1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Vương gia đại thúc, người thật xấu! - Ninh Khuynh (Full) HOÀN Đã có eBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128

      Vương gia đại thúc, người xấu!

      [​IMG]

      Tác giả: Ninh Khuynh

      Convert: ngocquynh520

      Editor: MeOw

      Thể loại: xuyên , hài, HE

      Số chương: 182

      Giới thiệu

      Nàng, Hạ Thiên, ở thế kỉ 21 mở tiệm thuốc A, là người phụ nữ của thời đại mới. Thế mà trong lần xuyên lại bị cường nhân cưỡng hôn ôm ấp?

      Ai có thể ngờ được đại thúc miệng đầy ria mép, bề ngoài bình thường như thế lại có thể là vị Vương gia được thiên hạ xưng tụng là đệ nhất mỹ nam?

      Nàng quẫn! muốn bị đem thành thân thay cho người khác, nàng đành phải bỏ trốn!

      “Đại gia, người có muốn mua hộp về dùng thử hay ?” bé trai đáng giơ hộp thuốc ra trước mặt , khuôn mặt sáng ngời.

      Khóe miệng của vị Vương gia đại thúc co giật: “Con gọi ta là gì?”

      “Đại gia nha, mẹ của con gọi người là đại thúc, con chắc chắn phải gọi người là đại gia rồi, tới mua hộp đại gia, con giảm giá cho người.”

      giận dữ: “Ta là cha con!”​
      Last edited by a moderator: 25/4/15

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1: Tự nhiên xuyên qua


      Vương triều Vũ Trinh, Tế Thế Đường.

      Những tia nắng mặt trời đổ xuống, bao phủ mảnh đất thành tầng ánh sáng rực rỡ, Tế Thế Đường là tiệm thuốc nổi tiếng nhất kinh thành, bên trong chỉ có thần y nổi tiếng, mà còn có vô số những dược liệu quý giá khó tìm.

      Bên trong tiệm thuốc chật kín người, từ bệnh nhân cho đến thầy thuốc đều xếp hàng ngay ngắn.

      Bỗng nhiên tiếng hét thảm thiết vang lên khiến cho tất cả mọi người trong tiệm thuốc chấn kinh, chỉ thấy nữ tử từ trời giáng xuống, rớt mạnh ở quầy thuốc.

      “Ôi….đau chết ta rồi……” Khuôn mặt nhắn tinh xảo của Hạ Thiên cau có lại chỗ, xoa xoa cái mông đau, hôm nay dưới cầu sao lại có cái bàn cứng như vậy?

      Oa, đúng, cái bàn?

      Hạ Thiên trợn tròn mắt, ngẩng đầu lên, phát đây cũng phải là con sông dưới cây cầu kia.

      Nhìn bọn họ, áo dài, trường bào, tóc dài.

      Nhìn lại chính mình, áo cộc tay, quần short, tóc ngắn ngủn.

      Đưa mắt nhìn xung quanh vòng, cuối cùng rơi vào cái bảng hiệu vĩ đại bên ngoài cửa, đó có ba chữ “Tế Thế Đường”.

      Nàng nhớ , nàng đứng ở cầu vượt bán thuốc, về sau, biết là ai cứ khăng khăng nàng bán thuốc giả, hại nàng bị cảnh sát điên cuồng đuổi theo, bởi vì phải tránh chiếc xe ba bánh mất khống chế cho nên trượt chân, rơi thẳng xuống sông.

      Chỉ là, hôm nay ở dưới cầu, tại sao lại có thể xảy ra tình huống như vậy? đám người kỳ lạ, ăn mặc kỳ quái, bọn họ. . . .là quay phim sao?

      Nhưng mà, có máy chụp ảnh, cũng có máy quay phim, những thứ đại gì đó, ngoài nàng ra cũng chỉ có ba cái túi lớn đeo người.

      giọt mồ hôi lạnh xuống, trong lòng dấy lên dự cảm tốt, nàng nàng nàng. . . . . phải là xuyên qua chứ?

      “Vị nương này? Ngươi làm gì vậy? Tại sao lại dám to gan xông vào Tế Thế Đường của chúng ta, lại còn ăn mặc như vậy. . . . .”

      Rốt cuộc, ông chủ tiệm thuốc cũng lấy lại tinh thần, hổn hển trừng mắt nhìn cái nữ tử áo quần rách rưới, làm bại hoại thuần phong mỹ tục này.

      Hạ Thiên để cái túi tay xuống, lau mồ hôi, vội vàng lấy ra hộp Viagra của Mỹ.

      “Đừng, đừng hiểu lầm. ta cũng bán thuốc. . . . .đồng nghiệp, ha ha, đồng nghiệp. . . . .”

      Khụ. sai, đúng là nàng bán thuốc, nhưng là bán thuốc —— Tráng dương!

      Nàng là nhi, bởi vì muốn học đại học nhưng học phí lại quá đắt, cho nên nàng thể chọn cái nghề này, bán thuốc tráng dương thu được lợi nhuận cao, phí tổn lại thấp, mặc dù là thuốc giả nhưng uống nhiều cũng tổn hại đến thân thể, chỉ giống như loại thuốc bổ mà thôi.

      Nhưng biết là ai báo nàng bán thuốc giả, hại nàng bị cảnh sát đuổi sống đuổi chết, lại gián tiếp đến cái nơi kỳ quái này.

      Đáng tiếc, ai để ý tới lời của nàng, mấy tên sai vặt của tiệm thuốc trực tiếp túm nàng và bọc quần áo ném ra ngoài.

      “Mau cút ! Cái thứ nữ nhân đồi phong bại tục như ngươi chỉ có thể vào kỹ viện. . . . .”

      Bị ném đến thất điên bát đảo, Hạ Thiên bò dậy cách khó khăn, phố phường rộng khắp, người người qua lại như nước chảy, có thể thấy được đây là cường quốc, nơi này, quả nhiên là cổ đại. . . . .

      Nàng xuyên qua rồi!!!

      Nhưng mà, điều này cũng quan trọng, quan trọng là tại sao tất cả mọi người ở đây đều dùng loại ánh mắt như rắn độc mãnh thú để nhìn nàng? Chẳng qua nàng chỉ mặc áo sơ mi chữ T và quần short jeans thôi mà.

      Đột nhiên, vị đại thẩm đem quả cà chua trong tay ném tới: “Phi! Cái loại nữ nhân bại hoại, ăn mặc như vậy bước ra khỏi cửa mà còn biết xấu hổ, ta ném chết ngươi!”

      Tiếp theo, vô số cà chua trứng thối đều bị ném qua, Hạ Thiên hoàn toàn choáng váng, mẹ nó, đây là loại người như thế nào vậy. . . . . .

      Tức giận tức giận, nhưng cuối cùng nàng vẫn nhanh chóng khoác cái túi lên lưng, chạy trốn vẫn là quan trọng nhất.
      tiểu Viên Viênhonglak thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2: Nam nhân này dễ chọc

      Bóng rừng bạt ngàn, núi cao sừng sững, dòng nước theo khe nứt cuồn cuộn chảy ra ngoài, băng qua núi rừng, màu xanh biếc giữa tháng tư đầu hạ bao phủ cả ngọn đồi, khắp nơi tươi tốt hòa cùng những tia nắng ấm áp.

      Ngồi bên dòng nước xiết, Hạ Thiên nâng hai tay ôm má, ngơ ngẩn nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt mình, cuối cùng cũng khỏi thất vọng thở dài tiếng: “ thể nào. . . . .”

      Nàng mơ mơ màng màng lẩm bẩm: “Tại sao lại có thể xuyên qua, ràng là mình rớt xuống cầu Tây An mà, chẳng lẽ ở đó có đường hầm gian thông với nơi này?”

      Lắc lắc đầu, Hạ Thiên rầu rĩ bĩu môi, làm sao bây giờ, còn có cách nào quay trở về ?

      Ngôn Hoan a Ngôn Hoan, cậu chắc chắn ngờ đến, tớ như vậy mà lại tự nhiên xuyên đến cái nơi này. . . .

      Đều là tại mấy tên cảnh sát đáng ghét đó, nếu bọn họ đuổi theo nàng cũng hoảng sợ mà bỏ chạy, tức nhất là vẫn cứ khăng khăng nàng bán thuốc giả. Sau khi ở trong lòng lặng lẽ ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà bọn họ, Hạ Thiên chỉ có thể bất đắc dĩ đứng dậy.

      Được rồi, nàng thở dài, sống ở đâu yên ở đấy, dù sao nàng cũng là nhi, đến chỗ nào cũng có thể sống được, chỉ là còn có thể gặp được Ngôn Hoan nữa rồi. . . . .

      Nhìn bộ dáng chật vật, cà chua trứng thối dính đầy người mình, Hạ Thiên mếu máo, lại nghĩ tới chuyện quan trọng và lâu dài trước mắt, nàng có nơi để tắm rửa, có nơi để ăn cơm, có chỗ ở, quan trọng nhất là, nàng có tiền. . . . . . .

      “Đáng chết, tại sao mình đến chỗ nào cũng đều là hai bàn tay trắng vậy?” Hạ Thiên ngửa mặt lên trời cảm thán, chiếc cằm nhọn hơi hất lên tạo thành đường cong, khinh bỉ nhìn lão thiên chết tiệt.

      Ánh mắt xẹt qua ba cái túi vẫn còn đeo người, xem ra, nàng phải làm lại nghề cũ rồi. . . .

      “Đến đây, vào xem vào xem, ngàn vạn lần thể bỏ qua, giảm giá “Hùng Vĩ Ca”, chỉ cần viên, bảo đảm ** của ngươi hàng đêm khỏe như Ngưu Lang. . . . .”

      (Hùng Vĩ Ca : Viagra – thuốc chữa liệt dương =.= … )

      Mặt trời rọi xuống đỉnh đầu, phố người đến người , cái bàn được đặt ngay đầu đường khiến cho mọi người rất dễ nhận ra, chỉ thấy vị công tử đeo mặt nạ ngọc ngồi lặng im.

      Hạ Thiên nằm bò lên bàn, hữu khí vô lực thở dài, ánh mặt trời rọi xuống chiếc mặt nạ, tản mát ra loại ánh sáng khác thường.

      Coi như nàng may mắn hơn tất cả những nhân sĩ xuyên qua điều là trang bị đầy đủ, bao lớn bao người vẫn hoàn hảo có tổn hại gì, nhưng lừa gạt lại là chuyện bi thảm nhất.

      Ở cổ đại dễ dàng để lừa gạt người khác, kiếm tiền lại càng khó khăn hơn, nàng lôi đống thuốc tráng dương đem ra bán, liên tiếp mấy ngày mà chỉ mới bán được vài hộp, nếu cứ tiếp tục như vậy chẳng phải nàng chết đói sao?

      Nơi này phải là thế kỷ 21, ngày đó khi vừa mới xuyên qua, cũng bởi vì nguyên nhân mặc quần áo ngắn ngủn mà thiếu chút nữa nàng bị người ta ném rau dưa tới chết. Nếu để cho người ta nhìn thấy nữ tử mà ngồi bán mấy cái thứ này chắc bọn họ đem nàng dìm lồng heo mất. Vì suy nghĩ cho đại cục sau này, nàng đành phải dùng hộp “Kim kê thận bảo” mới nhất để đổi lấy hai bộ nam trang và cái mặt nạ, bỏ tất cả những phiền toái cần thiết, sau đó oanh oanh liệt liệt ngồi ở đây.

      “Làm sao bây giờ?” ngẩng đầu đón ánh mặt trời, nhìn những cái bóng lúc sáng lúc tối chiếu rọi mặt đất, Hạ Thiên khoa trương vò đầu bứt tai, nặng nề than thở, chẳng lẽ mình phải đổi nghề sao?

      “Oa?” Bỗng nhiên hai mắt của Hạ Thiên sáng lên, nàng trông thấy vị thiếu gia tay cầm quạt che trước mặt, về phía mình.

      Khách tới cửa! Hạ Thiên cực kỳ kích động, đôi mắt đằng sau lớp mặt nạ híp lại thành đường chỉ, vui vẻ niềm nở ngồi ngay ngắn, chờ vị khách kia đến gần.

      “Cái kia. . . . .Khụ khụ, Lý Thượng thư đại nhân giới thiệu ta qua đây. . . . .” Vị thiếu gia nọ mở miệng, khuôn mặt là mảng đỏ bừng lan tới tận mang tai, xem ra là vô cùng ngây thơ.

      ra là Lý Thượng thư.”

      Vài ngày trước, mấy tên hạ nhân ở phủ Thượng thư bởi vì muốn nịnh bợ Lý Thượng thư, cho nên lén lút đến chỗ nàng mua hộp, ngờ chỉ sau vài ngày, người đó lại tới nữa, rằng Thượng thư đại nhân khen thứ thuốc này kì diệu cho nên lại muốn mua thêm hộp đem về, nghĩ đến người này cũng là nghe Lý thượng thư mà tới đây.

      “Công tử cũng tới để mua thuốc sao? Vừa đúng hôm nay hàng mới về ít, có muốn xem thử chút hay ?” Hạ Thiên nhiệt tình tiếp đón.

      , , , cái kia. . . . .” Thiếu gia nọ vội vàng xua tay, mặt càng đỏ hơn, cây quạt che trước mặt khiến cho người ta thể nào nhìn ra được vẻ mặt của .

      “Ừm, cái nào?” Hạ Thiên giương lên nụ cười tươi như hoa.

      “Cái này cái này.” chỉ vào mấy cái hộp kỳ quái được đóng gói, bày biện ở bàn: “ hữu hiệu sao?”

      “Đương nhiên, ta , cái thuốc “Hùng Vĩ Ca” này, chỉ cần viên thôi, đảm bảo khiến cho ** của ngươi hàng đêm khỏe như Ngưu Lang. . . .”

      “Ngưu Lang?” Vẻ mặt mờ mịt.

      “Khụ khụ, ý của ta là rất mạnh, cực kỳ cường tráng. . . .”

      hiệu nghiệm như vậy. . . . .?” động tâm, trong nháy mắt, chân mày nhếch lên cao, dường như là rất vui mừng.

      “Đương nhiên, ngươi tin ta cũng phải tin “Hùng Vĩ Ca” của ta, nếu , ngươi cứ mua hộp “Dục tiên hoàn” về dùng thử, bảo đảm sau khi ăn xong ngươi dục tiên dục tử, giống như là bay ở mây vậy!”

      Đôi mắt của sáng lên, miệng vừa hô to “tuyệt” tiếng chuẩn bị móc bạc ra để mua.

      “Ngươi làm cái gì ở đây vậy—— ?” Bỗng nhiên, từ sau lưng truyền đến giọng , nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống vài phần, lạnh tới cực điểm.

      Vị thiếu gia nọ yếu ớt quay đầu lại: “Tam, tam ca. . . . .”

      Hạ Thiên nhìn theo ánh mắt của , chỉ thấy người mặc hắc bào đen như mực, giọng giống như từ Diêm La truyền tới, lạnh đến mức tận cùng.

      Vị thiếu gia rùng mình cái, lặng lẽ liếc Hạ Thiên, rụt đầu : “Mua, mua đồ. . . . . .”

      Ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Hạ Thiên, những nơi tầm mắt lướt qua, toàn bộ đều trở nên rét lạnh.

      Hạ Thiên cực kỳ có chí khí, run lẩy bẩy, yếu ớt thu tay lại, đem “Hùng vĩ Ca” nhét trở về dưới bàn, trực giác cho nàng biết, gã nam nhân này dễ chọc.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3: Đại thúc từ trời giáng xuống


      Hành động lén lút này của Hạ Thiên dẫn tới chú ý của , ánh mắt băng lãnh đảo cái, rơi vào đống chai lọ bàn, từng hộp từng hộp được bọc lại cách quái dị.

      “Mua cái này sao?” thuận tay cầm lên hộp.

      “Đúng, đúng vậy. . . . . .” Giọng của vị thiếu gia càng ngày càng , nếu nghe cẩn thận thể nghe được ràng.

      “Nếu thích mua nhiều chút.” Vẫn là giọng lãnh khốc đến cực điểm nhưng lại mang theo vài phần sủng nịch khó có thể nhận ra.

      “Ơ?” Thiếu gia kia sững sờ ngay tại chỗ, nếu thích mua nhiều chút? Ách, ra tam ca cho rằng mua cái thứ kia. . . . .

      Hạ Thiên cũng có chút sững sờ, ra cả nhà này đều bị bất lực? Chả trách lại mua nhiều như vậy?

      hề suy nghĩ thêm, cái người được gọi là Tam ca này tùy tiện chọn mấy hộp bỏ vào tay vị thiếu gia nọ, “ thôi!”

      “Khụ khụ, cám ơn Tam ca. . . . .” Vội vã bỏ lại thỏi vàng, vị thiếu gia kia phi lèo tựa như chạy trốn, dám mở miệng , là bởi vì Tam ca mà mua những thứ này.

      con tuấn mã đen tuyền dũng mãnh, cái xoay người, dạng chân ngồi ở lưng ngựa, huyền y trong gió tối đen như mực, cao quý mà an tĩnh. Hai bên đường phố, mọi người nhao nhao ghé mắt đến xem, trong ánh mắt có vô cùng hâm mộ, có cả tôn kính lẫn ghen tị.

      Mà lúc này, Hạ Thiên bị thỏi vàng trước mắt hút mất hồn, vàng a. . . . . .Nếu như ở đại, thỏi vàng lớn thế này, ít cũng phải bảy mươi đến tám mươi gram, thỏi như vậy đem bán cũng có thể được ít nhất là mười vạn đấy.

      Đáng tiếc, nơi này phải là đại, nhưng cũng sao, thỏi vàng này cũng có thể đổi được trăm lượng bạc, ít nhất cũng có thể chi tiêu trong vòng tháng, vậy là ăn uống của nàng có hy vọng rồi!

      *

      Trăng thanh gió mát, Hạ Thiên ôm tay số thuốc còn chưa bán được, lê đôi chân mệt mỏi, bước lại bước, con đường đầy sỏi đá, tiếng bước chân vụn vặt, mơ hồ kèm theo cả tiếng thở dài.

      Ở đây và thế kỷ 21 đều như nhau, nhà, người thân, nhưng ít ra ở trong trường đại học, nàng còn có bạn bè, bây giờ chỉ có mình nàng.

      “Ngôn Hoan, chắc bây giờ cậu sốt ruột tìm tớ phải ?”

      Nàng và Ngôn Hoan cùng nhau lớn lên ở nhi viện, hai người tương trợ giúp đỡ lẫn nhau, tình như chị em ruột thịt, nàng mất tích, Ngôn Hoan chắc chắn cực kỳ thương tâm khổ sở.

      Nhưng mà, nàng còn có thể trở về hay sao? Khẽ nở nụ cười, haizz, có lẽ phải chết lần nữa mới có thể trở về.

      Trong thùng nước ấm, hơi nóng bốc lên, mảnh mơ hồ, ngọn đèn lay động, tia sáng mờ mờ ảo ảo bao phủ tầng tro bụi hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

      Hạ Thiên biết mình ngủ bao lâu, trong mộng, Ngôn Hoan đến đây, cười cười mắng nàng : Lần này cậu lại chết ở đâu rồi. Nàng giơ tay đánh trả, cười ha ha náo loạn phen, cũng bởi vì vậy mà rơi xuống sàn, mơ mơ màng màng tỉnh lại.

      Ách. ra chỉ là mộng. . . . . . .

      Trong đôi mắt lóe lên tia mất mát, bỗng nóc nhà truyền đến tiếng binh khí va chạm vào nhau, theo bản năng nàng mở to mắt, cảnh giác đứng bật dậy, ra cửa nhìn xem chút ở nóc nhà là người nào.

      Hành động này lại vô tình trở thành điều may mắn nhất trong sinh mệnh của nàng. Vừa đến cạnh cửa, còn chưa kịp mở ra, nóc nhà vang lên hai tiếng rắc rắc to, bóng người từ trời hạ xuống, trực tiếp rớt vào chỗ mà nàng vừa ngồi.

      Chết. . . . . .chưa?

      Hạ Thiên thận trọng di chuyển bước chân, từng bước từng bước nhích đến gần.

      “Khụ khụ. . . . .Khụ khụ . . . . .”

      Có tiếng động! ra là vẫn chưa chết!

      Hạ Thiên thở phào nhõm, vội vàng chạy nhanh tới, đem người nọ lật lên, để lộ ra khuôn mặt mọc đầy râu quai nón.

      “Này, đại thúc, ngươi sao chứ, tại sao ngươi lại rơi từ nóc nhà xuống vậy, đại thúc? Đại thúc?”

      Người nọ đột nhiên mở mắt, trong đôi mắt lên tia sáng sắc bén, bản thân bị thương mà lại còn vô cùng hung tợn như vậy, chỉ là ràng, người bị thương rất nặng, cái khí thế khiến cho người khác sợ hãi chỉ xuất trong chớp mắt rồi lại biến mất giống như là ảo ảnh.
      tiểu Viên Viênhonglak thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4: Lấy thuốc cho đại thúc


      “Thuốc. . . . .thuốc. . . . . .” khó khăn lên tiếng, giọng khàn khàn bởi vì bị thương lại càng trở nên mơ hồ.

      “Thuốc? Ngươi thuốc gì?” Hạ Thiên luống cuống tay chân đỡ ngồi dậy, gấp đến mức choáng váng, nàng phải thầy thuốc nên biết phải ứng phó với cái loại tình huống này như thế nào.

      “Thuốc. . . . . .” Sắc mặt của xanh mét, giống như cố gắng hết sức để chịu đựng cơn đau dữ dội.

      “Được được được, đại thúc, ngươi chịu đựng. . .chịu đựng chút, để ta lấy thuốc cho ngươi, lấy thuốc cho ngươi. . . . .” Hạ Thiên quản được nhiều như vậy, hai ba bước, liền chạy đến đầu giường, mở mấy bao thuốc, tìm hộp “Đại Lực Kim Cương hoàn”, lấy ra hai viên, rồi lại chạy trở về bên cạnh .

      “Đại thúc, đại thúc, thuốc đây, thuốc đây.”

      theo bản năng há miệng, đem thuốc ở trong miệng nuốt xuống cách khó khăn.

      Thuốc vào trong bụng, sau nửa ngày mà vẫn đau đớn như cũ, đau đến nỗi có cách nào hô hấp nổi, lại khó khăn mở miệng: “Ngươi cho ta uống. . . .thuốc gì vậy. . . . .?”

      Hạ Thiên túm chặt lấy bao thuốc, giọng lí nhí: “Thuốc. . . .thuốc tráng dương. . . .”

      Nghe vậy, trong nháy mắt, trầm mặc, mới vừa rồi vẫn còn ho khan kịch liệt vậy mà bây giờ ngừng lại cách thần kỳ, Hạ Thiên biết suy nghĩ cái gì, chỉ nhìn thấy, sắc mặt của vốn xanh mét mà bây giờ sưng lên thành màu gan heo.

      “Cái kia, đại thúc, ngươi đừng trách ta, người ta chỉ có mỗi loại thuốc này, ngươi vẫn cứ muốn uống, ta. . .ta liền. . . . .”

      “Khụ. . . . Khụ khụ. . . . . “

      Rốt cuộc, lại lên tiếng: “Thuốc. . . .ở sau lưng ta. . . “

      Hạ Thiên quẫn, nàng cảm thấy xấu hổ, vội vàng sờ soạng eo , quả nhiên là tìm thấy cái bình màu xanh biếc, vừa mở nắp, mùi thuốc trong nháy mắt tràn ra.

      “Đại thúc. . . . . .là cái này à?”

      gật gật đầu, Hạ Thiên chần chừ thêm, vội vàng đổ ra viên, nhét vào trong miệng , lại vội vàng cầm tới chén nước, nâng lên đưa cho uống vào.

      Mấy phút sau, giống như là có kỳ tích, Hạ Thiên nhìn thấy vết thương lớn lưng còn chảy máu nữa rồi, tiếng ho khan kịch liệt cũng dịu ít.

      *

      ( Lời tác giả: Đáng thương đáng thương

      Đáng thương cho đại thúc, nỗi sỉ nhục cả đời chính là ăn phải thuốc tráng dương a. . . . . . . . .)
      tiểu Viên Viênoxy501 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :