Vương Gia, Hãy Để Ta Bảo Vệ Ngươi - Crazyhuyen

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 40 - Mãi mãi về sau
      40.1
      Phụng Phi Vũ đưa tay cầm lấy đôi tay giá lạnh của nàng, dựa đầu vào trán nàng khép mắt suy tư. Hồi lâu im lặng, hít sâu hơi, gật đầu dứt khoác.
      “Được.”
      xong liền đỡ nàng cùng đứng dậy, vừa chăm chú vừa phủi lớp tuyết bám váy áo của nàng vừa nghiến răng lạnh lùng lên tiếng.
      “Ta chấp thuận rồi, còn mau ra.”
      Lúc bình tĩnh lại liền nhận ra bên trong tiểu viện còn có người nữa lặng lẽ núp bên trong, cần nghĩ cũng biết là ai. Tinh Linh Thái hậu thân bạch y đơn giản chậm rãi xuất , đôi mắt đau đáu nhìn về phía , môi run run lúc khép lúc mở nên lời.
      Hồ Thủy Linh ý nhị định lui ra, ngờ Phụng Phi Vũ nắm chặt tay nàng kéo lại.
      “Ở lại cùng ta.” thâm tình rồi quay sang Tinh Linh Thái hậu, vẻ lạnh lùng xa cách. “Mau .”
      “Vũ Nhi, phải ta bỏ con đâu, ta rất đau khổ khi rời xa các con nên được phụ hoàng của con an bài làm nhũ mẫu trong cung Hoàng hậu, ngày đêm lặng lẽ bên cạnh chăm sóc, bảo vệ cho các con. Bài hát ru ấy… con còn nhớ đúng ? Ta hát ru con rất nhiều lần. Con là đứa trẻ đáng nhất trong ba đứa, lúc nào cũng quấn quýt bên ta, con hay khóc nhưng cũng rất kiên cường. Mấy lần bị ả đàn bà kia hành hạ con vẫn mực tin tưởng, thương bà ta. Con có biết tâm ta đau đến thế nào ?”
      Tinh Linh bước đến gần Phụng Phi Vũ, hơi đưa tay định chạm vào lại thấy ánh mắt băng lãnh khó dò của chiếu về phía mình buồn bã rụt tay lại.
      “Vũ Nhi, lần Triệu Thái hậu đến tiểu viện bắt gặp con nghịch đất ? Bà ta đánh con rất đau, ta chạy ra đỡ mấy roi, con nhớ ? Mẫu tử chúng ta đều bị đánh cho xây xước hết cả người nhưng khi bôi thuốc con khóc lấy tiếng. Con xem, tay ta đến giờ vẫn còn vết sẹo ngày đó.”
      Nàng vừa vừa vén tay áo lên, cánh tay trắng nõn mềm mại, vết sẹo dài khoảng gang tay dần lộ ra. Sắc mặt Phụng Phi Vũ khi thấy nhìn vết sẹo ấy đại biến. cũng vội vã vén tay áo lên đưa đến gần tay của nàng, cánh tay cường tráng săn chắc có vết sẹo giống như thế nhưng ngắn hơn. Tinh Linh cảm động nhìn , nghẹn ngào tiếp.
      “Sau đó, phụ hoàng mang con lên Hoằng Sơn bái sư, ta cũng theo lên cùng con. Ta đóng giả làm lão nô ở bên con. Con còn nhớ ?”
      “Bà… là… Minh lão bá?”
      “Phải, phải, là ta. Ta dịch dung làm Minh lão bá ở bên cạnh con mấy năm, cho đến khi phụ hoàng đến đưa tay qua về hoàng cung mới thôi. Vũ Nhi, ta bỏ rơi con, ta bỏ rơi bất cứ ai trong các con. Nếu phải vì phụ hoàng của các con, ta cũng làm những chuyện khiến con đau khổ như thế.”
      Phụng Phi Vũ nhìn nữ nhân đứng trước mặt mình, ký ức về quãng thời gian khổ sở Hoằng Sơn lại về. Sư phụ rèn dạy vô cùng khắc nghiệt, đứa bé mới sáu tuổi ngày ngày dậy từ khi mặt trời còn chưa lên, gánh nước, chẻ củi, lau dọn nhà cửa chẳng khác gì đứa trẻ con nhà nông. Thời gian đó, Minh lão bá hiền từ luôn ở cạnh , động viên khích lệ , lâu lâu lại kể nghe những câu chuyện đầy thú vị về giang hồ nghĩa sĩ. Quãng thời gian ở Hoằng Sơn tuy vất vả nhưng nhờ có Minh lão bá mà rất vui. Đến khi Minh lão bá bất ngờ biến mất, buồn đến tháng, mãi mới vực dậy được tinh thần. ngờ, đó lại chính là mẫu thân của . ra phải đứa trẻ bị vứt bỏ, bị chán ghét. Đúng như Linh Nhi của , là đứa trẻ được thương, sinh ra để được thương.
      Phụng Phi Vũ bất thần quỳ sụp xuống tuyết, cúi đầu hành lễ, thảng thốt hô lên.
      “Mẫu thân, nhi thần bất hiếu.”
      “Vũ Nhi, ngoan, Vũ Nhi của ta.”
      Tinh Linh thái hậu cũng quỳ xuống, xúc động nghẹn ngào ôm lấy Phụng Phi Vũ vào lòng. Cuối cùng sau bao nhiêu năm mong chờ, bà cũng được ôm đứa con bất hạnh của mình, được nghe con gọi tiếng “Mẫu thân”, quả vô cùng thỏa nguyện. Hồ Thủy Linh cũng quỳ xuống hành lễ theo .
      “Mẫu thân, Hồ Thủy Linh xin ra mắt người.”
      Tinh Linh Thái hậu cảm động tay ôm con trai, tay vươn ra cầm lấy tay nàng đầy vẻ biết ơn, nước mắt hạnh phúc chảy dài khuôn mặt diễm lệ.
      “Linh Nhi, cảm ơn con, cảm ơn con luôn ở bên cạnh Vũ Nhi của ta.”
      ---------------------------------------
      Phụng Phi Vũ chịu nhận ra mẫu thân, mọi chuyện đều kết thúc viên mãn. Chỉ có mỗi Lão Bất Tử suốt ngày hậm hực ngồi ăn vạ ở ngự thư phòng đòi thê tử của mình, chỉ tiếc Tinh Linh Thái hậu được ở cạnh các con vui đến quên cả phu quân, Lão Bất Tử chờ đến nổi điên, gào thét xông thẳng vào Viên Linh cung, náo loạn hồi khiến hoàng cung chó bay gà sủa mất cả ngày. Kinh thành lại nháo nhào tin đồn vô cùng… hú hồn, thích khách ngay giữa ban ngày xông vào cung hành thích Hoàng thượng cùng Thái hậu, cuối cùng chết toàn thây trong cung Thái hậu. Về số phận của thích khách đó ai biết, nhưng ai cũng bảo đó là thích khách ngốc nhất thiên hạ, ngay giữa ban ngày ban mặt lại động thủ ầm ĩ như thế, tự sát nghe còn hợp lý hơn. (Cat: Đúng lão ấy chết toàn thây trong cung Thái hậu vì bị Thái hậu “ăn” hay là ngược lại nhỉ! hehe ;)))
      Hôn lễ của Định Vương gia cùng Hồ Thủy Linh cách giao thừa tuần khiến cho khí trong kinh thành càng thêm phần gấp gáp, khẩn trương. Tộc trưởng Thanh Miêu đích thân mang của hồi môn đến kinh thành cùng các cựu cựu của nàng, quang cảnh ngày ấy vô cùng náo nhiệt. Đoàn người đưa của hồi môn kéo dài từ cổng Định Vương phủ đến tận ngoài cổng thành. Giữa màu trắng xóa của tuyết, lớp vải nhiễu đỏ rực phủ của hồi môn của dâu trông càng thêm phần bắt mắt. Dân chúng bỏ cả mấy công việc làm dở, đứng hai bên đường trầm trồ chỉ trỏ. Lâu lâu vài ngọn gió thổi qua khiến lớp vải đỏ hơi bay lên để lộ mấy thứ trân bảo bên dưới liền làm rộ lên tràng thanh cảm thán của hít thở thông.
      Đến Vân Thuận Đế khi nhìn tặng vật của tộc Thanh Miêu cũng cười đến khép nổi miệng. Trong lòng cảm thán thôi, cuộc hôn nhân này đúng là mang lại rất nhiều lợi ích cho Lạc Thiên quốc.
      Tộc Thanh Miêu lâu nay luôn sống khép mình, giờ vì Hồ Thủy Linh mới chịu xuất đầu lộ diện liền khiến người khác được dịp mở mang tầm mắt. Bao quan niệm về tộc Thanh Miêu xấu xí, cao lớn, thô lỗ, nghèo nàn đều bị đánh bật còn chút vết tích. Cứ lấy tộc trưởng Thanh Miêu làm ví dụ mà xem, dù hơn 70 tuổi nhưng dáng người vẫn vô cùng mạnh khỏe, gương mặt cương nghị với những đường nét hài hòa nam tính, ràng là nam nhân tuấn mỹ thời còn trẻ. Chưa kể các cựu cựu của nàng cũng thừa hưởng nét đẹp từ phụ thân, ai ai cũng đều tuấn bất phàm. Dân chúng lại bắt đầu bàn tán xôn xao về tin đồn ngày trước về Hồ Thủy Linh, bàn cá cược nhanh chóng được mở ra, cá xem dâu mới của Định Vương phủ là người có vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy, dịu dàng ôn nhu như nước, hay mềm mại yếu đuối như cành liễu ven hồ. khí càng lúc càng thêm nhộn nhịp, náo động.
      Cuối cùng, hôn lễ cũng đến. Vân Thuận Đế ban cho nàng phủ đệ các Định Vương phủ xa, nàng từ đó xuất giá. Từ sáng sớm, Hồ Thủy Linh thức dậy, Y Y cùng Y Yên hầu hạ nàng tắm rửa, thay quần áo rồi ăn chút điểm tâm. Hải Nguyệt cùng Tinh Linh Thái hậu dịch dung thành hai nha hoàn cùng mấy nữ quan đến thăm nàng trước khi xuất giá. Hải Nguyệt ngắm mỹ nhân xinh đẹp trong bộ giá y đỏ rực thêu hình phượng bằng chỉ vàng, trầm trồ thán phục thôi. Tinh Linh Thái hậu cùng các nữ quan làm lễ chải tóc cho dâu mới, xong xuôi đâu đấy, bà nhanh nhẹn lấy từ ống tay áo ra chiếc hộp ngọc được chạm trổ vô cùng tinh xảo, bên trong là đôi bông tai hình giọt lệ bằng kim cương đỏ vô cùng quý hiếm. Trong lúc nàng còn ngỡ ngàng, Tinh Linh thái hậu chậm rãi đeo lên tai cho nàng.
      “Linh Nhi, những gì con làm cho Vũ Nhi của ta, ta bao giờ quên. Đôi hoa tai này là của mẫu thân của ta truyền lại cho ta, nay ta tặng lại cho con.”
      “Linh Nhi đa tạ Thái hậu.”
      Hồ Thủy Linh hơi cúi người , người là lớp lễ phục nặng nề khiến cử động của nàng có chút khó khăn. Tinh Linh Thái hậu vội đỡ tay nàng nâng lên, lắc lắc đầu ra hiệu cần đa lễ sau đó liền rời .

      40.2
      Hải Nguyệt vẫn còn nán lại vui đùa của nàng chờ đến giờ lành. qua lại, cuối cùng, Hồ Thủy Linh cũng đá đến chuyện “cần phải ”.
      “Hải Nguyệt, nghe Nhạc quân sư gần đây ngươi rất chăm chỉ ở lại Tuyệt Mệnh môn, bước cũng rời khỏi kinh thành, mau , có chuyện gì rồi?” (Cat: có gian tình chứ có gì nữa, ^o^)
      Hải Nguyệt bị tấn công bất ngờ hơi giật mình, nàng quay lưng lại giấu vẻ bối rối của mình, lấp lửng chối.
      “Làm… làm gì có. Chỉ là mùa đông lạnh, tuyết rơi nhiều, lại khó khăn nên muội ở lại thôi mà.”
      “Ồ, ra là lại khó khăn.” Hồ Thủy Linh gật gù ra vẻ hiểu. “Vậy mà ta nghe báo lại Hải Nguyệt thần y mấy ngày trước còn vui vẻ cưỡi ngựa ra ngoài thành chơi cùng thuộc hạ của Định Vương gia…”
      “Làm gì có. Tỷ tỷ, tỷ đừng nghe mấy lời đồn bậy bạ.” Hải Nguyệt liên tục lắc đầu, chối bay chối biến, khuôn mặt lúc xanh lúc đỏ vô cùng mắc cười.
      “Vậy sao? Vậy mà ta mừng thầm. Dù sao Song Hổ cùng Y Y, Y Yên sắp thành hôn rồi, ta cũng muốn nhân cơ hội Vũ tìm thê tử cho Phi Hổ. Dù sao trong Tứ Hổ vẫn là người lớn tuổi nhất mà vẫn chưa có ai cả, haizzz, nếu phải là ngươi, vậy để ta tìm ai đó…”
      “Gì? Ta cho phép.” Hải Nguyệt nghe thế liền hung hăng trừng mắt gạt phăng ý tưởng của Hồ Thủy Linh, bộ dạng chẳng khác nào nữ nhân ghen tuông. “ mà dám có nữ nhân nào, ta… ta… ta thiến…” (Cat: ặc ặc, quá bá đạo rùi >.<)
      Hải Nguyệt kéo dài từ cuối cùng cách hung dữ, giọng nàng lanh lảnh vang lên khắp phòng, vừa lúc Phi Hổ cũng từ đâu xuất trước cửa phòng nãy giờ vẫn rộng mở. Khuôn mặt băng giá ngàn năm có chút bối rối lại hơi hồng hồng, húng hắng ho vài tiếng.
      “Vương phi, Vương Gia cử thuộc hạ đến đưa đồ cho Vương phi.”
      Hồ Thủy Linh nén cười nhận lấy hộp gỗ từ tay Phi Hổ, len lén nhìn Hải Nguyệt xấu hổ đến muốn độn thổ ngắc ngứ lùi ra góc dám nhìn về phía Phi Hổ. Nàng chính là kẻ tùy hứng, Phi Hổ lại khá khuôn phép, từ khi nhận thức nhau, nàng thu liễm bớt, tính bộp chộp cùng hung hăng khi xưa cũng tiết chế ít. Nào ngờ cuối cùng lại bị dính bẫy của Hồ Thủy Linh, nàng ai oán liếc mắt về phía Hồ Thủy Linh thấy nàng ta mặt làm ngơ, nhìn Phi Hổ khôi phục lại vẻ lạnh lùng cố hữu đứng im ở cạnh cửa chờ lệnh, dường như để ý lắm lời của nàng cơn giận liền bốc lên ngùn ngụt. Hải Nguyệt tảng băng ngàn năm chính hiệu cũng vô cùng khổ sở, tâm ý của nàng chẳng hiểu hết, thích gì nàng đều biết, nàng thích gì đều biết, giờ đây nghe nàng hươu vượn cũng chẳng chút phản ứng, Hải Nguyệt giận đến nội thương, được, phát tác xong, cuối cùng dậm chân bỏ chạy. Phi Hổ thấy nàng chạy mất thoáng bối rối, nhưng Vương gia có lệnh thể cãi, đành đứng im nhìn theo bóng nàng. Hồ Thủy Linh hiểu chuyện liền .
      , mau đuổi theo nàng, Hải Nguyệt phải nhờ vào ngươi.”
      “Tạ ơn Vương phi.”
      Hồ Thủy Linh nhìn bóng khuất dần môi khẽ nhếch lên thành nụ cười mãn nguyện. Vừa lúc Y Y mang đến chén súp còn nóng hổi.
      “Môn chủ, ngài dùng ít để lấy sức, hôm nay rất mệt mỏi.”
      --------------------------------------
      Giờ lành đến, Phụng Phi Vũ cũng vừa lúc xuất trước cổng. hành lễ cùng gia gia và các cựu cựu rồi được đưa đến phòng của nàng. Hồ Thủy Linh chờ hồi lâu có chút sốt ruột, vừa thấy bóng hai mắt liền sáng lên, vui vẻ reo to.
      “Vũ.”
      Phụng Phi Vũ thân hỉ phục đỏ rực nhanh chóng bước vào phòng, lại màn nhiêu khê các loại lễ tiết phải làm khi rước dâu trôi qua, cuối cùng cũng bế bổng nàng đôi tay rắn chắc của mình, vững vàng đưa nàng ra khỏi cổng. nhìn khuôn mặt hơi xanh xao của nàng, lo lắng hỏi khẽ.
      “Linh Nhi, sao vậy? Trông nàng có vẻ mệt.”
      “Hứ, cũng tại chàng.” Hồ Thủy Linh nằm gọn trong vòng tay , nhăn mũi hừ cái rồi lại cười vui vẻ. “Tại chàng đến trễ a~, bộ đồ này nặng chết người.”
      Phụng Phi Vũ chiều hôn lên trán an ủi nàng, mặc kệ hàng chục con mắt đổ dồn về phía bọn họ. Tộc Thanh Miêu vốn nặng nề mấy chuyện lễ tiết, nhìn cảnh cháu cùng cháu rể ân ái mặn nồng ai nấy cũng cười đến híp cả mắt, gật gù đầy vẻ hài lòng.
      Phụng Phi Vũ đường ôm nàng ra cổng, cẩn thận đặt nàng ngồi vững vàng lưng ngựa, rồi cũng phóng người lên ngồi sau lưng nàng, hai tay ôm trụ lấy thân hình mảnh khảnh đáng của nàng. Tục rước dâu của Lạc Thiên quốc hơi khác biệt, tân nương cần che mặt hay ngồi kiệu, có thể ngồi ngựa riêng hoặc cưỡi ngựa cùng tân lang về nhà chồng. Nữ tử được ngồi cùng ngựa với tân lang vô cùng hiếm, chỉ có người chồng vô cùng chiều, sủng ái vợ mới ngồi cùng ngựa mà thôi, nó thể ngang hàng ngang bậc giữa hai người. Tân lang cưỡi con ngựa lớn trước dắt theo con ngựa do tân nương cưỡi chính là để nhấn mạnh quyền lực của phu quân tương lai. Tân nương cả đời chỉ có thể theo sau tân lang, cả đời phục tùng nhà chồng.
      Đám đông hai bên đường nhìn Định Vương Gia chiều cưỡi chung ngựa cùng tân nương vô cùng ngưỡng mộ, tiếng hò reo hòa cùng tiếng kèn nhạc vui nhộn khiến khí vô cùng sôi động. Hồ Thủy Linh dựa vào ngực Phụng Phi Vũ, tay khẽ níu lấy tay áo , phóng mắt nhìn về phía trước. Con đường này hằng ngày nàng vẫn từ phủ của nàng về Định Vương phủ giờ lại có chút xa lạ. Tim nàng bất giác đập nhanh đôi chút, giờ phút này nàng cảm nhận được rệt ý nghĩa thiêng liêng của hôn lễ giữa người nam và người nữ. Nó chính là khẳng định đầy chắc chắn mối liên hệ gắn kết chặt chẽ thể tách rời giữa nàng và , hai cuộc đời, hai con người khác nhau cùng kết hợp, chia sẻ mọi ngọt bùi cay đắng, cùng nắm tay về phía trước xây dựng gia đình của riêng mình. Nàng xúc động ngước mắt lên nhìn liền giật mình thấy mặt nạ vàng quen thuộc bị tháo xuống từ lúc nào.
      “Vũ, chàng đeo mặt nạ sao?”
      “Linh Nhi, mặt nạ là để che giấu giùm ta yếu đuối bên trong, giờ đây ta có nàng chính là được truyền thêm sức mạnh, ta còn yếu đuối, sợ sệt, có nàng ta sẵn sàng đối đầu với mọi thứ, có nàng ta có gì để che dấu nữa.”
      Tiếng hò reo cũng tiếng nhạc ồn ã xung quanh dường như chẳng tác động được đến cả hai. Trong mắt nàng có , trong mắt có nàng, thương và tin cậy. Hồ Thủy Linh vươn tay chạm vào mặt , vuốt ve những đường nét tinh tế mà nàng vô cùng quen thuộc, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc cùng xúc động, nàng vít cổ xuống, hôn say lên môi .
      “Vũ, chàng chính là điều tuyệt vời nhất ta có được.”
      Phụng Phi Vũ cũng thèm quản hàng ngàn con mắt trợn trừng nhìn vị Vương Gia bí hiểm lần đầu lộ mặt ôn nhu hôn Vương Phi của , nét cười ra đẹp đến ngây ngất, ra Vương Gia khi cười hạnh phúc lại mị quyến rũ đến thế. Đoàn rước dâu vẫn tiếp tục hướng về phía Định Vương phủ, Định Vương gia ôm chặt lấy Định Vương phi ngồi lưng ngựa về hướng của hạnh phúc, nơi có gia đình tương lai đầy ấm áp của hai người bọn họ, nơi chỉ tràn ngập tiếng cười và có chỗ cho đau khổ.
      Lúc Phụng Phi Vũ còn say trong men hạnh phúc, Hồ Thủy Linh liền kéo đầu đến gần thầm .
      “Vũ, thực ra có chuyện này ta chưa với chàng…”
      “Chuyện gì?” Phụng Phi Vũ nhìn sắc mặt nàng có chút nghiêm trọng mà khẽ biến, tay vô thức xiết chặt đôi chút.
      “Đừng lo lắng, là chuyện vui.” Hồ Thủy Linh khẽ vỗ lên ngực trấn an, hai má phiếm hồng lại càng thêm phần kiều diễm. Nàng cầm tay đặt lên bụng mình, ràng từng chữ. “Chàng sắp được làm cha rồi.”
      Phụng Phi Vũ bị câu kia dọa đến ngây người, mãi lúc mới kéo hồn về lại, vuốt vuốt bụng nàng, lắp ba lắp bắp hỏi.
      sao? Ta sắp được làm cha rồi sao? Nàng chắc chứ? Bao lâu rồi?”
      Hồ Thủy Linh gãi gãi trán, chép miệng bất đắc dĩ cái rồi thận trọng đáp.
      “Là… sáu tuần rồi.”
      “Sáu tuần…”
      Phụng Phi Vũ thầm tính toán. Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt dứt từ bốn phía dội về, lưng con ngựa cao lớn, Định Vương Gia mấy phút trước còn cười đến động lòng người mặt chợt tái xanh, giận dữ rống lên át cả tiếng kèn trống.
      “Hồ Thủy Linh, nàng dám mang con của bổn vương ra chiến trường. Xem bổn vương thu phục nàng như thế nào!”
      Nơi nào đó có người rung đùi ngồi chờ cao chợt hắt xì mấy tiếng, mình mặc hoàng bào cùng áo choàng ấm áp mà chẳng hiểu sao lại thấy lạnh đến run rẩy, bất giác có dự cảm lành, hình như lại vừa gây họa…
      [Hoàn]

      Lời tác giả: cảm ơn các bạn nhiệt tình ủng hộ và theo dõi truyện của mình trong thời gian qua. Cuối cùng cũng hoàn được bộ nghiêm chỉnh, hy vọng thời gian tới mình tiếp tục nhận được ủng hộ từ các bạn. Many thanks!!! <3

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :