1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Vương phủ sủng thiếp - Giả Diện Đích Thịnh Yến (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lan linh linh

      lan linh linh Well-Known Member

      Bài viết:
      76
      Được thích:
      1,725
      mình có nên sửa lại (song) trọng sinh ko nhỉ? :yoyo51:
      saoxoay thích bài này.

    2. Bờm xinh

      Bờm xinh Well-Known Member

      Bài viết:
      525
      Được thích:
      389
      Ủng hộ

    3. lan linh linh

      lan linh linh Well-Known Member

      Bài viết:
      76
      Được thích:
      1,725
      Bờm xinh thích bài này.

    4. lan linh linh

      lan linh linh Well-Known Member

      Bài viết:
      76
      Được thích:
      1,725
      == chương 8 ==
      Hòa Vân Các gió lạnh hiu hiu thổi, bên ngoài lại có ánh dương rạng rỡ, chiếu rọi ngói lưu ly màu xanh biếc, tỏa ra từng tia sáng vàng rực rỡ chói mắt.
      Mới đầu tháng tư, thời tiết Tấn Châu lại có chút nóng, thái dương chói chang đến hoa cả mắt.
      Nhưng những điều này lại hề có liên quan gì đến Hòa Vân Các.
      Hòa Vân Các được xây ở hậu hoa viên Vương phủ, hoa cỏ trong hoa viên mọc xanh um, trước đó lại có mưa, trận gió phất qua, có từng đợt mát mẻ thổi tới. Chim tước ríu ra ríu rít kêu ở đầu cành, đúng là nơi hoa nở chim hót.
      Dao Nương chỉ nửa ngồi ghế dựa, buông mắt xuống cũng biết suy nghĩ gì.
      Mà đồng thời ngay lúc nàng trầm tư trong suy nghĩ, đối diện nàng cũng có người nhìn nàng.
      Nương của Thúy Trúc chính là nha hoàn hồi môn của Tấn Vương phi, bản thân nàng ta cũng gảcho quản ở thôn trang. Đáng tiếc mệnh nàng ta tốt, mới vừa mang thai chồng của nàng ta liền mất sớm. Nhà chồng còn ai, nhà mẹ đẻ còn có ca ca tẩu tử, nàng ta cũng thể ăn vạ ở nhà mẹ đẻ mà ăn ngồi rồi được, lúc này mới dùng quan hệ tiến vào Vương phủ, muốn nhận công việc nhũ nương này.
      Dì ruột của Thúy Trúc là ma ma quản dưới trướng Vương phi, ma ma quản như thếbên người Tấn Vương Phi có ít hơn mười mấy người, mỗi người nhiệm vụ. Nhưng nếu chủ nhân muốn đạt được mục đích, hạ nhân được biết chút tiếng gió, mà Thúy Trúc liền biết chút chuyện người khác thể biết này.
      Nàng ta chính là hướng về việc này, mới có thể bất kể tất cả để nhận được công việc này.
      Ở trong suy nghĩ của Thúy Trúc, nàng ta kỳ sớm muốn tiến vào Vương phủ làm nha hoàn. Nhưng nương nàng ta là nha hoàn của Tấn Vương Phi, biết cá tính Vương phi nhà mình, muốn nữ nhi vào phủ leo lên cái cành cao này, miễn cho hại cả gia đình. Cho nên chỉ cần là nha hoàn hồi môn của Từ gia tới đây, trong nhà nếu có nha đầu nhan sắc tốt giống Thúy Trúc như thế này, thường đều đem nữ nhi đưa đến bên người Vương phi.
      Vì việc này, Thúy Trúc chỉ lần oán trách cha mẹ, cảm thấy nếu phải bọn họngăn cản mình, mình cũng gả người như vậy, cuối cùng còn phải làm quả phụ.
      Lần này chủ nhân lộ tiếng gió, Thúy Trúc liền nhớ kỹ, đánh cược cả tính mạng của nữ nhi chỉ hơn ba tháng của mình cũng muốn tới.
      Đây là lối thoát duy nhất của nàng ta.
      Nhưng Thúy Trúc còn biết lần này chủ nhân nhiều lắm chỉ lưu lại hai người, mà người đối diện kia chính là đại địch.
      Từ lúc người nọ vào, Thúy Trúc liền biết, người này chắc chắn ôm cùng mục đích với nàng ta, bằng tìm nhũ nương như thế nào chả được, hai phải tìm người như vậy tới.
      Loại người này vừa thấy chính là tới để khiến các chủ nhân ngột ngạt!
      Thúy Trúc cắn môi dưới đỏ bừng, nhịn được nắm chặt cổ tay áo, mắt phượng liếc hướng bên kia tràn đầy ghen ghét.
      Vì hôm nay, nàng ta cố ý đem xiêm y mình đặt ở đáy hòm ra mặc, tóc là vừa gội sạch, cố ý bôi dầu mang hương hoa quế lên tóc, búi tóc là kêu nương nàng ta chải, còn cài lên cây trâm duy nhất của mình.
      Thúy Trúc từ thích xinh đẹp, cũng thích sửa soạn bản thân. Sau khi sinh hạ nữ nhi, nàng ta liền kiêng ăn, cho nên dáng người sớm khôi phục. Dùng ánh mắt Thúy Trúc mà xem xét, lúc này nàng ta tuyệt đối còn xinh đẹp hơn so với lúc trước khi gả chồng nữa, bởi vì chỉ có phụ nữ gả chồng mới biết được, những tiểu nương ngây ngô đó dù nhan sắc có tốt, cũng là sokhông được với phụ nhân nảy nở.
      Nhưng nàng ấy ——
      Thúy Trúc lại lần nữa dùng đôi mắt ghen ghét nhìn nhìn người đối diện ngồi kia, trong lòng hận thể đem mặt nàng ấy cào ra hoa mới có thể hả giận!
      Dao Nương luôn cảm thấy có người trừng mình, ngẩng đầu liền thấy ánh mắt cực kỳ đố kỵ ở đối diện, tuy rằng đối phương thực nhanh rũ mắt xuống, nhưng nàng vẫn kịp thấy.
      Tim nàng đập có chút nhanh.
      Bởi vì ánh mắt đối phương. Loại ánh mắt này nếu phải là có thù có oán, ai lại nhìn người khác như vậy.
      Dao Nương cười khổ trong lòng, đời trước nàng nhiều lần gặp trắc trở, khi mới vào Vương phủ tâm tư còn chưa thông suốt, chỉ lo chìm trong bi thương oán trách số phận của mình, ngừng nhớ thương đứa con trai bị bỏ lại cách bất đắc dĩ của mình. Vẫn là nhờ lần nàng thiếu chút nữa bị người ta đánh chết, rốt cuộc mới tỉnh táo lên vì bảo vệ mạng sống mà nỗ lực. Cho nên những chuyện xảy ra khi mới vào Vương phủ Dao Nương cũng nhớ ràng lắm, nàng hoàn toàn nhớ nổi đời trước Thúy Trúc có phải từng nhìn mình như vậy hay .
      Nàng có chút nghi hoặc Thúy Trúc vì sao lại lộ ra ánh mắt như vậy.
      Mà thôi, tại vừa mới tiến vào Vương phủ, nhũ nương hầu hạ tiểu quận chúa căn bản chưa chọn ra, nàng cùng Thúy Trúc cũng phải đối thủ, nàng cần gì phải ghen ghét mình như vậy chứ.
      Chẳng lẽ là, Thúy Trúc cũng sống lại sao?
      Dao Nương lại chợt cảm thấy mình là suy nghĩ nhiều, bởi vì đời trước lúc nàng chết Thúy Trúc còn sống tốt, ở bên người tiểu Quận chúa làm nhũ nương tràn đầy thể diện mà.
      Vậy Thúy Trúc cũng phải trọng sinh, làm sao lại nhìn nàng như thế?
      Chỉ có cách giải thích, đó chính là Thúy Trúc biết được chút gì. Hay là nàng ta sớm là người được chọn trước trong đám hạ nhân, cho nên mới căm thù nàng như thế. Nhưng điềunày cũng hợp lý, dù gì Thúy Trúc cũng là người được chọn trước, nàng lại phải, đối phương cần gì phải ghen ghét mình như vậy?
      Dao Nương cũng phải người quá thông minh, nghĩ hồi nghĩ ra liền thèm nghĩ nữa, nhưng chuyện này lại trở thành băn khoăn trong lòng nàng.
      Ngoài cửa đột nhiên có người hắng giọng.
      Tức khắc, người vốn dĩ ngồi đều đứng lên, có chút thấp thỏm mà nhìn nha đầu đứng ngoài cửa kia.
      Nha đầu này tuổi cũng lớn, bộ dáng ước chừng mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt trắng nõn mà nghiêm túc nhìn mọi người vài lần, quay đầu lại rồi.
      lúc mọi người thấp thỏm trong lòng hết sức bất an, từ bên ngoài vào vài mama có tuổi.
      Quần áo các nàng nhìn vô cùng sang quý, mặt nghiêm nghị, dáng vẻ bất phàm, vừa thấy biết là ma ma quản trong phủ.
      Dẫn đầu là người mặt vuông dài, tóc búi cao được thoa lớp dầu bóng loáng, gương mặt cực kỳ nghiêm khắc. Mặc chiếc áo lụa đỏ, áo khoác màu xanh ngọc bích và váy màu xanh rêu. đầu chỉ cắm chiếc trâm bạc đơn giản và đeo đôi bông tai đá mắt mèo vành tai. Mà đôi mắt kia nhìn tương tự như đá mắt mèo, ánh sáng bắn ra bốn phía, lấp lánh hữu thần, vừa gặp là có thể thấy đây là người dễ ứng phó.
      Dao Nương biết người này, bà ta là Lý ma ma quản bên cạnh Tấn Vương phi, quản rất nhiều vụ trong phủ, có thể coi như là trợ thủ đắc lực nhất bên người Vương phi.
      Chỉ là Dao Nương từng gặp qua khuôn mặt tươi cười niềm nở khi đón người của bà ta, đó chính là khi mới vừa được Tấn Vương sủng ái, Vương phi rất cho nàng mặt mũi, nhờ vậy mà mấy người hầu hạ bên người Vương phi cũng vô cùng nể mặt nàng.
      Dao Nương tuy ở Vương phủ chỉ hơn năm, nhưng cũng thấy nhiều bộ dạng trở mặt như lật sách của nhiều hạ nhân. khắc trước còn tươi cười chào hỏi, khắc sau chính là đầy vẻ khinh thường. Tương tự như vậy, chỉ cần có quyền thế, ở các nàng trong mắt chính là chủ nhân.Nếu thất thế, ngay cả chó cũng bằng.
      Dao Nương nhìn thấy chỉ lần ở trong phủ, những hạ nhân trước đó còn đối với nàng tất cung tất kính kêu Dao phu nhân, quay đầu nàng là hồ ly tinh.
      Nàng phẫn nộ, khổ sở, lại cũng chán nản.
      May mắn, đời này nàng cần phải đối mặt với những việc đó nữa. Dao Nương trước khi vào phủ nghĩ kỹ rồi, đời trước sở dĩ nàng phải chết, có lẽ cũng do chướng mắt người khác.Chỉ cần nàng bị Thúy Trúc tính kế, nàng liền có thể an an ổn ổn ở bên người tiểu Quận chúa làm công việc nhũ nương của nàng, bao giờ cần xen vào trộn lẫn trong hậu viện của Tấn Vương.
      Nàng cần làm lâu lắm, hai năm là đủ, chỉ cần tích cóp đủ bạc để có thể nuôi lớn Tiểu Bảo, nàng liền rời khỏi nơi này.
      Nghĩ như vậy, Dao Nương cũng trấn định lại, tiếp thu mấy ma ma đánh giá bản thân.
      “Thân mình đều khoẻ mạnh phải ? Sữa đủ ? Ở trong phủ làm việc giống như những nơi khác, hầu hạ chính là tiểu chủ nhân, cũng thể có bất kỳ sai lầm nào.”
      Mấy tiểu phụ nhân lanh mồm lanh miệng ngừng liến thoắng vâng dạ, Lý ma ma nhíu mày lại nhưng khó nhìn thấy, cũng lộ ra thái độ mất kiên nhẫn, chỉ là để ý các nàng, hỏi tiểu nha đầu bên cạnh: “Người mời tới chưa?”
      Tiểu nha đầu giòn thanh hồi đáp: “ Thưa ma ma, mời tới, ở bên ngoài chờ ạ.”
      bao lâu, lão giả tuổi gần trăm đến, phía sau dẫn theo gã sai vặt đeo hòm thuốc.
      “Đây là lương y của vương phủ chúng ta _ Sở đại phu, mời đến để bắt mạch cho chư vị.”
      Vì thế mấy người theo thứ tự đến trước mặt đại phu, vươn cổ tay cho đối phương bắt mạch. Kỳ người tựa hồ bị khám ra bệnh kín, nên cho hạ nhân dẫn rồi. Tiểu phụ nhân kiakhi bị dẫn vẫn còn kêu to oan uổng, cơ thể mình trước nay khoẻ mạnh, tuyệt dám có điều lừa gạt.
      Bởi vì chuyện này xuất , mọi người khỏi có chút kinh hồn bất định. Chẳng qua chỉ làtuyển nhũ nương mà thôi, sao lại phức tạp như thế? Nhưng Dao Nương lại biết phức tạp hơn còn ở phía sau.
      Lý ma ma liếc mắt nhìn bọn họ, ra lệnh: “ Mang các nàng ra phía sau kiểm tra .”
      “Vâng.”
      Vài ma ma cúi đầu đáp, liền dẫn đám người Dao Nương vào trong phòng tối.
      Loại chuyện này đời trước cũng từng trải qua, bởi vì quá mức khó quên, cho nên Dao Nương nhớ thập phần ràng.
      Đó vẫn là lần đầu tiên nàng lõa lồ thân thể trước mặt người ngoài, còn bị người xem xem lại, vì thế khuất nhục rất nhiều, cho nên ký ức hãy còn rất mới mẻ.
      Ma ma phụ trách kiểm tra nàng thập phần cẩn thận, chỉ kiểm tra các lại mụn nhọt linh tinhtrên cơ thể, thậm chí ngửi phía dưới nách ( >”<), còn kêu nàng nằm dài cái bàn dài được trải vải bố, kiểm tra cái chỗ thể kia.
      Ma ma chắc là sợ Dao Nương bị mâu thuẫn tâm lý, vừa kiểm tra vừa : “Tiểu quận chúa là nữ nhi duy nhất của Vương gia, lại là tôn nữ ruột của đương kim thánh thượng, là long tử phượng tôn trời sinh. Ở Tấn Châu này, chắc chắn giống như ở kinh thành, chỉ có thể tìm nguồn sữa từ bên ngoài. Nhưng việc chọn lựa này tuyệt đối phải cẩn thận, khi tiểu Quận chúa có sai sót chỗ nào, chính là tội rơi đầu……”
      Dao Nương cắn môi, nhắm mắt, gì. Cảm giác đối phương ước lượng ngực mình, lại nghe đối phương : “ Ngươi vừa thấy chính là người có sữa nhiều. Ừm, tất cả hoàn hảo, xuống dưới .”
      Nàng vội từ bàn dài bò xuống, cúi đầu đem xiêm y mặc vào.
      Chờ sau khi rời khỏi đây, thấy sắc mặt mọi người khác nhau, hiển nhiên gặp chuyện tương đồng.
      Khi mọi người đợi phần tiếp theo, Lý ma ma lại gì, mà là ra ngoài.
      Vài ma ma khác vẫn còn lưu tại phòng khách.
      Việc này tựa hồ cũng có cái gì đáng làm người kinh ngạc, nhưng Dao Nương lại nhịn được để tâm.
      Lý ma ma ra cửa, liền về hướng bên trái.
      Nếu là rời khỏi Hòa Vân Các, hẳn là thẳng ra phía ngoài, sao bà ấy lại hướng đó?
      Nơi đó là nơi nào?
      Dao Nương vắt hết óc nhớ lại, đột nhiên trong lòng căng thẳng.
      Ah, nàng nhớ nơi đó là địa phương nào rồi.
      Hòa Vân Các chính là địa phương chiêu đãi khách khứa bình thường, có lần khi Vương phủbày yến khoản đãi quan viên ở đất phong, Vương phi cũng tại hậu trạch khoản đãi chúng nữ quyến quan viên.
      Lúc ấy Dao Nương là người bên cạnh Tấn Vương, lấy thân phận của nàng loại địa phương này tất nhiên là thể tới, nhưng ngày ấy nàng ở trong vườn ngắm hoa lại nhầm đường khác, tới khu vực gần Hòa Vân Các này.
      Hòa Vân Các này chiếm diện tích lớn, phần là nước, bên là nhà ấm trồng hoa. Lúc ấy nàng chỉ quá mê mẩn ngắm hoa mẫu đơn vừa nở kia thôi, vậy mà lại nhầm. Ngắm hoa xong, đột nhiên nghe được thanh chuyện, nàng liền nhịn được tìm, trùng hợp lúc ấy nàng đứng ở vị trí vừa vặn có thể từ bên ngoài nhìn đến tình hình trong Hòa Vân Các.
      Nàng nỗ lực nhớ lại nơi mình đứng lúc trước, nhưng phải là khách phòng này. Nhìn cái lò sưởi ba chân mạ vàng ở góc tường, bởi vì quá mức ràng, ánh mắt nàng nhìn vào tronng là thấy được nó đầu tiên. Lúc ấy tòa khách phòng này chỉ ngồi vài vị phu nhân quần áo hoa lệ, Dao Nương xưa nay nhát gan, sợ bị người ta phát hiểu lầm mình muốn rình coi, liền vội vàng rời .
      Nhưng bởi vì ấn tượng quá đậm, ký ức nàng vẫn luôn khắc sâu.
      Dao Nương theo bản năng nhìn nhìn chỗ cửa sổ hoa tầm thường kia, cửa sổ hoa kia được sơn toàn là màu đỏ thắm, mặt chạm khắc các loại hoa văn xinh đẹp, sau lại có tảng lớn cành láxanh um. Lúc mới nhìn, tựa hồ cũng dị thường, nhưng nếu là nhìn kỹ là có thể nhìn ra cành lá sum xuê kia tựa hồ có chút rung động.
      Phía sau có người.
      Là ai? Ai ở nơi đó nhìn trộm?
      Dao Nương dám nhìn tiếp nữa, vội làm như có việc gì mà xoay đầu, nhưng khóe mắt còn nhìn chằm chằm chỗ kia.
      Phiến cành lá sum sê kia đột nhiên rung động vài cái, chỉ kịp thấy xẹt qua góc áo hoa văn phức tạp, lập tức còn có động tĩnh khác.
      Nhưng ở trong mắt Dao Nương, lại khiến nàng như bị sét đánh.

    5. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      271
      Được thích:
      358
      Oánh dấu là bóc tem. Dao Nương còn ngây thơ quá. Là Vương gia hay vương phi Ở sau tán cây đây.
      lan linh linh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :