1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành (189/225c) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
      Edit: Ngữ Mặc
      Beta: Quảng Hằng

      Cách tấm mành cửa của căn phòng, hai bên cũng chỉ có thể nhìn đến hình bóng mơ hồ của đối phương.

      Thủy Lung chỉ dựa vào thân ảnh mơ hồ liền nhận ra Trưởng Tôn Lưu Hiến, bởi vì ‘chủ nhân cũ’ của thân thể này khắc sâu cái tên Trưởng Tôn Lưu Hiến vào tận xương tủy, quá sâu sắc, quá kiên trì nhung nhớ.

      Ngọc Hương quỳ mặt đất giật mình ở trong lòng, cổ ác niệm dâng lên, trộm nhìn vẻ mặt sâu hiểm khó dò của Thủy Lung, kinh hãi lớn tiếng kêu: “Đại tiểu thư, ngờ vừa mới ra khỏi phủ tướng quân là có thể gặp được Vũ Vương, đây chính là ‘duyên phận’ mà tiểu thư với Ngọc Hương sao?”

      Đại tiểu thư? Phủ Tướng quân?

      Người ở bên ngoài lập tức đoán ra được người ngồi ở bên trong là ai.

      “Ta còn tưởng ai, ra là Bạch đại tiểu thư của tướng quân phủ ha ha ha.” Bên ngoài truyền tới tiếng cười đùa của nam tử.

      “Lưu Hiến, hai ngươi đúng là có duyên phận.” Nhị công tử phủ thượng thư – Phương Tuấn Hiền dương quái khí (1) .

      .” thanh ôn hòa mát lạnh như nước sông ngày xuân của nam tử vang lên, mang theo chút vui cười rộng lượng.

      Thủy Lung lại nghe ra bên trong tiếng cười của có che giấu chán ghét và kiên nhẫn.

      Thấy mấy hình bóng bên ngoài mành treo cửa chuẩn bị rời .

      Thủy Lung híp lại đôi mắt, tiếng cười qua mành vải rơi vào trong tai mấy người bọn họ: “Hiếm khi có dịp, vì sao cùng nhau ngồi lúc.”

      Bên ngoài, thanh của Phương Tuấn Hiền lại vang lên: “Ôi! Lưu Hiến, mỹ nhân ước hẹn nha!”

      Ở Tây Lăng vương triều, ai cũng biết Bạch Thủy Lung tướng mạo xấu xí đần độn, nàng tướng mạo bình thường là còn coi trọng nàng, làm sao có thể gọi nàng là mỹ nhân, vừa nghe liền biết đối phương chế nhạo nàng thôi.

      Trưởng Tôn Lưu Hiến : “ cần...”

      Thủy Lung ngắt lời : “Hai tháng sau, Vũ Vương chính là muội phu của ta, ta còn là hoàng thẩm của ngươi nữa, ta nghĩ Vũ Vương hẹp hòi ngay cả chút mặt mũi cũng chịu cho ta chứ.”

      Thản nhiên khoát tay ý bảo Ngọc Hương còn quỳ dưới đất, : “Ngọc Hương còn vén rèm cửa mời Vũ Vương và các vị khách vào.”

       Ngọc Hương sững sờ biết trả lời làm sao cho phải, bị ánh mắt của Thủy Lung nhìn xẹt qua, liền đứng dậy vén rèm cửa.

      Rèm cửa vừa mở, Thủy Lung liền nhìn mấy người đứng ở bên ngoài.

      Tổng cộng bốn người, đều là nam tử, đứng đầu là Trưởng Tôn Lưu Hiến.

      Thủy Lung đánh giá Trường Tôn Lưu Hiến ——

      Tướng mạo của rất tuấn tú, da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, giống da thịt mềm mại của con , càng giống như ngọc thạch mát lạnh. đôi mày kiếm đen nhánh quét ngang, ánh mắt lớn nhưng lại thâm sâu tinh thông, lúc rũ mắt nhìn người, ánh mắt giống như bị ôn tuyền ấm áp vây quanh, mê người nhất chính là đôi môi đỏ mọng của , luôn tự nhiên vểnh lên, nhã nhặn lại ôn hòa.

      Quần áo màu trắng cộng thêm áo choàng quý giá làm lộ ra thân hình cao gầy hoàn mỹ của , bên hông đeo ngọc bội hình vuông sợi dây giữ lại màu tím tía tô, tương xứng với ngọc quang tóc , ứng với câu : Quân tử như ngọc.

      Trong trí nhớ của Thủy Lung, nàng biết ‘mình’ Trưởng Tôn Lưu Hiến nhất chính là ở chỗ tính tình của ôn nhu, nho nhã như suối.

      Mỗi lần bị nhìn chăm chú, trái tim bình thản bắt đầu nóng lên, giống như người sống trong bóng tối, luôn khát vọng được thấy ánh sáng, dù biết ánh sáng ấy là giả.

      “Bạch Thủy Lung, ngươi nhìn muội phu tương lai như vậy hợp với phép tắc cho lắm.” Thanh trêu chọc của nam nhân lại vang lên.

      Bạch Thủy Lung thản nhiên dời mắt .

      Người chuyện chính là người sôi nổi nhất Phương Tuấn Hiền.

      Dung mạo của cũng thua kém gì Trưởng Tôn Lưu Hiến, thậm chí còn xinh đẹp hơn, cũng đẹp hơn cả nữ nhân. Tế mi mắt phượng (2), mũi quỳnh (3) chu thần(4), tài trí sắc bén, giỏi, khi híp mắt, ánh mắt vốn quyến rũ lại giống như lưỡi đao, hóa giải phần dung mạo mang nét nữ tính, thân lãnh liệt, nguy hiểm, làm người rét mà run.

      Hai gã nam tử đứng phía sau, Thủy Lung chỉ nhìn lướt qua.

      Bọn họ là nhị công tử Tống Thế Minh và tam công tử Tống Thế Nguyệt con trai của đại học sĩ, đôi song sinh, luôn theo bên người của Trưởng Tôn Lưu Hiến, hình tượng làm chó săn, đáng để ý tới.

      “Ngồi .” Bạch Thủy Lung mỉm cười khoát tay.

      Bọn người Trưởng Tôn Lưu Hiến ai bước vào.

      Tống Thế Minh nhướn mắt, ngoài cười nhưng trong cười, : “Bạch đại tiểu thư, đây là thái độ ngươi mời Vũ Vương sao?”

      bàn chén đĩa còn dư lại cặn bã, có che giấu cũng che được.

      “Tiểu nhị.” Thủy Lung gọi tiểu nhị đứng bên ngoài rèm cửa.

      “Bạch tiểu thư có gì căn dặn?” Tiểu nhị .

      Thủy Lung mỉm cười : “Gọi người vào thu dọn, ngoài ra ngươi đem mấy món đặc biệt của lâu lên hết đây, mỗi món phần.”

      Tiểu nhị ngập ngừng : “Các món ăn đặc sản của lâu, mỗi món đem lên phần?”

      Hai mươi ba món ăn, làm sao mà ăn hết?

      Thủy Lung nhàn nhạt nhíu mi: “Muốn ta lặp lại nữa à?”

      , cần. Bạch đại tiểu thư đúng là rộng rãi.” Tiểu nhị sợ tới mức tim gan đều nhảy dựng, vội vàng dặn người làm.

      Thủy Lung nhìn về phía Trưởng Tôn Lưu Hiến : “Bốn vị, mời ngồi.”

      Chỗ ngồi cũng được tiểu nhị thu xếp xong, thức ăn cũng gọi, nếu bây giờ bọn họ vào, khó tránh nể mặt của Bạch Thủy Lung.

      Trưởng Tôn Lưu Hiến do dự chút, vào.

      Phương Tuấn Hiền lạnh lùng trừng Tống Thế Minh cái, cũng theo.

      Tống Thế Minh đều biết do mình lắm mồm, cúi thấp đầu dám nữa, vào nhưng có ngồi, ngược lại cùng đệ đệ đứng ở bên.

      Thủy Lung cùng Trưởng Tôn Lưu Hiến ngồi đối diện nhau, Phương Tuấn Hiền ngồi bên tay phải của Bạch Thủy Lung.

      Mặt bàn được người dọn dẹp sạch , chỉ chừa lại ấm trà xanh.

      Thủy Lung tự mình châm trà cho Trưởng Tôn Lưu Hiến, : “Tỳ nữ hiểu chuyện, ngay cả châm trà mời khách cũng biết, ta đành phải tự mình động thủ.”

      Ngọc Hương đứng bên sắc mặt trắng bệch, môi cử động lại thanh.

      Phương Tuấn Hiền cười : “ ràng là ngươi muốn được gần gũi với Lưu Hiến, cần gì phải tìm cớ.”

      Thủy Lung rót nước trà cho Trưởng Tôn Lưu Hiến xong, lại rót cho Phương Tuấn Hiền, hơi híp đôi mắt, cũng cười : “Vậy bây giờ có phải đại biểu, ta cũng muốn gần gũi ngươi hay ?”

      Tiếng của nàng trong trẻo uyển chuyển, cực kỳ dễ nghe, lời mềm mại giống như dỗ ngon dỗ ngọt đối với tình nhân, động tác hí mắt, làm cho dung mạo cứng nhắc cũng trở nên tươi mới, sinh động hơn.

      Phương Tuấn Hiền ngẩn ra, sau khi hoàn hồn nhìn thấy mặt bàn trước mặt ly trà, nóng hôi hổi.

      Bạch Thủy Lung này, giống như thay đổi?

      “Ta tự tay châm trà, ngươi định uống thử sao?” Thủy Lung mềm .

      Phương Tuấn Hiền thần trí vẫn còn hỗn độn, ngay cả chính cũng biết vì sao, nghe theo Bạch Thủy Lung, nâng chung trà lên đưa vào môi.

      Nhiệt lượng nóng bỏng làm cho Phương Tuấn Hiền thức tỉnh, dừng lại động tác kịp lúc.

      ngụm này mà uống vào, đầu lưỡi nhất định bị phỏng.

      muốn buông chén trà xuống tay bé của Thủy Lung duỗi ra, hướng về phía bàn tay hạ xuống của , đẩy lên... nước trà nóng bỏng vẩy vào môi, hơn phân nửa vào miệng, gần nửa chảy qua cổ, thấm ướt áo.

      “Hí --- Bạch Thủy...”

      “Uống trà cũng chậm chạp như vậy, coi mình là nữ nhân sao?” Bạch Thủy Lung khinh bỉ nhìn chằm chằm Phương Tuấn Hiền.

      Nét mặt của Phương Tuấn Hiền biến đổi.

      Hoàng thân quốc thích của Tây Lăng vương triều, quan quyền thế hệ trẻ tuổi ai cũng biết Phương Tuấn Hiền hận nhất là người khác giống nữ nhân.

      Bầu khí giương cung bạt kiếm, chỉ cần chạm liền có thể bùng nổ.

      “Tuấn Hiền, Bạch tiểu thư là nữ tử, trước đó vài ngày mới bị độc của giao thú ăn mòn nội lực, thân thể còn bị thương chưa lành.” Trưởng Tôn Lưu Hiến đột nhiên lên tiếng.

      Giọng bình thản như suối trong, làm cho khí nặng nề dần tiêu tán.

      “A. Ngươi muốn che chở nàng. Cũng đúng, nàng bị biến thành như vậy là vi ai chứ?” Phương Tuấn Hiền chế giễu .

      Lúc này có mấy câu, liền thầm hút vài hơi khí lạnh, đôi môi bị bỏng nặng.

      Thủy Lung giọng : “Miệng của ngươi bị sưng đỏ lên rất giống thịt tràng (5) khi nãy ta mới ăn.”

      Phương Tuấn Hiền xanh cả mặt: "Ngươi còn dám !?"

      Thủy Lung nhíu mày, "Ta biết nước trà nóng như vậy, nếu biết ta cho ngươi uống."

      Phương Tuấn Hiền nghe ra trong lời của nàng có hối hận, lại là ngẩn ra.

      Trong tầm mắt, đôi mày thô dày của Bạch Thủy Lung cau, lông mi có chút run run, cho dù da mặt của nàng vẫn chất phác khô khan, Phương Tuấn Hiên vẫn nhìn ra nàng hối hận, đôi con ngươi đen bóng sâu thẳm phía dưới cặp lông mi khẽ run run, làm cho người ta muốn chú ý nhưng cuối cùng lại thấy .

      Phương Tuấn Hiền hoàn toàn có phát chính mình gắt gao nhìn chằm chằm Thủy Lung, dáng vẻ mê mẩn lại bình thường.

      Trường Tôn Lưu Hiến ngồi ở bên cạnh dừng lại động tác dùng ngón tay ma sát cốc nước, trong mắt lên nghi hoặc.

      "Tuấn Hiền."

      “A?” Phương Tuấn Hiền quay đầu lại nhìn , vừa há mồm liền đau, tay ôm lấy môi mình.

      “Đau lắm à?” Thủy Lung hỏi.

      “Ngươi để ta hắt nước nóng lên người ngươi lần biết!” Phương Tuấn Hiền ánh mắt dài híp lại, giống như lưỡi đao.

      Mặc dù như vậy, nhưng có hành động như vậy.

      Thủy Lung đột nhiên đứng lên.

      "Ngươi muốn làm gì?"

      “Ngươi ngồi ở đây đợi lát, ta mua thuốc cho ngươi.”

      “Cái gì?” Phương Tuấn Hiền nghĩ rằng chính mình nghe lầm.

      Bạch Thủy Lung tự mình mua thuốc cho ?

      Ở trước mặt Trưởng Tôn Lưu Hiến, lại dốc lòng săn sóc đối với nam nhân khác? Rất kỳ lạ!

      Tây Lăng quốc, ai chẳng biết Bạch Thủy Lung phải là loại người phục tùng người khác, nàng chỉ dịu dàng và tỉ mỉ đối với Trưởng Tôn Lưu Hiến.

       “Ta mua thuốc cho ngươi.” Thủy Lung nhàng mỉm cười .

      Nàng đứng, Phương Tuấn Hiền ngồi, ngửa đầu liền có thể nhìn ánh mắt của nàng.

      Cặp mắt kia rất giống hắc diệu thạch (6), đen thấy đáy, sâu bên trong tựa hồ như có cất giấu cái gì đó, nhiều gợn sóng dập dờn lan rộng, cực kỳ lấp lánh.

      Phương Tuấn Hiền nhìn xem thất thần lúc, ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng đánh mất.

      "Tiểu, tiểu thư?" Ngọc Hương biết Bạch Thủy Lung căn bản có tiền để trả, thấy nàng rồi, trong lòng giật mình , mơ hồ đoán được điều gì đó. Bất chấp có mặt của Trưởng Tôn Lưu Hiến và những người khác ở đây, chạy chậm ra khỏi căn phòng.

      “Hình như Bạch tiểu thư có cùng với Vũ Vương chuyện câu nào phải?” Tống Thế Nguyệt đột nhiên

      Tình huống này chưa từng xảy ra.

      Tống Thế Minh : “ phải là nàng ta muốn lạt mềm buộc chặt chứ?”

      Phương Tuấn Hiền thanh lạnh lùng : “Nàng là loại người thiếu tâm nhãn, cũng biết thủ đoạn này sao?”

      Tống Thế Minh huynh đệ bị châm biếm, vội vàng câm miệng.

      Trường Tôn Lưu Hiến nhíu mày suy nghĩ nhìn Phương Tuấn Hiền.

      ___________________________________

      (1)            Kỳ lạ, quái gở.

      (2)            Lông mày hẹp dài, mắt phượng.

      (3)            Ngọc đẹp để chỉ những đồ vật tinh xảo. Ý mũi của đẹp tì vết, cao thẳng tắp.

      (4)            Thần: môi; chu: đỏ. Đôi môi đỏ thắm.

      (5)            Giống như xúc xích í >.<

      (6)            Thạch màu đen.
      lan đỗ thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925

      Chương 6: Bóng đêm kinh hồng


      Kỳ Dương thành, ngã tư đường.

      Thủy Lung ra Thái Bạch tửu lâu, chưa được mấy bước, phía sau truyền tới tiếng gọi của Ngọc Hương: “Tiểu thư, đợi chút, đợi chút, đợi Ngọc Hương.”

      Đoàn người nhìn thấy hình bóng của Bạch Thủy Lung, liền giống như nhìn thấy ôn dịch lập tức tránh xa ra.

      Thủy Lung thấy Ngọc Hương theo kịp phía sau mình, kinh ngạc cười : “Cũng ngốc.”

      “Tiểu thư có ý gì?” Bộ ngực của Ngọc Hương ngừng phập phồng.

      “Ngươi phải hiểu rồi đó sao?” Thủy Lung cười để ý.

      Ngọc Hương kinh hãi run sợ, mấy lần muốn thử hỏi lại dám.

      Thời gian uống hết chén trà , hai người qua mấy nhà tiệm thuốc, Ngọc Hương rốt cục nhịn được nữa hỏi: “Tiểu thư, người phải mua thuốc cho Phương công tử hay sao?”

      Thủy Lung liếc nhìn dáng vẻ ngu ngốc của Ngọc Hương : “ người ta từ đầu đến chân đồng cũng có.”

      Ý của nàng là, người ta có tiền mua cái gì thuốc?

      Ngọc Hương cảm thấy mình sắp điên rồi: “Nhưng phải tiểu thư muốn mua thuốc cho Phương công tử...”

      Thủy Lung thản nhiên cắt lời nàng: “ lấy cớ mua thuốc, làm sao để cho bọn họ trả tiền cơm.”

      “Làm sao.. làm sao có thể làm như vây!” Trong lòng Ngọc Hương hèn mọn nghĩ, vô sỉ!

      Thủy Lung đột nhiên quay đầu, vẻ mặt ràng tươi cười, ánh mắt lại làm cho Ngọc Hương có ảo giác bị đông cứng, suy nghĩ này ở dưới ánh mắt kia hoàn toàn chỗ che giấu.

      “Lại bị hù dọa?” Thủy Lung mặt giãn ra, cười thực vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ thân thể cứng ngắc của Ngọc Hương, : “Tại sao thể làm như vậy? Chẳng lẽ Ngọc Hương muốn bán mình trả tiền cơm?”

      Ngọc Hương dám lời nào.

      Ước chừng nửa canh giờ sau, mặt trời lặn ánh trăng lên, sắc trời mờ tối, các nhà các hộ đốt đèn lồng lên.

      Ngọc Hương nhìn đến cảnh vật xung quanh, sợ tới hai chân run run, đứng tại chỗ cử động.

      Thủy Lung quay đầu: “Sao ?”

      Đèn lồng vầng sáng đổ rực, khuôn mặt cứng nhắc vì tươi cười càng tăng thêm huyết sắc và sức sống, đôi mắt phản chiếu ánh sáng chói rọi động lòng người.

      Trong mắt của Ngọc Hương lại cảm thấy Thủy Lung lúc này còn xấu xí hơn cả ác quỷ.

      "Ta hỏi ngươi ." Đợi lúc lâu cũng thấy Ngọc Hương trả lời, trong mắt của Thủy Lung thoáng qua chút kiên nhẫn.

      Ngọc Hương sợ tới mức quỳ xuống đất, dùng sức dập đầu, lớn tiếng khóc kêu: “Tiểu thư, Ngọc Hương biết lỗi rồi, cầu xin tiểu thư đừng bán Ngọc Hương làm kỹ nữ. Tiểu thư, cầu xin người nể tình Ngọc Hương mấy năm nay theo hầu hạ người, có công lao cũng có khổ lao, tha cho Ngọc Hương .”

      Thanh thê lương rước lấy ánh nhìn của mọi người chung quanh.

      Khi phát ra thân phận của Thủy Lung, lại vội vàng tản ra.

      Lúc này, Thủy Lung đứng ở nơi có rất nhiều đèn lồng, khắp nơi đều tràn ngập hương hoa, hồng lăng phiêu diêu (1), rất nhiều nữ nhân mặc quần áo lộ ra da thịt đứng ở lầu các vung vẫy khăn thêu, mùi hương nồng đậm của phấn bột nước thoang thoảng trong khí.

      Hóa ra mạch, Thủy Lung mang theo Ngọc Hương đến nơi này, cũng là con đường nhiều thanh lâu, kỹ viện nhất của thành Kỳ Dương.

      Ngọc Hương nghĩ rằng Thủy Lung bán nàng ta làm kỹ nữ cho nên dám tiếp.

      thanh khóc lớn hô to của nàng ta rất gây chú ý với mọi người.

      Mặc dù người bên ngoài dám nhúng tay vào chuyện của Thủy Lung, nhưng các loại ánh mắt thống hận, chán ghét đều ngừng dừng ở người Bạch Thủy Lung.

      Thủy Lung vòng hai tay trước ngực, hững hờ liếc nhìn nàng ta cái, xoay người tiếp tục về phía trước.

      Ngọc Hương nghĩ tới kết quả như vậy, trong lòng hiểu Bạch Thủy Lung có dự định gì.

      Đại tiểu thư rất sĩ diện, dựa vào dáng vẻ bình thường, phải vì sợ mất mặt mũi bỏ qua cho mình mới đúng chứ.

      Bây giờ cái gì cũng là có ý gì?

      Thủy Lung mất, Ngọc Hương cũng khóc nổi nữa, suy nghĩ chút, cắn răng bước theo sau Thủy Lung.

      Lúc Thủy Lung ngừng lại trước cửa Xuân Ý lâu, sắc mặt Ngọc Hương muốn tái nhợt như tờ giấy.

      Người của Xuân Ý lâu đối với xuất của Bạch Thủy Lung tuyệt có cám thấy kỳ quái, Xuân Nương từ bên trong ra, vẻ mặt tươi cười tới bên cạnh Thủy Lung, cười duyên : "Bạch đại tiểu thư lâu có tới, là làm vẻ vang cho kẻ hèn này nha, Tiểu Ngư Nhi mỗi ngày đều nhớ tới Bạch đại tiểu thư, trà muốn cơm ăn.”

      Thủy Lung đánh giá toàn bộ thân thể mềm mại của nữ nhân ở trong ngực mình.

      Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, đầu vãn phi tinh trục nguyệt kế (2), mặt thoa nhiều phấn làm người ta nhìn ra tuổi của nàng, chỉ có thể suy đoán ước chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm thôi. người mặc bộ giáng hồng váy dài, thắt lưng buộc bằng gấm mỏng màu trắng, trong suốt bó chặt làm tôn lên dáng người thướt tha.

      Đó là nữ nhân hết sức phong tình, cái nhăn mày cười đều lộ ra hơi thở phong trần, cũng có tục tằng làm cho người ta chán ngấy, cũng có vẻ thanh cao, chỉ có xinh đẹp dẫn người sa đọa.

      “Vậy ngươi có nhớ ta ?” Thủy Lung chợt tà tứ (3) kềm chế được cười tiếng, dùng sức nắm ở thắt lưng Xuân Nương, để sát mặt vào nàng.

      Chỉ cách tấc, chóp mũi hai người có thể chạm nhau.

      Xuân Nương giật mình, trừng đôi mắt to tròn lườm nàng cái, đáng .

      "Ha ha ha." Thủy Lung cười to, trong mắt lên chút giảo hoạt.

      Nữ nhân này làm cho nàng nhớ tới vị huấn luyện viên ở kiếp trước.

      “Ôi! Ta đương nhiên là cũng nhớ Bạch đại tiểu thư.” Nàng hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Thủy Lung vô cùng thoải mái kiềm chế cười to. Khi Thủy Lung nghiêng mắt nhìn nàng, lại làm cho trái tim nàng nhảy rộn lên, gò má đỏ bừng, ánh mắt nhìn qua Ngọc Hương ở phía sau Thủy Lung trêu ghẹo: “Ngày xưa, Bạch đại tiểu thư chỉ thích mình đến đây, hôm nay, tại sao còn mang theo tiểu nương?”

      “Nhìn nhan sắc của nàng rồi ra giá .” Thủy Lung ôm nàng lên lầu.

      “Tiểu thư.” Ngọc Hương thét chói tai.

      Xuân nương nháy mắt cái, nghiêm túc đánh giá  Ngọc Hương, cười : “Nhan sắc nha đầu này chỉ coi như thuộc hạng trung đẳng, cũng phải xử nữ, sợ là bán được giá?” Nàng giống như nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Ngọc Hương, đối với Thủy Lung cười : “Nhưng mà nể mặt mũi của Bạch đại tiểu thư, Xuân Nương nhất định trả giá thực.”

      Thủy Lung cười khẽ: “Hàng kém phẩm chất khiếm khuyết như vậy sợ là ảnh hưởng đến Xuân Ý lâu, hay bán nữa vậy.”

      Ánh mắt Ngọc Hương rũ xuống oán hận thoáng qua.

      Xuân Nương ung dung thản nhiên nhìn nàng ta cái, trong mắt lên khinh thường.

      Thủy Lung ngồi ở lầu hai, trong phòng ‘Thu Cúc’, Xuân Nương mời Tiểu Ngư Nhi liền rời .

      Ngọc Hương nhìn Thủy Lung thản nhiên uống rượu, khẽ : “"Tiểu thư, chúng ta có ngân lượng."

      Trong mắt Thủy Lung lên ý vị thâm trường (4) liếc nhìn nàng cái , lên tiếng .

      Ngọc Hương cơ hồ cắn hàm răng.

      Đinh linh ——

      Tiếng chuông thanh thúy uyển chuyển đột nhiên xuất , yếu ớt lại phá vỡ đêm tối phồn hoa, thẳng tới lỗ tai người ta.

      Thủy Lung nhanh chóng nghiêng người, ánh mắt lạnh như băng lại hưng phấn.

      Ngọc Hương nguyên do, sau đó thấy chiếc ghế Thủy Lung ngồi khi nãy bể tan tành thành mấy khối, cửa sổ đối diện cũng vậy, tránh được bị hoảng sợ, ý nghĩ ác độc luôn xoay quanh ở trong lòng: “Nếu như Bạch Thủy Lung tránh tốt!

      Cửa sổ bị phá, ánh trăng bên ngoài đổ hết vào, cũng lộ ra cảnh tượng vô biên bên ngoài cửa sổ.

      Thủy Lung đứng bên cửa sổ, liếc mắt cái liền chú ý tới bóng dáng màu lam dưới ánh trăng.

      Người nọ đứng thẳng ngói thanh lâu, trường sam màu lam nhạt dưới ánh trăng che thanh vận (5), đầu tóc đen theo gió tung bay, khí thế kinh thiên.

      Người đứng quá xa, nhìn dung mạo, càng làm cho người ta chú ý tới chính là luồng khí lạnh thấu xương chịu gò bó, khí phách tao nhã.

      Chung quanh ngừng lóe lên bạch quang (6)chói mắt.

      Nhìn kỹ phát bạch quang kia chính là vì đao kiếm phản quang, đao kiếm được thích khách mặc y phục dạ hành cầm. Chẳng qua là vì trời quá tối, khinh công của thích khách lại rất cao, mới làm cho người ta trong chốc lát phát ra được.

      Thủy Lung thấy động tác của nam nhân mặc áo lam, thích khách ở chung quanh đám rơi xuống.

      Đây chính là cao thủ cổ đại sao?

      Ý nghĩ phục nội lực ở trong lòng của Thủy Linh càng kiên định hơn.

      Lúc này, bạch y nhân xuất ở đối diện của người mặc áo lam.

      thân bạch y, đầu đội nón phủ lụa trắng.

      Dường như hai người gì đó, sau đó lại đánh nhau.

      Ở chỗ của Thủy Lung, có thể nhìn thấy ràng đao kiếm của hai người va chạm nảy ánh lửa.

      Phong thái của người áo lam rất thoải mái, liếc mắt cái liền nhìn ra được người mặc áo trắng phải là đối thủ của .

      Khoảng chừng trải qua ba phút, người áo trắng bị đâm trúng kiếm, thân thể lăn xuống mái hiên.

      Áo lam nhân chậm rãi thu kiếm, chắc là muốn rời .

      "Di?" Ánh mắt Thủy Lung chợt lóe.

      Chỉ thấy mái hiên ở đằng xa, thân mình của người áo lam bỗng nhiên co giật, cũng rơi xuống mái hiên.

      Thủy Lung nhắc cổ áo của Ngọc Hương, đem nàng ném ra ngoài cửa sổ.

      “A---“ Ngọc Hương thét chói tai, ngay sau đó bên dưới truyền đến tiếng ‘phanh’ của dị vật rơi xuống.

      Thủy Lung cũng từ cửa sổ nhảy xuống, rời từ lầu hai xuống mặt đất cách dễ dàng, đối với Ngọc Hương bò từ dưới ao lên : “Đuổi theo.”

      Thân thể Ngọc Hương run rẩy, ánh mắt oán hận gần như có thể chết đuối Thủy Lung, nhưng vẫn bò ra khỏi hồ, theo sau lưng nàng, hỏi: “Tiểu thư, chúng ta đâu?”

      “Phát tài.” Thủy Lung .

      “Phát..phát tài cái gì?” Buổi tối còn có thể phát tài cái gì?

      Thủy Lung khẽ cười, trong mắt tràn đầy ánh sáng lấp lánh của màu sắc: “Phát tài từ người chết.”

      __________________________________________

      (1) Lụa đỏ nhàng đông đưa.

      (2)  Hình minh họa:

      (3)  Tà: đàng hoàng; tứ: tùy tiện, làm càn.

      (4)  Ý tứ hàm súc.

      (5)  Có người là phong thái khí chất, ta chắc cho nên giữ nguyên.

      (6) Ánh sáng trắng.
      lan đỗ thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 7: Kinh hãi thế tục
      Edit: Ngữ Mặc
      Beta: Quảng Hằng


      Con phố phong trần (1) có rất nhiều ngõ . Người quen biết địa hình ở khu này rất dễ bị lạc đường.

      Chỗ người áo lam đánh nhau là ở phía sau Xuân Ý lâu, ít có người ở. Nếu như phải kiếm khí của bọn họ cẩn thận đánh tới căn phòng của Thủy Lung, Thủy Lung cũng phát ra tồn tại của bọn họ.

      Thủy Lung vào ngỏ hẻm lâu liền ngửi thấy mùi máu tanh.

      “Tiểu..tiểu thư chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây, được ?” Khi theo phía sau của Bạch Thủy, nhìn thấy người mặc áo đen nằm chết đất, sắc mặt của Ngọc Hương liền trắng bệch, môi run rẩy cầu xin Thủy Lung.

      Thủy Lung thèm để ý nàng, ngồi xổm xuống bên cạnh người chết lục lọi người , mò lấy túi tiền suy nghĩ chút, mặt cười cười : “Sát thủ quả nhiên là nghệ nghiệp song cao, người mang tiền ít.”

      Ngọc Hương có nghe ràng hỏi: “ Cái gì song cao?”

      Thủy Lung : “Thu nhập cao, nguy hiểm cao.”

      Ngọc Hương nghe nàng có chút ù ù cạc cạc hiểu lắm, đến khi suy đoán ra ý trong lời , môi tái nhợt mấp máy được lời nào.

      đường cướp đoạt được hai mươi cái túi tiền của thích khách, cuối cùng Thủy Lung cũng nhìn thấy được thi thể của người áo trắng.

      Người áo trắng bị kiếm đâm trúng tim mà chết, có tiếng động nằm mặt đất, đầu đội mũ sa nghiêng qua bên, lộ ra vẻ mặt thể tin cùng cam lòng trước khi chết, trợn to con mắt cái chết làm cho thân thể Ngọc Hương run lẩy bẩy, muốn đến gần.

      Thủy Lung tìm được túi tiền người của thích khách áo trắng, còn có khối lệnh bài gỗ có khắc hoa văn đặc biệt.

      Lệnh bài này... Quả nhiên là người của Ngọc lâu.

      Để lệnh bài vào trong túi, Thủy Lung vài bước tìm được người áo lam.

      Ban đầu nhìn tình huống, có bị thương mới đúng, thế mà ngoài ý muốn co giật rơi xuống đất, biết là bị đánh lén hay là có bệnh thể .

      Thủy Lung đến bên cạnh người của người áo lam, đưa tay hướng cổ thăm dò mạch đập.

      Hàn quang chợt quét qua.

      Thủy Lung kịp thời né tránh nhưng cánh tay vẫn bị đâm thủng, ánh mắt lạnh nhạt của nàng trở nên lãnh đạm sắc bén

      Nếu nàng né tránh kịp, mũi kiếm đâm thủng trái tim của nàng, bị mất mạng.

      "Nha ~ tiểu thư người sao chứ!" Ngọc Hương thấy màn như vậy, giả bộ hoảng sợ kinh hô.

      Thủy Lung để ý tới nàng ta, bàn tay dự định bắt mạch lại biến trở thành long trảo (2), bóp lấy cổ của người áo lam.

      Người áo lam bị bóp cổ, rên tiếng, ngay cả chút biểu cảm đau đớn cũng có, sâu kín (3) nhìn Thủy Lung.

      Sắc trời u ám, trong ngõ hẻm cũng như vậy.

      Tầm mắt của Thủy Lung cũng nhìn ràng trường bào mà nam nhân này mặc phải màu lam, mà là màu xanh biêng biếc u buồn lại trong sáng. Tóc đen rối tung che khuất nửa khuôn mặt của , khuôn mặt bị ánh sáng lờ mờ che dấu, hai con ngươi tối đen sáng ngời như muốn đâm khoét vào người khác.

      “Buông ra.” chậm rãi. Tiếng khàn khàn, giống như ngủ vẫn chưa tỉnh, nhàng bay bổng hòa quyện với uể oải nghe ra mê hoặc.

      Thủy Lung lại nghe ra bên trong giọng điệu nhàng bay bổng này, có chứa uy nghiêm và nguy hiểm rất đáng tin.

      “Thân thể của ngươi khỏe, đứng dậy nổi đâu. Ta xách ngươi đứng lên.” Thủy Lung mỉm cười đầy thiện ý .

      Tay bóp cổ dùng sức nâng lên.

      Tuy thân thể của nàng còn nội lực, nhưng sức lực có.

      Ánh mắt sáng ngời khiếp người của nam nhân kia giảm bớt lạnh lùng, lên kinh ngạc cùng tức giận, người bị nhìn chăm chú có ảo giác như bị xé rách thành từng mảnh.

      Lúc này, bầu trời nồng đậm mây đen giống như bị khí thế lạnh thấu xương của người này xé ra đạo khe hở, ánh trăng chiếu khắp mọi nơi.

      có dung mạo thánh khiết, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, tuyệt luân giống như hội tụ mọi nét đẹp của đất trời ban tặng, ngay cả ánh trăng cũng lưu luyến , quanh quẩn quanh thân chịu biến mất, giống như thần tiên hình.

      Làn da trong sáng như nguyệt, ngũ quan đẹp như họa, hai hàng lông mày đen như mực, chạm đến tóc mai; bạc mỏng môi đỏ như máu, gợi cảm thể tưởng tượng nổi nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác nguy hiểm, lạnh lẽo; ánh mắt thanh khiết lạnh như băng, hề che giấu, như rơi vào hồ nước tĩnh lặng, thanh trong phản chiếu dương quang lấp lánh.

      Cái khí thế lẫm liệt lạnh thấu xương kia giúp cho người ta nhìn lầm giới tính của .

      Thủy Lung hơi ngẩn ra, đây là người sao?

      Khí thế lẫm liệt khiến người ta phải giật mình của nam nhân kia chỉ là ảo giác? Bỗng nhiên nhắm mắt lại che kín tròng mắt, toàn thân yên tĩnh lộng lẫy sáng sủa, giống như thần tiên ngủ say.

      "Tiểu thư?" Ngọc Hương tới, khi thấy dung mạo nam tử, vẻ mặt dại ra.

      Người này là ai? Tại sao còn tuấn hơn cả đệ nhất mĩ nam Tây Lăng quốc – Khánh vương gia!

      Thủy Lung đem nam nhân bị hôn mê quăng xuống đất, lục lọi người của , phát người của nam nhân này có tiền, chỉ có duy nhất miếng ngọc bội.

      Ngọc bội rất quý giá, điêu khắc Long Tường, ở giữa có viết chữ.

      Ngọc Hương kinh hô: "Tiểu thư, đây là ngọc bội của vương gia, người này là vương gia!"

      Thủy Lung lạnh nhạt gật đầu, đem ngọc bội quăng cho Ngọc Hương, qua loa băng bó miệng vết thương ở tay, lại khiêng nam nhân có thân phận đáng nghi kia ra ngoài.

      Ngọc Hương trợn mắt há mồm, chạy chậm vài bước đuổi kịp, hỏi: "Tiểu thư muốn dẫn vương gia đến y quán sao?"

      Thủy Lung : "Tiểu quan quán." (4)

      “... Cái gì...cái gì?” Ngọc Hương nghĩ rằng mình nghe lầm.

      Thủy Lung mỉm cười : "Ngọc Hương, chúng ta sắp phát tài, bề ngoài của tên này, giá trị liên thành.” (7)

      Ngọc Hương nghĩ rằng, ngươi bị điên rồi đúng ? Kinh hô: “Tiểu thư, người này là vương gia!”

      Thủy Lung thản nhiên liếc nàng cái: “Chỉ dựa vào miếng ngọc bội liền có thể chứng tỏ là vương gia? Ngươi gặp qua vị vương gia này chưa?”

      Ngọc Hương ngập ngừng lắc đầu, Tây Lăng quốc có mấy vị vương gia nàng ta đều nghe qua, nhưng có may mắn gặp qua, người cũng có. Nhưng mà...

      "Nếu thế cũng thể chứng minh phải vương gia a."

      Thủy Lung lãnh đạm : "Ngươi , ta , ai biết."

      Ngọc Hương xiết chặt ngọc bội trong tay, ánh mắt rũ xuống trong mắt xuất ánh sáng khác thường.

      Đối diện Xuân Ý lâu có tòa tiểu quan quán tên gọi là Thanh Phong lâu, Thủy Lung khiêng nam nhân vào đưa tới trận ồn ào huyên náo.

      chén trà thời gian trôi qua, Thủy Lung mặt mang theo mỉm cười ra, tay đếm xấp ngân phiếu cầm.

      “Ngọc Hương, tìm chỗ bán ngọc bội này .”

      Ngọc Hương : "Tiểu thư, chuyện này..."

      Thủy Lung cười : “ nhanh về nhanh, ta ở Xuân Ý lâu chờ ngươi, sau khi trở về ta chia cho ngươi nửa bạc.”

      Ngọc Hương ngập ngừng chút, cúi đầu : “Vâng, nô tì ngay.” Người liền chạy thấy bóng.

      Đôi mắt của Thuy Lung chợt lóe, trở về Xuân Ý lâu.

      Lúc nàng trở về phòng Thu Cúc, nhìn thấy Tiểu Ngư Nhi tới ở bên trong.

      Tiểu Ngư Nhi là thiếu niên tuấn tú, người mặc bộ trường bào màu xanh, mang theo những vật trang sức cần thiết, ngồi ngay ngắn giống như gốc cây trúc xanh, người xưa có câu: Thanh cao ngạo tính. (5)

      Nhưng mà vẻ mặt của rất thờ ơ, thờ ơ đến mức có cảm xúc, nếu nhìn kỹ vào ánh mắt của , phát bên trong có gì là văn nhân (6) kiêu ngạo thanh cao. Ngược lại, hoàn toàn lạnh lùng, thỉnh thoảng còn lóe lên hàn quang lạnh thấu xương.

      “Ngươi có rất nhiều biện pháp để sai khiến nha đầu kia rời , cần gì phải đem ngọc bội đưa cho nàng ta, chẳng lẽ ngươi tin tưởng nàng ta nghe lời người làm chuyện ngươi giao cho à?” Vừa mới mở miệng, Xuân Nương liền chuyện này.

      Thủy Lung cũng kỳ quái vì sao nàng ấy biết mọi việc làm của nàng, lạnh nhạt : “Cho nàng ta cơ hội.”

      Xuân Nương cười duyên, "Ngươi cho nàng ta cơ hội, nàng ta còn ghi hận ngươi đấy."

      Thủy Lung thèm để ý, dù sao cũng là người đầu tiên nàng nhìn thấy khi vào thế giới này, Bạch Thủy Lung trước kia đích thực được mọi người thích, tỳ nữ tạo phản cũng có gì khó hiểu. giờ, Ngọc Hương vẫn chưa làm chuyện gì gây phiền toái cho nàng, liền cho nàng ta cơ hội.

      Tuy rằng Thủy Lung đoán đúng, Ngọc Hương dựa vào lời của nàng mà làm. Vậy làm theo quyết định được rồi.

      Xuân Nương thấy vẻ mặt đạm mạc của nàng, ngồi ngay ngắn ghế dựa dáng vẻ lười biếng, lại có cổ ra được cao thâm khó lường, trong lòng càng cảm thấy phải kinh ngạc, lại hỏi: “ Ngươi thiếu ngân lượng rất nhiều sao? ”

      Nhắc tới tiền, Thủy Lung nở nụ cười, " tại thiếu ."

      Xuân Nương bất đắc dĩ : "Ngươi muốn bạc còn sợ có hay sao, cần gì bán người ta, gặp phải phiền phức lớn rồi."

      Thủy Lung vuốt ve vết thương cánh tay, trong mắt thoáng qua ít tia sáng, mỉm cười : “Đáng lẽ ra ta định cứu , nhưng suýt chút nữa giết ta, ta đem bán coi như được hời rồi.”

      Xuân Nương im lặng được lời nào.

      Đối nam nhân mà , bị bán làm tiểu quan, so với ngươi giết chết còn khó chịu hơn!

      Tiểu Ngư Nhi cầm thuốc kim sang dược đến bên cạnh Thủy Lung, lẳng lặng nhìn nàng, thanh mang theo tình cảm : “Chữa thương.”

      Thủy Lung tùy ý xé rách ống tay áo, lộ ra làn da trắng nõn như ngọc, đưa cánh tay cho Tiểu Ngư Nhi. nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tiểu Ngư Nhi và Xuân Nương, đối với Tiểu Ngư Nhi : “Giúp ta truyền tin với sư phụ, với ta muốn khôi phục nội lực, tiếp đó mau chóng đưa phương pháp qua đây.”

      Tiểu Ngư Nhi vừa thoa thuốc cho nàng, vừa gật đầu.

      Xuân Nương muốn lại thôi.

      Thủy Lung lãnh đạm : “Nếu lão nhân gia đồng ý, với ta tỉnh ngộ rồi, ta còn tình cảm gì đối với Vũ vương nữa, biết ta dối ở phương diện này.”

      “Thủy Lung, ngươi sao?” Xuân Nương kinh ngạc hỏi.

      Thủy Lung lạnh nhạt : “ nam nhân thôi mà.”

      Ánh mắt có tình cảm của Tiểu Ngư Nhi cũng bộc lộ ra cảm xúc.

      “Chủ nhân thay đổi.”

      “Nga ~” Thủy Lung xua tay, cảm thấy cánh tay đau như trước, liền dùng tay được băng bó kỹ nhéo nhéo hai gò má của Tiểu Ngư Nhi cái: “Du Ngôn thích hay thích?”

      “...” Tiểu Ngư Nhi tên là Du Ngôn, yên lặng cách xa bàn tay của nàng.

      Xuân Nương ngẩn ra sau, vui vẻ cười rộ lên khanh khách khanh khách.







      __________________________________

      (1)            Ý chỉ mấy chỗ kinh doanh thanh lâu, kỹ viện gom chung lại trong khu phố.

      (2)            Sâu kín: trong trường hợp này chỉ tăm tối, ý cái nhìn như cửu u nơi phủ.

      (3)            Giống thanh lâu.

      (4)            Vô giá.

      (5)            Trong sạch kiêu ngạo.

      (6)            Người có học thức.
      lan đỗ thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 8: Thay trời hành đạo.
      Edit: Ngữ Mặc
      Beta: Quảng Hằng


      Sắc trời về khuya, Thủy Lung đành qua đêm ở Xuân Ý lâu, ăn xong điểm tâm ở Xuân Ý lâu, mãi cho tới giữa trưa mới quay về phủ đại tướng quân.

      đường đến Lộng Triều Viện của mình, liếc mắt cái liền nhìn đến Ngọc Hương đứng ngoài cửa viện, vẻ mặt khẩn trương nhìn xung quanh.

      “Tiểu thư, người trở lại!” Ngọc Hương nhìn thấy Thủy Lung, khuôn mặt nhắn lộ ra kinh hỉ tươi cười, lớn tiếng kêu.

      Nhiệt tình quá mức bình thường...

      Đáy mắt của Thủy Lung thoáng qua tia sáng.

      Ngọc Hương chờ nàng đến bên cạnh, khó xử : “Tiểu thư, đêm qua chuyện mà  người sai nô tỳ làm, nô tỳ cẩn thận đem đồ làm mất, trong lòng rất lo lắng nhưng tìm cả đêm cũng tìm được, lại dám trở về Xuân Ý lâu tìm tiểu thư, cho nên mình quay trở về, mong rằng tiểu thư đừng trách tội Ngọc Hương.”

      Thủy Lung hỏi: “Ngươi cảm thấy ta là người khoan dung hay sao?”

      Thân thể của Ngọc Hương cứng đờ, biểu cảm khuôn mặt có chút khó duy trì: “Đương nhiên. Tiểu thư có lòng dạ mênh mông, rộng lớn. nhất định vì chuyện mà làm khó dễ Ngọc Hương.”

      Thủy Lung nhìn nàng lúc rồi nở nụ cười, miệng cười tủm tỉm : "Ta đương nhiên làm khó dễ ngươi."

      Ngọc Hương nghe lời này của nàng, những có vui mừng, ngược lại càng thêm an lòng. Trong lòng hối hận lúc, nàng ta làm như vậy là đúng hay sai?

      Thủy Lung bước vào cửa viện, bỗng nhiên bên tai truyền đến trận tiếng gió, nhạy bén né tránh, liền nhìn thấy chuôi kiếm phong lạnh như băng xẹt qua khuôn mặt, nếu như nàng tránh kịp, khuôn mặt liền bị rách nát.

      “Người quái dị, có giỏi đừng trốn!” Bên tai truyền đến thanh sắc bén, tiếng khàn khàn của thiếu niên tuổi dậy .

      Ánh mắt Thủy Lung hơi nghiêng, nhấc chân đá bay người bên cạnh ra ngoài.

      Phanh!

      Cẩm y thiếu niên thảm hại ngã xuống đất.

      “Ra tay!” Năm thiếu niên khác ở trong viện xông lên vay quanh Thủy Lung.

      Thủy Lung nhanh hơn bọn họ, chờ bọn họ vây lại, người đến bên cạnh thiếu niên vừa bị quật ngã, trong tay cầm thanh kiếm của thiếu niên đó, câu liền đâm vào cánh tên của .

      “A!” Thình lình bị đau nhức khiến cho Bạch Thiên Hoa thét lên chói tai.

      Năm thiếu niên kia cũng bị dọa hết hồn, khí thế ồn ào khi nãy liền bị dập tắt ngay lập tức.

      “Ngươi... ngươi dám làm Tam công tử bị thương!” Thiếu niên mặt trái xoan sắc nhọn, mắt nham hiểm độc ác, tuổi hơi lớn sợ hãi kêu lên.

      Thủy Lung thấy bọn họ xông lên, rút kiếm ra, nhìn vẻ mặt thống khổ của Bạch Thiên Hoa, kinh ngạc : “Thiên Hoa, tại sao lại là ngươi? Ta còn tưởng có thích khách muốn tới ám sát ta.”

      Bạch Thiên Hoa ngẩn ra, sau đó hung dữ kêu to: “Người quái dị, đừng có làm bộ, ta có ngu như vậy.”

      Thủy Lung vô tội : “Ngươi cái gì?” Tự mình kéo Bạch Thiên Hoa lên, người ta lại cảm ơn, ngược lại còn đẩy tay nàng ra, Thủy Lung liền nương theo lực của , đẩy ngã xuống đất.

      “Ngươi... người quái dị (1)...” Bạch Thiên Hoa tức giận đến đỏ cả mặt, bò dậy hướng tới Thủy Lung đánh tới.

      Ba!

      Nắm đấm của Bạch Thiên Hoa bị Thủy Lung cản lại, trở tay tát phát vào mặt .

      Năm thiếu niên và Ngọc Hương hả hê đứng nhìn đều bị biến cố trước mắt làm giật mình.

      Bạch Thiên Hoa bị đánh cũng ngớ ra, hai mắt đều trong trạng thái mơ màng.

      hiểu, vì sao Bạch Thủy Lung dám đánh . Trước kia, bất kể mắng Bạch Thủy Lung như thế nào, Bạch Thủy Lung cũng hề ra tay đánh , nàng chỉ trốn tránh hoặc để đánh vài cái, tuyệt đối đánh lại .

      "Người quái dị..." Bạch Thiên Hoa hoàn hồn, hai mắt trừng Thủy Lung, bộ dạng như muốn liều mạng với nàng.

      Ba!

      Khuôn mặt trắng noãn, non nớt lại bị đánh thêm bạt tay.

      Thủy Lung nghiêm mặt, lạnh lùng hỏi: “Ngươi có biết vì sao bị đánh ?”

      Trong mắt của Bạch Thiên Hoa chớp động lên sát ý độc ác, thực bị chọc tức.

      “Ngươi cho rằng ngươi vẫn còn là thiếu niên cao thủ vênh vênh váo váo ai sánh bằng sao? Nội lực của ngươi mất hết. Ta muốn bóp chết ngươi cũng đơn giản như bóp chết con kiến vậy!”

      “Đúng vậy, tam công tử, tuyệt đối đừng buông tha cho con tiện nhân này!” Thiếu niên mặt trái xoan đứng bên lớn tiếng cổ vũ.

      Khuôn mặt vô cảm của Thủy Lung bắt đầu lên vài tia kiên nhẫn, liên tục dùng hai chân đá vào đầu gối của Bạch Thiên Hoa, khiến cho hai chân của đều bị đá trật khớp, cũng làm cho Bạch Thiên Hoa mới đứng lên chưa được bao lâu lại quỳ xuống đất, muốn ra tay đánh Thủy Lung cũng kịp rồi.

      "Ta hỏi ngươi, biết vì sao bản thân bị đánh hay ?”

      Bạch Thiên Hoa khuất phục, tức giận mắng: “Người quái dị, nếu ngươi có bản lĩnh giết ta , nếu ta nhất định bỏ qua cho ngươi.”

      Ba!

      "A! Ta muốn giết ngươi!"

      Ba!

      "Người quái dị..."

      Ba ba ba ba ba ——

      Trong Lộng Triều Viện chỉ còn tiếng tràng pháo tay vang lên. Ngọc Hương và nam thiếu niên kia ngay cả rắm cũng dám đánh. Mãi đến khi Bạch Thiên Hoa sắp sụp đỗ, mặt sưng phù ứ máu giống như cái đầu heo,  nước mắt nước mũi đều chảy xuống, miệng mồm bập bẹ : “Bạch Thủy Lung, ngươi chết yên lành... oa oa  ngươi chết được yên!”

      Thủy Lung bỏ tay giơ cao xuống, từ liếc xuống nhìn mặt của Bạch Thiên Hoa, lại hỏi: “Có biết tại sao bản thân bị đánh hay ?”

      Bạch Thiên Hoa cố chấp muốn mình hề sai, nhưng khi nhìn đến ánh mắt của Thủy Lung, đáy lòng bỗng dâng lên sợ hãi cùng thấp kém, lời đến bên miệng lại biến thành: “Ta có làm gì sai đâu? Ngươi dựa vào cái gì đánh ta?”

      Thủy Lung cũng có bị vẻ mặt đáng thương của làm cảm động, trở tay đánh vào má trái cái, lạnh nhạt : “Ta là tỷ tỷ của ngươi, ngươi lại cố ý ra tay muốn làm ta bị thương, mưu hãm hại người thân, nên đánh.”

      Trong trí nhớ, Bạch Thủy Lung trước kia chưa từng đánh Bạch Thiên Hoa, đó là vì Bạch Thủy Lung coi trọng tình thân, nàng đối với người khác đều nhẫn tâm, chỉ đối với người thân là mềm lòng, mặc kệ là đại phu nhân Vệ thị ghét nàng, bọn muội muội làm khó dễ, đệ đệ khinh thường xúc phạm, nàng ấy đều có thể chịu đựng.

      Bạch Thiên Hoa phục kêu to: “Ta mưu hại người thân? Người quái dị ngươi cảm thấy xấu hổ à? Ngày hôm qua, ngươi làm chuyện gì với mẹ và nhị tỷ, đều phải là tội nặng đáng chết sao?”

      Thủy Lung bình tĩnh đánh má phải của , nhìn vào ánh mắt tràn ngập thù hận của : “ lại lần nữa xem, ta là tỷ tỷ của ngươi, ngươi gọi ta là trưởng tỷ, còn nhục mạ ta, cái này nên đánh.”

      Ngay sau đó cũng để cho Bạch Thiên Hoa tiếp, Thủy Lung tiếp tục đánh, bên chỉ ra chỗ sai của : “Dạy mãi chịu sửa, nên đánh. Hống hách hung hăng càn quấy, nên đánh. Ngớ ngẩn ngốc nghếch, nên đánh...”

      Bạch Thiên Hoa dù sao cũng chỉ là thiếu niên mười hai tuổi, bị đánh trận xong tính ngang ngược cũng bị mài giũa còn mống. Miệng móp méo, đôi mắt trừng lên, hai vai run rẩy, thê thảm khóc lớn lên, mặc kệ hình tượng thiếu gia của mình.

      "Oa a ô ô ô, ngươi đánh ta... Ô ô ô, ta muốn giết ngươi, ô..."

      Thủy Lung dừng tay, hèn mọn : "Lớn như vậy còn khóc, ngươi là có bản lĩnh."

      "Ta mặc kệ, ô ô ô... Trứng thối, người quái dị, ô..."

      Ngọc Hương hoàn hồn, sợ hãi kêu: "Tiểu thư, sao người lại có thể ức hiếp tam tiếu gia như vậy chứ? Nếu để đại phu nhân biết được...”

      Thủy Lung kiên nhẫn liếc nàng cái: “Câm miệng!”

      Ngọc Hương đờ người, nữa.

      Thiếu niên có khuôn mặt trái xoan tròng mắt đảo vòng, giống như nghĩ tới chuyện gì, dùng lời chính nghĩa đối với Thủy Lung mắng: “Bạch Thủy Lung, ngươi chẳng những giết hại đại phu nhân, tại còn đánh biểu đệ Thiên Hoa, ngông cuồng tàn bạo giống như trong lời đồn, hôm nay, ta thay trời hành đạo!” xong muốn rút kiếm, đâm về hướng Thủy Lung.

      Thủy Lung tránh thoát , híp mắt nhìn thiếu niên mặt trái xoan, "Ngươi thay trời hành đạo?"

      “Nạp mạng ra đây!” Trong mắt thiếu niên mặt trái xoan tràn đầy sát ý, biết Thủy Lung mất hết nội lực, trong lòng vui vẻ, miệng càng nể nang: “Thiên Hoa biểu đệ ngươi là người quái dị cũng là nể mặt ngươi lắm rồi. Cho dù là con chó cũng đẹp mắt hơn ngươi nhiều. Loại nữ nhân giống như ngươi, đưa tới trước mặt nam nhân, nam nhân đều muốn ói ra, khó trách Vũ vương cần ngươi.”

      Thuỷ Lung nhìn chiêu thức tấn công của hắn, ra chiêu ổn, cơ bản là tên gà mờ, cũng chỉ có nội lực là tồi. Sau khi né được mấy chiêu, Thuỷ Lung đột nhiên tới gần thiếu niện mặt trái xoăn, dễ dàng đoạt kiếm trong tay hắn, sau đó đạp hắn một cước rớt xuống đất.

      “Xem ra ngươi thay trời hành đạo được rồi, Phó Khiếu Tứ.” Thủy Lung đối với thiếu niên mặt trái xoan mỉm cười.

      Phó Khiếu Tứ, là người nhà mẹ đẻ của tướng quân phủ Phó di nương, năm nay mười sáu tuổi. Bởi vì Phó di nương được Bạch tướng quân sủng ái, vì vậy mà cả nhà được nhờ, vào thủ đô của Tây Lăng định cư. Phó Khiếu Tứ là do chi chính sinh ra, ngày thường theo đuôi Bạch Thiên Hoa a dua nịnh hót kiêm làm chó săn.

      Phó Khiếu Tứ kinh hãi trừng mắt nhìn, mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống. Bạch Thủy Lung phải mất hết nội lực rồi hay sao? Vì sao còn lợi hại như vậy?

      “Bị ngươi như vậy, ta cũng muốn thay trời hành đạo lần.” Thủy Lung cầm thanh kiếm để ở cổ diễu hành, nhàng bâng quơ : “Phó Khiếu Tứ nhà ngươi ngày thường cũng làm ít chuyện khi nam bá nữ (2), tuổi có mười tám phòng tiểu thiếp, còn chưa tính những người mà ngươi mạnh mẽ cướp đoạt sau đó giết hại, ngươi ta có đúng ?"

      Phó Khiếu Tứ bị nàng nhìn kinh hãi, bén nhọn thét lên: “"Bạch Thủy Lung, ngươi muốn làm cái gì! ?"

      Thủy Lung nhíu đôi mắt lại: “ cái dòng chính (3) nho của Phó gia cũng dám mắng nhiếc, chửi bới trưởng nữ của Bạch gia. Rốt cuộc là ai có ngươi lá gan vậy?” Lúc chuyện, tay nâng thanh kiếm.

      “A!” Phó Khiếu Tứ thét lên tiếng chói tai vang tận trời xanh, người liền ngất .

      Bất kể là Ngọc Hương hay Bạch Thiên Hoa bị hù dọa ngừng khóc mặt đều tái nhợt, trơ mắt nhìn nơi thanh kiếm cắt qua...

      Hạ thể của Phó Khiếu Tứ, máu đỏ tươi nhuộm ướt quần và mặt đất nơi đó.

      Bọn họ tận mắt nhìn bảo bối nối dõi tông đường của Phó Khiếu Tứ, bay ra, lăn mặt đất rồi nằm im.

      Thủy Lung lạnh nhạt vứt bỏ kiếm, xoay người ngồi xuống ghế đằng dưới tàng cây lớn, ngoắc ngoắc tay đối với Bạch Thiên Hoa, êm ái : “Lại đây, tiểu đệ, chúng ta tiếp tục chuyện."

      Bạch Thiên Hoa kinh hồn bạt vía.

      _________________________

      (1)            Xấu xí.

      (2)            Nam ức hiếp, bắt nạt. Nữ cướp đoạt, làm nhục.

      (3)            Con vợ cả.
      người qua đườnglan đỗ thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 9: Câu chuyện Nâng lên rồi giết. (2)
      Edit: Ngữ Mặc
      Beta: Quảng Hằng


      Những ngày hè, ánh mặt trời nóng bức. Lộng Triều Viện có vị trí vô cùng tốt, hết sức mát mẻ. Có thể làm cho người ta trong khô nóng thỉnh thoảng thỉnh thoảng cảm nhận được mát mẻ.

      Lúc này, cơn gió thổi qua. Nhưng lại làm cho đám người Ngọc Hương và Bạch Thiên Hoa cảm thấy lạnh thấu xương. lưng đều đổ mồ hôi lạnh, thấm ướt cả xiêm y.

      Thủy Lung ung dung bình thản nhưng ánh mắt lại bức bách suy nghĩ của người khác, Bạch Thiên Hoa can đảm lại khuất nhục chìa ra hai tay, bò tới bên cạnh Thủy Lung (Ngữ: tội chưa kìa! Chân bị đá trật khớp, mặt bị oánh như đầu heo :v )

      Hai xương chân bánh chè của đều bị Thủy Lung đá trật khớp, thể đứng thẳng đường như bình thường được.

      Ngọc Hương nhìn thấy màn như vậy, cái khăn trong tay bị nắm chặt  đều muốn rách ra, do dự biết có nên báo tin cho đại phu nhân hay ?

      bên bốn thiếu niên đứng đó, đối mặt nhìn nhau, lại dám nhúc nhích.

      Thủy Lung :  “Ngọc Hương, đỡ tiểu đệ qua đây.”

      Ngọc Hương liền : “Vâng.” Liền nhanh chóng bước tới đỡ Bạch Thiên Hoa.

      Thủy Lung lại đối với bốn vị thiếu niên kia : “Đem kéo ra ngoài.” Dùng ánh mắt ra hiệu, liếc Phó Khiếu Tứ nằm đất biết sống hay chết.

      Bốn thiếu niên giống như nhận được chiếu lệnh (1), luống cuống tay chân khiêng Phó Khiếu Tứ ra ngoài.

      Ở phía sau, Thủy Lung nhanh chậm : “Đừng quên bảo bối của , nhớ phải tự tay đưa tới trong tay của Phó lão gia, cho  nuôi con mà dạy là lỗi của cha mẹ, bảo với Phó lão gia thừa dịp còn chưa tới tuổi thể sinh được, cố gắng nhiều hơn chút, miễn cho Phó gia bị tuyệt hậu.”

      Bốn thiếu niên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng ‘vâng’, người xé xiêm y của chính mình, gói lại bảo bối của Phó Khiếu Tứ, lập tức cùng những người khác biến mất ở ngoài của của Lộng Triều Viện.

      Lúc này trong viện chỉ còn lại ba người: Thủy Lung, Bạch Thiên Hoa và Ngọc Hương.

      Bạch Thiên Hoa mặt sưng đỏ, ứ máu đều dính nước mắt nước mũi, xem ra thê thảm đến mức chịu nổi. Nhưng vẫn có thể từ cái đầu heo này nhìn ra vẻ mặt của , vừa sợ hãi lại oán hận, ánh mắt bướng bỉnh khuất phục.

      “Ngồi .” Thủy Lung nhìn cái ghế bên cạnh.

      Bạch Thiên Hoa muốn phản kháng, nhưng thân thể đau nhức làm cho khó có thể đứng thẳng, ngồi ghế vẫn tốt hơn nhiều so với ngồi dưới đất. Huống chi, vào giờ khắc này, Thủy Lung ra oai, dám phản kháng.

      cam lòng muốn ngồi ghế, Bạch Thiên Hoa chịu khuất phục trừng Thủy Lung, bên ngoài mãnh liệt bên trong mềm yếu gầm rú: “Ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

      “Gọi tỷ.” Thủy Lung giơ tay.

      Mặt của Bạch Thiên Hoa co rút có điều kiện, tình nguyện nghẹn khuất kêu lên: “...Tỷ!”

      thanh nghiến răng nghiến lợi, hình như là hàm chứa máu thịt.

      Thủy Lung thản nhiên gật đầu, hỏi: “Là đại phu nhân hay Bạch Tuyết Vi tới tìm ngươi?”

      Bạch Thiên Hoa ngớ người, lắp bắp: “Ngươi..ngươi cái gì?”

      “Trả lời câu hỏi của ta.”  Thủy Lung lãnh đạm , còn có lực đe dọa khiến người ta dám nghi ngờ.

      Bạch Thiên Hoa bị kinh sợ, lắp bắp : “Nhị...nhị tỷ... ngày hôm qua...có ...có tới tìm ta.”

      “Nàng gì với ngươi?”

      Ngay lập tức vẻ mặt của Bạch Thiên Hoa tràn đầy phẫn uất, lời lạnh như băng: “Nhị tỷ tìm ta khóc kể, ngươi đánh mẹ, làm hại mẹ phải nằm giường hôn mê bất tỉnh đến tận bây giờ, nhị tỷ là người lương thiện, cho nên tự trách bản thân có bảo vệ được mẹ, đều là do ngươi là người xấu... đều do ngươi làm chuyện ác...”

      “Cho nên ngươi liền nóng đầu, chạy tới nơi này ám sát ta, vì mẹ báo thù?” Thủy Lung đánh gãy lời của .

      Bạch Thiên Hoa kêu to: “Ngươi là đồ ác nhân, giết hại người thân. Chết cũng chưa hết tội!”

      Ba!

      Lại cái tát đánh vào mặt Bạch Thiên Hoa, nhìn vào ánh mắt dày đặc hận ý của , Thủy Lung cười nhạt khinh thường : “Bị người ta lợi dụng còn giúp người ta kiếm tiền, đần độn ngốc nghếch, nên đánh!”

      Bạch Thiên Hoa ngốc, sau khi tư duy nóng nảy, liền hiểu được ý tứ trong lời của Thủy Lung, hèn mọn : “Ngươi đừng hòng xấu nhị tỷ, nhị tỷ tâm địa thiện lương, lúc khóc kể với ta, tỷ ấy còn tốt cho ngươi, ngươi làm như vậy là vì quá mức đau lòng, tinh thần mơ hồ, chỉ có thể trách nàng cùng Vũ vương dây dưa ... Chậc! Ta nhiều với người độc ác như ngươi làm cái gì chứ? Dù sao nhị tỷ tốt, còn ngươi chút cũng bằng nàng!”

      Thủy Lung nhàng nhíu mày, lời này phải ngầm mắng chính mình bị điên hay sao?

      “Đại phu nhân cùng Bạch Tuyết Vi thực đối với ngươi rất tốt.” Nàng chậm rãi .

      Bạch Thiên Hoa kiêu ngạo nhướng mày, : “Ta từ tuấn lại ngoan ngoãn, mẹ và nhị tỷ đương nhiên tốt với ta, còn ngươi ha ha... A!”

      Tiếng cười châm chọc chẳng kiêng nể, kết quả nhận được đương nhiên là cái bạt tay của Thủy Lung rồi.

      Thủy Lung lạnh nhạt : “Ngươi muốn cái gì, các nàng cho ngươi cái đó. Mọi việc chỉ biết khen ngợi ngươi. Cho dù là ngươi bị Phó Khiếu Tứ mang theo làm mấy chuyện khi nam bá nữ, mẹ ngươi cũng chỉ cười ha hả ‘ngươi thích là tốt rồi’, lời làm cho ngươi chìm đắm vào.” Nhìn dáng vẻ có chút xấu hổ của Bạch Thiên Hoa, Thủy Lung mỉm cười : “Ngươi cảm thấy đây là mẹ đối với ngươi cưng chiều, đúng ?”

      Thằng nhóc này, coi như còn có thể cứu.

      Bạch Thiên Hoa ánh mắt lóe lên, ngẩng đầu : “Chẳng lẽ đúng?” Giọng điệu hỏi lại, cũng là chắc chắn.

      Thủy Lung đáp, ngược lại : “Ta kể cho ngươi nghe chuyện xưa.”

      Bạch Thiên Hoa ngẩn ra. Hình như chuyển đề tài quá nhanh phải?

      Thủy Lung nằm ngửa ở ghế đằng, đôi mắt cúi xuống nhìn về Bạch Thiên Hoa, trong mắt có chứa thâm sâu khó dò, làm cho lá gan Bạch Thiên Hoa run lên nhưng lại hiểu vì sao còn có chút hưng phấn, muốn tìm hiểu.

      “Câu chuyện xưa này tên gọi là: Nâng lên rồi giết.”

      “Nâng lên rồi giết?” Bạch Thiên Hoa bị thanh mềm mại của Thủy Lung mê hoặc, trong đầu suy nghĩ lúc, cũng có tìm được manh mối của câu chuyện xưa này.

      Thủy Lung : “Ngày xưa, có viên ngoại giàu có, lão ta qua sáu mươi tuổi, cưới tám phòng thể thiếp nhưng chỉ sinh được bảy đứa con . Căn cứ vào cách của lão, bất hiếu có tam: vô hậu vì đại (3). Lão viên ngoại cảm thấy rất buồn rầu, gia nghiệp lớn như vậy lại có người thừa kế chẳng phải rất đáng tiếc sao? Nghe theo lời thầy tướng số chỉ bảo bến mê, thầy tướng số viết: Nhất định phải tìm tiểu gia bích ngọc (4) mới có thể sinh quý tử, nhưng phải chặt chẽ dạy dỗ, mới thừa truyền con nối dõi.”

      Bạch Thiên Hoa xen mồm: “Đây là câu chuyện xưa nhàm chán.”

      Làm nghe chữ ‘giết, còn tưởng là chuyện giang hồ chém giết.

      Thủy Lung liếc mắt nhìn cái làm cho im miệng, tiếp tục : “ Lão viên ngoại làm theo kế hoạch, cưới thêm người thiếp thứ chín. Quả nhiên, sinh ra tiểu công tử mập mạp, trắng trẻo. Thời gian thấm thoát trôi qua, tiểu công tử ấy mãn mười hai tuổi, dáng vẻ tuấn tràn đầy sức sống, nghịch ngợm gây , làm xằng làm bậy, bị cưng chiều mà sinh hư.”

      Ánh mắt Bạch Thiên Hoa chợt lóe, mơ hồ nhận ra cái gì đó.

      Bạch Thủy Lung nhìn vẻ mặt nghiêm túc của , khóe môi cong lên. Coi như thông minh...

      “Một ngày nọ, tiểu công tử đứng lầu nhà thấy một ông lão bán nồi đất, liền nổi tính xấu lấy tiểu kê kê tiểu vào người ông lão, ông lão hoảng hốt lật úp vài cái nồi đất, ngẩng đầu mới biết là đứa đùa giỡn, đành nén cơn giận mà nói: Ngươi rất giỏi! Rất có bãn lĩnh!”

      Bạch Thiên Hoa nghe xong hừ, cười: “Lão nhân này coi như biết điều.”

      Thủy Lung cũng trách xen mồm, đạm nhạt : “Lại một ngày khác, tiểu công tử tiểu vào một thương nhân bán lạc đà, thương nhân kia nói: Con nhà ai mà thông minh vậy, thật đáng . Tiểu công tử thấy thương nhân kia nhếch nhác thì cười hi hi ha ha ngừng.”

      Bạch Thiên Hoa hơi run sợ, sau đó bĩu môi, giọng than thở: “ là chó săn.”

      Thủy Lung tiếp: “ ngày kia, tiểu công tử diễn lại trò cũ, nhưng nạn nhân là vị hiệp khách lý lẽ, chỉ thấy hiệp khách kia nâng tay lên nhanh như tên bắn, tiểu kê kê của tiểu công tử kia bị tước rớt xuống đất (biến thành hoạn quan tiểu thái giám), máu vẩy vào cửa của lầu cao, hiệp sĩ kia nghênh ngang rời .”

      “A.” Bạch Thiên Hoa thấy mọi chuyện thình lình thay đổi bất ngờ bị dọa đờ người.

      Thủy Lung : “Chuyện xưa kể xong.” Quay đầu đối với Ngọc Hương căn dặn: “Ngọc Hương, đưa tiểu đệ trở về.”

      “Vâng.” Ngọc Hương cũng hiểu ý của nàng, nhưng mà thầm nghĩ, để cho tam công tử rời xa nơi ghê tởm này cũng tốt.

      Bạch Thiên Hoa được Ngọc Hương nâng dậy, còn chưa được ba bước, đột nhiên dừng lại, đối với Thủy Lung hỏi: “Vì sao? Vì sao hiệp khách kia dám làm bị thương vị tiểu công tử kia, sợ lão viên ngoại trả thù sao?”

      Thủy Lung : “Hiệp khách vốn là người bỏ mạng ở thiên nhai (5), mạng người đối với bọn họ mà đáng giá để nhắc tới, đứa làm nhục có lí do gì khác, vì sao lại dám làm bị thương tiểu công tử kia? Huống chi, chừng vị hiệp khách kia lại là người có thân phận, cho dù làm bị thương tiểu công tử, lão viên ngoại cũng dám trả thù .” nhàng mỉm cười, chút cũng giống chuyện huyết tinh tàn khốc: “Tiểu đệ, thế giới này người xem trọng tự tôn hơn sinh mệnh có rất nhiều. Người có thân phận cao tột đỉnh cũng rất nhiều, cẩn thận gặp phải.”

      Sắc mặt của Bạch Thiên Hoa bất ngờ thay đổi, cam lòng gào rú: “Chuyện xưa của ngươi có trăm ngàn chỗ hở, lão viên ngoại nhà giàu như vậy, tiểu công tử được chiều chuộng như vậy, nhất định được học võ công tốt, bên người có cao thủ bảo vệ, làm sao có thể bị người khác làm bị thương!”

      Thủy Lung : “Người đời thường muốn luyện võ phải chịu khổ, tiểu công tử được cưng chiều như vậy, lão viên ngoại muốn chịu cực khổ, ngược lại còn muốn đem ôm vào lòng bảo hộ, dỗ dành: Bảo bối ngoan, đau cần luyện nữa, bảo bối của chúng ta trời sinh mệnh phú quý, dùng tiền thuê người là được.” xong cười cười, liếc nhìn Bạch Thiên Hoa cái.

      Sắc mặt của Bạch Thiên Hoa lại biến đổi, cảm thấy ánh mắt của Thủy Lung là thầm châm chọc . Bởi vì nhớ , mẹ từng với như vậy.

      “Ngươi còn chưa người bảo vệ tiểu công tử đó ở đâu?”

      Thủy Lung kiên nhẫn, buồn phiền đáp: “Người bảo vệ à? Tiểu công tử tính tình ương bướng, muốn có người bảo vệ, nhất là nghe bạn tốt : Nam tử hán đại trượng phu làm sao có thể để cho người ta che chở linh tinh này nọ, vì thế muốn cho người bảo vệ theo, tiểu công tử mở miệng, lão viên ngoại cưng chiều con cho nên nghe theo.”

      Bạch Thiên Hoa hổn hển gầm rú: “Lão viên ngoại này là kẻ ngu ngốc à? Nuông chiều có giới luật cho nên mới có thể hại chết tiểu công tử!”

      “Á...ngươi cũng biết à?” Thủy Lung chậm rãi mỉm cười.

      Bạch Thủy Lung kinh sợ, hé miệng đều quên khép lại.

      Bạch Thủy Lung để tay lên lan can, chống cằm nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Bạch Thiên Hoa, : “Cưng chiều quá mức ngược lại hại chết tiểu công tử, sau nay, lão viên ngoại khóc rống đến hết nước mắt, những người khác lại nở nụ cười.”

      “Cười?” Bạch Thiên Hoa sững sờ.

      Thủy Lung lời nào.

      Bạch Thiên Hoa trừng mắt, kêu to: “Vì sao lại cười? Bọn họ phải đều cưng chiều tiểu công tử đó sao?”

      Thủy Lung vẻ mặt lạnh nhạt : “Cưng chiều cũng có và giả. phải tất cả đại trạch viện đều giống nhau sao?”

      Đại trạch viện đều giống nhau? Chuyện gì...

      Bạch Thiên Hoa trong lòng có đáp án, chỉ là chịu tin tưởng.

      thanh mềm của Thủy Lung truyền đến: “Mẹ ruột của tiểu công tử mất sớm, hậu viện nuông chiều đều là nhóm tiểu thiếp của lão viên ngoại, chẳng lẽ bởi vì tiểu công tử đáng , mới thích như vậy sao?”

      Bạch Thiên Hoa trả lời câu hỏi này của nàng, tâm tình của hoàn toàn rối loạn, nhớ lại mọi nhận thức về tất cả mọi chuyện của mấy năm qua đều sắp bị đánh nát, làm cho đầu óc của choáng váng, sợ hãi xoay người muốn chạy khỏi nơi này.

      “Ôi chao! Tam công tử, ngài cẩn thận chút.” Ngọc Hương vội vàng đỡ lấy thân mình nhếch nhác, siêu vẹo của .

      Thủy Lung thản nhiên nhìn bóng dáng của bọn họ, mềm nhắc nhở Bạch Thiên Hoa: “Tiểu đệ, lấy thân phận là con trai trưởng duy nhất của Bạch phủ, Phó Khiếu Tứ và mấy đứa con trai thuộc chi thứ này xứng trở thành bằng hữu của ngươi. Nếu ngươi muốn giao du kết bạn nên tìm bọn người của Phương Tuấn Hiền, ở chung với đám người Phó Khiếu Tứ, chỉ có thể làm thấp thân phận của ngươi.”

      Chuyện này, ta đều biết, đại phu nhân là người xem trọng quy củ và thân phận làm sao thể biết?

      Vậy vì sao bà ta ngăn cản ngươi và đám người Phó Khiếu Tứ chơi chung?

      Thủy Lung nhìn bóng lưng hơi co rút của Bạch Thiên Hoa rời , nàng biết, Bạch Thiên Hoa hiểu được ám chỉ của nàng.

      _____________________________________

      (1)            Chiếu: chiếu chỉ. Lệnh: mệnh lệnh.

      (2)           Nguyên tác: Phủng sát. Phủng: tâng bóc, tán tụng. Sát: giết. Đọc nội dung ở chắc mọi người cũng hiểu rồi ^__^ hiểu .. mình bó gối.

      (3)            Tội bất hiếu có ba điều, mà con nối dõi là lớn nhất.

      (4)            Con rượu, con cưng.

      (5)            Chân trời, nơi xa xăm.
      lan đỗ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :