1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Vương gia,Vương phi trèo tường - Vũ Quý

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ năm ta chỉ thích nam nhân

      Edit: Quảng Hằng
      Dạ Nguyệt Sắc tới bên cạnh Vương Duẫn Chi, là Phượng Hoàng rơi xuống nước  bằng gà mà, là khó coi chết được, nào có đẹp mắt như Nguyệt Nguyệt người ta, như thế này bảo nàng sao có thể xuống tay cho được. .

      Hai đầu ngón tay của Dạ Nguyệt Sắc khẽ xoa xoa chiếc cằm trơn bóng khéo léo, trái lo phải nghĩ, kết quả là từ từ đứng ở bên người Vương Duẫn, đầu nghiêng về trước. . . . . .

      Nụ cười mặt  Nguyệt Vô Thương biến mất thấy gì nữa, ánh mắt có chút nguy hiểm, nàng đúng là dám. . . . . . định di động đến bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, nhất thời nghe tiếng tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt. . . . . .

      "A. . . . . ." Tiếp theo đó là trận tiếng ho khan kịch liệt"Khụ khụ khụ khụ khụ. . . . . ."

      Dạ Nguyệt Sắc hài lòng nhìn Vương Duẫn trước mắt vừa kêu thảm thiết, vừa ho khan, miệng phun nước giống như suối, cười lên " Ha ha. . . . . ."

      Nguyệt Vô Thương thấy thế, bờ môi rốt cuộc lại cong lên độ cong đẹp mắt như trước, nhất thời cảnh xuân sắc khôn cùng. . . . . .

      Dạ Nguyệt Sắc thấy Vương Duẫn thở hổn hển, tiếp tục dùng chân đạp đạp bụng Vương Duẫn : "Đây chính là giáo huấn ngươi, nam tử hán đại trượng phu đừng bắt chước nữ nhân xấu sau lưng người khác, rất giống bà tám nhiều chuyện, mất khí phách nam nhân! Người ta thương ngươi, ngươi lại dùng miệng đả thương người ta, có tình ít ra cũng có tình bạn chứ!"

      "Duẫn Chi à, dầu gì Dạ tiểu thư người ta cũng là nương gia, về sau đừng người ta như vậy nữa !" Nguyệt Vô Thương mặt tán đồng .

      Dạ Nguyệt Sắc kích động lần nữa, mỹ nam chính là mỹ nam, cách hiểu và suy nghĩ khác xa với những tên phàm phu tục tử  kia lệch trời cách đất!

      Vương Duẫn tựa hồ nhớ lại lúc mới gặp gỡ Dạ Nguyệt Sắc, bộ dáng kia rất để cho khuynh tâm, ngay sau đó mặt đầy áy náy, nữa người ta cũng là nương, làm như vậy bất quá là vì muốn báo thù bi nương ấy làm nhục, cần phải!

      "A Ảnh, Duẫn Chi thể tiễn ngươi được, xin được cáo lui trước!" Vương Duẫn tựa hồ nghĩ thông suốt, khẽ ôm quyền thi lễ với Nguyệt Lưu Ảnh, rời trước.

      Thấy Vương Duẫn rời , tiệc tiễn biệt lại bị Dạ Nguyệt Sắc quấy rối, mọi người còn hăng hái nữa.

      "Hoàng thúc, mấy ngày ta rời này, Khuynh nhi phải nhờ thúc trông nom!" Nguyệt Lưu Ảnh hướng về phía Nguyệt Vô Thương .

      Nguyệt Lưu Ảnh quay đầu lại với Tần Khuynh: "Khuynh nhi, chúng ta ra ngoài dạo !”

      Tần Khuynh liếc mắt nhìn thấy người sau lưng của Nguyệt Vô Thương cũng   có biểu tình đặc biệt gì, vẻ thất vọng tràn đầy lên cả khuôn mặt, ngay sau đó che giấu vô cùng tốt, lúc ngẩng  đầu lên lần nữa, nhìn về phía Nguyệt Lưu Ảnh cười đến mặt rực rỡ: "Được!"

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn tất cả mọi người , rốt cuộc chỉ có nàng cùng Nguyệt Nguyệt mỹ nhân!

      "Nguyệt Nguyệt à, ngươi tên là gì?" Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Lưu Ảnh gọi là hoàng thúc, vậy nhất định cũng họ Nguyệt.

      "Họ Nguyệt, tên Vô Thương, tự Hoài Ưu, chưa lấy vợ, quá khứ cũng người !" Nguyệt Vô Thương nhìn mặt tràn đầy thông minh  trước mắt, quyến rũ cười tiếng, chợt tựa đầu lại gần trước mặt Dạ Nguyệt Sắc: "Nhớ kỹ chưa?"

      Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương trả lời câu hỏi khi nàng vừa mới vào cửa, cười vô cùng cao hứng.

      Trong lúc Dạ Nguyệt Sắc vui vẻ vô cùng, thấy gương mặt nghiệt quyến rũ tiến tới trước mặt, chóp mũi  hai người gần như đụng vào nhau, Dạ Nguyệt Sắc tựa hồ cảm giác được lông mi của người nào đó lướt qua mặt mình, mềm mịn như lông chim phớt qua. . . . . .

      "Ngươi làm gì thế!" Dạ Nguyệt Sắc có chút kinh hoảng nhìn Nguyệt Vô Thương, mặc dù nàng rất thích mỹ nam, nhưng là nàng thích đùa giỡn mỹ nam, chứ ưa thích bị mỹ nam đùa giỡn.

      "Mới vừa rồi. . . . . ." Hơi thở Nguyệt Vô Thương như có như phả lên mặt của Dạ Nguyệt Sắc, khiến Dạ Nguyệt Sắc nhất thời cảm thấy toàn thân căng thẳng, ngay cả đầu ngón chân cũng giống như co rúc "Nàng hôn người ta. . . . . ."

      "Cái đó, tất nhiên, là tình huống bắt buộc. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc lắp bắp : "Nguyệt Nguyệt a, ta cố ý!"

      "Vậy là ngươi cố ý?" Nguyệt Vô Thương nhích về phía trước chút, Dạ Nguyệt Sắc lui về phía sau chút, trong mắt Nguyệt Vô Thương tràn đầy vẻ hài hước.

      " phải thế. . . . . ." Vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc biết vậy chẳng làm, như đưa đám, nhắm mắt lại nhịn đau bỏ những thứ thích: "Nhà ta có tiền, ta cho ngươi tiền có được !"

      " được!" Thanh sâu kín chậm rãi truyền vào trong tai Dạ Nguyệt Sắc  .

      "Vậy ngươi muốn thế nào?" Dạ Nguyệt Sắc ra vẻ như bất cứ giá nào, mở mắt nhìn Nguyệt Vô Thương.

      Nguyệt Vô Thương đem mặt mình cách ra nửa tấc, ngón tay trắng nõn thon dài qua lại vuốt ve đôi môi Dạ Nguyệt Sắc, cảm giác mới vừa rồi rất tốt, nụ cười nơi khóe miệng sâu hơn: "Hôn trở lại!"

      "Nhưng ta là nam nhân!" Dạ Nguyệt Sắc cố hết sức sức lực  hét lớn.

      "Ta liền thích nam nhân!"

      Dạ Nguyệt Sắc thể tin nhìn  Nguyệt Vô Thương, nhịn được hét lớn: " ra ta là nữ nhân!"

      "Ta biết!"

      "Cho nên ngươi thể hôn ta!"

      "Bánh ít , bánh quy lại, là nàng !" con sói xám nào đó cười rất vui vẻ, tiếp tục trêu cợt chú sói con vừa bắt được trong tay.

      Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy bóng đen từ từ bao trùm lên , trong lòng cả kinh, nàng nên mượn lý do hô hấp nhân tạo để chiếm tiện nghi người ta, "Cha ơi, cứu mạng a!"

      Ai ngờ lúc này cửa Thu Phong trai  "Bùm"  tiếng bị đá văng ra, nam tử trung niên dáng dấp rất tuấn mỹ vọt vào: "Sắc Sắc đừng sợ, cha tới cứu con đây!" :)) Sát phong cảnh quá

      Dạ Thiên hôm nay cùng đồng liêu cùng đến Tô Mạc Già thưởng thức trà ngâm thơ, nào biết đâu mới vừa bước qua cửa Thu Phong trai, liền nghe tiếng kêu cứu hoảng sợ của Dạ Nguyệt Sắc, cưng chìu thương con đến thành phản xạ có điều kiện, Dạ Thiên đương nhiên nhanh chóng vọt vào.

      Khi Dạ Nguyệt Sắc nhìn thấy cha già rồi, nhất thời sức mạnh tràn đầy, đẩy Nguyệt Vô Thương ra, nhấc chân chạy đến sau lưng Dạ Thiên, sau đó vỗ vỗ ngực, phù, nguy hiểm quá, thiếu chút nữa danh tiết khó giữ được! Dạ Nguyệt Sắc len lén từ sau lưng cha nàng ló đầu ra , lòng vẫn còn sợ hãi nhìn  Nguyệt Vô Thương cái. . . . . .

      " ra là Vương gia, biết tiểu nữ có chỗ nào đắc tội Vương gia, đến mức con bé phải khóc hướng Bổn quan cầu cứu!" Dạ Thiên nhìn Nguyệt Vô Thương, gương mặt nam nhân này vẫn luôn luôn giữ nụ cười vô hại, ngay cả ông hề dám lơi lỏng , nếu Sắc Sắc chọc , sợ rằng dễ giải quyết giống như Tứ hoàng tử vậy!

      Nguyệt Vô Thương lúc này vô cùng nghiêm chỉnh nhìn về phía Dạ Thiên, nụ cười mỉm mặt từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi: "Dạ tướng gia quán ghiêm trọng rồi, Bổn vương chẳng qua chẳng qua là phát mảnh lá cây đầu lệnh ái, định lấy xuống giúp nàng, nghĩ tới dọa nàng sợ hãi!"

      Nguyệt Vô Thương mở ra tay, mảnh lá cây xanh mơn mởn  hình  ngôi sao năm cánh đột nhiên trong lòng bàn tay, Dạ Thiên nhìn lá cây quen thuộc kia, đó chẳng phải chính là lá cực phẩm Hải Đường chỉ ở  trong hậu viện Dạ tướng phủ của ông mới có sao? Dạ Thiên nghi ngờ gì, theo Nguyệt Vô Thương: "Tiểu nữ bướng bỉnh, nếu như có chỗ nào đắc tội với Vương gia, mong Vương gia nể mặt của hạ quan, nên cùng nàng so đo."

      Nguyệt Vô Thương liếc mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc sau lưng  Dạ Thiên, chỉ cười .

      Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi trong lòng, chẳng lẽ mới vừa rồi là trêu chọc nàng. . . . . .

      để cho nàng suy nghĩ nhiều, bên cạnh tiếng"Hừ"  hừ lạnh: "Thân là đại gia khuê tú, ăn mặc nam nam nữ nữ, rêu rao khắp nơi, còn thể thống gì!"

      Người chuyện chính là Thái Phó, Tần Viễn ở bên trong, xưa nay ưa tác phong của Dạ tướng gia ở trong triều, lúc này thấy Dạ Nguyệt Sắc nữ giả nam trang, nhân cơ hội đả kích Dạ Thiên biết dạy dỗ con .

      Dạ Thiên hé mắt, nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc ôn hòa : "Sắc Sắc đừng nóng giận, cha thấy Sắc Sắc của cha ăn mặc như thế là đẹp mắt nhất đời!" Ngay sau đó quay đầu lại giống như biến thành người khác hướng về phía Tần Viễn quát lớn: "Dáng dấp con nhà ta ra sao, trang phục như thế nào, há để cho người khác xen vào, nhìn nó thế này rất có phong phạm của bổn tướng gia năm đó!"

      Nguyệt Vô Thương nhìn hai cha con nàng, Dạ tướng gia này cưng chìu nữ nhi đúng là có hai đời này. . . . . . Thú vị, thú vị, rất lâu cũng nhìn thấy chuyện thú vị như thế rồi. . . . . .

      Phong nguyet, Dinhloan, ly sắc3 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ sáu hoa đào tới

      #339966; Edit: Quảng Hằng
      "Sắc Sắc a, nữ hài tử thể trèo tường đâu!" Dạ Thiên ngồi ở trong phòng của Dạ Nguyệt Sắc, ra lời thấm thía, nhìn lướt qua cực phẩm Hải Đường, cây này quá cao rồi!

      Vốn là mặt nhịn được, Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe đến mấy chữ "Nữ hài tử thể trèo tường" nhất thời xúc động phẫn nộ, hướng về phía Dạ Thiên quát: "Chỉ cho phép nam nhân tầm hoa vấn liễu, cho nữ nhân trèo tường sao!"

      Dạ Thiên hiển nhiên nghĩ tới Dạ Nguyệt Sắc hiểu lầm ý tứ của ông, vừa nhìn thấy khuôn mặt nhắn của Dạ Nguyệt Sắc giận đến đỏ lên, bộ dạng đỏ mặt tía tai, ông đau lòng a, "Ai , Sắc Sắc a, cho phép, cho phép mà!"

      "Nhưng Sắc Sắc à, phụ thân thế này, muốn ra khỏi cửa phủ, cần leo lên cây của hậu viện làm gì, chẳng may té xuống phải làm sao đây! Cha chỉ có duy nhất mình con thôi!" Dạ Thiên vừa , vừa cầm ống tay áo lau nước mắt, biểu tình đó rất giống như thê tử oan khuất bị chồng ruồng bỏ.

      " bò tường sao con ra ngoài được?" Dạ Nguyệt Sắc chút để ý canh Tứ nương đưa tới cho nàng, nàng ra ngoài bằng cửa chính, phải chiêu cáo thiên hạ, nàng chính là Dạ Nguyệt Sắc sao, vậy ra ngoài còn có gì vui nữa.

      "Cái này, cái này, . . . . . ." Dạ Thiên suy tư hạ xuống, cất cao giọng : "Đương nhiên là ra bằng cửa chính rồi!" Dạ Thiên tựa hồ như hiểu điều mà Dạ Nguyệt Sắc  lo lắng, hôm nay giả trang nam trang ra ngoài, nhất định là do hôm đó Tứ hoàng tử làm nàng nhục nhã, làm cho nàng cảm thấy ra ngoài mặt mũi gặp người, Dạ Thiên  giận đến vễnh cả râu, bảo bối mà ông nâng niu lòng bàn tay thế nhưng lại phải lo lắng như thế, vì vậy lập tức đổi bộ dáng của người cha nhị thập tứ hiếu.

      "Sắc Sắc à, con yên tâm , mọi chuyện đều có cha ở đây, đến lúc đó tìm con rể ở rể, nhất định để cho khi dễ con !"

      Dạ Nguyệt Sắc vừa uống vào ngụm canh lập tức bị sặc, ho mãnh liệt trận, vừa khụ vừa hét lên: "Khụ khụ, được, khụ, thể, khụ khụ, ở rể. . . . . ."

      "Sắc Sắc, đừng kích động, ở rể, ở rể cùng lắm phụ thân nuôi con cả đời, nuôi con cả đời!" Dạ Thiên mặt đầy vẻ lo lắng  vỗ vỗ sau lưng của Dạ Nguyệt Sắc thuận khí , trong lòng thở dài, danh thanh bên ngoài lúc này, muốn gả ra ngoài đúng là có chút khó, lại muốn ở rể . . . . . . Nghĩ lại, nữ nhi bảo bối của ông, loại phàm phu tục tử há có thể xứng đôi, chỉ có thể từ từ xem xét thôi. . . . . .

      Dạ Nguyệt Sắc rốt cuộc thở được, nuôi nàng cả đời? ! Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy đỉnh đầu có quạ đen đám rồi lại đám bay qua. . . . . .

      "Chúng ta mặc dù là có tiền, cũng thể phô trương lãng phí thế!" Mặt Dạ Nguyệt Sắc đầy vẻ nghiêm túc , nhưng trong lòng nghĩ tới, nếu cha cho người ta ở rể, vậy sau này tất cả gia sản còn phải là của nàng sao, nếu là của nàng, dĩ nhiên thể lãng phí! Ở rể cái gì, vậy phải tốn bao nhiêu sính lễ a, kết hôn cái gì, vậy phải lãng phí bao nhiêu tiền a.

      Cho nên, đánh chết cũng muốn tướng công ở rể  , tốt nhất là, gả cho người có tiền, có thể thu rất nhiều rất nhiều sính lễ. . . . . . Dạ Nguyệt Sắc càng nghĩ càng hưng phấn, mặt lúc cau mày, lúc cười khúc khích, thấy thế Dạ Thiên kinh hồn táng đảm .

      "Sắc Sắc à, con làm sao vậy? Đừng dọa cha mà? Nếu con vừa mắt công tử nhà ai, cha mang về cho con là được mà!" Dạ Thiên lời hùng hồn  an ủi Dạ Nguyệt Sắc, cho dù là Tứ hoàng tử, nếu nàng muốn, tên kia cũng dám chữ !

      "Cha vừa cái gì!" Dạ Nguyệt Sắc"Cọ"  tiếng đứng lên, cao ngạo hất cằm, dương dương đắc ý : " Nghĩ bản tiểu thư người gặp người thích, hoa gặp hoa nở , chim sa cá lặn,hoa nhường nguyệt thẹn, người muốn kết hôn với bản tiểu thư đều phải xếp hàng, chừng muốn từ cửa lớn của Tướng phủ xếp hàng đến phố Tây còn chưa đủ nữa à!"

      Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên mặt đầy vẻ nịnh nọt tiến tới trước mặt Dạ Thiên, ý cười đầy mặt cọ xát cái trán Dạ Thiên, nịnh nọt : "Cũng là do phụ thân ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, di truyền tốt!"

      "Đúng vậy! Đúng vậy!" Dạ Thiên mặt cao hứng, thiếu chút nữa lão lệ tung hoành, con trưởng thành, biết dùng thành ngữ. Chẳng qua phải làm sao mới có thể khiến người muốn cưới nàng xếp hàng từ tướng phủ đến phố Tây đây?

      Trong lúc Dạ Nguyệt Sắc lẩm nhẩm tính toán, Dạ Thiên thìđang thầm suy tư. . . . . .

      "Lão gia a! Công tử của Vương Thượng Thư ở cửa phủ xách theo quà tặng bảo là muốn cầu kiến tiểu thư!" Quản gia ở ngoài cửa cung kính .

      Vương Thương Thư? Là ai vậy?

      "Con muốn ra ngoài xem chút!" Dạ Nguyệt Sắc vừa vừa chuyện: "Đừng theo con nhé!"

      Bên ngoài Tướng phủ, Vương Duẫn giơ lên đống quà cáp, tâm tình có chút thấp thỏm, hôm qua sau khi bị người kia mắng, đột nhiên cảm thấy dường như mình có chút quá đáng, nhớ năm đó chừng có lẽ mình làm cho Dạ tiểu thư sợ hãi, cho nên nàng ấy mới bảo gia đinh đánh mình.

      Năm đó Dạ Nguyệt Sắc vừa tròn mười sáu, mặc dù hơi có chút ngang ngược kiêu ngạo, nhưng cũng trong sáng mê người . Vương Duẫn nghĩ đến Dạ Nguyệt Sắc, tâm thần xao động trận. . . . . .

      Dạ Nguyệt Sắc vừa tới cửa liền nhìn thấy Vương Duẫn đắm chìm dưới ánh mặt trời, dáng dấp rất đẹp mắt, đó phải là tên ngốc rơi xuống nước  ngày hôm qua sao? tới làm gì?

      "Công tử, công tử tìm ta?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Vương Duẫn, cố làm ra vẻ thẹn thùng .

      Vương Duẫn nhất thời lấy lại tinh thần, nhìn Dạ Nguyệt Sắc ăn mặc nữ trang, nhất thời trái tim có chút kích động nhảy loạn, "Tiểu thư, ta, ta, ta là tới tặng lễ vật!"

      "Tặng lễ? Chẳng lẽ là sính lễ?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Vương Duẫn, khẽ mỉm cười, chẳng qua là thấy tà ác thế nào ấy.

      " phải thế, tiểu thư đừng hiểu lầm, ta, ta, ta. . . . . . Ta muốn cùng tiểu thư, cùng tiểu thư. . . . . ." Vẻ mặt Vương Duẫn nóng nảy, bị nàng hiểu lầm, ngộ nhỡ lại bị đánh làm sao bây giờ? Chóp mũi Vương Duẫn thế nhưng hơi toát ra chút mồ hôi, nhất thời lại biết thế nào.

      " phải là đưa sính lễ sao?" Nụ cười mặt Dạ Nguyệt Sắc vừa thu lại, nơi nơi u oán nhìn Vương Duẫn, biểu tình mất mác mặt làm Vương Duẫn thấy đau lòng trận .

      "Đúng vậy, đúng vậy, đúng, phải vậy, đúng, đúng vậy. . . . . ." Vương Duẫn giống như cảm thấy đầu lưỡi mình xoắn chặt, trong lòng càng thêm khẩn trương.

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn người đỏ bừng mặt trước mắt, thấy Vương Duẫn lắp bắp thành lời, cười vô cùng vui vẻ, thấy tiểu tử này cũng giống là người xấu, Dạ Nguyệt Sắc tạm thời quyết định  bỏ qua cho . . . . . .

      " Được rồi, được rồi, ta hiểu ý của công tử rồi, ta người Vương công tử có thể có mang tiền ?" Ánh mắt Dạ Nguyệt Sắc sáng lên nhìn túi tiền bên hông Vương Duẫn. . . . . .

      "Có!" Vương Duẫn chút do dự móc túi ra!

      "Vậy để ta đoán chút, nếu đoán đúng ngươi cho ta có được hay ?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn về phía Vương Duẫn nở nụ cười mê người, tiếp tục lừa dối .

      "Tốt, nếu đoán đúng, trăm lượng này tất cả đều cho nàng!" Vương Duẫn thấy Dạ Nguyệt Sắc nhìn về phía cười, sớm phân đông nam tây bắc rồi.

      "Tốt lắm, ta đoán ngàn lượng!" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Vương Duẫn tà ác cười , nhưng dưới mắt của ở Vương Duẫn, quả rực rỡ đến cực hạn.

      Vương Duẫn đem túi tiền đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, cười khúc khích : "Dạ tiểu thư, cho nàng, ta còn nợ nàng chín trăm lượng!”

      Dạ Nguyệt Sắc nhận lấy túi tiền, đưa tay vỗ vỗ mặt của Vương Duẫn, cười : " biết nghe lời ! Ta chơi trước, ngươi cứ tự nhiên nha!"

      Dạ Nguyệt Sắc cầm túi tiền, cao hứng về hướng đường cái, nào có thể đoán được nhất cử nhất động của nàng, toàn bộ đều rơi vào đôi mắt có nốt ruồi giữa mi tâm cười tiếng liền có thể khuynh quốc, Nguyệt Vô Thương nhìn bóng lưng Dạ Nguyệt Sắc rời , đường cong duyên dáng của đôi môi nâng lên chút ý cười rực rỡ. . . . . .



      Phong nguyet, ly sắc, AikoNguyen2 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ bảy ta là người của nàng

      Edit: Quảng Hằng

      Dạ Nguyệt Sắc cầm túi tiền nhìn chung quanh, nghĩ tới nên đến đâu để tiêu hết số tiền phi nghĩa này, chợt thấy tấm biển khổng lồ đề “Sòng bạc” Dạ Nguyệt Sắc hưng phấn cười tiếng. Nghĩ rằng danh tiếng tốt của Dạ Nguyệt Sắc trước kia, nhất định có người . Có câu cái gọi là tình trường thất ý, sòng bạc đắc ý, Dạ Nguyệt Sắc vui sướng vén màn vải lên vào. . . . .

      Sòng bạc rộn vang tiếng người đặt cược, các loại bàn đặt cược đều đầy ắp cả người, Dạ Nguyệt Sắc quan sát vòng, quản sòng bạc đương nhiên cũng nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc.

      giai nhân đơn thương độc mã bước vào nơi này, tới sòng bạc dĩ nhiên là làm người khác chú ý .

      "Vị tiểu thư này, ngài muốn chơi trò gì?" nam tử trắng tinh, diện mạo coi như thanh tú, tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, nhiệt tình chào hỏi.

      "Đánh cuộc lớn !" Dạ Nguyệt Sắc nhìn lướt qua cả sòng bạc, phát toàn bộ thứ kia nàng đều biết, đánh cuộc lớn còn có thể miễn cưỡng biết chun chút.

      "Dạ được! Tiểu thư xin mời bên này!" Nam tử trắng noãn kia dẫn Dạ Nguyệt Sắc tới địa phương mua lớn .

      "Nhưng là ta rành lắm!" Dạ Nguyệt Sắc mặt vô tội nhìn người nọ, "Thôi, hay ta chơi tốt hơn !" xong làm ra vẻ như muốn rời .

      Người nọ vội vàng : "Ta thấy tiểu thư hôm nay mặt mày hồng hào, nhất định đánh cuộc rất may mắn!"

      "Vậy cũng tốt! Ta liền thử lần!" Dạ Nguyệt Sắc có chút miễn cưỡng, nhìn chiếu bạc  chữ lớn, chữ , hao tâm tốn sức nghĩ nên mua lớn hay mua đây, quản trắng noãn kia, hướng về phía nhà cái ra hiệu bằng mắt, người nọ gật đầu cái.

      Dạ Nguyệt Sắc mở túi tiền Vương Duẫn  ra, do do dự dự  lấy ra nửa bạc, đặt lớn!

      "Tốt lắm, mua lớn mua ? Mua rồi lấy tay ra!" Nhà cái thấy Dạ Nguyệt Sắc đặt lớn, bắt đầu lệnh : "Tốt lắm, mọi người mua rồi rời tay a, mua rồi rời tay, mở ra. Mở, lớn!"

      "Mẹ kiếp, tại sao lại là lớn!" số người cao hứng, số người mất mác. "Tiểu thư vận khí tệ, ta đúng ! Hôm nay tiểu thư  đánh cuộc vận may nhất định đến!" quản trắng noãn  kia ở bên nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc .

      Dạ Nguyệt Sắc chẳng qua là chậm rãi cười tiếng, hưng phấn nhìn về phía người kia : " sao?"

      "Dĩ nhiên dĩ nhiên!" Người nọ nhiệt tình nịnh nọt . Dạ Nguyệt Sắc lại đem năm mươi lượng bạc mua lớn.

      "Tiếp tục đặt cược, tiếp tục đặt cược , mua rồi rời tay, mua rồi rời tay!" Nhà cái bắt đầu đổ xúc sắc, "Mở ra, lại, lớn!"

      Mặt Dạ Nguyệt Sắc hưng phấn vô cùng, thu về năm mươi lượng bạc  đặt cược, chỉ chốc lát sau trước mặt liền chất đống lớn ngân phiếu cùng bạc.

      "Tiểu thư vận khí tốt như vậy, ta xem lần này đặt cược toàn bộ được ?" Quản kia ân cần .

      Mặt Dạ Nguyệt Sắc hưng phấn nhìn đống bạc lớn trước mắt, mắt khẽ chuyển lòng vòng, phóng khoáng nắm lên tất cả ngân lượng, ra vẻ tiêu tiền như nước, "Được. . . . . ."

      mặt quản tràn đầy vui mừng, hướng về phía nhà cái nháy mắt lần nữa. Nào biết lúc này, Dạ Nguyệt Sắc lấy ra đồng tiền, phóng khoáng  đặt ở chiếu bạc: "Ta lần này đánh cuộc đồng! Mua lớn!"

      Những tay chơi còn lại nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc nãy giờ luôn gặp may mắn đem toàn bộ tiền người  móc ra đặt lớn.

      "Ta đặt lớn!"

      "Ta cũng đặt lớn!"

      . . . . . .

      Đa số mọi người đều đặt lớn lớn, ngân lượng chiếu bạc trong lúc nhất thời chất đống như núi, quản   kia cười toe toét, mặc dù Dạ Nguyệt Sắc chỉ đặt đồng, nhưng mục đích của đạt đến nửa.

      Trong lúc đám dân cờ bạc ý chí chiến đấu sục sôi, quản   mặt cười gian, Dạ Nguyệt Sắc cầm toàn bộ bạc còn lại trong tay đặt ở bên , mặt cũng lộ ra nụ cười giống như Tiểu Hồ Ly, nghĩ rằng thay trời tính sổ, để cho các ngươi trộm gà được còn mất nắm gạo!

      "Tốt lắm, mua rồi rời tay, mở ra, !"

      "Mẹ kiếp, xui quá!" Toàn bộ người mất tiền tâm tình mất mác  bắt đầu chửi mắng.

      "Tốt lắm tốt lắm, toàn bộ bạc thuộc về nhà cái!" Nhà cái đưa tay đinh gom toàn bộ bạc chuẩn bị toàn bộ thu về . Lúc này, Dạ Nguyệt Sắc lên tiếng:

      "Chờ chút, nơi này phải chung bạc chứ! Bản tiểu thư mua đồng  bên lớn, còn lại toàn bộ mua !"

      Tầm mắt của mọi người toàn bộ đặt ở mặt Dạ Nguyệt Sắc, mặt của quản   kia càng thêm giận đến trắng bệch, lúc đen lúc trắng , màu sắc biến hóa cực kỳ phong phú!

      "Xú Nha Đầu, ta thấy ngươi chính là tới quấy rối đấy!" Quản   kia rốt cuộc cởi xuống lớp da dê, lộ ra bản tính, "Hôm nay nếu như đem bạc toàn bộ lưu lại, ngươi đừng mơ tưởng ra khỏi cánh cửa này!"

      "Bản tiểu thư rất sợ hãi, các ngươi muốn làm gì?" Vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc khủng hoảng nhìn trước mắt đột nhiên toát ra đống đại hán vạm vỡ, nhưng thanh lại có nửa điểm  khủng hoảng!

      "Mau đem bạc giao ra đây, nếu . . . . . . Hừ hừ!"

      "Các ngươi ban ngày ban mặt làm chuyện như vậy, cùng cướp bóc có gì khác nhau!" Dạ Nguyệt Sắc gom tiền, lùi dần về hướng cửa, đôi mắt to liếc qua chung quanh, chuẩn bị tìm thời cơ chạy trốn!

      "Các ngươi nhìn kìa, là cái gì vậy?" Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên chỉ vào sau lưng đám đại hán vạm vỡ  kia, sau đó nhấc chân chạy nhanh ra khỏi cửa.

      "Nha đầu chết tiệt kia, dám gạt chúng tao! Đuổi theo cho ta, bắt được ngươi thấy Lão Tử giáo huấn ngươi thế nào!" Quản   kia bị lường gạt, giận đến đỉnh đầu bốc khói, vội vàng sai người đuổi theo.

      Dạ Nguyệt Sắc nhắm mắt lại, sử dụng khí lực toàn thân, đôi tay ôm lấy bạc thắng được, chạy thục mạng về phía trước, nào biết lúc này. . . . . .

      "Ai da!" Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy chạm mạnh vào gì đó, bắt buộc phải dừng lại, đợi thấy người trước mặt, vội vàng : "Nguyệt Nguyệt a, ta có thời gian, chạy mau . . . . . ."

      Vừa liền quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đám người dáng vóc vạm vỡ, luôn miệng kêu: " được chạy, đứng lại!"

      Dạ Nguyệt Sắc mắng tiếng thầm, ngu ngốc mới chạy!

      Nguyệt Vô Thương nhìn Dạ Nguyệt Sắc thu hồi nụ cười trong mắt, mặt u oán nhìn  Dạ Nguyệt Sắc, "Gặp ta bỏ chạy sao. . . . . ."

      " phải vậy, phải vậy. . . . . . Ta   muốn chạy trốn để giữ mạng. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc vội vàng giải thích, về phần tại sao phải giải thích, đoán chừng đó là bản năng. . . . . .

      Khóe mắt Nguyệt Vô Thương quét qua truy binh tới trước mặt, cười đầy vẻ nghiệt, khóe miệng nhếch lên, sâu kín : "Nhưng bọn họ đuổi tới rồi!"

      "Cái gì?" Dạ Nguyệt Sắc xoay đầu lại, nhìn thấy đám người chống bụng thở hổn hển, lập tức, chạy đến trốn sau lưng Nguyệt Vô Thương, "Các ngươi đừng tới đây a!"

      "Mau. . . . . ." Quản   thở hổn hển hơi, "Mau đem tiền giao ra đây. . . . . . Nếu ta bắt được ngươi, đem ngươi bán cho Ỷ Thúy các!"

      "Các ngươi đừng làm loạn a!" Dạ Nguyệt Sắc từ sau lưng Nguyệt Vô Thương thò đầu ra, nhìn đám người hung thần ác sát kia, tựa hồ lúc nào cũng đều có thể trả tiền, Dạ Nguyệt Sắc vội vàng : "Ngươi biết là ai ?”

      " là ai?" Đám người kia nhìn thấy Nguyệt Vô Thương ăn mặc đều là hàng thượng phẩm, nghi ngờ hỏi.

      "Hắc hắc, ra hù chết các ngươi đó!" Dạ Nguyệt Sắc đắc ý hồ li giả uy  hổ cười : "Nhưng là. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc lập tức bối rối, chỉ biết là Vương gia, nhưng biết là Vương gia gì, Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu nhìn Nguyệt Vô Thương, giọng hỏi: "Ngươi là ai thế?"

      Nguyệt Vô Thương chỉ cảm thấy đỉnh đầu có đàn quạ bay qua, ngay sau đó nghiệt cười tiếng, thanh mềm mại mất hồn đến tận xương : "Ta là người của nàng!"



      Phong nguyet, xixonLệ Lồng Lộn thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ tám: Mang theo tình nhân dạo thanh lâu

      Edit: Quảng Hằng
      Nhìn gương mặt nghiệt làm người ta chảy nước miếng, Dạ Nguyệt Sắc kích động, người của nàng? ! Dạ Nguyệt Sắc cảm giác quanh thân mình ngừng có những bong bóng màu hồng bay lượn. . . . . . .

      “Nàng quên, hôm đó nàng hôn ta, chúng ta có da thịt thân thiết rồi. . . . . .” Nguyệt Vô Thương nhất thời thu hồi nụ cười nghiệt, ai oán : “Chẳng lẽ nàng muốn chịu trách nhiệm sao!”

      Dạ Nguyệt Sắc chưa kịp mở miệng, quản sòng bạc  kia thấy hai người nho thầm, cười dữ tợn : “Hai người các ngươi thương lượng ra là ai chưa?”

      “Chờ chút!” Dạ Nguyệt Sắc hướng về phía quản kia , quay đầu nhìn Nguyệt Vô Thương đầy tình tứ, “Ngươi xác định ngươi là người của ta?”

      Nguyệt Vô Thương hề phủ nhận  gật đầu cái, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời cười đến vô cùng rực rỡ, hướng về phía quản   kia lớn tiếng : “Ngươi hãy nghe cho kỹ, là người của ta!”

      “Nha đầu chết tiệt kia, ta thấy ngươi chính là muốn gây chuyện! Người đâu, lên!” Quản   vung tay lên, ý bảo đám đại hán phía sau xông lên phía trước. .

      “Chờ thêm chút nữa!” Dạ Nguyệt Sắc lần nữa: “Nếu là người của ta, các ngươi có chuyện gì cứ tìm , bản tiểu thư bề bộn nhiều việc!”

      Dạ Nguyệt Sắc trước khi đám người đó còn kịp phản ứng, đem Nguyệt Vô Thương đẩy lên phía trước, nhanh chóng quay đầu lại với Nguyệt Vô Thương: “Ngươi là người của ta, giúp ta làm chút chuyện quá đáng chứ! Ta tới phía trước chờ ngươi. . . . . .”

      xong nhanh chân mà bỏ chạy , tốc độ kia quả còn nhanh hơn thỏ!

      “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi dám trêu chọc ta, người đâu đuổi theo cho ta!” Quản gầm lên giận dữ, đám người phía sau nhân thể xông lên, nào biết tên nghiệt nào đó mới vừa rồi còn cười ríu rít, bàn tay trắng nõn vung lên, đám đại hán vạm vỡ  kia liền tập thể cứng ngắc loạng choạng, rồi mới dừng hẳn. . . . . .

      “Tiểu tử thúi, đừng xen vào việc của người khác!” Quản   nhìn thấy trước mặt là nam tử nhu nhu nhược nhược, bắt nạt kẻ yếu quát.

      Nguyệt Vô Thương chỉ cảm thấy huyết khí dâng trào, nhìn đám người kia, nốt ruồi nơi đuôi mắt đỏ tươi ướt át , trong mắt sát ý lan tràn, chẳng qua là trong nháy mắt, đôi môi với đường cong duyên dáng nhàng cong lên, “Ta xen vào chắc rồi!”

      “Nếu ngươi tránh ra, món nợ mà nha đầu chết tiệt kia thiếu ta, ta toàn bộ tính đầu của ngươi.”

      Quản bị sát ý trong mắt Nguyệt Vô Thương bắn ra  dọa cho sợ đến mức run rẩy toàn thân, cố làm ra vẻ trấn định .

      “Được! Cứ tới đây lấy!” Nguyệt Vô Thương tiện tay quăng cho quản   kia khối ngọc bài, cũng quay đầu lại về hướng Dạ Nguyệt Sắc vừa rời khỏi, nhưng bước chân của hơi có chút ổn.

      Quản kia vừa nhìn cổ ngọc thượng hạng  trong tay, mặt lộ ra nụ cười tham lam, nhưng khi định thần nhìn lại, nhất thời dọa cho sợ đến sắc mặt trắng bệch, mất hồn : “Cẩm Nguyệt Vương phủ!”

      “Xong rồi, xong rồi. . . . . .” Quản   kia lẩm bẩm  thầm, chọc ai chọc, thế sao lại chọc nhầm Cẩm Nguyệt vương gia tình bất định đó chứ.

      . . . . . .

      Dạ Nguyệt Sắc thở hổn hển dừng lại, là quá nguy hiểm, người chung quanh người đến người , rất náo nhiệt.

      “Đại gia, lên chơi nha!” đầu truyền đến thanh nũng nịu ngọt ngấy làm cho người ta ghê tởm, Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nữ nhân ăn mặc  tươi đẹp dung tục, hất hất bộ ngực to lớn, hướng về phía người dưới lầu nháy mắt.

      Dạ Nguyệt Sắc ngay sau đó định rời , nào biết lúc này có người vỗ bả vai của nàng.

      Dạ Nguyệt Sắc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nguyệt Vô Thương sắc mặt trắng bệch  đứng ở phía sau nàng, khóe miệng có dòng máu đỏ tươi, phối hợp cùng nốt ruồi đỏ thắm nơi mí mắt , Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy vô cùng rực rỡ lộng lẫy.

      Mới vừa rồi mình bỏ lại, lẽ đến tìm nàng báo thù sao? Dạ Nguyệt Sắc lập tức thay ngay dáng vẻ nịnh bợ lấy lòng, nhìn về phía Nguyệt Vô Thương : “Cái đó, ngươi đến rồi a!”

      Nào ngờ Nguyệt Vô Thương cũng trả lời nàng, mà là nhào về hướng nàng, Dạ Nguyệt Sắc né tránh kịp, đem Nguyệt Vô Thương ôm vào lòng!

      “Ta , Nguyệt Nguyệt à, ngươi muốn ôm ấp thương cũng chọn thời điểm có được hay , đây là ban ngày ban mặt mà! Truyền ra ngoài tốt đâu! Ta . . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên ý thức được đúng, người tựa vào vai nàng nhúc nhích, nàng còn cảm thấy sau lưng thấm ướt mảnh. . . . . .

      “Này, ngươi làm sao vậy?” Dạ Nguyệt Sắc có chút nóng nảy  dùng ngón tay chọc chọc  Nguyệt Vô Thương, thấy vẫn như cũ có phản ứng.

      “Này, ngươi muốn chết cũng đừng chết ở người ta a! Uy. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc cau mày khóc ra tiếng. Sau đó quét vòng, nhìn đám người đứng ngoài cửa của “Ỷ Thúy các”, Dạ Nguyệt Sắc lớn tiếng hô: “Này, tới đây giúp tay!”

      Ả tú bà khinh thường : “Đại Nương gia ơi, nơi này của chúng tôi hoan nghênh!”

      Dạ Nguyệt Sắc tức giận cực kỳ, tiện tay lấy thỏi bạc trong tay ra ném về hướng ngay giữa trán của mụ tú bà, ả tú bà giận dữ bắt được từ trán rớt xuống, vừa nhìn thấy là bạc trắng, cũng quan tâm trán mình bị sưng cục, ngay sau đó thay ngay nụ cười nịnh bợ vội vàng tiến lên: “Vị tiểu thư này vẫn chưa xuất giá, đúng , muốn đến Ỷ Thúy các của chúng tôi học cách điều khiển chồng sao?”

      Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy quạ bay đầy đầu. . . . . . Ngay sau đó nhịn được ném thêm thỏi bạc cho mụ: “Ít nhảm , mau tới giúp tay!”

      Mụ tú bà thấy Dạ Nguyệt Sắc ôm người đàn ông, trong lòng hồ nghi, mang theo tình nhân dạo thanh lâu? Mụ nhìn bạc, kệ cha nó! Chỉ cần có bạc kiếm, bắt bà ta làm gì cũng được!

      Ngay sau đó tìm  cả đám Quân nô đem Nguyệt Vô Thương mang tới  Ỷ Thúy các.

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương được mang lên giường, hướng về phía mụ tú bà kia khoát khoát tay, : “Mu mời đại phu tới đây!”

      Mụ tú bà cầm bạc Dạ Nguyệt Sắc ném tới, cao hứng dẫn Quân nô ra. . . . . .

      Dạ Nguyệt Sắc tới trước giường, mặt hồ nghi quan sát Nguyệt Vô Thương, chẳng lẽ bị thương, Dạ Nguyệt Sắc suy nghĩ chút, tà ác cười tiếng, đưa ra móng vuốt sói sờ về hướng ngực của mỹ nam.

      “Cảm giác tốt, sờ êm tay. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc tới tới lui lui, lên lên xuống xuống sờ soạng mấy vòng, sau đó mới phát có ngoại thương. . . . . .

      “Tiểu thư, mời đại phu tới!” Tú bà hiệu suất cực cao dẫn đại phu vào cửa, liền nhìn thấy móng vuốt sói của Dạ Nguyệt Sắc  vẫn dừng lại ở trong vạt áo mỹ nam, mụ ra vẻ ta rất hiểu : “Tiểu thư a, đại phu này là thần y, rất nhanh, bảo đảm làm trể nãi ngươi làm việc. . . . . .”

      Dạ Nguyệt Sắc rút tay về, cố làm ra vẻ trấn định , “Mau đến xem !”

      Đại phu tiến lên cầm cổ tay Nguyệt Vô Thương, “Ặc, cái này mệt nhọc quá độ, có số việc phải nên tiết chế chút. . . . . .”

      Đại phu thu tay lại, làm như . Dạ Nguyệt Sắc nghe xong giận dữ, mới vừa còn là người của nàng, lại dám buông thả quá độ sau lưng nàng!

      “Được rồi, được rồi, ra ngoài nhanh lên!” Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên có chút phiền não  phất tay khiến mụ tú bà cùng đại phu kia rời .

      Sau khi hai người , Dạ Nguyệt Sắc tới trước giường, hung hăng vung   cước đạp lên người của Nguyệt Vô Thương, sau đó như cũ cảm thấy chưa hết giận, ngay sau đó tà ác cười tiếng, nhìn về phía cửa : “Bà chủ, tìm cho bản tiểu thư nương xấu nhất ở đây !”

      Chỉ chốc lát sau, mụ tú bà dẫn đến nương có khối bớt màu đen nửa bên mặt, mắt   chỉ nhìn thấy đường chỉ, đôi môi dầy.  Dạ Nguyệt Sắc buồn nôn, hướng về phía nữ nhân kia : ” Phục vụ người giường tốt, phục vụ tốt, bản tiểu thư có thưởng! Ngoài ra, chuẩn bị gian phòng khác cho ta!”




    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ chín: Bắt gian tại giường

      Edit: Quảng Hằng
      Dạ Nguyệt Sắc ngồi bên cạnh gian phòng Nguyệt Vô Thương, uống trà, ăn điểm tâm, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh cách vách, cười vô cùng sung sướng. . . . . .

      Chỉ nghe cách vách truyền đến thanh thẹn thùng của nương kia: "Công tử, người chút nha, để ta tới hầu hạ công tử nha!”

      "A. . . . . ." Ly trà của Dạ Nguyệt Sắc run lên, nghĩ tới dáng vẻ lả lướt của Nguyệt Nguyệt kia lại có thể dữ dội như vậy, sau đó liền có tiếng vang, Dạ Nguyệt Sắc nhìn bầu trời bao la ngoài cửa sổ dã dần tối sầm, ngáp cái, nàng muốn ở lại chờ trời sáng xem vẻ mặt như ăn phải gián của Nguyệt Vô Thương khi thấy mình cùng nữ nhân vô cùng xấu xí trải qua đêm xuân.

      Dạ Nguyệt Sắc có chút buồn ngủ  nằm sải tay giường ngủ say sưa!

      Dạ Nguyệt Sắc biết là, tướng phủ lúc này có thể xem là lật ngược hết cả lên, gần như tất cả mọi người đều xuất động tìm Dạ Nguyệt Sắc suốt đêm về ngủ khắp nơi!

      "Tìm nhanh lên, dù lật ngược cả kinh thành này cũng phải đem tiểu thư tìm về cho ta!" Dạ Thiên mặt khẩn trương dọa người hướng về phía cửa, đây chính là đứa con duy nhất của ông đó!

      "Lão gia, ông đừng vội mà, hôm nay Sắc Sắc phải gặp công tử Vương Thượng thư sao? Chúng ta đến phủ Vương gia tìm !" Tứ nương tỉnh táo .

      "Nếu tìm được Sắc Sắc, ta nhất định chém tên tiểu tử họ Vương  kia!"

      Tam nương rút ra thanh kiếm cất mấy chục năm, khí thế hung hăng, dáng vẻ nữ kiệt thư, người già nhưng đao già!

      nhóm người binh chia hai lối, Dạ Thiên mang theo cả đám phu nhân đến Vương gia, quản gia mang theo gia đinh xaó tung kinh thành lên.

      Lúc này Nguyệt Sắc ngủ cực ngon, liên tiếp nằm mộng đẹp, trong mộng có được vô số mỹ nam, dưới chân tất cả đều là vàng bạc châu báu!

      Bên trong gian phòng đột nhiên xuất bóng đen, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nguy hiểm cười tiếng, bắt đầu chậm rãi cởi quần áo. . . . . .

      Trời sáng chút, Dạ Nguyệt Sắc ôm lấy ôm gối to ấm áp ở bên cạnh, đầu khẽ cọ cọ, lại chảy nước miếng, tiếp tục ngủ say sưa.

      Lúc này cửa đột nhiên bị đá tung ra, bên ngoài truyền đến thanh kinh hoảng của mụ tú bà: "Tướng gia, ta hề lừa Dạ Đại Tiểu Thư đến đây! tin ngài cứ lục soát, bên trong chỉ có nương mang theo tình nhân tới tìm nơi ngủ trọ, tuyệt đối phải là Dạ tiểu thư!"

      Động tĩnh lớn như thế  trong nháy mắt đánh thức những người đến Ỷ Thúy các tầm hoa vấn liễu, ngoài cửa nhanh chóng tụ tập đoàn người xem náo nhiệt!

      "Tránh ra!" Dạ Thiên vung tay lên, vội vàng  chạy vào  nhìn nhìn thử, đến khi thấy cảnh tượng giường  Dạ Thiên nhất thời bối rối.

      Lúc này giường, nam nhân từ từ mở mắt, mặt mũi bình tĩnh liếc mắt nhìn người đứng ở trước giường, tách Dạ Nguyệt Sắc quấn như bạch tuộc nằm ở người của ra, nào biết Dạ Nguyệt Sắc thấy mỹ nam ôm muốn rời khỏi, Dạ Nguyệt Sắc đồng ý , kêu tiếng: "Mỹ nhân đừng !"

      Tất cả chuyện trước mắt như thế thể là dụ dỗ được rồi! Dạ Thiên chỉ tiếc rèn sắt thành thép nhìn nữ nhi nhà mình, nhìn lại Nguyệt Vô Thương mặt bình tĩnh thong dong, này, này, sao lại trêu chọc tới rồi, vậy phải làm sao đây?

      Khóe miệng Nguyệt Vô Thương  cong cong, nhìn nữ nhân vẫn như cũ bắt lấy buông, cười đến nghiệt vạn phần, đây phải chăng nên gọi là gieo gió gặt bão ! ngược lại muốn nhìn thử nữ nhân này chút ứng phó như thế nào! Ngón tay khẽ cù bên hông Dạ Nguyệt Sắc chút, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời buông ra ngồi dậy.

      Mơ mơ màng màng nhìn vòng, nhìn thấy sắc mặt tối sầm của cha nàng, cảm thấy kì lạ lên tiếng: "Cha, sao cha ở phòng con!"

      "Sắc Sắc, mau cùng cha về nhà!" Dạ Thiên nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc : "Cha tất nhiên lấy lại công đạo cho con!"

      Mặt Dạ Nguyệt Sắc ngơ ngác, đột nhiên mới nhìn đến lúc này giường còn có người khác, hét to tiếng: "Sao ngươi ở chỗ này!"

      " phải là nàng dẫn ta tới sao?" Nguyệt Vô Thương cười đến mặt vô hại, bộ dáng đáng ghét vô cùng!

      "Nhưng, sao ngươi ở phòng ta!" Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên cúi đầu nhìn qua nhìn y phục của mình, cũng may, may quá. . . . . .

      "Hôm qua ta hôn mê, tỉnh lại chính là chỗ này!" Nguyệt Vô Thương mặt vô tội nhìn Dạ Nguyệt Sắc, "Nàng dẫn ta đến giường của nàng!"

      Dạ Thiên nghe nổi nữa, vươn tay nắm lây Dạ Nguyệt Sắc, "Sắc Sắc, cùng cha về nhà!" tay kéo Dạ Nguyệt Sắc xuống giường, "Vương gia, hạ quan lát nữa nhất định tới cửa viếng thăm!"

      Dạ Nguyệt Sắc thấy sắc mặt của cha mình đúng, ý thức được tính chất nghiêm trọng của chuyện này, ngoan ngoãn theo đám di nương bảo vệ về nhà.

      Vương Duẫn theo Dạ Thiên tìm cả đêm, nhìn Nguyệt Vô Thương giường, nhìn lại Dạ Nguyệt Sắc xiêm áo ngay ngắn, vẻ mặt đơn.

      "Ai nha, cha, cha đừng tức giận nha, chuyện phải như cha nghĩ đâu á!" Dạ Nguyệt Sắc vừa vừa hét lên. . . . . .

      Vương Duẫn nhìn vẻ mặt lười biếng  của Nguyệt Vô Thương ngồi ở giường, "Vương gia, chuẩn bị lúc nào mang sính lễ tới?"

      câu đầu đuôi, hỏi làm cho Nguyệt Vô Thương trong nháy mắt có chút kinh ngạc, nghiệt  vuốt vuốt tóc: "Ai ta muốn mang sính lễ tới!"

      "Các người như vậy rồi, ngươi, ngươi. . . . . ." Vương Duẫn mặt tức giận nhìn Nguyệt Vô Thương, ai có thể vô sỉ như vậy, cũng ăn sạch sành sanh, lại có ý định đặt sính lễ cưới nàng.

      "Chúng ta ra sao?" Nguyệt Vô Thương hơi cong môi cái, cười đến có chút hảo ý nào.

      "Chính là, chính là, chính là như thế này. . . . . ." Vương Duẫn kìm nén mặt đỏ rần, rốt cuộc cũng thốt ra được mấy chữ. Nguyệt Vô Thương cười đến sung sướng, khổ sở buồn cười hèn chi Dạ Nguyệt Sắc thích trêu chọc .

      "Ngươi rốt cuộc có đến Tướng phủ hay ?" Vương Duẫn nhìn nụ cười mặt của Nguyệt Vô Thương, rốt cuộc trở lại vấn đề chính.

      "Đương nhiên là. . . . . ." Nguyệt Vô Thương nhếch môi, nụ cười trong mắt sâu hơn, ngay sau đó phun ra hai chữ, " !"

      "Ngươi, dám làm dám chịu, đâu phải là hành vi của Đại Trượng Phu!" Vương Duẫn mặt đầy tức giận nhìn Nguyệt Vô Thương.

      "Ta làm cái gì?" Nguyệt Vô Thương mặt vô tội.

      "Ngươi, ngươi, ngươi. . . . . . Ngươi muốn ta !" Vương Duẫn chỉ vào Nguyệt Vô Thương lắp bắp ngươi nửa ngày, cuối cùng"Hừ" tiếng, quay !

      Nguyệt Vô Thương nhìn Vương Duẫn rời , ánh mắt có chút nguy hiểm, chuyện của sao đến lượt tên này quản chứ! Hai mắt hoa đào của Nguyệt Vô Thương nhíu lại, nhìn túi tiền to, khóe môi với đường cong duyên dáng hơi nhếch lên!

      Vương Duẫn chạy thẳng về hướng Tướng phủ, muốn đến gặp mặt nàng chút, bị người làm chuyện như vậy, khẳng định rất khổ sở! Chẳng qua là muốn nhìn thấy cũng phải dễ dàng gì!

      "Cho ta vào , ta muốn gặp Dạ tiểu thư!" Vương Duẫn hướng về phía cửa gia đinh giữ cửa  .

      "Lão gia rồi, cho phép bất luận kẻ nào gặp mặt tiểu thư, cũng cho phép tiểu thư gặp bất luận kẻ nào, công tử hãy !" Gia đinh kia mặt chút thay đổi .

      "Cho ta vào , ta chỉ câu thôi, xong câu đó ta ra ngoài liền!" Vương Duẫn gấp gáp  xông vào bên trong, nào ngờ gia đinh kia ngăn lại, thế nào cũng vào được.

      Vương Duẫn vừa giùng giằng, vừa nhìn vào trong hét to: "Dạ tiểu thư, nếu như nàng đồng ý, ta cưới nàng!"

      Lời này bị Dạ Thiên mới vừa từ bên trong ra ngoài nghe được, "Trước cửa Tướng phủ ta, há lại cho phép càn rỡ như thế!"

      "Tướng gia, ta là lòng thích Dạ tiểu thư, ta nguyện ý cưới nàng!" Vương Duẫn thấy Dạ Thiên ra ngoài, vội vàng  tỏ lập trường của mình!

      Dạ Thiên híp ánh mắt hồ ly quan sát Vương Duẫn cái, diện mạo tệ, gia thế cũng vượt qua kiểm tra, việc Sắc Sắc náo loạn hôm nay, sợ rằng ai dám tới cửa xin cưới, nếu như Cẩm Nguyệt Vương gia đồng ý. . . . . . Dạ Thiên híp mắt suy nghĩ rồi : "Người đâu, mau mời Vương công tử tới thư phòng của ta, chờ ta trở lại tiếp kiến sau!"




    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :