1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành (189/225c) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 80.3

      Edit: Tiểu Ngữ

      Thủy Lung có để ý tới vẻ mặt của nàng, bưng cái mâm bánh cá nướng đặt lên khay mà Ngõa Lặc Oa mang tới, lại đem vải đỏ phủ lên, đưa cho Ngõa Lặc Oa: “ thong thả, tiễn.”

      ". . ." Ngõa Lặc Oa nhìn nàng cái, vẻ mặt muốn lại thôi, gật đầu xoay người rời .

      Nàng mới vừa ra khỏi phủ quận chúa, liền thấy cỗ kiệu dừng trước phủ quận chúa. Bên trong kiệu là gã hoạn quan trong cung, trong tay hoạn quan cầm cái hộp gấm đắt tiền, thấy Ngõa Lặc Oa liền sửng sốt, sau đó đánh giá nàng từ xuống dưới, mới nhếch miệng, thanh bén nhọn ‘hừ’ tiếng.

      Ngõa Lặc Oa híp mắt lại, lẳng lơ quăng trả lại , ngân sức người phát ra thanh thanh thúy, nhìn thấy hoạn quan vào phủ quận chúa, cúi đầu tặc lưỡi cười tiếng.

      Trong giây phút hai người giằng co qua lại, hộ vệ canh cửa của phủ quận chúa cũng hề gì.

      Ngõa Lặc Oa quay đầu nhìn thoáng qua hướng bọn họ, bỗng cười duyên : “Các ngươi , đẹp hay ta đẹp?”

      Nào có nào so sánh sắc đẹp với hoạn quan chứ?

      Bọn hộ vệ cảm thấy lúng túng, biết trả lời ra sao. Vị hoạn quan vừa vào phủ là người của thái hậu, nếu bọn họ trả lời câu hỏi này của vị nương kia, bị tên hoạn quan phát , bọn họ tuyệt đối bị toi mạng.

      Ngõa Lặc Oa thấy bọn họ tránh né trả lời, nàng khẽ hừ tiếng: “ nhàm chán!” Sau đó, ra ngoài thèm quay đầu lại nữa, nhảy vài cái liền vào ngõ hẻm, ngõ hẻm quanh co ít người lại. Nàng bao lâu liền dừng lại, nghiêng người dựa vào tường, cười duyên: “Theo ta lâu như vậy, còn có dự định ra sao?”

      bóng dáng mạnh mẽ xuất cùng lúc với thanh của nàng.

      Ngõa Lặc Oa đánh gia nam tử trước mắt, mím môi cười: “Ta còn nghĩ là ai, hóa ra là Lâm thiếu chủ của Bích Kiếm Sơn Trang.”

      Lâm Chi Tiếu cười ôn hòa: “Có thể được Huyễn Oa nhận ra, tại hạ cảm thấy rất vinh hạnh.”

      "Phi phi phi." Ngõa Lặc Oa phun nước miếng, vẻ mặt hài lòng lại ngây thơ: “Khó nghe muốn chết, khó nghe muốn chết. Kẻ nào chán sống lấy cái tên này đặt cho ta, khó nghe muốn chết, vậy mà các ngươi còn muốn gọi, cố tình chọc tức ta!”

      Lúc nàng chuyện, tay chân ngừng chuyển động, tự nhiên , khiến ngân sức người rung động leng keng.

      Lâm Chi Tiếu : "Huyễn nương chưa bao giờ đem tên của mình cho mọi người biết, người đời tự nhiên đặt danh hiệu riêng cho nương.”

      Ngõa Lặc Oa cười ngọt ngào: “Vẫn là Lâm thiếu chủ biết chuyện, ta vừa thích. Lâm thiếu chủ liền thay đổi cách gọi, giống đám người đầu gỗ não, biết thay đổi theo tình huống.”

      Lâm Chi Tiếu im lặng nhìn Ngõa Lặc Oa hồi lâu, sau đó bỗng nhiên nở nụ cười: “Huyễn nương cần sử dụng mị thuật, ta cũng có ác ý.”

      Nụ cười mặt NGõa Lặc Oa biến đổi, giây trước còn cười cách tự nhiên, giây sau liền biến thành bộ mặt lạnh lùng: “ có ác ý, vậy ngươi theo dõi ta làm gì?”

      Lâm Chi Tiếu thản nhiên : “Chỉ là lúc đầu có biện pháp xác nhận thân phận của nương. Sau khi xác nhận xong, vừa muốn rời lại bị nương kêu ra. Vì để tránh bị hiểu lầm, cho nên ta mới xuất chuyện với nương.”

      Ngõa Lặc Oa thu liễm ý cười trong đáy mắt: “Vì sao Lâm thiếu chủ muốn xác nhận thân phận của ta, chẳng lẽ ngươi có ý đồ gì với ta?”

      " dám, dám." Lâm Chi Tiếu luôn miệng.

      " dám?" Vẻ mặt Ngõa Lặc Oa tức giận, chân mày dựng thẳng: “Sao hả? Lão nương còn xứng với ngươi hử?”

      Lâm Chi Tiếu có bị thái độ thay đổi thất thường của nàng hù dọa, bộ dạng dầu muối hòa: “Là tại hạ xứng với nương.”

      "Hừ! Coi như ngươi biết thời thế.” Ngõa Lặc Oa xoay người muốn , lại quay đầu nhìn cười duyên: “Lâm thiếu chủ hổ là con trai của Minh chủ võ lâm, đúng là có bản lĩnh.” Lâu như vậy lại bị Huyễn của nàng gây ảnh hưởng.

      Thấy Lâm Chi Tiếu có phản ứng, bóng dáng của nàng lại phóng qua tường cao, biến mất ngay trước mặt .

      Sau ba giây, thân thể của Lâm Chi Tiếu mới có thể nhúc nhích, thu liễm nụ cười.

      "Đầu tiên là Tật Phong Thủ, sau đó là Huyễn Oa,… những hiệp khách vốn môn phái độc hành trong chốn giang hồ này, ngờ đều là người theo bên cạnh Võ vương.”

      “Vị Võ vương này, rốt cuộc là ai?”

      Bên trong phủ quận chúa, Ngõa Lặc Oa vừa , Thủy Lung liền nghe ngoài cửa truyền thông báo, rằng thái hậu nương nương truyền ý chỉ tới.

      Thủy Lung cho mời hoạn quan truyền ý chỉ đến, liền nghe ý đồ của hoạn quan. phải tới bảo Thủy Lung vào cung, mà là tới đưa lễ vật.

      Lúc nãy, Ngõa Lặc Oa mang lễ vật tới, tâm trạng Thủy Lung rất vui vẻ. Vui sướng còn được bao lâu, bị lễ vật của thái hậu phá hỏng, tâm tình lắng động nguội lạnh, gợn sóng từng cơn.

      Hoạn quan đem hộp gấm giao đến tay Thủy Lung, thanh sắc bén: “Quận chúa Hoa Dương, đây là tấm lòng của thái hậu, thái hậu thương người, ngươi nhất định phải nhớ báo ân thái hậu.”

      Thủy Lung nhìn hộp gấm quen thuộc này, cần đoán cũng biết bên trong là bộ đồ cưới, mắt lạnh cười khẽ đối với hoạn quan cười, phun ra hai chữ: “Cút !”

      Nụ cười mặt hoạn quan lập tức cứng đờ.

      Thủy Lung tùy ý đá tên hoạn quan ton hót kia ra cửa: “Người đâu, đưa Tung công công ra ngoài.”

      "Tung công công mời." Hai gã người làm tới.

      “Ta tự mình .” Tung công công oán hận liếc Thủy Lung cái, giận mà dám , ôm bụng tức ra về.

      Mộc Tuyết thấy người hết, liền phất tay đem nhóm nữ tỳ cho lui, mới tới cạnh Thủy Lung, lo lắng gọi: “Lung tỷ tỷ…”

      Ngón tay Thủy Lung gõ lên hộp đựng giá y, sắc mặt lạnh lẽo suy nghĩ, gì thêm.
      người qua đườngChris thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 81.1: Chuyện phiền lòng

      Hồng lăng triền quấn, những chậu hoa muôn hồng nghìn tía hai bên đường , đường luôn có binh sĩ đóng giữ.

      Tình huống này giống ngày xưa, dân trong thành Kỳ Dương bừng tỉnh nhớ ra, ra là sắp tới ngày thành hôn của Bạch Thủy Lung và đường triều Võ vương, qua mấy ngày nữa thành thân.”

      “Bạch Thủy Lung muốn lập gia đình?” Thái độ của dân chúng rất kì lạ.

      Trước kia, Bạch Thủy Lung si mê Trưởng Tôn Lưu Hiến như thế nào người trong thành đều biết, cho tới khi hôn ước bị thay đổi, tuy rằng dân chúng thỉnh thoảng dị nghị chút, nhưng có ai nghĩ tới Bạch Thủy Lung cùng thành thân. Mãi cho đến giờ phút này, Trưởng Tôn Lưu Hiến mất tích cách ràng, ngày cưới của Bạch Thủy Lung và Trường Tôn Vinh Cực gần đến, bọn họ cảm thấy rất quái lạ, cảm thấy mọi chuyện chân lắm.

      Vương gia kết hôn, tình cảnh đương nhiên náo nhiệt và rất xa hoa, chỉ cần nhìn hồng lăng giăng khắp thành, số chậu hoa bày đầy hai bên đường, chắc chắn tốn rất nhiều tiền của chứ ít.

      đội người mặc đồ đỏ tượng trưng cho ngày vui từ xa tới, đầu vai khiếng gánh nặng, vận chuyển từng cái hộp gấm xếp hàng nối đuôi vào phủ quận chúa, bước chân nhàng tiếng động, giống như vật khiêng vai rất , ràng những người này phải là người dân lao động bình thường.

      Dân chúng nhìn màn này đều trợn to hai mắt, những người thích náo nhiệt kéo nhau chạy đến, thầm nghĩ hổ là hôn lễ của hoàng thất, còn chưa bắt đầu phô trương như vậy.

      chỉ có dân chúng trong thành nhìn thấy màn này, ngay cả các quý tộc cũng nhìn thấy.

      Lầu hai của Thái Bạch Lâu, ít quý tộc ngồi gần lan can của lầu các, mắt nhìn về phía ngoài, vừa nhìn vừa nghị luận, đa số đều là ảnh hưởng đến toàn cục, quả hành vi của Bạch Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực đều rất bá đạo và tàn khốc, khiến bọn họ dám xấu sau lưng.

      Trong lầu hai, Phương Tuấn Hiên và Lâm Chi Tiếu cũng có mặt.

      Trước mặt hai người bày rất nhiều đĩa thức ăn ngon, nhưng dường như rất bị động đến, chỉ có vài bình rượu là trống rỗng. Phương Tuấn Hiền tay cầm bình rượu tự rót tự uống, rót đầy lại ngửa đầu uống, uống xong lại tiếp tục rót, hoàn toàn là bộ dạng say rượu.

      Lâm Chi Tiếu thấy vậy cũng ngăn, tự mình thưởng thức rượu, sau đó để ly rượu xuống, khẽ : “Tuấn Hiền huynh, ta sắp phải rời rồi.”

      Động tác uống rượu của Phương Tuấn Hiền hơi khựng lại, hỏi: “Vì sao?”

      Lâm Chi Tiếu tùy ý cười: “Làm gì có vì sao? Ta vốn là người trong giang hồ, tới đây chỉ là vì muốn điều tra chuyện kia thôi. tại, tình ràng, ta cũng nên trở về.”

      Phương Tuấn Hiền nặng nề buông ly rượu xuống: “ tình điều tra ? Tại sao ta biết? Nàng ta ra chút chuyện gì à? Chuyện này là do ai gây nên, vì sao lại làm vậy? Trưởng Tôn Lưu Hiến giờ ở đâu?”

      Lâm Chi Tiếu bị ép hỏi như thế, cũng hề tỏ vẻ buồn bực, lạnh nhạt : “Theo suy nghĩ của ta, chuyện này là do Võ vương gây nên, vì sao ta biết, cũng điều tra ra được. Còn phần Trưởng Tôn Lưu Hiến ở đâu, ta cũng tìm ra được.”

      Phương Tuấn Hiền nghe xong, sắc mặt liền lạnh băng muốn mở miệng trách cứ. Nhưng Lâm Chi Tiếu giành trước bước, ngăn lại lời của : “Tuấn Hiền huynh, ta điều tra , chứ là có thể tìm ra. Cho dù ta tiếp tục ở lại chỗ này, cũng thể tìm được tin tức gì, trừ khi ngươi muốn dùng biện pháp tra hỏi đối với Võ vương.”

      Sắc mặt Phương Tuấn Hiên lạnh như tiền, mấp mái môi, .

      Lâm Chi Tiếu : “Chuyện của quốc gia, bọn ta là người giang hồ thể tham , Tuấn Hiền huynh cũng nên hiểu chỗ khó xử của chúng ta. Nhưng ngươi là bằng hữu của ta, trước khi ta rời , ta có lời này muốn khuyên huynh.”
      người qua đườngChris thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 81.2
      Edit: Tiểu Ngữ

      "Mời ." Phương Tuấn Hiền tỉnh táo lại.

      Lâm Chi Tiếu giọng : “Tuấn Hiền huynh ngàn vạn lần nên hành động theo cảm tính mà trêu chọc vào Võ vương, huynh nên làm người đứng ngoài cuộc xem trò vui tốt hơn nhiều.” xong, im lặng liếc nhìn Phương Tuấn Hiền, liền đứng dậy khẽ phất ống tay áo, động tác tùy ý thanh nhàn nhìn về Phương Tuấn Hiền: “Đa tạ mấy ngày qua được Tuấn Hiền huynh chiêu đãi, cáo từ.”

      xong, xoay người, để ý tới đám người quyền quý cạnh lan can liền nhảy vọt lên. trận kinh hô vang lên, bóng dáng như chim yến bay vút lên trời cao, nhảy lên xuống vài cái nóc nhà, bóng dáng liền biến mất trong giây lát.

      Phương Tuấn Hiền rũ mắt nhìn các món ăn trước mặt hề bị động đến, lại nhìn ly rượu trong tay, nghiêng mắt liền nhìn thấy hồng lăng giăng ở ngoài, chợt thấy cổ tức giận truyền lên đầu, cảm thấy đầu óc đau nhức, cáu giận đánh quyền lên bàn.

      Cách cách tiếng, cái bàn bị đánh thành từng mảnh .

      Thanh này kinh động đến các vị khách ở chung quanh, khiến bọn họ quay đầu lại nhìn .

      Phương Tuấn Hiền để ý tới bọn họ, nhíu chặt mày, bỏ lại thỏi bạc, liền xoay người rời .

      Bên kia phủ quận chúa, Mộc Tuyết ở trong phòng đem sính lễ sắp xếp lại, lại sai người đem trà lên cho người chuyển sính lễ đến uống. Vẻ mặt của những người này đều rất kính cẩn, thấy người bưng trà đưa tới cũng từ chối, mỗi người đều tự bưng trà lên uống, tốc độ giống như uống rượu, giống như là vì mệt mỏi khát nước nên mới uống, trái lại tựa như hoàn thành nhiệm vụ.

      Mộc Tuyết thấy vậy cũng xoi mói, lại đem túi ngân lượng chuẩn bị từ trước giao cho bọn , giọng cười : “Các vị đại vất vả rồi.”

      vất vả.” Nam tử cao lớn đứng đằng trước đám người mở miệng, giọng điệu giống như bẩm báo mệnh lệnh. Sau đó với những người ở phía sau: “Còn mau cảm ơn?”

      Đám nam nhân đằng sau liền nhận lấy bao tiền Mộc Tuyết đưa, cũng có coi bên trong có bao nhiêu bạc, mọi người đồng thanh cám ơn.

      Mộc Tuyết liền hiểu , mấy người này phải là người vận chuyển sính lễ bình thường, họ dường như là người trong giang hồ, hơn nữa còn là dạng người có thế lực được dạy dỗ cách nghiêm khắc. Nàng có tìm tòi nghiên cứu bọn người này và thân phận của Trưởng Tôn Vinh Cực. Sauk hi biết tác phong làm việc của bọn họ, nàng cũng có làm nhiều lễ nghi rườm rà, liên cho bọn họ rời .

      Tự mình tiễn nhóm người khiêng vác sính lễ ra khỏi phủ, lúc Mộc Tuyết trở về phòng, liền nhìn thấy Thủy Lung mở hộp sính lễ.

      “Lung tỷ tỷ, tỷ cuối cùng cũng chịu xuất .” Mấy ngày năm, Thủy Lung vẫn luôn ở trong thư phòng, biết chơi trò gì, mặc kệ nàng khuyên như thế nào cũng được.

      Thủy Lung lấy cây nhân sâm ngàn năm ra khỏi hộp, tầm mắt nhìn về phía trước, với Mộc Tuyết: “Ngươi , khi thành thân, ta có được Phượng Nhãn Quả, ta liền tìm thế thân để ở thành Kỳ Dương, đóng gói tài sản chuyển đến lãnh địa ở Nam Vân, như vậy có tính là quá đáng ?”

      “Cái này…” Mộc Tuyết làm sao ngờ được Thủy Lung như vậy. Do dự hồi, đối với Thủy Lung : “Sợ là Võ vương đồng ý?”

      Thủy Lung quay đầu nhìn Mộc Tuyết: “ đồng ý cũng được, thiên hạ to lớn muốn tìm người dễ. Có lẽ ta còn có thể tạo ra trường bị cướp giả cho nhìn, làm cho có cách trừng phạt ta.”

      Mộc Tuyết kinh ngạc nhìn Thủy Lung, nhất thời biết gì cho đúng. Nếu Lung tỷ tỷ làm như vậy, có phải hay lúc trước Lung tỷ tỷ đối xử đặc biệt với Võ vương là giả, Lung tỷ tỷ có tình cảm với Võ vương? Từ đầu tới cuối chỉ là lợi dụng thôi sao?

      Kỳ như vậy cũng tốt, chẳng những ứng với lời sư phụ , mục đích cũng đạt được, bình yên rời khỏi nơi thị phi này.
      người qua đườngChris thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 81.3: Chuyện phiền lòng
      Edit: Tiểu Ngữ

      Nhưng là…

      Mộc Tuyết khỏi nhớ tới ngày xưa Trưởng Tôn Vinh Cực đối xử với Thủy Lung rất tốt, trong lòng có chút nhẫn tâm được. Quá đáng sao? Nếu làm như vậy, đối với Trưởng Tôn Vinh Cực đúng là có chút quá đáng.

      THủy Lung đem nhân sâm bỏ vào hộp: “Đáng tiếc.”

      “Ừ?” Mộc Tuyết nhìn nàng.

      Thủy Lung cười khẽ: “Đáng tiếc! phải là đối thủ của ta, cũng phải là người ngoài có tình cảm.” Cho nên, nàng làm như vậy.

      Kiếp trước, thương trường như chiến trường, chỉ có ngươi lừa ta gạt, phải nàng chưa từng làm những chuyện đê tiện, nhưng chút bất an cũng có, cùng lắm là bị người ta trả thù, nhưng mà có thể bị trả thù hay còn phải nhìn bản lĩnh của .

      Chẳng qua, đối xử với Trưởng Tôn Vinh Cực như thế, trong lòng nàng lại cảm thấy nỡ, những lời lúc nãy chỉ là xúc động bộc phát, lần nữa cảm thấy tình là khiến người ta trở nên kì lạ.

      Địa vị của Trưởng Tôn Vinh Cực ở trong lòng nàng rất là đặc biệt, phải là từ kiếp trước tới nay chưa từng có, cho tới khi xuất mới có định vị này: Bạn đời.

      Vị trí này giống như là huynh đệ, phải là bằng hữu, huấn luyện viên…

      Nếu như hôm nay, Trưởng Tôn Vinh Cực là bằng hữu của nàng, nàng có thể bình tĩnh cùng thương lượng hợp tác, lựa chọn cục diện toàn thắng cho hai bên. Mà giống như tại, phải suy nghĩ cho tâm tình của , lo nghĩ bản thân có làm bị thương hay , có đưa vào tình thế khó xử hay ?

      nỡ!

      Loại tâm tình này xuất người nàng rất ít. Hôm nay, vì Trưởng Tôn Vinh Cực lại ngừng xuất .

      Mộc Tuyết nghe lời của nàng, cũng hiểu vì sao lại thở hơi, buột miệng trêu ghẹo: “Chẳng lẽ là vì ngày mai phải xuất giá, Lung tỷ tỷ khẩn trương xấu hổ, mới ra những lời dọa nạt người khác?”

      Thủy Lung xấu hổ, buồn bực: “Ngươi thấy bộ dạng này của ta giống khẩn trương, xấu hổ à?”

      Mộc Tuyết vừa nghe, lại nhìn nụ cười thản nhiên của nàng, chợt cảm thấy thú vị.

      "Quận chúa! xong!" Lúc này, ở ngoài cửa có tiếng kêu hoảng hốt.

      Nụ cười môi Thủy Lung và Mộc Tuyết đều đông cứng lại, cùng ra ngoài.

      Người ở bên ngoài là đàn ông trung niên, mặc bố y màu lam, thấy Thủy Lung liền nhìn xuống, sốt ruột : “Tiểu nhân tham kiến quận chúa. Quận chúa, nơi sản xuất xà phòng thơm bị dột nước!”

      "Cái gì?" Mộc Tuyết thấp giọng kinh hô, quay đầu nhìn về Thủy Lung, thấy vẻ mặt của nàng rất bình tĩnh, nhìn ra vui giận.

      Thủy Lung nhìn người đàn ông trung niên kia: “Vì sao bị dột nước?”

      Người đàn ông trung niên sợ hãi đáp: “Nghe người ta , hình như có người có ý định phóng hỏa, phát có người phóng hỏa, chỉ thấy mũi tên lửa bắn đến.”

      Thủy Lung híp mắt, cười khẽ: “Xem ra gần đây ta rất ôn hòa, lá gan của người nào người nấy đều to lên, từng người đạp đầu ta mà tiểu tiện.”

      Lời này là thô tục, người ở chung quanh nghe được đều cảm thấy phát lạnh.

      Mộc Tuyết lẳng lặng nhìn Thủy Lung, biết Thủy Lung nổi giận rồi.

      ", xem chút." Thủy Lung dẫn đầu ra ngoài.

      Người đàn ông trung niên vội vã đứng dậy, may mắn Thủy Lung có trừng phạt , cung kính theo sau lưng nàng.

      Lần này ra ngoài, Thủy Lung ngồi kiệu, nàng chọn cưỡi ngựa. Xung phong lên ngựa phi nhanh phố, liền đem cảnh sắc vui mừng thu hết vào mắt, nàng biết những chuyện đều chuẩn bị cho Trưởng Tôn Vinh Cực, trong con ngươi của nàng lên u ám.

      Dân chúng nhìn thấy bóng dáng của nàng liền vội vã tránh đường, để cho nàng phóng ngựa chạy qua.

      Khoảng chừng nửa nén nhan, Thủy Lung đến nơi sản xuất xà phòng thơm, nhìn thấy lửa cháy ở bên trong bị dập tắt, chỉ còn lại đống hỗn độn.
      người qua đường, Tuyết LiênChris thích bài này.

    5. Tuyết Liên

      Tuyết Liên Active Member

      Bài viết:
      118
      Được thích:
      68
      woa có chương mới mà chẳng biết :-((
      Cảm ơn bạn vì edit :x
      Hóng chương mới :3
      :yoyo51:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :