1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Vương Phi Thần Trộm - An Dĩ Mạch (Full 35c)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chup pic: Somnus
      Type: Thanh Lam
      Chương 15: Đình vắng đơn xuân muộn
      khí đột ngột trở nên ngột ngạt, mưa bắt đầu rơi. Bình thường những cơn mưa xuân đều li ti, lặng lẽ, vậy mà trận mưa hôm nay giống như trận mưa giữa hè. Mưa ngừng trút lên người chúng ta, dễ chịu chút nào. Trong đầu ta lên cảnh gặp lại Diệu, ánh mắt chàng nhìn ta nồng nàn. “Nàng chịu khổ rồi.” Nghĩ tới đây, ta chỉ mong cơn mưa này sớm tạnh, để ta có thể nhập thành.

      Những hạt mưa xuân giá lạnh, tạt vào người rát như kim châm, khiến toàn thân ta đau đớn. Sau hồi mưa to, trời đất bắt đầu sáng hơn. Có điều lúc này là chiều muộn nên bầu trời trông cũng ảm đạm nhiều. Mưa rửa sạch lớp bùn đất mặt đường, chảy thành những dòng nước uốn lượn. những hạt mưa lạnh giá vẫn chưa ngừng rơi, ta bất giác vòng tay ôm chặt lấy cơ thể.

      “Chúng ta mau vào thành thôi, để Diệu chuẩn bị xe ngựa đưa chúng ta về Trường An.” Ta khẽ thở hắt ra, cơ thể ngừng run rẩy. Lúc trước vì làm mất đôi giày, nên ta phải chân đất, đôi chân vì thế đen sì, cực kỳ bẩn thỉu. Thấy vậy, ta đưa chân ra dưới mưa, để lộ ra đôi bàn chân trắng trẻo,c ó điều đôi chân này xuất thêm vài vết thương.

      “Đưa về Trường An? E là đưa chúng ta thẳng đến điện Diêm La ấy.” Diệp bật cười lạnh lùng, hai tay siết chặt lại đến mức trắng nhợt. Mưa hắt lên mặt và ta, dễ dàng nhận ra nét lãnh đạm trong ngữ khí của Diệp.

      Diệp nghi ngờ Diệu, ngay từ đầu nghi ngờ việc ta ở cùng Diệu, thế nên từng khắt khe với ta, ngay cả lúc này, thái độ đó của vẫn chưa hề giảm bớt. Lẽ nào cho rằng Diệu là loại người nhẫn tâm tàn sát huynh đệ sao?

      “Cách suy nghĩ của ngươi thực kì lạ, Diệu là bào huynh của ngươi, huynh ấy giết ngươi làm gì chứ? Bây giờ, huynh ấy cho dán hình của chúng ta ở khắp thành trong cả nước chỉ để tìm tung tích chúng ta. Thế mà nhìn xem ngươi còn có cả dũng khí để đến đó?” Ta bực bội cãi lại câu, biết tại sao, lúc nào ta cũng biện hộ thay cho Diệu. Ta rất thường nghĩ tới người thiếu niên độc cầm chiếc đèn lồng đứng thành. Diệp từ mất mẫu thân, còn Diệu chẳng phải cũng hề có được tình thương của phụ thân hay sao?

      “Ta thực hiểu, ràng xuất thân từ phủ Thừa tướng, tại sao chẳng biết rằng lòng người hiểm ác chứ?” Giọng Diệp xuyên qua màn mưa nghe khá là kì lạ.

      “Ta chỉ biết rằng, người đó là ca ca của ngươi, lòng người hiểm ác đến đâu, kẻ hại ngươi quyết phải là huynh ấy.”

      “Ca ca? Những con người có cuộc sống như chúng ta ngay từ lúc sinh ra có hai từ ‘huynh đệ, thủ túc’. Tàn sát lẫn nhau chính là huynh đệ.” Diệp lạnh lùng lên tiếng, còn ta nghe vậy chỉ biết mím môi thêm gì. Bởi ta nghĩ mình mãi mãi thể hiểu được cái tới. Ta và bọn Hoa Hoa, Quả Quả tuy rằng phải do cùng phụ mẫu sinh ra nhưng tình cảm như thủ túc. Diệu ràng là ca ca của Diệp, vậy sao lại có thể đem lòng nghi kị, căm ghét?

      Ta biết rốt cuộc những nơi như hoàng cung đem lại cho cuộc sống thế nào, mà lại khiến tuân theo nguyên tắc sinh tồn tàn khốc ‘sa trường phụ tử, trong quân huynh đệ.’ Còn ta và những kẻ hành tẩu trong giang hồ, lạo luôn sống theo nguyên tắc ‘Sinh ra là huynh đệ, việc gì phải tàn át lẫn nhau’. Đúng là cách nghĩ của hai chúng ta có khác xa trời vực. Nhớ lại trước kia, các tiền bối ăn mày vẫn dạy, giang hồ cần nhất là nghĩa khí, co thể nghi ngờ bất cứ ai nhưng thể nghi ngờ huynh đệ. Thế nhưng hiểu sao từ miệng Diệp lại thốt ra đạo lí hoàn toàn khác. Ta thuyết phục nổi , cũng chẳng thể cảm hóa được ta.

      Sắc trời muộn, bóng đêm dần hạ xuống. Bên tai truyền đến tiếng chuông đeo cổ ngựa và tiếng nước mưa rơi những tán lá.

      “Chúng ta nhất định phải vào thành.” Diệp quan sát trận đám binh sĩ giữ thành, sau đó quay sang khẽ với ta. Cuối cùng cũng chịu vào thành, ta còn tưởng chúng ta ngồi đây ngắm gió mưa như hai kẻ ngốc mãi chứ?

      “Vậy còn đợi gì nữa, ta sắp chết cóng rồi đây này.” Vừa được nửa bước ta liền bị Diệp tức kéo lại.

      thể cứ thế này mà vào trong được, chúng ta phải cải trang .” Diệp nghiêm nghị đề xuất.

      “Cải trang? Ta biết cải trang thành thế nào là an toàn nhất. theo ta.” Ta nhìn hai kẻ ăn mày vội vã vào thành, liền nghĩ ran gay kế.

      Mưa dần dần lại, sắc đêm càng lúc càng sẫm. Vô số hạt mưa ngừng bay khắp trời, khiến cho khí vừa ẩm ướt vừa giá lạnh. Từng cành cây ngọn cỏ lay động theo làn gió khiến cho hạt mưa đọng tán lá rơi xuống rào rào. Dưới tán cây, dường như mưa lại càng lớn hơn. Ta vội kéo Diệp bước hẳn ra ngoài.

      Lúc chúng ta quay về trước cổng thành lần nữa mình khoác bộ y phục rách nát, ướt đẫm từ xuống dưới, lại còn bẩn thỉu, bốc mùi ẩm mốc. Mưa khiến dòng nước đen bẩn từ người chúng ta ngừng chảy xuống. Mái tóc ta và Diệp rũ rượi, trông vô cùng thê thảm, nhìn thế nào cũng chẳng khác hai tên ăn mày trẻ tuổi.

      Người qua lại càng lúc càng thưa, chỉ nghe tiếng vó ngựa vang lên qua làn mưa lúc gần lúc xa. Cảnh tượng thực khiến người ta thấy liêu, quạnh quẽ. Thành Hoa trong đêm lạnh phủ lên mình bầu khí ngột ngạt, hoàn toàn khác với vẻ vương giả, phồn hoa của thành Trường An, có cảm giác lạnh như chiến trường vậy.

      Diệp hoàn toàn thích bị cải trang thành ăn mày nên mặt xị ra đầy bực bội. Ta ngược lại thấy khá ổn, Diệp có vẻ khá kinh ngạc trước thói quen của ta, còn ta chẳng biết phải giải thích thế nào cho hiểu. Bởi ta vốn là tên ăn mày thấp kém mà thôi.

      “Ai đó?” Vừa định vào thành, tiếng hét lớn vang lên khiến chúng ta chết sững.

      Diệp cúi đầu, hai tay nắm chặt, như thể bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu. Thấy vẻ mặt căng thẳng đó của Diệp, trong lòng ta cảm thấy ổn chút nào. Với dáng vẻ cao sang, ngạo nghễ, nhìn thế nào cũng chẳng giống tên ăn mày. Ta liền ngẩng đầu mỉm cười lấy lòng tên lính vừa gọi.

      “Đại nhân, xin ngài thông cảm, cho chúng tiểu nhân vào trong thành tránh mưa .”

      “Cút mau, bọn ăn mày thối tha, đừng có tiếp tục đứng đây cản trở bản đại nhân làm việc!” Tên lính canh quát lớn. Hung dữ cái gì chứ, đừng cho rằng ngươi hung dữ mà ta sợ nhé. Trong lòng nghĩ vậy nhưng ta lại xuống nước nhàng xin xỏ.

      “Vị quan gia này, ngài nhìn xem sắc trời cũng muộn rồi, hãy làm việc tốt mà, hôm nay bọn tiểu nhân khắc ngoại thành mới xin được chừng này thôi.” Ta lấy số bạc vụn còn lại trong người đưa ra, đưa đến trước mặt tên lính. Vì dùng bàn tay đen bẩn níu lấy y phục của , thế nên ta bị đẩy ra đầy khinh rẻ.

      “Hừm, , là phiền phức.” Diệp tiếng nào, lặng lẽ theo phía sau ta vào thành. Trong thành, lầu gác, nhà cửa chìm trong tĩnh lặng. Tiếng chân lại của binh sĩ canh gác tường thành nghe mà oai nghiêm.

      đem hết ngân lượng cho rồi, chúng ta phải làm sao đây!”

      phải sợ, chẳng phải chúng ta sắp đến Trường An rồi sao?” Vừa ta vừa lặng cất số ngân lượng vừa trộm được người tên lính kia vào người. định tham tiền của bản nương, đừng có hòng.

      “Có phải rất lạnh ? Chúng ta tìm chỗ nghỉ chân trước nhé.” Diệp vừa dứt lời ta lại càng cảm thấy lạnh hơn. Đột nhiên, giữa trời đêm ánh pháo hoa hình bông sen sáng rực bầu trời. Pháo hoa bắn giữa đêm khuya nhìn quả là đẹp!

      “Mau nhìn , tín hiệu Cái Bang tập hợp, chắc là có chuyện lớn rồi.” Mấy tên ăn mày ngang qua chỗ chúng ta, nhìn pháo hoa trời liền thầm lên tiếng.

      Ta đảo cặp mắt tinh ranh, cơ hội được ăn uống tới rồi, liền quay người, kéo Diệp theo. Diệp nghi hoặc bước theo phía sau. Ta nhanh chóng rẽ vào ngõ , bên trong lên căn nhà cũ nát. Giữa nhà đám ăn mày đnag nướng sườn đống lửa, vô cùng náo nhiệt.

      “Hôm nay coi như ngươi gặp may, nhất định có chuyện gì quan trọng, nếu Cái Bang nhất định tiến hành buổi tụ tập như thế này đâu.” Ta quay sang thầm cùng Diệp, rồi nhân lúc hỗn loạn lẩn vào giữa đám đông. Hôm nay Cái Bang hiệu triệu tất cả trưởng lão ăn mày tại thành Hoa , biết là muốn tuyên bố chuyện quan trọng gì?

      Diệp nhìn ta bằng ánh mắt nghi hoặc, hề có nét vui. Khuôn mặt đen như than của sẫm lại như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ. nhìn đám ăn mày trước mặt tranh giành mấy miếng thịt chưa kịp chín, xị mặt ra rồi quay đầu sang hướng khác. Ta vì đói bụng nên chẳng bận tâm, giành lấy miếng ngon rồi đưa lên miệng ăn ngon lành. Diệp thấy vậy dịch người ra đầy bực bội, thân người khẽ động, hai đầu mày cau chặt.

      “Có phải ngươi thấy ngứa, để ta gãi hộ nhé?”

      cần!”

      cần phải khách khí, chúng ta là ai với ai chứ, để ta gãi hộ ngươi. Có điều trong bộ y phục này có nhiều chấy rận quá, thối chết được!” Ta ngửi ngửi, sau đó luồn tay vào trong người Diệp. Xung quanh rất đông người, Diệp có vẻ hài lòng, vì thế càng lúc càng khó coi.

      Bên ngoài trời vẫn mưa, nước bắn lên mái nhà lộp bộp. Những hạt mưa bắt ánh lửa trở nên long lanh. Tiết xuân trời vốn lạnh, nhưng hôm nay thực lạnh ngoài sức tưởng tượng. Bàn tay lạnh giá của ta vừa mới chạm vào cổ Diệp, cả người run lên lẩy bẩy. Diệp trợn mắt lườm ta kèm theo chút bất lực, còn ta như đứa trẻ tinh rành vừa phát ra trò chơi tinh quái, miệng nở nụ cười tươi như hoa. Nhìn Diệp tức mà thể làm gì, trong lòng ta càng muốn chọc ghẹo thêm. Bàn tay ta giống như con rắn luôn khắp lưng và ngực , còn Diệp chỉ biết nhìn ta bằng ánh mắt phừng phừng tức tối.

      cần… gãi đâu.” Diệp ảo não cất lời. Tuy rằng nét mặt hung dữ nhưng vẫn cố nhẫn nhịn. Nắm được điểm yếu của Diệp, ta lại càng thêm lấn lướt. Làn da lúc này ấm nóng rừng rực, truyền qua lòng bàn tay tới khắp các ngóc ngách cơ thể ta. Rồi Diệp đưa tay tóm chặt lấy bàn tay sục sạo yên của ta. Những vết chai sạn bàn tay mạnh mẽ của Diệp thực làm ta đau. Ta vùng vẫy rút tay lại nhưng cảm thấy khá kinh ngạc khi biết bàn tay của đầy chai sạn. Đây là bàn tay của Hoàng tử tốn quý sao? Những chai sạn bàn tay thậm chí còn nhiều và cứng hơn của kẻ ăn mày, đó ràng là bàn tay của người trải qua nhiều sương gió, vất vả. Còn kinh ngạc, bất giác ngẩng đầu, ta liền phát nét mặt Diệp lúc này vô cùng khác lạ. ngây lặng người nhìn đôi bàn tay mình, rồi lại lặng người nhìn về phía ta, ánh mắt lộ vẻ kì quái. Ánh nhìn của nhanh chóng khiến ta ngượng đỏ mặt. Lúc này ta mới thấy hoang mang, dám đùa cợt với thêm nữa.

      Dần dần ngôi nhà trở nên tĩnh lặng hơn, hiển nhiên là nhân vật quan trọng vừa đến. Ta thè lưỡi, vươn cổ hóng hớt. Từ ta rất ngưỡng mộ những thủ lĩnh ăn mày kiểu này, nhưng hiếm có cơ hội ngắm họ kĩ.

      “Các huynh đệ, tay ta là mật hàm của triều đình, trong này có viết chúng ta cần phải tìm được hai người. Đây là lần đầu tiên triều đình nhờ Cái Bang ta làm việc nên chúng ta phải đặc biệt lưu tâm. Nếu làm tốt, cuộc sống sau này vô cùng tốt đẹp, bằng Cái Bang gặp khá nhiều phiền phức đấy.” Giọng của người này nghe rất nghiêm trang. Ta nghe mà khỏi cảm thán trong lòng, Cái Bang và triều đình xưa nay có chút liên hệ, ai lại có thể hiệu triệu Cái Bang thế này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chup pic: Somnus
      Type: Thanh Lam
      Chương 15: Đình vắng đơn xuân muộn
      “Người như hình vẽ , ai cũng phải chú ý, chỉ cần phát ra họ tại thành Hoa , nhất định phải thông báo cho ta biết.” Thủ lĩnh ăn mày nâng cao bức họa, vì được soi sáng bởi ánh trăng và ánh lửa, thế nên ai nầy đều tức đưa mắt nhìn chăm chú.

      Khi nhìn người trong tranh, cả ta và Diệp đều kinh ngạc tột cùng. Ánh mắt Diệp hực sáng, sắc mặt đen sẫm lại. Nếu Diệu muốn tìm hai chúng ta, có cần thiết phải liên thủ với Cái Bang ? Trừ phi, chàng đoán trước được chúng ta nhìn thấy bức xẽ treo ngoài cổng thành nhất định chịu đến gặp chàng, mà cải trang thành ăn mày. Hoặc là…những lời Diệp đều là . Diệu thực muỗn giết chết chúng ta?

      “Với năng lực của Cái Bang, cho dù hai người này có hóa thành tro chúng ta cũng nhất định tìm được, đúng ?” Ta bất ngờ bước lên phía trước, giành lấy bức họa, cất tiếng dõng dạc. Trong phút chốc, tất cả mọi người chìm trong im lặng, nhìn chằm chằm về phía ta. Trong lòng ta thầm kêu khổ, lẽ nào phần bùn đất mặt ta bị nước mưa gột sạch? Ta bị họ nhận ra?

      Diệp ngồi bên lặng lẽ đặt đôi đữa xuống, bất kì lúc nào cũng sẵn sàng động thủ. Bên ngoài gió thổi dọc theo những con phố, cây lá xào xạc đập vào nhau, mưa dần dần xuống rồi tạnh hẳn, nhưng nước mái nhà vẫn cứ tiếp tục chảy dọc xuống theo từng lớp mái ngói.

      “Tiểu huynh đệ, nếu tự tin như vậy, chúng ta đợi tin tức tốt lành từ cậu. Tung tích của hai người này, câu phải chú ý kĩ đấy.” Lão ăn mày nhìn ta hồi, sau cùng mỉm cười. Ta gật đầu liên hồi, cứ cảm thấy nét mặt của người này có phần kì quái, thế nhưng lại chẳng thể rốt cuộc là kì quái ở đâu. Có điều may mắn là bọn họ hề nhận ra ta và Diệp chính là người trong tranh. Vừa nghĩ vậy, ta liền nhõm cả người.

      ***

      Sắc trời ảm đạm, căn nhà hoang vẫn tiếp tục náo nhiệt. Đám ăn mày dành cả buổi tối để bàn bạc xem làm cách nào để tìm được hai người trong tranh, sau cùng cũng đến hồi giải tán. Ta và Diệp dọc thành Hoa trong đêm đen tĩnh mịch. Tay ta vẫn còn cầm hai chiếc chân gà, miệng ngừng nhai miếng móng giò, vừa nhai nuốt vừa nhả xương suốt dọc đường. Con người ta vốn có thói quen, có thể ăn uống ngon lành vào lúc vui vẻ hoặc ngay cả khi tâm trạng buồn bã, đau khổ. Cho dù ngày mai có mất mạng hôm nay ta vẫn cứ phải ăn uống . Thế nhưng suốt cả buổi tối Diệp hề động đũa.

      “Con người của đúng là vô tâm vô tính, tất cả mọi người đều muốn bắt chúng ta, thế mà vẫn có thể ăn uống ngon lành được.” Diệp trợn mắt nhìn ta, cất lời chê bai.

      “Có đồ ăn ngon đường nhiên phải thưởng thức rồi, sao thế, ngươi sợ thứ này bị hạ độc à?” Ta lườm Diệp chế giễu,

      “Đồ ăn hề có độc, trước khi ăn, ta dùng ngân châm kiểm tra rồi.” Diệp đáp trong khi ta trợn tròn hai mắt nhìn đầy kinh ngạc. đúng là quá thận trọng.

      “Vậy ngươi cũng ăn ít , hay là ngươi chê bẩn?” Ta đưa chiếc đùi gà đến trước mặt nhưng Diệp tức nhăn mày sau đó quay mặt sang hướng khác. Mắt thấy hành động đó, ta đột nhiên nhớ ra, đường đường là Tứ Hoàng tử của Đại Kỳ, sao có thể ăn uống cùng đám ăn mày chúng ta được. hiểu sao, nghĩ tới đây, trong lòng ta bỗng trào dâng cảm giác lạc lõng. Chúng ta suy cho cùng… phải là người cùng thế giới.

      Diệp nhìn ta, đôi môi khẽ động, dường như muốn điều gì. Đột nhiên, cầm miếng đùi gà đưa lên miệng cắn miếng. sau đó quay đầu nhìn hướng khác như có chuyện gì xảy ra. Ta giật tay lại như thể vừa chạm phải lửa, trái tim bỗng đập cuồng loạn cách khó hiểu.

      “Cẩn thận, có người theo dõi chúng ta!” lúc, Diệp bỗng dừng lại, thầm bên tai ta.

      “Ta cứ sởn cả gai ốc, lạnh vô cùng…” Ta run giọng đáp. Kì lạ, tại sao tự nhiên ta lại có cảm giác này chứ?

      “Thứ mà cảm nhận được lúc này chính là sát khí, hãy theo sát ta.”

      “Sát khí?” Nghe Diệp như vậy, lưng ta lại càng lạnh buốt, số thịt gà nóng hổi ban nãy ta vừa ăn thực chẳng đủ để bổ sung sức lực.

      Sáng sớm, tiết trời càng giá hơn, con đường lớn chẳng còn ai khác ngoài hai người chúng ta. Sau cơn mưa, bầu trời sáng trong, mặt trời còn chưa lên, khí vì thế mang theo chút gió lạnh, phía xa truyền đến tiếng cho sủa, ta khẽ nép người về phía Diệp.

      “Cẩn thận!” Diệp bất chợt kéo ta lại gần. Ta lùi bước, vừa hay phát thanh kiếm sắc lạnh lao đến trước mặt mình. Quá kinh hãi, ta ngẩng đầu nhìn người bịt mặt định giết mình, nhận ra hề quen biết .

      “Bà cố nó, ta đâu có làm chuyện gì thất đức, thương thiên hại lí. Các ngươi đừng có chém ta chứ.” biết từ lúc nào, những kẻ bịt mặt xuất đường càng lúc càng đông, vây quanh chỗ chúng ta đứng.

      Diệp đứng giữa đám người, mặc dù khoác người bộ y phục rách nát, nhưng ở vẫn lộ ra thứ khí chất trác tuyệt xuất thần. Ánh mắt sắc lạnh như dao của Diệp cắt ngang khí, tấn công thẳng vào trái tim kẻ địch.

      “Nam Cung Diệp, ngươi đúng thực là thận trọng, suốt cả buổi tối ăn bất cứ thứ gì, ta còn tưởng thể ra tay hạ thủ được. Có điều lúc này, sau cùng ngươi ăn rồi. Ngươi cho rằng chúng ta ngu ngốc đến mứa hạ độc trong thức ăn sao? Chẳng qua chỉ cho chút Nhuyễn Cốt tán vào đó, đợi đến khi ngươi thể vận công phản kháng, chúng ta thừa cơ hội mà tiến tới.” Kẻ cầm đầu đám người oang oang cất tiếng, ta nghe mà nổi da gà, vội vứt đồ ăn cầm tay .

      “Đừng sợ, mau trốn sau lưng ta!” Diệp nắm bàn tay ngừng run rẩy của ta, dịu dàng an ủi.

      “Thế nhưng ngươi…” phải bọn chúng Diệp bị trúng độc rồi sao?

      “Yên tâm , đối phó với mấy tên tép riu này, chẳng tốn mấy công sức.” Diệp bình thản trấn an. Sau đó nhìn đám người bịt mặt, ánh mắt đậm chất bỡn cợt.

      “Nam Cung Diệp, ngươi đừng quá ngông cuồng. Nếu miễn cưỡng vận công chỉ tự làm tổn thương tâm mạch bản thân thôi. Hoặc giả ngươi muốn võ công của mình mất hết.” Kẻ đó tiếp tục đưa lời đe dọa. Ta nghe vậy càng thêm sợ hãi, co rúm người rồi nép gọn trong vòng tay của Diệp.

      “Đừng sợ, có ta!” Ánh mắt sáng như pha lê của Diệp thực có sức mạnh an ủi, ta tức cảm thấy yên lòng. “Tự nhiên ta rất muốn nghe nốt câu chuyện về tên trộm tinh ranh kia.”

      “Cái gì mà câu chuyện về tên trộm tinh ranh…” Sắp giữ được tính mạng rồi, vậy mà còn bắt ta phải kể chuyện.

      là câu chuyện về bốn đứa trẻ và tên trộm tinh ranh cùng ăn trộm nhà lão Trương đó, phải vẫn còn đoạn tiếp sao?” Vừa lúc đó, tên bịt mặt xông tới, kiếm của xiên thẳng về phía cổ họng ta. Diệp ôm chặt lấy eo ta, kéo ra phía sau rồi túm lấy bàn tay của tên bịt mặt, kéo cái rồi nhanh chóng đoạt được kiếm của . Chỉ thấy Diệp khẽ lắc cổ tay, kiếm cứa qua cổ họng của tên đó, máu tươi tức bắn tung tóe. Ta nhìn mà sợ đến độ hồn bay phách lạc, thậm chí còn dám kêu lên.

      “Là kẻ nào muốn giết chết ta? ngờ lại phải nhờ đến các vị trưởng lão Cái Bang động thủ?”

      thể tiết lộ.” Dứt lời, người này đưa tay ra hiệu, đám người bịt mặt xung quanh liền nhanh chóng bày trận vây chặt chúng ta hơn.

      “Thiên Cương Bắc Đẩu trận? Phiến Nhi, ta là rất hứng thú với câu chuyện về mấy tên trộm tài giỏi kia mà, nàng hãy kể tiếp .” Diệp cúi xuống nhìn ta, bàn tay siết chặt thanh kiếm.

      “Bốn…bốn…bốn tên nhóc con đó sau lần theo nàng ăn trộm thông minh, tài giỏi đến nhà lão Trương, liền cho rằng học được tất cả bản lĩnh, thế là bàn tính tự mình ăn trộm. Vào…vào…vào buổi tối hôm nọ, bốn đứa nhóc này liền chạy đến nhà ăn trộm, vừa hay gặp lúc người trong nhà đó quay về. Lúc này, trong bốn đứa trẻ xông lại, bịt mắt người đó rồi to gan lên tiếng: “Ngài có biết ta là ai ?” Kết quả bị phát , rồi bị đuổi đánh suốt mấy con đường.

      Bên tai ta vang lên tiếng binh khí giao tranh, hình dáng Diệp phong lưu như tuyết, khắp nơi toàn là ánh đao sắc kiếm, máu đỏ chẳng mấy lúc ngợp trời.

      “Kể tiếp , ta thấy rất hiếu kì, tại sao lần trước nàng kẻ trộm kia thành công lừa được chủ nhà, đổi lại bốn đứa nhóc lại bị thất thủ?”

      “Phí lời, ngài cho rằng ai cũng có thể thông minh thần trí như nàng ăn trộm kia sao? Bốn đứa trẻ đó bịt mắt người ta, cũng bắt họ đoán, kết quả chủ nhà biết ngay bọn chúng là kẻ trộm. Á…Diệp cứu mạng!” Ta còn chưa hết câu, thanh kiếm sắc nhọn chém về phía mình. Nhưng lưỡi kiếm chưa đụng được đến người ta, kẻ đó ngã gục mà chưa kịp kêu lên tiếng nào.

      “Ồ, mau kể tiếp , xem ra nghề này cũng cần kiến thức quá nhỉ?”

      “Kiến thức chẳng có gì, chẳng qua chỉ là đia ưn trộm thôi, cần gì phải có kiến thức. Bốn đứa nhóc đó chẳng qua chọn nhầm nhà, đến ăn trộm nhà ông mù Vương, hàng ngày người ta vốn nhìn thấy gì lại còn hỏi câu đó. Bọn chúng làm vậy chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này, tự tố cáo mình là kẻ trộm sao?” Nhắc đến cuộc đời thần trộm của mình, ta bỗng trở nên bình tĩnh hơn trước, chẳng còn sợ hãi gì nữa.

      “Rất thú vị!” Diệp nhàng vung kiếm, hai tên nữa lại gục xuống.

      ! Là ai sai khiến các ngươi?” Diệp kề kiếm lên cổ kẻ địch, gặn giọng tra hỏi. Nhưng kẻ đó chỉ là bật cười chế giễu rồi bất ngờ xông thẳng tới lưỡi kiếm của Diệp tự vẫn. Lúc này kẻ khác xông đến phía sau lưng Diệp.

      “Cẩn thận!” Mắt thấy có người định động thủ sau lưng Diệp, ta vội hô lên tiếng. Diệp hề quay đầu, trong ánh mắt sắc lạnh tràn đầy sát khí, khẽ giậm chân, cả thân mình Diệp thần tốc quay lại, trường kiếm trong tay đâm thẳng về phía đám dông. Lần này, Diệp dường như hạ quyết tâm, kiếm đưa ra có ý thu lại, như thể muốn lần giết sạch kẻ địch vậy.

      Ánh trăng đêm hắt ánh sáng lên thân kiếm, trắng lóa màu. Lá cây rơi xuống, ánh kiếm sáng lên, chẳng khác nào những hạt tuyết tinh khôi. Gió khẽ thổi, Diệp múa kiếm. giọt sương rơi xuống trong veo như giọt nước mắt, bỗng tách thành hai trước mũi kiếm sắc nhọn. Kiếm khí lan tỏa khắp gian, khí bao quanh ngột ngạt đặc quánh, chẳng thể dấu được mùi máu tanh đáng sợ. Ta che miệng nhìn số thi thể la liệt trước mặt khỏi ghê người, chỉ muốn nôn ngay tại trận.

      “Phiến Nhi, tránh ra!” Vào lúc ta cúi người định nôn, người nằm mặt đất đột nhiên bật dậy, cầm kiếm đâm thẳng vào đầu ta.

      Diệp thấy vậy nhanh như chớp đẩy mạng ta sang bên, còn mũi kiếm đó đâm thẳng vào vai . Nhưng Diệp chẳng để tâm đến vết thương, đưa kiếm đâm thẳng vào tên địch giả chết ban nãy.

      Xúy Tuyết? ngờ ngươi lại biết được thuật Doanh Nhẫn…” Người đó còn chưa kịp hết câu, bị thanh kiếm trong tay Diệp khóa họng. Máu chảy dọc thân kiếm, rỏ xuống tong tỏng, vô cùng đáng sợ! Diệp nặng nề chống kiếm giữ thăng bằng. Dưới ánh nắng ban mai, trước mặt là đống xác chết, người đàn ông trước mặt ta tay cầm thanh kiếm dính đầy máu, khẽ ngẩng đầu, tóc xõa tung bay, từng sợi như nhảy múa trong gió.

      “Các ngươi phải đều là tử sĩ sao? Vậy ta cho các ngươi được toại nguyện.” Diệp bình thản cất lời, ngữ khí lạnh nhạt. Nhìn giây phút này trái tim ta đột ngột giá băng.

      “Nàng rất sợ ta?” Diệp thu lại sát khí trong đáy mắt, khuôn mặt lên nỗi đơn, lạc lõng.

      “Ta…” Thấy có vẻ như rất đau lòng, ta thoáng mím môi, chìm trong im lặng.

      “Thôi bỏ , chỗ này tiện lưu lại, chúng ta phải nhanh chóng quay về Trường An ngay. Thành Hoa trước giờ đều do Diệu quản lí, tất cả binh sĩ nơi đây đều là binh mã dưới trướng .”

      “Vậy chúng ta…”

      “Chúng ta thể qua Vị Năm đến Trường An được, bọn chúng nhất định mai phục suốt dọc đường . Bây giờ điều ta lo lắng nhất chính là Trường An có biến, biết Phụ hoàng lúc này ra sao?”

      “Chúng ta qua Vị Nam về Trường An, vậy phải thế nào?”

      Thương Châu, vòng qua Hán Trung, sau đó từ Trần Thương về Hàm Dương, sau cùng từ Hàm Dương qua Vị Hà quay về Trường An.” Diệp nhìn ta, bình thản đáp.

      “Thương Châu, Hán Trung, Trần Thương, Hàm Dương, Vị Hà, Trường An, sao mà phức tạp thế?” Ta đưa ngón tay lên đếm những địa điểm phải qua, vòng vòng lại, trong lòng càng lúc càng thêm hoang mang.

      “Xem ra chúng ta phải nhân lúc trời sáng mà …” Giọng Diệp có phần lạc , săc mặt lúc này trắng nhợt như tờ giấy.

      “Tại sao sắc mặt ngươi nhợt nhạt vậy?”

      “Ta sao.” Diệp khẽ nhíu mày, đưa lời an ủi. Giây phút ấy bản tay ta đột nhiên có cảm giác nóng ấm, giọt máu tươi rỏ xuống mu bàn tay ta, lại thêm giọt nữa. Ta kinh ngạc nhìn Diệp, vết thương vai ngừng chảy máu, đôi môi chẳng còn chút sắc hồng, Diệp tựa sát vào ta, chống tay lên vách tường, mặt đất dưới chân lúc này nhuộm đầy máu tươi.

      Trái tim quặn thắt ta đưa tay đỡ lấy nhưng ta lại quá bé trước sức nặng của Diệp. Rồi tựa vào ta từ từ ngã xuống.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 16: Phút giây tương phùng sao lạ lẫm
      Type: Thanh Lam

      “Diệp, ngươi làm sao vậy?” Ta nắm tay lo ngừng hỏi, nhưng lúc này bàn tay của lạnh đến mức khiến ta giật nảy mình, trong lòng trào dâng cảm giác bất an.

      “Ta sao, chỉ là vết thương thôi.”

      “Ngươi chảy nhiều máu thế này mà gọi là vết thương sao? Máu của ngươi…sao lại có màu đen thế?”
      kiếm có độc.” Diệp cố đứng thẳng người, nhưng chẳng thiểu điều khiển nổi cơ thể, lại từ từ ngã xuống.

      “Biết vậy sao ngươi còn đỡ nhát kiếm đó cho ta?” Tại sao lại đối xử với ta tốt như vậy? Tại sao lại cứu mạng ta mà màng đến mạng của bản thân? ràng chúng ta chỉ như bèo nước gặp nhau, sao lại bất chấp hi sinh tính mạng? Vốn dĩ mạng ta vô cùng rẻ mạt, chi dù bỏ ta lại, mình thoát thân, ta cũng chẳng có gì oán trách, thế nhưng…

      “Nàng phiền phức!” Diệp cắt lời để ta thêm.

      phải ngươi rất căm ghét ta sao? Thà ngươi cứ để đám thích khách kia đâm chết ta cho rồi, như vậy chẳng phải tốt hơn ư? Thế sau này, ta còn có thể làm phiền ngươi nữa.” Ta nghẹn ngào .

      “Ta chỉ là quen với cảm giác có hai người rồi, muốn phải quay về cuộc sống đơn độc như trước kia nữa.” Diệp khẽ đáp, nhưng giọng Diệp nhanh chóng tan biến trong ánh ban mai. gian lúc này đặc biệt tĩnh mịch.

      “Chúng ta mau quay lại thành Hoa , tìm đại phu trị thương cho ngươi .” Ta chăm chú nhìn Diệp, rồi lên tiếng.

      được, khó khăn lắm mới ra được khỏi thành, cố gắng kiên trì vài ngày rồi quay về Thương Châu. Giờ tất cả quân lính trong thành Hoa đều là người của Nam Cung Diệu, ta thể mạo hiểm được.” Sắc mặt Diệp dần chuyển sang đen, chuyện bình thường thôi cũng vô cùng tốn sức. đây chính là dấu hiệu phát độc.

      “Vậy để ta quay về mua thuốc giải độc.”

      “Vô dụng thôi, loại độc này chỉ có Huyết Túc của Độc Nhất Môn mới có thể khắc chế.”

      “Huyết Túc đúng ? Bây giờ ta vào thành mua thuốc cho ngươi. Ngươi cứ an tâm ngồi đây chờ.”

      “Đứng lại! Cho dù nàng quay về thành Hoa , cũng thể lấy được Huyết Túc. Bọn họ chuẩn bị trước, chỉ cần nàng mua thuốc trúng phải mai phục. Ngoại trừ quân doanh…”

      “Quân doanh! Đúng rồi. Quân doanh nhất định có thuốc.” Lời của Diệp tức khiến ta bừng tỉnh.

      được phép . Hoa tuy chỉ là thành , dân số có chưa tới ngàn người, thế nhưng do đây là nơi cất giữ lương thực của Đại Kỳ, nên binh sĩ canh giữ trùng trùng điệp điệp. Huyết Túc xưa nay đều do Phạm Nguyên Bảo, Huyện úy trường Quản quân trông giữ, nàng thân là đại tiểu thư, chẳng biết chút võ nghệ, như thế này khác nào tự tìm đến cái chết…” Giọng Diệp càng lúc càng yếu, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay ta, như thể dồn hết sức lực còn lại trong người để giữ ta vậy.

      “Vậy chúng ta mau tới thương Châu thôi, Diệp! Ngươi xem, nơi đó là cái gì?”

      Diệp thấy ta còn cố chấp đôi quay về Hoa nữa, liền lơ là cảnh giác, quay đầu nhìn về hướng tay ta chỉ phía xa. Còn ta nhân lúc chú ý nghiến răng đánh mạnh vào sau gáy . Diệp quay đầu nhìn lại, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, lo lắng, pha lẫn xót thương…sau cùng, cũng nhắm mắt lại.

      “Ta cũng quen sống hai người rồi, muốn quay về cuộc sống đơn độc mình nữ. Nam Cung Diệp, ta để ngươi chết vì ta đâu.” Ta kéo Diệp vào góc khuất, lấy hết ngân lượng người ra đặt lên người . Ngọc Phiến Nhi, lần này thể nào thất bại được!

      ***

      Ánh trăng rọi từ mái nhà xuống, cả mặt đất như được phủ lớp sáng bạc rạng rỡ, ngoại thành Hoa tĩnh mịch lạ thường.

      Ta tuy biết công phu ‘nhảy’ tường, nhưng kỹ thuật leo tường vượt rào giữa đêm khuya đến nỗi tệ, thậm chí cũng biết thế nào được gọi là dương đông kích tây, điệu hổ li sơn. Ngồi đợi bên ngoài thành cả đêm trời, cuối cùng cỗ xe ngựa chịu xuất , chờ tên phu xe để ý ta liền chui xuống dưới gầm xe, nhân lúc đêm khuya lẩn vào trong thành.

      Vào thành, ta tức cải trang thành ăn mày. Cách cải trang này có rất nhiều điểm lợi, phố cũng dễ dàng tìm nơi náu, hơn nữa còn có thể nghe ngóng tin tức. Tuy hôm qua kẻ địch muốn giết chúng ta là mấy người thuộc Cái bang, thế nhưng ăn mày đông đúc, mọi người lại ăn mặc rách rưới như nhau, tuyệt đối ngờ ta lại cả gan cải trang thành ăn mày lần nữa.

      Ta cố tình bước khập khễnh, để mọi người tưởng rằng ta là tên què. Đợi đến khi ta lết tới khu chợ, trời cũng sáng hẳn.

      “Này, tên ăn mày thối tha, ngươi ăn xin cũng đừng đứng trước cửa tiệm của ta chứ?”

      Gừ gừ… ta lạnh chết mất thôi! Vừa ngồi bệt xuống đất, người phụ nữ bỗng xuất ngay sau lưng, bà ta mang theo chiếc chậu, kẹp bên eo, vẻ mặt đắc ý rồi bất ngờ bà ta đổ cả chậu nước vừa thối vừa chua biết là thứ gì lên người ta khiến ta đứng đó sững sờ thê thảm.

      Có nhầm lẫn gì ? Bản nương khó khăn lắm mới cải trang thành ăn mày có khuôn mặt đầy bùn đất, người phụ nữ chết tiệt này sao dám.

      “Đại nương…” Ta đành nhịn, bản nương so đo tính toán với người thiếu lịch như bà.

      “Ta trông thế này mà ngươi dám gọi ta là đại nương sao?” Bà ta thét lên re ré, tức lớp phấn dày cộp như tường thành mặt bà ta lả tả rơi xuống.

      “Đại tỷ, xin hãy làm phúc, bố thí cho ít tiền, tiểu nhân chỗ khác ngay.”

      “Ngươi còn dám xin tiền? Ta có.” Bà ta bực tức quát, xem ra chỉ còn thiếu nước lấy giày nện ta trận.

      “Vậy xin đại tỷ bố thí cho chút đồ ăn.” Bụng ta lúc này đói meo, thế nên ánh mắt nhìn bà ta cực kỳ đau khổ.

      có, cút!”

      “Vậy phiền cho ta ngụm nước được ? Cả đêm rồi ta chưa uống chút nước nào.”

      có, ta chẳng có gì hết.” Bà ta bực bội ngắt lời, dáng vẻ hung tợn như muốn ăn sống nuốt tươi ta vậy.

      “Nếu bà có bất cứ cái gì còn đứng ngây người ra đó làm gì, mau thay bộ đồ rách rưới rồi ăn xin cùng ta thôi? Hừm!” Ta trợn mắt, vứt lại câu, sau đó quay người bỏ đầy chí khí, để mặc người phụ nữ mặt tái xanh vì tức giận phía sau lưng.

      “Tên ăn mày chết giẫm kia đứng lại cho lão nương, ngờ ngươi dám bảo ta ăn xin…ngươi lấy lão nương ra làm trò đùa đấy hả…ngươi đứng lại.”

      Ta bật cười đắc ý, chẳng thèm để tâm đến những tiếng gào thét mắng chửi phía sau. Định đấu với ta sao? Bà sao biết đường nghe ngóng xem ta đây xưa nay lăn lộn kiếm sống ở phố Tây từng bị ai ăn hiếp?

      ***

      Tiết trời tháng ba, mặt trời ấm áp, hoa nở rực rỡ, khung cảnh quả là vô cùng tươi đẹp, tràn trề sức sống. Khắp nơi cực kỳ náo nhiệt, muôn màu muôn sắc, cảnh tượng đông vui, tươi tắn. Thành Hoa tổ chức hội miếu để chung vui cùng sắc xuân. Từ phía xa đoàn người ‘tụ bát tiên’ tung hoa đầy trời chẳng khác nào cảnh tuyết rơi giữa mùa xuân ấm áp.

      Nghe đám ăn mày bàn tán, huyện úy thành Hoa Phạm Nguyên Bảo hôm nay xuất tại đay. Nghe thế, ta nhanh chóng lẩn vào đám người đông đúc. Chỉ cần ăn cắp được chìa khóa phòng thuốc người ông ta, là ta có thể lấy được Huyết Túc.

      “Tươi đẹp tựa hoa nhài

      Cười xuất trần tựa hồng hoa

      Chỉ thủy tiên mới có nét ưu nhàn

      Còn mai đỏ suốt đời cao ngạo.”

      “Phạm huyện úy đúng là văn thơ lai láng, mấy câu đúng là vô cùng xuất chúng.”

      Văn thơ lai láng? Tại sao ta lại cảm thấy mấy câu thơ này nghe quen tái thế biết? ràng đây là bài ‘Quỳnh hoa phi’ của Trương Đồng mà. Ta ngẩng đầu nhìn vị huyện úy trước mặt, thực trông ông ta giống như người có tướng mạo oai phong đẹp đẽ mà ta tưởng tượng lúc đầu. Trông Phạm huyện úy này gầy nhẳng, như thể bị suy nhược cơ thể vậy.

      Lúc này ông ta đứng gần cây hoa quỳnh. Thân người bé , đứng dưới tán cây với vô số cánh hoa trắng trông lại càng co ro, cúm rúm.

      Ta kéo thấp mũ, định tiếng lại gần giả bộ ăn mày rồi nhân lúc ông ta chú ý lần xem người ông ta có mang theo chìa khóa .

      Hoa quỳnh trắng nở rộ đầy cành, tinh khôi, thuần khiết, như ngọc như ngà. Ta cúi đầu lặng lẽ hòa vào đám đông, mọi người thấy ta ăn mặc rách rưới tức tránh sang bên. Trong khi vị huyện úy Phạm Nguyên Bảo đứng trước đám đông lại tập trung vào thưởng hoa, hoàn toàn để ý có tên tiểu tặc bên cạnh, mưu bất chính.

      “Từng say mèn dưới đình Vô Song

      Tự nhủ phụ xuân Quảng Lăng.”

      giọng xuyên qua đám đông truyền tới, ta khựng người như thể bị ma xui quỷ khiến.

      “Quả nhiên là kỳ hoa nhân gian, ngờ hoa quỳnh Dương Châu thiên hạ vô song lại có thể tươi đẹp như vậy khi được đưa tới thành Hoa .” Lời ấm áp tựa gió xuân thổi qua mặt hồ yên tĩnh. Chất giọng trong trèo như ngọc vang lên khiến mọi thanh hỗn tạp xung quanh đột nhiên tĩnh lặng.

      Trong biển hoa quỳnh bay bay trong gió như tuyết trắng, người đàn ông thư thái, phong lưu tay phe phẩy quạt xuất . Người này mặc bộ y phục gấm tím thêu hoa đắt tiền, bên ngoài khắc thêm tấm áo lụa mỏng bay trong gió, trông đẹp như tranh vẽ. tú mà hào sảng, nụ cười mang chút tà khí của chàng thực tuyệt sắc vô song. Chiếc quạt tay chàng khẽ rung, cánh hoa theo gió tán , hương thơm ngan ngát như cánh bướm chập chờn.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 16: Phút giây tương phùng sao lạ lẫm
      Type: Thanh Lam
      Nam Cung Diệu.

      Ngoại trừ chàng ra còn ai có thể biến thứ khí chết vương giả cao quý người mình trở nên bất cần mà thản nhiên đến vậy chứ? Trái tim ta đột nhiên rung lên từng hồi mạng mẽ, đập nhanh đến mức chẳng thể khống chế nổi. vui sướng bùng phát đến độ muốn trào ra khỏi cơ thể, như thể ta được gặp lại chàng sau vạn năm xa cách. Tất cả mọi nhớ nhung trong lòng ta lúc này đột ngột biến thành suối nguồn dạt dào, cuồn cuộn như sóng lớn.

      Tại sao chứ, tại sao ta lại mất kiểm soát đến mức này? Phải mất lúc ta mới phát bản thân mong được gặp chàng nhiều đến độ nào. Khoảnh khắc đó, ta nhận ra người mà ta vô cùng thương phải là Tuyết Thần, mà chính là chàng.

      “Diệu…” Vừa định gọi lớn tên chàng, bước chân ta bất chợt khựng lại. Sao bên cạnh chàng lúc này lại có người đàn ông, thậm chí ta còn thầm bên tai chàng điều gì đó. Ta biết người đàn ông này. Đêm trước trong căn nhà rách nát, cũng có mặt, chính là người của Cái bang, kẻ tấn công ta và Diệp.

      Hôm đó, mặc bộ y phục rách nát, sao hôm nay thay đổi diện mạo hoàn toàn khác. Trước mặt ta Diệu đứng đó, thân gấm vóc, mái tóc buộc cao lộ vẻ quý tộc cao sang. Còn kẻ đó đứng bên cạnh Diệu vẻ khúm núm, biết cái gì, Diệu chỉ khẽ gật đầu, vẻ đặc biệt hài lòng. Ta nghiêng người, nép mình ra phía sau gốc hoa quỳnh. Giữa những đóa hoa tinh khiết, ta say mê ngắm nụ cười tuyệt thế của Diệu, thế gian này ta biết rất khó tìm được nụ cười như thế. Diệu rất thường xuyên mỉm cười, kể từ ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, nhưng ở chàng lúc nào cũng toát lên vẻ ngạo nghễ, bất cần, hào sảng và thư thái.

      hiểu sao ta cứ cảm thấy chàng lúc này quá xa lạ. Dường như những ngày tháng bên nhau, dốc bầu tâm tại phố Tây, rồi cả nỗi đau chứa trong tâm hồn chàng, tất cả đều còn là thực tại. Ta lớn ngần này, cũng từng lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, bị ăn hiếp, bị bán rẻ, nhưng chưa bao giờ có cảm giác đau lòng như giây phút này.

      Bể dâu chìm nổi, thời gian qua , kiếp hồng nhan lỡ.

      Ta oán hận dã tâm của Hoàng tử, ta chỉ oán hận đêm ấy, khi chàng kể câu chuyện của chính mình, ngờ lại có thể xuất ra vẻ mặt chân thành đến vậy. Ta oán hận việc chàng muốn giết ta, ta chỉ oán hận tại sao chàng lại lợi dụng ta để khiến Diệp tổn thương. Những tháng này bên nhau chẳng qua chỉ là màn kịch, như đóa hoa nở rộ nhưng chóng tàn. Ta mím chặt mội, để mặc cơn giá lạnh chạy dọc cơ thể, dù nỗi nhớ thương có lớn đến đâu cũng chẳng khiến ta làm liều được nữa.

      ***

      “Ta chỉ là quen với cảm giác có hai người rồi, muốn phải quay về cuộc sống đơn độc nhưng trước kia nữa.”

      ***

      Lời Diệp văng vẳng bên tai cùng hình ảnh nụ cười yếu đuối của cứ trong tâm trí ta. Còn người đàn ông trước mặt càng lúc càng trở nên mơ hồ. người vì ta mà thân mang trọng bệnh, đợi ta về cứu mạng, sao ta có thể ở đây phí thời gian thương nhớ người giả dối, độc ác. Ta nghiến chặt răng, quay người rời khỏi. Nhưng khi quay lại, thấy bóng dáng Phạm Nguyên Bảo đâu nữa. Ta đành phải đợi cơ hội khác để động thủ thôi.

      Lúc ta quay lại nhìn về phía Diệu, ánh mắt chàng rời chỗ khác, hoặc có thể do ta cải trnag quá giỏi, hay trong mắt chàng hoàn toàn có hình bóng ta. Ta quay người bước , trong lòng khỏi buồn thương, cây hoa vẫn đẹp, chỉ tiếc hương bay xa, vật còn mà người mất. Mùa xuân mưa nhiều, lúc nãy ánh mặt trời còn xán lạn, trong chớp mắt lất phất mưa bụi đầy trời. Đàn ông đều là kẻ vô tình, thử hỏi thế gian được mấy người lòng đây?

      Ta nắm chặt đôi bàn tay lạnh giá như băng, có ai giúp ta sưởi ấm đôi tay, lại càng có ai hỏi thăm kẻ ăn mày thê thảm lững thững dưới mưa như ta. Ta chẳng qua chỉ là kẻ ăn mày bị bỏ rơi, thậm chí còn là ăn mày đen đủi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát ra thân phận, sau đó, tức mất mạng.

      “Này, ăn mày thối tha, ngươi cản đường của ta đấy.” Đúng lúc ta cảm thấy buồn bực cực độ, người bỗng đẩy mạnh ta sang bên, miệng ngừng mắng nhiếc.

      “Con mắt nào của ngươi nhìn thấy bà cố này ăn xin hả? Bà cố của ngươi hỏi xin ngươi gì chưa? Ta vứt cho ngươi đồng tiền vậy có phải ngươi cũng trở thành tên ăn mày ?”

      ra là đồ điên.”

      Nghe người này chửi lại câu, tâm trạng ta càng thêm tồi tệ. Bao nhiêu năm nay, ta vẫn luôn cho rằng làm kẻ ăn mày chẳng có gì là tốt cả, thế nhưng lần này, sao ta cứ thấy căm ghét bản thân là kẻ ăn mày đến thế.

      phải là ăn mày tại sao lại ăn xin?” giọng khắc nghiệt vang lên, ta quay đầu lại đầy phẫn nộ, ngờ người vừa cất tiếng là người phụ nữ mà ta gặp ban sáng, người hắt cả chậu nước lạnh vào ta, bây giờ bà ta lại lấy ta ra làm trò cười.

      “Để tránh ngươi ta có tiền, chi bằng tốt nhất nên ăn xin cùng ngươi, thôi đồng tiền này coi như bố thí cho ngươi vậy.” Dứt lời, bà ta ném đồng tiền xuống dưới chân ta, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Xem ra sáng nay bà ta bị ta chọc giận tới mức trào máu giờ trở lại trả thù.

      “Ăn mày sai, còn hơn bà, ngay cả ăn xin cũng biết.” Tâm trạng ta lúc này vốn tốt nên nhanh chóng trút giận dữ lên bà ta.

      “Ngươi gì, đồ ăn mày bẩn thỉu. Ngươi có biết Lý Tiên Tiên ta ở thành Hoa này là người ai dám hai ?” Lý Tiên Tiên gì chứ? Ta chưa từng nghe nhắc đến?

      “Bà rất nổi danh sao? Bình thường ăn mày ở con đường nào? “ Ta nhướng cao đôi mày, có gì ghê gớm chứ, khi ta còn lăn lộn ở phố Tây, chẳng hiểu bà đnag hít gió tây bắc ở phương nào.

      “Ta Lý Tiên Tiên chính là nhân vật nổi danh như cồn tại Thành Hoa này. Ta cảnh cáo tên ăn mày nhà ngươi, đừng có mà chọc tức ta.” ràng bà ta tự tìm đến giờ lại thành ta vô duyên vô cớ gây .

      “Này, bà nổi danh đến mức nào chứ? Phải chăng bà chính là huyện lão gia?”

      “Hừm!”

      “Mau xem bản lĩnh bà đến mức nào, xin ăn cũng phải ăn cơm chứ, trừ phi bà ngoài việc ăn cơm ra chẳng có bất cứ tài cán nào khác.”

      “Ai vậy, ngoài việc ăn cơm ra, ta còn biết ngủ.”

      “Vậy sau khi tỉnh dậy sao, bà có làm việc gì ?”

      “Làm việc là nghĩa vụ của những kẻ thấp hèn, bình thường, ta chỉ lo trang điểm cho bản thân xinh đẹp, tươi tắn, tức đàn ông tự tìm đến dâng tiền tận miệng.”

      “Vậy bản chất của chúng ta cũng giống nhau thôi. Những gì kẻ ăn mày như chúng ta bình thường ngoài việc ăn cơm ra cũng chỉ có ngủ, trước nay hề làm việc gì. Bởi lẽ chỉ có kẻ ngốc mới làm việc. Hàng ngày ta khiến cho bản thân trở nên rách rưới, bẩn thỉu, tự nhiên có người đưa tiền đến tận miệng.”

      Bà ta nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc, hiển nhiên hiểu dụng ý thực trong lời của ta.

      Ta cúi đầu nhặt mấy đồng tiền dưới chân lên, đập mạnh vào lòng bàn tay bà ta, tức bà ta liền trợn trừng mắt lên đầy kinh ngạc.

      “Quy tắc làm ăn mày của chúng ta là thể nhận tiền của người cùng nghề.” Ta vừa dứt lời, những người gần đó liền bật cười thành tiếng, giễu cợt được người phụ nữ đầu óc thiếu thông minh đó lần nữa, nỗi sầu muộn trong lòng ta cũng vơi quá nửa, cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.

      “Ây da, cái tên ăn mày chết tiết này, lão nương lại bị ngươi chơi lần nữa rồi. Ngươi biết chỉ cần câu của Huyện úy đại nhân là ngươi chẳng thể sống nổi ở thành Hoa này sao?”

      “Huyện úy đại nhân thể quen phường vô công rồi nghề, để mà so đo tính toán ta được.”

      “Vậy chưa chắc! Cái đó còn phải xem là vì ai nữa.” Lý Tiên Tiên mỉm cười tươi tắn, tỏ vẻ tự tin.

      Trong lòng ta lập tức vui mừng khôn xiết, phải chăng bà ta và Phạm Nguyên Bảo thực có quan hệ mờ ám? Cũng có khi, chừng ta lại moi được chút manh mối từ người phụ nữ đầu óc thông minh, mồm miệng lanh lợi này.

      “Lẽ nào Phạm đại nhân thực ra mặt vì bà?”

      “Ngươi muốn thử sao?”

      “Nếu chỉ vì đối phó tên ăn mày, ta nhất định phục, chừng bà gặp vận may, thành Hoa cấm ăn mày rồi ấy.”

      “Vậy ngươi muốn thế nào?”

      “Hãy đưa ta tới phủ Huyện úy đại nhân, nếu bà có thể đưa ta vào trong, ta đương nhiên tin, đến lúc đó, bà muốn ta gọi tiếng gia gia cũng được, gọi tiếng bà bà cũng xong. Tất cả nghe theo bà hết. Có điều, nếu bà thua cuộc, bà phải quỳ trước mặt ta, gọi hai tiếng ‘bà cố’, sau đó còn phải ăn xin cùng ta ba ngày liền.” Thấy đám người xung quanh tản , ta liền hạ thấp giọng thầm bên tai bà ta.

      “Đưa tên ăn mày như ngươi vào trong phủ huyện?” Bà ta tỏ vẻ khó khăn.

      “Nếu làm được thôi vậy, phủ Huyện úy đại nhân phải bốc phét là có thể vào được đâu.”

      “Được rồi, ta đưa ngươi vào, có điều ngươi phải làm theo lời dặn của ta.” Bà ta đột nhiên giọng, hai tay khoanh trước ngực, ngừng quan sát ta từ đầu đến chân.

      “Được, nhất ngôn cửu đỉnh.” Ta thầm thở phào nhõm, chỉ cần có thể vào phủ Huyện, chẳng có thứ gì mà Ngọc Phiến Nhi ta thể ăn trộm được.

      “Tên ăn mày khốn kiếp, cứ chờ đó mà gọi ta là bà cố .” Bà ta lạnh lùng lên tiếng.

      “Ai gọi ai là bà cố cũng còn chưa đâu.” Ta chu miệng cãi.

      “Cứ chờ đấy, tối nay, nhớ đứng trước cửa hàng nhà ta.” Người phụ nữ này hừm tiếng sau đó quay người bỏ đầy ngạo mạn.

      ***

      Mưa vẫn cứ rơi mãi, khí lạnh lẽo thoang thoảng mùi hương hoa dịu ngát. Lướt qua những cành hoa quỳnh, ta nhàng men theo con đường ven hồ. Trong làn mưa, ta có thể thấy cảnh núi non hoa lệ, hùng vĩ, những lớp núi trùng trùng điệp điệp thoắt thoắt . Ở phía chân trời xa, là ánh mặt trời sáng lóa như xé mây, xé sương rọi thẳng xuống nhân gian.

      Cảnh sắc tuy đẹp, nhưng trong lòng ta hiểu sao lại ngập tràn cảm giác rét lạnh đến thấu xương.

      Ta chán nản nhìn những gợn sóng lăn tăn mặt hồ, vô số hạt mưa li ti rơi xuống rồi nhanh chóng tan biến giữa mênh mông hồ nước, gió thổi ào ào. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy mưa giăng khắp chốn.

      mình ngắm mặt hồ trống trải, ta đột nhiên thấy sống mũi cay cay, nhớ lại việc Diệu lừa gạt mình, rồi việc vì ta mà Diệp bị trọng thương, lại đến đám Hoa Hoa, Thảo Thảo biết giờ sống chết thế nào? Bức bối quá ta liền đưa chân đá bay hòn sỏi trước mặt. Ngọc Phiến Nhi, ngươi phải phấn chấn lên, có nỗi khổ gì mà ngươi chưa từng nếm trải? Làm sao ngươi có thể sầu thảm như vậy chứ? Ta thầm mắng nhiếc bản thân. Ta vốn thích bản thân của tại, sợ được cũng sợ mất, chẳng hề giống với Ngọc Phiến Nhi sợ trời sợ đất, lúc nào cũng vui vẻ, hân hoan, kiên cường đối diện với cuộc đời trước kia.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 16: Phút giây tương phùng sao lạ lẫm
      Type: Thanh Lam
      Mưa càng lúc càng lớn, người đường chạy mưa chẳng thấy ai, chỉ còn mình ta lang thang quanh hồ, rồi trút giận lên chính chiếc bóng của mình in dưới đám nước tồn đọng dưới chân. Mưa xuân khiến thành Hoa trống trải trong sắc trời ảm đạm, đâu đó phảng phất nét tiêu điều. Gió thổi khiến chuông gió nhà ai reo vang, từ xa truyền lại, như thể hát ca điều gì.

      Ta nhìn bóng mình in dưới vũng nước, trong ánh mắt nét bất an, buồn bã, đơn. Làn da lúc này đen ngòm, bản thỉu. Y phục người rách nát, vài vết rách lớn để lộ cả phần da thịt bên trong lạnh tới mức tím đó. Nước mưa khiến y phục ta ướt đẫm, dính sát vào người, trông ta lúc này y hệt chiếc gối thêu hoa nhét đầy vải vụn của các đại thẩm sống tại phố Tây. Mưa mỗi lúc to, tạt mạnh vào mặt, bóng hình trong nước cũng còn ràng. Hình ảnh đó phút chốc nhạt nhòa rồi biến thành tuấn tú vô song, toàn thân bận áo gấm tuyệt đẹp, tay phe phẩy chiếc quạt thanh tao. Ta đưa tay dụi mắt, phải chăng vì quá lạnh nên sinh ra ảo giác?

      Dần dần, mưa mỗi lúc lớn hơn, các hình ảnh phản chiếu trong nước vỡ vụn. Ta mở lớn hai mắt, nhìn vị công tử phong độ ngời ngời, bước chân vào căn nhà lớn hoàn toàn xa lạ. Rồi cảnh tượng khác ra, mới nhìn thôi mà ta thấy choáng váng, cảm giác như mình ngồi chiếc kiệu đong đưa. Gương dương đáng chết, sao lại khiến ta cảm thấy khó chịu thế này! Ta cố gắng nhẫn nhịn cảm giác khó chịu cồn cào trong bụng, mưa xối xả lao xuống mặt hồ khiến mọi hình ảnh càng thêm hỗn loạn.

      Đó là nơi nào nhỉ? Còn mải nghĩ hình ảnh trong mặt hồ lai được thay bằng tấm bình phong bằng gỗ sơn đỏ điêu khắc tinh xảo, ánh sáng chiếu lên bóng lóa. Mặt tấm bình phong có đề bài thơ ngũ ngôn ‘Thu sơn cục thiên tịnh’ của Châu Diên Linh. Gió thổi qua, mặt nước rung mạnh, tấm bình phong cũng lay động theo bóng nước. Đột nhiên, mặt nước xuất thêm hình ảnh thiếu niên lén lút nấp sau tấm bình phong ghé đầu nhìn ra...Vị thiếu niên này chính xác là ta. Sau tấm bình phong có bày giá đặt bát tiên bằng gỗ đàn hương. Chiếc giá đặt đối diện cửa ra vào, bên cạnh còn treo hai câu đối. Ngay lúc đó, ta kéo bên câu đối, giá đựng thuốc ra.

      Phòng thuốc? ngờ nơi này chính là phòng cất giữ thuốc. đó có rất nhiều vị thuốc quý như linh chi, hoàng liên, nhân sâm… Trái tim ta ngừng đập cuồng loạn, phải chẳng gương dương muốn cho ta biết Huyết Túc được cất giữ ở đâu? Gần giá để bát tiên có tấm gương quý. Đột nhiên chiếc gương đó rung lên, rồi bị gạt sang bên, trước mắt ta hiên ra thứ mà ta tìm kiếm. Trái tim ta lại đập mạnh hơn, lần đầu tiên ta phát khả năng nhìn thấy trước mọi việc của mình có công dụng tuyệt vời đến vậy. Sau này hành nghề ăn trộm thực thuận tiện biết bao, chri cần bê chậu nước đến trước mặt là ta có thể biết được bảo bối cất giấu ở chỗ nào. Ta phải học cách khống chế khả năng dự đoán tương lai của gương dương, bắt nó phải nghe theo lệnh mình mới được.

      Đột nhiên, hình ảnh mặt hồ lại hỗn loạn ngừng, đầu ta theo đó mà đau lên dữ dội. Giây phút đó, ta thấy hình ảnh thanh đao sắc nhọn lặng lẽ đâm thẳng về phía mình khi ta còn mải mê tìm Huyết Túc. Trái tim ta quặn thắt đầy đau đớn, đúng là ‘Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ trực sẵn’.

      “Này, đừng có nghĩ quẩn mà nhảy xuống hồ tự tử chứ!” Đột nhiên, có người kéo ta lại. Mặt hồ trong khoảnh khắc lên mảng máu đỏ hồng rồi trở lại vẻ lạnh lẽo thê lương như nó vốn có.

      “Ta nhảy xuống hồ có liên quan gì đến ngươi, ta ăn xin được nhảy xuống hồ chứ sao. Hoặc giả ngươi cho ta ngân lượng, cho rồi ta nhảy xuống đó nữa.” Bị người khác cắt ngang hình ảnh báo trước tương lại, ta đột nhiên phát cáu. Tên đàn ông với bộ dạng thư sinh kéo ta lại chăm chú nhìn ta, sau đó lui lại phía sau vài bước, như thể sợ hãi trước dáng vẻ hung tợn của ta. Miệng lẩm bẩm gì , ta chỉ nghe đúng được câu ‘Cái gì gì cùng tiểu nhân khó nuôi’. Ta giơ chân định cởi giày nện cho trận, ngờ dám bảo ta là tiểu nhân. Thế nhưng, vừa nhấc chân lên ta mới nhớ ra, ăn mày bình thường giày dép, tiếp đó ta liền vớ lấy chiếc mũ đội đầu làm vũ khí, chẳng ngờ chiếc mũ bị gió thổi bay từ lúc nào hay.

      Ta đứng trong giõ, mái tóc dài rối tung thê thảm. Mặt hồ dần lên khuôn mặt được nước mưa gột rửa sạch của ta, cho dù khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh nhưng vẫn thể giấu nổi nét mỹ miều. Ta nhìn khuôn mặt chẳng khác nào búp bê sứ của mình, cảm thấy chán nản. Còn về hình ảnh khi nãy, dù ta tức giận đến độ nào, mặt hồ cũng chịu tiết lộ thêm chút bí mật nào thêm nữa. Sau cùng, mặt hồ chỉ lên duy nhất khuôn mặt đẹp như đóa hoa phù dung trong mưa của ta. Nhưng đáng tiếc, xinh đẹp thế nào cũng chỉ là cơ thể ta mượn của người khác mà thôi.

      Nhân lúc cơn mưa còn chưa tanh, trời chưa tối, ta liền vội bước đến cửa hàng của mụ đàn bà ngu ngốc ban sáng, đứng đợi.

      Khoảng nửa canh giờ sau, quả nhiên ông trời có mắt, nỡ để ta chết vì lạnh dưới cơn mưa, rốt cuộc trời cũng quang, mây cũng tạnh. Có điều, cho dù trời hửng lên, nhưng cũng chỉ là chút ánh sáng cuối ngày hắt về từ phía bên kia chân trời. Mây, như khuôn mặt của thiếu nữ, ửng hồng rạng rỡ. Ta ngồi trước cửa, chán nản ngắm ánh hoàng hôn, trong lòng tự hỏi biết người đàn bà ngu ngốc kia có phải ngủ từ trưa đến tận tối nữa? Tại sao nửa ngày trời rồi mà vẫn chẳng thấy chút động tĩnh. Ta vô cùng bực bội, vừa nguyền rủa bà ta vừa run rẩy co ro. Thời tiết thực quá lạnh!

      “Ngươi cũng đúng giờ gớm nhỉ, mau thay bộ y phục này !” Chính vào lúc ta sắp đông cứng thành cột băng, bộ y phục khô nhàng đáp xuống đầu ta.

      “Bộ này?” Ta nhìn bộ y phục nam nhi rũ đầu, trong lòng thầm than thở não nề.

      “Liệu có thể đổi sang bộ khác được ?” Bộ này giống hệt bộ y phục ta mặc trong hình ảnh ta nhìn thấy hồ khi nãy, hay là mặc nữa, ngộ nhỡ mọi chuyện xảy ra đúng như những gì ta thấy toi.

      “Lắm lời gì thế, cược nhận thua . Vào trong mau lên! Ta cho ngươi biết, hôm nay chúng ta đến phủ Phạm đại nhân biểu diễn tài nghệ, ngươi biết làm gì?”

      “À…gảy tỳ bà…” Ta nhớ hồi còn ở phủ Thừa tướng, có học qua gảy đàn tỳ bà, có điều sau cùng Sư phụ bị ta chọc tức mà bỏ . Như vậy liều có thể coi là ta ‘biết’ chơi đàn hay !

      “Đàn tỳ bà? Ta thấy là gẩy bông hay hơn.” Bà ta lườm ta đầy khinh rẻ.

      ngờ, ngươi lại là nương xinh đẹp thế này!” Nhìn ta thay xong y phục, bà ta có chút lặng người, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

      “Đại tỷ, bà phát ra rồi sao, thực ra ta…thực ra bà còn chưa biết đâu, ta vốn dĩ là thiên kim tiểu thư nhà phú hộ, bởi vì phải lòng thư sinh nghèo, nên chúng ta phải tự quyết định việc chung thân. Gia đình kịch liệt phản đối quan hệ của hai ta, cuối cùng chúng ta chỉ còn cách cùng nhau bỏ trốn. Thế nhưng, hu hu…thế nhưng ta có tiền, chàng những ta nữa, lại còn thường xuyên đánh mắng. Tiếp đó, chàng còn bỏ rơi ta rồi đâu biết. người phụ nữ yếu mềm như ta, người còn đồng tiền, có thế lực, lại phải lưu lạc đến bước đường cùng xin ăn, hu hu…” Phụt phụt, ta vội nhổ nước miếng đắp lên mặt, giả khóc nức nở.

      thế gian này lại có tên đàn ông vô liêm sỉ vậy sao?”

      “Sau đó ta còn nghe chàng làm giúp việc cho phủ của Huyện úy lão gia, thế nên mới lặng lội đường xa từ Trường An tới thành Hoa này…” Ta lại nức nở, trong lòng thầm nghĩ, bản nương hàng ngày giả vờ đáng thương để ăn xin, biết lừa gạt biết bao người, người lòng dạ sắt đá đến đâu cũng phải động lòng trước tiếng khóc của ăn mày đáng thương là ta.

      ra là như vậy, ta là người rất nghĩa khí nên giúp ngươi lần. Ngươi hãy theo ta vào phủ, đợi đến khi ta chuyện với Phạm đại nhân, ngươi hãy tìm tên đàn ông phụ bạc đó.”

      “Ta biết ngay đại tỷ là người miệng treo dao, tim đậu phụ, hơn nữa não cũng toàn đậu phụ…mà.”

      “Cái gì?”

      “Ý ta muốn chàng ta thích nhất là ăn đậu phụ, ta định mang ít cho chàng.”

      “Mang cái gì mà mang, với kẻ phụ bạc như vậy cho ăn gió tây bắc mới đúng.” Bà ta phẫn nội , như thể người bị bỏ rơi chính là mình vậy.

      Suốt dọc đường , chuyện ta mới biết, người phụ nữ tên Lý Tiên Tiên này chính là kỹ nữ mãi nghệ nổi tiếng bậc nhất thành Hoa . Thành Hoa phồn hoa như tr, hơn nữa địa hình núi cao gập ghềnh, nhân khẩu vốn nhiều, thế nên đương nhiên thể chỗ nào cũng nhìn thấy mỹ nữ như ở Trường An. Vì là bạn tri kỉ của Phạm đại nhân, vị Lý đại mỹ nữ này thường xuyên tới phủ của Phạm đại nhân để thể tài nghệ.

      Đây là lần đầu tiên ta biết kỹ nữ trứ danh lại phải tự mình bộ đến nơi biểu diễn tài nghệ, xem bộ dạng bình dân của vị đại tỷ này, cộng thêm việc đồng ý giúp đỡ, ta cũng so đo thêm nữa. Nhưng suốt cả quãng đường ta thể dán chặt mắt vào chiếc mông lắc lư của bà ta. Khi đến trước cửa phủ Phạm đại nhân rồi, ta và Lý đại tỷ liền chia nhau ra hành động, bà ta gặp bạn, còn ta tìm vị thuốc bảo bối.

      ***

      “Ai thế hả?” Chính vào lúc ta lén la lén lút ngang qua hoa viên phủ Phạm đại nhân bất cẩn vấp phải hòn đá thuộc hòn non bộ sợ bị người ta phát . ‘Người tốt’. Ta nhanh tay tháo lỏng nút quần, thò đầu từ sau hòn non bộ ra, lên tiếng.

      “Ta bao nhiều lần rằng nhà vệ sinh phải ở đây. Tại sao khách nào cũng chọn nơi này để giải quyết vậy? Lão gia thích nhất là ngồi đây câu cá, người mà ngửi thấy mùi khai lại mắng ta cho xem.” Người gõ mõ báo canh lẩm bẩm than.

      ra đây là nhà vê sinh tạm bợ, thảo nào ta thấy thối như vậy. Thấy người gõ mõ báo canh xa, ta mới lén lút chui ra khỏi hòn nam bộ.

      “Vương gia, ngài an tâm , ta an bài đâu vào đấy ở thành Hoa rồi, nếu bọn họ tới, ta đảm bảo khiến bọn họ có vào mà có ra.” Từ xa vọng lại giọng của kẻ ngà ngà men say.

      Đưa mắt nhìn về phía đó, biết từ khi nào xuất thêm người, ta vội vã ngồi thụp xuống. Vừa nghe bên tai có tiếng động, tức người ta bỗng ấm nóng lạ thường. Tên say rượu chết tiệt, ngươi làm cái gì thế, mấy trăm lần rằng đây phải chỗ giải quyết cơ mà. Ta tức giận đùng đùng ngẩng đầu lên, sau đó lại vội vã cúi đầu xuống, bản nương chưa hề nhìn thấy gì đâu nhé.

      “Phạm đại nhân hành , ta đương nhiên yêm tâm rồi. Đêm khuya tiện làm phiền, bản vương xin cáo từ.” Giọng dõng dạc mà ấm áp, tĩnh lặng như ánh trăng vang lên, cả người ta đông cứng, tại sao Diệu lại xuất tại đây?

      Nghĩ lại những việc kì quái diễn ra gần đây, ta cảm thấy hỗn loạn lạ thường. Đợi đến khi ta ngẩng đầu lên vẫn thấy tên quỷ say rượu kia đứng đó, trong lòng ta lại càng thêm sầu não. ta ăn uống những gì mà đái mãi xong vậy?

      “Hu hu…hu hu.” Đợi thêm lúc, người đàn ông trước mặt vẫn chưa có ý rời . Ta liền vểnh tai lên nghe ngóng, ra tên khốn này ngủ mất từ lâu, thậm chí còn ngáy khò khò. đúng là xui xẻo, ta ăn trộm lâu năm, đây là lần đầu tiên bị người ta đái ướt hết cả người, lại còn thê thảm đến mức phải trốn dưới hang của tên say rượu.

      “Tên quỷ chết tiệt, lát nữa lão nương quay lại giải quyết ngươi.” Ta đưa lưỡi liếm môi, ai ngờ mới vừa mở miệng liền nếm phải thứ vị vừa mặn lại vừa khai. Tên khốn này đúng là có hai, vừa ngủ vừa đái tiếp được.

      “Khạc…khạc…” Ta đẩy sang bên, đứng dậy rồi ra khỏi chỗ nấp. Nhưng vừa được vài bước liền nghe thấy có tiếng như thứ gì rơi xuống nước, hóa ra tên quỷ say rượu kia nghiêng nghiêng ngả ngả đứng vững rơi tòm xuống đầm.

      “Mẹ kiếp, tại sao sau chỗ vệ sinh này lại còn hố nước…” Giọng của tên quỷ say rượu oang oang vang lên khiến ta nhịn được cười. Đúng là báo ứng, đáng đời.

      Ta thận trọng lẻn vào dãy hành lang, ánh sáng nơi này càng lúc càng yếu, cảnh vật trước mặt càng lúc càng thêm quen thuộc. Lan can điêu khắc tinh tế, hoa cỏ tươi tốt, tất cả mọi cảnh vật nơi đây đều giống hệt với những gì ta nhìn thấy trước đó, điều này thực khiến ta khỏi thấy kinh hãi. Ta cố gắng kìm nén tâm trạng lo lắng phập phồng, vòng qua bức bình phong điêu khắc tinh xảo, đẩy giá để bát tiên sang bên, sau đó nín thở, đẩy đẩy tấm gương ra, lấy biên Huyết Túc. Chính vào lúc vui mừng tột độ, trong đầu ta đột nhiên lên hình ảnh… ngờ ta lại quên khuấy thanh đao đó.

      Tức qua khóe mắt ta thấy ánh sáng chợt lóe lên, quả nhiên là có thanh đao lao đến. Ta né sang bên theo phản xạ, hàn khí tỏa ra từ thanh đao vụt ngang mặt. Lẽ nào, ta khó mà tránh khỏi kiếp nạn.


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :