Vương Gia, Hãy Để Ta Bảo Vệ Ngươi - Crazyhuyen

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 30 - Giải cứu
      30.1
      Triệu Lệ Chi giả bản thân bị đầu độc mất trí nhớ, những tưởng thân cận được với Phụng Phi Vũ, ngờ lại bận rộn công vụ, suốt ngày ở trong cung, vài ngày sau ra ngoài làm nhiệm vụ gì đó. trước khi còn cho công bố khắp nơi bệnh tình vị hôn thê của mình, bất cứ ai chữa được bệnh cho nàng đều được trọng thưởng hậu hĩnh. Chỉ mới hai, ba ngày mà số người tự xưng danh y đến Định Vương phủ nhiều đến đếm xuể, Lý tổng quản được phân phó của Phụng Phi Vũ, cứ thấy ai đưa thuốc gì cũng lấy rồi trọng thưởng hậu hĩnh.
      Triệu Lệ Chi ngày ăn ba bữa nhưng uống thuốc đến mấy cử, mở mắt uống thuốc, ngồi cũng uống thuốc mà nhắm mắt cũng phải uống thuốc. Mới ba ngày mà nàng xanh xao tái nhợt, nghe mùi thuốc liền sợ đến mất mật. Chưa kể lúc trước theo dõi Hồ Thủy Linh, biết được nàng thường mặc áo khoác dù trời rất lạnh nên Triệu Lệ Chi cũng thể mặc. Vì thế mà ả đa phần chui rúc trong phòng tránh rét, chỉ họa hoằn lắm mới chạy ra ngoài, sau đó lại ôm mặt xanh mướt rét run mà chạy về. Càng nghĩ lại càng thể hiểu được vì sao nữ nhân kia có thể ăn mặc mỏng manh mà lại bên ngoài như như thế.
      Cuối cùng, chịu đựng nổi, vào ngày Phụng Phi Vũ chuẩn bị ra ngoài, nàng liền đến gặp , mắt hoen lệ nóng, năn nỉ.
      “Vũ, ta uống nhiều loại thuốc như vậy, sợ là trí nhớ chưa lấy lại được mất mạng. Chàng cứ để từ từ, ta nhớ lại mà, ta sợ uống thuốc lắm rồi.”
      Phụng Phi Vũ nhìn nàng qua mặt nạ bạc, ánh mắt ý cười nhàn nhạt, âu yếm vuốt khuôn mặt tái xanh vì lạnh của ả.
      “Linh Nhi, được, ta cho người kiểm tra thuốc cẩn thận, làm sao mà khiến nàng mất mạng được. Nàng phải chăm chỉ uống thuốc, khi ta về nàng nhất định phải nhớ lại để chúng ta còn thành hôn nữa. Ngoan.”
      Triệu Lệ Chi ngẩn ngơ đứng nhìn Phụng Phi Vũ cưỡi ngựa mất, nghĩ nghĩ giây lát rồi quyết định tiến cung gặp Triệu Thái hậu. Sau màn khóc lóc kể lể, cuối cùng Triệu Thái hậu cũng quyết định cùng Triệu Lệ Chi gặp Hồ Thủy Linh. Trong buồng giam tranh tối tranh sáng, Hồ Thủy Linh bị trói vào cột từ trước, đầu gục xuống bên, người là bộ váy áo bằng vải thô cũ kỹ, mấy ngày chưa thay nên bắt đầu có mùi hôi khó chịu. Triệu Lệ Chi cùng Triệu Thái hậu ngồi xuống hai chiếc ghê để sẵn, mặt mày nhăn nhó vì dơ bẩn cùng mùi nấm mốc tràn ngập khắp nơi. Triệu Thái hậu chán ghét lấy khăn bịt mũi, ra lệnh cho gã thuộc hạ của mình.
      “Đại Toàn, dội nước cho ả tỉnh.”
      gàu nước lạnh ngay lập tức dội vào, Hồ Thủy Linh hơi giật mình, mơ hồ ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt hoang man lo sợ nhìn hai nữ nhân đắc chí ngồi cách đó xa.
      “Hồ Thủy Linh, những chuyện giữa ngươi và Phi Vũ, mau mau kể hết ra cho bổn cung, bổn cung tha cho ngươi mạng.”
      Triệu Thái hậu lãnh đạm lên tiếng. Hồ Thủy Linh lắc đầu, run rẩy .
      , ta bao giờ làm thế. Chết cũng .”
      “Hừ, tiện nhân ngu ngốc. Đánh cho ta.”
      Tên Đại Toàn đứng sẵn, vừa nghe lệnh ngọn roi trong tay vung lên, quật túi bụi lên lưng nàng. Buồng giam vốn yên tĩnh giờ đây vang vang tiếng la hét, rên rỉ vì đau của nàng. Lớp vải sau lưng vì bị đánh mà rách tươm, lộ ra mảng lưng chằng chịt vết roi, máu chảy thấm ướt cả vạt váy bên dưới.
      Triệu Thái hậu cùng Triệu Lệ Chi tra tấn, đánh đập nàng đến mấy lượt, ngất liền bị dội nước cho tỉnh nhưng chẳng khai thác được gì ngoài mấy câu chửi mắng mà chỉ cần nghe bao nhiêu lửa giận trong người lại càng sôi sục. Mất cả ngày trời vẫn chẳng được gì, cuối cùng Triệu Thái hậu cùng Triệu Lệ Chi tức giận rời , cũng quên nhìn thân hình bị đánh đến mê man bất tỉnh bị quăng vào xó kia, vứt lại câu.
      “Đại Toàn, mai lại tiếp tục, cho đến khi ả chịu phun ra mới thôi.”
      Buồng giam thoáng chốc lại chìm vào yên tĩnh. Ngọn đèn bão leo loét lay lắt phản chiếu lên khuôn mặt có chút mệt mỏi vì mất nhiều máu của Hồ Thủy Linh. Chưa đầy khắc, Nhạc Vô Thường cùng Hải Nguyệt xuất . Hải Nguyệt thấy thảm trạng của Hồ Thủy Linh vừa hận vừa xót, tay bôi thuốc cũng vì chút giận mà mạnh tay.
      “Tỷ tỷ à, tuy cảm giác của ngươi kém nhưng mà mất máu cũng chết đó. Tội tình gì mà để các ả hành hạ mình như thế.”
      “Ta tuy cảm giác kém nhưng cũng biết ngươi mạnh tay đấy, Hải Nguyệt.”
      Hồ Thủy Linh nằm úp sấp giường rơm, hai mắt nhắm chặt hơi xao động, dù cơn đau chỉ hơi nhoi nhói nhưng quả thực cũng vô cùng khó chịu. Cũng may ngày xưa nàng từng quen bị tra tấn rồi, có khi còn kinh khủng hơn thế này, chỉ là lúc đó có cảm giác gì hết nên vượt qua cũng dễ dàng hơn lúc này.
      Nhạc Vô Thường đứng quay lưng canh trước buồng giam chợt hô lên khe khẽ.
      “Hải Nguyệt, mau , có người đến.”
      Lời vừa dứt từ xa vang lên tiếng bước chân khe khẽ bước xuống bậc thang. Hải Nguyệt nhanh như chớp chạy ra, Nhạc Vô Thường liền ôm lấy nàng, biến mất vào bóng tối.
      Hồ Thủy Linh vẫn nằm dài giường rơm, cơ thể có chút mệt mỏi nên cũng lười mở mắt xem ai đến. Dù sao kẻ đến địa phương này cũng chẳng phải người tốt. Tiếng bước chân rất khẽ, ràng người đến là cao thủ, chắc chắn phải là gã Đại Toàn thô tục kia. Hồ Thủy Linh có chút ngạc nhiên, hơi hé mắt ra nhìn. Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn bão, bóng dáng cao lớn mặc trường bào gấm đen dần ra ràng. Hồ Thủy Linh trong cơn mơ hồ cũng bị người đó dọa cho tỉnh hẳn.

      30.2
      “Linh Nhi.”
      Phụng Phi Vũ khe khẽ gọi, lòng đau như cắt nhìn thân hình quen thuộc nằm úp sấp lớp rơm bẩn. phóng nhanh đến, phá khóa cửa buồng giam rồi chạy đến bên nàng. Hồ Thủy Linh ngạc nhiên nhìn , lắp bắp .
      “Chàng… làm sao chàng biết mà đến đây được?”
      “Linh Nhi, ta làm sao lại biết được. Dù có giống nàng như đúc người đó mãi mãi phải làm nàng.”
      vừa vừa đỡ nàng ngồi dậy. Hải Nguyệt bôi thuốc thay đồ cho nàng nên thấy mấy vết thương lưng nàng, cứ thế ôm chặt nàng vào lòng, đầu vùi vào hõm vai nàng ngửi mùi thơm quen thuộc thoang thoảng người nàng. Hồ Thủy Linh bị động vào vết thương, tuy chỉ hơi nhói nhưng cũng nén nổi tiếng hít lạnh. Phụng Phi Vũ tinh ý liền nhận ra khuôn mặt có chút tái nhợt của nàng, lo lắng buông nàng ra nhìn lượt rồi còn sờ mó khắp nơi.
      “Nàng sao chứ? Có bị chúng hành hạ gì ? Ta xin lỗi, ta đến quá muộn.”
      sao, ta sao. Vũ, ta vui vì chàng đến đây.”
      Nàng vùi đầu vào ngực , lòng thấy bình an cùng hạnh phúc. Phụng Phi Vũ vẫn lo lắng bất an, rờ rẫm hồi, cuối cùng cũng phát lưng áo nàng lấm tấm vết máu, khuôn mặt khẽ biến, chút chần chừ vén áo nàng lên xem xét. Tấm lưng mịn màng giờ chằng chịt vết roi, dù được bôi thuốc nhưng vì bị ôm mà vài nơi lại bắt đầu rỉ máu. Phụng Phi Vũ càng nhìn hỏa khí càng bốc cao, tay xiết chặt thành nắm đấm run lên nhè . Hồ Thủy Linh vội ôm lấy , vỗ vỗ lên lưng trấn an.
      sao, ta sao, chàng biết ta cảm nhận yếu mà, đau chút nào cả.”
      “Ta xin lỗi, nàng vì ta mà chịu quá nhiều ủy khuất.”
      Phụng Phi Vũ cởi áo choàng của xuống, thận trọng bọc người nàng lại rồi cẩn thận ôm nàng vào lòng, định đưa nàng ra bị nàng dùng tay chặn lại.
      “Chàng đưa ta đâu?”
      “Ta đưa nàng rời khỏi đây.”
      “Thái hậu vẫn cho rằng kế hoạch của bà ta trót lọt. Chúng ta cũng nên làm bà buồn lòng.”
      “Nàng muốn ở lại chịu hành hạ của bà ta sao? Ta cho phép.”
      Hồ Thủy Linh cười khẽ tiếng, đưa tay điểm lên môi , rồi xót xa vuốt vuốt mắt .
      “Ta dĩ nhiên phải về cùng chàng. Chàng xem, ta mới biến mất vài ngày mà mắt chàng thâm thành thế này rồi, ta sao có thể ở lại đây. Nhưng ít nhất cũng nên đánh rắn động cỏ. Nhạc quân sư.”
      Từ trong bóng tối, Nhạc Vô Thường rất nhanh liền xuất . Phụng Phi Vũ từ lúc vào phát luồng khí tức rất lẩn khuất đâu đây nhưng xác định được chính xác. Lúc này Nhạc Vô Thường thân, mới thấy nhõm chút, cười khẽ.
      “Nhạc quân sư, ngờ ngươi lại giỏi thân đến thế.”
      “Vương gia quá khen. Chỉ là chút tài mọn.”
      “Nhạc quân sư, dùng cái đó được rồi đấy.”
      Nhạc Vô Thường vừa nghe xong liền quăng cái bọc lớn lúc trước từng vác đến xuống đất. cầm đầu, giũ mạnh cái, bên trong thân hình mềm nhũn liền lăn ra, khuôn mặt, vóc dáng cùng quần áo giống y chang như Hồ Thủy Linh. Phụng Phi Vũ ngạc nhiên nhìn nàng ta, rồi quay sang nhìn Hồ Thủy Linh như muốn hỏi, nàng liền cười cười.
      “Vũ, vị này chính là Phi Tuyết.”
      “Phi Tuyết? Hình như ta có từng nghe qua.” Phụng Phi Vũ mơ hồ .
      “Dĩ nhiên chàng từng nghe qua. Chính là ả tiện nhân do hoàng huynh nhà chàng cử đến, suýt nữa khiến chàng mất mạng đó.”
      “Ra là ả ta. Nhưng vì sao ả lại giống nàng như thế?”
      “Cái này dĩ nhiên là nhờ Hải Nguyệt rồi. Hai tháng trước Triệu Lệ Chi đến tìm nàng nhờ nàng biến ả thành giống ta, ta liền mơ hồ đoán được kế hoạch của bọn chúng nên lệnh cho Hải Nguyệt đem Phi Tuyết biến thành ta, phòng trường hợp cần dùng.”
      “Triệu Lệ Chi, nàng nữ nhân giả là nàng chính là Triệu Lệ Chi.”
      Giọng Phụng Phi Vũ chợt biến lạnh, nghiến răng nhớ đến nữ nhân lòng dạ rắn rết kia. ngờ Triệu Lệ Chi lúc trước mực muốn tránh xa , nay lại muốn dính vào , ả đàn bà vô sỉ.
      “Vũ, chúng ta thôi, nơi này nên ở lâu.”
      Phụng Phi Vũ ừ khẽ tiếng, nhanh chóng ôm lấy nàng rời . Nhạc Vô Thường được lệnh từ trước, dùng roi tạo những vết thương lưng ả Tuyết phi, sau đó dùng chút thủ thuật khiến người khác nghĩ ả cắn lưỡi tự sát nhưng chết, chỉ là Phi Tuyết từ giờ thể mở miệng được nữa.
      ------------------------------------------
      Phụng Phi Vũ đường ôm Hồ Thủy Linh về biệt viện của Vân Thuận Đế ở phía Bắc kinh thành. Sau khi tắm rửa sạch , ăn bữa no nê, nàng thỏa mãn nằm sấp giường, nhắm mắt cảm nhận bàn tay Phụng Phi Vũ cẩn thận bôi thuốc lên vết thương cho nàng.
      “Vũ, làm sao chàng phát phải là ta? Làm sao chàng tìm đến được chỗ ta?”
      Phụng Phi Vũ bôi xong thuốc liền nằm xuống cạnh nàng, vuốt ve khuôn mặt bình yên nằm cạnh mình rồi ôn nhu hôn lên trán nàng.
      “Linh Nhi, người nàng có mùi hương rất lạ mà chỉ mình ta cảm nhận được. Hải Nguyệt cho là do ta trúng Bách Độc nên mới ngửi thấy. Vì vậy khi vừa bước vào Phương Tĩnh Cung, nhìn thấy nữ nhân kia ta liền biết. Nhưng sợ nếu ta phản ứng gây nguy hiểm cho nàng nên mới đem nàng kia về. Nàng ta vờ mất trí nhớ, ta liền tương kế tựu kế để nàng ta phải đến gặp Triệu Thái hậu càng sớm càng tốt. Quần áo của nàng ta đều bị ta bôi loại thuốc, ta cứ thế lần theo liền tìm thấy nàng.”
      Trong lúc thầm thuật lại mọi chuyện, Hồ Thủy Linh ngước mắt lên ngắm nhìn . Nhìn khuôn mặt hơi gầy, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ khiến nàng đau xót trong lòng. Nàng đưa tay vuốt vuốt mắt , giọng xót xa.
      “Sao chàng lại gầy như thế? Ta xin lỗi cho chàng biết về chuyện của Triệu Lệ Chi, ta chỉ định biến mất hai ngày rồi quay về, ngờ ả ta lại diễn trò mất trí, ta liền ở lại cùng diễn với nàng ta đôi chút. Chàng đến ta cũng trở về tìm chàng. Vũ, ta rất nhớ chàng.”
      Nàng vừa vừa hôn lên đôi mắt thâm quầng thiếu ngủ của , sau đó hôn dần xuống rồi dừng lại môi. Chỉ mới cách xa ba, bốn ngày mà cả hai ngỡ là thiên thu. Phụng Phi Vũ thẩn trọng ôm lấy Hồ Thủy Linh, dồn toàn bộ nhớ thương mà cuồng nhiệt đáp trả lại nụ hôn say đắm của nàng, môi lưỡi day dưa, triền miên quấn quýt. Lửa nóng cũng vì thế là lan tỏa, tuy nhiên Phụng Phi Vũ vẫn còn chút lý trí, nhớ ra thương thế của nàng liền hơi đẩy nàng ra, nhàng đặt nàng nằm lại chỗ cũ.
      “Linh Nhi, nghỉ ngơi , nàng còn bị thương.”
      Hồ Thủy Linh cười khẽ tiếng, dụi đầu vào ngực , hạnh phúc nhắm mắt. Từ đỉnh đầu nàng truyền xuống thanh có chút phụng phịu làm nũng.
      “Linh Nhi, có nàng ta ngủ được, ta thực nhớ nàng.”
      Hồ Thủy Linh đáp, chỉ ôm xiết lấy , hai thân thể dán chặt vào nhau cứ thế ngủ giấc yên bình.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 31 - Vân Đế lại vờn “chuột”
      31.1
      Sáng sớm hôm sau, Triệu Lệ Chi lại viện cớ vào cung diện kiến Triệu Thái hậu, lòng thầm hy vọng hôm nay moi được thêm chút tin tức. Nhưng nàng chưa bước chân vào Phương Tĩnh Cung liền thất vọng, Tiểu Huệ Tử dường như chờ từ trước, cúi người thi lễ cùng nàng.
      “Hồ tiểu thư, Thái hậu có lệnh hôm nay ngài tiếp khách. Phiền tiểu thư quay về phủ.”
      “Nhưng…”
      Triệu Lệ Chi đứng trong tuyết, bộ đồ mỏng manh chống nổi cơn lạnh, run lên cầm cập, định gì đó thấy Tiểu Huệ Tử đến dúi mẩu giấy vào tay nàng. Nàng hơi ngạc nhiên nhưng cũng rất nhanh hiểu chuyện, vội cảm tạ rồi nhanh chóng ngồi lại lên kiệu. Nàng ta vừa lên liền ôm chầm lấy lò sưởi cầm tay, cả thân thể run lên đến lợi hại, trong lòng thầm nguyền rủa ả Hồ Thủy Linh kia vì sao có thể chịu đựng được trời lạnh đến thế này. Nàng chờ cho cơ thể ấm áp lại đôi chút mới lập cập mở mảnh giấy ra xem.
      “Hoàng thượng đến thăm, tiện gặp mặt. Tiện nhân kia vừa cắn lưỡi tự sát, hôn mê bất tỉnh. Khi cần liên lạc sau.”
      Triệu Lệ Chi đọc xong, sắc mắt liền xanh tái, nghĩ đến cảnh ả kia tự sát chết, nàng coi như “lấy lại được ký ức”, hôn lễ lại càng xa vời vợi. Nàng càng nghĩ lại càng căm tức, mảnh giấy bị vò nát trong tay lúc nào hay, ánh mắt lóe lên những tia giận dữ khiến khuôn mặt xinh đẹp có chút biến dạng. Kiệu lắc lư chợt dừng lại, Triệu Lệ Chi sẵn cơn giận, gắt lên.
      “Chuyện gì?”
      Lũ phu kiệu đáp trả, quỳ phục nền tuyết lạnh, run rẩy hô.
      “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
      Triệu Lệ Chi vừa nghe, mặt càng thêm phần tái nhợt, vội vội vàng vàng nhấc rèm bước xuống. Nàng cố sửa lại vẻ mặt dữ dằn khó coi của mình, khuynh người thi lễ.
      “Thiếp thân bái kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
      Vân Thuận Đế thân hoàng bào rực rỡ, bên ngoài khoác áo choàng bằng lông hồ ly, uy nghiêm đứng giữa trời tuyết, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu nhìn nữ nhân thi lễ trước mặt. cũng chẳng buồn cho nàng đứng dậy, thú vị quan sát người giống Hồ Thủy Linh như đúc kia, bề ngoài quả giống y như đúc nhưng thần thái đúng là hề giống. Hồ Thủy Linh trước mặt hoàng thượng là chưa từng biết sợ là gì, còn vô cùng hứng thú trêu đùa khiến kẻ vạn người sợ như thấy vui vẻ vô cùng. Giờ đây, nhìn dáng vẻ hèn mọn kia, lòng liền dâng lên nỗi chán ghét.
      Triệu Lệ Chi gồng mình đứng giữa trời tuyết lạnh giá, mãi vẫn chưa thấy hoàng thượng cho bình thân có chút sốt ruột, vội gọi .
      “Hoàng thượng.”
      Vân Thuận Đế nghe tiếng “Hoàng thượng” yểu điệu kia toàn thân nổi da gà, nếu phải giả ngu có lẽ cho ả chưởng chết ngay tại chỗ rồi.
      “Bình thân.”
      Triệu Lệ Chi thở phào nhõm, chậm rãi đứng thẳng dậy, trước uy thế bừng bừng của Vân Thuận Đế, nàng cũng dám nhìn thẳng, ánh mắt chiếu xuống dưới nhìn đôi hài ngập trong tuyết, thầm thương cho đôi chân rét run của mình.
      Vân Thuận Đế lơ đãng nhìn những bông tuyết rơi lơ lửng giữa trung, lãnh đạm hỏi.
      “Ta nghe hoàng đệ ngươi bị mất trí nhớ, cho rất nhiều lang y đến chữa trị, biết tình hình có tiến triển gì chưa?”
      “Tạ hoàng thượng quan tâm, thiếp thân vẫn chưa nhớ được gì cả.”
      “Vậy sao? Mà ngươi đâu đây? Chẳng phải đây là đường Phương Tĩnh Cung sao?”
      Triệu Lệ Chi run run đứng trong tuyết, hai tay xiết chặt lấy vạt áo, đôi đồng tử đảo qua lại tìm cách giải thích cho hợp tình hợp lý.
      “Hoàng thượng, thiếp thân… thiếp thân đến thỉnh an Thái hậu.”
      “Vậy sao? Xem ra ngươi mất trí có vẻ hiếu thuận hơn đấy. Ta nghe hôm qua ngươi cũng vào cung thỉnh an Thái hậu. Có được đứa con dâu như ngươi, Thái hậu thực có phúc a~”
      “Hoàng thượng, thỉnh an Thái hậu là việc thiếp thân phải làm. Hoàng thượng, trời càng lúc càng lạnh, thiếp thân cản đường hoàng thượng.”
      Triệu Lệ Chi nghiêng người, đứng sang bên ra vẻ nhường đường. Nhưng Vân Thuận Đế cả sáng nay chỉ chờ mỗi con mồi này đưa chân vào rọ, đâu dễ để nàng bỏ , tựa tiếu phi tiếu . (Cat: Vân Thuận ca quá gian xảo, quá “vô sỉ”, là hồ ly thành tinh chăng? Nhưng mà ta thích ^_^)
      “Hồ Thủy Linh, lát nữa Vũ Nhi cũng đến Phương Tĩnh Cung thỉnh an, hay là ngươi cùng trẫm , nếu thấy người ở Phương Tĩnh Cung chắc chắn vui vẻ lắm đấy.”
      Triệu Lệ Chi còn chần chừ chưa biết từ chối thế nào Vân Thuận Đế đến bên cạnh, ra vẻ chờ đợi. Nàng cắn cắn môi, bất đắc dĩ cất bước cùng. Hoàng thượng còn bộ, ai có đủ gan leo lên kiệu mà ngồi cơ chứ.
      Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, Triệu Lệ Chi lạnh đến môi tím tái, hai tai cũng sắp đóng băng, thân hình dưới lớp áo mỏng khe khẽ run rẩy, lâu lâu lại hơi liếc mắt về phía Vân Thuận Đế ung dung cạnh có chút oán thán thành lời. Vân Thuận Đế bước vô cùng chậm rãi, Phương Tĩnh Cung cách đó xa mà mất hơn hai khắc mới gần đến nơi, khuôn mặt ưu nhã điểm nụ cười thanh thoát, lâu lâu lại đứng lại, nhìn nhìn ngó ngó, giống như lần đầu nhìn thấy cảnh đẹp, cảm thán, khen ngợi, bàn luận hồi mới chịu tiếp. (Cat: :)))
      Đến khi Triệu Lệ Chi tưởng sắp chống đỡ nổi đoàn người cũng vừa lúc bước vào Phương Tĩnh Cung.

      31.2
      Triệu Lệ Chi bước chân được vào Phương Tĩnh điện mừng suýt khóc, run lẩy bẩy chọn chỗ gần lò sưởi nhất ngồi xuống, đôi tay lạnh cóng lén lén chà xát dưới ống tay áo cũng đóng băng từ lúc nào, bộ dạng vừa thảm hại lại vừa tức cười. Triệu Thái hậu chán ghét liếc mắt nhìn Triệu Lệ Chi, đúng là dù có biến thành giống Hồ Thủy Linh ả ta cũng chẳng có phong thái giống nàng ta được. Trong lòng bà lén thở dài hơi, thầm nghĩ nước cờ này cầm chắc thất bại rồi.
      Vân Thuận Đế đến dùng bữa sáng cùng Thái hậu, hôm nay tâm tình có vẻ vui, đông tây, hươu vượn hồi về Hồ Thủy Linh, vẽ biết bao nhiêu tin tức, giả lẫn lộn. Triệu Thái hậu nghe lúc mơ mơ hồ hồ, lâu lâu phụ họa vài câu lấy lệ. Triệu Lệ Chi dỏng hết cả tai lên nghe, cố nhớ được chừng nào nhớ, bộ dáng có chút ngơ ngẩn ngu ngốc.
      Chuyện trò hồi rôm rả, thái giám chậm rãi bước vào thông báo Định Vương bận việc đột xuất, đến được. Triệu Lệ Chi ngay lập tức xị mặt, từ lúc nàng thế chỗ cho Hồ Thủy Linh, suốt ngày bận công , ở rịt trong cung cũng ra ngoài mấy ngày khiến nàng chẳng có chút cơ hội tìm đề bồi đắp tình cảm. Hôm nay nàng chịu lạnh chịu rét cốt gặp mặt cùng ăn với bữa, cuối cùng lại thành công cốc. Vừa giận lại vừa ủy khuất, quên luôn bản thân là ai, giở ngay bản tính tiểu thư khó chiều, khuôn mặt vẻ bất mãn, hờn dỗi bỏ đũa tay xuống bàn cạch tiếng. Triệu Thái hậu hơi ho nhắc nhở, ả liền vội vàng sửa lại tư thế, cười khẽ chữa ngượng. Vân Thuận Đế vờ nghe thấy, thêm vài câu cũng bãi giá về ngự thư phòng.
      “Thứ ngu ngốc nhà ngươi…”
      Vân Thuận Đế vừa khuất dạng, Triệu Lệ Chi liền ăn ngay cái tát của Triệu Thái hậu, cả khuôn mặt lệch hẳn về bên, ngã sóng xoài nền đá hoa cương lạnh lẽo. Triệu Thái hậu đằng đằng giận dữ, phẩy tay bước về ghế phượng ngồi xuống, nếu phải ả còn giá trị lợi dụng có lẽ bà xuống tay giết chết từ lâu.
      Triệu Lệ Chi chỉ có thể cắn răng quỳ dưới đất, nước mắt lại rơi lã chã, ướt đẫm của ống tay áo. Triệu Thái hậu mệt mỏi day day hai bên thái dương, tự hỏi nữ nhi dòng họ Triệu từ khi nào lại nhiều nước mắt đến như thế,
      “Ngươi về . Tạm thời ả kia được, chờ khi nào ả khỏe chút, ta cho gọi ngươi vào sau.”
      --------------------------------------
      Trong lúc đó, tại ngự thư phòng, Phụng Phi Vũ cùng thiếu niên mặc sam y màu xanh nhạt ngồi chuyện trò cùng Vân Thuận Đế. Vân Thuận Đế nhìn Hồ Thủy Linh lát lại nhớ đến cái người giống nàng y đúc nhưng cử chỉ lại lúng túng, ngu ngốc kia khỏi bật cười thành tiếng.
      “Này, Hồ Thủy Linh, ta ngờ có ngày nhìn được bộ dạng ngu ngốc như thế của ngươi đấy.”
      “Hoàng thượng, ta thường xuyên thấy bộ dạng ấy của ngài, nhất là lúc ở Tùng thành ấy.”
      Vân Thuận Đế bị gợi lại nổi đau, giận mà phát tác được, chỉ biết câm nín trừng mắt với nàng. Phụng Phi Vũ nhìn bộ dáng mắt to trừng mắt kia của hai người, bất giác bật cười, kéo nàng nhe nanh múa vuốt ngồi xuống cạnh , vừa đặt chén trà nóng ấm vào tay nàng, vừa lắc đầu .
      “Hoàng thượng, người cũng còn , sao lại tranh đua với nàng.”
      “Ngươi lo mà quản nữ nhân của ngươi , lần nào gặp ta cũng chọc ngoáy ta hết.”
      “Hoàng thượng, là tại ngài khơi mào…”
      Phụng Phi Vũ nhanh chóng bịt cái miệng nhắn phụng phịu của nàng lại, đầu đau, cái người cao quý kia suốt ngày cãi nhau với Linh Nhi của , nhiễm ít từ ngữ quái lạ từ nàng rồi.
      “Hoàng thượng, chúng ta bàn vào chính thôi.”
      Vân Thuận Đế cuối cùng cũng chịu nghiêm túc lại, vờ phủi phủi lớp bụi vô hình nào đó vạt áo, đạm mạc lên tiếng.
      “Được.”
      “Hoàng thượng, thần đệ kể cho Linh Nhi nghe những gì ngài cùng thần đệ mấy ngày trước.”
      Giọng của Phụng Phi Vũ có chút đanh lại, Hồ Thủy Linh ngồi cạnh khẽ nắm lấy tay như muốn trấn an. Phụng Phi Vũ xoay tay cầm lại tay nàng, hơi liếc mắt cười cùng nàng, sau đó lại tiếp tục.
      “Linh Nhi cũng cho người thu thập tin tức về hai “người kia”. Từ hai mươi năm trước, nam nhân kia hoàn toàn bặt tin giang hồ, phần nhiều tin rằng sau trận quyết chiến năm đó, bỏ mạng dưới vực sâu. Còn về nữ nhân kia…”
      “Để ta.” Hồ Thủy Linh cảm nhận xúc động dâng trào trong lời của Phụng Phi Vũ, nàng xiết tay giúp bình tĩnh lại, rồi quay sang Vân Thuận Đế tiếp tục lời còn dang dở của Phụng Phi Vũ.
      “Nữ nhân kia cách đây 10 năm cũng biến mất vô tung giang hồ. Thực ra tiếng tăm về nàng ta cũng nhiều lắm nên rất ít người để ý. Hoàng thượng, người nghĩ xem, 10 năm trước là lúc nào?”
      “Lúc phụ hoàng quy tiên?”
      Vân Thuận Đế rất nhanh nắm được trọng điểm nhưng vẫn giấu được chút ngạc nhiên trong giọng điệu của mình.
      “Đúng thế, là khi tiên hoàng quy tiên. Hoàng thượng, ta ra điều này có thể phạm tội khi quân, nhưng ta nghĩ người nên xem xét lại thi thể nằm trong hoàng lăng kia. Ta tin tưởng đó phải là người mà chúng ta vẫn luôn nghĩ.”
      Vân Thuận Đế cùng Phụng Phi Vũ nghe nàng xong, sắc mặt liền biến trầm trọng. Vân Thuận Đế khó khăn ra ý của nàng.
      “Ý ngươi là… là Tiên hoàng giả chết? Nhưng làm sao chắc chắn được?”
      “Hoàng thượng, về điểm này, chỉ cần cho ta và Hải Nguyệt nhìn thi thể của tiên hoàng, ta cho người câu trả lời chính xác.”
      “Chuyện này…” Vân Thuận Đế hơi nhíu mày suy nghĩ, quật mồ người khác là chuyện tối kỵ ở Lạc Thiên quốc, huống hồ đây lại là Tiên hoàng, là phụ hoàng của Vân Thuận Đế cùng Phụng Phi Vũ, nếu lỡ như phán đoán sai lầm, cả hai chắc chắn phạm tội đại nghịch bất đạo, sau này xuống cửu tuyền làm sao dám nhìn mặt tổ tiên. Phụng Phi Vũ hiểu nỗi khó xử của Vân Thuận Đế, níu tay Hồ Thủy Linh .
      “Linh Nhi, để ta và hoàng huynh suy nghĩ đôi chút. Chuyện này đơn giản.”
      “Ta biết. Tạm thời chuyện đó gác sang bên, ta còn chuyện khác quan trọng hơn muốn .”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 32 - mưu
      32.1
      “Biên ngoại phía Nam dạo này đột nhiên xuất rất nhiều đạo phỉ tự xưng là tàn quân của Viễn Thiên quốc, muốn giành lại những gì thuộc về Viễn Thiên quốc. Lũ đạo phỉ này bề ngoài tuy thô lỗ, cục mịch nhưng tiến binh lui binh vô cùng trật tự, nắm rất binh pháp khiến quân đội của ta rất vất vả mới cản được chúng, vũ khí của chúng lại hay làm sao, toàn bộ đều có dấu ấn của Ủng Phong. Chưa hết, ta còn nhận được tin chưa đầy tuần nữa, thuyền buôn của Hoàng Hải quốc ở bên kia Đại Sơn Hải cập cảng Nam Sơn thành. Việc buôn thương ở Nam Sơn thành cũng là chuyện bình thường, cái bình thường chính là số lượng thuyền quá nhiều, kích cỡ thuyền cũng to hơn rất nhiều, Hoàng Hải quốc nghèo tài nguyên từ lúc nào lại giàu có đến thế. Đội thương buôn kia cùng với lũ đạo phỉ ràng là có liên quan chặt chẽ.”
      “Có chuyện này sao? Tại sao ta nghe ai báo cáo?”
      Vân Thuận Đế giận dữ đập tay xuống bàn, dùng đầu gối nghĩ cũng biết đằng sau có kẻ giật dây, mà kẻ đó ràng hai huynh đệ đều biết .
      “Hoàng thượng, lũ đạo phỉ tấn công thành từng đợt khiến ai cũng nghĩ chỉ là lũ đạo phỉ bình thường, những trận đầu quân ta dễ dàng đẩy lùi được chúng nên sinh ra tâm lý coi thường, mất cảnh giác. Gần đây chúng mới mở rộng quy mô tấn công, khoa trương thanh thế tự xưng là tàn quân của Viễn Thiên quốc, quân ta vẫn ở thế thượng phong, nhưng Hoàng thượng, người nghĩ xem, nếu các đợt tấn công ngày tăng, đợt sau lại mạnh hơn đợt trước, e rằng Nam Sơn thành chống đỡ nổi, rất nhanh ngài nhận được tin tức từ Nam Sơn châu chuyển đến. Còn đội thuyền buôn kia, giờ vẫn lênh đênh ngoài khơi, là do tin tình báo của Tuyệt Mệnh môn báo về, hàng hóa đa phần là lương thực, vũ khí của Ủng Phong lại tháo ráp được, ta tin chúng giấu trong những bao lương thực kia. Chờ đến khi chúng cập cảng Nam Sơn thành có ngăn chúng lại cũng muộn. Hoàng Hải quốc bốn bề là biển, giỏi nhất là thủy chiến, lần này lại tấn công bất ngờ, đội quân trấn giữ ở Nam Sơn châu e là trở tay kịp.”
      “Hừ, hay cho cái danh tàn quân của Viễn Thiên quốc, dân ở Nam Sơn châu đa phần đều là người của Viễn Thiên quốc, suốt mấy năm qua ta còn chưa thấy có chút biến động, lại có kẻ dám mượn danh nghĩa đó mà làm càn. Triệu tướng quân cũng lắm mưu nhiều mẹo, còn dám thông đồng cùng Hoàng Hải quốc tấn công Lạc Thiên quốc ta.”
      “Hoàng thượng, binh biến ở Nam Sơn châu là điều khó tránh khỏi, e rằng thần đệ phải đến đó phen.”
      Phụng Phi Vũ sau hồi lâu im lặng, chậm rãi đứng lên chắp tay về phía Vân Thuận Đế, đạm mạc . Vân Thuận Đế lắc đầu.
      được. ràng là kế điệu hổ ly sơn. Chỉ cần ngươi rời khỏi đây, chắc chắn lành ít dữ nhiều, sợ chưa đến được Nam Sơn châu bỏ mạng giữa đường.”
      “Hoàng thượng, nếu sớm điều quân, đến khi mất Nam Sơn châu, e rằng hối hận cũng muộn. Triệu tướng quân sẵn sàng bỏ ấn tướng cáo lão hồi hương, ràng nắm chắc trong tay đội quân còn hùng mạnh hơn thế, cuộc chiến lần này khó mà tránh khỏi. Chúng ta nên chần chừ vào lúc này.”
      Phụng Phi Vũ cương quyết , dù biết Nam Sơn châu chính là cái bẫy lớn, chính là tự chui đầu vào rọ, còn chính là tự tay dâng Nam Sơn châu cho Triệu tướng quân cùng Hoàng Hải quốc. Nam Sơn châu đóng vị trí quân vô cùng quan trọng, các nước xung quanh đều nhìn vào nó mà thèm dãi, nếu phải Lạc Thiên quốc mạnh về quân , e rằng mất Nam Sơn châu từ lâu. Vân Thuận Đế đau đầu suy nghĩ, lâu khuôn mặt thư sinh lừa người của mới lên vẻ nghiêm túc như thế.
      Thực ra, với bản chất hiếu chiến của , mới là người hăng hái muốn đem quân đến Nam Sơn châu chém giết lũ phản quốc cùng ngoại bang kia nhất nhưng kinh thành vẫn còn cuộc chiến cần tham gia, thể rời vào lúc quan trọng thế này được. Phụng Phi Vũ chờ mãi cũng sốt ruột, lên tiếng nhắc nhở.
      “Hoàng thượng.”
      được, nơi này thể thiếu ngươi. Để Mạc Kỳ Phong .”
      Vân Thuận Đế chém đinh chặt sắt lên tiếng, Phụng Phi Vũ nhíu mày định cãi lại Hồ Thủy Linh bước đến cạnh , khuynh người .
      “Hoàng thượng, hay là làm theo kế hoạch của ta .”
      “Mau .”
      “Nếu người đủ tin tưởng vào ta, ta thay Vũ dẫn quân đến Nam Sơn thành…”
      được, ta cho phép.”
      Phụng Phi Vũ giãy nãy , quay sang trừng mắt nhìn nàng, thẳng thừng gạt phăng cái kế hoạch còn chưa kịp được phác họa của nàng. Nhưng Vân Thuận Đế dường như có chút thích thú, vội vàng lên tiếng.
      “Hồ Thủy Linh, mau .”
      “Ta cho phép.”
      Phụng Phi Vũ xiết chặt tay nàng hơi kéo lại chút, cũng quản cái vị đứng vạn người kia, lần nữa trực tiếp ngăn cản. Hồ Thủy Linh bình tĩnh dùng tay còn lại đè lại bàn tay run lên trong tay nàng của , nở nụ cười đầy tự tin.
      “Vũ, Nam Sơn châu nằm ngay sát sa mạc Thanh Miêu, ta về đó so ra còn thuận lợi hơn so với chàng. tại bốn bề công kích, kinh thành mới là nơi hiểm yếu nhất, chàng thể vắng mặt được, vở kịch này có người tốn công dựng lên, chúng ta cũng nên phụ lòng người đó.”
      được, tại nàng… mang cốt nhục của ta, thể được.”
      Vân Thuận Đế vừa há miệng định liền bị câu của Phụng Phi Vũ làm câm nín.
      “Hồ Thủy Linh, ngươi …”
      “Hoàng thượng đừng nghe bậy, ta từ khi nào mang cốt nhục của ngươi chứ.”
      Hồ Thủy Linh vừa ngượng vừa cuống, mặt đen nửa liếc Phụng Phi Vũ muốn đứt cả cổ. Nàng chính là khổ chủ còn chưa biết chuyện, biết cái gì. Phụng Phi Vũ vẫn vô cùng nghiêm túc đứng giữa ngự thư phòng, chém đinh chặt sắt .
      hôm nay có.” (Cat: àh, àh :)))
      Vân Thuận Đế vốn luôn nghĩ bản thân vô sỉ có thừa, ngờ hoàng đệ lúc nào cũng lạnh lùng nghiêm túc của mình cũng thua kém. Nếu phải tình hình vô cùng căng thẳng, vỗ tay mấy cái mà khen hay rồi. Hồ Thủy Linh cũng lần đầu tiên thọ giáo bản lĩnh này của , khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng, ngắc ngứ thành tiếng. Vân Thuận Đế đảo mắt nhìn hồi, cuối cùng đập bàn .
      “Được, Hồ Thủy Linh, ngươi vẫn là ở nhà lo khai chi tán diệp cho hoàng đệ quý của ta. Định Vương, tiếp chỉ. Trẫm lệnh cho ngươi dẫn hai mươi ngàn ngự lâm quân đến Nam Sơn thành trấn áp đạo phỉ, ngay trong đêm.”
      “Thần lĩnh chỉ. Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

      32.2
      Nửa đêm, Phương Tĩnh Cung yên tĩnh chợt xuất bóng đen. Bóng đen ấy rất nhàng tránh né cung nữ thái giám ngủ gật gà bên ngoài, nhanh chóng bước vào tẩm cung của Triệu Thái hậu, bộ dáng tự nhiên như quen thuộc nơi này từ rất lâu. Triệu Thái hậu nằm ngủ giường, nghe tiếng bước chân khe khẽ liền bật người dậy, thanh mềm mại như nước.
      “Chàng đến?”
      “Phải, Tĩnh Nhi.”
      Triệu thái hậu vén sa trướng bằng lụa mỏng thượng phẩm, người khoác bộ váy áo mỏng manh xinh đẹp vô cùng quyến rũ, yểu điệu bước xuống giường, sà vào lòng nam nhân vừa xuất , giọng nũng nịu.
      “Chàng lâu. Tĩnh Nhi nhớ chàng.”
      Nam nhân mặc hắc y bộ dáng thấp đậm nhưng tay chân lại vô cùng rắn chắc, dáng vẻ lại nhàng như gió cuốn mây bay, ràng là cao thủ võ lâm. vươn tay ôm lấy Triệu Thái hậu, chậm rãi bế bổng nàng lên ôm về phía giường. Ánh nến mờ ảo trong tẩm cung soi được khuôn mặt của , nhưng những đường nét thấp thoáng cho thấy khuôn mặt rất tuấn mỹ, mắt hoa đào đa tình, mày rậm, mũi cao, bạc môi mỏng khẽ nhếch tại thành vòng cung hoàn mỹ.
      Tẩm cung yên tĩnh chợt vang lên tiếng sột soạt rất khẽ của quần áo, tiếng rên rỉ của nam nữ giao hoan lúc lúc nhưng bên ngoài vẫn chút nghe thấy, lũ cung nữ thái giám dường như bị chuốc thuốc mê, cứ thế say sưa trong giấc mộng. lát sau, tiếng rên rỉ cũng dừng lại, nam nhân nằm phủ phục người Triệu Thái hậu, dưới ánh nến, những giọt mồ hôi đọng làn da trắng nõn căng bóng của Triệu Thái hậu càng thêm nổi bật tạo thành nét quyến rũ đến kỳ lạ.
      Đôi tay mảnh mai của Triệu Thái hậu ôm choàng lấy nam nhân kia, nũng nịu thầm .
      “Phu quân, chàng lần nay lâu.”
      “Tĩnh Nhi, đại hội võ lâm sắp đến, ta phải lo rất nhiều việc, chỉ cần chuyện lần này xong xuôi, chúng ta mãi mãi được bên nhau. Chúng ta cố gắng suốt hai mươi mấy năm qua, nàng ráng chịu đựng thêm tháng nữa, chúng ta bao giờ xa cách nhau nữa.”
      “Được, phu quân, thiếp tin chàng.”
      Triệu Thái hậu thỏa mãn gục đầu vào ngực nam nhân, bộ dạng hạnh phúc rạng ngời chẳng khác gì tiểu thiếu nữ lần đầu được . Nam nhân kia vuốt ve mái tóc dài mượt mà của nàng chán tay, thầm chuyện trò.
      “Tĩnh Nhi, tối nay Định Vương nhận chỉ lên đường Nam Sơn châu.”
      Nam Sơn châu rồi sao?”
      “Phải, ta chính mắt nhìn thấy rời thành, còn mang theo cả chất nữ của nàng.”
      “Hừ, cuối cùng vẫn là hùng vẫn thoát khỏi ải mỹ nhân.”
      “Ta e mang theo nàng là có mục đích. Nàng quên thân phận của nữ nhân kia là gì rồi sao, chính là cháu của tộc trưởng tộc Thanh Miêu, lần này mang quân tiếp viện chắc chắn dựa vào nữ nhân này để nhờ đến trợ giúp của tộc Thanh Miêu. Điều đó hoàn toàn bất lợi cho Triệu tướng quân.”
      “Tộc Thanh Miêu lợi hại đến thế sao?” Triệu Thái hậu dù sao cũng là phận nữ nhi, mấy chuyện này bà ta cũng nắm lắm, trong cơn buồn ngủ mơ hồ, thầm hỏi lấy lệ.
      “Nàng đừng nghĩ tộc Thanh Miêu ít người mà coi thường. Xét về độ thiện chiến, quân Thanh Miêu còn hơn cả Lạc Thiên quốc. Cho nên, lần này e rằng phải ủy khuất cho chất nữ của nàng rồi.”
      “Ý chàng là…” Triệu thái hậu hơi hé mắt hỏi. Nam nhân cười khẽ tiếng, lạnh nhạt .
      “Giết chết cả người lẫn người giả. Tộc Thanh Miêu cho rằng Lạc Thiên quốc hại chết cháu của mình, lúc đó chắc chắn tộc trưởng Thanh Miêu dẫn quân đến đòi nợ, hai mũi cùng công kích, để xem Định Vương xử lý thế nào.”
      “Được, ta tùy chàng định đoạt, dù sao chuyện của Triệu gia từ lâu khiến ta bận tâm nữa rồi.”
      Triệu Thái hậu cười khẩy tiếng, ậm ừ đáp như thể đó là chuyện của ai đó xa lạ phải chuyện của nàng, ngáp cái đầy mệt mỏi, dụi đầu vào ngực nam nhân tìm chỗ dựa thoải mái rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ. Ánh nến lay lắt trong tẩm cung của Triệu thái hậu, nam nhân vẫn chưa ngủ, đôi mắt đầy tâm nhìn mông lung lên trần nhà lợp bằng ngói lưu ly, biết nghĩ đến cảnh gì mà miệng khẽ nhếch lên đầy đắc ý, chỉ hận thể cười lên lớn cho thỏa. Cứ thế, đôi gian phu dâm phụ ôm nhau ngủ đến khi trời sáng, kinh thành vẫn sôi động, náo nhiệt trong yên bình, ai biết phong ba bão táp cũng dần nổi bên trong những bức tường chắc chắn của tử cấm thành.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 33 - Đại hội võ lâm
      33.1
      Đại hội võ lâm năm năm diễn ra lần vô cùng náo nhiệt ở Thủy Viên trấn. Hơn tháng trước khi đại hội diễn ra số lượng nhân sĩ võ lâm đăng ký tham gia nhiều đến kể xiết, các môn phái cả chính lẫn tà đều đến góp vui, khí phút chốc nóng hừng hực. Lượng người đổ về xem đông còn hơn cả lễ hội hoa đăng thường niên ở Tùng Thành, các phòng trọ, tửu lâu, ngay cả các phòng của thanh lâu cũng được mang ra trưng dụng thành phòng khách mà vẫn thiếu phòng rất trầm trọng.
      Ngày đầu tiên của đại hội võ lâm, nhân sĩ võ lâm cùng dân chúng đứng đông nghẹt ở bốn phía của võ đài. Minh chủ võ lâm đương nhiệm Trác Bất Tuyệt đỉnh đạc bước lên võ đài, chấp tay hướng bốn phía thi lễ, tuyên bố khai mạc đại hội võ lâm. Bốn phía lên vang lên tiếng hò hét vang dội, khí càng thêm khẩn trương náo nhiệt.
      Ứng viên cho vị trí võ lâm minh chủ được dân chúng bàn tán xôn xao từ trước. Ngoài minh chủ đương nhiệm Trác Bất Tuyệt còn có những người nổi danh giang hồ lâu nay như đệ nhất kiếm Nguyễn Thanh Phong, môn chủ Độc Môn Vạn Đại, trưởng môn Thanh Long Phương Hữu Trác, trưởng môn Mỵ Thế Tuyệt Trần, đại sát thủ Danh Chính… tất cả những cao thủ võ lâm thượng thừa đều được đặc cách vào vòng cuối, những vòng đấu đầu chỉ danh cho những kẻ vô danh hoặc mới nổi giang hồ.
      Hai ngày đấu loại, khí đại hội chẳng khác gì cái lẩu tả pín lú, lúc cười ồ lên bởi những gã vô danh tiểu tốt tự cho mình giỏi hơn thiên hạ lên võ đài diễn hề, lúc lại trầm trồ thán phúc trước những cao thủ võ lâm hãy còn trẻ tuổi mà trình độ như cao thủ. Khắp các tửu lâu, trà quán, mọi người bàn tán xôn xao về những ửng cử viên vừa xuất cho cái ghế minh chủ.
      Mấy sòng bạc cũng tát nước theo mưa, mở những sòng cá độ, cả ngày đỏ đèn vô cùng náo nhiệt. Cứ qua ngày, vài cái tên mới nổi lại được thêm vào, dân tình cũng cứ thế hết đặt bên này lại đặt bên kia. Qua ba ngày đấu loại, tổng kết có bốn gương mặt mới nổi bật nhất: Vô Danh công tử luôn đeo mặt nạ bạc che kín mặt; Lão Bất Tử tuổi trung niên mà tóc bạc trắng, người này cũng đeo mặt nạ hình bướm che mặt; Tiểu Tinh Linh dùng ngân tiên làm vũ khí, chiêu thức xuất quỷ nhập thần lại vô cùng đẹp mắt; Nhạc Vô Thường chiêu thức quỷ mị khó đoán.
      Trong bốn người hết 2 người đeo mặt nạ che mặt, sòng bạc lại thừa cơ mở sòng cá cược, đoán xem đằng sau mặt nạ kia là vị nhân sĩ võ lâm nào hoặc thuộc môn phái nào. Thủy Viên trấn giữa mùa đông ảm đảm mà lúc nào cũng ồn ào, người ngựa lại quản ngày đêm, khí náo nhiệt vô cùng tận.
      Trái ngược với Thủy Viên trấn, Nam Sơn thành lại tràn ngập căng thẳng cùng lo âu. Đội ngự lâm quân thiện chiến do Định Vương thống lĩnh đường đến biên ngoại phía Nam bị tập kích. Trận tập kích diễn ra chớp nhoáng, sức tân công như nước cuốn nhưng thiệt hại rất , binh lính nào bị thương nhưng vị hôn thê của Định Vương nghe vì đỡ đao cho ngài mà bỏ mạng. Định Vương dù đau lòng vẫn đặt quốc gia lên hàng đầu, ngay lập tức bưng bít tin tức tiếp tục hành quân đến Nam Sơn thành. Chỉ ngờ trong quân có kẻ phản bội, đem tin tức truyền ra ngoài, rất nhanh tộc Thanh Miêu ở nơi tận cùng của sa mạc Thanh Miêu biết được tin. Lần đầu tiên trong hơn mấy trăm năm sống mình nơi hoang mạc, tộc trưởng tộc Thanh Miêu ngay lập tức dấy binh về Nam Sơn thành hỏi tội Định Vương.
      Lại đến đại hội võ lâm. Mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ, những kẻ yếu rất nhanh đều bị loại, trưởng môn Mỵ Thế Tuyệt Trần đến phút cuối lại bỏ cuộc lý do, cuối cùng vòng chung kết chỉ còn lại 9 người, cũng chính là 9 người nằm trong bảng cá cược của Tùng thành. Hình thức giao đấu dựa vào việc bốc thăm bắt cặp, người thắng ở mỗi cặp tiếp tục bốc thăm tìm người giao đấu, người nào bốc được thăm đỏ được tính là thắng cần đấu do số lượng bị lẻ người. Cứ thế cho đến khi chỉ còn hai người cuối cùng.
      Vòng bán kết quả thực khiến người người mở mắt, các cao thủ giở hết mọi tuyệt học cả đời mà đấu nhau, cả quảng trường rộng lớn vang lên tiếng kim khí chạm vào nhau, tiếng hò reo thán phục cùng tiếng loạt xoạt mạnh mẽ của quần áo mỗi khi các cao thủ khinh công qua lại đấu nhau từ võ đài lên đến trung. Kết quả, những người thắng vòng bán kết gồm đương kim minh chủ võ lâm Trác Bất Tuyệt, đại sát thủ Danh Chính, Nhạc Vô Thường, Lão Bất Tử và Vô Danh công tử.
      Các trận đấu kết thúc, Trác Bất Tuyệt liền bước ra giữa võ đài, hai tay giơ cao ổn định lại trật tự, vừa mở miệng định tuyên bố tiến hành bốc thăm cho trận đấu ngày mai giữa trung chợt xuất màn mưa hoa đào đỏ rực. Giữa mùa đông ảm đạm, từng cánh hoa đào xinh đẹp nổi bật, nhàng xoay xoay rồi đáp xuống lớp tuyết mỏng bên dưới. Trác Bất Tuyệt nhìn màn mưa hoa đào quen thuộc kia, ký ức về hai mươi mấy năm trước chợt lên ràng trong đầu, thoáng chốc vẻ mặt liền đại biến. run rẩy xiết chặt tay, nhìn khắp lượt rồi đanh giọng lớn.
      “Hoa Đào công tử?”
      gian tĩnh lặng tiếng động chợt truyền đến tiếng cười trầm thấp có phần cao ngạo.
      “Trác Bất Tuyệt, mấy mươi năm qua, ngờ ngươi vẫn nhớ đến ta.”
      Lời vừa dứt, thân ảnh màu tím nhạt xuất ngay võ đài, những bậc cao niên trong giới võ lâm nhân sĩ vừa nhìn thấy khuôn mặt kia liền nhanh như chớp đứng bật dậy, vũ khí xuất ra chĩa về phía đầy đề phòng. Ngạo nghễ đứng võ đài là nam nhân có thân hình hơi thấp, vóc dáng vạm vỡ rắn chắc, đôi mắt hoa đào quyến rũ đảo vòng nhìn khắp bốn phía, khuôn mặt tuấn mỹ cuốn hút cho thấy chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi, nhưng những ai từng gặp qua đều biết phải là thế.
      Hoa Đào công tử ba mươi mấy năm trước làm mưa làm gió giang hồ, võ công cái thế bất phàm, là kẻ vô cùng cuồng ngạo và tham vọng. Đối với , giết người là nghệ thuật hoàn mỹ, bất cứ ai chết dưới tay đều có bộ dạng nhắm mắt thanh thản, miệng vẫn còn điểm nụ cười mãn nguyện dù thân thể tan nát chỉ còn trơ lại mỗi cái đầu của nạn nhân. Ba mươi năm trước, minh chủ tân nhiệm của võ lâm vừa đảm nhiệm chức vụ được năm chết dưới tay . Cả năm cao thủ đứng đầu trong võ lâm đại hội trước đó cũng cùng chung số phận.
      33.2
      Võ lâm thiếu minh chủ như rắn mất đầu, mọi vô cùng rối loạn. Đại hội võ lâm được tổ chức gấp gáp để tìm minh chủ kế nhiệm, nhưng đằng sau có kẻ phá đám khiến đại hội liên tục gặp cố đẩy hai phe chính tà vào thế đối đầu gay gắt, thương vong vô số. Kẻ đầu sỏ là Hoa Đào công tử chỉ lạnh lùng đứng ngoài xem kịch vui vì chẳng ai bắt được .
      Mãi cho đến ngày nọ, người tự xưng là Vô Minh xuất , người này dùng lý lẽ hợp tình hợp lý phân tích mọi , cuối cùng chỉ thủ phạm phía sau chính là gã Hoa Đào công tử kia. Các nhân vật quan trọng của cả hai phe chính tà đều bị Hoa Đào công tử sát hại, trong đêm liền quyết định liên thủ, truy cùng giết tận. ngờ Hoa Đào công tử đơn thân độc mã, đằng sau đội quân vô cùng đông đúc, hai bên giao đấu mấy ngày mấy đêm bất phân thắng bại. Cuối cùng phe võ lâm oanh liệt chiến thắng nhưng thương vong sao kể xiết.
      Hoa Đào công tử bị dồn vào đường cùng, vẫn mực ung dung tự tại, xem cái chết tựa lông hồng, Vô Minh đuổi theo đến tận núi Vu Sơn, đường hoàng đòi đấu cùng . Trận giao đấu kéo dài hơn ngày. Đêm hôm đó, trăng sáng vằng vặc, soi hai thân ảnh đánh nhau ngơi nghỉ đỉnh Vu Sơn. Trác Bất Tuyệt lúc đó mới 18 tuổi, nằm trong những người truy đuổi Hoa Đào công tử, tận mắt chứng kiến trận đấu mất còn lại vô cùng đẹp mắt đó. Cuối cùng Vô Minh bằng chiêu kỳ lạ đánh trúng tử huyệt của Hoa Đào công tử. hộc ra ngụm máu đen, nhìn máu mình nhuộm nền đất gập gềnh, cười quỷ dị tiếng rồi tung mình xuống vực tự sát.
      Sau đó võ lâm đồng đạo xuống núi tìm suốt mấy tháng vẫn thấy xác, mấy năm sau thấy xuất , ai cũng nghĩ chết mất xác hoặc bị thương nặng nên mai danh tích. Vị Vô Minh kia ngay sau trận đó cũng biến mất vô tăm tích. ngờ Hoa Đào công tử lại xuất giữa đại hội võ lâm của 30 năm sau.
      Hoa Đào công tử vẫn dáng vẻ như xưa, xem ai ra gì, đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhìn khắp nơi như mình tìm nạn nhân đầu tiên của mình. Cao thủ võ lâm liếc mắt cái, tiếng liền rút vũ khí ra nhất tế hướng về phía , sát khí tràn ngập khắp nơi. Hoa Đào công tử cười to tràng dài, phẩy tay cái, luồng chưởng khí ngay lập tức xuất ra, đánh nát góc võ đài, ngạo mạn .
      “Mối thù ba mươi năm trước, hôm nay nợ máu phải trả bằng máu.”
      Lời vừa dứt, bên dưới khán đài vang lên hàng loạt tiếng sột soạt của quần áo, đám khán giả đứng đông đen bên dưới bề ngoài có vẻ hiền lành vô hại, ngờ đa phần lại là tay chân của Hoa Đào công tử trà trộn vào, quần áo tuyền màu đen, đao kiếm trong tay sáng loáng, đồng loạt vào thế thủ. Cùng lúc từ các lầu các quanh võ đài, hàng trăm cung thủ mặc hắc y nhất tề xuất , đằng đằng sát khí chĩa thẳng tên vào đám người bên dưới.
      Trác Bất Tuyệt nhớ lại màn mưa máu ngày trước, tay cầm kiếm khe khẽ run lên nhưng giọng điệu vẫn vô cùng cứng cỏi.
      “Hoa Đào, đừng tưởng ngươi diệt hết chúng ta liền leo lên được chức võ lâm minh chủ. Võ lâm đồng đạo vẫn nhớ mối thù giết người diệt môn của ngươi mấy mươi năm trước, chúng ta dù thịt nát xương tan cũng quyết kéo ngươi xuống mồ…”
      Trác Bất Tuyệt chợt khựng lại, hai mắt trợn to đầy đau đớn, tay ôm ngực hộc lên tiếng, phun ra ngụm máu đen ngòm, cùng lúc những nhân sĩ võ lâm khác cũng có phản ứng tương tự. Trác Bất Tuyệt cảm nhận từng cơn đau dâng lên cuồn cuộn trong ngực, nghiến răng căm hận.
      “Ngươi… … làm gì?”
      “Làm gì? Chút Thi Độc thôi mà. Ha ha ha…”
      Hoa Đào công tử sảng khoái ngửa cổ cười to, nhìn lượt những kẻ đau đớn giãy giụa đất, ánh mắt lóe lên những tia thâm độc khó dò.
      “Đồ đệ, làm giỏi lắm.”
      Hoa Đào công tử quay lưng, cất tiếng khen ngợi ai đó. Vô Danh công tử nãy giờ vẫn im lặng giấu mình vừa nghe sư phụ gọi liền nhanh chóng bật dậy, vuốt vuốt ống tay dính tuyết, đến trước mặt Hoa Đào quỳ xuống hành lễ.
      “Tạ sư phụ khen ngợi, là bổn phận đệ tử phải làm.”
      “Tất cả nghe đây, Thi Độc nội trong vòng ngày uống thuốc giải, cơ thể từ từ rữa nát mà chết, ai muốn sống quy thuận ta, ta cho các ngươi thuốc giải độc. Các ngươi chỉ có canh giờ suy nghĩ, sau canh giờ, sống hay chết, phải chuyện của ta.”
      Hoa Đào xong đỉnh đạc ngồi xuống chiếc ghế minh chủ võ lâm để sẵn, bộ dáng cao ngạo của kẻ chiến thắng, nhìn đám người nằm la liệt tuyết bằng nửa con mắt, lòng căm hận suốt bao năm qua rửa được ít, quá mãn nguyện mà há miệng cười to, tiếng cười vang dội khắp Thủy Viên trấn, nghe vô cùng đáng sợ.
      canh giờ trôi qua, những kẻ đầu hàng xin về dưới trướng Hoa Đào công tử ngoài những kẻ thuộc tà môn còn có ít những tên tự xưng danh môn chính phái lại ham sống sợ chết, hèn hạ cúi mình cầu xin ân huệ của Hoa Đào. Trác Bất Tuyệt nhìn thấy cảnh nhục nhã đó, lòng đau như cắt, ngẫm lại cảnh oai hùng oanh oanh liệt liệt ngày xưa chỉ biết phẫn hận kêu lên.
      “Trời có mắt! Trời có mắt mà!”

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34 - Chiến
      34.1
      Lại quay về với Nam Sơn thành, cùng lúc với Tộc Thanh Miêu tiến quân hỏi tội đạo phỉ cũng bất ngờ tăng thêm số lần tấn công, lúc này chúng xưng đạo phỉ mà chính thức nhận là quân nước của Thiên Viễn, đường hoàng tấn công Nam Sơn thành cùng các trấn lân cận, chưa đầy ngày đánh cho quân trấn ải của Lạc Thiên quốc mẻ đầu sứt trán, đội quân thiện chiến cuối cùng đành thất thủ chạy về Nam Sơn thành trấn giữ.
      Lúc Định Vương đến nơi, tình thế căng như dây đàn, dưới tường thành quân Thanh Miêu đứng bao vây chặt chẽ, ngay cả con chuột cũng khó lọt, suốt ngày đòi Định Vương xuất để hỏi tội. Quân trấn ải bị thua chạy về Nam Sơn vào được thành đành đóng quân bên ngoài, thấy Định Vương đến mừng rỡ vô cùng.
      Định Vương đường xa vất vả, vừa đến nơi ngay lập tức điều phó tướng cùng vài tâm phúc ổn định lại đám quân trấn ải, riêng bản thân chỉ dắt theo hai thuộc hạ là Song Hổ cùng cỗ xe ngựa, chậm rãi tiến về phía đội quân hừng hực đòi mạng đổi mạng của Thanh Miêu.
      Tộc trưởng Thanh Miêu nhận tin cháu sắp xuất giá, còn chưa kịp vui mừng liền hay tin nàng bỏ mạng. Dù chỉ là đứa cháu mới gặp lần nhưng lại là người do con lão dùng cả tính mạng đánh đổi, lại giống con lão như đúc, nên bao nhiêu tình thương lão đều dồn cho Hồ Thủy Linh. Người Thanh Miêu hiếu chiến nhưng có nợ phải đòi, lần này nếu giao Định Vương ra chịu tội, tộc Thanh Miêu cũng sẵn sàng dùng máu thanh tẩy Lạc Thiên quốc.
      Phụng Phi Vũ đường hoàng ngồi lưng ngựa, Song Hổ sau giơ cao hai lá cờ màu trắng. Tộc trưởng Thanh Miêu nhận được tin từ trước, cưỡi ngựa ra đứng ở đầu quân, sắc mặt vừa giận dữ vừa tràn ngập thất vọng. Phụng Phi Vũ xuống ngay kia còn cách đại quân Thanh Miêu khoàng vài mét. giao nhuyễn kiếm cho thuộc hạ, bước đến trước ngựa của tộc trưởng Thanh Miêu, bình tĩnh chắp tay hành lễ.
      “Tộc trưởng Thanh Miêu, lâu gặp.”
      “Ngươi là đến đây nộp mạng hay sao?” Tộc trưởng Thanh Miêu lãnh đạm lên tiếng, giọng vì xúc động mà run run. Mặt nạ vàng thường dùng khi xuất quân của Phụng Phi Vũ càng thêm nổi bật giữa trời tuyết, nụ cười lên ở nửa mặt che đậy.
      “Tộc trưởng, ngài nghe kẻ khác tung tin đồn bậy vội tin tưởng, làm thế vừa mất hòa khí giữa Lạc Thiên quốc cùng tộc Thanh Miêu, lại còn ảnh hưởng đến Linh Nhi.”
      “Ý ngươi là Linh Nhi sao cả? Đừng có dối trá, kẻ đưa tin mang đến cho ta chiếc sừng của sâu chúa mà ta tự tay trao cho nó, nếu phải nó chết làm sao có kẻ dám lấy được thứ mang người nó.”
      “Tộc trưởng, đường đến đây, ta đúng là bị tập kích, nhưng ta cam đoan với ngài là Linh Nhi vẫn bình an vô , tin ngài có thể vào trong xe ngựa kia, nàng ở trong đó chờ ngài.”
      “Định Vương, ngươi là tính lấy cái mạng già này của ta?”
      “Tộc trưởng, ta với ngài giao tình tệ, từ khi nào ngài lại tin tưởng ta đến thế.”
      Phụng Phi Vũ hơi nhíu mày, nhưng thanh vẫn mực nhu hòa chút gì là giận dữ. Tộc trưởng Thanh Miêu đáp chỉ hừ tiếng. Chợt từ trong xe ngựa, giọng nữ nhân nghịch ngợm vang lên.
      “Gia gia, con xa người lâu, người nỡ nào chịu nhìn mặt con sao?”
      Tộc trưởng Thanh Miêu vừa nghe giọng quen thuộc kia vẻ mặt ngay lập tức hòa hoãn, vẻ hoang mang bối rối cùng dần . Từ xe ngựa, rèm xe được bàn tay trắng mềm mại nhấc lên, Hồ Thủy Linh ngồi bên trong nhìn ra, hai mắt tràn ngập ý cười nhìn về phía gia gia của nàng. Tộc trưởng Thanh Miêu vẫn ngày đêm nhớ thương Hồ Thủy Linh, vừa thấy nàng tâm liền buông lỏng, khuôn mặt già nua cũng hiền hòa nở nụ cười.
      “Linh Nhi của gia gia.”
      “Tộc trưởng Thanh Miêu, nơi này dễ bị công kích của kẻ khác, chúng ta vào trong trại chuyện tiếp .” Phụng Phi Vũ nhàng lên tiếng.
      “Được, mau vào.”
      ---------------------------------
      Định Vương sau khi đàm phán xong xuôi với quân Thanh Miêu liền đem hai vạn đại quân tiến vào Nam Sơn thành. Quân Thanh Miêu chỉ trong đêm liền lui binh về lại sa mạc Thanh Miêu, mối nguy được hóa giải trong phút chốc, lòng quân càng thêm vững vàng, tiếng hò reo tung hô Định Vương vang vọng khắp nơi. Phụng Phi Vũ đem quân dàn xếp ổn thỏa, còn chưa kịp vòng xem xét tình hình các trấn xung quanh Thái tử của Viễn Thiên quốc, nay đảm nhận chức Tri châu ở Nam Sơn châu đến diện kiến.
      Thái tử Bách Nhật Hoa là người duy nhất còn sót lại trong hoàng tộc Viễn Thiên, khác với phụ hoàng cùng các huynh đệ cùng huyết thống suốt ngày chỉ ham mê tửu sắc, Bách Nhật Hoa tư tưởng phóng khoáng, nhìn thấy nguy cơ sụp đổ trước mắt của Viễn Thiên quốc nên rất nhiều lần tìm cách khuyên giải phụ hoàng. Chỉ tiếc binh đến như nước, phụ hoàng của tỉnh mộng quá muộn. Cuối cùng Hoàng đế Viễn Thiên quốc đời đắm chìm tửu sắc cũng biết nghĩ cho con dân, dâng chiếu xin hàng, nguyện đem Viễn Thiên quốc thành châu của Lạc Thiên quốc.
      Các hoàng tử, công chúa khác phần vì sợ hãi phần vì nhục nhã tự sát chết ngay khi Hoàng đế Viễn Thiên quốc xin hàng. Bách Nhật Hoa được Vân Thuận Đế cho làm chức quan ở Nam Sơn châu, cả đời chịu giám sát, được bước chân khỏi Nam Sơn thành bước.
      Bách Nhật Hoa vừa thấy Phụng Phi Vũ bước vào sảnh đường liền quỳ phục xuống, vội vàng lên tiếng.
      “Vương gia, lũ người tự xưng là quân của Thiên Viễn quốc kia là giả. Vương Gia minh, xin hãy cẩn thận soi xét. Thần xin lấy mạng của mình ra đảm bảo.”
      Phụng Phi Vũ mấy lần gặp qua Bách Nhật Hoa, dù là Thái tử mất nước nhưng chính phóng khoáng cùng bản tính lạc quan của khiến Phụng Phi Vũ vô cùng có cảm tình. Phụng Phi Vũ nâng đứng dậy, lãnh đạm nhìn qua mặt nạ vàng. Bách Nhật Hoa cây ngay sợ chết đứng, cương trực đứng giữa sảnh đường, chờ đợi phán quyết của Định Vương. Chỉ thấy gương mặt lạnh như băng của hơi nhếch lên thành nụ cười hài lòng.
      “Bách Nhật Hoa, bổn vương tự biết mọi chuyện, ngươi cần quá lo lắng.”
      “Tạ Vương Gia tin tưởng.”
      “Dân chúng ở Nam Sơn châu này nhờ ngươi trấn an giùm ta.”
      “Xin Vương gia yên tâm, Nhật Hoa nguyện dốc hết sức.”
      “Tốt.”
      Phụng Phi Vũ vỗ vỗ lên vai Bách Nhật Hoa, tiếng nào phóng người lên ngựa mất. Bách Nhật Hoa đứng lại trong sảnh đường, vẻ mặt có chút ngơ ngác. Lúc đến đây nghĩ đến kết quả xấu nhất, mọi việc hậu trước khi cũng dặn dò kỹ lưỡng, nay cái mạng nhặt được về khỏi như trút được gánh nặng, vui quá hóa ngớ ngẩn, lát sau mới thở phào cái, vội vội vàng vàng về nhà báo tin vui.

      34.2
      Sau khi nắm tình hình, Phụng Phi Vũ điều hai ngàn quân bảo vệ chặt chẽ khu vực cảng biển Đại Sơn Hải, có bất cứ tàu thuyền nào được phép ra vào, trái lệnh giết tha. Doanh trại đóng tại biên ngoại vừa bị tấn công ngay lập tức được bổ sung thêm hai ngàn đại quân cùng lương thực. Hai trấn bị đạo phỉ đánh chiếm cũng rất nhanh được Phụng Phi Vũ thu hồi về tay chỉ trong vòng 2 ngày ngắn ngủi.
      Lũ đạo phỉ bị đánh tan tác, đội ngũ rối loạn, rút vội về rừng lẫn trốn. Phụng Phi Vũ liền lập vành đai quanh bìa rừng, lập chúng hoàn toàn trong rừng, con kiến cũng lọt nổi, bất cứ cánh chim nào vượt quá phạm vi rừng đều thoát khỏi tay . những thế, lúc vừa đến, bí mật lệnh cho toàn bộ Nam Sơn châu trữ nước sạch đủ dùng trong tháng, sau khi lũ đạo phỉ rút vào rừng liền ngay lập tức lệnh cho Song Hổ lên đầu nguồn con sông duy nhất chảy qua khu rừng đổ thuốc xổ vào nước. Những tên liều mạng mở đường máu đều chém chết tha. Chưa đến ngày, bìa rừng liền xuất cánh quân giơ cờ trắng đầu hàng đầu tiên.
      Mặt gã nào gã nấy đều xanh mét như tàu lá chuối, thiếu nước trầm trọng, da dẻ bủm beo trông vô cùng thảm hại. Ngày tiếp theo lại xuất cánh quân khác, qua đến ngày thứ ba, Phụng Phi Vũ dẫn quân vào rừng, bắt sống toàn bộ lũ đạo phỉ còn lại. Nơi lũ đạo phỉ đóng quân nằm ở nơi ẩm thấp, bệnh càng dễ lây lan, lúc Phụng Phi Vũ đến nơi, phần chết từ trước vì mất nước nghiêm trọng, phần chết do đao kiếm, phần bị bắt sống. Tổng cộng số lượng gần mười ngàn tên, toàn bộ hóa ra chỉ là đám cướp cạn ô hợp, lũ tử tù trốn trại ở Lạc Thiên quốc cùng đám đào ngũ ở các quốc gia khác vì chút tiền mà chịu làm kẻ đánh thuê.
      Phụng Phi Vũ cho quân kiểm tra gắt gao toàn bộ khu rừng, lật đến từng cọng cỏ suốt hai ngày trời, sau khi đảm bảo còn bất cứ tàn quân nào mới thu quân về lại Nam Sơn thành.
      Lại về đội thương thuyền của Hoàng Hải quốc, vừa vào hải phận của Lạc Thiên quốc liền nhận được tín hiệu cảnh báo của đội quân trấn giữ ở cảng, đội 10 chiếc thuyền cỡ lớn sức chứa gần 200 người đành neo đậu ngoài khơi chờ đợi. Chúng liên tục cử người vào thương thuyết nhưng đều thất bại quay về. Sau ba ngày chờ đợi, đến đêm thứ ba, đội quân dấu mặt của Hoàng Hải quốc quyết định nhân lúc trời tối tấn công bất ngờ khu vực cảng của Nam Sơn thành.
      Hoàng Hải quốc giỏi nhất là thủy chiến, chúng có đội người nhái vô cùng tinh nhuệ có thể lặn sâu dưới lòng biển trong thời gian dài nhờ loại dụng cụ đặc biệt. Đêm hôm ấy, đội người nhái này liền lặng lẽ rời khỏi thuyền, dần dần tiếp cận tường thành cao ngất đóng cửa từ lâu ở cảng Nam Sơn thành. Mọi chuyện tưởng như suôn sẻ, ngờ ngay lúc tên người nhái đầu tiên chạm vào chân tường thành nằm sâu dưới nước, ngay lập tức nhận ra loạt rung động diễn ra dưới làn nước tối đen cũng như bên trong bức tường kiên cố kia. Còn chưa kịp nghĩ ngợi, những mũi giáo sắc nhọn từ sâu bên dưới phóng ra hàng loạt, đám người nhái đầu tiên tiếp cận tường thành ngay lập tức bị xiên chẳng khác nào lũ cá khô, xác nổi lềnh bềnh mặt nước, máu loang thành mảng lớn. Nhóm thứ hai thấy biến liền thận trọng hơn, vài gã cảm tử được cử trước, chúng chạm vào tường hồi lâu, thấy có động liền đưa tay cho lũ còn lại tiến vào.
      Trong bóng tối đen kịt chỉ nghe tiếng sóng đánh ì oạt vào tường thành rong rêu, lũ người nhái thân hắc y lặng lẽ dùng móc câu leo chậm rãi từng bước lên cao. Nào ngờ, leo chưa đến nửa đường lại nghe cạch tiếng rất , cả đám ngay lập tức cảnh giác, toàn bộ giữ nguyên vị trí hồi hộp chờ đợi. Chỉ nghe tiếng rên khe khẽ từ đâu đó vọng lại, gã người nhái thả mình rơi thẳng xuống nước. Người bên cạnh chưa kịp mở miệng báo tình hình nghe loạt tiếng cạch cạch vang lên, giữa những khe đá xếp chồng lên nhau, những thanh kim loại dẹp như kiếm, sắc nhọn vô cùng đâm liên tiếp ra ngoài, lũ người nhái nhanh chóng rơi rụng chẳng khác nào lá vàng trước gió. Đám nhanh chân leo lên tường thành liền được quân trấn cảng của Định Vương tiếp đón cẩn thận. Mặt biển đen ngòm chợt xuất rất nhiều bè , xác của lũ người nhái được thu dọn trong im lặng, chỉ còn những con sóng vỗ vào tường đá lạnh lẽo rêu phong.
      Đoàn thương thuyền giả mạo của Hoàng Hải quốc chờ đến khi mặt trời bắt đầu ló dạng mà thấy tin về, tự biết thất bại, Thái tử Hoàng Hải quốc lần này thân chinh dẫn quân tiếp viện cho Triệu tướng quân sau giây suy nghĩ liền hạ lệnh rút lui.
      Nào ngờ thuyền còn chưa kịp quay đầu thấy đoàn hai mươi mấy chiến thuyền do chính Bách Nhật Hoa dẫn đầu lù lù xuất chặn mất đường lui. Bách Nhật Hoa dù sao cũng là thái tử của Viễn Thiên quốc, thủy chiến vốn hề xa lạ, được lệnh của Định Vương liền dẫn chiến thuyền lặng lẽ tiếp cận trong đêm, chỉ chờ Hoàng Hải quốc rút lui là xuất .
      Đoàn thương thuyền địch lại, đánh qua loa vài cái rồi tìm đường tháo chạy, cuối cùng chạy thoát mà lại cập vào khu rừng khác nằm gần sa mạc Thanh Miêu. Thái tử Hoàng Hải quốc dẫn hai ngàn quân tiếp viện chỉ còn lại chưa đến ngàn chạy thẳng vào trong rừng. Còn chưa kịp định thần gặp truy binh của Định Vương liền quay đầu chạy về sa mạc Thanh Miêu.
      Chân vừa đặt lên lớp cát mịn của sa mạc thấy từ xa nữ tử mặc hồng y, tóc ngắn ngang vai, ngồi vắt vẻo đầu con rắn khổng lồ màu xanh lục chờ sẵn từ lúc nào. Trời mùa đông ở sa mạc Thanh Miêu có tuyết, chỉ có gió lạnh như cắt da cắt thịt cùng bầu trời ảm đạm mây đen. Giữa cảnh ấy, thiếu nữ lên uy vũ như vị chiến thần, tà áo bay phần phật trong gió, khuôn mặt cao ngạo chiếu cái nhìn sắc lạnh vào đám người thái tử Hoàng Hải quốc đứng ngây ngốc biên giới giữa núi Nam Sơn và sa mạc Thanh Miêu, tiến thoái lưỡng nan, cười như có như .
      “Thái tử, chờ ngài lâu.”
      Nàng vừa xong đất dưới chân chợt run lên đến đáng sợ. Những đụm cát vàng nổi lên, nhắm hướng đám tàn quân mà tấn công. Bầy sâu Thanh Miêu bị bỏ đói ngày nên vô cùng hung dữ, nhận được lệnh từ sâu chúa, cũng chẳng quản trời sáng hay tối, nhào lên ăn tươi nuốt sống gần hết lũ tàn quân. Cuối cùng, quân của Định Vương những bắt sống được thái tử Hoàng Hải quốc mà còn lấy được rất nhiều thư từ qua lại giữa Triệu tướng quân cùng Hoàng Hải quốc, chứng cứ bán nước vô cùng ràng. trận tưởng chừng vô cùng khó khăn lại giải quyết trong chưa đầy tuần.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :