1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Vương gia quá khí phách, Vương phi muốn vùng lên! - Vân Mộc Tinh (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      *Chương 071: Xin chỉ giáo
      *Chương 071.1:

      Lại tới Hỏa Băng Dịch, Mục Dương, Nam Cung Ngọc Thần, Tả Nguyên Kỳ, Cổ Mặc, năm người ra khỏi trà hương lâu tìm được tung tích giai nhân. Năm người vừa tiếc nuối, vừa chậm rãi bước đường phố, xung quanh họ là các thiếu nữ trợn to hai mắt, bộ mặt hồng nhuận nhìn bọn họ. Năm người họ chẳng những mắt nhìn thẳng, mà còn nhịn được cười nhạo: “Bây giờ những nữ nhân này càng lúc càng lớn mật vậy?” “Thôi xin , đó đều là thiếu nữ có được hay , cái gì mà nữ nhân? khó nghe.” “Còn có, đừng có làm ra vẻ ông cụ non nữa, ngươi lớn lắm sao? Chỉ mới là tiểu tử mười sáu tuổi mà thôi.” “Này, đó phải là các nương chúng ta vừa thấy sao?” Mục Dương kinh ngạc chỉ về phía trước cách đó xa sáu vị giai nhân, nhìn sang Băng Dịch bên cạnh.

      Hỏa Băng Dịch theo tầm mắt nhìn theo, khóe môi cong lên: “ sai, chính là các nàng, hóa ra là mua y phục, trách chúng ta tìm được, , đuổi theo.” Dứt lời, bóng dáng màu xanh lóe lên, đuổi theo.

      “Chậc chậc, lần đầu chúng ta thấy Hỏa thái tử nóng lòng như vậy, biết coi trọng vị nào?” Đôi mắt Nam Cung Ngọc Thần khẽ nheo lại, vẻ u ám thoáng qua trong mắt.

      Cổ Mặc thản nhiên nhìn sang cái, chậm rãi theo.

      Sau khi ra khỏi Danh Y phường, sáu người Vũ Nhạc vừa mua đồ ăn vặt ven đường, vừa tò mò nhìn xung quanh, trong lúc vô thức mang đầy thức ăn tay. Mộc Ngư thấy chòi nghỉ mát cách đó xa, vội vàng : “Tiểu thư, bằng chúng ta qua chỗ kia? Chờ ăn xong rồi dạo tiếp?”

      Vũ Nhạc đồng ý gật đầu: “Ừ, cũng tốt, như thế này nhìn hơi bất nhã.”

      Sáu người rất nhanh tiến đến chòi nghỉ mát, vừa ngồi xuống, Cung Tuyết nhíu mày nhìn về phía Vũ Nhạc: “Hình như chúng ta bị theo dõi.”

      “Ừ, ta cũng vừa cảm thấy, có điều, tựa hồ có sát khí, cho nên cần để ý tới, chúng ta tiếp tục ăn.” Vũ Nhạc để ý nhún vai, gắp miếng chao lên, thỏa mãn cắn miếng, những người khác thấy thế cũng chịu được thức ăn ngon mê hoặc, bắt đầu toàn tâm toàn ý tấn công thức ăn ngon trước mặt.

      Lúc sáu người ăn uống bất diệc nhạc hồ (*), giọng nhàng phá vỡ an tĩnh: “Sáu vị nương có nhã hứng, biết có thể may mắn cùng nhau dùng cơm hay ?”

      (*)Bất diệc nhạc hồ: Kinh khủng, dễ sợ, chết được.

      Thấy có kẻ tới bắt chuyện, Vũ Nhạc cười lạnh, mí mắt cũng lười nâng lên, thong thả ung dung gắp bánh táo, từ từ thưởng thức. Cung Tuyết năm người thấy chủ tử nhà mình để ý đến, đương nhiên cũng lười quan tâm, cúi đầu hưởng thụ thức ăn ngon trước mặt. Với các nàng, thức ăn ngon này còn mê hoặc hơn người.

      Hỏa Băng Dịch bất ngờ gặp phải trắc trở, chợt cảm thấy cực kỳ lúng túng, mấy nương này hình như rất khác so với những người khác, ngạo khí như vậy, cũng ít khi thấy, hơn nữa trước mặt Hỏa Thái tử Tử Minh đại lục lại bày ra dáng vẻ nữ nhân, càng thêm hiếm thấy.

      Bốn người Mục Dương, Nam Cung Ngọc Thần, Tả Nguyên Kỳ, Cổ Mặc đuổi theo vừa lúc thấy được Hoả Băng Dịch kinh ngạc, trong lúc vô thức, bốn người đều đặt ánh mắt rơi xuống đám người Vũ Nhạc, từ trong mặt lên vẻ ngạc nhiên.

      “Khụ, nương nhìn xem, huynh đệ chúng ta đứng ở chỗ này khá lâu, có thể để vị trí cho chúng ta?” Hỏa Băng Dịch chớp mắt nhìn Vũ Nhạc, bị phong thái tuyệt mĩ của nàng làm cho khuynh đảo, cho nên dù bị cự tuyệt vẫn mặt dày tiến về phía trước, dáng vẻ đạt mục đích bỏ qua.

      “Ăn xong chưa?” Vũ Nhạc cũng lười nhìn , quay đầu về phía năm người Cung Tuyết dịu dàng hỏi. Mấy người Cung Tuyết vừa nghe nàng hỏi, biết tiểu thư nhịn được nữa, vì vậy rối rít để đồ ăn trong tay xuống, gật đầu: “Ăn no!” “Dạ, vậy chúng ta !” Vũ Nhạc cầm khăn tay ưu nhã lau miệng, liếc mắt nhìn bàn bày bừa bãi, hướng về phía Hỏa Băng Dịch : “Vậy…Mấy thứ này phiền các ngươi dọn dẹp lại, dù sao chúng ta nhường chỗ cho các ngươi rồi, đúng ?” Dứt lời, khóe môi nàng cong lên, kéo Mộc Ngư rời , mấy người Cung Tuyết nhanh chóng đuổi theo. Hỏa Băng Dịch tức giận phát tác được, gương mặt tuấn tú trắng bệch, thoải mái chút nào.

      Nhưng, khi sáu người qua đám người Cổ Mặc, đột nhiên bị chặn đường. Vũ Nhạc dừng chân, nhíu mày, tự tiếu phi tiếu hỏi: “Thế nào? Các vị có gì chỉ giáo?”

      Nam Cung Ngọc Thần phe phẩy chiến phiến trong tay, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ tươi cười quét mắt qua đám người Vũ Nhạc, rồi sau đó, chậm rãi mở miệng: “Chỉ giáo chưa dám, chẳng qua là nhìn hôm nay thời tiết tệ, biết các vị nương có hứng thú du hồ hay ?” Dứt lời, liếc nhìn mặt hồ trong xanh phía sau lưng.

      Hỏa Băng Dịch theo sau nhìn Vũ Nhạc lạnh lùng, trong lòng vô cùng khó chịu, lớn như vậy vẫn chưa bị nữ nhân nào cự tuyệt như vậy, giọng điệu đó làm sao nuốt trôi? Nhất là nàng vừa những lời kia, ràng coi bọn họ giống kẻ nhặt đồ bỏ , quả rất quá đáng, nghĩ đến đây, giọng điệu vô thức cao vọt lên: “Cho ngươi mặt mũi, ngươi còn muốn vênh lên? Hả? Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì? Dáng dấp xinh đẹp chút dám ở đây diễu võ giương oai? coi ai ra gì sao? cho ngươi biết, bản thái tử coi trọng ngươi là phúc phần của ngươi, đừng có ở đây giả thanh cao nữa, hừ!” [Tieutam: Chửi hay lắm *vỗ tay*!]

      xong, khuôn mặt tuyệt mĩ của Vũ Nhạc chợt lạnh lẽo, nụ cười kinh diễm khóe môi, đáy mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng, tự tiếu phi tiếu nhìn Hỏa Băng Dịch: “Ồ? Ta còn tưởng là cho nhà ai sủa ở đây? ra là Hỏa Thái tử được Hoàng thượng sủng ái nhất à, chậc chậc, trách được lại làm người ta…chán ghét như vậy!”

      “Thân là Thái tử đương triều, làm việc đàng hoàng thôi , lại còn dám đùa giỡn thiếu nữ đàng hoàng phố, có ngươi đúng là Thái tử , hả?” Khuôn mặt trong của Cung Tuyết tràn đầy vẻ băng lãnh, cong khóe môi, vô cùng giễu cợt.

      Nghe đến đó, Cổ Mực vẫn trầm mặc bỗng ngẩng đầu lên, trong mắt đen ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp trong sáng dưới ánh mặt trời, trong lòng xẹt qua cảm giác rung động.

      “Này, chó ngoan cản đường, nghe ? Còn mau tránh ra, coi chừng quả đấm của lão nương đập bể mặt chó của ngươi.” Qủa Nhiễm khinh thường cong môi, con ngươi xinh đẹp tràn đầy vẻ khó chịu.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      nương, đừng mạnh miệng, tốt nhất nên dùng đầu óc, đừng có cẩn thận chọc phải người nên dây vào? Đến lúc đó các ngươi cũng chịu nổi đâu!” Mục Dương nhìn mấy tiểu nữ nhân cuồng ngạo trước mặt, nhất thời lửa giận trong bụng bùng lên tới đỉnh đầu, khi nào bọn họ lại bị nữ nhân chỉ vào mặt mắng chửi, quá uất ức, nếu phải các nàng là nữ nhân, sớm tát cái!

      nên dây vào người nào đó? Người nào hả? Là tên Thái tử điện hạ này? Hay là tên mặt trắng nhà ngươi hả?” Mia cười ngọt tiếng, như ngây thơ nhìn Mục Dương, Mục Dương vừa mới dấy lên lửa giận, nhưng vừa nhìn tới khuôn mặt tươi cười kia, lửa giận trong nháy mắt tan biến, chớp mắt ngắm nhìn Mia.

      Nam Cung Ngọc Thần oán hận đạp Mục Dương cước, kéo tỉnh lại, quát lên thô thiển: “Hôm nay mấy người các ngươi, ai cũng đừng nghĩ khỏi, hoặc là xin lỗi, hoặc là…” Sau đó còn chưa kịp hết, lập tức bị Bối Khả tát cái vào mặt: “Mời vệ sinh sạch miệng chút, tiểu đệ!” Dứt lời, nàng khinh bỉ trợn mắt nhìn : “Lông còn chưa mọc hết đâu, lại còn dám ra trêu đùa nữ nhi?”

      Vũ Nhạc cố nén cười trong bụng, chắp tay sau lưng, nụ cười lên khóe môi: “Đừng tưởng rằng các ngươi là con trai trưởng hay cháu ruột của thế lực hạng nhất, hạng hai, cho các ngươi biết, thân phận của chúng ta so với ai cũng thấp hơn, so thân phận? Chính là hành động ngu ngốc nhất, hiểu ? Các tiểu tử ngốc!” Dứt lời, nụ cười từ từ thu hồi, đáy mắt lóe lên ánh sáng lạnh lùng, nàng bước chân rời .

      Đám người Cung Tuyết cười lạnh tiếng, nhanh chóng theo.

      Cho đến khi các nàng rời hẳn, Nam Cung Ngọc Thần mới ngoảnh cỏ nhìn về phía các huynh đệ khác, bộ dáng tin nổi: “Này, thực lực của nữ nhân vừa rồi đạt tới cảnh giới Tử Vương, nàng, bộ dáng của nàng chắc chỉ mười hai tuổi, sao lại đáng sợ như vậy? Tại sao chúng ta chưa từng nghe qua?”

      Sắc mặt Hỏa Băng Dịch vừa rồi còn đỏ bừng lửa giận, vừa nghe Nam Cung Ngọc Thần xong, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi: “Ngươi gì? Nàng đạt đến Cảnh giới Tử Vương? Này…Đùa gì thế?”

      “Ngươi nhìn ta giống như đùa giỡn sao? Mấy nữ nhân kia, đừng nhìn bên ngoài dễ khi dễ, thực lực của các nàng, đúng là có tư cách kiêu ngạo! Cũng trách được các nàng nhìn chúng ta vừa mắt, đơn giản là cùng cấp bậc!” Nam Cung Ngọc Thần có vẻ hơi buồn bã vì mình bị bạt tai bên má phải, cảm giác vẫn còn rát, nữ nhân này, hạ thủ tuyệt đối , có điều nàng đẹp nha!

      Cổ Mặc từ đầu đến cuối chỉ đứng yên bên, khi ánh mắt chạm tới các nàng, trong mắt ánh sáng như có như chớp động.

      Tả Nguyên Kỳ bị kích động, nụ cười tràn đầy khóe môi: “Ngươi xem, có phải họ là tân học viên năm nay của học viện Thánh Đức?”

      tới chuyện này, ánh mắt Mục Dương bỗng sáng lên: “Huynh đệ nhắc nhở đúng lúc, nếu như họ là tân học viên mới năm nay của học viện Thánh Đức….A, được, sau ba tháng nữa là cuộc so tài của tân học viên, chẳng lẽ chúng ta thua sao?” Hôm nay bọn họ chẳng qua mới tiến vào Cảnh giới Tử Linh, làm sao so sánh với nữ nhân nghiệt này? phải tìm chết là gì?”

      “Nàng vừa mới , thân phận của họ so với ai cũng thấp hơn, xem ra tám chín phấn các nàng là người của Thánh Đức, thế nhưng rốt cuộc mấy nữ nhân kia có thân phận gì? Tứ Đại gia tộc trừ Lăng thị, Hỏa thị và Mục thị, vậy chỉ còn lại Nhạc gia rồi, nhưng theo tin đồn, Đại tiểu thư Nhạc gia là củi mục mà, cho nên tuyệt đối phải là trong tứ đại gia tộc. Những thế lực hạng hai trúng tuyển năm nay chúng ta đều biết, như vậy, còn có thế lực nào chúng ta chú ý tới?” Tả Nguyên Kỳ nhớ lại phong thái chuyện vừa rồi của Vũ Nhạc, cảm thấy nàng phải là người đơn giản, nhân vật như vậy tất nhiên phải là thế lực hạng ba, nhưng hôm nay thế lực hạng nhất, hạng hai có thí sinh phù hợp, chẳng lẽ là các gia tộc lánh đời?

      “Thay vì ở đây suy nghĩ những thứ vô dụng này, bằng trở về tu luyện tốt.” Giọng lạnh băng của Cổ Mặc thình lình vang lên, làm cho bốn người tập trung suy nghĩ bị cảnh tỉnh, vừa định mở miệng gì, Cổ Mặc thèm nâng mắt nhìn họ, trực tiếp rời . Bốn người nhìn nhau, nhanh chóng theo, sai, bằng trở về tu luyện tốt!

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      *Chương 072: Vũ Nhạc nổi giận

      Lúc trở lại Thánh Đức là ban đêm, hôm nay sáu người những ăn uống no say, mà còn thuận đường dạo chợ đêm, thoải mái vô cùng. Nhưng khi các nàng vừa bước vào sân cảm thấy luồng oán khí cường đại từ trong phát ra. Bốn người Cung Tuyết nhìn nhau cái, vẻ mặt kinh dị, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, các nàng thức thời dừng chân lại, còn thuận tiện lôi Mộc Ngư . Vũ Nhạc đứng hồi nghe thấy động tĩnh gì, quay đầu lại nhìn, phát ra trong sân còn sót lại mình nàng. Dưới ánh trăng, nàng được tự nhiên giật giật khóe miệng: “Đừng đùa nữa, lớn tuổi như vậy rồi, còn muốn chơi trốn tìm sao?”

      Ở trong nhà, nam nhân hờn dỗi nào đó vừa nghe thấy thế, đôi mắt lạnh lùng thoáng qua vẻ thoải mái: “Nữ nhân này, lại nhận ra hơi thở của ta.” Suy nghĩ chút, ngón tay thon dài búng ra, hai người ngay lập tức ở trong Linh Giới. Vũ Nhạc đột nhiên bị thay đổi chỗ đứng, rất nhanh phản ứng lại, nhanh chóng xoay người, nhìn thấy nam tử nghiệt đứng dựa vào thân cây, đôi môi đỏ mọng khó chịu cong lên: “Ngươi đúng là coi mình là người ngoài, nơi này là địa bàn của ta, tại sao ngươi lại biết nghĩ vậy? Linh Tiểu Giới, ngươi lăn ra đây cho ta!”

      Bóng người màu tím của Tiểu Giới lóe lên, lập tức xuất trước mặt Vũ Nhạc, nhìn bộ dạng dữ tợn của Vũ Nhạc, nhịn được rụt cổ lại: “Chủ nhân…”, lắp ba lắp bắp.
      “Ngươi còn biết ta là chủ nhân của ngươi? Người đàn ông này, người đàn ông này là ai? Các ngươi người nào cũng sợ hãi , đúng là ném vào mặt bản tiểu thư!” Đôi mắt Vũ Nhạc chợt lóe, đầu ngón tay xuất ánh sáng bạc, vừa định gây khó dễ cho Tiểu Giới giọng trầm thấp độc nhất của Thiên Duật Dạ vang lên bên tai: “Được rồi, đừng làm rộn, nếu nàng thích, lần sau ta hỏi ý nàng trước, nên làm khó nàng.”

      “Hừ…Ta dạy dỗ người của ta, ngươi cũng muốn nhúng tay vào? Rốt cuộc ngươi là ai? Lúc nào cũng thần thần bí bí, tự nhiên lại làm cho những người bên cạnh ta sợ hãi ngươi? Ngươi có bản lĩnh sao? , rốt cuộc là ai?” Hôm nay hỏi ra nguyên nhân, tuyệt đối bỏ qua, đừng tưởng rằng cứu mạng của nàng mà có thể muốn làm gì làm.

      Tiểu Giới thấy bộ dáng ương ngạnh của chủ nhân mình, nhịn được nuốt ngụm nước miếng, chớp chớp mắt to liếc về phía Lạp Lạp ở cách đó xa, vội vàng nháy mắt. Lạp Lạp hiểu ý, chạy nhanh như gió, lúc này nếu hết ra, gây pháo nổ mới là lạ!

      “Vũ nhi, phải ta cho nàng biết rồi sao, ta là phu quân của nàng, là người của nàng, chúng ta là đôi uyên ương trải qua mười kiếp đau khổ!” Chưa bao giờ Thiên Duật Dạ lại biết phải làm thế nào như vậy, khi tiểu nữ nhân này nổi giận, có cách nào cả, giống như ngàn năm trước, bị nữ nhân này gây họa như vậy, ngờ bây giờ ngàn năm qua, nàng vẫn bá đạo như vậy, lại giống như trước đây, biết là nên vui mừng, hay là nên bi ai đây?


      “Cái rắm, cái gì mà phu quân? Bổn tiểu thư mới có 12 tuổi, ở đâu ra lại có phu quân? Còn nữa, cái gì mà tình nhân mười kiếp? Hôm nay, nếu ngươi ra đừng mong rời khỏi đây.” Nữ nhân hướng lỗ mũi lên trời, hừ tiếng.

      trán nam nhân từ từ chảy xuống ba vạch đen, lúc lâu sau, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu: “Xin lỗi, ta thể , bây giờ là lúc cực kỳ nguy hiểm, sai ly dặm, ta thể để nàng gặp nguy hiểm. Vũ nhi, đừng ép ta, tất cả việc ta làm đều là vì tốt cho nàng.”

      Vũ Nhạc biến sắc quan sát nam nhân trước mặt, mặc dù đổi y phục mới, ánh mắt sâu thẳm, nhưng cả người lại tỏa ra cảm giác mệt mỏi, làm nàng vô thức cảm thấy đau lòng, đau lòng? Làm sao nàng lại đau lòng cho ? Chẳng lẽ hai người là tình nhân suốt mười kiếp? Nhưng mà…Điều này có thể xảy ra sao?


      “Ngươi ?” Lúc lâu sau, Vũ Nhạc khó chịu nhổ bãi nước miếng, buồn bực nhìn .

      “Là , ta hề lừa dối nàng.” Duật Dạ nghe thấy giọng dần mềm mại của Vũ Nhạc, nhịn được kích động nhìn nàng.

      “Vậy ngươi tên gì? kẻ ngay cả tên cũng cho ta biết, lại còn dám ta?” Mi mắt nàng xếch lên, cười nhạo tiếng.

      “Họ cho nàng biết?” Duật Dạ đột nhiên sững sờ, cho nàng biết? Họ cũng cho nàng biết?

      biết, quên rồi, có lẽ có nhưng ta nhớ, có lẽ căn bản là chưa , rốt cuộc ngươi tên gì?” Vũ Nhạc bĩu môi, tay ngọc chỉ cái, hai chiếc ghế mềm ở cách đó xa lập tức xuất ngay sau lưng hai người, “Ngồi !”. Ôi chao, có linh lực đúng là giống với trước, làm gì cũng dễ dàng, lúc nào có thể biến đá thành vàng càng hoàn mỹ!


      Trong lòng Duật Dạ ấm áp, đúng là vợ mình chu đáo, biết đứng mệt rồi, vừa ngồi xuống, ly trà nóng được đưa tới: “Này, uống trà!” Lần này, bộ dáng của nam nhân nào đó càng thêm thụ sủng nhược kinh(*) chăm chăm nhìn Vũ Nhạc, tại sao suy nghĩ của nữ nhân của mình lại thay đổi nhanh như vậy? Tại sao lại thay đổi như vậy?

      “Nhanh lên chút, mau những gì ngươi có thể cho ta biết trước.” Nhìn bộ dáng ngơ ngác, mỗ nữ khó chịu mắng: “ nghiệt chết tiệt, sao lại có đôi mắt đẹp thế làm gì? So với nữ nhân còn đẹp hơn, còn cho chúng ta sống nữa ?”

      Mỗ nam nhân uống trà, phốc cái trực tiếp phun trà ra. Vũ Nhạc kinh ngạc, nhảy cách ra ba bước, la lớn: “Nam nhân chết tiệt, ngươi đùa cái gì vậy?”

      “Ta…Khụ khụ, xin lỗi!” Thiên Duật Dạ vừa vỗ vỗ lồng ngực của mình, vừa khó chịu hắng giọng, sau lúc mới trở lại dáng vẻ bình thường. nhìn thấy Vũ Nhạc tức giận bạnh quai hàm, đột nhiên cảm thấy có chút vô lực, tính tình của nữ nhân nhà mình, càng ngày càng đoán ra được, có thể bình thường chút được , để cho còn chuẩn bị tâm lý? Còn kinh ngạc trận, cảm xúc lúc lên lúc xuống, tốt mà!

      là, có phải nam nhân , chút bĩnh tĩnh cũng có, câu mà có thể phun trà?

      Ta này, có phải ngươi giả mạo hay ? Tại sao những người đó lại sợ hãi ngươi như vậy? ràng ngươi rất dễ khi dễ mà.” tới đây, tựa hồ nàng nhớ ra cái gì, dùng tay vặn đầu nam nhân, khi vẫn còn kinh ngạc, bàn tay bé mềm mại của nàng sờ lên mặt , chà chà xát xát bên trái, chà chà xát xát bên phải…

      lúc lâu sau nàng mới khinh bỉ bĩu môi: “Ngươi dịch dung? Này, mặt của ngươi đẹp như vậy, ta khuyên ngươi huynh đệ à, ngươi nên cứa lên mặt vài vết ? Như vậy biết bao người ngoài kia có thể bình tĩnh chút!” Lời của nàng ra lập tức làm cho nam nhân nào đó từ Thiên Đường rơi xuống Địa Ngục. Vừa lúc nãy, bàn tay bé mềm mại của nàng chút khách khí xoa nắn khuôn mặt của , làm cho có cảm giác vui sướng trước nay chưa từng có, nhưng nữ nhân này luôn có bản lĩnh tức chết người đền mạng, lại nghĩ ra chủ ý cùi bắp này. Có điều nghĩ nghĩ chút, chẳng lẽ tiểu nữ nhân của mình ghen? Nghĩ đến khả năng này, trong nháy mắt tâm tình trở nên tốt hơn, hưng phấn nhìn nàng: “Đây là phu nhân lo lắng sao? Còn sợ vi phu bị nữ nhân khác câu dẫn sao?”

      “Hừ…Ngươi cũng biết dán vàng lên mặt mình, nữ nhân nhìn gương mặt của ngươi lập tức chết tâm, ta có gì phải lo lắng chứ?” Vẻ mặt Vũ Nhạc khinh bỉ liếc cái, chép miệng: “Nhanh vào vấn đề chính, lai lịch của ngươi là gì?”

      Thiên Duật Dạ cảm thấy đời này chưa từng gặp thất bại như vậy, bị khinh bỉ cũng tính, lại còn bị chính nữ nhân của mình khinh bỉ. Người này, có thể giống hệt gia gia nữa, như thế nào trải qua chín kiếp tôi luyện mà tính cách của nàng vẫn cứng đầu như vậy, khó quản giáo mà? Tại sao lại xui xẻo tìm được sát tinh như vậy chứ? Cả ngày bị khi dễ chưa tính, lại còn phải chịu đựng thỉnh thoảng nàng bùng nổ nữa, làm trái tim chịu nổi… là sai li dặm!

      Trong lúc mỗ nam buồn bã than thở, Vũ Nhạc nhíu chặt lông mày: “Ngươi điếc sao? Ta vừa hỏi ngươi đấy?”

      Thiên Duật Dạ sau khi tự khinh bỉ chính mình, lấy hết sức nhàng nhìn Vũ Nhạc: “Vũ nhi, tên của ta chính là ‘Thiên Duật Dạ’, ở kiếp này, thân phận của ta là Cung chủ của Tử Minh Cung, năm nay hai mươi mốt tuổi, lớn hơn nàng chín tuổi.”

      “Phụt…” Nghe giới thiệu xong, Vũ Nhạc nhịn được phun toàn bộ nước trà trong miệng ra, lúc nàng vất vả thở hổn hển xong ngẩng đầu lên, lại bị dáng vẻ ướt sũng của mỹ nam làm cho kinh hãi: Lúc này, sắc mặt Thiên Duật Dạ co quắp hết cả, trán mái tóc còn vài giọt nước trà, rơi xuống dọc theo khuôn mặt hoàn mỹ….

      “Cái này, phải ta cố ý, ta lau cho ngươi, ta lau cho ngươi.” Nhìn bộ dạng chật vật của mỗ nam, mỗ nữ rốt cuộc ban phát lòng tốt, lấy khăn tay trong ngực ra, lau chút dịu dàng. Thiên Duật Dạ hề nghĩ ngợi ôm nàng vào trong lòng, dùng sức đặt nàng ngồi lên đùi, dùng giọng vô cùng buồn bã nhìn nàng: “Vũ nhi, ta phát ra, chúng ta chính là oan gia, ở cùng nàng, lòng ta chưa từng thấy dễ chịu, nàng…Nàng thể dịu dàng chút được sao?”

      Vũ Nhạc đỏ mặt, dùng sức muốn đẩy Thiên Duật Dạ ra, có điều dùng lực thế nào cũng thể thoát ra khỏi trói buộc của , bất đắc dĩ gào rống lên: “Buông lão nương ra!”

      ngờ nam nhân mặt đổi sắc, mắt nhảy mi, lực phát ra từ tay càng mạnh, đôi mắt đen nháy khó chịu nhìn nàng: “ buông, khó khăn lắm mới ôm vào lòng, tại sao có thể buông là buông?”

      “Thiên Duật Dạ, ngươi đừng quá đáng quá, buông tay!” Vũ Nhạc nghẹn đỏ khuôn mặt nhắn, cổ tay mảnh khảnh dùng sức nắm chặt lấy cánh tay đàn ông, nhưng tay cũng lôi ra được, giằng co hồi, nàng bất lực cúi đầu, ủ rũ : “Được rồi, nam nhân chết tiệt, coi như ngươi lợi hại!”

      Thiên Duật Dạ nhìn về phía nàng: “Đừng đùa nghịch nữa, được rồi, ta ôm nàng ngủ, hôm nay chơi rất vui vẻ sao?”

      “Ngươi theo dõi ta?” Vừa nghe thế, Vũ Nhạc lập tức quay đầu sang, mắt mở to, bộ dáng nếu ngươi dám gật đầu, ta giết chết ngươi.

      Thiên Duật Dạ bất đắc dĩ lắc đầu: “Ta muốn bước rời nhìn chằm chằm nàng, mà ta cũng có thời gian làm vậy nha, đừng làm rộn nữa, ngủ , ta mệt quá!”

      “Ngươi làm cái gì vậy?” Ngay từ lúc vừa xuất , Vũ Nhạc phát hôm nay trông hết sức mệt mỏi.

      phải là vi phu phấn đấu vì tương lai tốt đẹp của chúng ta sao? đem mấy bụi gai đường chém hết, làm sao chúng ta có được tương lai tốt đẹp đây?” Thiên Duật Dạ thân mật sờ chóp mũi của nàng, ôm nàng như công chúa, bước chân thoải mái về phía bảo tháp, mà mỗ nữ vùi đầu ở trong lòng nghe được câu này, đột nhiên trở nên yên tĩnh…
      Last edited: 27/12/14

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      *Chương 073: Nhìn thấu
      *Chương 073.1:

      Lần này, Vũ Nhạc đạp xuống giường, nhìn sắc mặt mệt mỏi, cũng đành lòng : “Mệt rồi nằm ngủ !”

      “Nàng đuổi ta nữa sao?” Khóe miệng Thiên Duật Dạ cong lên, đong đầy dịu dàng, thấy nàng dịch dịch về bên, nhíu mày hỏi tiếp: “Nàng nghiêm túc sao?”

      Vũ Nhạc nhịn được nữa, lườm cái: “Muốn tin hay tùy ngươi, ngủ cút ngay !” Nàng trở mình, mặt hướng vào trong tường, thèm…để ý tới nữa.

      Nam nhân cười thầm tiếng, vén chăn lên, dứt khoát bò lên giường, dùng tay ôm nàng vào trong lòng: “ ngờ nương tử lại biết đau lòng cho ta, có những lời này của nàng, dù mệt tới chết, cũng đáng giá.”

      Vũ Nhạc nghe vậy, cả người cứng đờ, rồi chậm rãi nghiêng đầu sang, nhìn khuôn mặt tuấn dật gần trong gang tấc, cuối cùng nhịn được mở miệng hỏi: “Ngươi…Rốt cuộc bận rộn việc gì?”

      “Bận rộn chuẩn bị chung thân đại của chúng ta, đều tại nàng nha đầu này ở kiếp trước rải hoa đào qua nhiều, những thứ đào hoa kia đúng là hồn bất tán, gia tiêu diệt từng chướng ngại , để bọn họ được như ý.” Nam nhân tới những đào hoa thối tha kia, tựa hồ là cắn răng nghiến lợi. Vũ Nhạc nghe , tự động lựa chọn nhìn, ra náo loạn hồi, là ăn dấm chua sao, thú vị nha!

      Tiếng hít thở đều đều nhanh chóng vang lên bên tai, lông mày nam nhâm nhíu lên, nữ nhân này, sao vừa nằm lên giường ngủ rồi chứ? vuốt ve làn da mịn màng như em bé của nàng, lắng nghe hơi thở đặc biệt ngọt ngào của nàng, cánh tay của nam nhân cứng lại, đời này, để nàng rời xa ta, mười kiếp chia lìa, đúng là muốn ép người đến điên rồi!

      Cảm giác được người trong lòng thoải mái, Thiên Duật Dạ điều chỉnh lại lực đạo thích hợp, Vũ Nhạc vô thức cọ cọ đầu, rồi sau đó vùi sâu trong lòng , tìm tư thế thoải mái ngủ tiếp. Nam nhân nhìn dung nhan xinh đẹp của nàng, cảm giác thoải mái vô cùng làm vui vẻ cong khóe môi, hồi lâu sau mới thiếp .

      Hai người này ngủ giấc suốt ngày đêm, cho đến sáng sớm ngày hôm sau, Vũ Nhạc tỉnh lại, chợt cảm giác cổ thoải mái, quay đầu nhìn sang thấy khuôn mặt tuyệt mĩ của Thiên Duật Dạ ngay trước mắt, nàng hít hơi lạnh, nam nhân này, đúng là da mặt dày, cư nhiên lại ở lại đây lâu như vậy?

      Nhìn sắc trời chút, tựa hồ qua lúc lâu, nàng từ từ ngồi dậy, dùng sức dậy đẩy cánh tay đặt lên bụng nàng ra, vừa mới chuẩn bị xuống giường, cánh tay dài của nam nhân vươn ra, ôm lấy eo thon của nàng: “Trời còn sớm mà, ngủ tiếp .”

      được, ta còn phải huấn luyện! Muốn ngủ ngươi ngủ !” Vũ Nhạc cau mày, tách cánh tay của ra, trực tiếp nhéo lỗ tai của : “Mau buông tay, trời còn sớm, ngươi cũng nên thôi.”

      Thiên Duật Dạ vô cùng muốn mở mắt, buồn bã nhìn Vũ Nhạc, bất đắc dĩ buông nàng ra, chậm rãi ngồi dậy, bộ dáng suy sụp mệt mỏi lại làm Vũ Nhạc nhất thời nhìn ngây người: “Nương tử, vi phu đẹp ?”

      “Đẹp lắm, ngươi đúng là nam nhân chuyên quyến rũ nữ nhân!” Vũ Nhạc nhướn mi mắt, khóe miệng cong lên.

      “Vi phu chỉ cần có thể quyến rũ nàng là được, mấy nữ nhân khác muốn đâu đó, ta cũng quan tâm.” Thiên Duật Dạ nở nụ cười nguy hiểm nhìn Vũ Nhạc: “Hôn chào buổi sáng vi phu được ?”

      “Ta biết ngươi lại háo sắc như vậy, hả? Tính luyến đồng sao? Đừng quên, bây giờ bản tiều thư mới mười hai tuổi, mươi hai tuổi còn chưa cập kê!” Giọng Vũ Nhạc hơi trầm xuống, khó chịu nhìn chằm chằm nam nhân đáng chết.

      “Hả…Là vi phu đúng, cho nên quên mất, vậy… chờ nàng cập kê.” Nam nhân khó chịu vuốt vuốt ấn đường, thời gian quỷ quái này, biết còn phải chờ bao lâu?

      “Ngươi nhanh lên chút, ta còn muốn gọi người vào đây!” Vũ Nhạc nhìn dáng vẻ chậm chạp của nam nhân, nhịn được nóng lòng nhắc nhở.

      “Làm sao vậy?” Nam nhân ưu nhã ngáp cái, để ý hỏi.

      “Làm sao à? gọi người vào, ta làm sao mặc được y phục!” Y phục hôm qua thể mặc lại, vốn rầu rĩ vì y phục, đột nhiên nàng nhớ tới ở trong gian, y phục trong này cũng rất nhiều, nhưng mấu chốt chính là, y phục ở thời đại này, nàng biết mặc nha!

      “Ta giúp nàng mặc!” Vũ Nhạc hề ra, nhưng nam nhân thông mình vừa nhìn qua biết là vì sao, đặc điểm này, quá giống nàng! xong, chưởng phong lướt qua, hai tủ quần áo lớn bỗng nhiên ra trước mắt. Nam nhân mặc đồ lót, từ từ xuống giường, đứng trước tủ quần áo treo rất nhiều y phục màu tím đủ loại, nhìn Vũ Nhạc: “Nàng thích bộ nào?”

      Lúc này Vũ Nhạc ngoài khiếp sợ cũng chỉ là khiếp sợ, làm sao nàng lại biết nơi này có nhiều y phục như vậy? Hơn nữa từng món đều tinh tế như vậy? Từng bộ từng bộ y phục màu tím tinh xảo, trong nháy mắt nàng cảm thấy choáng váng: “Ngươi…Làm sao biết nơi này…?”

      “Ta rồi, chúng ta là vợ chồng, nơi này cất giữ y phục của nàng, rất bình thường mà? Những y phục treo trong tủ này đều là vì ngươi mà chọn lựa, nhiều năm như vậy, ngờ vẫn còn cảm giác mới mẻ độc đáo như lúc đầu!” Nam nhân vừa vừa lấy ra bộ trường sam tím đậm, sau khi tùy tiện mặc lên người, quay sang tủ bên trái lấy đại bộ y phục màu hoa Violet, về phía giường.

      “Chọn cái này , ta thay y phục cho nàng.” Sau đánh giá bộ y phục từ xuống dưới, nam nhân khẽ mỉm cười: “Mặc dù bây giờ vóc người nàng còn hơi gầy, mặc bộ này có chút rộng, nhưng ảnh hưởng gì, đứng lên , còn ngồi ngây ở đó làm gì?”

      Vũ Nhạc nhìn khuôn mặt như chạm ngọc của Thiên Duật Dạ, trong khoảng thời gian ngắn biết phải gì, lúc lâu sau, nàng nhịn được hỏi: “Ngươi…Cư nhiên lại biết mặc y phục của nữ nhân?”

      *Chương 073.2:

      “Ừ, ai bảo ta lại gặp phải nữ nhân lười như thế đây? Trước kia, y phục của nàng đều do ta mặc, nếu nàng quên ta cũng ngại nhắc lại cho nàng biết.” Nam nhân nhướn lông mày, trong ánh mắt lộ vẻ dịu dàng.

      “Ách…Ngươi , trước đây ngươi, à , là ta trước đây đều để cho ngươi giúp ta mặc y phục sao?” Vũ Nhạc tựa hồ tưởng tượng nổi đại nam nhân cư nhiên lại vì nữ nhân mặc y phục, vậy…Nam nhân này, cũng quá hoàn hảo rồi?

      “Ừ, nàng luôn y phục nữ nhân rất phiền phức, đơn giản như ở đại, mỗi ngày đều muốn chết vì mấy thứ phiền toái đó, tóm lại, nàng rất ghét việc mặc y phục.” Thiên Duật Dạ vô tình làm cho Vũ Nhạc cảm thấy tiếng vang dội lại: “Ngươi gì? đơn giản như ở đại? Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ….Chẳng lẽ trước Vũ Mị, là người đại sao?”


      “Cái gì?” Duật Dạ nghe , muốn hỏi tiếp, Vũ Nhạc đột nhiên về phía giường, nhìn Thiên Duật Dạ, chăm chú hỏi: “Ngươi rất nàng ấy?”

      “Đứa ngốc, nàng ấy chính là nàng, nàng chính là nàng ấy! Hai người các nàng, ta đều .” Vẻ mặt Duật Dạ tràn đầy nhu tình vuốt chóp mũi nàng, có chút biết nên khóc hay nên cười, hóa ra cái người này ghen?

      , , , ngươi khẳng định như vậy sao? Chẳng lẽ sợ nhận lầm người? Kiếp trước ta ở nơi nào, thân phận là gì? Ngươi biết ?” Mặc dù các nàng có rất nhiều điểm giống nhau, nhưng nàng cho rằng nàng là Vũ Mị, nếu như đối phương cũng là người chuyển kiếp sao? Chuyện này có phải chỉ là trùng hợp ?”


      “Kiếp trước? Kiếp trước nàng là đại tiểu thư phủ Thừa tướng a?” Lúc này Duật Dạ mới nhận ra Vũ Nhạc có chỗ đúng, vội vàng hỏi: “Có phải nàng có chỗ nào thoải mái ?”

      có, thoải mái, ngươi chắc chắn sao? Kiếp trước của ta là Đại tiểu thư phủ Thừa tướng?” Nàng ràng là lính đặc chiến ở đại, sao lại là Đại tiểu thư phủ Thừa tướng? Xem ra, nhận lầm người.

      “Ta chắc chắn, đương nhiên chắc chắn, nàng là ai, so với bất luận kẻ nào ta là người nhất, nếu như ngay cả nàng ta cũng nhận ra, vậy đúng là sống uổng phí rồi.” Duật Dạ chăm chú nhìn nàng, nội tâm hết sức khẳng định.

      , ngươi nhận lầm người, ta mang theo trí nhớ kiếp trước để chuyển kiếp, ràng ở kiếp trước ta là lính đặc chiến, sao có thể là Đại tiểu thư phủ Thừa tướng đây?” Vũ Nhạc mặt nhăn mày nhó, hy vọng có thể đưa ra lý do thuyết phục.

      Lại nghĩ rằng, Thiên Duật Dạ nghe xong lời của nàng, gập người cười tiếng: “Ha ha, nghĩ ra, nàng lại mang theo trí nhớ đó tới thân thể này, trách được, trách được trước đây ta mất nhiều thời gian như vậy mới tìm được nàng, đúng là hao tổn tâm tư rồi.”

      “Ngươi gì?” Thế nào mà nàng nghe hiểu cái gì cả?

      “Vũ nhi, chính là, năm đó Vũ mị chính là lấy thân phận lính đặc chiến đại chuyển kiếp đến. Nếu nàng mang theo trí nhớ mà tới, càng chắc chắn nàng là Vũ nhi của ta rồi, đây là chuyện thể nghi ngờ.” Gi ọng trầm thấp của Thiên Duật Dạ truyền tới, Vũ Nhạc nhất thời há hốc mồm: “Ý của ngươi là, Vũ Mị nàng…Chính là lấy thân phận lính đặc chiến xuyên qua tới đây sao?”

      “Ừ, nàng lúc đó tên là Ngưng.” Nụ cười của Thiên Duật Dạ càng sâu hơn, nhìn nha đầu này, còn chưa có ràng thân phận của mình.

      Ngưng?” Lần này, Vũ Nhạc coi như hoàn toàn hết hy vọng, nếu là Ngưng, vậy ván đóng thuyền rồi, đây phải là rất kỳ quái sao? Tại sao nàng lại mang theo cả trí nhớ ban đầu lúc xuyên qua của Vũ Mị đây? “Ta chỉ có trí nhớ ở đại, chuyện năm đó sau khi chuyển kiếp, trong đầu ta trống rỗng…”


      Nhìn Thiên Duật Dạ, Vũ Nhạc kỳ quái cau mày.

      “Cái này ta hiểu , ở giữa có rất nhiều nút thắt bị người khác cố ý xóa sạch, nàng cần lo lắng, chỉ cần tu luyện tốt, chờ ngày nàng cường đại, mọi thứ được giải quyết dễ dàng.” Kinh nghiệm mười kiếp đau khổ giữa bọn họ, nhưng khó khăn khốn khổ bên trong, sợ là chỉ có mình hiểu.

      Mặc dù Vũ Nhạc có trí nhớ, nhưng thấy Thiên Duật Dạ trước mặt thương mình như vậy, cảm thấy người đàn ông này đáng để phó thác, như vậy, bằng mở rộng trái tim mình, về phần có thể lần nữa hay , nàng , nhưng có thể toàn lực ứng phó. Sau khi suy tính những thứ đó, Vũ Nhạc nghe lời gật đầu: “Yên tâm , ta dần dần cường đại lên.”

      Nhìn đôi bàn tay lớn của nam nhân thành thục mặc y phục giúp mình, Vũ Nhạc phút chốc đỏ hết mặt, mùi Long Tiên Hương đặc biệt thuộc về tràn ngập cánh mũi, hai người cách rất gần, lông mi dài và cong, làm cho nữ nhân là nàng ghen tỵ mãi thôi, người đàn ông cư nhiên lại có lông mi so với nàng còn dài hơn, là đáng ghen tỵ!

      Rất nhanh, nam nhân mặc xong bộ y phục nghiêm túc cho nàng, nhìn mái tóc hơi rối bù, lại mở miệng: “Ngồi xuống , tóc bị rối, ta giúp nàng vén lên!”

      “Ngươi cũng biết chải đầu?” Lần này Vũ Nhạc đột nhiên cảm thấy tức cười, nam nhân này quá hoàn mỹ rồi?

      “Đương nhiên, trước đây, việc của nàng, ta chưa bao giờ mượn tay người khác, đều là ta phục vụ nàng, sao thế nương tử, vi phu lợi hại ?” Nam nhân hơi cong môi, động tác thuần thục bay múa đầu Vũ Nhạc, thỉnh thoảng xem xét qua kính trang điểm, đầu cài trâm hoa cũng ngừng so sánh, bộ dáng kia cực kỳ giống nhà thiết kế ở đại.

      Sau thời gian chén trà, Vũ Nhạc nhìn qua gương thấy kiểu tóc thanh nhã tự nhiên, thỏa mãn gật đầu, nàng xoay người nhìn Thiên Duật Dạ, vẻ mặt tán thưởng: “ tệ nha, tài nghệ của ngươi có thể so với nhà thiết kế rồi, làm sao làm được?”

      “Trong lòng thương , tự nhiên học cái gì cũng nhanh.” Vì nữ nhân của mình, học mấy thứ này, hề đáng .

      “Nàng ấy, năm đó rất hạnh phúc sao?” Vũ Nhạc nhìn Thiên Duật Dạ, đột nhiên cảm thấy mình rất may mắn, gặp được nam nhân biết thương nữ nhân như vậy, đúng là dễ dàng.

      “Ừ, đương nhiên, nữ nhân của ta, làm sao có thể hạnh phúc? Mặc dù mỗi lần bị nàng khi dễ vô cùng xấu hổ, nhưng rất vui vẻ, nam nhân ở trước mặt vợ mình chịu uất ức, tính là gì cả, chỉ cần nàng biết ta là hậu thuẫn mạnh mẽ của nàng, như vậy là đủ rồi!” Thiên Duật Dạ thuận tay sửa sang lại mái tóc cho Vũ Nhạc, chỉnh lại y phục cho nàng, tới khi còn vấn đề gì, mới mặc y phục cho mình. Sau khi thu dọn ổn thỏa, nhìn sắc trời bên ngoài : “Được rồi, nàng vội vàng muốn tu luyện, ta cũng tương đối bận rộn, sợ là thể thường xuyên tới thăm nàng được. Nàng phải cẩn thận, có chuyện gì nhất định phải liên lạc với ta, biết ?”

      Vũ Nhạc nhìn chớp mắt, nhàng gật đầu cái, Thiên Duật Dạ thấy thế, kéo đầu của nàng qua, hôn cái lên trán: “Tự bảo trọng, ta đây.” Dứt lời, trường sam màu đen biến mất ở cửa. Vũ Nhạc nhìn bóng lưng của , lâu cách nào bình tĩnh nổi, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

      Hồi lâu sau, nàng mới ra khỏi gian. Đám người Mộc Ngư ngủ cả, Vũ Nhạc ngủ ngày, mỏi mệt gì, nàng ngồi xếp bằng xuống, trong đầu lướt qua tuyệt kỹ tu luyện nhìn qua lần, nhắm mắt lại, từ từ nhớ lại, vận động đan điền, bắt đầu tu luyện.

      Mãi đến lúc phía đông lộ ra mặt trời, Vũ Nhạc mới nhổ ra ngụm khí độc, lúc này nàng mới thu công, mở mắt ra phát đám người Cung Tuyết sớm tỉnh dậy. Năm người vội vàng chuẩn bị đồ ăn sáng, nhìn thấy Vũ Nhạc tỉnh dậy, rối rít dùng ánh mắt mập mờ nhìn nàng: “Chủ nhân rồi ạ?”

      Vũ Nhạc gật đầu: “Tại sao các ngươi lại sợ như vậy? Ta cảm thấy rất dễ thân cận.”

      Nghe nàng vấn đề ngu ngốc như vậy, Bối Khả trợn mắt, yên lặng xoay người rời , gặp phải chủ tử thiếu thông minh như vậy, biết là các nàng đáng thương hay là Thiên chủ tử đáng thương.

      Mia, Quả Nhiễm sau khi nghe xong cũng rối rít nhíu mày, Vũ Nhạc chỉ có thể đem hy vọng rơi vào người Cung Tuyết. Cung Tuyết do dự lúc, mới chậm rãi : “ ra , chủ tử chỉ có ở trước mặt người vẻ mặt mới có thể nhu hòa chút, ngài ấy…Tính cách của ngài từ trước đến nay đều giống như mây trời, làm người khác đoán ra, ngay cả tính tình cũng vô cùng kỳ quái. Thay vì nghiên cứu tâm tư của chủ tử, bằng chúng ta cẩn thận đối mặt với người có cảm xúc bất định, khó sống chung.”
      Last edited: 27/12/14

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      *Chương 074: Gặp mặt kẻ thù

      “Phức tạp như vậy sao?” Nghe Cung Tuyết , lông mày Vũ Nhạc nhíu vào, tại sao nàng vẫn thấy rất đơn giản vậy?

      “Tiểu thư rất nhanh biết tính tình của chủ tử, ngài ấy và tiểu thư có đặc điểm giống nhau chính là người đánh ta ta đánh người, nếu ngươi phạm ta ta trả lại gấp mười lần!” Nghĩ đến kết cục của những kẻ phản bội kia, Cung Tuyết rùng mình. Đôi mắt xinh đẹp trong vắt như nước của Vũ Nhạc chớp động, xem ra, nàng vô cùng cần thiết nghiên cứu vị phu quân danh nghĩa này.

      “Ừ, ta cũng mong đợi đây, được rồi, còn sớm nữa, chúng ta ăn sáng rồi phải tập hợp. Hôm nay, nếu đoán sai chính là bắt đầu cuộc sống của các học viên.” Nghĩ đến nữ tử thanh nhã áo tím kia, Vũ Nhạc cảm thấy vô cùng hứng thú , nhưng nếu có thể được nàng lựa chọn, cũng tệ!

      Mặt trời mới vừa lên, trong bãi tập của học viện Thánh Đức đầy đủ chín mươi hai học viên mới. Bảy Các chủ cũng tới hội trường, đứng đầu là Tử Luyến, nàng lạnh lùng nhìn lướt qua, sau đó dịu dàng cười: “Rất tốt, ta thấy tinh thần diện mạo của mọi người coi như tệ. Vậy , ta nội dung chủ yếu của ngày hôm nay. Tạm thời chúng ta huấn luyện, có chuyện quan trọng hơn phải làm, sai, hôm nay bảy Các chủ chúng ta lựa chọn mười học viên phù hợp. Còn sót lại hai mươi hai học viên khác bị trả về nhà, điều này mọi người yên tâm. Sau này cứ cuối mỗi tháng, lần thi tháng. Trong cuộc thi tháng, các ngươi có cơ hội khiêu chiến, nếu đánh bại bất kì trong các học viên, các ngươi có thể lên cấp, nếu bị người khác đánh bại lui về vị trí học viên dự bị. Cứ như thế tiến hành cho đến khi tốt nghiệp, nghe chưa vậy?”

      “Báo cáo, em có vấn đề muốn hỏi!” Tử Luyến vừa dứt lời, lập tức có học viên bày tỏ ý kiến. Tử Luyến nhìn người trước mắt có vẻ là thiếu nữ yếu ớt, dịu dàng : “Mời hỏi.”

      “Xin hỏi, việc đào tạo học viên dự bị có giống với cách dạy bảo của các Các chủ hay ?” Thiếu nữ nhàng hỏi, gương mặt thanh tú để lộ vẻ mặt gì.

      “Dĩ nhiên là giống, trở thành học viên của bảy Các chủ, được chúng ta hết lòng dạy bảo và cất nhắc, mà học viên dự bị chỉ có thể dựa vào chính mình, chỉ có phúc lợi duy nhất là mỗi tháng lần có cơ hội vào cấm địa tu luyện.” Tử Luyến đáng tiếc lắc đầu cái, ra vấn đề này nàng cần trả lời, bởi vì cần thiết. Các phúc lợi của học viên dự bị thể bằng học viên chính thức. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt non nớt này, bây giờ nàng cũng có lòng dạ ác độc ra.

      “Báo cáo Các chủ, em có vấn đề gì nữa.” Đối với câu trả lời của Tử Luyến, nữ tử này tựa hồ rất hài lòng, khẽ gật đầu, hỏi tiếp nữa.

      “Những người khác còn vấn đề gì ?” Tử Luyến tỏ ra vui vẻ, đứng khoanh tay, chăm chú nhìn từng khuôn mặt nhắn xinh đẹp trước mắt, qua hôm nay, các nàng vẫn có thể cười được ?

      “Báo cáo, Tuyết Mạn tiểu đội có ý kiến.”

      “Báo cáo, Dạng Nhiên tiểu đội có ý kiến.”

      “Báo cáo, Yên Nhiên tiểu đội có ý kiến.”

      “Báo cáo, Hỏa Phượng tiểu đội có ý kiến.”

      ….

      “Báo cáo, Túc tiểu đội có ý kiến.”

      Túc tiểu đội? Xì, đây là tên quỷ gì vậy?”

      “Đúng vậy đúng vậy, cái gì mà túc chứ? Chưa từng nghe tới.”

      “Tám phần biết chữ, tùy tiện đùa giỡn!”



      Nghe các loại thanh hỗn loạn bàn tán về tên tiểu đội mình, đám người Vũ Nhạc chỉ cười nhạt, sớm muộn cũng có ngày, Túc tiểu đội nổi danh khắp đại lục, đến lúc đó, ý nghĩa đích thực của Túc, coi như các ngươi muốn biết, sợ cũng phải biết…

      túc, loài hoa ma quỷ, nó tà ác, nó quyến rũ, nó bất cần đời, nó hoa lệ cao quý, nó ngoan sắc bén… khi bị dính lên người, làm cho các ngươi sống bằng chết, chính là phát trí mạng, các ngươi chớ chọc vào chúng ta, nếu , chết có gì đáng tiếc!

      “Phía dưới, ta tuyên bố, mười học viên vào Tử y các theo thứ tự là: Sáu thành viên tiểu đội Túc, cùng với Hỏa Phượng tiểu đội trưởng Hỏa Phượng, Lăng Ngạo Tuyết tiểu đội trưởng của tiểu đội Tuyết Mạn, Mục Tuyết Dạng tiểu đội trưởng của tiểu đội Dạng Nhiên, Thương Lan Diễm tiểu đội trưởng của tiểu đội Yên Nhiên.” Giọng tao nhã của Tử Luyến vừa phát ra, dưới đài phát ra tiếng hút khí lạnh, các nàng vừa nghe thấy cái gì? Sáu thành viên của tiểu đội Túc đều được ở lại Tử y các? Đây… Đây là chuyện gì?

      Trong mắt bốn người được gọi tên Hỏa Phượng, Lăng Ngạo Tuyết, Mục Tuyết Dạng, Thương Lan Diễm đều lên ngọn lửa hừng hực, đây là chuyện gì? Các nàng cư nhiên lại ở cùng đội với nữ tử củi mục trong lời đồn Vũ Nhạc? Lại còn ở Tử y các có thực lực mạnh nhất? Tại sao?

      Nghe thấy tiếng bất mãn liên tiếp ở dưới dài, Tử Luyến hơi cong môi: “Ai phục, có thể !”

      “Con phục, tại sao? Tại sao củi mục của Nhạc gia có thể ở cùng tổ với chúng con? Lại còn ở Tử y các, đây phải là chuyện cười sao?” Lăng Ngạo Tuyết đích nữ của Lăng thị gia tộc, từ trước đến nay đều để ai vào trong mắt, nàng ta chằm chằm nhìn Vũ Nhạc, tức giận gầm .

      “Đúng vậy, đúng vậy, nữ nhân vô học ngu xuẩn này, tại sao có thể bước vào cửa lớn của Thánh Đức? Lại còn muốn đứng ở đây làm đội trưởng tiểu đội Túc, mấy thành viên các ngươi sao lại chọn lựa như vậy? Cũng mắt mù sao?” Công chúa Hỏa Phượng của Hỏa gia tộc điêu ngoa bốc đồng khinh miệt nhìn đám người Cung Tuyết, thái độ khinh bỉ rất ràng.

      “Mắt nhìn của chúng ta có tật, cần Hỏa đại công chúa ngươi quan tâm, làm đội trưởng của chúng ta sao, các ngươi muốn cười nhạo sao? Củi mục sao? Vô học vô thuật sao? Thiếu nữ quần áo lụa là thế nào? Hai năm

      trước đội trưởng có thể trừng trị các ngươi tới khóc gọi mẹ, hai năm nữa, các ngươi lại bại tướng dưới tay chúng ta. Đừng tưởng rằng có chút thực lực rất giỏi, hài tử, ra ngoài lăn lộn , hiểu ?” Cung Tuyết khanh khách cười trừng mắt nhìn mấy nữ nhân vừa rồi còn giương nanh múa vuốt, lời vô tình.

      “Này, Hỏa Công chúa chất vấn quy củ của Thánh Đức sao?” Mia cười cười nhìn Hỏa Phượng, thi thoảng liếc về phía : “Chẳng lẽ? Trong số bảy vị Các chủ, có ai cho đội trưởng của chúng ta cửa sau hay sao?”

      Khụ… Theo đó là thanh hút khí lạnh đột nhiên vang lên, Tử Luyến đứng phía tự tiếu phi tiếu (*) nhìn Hỏa Phượng: “Hỏa Công chúa? Ngươi… nghi ngờ mắt nhìn của ta?”

      (*) Tự tiếu phi tiếu: dường như, hình như, như có như .

      …Con có ý này, Tử y Các chủ, con tuyệt đối có ý này, là bởi vì nha đầu Nhạc gia ở Hỏa Đô thành có danh tiếng quá xấu, khó tránh khỏi con nghĩ như vậy.”

      “Đúng vậy, Tử y Các chủ, chỉ Hỏa Công chúa, ngay cả con cũng nghi ngờ nàng ta làm sao tiến vào! Hôm nay thấy nàng, đúng là ngoài ý muốn, còn buồn cười hơn nữa, nàng ta lại còn làm đội trưởng, mấy thành viên đội Túc này, các ngươi…”

      “Câm miệng, chúng ta chọn ai làm đội trưởng, các ngươi là thứ gì mà quản? Cút sang bên .” Bối Khả chịu nổi cảm giác chán ghét trong bụng, nhìn về phía đại tiểu thư Lăng gia trực tiếp quát to, chút nể mặt.

      “Ngươi…Ngươi là thứ gì, lại dám mắng ta?” Lăng Ngạo Tuyết đỏ hết mặt lên, khẩu khí cũng tốt lành gì.

      “Chúng ta mắng ngươi cái gì? to lên, ta nghe .” Quả Nhiễm lấy tay kéo kéo lỗ tai, mắt dí sát vào Lăng Ngạo Tuyết, bộ dáng nghễnh ngãng nghe thấy gì.

      “Ta còn biết, trong đội các ngươi lại có người điếc, đúng là chủ nào tớ nấy, mắng ta cái gì sao? Dĩ nhiên là mắng ta là đồ này nọ, lớn như vậy, lại còn muốn ta lặp lại.” “Khụ khụ, đừng nữa Ngạo Tuyết, Ngạo Tuyết.” Thương Lan Diễm đứng bên cạnh, hình như ý thức được chuyện này có chỗ đúng, vội vàng ngăn nàng đừng nữa, nhưng Lăng Ngạo Tuyết giận dữ, làm sao có thể nghe lọt?

      “Ha ha, ra là mắng ngươi là đồ này nọ nha, ôi trời ơi, cho nên ngươi cùng với đồ vật gì đó là cùng chủng loại à, thất kính thất kính.” Quả Nhiễm cố nén vui vẻ trong bụng, vẻ mặt hưng phấn nhìn sắc mặt Lăng Ngạo Tuyết chuyển từ xanh sang trắng, từ trắng sang đỏ: “Ngươi…Ngươi đúng là đồ biết xấu hổ, lại dám gạt ta?”

      biết xấu hổ cái gì? Ôi, là ngươi ta sao?” Quả Nhiễm chỉ vào cái mũi của mình, bộ dáng nghe nhìn về phía Lăng Ngạo Tuyết. Lăng Ngạo Tuyết vừa định há miệng ra, lại bị Thương Lan Diễm lôi lại, tựa hồ ngăn cản nàng tiếp. Lăng Ngạo Tuyết giãy dụa vài cái, biết Thương Lan Diễm bên tai nàng cái gì, khuôn mặt trở nên trắng bệch, mím chặt môi, tiếp nữa.

      Cục diện lập tức yên tĩnh lại, Vũ Nhạc khoanh tay trước ngực, thỉnh thoảng ngáp mấy cái, tốt lắm, mấy đứa con nít này, lời có chút thông minh nào cả? Rất thú vị sao?

      Tử Luyến nhìn thấy phía bên cạnh mình rốt cuộc yên tĩnh lại, mặc dù mặt có chút vui vẻ, nhưng lời ra lại vô cùng băng lãnh: “Tử y Các nghe lệnh!”

      “Có!” Mười người mặt biến sắc, vội vàng đứng nghiêm chỉnh, Tử Luyến đảo mắt qua, tự tiếu phi tiếu : “ cho ta thể diện rồi, hử? Mới ngày thứ nhất, ra oai với ta? Các ngươi có khả năng nhỉ, như vậy, chứng tỏ các ngươi tu luyện linh lực cũng tệ? Mục tiêu là cấm địa, mau cút vào cho ta, mười ngày, trong vòng mười ngày nếu các ngươi ra được sau này lập tức cút về với ông bà !” Dứt lời, bóng dáng màu tím biến mất khán đài. Đám người Vũ Nhạc liếc nhau cái, tâm ý tương thông cái gì cũng cần , bay thẳng về hướng cấm địa. Đám người Lăng Tuyết Mạn sau khi lấy lại tinh thần, đều có bộ dáng tin nổi: “Nàng vừa mới gì? Cấm địa? Là cấm địa của học viện Thánh Đức? lầm chứ?”

      “Tin tưởng thính lực của ngươi , ngươi nghe rất ràng, chính xác là cấm địa.” Trong bốn người chỉ có Thương Lan Diễm lộ vẻ thành thục, sau khi giật mình, xoay người về phía cấm địa, nếu là tu luyện lại kém hơn đứa củi mục, khỏi quá mất mặt.

      Vẻ dịu dàng mặt Mục Tuyết Dạng cũng trở thành khiếp sợ, nhưng chỉ thoáng qua, ngẩng đầu lên lại khôi phục bộ dáng nữ tử ngoan ngoãn: “Phượng nhi, Tuyết nhi, thôi, nếu rớt ở phía sau.” Dứt lời, nàng lời vô dụng nữa, nhún chân chút bay thẳng về phía cấm địa.

      Hỏa Phượng và Lăng Ngạo Tuyết cố nén lửa giận trong lòng, hậm hực giậm chân rời .

      Nhìn theo bóng lưng các nàng rời , Thanh y Các chủ Lê Mạn, Hồng y Các chủ Điệp Nhã nhìn nhau cười tiếng, những người này xem thường Vũ Nhạc, phải chịu thua thiệt rồi…!
      Last edited: 28/12/14
      Thanh Hằng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :