Vương Gia, Hãy Để Ta Bảo Vệ Ngươi - Crazyhuyen

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 25 - Thú tội
      25.1
      Định Vương vốn chăm chỉ thượng triều, nay lại cáo bệnh xin nghỉ ngày, Vân Thuận Đế cười đến lưu manh, lập tức chuẩn tấu, còn hào phóng cho Định Vương nghỉ ngơi tuần, cấm cửa cho vào cung. Triều thần cũng chẳng lấy đó là kinh ngạc, dựa vào độ sủng ái của hoàng thượng với Định Vương, tuần có khi lại còn quá ít.
      Trong Định Vương phủ, Hồ Thủy Linh mệt mỏi ngủ đến quên cả trời đất. Phụng Phi Vũ tỉnh từ lúc nào, tay ôm chặt lấy nàng, tay vuốt ve từng tấc da thịt trắng nõn lưng nàng, động tác vô cùng cẩn thận và nhàng. Hồ Thủy Linh trong lòng chợt bật cười khúc khích, rùng mình cái, rúc càng sâu vào lòng , giọng có chút nũng nịu mệt mỏi.
      “Vũ, ta chỉ là cảm nhận thua người ta chút, chứ phải là biết nhột đâu.”
      “Sao nàng cho ta biết?”
      Hồ Thủy Linh hơi ngẩng lên nhìn , sau đó nhàng dựa vào vai , ngón tay thon dài vẽ những vòng tròn bất định vòm ngực săn chắc của .
      “Vũ, ta kể chàng nghe chuyện nhé.”
      “Được.”
      “Chuyện là ở đất nước nọ, rất xa rất rất xa Lạc Thiên quốc, có họ tộc vô cùng lớn mạnh, vô cùng quyền uy có tên là tộc Hồ,…”
      Phụng Phi Vũ yên lặng nằm nghe Hồ Thủy Linh kể về cuộc đời của nàng, càng nghe lại càng ôm chặt lấy nàng hơn, sắc mặt mỗi lúc ngưng trọng. Hồ Thủy Linh kể xong, nhìn vẻ mặt có chút đáng sợ của cười khẽ, dựa đầu vào ngực làm nũng.
      “Sao vậy? Nghe hoang đường lắm sao?”
      , ta chỉ ngờ nàng phải chịu nhiều bất hạnh như thế.”
      Nụ cười hồn nhiên của nàng, ánh mắt tinh nghịch, hành động đáng của nàng ra được đánh đổi bằng những nỗi đau khó hết lời trong quá khứ. càng lúc càng thấy đồng cảm sâu sắc với nàng, dịu dàng hôn lên trán nàng, thầm bên tai nàng.
      “Linh Nhi, về sau được giấu ta bất cứ chuyện gì nữa, được ?”
      Hồ Thủy Linh gật gật đầu, sau đó cầm tay lên áp vào mặt nàng.
      “Vũ, chàng đừng lo lắng cho ta, ta từng quen với việc có cảm giác gì rồi, giờ đây ta vẫn cảm nhận được mơ hồ, cũng xem như là may mắn . Ta vẫn cảm nhận được hơi ấm của chàng, tình của chàng dành cho ta. Như vậy là quá đủ.”
      “Linh Nhi, cảm ơn nàng bước vào cuộc đời ta.”
      Phụng Phi Vũ khẽ nâng cằm nàng lên, dịu dàng hôn lên môi nàng, nụ hôn trân trọng cùng nâng niu mà chỉ dành duy nhất cho nữ nhân trước mặt.
      -------------------------------------
      Phụng Phi Vũ nắm tay Hồ Thủy Linh, dắt nàng đến phòng ăn, dáng vẻ vô cùng chăm sóc, trông chẳng khác gì nâng trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan khiến nàng nhìn lăng xăng xung quanh mà phì cười. Nàng kéo tay ngồi cạnh mình, .
      “Vũ, chàng ngồi xuống . Ta tự biết lo mà.”
      “Nàng tự biết lo vì sao lại chịu mặc áo khoác. Nàng cảm nhận được nhưng cơ thể nàng vẫn bị ảnh hưởng.”
      “Nhưng mà vào phòng rồi, trong phòng rất ấm, chàng định biến ta thành heo hun khói sao?”
      đám hạ nhân thấy cảnh Vương gia cao ngạo lại lo lắng, chăm sóc, cử chỉ có phần thái quá ngạc nhiên đến há hốc mồm. Nhưng ai cũng nhanh chóng khép miệng, cắm cúi tiếp tục làm việc, chẳng ai dại đem mạng mình ra cho vị Vương gia nóng tính kia đùa đâu.
      “Vương Gia.”
      Phi Hổ từ ngoài bước vào, người còn mang theo hơi lạnh của những ngày chớm đông. Phụng Phi Vũ đẩy chén cháo cho Hồ Thủy Linh, liếc cũng thèm liếc, lãnh đạm hỏi.
      “Chuyện gì?”
      “Triệu tướng quân, Triệu phu nhân và Triệu đại tiểu thư đến cầu kiến.”
      “Được.”
      Phụng Phi Vũ vui buồn đáp. Phi Hổ hơi ngạc nhiên vì chủ nhân chịu gặp những người kia, nhưng rất nhanh biến mất.

      25.2
      Phu thê Triệu tướng quân cùng Triệu Lệ Chi ngồi đợi hơn canh giờ, Phụng Phi Vũ mới xuất . Mặt nạ bạc lạnh lùng vô cảm bên mặt khiến càng thêm phần uy nghiêm, lãnh ngạo. bước vào, còn chẳng thèm liếc mắt nhìn, đường thẳng đến ghế chủ thượng ngồi xuống. Vạt áo choàng bằng lông hồ ly hé mở, Triệu tướng quân cùng Triệu phu nhân lúc này mới phát tiểu nữ nhân xa lạ ngồi trong lòng , nàng được ủ trong lòng, lại bước vào ở hướng khuất mặt nên cả hai đều để ý. Triệu Lệ Chi nhìn thấy Hồ Thủy Linh lòng càng đau đớn, chỉ có thể im lặng cắn môi. (Cat: Hối hận đã muộn rùi kưng, hahaha.....)
      Phụng Phi Vũ nhìn ba người đứng ngơ ngẩn dưới sảnh đường, lạnh giọng hỏi.
      “Triệu gia hôm nay sao lại có hứng đến thăm bổn phủ.”
      Triệu tướng quân lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng kéo vợ con quỳ xuống hành lễ. Phụng Phi Vũ cũng chẳng buồn cho họ đứng dậy, cầm chén trà đút cho Hồ Thủy Linh uống, lạnh nhạt hỏi.
      “Triệu tướng quân sao quá khách khí. Ta nhận nỗi lễ của ngài đâu.”
      Triệu tướng quân sau mấy ngày đau lòng hết vì con trai duy nhất lại đến nữ nhi ngu ngốc của mình, vẻ kiêu căng vì là bác họ xa của Triệu Thái hậu cũng biến mất sạch . run run đỡ Triệu phu nhân đứng dậy, cúi đầu .
      “Vương gia, thần cầu xin người, hãy cứu nhi tử của thần. Thần mang nữ nhi đến chịu tội cùng Vương gia, chỉ mong ngài rộng lòng cứu giúp nhi tử của thần. Triệu gia chỉ còn mình , vẫn chưa có người nối dõi, nếu chết , Triệu gia cũng tuyệt đường.”
      “Triệu Hùng có chuyện gì sao? Sao ta biết gì vậy?”
      Phụng Phi Vũ làm vẻ mặt ngạc nhiên vô cùng, nhưng mắt vẫn đặt người Hồ Thủy Linh, chậm rãi dùng tay áo thêu chỉ bạc lâu vệt nước đọng lại môi nàng, cử chỉ vô cùng âu yếm, chiều. Triệu tướng quân biết Phụng Phi Vũ cố tình trêu tức nhưng cũng chỉ có thể cắn răng nuốt hận.
      “Mấy ngày trước Triệu Hùng bị kẻ khác hãm hại, trúng Bách Độc, tình hình rất nguy kịch.”
      Phụng Phi Vũ cũng biết đến chuyện này, chỉ biết Hồ Thủy Linh giở chiêu trò gì đó người . cười khẽ, điểm ngón tay lên mũi nàng ra chiều trách móc, tiểu quỷ này, cũng đủ thâm độc. Hồ Thủy Linh vờ cắm đầu vào chén trà nóng hổi, len lén lè lưỡi rụt vai.
      Triệu Lệ Chi thấy màn liếc mắt đưa tình nồng nàn kia lại càng thêm đau lòng, nước mắt hoen mi, run run nắm lấy vạt váy của mẫu thân khóc thầm. Triệu phu nhân nãy giờ vốn ngứa mắt, bản thân quen kiêu ngạo coi ai ra gì, lại thêm tiếng cười khẽ mà lại vang dội bốn phía của Phụng Phi Vũ, cuối cùng quên mất vị thế cầu xin người khác của mình, giận dữ chỉ tay về phía Hồ Thủy Linh, quát lớn.
      “Vương Gia, có phải ngài vì tiện nhân vô liêm sỉ kia mà phụ tiểu nữ nhà ta nên mới khiến nó đau lòng mà tìm đến người khác hay ? Ngài là Vương gia lại biết giữ lễ, ngang nhiên âu yếm tiện nhân kia như thế, cũng đừng trách con ta vô tình.”
      Hồ Thủy Linh hơi ngước mắt lên nhìn vị mệnh phụ cao sang có chút xanh xao, rồi lại cúi xuống tiếp tục nghịch chén trà. thoáng nhìn rất nhanh của nàng khiến ba người bên dưới sảnh đường rùng mình vì lạnh. Triệu tướng quân thấy sắc mặt của Phụng Phi Vũ càng lúc càng tốt, lòng càng thêm sốt ruột, giận dữ tát Triệu phu nhân cái mạnh khiến bà ta ngã hẳn xuống sàn.
      “Im miệng. Nữ nhân ngu ngốc các người!”
      “Triệu tướng quân, ra là Triệu gia hôm nay đến định tội bổn vương.”
      Phụng Phi Vũ nhàn nhạt lên tiếng, sát khí tràn lan khắp phòng. Triệu tướng quân nghe thế vội quỳ sụp xuống.
      “Vương gia, xin thứ cho thần biết dạy dỗ. Xin người mở lượng hải hà mà cứu Hùng nhi của thần.”
      Phụng Phi Vũ hừ lạnh tiếng, khẽ gọi.
      “Phi Hổ.”
      Từ ngoài cửa, Phi Hổ nhanh chóng xuất , tay là thân hình be bét máu, quần áo rách tả tơi vì bị đánh đập, tóc tai rũ rượi, mặt mày lem luốc nhìn ra hình người, Triệu Lệ Chi thấy hô lên tiếng, người càng lúc càng cúi thấp.
      “Triệu tướng quân, Triệu phu nhân, ngài có biết đây là ai ?”
      Phu thê Triệu gia nhìn cái thân thể mềm nhũn nằm dài đất giây lát, sau đó cùng đồng loạt lắc đầu. Phụng Phi Vũ phẩy tay, Phi Hổ liền giật tóc người kia lên, lộ ra khuôn mặt vốn rất tuấn mỹ của Phương Tử Nam. cùng Triệu Hùng là bạn đồng học, Triệu phu nhân vốn cũng lạ mặt, thấy bị đánh đập dã man trợn mắt hết nhìn rồi lại nhìn lão gia nhà mình, vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
      “Phương Tử Nam, ngươi có muốn gì với Triệu tướng quân cùng Triệu phu nhân hay ?”
      Phương Tử Nam bị hành hạ đến chết sống lại, bị cái nhìn hàn băng của Phụng Phi Vũ chiếu đến sợ đến run lẩy bẩy, mặc cho thân thể đau nhức chịu được, rên rỉ lên tiếng.
      “Vương Gia, tiểu nhân vô tội, mọi việc là do Triệu đại tiểu thư bày ra, tiểu nhân vô tội.”
      Triệu Lệ Chi sửng sốt ngẩng đầu nhìn , nước mắt càng tuôn ra đến lợi hại, lòng đắng ngắt cùng ê chề, người tình từng thề sống chết cùng nàng giờ lại quay lưng đổ tội cho nàng. Triệu phu nhân nghe sừng sộ nhảy lên như phải bỏng.
      “Phương công tử, ngươi đừng ngậm máu phun người, Lệ Chi nhà ta hoàng hoa khuê nữ, là do ngươi xúi giục con ta....”
      “Hay cho câu hoàng hoa khuê nữ. Triệu Lệ Chi, ngươi xem, bổn vương đối xử với ngươi như thế nào?”
      “Vương gia… đối xử với ta vô cùng tốt.”
      Triệu Lệ Chi run run lên tiếng, mặt cúi gầm dám ngẩng lên.
      “Vậy là ta phụ ngươi, hay ngươi vô liêm sỉ hồng hạnh trèo tường?”
      “Là… là… ta hồng hạnh trèo tường.”
      Triệu Lệ Chi cay đắng ra từng chữ, giọng càng lúc càng nhưng Triệu tướng quân nghe lọt chữ, giận đến độ mặt mũi đỏ bừng, cũng may chưa phựt phát đứt gân máu mà chết. Triệu phu nhân bị câu kia dọa đến há hốc mồm, nhất thời còn chưa kịp phản ứng thấy Phụng Phi Vũ tựa tiếu phi tiếu phẩy tay ra hiệu cho Phi Hổ lôi Phương Tử Nam , sau đó mới lên tiếng.
      “Triệu Hùng trúng Bách Độc sao? Triệu tướng quân vì sao biết ta có thể cứu được mà đến đây?”
      “Nữ nhi của thần ngài từng trúng Bách Độc, nay sao, nên thần mạo muội đến đây.”
      “Vậy nữ nhi của ngươi có cho ngươi biết vì sao ta trúng Bách Độc hay ?”
      Hàn băng từ lời của Phụng Phi Vũ phóng thẳng đến Triệu tướng quân, lờ mờ hiểu nhưng cũng chỉ có thể lắc đầu, cắn răng đáp.
      “Thần… biết.”
      “Hay cho câu biết của ngươi. Triệu Lệ Chi, ngươi thử xem.”
      Triệu Lệ Chi ôm lấy mẫu thân an ủi, nghe Phụng Phi Vũ gọi đến mình giật bắn cả người, nước mắt lưng tròng, run run cúi đầu . Chỉ nghe Phụng Phi Vũ giận dữ đập mạnh tay cái, chiếc bàn làm bằng gỗ thượng đẳng bị chẻ làm đôi, quát lên tiếng.
      .”
      Tất cả những người có mặt trong sảnh đường đều bị hù cho sợ hãi, kể cả Hồ Thủy Linh. Chén trà chao nghiêng, chút nước trà đổ xuống ống tay áo khiến cũng tỉnh hẳn. Nhìn nàng bị dọa đến sững người, hơi vỗ lên lưng nàng, giọng .
      “Ta xin lỗi.”
      Nàng mỉm cười lắc đầu, hơi nhích người ngả đầu lên vai , tay rút ra cái khăn lụa lau chỗ nước rơi ống tay áo . Triệu Lệ Chi bị dọa sợ, oa lên tiếng khóc rống, cả người phủ phục sàn đá lạnh như băng, run lên bần bật. Triệu tướng quân càng lúc càng sốt ruột, cuối cùng chịu nổi, lần đầu tiên trong đời, nhấc chân đạp nữ nhi mà thương cái, quát lớn.
      “Ngươi còn khóc, mau .”
      “Phụ thân, con xin lỗi người. Là… là do con hạ độc. Con xin lỗi.”

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 26 - Tứ hôn
      26.1
      Chút hy vọng mong manh trong lòng Triệu tướng quân cuối cùng cũng vỡ vụn. khuỵu xuống đất, khuôn mặt như già chục tuổi, hai hàng nước mắt lăn dài.
      “Nghịch tử, ngươi đúng là nghịch tử. Là quả báo, là quả báo mà. Vương gia, vi thần có tội, vi thần quản giáo nghiêm nên nữ nhi của mình mới lộng hành như thế. Vương gia, xin người mở lượng hải hà, vi thần xin nhận mọi tội lỗi, chỉ cầu Vương gia cứu Hùng nhi của vi thần.”
      Ba người nhà Triệu gia mỗi người khóc kiểu. Triệu tướng quân dù sao vẫn là tướng quân, nước mắt chảy dài nhưng vẫn có chút khí phách. Triệu phu nhân nghe con thú nhận, cũng chẳng thiết sống, vừa đánh bồm bộp lên lưng con vừa mắng nhiếc. Triệu Lệ Chi cũng chỉ biết cúi đầu chịu đựng, khóc thành tiếng.
      màn khóc nhào kia khiến sảnh đường Định Vương phủ phút chốc náo nhiệt hẳn. Phụng Phi Vũ mắt điếc tai ngơ, mặc mấy người kia diễn trò cho xem, bận rộn hết đút điểm tâm lại đến đút trà cho nữ nhân trong lòng, đến khi nàng chịu hết nổi, trừng mắt mới cười đến là vui vẻ dừng lại.
      Sau hồi lâu, Phụng Phi Vũ mới nhàm chán lên tiếng.
      “Triệu tướng quân, đứng dậy .”
      “Vương gia, nếu ngài hứa cứu Hùng nhi, lão thần quỳ ở đây mãi.”
      “Đứng dậy . Ta cứu.”
      Triệu tướng quân được lời như cởi tất lòng, hai mắt bừng sáng nhìn lên, chật vật lắm mới đứng dậy nổi, cũng quên đá hai nữ nhân khóc nháo bên cạnh im lặng chút. Phụng Phi Vũ chờ cho đến khi sảnh đường yên ắng lại, mới nhàn nhạt .
      “Ta là gặp kỳ duyên nên mới được giải độc.” hơi liếc mắt nhìn Hồ Thủy Linh, ánh mắt lạnh lùng liền ôn nhu hẳn, sau đó lại chuyển sang nhìn ba người bên dưới. “Triệu Hùng e rằng may rồi. Ta chỉ có thể cứu sống thêm vài năm, cưới người vợ, sinh con đẻ cái nối dõi cho Triệu gia. Ngươi có chịu chấp nhận hay ? Ngoài ra ta cũng còn vài điều kiện.”
      “Vương gia, xin cứ .”
      Triệu tướng quân xiết chặt tay, quyết tuyệt lên tiếng. Triệu phu nhân nghe thấy thế, vừa định phát tác nhận ngay đá khác của phu quân, lần này tương đối mạnh khiến bà ngã đập hẳn mặt xuống đất, máu mũi tuôn trào. Vẻ mặt Phụng Phi Vũ vì màn đó mà càng thêm chán ghét, giọng cũng thêm phần hạ nhiệt.
      “Thứ nhất, Triệu tướng quân từ chức, giao ấn, hồi cố hương, gia tộc ai được phép ra làm quan. Thứ hai, Triệu gia bố cáo thiên hạ, tự thú nhận tội lỗi của Triệu đại tiểu thư. Triệu Lệ Chi, bổn vương muốn ngươi cả đời phải chịu dè bĩu của thế nhân, ngươi dám tự sát, ta đem toàn bộ cửu tộc nhà ngươi giết còn ai. Thế nào, đơn giản thế thôi, Triệu tướng quân thấy sao?”
      Triệu tướng quân cay đắng nghiến răng, nhưng có trách cũng chỉ có thể trách mình quản con nghiêm, gây ra tội lớn như thế, may mà hoàng thượng cùng vương gia định tội, chứ cửu tộc vì nàng mà mất mạng. Nay chỉ giao lại ấn tướng, cáo lão hồi hương, con chịu chút ủy khuất mà Triệu gia được kéo dài hương hỏa, ít nhất lão khi xuống cửu tuyền cũng đến nỗi còn mặt mũi gặp tổ tiên. Triệu tướng quân đắn đo suy nghĩ giây lát, đành gật đầu.
      “Mọi việc, cứ theo Vương gia quyết định.”
      “Lão gia, sao có thể? Lệ Chi nhà ta…”
      “Bà im miệng, nữ nhân ngu ngốc!” Triệu phu nhân bị ánh mắt vằn vện gân máu của phu quân hù đến rụng rời tay chân. “Bà muốn nhìn Triệu Hùng chết đau đớn hay bà muốn nhìn mặt cháu?”
      Triệu phu nhân cuối cùng cũng hiểu, chỉ có thể ôm con khóc nức nở. Phụng Phi Vũ tựa tiếu phi tiếu lên tiếng.
      “Việc cuối cùng Triệu tướng quân cần làm…”
      dừng lại giây lát, hả hê thấy ba người bên dưới căng thẳng chờ đợi, chậm rãi đỡ Hồ Thủy Linh đứng dậy, tay chống cằm, tay vỗ vỗ lên vai nàng ra chiều âu yếm.
      “Chính là thuyết phục được nàng cứu Hùng nhi nhà ngài. Nàng là người cứu bổn vương.”
      nương, cầu xin người cứu con ta. Ta quỳ xuống cầu xin người.”
      Triệu phu nhân biết điều hơn hẳn, kéo Triệu Lệ Chi quỳ phục xuống cầu xin ngớp. Hồ Thủy Linh chậm rãi bước đến đỡ Triệu tướng quân cùng Triệu phu nhân đứng dậy, cười khẽ.
      “Đừng khách khí, dĩ nhiên ta phải giúp. Chỉ cần là Vũ , nhất định ta làm.”
      nương, người chữa khỏi cho Vương gia, chẳng lẽ chữa được cho Hùng nhi sao?”
      Triệu phu nhân hấp tấp hỏi, chỉ thấy ý cười mặt Hồ Thủy Linh càng sâu.
      “Triệu phu nhân, muốn cứu được người trúng Bách Độc phải là nam nữ giao hợp. Người nữ hút hết chất độc từ nam nhân, nhớ đó mà giải được Bách Độc. Nhưng ta là nữ nhân của Vương gia, phu nhân nghĩ ta có cứu được hay ?”
      “Nếu chỉ đơn giản như thế …” Triệu phu nhân vội vàng , ánh mắt lóe lên chút xảo quyệt nhưng rất nhanh bị nàng chặn họng.
      “Phu nhân, nghĩ cũng đừng nghĩ, đơn giản là nữ nhân bình thường, phu nhân nếu muốn thấy con trai mình chết bất đắc kỳ tử giường xin cứ việc thử. Thân thể ta đặc thù nên mới cứu được Vương gia. Ta chỉ cứu được con trai phu nhân sống thêm vài năm, khai chi tán diệp cho nhà họ Triệu, đồng ý hay là tùy ngài.”
      Triệu tướng quân cắn răng, cúi đầu, rất nhanh lấy ấn tướng vẫn luôn giữ trong người dâng lên, .
      “Vương gia, xin hãy cứu Hùng nhi.”

      26.2
      Ba người nhà Triệu gia chịu đủ cay đắng mà cuối cùng vẫn phải quỳ xuống tạ ơn Phụng Phi Vũ, lay lắt dắt díu nhau ra về. Hồ Thủy Linh nhìn ấn tướng cầm tay, thầm nghĩ bản thân tùy hứng đùa giỡn lại thu được cục vàng to đến thế này, tin tình báo của Tuyệt Mệnh môn cho biết Triệu tướng quân này tham vọng cực lớn, con người lại có thừa kiên nhẫn. phục vụ hai đời vua mà chưa ai nắm được thóp , trước mặt hoàng đế luôn khiêm khiêm tốn tốn, dưới thời tiên hoàng lập công to nên được tin tưởng giao ấn tướng có thể huy động được 1/3 quân đội, Vân Thuận Đế từ lúc lên ngôi luôn tìm cách hạ bệ bớt uy quyền của , thu lại ấn tướng kia mà chưa tìm được cách. Nay Hồ Thủy Linh nàng lập công to thế này, biết nên đòi trả lại nàng cái gì cho xứng đáng.
      Phụng Phi Vũ chiều vuốt tóc nàng khen ngợi.
      “Linh Nhi, làm tốt lắm.”
      “Huynh đó.”
      Nàng trừng mắt với , dưng bắt nàng làm tiểu bạch thỏ, yếu yếu đuối đuối diễn màn tình nùng ý mật trước mặt Triệu gia, nghĩ lại bao nhiêu da gà da vịt đều nổi đầy mình.
      ----------------------------------------------
      “Vũ Nhi, chuyện đó là sao?”
      Vân Thuận Đế vừa nhận được tin mật từ Phụng Phi Vũ, ngay lập tức thay thường phục, bí mật rời cung. Người còn chưa xuất , giọng vang vang khắp thư phòng của Phụng Phi Vũ. Phụng Phi Vũ hơi cúi người hành lễ, lãnh đạm .
      “Trước mặt vua, thần làm sao dám đùa giỡn.”
      Vân Thuận Đế mặc trường bào đen thêu hoa văn mây bằng chỉ vàng, nhanh như chớp phóng vào trong, thấy ấn tướng hình hổ vất vả mấy năm tranh đoạt nằm an vị bàn dấu nổi vẻ kinh hỉ. phi ngay đến, rờ mò hồi mới chịu tin đây là , quay lại khen ngợi.
      “Vũ Nhi, làm tốt lắm.”
      “Là nhờ có Linh Nhi.”
      Phụng Phi Vũ đạm mạc cười, vỗ nhè lên vai nàng đầy vẻ tán thưởng. Vân Thuận Đế nhìn về phía nàng, đảo mắt lượt từ xuống dưới, sau đó vô cùng hào khí vỗ tay cái.
      “Hồ Thủy Linh, hổ là em dâu của trẫm, giỏi, rất giỏi. Được, ngươi lập công to, có muốn trẫm ban thưởng cho ngươi hay ?”
      Hồ Thủy Linh khom người thi lễ, khiêm tốn lên tiếng.
      “Tạ hoàng thượng khen thưởng, giờ tiểu nữ chưa có ý nguyện gì, đợi khi có tâu lên cùng hoàng thượng.”
      “Được.”
      Hồ Thủy Linh nhìn ánh mắt Vân Thuận Đế, ngay lập tức hiểu ý, nhanh chóng cáo lui, quay về phòng.
      Vân Thuận Đế chờ cho đến khi nàng rời khỏi Vũ Thiên cư mới chậm rãi ngồi xuống ghế chủ thượng, vẻ mặt có chút đăm chiêu nghe Phụng Phi Vũ thuật lại tình, lát sau mới lên tiếng.
      “Vũ Nhi, Triệu tướng quân đưa ấn tướng ra thế này có phải là quá dễ dàng.”
      “Hoàng thượng, việc này thần cho người dò xét. Triệu tướng quân tâm cơ khó dò, e rằng nuôi quân ở đâu đó. tại thuộc hạ của đệ vẫn giám sát tất cả người của Triệu gia vô cùng nghiêm ngặt, vẫn chưa thấy động tĩnh gì từ phía .”
      “Hừ, con cáo già này, cũng may bên phía Thái hậu ủng hộ , chẳng biết còn lộng hành tác quái đến đâu.”
      “Hoàng thượng, mọi chuyện cẩn thận vẫn hơn. Tuy Thái hậu ngoài mặt nhận quan hệ cùng Triệu gia, nhưng ngài vẫn là người họ Triệu, dò sông dò bể dễ dò, mấy ai lấy thước mà đo lòng người. Câu đó sai chút nào đâu.”
      “Ta biết. Đệ cứ yên tâm.”
      Thư phòng thoáng chốc chìm vào im lặng, khí có chút nặng nề, bỗng Phụng Phi Vũ quỳ xuống, kính cẩn chắp tay hướng Vân Thuận Đế.
      “Hoàng thượng, thần có việc muốn nhờ hoàng thượng.”
      Vân Thuận Đế lần đầu tiên thấy hoàng đệ quỳ xuống nhờ mình vui vẻ vô cùng, mỉm cười đầy kinh hỉ.
      “Được, Vũ Nhi cứ .”
      “Thần đệ kính xin hoàng thượng tứ hôn Linh Nhi cho thần đệ.”
      “Được, nàng cũng thể vô danh vô phận mà ở cạnh ngươi mãi. Ngày mai ta lập tức viết thánh chỉ. Nhưng thân phận của nàng có hơi kém, ta tìm gia đình danh giá, cho họ nhận nàng làm con nuôi rồi…”
      “Hoàng thượng, về việc thân phận của nàng…” Phụng Phi Vũ ngay lập tức cắt ngang, từ tốn kể lại thân thế thực của nàng. Vân Thuận Đế càng nghe hai mắt càng sáng rỡ, chỉ hận có râu mà vuốt vài cái tỏ hào hứng, cuối cùng đập tay lên bàn cái, thốt lên.
      “Đúng là việc tốt. Dựa vào việc nàng là cháu của tộc trưởng tộc Thanh Miêu, chỉ cần ngươi lấy nàng, quan hệ hai bên càng thêm khắng khít. Được, rất được. Ngày mai ta lập tức hạ chỉ tứ hôn.”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 27 - Ngọt ngào

      (Chương đặc biệt cho các nàng thích ăn “ngọt”)


      Lạc Thiên quốc trong ngày liền xôn xao đủ thứ chuyện hay ho hấp dẫn. Đầu tiên là Triệu gia thông cáo tội trạng thông dâm cùng độc hại phu quân của Triệu đại tiểu thư, hoàng thượng nghĩ tình Triệu gia là họ ngoại lại thêm công trạng của Triệu tướng quân, chỉ thu lại ấn tướng, lột mũ quan, cho cáo lão hồi hương, gia tộc đời đời được làm quan. Phương Tử Nam đầu độc hoàng tộc, cửu tộc bị trảm ngang lưng, riêng Phương Tử Nam bị đem ra tùng xẻo đúng 999 nhát mới được ban cho cái chết.
      Tin hay ho tiếp theo chính là hoàng bảng do chính hoàng thượng ngự bút, trong đó ca ngợi Hồ Thủy Linh, cháu của tộc trưởng Thanh Miêu, có công cứu mạng Định Vương, lan tâm huệ chất, ban chỉ tứ hôn, hai tháng sau lập tức tổ chức hôn lễ.
      Hai tin tức gây chấn động ấy lấn áp cả khí hừng hực của đại hội võ lâm năm năm lần được tổ chức tại Thủy Viên trấn cách kinh thành xa. Khắp các tửu lâu, trà quán, dân chúng hào hứng bàn tán ngớt, mấy kẻ có mặt ở Mỹ Nhân lâu xem kịch vui của Triệu đại tiểu thư lúc trước lại được dịp khoa môi múa mép. Nếu trước đây còn vì uy của Triệu tướng quân mà chỉ dám thầm , giờ đàng hoàng đem ra bàn luận chỉ trích Triệu Lệ Chi, nhà nhà còn mang nàng ra làm bài học răn đe cho tiểu nữ nhà mình, cả đời Triệu Lệ Chi chỉ e còn ai dám lấy nàng, đến chết vẫn còn mang nhơ danh mà nhắm nổi mắt.
      Dân chúng bàn chuyện Triệu gia chán, lại bàn sang vị nương người Thanh Miêu chưa ai biết mặt kia. Bá tính bình thường chẳng mấy ai có dịp gặp qua tộc người Thanh Miêu vốn ít giao du bên ngoài, trong mắt họ, người Thanh Miêu sống sa mạc nắng nóng, da chắc chắn đen nhẻm, tóc tai cháy nắng vàng rực, ăn to lớn, vân vân và mây mây. Cho nên hình tượng Hồ Thủy Linh sau hồi được mang ra bàn tán biến thành đủ thứ dị dạng. Ai cũng tự cho mình là đúng, hươu vượn hồi, chỉ tiếc cắm thêm vài cái sừng, vài cái vảy cho ra hình thú quý hiếm.
      Hội hóng chuyện càng bàn càng hăng say, nước miếng bay tứ tung, câu chuyện vẫn chưa đến hồi kết thúc bỗng từ đâu thiếu niên dáng người cao gầy, khuôn mặt thanh tú sáng lạng sà tới. Hai mắt mở to đầy háo hức, còn để đám người kia kịp hiểu chuyện, vung môi múa mép.
      “Các vị, các vị, tại hạ nãy giờ ngồi nghe mọi người bàn luận, thấy hào hứng quá nên chạy đến góp vui.”
      “Tiểu tử nhà ngươi biết gì mà ?”
      kẻ thấy người đến tuổi chỉ khoảng 16, 17 có chút xem thường, khinh mặt . Tiểu thiếu niên nhe răng cười đến ranh mãnh, lắc lắc ngón tay thon dài hồng hồng, ra điều kẻ cả.
      “Ta biết gì, dĩ nhiên là biết nhiều hơn các vị rồi. Đại ca của ta là thuộc hạ của Định Vương đấy, ta từng may mắn được gặp nữ nhân đó rồi nhé.”
      lời vang lên, cả đám đông ngay lập tức tụ quanh thiếu niên kia, hàng trăm con mắt vừa tò mò vừa mong đợi, chẳng mấy ai để ý ở góc của tửu lâu, có hai nam nhân ngồi, người há hốc mồm đủ nhét củ khoai vào, người chỉ đạm mạc lắc đầu cười khổ.
      Tiểu thiếu niên thấy cả đám người nhào đến ra vẻ khoái chí, nhấc ghế ngồi xuống, uống tách trà nóng rồi mới chậm rãi .
      “Nữ nhân này… đúng như mọi người . Da nàng ta đen nhẻm như than.”
      Bốn phía vang lên những tiếng kêu đắc thắng, tiểu thiếu niên ngừng giây lát rồi lại tiếp.
      “Tóc nàng ta vô cùng quái dị, ngắn ngủn chưa đến vai, lại còn xơ xác như chổi xể. Mắt con to con , mũi bè bè, miệng ôi trời ơi, môi vừa dày vừa thâm. chung là người xấu nhất gặp nàng cũng có thể tự vỗ ngực mình đẹp nhất thiên hạ.”
      “Vậy sao hoàng thượng lại tứ hôn nàng ta cho Định Vương?”
      “À, vị huynh đài hỏi quá hay. Nhưng mọi người nghe ta kể về nàng ta . Nàng ta hành xử vô cùng thô lỗ, mỗi bữa ăn phải hơn bốn bát to, giọng ồm ồm như nam nhân. Cái giọng ấy đem dọa ma may ra…”
      “Ngươi cứ như . Ngươi chỉ gặp qua nàng ta, tiếp xúc đâu mà biết giọng nàng như thế nào.”
      “Ta vị huynh đài này, ta gặp qua, cũng chưa chuyện qua, nàng chỉ ra lệnh cho đại ca ta vài câu là ta đủ hiểu rồi. Bộ dạng vô cùng hách dịch, rất rất đáng ghét a~”
      Hồ Thủy Linh tự bôi đen mặt mình cách khoái chí, thấy mọi người còn suy ngẫm lời khoa trương của nàng liền tiếp tục vẽ rồng vẽ rắn.
      “Mọi người có biết Định Vương bị trúng độc gì ? Chính là Bách Độc, là kỳ độc thuốc giải trong thiên hạ a~ Cho nên nữ nhân như thế dù xấu xí đến ma chê quỷ hờn vẫn được xem là vô cùng quý hiếm. Điều kiện để nàng giải độc cho Vương gia chính là ngài phải lấy nàng làm vợ. Hoàng thượng thương Định Vương, cuối cùng đành lắc đầu chấp thuận a~”
      Mọi người nghe nàng khoa môi múa mép hồi, bán tín bán nghi định hỏi thêm vài câu thấy hai nam nhân cao lớn xuất . Hai nam nhân này thân hình cao lớn lực lưỡng nhưng dáng vẻ vô cùng bình thường, trông có vẻ giống nhân sĩ giang hồ, người trừng mắt nhìn tiểu thiếu niên, giọng đè nén.
      “Tiểu đệ, ngươi ở đây lảm nhảm cái gì, mau về.”
      xong lôi tiểu thiếu niên thương tiếc, để lại sau lưng trận tranh luận khác về nữ nhân xấu xí lại đòi làm phượng hoàng cao quý.
      Tiểu thiếu niên nhiều chuyện bị nắm áo lôi ra ngoài, khuôn mặt thanh tú khẽ nhăn lại bất bình nhưng cũng chẳng dám phản kháng. Hồ Thủy Linh chu môi kêu lên khe khẽ.
      “Phượng huynh, vui mà.”
      Vân Thuận Đế bên cạnh cũng góp tiếng.
      “Đúng, đúng, vui mà.”
      Phụng Phi Vũ hừ lạnh tiếng, vẻ đạo mạo nghiêm khắc đứng lại, quay sang trách mắng hai “tiểu hài tử” ham vui kia.
      “Hoàng… , đại ca, Linh Nhi còn ham vui, huynh sao lại hùa theo nàng như tiểu hài tử như thế? Nàng đó, muốn người khác nghĩ này nghĩ nọ về nàng như thế mới vui sao? Nàng tại sao phải để người khác nghĩ mình xấu xí, đáng sợ như thế mới được? Ta thực rất khó chịu khi có người dám loạn thất bát tao về nàng. Dù là nàng tự bêu xấu mặt mình ta cũng cho phép. Trong lòng ta nàng là đẹp nhất, là đáng trân trọng nhất. Ta cho phép bất cứ ai, kể cả nàng, nghĩ xấu về thê tử tương lai của ta như thế.”
      Vân Thuận Đế và Hồ Thủy Linh nghe Phụng Phi Vũ giảng đạo mà cùng tiu nghỉu cúi đầu chẳng khác gì hai đứa trẻ gây ra họa lớn. Vân Thuận Đế bị hoàng đệ dạy dỗ cũng có chút mất mặt, quay sang liếc Hồ Thủy Linh cái đầy ý, tại ngươi đấy. Hồ Thủy Linh bị những lời của Phụng Phi Vũ làm cho xúc động, chẳng thèm để ý đến vẻ bất bình của Vân Thuận Đế, cũng chẳng quản mình cải nam trang ôm chầm lấy đầy hạnh phúc, dụi dụi đầu vào cánh tay chẳng khác gì con mèo làm nũng.
      “Vũ, xin lỗi, từ nay ta dám nữa, dám nghĩ xấu, kể xấu, bêu xấu thê tử tương lai của chàng nữa.”
      Vân Thuận Đế co rút khóe miệng giật giật mấy cái, hoàng đệ của lúc nào cũng nghiêm chỉnh, lạnh lùng mà lại vô cùng biết cách thuần phục nữ nhân của mình, quả … đáng học hỏi a~
      “Tiểu quỷ.”
      Phụng Phi Vũ điểm lên trán nàng cái, sau đó nắm tay nàng kéo . Vân Thuận Đế bị bỏ lại phía sau, ngẩng đầu nhìn trời cảm thán, đúng là có sắc quên huynh đệ mà, rồi nhấc bước ung dung bước theo sau, hướng về nơi định trước.
      Mỹ Nhân lâu hôm nay đông đúc khác thường, đèn vừa lên, sảnh đường rộng lớn của Mỹ Nhân lâu đông nghẹt còn chỗ trống. Cả những phòng thượng hạng với giá vé cắt cổ cũng được đặt trước từ rất lâu. ra hôm nay là ngày hội hoa khôi của Mỹ Nhân lâu, các mỹ nữ đẹp nhất được tuyển chọn kỹ lưỡng ở các chi nhánh từ Nam chí Bắc của Mỹ Nhân lâu đều tụ tập về đây thi thố tài năng, hoa khôi đứng đầu được hưởng những đãi ngộ vô cùng lớn, chưa kể nếu lọt mắt xanh vị công tử hoặc quan viên nào đó còn có thể được chuộc mình. Nhưng quy định của Mỹ Nhân lâu rất nghiêm ngặt, những kỹ nữ đẹp nhất, giỏi nhất thường là những mật thám được huấn luyện từ , thu thập vô vàn tin tức về cho Tuyệt Mệnh Môn. Muốn bước ra khỏi Mỹ Nhân lâu phải được đồng ý của môn chủ, chấp nhận phế bỏ toàn bộ võ công, còn phải uống loại độc bí , hằng tháng phải uống thuốc giải lần, chỉ cần quá hé lộ bất cứ tin tức gì về Tuyệt Mệnh môn dù là nhất chết bất đắc kỳ tử, thậm chí còn liên lụy đến gia đình nhà chồng. Đổi lại, mỹ nhân đó được bảo trợ suốt đời của Tuyệt Mệnh môn, được phép quay lại Tuyệt Mệnh môn bất cứ lúc nào, dĩ nhiên người đó phải vượt qua vô vàn cuộc điều tra khác nhau để đảm bảo độ tin cậy cùng trung thành.
      Hồ Thủy Linh là môn chủ, dĩ nhiên thể vắng mặt vào dịp này. Nàng vừa bước vào thấy Y Y cùng Y Yên chờ sẵn từ lâu. Nàng kéo tay áo Phụng Phi Vũ khẽ vào tai .
      “Chàng lên phòng trước, ta gặp Nhạc quân sư chút.”
      “Đừng lâu quá, ta rất nhớ nàng.”
      Phụng Phi Vũ cũng ghé vào tai nàng thầm to , còn thuận thế cắn cái lên vành tai tinh tế đáng của nàng. Hồ Thủy Linh hơi ngượng, hai má đỏ hây, lúng túng gật đầu đáp ứng rồi nhanh chóng biến mất sau hành lang. Vân Thuận Đế sau nhìn thấy mọi chuyện, vờ rùng mình cái cảm thán.
      ngờ Vũ Nhi của ta cũng biết lời ngon ngọt đấy, Vũ Nhi trưởng thành rồi, trưởng thành rồi.”
      Phụng Phi Vũ mặt lạnh quay lưng bước , mặc Vân Thuận Đế nhăng cuội, đối với , chỉ có nữ nhân trong lòng mới được phép thấy những mặt hỉ nộ ái ố thậm chí là trẻ con của , chưa kể người ấy lại là Hồ Thủy Linh, là người cách vô tư tuyệt đối, hy sinh cần đòi hỏi, những gì nàng làm cho đem toàn bộ tình của cả đời mình dồn hết cho nàng, e rằng vẫn còn thiếu hụt, những hành động thương sủng ái kia có là gì.
      Phụng Phi Vũ bước vào phòng thượng hạng ngồi chờ chưa được khắc mà vẫn chưa thấy Hồ Thủy Linh xuất , lòng liền có chút nôn nóng, ngón tay gõ liên tiếp lên mặt bàn cách thiếu kiên nhẫn. Ngay lúc Vân Thuận Đế định phát tác cửa phòng chậm rãi mở ra, Hồ Thủy Linh rất nhanh liền bước vào bên trong, bộ váy tím bằng lụa thượng đẳng loạt soạt theo từng bước chân.
      “Vũ, để chàng đợi lâu.”
      Phụng Phi Vũ và Vân Thuận Đế nhìn nàng tiến đến, hẹn mà cùng ngây ngẩn. Nàng đặc biệt trang điểm càng tôn lên những đường nét tinh tế khuôn mặt, bộ váy áo được cắt may kỹ lưỡng làm nổi bật những đường cong quyến rũ cơ thể khiến Hồ Thủy Linh hôm nay trông xinh đẹp rực rỡ hơn hẳn ngày thường. Thấy hai nam nhân ngây ngốc nhìn mình, nàng hơi xấu hổ, vội vàng ngồi xuống cạnh Phụng Phi Vũ, nắm tay , nép khuôn mặt hơi hồng hồng vào tay áo , giọng riêng với .
      “Vũ, đẹp ? Ta… là đặc biệt mặc cho chàng xem đấy.”
      Phụng Phi Vũ nghe nàng thế liền hơi nghiêng mình che tầm mắt có chút tò mò của Vân Thuận Đế, ích kỷ đem nữ nhân xinh đẹp của mình giấu , cúi đến gần tai nàng thầm .
      “Đẹp lắm, ta rất thích, Linh Nhi.”
      Mắt nhìn mắt, tay trong tay, nàng cùng mỉm cười hạnh phúc, thiên ngôn vạn ngữ cũng chẳng còn cần thiết vào giờ phút này. Vân Thuận Đế bị quăng qua có chút giận hờn, nhưng rất nhanh bị những mỹ nữ bên dưới thu hút chú ý, mặc kệ đôi nam nữ tình nùng ý mật tay trong tay thầm to , đôi mắt đào hoa háo hức dõi theo những bóng hồng muôn hình muôn vẻ thi thố tài năng bên dưới sảnh đường.
      Hồ Thủy Linh dù sao vẫn nắm quyền quyết định cuối cùng trong kiện lần này, nàng dĩ nhiên cũng phải dõi mắt quan sát tình hình bên dưới. Nàng bẩm sinh thích cái đẹp, nhìn ngắm hồi so với Vân Thuận Đế lại thành cùng bộ dạng, lúc trầm trồ thán phục, lúc lại xuýt xoa khen ngợi, chỉ có mỗi Phụng Phi Vũ là điềm tĩnh, an nhiên tự tại ôm nàng trong tay, chậm rãi thưởng rượu ngon, lâu lâu lại đáp lại mấy lời của nàng.
      Cuộc thi tài bên dưới kết thúc, Y Y cùng Y Yên kính cẩn cầm khay bạc đựng những chiếc thẻ tre có ghi tên của năm nương được quan khách chọn lựa nhiều nhất bước vào phòng đặt trước mặt Hồ Thủy Linh. Nàng nhìn năm cái tên thẻ tre, nghĩ nghĩ rồi đẩy sang cho Vân Thuận Đế ngồi cạnh.
      “Hoàng thượng, về mỹ nhân e rằng chẳng ai có lòng thưởng thức bằng người, chi bằng ta mạo muội nhờ người quyết định.”
      Vân Thuận Đế trưng ra bộ dạng vô cùng hài lòng, gật gù xem xét đầy hứng thú, dù sao ở Lạc Thiên quốc vẫn là cao nhất, Hồ Thủy Linh cũng phải cho chút mặt mũi mới được. Rất nhanh, chọn ra người chiến thắng đưa cho Y Y đứng chờ sẵn, tật đào hoa lại phát tác.
      “Y Y, ta nghĩ ngươi nếu chịu tham gia, ta chắc chắn chọn ngươi làm hoa khôi.”
      “Nô tỳ dám, tạ hoàng thượng coi trọng.”
      Y Y cúi người thi lễ đầy khách khí, vì được khen mà kiêu ngạo, điềm tĩnh như nước chậm rãi lui ra. Hồ Thủy Linh nhìn Vân Thuận Đế phóng điện lung tung có chút khinh bỉ, hậu cung nhiều vô số mà vẫn còn muốn nạp thêm sao.
      “Hoàng thượng, lát nữa có phiên đấu giá đêm cùng các hoa khôi đấy, người có muốn…”
      Vân Thuận Đế hai tay vòng trước ngực, đầu ngẩng cao, lưng thẳng tắp, dù dịch dung thành nam nhân bình thường nhưng vẫn tỏa ra khí bức người, liếc nàng có chút coi thường.
      “Ta cho ngươi hay, ta chỉ cần hô tiếng, mỹ nữ cỡ nào chẳng có, thậm chí còn quỳ xuống cầu xin được ân sủng của ta, hoa khôi của ngươi có là gì. Ta chưa đòi tiền thôi, tại sao lại phải bỏ tiền ra?”
      Hồ Thủy Linh bị câu cuối cùng và dáng vẻ lưu manh của Vân Thuận Đế chọc cho cười nghiêng ngả. Có bao nhiêu hoàng đế hài hước cùng vô sỉ như Vân Thuận Đế, cũng có bao nhiêu nữ nhân dám cười hoàng đế đến vô tư như nàng. Phụng Phi Vũ nhìn nụ cười rạng rỡ của nàng đầy chiều, hơi xiết eo nàng như nhắc nhở. Hồ Thủy Linh ho khụ khụ vài tiếng rồi ngồi ngay ngắn lại trong lòng , hơi ngước mắt nhìn giây lát rồi đánh tiếng hỏi, ngón tay di di vẽ những vòng tròn bất định trước ngực .
      “Vũ, theo chàng những nương kia, ai là người đẹp nhất?”
      Phụng Phi Vũ nhìn nàng, chậm rãi rót cho Vân Thuận Đế chén rượu rồi mới .
      “Nàng là đẹp nhất.”
      Nhận được câu trả lời như ý, nàng cười càng thêm rạng rỡ, còn để Phụng Phi Vũ đụng đến chén liền đỡ lấy, hai tay dâng rượu đến tận miệng , Phụng Phi Vũ cong cong nét cười đầy hài lòng, cúi đầu uống cạn. Hình ảnh vô cùng ngọt ngào khiến người khác ghen tị.
      Vân Thuận Đế nhìn màn ân ân ái ái chẳng xem ai ra gì kia gai ốc nổi đầy mình, cuối cùng cũng hết chịu nổi, phất áo đứng dậy, trước khi ra khỏi phòng bực dọc quăng lại câu.
      “Hai người các ngươi kinh tởm! Hừ!”
      Tác giả cũng muốn mắng câu như rứa, kinh tởm, tui đúng là kinh tởm = =! (Cat: Bà tác giả chuyên gia tự sướng =.:)

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 28 - Thái hậu triệu kiến
      28.1
      Thời gian chậm rãi trôi qua. Cuộc sống ở kinh thành vẫn vô cùng yên ổn, chút biến động. Triệu tướng quân cáo lão hồi hương, cả nhà lặng lẽ dắt nhau rời khỏi kinh thành trong đêm tối. Triệu Lệ Chi quá nhục nhã cũng chẳng dám ló mặt ra ngoài, nghe bảo nàng ta sau đó xuống tóc tu, có người lại bảo nàng ta nhốt mình trong phòng gặm nhắm nỗi đau, thực chất ra sao ai biết được. Phương Tử Nam ở trong lao tù chịu nỗi khổ sở, chưa đến ngày hành hình lăn ra chết. Cửu tộc của chết ai nhắm mắt. Võ lâm càng lúc càng bận rộn, háo hức chờ đến đại hội võ lâm. Định Vương phủ cũng bận rộn kém, người ra kẻ vào tấp nập lo chuẩn bị cho hôn lễ diễn ra trong vòng 1 tuần nữa.
      Trong lúc mọi người bận đến tối tăm mặt mày, hai nhân vật chính lại thản nhiên trú đông trong thư phòng của Phụng Phi Vũ. Hồ Thủy Linh ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, trước mặt là chồng sổ sách dày cộm, bên trong ghi rất nhiều tin tình báo cùng báo cáo doanh thu của các cửa hàng. Nàng càng xem, đôi lông mày thanh tú càng nhíu chặt. Phụng Phi Vũ nãy giờ bận rộn xem tấu chương cũng phải dừng lại, ngước lên nhìn nàng cứ nhăn mặt nhíu mày hồi lâu.
      “Sao vậy, Linh Nhi?”
      “Vũ, ta nghĩ sắp tới có chút náo nhiệt.”
      Nàng vừa vừa cầm quyển sổ đến ngồi vào lòng . Phụng Phi Vũ để nàng ngồi an ổn trong lòng mình, tay ôm nàng, tay vuốt vuốt hàng lông mày nhăn lại của nàng.
      “Có gì mà náo nhiệt?”
      “Chàng xem, các cửa hàng của Ủng Phong vừa nhận đơn hàng làm vũ khí rất lớn. Chưa kể, các mỏ sắt ta khai thác ở phía Nam xuất mấy tay thương nhân ngã giá cao đòi thu mua toàn bộ sắt do ta khai thác và luyện thành. Còn nữa, những đặt hàng ở Ủng Phong, các cửa hàng lẻ khác cũng có người đến. Rồi còn xuất mấy gã muốn dụ dỗ thợ rèn vũ khí của Ủng Phong về làm cho mình. Xem ra có người bắt đầu động tay động chân rồi.”
      Nghiệp đoàn Ủng Phong do nàng quản lý chỉ sản xuất vũ khí mà còn khai thác quặng sắt ở khu vực gần sa mạc Thanh Miêu. Trong Hồ tộc của nàng có tay nghệ nhân chuyên chế tạo vũ khí, cực kỳ say mê các loại vũ khí từ cổ chí kim, với , những thứ đó mới đúng là nghệ thuật. Hồ Thủy Linh cũng vì thế mà nắm được kỹ thuật luyện sắt. tại, xét về sức mạnh quân Lạc Thiên quốc đứng hàng đầu nhờ có nghiệp đoàn Ủng Phong của nàng. Dĩ nhiên chẳng ai biết được, ngay từ lúc ban đầu, nghiệp đoàn Ủng Phong được thành lập nhằm mục đích hỗ trợ cho Định Vương Phụng Phi Vũ và Vân Thuận Đế.
      Phụng Phi Vũ vừa nghe khuôn mặt liền khẽ biến, cầm sổ lật xem vài trang, cuối cùng gật đầu.
      “Nàng đúng. Sắp có đại biến rồi. Nàng tiếp tục theo dõi động tĩnh của những người này, mai ta báo với hoàng huynh.”
      Phụng Phi Vũ xong liền để quyển sổ xuống bàn, dựa đầu lên vai Hồ Thủy Linh, tay vuốt ve nhè tay nàng, thầm .
      “Linh Nhi, ta mong mọi chuyện vẫn yên ổn đến khi hôn lễ của chúng ta hoàn tất.”
      Hồ Thủy Linh cảm nhận được khẩn trương, căng thẳng của liền vòng tay ôm lại , cười trấn an.
      “Chàng đừng lo, mọi chuyện ổn cả thôi.”
      “Mọi chuyện đến giờ vẫn quá tĩnh lặng. Ta rất sợ bình yên trước cơn bão thế này.”
      “Chàng sợ chống chọi được qua cơn binh biến.”
      Phụng Phi Vũ ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt nàng, đôi tay đầy vết chai di di từng đường nét khuôn mặt nàng, lắc đầu.
      , ta sợ mất nàng. Linh Nhi, nàng biết nàng quan trọng với ta thế nào đâu.”
      “Chàng cũng biết chàng quan trọng với ta như thế nào đâu.”
      Nàng cười lên tiếng thanh thúy như chuông, điểm tay lên môi ngăn tiếp tục , dâng lên môi thơm, hôn lâu sâu. Đến khi cả hai tách ra, nàng cầm tay , áp lên khuôn mặt hồng hồng của mình, nghiêm túc .
      “Vũ, ta thề bao giờ rời khỏi chàng. Dù đâu, ta cũng quay về bên chàng, bằng bất cứ giá nào.”
      “Được, ta chờ nàng, bằng bất cứ giá nào.”
      -------------------------------------
      Phụng Phi Vũ cùng Vân Thuận Đế nghị trong ngự thư phòng, khí có phần căng thẳng, nặng nề. lúc bàn quyết sách tiếng Doãn Trực gấp gáp vang lên từ bên ngoài.
      “Bẩm hoàng thượng, thần có việc còn bẩm báo.”
      “Mau vào.”
      Doãn Trực là người nổi tiếng bình tĩnh, nay giọng của có chút hoảng sợ, Vân Thuận Đế vừa nghe thấy tâm liền bất giác khẩn trương. Doãn Trực vội vã vào phòng, quỳ sụp xuống, cả người run lên bần bật.
      “Hoàng thượng, Vương gia, Hồ nương xảy ra chuyện rồi.”
      cơn gió lạnh thổi tấp vào người Doãn Trực, Phụng Phi Vũ lúc nãy vẫn bình tĩnh ngồi trong ngự thư phòng, thoáng chốc sừng sững đứng trước , vẻ mặt tái nhợt đến đáng sợ.
      “Nói mau, Linh Nhi xảy ra chuyện gì?”
      “Vương Gia, Thái hậu hôm nay cho gọi Hồ nương vào gặp mặt, biết xảy ra chuyện gì nhưng giờ Hồ nương hôn mê bất tỉnh, ở…”
      còn chưa xong Phụng Phi Vũ biến mất khỏi ngự thư phòng. Vân Thuận Đế cũng chẳng giữ bình tĩnh nổi, xiết chặt tay thành nắm đấm, nện từng bước gấp gáp vào Phương Tĩnh Cung.

      28.2
      Khi Phụng Phi Vũ vào đến Phương Tĩnh Cung, bên trong loạn thành đoàn từ lâu. Y Y cùng Y Yên, hai nha hoàn của Hồ Thủy Linh, sắc mặt xanh xao tái nhợt quỳ phục dưới đất, bên ngoài sân, cung nữ bị đánh đến máu thịt lẫn lộn gục chết được lúc. Phụng Phi Vũ nhìn thấy cảnh ấy mặt càng thêm hung ác đáng sợ, gầm lên.
      “Y Y, Y Yên, chuyện này là thế nào? Linh Nhi đâu rồi?”
      “Vương Gia, chủ tử ở…”
      Y Y chưa kịp xong cánh cửa phía sau liền bật mở, Triệu Thái hậu cùng các cung nữ thái giám lừng lững bước ra, vóc người thấp bé nhưng vẻ cao ngạo toát ra từ xương khiến ai cũng phải cúi đầu e sợ. Nàng thấy Phụng Phi Vũ đứng đó vẻ mặt liền ngay lập tức đổi sang hoảng hốt, vội vội vàng vàng bước đến gần , nước mắt hoen mi, run run lên tiếng.
      “Vũ Nhi, là do ta, là lỗi của ta. Ta thỉnh nàng đến gặp mặt, ngờ con tiện tì kia to gan, dám đầu độc nàng. Ta xin lỗi con, là tại ta…”
      Phụng Phi Vũ liếc nhìn cái xác mền nhũn của cung nữ nằm cách đó xa, rồi lại nhìn sang phía Triệu Thái hậu, tức giận như nước lũ tràn đê, càng lúc càng dâng cao khiến khuôn mặt đỏ bừng, hai tay xiết chặt, chỉ hận thể xé nát khuôn mặt giả nhân giả nghĩa trước mặt mình. run run nén giận, hừ lạnh tiếng rồi chạy thẳng vào trong.
      Hồ Thủy Linh nằm trong tràng kỷ, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt vẫn hồng nhuận khỏe mạnh, có dấu hiệu gì của việc đầu độc. Phụng Phi Vũ ngồi xuống cạnh nàng, vuốt ve nhè khuôn mặt say ngủ của nàng giây lát, ánh mắt mỗi lúc lạnh lùng băng giá, sau đó tiếng, ôm nàng vào lòng, nhanh chóng bước ra ngoài.
      Vân Thuận Đế cũng vừa lúc đến nơi, nhìn cung nữ hồn lìa khỏi xác nằm ở góc sân kia, đanh giọng hỏi Tiểu Huệ Tử.
      “Ngươi, mau , có chuyện gì xảy ra?”
      Tiểu Huệ Tử run rẩy quỳ xuống, lắp bắp .
      “Nô tài, nô tài biết. Xin hoàng thượng tha tội, nô tài biết gì hết.”
      Triệu Thái hậu lạnh nhạt nhìn Tiểu Huệ Tử quỳ phục dưới đất giây lát, cuối cùng cũng lên tiếng.
      “Ngươi hỏi cũng vô dụng thôi. Ta muốn chuyện riêng với Hồ nương nên cho đuổi hết mọi người ra ngoài. ngờ con tiện tì kia, biết là được lệnh của ai, bỏ độc vào trà của nàng. Nàng ấy vừa uống vào liền hôn mê bất tỉnh…”
      “Nên người liền giận dữ sai người đánh chết nó sao?”
      Tiếng chút nhiệt độ của Phụng Phi Vũ vang lên ngay sau lưng, Triệu Thái hậu chậm rãi quay lại, khuôn mặt vẻ hối hận khôn nguôi.
      “Vũ Nhi, ta là vì quá hoảng hốt, còn chưa nghĩ kỹ đánh chết nó. Ta xin lỗi con. Nhưng thái y đến bắt mạch cho nàng, nàng chỉ bị trúng độc , tuyệt nguy hiểm đến tính mạng.”
      Phụng Phi Vũ lúc này chẳng khác ôn thần ác sát là mấy, sát khí nồng đượm đủ bóp chết ai dám đứng gần, đôi mắt vằn vện tơ máu nhìn vào người phụ nữ thân sinh ra . hiểu, vạn lần hiểu vì sao người phụ nữ này lại máu lạnh vô tình đến thế, đến cả thê tử của con mà cũng ám hại, hoàng cung là nơi có máu mủ ruột rà hay sao.
      Hai tay ôm lấy nàng hơi run rẩy, chỉ cần nghĩ đến việc mất nàng, tâm càng thêm băng giá, trống rỗng. Giọng tràn ngập tử khí rít qua kẽ răng.
      “Thái hậu, Linh Nhi nếu có mệnh hệ gì, ta đem ngươi chôn cùng nàng.”
      “Ngươi…”
      Triệu Thái hậu trừng mắt giận dữ, lời nghẹn ứ ở cổ khiến khuôn mặt mỹ lệ có chút vặn vẹo đáng sợ. Vân Thuận Đế nhíu mày nhìn màn trước mắt, lại thấy Phụng Phi Vũ ôm Hồ Thủy Linh khinh công mất liền hạ lệnh mang xác cung nữ kia quăng . nhìn Triệu Thái hậu đứng gần đó bằng vẻ khinh thường hề che giấu, trước khi phất tay áo bỏ cũng quên bỏ lại lời.
      “Thái hậu, cái gì cũng có chừng mực của nó.”
      Khuôn mặt của Triệu Thái hậu hơi nhăn nhúm lại, nhưng rất nhanh quay lại vẻ lãnh đạm thường thấy. Nàng đứng trong sân nhìn bóng Vân Thuận Đế khuất dần, lòng lại giận dữ. Vân Thuận Đế thuở bị tách ra khỏi nàng, tình cảm mẹ con vốn rất lạnh nhạt, càng lớn càng tỏ thái độ chống đối nàng cách ràng dù nàng thương hết lòng.
      Phụng Phi Vũ ngược lại, thuở bị nàng đánh đập, hành hạ suýt chết, sau khi lớn lên vẫn mực đối với nàng hiếu thuận mặc cho nàng lạnh nhạt, tàn nhẫn với đến thế nào. Mãi đến khi bị đầu độc dường như tỉnh ra đôi chút, thái độ của bắt đầu thay đổi, đến khi xuất nữ nhân kia ràng chẳng xem nàng là mẫu thân của nữa.
      Triệu Thái hậu đứng trong khoảng sân phủ đầy tuyết của Phương Tĩnh Cung, vẻ mặt vui buồn vô cùng khó đoán. Nàng cứ đứng đó nhìn ra cổng Phương Tĩnh Cung, đến khi Tiểu Huệ Tử đem áo khoác đến khoác cho nàng mới quay lưng vào trong, môi thấp thoáng nụ cười vừa châm biếm lại có chút đắc thắng.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 29 - Chân tướng
      29.1
      Phụng Phi Vũ mang Hồ Thủy Linh hôn mê bất tỉnh về Định Vương phủ, thoáng chốc mọi chuyện loạn thành đoàn. Phi Hổ tìm Hải Nguyệt lại tay quay về, ngay lập tức nhận luôn chưởng của Phụng Phi Vũ, cả người bay thẳng ra sân, lay lắt chẳng khác gì chiếc lá trước gió lớn.
      Y Y, Y Yên từ lúc trở về vẫn mực im lặng quỳ dưới đất chờ định tội. Phụng Phi Vũ đặt Hồ Thủy Linh nằm xuống giường, bắt mạch thấy mạch tượng hoàn toàn bình thường, trong lòng vừa thấy kỳ lạ lại vừa bất an vô cùng. Cùng lúc đó, Vân Thuận Đế cũng di giá đến. Thấy nàng vẫn nằm hôn mê giường, khuôn mặt có chút tái nhợt.
      “Vũ Nhi, nàng sao rồi?”
      “Hoàng thượng, chúng ta qua thư phòng chút. Y Y, Y Yên, khi nào nàng tỉnh báo cho ta ngay lập tức.”
      Trong thư phòng của Phụng Phi Vũ, Vân Thuận Đế ngồi ghế thái sư, nghe xong sửng sốt hô lên nho .
      “Cái gì? sao?”
      Phụng Phi Vũ vẻ mặt ngưng đọng, lặp lại lời vừa .
      “Đúng, hoàng thượng, người kia phải là Linh Nhi.”
      “Làm sao ngươi biết?”
      “Hoàng thượng, người Linh Nhi có mùi hương rất lạ, Hải Nguyệt do ta trúng Bách Độc nên mới ngửi được mùi hương đó, đến giờ tuy giải hết nhưng ta vẫn mơ hồ nhận ra được. Nữ nhân kia có mùi hương như nàng.”
      “Ngươi chắc chứ?”
      “Hoàng thượng, dù có giấu nàng trong biển người, ta vẫn có thể dễ dàng nhận ra nàng chỉ bằng cái liếc mắt. giờ nữ nhân kia còn hôn mê bất tỉnh, chờ đến khi nàng ta tỉnh lại, nhìn cử chỉ hành động càng biết thực hư.”
      “Vậy còn Hồ Thủy Linh ở đâu?”
      “Chắc chắn là bị bà ta đem giấu đâu đó rồi.”
      Phụng Phi Vũ nghiến răng , hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, vung tay đánh mạnh cái, chiếc bàn thứ mấy chục lại vỡ vụn dưới bàn tay nóng giận của . Vân Thuận Đế nhíu mày suy nghĩ, hồi lâu mới lên tiếng, khuôn mặt lúc nào cũng như hồ ly giờ đây lại vô cùng nghiêm túc.
      “Vũ Nhi, đến nước này, ta có chuyện muốn với đệ…”
      ------------------------------------------------
      Hồ Thủy Linh nằm lớp rơm khô cứng ngắc, hé mắt nhìn xung quanh. Nàng ở trong buồng giam cũ kỹ, mạng nhện giăng đầy khắp nơi, vài con chuột còn rút rít chạy qua lại dưới chân chút sợ hãi. Phía cao là ô cửa sổ có chấn song chắc chắn, bên ngoài dây leo đan dày đặc, ánh sáng bên ngoài khó mà len vào được. Dựa vào ánh sáng leo loét của ngọn đuốc nhỏ treo bên ngoài, nàng có thể thấy đây là khu buồng giam cũ, bên ngoài còn có thêm 2,3 cái buồng trống đầy mạng nhện. Nàng nằm im, cảm nhận cơn đau cứ nhói lên ở gáy, miệng hơi nhếch lên thành nụ cười khó hiểu. màn gặp gỡ Triệu Thái hậu lên trong đầu.
      Trời còn chưa kịp sáng, Phụng Phi Vũ vội vào triều báo với Vân Thuận Đế động tĩnh của nhóm người lạ kia. Hồ Thủy Linh dùng bữa sáng thấy Lý tổng quản của Định Vương phủ bước vào phòng có thái giám Tiểu Huệ Tử của Phương Tĩnh cung đến tìm. Nàng còn nhíu mày biết Phương Tĩnh cung là cái chỗ nào liền được Y Y nãy giờ vẫn đứng hầu bên cạnh nhắc nhở.
      “Tiểu thư, là cung của Thái hậu.”
      Nàng à lên tiếng, cũng có ý định đứng dậy, tiếp tục bữa ăn còn dang dở, phong thái đỉnh đủng, từ tốn khiến Lý tổng quản đứng nhìn mà mồ hôi chảy ròng ròng. Cuối cùng, lão đành lên tiếng.
      “Hồ tiểu thư, nên để người của Thái hậu đợi lâu.”
      “Cứ bảo ta ra ngoài, để chờ chút .”
      Tiểu Huệ Tử trước mặt hoàng thượng cùng Thái hậu dĩ nhiên phải cúi người hèn mọn, nhưng ra ngoài vốn chẳng để ai vào mắt. Định Vương có tiếng là hiếu thuận với Thái hậu, lại có ở phủ nên Tiểu Huệ Tử đầu cũng ngẩng cao chút, ngồi trong đại sảnh uống trà chờ đợi, ánh mắt xem thường liếc qua liếc lại lũ hạ nhân trong Định Vương phủ. chờ, rồi lại chờ, chờ đến gần 1 canh giờ mà bóng dáng Hồ tiểu thư kia vẫn chưa xuất , cuối cùng giận dữ đập bàn cái, cất tiếng the thé với Lý tổng quản nãy giờ vẫn đứng lau mồ hôi bên cạnh.
      “Lý tổng quản, vị Hồ tiểu thư này cũng phóng khoáng, ngày hôn lễ gần kề mà nàng còn lung tung, ra thể thống gì cả. Có biết Thái hậu triệu kiến là vinh dự đến thế nào hay mà nàng ta mãi vẫn chưa thấy. Để ngài chờ lâu đến thế, đứa con dâu chưa vào cửa mà chút lễ tiết đó cũng biết. buồn thay cho Định Vương.”
      “Huệ Tử công công, để ngài chờ lâu.”
      Tiểu Huệ Tử vừa xong thấy bóng dáng nữ nhân yểu điệu bước vào sảnh đường. Giữa trời tuyết rơi lất phất, thân ảnh hồng y nổi lên bần bật, chẳng khác gì bông hoa đào xinh đẹp giữa mùa đông. Mái tóc nàng chỉ ngắn đến vai, khuôn mặt thanh tú mềm mại tràn ngập ý cười khiến khung cảnh bớt vài phần ảm đạm.
      Tiểu Huệ Tử chưa từng gặp qua Hồ Thủy Linh, lại nghe mấy tin đồn bát nháo trong kinh thành nên lúc này gặp được nàng khuôn mặt có chút ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh, liền nghênh mặt, dùng nửa con mắt nhìn nàng, nhanh chậm .
      “Hồ tiểu thư, Thái hậu chờ lâu, mau lên đường thôi.”
      “Được, mời công công.”
      Phương Tĩnh Cung phủ màu tuyết trắng xóa, dưới sắc trời u ám mùa đông càng thêm ảm đạm lặng lẽ. Hồ Thủy Linh theo Tiểu Huệ Tử vào, trong lòng có chút căng thẳng hồi hộp khó . Dù sao cũng là mẹ của phu quân tương lai, dĩ nhiên nàng phải cảm thấy như thế, nhưng phần nhiều là vì muốn tận mắt xem người mẹ thân sinh lại đối xử tàn nhẫn với con mình đến thế cuối cùng là người như thế nào.
      Triệu Thái hậu ngồi cao, thân y phục màu vàng thêu hình chim phụng tinh xảo, châu sa gắn tay áo cùng vạt áo lấp lánh càng tôn lên cao quý cùng quyền uy. Hồ Thủy Linh cùng hai nha hoàn vẻ yểu điệu vào, nhu thuận cúi người hành lễ.
      “Hồ Thủy Linh ra mắt Thái hậu.”
      điện cao, Triệu Thái hậu liếc mắt nhìn xuống, Tiểu Huệ Tử thầm gì đó vào tai nàng, hàng chân mày lá liễu hơi nhíu lại, sắc giận. Nàng im lặng hồi lâu, cũng có ý cho Hồ Thủy Linh đứng dậy, phẩy phẩy tay bảo Tiểu Huệ Tử lui ra.
      “Ngẩng đầu lên.”
      thanh lạnh lẽo cao ngạo vang vang trong điện, Hồ Thủy Linh chậm rãi ngước lên, đôi mắt long lanh sáng nhìn vị Thái hậu cao cao tại thượng cao. Khuôn mặt nàng được bảo dưỡng cẩn thận nên bề ngoài chỉ như nữ nhân vừa 30 tuổi, da trắng mịn căng bóng, môi đỏ hồng, mắt hạnh trắng đen phân minh, vẻ mặt băng sơn lại có lực quyến rũ kỳ lạ, quả hổ là đệ nhất mỹ nhân của Lạc Thiên quốc ngày trước.
      Triệu Thái hậu cũng cùng lúc đánh giá nàng. Nhờ Tiểu Huệ Tử, nàng nghe đủ thứ tin bát nháo đồn đại về nữ nhân này, đến khi gặp mặt thấy quả nhiên tin đồn thể tin tưởng được. Nữ tử này tuy khuynh quốc khuynh thành nhưng vẻ đẹp khả ái, đáng , đôi mắt linh động tinh nghịch cùng tự tin, thân hồng y đơn giản nhưng cử chỉ, phong thái lại cho người khác cảm giác như tiểu tinh linh của hoa đào. tóm lại câu chính là nếu nữ nhân này phải sắp trở thành thê tử của Phụng Phi Vũ, chắc chắn bà rất thích mà giữ lại bên mình.
      “Hồ tiểu thư, nghe bảo ngươi chữa khỏi độc cho Vũ Nhi của ta, ta thực cảm kích. Ban ngồi.”
      29.2
      “Ta muốn chuyện riêng cùng Hồ tiểu thư, tất cả ra ngoài.”
      Triệu Thái hậu chờ cho cung nữ mang điểm tâm cùng trà dọn lên mới chậm rãi ra lệnh. Y Y cùng Y Yên đưa mắt nhìn nhau, chần chừ chưa muốn ra ngoài thấy chủ tử ra hiệu. Hai nàng liền thi lễ rồi bước ra, trong lòng chợt dâng lên cảm giác bất an khôn xiết.
      Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai người, khuôn mặt được bảo dưỡng cẩn thận càng thêm phần băng lãnh khó dò, giọng cũng lãnh đạm hơn rất nhiều lần.
      “Hồ tiểu thư, hôn này, ta tán thành.”
      Hồ Thủy Linh mặt biến sắc, cúi đầu nhìn chén trà nóng ấm trong tay, chờ đợi. Triệu Thái hậu thấy nữ nhân kia vẫn vẻ bình tĩnh tiếp.
      “Nhưng hoàng thượng tứ hôn thể thu hồi. Ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận. Ta tìm tiểu thư gia đình danh giá cho Vũ Nhi, ta muốn ngươi tuyên bố từ bỏ vị trí chính phi, nhường cho nàng ấy, với thân phận của ngươi, ta nghĩ chỉ làm thị thiếp cũng rất vinh hạnh rồi.”
      Hồ Thủy Linh ngẩng đầu nhìn vị Thái hậu cao, vẻ mặt vẫn mảnh yên tĩnh như , vì những lời kia mà xúc động, cười khẩy cái đầy mỉa mai.
      “Thái hậu, chuyện đó phiền ngài với Vũ . Chỉ cần đồng ý, ta sẵn sàng nhường lại vị trí đó cho nàng kia.”
      “Ta biết ngươi trả lời như thế. Được, ngươi rượu mời uống lại uống rượu phạt, vậy đừng trách ta vô tình.”
      Bà ta vừa dứt lời, luồng gió lạnh từ cửa sổ chợt thốc vào, nam nhân cao lớn có khuôn mặt đầy sẹo rất dữ dằn sừng sững đứng cạnh Hồ Thủy Linh, đại đao trong tay lóe sáng những tia sắc lạnh. Nàng dù biết trước vẫn vờ giật mình cái, vẻ mặt hoảng sợ hoang mang như .
      “Thái hậu, ngài định làm gì ta?”
      “Chỉ là tìm người thay thế ngươi thôi.”
      Bà ta phẩy tay cái, từ sau bình phong, nữ tử yểu điệu bước ra, khăn lụa mỏng che ngang mặt, nàng bước đến trước mặt Hồ Thủy Linh, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng chậm rãi bỏ khăn che mặt xuống. Khuôn mặt kia giống nàng như đúc, nhưng vì đôi mắt hiểm mà trong hung ác đáng sợ. Ả cười mỉa mai, giọng cũng giống nàng đến 8,9 phần.
      “Hồ tiểu thư, vị trí của ngươi từ hôm nay do ta đảm trách.”
      “Ngươi… ngươi nghĩ ngươi có khuôn mặt giống ta, Vũ tin sao?”
      “Chuyện này Hồ tiểu thư cần lo lắng, ta cho người theo dõi ngươi suốt 2 tháng qua, chất nữ của ta phải khổ sở chịu đựng đau đớn mấy tháng qua để có khuôn mặt giống ngươi, lại còn học cả cách ăn , đứng của ngươi, ta cũng ngu ngốc để nàng cứ thế đối mặt với Vũ Nhi.”
      Triệu Thái hậu cười đến mị, nhìn thấy Hồ Thủy Linh bị dọa đến ngơ ngẩn mà càng thêm khoái trá.
      “Chất… chất nữ. Triệu Lệ Chi.”
      “Đúng, là ta.” Giọng của Triệu Lệ Chi vang lên, nàng ta xoay xoay thân hình giống Hồ Thủy Linh như , đắc thắng muôn phần. “Bắt ta chịu nhục nhã như thế, ngươi nghĩ ngươi được yên thân sao? Vị trí kia vốn là của ta, nay ta lấy lại cũng là lẽ hiển nhiên. Ngươi cứ yên tâm, ta thương Vương gia nhiều, bù lại những gì ta làm với trước kia.”
      “Triệu Lệ Chi, con đàn bà rắn rết ngu xuẩn. Ta nguyền rủa ngươi chết yên thân, ngươi nghĩ ngươi có thể sống an ổn dưới thân phận của ta, ta nguyền rủa ngươi, con đàn bà ti tiện, vô liêm sỉ, tiện nhân…”
      Hồ Thủy Linh giận dữ trừng mắt, quản nam nhân cầm đao khí thế bức người đứng cạnh, chỉ thẳng mặt Triệu Lệ Chi, chửi ầm ĩ cả lên, thực chất trong lòng cười đến nghiêng ngả, màn kịch vẫn còn ở phía trước. Ánh mắt dữ dội của nàng khiến Triệu Lệ Chi bị dọa đến giật mình, ả lùi lại bước về phía Triệu Thái hậu như tìm nơi che chở.
      Nam nhân hung tợn vung đao lên, chuôi đao vào gáy Hồ Thủy Linh khiến nàng té ngã xuống đất ngất xỉu. Triệu Thái hậu phẩy tay bảo lui ra, để Triệu Lệ Chi đổi áo với nàng rồi mới gọi vào mang nàng , bà ta có chút chán ghét liếc mắt nhìn về Triệu Lệ Chi chỉ mới có chút chuyện bị dọa đến run lẩy bẩy, đúng là thứ vô dụng của nhà họ Triệu. Nhưng dù sao bà ta cũng là lợi dụng nàng, ánh mắt liền quay về vẻ ôn nhu.
      “Lệ Chi, từ bây giờ ngươi sống với thân phận là Hồ Thủy Linh, làm gì cũng phải cẩn thận chút, Phi Vũ phải người dễ tin đâu. Chỉ cần ngươi sơ sót chút, là họa sát thân. Những gì ta dặn ngươi, ngươi nhớ kỹ chưa?”
      “Lệ Chi nhớ, Thái hậu xin cứ yên tâm.”
      --------------------------------------
      Hồ Thủy Linh cứ nằm im lặng trong buồng giam mờ ảo, hai mắt nhắm chặt, dưới chân lũ chuột vẫn ngừng chạy qua lại. Bất giác, nàng mở miệng khẽ.
      đến, sao còn chưa ra?”
      tiếng cười ranh mãnh vang lên giữa gian yên tĩnh. Từ trong bóng tối, Nhạc Vô Thường chậm rãi bước ra, toàn thân dưới màu đen, lưng mang theo cái bọc lớn, theo sau là nữ nhân cũng mặc hắc y, tiếng cười là từ nàng mà ra.
      “Tỷ tỷ, tỉnh?”
      Hồ Thủy Linh chậm rãi ngồi dậy, nhìn cái bọc lớn sau lưng Nhạc Vô Thường.
      “Hải Nguyệt, ngươi tới làm gì?”
      Hải Nguyệt với khuôn mặt dịch dung khác của mình lách vào buồng giam ngay khi Nhạc Vô Thường vừa mở cửa, xua xua đám chuột dạn người rồi vui vẻ ngồi xuống lớp rơm khô cùng Hồ Thủy Linh, lắc lắc đầu tinh quái.
      “Ta tham quan chút. ngờ nha, bên dưới Phương Tĩnh Cung lại là cái buồng giam này. Cái cổng vào chỗ này, hồi xưa ta vẫn thường lén trốn ra chơi, bị mẫu hậu bắt gặp liền đánh cho trận thừa sống thiếu chết, giờ ta hiểu lý do.”
      Hồ Thủy Linh nhìn Hải Nguyệt nhắc lại chuyện xưa mà như kể chuyện người khác, lòng có chút đau xót nhớ đến ngày bé cả Phụng Phi Vũ cùng Hải Nguyệt đều có được thương của mẫu thân. Hải Nguyệt dường như cũng hiểu nàng nghĩ gì, vội cười cười xua tay.
      “Chuyện ngày xưa vô tình nhớ lại thôi. cần đau lòng a~”
      Nhạc Vô Thường vác cái bọc lớn vào, quăng bịch phát xuống đất, bên trong có tiếng rên khe khẽ truyền ra.
      “Nhạc quân sư, nữ nhân kia sao rồi?”
      “Môn chủ, nàng ta tỉnh lại, nhưng làm ra vẻ nhớ gì cả. Vương Gia rất đau lòng, ngài vừa tâu lên hoàng thượng cho dời ngày thành hôn lại, bảo chừng nào vị hôn thê của mình nhớ lại mới tiến hành. Hoàng thượng cũng chuẩn tấu.”
      “Vậy sao?” Hồ Thủy Linh hơi nhíu mày suy nghĩ. “ ngờ chàng lại làm như thế, kế hoạch của chúng ta đành thay đổi chút vậy. Tạm thời cần dùng đến thứ kia, ta ở lại đây thời gian.”
      “Môn chủ, vì sao?”
      “Ngươi thấy sao, “chờ đến khi nàng ta nhớ lại”, làm sao nàng ta nhớ lại được, dĩ nhiên phải đến đây hỏi ta rồi. Ta cũng nên phụ lòng người khác, khổ sở biến đổi khuôn mặt chịu “xấu” chút cho giống ta, lại còn kéo dài xương để cao bằng ta, dù sao cũng nên cho nàng ta vui vẻ đôi chút mới được.”
      “Nữ nhân rắn rết đó, nếu phải tỷ tỷ giữ lại mạng của ả, ta ra tay giết từ lâu rồi.”
      Hải Nguyệt tức giận lên tiếng, nhớ lại hai tháng trước Triệu Lệ Chi đến tìm nàng nhờ biến đổi khuôn mặt thành giống với Hồ Thủy Linh. Hải Nguyệt khi hành tẩu giang hồ luôn dịch dung rất nhiều khuôn mặt nên rất ít người biết được khuôn mặt của nàng. Chính vì lẽ đó, khi Triệu Lệ Chi đến nhờ, nàng vô cùng ngạc nhiên, xét thấy phía sau chắc chắn có điều khuất tất, liền lén đến báo cho Hồ Thủy Linh. ngờ Hồ Thủy Linh chỉ cười lạnh tiếng, ra lệnh cho nàng cứ việc tiến hành. Sau khi Triệu Lệ Chi biến đổi thành giống với Hồ Thủy Linh hoàn toàn, ả ta những trả tiền mà còn cho người giết Hải Nguyệt nhằm diệt khẩu. Cũng may mọi chuyện Hồ Thủy Linh đều dự liệu trước nên Nhạc Vô Thường dùng cái xác giả thay thế. Hải Nguyệt thần y cũng vì thế mà mất tích hơn tuần nay.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :