1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành (189/225c) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 95.1: Gặp lại Túc Ương

      Edit: Tiểu Ngữ

      biết là định lực Trưởng Tôn Vinh Cực quá mạnh mẽ hay là bản lĩnh tự **** của quá kém, tóm lại thời gian tự xử này kéo dài dứt, nhìn khuôn mặt nghẹn uất đỏ bừng gợi cảm của Trưởng Tôn Vinh Cực, ngay cả Thủy Lung cũng cảm thấy khó chịu.

      Đợi ‘ra’, Thủy Lung liền ra khỏi phòng tắm, ra phòng ngủ, ngồi xếp bằng trường kỷ bắt đầu luyện công.

      Trưởng Tôn Vinh Cực khoác áo ngoài vào, ánh mắt sâu kín nhìn thiếu nữ nhắm mắt khoanh chân luyện công.

      Ánh mắt nóng rực mang tính xâm lược, khiến Thủy Lung vận chuyển nội lực vài vòng khỏi dừng lại, mở mắt nhìn người đối diện, tầm nhìn liếc qua vạt áo mở rộng của , lại nhớ tới khuôn mặt , lười biếng nhìn như hỏi.

      Ngươi đứng im như vậy nhìn ta làm gì?

      Thủy Lung suy nghĩ, lại quét mắt nhìn ánh nến được thắp lên. Cảm thấy bọn họ vừa mới rời giường, cùng nhau ăn cơm, rồi cùng nhau tắm rửa, chuẩn bị ngủ giấc. Ai kêu hôm qua nàng bị Trưởng Tôn Vinh Cực giày vò lâu như vậy, đến lúc gần hoàng hôn mới tỉnh lại, bây giờ thắt lưng và xương sống của nàng vẫn còn uể oải, cũng khỏi muốn xuống giường.

      Lúc nàng ngây người, nàng phát Trưởng Tôn Vinh Cực tới trước mặt mình, đưa tay đem nàng ôm lấy, sau đó lật người nàng lại.

      “Hử?” Thủy Lung ngẩn ra, định mở miệng thi mông truyền đến cảm giác đau đớn.

      Bốp!

      thanh chát chúa của da thịt bị đánh vang lên trong phòng, rơi vào trong tai Thủy Lung, khiến sắc mặt của nàng ngẩn ngơ, trợn tròn mắt nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực ngồi ở mép giường, nàng thể tin được chuyện xảy ra trước mắt. (Ngữ: =D oa oa chị bị đánh mông)

      Trưởng Tôn Vinh Cực đương nhiên đem vẻ mặt của nàng thu vào trong đáy mắt, nhịp tim cũng dừng chút theo sắc mặt của nàng. Thầm nghĩ vẻ mặt này của nàng đáng lại thú vị, hai mắt trợn to và đôi môi hơi vểnh lên, làm cho nàng trẻ con hơn nhiều, như vậy mới giống dáng vẻ thiếu nữ mười sáu tuổi nên có, bình thường nàng quá mạnh mẽ lại khó dò đoán, thiếu mấy phần hoạt bát ngây thơ của độ tuổi này.

      Nhưng, nếu Thủy Lung là thiếu nữ ngây thơ hoạt bát, e rằng Trưởng Tôn Vinh Cực nảy sinh tình cảm với nàng.

      Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn thấy vẻ mặt của Thủy Lung, tay chút lưu tình, cái lại cái nối tiếp nhau đánh vào mông Thủy Lung, sức lực nặng lại , có thể khiến người ta đau nhưng lại quá đau, lâu nóng lại tê tê.

      Thủy Lung bừng tỉnh, híp mắt lại, liền nhanh chóng xoay người, tránh thoát khỏi cái vỗ kế tiếp của Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Trưởng Tôn Vinh Cực vỗ hụt nhưng có tiếp tục truy đuổi theo, cởi giày chuẩn bị lên giường. chân vừa đạp lên liền bị Thủy Lung quét ngang. Nhưng phản ứng của Trưởng Tôn Vinh Cực kém, đơn giản liền ổn định lại thân thể, liếc mắt nhìn Thủy Lung, lại muốn leo lên giường.

      Thủy Lung cười híp mắt nhìn , trong nụ cười tràn ngập lạnh lùng sắc bén, lại quét ngang.

      Lần này Trưởng Tôn Vinh Cực có chuẩn bị, nhanh nhẹn tránh thoát khỏi tập kích của nàng, chống tay xuống giường lộn mèo cái vào bên trong giường. Thủy Lung sử dụng cả tay lẫn chân, chộp về phía , Trưởng Tôn Vinh Cực cũng đưa tay đánh về phía nàng, trong nháy mắt hai người đấu với nhau mấy chiêu, chiếc giường bị động tác của hai người mà lắc lư ngừng. (Ngữ: có ai có suy nghĩ thuần khiết hem >ê<)

      hồi sau, mặc kệ là Thủy Lung hay Trưởng Tôn Vinh Cực cũng đều đổ mồ hôi, uổng công tắm sạch .

      Ánh mắt Trưởng Tôn Vinh Cực và kinh ngạc lại dò xét nhìn Thủy Lung: “ tệ.”

      Dưới tình huống đấu nội lực, công phu và kĩ xảo của Thủy Lung ngang ngửa , khó có người nào đánh thắng người nào được. Lúc này, Thủy Lung bị khống chế, có lẽ là vì thân thể nàng còn khó chịu, vì xương sống thắt lưng còn uể oải.

      Sau trận tranh đấu đầm đìa vui sướng, Thủy Lung lười so đo với chuyện đánh PP của nàng nữa, dù sao nàng cũng có lỗi, vì cố ý trêu đùa ở trong phòng tắm. Thở ra mấy hơi, Thủy Lung lười nhúc nhích, lười biếng nằm giường nhắm mắt ngủ.

      Trưởng Tôn Vinh Cực thấy vậy đưa tay đem nàng ôm vào ngực, sức lực mạnh khiến cho nàng cảm thấy khó chịu, lại sử dụng nội lực, khiến nhiệt độ cơ thể nàng duy trì trạng thái mát mẻ, trong ngày hè nóng nực hai người có ôm nhau cũng thấy oi bức.

      Từ sau khi thành thân, Thủy Lung ở trong phủ Võ vương năm ngày, năm ngày liên tục đóng cửa có ra ngoài, cho tới khi Mộc Tuyết mang tin tức của Túc Ương đến, kêu nàng mình đến Xuân Ý Lâu.

      Nếu mình nhất định ngay cả Mộc Tuyết cũng được dẫn theo.

      Lúc Mộc Tuyết đem chuyện này truyền cho Thủy Lung, mắt nàng ta che giấu được vẻ phức tạp. Hơn nữa nhớ tới mấy ngày nay Trưởng Tôn Vinh Cực đều dính với Thủy Lung như hình với bóng, lại sợ hành tung của nàng bị Trưởng Tôn Vinh Cực phát , khi đó khó tránh khỏi hiểu lầm.

      Thủy Lung lại nghĩ mọi chuyện phức tạp như vậy, sau khi hai người ra khỏi hòn núi giả bên hồ nước, Thủy Lung liền đến thư phòng tìm Trưởng Tôn Vinh Cực. Người giữ của thư phòng phải ai khác chính là Phong Giản, Phong Giản thấy nàng liền có ý ngăn cản, lập tức mở cửa cho nàng vào.

      Thủy Lung bước qua cảnh cửa, liền thấy Trưởng TÔn VInh Cực ngồi dựa vào ghế.

      xem quyển sách, vẻ mặt lạnh nhạt đến nhìn ra biểu tình, thờ ơ khiến người ta hồi hộp, đoán ra suy nghĩ cái gì, hoặc là có suy nghĩ gì hết.

      Lúc này, dường như cảm nhận được Thủy Lung đến, giương mắt liếc nhìn nàng cái, ánh mắt tĩnh lặng lóe sáng giây, tựa hồ có chút vui vẻ, trong lòng nghĩ: Tiểu Hỏa Hồ này đúng là càng ngày càng ngoan, chẳng lẽ nàng biết buồn chán nên mới tìm ? Hay là, mới gặp ta liền nhớ đến ta rồi?

      Lòng nghĩ như thế liền cảm thấy vui vẻ, nụ cười nhàn nhạt lên mặt, nhưng hề câu.

      Thủy Lung khó hiểu bị nhìn như thế, vào giữa phòng liền trực tiếp : “Ta có chuyện cần ra ngoài chút, kêu đám người ngươi sắp xếp bên cạnh ta rút lui hết .”

      Lời này vừa , nụ cười mặt Trưởng Tôn Vinh Cực liền biến mất, thay vào đó là tức giận.

      Thủy Lung cảm thấy có chút thú vị, trong lòng thầm nghĩ người này quả nhiên vui giận thất thường.

      Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn Thủy Lung hồi lâu gì. muốn biết nàng đâu, lại thể cho người ta biết. Nhưng THủy Lung mở miệng như vậy chứng tỏ nàng muốn để cho biết, lấy tính cách của nàng, cho dù có hỏi nàng cũng , chỉ khiến lòng dạ càng thêm tồi tệ mà thôi.

      Hai người cứ nhìn nhau như thế, cuối cùng Trưởng Tôn Vinh Cực rũ con ngươi xuống, nhìn nàng : “Nếu cho theo bên cạnh nàng, nàng chính là chủ tử của bọn họ, có chuyện gì cứ tự mình quyết định là được.”

      có mệnh lệnh của ngươi, dù ta có sai khiến, e là cũng vô ít.

      Thủy Lung nghĩ vậy, sau đó gật đầu : “Biết rồi.” Thấy Trưởng Tôn Vinh Cực vẫn cúi đầu nhìn sách lời nào, tựa như hề có biến hóa gì, nhưng lại bị nàng phát mắt hề chớp cũng hề nhúc nhích, ràng có chú tâm đọc sách, giận dỗi thôi.

      Thủy Lung cũng vạch trần ngược lại : “Ta muốn ăn bánh cá nướng, kêu nhà bếp làm, chờ ta về ăn.”

      Ánh mắt Trương Tôn Vinh Cực lóe lóe, thờ ơ : “Ừ.”

      Thủy Lung hé miệng cười khẽ, mới xoay người rời .

      Tên này đúng là kì quặc, ràng thích ăn đồ ngọt và bánh cá nướng thế mà sống chết chịu chủ động bảo người hầu làm. Muốn nàng lên tiếng mới chịu, ra nàng thích ăn, liền dụ dỗ lừa gạt để nàng ăn, hơn phân nửa phần còn lại đều chui vào bụng .
      Chris, linhdiep17, Phan Hong Hanh2 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,809
      Chương 95.2: Gặp lại Túc Ương

      Edit: Tiểu Ngữ

      Lần này trước khi Xuân Ý Lâu, Thủy Lung thay đổi quần áo chút. Mặc trường bào màu lam nhạt của nam tử, đầu đội mũ văn sĩ, hóa trang đơn gian cho khuôn mặt, nhìn hề thua kém thư sinh tuấn tú.

      Trước khi rời khỏi Võ vương phủ, nàng đối với người núp trong bóng tối : “ cần theo.” Liền cất bước ra khỏi phủ, về phía phố phong trần.

      Ban ngày, phố phong trần rất yên tĩnh, người lui tới nhiều, Thủy Lung đường cần mở mắt. Nàng đường lớn bao lâu, liên tục vào các ngõ hẻm, xoay người mấy cái liền đến cửa ngầm của Xuân Ý Lâu, gõ ám hiểu rồi vào.

      Xuân Ý Lâu đa sô là nơi ở của các nữ tử, ban ngày cơ hồ các ấy đều chưa thức dậy, ngay cả nô tài và tỳ nữ cũng ít thấy. Thủy Lung về nơi biết tên ớ hướng bắc, vừa vào bên trong liền thấy bóng dáng người ngồi cạnh hồ nước.

      Người nọ mặc áo màu trắng, màu sắc thanh lịch người chỉ lịch sữ tao nhã mà còn cao quý thiêng liêng có thành lời, bên ngoài khoác bộ cánh ve mỏng, khiến cho thân thể càng thêm mờ ảo, phảng phất giống như có sương mù vây quanh, ràng gần ngay trước mắt lại giống như xa thể chạm vào.

      ngồi yên cạnh bờ hồ, giống như thất thần, biết nghĩ cái gì, tạo thành bức họa tĩnh nhã thánh khiết.

      Thủy Lung nhìn màn này, chẳng biết lúc nào trái tim nàng cũng tĩnh lặng ít, thầm nghĩ Túc Ương là người nàng xem thấu nhất. Người này bề ngoài đẹp đẽ, khí chất hơn người, so với Trưởng Tôn Vinh Cực cũng kém bao nhiêu. Đáng tiếc dung mạo bị hủy của lại giống như ma quỷ, dù vậy nhưng cặp mắt đào hoa xinh đẹp và cái mũi cao đủ để khiến Thủy Lung đoán được, nếu Túc Ương bị hủy dung nhất định là nam nhân phong hoa tuyệt đại.

      Những thứ này quan trọng, chủ yếu nhất là Túc Ương người này vẫn rất thần bí. Trong trí nhỡ của ‘Bạch Thủy Lung’ chỉ biết có võ công rất bí hiểm và số thế lực bên ngoài của , ngoài ra chẳng còn tin tức nào nữa. Số lần gặp mặt của Thủy Lung và chỉ có hai lần, hai lần đều là nàng nhờ người khác tìm , bản thân lại có cách nào tìm ra hành tung của .

      Thủy Lung nhìn bóng dáng Túc Ương suy nghĩ, sắc mặt bên ngoài biến đổi khiến người ngoài khó biết được nàng thất thần.

      lâu sau, nàng tới bên cạnh Túc Ương, tùy ý ngồi xuống bên cạnh .

      Sauk hi ngồi sát vào, khiến Thủy Lung cảm nhận được đặc tính ki lạ thuộc về Túc Ương. Lúc yên tĩnh, cả người tỏa ra loại hơi thở hài hòa, khiến người bên cạnh khỏi quên mọi buồn phiền, đau khổ giống như Chúa ở đại, cố tình lại lợi hại hơn Chúa, đem hơi thở thần thánh của Chúa phát huy hết sức nhuần nhuyễn.

      Nếu Túc Ương xuyên đến đại, dựa vào khí chất đặc biệt này, đâu giả thành giả thánh cũng có thể lừa gạt hết mọi người.

      Đột nhiên Thủy Lung có suy nghĩ này, khóe môi nhịn được nhếch lên, cúi đầu cười thành tiếng.

      Túc Ương bị tiếng cười của nàng giật mình tỉnh lại, quay đầu lại nhìn nàng, mặt chút kinh ngạc. Đôi mắt đào hoa quét nhìn nàng lượt, : “Học dịch dung khi nào.”

      “Trang điểm đơn giản, mọi nữ nhân đều biết.” Thủy Lung tùy ý đáp lại.

      Túc Ương nhìn nụ cười nhạt mặt THủy Lung, vươn tay nhéo gò má nàng, như cười như : “Lần này do Túc Ương dạy nữa à?”

      Có lẽ vì kí ức của ‘Bạch Thủy Lung’ nên Thủy Lung có nhiều phản ứng với hành động đột ngột của Túc Ương, chờ đến khi cảm giác hai má hơi đau nàng mới biết Túc Ương làm gì. Nghiêng đầu tránh thoát khỏi bàn tay Túc Ương, nhàn nhạt : “Quá mức tự luyến phải là chuyện tốt.”

      Nụ cười của Túc Ương dần biến mất: “Miệng mồm càng ngày càng lanh lợi.”

      Thủy Lung tỏ ý kiến, hỏi: “Lần này ngươi gọi ta đến, chẳng lẽ vì muốn chuyện phiếm với ta?” xong nàng bày ra bộ dạng ‘ta rất bận’ cho Túc Ương xem, dám chắc chỉ cần Túc Ương gật đầu nàng liền xoay người bước .

      Túc Ương đau lòng : “Lẽ nào vi sư thể tìm Tiểu Long Nhi chuyện phiếm, ôn chuyện?” Đôi mắt đào hoa cũng lộ vẻ thương tâm khiến người xem đều phải đau lòng, khiến người ta quên mất những vết thẹo rực rỡ đan xen nhau mặt .

      tới ôn chuyện, vi sư có chuyện muốn với Tiểu Long Nhi.” Túc Ương cười, bứt ngọn cỏ bên cạnh, vê tròn giữa hai ngón tay, nhìn Thủy Lung : “Tiểu Long Nhi còn nhớ cỏ hồ nước ?”

      Thủy Lung rũ mắt che giấu ánh sáng chợt lóe. Túc Ương đột nhiên tới chuyện xưa, là hứng thú nhất thời sao? Hơn nữa, cuối cùng phát nàng và ‘Bạch Thủy Lung’ khác nhau, nên cố tình muốn thử?

      Tiếc quá, nàng sống lại cơ thể ‘Bạch Thủy Lung’ chỉ tiếp nhận thân thể mà còn có kí ức của nàng ta.

      cần hồi tưởng, Thủy Lung liền cười : “Túc Ương chuyện bị ta gọi là cỏ đuôi chó sao?”

      Biểu tình Túc Ương cứng lại, tức giận trừng mắt nhìn Thủy Lung.

      Thủy Lung cười to hai tiếng, rồi tiếp: “Xem ra phải. Đó chính là lần Túc Ương dạy ta luyện công, lợi dụng nội lực của song phương, cướp đoạt cỏ đuôi chó.”

      Túc Ương nghe lời nàng , ánh mắt sắc bén dần khôi phục lại độ ấm, giọng : “Tiểu Long Nhi quả nhiên vẫn còn nhớ. Khi đó Tiểu Long Nhi đáng lại lưu manh, thua liền khóc la om sòm, còn cầm bát nước hất vào người vi sư.”

      “Nên.” Thủy Lung .

      Túc Ương nở nụ cười: “Nên, đúng là nên. Kết quả cuối cùng Tiểu Long Nhi cũng bị ướt sũng.”

      Thủy Lung liếc mắt nhìn , nhanh chậm : “Cái này ướt sũng là đồ đệ ngươi, nhưng mất mặt lại là ngươi.”

      Túc Ương lại muốn véo mặt nàng, cười mắng: “Ngươi đúng là càng lớn càng biết e lệ.”

      Lúc này, Thủy Lung tránh đúng lúc, có bị Túc Ương đụng. Nhìn ngón tay Túc Ương dừng lại : “Nam nữ có khác, huống chi ta là người có chồng.”

      Ánh mắt ôn hòa của Túc Ương dần trầm xuống, khí chung quanh cũng vì thay đổi của mà áp lực.

      Thủy Lung bình tĩnh nhìn .

      Sau đó, Túc Ương mới mở miệng: “Tiểu Long Nhi, ngươi cho vi sư biết, có phải ngươi sinh tình với Trưởng Tôn Vinh Cực đúng ?”

      Thủy Lung cười khẽ : “Cái gì tình?” Phát hai mắt Túc Ương hơi sáng, tiếp: “Ta rất thích , cũng xem như người của mình.”

      Túc Ương sâu kín nhìn nàng, tựa như muốn nhìn ra điểm khác thường của nàng. Chỉ là nhìn hồi lâu, thấy hào quang vui đùa mình muốn thấy, trái lại chỉ thấy cặp mắt tràn ngập nghiêm túc và cố chấp bất tuân.

      Túc Ương tức giận quát lớn: “Trước kia chuyện của Trưởng Tôn Lưu Hiến vẫn chưa đủ để giáo huấn ngươi sao?”

      Thủy Lung nhàn nhạt : “Con ngươi luôn phải nhìn về phía trước.”

      Nàng phải ‘Bạch Thủy Lung’ đương nhiên chọn người giống nàng ta, kết quả sau cùng lại càng giống.

      “Cái rắm!” Túc Ương tức giận đánh vào mặt hồ, khiến nước trong hồ bắn tung tóe.

      Thủy Lung vẫn bình tĩnh như cũ: “Sư phụ, bình tĩnh.”

      Tiếng kêu sư phụ này, khiến Túc Ương ngẩn người sau đó lại hoàn hồn. Nét mặt ngừng biến đổi, cuối cùng biến thành mặt nước yên tĩnh.

      “Tiểu Long Nhi, vi sư vốn nghĩ rằng ngươi bị tình tổn thương lần học được vô tình, nào ngờ ngươi lại có càng nhiều tình hơn. Vừa bị Trưởng Tôn Lưu Hiến tổn thương lại động tình với Trưởng Tôn Vinh Cực, so với trước còn…” cho cùng, vẫn có cách mấy lời khó nghe với Thủy Lung, Túc Ương lạnh giọng : “Ngươi và Trưởng Tôn Vinh Cực quen biết được bao lâu mà động tình với ? lẽ là vì dung mạo ?”

      Dung mạo Trưởng Tôn Vinh Cực cực kì xuất sắc, ngay cả Túc Ương cũng thể thừa nhận.

      Thủy Lung phủ nhận cũng thừa nhận, hờ hững .

      Túc Ương trầm mặc hồi, tiếp: “Mấy ngày trước vi sư truyền tin cho ngươi, chờ vài ngày thấy ngươi đáp lại. Ngươi dự định làm trái lời vi sư sao?”

      Thủy Lung mỉm cười hỏi lại: “Như vậy, sư phụ có thể cho ta biết trước, làm sao giấu diếm thân phận ta, cho ta thân phận mới.”

      Túc Ương vội đáp, nhìn chằm chằm Thủy Lung, rồi từ từ đáp: “Từ , ta cho nàng ăn Tổn Nhan Đan, vì để kiềm chế sinh trưởng của dung mạo nàng.”

      Thủy Lung gật đầu, ý bảo tiếp.

      “Thiên hạ đều biết Phượng Nhãn Quả là báu vật, nhưng có người biết được công dụng chân chính của nó. Người bình thường dùng nó, chỗ tốt lớn nhất cũng chỉ là tăng công lực và kéo dài tuổi thọ, nhưng đối với ngươi lại khác.”

      THủy Lung có hỏi vì sao với nàng lại giống, vì nàng biết Túc Ương .

      Quả nhiên, Túc Ương có giải thích nhiều về chuyện này, chỉ : “ khi ăn Phượng Nhãn Quả, dung mạo của ngươi khôi phục trong thời gian ngắn, võ công cũng như vậy.” sâu đậm nhìn Thủy Lung: “Người trong thiên hạ nghĩ ngươi và Bạch Thủy Lung có liên quan, thân phận của Bạch Thủy Lung cũng vì rời của ngươi mà biến mất, những chuyện này vi sư xử lí.”

      Dung mạo biến đổi nhưng máu thay đổi, Thủy Lung vuốt chiếc nhẫn ngón áp út của mình, chỉ cần nàng còn mang chiếc nhẫn này, Trưởng Tôn Vinh Cực có biện pháp tìm thấy nàng.

      “Ta và Trưởng Tôn Vinh Cực quan hệ vợ chồng.” Thủy Lung nhắc nhở .

      , nàng hoài nghĩ những chuyện Túc Ương làm, chỉ liên quan đến ‘Bạch Thủy Lung’, còn có điểm này.

      Thời đại này, trước tới tiểu thư khuê các, ngay cả nữ tử giang hồ cũng rất coi trọng trinh tiết. Chấp niệm của Trưởng Tôn VInh Cực và nàng gả cho Trưởng Tôn Vinh Cực, Túc Ương đều hiểu , cũng nên đoán ra tám phần mười chuyện hai người làm, nhưng Túc Ương lại có bất kì ngăn cản nào, biết nàng có quan hệ vợ chồng với Trưởng Tôn Vinh Cực, vậy mà vẫn kêu nàng dựa theo kế hoạch lấy Phượng Nhãn Quả rồi rời .
      quỳnhpinky, Chris, Tuyết Liên5 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,809
      Chương 96: lời thành sấm
      Edit: Tiểu Ngữ
      Trong mắt Túc Ương lên ánh sáng phức tạp, ngay cả Thủy Lung cũng có phát , cười : “Chỉ là gã đàn ông thôi mà, sau này ngươi muốn có bao nhiêu cũng được. Có lẽ, ngươi đa tình cũng là do ông trời chú định.”

      Chân mày Thủy Lung giãn ra, cũng cười khẽ : “Nghe lời sư phụ , về sau ta nên cùng nhiều nam tử nảy sinh quan hệ như vậy à.”

      “Chỉ cần ngươi thích.” Giọng điệu Túc Ương có cảm xúc.

      Thủy Lung buông tha : “Chỉ cần ta thích? Như vậy nếu gặp trường hợp giống Trưởng Tôn Vinh Cực sao? Có phải khi ta có chuyện cần nam nhân giúp đỡ, người nam nhân kia lại muốn ta, sư phụ vẫn có thể ngoảnh mặt làm thinh nữa ?”

      Túc Ương mấp máy môi, muốn phản bác nhưng khi mở miệng cổ họng giống như bị tắc nghẽn.

      Ánh mắt che giấu được phức tạp, nhìn Thủy Lung chậm rãi ngồi xuống, đưa tay muốn xoa đầu nàng, nửa đường lại ngừng lại, nhàng : “Tiểu Long Nhi, vi sư cũng vì muốn tốt cho ngươi, vì ngươi…”

      Thủy Lung cảm thấy buồn cười trong lòng, mặt ngoài lại có biểu ra, chậm rãi : “ là vì muốn tốt cho ‘TA’ sao?”

      Chữ ‘TA’ bị cắn chặt, chặt đến nỗi lưng Túc Ương thấp xuống chút.

      Thủy Lung nhìn biểu tình của vì khuôn mặt chằng chịt vết sẹo, nhưng ánh mắt lại rất phức tạp, phức tạp giống như biển sâu thăm thẳm có thể nhấn chìm người, khiến mọi người vì mà lo lắng. Ngay cả Thủy Lung nhìn ánh mắt phức tạp nùng sâu của , tâm thần cũng bị ảnh hướng đau nhói lên. Nàng cảm thấy cặp mắt kia chịu quá nhiều đau khổ, thâm trầm, cặp mắt kia vốn nên chứa đựng phong lưu tiêu sái, tựa như giọt xuân.

      Thủy Lung trầm mặc, cách nào thăm dò tiếp nữa.

      Giờ khắc này, trực giác giống như dã thú của nàng cho nàng biết, mặc kệ Túc Ương có mục đích gì, có tình cảm với ‘Bạch Thủy Lung’, nếu vì câu kia mà biến thành bộ dạng thế này.

      Rất hiếm khi Thủy Lung nảy sinh cảm xúc thương hại đối với người nam nhân, thế nhưng lúc này Túc Ương ràng khiến nàng có cảm nhận đấy.

      người gánh vác rất nhiều chuyện thể cho người khác biết, biết là do người khác gán ép hay là tự gán ép chính mình. Khi yên tĩnh thánh khiết tường hòa giống như Phật, rốt cuộc thứ gì đè ép vị thần này, khiến vất vả như vậy?

      Cảm xúc Túc Ương chỉ bộc lộ trong nháy mắt, rất nhanh liền đem mọi cảm xúc ấy thu hồi, khuôn mặt đầy vết sẹo khiến người ta khó dò xét có biến sắc hay .

      nhìn Thủy Lung, muốn lại thôi.

      Thủy Lung thở dài hơi, chủ động : “Trước khi Trưởng Tôn Vinh Cực phản bội ta, ta tổn thương .”

      “Ta buông tha thân phận Bạch Thủy Lung này, lãnh thổ thành Nam Vân viết tên ta, người trong thiên hạ đều biết Võ vương phi chính là Bạch Thủy Lung ta, ta cũng dự định vứt bỏ mọi thứ mình vất vả có được.”

      Mặc kệ là thành Nam Vân hay là Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Thân là hải tặc, đồ bị nàng thu vào tay, nàng chưa bao giờ vứt bỏ hoặc chắp tay tặng cho người khác.

      Túc Ương có phản ứng, lúc này giống như pho tượng phật, đem mọi cảm xúc thu lại hết, để lộ bất kì sơ hở nào.

      Thủy Lung nghiêng đầu nhìn , mỉm cười: “Kì cuối cùng sư phụ có thể cho ta biết mọi việc, cần từ từ sắp xếp mọi chuyện như vậy. Nếu mọi chuyện có lợi cho ta, ta nhất định chủ động phối hợp.”

      “Ai kêu ngươi là Túc Ương, sư phụ của ta.”

      Câu cuối cùng khiến Túc Ương có chút phản ứng.

      Trong nháy mắt lên ánh sáng, lại thu liễm giấu.

      Chính là vì ta là Túc Ương, sư phụ của ngươi sao?

      “Ta muốn diệt Tây Lăng quốc.” Túc Ương khẽ .

      Thủy Lung giật mình, nhận ra giỡn. Nhưng mà có diệt nước Tây Lăng hay , có liên quan gì tới chuyện nàng lấy Phượng Nhãn Quả xong liền rời khỏi Trưởng Tôn Vinh Cực? Chẳng lẽ sợ nàng và Trưởng Tôn Vinh Cực có dính dấp, e sợ thân phận vương gia của Trưởng Tôn Vinh Cực gây ra chuyện bất lợi cho ta?

      Đây cũng coi là lí do , Thủy Lung cảm thấy việc mơ hồ chỉ ngừng ở đây.

      Túc Ương nhìn sâu Thủy Lung, : “Tây Lăng nhất định bị diệt, vi sư nhất định làm, Tiểu Long Nhi có vì người trong lòng mà bỏ mặc vi sư ?”

      Thủy Lung cười : “Tây Lăng làm sao có thể diệt liền diệt đơn giản như vậy chứ? Ngươi quá mức coi thường bọn họ rồi đó.”

      Túc Ương chau mày: “Trả lời câu hỏi của ta.”

      Thủy Lung nhíu mày, : “Nếu ngươi có bản lĩnh, ta có tinh thần lăn lộn với nước bùn.”

      Ánh mắt Túc Ương có thất vọng cũng có thoải mái, giọng với Thủy Lung: “Tiểu Long Nhi, ngươi có biết hay , chỉ cần ngươi buông tha thân phận Bạch Thủy Lung, chung quy ngươi vẫn hãm sâu vào trong nước bùn.”

      Thủy Lung nhanh chậm : “Cho dù có lún sâu vào, ta muốn làm cái gì cũng chỉ có ta mới có quyền quyết định, bất cứ ai cũng đừng hòng điều khiển ta.”

      Thân thể Túc Ương cứng đờ, muốn gì đó lại nặng nề nuốt xuống.

      Thủy Lung từ bãi cỏ đứng lên, phủi phủi những cọng cỏ dính quần áo, cười với Túc Ương: “ có chuyện gì ta về trước đây.” Từ lúc rời khỏi phủ Võ vương đến giờ gần hai canh, lấy tính cách Trưởng TÔn Vinh Cực, lát nữa nàng về chắc chắn đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng giận dỗi của rồi.

      là phiền phức!

      Thủy Lung buồn rầu nghĩ trong bụng, trong lòng lại chút thấy chán ghét hay là mất kiên nhẫn.

      Túc Ương nhìn nàng nhàng bay qua tường rời , đợi tới lúc nhìn thấy bóng nàng mới thào : “Tiểu Long Nhi, thân phận của ngươi quyết định ngươi thể bình yên sống qua ngày, chỉ lo cho bản thân mình.”

      nhìn qua chỗ Thủy Lung ngồi, bãi cỏ bị đè ép, khóe miệng lộ ra nụ cười ôn nhu lại có chút đau khổ, khẽ : “Ngươi vẫn quật cường như vậy, ngươi kêu vi sư đem mọi chuyện hết cho ngươi biết, nếu ngươi biết tất cả, những chấp nhận mọi chuyện, còn đối nghịch với vi sư, ngươi bảo vi sư nên làm gì mới tốt?”

      “Tiểu Long Nhi, vi sư thể , người vi sư muốn tổn thương nhất chính là ngươi.”

      Lời thầm của Túc Ương bay theo gió, truyền vào lỗ tai Thủy Lung vừa mới bao lâu.

      Thủy Lung vẫn dùng cách leo tường vào phủ Võ vương, ám vệ bên người nàng phát nàng trở về, tự nhiên ngăn cản. Nàng mới trở về phòng ngủ, chuẩn bị thay quần áo, liền thấy Mộc Tuyết đứng bên ngoài chờ.

      Vừa thấy Thủy Lung, Mộc Tuyết liền về phía nàng, giọng : “Lung tỷ tỷ vừa rời , trong cung liền có người đến truyền lời, kêu vương gia và tỷ vào cung, chuyện có liên quan đến Phượng Nhãn Quả.”

      Nghe tới Phượng Nhãn Quả, Thủy Lung liền nổi lên hứng thú, hỏi: “Trưởng Tôn Vinh Cực?”

      “Vương gia ở trong viện.” Mộc Tuyết như nghĩ đến điều gì đó, giọng cười : “Người trong cung đến gặp Lung tỷ tỷ ở trong phủ, liền mời vương gia vào cung chuyến. Thế nhưng vương gia phải chờ Lung tỷ tỷ về dùng bữa, đáp ứng.”

      Nhớ lại sắc mặt của công công khi ấy, Mộc Tuyết cảm thấy rất thú vị.

      Từ những giải thích của Mộc Tuyết, Thủy Lung cũng đoán ra được hình ảnh lúc đó, khóe miệng khỏi giương lên.

      Hai người nở nụ cười vào trong viện, đúng lúc thấy Trưởng Tôn Vinh Cực ngồi trong viện. Khuôn mặt vốn chút biểu cảm, lạnh lùng như tảng băng, trái lại biểu lộ vài phần cảm xúc. cơn gió lạnh thổi qua, thổi khiến Mộc Tuyết lạnh run, cần nhìn cũng biết Trưởng Tôn Vinh Cực ghen, vội vã lui vè sau cách Thủy Lung chút.

      Thủy Lung tới, ngồi bên cạnh Trưởng Tôn Vinh Cực: “TRong cung phái người đến sao?”

      “Ừ.” Lần này Trưởng Tôn Vinh Cực có ôm nàng.

      Thủy Lung nhìn sắc trời chút, chậm rì rì : “ giờ vào cung vừa vặn đúng giờ ăn cơm trưa, thái hậu hạ lệnh bảo chúng ta ở lại dùng bữa. Bây giờ ăn no rồi, vào cung ăn vô, làm mất mặt thái hậu.

      Trưởng Tôn Vinh Cực lạnh nhạt : “ sao.”

      Thủy Lung nghiêng mắt nhàng đánh giá , thầm nghĩ Con Mèo này đúng là muốn ăn cơm với mình, hay là muốn ăn bánh cá nướng? Ý nghĩ này khiến nàng buồn cười rất nhiều, muốn tiếp tục trêu nữa, : “Giờ ăn cơm trưa quá sớm, biết bánh cá nướng làm xong chưa? Nếu xong rồi đóng gói mang theo ăn đường vào cung cũng được.”

      Mắt Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn người đối diện, trong mắt có chút mềm mại, : “ là ham ăn!”

      Cái này còn phải vì ngươi hay sao, lúc đó dọc đường coi ai ăn nhiều hơn, liền biết kẻ ham ăn là ai! Trong lòng Thủy Lung thầm như vậy, liếc nhìn khuôn mặt tuấn mĩ vô cùng của Trưởng Tôn Vinh Cực, đứng dậy về phía phòng ngủ: “Ta thay quần áo.”

      Trường Tôn Vinh Cực gật đầu.

      thích người của Thủy Lung có nhiều mùi vị khác, bộ đồ nàng mặc, cộng thêm son phấn coi như xong, nhưng còn có mùi vị xa lạ nữa, có chút giống mùi hương hoa sen, lại có thêm chút gì đó, mùi vị rất kì lạ, giống như phật lại tựa như ma.

      Mùi này phải là mùi của nữ tử, cách khác A Lung có chuyện phải làm đó là gặp gã nam nhân nào đó.

      Ánh mắt Trưởng Tôn Vinh Cực trầm xuống, cố gắng giữ vững lí trí mới hỏi nàng.

      Mộc Tuyết cảm thấy Trưởng Tôn Vinh Cực kì quái, Thủy Lung vừa , hơi thở của liền biến hóa, làm cho Mộc Tuyết hoảng sợ.

      Nếu phải ở gần Trưởng Tôn Vinh Cực trong thời gian dài, biết làm mình bị thương, e rằng nàng giống như ngày xưa bị hù dọa, nghi ngờ làm chuyện xấu với Thủy Lung.

      Chốc lát, Thủy Lung mặc quần áo màu đỏ ra, rửa sạch son phấn mặt, khuôn mặt vốn có ra. Đầu tóc được búi đơn giản, dùng sợi dây lụa màu đỏ cột lại tóc đen, đen và đỏ xen kẽ nhau, tạo nên mạnh mẽ, đơn giản đem tầm mắt mọi người hấp dẫn .

      Trưởng Tôn Vinh Cực thấy nàng ra liền đứng lên, tới bên cạnh người nàng, mũi thở lại rung rung, giống như ngửi thứ gì đó. Ngửi hồi còn ngửi thấy mùi vị làm khó chịu, mới thư giản ra chút, đưa tay cầm tay nàng: “ thôi.”

      Thủy Lung để mặc dẫn .

      chiếc xe ngựa đậu ngoài phủ Võ vương, chừng ba con ngựa kéo xe, chiếc xe kia nhìn sơ liền biết nó rộng rãi và lỗng lẫy cỡ nào. Bảo châu lắc lư dưới ánh mặt trời chói chang, ba con ngựa này tràn đầy tinh lực, là ngựa quý cũng sai.

      tới trước xe ngựa, lúc Thủy Lung chuẩn bị lên xe, lại bị Trưởng Tôn Vinh Cực ôm ngang, bế cái liền lên xe.

      màn này rơi vào trong mắt hơn trăm người bên ngoài, lại bị sợ hết hồn. Có lẽ bao lâu nữa, chuyện này được chuyển thành vô số các phiên bản tin đồn khác nhau, mọi người trong thành Kỳ Dương đều biết.

      Vừa vào xe ngựa, ngay cả Thủy Lung cũng nhịn được cảm thán, Trưởng Tôn VInh Cực đúng là biết hưởng thụ.

      Bên ngoài xe ngựa đủ xa xỉ, bên trong lại xa xỉ hơn gấp mười lần.

      Nhìn giường , bàn , cái chăn lót màu trắng như tuyết, mỗi thứ đều được làm rất tinh xảo, chất lượng đều tầm thường. Chỉ nhìn cái chăn màu trắng, Thủy Lung liền nỡ đem giày bẩn giẫm lên, liền cởi giày để ở bên ngoài chăn lót, lúc đặt chân lên chăn mềm cảm thấy trận mềm mại mát mẻ truyền từ lòng bàn chân đến.

      Cái chăn này thế mà mát lạnh, phải vì bị thấm ướt mà lạnh, giống như vốn dĩ mát mẻ như ở băng tuyết, làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

      Cái cảm giác này, lại khiến Thủy Lung cảm thán Trưởng Tôn Vinh Cực biết hưởng thụ.

      Bấy giờ, Trưởng Tôn Vinh Cực cởi giày tới, dáng vẻ lười biếng dựa vào bàn , vươn tay đem Thủy Lung kéo vào lòng, ngay sau đó gõ vào thùng xe hai cái.

      Hai tiếng thùng thùng vang lên, xe ngựa liền rung rung, bánh xe truyền ra thanh rất , nên xe ngựa bắt đầu di chuyển về phía trước.

      Đoạn đường từ phủ Võ vương đến hoàng cung ngắn, Thủy Lung lười biếng nằm trong lòng TRưởng Tôn Vinh Cực, trong lòng chợt nhớ đến chuyện Túc Ương , thèm nhìn TRưởng Tôn Vinh Cực, : “Tây Lăng quốc đối với ngươi như thế nào?”

      “Hử?” Trưởng Tôn Vinh Cực hiểu câu hỏi đầu đuôi của nàng.

      nhìn mặt Thủy Lung, vì nàng nằm trong lòng , mắt rũ nhìn xuống, chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi dài cong vuốt của nàng, căn bản nhìn vẻ mặt của nàng. Ánh mắt từ khuôn mặt nàng nhìn xuống thân thể nàng, rồi đến làn váy, sau đó lại nhìn về phía đôi chân mang tất của nàng.

      Nhớ tới nàng có đôi chân cực kì đáng , vừa trắng vừa mịn, mềm mại tựa như bánh bao, nhưng lại mềm mại hơn bánh bao rất nhiều.

      vừa nghĩ, liền đem Thủy Lung kéo qua cái, kéo đôi tất của nàng xuống, để lộ ra đôi chân trắng noãn, đáy mắt lên tia sáng thích, dùng bàn tay nắm lấy chân nàng.

      Thân thể Thủy Lung vốn rất mẫn cảm, lại bị nắm, lòng bàn chân khỏi bị nhột, đầu ngón chân cũng cuộn lại. Thủy Lung lạnh lùng nhìn lườm người nào đó chơi đùa rất vui vẻ, thấy có hành động quá mức liền : “ tại thế cục Tây Lăng ổn định, bên ngoài có Lâu Dương và ngoại bang dòm ngó, bên trong các vị hoàng tử có quyền lực đấu đá với nhau, nếu ngày nào đó Tây Lăng đối mặt với nguy cơ diệt quốc, ngươi làm gì?”

      Tâm tư của Trưởng Tôn Vinh Cực đều đặt người nàng, thờ ơ : “Giết.”

      "Giết cái gì?" Thủy Lung hỏi.

      “Người xâm phạm và gây loạn cho Tây Lăng quốc.” TRưởng Tôn Vinh Cực nắm đầu ngón chân của nàng, ú nu ú nần, đáng .

      Nhìn nụ cười tươi mặt , khó có thể tin được đến chuyện thiết huyết tàn khốc.

      Thủy Lung nghi hoặc: “Năm đó Tây Lăng và Lâu Dương có sớm có xích mích, sao ngươi giết?”

      Trường Tôn Vinh Cực nhàn nhạt : “Chút chuyện này thể tiêu diệt quốc gia.”

      Thủy Lung tỉnh ngộ: “Ý ngươi , chỉ cần diệt Tây Lăng, như vậy ngươi quản nó ra sao?”

      Trưởng Tôn Vinh Cực gật đầu, quay lại nhìn nàng : “Phiền phức.” Trong mắt lộ ra vẻ chán ghét: “ rất nhiều chuyện rồi, giờ lại quản lí chuyện của nước nhà, lại thiếu thời gian ở bên cạnh A Lung.”

      Thủy Lung nghe xong nhịn được cười ra tiếng.

      Có vô số người thèm khát ao ước có được vị trí kia, tranh đoạt ngươi sống ta chết, ngược lại lại chê vị trí đó phiền phức. Ý nghĩ như vậy có chút trẻ con lại cực kì cuồng vọng, để người khác nghe nhất định nghĩ Trưởng Tôn Vinh Cực cuồng vọng lại thiếu hiểu biết, nhưng trong mắt Thủy Lung nàng lại thấy rất cá tính, rất khí phách, rất đáng .

      người có tính cách vui buồn khó đoán, làm việc quỷ dị, thậm chí từng bị phản bội, là tà ma ngoại đạo trong mắt mọi người, được người đời tiếp nhận, thậm chí là e sợ. Mà khi người này có đủ bản lĩnh và thực lực, cá tính bọn họ mới trở thành cá tính, hoàn toàn có thể đem tâm tình biểu ra ngoài, thích là thích, thích là thích, mặc kệ ánh mắt của người khác.

      Trong mắt Thủy Lung, Trưởng Tôn Vinh Cực chính là người như vậy, ở chung với thời gian bị hấp dẫn, cảm thấy mọi hành vi của đều thẳng thắn đáng .

      Đương nhiên nàng phủ nhận, tính cách Trưởng Tôn Vinh Cực như vậy cũng là nhân vật nguy hiểm, bị mọi người e ngại, bài xích cũng là chuyện bình thường.

      Trưởng Tôn Vinh Cực nghe nàng cười hài lòng, biết nàng vui vẻ vì lời , trong lòng cũng bị vui lây.

      Thủy Lung cười đủ, thở hổn hển mấy cái: “Theo lời ngươi , trừ phi Tây Lăng đối mặt với nguy cơ diệt quốc, bằng ngươi ra tay can thiệp bất kì chuyện gì của Tây Lăng.”

      Trường Tôn Vinh Cực gật đầu.

      Thủy Lung nhún vai: “Lấy cục diện tại, tới ngoại bang xâm phạm, các hoàng tử của Tây Lăng cũng chịu an phận, nếu để các hoàng tử diệt Tây Lăng quốc, chẳng lẽ ngươi giết các hoàng tử? Nếu các hoàng tử bị giết hết, phải ngươi lên ngôi làm hoàng đế sao? Tây Lăng cần đổi họ sao?”

      Trường Tôn Vinh Cực chút suy nghĩ : “ thuận mắt.”

      “À.”

      Thủy Lung suy nghĩ về tin tức nàng nhận được trong cuộc đối thoại với Trưởng Tôn Vinh Cực.

      , Trưởng Tôn Vinh Cực có nặng lòng trung thành với Tây Lăng, nhưng muốn Tây Lăng bị diệt. Hai, muốn làm hoàng đế, cũng muốn đôi họ Tây Lắng quốc, chỉ cần là người mang họ Trưởng Tôn, ai làm hoàng đế cũng đều như nhau.

      “Sao A Lung lại có hứng thú với chuyện này?” Trưởng Tôn Vinh Cực hỏi.

      Thủy Lung đùa: “ Ta nghĩ nếu ta muốn mưu quyền soán vị, ngươi làm gì?”

      Nếu người trong hoàng thất Tây Lăng hoặc là người ngoài nghe thấy lời này, nhất định là bị tội lớn. Thế nhưng, nàng sợ Trưởng Tôn Vinh Cực, bởi vì nàng biết Trưởng Tôn Vinh Cực định tội nàng, thậm chí trách nàng.

      Quả nhiên, Trưởng Tôn Vinh CỰc có chút dấu hiệu tức giận nào, trái lại nghiêm túc nhìn nàng, đủ để thở ba hơi, mới mở miệng hỏi: “A Lung muốn sao?”

      Thủy Lung cười khanh khách, đúng là tin?

      Trường Tôn Vinh Cực thấy nàng lời nào. Cho là nàng ngầm đồng ý. Động tác vuốt ve bàn chân trần của nàng bắt đầu chậm lại, chậm rì : “Nếu A Lung muốn làm, phải là được, có thể mặc kệ chuyện quốc gia, hàng đêm sênh ca lo chuyện triều chính trở thành hôn quân. Đợi A Lung chơi chán hoặc là diệt quốc chọn vị minh quân khác để đổi là được.”

      “Cười khúc khích.” Thủy Lung bị chọc cười lần nữa. Nàng cuộn cuộn tóc đen rũ trước ngực , : “Ngươi đúng là kiêu căng.”

      Lời này nếu rơi vào tai Trưởng Tôn Lạc Dần, bị tức chết mới là lạ.

      Trưởng Tôn Vinh Cực lại cầm chặt chân trần của nàng, ánh mắt chút thay đổi nhìn .

      nghiêm túc vì nàng lên kế hoạch, nàng lại tin tưởng .

      "Ta đùa giỡn chút mà thôi, hoàng đế là nghề nghiệp bận rộn nhất, ngươi lười làm, ta càng lười.” Thủy Lung cười đứng dậy, đem hộp đựng thức ăn đặt bàn mở ra, lấy bánh cá nướng và các điểm tâm đặt lên bàn, vừa cười : “Nếu như ngày nào đó ta làm hoàng đế, thiên hạ nhất định có chỗ cho ta dung thân.”

      Trường Tôn Vinh Cực lắc đầu, " ."

      “Vì sao?” Thủy Lung cầm miếng bánh cá đút cho Trưởng Tôn Vinh Cực ăn.

      Trường Tôn Vinh Cực sung sướng cười khẽ, cắn cái nhai nuốt mới : “Trong thiên hạ này, chỉ cần ta còn sống ngày, tất nhiên có chỗ cho nàng dung thân.”

      "Nếu như ngươi chết sao?” Thủy Lung nể tình hỏi.

      Trưởng Tôn VInh Cực : “Ta để cho nàng sống mình.”

      " đáng sợ à ~" Thủy Lung cười tủm tỉm , giọng điệu chút sợ hãi.

      Trưởng Tôn Vinh Cực bị vẻ mặt của nàng chọc cười, tiếng cười dễ nghe truyền vào tai nàng.

      Chỉ là lúc này hai người đùa ngờ rằng tương lai lời đùa này lại là lời tiên tri, tương lai thành .

      --- Đừng bị nội dung bên hù dọa, xin hãy tin tưởng tác giả, đây là truyện sủng, tuyệt đối, nhất định, xác định ngược! -----
      quỳnhpinky, Chris, Phan Hong Hanh3 others thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,216
      Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ

      Edit: Tiểu Ngữ

      Chiếc xe ngựa xa hoa đến cửa hoàng cung bị chặn lại. Phong Giản làm người đánh xe, cầm lệnh bài đưa ra, binh lính canh cửa hoàng cung vừa nhìn liền tránh đường, để cho xe ngựa vào trong cung.

      Thủy Lung ngồi trong xe ngựa, nghe thanh bên ngoài liền đoán được xảy ra chuyện gì, liếc mắt nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực ngồi cạnh bên. Tuy phải đế vương, cũng quan tâm quốc của Tây Lăng quốc, thế nhưng đặc quyền của tại Tây Lăng , biết phương diện quyền thế có được như vậy ?

      Trưởng Tôn Vinh Cực nhận thấy tâm mắt của nàng, tựa như thấy nàng mơ mộng, cầm tất chân bị cởi ra lúc lên xe ngựa, mang vào giúp nàng, nhàn nhạt : “ có bất kì ai có thể bắt nạt nàng trước mặt ta.”

      Thủy Lung nghe vậy liền cười: “Ta lau mắt chờ mong.”

      Đường trong cung rộng thênh thang, xe ngựa rộng lớn cũng có thể chạy được. Ước chừng hồi, xe ngựa dừng lại lần nữa, nghe bên ngoài truyền lời, đến Tường Minh Cung.

      Từ trong lòng Trưởng Tôn VInh Cực, Thủy Lung ngồi dậy, mang giày đặt ở ngoài đệm lót, thèm ngó tới Trưởng Tôn Vinh Cực, bước tới ra ngoài, nhảy xuống xe.

      Nàng vừa chạm đất, bóng dáng Trưởng Tôn Vinh Cực lập tức xuất bên cạnh.

      Ngoài Tường Minh Cung, có hai cung nữ cao cấp đứng chờ. Sau khi thấy Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung, liền cung kính hành lễ, nữ quan trung niên đứng bên trái : “Vương gia bình an, vương phi bình an, thái hậu nương nương sớm mong chờ các ngài đến.”

      Thủy Lung liếc nhìn bà cái, sau đó lại nhìn sang nữ quan trung niên bên phải, nàng nhận ra bà ta chính là Vũ Ương – người lần trước nhận mệnh thái hậu dẫn nàng .

      Vũ Ương thấy Thủy Lung nhìn lom lom mình, vẻ mặt chút thay đổi cung kính hành lễ với Thủy Lung lần nữa.

      Tất cả vào Tường Minh Cung, vào chính điện, vừa vào liền thấy thái hậu mặc quần áo tơ lụa màu trắng ngồi trong vườn hoa. Vẻ mặt ưu buồn, giống như buồn phiền vì chuyện gì đó.

      Lúc này, cung nữ đứng cạnh bà nghiêng người thấy bóng dáng Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung, cúi thấp người giọng gì đó với thái hậu. Thái hậu sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn về phía Thủy Lung, mặt lộ ra nụ cười từ ái, vui mừng.

      Nếu người nào hiểu thái hậu, nhìn nụ cười này của bà chắc chắn đều nghĩ rằng bà là người lương thiện, đồng thời cho thấy bà là người rất độ lượng --- thân là Võ vương phi vừa được tấn phong, con dâu nên sớm thăm hỏi mẹ chồng, nhưng Thủy Lung tới bây giờ nàng mới xuất , thái hậu lại hề trách móc gì nàng.

      “Hoa Dương, Vinh Nhi, mau đến bên cạnh mẹ.” Thái hậu tự mình đón hai người.

      Ba người ngồi trong vườn hoa , thái hậu nắm tay Thủy Lung, thở dài: “Ngày Hoa Dương thành hôn lại có chuyện rối loạn như vậy, Hoa Dương đúng là chịu khổ rồi. Nghe Hoa Dương bị kinh sợ mà ngã bệnh, bây giờ mới đến thăm hỏi ai gia, hôm nay Hoa Dương khỏe chứ?”

      Thủy Lung cười khẽ trong lòng. Còn tưởng thái hậu để bụng chuyện nàng đến thăm hỏi, thực tế bà già này tức cành hông rồi, lòng đem chuyện này lật đổ nàng.

      “Khỏe hơn rồi.” Thủy Lung nhanh chậm đáp lời, liếc Trưởng Tôn Vinh Cực, liền hỉ thẳng với thái hậu: “Nghe lần này mẫu hậu gọi bọn con đến là vì Phượng Nhãn Quả, biết Phượng Nhãn Quả này có vấn đề gì ?”

      tiếng ‘mẫu hậu’ lại thêm ‘chúng con’ chọc thái hậu tức giận suýt hộc máu, nắm tay giấu trong tay áo sớm run rẩy, hận thể xé rách gương mặt tươi cười của Thủy Lung. Con tiện nhân này, ràng muốn chọc tức bà mà!

      “Cái này…” Thái hậu khẽ thở dài, quay sang nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực: “Vinh Nhi, hoàng huynh con có chuyện muốn tìm con bàn bạc, con qua bên huynh trưởng .”

      Trưởng Tôn Vinh Cực đáp, nhìn về phía Thủy Lung.

      Biểu của ràng như vậy thái hậu đương nhiên nhìn thấy, có thể chắc chắn chuyện này giống như đổ dầu vào lửa, cháy dữ dội.

      Thủy Lung mỉm cười lướt qua nhìn qua thái hậu, sau đó hướng Trưởng Tôn Vinh Cực gật đầu.

      Nàng có yếu ớt đến nỗi cần nam nhân ngồi bên cạnh chống lưng, sợ người khác bắt nạt. Huống chi ý của thái hậu, kế tiếp vì chuyện Phượng Nhãn Quả, ràng là muốn trước mặt Trưởng Tôn Vinh Cực, nếu bà ta nhất quyết .

      Trưởng Tôn Vinh Cực thấy nàng gật đầu mới đứng lên, vươn tay sờ đầu nàng, tựa như trấn an nàng, lên lạnh nhạt với Phong Giản: “Ở lại đây.”

      “Dạ.” Phong Giản đáp lời.

      màn này, thay vì là làm cho Thủy Lung xem, chi bằng làm cho thái hậu xem đúng hơn. ràng và trắng trợn cho thái hậu biết, Trưởng Tôn Vinh Cực rất cưng chiều và coi trọng Thủy Lung, để Phong Giản ở lại với Thủy Lung, là giám thị thái hậu, cho thái hậu làm khó Thủy Lung.

      Thủy Lung nhìn vẻ mặt vặn vẹo gần như cứng đờ của thái hậu, nàng biết lần này hành động của Trưởng Tôn Vinh Cực chọc giận thái hậu quá mức rồi, khỏi cảm thấy Trưởng Tôn Vinh Cực rất thẳng thắn, chừng bên trong đều là màu đen, vả lại còn là cái loại đen chết người đền mạng.

      Nàng tự chủ thất thần nghĩ tới Trưởng Tôn Vinh Cực, khóe miệng cười nhạt.

      Nụ cười này lọt vào mắt thái hậu, cần cũng biết lửa giận của bà dấy lên tận trời rồi, cảm thấy Thủy Lung cố ý khoe khoang với bà.

      “Mẫu hậu.” Ánh mắt thái hậu tràn ngập ý lạnh, Thủy Lung muốn chú ý cũng khó. Đem suy nghĩ về Trưởng Tôn Vinh Cực thu lại, Thủy Lung mỉm cười với thái hậu: “ giờ có thể về chuyện Phượng Nhãn Quả chưa vậy?”

      Thái hậu rất muốn làm mặt lạnh với Thủy Lung, nhưng ngại vì có mặt của Phong Giản, sợ chính mình phạm lỗi đem mọi chuyện kể lại cho Trưởng Tôn Vinh Cực nghe, cho nên đành phải tiếp tục tỏ vẻ dịu dàng với Thủy Lung. Rất may mặt nạ ôn hòa này bà luyện tập thành thói quen, dù tại trong lòng tràn ngập lửa giận, biểu vẫn thanh nhã lại ung dung như cũ, che giấu mọi tức giận.

      tới Phượng Nhãn Quả, ai gia cũng muốn hỏi Hoa Dương có ý gì?” Thái hậu đem ly trà lên che mặt, thanh nhàn nhạt lại khiến người ta cảm thấy áp lực: “Hoa Dương biết Phượng Nhãn Quả là do tiên hoàng ban thưởng cho Vinh Nhi, vậy mà Hoa Dương còn muốn Vinh Nhi đưa ngươi thứ này làm lễ vật?”

      Thủy Lung cười : “Đây chính là chuyện xuất giá, sinh lễ đương nhiên rất quý trọng. Vì Phượng Nhãn Quả là bảo vật, cho nên ta mới muốn, cái này cũng có lỗi sao?”

      Thái hậu lạnh giọng : “Lúc đầu triều, nghe ý tứ của Vinh Nhi, ngươi sớm có ý đồ với Phượng Nhãn Quả.”

      Thủy Lung cười : “Ta , Phượng Nhãn Quả là bảo vật, ta chỉ đơn giản muốn nó, chỉ vậy thôi mà.”

      Thái độ có lệ của nàng khiến thái hậu càng giận dữ hơn, đáng tiếc chỉ có thể đè nén chứ thể bộc phát, trong lòng suy nghĩ, sớm muộn cũng có ngày bà đem con tiện nhân này giết chết.

      Thủy Lung giương mắt tựa như nhìn vào thái hậu. Thái hậu rùng mình, cảm thấy hình như đối phương sớm nhìn thấu bí mật trong đáy lòng của bà, cảm thấy ý nghĩ của mình bị người khác nhìn thấy hết, làm cho bà sởn tóc gáy, chán ghét ngớt.

      Thái hậu làm động tác bưng trà, thu liễm tròng mắt để lộ tâm tư của mình, chờ khi đặt ly trà xuống, giọng điệu cũng ôn hòa ít: “Hoa Dương, ngươi biết ? Phượng Nhãn QUả chính là bảo vật thừa truyền của Tây Lăng, tiên hoàng đem nó ban cho Vinh Nhi…”

      Lời của bà chưa hết bị Thủy Lung cắt ngang: “Mẫu hậu, ta có hứng thú nghe lịch sử của Phượng Nhãn Quả, nếu như ngươi muốn cùng ta mấy chuyện này, ta cảm thấy cần… Lại , chờ Phượng Nhãn Quả chín mùi, ta kêu vương gia giao cho ta.”

      Thái hậu tức giận xanh mặt, chờ nàng dứt lời, mới giận dữ mà cười, cười lạnh: “Ha ha..”

      “Nếu Hoa Dương vẫn u mê chịu tỉnh, ai gia nhiều cũng vô dụng.” Thái hậu dùng mắt lạnh nhìn Thủy Lung, chậm rãi : “Nhưng Hoa Dương muốn Phượng Nhãn Quả, e là có được rồi.”

      “Hử?” Thủy Lung nhíu mày, lão bà này lại làm chuyện gì nữa đây?

      Thái hậu lạnh giọng: “Trước kia ai gia kêu Vinh Nhi đem Phượng Nhãn Quả đưa cho ai gia bảo quản, ai ngờ tin tức này bị lọt ra ngoài, bị người ta trộm mất.”

      Thủy Lung ngẩn ra, sau đó cười nhạo: “Ban đầu, mẫu hậu Phượng Nhãn Quả là bảo vật quan trọng, bây giờ lại bị đánh cắp, chẳng phải mẫu hậu là tội nhân lớn rồi sao?”

      Thái hậu chút hoang mang : “Ai gia tự biết mình có lỗi, chuẩn bị đem chuyện này cho ngươi biết xong, ai gia chùa ăn chay niệm phật để chuộc lỗi, còn Phượng Nhãn Quả, ai gia phái người tìm về.”

      “Xem ra mẫu hậu sớm đem mọi chuyện an bài thỏa đáng.” Thủy Lung chậm rãi đứng lên.

      Thái hậu vẫn dùng ánh mắt bao dung nhìn nàng, lạnh nhạt : “Ai gia kêu Vinh Nhi rời , chỉ chuyện với mình Hoa Dương, hi vọng Hoa Dương hiểu chuyện, đừng giận chó đánh mèo lên người VInh Nhi, cũng đừng chuyện này với Vinh Nhi, chờ khi nào ai gia tìm được Phượng Nhãn Quả, nếu ngươi còn muốn nó, ai gia đưa cho ngươi.”

      Chờ bà tìm về? E là cả đời này ta đừng hòng có được nó.

      Đương nhiên Thủy Lung tin lời dối của thái hậu, lạnh nhạt cười môt tiếng, xoay người rời khỏi vườn hoa.

      “Hoa Dương!” Thái hậu tức giận gọi, thân thể vì tức mà run rẩy.

      ngờ, chỉ trong thời gian ngắn Thủy Lung lại biết phép tắc đến như vậy, cư nhiên dám vô lễ với bà.

      Chẳng lẽ Bạch Thủy Lung biết bí mật trong giá y (áo cưới), lần này đến là biểu lộ ràng ý muốn đói nghịch với bà? Thái hậu nghĩ, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Thủy Lung, đôi mắt lạnh độc lại u.

      Ngày thành hôn, bà liền cảm thấy kì quái, tại sao cung nữ hắt rượu lên người Thủy Lung lại trúng Thanh Cổ, sau đó người cung nữ tìm thấy khăn lụa màu đỏ, cùng với những chuyện cung nữ đó trải qua, bà liền nghi ngờ đây là mưu kế của Thủy Lung.

      Nhưng vì có bằng chứng, bà thể kết luận của chuyện này.

      Hôm nay, mặc kệ là thái độ của Trưởng Tôn Vinh Cực hoặc là Thủy Lung đều khiến bà tức giận. Đáy lòng khỏi hoài nghi Thủy Lung có phải biết chuyện kia hay ? Kế đó liền gài bẫy khiến cung nữ trình diễn màn dâm ô.

      Nếu là như vậy, hành vi của Thủy Lung là tát cho bà bạt tay mà.

      Thái hậu siết chặt khăn tay, trong lòng có chút lo lắng… Tiện nhân này có kể cho Vinh Nhi biết chuyện đó hay ? Vinh Nhi có tin nó ? Có lẽ là tin, nên Vinh Nhi mới có thái độ đó với ai gia.

      Tiện nhân!

      Thái hậu tức giận đem ly trà bóp nát bấy, ngừng suy nghĩ tìm cách diệt trừ Thủy Lung mà khiến Trưởng Tôn Vinh Cực hoài nghi. Sau đó nghĩ tới Phượng Nhãn Quả, khỏi thấp giọng cười, giọng cười : “ phải con tiện nhân kia muốn Phượng Nhãn Quả sao? Hôm nay tay trở về. Nếu nó kiếm Vinh Nhi cằn nhằn, lấy tính cách kiên nhẫn của Vinh Nhi, chừng chán ngấy nó.”

      Bên phía Thủy Lung.

      Nàng thẳng ra khỏi Tường Minh Cung, dựa vào kí ức bộ trong đại viện. Đoạn đường bộ này, biết là tới nơi nào, chỉ thấy cảnh vật trước mặt rất hợp lòng người, có hoa cỏ dồi dào sức sống, hồ nước xanh ngọc gợn sóng lăn tăn, hồ nước có đình tạ, cầu bằng đá cẩm thạch bắt ngang.

      Thủy Lung thấy vậy, xoay người ngồi lan can đình tạ, híp mắt nhìn về phía Phong Giản, : “Muốn cái gì .” Dọc đường , có mở miệng muốn lại thôi, biết do dự chuyện gì.

      Phong Giản kinh hãi, ngẩng đầu nhìn sắc mặt bình tĩnh thản nhiên của Thủy Lung, trong mắt lên kiên định: “Xin vương phi đừng vì lời của thái hậu mà hoài nghi chủ tử, chỉ cần chủ tử đáp ứng với vương phi, ngài nhất định dốc hết sức làm được.”

      Trước kia, Thủy Lung muốn ngọc trụy, tuy Trưởng Tôn Vinh Cực chịu gì hết, nhưng đám người làm thuộc hạ như bọn làm sao biết được. Trưởng Tôn Vinh Cực căn bản chưa từng buông tha cho việc tìm kiếm, chỉ là từ tìm cách quang minh chính lại chuyển thành tìm trong bóng tối mà thôi.

      Lần này, chuyện Phượng Nhãn Quả, Phong Giản cũng biết nhiều, nhưng tin lời thái hậu . Mặc dù tâm trí của chủ tử có giảm , nhưng qua loa như vậy, đem đồ mình đáp ứng muốn tặng cho Thủy Lung đưa người khác giữ, lại còn làm mất.

      “Ta còn tưởng chuyện gì?” Thủy Lung khoát tay áo, cười : “Ngay cả ngươi cũng tin lời thái hâu, ta làm sao tin?”

      Lúc thái hậu chuyện vừa nghiêm túc lại có chút đắc ý, giống xạo. Nhưng Thủy Lung nghe xong lại hiểu vì sao bản thân tức giận, trong tiềm thức vẫn luôn tin tưởng Trưởng Tôn Vinh Cực đem Phượng Nhãn Quả đưa nàng khi nó chín mùi. Chính nàng cũng biết tại sao mình lại tin Trưởng Tôn Vinh Cực như vậy, cái loại tín nhiệm này càng ngày càng lớn dần theo thời gian.

      Đoạn đường này, suy nghĩ của nàng phải là nghi ngờ Trưởng Tôn Vinh Cực, cũng nghĩ đến cái giả phải trả cho phần tín nhiệm này là hậu quả gì.

      Phong Giản nghe nàng trả lời, thở phào nhãm lại kinh ngạc.

      tin chủ tử là vì theo chủ tử nhiều năm, đối với phong cách làm việc của chủ tử cũng biế sơ sơ. Nhưng Bạch Thủy Lung tin chủ tử có chút kì quái. Dù sao thái độ của thái hậu rất chân thực, vả lại bà còn là mẹ ruột của chủ tử, người bình thường hoài nghi bà ta mới đúng.

      Bạch Thủy Lung này, đúng là khó hiểu.

      Phong Giản đánh giá Thủy Lung, cảm thấy thời gian quen biết nàng cũng ngắn, nhưng lại thể nhìn thấu nàng.

      “Đây phải là Võ vương phi sao?”

      Tiếng thanh nhã thình lình vang lên, giống như chim hoàng oanh, trong sạch giòn giã khiến tâm trạng người nghe bình thản lại.

      Thủy Lung hiếu kì quay đầu, nhìn thấy đoàn người tới.

      giữa sáu gã cung nữ là thiếu nữ mặc quần áo lụa màu xanh dương, thắt lưng màu trắng, dáng người lả lướt. Bước của nàng ta rất cẩn thận, mỗi khi bước , vạt áo màu xanh dương của nàng cũng đều lắc lư, nhộn nhạo như bọt nước, khiến người ta cảm thấy nàng ta như Lăng Ba Tiên Tử đạp bước mặt nước.

      Dung mạo xinh đẹp, mày cong như liễu, đôi mắt như làn thu thủy, rực rỡ phát sáng, long lanh khiến người ta động lòng. Bây giờ, nàng ta nhìn Thủy Lung chớp chớp mắt, lại câu môi cười, xinh đẹp như thiếu nữ ngây thơ, làm người khác phòng bị.

      Bên cạnh nàng ta còn có thiếu nữ tuổi.

      Thiếu nữ này và nữ tử xinh đẹp kia giống, dáng vẻ đáng ngọt ngào, mặc váy dài màu tím, bên ngoài khoác cái áo mỏng, tung bay theo gió, lụa mỏng như làn khói, khiến nàng ta giống như tinh linh vô buồn vô lo, khi cười rộ lên, hai lúm đồng tiền má lộ ra càng làm người khác thích, nhịn được muốn chọc chọc hai cái, lại biết có chọc thủng làn da mịn màn của nàng ta ?

      Cả hai đều là mĩ nhân hiếm thấy, đứng bên cạnh nhau đều có phong thái riêng, ai thua kém ai, ngược lại còn phụ trợ cho nhau, để lộ nét xuất sắc của mình.

      Thủy Lung nhận ra người mặc đồ tím chính là Chu Giáng Tử thầm mến Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Còn nữ tử bên cạnh ả ta, nàng biết.

      Nữ tử áo xanh dương dường như đoán được ý nghĩ của nàng, tới bên người Thủy Lung, hành lễ, mỉm cười : “Nô tỳ Vũ phi gặp qua Võ vương phi, tên nô tỳ là Đỗ Vũ Li, nếu Võ vương phi ngại, có thể gọi thẳng tục danh của nô tỳ.”

      Đỗ Vũ Li mặc dù là phi tử, nhưng phẩm cấp lại thấp hơn Thủy Lung, nên hôm nay ả phải hành lễ với nàng.

      Chu Giáng Tử thấy vậy cũng đành hành lễ với Thủy Lung.

      Tầm mắt Thủy Lung rơi người Đỗ Vũ Li, quan sát phen, cảm thấy nữ nhân trong cung đều giống nhau. Bộ dạng xinh đẹp, thanh đặc biệt, nhất là khí chất thoát tục, ngay cả nữ nhân nhìn thấy cũng sinh ra hảo cảm, đừng là nam nhân.”

      Nhưng… chuyện này cũng có quan hệ gì với nàng.

      Thủy Lung từ lan can nhảy xuống, lạnh nhạt với hai người: “Các ngươi muốn làm gì làm .” Sau đó liền chuẩn bị rời .

      Lúc xoay người, khóe mắt nàng thoáng liếc qua vẻ mặt thở phào của Chu Giáng Tử.

      này, bị nàng hù dọa à?

      Trong đầu Thủy Lung có ý nghĩ lóe lên, bước chân dừng lại nhưng nhịp bước chậm ít, ngưng thần nghe động tĩnh phía sau.

      Đỗ Vũ Li và Chu Giáng Tử đưa mắt nhìn bóng lưng Thủy Lung, Chu Giáng Tử khẽ hừ : “Làm ta giật mình, còn tưởng ả cố ý ở đây chờ. Nhìn bộ dạng của ả liền biết ả biết Võ vương và hoàng thượng ở ngự hoa viên rồi, ta chắc chắn Võ vương lòng thích ả mà, nếu vào hoàng cung liền vứt ả mình ở đây.”

      ít chút.” Đỗ Vũ Li gõ trán ả: “Đây là hoàng cung, có vài lời thể lung tung, lẽ ngươi quên Võ vương phi là dạng người như thế nào? Nếu như ngươi cẩn thận, ta cũng có cách giúp ngươi.”

      “Ai nha, người ta biết sai rồi. Đường tỷ tốt của ta, ngươi thể bỏ mặc ta đau khổ chứ?” Chu Giáng Tử kéo tay Đỗ Vũ Li làm nũng.

      Bình thường, ả vốn ngọt ngào đáng , bây giờ sử dụng tuyệt chiêu làm nũng liền khiến người ta mềm lòng, Đỗ Vũ Li nhịn được nhéo nhéo khuôn mặt nhắn của ả, giọng: “Ta đương nhiên giúp muội, nhưng mọi chuyện muội cũng nên tự mình cố gắng, biết ?”

      Nếu Chu Giáng Tử có thể bắt giữ trái tim của Võ vương, như vậy đối với nàng cũng có chỗ tốt.

      “Muội biết.” Chu Giáng Tử cười rạng rỡ.

      Thanh hai người lớn, nhưng thính lực Thủy Lung lại hơn người, mơ hồ nghe đối thoại của các ả.

      “Ra là thế.” Thủy Lung nhíu mày.

      Đúng lúc nàng muốn tìm Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Hôm nay ăn cơm bên ngoài, trễ rồi, thú vị.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,809
      Chương 98: Ghen tị là độc

      Edit: Tịch Ngữ

      Ngự hoa viên hoàng cung Tây Lăng, mặc kệ là đứng ở xa hay gần cũng đều khiến người ta cảm thấy thích. Từng đình tạ linh lung độc đáo. Bên ngoài là đủ các loại hoa cỏ đầy sức sống, nước chảy róc rách, trong nước lại có cá tung tăng bơi lội. mặt hồ là các hòn non bộ lởm chởm, xung quanh núi giả là bóng cây che mát, so với nơi khác có vài phần mát mẻ hơn.

      Lúc này bên trong Vạn Xuân Đình của ngự hoa viên, hai người ngồi đối diện nhau. Cả hai đều là nam tử, người mặc cẩm y ngọc phục màu vàng, độ tuổi trung niên. Người còn lại là vị thiếu niên trẻ, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, khiến người ta liếc mắt nhìn liền thể quên.

      Hai người này chính là hoàng đế Trưởng Tôn Lạc Dần và Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Bên ngoài ngự hoa viên đều là các thái giám, cung nữ đứng chờ lệnh.

      “Vinh Cực.”

      Trưởng Tôn Lạc Dần kêu Trưởng Tôn Vinh Cực, nghe đáp lại, liền ngẩng đầu nhìn sang, thấy vẻ mặt chút cảm xúc của liền gọi nữa: “Vinh Cực, Vinh Cực!”

      Mặt nhóm cung nữ đứng bên ngoài mặc dù biến hóa nhưng trong lòng bọn họ rất tò mò đối với Trưởng Tôn Vinh Cực. Thầm nghĩ, Võ vương gia đúng là to gan, dám lơ là với hoàng thượng, chẳng lẽ còn cho rằng mình là hoàng tử được tiên hoàng thương nhất sao?

      Có lẽ mấy tiếng sau Trưởng Tôn Lạc Dần gọi hơi nặng, cuối cùng cũng chui vào tai Trưởng Tôn Vinh Cực. Trong mắt lên ánh sáng thay đổi, vui vì bị tiếng kêu của Trưởng Tôn Lạc Dần cắt ngang thời gian nhớ Thủy Lung, nhàn nhạt lên tiếng: “Ừ?”

      Trường Tôn Lạc Dần bất đắc dĩ : “Hoàng huynh kêu ngươi mấy lần đệ mới đáp, đệ suy nghĩ cái gì mà nhập thần như vậy?”

      Trưởng Tôn Vinh Cực có hứng thú chuyện của Thủy Lung cho Trưởng Tôn Lạc Dần nghe, thú vị thả lòng cơ thể, đưa mắt nhìn về nơi khác của ngự hoa viên: biết Tiểu Hỏa Hồ chơi đùa như thế nào rồi, có nhớ hay ?

      thất thần của rơi vào mắt Trưởng Tôn Lạc Dần, hoàn toàn cho huynh trưởng như ông đặt vào mắt. Từ đến lớn, ít lần Trưởng Tôn Lạc Dần bị vị đệ đệ này làm mất mặt, sớm quen rồi, oán giận và bất mãn trong đáy lòng lại có thành thói quen, trái lại càng nhìn càng sâu.

      “Lại , huynh đệ chúng ta nhiều năm gặp rồi.” Trưởng Tôn Lạc Dần vãy vãy tay với cung nữ, để cho nàng đem bàn cờ tới, sau đó cần cờ trắng đặt xuống bàn cờ, ôn hòa : “Nhớ lại năm đó ta gần bước qua tuổi trung niên, đệ chỉ là đứa trẻ, nhưng lại đánh cờ thua đệ. Phụ hoàng giống như dự đoán được tương lai, đặt tên đệ là Vinh Cực, ngụ ý muốn đem tất cả vinh hoa của Tây Lăng quốc tặng cho đệ.”

      “Ha ha, Vinh Cực cùng hoàng huynh đánh ván chứ?” Trưởng Tôn Lạc Dần đưa cờ đen cho Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Mắt Trưởng Tôn VInh Cực liếc qua cái: “ có hứng thú.”

      Trưởng Tôn Lạc Dần tựa nhu đoán được kết quả này, nở nụ cười bao dung, tự mình cầm quân cờ trắng bước lại dùng tay khác cầm cờ đen chơi. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bộ dạng yên lòng của Trưởng Tôn Vinh Cực, trong lòng khỏi kì quái. Chẳng lẽ Vinh Cực nhớ Bạch Thủy Lung, Bạch Thủy Lung có tài đức gì lại khiến Trưởng Tôn Vinh Cực phân tâm đến như vậy?

      “Vinh Cực, , hoàng đế, hoàng huynh ngồi ghế này có chút mệt.” Đột nhiên Trưởng Tôn Lạc Dần .

      Lời này vừa ra, cung nữ và thái giám xung quanh đều cúi thấp đầu xuống, hận lỗ tai của mình bị điếc, miệng câm.

      Trường Tôn Vinh Cực thoáng ngẩng đầu, nhìn về phía .

      Nếu như bình thường, Trưởng Tôn Lạc Dần nhắc tới chuyện này chú ý. Nhưng đúng lúc Thủy Lung cũng đến đề tài này, lúc này mới có hứng thú.

      Phản ứng của Trưởng Tôn Vinh Cực khiến Trưởng Tôn Lạc Dần ngoài ý muốn, đáy lòng cũng có chút lo lắng, nhưng vẫn rất bình tĩnh : “Mỗi ngày ta đều phải vào triều xử lí chuyện nước, giống như đệ được tiêu dao tự tại, muốn đâu đến đó, làm việc gì cũng tùy tâm trạng.”

      Trưởng Tôn Vinh Cực : “Muốn xuống ngôi à?”

      Trưởng Tôn Lạc Dần giật mình trong lòng, đương nhiên xác nhận. Bằng lấy tính cách Trưởng Tôn Vinh Cực, chừng kéo ông xuống ngôi. Vẻ mặt ông sầu khổ lắc đầu: “Tây Lăng là giang sơn của phụ hoàng, là giang sơn của Trưởng Tôn gia tộc, há có thể coi nó như trò đùa, bỏ liền bỏ được chứ? Hoàng huynh chỉ oán giận với Vinh Cực vài câu thôi, trong cả gia tộc Trưởng Tôn, hoàng huynh chỉ có thể ra lời lòng trước mặt đệ.” thở dài hơi: “Những nữ nhân của hoàng huynh, dù có đầu óc, đối xử với hoàng huynh lại giống như đối với cha, trái lại như là… Aiz.”

      Trưởng Tôn Vinh Cực có động lòng với những lời ông than thở, ngay cả chút hứng thú nghiên cứu nội tâm của ông cũng có. Lại quay đầu nhìn về phía xa, Trưởng Tôn Vinh Cực đứng lên.

      “Vinh Cực?” Trưởng Tôn Lạc Dần ngoài ý muốn nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Trưởng Tôn Vinh Cực thèm giải thích gì thêm với , ra ngoài Vạn Xuân Đình, nhớ Tiểu Hồ Ly.

      vừa bước khỏi bậc tam cấp của Vạn Lí Đình, Đỗ Vũ Li và Chu Giáng Tử ở đối diện tới cùng với các cung nữ đằng sau bọn họ.

      Hai nữ tử cũng liếc nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Nam tử trẻ tuổi đứng ở đình tạ có cỏ xanh tươi mát, nước chảy róc rách, giống như được linh khí trời đất tạo thành, người như được khắc ra từ ngọc, để hai ả mê mẩn trong nháy mắt. Nét mặt Chu Giáng Tử đỏ bừng, che giấu được lòng ái mộ, Đỗ Vũ Li lại khéo léo hơn nhiều, tầm mắt rất nhanh liền dời từ Trưởng Tôn Vinh Cực sang người Trưởng Tôn Lạc Dần, sau đó lại lẳng lặng nhìn Trưởng Tôn Lạc Dần.

      Sắc mặt khó coi Trưởng Tôn Lạc Dần cũng khá lên nhiều.

      Đỗ Vũ Li biết nắm bắt tâm lí của nam nhân, nhất là tâm lí của đế vương. Thân là phi tử của hoàng đế, nhìn vương gia đến ngây người, chắc chắn khiến hoàng thượng vui, đến lúc đó tất cả những chuyện ả làm liền thất bại trong gang tấc.

      Ánh mắt Đỗ Vũ Li nhìn Trưởng Tôn Lạc Dần nhưng tâm tư của ả người ông: Vị Vương gia này đúng là có diện mạo tuyệt sắc, dù là Khánh vương cũng phải kém vài phần, hèn chi Chu Giáng Tử lại nhớ mãi quên.

      Hai người tới trước đình tạ, hành lễ với Trưởng Tôn Lạc Dần và Trưởng Tôn Vinh Cực.

      Lễ nghi xong, Đỗ Vũ Li liền đến bên cạnh Trưởng Tôn Lạc Dần, tự châm trà cho ông, : “Hôm nay, muội muội Giáng Tử của nô tỳ đến thăm, nô tỳ nhận được lời truyền gọi của hoàng thượng nên dẫn luôn muội ấy đến đây.”

      Trưởng Tôn Lạc Dần sao hiểu ý ả, cười ha hả : “Đúng vậy, tuổi của nha đầu Giáng Tử và Vinh Cực xấp xỉ nhau, đúng lúc tiếp Vinh Cực chút.”

      Chu Giáng Tử cười đến xinh đẹp đáng , hai má đỏ bừng như cánh đào, khiến người ta say: “Giáng Tử tuân mệnh!” Lúc chuyện, ánh mắt len lén nhìn tầm mắt Trưởng Tôn Vinh Cực, ánh mắt xấu hổ né tránh. Có chút thời điểm nên tránh cứ tránh, khiến người khác thể hoàn toàn nhìn vào mắt mình, như vậy có cảm giác ngứa ngáy tựa như lông vũ phe phẩy trong lòng.

      Đáng tiếc, cảnh đẹp như vậy nhưng Trưởng Tôn Vinh Cực có hứng thú ngắm nghía. Lúc hai ả đến, chặn đường của , nên mới dừng bước chút, chờ Đỗ Vũ Li tới bên cạnh Trưởng Tôn Lạc Dần, cũng có nhìn Chu Giáng Tử cái, lần nữa nhấc chân muốn .

      “Võ vương gia, Giáng Tử từng gặp vương gia lần, biết người còn nhớ hay ?” Chu Giáng Tử thấy Trưởng Tôn Vinh Cực để ý tới mình, vẻ mặt bi thương lại uất ức, nhưng vẫn giả vờ kiên cường bắt chuyện với .

      Trưởng Tôn Vinh Cực liếc nhìn ả cái, nghe tên ả, trong đầu chợt lóe, lẩm bẩm: “Con của Chu hộ quốc công, Chu Giáng Tử.” Lúc đầu, ả giằng co với A Lung, chọc A Lung nổi giận, khiến A Lung ra chũ ‘chúng ta’.

      Chu Giáng Tử nghe lời của , đáy mắt sáng rực lên, nụ cười càng sáng lạn, giọng : “ ra vương gia vẫn nhớ Giáng Tử.”

      Ả sớm biết mà, dung mạo của ả làm sao kém Bạch Thủy Lung. Tuy Võ vương gia đối xử với ả lạnh nhạt nhưng vẫn có ấn tượng đối với ả, vả lại còn biết gia thế của ả, chứng tỏ Võ vương gia cũng có hứng thú với ả.

      chỉ ả, ngay cả Trưởng Tôn Lạc Dần nghe lời Trưởng Tôn Vinh Cực cũng rất kinh ngạc. Nữ tử có thể được Trưởng Tôn Vinh Cực nhớ, cái này đúng là bình thường. So với con dao hai lưỡi Bạch Thủy Lung Chu Giáng Tử này dễ dàng khống chế hơn. Nếu có thể để nữ tử này mê hoặc Trưởng Tôn Vinh Cực, nhất định rất tốt.

      "Ha ha ha." Trường Tôn Lạc Dần cười, đem Đỗ Vũ Li ôm vào lòng, : “ hổ là con nhà hộ quốc công, phần dung mạo và khí chất này đúng là hiếm có. Trẫm nghe , con út nhà hộ quốc công từng du ngoạn giang hồ, rất giống với Vinh Cực, hai người trẻ tuổi đương nhiên có cùng tiếng chung rồi.”

      Trường Tôn Lạc Dần đối với Chu Giáng Tử phất tay cái, ôn hòa : “Giáng Tử, ngươi giúp trẫm theo Vinh Cực dạo ở hoa viên , tâm cho tốt nha.”

      “Dạ.” Đương nhiên Chu Giáng Tử rất vui sướng, ả ngẩng đầu nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực, thấy ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lạnh lùng của biến hóa, cặp mắt lúc nào cũng lạnh nhạt, thờ ơ bắt đầu gợn sóng, càng ngày càng bắn ra tia sáng khiến người ta phải nhắm mắt, bằng bị chói lóa.

      Môi khẽ giơ lên, giống như nụ cười chân . Đôi mắt nhìn về phía trước, môi nở nụ cười hiếm thấy, giống như đóa phù dung sớm nở tối tàn rất trân quý, quyến rũ lòng người.

      Chu Giáng Tử cảm thấy trái tim ả muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hai mắt trái tim màu hồng, cười ngu si nhìn . hồi sau mới hoàn hồn, khuôn mặt đỏ bừng chạm cũng có thể ứa máu, thanh tràn ngập vui mừng và nũng nịu: “Võ vương gia, Giáng Tử…” Ả suýt chút nữa thốt ra lời bày tỏ, thân thể tự chủ được về phía , đưa tay muốn ôm cánh tay .

      Chàng cười với ta, sao nụ cười của chàng lại đẹp đến thế chứ?

      Chàng thích ta, nếu cười dịu dàng như vậy.

      Nỗi lòng Chu Giáng Tử lăn tăn nghĩ, nhìn thấy vẻ mặt biến đổi của Đỗ Vũ Li và Trưởng Tôn Lạc Dần bên trong Vạn Xuân Đình. Đương nhiên, ả càng biết, sau lưng ả là nữ tử mặc hồng sam.

      Tâm tư Trưởng Tôn Vinh Cực đều bị Thủy Lung chiếm cứ, đương nhiên khi phát mùi son phấn xa lạ tới gần, mắt thấy Chu Giảng Tử còn cách mình nửa thước (nửa mét), tay đối phương xém đụng phải tay mình.

      chút suy nghĩ, dùng nội lực đánh ả văng ra ngoài.

      Chu Giáng Tử cảm thấy mình đụng vách tường, sau đó bắn ngược ra ngoài, rơi xuống mặt đất.

      “Võ vương gia?” Chu Giáng Tử hiểu tại sao Trưởng Tôn Vinh Cực lại trở mặt, hai mắt ửng hồng rất ủy khuất.

      Trưởng Tôn Vinh Cực để ý tới ả, nhanh chân tới trước mặt Thủy Lung: “A Lung.”

      Mặt Chu Giáng Tử liền biến đổi, quay đầu nhìn về phía sau, bóng dáng đỏ thẫm xuất trong mắt ả, ả khó tin trợn to hai mắt, đồng thời thèm che giấu ghen tị.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :