1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Vương gia,Vương phi trèo tường - Vũ Quý

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 15: Hôn là nhận như thế này đấy!
      Edit: Quảng Hằng
      Beta: Hà Đoàn

      Mọi người vây xem thổn thức trận, ngay cả hài tử đều có a, Cẩm Nguyệt vương gia này đúng là tên phụ lòng mà! Chung quanh dần dần vang lên bàn luận xôn xao, cho đến khi Nguyệt Vô Thương ưu nhã dạo bước ra ngoài.

      "Đông Ly!" Như cũ là thanh mềm mại dễ nghe đến tận xương, vẻ biếng nhác trong giọng chút để ý này, nghe thấy làm Dạ Nguyệt Sắc có loại cảm giác muốn chạy trốn.

      "Chủ nhân!" Đông Ly cung kính hô tiếng, mắt quét vòng nhìn Dạ Nguyệt Sắc muốn nhân cơ hội chạy trốn, lắc mình đến trước mặt của Dạ Nguyệt Sắc, chặn lại đường của nàng.

      "Dạ tiểu thư, mời!" Cung kính bày ra bộ tư thế mời vào, Đông Ly ôn hòa , thấy chút nào cạn tình tuyệt nghĩa như mới vừa rồi

      Dạ Nguyệt Sắc thấy 36 Kế thất bại, cười khan tiếng, "Ta thấy hay là thôi , người xa lạ như ta, vào đó được tốt lắm!"

      Vừa xong định cất bước rời , nào ngờ Nguyệt Vô Thương trong nháy mắt bay tới trước mặt của nàng, cánh tay dài chụp tới, ngay sau đó lắc mình cái, liền đem Dạ Nguyệt Sắc mang vào Tô Mạc Già.

      " gấp gáp như vậy làm gì!" Nguyệt Vô Thương sâu kín : "Chúng ta còn có việc vẫn chưa làm xong!"

      Nguyệt Vô Thương đem Dạ Nguyệt Sắc dồn đến bên cạnh bàn, Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi trong lòng, ngay sau đó phản ứng chính là chợt nhớ đến tờ giấy nợ kia, Dạ Nguyệt Sắc lui về phía sau liền ngã xuống, Nguyệt Vô Thương thuận thế đem nàng kéo vào trong ngực, thuận tiện đè ép mặt bàn.

      "Nguyệt Nguyệt, có lời gì cứ từ từ !" Dạ Nguyệt Sắc chống tay lên ngực của Nguyệt Vô Thương , cười lấy lòng, "Nguyệt Nguyệt, ngươi tránh ra trước , chúng ta có gì cứ từ từ !"

      "Đứng lên làm sao làm việc?" Nguyệt Vô Thương đem trọn thân thể toàn bộ đặt ở người của Dạ Nguyệt Sắc, ánh mắt mị hoặc nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

      "Cái đó, Nguyệt Nguyệt ta sai lầm rồi, ta nên đem hoa của ngươi ném vào trong nước!" Dạ Nguyệt Sắc bày ra bộ dáng lã chã chực khóc, chớp chớp mắt nhìn Nguyệt Vô Thương, “Cái đó ngươi có thể giảm giá được ?"

      Khóe miệng Nguyệt Vô Thương kéo ra cách khả nghi, mặt nghiệt vạn phần ngay sau đó là nở nụ cười mị hoặc, thanh khàn khàn trầm thấp, cố ý tà ác với nàng

      "Sắc Sắc, chúng ta làm chắc là có hài tử!"

      Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe, mặt nhất thời thẹn thùng, thanh mang theo ba phần phàn nàn, ba phần lấy lòng : "Ta đùa thôi mà!"

      Nhưng nào ngờ Nguyệt Vô Thương vẻ mặt thành : " đùa cũng có hài tử!"

      Dạ Nguyệt Sắc rất muốn khóc, nàng muốn làm người mẹ chưa lập gia đình, , vì vậy đáng thương : "Nguyệt Nguyệt ngươi phải bình tĩnh đừng kích động, chớ làm loạn. . . . ,. ."

      "Sắc Sắc, hôn là nhận như thế này đấy!" Nguyệt Vô Thương nhìn cái miệng nhắn ba hoa nghỉ của Dạ Nguyệt Sắc rốt cuộc đem môi như lông vũ chạm vào bên tai Dạ Nguyệt Sắc, sau đó ôn nhu bao trùm đến đôi môi đỏ mọng của nàng.

      Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy môi của Nguyệt Vô Thương ôn nhu mút nhàng lên môi nàng, đầu lưỡi linh hoạt nghịch ngợm lượt quanh bờ môi của nàng, sau đó từ từ mút khẽ, hàm răng nhàng khẽ cắn, Dạ Nguyệt Sắc bị đau, khẽ há miệng ra, đầu lưỡi linh xảo như thám hiểm trong miệng Dạ Nguyệt Sắc , ôn nhu muốn mời cái lưỡi thơm kia cùng quấn quýt, cuối cùng đem cái lưỡi ngọt ngào kia cuốn vào trong miệng mình, dùng sức mút vào.

      Nguyệt Vô Thương vốn chỉ định trêu cợt Dạ Nguyệt Sắc chút, ai ngờ mùi vị thế nhưng lại cực hảo, làm cho nhịn được muốn thâm nhập vào thăm dò sâu hơn.

      Mà Dạ Nguyệt Sắc chóng mặt rồi, trong đầu vẫn cứ quya vòng câu của Nguyệt Vô Thương Hôn là nhận như thế này " , sau đó nhất định bảo trì trạng thái thụ động mơ màng đó, sau đó cả người như nhũn ra mặc cho người nọ muốn làm gì làm.

      biết qua bao lâu, hơi thở của Nguyệt Vô Thương có chút ổn buông Dạ Nguyệt Sắc ra, đôi mắt hoa đào vốn là phong lưu đầy tình tứ , lúc này tối giăng giăng mảnh, tựa hồ vô cùng khắc chế gì đó.

      Nhìn lại Dạ Nguyệt Sắc, chỉ cảm thấy phổi cực độ thiếu dưỡng khí, từng ngụm từng ngụm hô hấp khí, phản ứng như thế, làm Nguyệt Vô Thương vui vẻ , khuôn mặt như hoa đào dần dần nổi lên nụ cười, thanh ám ách trầm thấp vẫn ngọt ngào như mật nghe cảm động, "Sắc Sắc, quên dạy nàng rồi, phải nhớ thở !"

      Dạ Nguyệt Sắc rốt cuộc phục hồi hơi thở bình thường, lúc này khuôn mặt nhắn hồng hồng , đôi môi cánh hoa bởi vì mới vừa bị giày xéo, hơi có chút sưng đỏ. Dạ Nguyệt trong lòng thầm mắng tiếng, , nghiệt khốn kiếp mà!

      "Cái đó, ta còn có chuyện, ta muốn trước." Dạ Nguyệt Sắc cười giả lả, từ bàn giãy dụa muốn đứng dậy, kết quả đụng phải lồng ngực của Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc vỗ trán thở dài.

      "Nguyệt Nguyệt à, ngươi có thể để cho ta đứng dậy hay !" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, dùng ngón tay trỏ chà xát lồng ngực , ừm, cảm giác tệ.

      Nguyệt Vô Thương biếng nhác cúi đầu nhìn Dạ Nguyệt Sắc, tóc dài quét qua cổ Dạ Nguyệt Sắc như có như , tà ác : " Chuyện của chúng ta vẫn chưa giải quyết xong mà!"

      Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe, kích động, nàng muốn làm mẹ khi chưa lập gia đình, hu hu hu

      "Nguyệt Nguyệt, ta đùa thôi!"

      "Ta nghiêm túc!" Nụ cười nơi khóe miệng của Nguyệt Vô Thương càng ngày càng sâu, thấy thế Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy cả người lạnh run .

      "Nguyệt Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc tội nghiệp nhìn Nguyệt Vô Thương, kéo dài thanh , dáng vẻ vô cùng đáng thương"Loại chuyện như thế này phải là ngươi tình ta nguyện, mới được. . . . . ."

      Dạ Nguyệt Sắc thận trọng quan sát phản ứng của Nguyệt Vô Thương , chỉ thấy nụ cười của người nọ vẫn thay đổi như cũ, bộ dạng nhúc nhích chút nào, cuối cùng rốt cuộc mở ra tôn khẩu quý giá

      "Ngươi tình ta nguyện? biết Dạ tiểu thư phá hủy cực phẩm Mẫu Đan, hoa Lan trong phủ ta . . . . . . Dọa cá chép trân quý ta nuôi sợ hãi. . . . . . Cũng là đùa sao, hơn nữa. . . . . ."

      Nguyệt Vô Thương lại gần Dạ Nguyệt Sắc, cười đến nghiệt và tà ác, môi mỏng khẽ mở: "Loại chuyện như vậy cần ngươi tình ta nguyện?"

      "Ta phải cố ý đâu. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc liếc Nguyệt Vô Thương cái, phát tròng mắt mỹ nam hơi híp, tiểu nữ tử co được dãn được, ngay sau đó : "Nguyệt Nguyệt, ngươi xem có thể giảm giá hay ."

      Nguyệt Vô Thương mỉm cười, trong mắt sóng mắt lưu chuyển, sau đó khóe miệng nhếch lên, chậm rãi : "Vốn là thiếu ta 2800 75 vạn lượng bạc!"

      Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy thế, hận thể đụng đầu chết lập tức, xúc động là ma quỷ, xúc động là ma quỷ a!

      "Nhưng. . . . . ."

      Dạ Nguyệt Sắc trong nội tâm vui vẻ, thanh nghiệt vang lên lần nữa, "Nếu người ta là người của Sắc Sắc, vậy tất nhiên giảm giá!"

      Dạ Nguyệt Sắc chuẩn bị chân chó phụ họa tiếng, nào ngờ nghiệt kia lại tiếp tục : "Vậy đem số lẽ bỏ , vậy nàng còn thiếu ta 20 triệu lượng!"

      "Có thể ít hơn chút nữa ?" Dạ Nguyệt Sắc vẻ mặt đưa đám hỏi, nhưng Nguyệt nghiệt lắc đầu cái, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời xúc động phẫn nộ, lớn tiếng : "Nhưng ngươi mới vừa hôn ta, ít nhất cũng phải ít hơn mười triệu lượng nữa!"

      "Phải ?" Nguyệt Vô Thương mắt phượng nhướng lên, cất cao giọng, tiếp theo cười đến càng thêm tà ác, "Ta nhớ rằng, Sắc Sắc cường hôn người ta hai lần, như thế tính ra, nàng nên thiếu người ta ba mươi triệu lượng!"

      Dạ Nguyệt Sắc thầm nghĩ, biết vậy chẳng làm a, trong lòng thầm mắng, phải là đối thủ của tên xấu xa này mà, ngay sau đó quỷ thần xui khiến : "Vậy ngươi có muốn ở đây hôn ta ba lượt có được ?"

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 16: Mỹ nhân ca ca

      Edit: Quảng Hằng

      Beta : Hà Đoàn

      "Hay chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi vẫn chưa làm xong tốt hơn !" Nguyệt Vô Thương ngã về phía trước, khóe môi nhếch lên nụ cười mê người, khó nhìn ra trong đó có mấy phần trêu cợt

      "Ta còn có chuyện gấp, Nguyệt Nguyệt, ở lại vui vẻ !"Dạ Nguyệt Sắc đẩy Nguyệt Vô Thương lần nữa, chỉ thấy người nọ lù lù bất động, kết quả là như đưa đám : "Được rồi, ta nợ ngươi ba mươi triệu lượng!"

      Dạ Nguyệt Sắc vừa co được dãn được, vừa tính toán ở trong đầu, ba mươi triệu lượng đó, sao có thể trả nổi đây. Lúc này Nguyệt Vô Thương hài lòng đứng lên từ người Dạ Nguyệt Sắc, nhìn đôi mắt người nào đó xoay chuyển ngừng, cười đến phong hoa tuyệt đại.

      "Sắc Sắc, cần phải gấp ,nàng có thời gian cả đời có thể chầm chậm trả, hoặc là nàng có thể suy tính chuyện vẫn chưa làm xong vừa rồi . . . . . ." Nguyệt Vô Thương cười đầy vui sướng, đường cong duyên dáng của đôi môi khẽ cong, cả đời, từ tuyệt đẹp biết bao.......

      "Ta có tiền!" Dạ Nguyệt Sắc vội vàng , trong lòng cảm thán, trân ái sinh mạng, cách xa nghiệt!

      "Hoàng thúc!" người phong trần mệt mỏi phá cửa mà vào, tóc bên thái dương rối loạn, vẫn thể che dấu nét tuấn tú rực rỡ, người này chính là Nguyệt Lưu Ảnh bị phái trị thủy .

      Chẳng qua là nhìn cảnh tượng trước mắt , nữ ngước mắt, nằm ở bàn, hai chân Nguyệt Vô Thương cùng hai chân Dạ Nguyệt Sắc bắt chéo kề cùng chỗ, quét mắt qua đôi môi khẽ sưng lên của Dạ Nguyệt Sắc, mị thái bị giày vò trong ánh mắt kia, cùng nhau như vậy cần cũng biết.

      Chẳng qua là. . . . . . Hoàng thúc cùng Dạ Nguyệt Sắc!

      Dạ Nguyệt Sắc thấy có người xông tới, "Cọ" lập tức chống thân thể lên, Nguyệt Vô Thương ngờ tới Dạ Nguyệt Sắc lại đột nhiên đứng dậy, tránh né kịp, vì vậy đầu gối kia trực tiếp đụng vào bộ vị quan trọng nào đó của tên nghiệt , Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy đầu gối đau đau , có thể nghĩ sắc mặt cũng biến sắc của tên nghiệt đó đau đến mức nào.

      Nguyệt Vô Thương hít vào hơi, hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh còn đứng ở cửa lớn tiếng giận dữ hét: "Cút ra ngoài!”

      Khóe mắt Nguyệt Lưu Ảnh kéo ra, vẻ chế nhạo lên trong mắt, hình như bị đá trúng phải a, vì vậy ngượng ngùng đóng cửa lại ra ngoài.

      "Nguyệt Nguyệt, ta phải cố ý!" Dạ Nguyệt Sắc nhìn nghiệt trán nổi gân xanh, rụt cổ cái, thừa dịp Nguyệt Vô Thương che bộ vị quan trọng đau đến co giật, lúc này trốn đợi đến bao giờ!

      Dạ Nguyệt Sắc thừa dịp Nguyệt Vô Thương để ý tới mình, chạy nhanh như làn khói, Nguyệt Vô Thương che bộ vị quan trọng, cắn răng nghiến lợi từng chữ từng câu kêu tiếng: "Dạ Nguyệt Sắc!"

      Dạ Nguyệt Sắc vuốt ngực cái, nguy hiểm a! Ngẩng đầu liền thấy Nguyệt Lưu Ảnh quan sát mình chăm chú, ngay sau đó trong mắt liền tràn ra vẻ khinh thường.

      Loại ánh mắt này khiến Dạ Nguyệt Sắc cực kỳ khó chịu, kết quả là mắng: "Đồ Lessbian, nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy qua mỹ nữ a!"

      Nhân ? ! Nguyệt Lưu Ảnh tức giận đến xanh mặt, Dạ Nguyệt Sắc trước kia chạy đuổi theo , nghĩ tới hôm nay lại dây dưa cùng hoàng thúc , bây giờ nhìn thấy làm ra vẻ như muốn nhìn thấy, hừ, muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt sao?

      Kinh thành này có người xấu rồi"Nếu như ngươi cũng coi như mỹ nữ, vậy kinh thành này có người xấu xí rồi." Nguyệt Lưu Ảnh cực kỳ ác độc : "Còn nữa..., Dạ Nguyệt Sắc ta cho ngươi biết, bất kể ngươi làm gì ta đều thích ngươi!"

      Dạ Nguyệt Sắc kích động, con mắt nào của nhìn thấy nàng thích , còn có xấu xí? ! Khốn kiếp , nếu như nàng xấu thế giới cũng có mỹ nữ rồi!

      "Bản tiểu thư cũng , dù thích thái giám cũng ưa thích tên nhân chết tiệt như ngươi!" Dạ Nguyệt Sắc hừ tiếng, từ bên người Nguyệt Lưu Ảnh lướt qua, khinh bỉ : "Đừng tự cho mình quá thanh cao, hơn nữa thứ mà Hồ Ly Tinh thích bản tiểu thư làm sao để vào mắt chứ!"

      Dạ Nguyệt Sắc cố ý nhấn mạnh chữ "Hồ Ly Tinh" cùng chữ “Thứ" lên, đối với nàng mà bất quá chỉ là đò vật gì mà thôi, quan trọng!

      Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên chú ý tới người nam tử mặc trường sam màu xanh nhạt đứng ở sau lưng Nguyệt Lưu Ảnh, ngũ quan cũng phải là đặc biệt xinh đẹp, nhưng tổ hợp ở chung chỗ lại đẹp mắt đến chết người, mặt mang theo nụ cười ấm áp, giống với Nguyệt Vô Thương, rất thuần khiết sạch , ấm áp, Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy trong đầu tự dưng toát ra mấy chữ, ngoài miệng liền lẩm bẩm ra: "Quân tử chi Như Ngọc, tuyết phiêu lãng trong gió!"

      Người nọ chậm rãi cười cười , Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy nụ cười tinh khiết tựa hồ có thể trực tiếp chạy thẳng vào tim người ta, tim đột nhiên nhảy loạn nhịp, sau đó nâng lên nụ cười sáng lạn, giọng kêu lên: "Mỹ nhân ca ca!"

      "Tại hạ Phong Hồi Tuyết!" Mỹ nam nhìn Dạ Nguyệt Sắc ấm áp cười , ánh mắt thẳng tắp nhìn vào trong mắt Dạ Nguyệt Sắc .

      "Hừ" Nguyệt Lưu Ảnh hừ lạnh tiếng, trong lòng có cảm giác, lúc trước theo đuổi , hôm nay triêu tam mộ tứ nhìn thấy nam nhân đẹp mắt liền giống như mất hồn mất vía, quả nhiên là nữ nhân bại hoại phụ đức, vẫn là Khuynh nhi tốt hơn nhiều!

      Dạ Nguyệt Sắc bất đắc dĩ trợn trắng mắt,nhân cùng Hồ Ly Tinh đúng là trời sinh đôi, cũng thích phá hoại việc tốt của người khác!

      "Mỹ nhân ca ca, ta mời huynh uống trà có được !" Dạ Nguyệt Sắc mặt mong đợi nhìn Phong Hồi Tuyết, người cũng như tên, tuyệt!

      Nào ngờ Phong Hồi Tuyết vẫn chưa trả lời, tên nghiệt nào đó khôi phục như cũ đứng ở cửa thanh mềm mại đến tận xương liền giống như gọi hồn vang ở bên tai Dạ Nguyệt Sắc: " ra là Sắc Sắc còn có tiền mời người ta uống trà, như vậy. . . . . ."

      "Như vậy ta nên về nhà thôi!" Dạ Nguyệt Sắc vội vàng , lưu luyến rời nhìn Phong Hồi Tuyết cái, "Mỹ nhân ca ca, nhớ tới tìm ta a. . . . . ."

      Đuôi mắt liếc qua ánh mắt khẽ nheo lại của Nguyệt Vô Thương, bị dọa hết hồn, nên Dạ Nguyệt Sắc chạy trốn như làn khói , ô ô, nàng tiểu nữ tử co được dãn được.

      Phong Hồi Tuyết cười liếc mắt nhìn theo hướng Dạ Nguyệt Sắc vừa rời khỏi, xem ra người ta nhớ ra rồi!

      Nguyệt Vô Thương nhìn ánh mắt của Phong Hồi Tuyết, trong mắt bất chợt mờ mịt , ngay sau đó khóe miệng nâng lên nụ cười nghiệt, người mà xem trọng, ai đó cũng có thể mơ ước sao?

      "Hoàng thúc, lần này có thể trở lại trước thời gian như vậy, toàn bộ đều nhờ vào Phong Hồi Tuyết Phong công tử!" Nguyệt Lưu Ảnh hưng phấn hướng về phía Nguyệt Vô Thương , nhân cơ hội tiến cử Phong Hồi Tuyết, "Vị này chính là con của đương đại học giả uyên thâm Phong Bác Nhai!"

      "Ngưỡng mộ đại danh của lệnh tôn lâu!" Nguyệt Vô Thương biếng nhác cười tiếng, cũng xem như gặp mặt qua, Phong Bác Nhai, năm đó từ quan, hôm nay con lại cuốn vào triều đình, là có chút ý tứ.

      "Vương gia quá khen!" Phong Hồi Tuyết ôn nhuận cười .

      Bên kia Dạ Nguyệt Sắc ra khỏi Tô Mạc Già, chẳng có mục đích dạo lang thang ở đường, chú ý nhìn trái phải, ba mươi triệu lượng a, làm gì có chỗ nào để tìm. . Bất tri bất giác liền tới địa phương người ở thưa thớt , Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy cả người đột nhiên có chút cảm giác trầm , ngẩng đầu nhìn lên liền nhìn thấy mấy tên đại hán vạm vỡ mặc áo đen!

      "Các vị đại ca, đường này là ngươi mở, cây này là ngươi trồng! Những thứ này ta đều biết." Dạ Nguyệt Sắc liếc mắt cái, yếu ớt hỏi: "Bất quá, các ngươi là muốn cướp tiền hay cướp sắc vậy?"

      Mấy người áo đen kia cũng nhướng mắt, ngay vào lúc này lại phát Dạ Nguyệt Sắc nhấc chân chạy, vừa chạy vừa hô cứu mạng.

      Trong ánh mắt những người kia tràn ngập cỗ ác độc, "Chúng ta muốn mạng của ngươi!"

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 17: xinh đẹp gặp gở

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Hà Đoàn

      Dạ Nguyệt Sắc chạy thục mạng về phía trước, nhưng đám người phía sau ràng là có huấn luyện, chớp mắt thấy đuổi theo đến sát bên, Dạ Nguyệt Sắc chỉ lo chạy, nghĩ càng chạy càng thấy vắng vẻ, xui xẻo!

      Rốt cuộc bị bốn Hắc y nhân vây vào giữa, Dạ Nguyệt Sắc thở hổn hển vài ngụm khí , yếu ớt hỏi: "Mấy vị đẹp trai, ta và các ngươi thù oán, các ngươi thu bao nhiêu tiền, ta cho gấp đôi!"

      "Ít nhảm !"Người cầm đầu quát lớn, lớn tiếng : "Chiêu bài vàng của chúng ta, há có thể vì chút tiền đập chiêu bài của mình!"

      "Chịu chết !" Vừa nâng thanh đao sáng loáng lên, chuẩn bị chém về hướng của Dạ Nguyệt Sắc. .

      "Chờ chút!" Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên cảm thấy đùi có chút mềm, thanh gần như phát khóc.

      “Muốn gì đến gặp Diêm Vương !" Vừa vừa vác đao chém về hướng Dạ Nguyệt Sắc, chân Dạ Nguyệt Sắc mềm nhũn bước được, vội thụp đầu xuống, khó khăn lắm mới tránh khỏi đao kia, Dạ Nguyệt Sắc chỉ nghe được từ đỉnh đầu xẹt qua miếng tiếng gió.

      "Xú Nha Đầu, ngươi dám tránh!" Người cầm đầu thấy bị Dạ Nguyệt Sắc tránh khỏi đao, trong lòng nàng ủy khuất, nàng có tránh có được , chẳng qua là chân mềm nhũn rồi !

      "Các huynh đệ, cùng tiến lên!" Chân Dạ Nguyệt Sắc hôm nay càng thêm mềm động cũng nhúc nhích được, nhắm mắt lại quát to tiếng: "Cha ơi, cứu mạng!"

      trận gió ôn nhu thổi qua, Dạ Nguyệt Sắc liền nghe được trận kêu thảm thiết, hoảng sợ càng thêm dám mở mắt, biết có người vỗ vỗ bả vai của nàng, Dạ Nguyệt Sắc bị dọa cho sợ đến thét chói tai: "Ta hay các ngươi cướp sắc có được !"

      "Ha ha!" Tiếng cười ôn nhuận vang lên, thanh kia tựa như gió xuân tháng hai, ấm áp sạch , "Tại hạ cướp sắc!"

      Dạ Nguyệt Sắc chậm rãi mở mắt, liền nhìn thấy nam tử cười như gió xuân tươi mát thổi qua mặt , ôn nhu nhìn nàng, trong mắt tình cảm ấm áp chợt lóe lên, người này chính là Phong Hồi Tuyết.

      "Mỹ nhân ca ca!" Dạ Nguyệt Sắc kêu tiếng, nhào tới trong ngực Phong Hồi Tuyết , bắt đầu kiếm chuyện ăn đậu hũ người ta, nhân cơ hội chiếm tiện nghi mỹ nam.

      "Đứng lên , ta tiễn nàng về nhà!" Phong Hồi Tuyết có chút cưng chìu sờ sờ đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, nụ cười mặt ôn nhu như nước.

      "Nhưng chân ta bủn rủn!" Dạ Nguyệt Sắc ở trong ngực Phong Hồi Tuyết buồn buồn :

      "Huynh cõng ta có được ?"

      Dạ Nguyệt Sắc vốn cũng ôm bao nhiêu kỳ vọng, ngẩng đầu lên chuẩn bị tự mình đứng lên , ai ngờ rơi vào đôi mắt ấm áp đầy nhu tình, trong nháy mắt độ ấm của đôi mắt có thể đem người chết đuối.

      "Được!" Phong Hồi Tuyết ôn nhu đáp, xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía Dạ Nguyệt Sắc, ra vẻ như định cõng nàng.

      Dạ Nguyệt Sắc bị ôn nhu bất thình lình làm cho có chút giải thích được, ngượng ngùng cười : "Ha ha, hay ta tự mình thôi!"

      Nào ngờ Phong Hồi Tuyết nhàng kéo tay Dạ Nguyệt Sắc, ngay sau đó đứng dậy, vững vàng về hướng Tướng phủ, mặt trời chiều ngả về tây, những rặng mây cuối chân trời nhuộm màu hồng tía vô cùng đẹp, nhuộm lên nụ cười mặt Phong Hồi Tuyết càng thêm ôn nhuận như ngọc.

      Chẳng qua là Dạ Nguyệt Sắc ngây ngốc nằm lưng của Phong Hồi Tuyết, đột nhiên cảm thấy phong cảnh bốn phía là xinh đẹp.

      Chỉ trông mong đường rất dài, mãi nhìn thấy cuối.

      Nhưng đường cuối cùng là có cuối, Phong Hồi Tuyết ôn nhu đem Dạ Nguyệt Sắc buông xuống, nhìn bảng hiệu Sắc tạo” Tướng Quốc Phủ" của Tướng phủ, mới phát thời gian từ ngón tay lơ đãng trôi qua, ngày trước luôn là đuổi theo ở phía sau, mới thoáng cái duyên dáng kiều rồi.

      "Mỹ nhân ca ca có nên vào ngồi chút hay ?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Phong Hồi Tuyết, cười hỏi.

      " được." Phong Hồi Tuyết ôn nhu cười tiếng, nhìn Dạ Nguyệt Sắc chút, thần sắc ôn nhu lơ đãng lộ ra, tới cửa bái phỏng đương nhiên phải chọn ngày tốt.

      "Vào nhà !" mặt Phong Hồi Tuyết mang theo ôn nhu đến mức tin nổi, nở nụ cười ấm áp, "Ta nhìn nàng vào!"

      Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi nhìn Phong Hồi Tuyết, mỹ nhân ca ca kỳ quái a, bất quá nàng thích, ngay sau đó vui sướng vào tướng phủ.

      Phong Hồi Tuyết nhìn theo thân ảnh của Dạ Nguyệt Sắc biến mất thấy gì nữa, ngay sau đó thu hồi nụ cười mặt, mới vừa rồi có người muốn lấy mạng của nàng, điều này làm cho Phong Hồi Tuyết khẽ cau hàng mày xinh đẹp.

      . . . . . .

      Cẩm Nguyệt Vương phủ, Nguyệt Vô Thương mới vừa từ trong thùng nước thuốc đứng lên, nhận lấy khăn Nam Uyên đưa tới, nhàn nhạt hỏi: "Có chuyện gì xảy ra hay ?"

      Nam Uyên có chút ủy khuất méo miệng, thấy rằng đường đường là Các chủ Tuyền Cơ các, lại bị phái theo dõi nữ nhân, cảm thấy đại tài sử dụng vào việc sao? Bất quá Nam Uyên vẫn nghiêm chỉnh hồi đáp: " Sau khi Dạ tiểu thư từ Tô Mạc Già ra ngoài, từ phố Đông dạo đến phố Tây, sau đó ở phố Tây gặp được mấy Hắc y nhân. . . . . ."

      Nam Uyên nhìn ánh mắt khẽ nheo lại của Nguyệt Vô Thương, khép lại y phục, tiếp: "Sau đó Phong Hồi Tuyết xuất . . . . . ." Nam Uyên có chút rối rắm, chuyện giữa bọn họ có nên bẩm báo chi tiết hay đây? Bất quá có lá gan láo, ô ô. . . . . .

      "Sau đó Dạ tiểu thư câu chân mềm , Phong Hồi Tuyết liền đem nàng cõng về Tướng phủ. . . . . ." Nam Uyên xong, thấy nụ cười nơi khóe miệng Nguyệt Vô Thương ràng phóng đại, cùng với nốt ruồi đỏ tươi bộc phát, nhanh chóng vọt đến cửa.

      "Chủ nhân, mặc dù nô tài cũng rất muốn hùng cứu mỹ, nhưng ngài cho nô tài làm như vậy đúng ?"

      "Ta cũng cho ngươi nhà xí!" Nguyệt Vô Thương lành lạnh : "Cho nên, lúc ta chưa lên tiếng, ngươi hãy tự mình nhịn lấy!" (>”< độc )

      Nam Uyên mặt như đưa đám, nhìn Nguyệt Vô Thương tính tóan hẹp hòi, Nguyệt Vô Thương nhúc nhích chút nào, mặc vào quần áo thản nhiên : " theo Phong Hồi Tuyết! Chuyện còn lại cần lo."

      "Vậy nô tài có thể nhà xí hay ?" Nam Uyên yếu ớt hỏi tiếng, nhìn Nguyệt Vô Thương quét tới ánh mắt của, vội lật người nhanh như chim én, biến mất ở trong phòng.

      Nguyệt Vô Thương ưu nhã gẩy gẩy tóc ướt sau ót, phong tình vạn chủng cười tiếng, Sắc Sắc của đúng là ngoan rồi?

      Dạ Nguyệt Sắc nằm ở giường, nghĩ tới hôm nay gặp được mỹ nhân ca ca, đột nhiên rùng mình cái, lạnh quá a, Dạ Nguyệt Sắc kéo chăn.

      Nghĩ tới hôm nay người tới ám sát nàng, trong mắt lóe lên tia nghi ngờ, ngay sau đó có tim có phổi cười tiếng, binh đến tướng chắn, ngay sau đó nhắm mắt lại ngủ say sưa.

      Cũng dần dần sâu, Dạ Nguyệt Sắc ngủ mơ hồ, biết trước giường mình có người đứng, người nọ ở trong bóng tối nhìn như ban ngày, chính xác hề lầm đến bên người Dạ Nguyệt Sắc thế nhưng có đụng phải bất kỳ vật gì, cho dù ở trong đêm tối, cũng có thể cảm giác ánh mắt sáng quắc của nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc.

      Đối diện với người giường khẽ thở dài, chẳng qua chỉ mới tách ra lúc thôi, thế nhưng lại biết mình nhớ nàng đến như thế. Ngay sau đó mặc nguyên quần áo nằm lên giường, ngủ thẳng bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc.

      Nào ngờ người giường lăn về hướng , hướng trong ngực khẽ cọ cọ, tìm vị trí thoải mái, tiếp tục ngủ say sưa. Nhìn Dạ Nguyệt Sắc, tự chủ được khóe miệng lộ ra chút ý cười, ôm sát người trong ngực, nhắm hai mắt lại, cong khóe miệng lên, trong đêm đen thành độ cong đẹp nhất, xóa mất mát buồn bực ban nãy.

      Oa oa oa, có sắc Lang leo lên giường Sắc Sắc , mọi người đoán thử xem là ai, a rống rống. . . . . . Rốt cuộc là người nào?

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 18: Cái gì gọi là nhân
      Mặt trời lên cao, từng sợi dương quang vàng óng ánh rải vào bên trong nhà, đem trọn gian phòng nhuộm thành màu vàng óng ánh, nhiệt độ dần ấm áp hẳn lên, tới cuối mùa xuân đầu mùa hè, trời trong nắng ấm.
      Dạ Nguyệt Sắc bị ánh sáng chói chang đâm vào mắt có chút thích, tâm bất cam tình bất nguyện mở mắt, phản ứng đầu tiên nhất định rằng tối hôm qua ôm mỹ nam ở bên cạnh ngủ cả đêm, kết quả bên cạnh rỗng tuếch, chỉ còn lại giường đơn độc mình.
      Dạ Nguyệt Sắc mở to ánh mắt buồn ngủ mông lung, chu mỏ, kêu lớn: "Đỗ Quyên, tiểu thư nhà em muốn rời giường!"
      Đỗ Quyên đẩy cửa vào, nhìn tiểu thư nhà mình mặt trời lên cao mới rời giường, mắt trợn trắng, tiểu thư quan gia người ta, ai dậy từ lúc gà vừa gáy tiếng đầu tiên, sáng chiều phụng dưỡng , luyện đàn, tập múa, luyện thư pháp, cũng chỉ có tiểu thư nhà nàng có thể nằm ngủ thẳng giấc đến bây giờ mới tỉnh.
      "Tiểu thư, Tứ hoàng tử mời khách, tiểu thư có muốn hay ?" Đỗ Quyên vừa cho Dạ Nguyệt Sắc mặc quần áo rửa mặt, vừa thử dò xét hỏi chút.
      " !" Dạ Nguyệt Sắc trả lời chút do dự nào, dù buổi yến tiệc của tên nhân chết tiệt ấy vui đến mức nào chăng nữa, nàng cũng thèm , cộng thêm bên trong còn có con Hồ Ly Tinh, nàng cũng phải là muốn đến vườn thú nhìn động vật, đén buổi tiệc dở hơi của làm gì.
      "Vậy cũng tốt!" Đỗ Quyên mặt hưng phấn nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trước kia chỉ cần có Tứ hoàng tử ở đâu, tiểu thư dù có chen lấn đến vỡ đầu chảy máu cũng quyết cho được, nghĩ tới hôm nay , như vậy cũng xảy ra chuyện gì, nàng cũng bị lão gia trách phạt rồi.
      Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi nhìn Đỗ Quyên, lành lạnh câu: "Em cao hứng cái gì!"
      "Bởi vì Tứ hoàng tử chỉ đích danh mời tiểu thư!" Đỗ Quyên vui vẻ , tiểu thư là thông suốt, nàng cảm thấy Cẩm Nguyệt vương gia so với Tứ hoàng tử đẹp mắt hơn nhiều.
      Chỉ đích danh mời nàng? ! Dạ Nguyệt Sắc khẽ hé mắt, ngay sau đó cười tà ác, vậy nàng muốn !
      "Lúc nào đãi tiệc?" Dạ Nguyệt Sắc chút để ý hỏi, trong lòng lôi tên nhân Nguyệt Lưu Ảnh ra mắng nhiếc , muốn nàng , nàng càng muốn .
      " Chiều hôm nay!" Đỗ Quyên vui sướng hồi đáp. chút nào chú ý tới Dạ Nguyệt Sắc khác thường.
      "Tốt lắm, ăn mặc cho bản tiểu thư xinh đẹp chút!" Dạ Nguyệt Sắc rất vui vẻ , Đỗ Quyên nghi ngờ gì, cao hứng búi tóc kiểu thịnh hành nhất nay, chuẩn bị trâm cài mà Dạ Nguyệt Sắc thích cắm vào đầu.
      Dạ Nguyệt Sắc cầm lấy ngọc trâm xanh biếc trong tay Đỗ Quyên, nghiêng cắm ở búi tóc, để ý tới Đỗ Quyên, vui sướng chạy đến tủ y phục chọn cái quần lụa mỏng màu xanh nhạt. Động tác nhanh, thay đổi y phục lập tức xuất phủ.
      "Tiểu thư, tiểu thư đâu vậy?" Đỗ Quyên nhất thời ủy khuất, phải tham gia buổi tiệc sao.
      Dạ Nguyệt Sắc tới ngoài cửa mới nhớ tới, loại yến hội này đều phải có thiệp mời mới có thể vào, mắt Dạ Nguyệt Sắc chuyển hướng phủ Vương Thượng thư tới.
      Cửa phủ Vương Thượng thư, Vương Thương Thư mặt đầy tình sâu xa với Vương Duẫn: "Duẫn Chi, hôm nay Tứ hoàng tử đãi tiệc có mời rất nhiều danh môn thục nữ, tùy tiện chọn người ai cũng tốt hơn nhiều so với con của Dạ Tướng phủ, nếu con vẫn chọn được, vậy cha thể làm gì khác hơn là thay con làm chủ!"
      "Cha!" Sắc mặt Vương Duẫn có chút khó coi, "Chuyện của con, tự con làm chủ! Nếu cha cứ tự ý ép buộc như thế, vậy con thể làm gì khác hơn là xuất gia!"
      Mặt Vương Thương Thư liền biến sắc, đây là đứa con độc nhất của ông đó. Ông vẫn còn muốn bế bồng cháu đích tôn, con lão hồ ly Dạ tướng gia kia, sinh phải nghiệt gì thế này
      “Tốt nhất con cứ tự mình chọn lựa, cha ép con, nhưng Dạ Nguyệt Sắc được!"
      "Nhi tử phải là Dạ tiểu thư lập gia đình!" Vương Duẫn cũng là tính tình quật cường, mặt kiên định, nhường bước chút nào nhìn Vương Thương Thư.
      Dạ Nguyệt Sắc chạy tới liền nghe được Vương Duẫn thâm tình tỏ tình, nhìn bộ dáng Vương Duẫn đáng như vậy, nhìn lại mặt của Vương Thương Thư có thể so với đáy nồi, thở dài, aiiii, quá xinh đẹp phải là lỗi của nàng.
      "Hừ!" Vương Thương Thư hừ lạnh tiếng, vào cửa, trong đầu ngừng lẩn quẩn phải làm sao miws có thể để đứa con trai độc nhất của mình hồi tâm chuyển ý.
      "Khụ khụ!" Dạ Nguyệt Sắc tới trước mặt Vương Duẫn sắc mặt phải là rất tốt, ho hai tiếng, Vương Duẫn vừa nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc, sắc mặt lập tức chuyển biến chuyện, cao hứng nhìn Dạ Nguyệt Sắc : "Dạ tiểu thư, tiểu thư tới tìm Duẫn Chi có chuyện gì?"
      Dạ Nguyệt Sắc nhìn bộ dáng vừa mừng vừa kinh ngạc của Vương Duẫn, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy, ngay sau đó bị nàng mãnh liệt an ủi đánh thẳng vào tan thành mây khói.
      "Tiểu Duẫn a!" Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng : "Ngươi xem thời tiết hôm nay tốt, ra ngoài dạo rồi đúng lúc!”
      "Tiểu thư muốn hẹn Duẫn Chi dạo sao?" Vương Duẫn mặt hưng phấn nhìn Dạ Nguyệt Sắc, khiến cảm giác áy náy của Dạ Nguyệt Sắc thăng cấp lần nữa, nhưng Vương Duẫn lập tức nhíu mày cái, "Nhưng A Ảnh có mở tiệc. . . . . sao, ta bồi tiểu thư dạo!"
      Đây phải là trọng sắc khinh bạn sao rành rành, mặt Dạ Nguyệt Sắc thay vẻ mặt thất vọng, sâu kín : "Ta thấy hay là lần sau , sao Duẫn Chi có thể là loại tiểu nhân trọng sắc khinh bạn đó chứ!"
      Trọng sắc khinh bạn! Vương Duẫn khẽ cau lông mày xinh đẹp, dĩ nhiên thể để cho Dạ tiểu thư cảm thấy như vậy, nhưng nên làm như thế nào mới có kế sách lưỡng toàn đây? Vương Duẫn ngay sau đó cười tiếng, Đàn Sơn phải là địa phương thích hợp để dạo sao?
      "Dạ tiểu thư cùng với ta đến Đàn Sơn dự tiệc được rồi!" Vương Duẫn mặt hưng phấn nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trong mắt ánh sao lấp lánh, nơi nơi ước mơ.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 19: ôn nhu

      Edit: Quảng Hằng

      Beta : Hà Đoàn

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn vẻ mặt xanh mét của Nguyệt Lưu Ảnh, cùng với ngón tay lạnh như băng bóp ở cổ, lạnh đến mức Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy nổi lên tầng da gà, nhưng nhìn , ra lời, vì vậy khóe miệng kéo ra nụ cười, giọng kiên quyết : " trăm lần, ngươi chính là nhân !"

      Nguyệt Lưu Ảnh nhìn khuôn mặt tươi cười quật cường của Dạ Nguyệt Sắc, bóp ở cổ Dạ Nguyệt Sắc giận quá thành cười, từ từ thu hồi bàn tay, nắm được cằm Dạ Nguyệt Sắc rất tốt, nếu như đây là nàng ta muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt, như vậy chúc mừng nàng, nàng thành công đưa tới lửa giận của .

      "Bổn vương nhớ, trong chùa hoa đào ngươi từng qua, dù có gả cho thái giám cũng gả cho Bổn vương!" Nguyệt Lưu Ảnh dùng sức nắm cằm của Dạ Nguyệt Sắc đem lấy nàng nâng lên nhìn thẳng , "Hôm nay lại quanh co lòng vòng mắng Bổn vương là nhân , có thể thấy được Dạ tiểu thư đối với bản vương nhớ mãi quên, vắt hết óc muốn gả cho ta!"

      Nguyệt Lưu Ảnh tăng thêm lực đạo tay, cưỡng bách Dạ Nguyệt Sắc nhìn vào ánh mắt của , sắc mặt quỷ dị : " như vậy, Bổn vương liền thỏa mãn tâm nguyện này của ngươi, , để cho ngươi kiểm nghiệm xem Bổn vương có phải nhâ

      cái tay khác của Nguyệt Lưu Ảnh kéo cổ tay Dạ Nguyệt Sắc, dùng sức lôi kéo, liền đem Dạ Nguyệt Sắc vác ở vai.

      Dạ Nguyệt Sắc kêu lên: "Thối nhân , ngươi muốn làm gì!"

      "A Ảnh!" Vương Duẫn vừa nhìn tình huống đúng, kéo Nguyệt Lưu Ảnh, "Có gì từ từ !"

      Nguyệt Lưu Ảnh dùng sức vung lên, Vương Duẫn biết võ công, liền lảo đảo cái, té ngã ngoài trượng. Nguyệt Lưu Ảnh tức giận như lửa cháy Lan ra đồng cỏ : "Duẫn Chi nên xen vào tốt hơn!"

      "Này, ngươi muốn làm gì!" Dạ Nguyệt Sắc dùng sức đánh lên người Nguyệt Lưu Ảnh, cả người an phận vùng vẫy yên vai Nguyệt Lưu Ảnh

      "Ta cảnh cáo ngươi, đừng làm loạn !"

      Trong lòng Dạ Nguyệt Sắc có chút luống cuống, Nguyệt Lưu Ảnh phải là Nguyệt Vô Thương, người này tính khí tương đối nóng nảy, lần này thảm rồi, kiểm nghiệm, kiểm nghiệm? ! Nàng cần.

      "Này, ngươi phải là thích Tần Khuynh của ngươi sao." Dạ Nguyệt Sắc vừa giãy giụa vừa cuống quít .

      "Namnhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình, Khuynh nhi để ý!" Bước chân của Nguyệt Lưu Ảnh ngừng, có chút hung hãn : "Hơn nữa dù sao, chức hoàng tử phi là của nàng ấy, mà ngươi, cùng lắm cũng chí có thể làm tiểu thiếp!"

      Tiểu thiếp? ! tam thê tứ thiếp! Dạ Nguyệt Sắc kích động, nhìn Nguyệt Lưu Ảnh giận kềm được, đột nhiên yếu ớt , thanh nũng nịu ngay cả chính nàng cũng muốn ói, "Ảnh, làm tiểu thiếp, người ta cũng cam tâm tình nguyện, chỉ cần có thể ở chung chỗ với chàng mà thôi!"

      Bước chân của Nguyệt Lưu Ảnh về hướng phòng Đàn Sơn, đột nhiên dừng lại, nhất thời cảm giác mình trúng kế, khẽ nhíu mày, khiêng Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục về phía trước, bất kể câu nào của nương ta mới là , dù thế nào nữa muốn cho nàng biết, rốt cuộc có phải là nhân như nàng hay .

      "Này, ngươi còn thả ta xuống!" Trong giọng của Dạ Nguyệt Sắc có chút nức nở rồi, Nha Nha , mắt thấy Nguyệt Lưu Ảnh đẩy cửa gian phòng trúc ra, thẳng vào, cho đến trước giường, tay đem Dạ Nguyệt Sắc nhét vào giường trúc.

      "Này, ngươi bình tĩnh chút ! Ta phải là Tần Khuynh!" Dạ Nguyệt Sắc vừa bò đến giữa giường, vừa nhìn Nguyệt Lưu Ảnh dần dần đến gần, vội vàng nhắc nhở , lòng bàn tay rỉ ra chút mồ hôi hột, nàng thích , mới muốn cùng xảy ra cái gì.

      "Ngươi đúng phải là nàng!" Nguyệt Lưu Ảnh từ từ lại gần Dạ Nguyệt Sắc, chậm rãi : "Bởi vì ta vĩnh viễn cũng thể thích ngươi!"

      Nguyệt Lưu Ảnh cũng biết vì sao trong lòng mình khó chịu, dù sao chính là nhìn Dạ Nguyệt Sắc khó chịu, thích trước kia nàng luôn đuổi theo , hôm nay đối với dùng trò lạt mềm buộc chặt, lại cùng Vương thúc thích nhất, bằng hữu tốt nhất của chung với nhau, nếu nàng hao tổn tâm cơ muốn đến gần như thế, như vậy cho nàng cơ hội này!

      Mẹ nó, Dạ Nguyệt Sắc thầm mắng tiếng, thích nàng còn như vậy với nàng, tên khốn kiếp! Dạ Nguyệt Sắc biết lấy sức lực từ đâu, bạt tai vung về hướng Nguyệt Lưu Ảnh, Nguyệt Lưu Ảnh vẫn còn bối rối vì sao mình khó chịu, nào ngờ Dạ Nguyệt Sắc lại đột nhiên tập kích .

      "Pằng" tiếng, dấu bàn tay khuôn mặt tuấn mỹ, cho tới bây giờ. chính là người mọi người, khi nào bị người đánh qua, nhất thời kịp phản ứng, Dạ Nguyệt Sắc nhân cơ hội đẩy ra, cuống quít chạy ra bên ngoài, thân hình có chút lảo đảo, bởi vì lúc này Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy bị dọa đến mức chân tay mềm nhũn.

      Đẩy mở cửa trúc, liền thấy thân bạch y, sắc mặt trắng bệch, khóe môi ứa ra vệt máu tươi, màu sắc đỏ tươi phối hợp cùng nốt ruồi đỏ nơi mí mắt , nghiệt ngay cả bệnh hoạn cũng cực đẹp .

      Dạ Nguyệt Sắc nhìn thấy người quen, cơn khủng hoảng trong lòng mới vừa rồi trong nháy mắt phóng đại, nhất thời cảm thấy khỏi ủy khuất, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Nguyệt Vô Thương, nhào tới trong ngực của , "Oa" tiếng liền khóc lớn.

      Nguyệt Vô Thương vừa tới chân núi liền nghe Vương Duẫn Dạ Nguyệt Sắc bị Nguyệt Lưu Ảnh dẫn tới phòng trúc núi , cũng kịp phản ứng mình là loại tâm tình nào, liền ngựa ngừng vó câu chạy như bay lên.

      Mà lúc này, người nọ hôm nay ở trong ngực , mới minh bạch ràng cảm xúc mới vừa rồi là gì!

      Gương mặt tuấn tú của Nguyệt Lưu Ảnh xanh mét từ ở bên trong nhà ra ngoài, liền thấy Dạ Nguyệt Sắc nhào vào trong ngực Nguyệt Vô Thương khóc đến khàn cả giọng, thanh nức nở đó, đủ để dùng từ tê tâm liệt phế để hình dung.

      Mà lúc này khóe môi Nguyệt Vô Thương nhếch lên vết máu đỏ tươi, tay quấn bên hông của Dạ Nguyệt Sắc, tay êm ái vỗ lưng của nàng, động tác ôn nhu được thành lời.

      Trong lúc nhất thời Nguyệt Lưu Ảnh ra cảm giác của mình là gì, đưa tay trái ra sờ sờ mặt mới vừa bị Dạ Nguyệt Sắc đánh , lúc này nơi đó truyền đến nhiệt độ nóng rực, từ từ dọc theo tay truyền đến trái tim, đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút thoải mái.

      Sau đó Phong Hồi Tuyết chạy tới, Tần Khuynh cùng với Vương Duẫn, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nằm ở trong ngực Nguyệt Vô Thương khóc tức tưởi, hai người trong sân tựa hồ cũng có ý thức được có nhiều người xem như vậy.

      chỉ lo khóc, chỉ lo để mặc nàng khóc.

      Phong Hồi Tuyết chứng kiến cảnh tượng tới lúc này nụ cười ôn nhuận mặt rốt cuộc biến mất thấy chân mày ôn hòa cau lại chặt.

      Mà Tần Khuynh càng thêm siết chặt đôi tay, ánh mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc đầy tàn độc, hận được đem nàng chặt làm trăm mảnh.

      Vương Duẫn hơi cúi đầu, thấy thần sắc.

      Dạ Nguyệt Sắc tựa hồ cảm thấy đông đảo ánh mắt nhìn chăm chú , buồn bực ở trong ngực Nguyệt Vô Thương, mang theo giọng mũi nồng đậm buồn bực : "Nguyệt Nguyệt, chúng ta rời có được !"

      Loại chuyện khóc nhè này quá mất mặt, Dạ Nguyệt Sắc cảm giác mình trong lúc nhất thời bỗng trở nên yếu ớt, cảm thấy khổ sở hơn rất nhiều so với lúc Nguyệt Lưu Ảnh mắng nàng xấu xí.

      "Được!" Nguyệt Vô Thương ôn nhu lên tiếng, nhìn cũng chưa từng nhìn người chung quanh lần nào, ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc, phi thân xuống Đàn Sơn.

      Lưu lại mọi người, đủ loại cảm xúc tràn ra trái tim.

      "Nguyệt Nguyệt!" Dạ Nguyệt Sắc dính vào lồng ngực của Nguyệt Vô Thương , buồn bã gọi.

      "Ở đây!" Đáp lại nàng là thanh vô cùng ôn nhu, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên cảm thấy có chút quen, trước kia Nguyệt Vô Thương cũng chuyện nhàng, giọng ôn hòa mềm mại đến tận xương , chẳng qua là Dạ Nguyệt Sắc nhạy cảm nhận ra, lúc này rất ôn nhu.

      Khụ khụ, thưa các bạn, Sắc Sắc của chúng ta rất sắc a, a này, nàng chỉ là có sắc tâm có gan háo sắc, ha ha. . . . . .
      Phong nguyet, ly sắc, trangmai12343 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :