im lặng thắng có tiếng.

      Thủy Lung lành lạnh nhìn ả, nàng đột nhiên nhảy lên, tới trước mặt Chu Giáng Tử nắm lấy vạt áo của ả, nhàng nhấc ả lên.

      “Quận chúa Hoa Dương.” Trưởng Tôn Thanh Thanh nhanh chậm lên tiếng: “Nơi này là hoàng cung.”

      Chỉ câu đơn giản, mọi người đều hiểu Trưởng Tôn Thanh Thanh cảnh cáo cái gì.

      “Chậc.” Thủy Lung vui đem Chu Giáng Tử ném , nghiêng người dựa sát vào ả, dùng thanh chỉ đủ để hay bên nghe được.

      Lý Lệ Nghiên ngồi bên cạnh bị bộ dạng hung thần của Thủy Lung hù dọa dám nhúc nhích, đừng đỡ cho Chu Giáng Tử, hoặc là giúp ả đẩy Thủy Lung ra. Chỉ có thể tê cứng ngồi thảm lót, nhìn Thủy Lung và Chu Giáng Tử mặt đối mặt nhau, sau đó thấy môi Thủy Lung nhàng hoạt động, tựa như gì đó, tiếp theo liền lui về sau, hình như là rất buồn bực phất áo rời .

      Tốc độ đường của nàng rất nhanh, bước vài bước liền hơn trăm thước, nhảy qua bức tường cao, biến mất.

      “Quận chúa Hoa Dương!” Vũ Ương phản ứng kịp thời, lúc đuổi theo thấy bóng dáng của nàng đâu. Bà biến sắc, nghĩ tới nhiệm vụ thái hậu giao cho bà, bà cảm thấy hối hận bản thân lo xem cuộc vui quên mất nhiệm vụ, thế mà để cho Thủy Lung chạy mất.

      “Ha ha…” thanh cười khẽ vang lên, ngay sau đó loạt tiếng cười liên tiếp nhau vang lên.

      “Ha ha hiếm khi nhìn thấy Bạch Thủy Lung phải ngậm đắng nuốt cay như vậy.” áo tím cười đùa : “Vẫn là công chúa và Chu Giáng Tử lợi hại, khiến Bạch Thủy Lung có giận mà dám !”

      Trưởng Tôn Thanh Thanh nặng răn dạy: “Đừng xằng bậy, quận chúa Hoa Dương là người các ngươi có thể bàn tán sao? Nếu truyền ra ngoài, các ngươi ra khỏi hoàng cung, ta dám đảm bảo cho các ngươi.”

      Lời ả vừa dứt, chúng quý nữ dám cười nữa, khỏi đổ mồ hôi thầm nghĩ lúc nãy mình có quá đáng hay , nếu bị Bạch Thủy Lung ghi thù làm sao đây?

      “Giáng Tử, ngươi sao chứ?” Lý Lệ Nghiên mới hoàn hồn, thấy Chu Giáng Tử vẫn cúi đầu, tay cầm vạt áo của mình chỉnh sửa lại, bộ dạng giống như sợ hãi, khỏi khiến ả lo lắng.

      Chu Giáng Tử nhàng gật đầu, hồi sau mới ngẩng đầu lên: “Ta sao.”

      Nhưng sắc mặt ả tái nhợt, trán tuôn mồ hôi lạnh, đâu giống có chuyện gì.

      Lý Lệ Nghiên đưa tay nắm lấy tay ả, nhàng an ủi: “ sao. Ngươi là cháu ruột của hộ quốc công, ngươi có làm chuyện gì sai lại càng gì sai. Bạch Thủy Lung cũng thể làm gì ngươi. Nếu như làm lớn chuyện này, hoàng thượng là người chí công vô tư, sau này Bạch Thủy Lung nhất định chịu trừng phạt, ngươi mới là người vô tội.”

      Chu Giáng Tử yên lòng gật đầu, cười gượng gạo, bộ dạng yểu điệu, ngay cả nữ tử nhìn thấy cũng đành lòng.

      Lúc này, ai biết được trong lòng Chu Giáng Tử lạnh buốt.

      Ả nhớ lúc Thủy Lung thình lình tới gần ả, cặp mắt kia hề tức giận, trái lại ánh mắt đó bình tĩnh như hố băng ngàn năm, người nào nhìn vào đó đều giống như bị đóng băng. Mặt băng trong suốt đem diện mạo của chính ả chiếu ra, khiến cho tim ả đập nhanh suýt chút nữa lộ ra sơ hở.

      Nàng : Ngươi có thể thử coi.

      -------- Ngươi có thể thử coi ------

      Lúc ra những lời này, nàng hề tức giận cạy nghiệt, trái lại mềm mại lạ lùng.

      Chẳng qua lời mềm lại khiến cho Chu Giáng Tử sinh ra cảm giác bất an.

      Trước đó, bộ dạng tức giận của nàng đều là giả sao?

      Chu Giáng Tử nhịn được nghĩ như vậy.

      Nếu như , lúc ban đầu ả tự nhận mình có dụng ý lợi dụng Bạch Thủy Lung, thực tế từ lúc Thủy Lung mở miệng chuyện, ả mới là người bị Bạch Thủy Lung lợi dụng, đúng ?

      Nhưng Bạch Thủy Lung lợi dụng ả làm gì? Vì để ả thừa nhận ả thích Võ vương gia sao?

      Chu Giáng Tử nghĩ ra, trong lòng càng yên.

      (Ngữ: Đúng là ngu, ta đoán được rồi, ngươi còn chưa nghĩ ra.)



      Thủy Lung bay qua khỏi tường cao, đường thẳng lại biết mình tới chỗ nào, cho tới khi đụng phải gã thái giám, về phía hỏi đường, mới biết đường ra khỏi hoàng cung ngoằng ngoèo này.

      Vẻ mặt nàng thanh đạm, dáng vẻ có chút nào giống như tức giận ngập trời.

      ra, trước lúc đùa giỡn nàng có ý định gây xích mích, mặt kệ là nhận lời ước hẹn của Khuynh Nhan công chúa, nên cố tình giày bẩn lên thảm lớt, vừa mở miệng liền khiêu khích… chính là vì muốn khơi dậy hứng thú của đám quý nữ.

      Nguyên nhân nàng làm như vậy cũng là vì muốn rời khỏi hoàng cung này, miễn cho bị bà thái hậu kêu về Tường Minh cung.

      tại, nàng xác định thái hậu có ý nghĩ thuần khiết với Trưởng Tôn Vinh Cực, nàng tự nhiên ngây ngốc làm thân với bà. Tường Minh cung là địa bàn của thái hậu, bên trong đều là người của bà ta, ngày cưới của nàng càng ngày càng gần, mặc kệ là thiên thời địa lợi hay nhân hòa đều có lợi cho nàng.

      Chưa tới nàng còn chưa nắm chặt mọi thứ, tạm thời nên né tránh hơn.

      Nhưng ngờ tới gần thác , trời xui đất khiến giúp nàng câu được con cá lớn, mỹ nhân ngư nhìn trộm Đại Miêu nhà mình.

      À! Có lẽ đem tình địch gọi là mỹ nhân ngư có chút thùy mị hơn, tướng mạo ngược lại giống như con kỳ nhông, độc ác chút gọi là cá ăn thịt người.

      Thủy Lung tự mình giải trí suy nghĩ.

      “Đầu tiên là đại mĩ nhân, sau đó lại là tiểu mĩ nhân, quả nhiên là con mèo biết ăn vụng.” Thủy Lung nhje giọng .

      Chỉ là báu vật của nàng cầm vào tay, chưa từng có dự định nhường cho bất kì kẻ nào.
      người qua đườngChris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :