1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Vương gia,Vương phi trèo tường - Vũ Quý

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 43: mười bốn tháng bảy
      Edit: Hà Thái
          Bên trong phủ Vương Thượng thư, Vương Duẫn nằm giường, sắc mặt ửng hồng, đôi môi trắng bệch. Trong miệng ngừng tự lẩm bẩm: "Dạ tiểu thư, Dạ tiểu thư. . . . . ."
       
      Vương Thượng Thư nhìn đứa con trai duy nhất của mình mắc bệnh , nha hoàn bên cạnh ngừng đổi khăn lông trán , Vương Thương Thư thở dài, cho dù mặt mũi lão già này ông cũng cần, ông cũng phải đến đó thử lần.
       
      Vương Thương Thư tới Tướng phủ, nhấc màn cửa xe ngựa lên, nhìn cửa lớn tướng phủ, tâm mà . Ông đối với Dạ Nguyệt Sắc ấn tượng tốt, mặc dù nàng là hòn ngọc quý duy nhất tay Dạ tướng gia. Nhưng, tiểu tử ngốc nhà ông, Vương Thượng Thư thở dài, coi như tấm mặt mo này cần, ông cũng muốn thử chút,tìm Dạ tướng trò chuyện chút...
       
      Xuống xe ngựa, Vương Thượng Thư rảo bước về phía của phủ thừa tướng, lúc này chiếc xe ngựa dừng ở trước cửa tướng phủ, xe ngựa xuống nam tử quần áo sáng trắng, mặt như hoa đào, nơi khóe mắt có nốt ruồi chu sa, hồng đẹp đẽ. Ngón tay trắng nõn vén màn che xe ngựa lên, nắm lấy bàn tay trắng nõn khác, nào ngờ nàng kia cũng có dựa vào nam tử, từ xe ngựa nhảy xuống.
       
      Người này phải là là thiên kim nhà Dạ Tướng là ai, Dạ Nguyệt Sắc. Vương Thương Thư chỉ cảm thấy nam tử cúi đầu hướng về phía nàng kia câu gì đó, mặt nhất thời đỏ bừng.
       
      Thấy cảnh này, Vương Thượng Thư phất tay áo, sớm nghe Dạ Nguyệt Sắc lưu luyến si mê Tứ hoàng tử, hôm nay lại cùng Cẩm Nguyệt Vương lôi kéo , ông tuyệt đối cho Duẫn Chi cưới Dạ Nguyệt Sắc. Ông xác định tiểu thư Lan gia tệ, mặc dù là con của thương nhân, nhưng là có tri thức hiểu lễ nghĩa, đẹp cả trong lẫn ngoài, so với Dạ Nguyệt Sắc biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần! Vương Thượng Thư tức giận phất tay áo, lên xe ngựa rời . . . . . .
       
      "Sắc Sắc, nhớ luyện tập nhiều hơn. . . . . ." Nguyệt Vô Thương sờ sờ đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, đôi môi cong cong, nụ cười vui vẻ trong mắt lưu động thành vẻ cưng chiều.
       
      Dạ Nguyệt Sắc nghĩ tới tình cảnh bị áp bức, nhìn đầu ngón tay ửng đỏ, mặt do cáu giận đến mức nổi hồng. Hôm nay nàng chẳng qua là nghĩ chơi xấu muốn luyện đàn, kết quả, nghiệt này lại, lại. . . . . . Dạ Nguyệt Sắc bi phẫn nghĩ mà muốn đập đầu chết.
       
      "Biết, biết. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc vội vàng đáp: "Nguyệt Nguyệt, thời gian sớm rồi, ngươi trở về sớm . . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc chuyển đôi mắt, hướng về phía Nguyệt Vô Thương .
       
      Nguyệt Vô Thương buồn cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc, phải là nhân lúc nàng chơi xấu mà thưởng nàng chút sao! Trong mắt nụ cười sâu hơn, nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc gật đầu cái, Dạ Nguyệt Sắc như trút được gánh nặng chạy vào tướng phủ.
       
      Cước bộ ngừng chạy thẳng tới viện của Phong Hồi Tuyết, liền kêu: "A Tuyết, a Tuyết, huynh có ở đây . . . . . ."
       
      thấy có người trả lời, Dạ Nguyệt Sắc đẩy cửa phòng Phong Hồi Tuyết ra, tìm khắp nơi  lần, cũng nhìn thấy bóng dáng Phong Hồi Tuyết. Ngay sau đó chạy tìm cha nàng.
       
      Dạ Thiên nhìn Dạ Nguyệt Sắc vô cùng lo lắng  chạy vào, hồ ly  cười cười, "Sắc Sắc, hôm nay cùng A Tuyết chơi như thế nào?"
       
      "Huynh ấy vẫn chưa trở lại sao?" Dạ Nguyệt Sắc có chút kinh ngạc hỏi, nàng vốn còn muốn tìm a Tuyết chỉ điểm cho nàng chút kỹ thuật đàn, Dạ Nguyệt Sắc lắc lắc khuôn mặt nhắn.
       
      Dạ Thiên vội vàng tới kéo tay Dạ Nguyệt Sắc, ân cần hỏi han: "Sắc Sắc, cùng A Tuyết thất lạc nhau sao? sao, chừng qua bao lâu nữa tìm được con, trở lại thôi mà!"
       
      Dạ Nguyệt Sắc mắt trợn trắng, ngượng ngùng với Dạ Thiên: "Phụ thân, cha bận rộn rồi. Con luyện đàn đây. . . . . ."
       
      Dạ Thiên nhất thời nước mắt tuôn đầy mặt, nữ nhi bảo bối cuối cùng cũng thông suốt, mặt vui mừng nhìn Dạ Nguyệt Sắc rời , cũng tiến bộ hơn rồi, tệ tệ!
       
      . . . . . .
       
      Đàn Sơn, cây cối um tùm. Sau cơn mưa bùn đất có mùi thơm ngát, con đường rải đá xanh xanh, ven đường cỏ xanh mang theo những giọt sương, sâu trong Đàn Sơn, mơ hồ truyền đến thanh chuông mõ vang xa.
       
      Cả Đàn Sơn đều là biến ảo như tiên cảnh. . . . . .
       
      Khói trà lượng lờ, trung là tĩnh mịch của chốn của phật. Phong Hồi Tuyết bưng ly trà  khói lượn lờ, đặt ở khóe miệng nhấp miếng.
       
      "Vật Ngôn đại sư!" Phong Hồi Tuyết để ly trà trong tay xuống, cười ôn hòa , "Nước mưa dùng để pha trà, tất cả vừa tốt vừa có ích! Tràn Long Tỉnh dùng nước mưa, hương trà dứt!"
       
      "Thí chủ quá khen!" Vật Ngôn đại sư uống ngụm trà, cười tựa như phật Di Lặc, nhìn thiếu niên Phong Hồi Tuyết trước mặt, chút để ý câu: "Thí chủ mới vừa hỏi lão nạp vấn đề có liên quan đến ‘ Thiên Nhật Hồng’ , lúc này có thể có chút manh mối rồi?"
       
      Phong Hồi Tuyết nhìn lá trà trong ly trà, trà là dương, nước mưa là , nước mưa hòa với lá trà, dương hòa hợp!Khuôn mặt Phong Hồi Tuyết Hơi cười, hướng về phía Vật Ngôn đại sư thi lễ cái, "Đa tạ đại sư!"
       
      Vật Ngôn đại sư chỉ cười , nhìn Phong Hồi Tuyết nhàn nhạt tiếng: " dương hòa hợp, dương cũng tương khắc. . . . . . Thí chủ nếu hiểu, nhất định bình yên. . . . . ."
       
      Phong Hồi Tuyết hướng về phía Vật Ngôn đại sư thi lễ cái, phi thân lao về hướng chân núi.Thân ảnh màu xanh của chỉ chốc lát liền biến mất khỏi Đàn Sơn.
       
      Trong Tướng phủ khúc Phượng Cầu Hoàng đứt quãng bay ra, kỹ xảo cứng ngắc, nhưng ngược lại mang theo vài phần ý vị! Phong Hồi Tuyết vừa trở về Tướng phủ liền nghe thấy tiếng đàn hòa tiếng chim, khẽ nhíu nhíu mày. Ngay sau đó cười ôn hòa về hướng viện Dạ Nguyệt Sắc.
       
      Dạ Nguyệt Sắc nhìn Cầm trong tay, nhắm mắt nhớ lại bộ dạng Nguyệt Vô Thương đánh đàn chút, trong đầu đều là hình dáng ngón tay người nọ quét qua dây đàn , khóe miệng dâng lên chút ý cười, giống như đàn dưới tay nàng chính là tay của người kia. tiếng đàn rất là lưu loát từ đầu ngón tay từ từ tràn ra.
       
      Lúc Phong Hồi Tuyết tới thấy Dạ Nguyệt Sắc từ từ nhắm mắt, đầu ngón tay lay động dây đàn, lông mi dài ở khuôn mặt trắng nõn nhàng tạo thành đường cong tuyệt mĩ.
       
      Trong mắt tự chủ xuất nụ cười ôn nhu cưng chiều, đợi khi tiếng đàn triền miên kia bay vào lỗ tai. Nụ cười mặt Phong Hồi Tuyết cứng lại, khẽ nhíu nhíu mày, ngây ngốc đứng tại chỗ, đến tận khi khúc đàn xong, dư vẫn còn vang vọng. . . . . .
       
      Dạ Nguyệt Sắc mở mắt thấy Phong Hồi Tuyết đứng ở cách đó xa, vui sướng từ cầm đài chạy về phía Phong Hồi Tuyết, kéo tay áo Phong Hồi Tuyết, "A Tuyết, huynh trở lại!"
       
      Phong Hồi Tuyết nở nụ cười ôn nhuận như gió xuân tràn ra khắp khuôn mặt tuấn dật, ôn nhu hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc : "Ừ! Tài đánh đàn của Nguyệt Sắc   tiến bộ!"
       
      " sao?" Dạ Nguyệt Sắc hưng phấn nhìn Phong Hồi Tuyết, "Cũng là nhờ công lao của A Tuyết dạy tốt quá thôi!" Dạ Nguyệt Sắc thu hồi vẻ mặt hưng phấn nhìn Phong Hồi Tuyết.
       
      Phong Hồi Tuyết cưng chiều cười tiếng, đương nhiên vạch trần tiếng đàn triền miên mang theo chút sắc sảo như thế hoàn toàn phải phong cách của .
       
      "Sắc Sắc, sinh nhật 18 cũng sắp đến rồi, nàng muốn quà tặng gì?" Phong Hồi Tuyết ôn nhu hỏi, Dạ Nguyệt Sắc mờ mịt, nàng biết sinh nhật Dạ Nguyệt Sắc thời đại này.
       
      Phong Hồi Tuyết thấy bộ dáng Dạ Nguyệt Sắc mê mang, cưng chìu mà cười cười: "Hôm đó cũng là tết Trung Nguyên, Nguyệt Sắc có thể chọn hai món quà tặng. . . . . ."
       
      Tết Nguyên tiêu, mười bốn tháng bảy? ! dương hòa hợp? ! Phong Hồi Tuyết nhíu nhíu mày, dường như có thứ gì đó xẹt qua trong đầu, nhanh đến mức làm cho bắt được. . . . . .
      Phong nguyetxixon thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 44: Ta cho phép! !

      Edit: Hà Thái

      Beta : Hà Đoàn

      nay kinh thành ngoại trừ những quan văn cổ hủ đều nhốn nháo bởi kiện vô cùng lớn, chính là chuyện nữ nhi Lan viên ngoại thương gia buôn bán tơ lụa lớn nhất kinh thành ném tú cầu, ném trúng vào con trai độc nhất của Vương Thượng Thư – Vương Duẫn. Mà lúc ấy, Vương Duẫn lại đem tú cầu ném cho Lan viên ngoại, muốn lấy Lan tiểu thư.

      Lúc ấy bầu trời đột nhiên giăng đầy mây đen, mưa to đổ xuống, Lan tiểu thư chạy vào trong mưa. Mà Vương Duẫn cũng liền chạy Tướng phủ. Tất cả mọi người rối rít nghị luận, chuyện vui của Lan gia cùng Vương gia khi nào làm, hay là vì vậy mà thành!

      Mãi cho đến khi Vương thượng thư thông báo sau ba ngày nữa chính thức cử hành hôn lễ, cũng sai người mang sính lễ, lễ hỏi chính thức đến Lan phủ.

      Mà lúc này rất là quái dị là, hai đương lại đều nhiễm phong hàn, bị bệnh liệt giường, nhưng mà cha mẹ hai nhà cũng hề có ý niệm hủy bỏ hôn .

      Cho đến tận ba ngày sau, Vương Lan hai nhà giăng đèn kết hoa, lại còn dán đầy chữ hỉ màu đỏ, vô cùng hân hoan.Khi đến thời gian rước dâu, Lan viên ngoại mặt lo lắng nhìn khuê phòng nữ nhi, hỏi: "Tiểu thư chuẩn bị xong chưa?"

      Trong khuê phòng, Lan Nhược Hi thần sắc vẫn còn có chút bệnh, tuyệt vọng cầm lược, chải mái tóc dài của mình, nha hoàn bên cạnh thấy thế, bắt đầu thay quần áo cho tiểu thư.

      Mà Vương Phủ, Vương thượng thư dẫn theo đám người tìm Vương Duẫn khắp nơi, sắp lật tung cả Thượng thư phủ lên mà vẫn thấy Vương Duẫn, Vương thượng thư nổi giận gầm lên tiếng, ngay sau đó liền nghĩ ra phương hướng mà Vương Duẫn có thể , liền sai người đến Tướng phủ tìm Vương Duẫn về bái đường thành thân.

      Bên ngoài Tướng phủ, Vương Duẫn thần sắc nhợt nhạt bệnh tật, trông mòn con mắt, mãi cho đến khi thấy thân ảnh mà ngày đêm mong nhớ xuất ở cửa Tướng phủ, mặt mới khẽ nở nụ cười.

      "Dạ tiểu thư!" Vương Duẫn có chút kích động chạy đến trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, cả người có phần hơi lúng túng, đôi tay biết nên đặt ở nơi nào, nội tâm càng thêm thấp thỏm vạn phần, ngũ vị* lẫn lộn!

      * Ngũ vị : Ngọt , chua , cay , đắng , mặn.

      "Duẫn Chi!" Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng gọi Vương Duẫn tiếng, cũng biết phải thêm gì.Chuyện tình cảm cưỡng ép được, nhưng mà lúc này, ngày thành thân của người ta lại bái đường, chạy đến tìm nàng, lúc này điều gì với cũng là loại được tôn trọng.

      Ánh mắt của Vương Duẫn chua chát, biết nàng đối với là thích phải là , nhưng mà vẫn khống chế được tim của mình. Hôm nay đến đây chỉ là muốn lời tạm biệt với nàng.

      Vương Duẫn đem cái túi gì đó từ trong tay đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nghi ngờ nhận lấy, dưới cái nhìn của Vương Duẫn mở ra, chỉ thấy bên trong túi toàn là bạc, chín trăm lượng hơn kém!

      Vương Duẫn mặt lên ý cười mơ hồ, đó là nụ cười bị tình ăn mòn từng ngày mà có. Nhớ tới hôm đó cũng là ở chỗ này, thẹn thùng hỏi có phải hay đưa sính lễ, ước ao bao nhiêu ngày đó đúng là đưa sính lễ, nếu vậy bây giờ cũng có tiếc nuối nhiều như vậy.

      Nghịch ngợm mà cười cười đoán trong túi áo có bao nhiêu bạc, sau đó liền thiếu nàng chín trăm lượng.Bắt đầu từ khi đó, hôm nay cũng là kết thúc viên mãn.

      "Dạ tiểu thư đây là chín trăm lượng bạc hôm đó Duẫn Chi nợ nàng . . . . . ." Vương Duẫn đột nhiên thu lại vẻ mặt tươi cười bi thương, vẻ mặt sáng lạn nhìn Dạ Nguyệt Sắc, cũng có nhắc lại chuyện này, chỉ là để như vậy để giữa bọn họ có chút liên lạc như vậy.

      "Duẫn Chi. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc hơi nhíu mày nhìn Vương Duẫn, đột nhiên cảm thấy bạc trong tay vượt xa sức nặng vốn có của nó, nặng trịch ở tay, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên cảm thấy lòng thắt chặt lại.

      "Gặp lại sau, Nguyệt Sắc. . . . . ." Vương Duẫn hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cười tiếng, sau đó xoay người bước chân nặng nề, từng bước từng bước hướng về phía trước mà , chỉ còn lại bóng dáng của rơi lại người Dạ Nguyệt Sắc, trong nội tâm Dạ Nguyệt Sắc run lên, tự chủ mà nghiêng người , bóng dáng đơn của người nọ đổ dài mặt đất, phảng phất giống như có thanh vỡ tan của nó.

      Dạ Nguyệt Sắc cũng có nhìn thấy giọt lên nam nhi rơi nát mặt đất. Vương Duẫn từ từ biến mất ở trong tầm mắt Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nhìn bạc trong tay, đột nhiên cảm thấy chua xót, từ trong lòng bốc lên đến chóp mũi, sau đó đến mắt.

      Sau đó ngồi chồm hổm xuống, đầu tựa vào giữa hai chân trong lòng biết vì sao lại rất khổ sở.Tất cả những cảnh đó cũng rơi vào tầm mắt người đứng tại chỗ rẽ trong Tướng phủ, hơi nhíu nhíu mày, thở dài, cuối cùng cũng bước nhanh về phía người ngồi ngoài cửa kia.

      nhàng ngồi xuống bên cạnh người kia, đưa tay vòng qua bả vai Dạ Nguyệt Sắc, nhàng vỗ hai cái.

      Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy mùi hương quen thuộc, Dạ Nguyệt Sắc khẽ nghiêng mình, liền nhận thấy người phía sau cứng ngắc, Dạ Nguyệt Sắc trong lòng càng thêm khổ sở mâu thuẫn. Thanh buồn buồn phát ra từ giữa hai chân: "Nguyệt Nguyệt, ta khó chịu!"

      Nguyệt Vô Thương trong nháy mắt cũng liền thu hồi lại vẻ cứng ngắc, khóe miệng nâng lên đường cong tự giễu, nàng kháng cự !Trong mắt đen sậm thêm vài phần, vươn cánh tay dài ra, kiên định chấp nhận để Dạ Nguyệt Sắc kháng cự xoay người, ôm vào trong lòng.

      Thanh ôn nhu mang theo biếng nhác trầm thấp đặc biệt, ở bên tai Dạ Nguyệt Sắc : "Ta biết mà!" Ôn nhu vỗ vỗ sau lưng của Dạ Nguyệt Sắc, tiếp tục : "Nàng khổ sở ta đều biết! Ta ở đây!"

      "Duẫn Chi nhìn qua thực là thương tâm!" Thanh Dạ Nguyệt Sắc buồn bực ở trong ngực Nguyệt Vô Thương .

      Lúc này hai người đều ngồi mặt đất, tư thế thực là khó nhìn, Nguyệt Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc đứng lên, thanh trước sau như ôn nhu, "Vậy nàng thương sao?"

      Dạ Nguyệt Sắc nhíu nhíu mày, kiên định ra: "!" . hề do dự trả lời khiến tia sầu lo cuối cùng trong mắt Nguyệt Vô Thương biến mất.

      "Nếu như nàng phải thương , bất luận như thế nào cũng thương tâm, đau dài bằng đau ngắn, Sắc Sắc. . . . . ." Nguyệt Vô Thương ôn hòa đối với Dạ Nguyệt Sắc , ở góc cửa Tướng phủ vạt áo màu xanh nhạt theo làn gió khẽ lay động, lại vẫn đơn như vậy.

      "Nhưng ta còn rất khó chịu!" Dạ Nguyệt Sắc vùi đầu trong lồng ngực Nguyệt Vô Thương . Vẻ mặt Vương Duẫn hôm nay làm cho Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy hốc mắt chua xót.

      Nguyệt Vô Thương cảm thấy trước ngực mảnh nóng rực ẩm ướt, kéo Dạ Nguyệt Sắc ra ngoài chút, nâng đầu Dạ Nguyệt Sắc lên, nhàng xoa xoa khuôn mặt tràn đầy nước mắt của nàng, ngón tay trắng nõn thon dài đem nước mắt nơi khóe mắt kia lau sạch.

      Vì người khác mà lại rơi nước mắt, nóng bỏng đậu đầu ngón tay Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương đem giọt nước mắt kia giữ tại ở trong tay, sâu kín : "Vậy Sắc Sắc khổ sở là vì cái gì, là do Vương Duẫn cưới Lan Nhược Hi?"

      Dạ Nguyệt Sắc cắn cắn đôi môi, Duẫn Chi thích Lan tiểu thư! Nguyệt Vô Thương híp mắt, sâu kín : "Tú cầu kia là ta ném cho Vương Duẫn , nếu Sắc Sắc đối với lần này khó có thể quên được, muốn Vương Duẫn cưới nàng ta, vậy ta . . . . . ."

      xong cũng muốn xoay người, Dạ Nguyệt Sắc cắn cắn môi dưới, kéo tay Nguyệt Vô Thương lại, vẻ mặt ủy khuất nhìn Nguyệt Vô Thương, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh muốn rơi nhưng rơi, bộ dạng ủy khuất. Tròng mắt sóng gợn lăn tăn nhìn sắc mặt tên nghiệt u oán, ủy khuất vô cùng.

      Khẽ nhíu mày, mặt u oán, sâu kín : "Thừa dịp bây giờ còn sớm, còn chưa kịp bái đường. . . . . . Sắc Sắc, mau buông tay!"

      Nguyệt Vô Thương tiếp tục rót vào liều thuốc kích thích, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nước mắt đều sắp rớt ra rồi, trong lòng có chút đành lòng, nếu như lúc này làm như vậy, biết nàng rối rắm bao lâu, vì vậy hơi giật giật cánh tay. Dạ Nguyệt Sắc lại đem tay Nguyệt Vô Thương cầm chặt, nước mắt cuối cùng từ trong mắt rơi ra.

      Cắn cắn đôi môi, lớn tiếng hướng về phía Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc quát: "Ta cho phép!"

      Trong mắt Nguyệt Vô Thương nụ cười như hoa đào nở, sâu kín hỏi tiếng: "Tại sao?"
      Phong nguyet, trangmai1234xixon thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 45: Bữa trưa "Hoa lệ"
      Dạ Nguyệt Sắc hàm răng cắn cắn môi dưới, trong lòng vội vàng, nhìn Nguyệt Vô Thương từng bước từng bước ép sát mình, nước mắt lại muốn rơi ra, nhìn người kia lại bộ muốn giãy khỏi tay nàng, trong lòng cơn tức giận kỳ dị dâng lên. Trong tay càng thêm dùng sức cầm lấy tay Nguyệt Vô Thương, bộ lã chã chực khóc, mang theo giọng mũi nồng đậm, hướng về phía Nguyệt Vô Thương quát: "Ta cho phép!"
      Nguyệt Vô Thương che giấu nụ cười trong mắt, kiềm chế được khóe miệng khẽ cong lên, nhưng lại sợ nếu để nàng thấy, chọc giận Dạ Nguyệt Sắc, cả bộ mặt có chút biểu lộ quái dị, nhưng vẫn tuấn mỹ nghiệt như cũ.
      Vẻ mặt Nguyệt Vô Thương lúc này rơi vào trong mắt Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy quái dị, điều này làm cho lòng của nàng có chút thấp thỏm, nàng cho phép, dường như cũng có cái gì để thuyết phục, vì vậy thanh buồn bực yếu ớt : "Ngươi , bạc ta nợ ngươi cũng trả. . . . . ."
      Nguyệt Vô Thương cười ra tiếng , con thỏ nóng nảy còn cắn người, nên ép nàng quá, Nguyệt Vô Thương thở dài, sâu kín : "Ta đây thực là bỏ được bạc của ta!"
      Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên lại cảm giác mình thua thiệt lớn, ném tay Nguyệt Vô Thương ra, khuôn mặt rối rắm. Nguyệt Vô Thương hơi cong môi cái, hướng Dạ Nguyệt Sắc kéo đến bên người, ngón tay như ngọc lau sạch nước mắt mặt Dạ Nguyệt Sắc, sau đó dắt tay Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu câu: "Dẫn nàng đến nơi!"
      Dạ Nguyệt Sắc vẫn còn rối rắm về vấn đề Nguyệt Vô Thương cùng bạc, bị Nguyệt Vô Thương kéo về phía trước. Sau đó mãi cho đến chỗ rẽ ở Tướng phủ đến bên xe ngựa, Dạ Nguyệt Sắc mới phục hồi tinh thần lại.
      Cứ như vậy mà bị dời lực chú ý, người nào đó yếu ớt hỏi câu: "Chúng ta đâu?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương ngồi đối diện vẻ mặt cười như hồ ly, bộ dạng hình như rất là vui đâu.
      "Đến đó nàng biết!" Mặt Nguyệt Vô Thương đầy thần bí, sau đó ánh mắt nhìn xa xa, Trong đôi mắt đen như mực bình tĩnh chút gợn sóng, biết suy nghĩ cái gì.
      Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương , bất đắc dĩ dựa người vào thành xe, mới vừa giằng co phen, Dạ Nguyệt Sắc ngồi dựa vào xe thực là có chút mệt mỏi buồn ngủ. Chỉ chốc lát sau, liền ở trong xe ngựa lung la lung lay mà ngủ thiếp .
      Nguyệt Vô Thương thu hồi suy nghĩ xa xăm, cưng chiều cười, ngồi vào bên người Dạ Nguyệt Sắc, đem người ngủ kia ôm vào trong lòng, ổn định ngồi đến vị trí thoải mái nhất, sau đó tựa vào thành xe ngựa.
      Khi Dạ Nguyệt Sắc tỉnh lại phát mình ngủ chiếc giường đơn sơ, nhưng mà thấy bóng dáng Nguyệt Vô Thương đâu, Dạ Nguyệt Sắc từ giường bò dậy, chung quanh gian phòng .
      "Nguyệt Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc nhàng gọi tiếng, từ trong phòng ra ngoài, liền nhìn thấy Nguyệt Vô Thương đứng ở gốc cây bên ngoài phòng, đưa lưng về phía nàng nghĩ gì .
      Dường như là cảm giác được Dạ Nguyệt Sắc tỉnh lại, từ từ xoay người lại, về hướng Dạ Nguyệt Sắc. Lướt qua người Dạ Nguyệt Sắc vào trong phòng, đốt nén nhang, ánh mắt sâu kín nhìn Dạ Nguyệt Sắc.
      Dạ Nguyệt Sắc thấy thế, ánh mắt lướt qua về phía bức tranh của , lông mày như vẽ, vừa thấy biết chính là mỹ nữ, đôi mắt đảo qua lại giữa Nguyệt Vô Thương cùng với kia.
      Thấy Nguyệt Vô Thương nhìn nàng chớp mắt, Dạ Nguyệt Sắc bị ánh mắt của nhìn đến có chút kì lạ, hết sức có khí chất dựa theo bộ dạng Nguyệt Vô Thương, đốt nén nhang đứng ở bên người Nguyệt Vô Thương, hai người cùng hướng về phía trong bức tranh vái ba lạy, đem hương cắm ở trong bát hương trước bức họa.
      Nguyệt Vô Thương nhìn bộ dáng Dạ Nguyệt Sắc hơi cong môi cái, Dạ Nguyệt Sắc mím mím môi, quay đầu vẻ mặt chân chó nhìn Nguyệt Vô Thương, "Nguyệt Nguyệt, trong bức họa kia xinh đẹp. . . . . . Ha ha. . . . . ."
      Đôi mắt hoa đào của Nguyệt vô Thương sáng rực, nhìn Dạ Nguyệt Sắc cười mà , nụ cười trong mắt nhàng, thấy Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng cười cười, ngay sau đó khuôn mặt tươi cười lập tức suy sụp, yếu ớt : "Ta chỉ tùy tiện hỏi chút. . . . . ."
      "Sắc Sắc. . . . . ." Nguyệt Vô Thương sâu kín : "Người ta đói bụng. . . . . ."
      Dạ Nguyệt Sắc định : Đói bụng chính mình tự tìm ăn, lời còn chưa ra, Nguyệt Vô Thương nhíu lông mày, môi mỏng khẽ mở, phun ra câu : "Mười vạn lượng!"
      Mắt Dạ Nguyệt Sắc sáng lên, đem câu chuyện mỹ nữ mới vừa rồi kia vứt luôn sau đầu vội vàng gật đầu.
      "Phòng bếp ở bên kia!" Nguyệt Vô Thương chỉ chỉ phòng bên ngoài bên phải, Dạ Nguyệt Sắc rất vui vẻ chạy , mặt Nguyệt Vô Thương mang nụ cười theo phía sau Dạ Nguyệt Sắc. Tựa vào khung cửa nhìn Dạ Nguyệt Sắc lòng vòng bên trong.
      Dạ Nguyệt Sắc vừa vào thấy, phòng bếp tuy như lại rất đầy đủ, cái gì cũng có! Dạ Nguyệt Sắc vén vén tay áo, bắt đầu làm việc.
      Dạ Nguyệt Sắc đem gạo vo sạch rồi bỏ vào trong nồi, sau đó nhìn đống củi đốt, đá đánh lửa đâu rồi? Dạ Nguyệt Sắc cầu cứu nhìn Nguyệt Vô Thương cái, Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ thở dài, chỉ chỉ hộp quẹt bên tay Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc cầm hộp quẹt lên thổi thổi, sau đó hưng phấn bắt đầu đốt lửa.
      Sau đó đem rất nhiều nhánh cây khô thả vào trong lửa, sau đó rửa tay bắt đầu thái thức ăn. Nguyệt Vô Thương nhìn phòng bếp giống như chiến trường, hơi nhíu nhíu mày, thấy Dạ Nguyệt Sắc vung dao hướng về thức ăn thớt gỗ, tim của cũng như nhấc lên, chỉ sợ nàng cắt vào tay.
      Dạ Nguyệt Sắc nhắm mắt lại bắt đầu lăn lộn với món khoai tây thớt, nhắm mắt lại trận chém lung tung, khi nàng mở mắt ra, khoai tây thớt gỗ cũng đâu hết, toàn bộ đều lăn mặt đất rồi.
      Nguyệt Vô Thương thở dài, sải bước đến bên Dạ Nguyệt Sắc, chuẩn bị cầm lấy dao trong tay Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nhàng lẩn tránh, Nguyệt Nguyệt phải là muốn đổi giao ước mười vạn lượng đấy chứ. Dạ Nguyệt Sắc vội vàng hướng về phía Nguyệt Vô Thương : "Quân tử cách xa nhà bếp, Nguyệt Nguyệt ngươi tránh ra!"
      Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ cười cười, đứng ở bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, để ngừa huyết án xảy ra mà ra tay đúng lúc cứu giúp. trận kinh tâm động phách, lòng vẫn còn sợ hãi tài nấu nướng của nàng, hai chén gì đó đen đen vàng vàng cùng với cơm trắng, nồi thịt kho tàu với khoai tây hình dạng cổ quái, chén canh màu đen là cái gì .
      "Thoạt nhìn ra cái gì, nhưng ăn chắc cũng tệ đâu!" Dạ Nguyệt Sắc hai mắt tỏa ánh sáng nhìn Nguyệt Vô Thương, giọng có chút chột dạ.
      Nguyệt Vô Thương tao nhã cầm chiếc đũa lên, gắp miếng khoai tây hình dáng quái dị, bỏ vào trong miệng, nhai hai cái. Hình như còn phát ra thanh "Răng rắc răng rắc" khả nghi, ràng là bộ dáng có vẻ được quen thuộc.
      Sau đó gắp miếng cơm đặt ở trong miệng, từ từ nhai mấy cái, nuốt xuống. Sau đó bắt đầu động đến chén canh đen thùi lùi kia, Dạ Nguyệt Sắc nhìn bộ dạng Nguyệt Vô Thương như ăn mỹ vị, cầm chiếc đũa trong tay mình lên, chuẩn bị nếm thử chút, nào ngờ Nguyệt Vô Thương lại tao nhã ngăn lại động tác của Dạ Nguyệt Sắc, sâu kín tiếng: "Làm cho ta ăn. . . . . ."
      Dạ Nguyệt Sắc để đũa xuống, mím mím môi, trong lòng thầm mắng tiếng hẹp hòi. thể làm gì khác hơn là chảy nước miếng nhìn người khác ăn vui sướng.
      Mãi cho đến khi người kia đem thức ăn bàn ăn sạch , ngay cả cái mảnh vụn cũng để dư lại cho Dạ Nguyệt Sắc, sau đó lại như có kì tích tự nàng thu dọn bát đũa đem đến phòng bếp rửa.
      Nguyệt Vô Thương thu dọn chút sau đó ra, nhìn vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc kinh ngạc, lôi kéo tay Dạ Nguyệt Sắc ra đường quay về.
      Dạ Nguyệt Sắc ủy khuất nhìn Nguyệt Vô Thương, yếu ớt : "Nguyệt Nguyệt, ta đói bụng. . . . . ." Mới vừa nhìn ăn vui vẻ như vậy, nàng cảm thấy đói a.
      Nguyệt Vô Thương kéo Dạ Nguyệt Sắc đến xe ngựa, đem điểm tâm trước đó chuẩn bị đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc đưa tay bắt lấy, Nguyệt Vô Thương đem điểm tâm cầm trong tay giơ cao, ngón tay kia chỉ chỉ môi của mình, cười vô cùng nghiệt nhìn Dạ Nguyệt Sắc. . . . . .
      Phong nguyetxixon thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 46: Tình biết có từ bao giờ.

      Edit: Hà Đoàn

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương giơ điểm tâm lên cao, lại nhìn mỹ nhân đưa tay chỉ chỉ vào môi, do dự, sau đó mới hỏi ra câu thực phá hư phong cảnh : "Hôn rồi có cho bạc hay ?"

      Khóe môi Nguyệt Vô Thương cười cũng cứng ngắc lại, trong mắt tràn ngập ánh nhìn cưng chiều, tiểu tham tiền. Cả khuôn mặt liền tiến đến trước mặt của Dạ Nguyệt Sắc, thanh mị hoặc vô cùng : "Người ta cho nàng hôn miễn phí."

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn khuôn mặt nghiệt phóng đại trước mắt, đôi môi mềm ngay trước mắt, nhàng mấp máy. Nàng rất đói bụng, kết quả là trúng kế đem môi mình dâng lên, ấn vào môi của Nguyệt Vô Thương.

      nghiệt nào đó vừa lòng nhàng lui người lại, đưa cho Dạ Nguyệt Sắc khối điểm tâm, trong mắt chợt lóe lên ý cười tà ác .

      Chờ Dạ Nguyệt Sắc ăn miếng điểm tâm vào miệng, hai con mắt sáng trong suốt nhìn Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương cười giống như là con sói xám. Dạ Nguyệt Sắc mặc kệ, tên nghiệt này ràng chính là trêu chọc nàng, khối điểm tâm có bao nhiêu tiền đâu, nhưng nụ hôn của nàng lại giá trị đến ngàn vàng , vì thế xoay mặt thèm để ý đến Nguyệt Vô Thương.

      Nguyệt Vô Thương có chút tiếc nuối hơi cong môi cái, quyết định đùa nàng nữa, đem toàn bộ hộp điểm tâm trong tay đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc mặt cười vui sướng, hướng về phía Nguyệt Vô Thương cười sáng lạn. Sau đó từ từ ăn điểm tâm.

      Dạ Nguyệt Sắc sau khi ăn uống no đủ, nhìn Nguyệt Vô Thương từ đầu đến cuối vẫn cười đến đáng ghét nhìn nàng, kỳ quái sờ sờ lên mặt mình. Thấy nụ cười mặt người nọ càng đậm, có chút hổn hển quát Nguyệt Vô Thương, để che dấu bản thân mình được tự nhiên: "Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua mỹ nữ a!"

      Nguyệt Vô Thương khẽ cong khóe môi, giống như có chuyện lạ nhìn Dạ Nguyệt Sắc, ánh mắt trần trụi che đậy nhìn khiến cho Dạ Nguyệt Sắc có chút ngượng ngùng.

      "Ừ, là chưa bao giờ thấy qua nàng đẹp như vậy!" Nguyệt Vô Thương vẻ mặt nghiêm túc nhìn Dạ Nguyệt Sắc , chỉ là trong giọng chó chút run run cười mà Dạ Nguyệt Sắc nghe được.

      Dạ Nguyệt Sắc chút cũng hề cảm thấy ngượng ngùng, đột nhiên nhớ đến bức tranh mỹ nữ ở trong căn phòng kia, vẻ mặt lấy lòng tiến đến bên người Nguyệt Vô Thương, yếu ớt hỏi: "Nguyệt Nguyệt a, ta cảm thấy nữ tử trong bức họa hôm nay còn xinh đẹp hơn ta rất nhiều a?"

      xong còn quên hướng về phía Nguyệt Vô Thương cười cái sáng lạn. Nguyệt vô Thương hơi cong môi cái, dưới trái phải nghiêm túc quan sát lần, nghiêm túc suy tư chút, sau đó cực kỳ nghiêm túc : "Đương nhiên là..."

      Vừa cũng quên gõ lên trán Dạ Nguyệt Sắc cái, nhìn ánh mắt người nào đó đều sáng ngời lên, sau đó vô cùng nghiêm túc với Dạ Nguyệt Sắc: "Đương nhiên là, người trong bức họa tương đối xinh đẹp!"

      Dạ Nguyệt Sắc cười đông cứng lại mặt, mím mím môi, mặt nghi hoặc nhìn Nguyệt Vô Thương, từ xuống dưới đánh giá . Người kia mặt tràn đầy ý cười, mặt hào phóng để cho Dạ Nguyệt Sắc đánh giá .

      Nguyệt Vô Thương nhìn Dạ Nguyệt Sắc bộ muốn hỏi nhưng lại dám hỏi, bộ dáng giấu ở trong lòng lại được thoải mái, Nguyệt Vô Thương thấy vậy tâm tình nhất thời vui sướng, lười nhác mỉm cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

      "Cái kia..." Dạ Nguyệt Sắc nhìn nhìn nguyệt vô Thương rốt cục nhịn được, cười giống như hoa nhìn Nguyệt Vô Thương: "Cái kia, Nguyệt Nguyệt, người trong bức họa là ai?"

      " người rất quan trọng!" Nguyệt Vô Thương trịnh trọng lên, thu hồi bộ dáng chút cũng để ý như ngày thường lại, thập phần nghiêm túc.

      Dạ nguyệt sắc đột nhiên "Hừ" tiếng, xoay mặt thèm để ý đến Nguyệt Vô Thương. Nguyệt Vô Thương phục hồi tinh thần liền cong cong khóe miệng, như thế nào mà đột nhiên ngửi thấy trong xe ngựa có vị chua!

      "Nam Uyên, bên ngoài như thế nào, vì sao ta lại ngửi thấy mùi chua!" Nguyệt Vô Thương lười biếng với người bên ngoài xe ngựa.

      Nam Uyên thân mình khựng lại thiếu chút nữa rơi xuống xe ngựa, bọn họ ở trong xe ngựa ngọt ngào cũng coi như xong , lại còn hỏi loại vấn đề này. Nam Uyên ho hai tiếng, sợ chết : "Vị chua là từ trong xe ngựa truyền tới !"

      Trong mắt Nguyệt Vô Thương hào quang chiếu rọi, đưa mặt lại trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, miễn cưỡng hỏi Dạ Nguyệt Sắc, " biết Sắc Sắc có ngửi thấy hay ?"

      "Hừ!" Dạ Nguyệt Sắc xoay mặt, hừ lạnh tiếng, sau đó đột nhiên phát ra ý tứ trong lời của Nguyệt Vô Thương, đột nhiên xoay người lại, rất có cảm giác nông nô nổi dậy làm chủ nhân, hướng về phía Nguyệt Vô Thương quát: "Ai ghen với ngươi, bổn tiểu thư trong lòng có chủ !"

      Khuôn mặt Nguyệt Vô Thương tràn đầy ý cười, chốc lát xuân qua thu đến, nheo nheo lại mắt, trong mắt gió thu hiu quạnh! Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy gió thu lạnh lẽo thổi qua run bần bật, trời rất nóng rùng mình cái. Co rúm lại thân mình, ràng có chút lập trường kiên định nhìn Nguyệt Vô Thương .

      Còn ra vẻ cho thấy lập trường của mình, Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương ánh mắt có chút lung lay, yếu ớt : "Chẳng lẽ chỉ cho phép châu quan đốt lửa, cho dân chúng thắp đèn!"

      Nguyệt Vô Thương cánh tay dài duỗi ra, Dạ Nguyệt Sắc liền rơi vào trong lòng Nguyệt Vô Thương, kinh hô tiếng.

      "A, ngươi muốn làm gì?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn kẻ kia cười đến mức tà ác, nốt ruồi chu sa nơi khóe mắt đỏ tươi ướt át, vừa thấy biết là bộ dáng rất tức giận, Dạ Nguyệt Sắc mặt như đưa đám.

      Bên ngoài Nam Uyên thân mình đổ mồ hôi, vuốt ve trái tim yếu ớt của mình, thầm cảm thấy may mắn vì mình có võ công cao cường, nếu cũng sớm ngã xuống. Bội phục định lực của mình, hai người này thế nhưng ở trong xe ngựa chơi trò ngoài giới hạn, ô ô, lại còn ngồi được..

      "Trong lòng có chủ?" Thanh lười nhác của Nguyệt Vô Thương mị hoặc vang lên, đôi môi dán tại bên tai Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời thần kinh căng thẳng. Giống y như đà điểu rúc vào trong lòng Nguyệt Vô Thương .

      "Hử?" Nguyệt Vô Thương thấy Dạ Nguyệt Sắc lời nào, ngữ điệu cao lên chút, cuối chính là mang theo hương vị độc chiếm mãnh liệt, Dạ Nguyệt Sắc thể chống cự được giọng này của Nguyệt Vô Thương. Vội vàng tựa đầu vào trong lòng Nguyệt Vô Thương, ấp úng : "Chưa, chưa, chưa, trong lòng ta vốn có ai a!"

      Ngón tay trắng nõn của Nguyệt Vô Thương nâng khuôn mặt Dạ Nguyệt Sắc rúc trong lòng mình lên, ngữ điệu sâu kín : "Khuynh quốc khuynh thành giống như ta, người mà hoa gặp hoa nở, vậy mà Sắc Sắc lại có thể trong lòng có ai?"

      Dạ Nguyệt Sắc bị bắt buộc nhìn vào khuôn mặt nghiệt của Nguyệt Vô Thương, liếc mắt nhìn,bở môi duyên dáng. Tim đập thình thình vài cái, nhìn Nguyệt Vô Thương bộ nếu như ngươi ta cứ như vậy nhìn bộ dạng của ngươi, Dạ Nguyệt Sắc vẻ mặt lấy lòng tươi cười, " phải, ta là xuân tâm nhộn nhạo!" Trong lòng yên lặng bỏ thêm câu: ngươi hài lòng chưa, nghiệt!

      Nguyệt Vô Thương ánh mắt tối sầm lại, khóe miệng gợi lên độ cong hoàn mĩ vô khuyết, tay cũng hơi hơi dùng chút lực kéo Dạ Nguyệt Sắc đến trước mặt. Chóp mũi hai người cùng đụng vào nhau, Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy lông mi của Nguyệt Vô Thương dài đều quét lên mặt nàng, có chút ngứa, lại mềm mại .

      Thanh trầm thấp đến mất hồn của Nguyệt Vô Thương vang lên, môi mỏng khẽ mở, nhàng phun ra mấy chữ, "Chuyện khi nào?"

      Dạ Nguyệt Sắc vốn tưởng cái gì làm cho người ta thêm nhộn nhạo, nghĩ tới lại hỏi vấn đề mạc danh kì diệu như vậy, Dạ Nguyệt Sắc khuôn mặt mờ mịt nhìn Nguyệt Vô Thương.

      "Chính là Sắc Sắc khi nào bắt đầu với người ta xuân tâm nhộn nhạo ?" Nguyệt Vô Thương nâng cằm của Dạ Nguyệt Sắc lên, đôi môi mềm mại như có như miết qua lại môi Dạ Nguyệt Sắc, vô cùng nghiêm chỉnh .

      Dạ Nguyệt Sắc thấy thực là uể oải a, thế nào mà đề tài lại đổi đến người nàng vậy ? phải hỏi người trong bức họa kia là ai sao? Ô ô, Dạ Nguyệt Sắc nhìn khuôn mặt nghiêm túc có ý buông tha của Nguyệt Vô Thương, học bộ dáng nghiêm chỉnh của Nguyệt Vô Thương , sâu kín : "Tình biết có từ bao giờ, nhưng càng ngày càng sâu..."

      ~Hết Chương 46~
      Phong nguyetxixon thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      1


      “Tình biết bắt đầu từ đâu, càng ngày càng sâu…” Nguyệt Vô Thương giật mình, vô ý thức gia tăng lực đạo tay, cho đến khi Dạ Nguyệt Sắc thở tiếng, Nguyệt Vô Thương mới phục hồi tinh thần lại, buông cằm Dạ Nguyệt Sắc ra, thu hồi lại tinh thần, mang theo áy náy nhìn Dạ Nguyệt Sắc.
      Quả nhiên, “Tình biết bắt đầu từ nơi nào, càng ngày càng sâu…”
      Dạ Nguyệt Sắc vẻ mặt ủy khuất nhìn Nguyệt Vô Thương, ánh mắt khả nghi chuyển động vòng vòng,ngay sau đó sóng gợn lăn tăn. Nhìn bộ dáng ủy khuất của nàng, Nguyệt Vô Thương hơi cong môi cái, trong đôi mắt hoa đào mảnh ràng, nhìn Dạ Nguyệt Sắc bất động thanh sắc.
      “Đau…” Dạ Nguyệt Sắc kéo dài thanh , nháy mắt nhìn Nguyệt Vô Thương, trong mắt đầy vẻ tố cáo.
      “Ừ, xin lỗi!” Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc xin lỗi, khẽ mỉm cười, bộ dạng biếng nhác, nhìn ra nửa điểm thành ý.
      Dạ Nguyệt Sắc cắn cắn môi dưới, nhìn Nguyệt Vô Thương, thấy người kia vẫn bộ dạng bất vi sở động như cũ, giống như gà trống thua trận ủ rũ cúi thấp đầu xuống. Nhìn hoa văn phức tạp vạt áo của người nọ, mặt rối rắm.
      Nguyệt Vô Thương có chút buồn cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc nhất thời còn lực chiến đấu , tiến tới bên tai Dạ Nguyệt Sắc : “Được rồi, tết Nguyên Tiêu dẫn nàng ra ngoài chơi?”
      Tết Nguyên Tiêu? Dạ Nguyệt Sắc chăm chú suy nghĩ chút, đó phải là sinh nhật của nàng sao, ngay sau đó ngẩng khuôn mặt tươi cười lên: “À, ừm, có có quà tặng hay ?”
      “Đến lúc đó biết!” Nguyệt Vô Thương vẻ mặt thần bí nhìn Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc trợn trắng mắt, làm cái gì thần bí thế. Vì vậy hề nhiều nữa.
      Nam Uyên đánh xe thấy bên trong xe cuối cùng an tĩnh lại, rốt cuộc cần lo lắng mình có nghe được cái gì nên nghe nữa rồi, vì vậy cuối cùng yên lòng, nhanh chóng đánh xe, đường hất bụi về hướng trong thành.
      Xe ngựa dừng ở ngoài cửa Tướng phủ, Dạ Nguyệt Sắc an ổn tựa vào trong ngực Nguyệt Vô Thương ngủ say sưa, Nguyệt Vô Thương biết từ nơi nào tìm ra cọng lông vũ, nhàng cọ cọ chóp mũi xinh đẹp của Dạ Nguyệt Sắc, nhìn người trong ngực có chút nhíu nhíu mày, tiếp theo là nhảy mũi cái sau đó từ từ tỉnh lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn Nguyệt Vô Thương.
      “Sắc Sắc, đến Tướng phủ rồi!” Nguyệt Vô Thương như có chuyện gì xảy ra vuốt vuốt cọng lông vũ trong tay, ôn hòa với Dạ Nguyệt Sắc.
      Dạ Nguyệt Sắc mở trừng hai mắt, nhìn Nguyệt Vô Thương chút, mơ hồ đáp tiếng: “A!”
      Sau đó từ trong ngực Nguyệt Vô Thương đứng dậy, bộ dạng chưa tỉnh ngủ, mắt thấy đụng vào nóc xe ngựa, Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ thở dài cái, đem Dạ Nguyệt Sắc kéo về trong ngực, ôm nàng xuống xe ngựa.
      Vững vàng đem người trong ngực thả mặt đất, Nguyệt Vô Thương cúi đầu tiến tới bên tai Dạ Nguyệt Sắc, giọng : “Đó là nương của ta!”
      Giọng có chút phiền muộn nên lời, Dạ Nguyệt Sắc có chút sửng sốt, vẻ mặt khó hiểu nhìn Nguyệt Vô Thương.
      Nguyệt Vô Thương cưng chiều sờ sờ đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu : “Vào thôi!”
      Dạ Nguyệt Sắc như người mộng du hướng về phía Nguyệt Vô Thương gật đầu cái, dường như vẫn hiểu câu vừa rồi của là có ý gì, mặt nghi ngờ vào phủ.
      Ai là mẹ nàng nhỉ? Dạ Nguyệt Sắc nhíu nhíu mày, cơn buồn ngủ lập tức tiêu tan thấy, liền dừng bước, người trong bức họa là mẹ ? mặt Dạ Nguyệt Sắc tự kìm hãm được ra chút ý cười. Nhanh chóng quay đầu lịa, lại chỉ nhìn thấy vạt áo Nguyệt Vô Thương, ngay sau đó xe ngựa liền nhanh chóng rời khỏi Tướng phủ.
      Dạ Nguyệt Sắc sở dĩ hiểu sao tâm tình lúc này cực kì sung sướng, vui vẻ vào nhà. Dạ Nguyệt Sắc cước nhảy vào đại sảnh, thanh cha nàng liền vang lên: “Sắc Sắc, đâu?”
      Dạ Thiên nheo mắt lại, bộ dạng rất có khí thế gia trưởng nhìn Dạ Nguyệt Sắc. Nụ cười mặt người phía sau từ khi vào nhà cũng hề héo tàn, hướng về phía Dạ Thiên mặt cười rực rỡ. Dạ Thiên nhất thời trút hết giận, mặt cưng chiều nhìn Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu hỏi: “Sắc Sắc, có chuyện gì vui vẻ như vậy?”
      Dạ Nguyệt Sắc phục hồi lại tinh thần, thu chút nụ cười mặt, nhìn cha nàng: “Phụ thân, hôm nay thấy cha phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong!”
      Dạ Thiên nhất thời cười giống như đóa hoa nở rộ, đưa tay vuốt vuốt chòm râu, tự mình say mê phụ họa : “Đúng vậy, đúng vậy!”
      “Vậy, con trở về phòng trước nhé!” Dạ Nguyệt Sắc hướng về phía cha nàng cười tiếng, nhàng trở về phòng.
      Dạ Thiên sau khi tự mình say mê xong, phát thân ảnh của Dạ Nguyệt Sắc sớm có, ông còn chưa với nàng sau này cùng A Tuyết thường xuyên gần gũi với nhau nhiều chút! Tốt nhất là tết Nguyên Tiêu cùng nhau ra ngoài chơi. Vừa nghĩ đến tết Nguyên Tiêu, tròng mắt Dạ Thiên tối sầm lại, mẫu thân Sắc Sắc vì khó sinh mà chết, cũng là trong những nguyên nhân Dạ Thiên cưng chiều Dạ Nguyệt Sắc.
      Tết Nguyên Tiêu ra ngoài chơi chút, cũng có thể quên mất chút chuyện vui…
      Lúc này Nguyệt Vô Thương ngồi trong xe ngựa chạy như bay, từ từ nhắm mắt, lông mi dài ở khuôn mặt tuấn duật vô song nhàng lưu lại hình ảnh phong lưu uyển chuyển, trong xe ngựa hơi có chút tối thấy thần sắc của . Chỉ cảm thấy vào giờ phút này, con người này bao phủ nhàn nhạt lãnh khí, còn mang theo mùi vị nên lời.
      Trong khí yên lặng ngay cả thanh hô hấp cũng nghe được, có chút an tĩnh khác thường.
      Tận đến khi lông mi có chút giật giật, lông mi kéo lên, lộ ra đôi mắt thâm trầm u ám.
      Chỉ vì hôm nay là ngày giỗ mẫu thân , muốn mang nàng theo đến đó gặp mặt nương lần.
      Mẫu thân Nguyệt Vô Thương là bởi trúng ‘Thiên Nhật Hồng’ cho nên lâm bồn kiệt sức, mà chết. Cho nên, hôm nay hiển nhiên cũng là sinh nhật Nguyệt Vô Thương, cũng giống như Dạ Nguyệt Sắc, mẫu thân nàng cũng do khó sinh mà qua đời, đây cũng là sinh nhật đầu tiên trong suốt 26 năm của Nguyệt Vô Thương . Bình thường vào ngày này đều vào cung cùng Thái hậu nuôi dưỡng lớn lên cùng nhau ăn bữa cơm.
      Hiếm khi thấy Nguyệt Vô Thương thần sắc ngẩn ngơ, đưa ngón tay thon dài vuốt ve môi, trong đôi mắt hoa đào có tia sáng kỳ dị lưu động, khiến xuân hoa cũng phải ghen tị.
      Hôm nay được chúc mừng cực kỳ đơn giản, thức ăn cực kỳ hỏng bét, mặc dù khiến cho dạ dày của có chút co rúm, nhưng lại hơn vô số sơn trân hải vị trong cung, vàng ngọc trân bảo. Ngón tay đè ép cánh môi mềm mại, giống như phía còn lưu lại nhiệt độ và mùi vị của người nọ, quả nhiên là quà sinh nhật tốt nhất mà nhận được trong suốt 26 năm qua
      Khóe miệng lạnh lẽo của Nguyệt Vô Thương dần dần có chút đường cong từ từ ấm áp gần như là nhu hòa, khuôn mặt xuất thứ mà hai mươi mấy năm qua chưa từng có gọi là hạnh phúc.
      Nghĩ đến Dạ Nguyệt Sắc cũng có hoàn cảnh giống mình, trong lòng càng trở nên mềm mại, trong mắt lên nụ cười nhu hòa. Bản thân có quá nhiều thứ vác lưng, như vậy định cho nàng sinh nhật lo, vui vẻ!
      Sau đó xe ngựa lảo đảo cái, khiến cho quay trở lại thực, nghĩ đến hướng xe ngựa phải đến chính là nơi kia, nụ cười mặt dần dần phai , lông mi dài từ từ buông xuống, che đậy hai tròng mắt lung linh ánh sáng kia,cũng che lại suy nghĩ mà muốn để cho ai thấy được lại .
      Cái đó mang đến tánh mạng , mang mẫu thân , rồi lại đồng thời mang cho ốm đau, nếu như có thể, hi vọng cả đời nên vào.
      Chẳng qua là, Thái hậu nuôi lớn , hàng năm đều vào ngày giỗ của mẫu thân tiến cung ăn bữa cơm cùng Thái hậu, vẫn thể từ chối, cũng chưa đến lúc từ chối mà thôi…
      ~Hết chương 47~
      xixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :