Vị Hôn Thê Bướng Bỉnh - Băng Nguyệt

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Văn án

      #ff9900;Tác giả: Băng Nguyệt


      Triệu Gia Hoàng, tổng tài của công ty lớn,  cao cao tại thượng lạnh nhạt với mọi thứ. Nhưng vì muốn tìm mọi điểm xấu của vợ chưa gặp mặt được đính ước trước. Nên vào làm "thầy" của trường đại học nơi theo học. Cuộc chiến diễn ra giữa "thầy và trò " dần dần làm mọi chuyện theo hướng khác.!

      Tập 1

      Trời trong xanh, mây trắng bay sau một cơn mưa dài nặng hạt. Làn gió dịu mát khiến lòng người thoải mái hơn sau một thời gian ảm đạm của buổi mưa đêm. Nhưng tại một nơi mà có lẽ bây giờ mới có giông bão kéo đến.

      Triệu Gia Hoàng, tổng giám đốc tập đoàn Triệu Gia cảm thấy như có sấm chớp nổ ra và sét đánh bên tai bởi lời nói vô cùng nhẹ nhàng mà nặng kí của mẹ mình. Khuôn mặt đanh lại như thể suy nghĩ một cái gì đó u buồn lắm khiến những người làm đứng lặng giám nhúc nhích. Tiếng Hoàng vang lên thề hiện sự kìm nén nỗi giận của mình:

      - Mẹ, con nghe nhầm chứ?

      Bà Lan ngồi đối diện với Hoàng vẫn im lặng mỉm cười sau câu nói của cậu con trai. Nhẹ nhàng từ tốn coi đó là một chuyện thường như ăn cơm huyện:

      - đâu con trai. Đó là điều chính xác đó con à.

      Hoàng thể hiện sự phẫn nộ qua từng chữ một:

      - Điều bình thường ư? ́nh ước từ nhỏ và bây giờ con phải thực hiện sao? Mẹ nghĩ con sẽ nhất nhất làm theo lời hứa ấy sao? bao giờ!

      Vốn biết tính cậu con trai quý tử của mình nên bà Lan kịp thời ứng phó:

      - Con trai à, mẹ có điều này cho con biết nhé. Đó là lời hứa của ông bà nội con ngày xưa đấy. Con muốn bà con phải nổi giận rồi động tim chứ?

      - Mẹ mang nội ra dọa con à?

      chút nhượng bộ bà nói thẳng:

      - phải là dọa, mà là thật. Con hãy chấp nhận nó .

      Hoàng tức giận nói như quát:

      - Mẹ nói làm sao con có thể chấp nhận được việc có thêm một vợ ở trời rơi xuống chứ. Hãy từ hôn mẹ à.

      Bà Lan quát to:

      - "Gia Hoàng"! - Rồi bà nhẹ giọng lại nói tiếp - "Năm nay con bao nhiêu tuổi?"

      Hoàng im lặng nhìn ra ngoài khung cửa kính mà lòng nặng trĩu. biết mẹ muốn nói điều gì. Vẫn là cái bài cũ được lặp lại một tháng lần hoặc có thể hơn. Nhưng lại hỏi ngược lại bà:

      - Chẳng lẽ mẹ nhớ tuổi con à?

      - Sao lại , mẹ chỉ muốn nhắc cho con biết đó phải là độ tuổi còn nhỏ đâu. Hai mươi bảy tuổi người ta đã có con bồng cháu bế rồi đấy.

      Rồi giọng bà như nghẹn lai, bà nói tiếp:

      - Vậy còn mẹ thì sao. Ham có cháu nhưng giám nghĩ chỉ mong có dâu hiền thôi. Mà nào ngờ ….

      Hoàng nghe lù bù tai, biết riết có thành nhàm nữa. nói cắt ngang lời bà:

      - Nhưng mẹ và nội phải cho con thời gian tìm kiếm đã chứ.

      Bà Lan nói nhanh như sợ Hoàng đổi ý, vì bà biết rất khó mà thuyết phục được Hoàng tìm bạn gái. May có cơ hội bà thể bỏ qua:

      - Vậy con hãy làm nội vui lòng bằng cách tìm hiểu gái ấy . Nếu con thấy được thì chúng ta tính tiếp, còn thì chúng ta từ hôn vì hợp. Như thế vẹn cả đôi đường.

      Thấy Hoàng nói gì, bà Lan công kích thêm.

      - Dù gì thì bà và ba mẹ cũng muốn nhìn con hạnh phúc. Con nghĩ có đúng ?

      Hoàng sau một thời gian im lặng để suy nghĩ lên tiếng:

      - Thôi được, vì nội và mẹ con sẽ tìm hiểu ta. Nhưng, nếu con thích thì chúng ta chấm dứt tất cả. Mẹ phải hứa đấy.

      Bà Lan tươi tỉnh nói qua giọng vui vẻ:

      - Được rồi con trai. Mẹ hứa mà, tí nữa mẹ sẽ gửi bản sơ yếu lí lịch của gái đó cho con. Nhưng con cũng nhớ là phải tìm hiểu chứ được trả lời suông đâu đấy.

      Hoàng bước sau khi bỏ lại câu nói sau lưng:

      - Mẹ đừng vội mừng vì con hứa trước điều gì đâu. Vậy con sẽ đáp chuyến bay về Việt Nam vào ngày mai. Thôi, con lên công ty giải quyết công việc đây. Chào mẹ!
      Bà Lan thở phào sau khi khuyên nhủ được thằng con gia trưởng và lòng tự cao ngất trời. Cầu mong ấy sẽ làm nó thay đổi và hy vọng người mà mẹ chồng chọn sai.

      Bảo Nghi lung lay  vai bạn thân ngủ say như ở nhà mình bằng giọng cằn nhằn:

      - Này Kim, mày có dậy thì bảo? Thầy sắp vô lớp rùi kìa!

      Chẳng thấy đứa bạn phản ứng gì. Nghi ̣nh tiếp tục chiến dịch thì giọng lanh lảnh của bạn Thủy Tiên vang lên sau khi chạy một mạch vào lớp:

      - Chú ý! chú ý! Toàn thể đồng bào chú ý! Được tối hậu thư tao về đây thông báo cho bọn mày biết một tin kinh thiên động ̣a.

      - Nói lẹ pà. Màu mè quá!
      Lườm một cái Tiên nói.

      - Từ từ chứ! Tao nghe nói bữa nay có thầy mới vô dạy thay ông thầy Lâm.

      Có tiếng tranh nhau reo hò:

      - Vậy là ông thầy già khó tính ấy làm khổ được chúng ta rồi bọn bay ơi.

      - Phải đó. Ê khoan, thế bọn mày nghĩ ông thầy mới này như thế nào.

      - Tao nghĩ ông ta sẽ đeo cái kính dày hai mét và mặc cái quần ống cạp to bát hai nữa bọn bay ơi.

      Những tiếng cười tranh luận như loa phát thanh mà Thiên Kim vẫn ngủ ngon lành như có chuyện gì xảy ra khiến cho Bảo Nghi và những người bạn chỉ biết lắc đầu cười chịu thua.

      Có tiếng hét to của một sinh viên chạy vào:

      - Chúng mày, thầy vào!

      Nghe vậy, cả lớp im de nhìn qua ô cửa bằng kính hình vòng cung. Họ nhìn thấy một chàng trai chỉnh tề trong bộ áo màu lam nhẹ, dáng dấp cao to, bước điềm tĩnh nhẹ nhàng và khôn mặt đẹp trai phong độ hơn người mẫu. Chàng trai bước vào khiến những tiếng reo hò của nữ sinh vang rội, những ánh mắt ngưỡng mộ của những chàng trai mới lớn.

      Thầy giáo gõ nhẹ bàn, cất giọng nói trầm ấm nghiêm nghị :

      - Tất cả im lặng. Trước tiên cho tôi xin giới thiệu về mình, tôi là Triệu Gia Hoàng sẽ dạy thay thầy Lâm môn Kinh Tế Đại Ngôn.

      Tiếng xì xào vang lên. Hoàng đập bàn mạnh nói:

      - Cho tôi gặp lớp trưởng. Tại sao lại để lớp như thế này. Lớp trưởng đâu!

      Mọi ánh mắt nhìn vế phía bán Thiên Kim. Hoàng nhíu mày bước xuống đứng trước bàn gái ngủ say bằng khuôn mặt tức giận.

      Tiếng Hoàng vang lên phá tan sự im lặng của lớp học:

      - Lớp trưởng!

      - Z….Z….Z…
      dungmuoimuoi thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Tác giả: Băng Nguyệt - Mun

      Chỉnh Sửa: Khuyên


      <img class="alignnone size-full wp-image-11680" title="ViHonTheBuongBinh-Mun" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/03/vihonthebuongbinh-mun.jpg" alt="" width="256" height="400" />


      Nghi nhìn nhỏ bạn vẫn ngủ như chết mà thấy sợ nó luôn. Kều nhẹ vai bạn, Nghi gọi nhẹ:

      - Kim, dậy . Thầy vô kìa!
      Vẫn nhắm mắt, Kim trả lời giọng ngái ngủ:

      - Mi để im ta ngủ cái con nào.!
      Nghi nhìn lên gương mặt bảnh trai của thầy, phát hoảng khi thấy bộ mặt như có lửa của ổng. ̣nh lên tiếng gọi bạn lần nữa thì.

      - Rầm

      Tiếng bàn đập mạnh khiến Kim giật mình ngồi dậy. Mở to đôi mắt to đen tròn lên Kim nhìn Nghi rồi quanh xung quanh nói:

      - Sao zị, sao zị, sao lại to tiếng như zị.!

      Nghi phát hoảng, ra ám hiệu cho Kim để ý người đứng trước mật. Thấy vậy, Kim trọc bạn:

      - Uả, mắt mi bị sao mà cứ nháy nháy hoài vậy? Vừa nãy nói thầy vô mà đâu rùi? Dám lừa ta à. ta nghĩ chắc bữa nay thầy bận dẫn vợ chơi rồi.

      Hoàng giận run người, nhỏ xem thường sự có mặt của mình đến như vậy. Nhìn cái miệng tíu tít hỏi chuyện của ta khiến Hoàng bực mình quát lên:

      - Trần Lâm Thiên Kim!

      Nhìn người đối diện, Kim nói bằng giọng khó hiểu:

      - Uả! Sao bạn biết tên tui zậy? Có quen mà gọi tên ngon zữ!

      Nghi nhấn mạnh từng tiếng như muốn hét vào tai Kim cho thỏa cục tức trong lòng:

      - Thầy giáo mới chuyển đến đấy! Mày chết rồi Kim ạ!
      Hồn nhiên như có chuyện gì Kim cười nói vui vẻ:

      - Ôi trời! Thầy mới đây sao? Trẻ quá nên em tưởng sinh viên chứ! Chào thầy, hì!
      Hoàng bực mình nói giọng như muốn tát vào mặt :

      - ngủ ngon ? Chắc đã mắt lắm bước lên đây cho tôi!
      Rồi Hoàng quay bước , Kim lẽo đẽo theo sau mà chẳng hiểu gì.

      - Thân là lớp trưởng mà ngủ trong giờ học, làm gương mà như vậy thì làm sao nói được ai. Tôi chưa thấy một lớp trưởng nào vô trách nhiệm như đấy!
      Nghe ông thầy này nãy giờ mắng té như tát nước vào mặt. Đỏ mặt vì tức giận Kim nói:

      - Thầy có cần phải nói một cách quá lên như vậy ?

      - Tôi phạt em làm gương. Đứng lên góc bảng.

      Kim bật thốt giọng nói:

      - Sao cơ? Đứng lên góc bảng ?

      Nhìn Kim bằng ánh mắt diễu cợt Hoàng nói:

      - Dám làm mà dám chịu sao?

      Rõ ràng là hắn ́ ý làm khó mình đây mà. Mới ngày đầu mà đã muốn thể hiện như vậy thì xem ra phải tầm thường. Được thôi, xem ai hơn ai nào.

      Nói xong Kim hiên ngang bước lên bảng đứng, nhưng vẫn quên liếc xéo Hoàng một cái thật nhọn hoắc như lưỡi dao mới mài.

      Hoàng giảng bài mà thấy muốn đập con nhỏ ngay tại chỗ. Nó lên đứng mà còn đùa giỡn được với mấy người bạn ở phía dưới bằng tín hiệu câm với cái ánh mắt diễu cợt với mình nữa chứ! Chỉ muốn tát một cái cho thỏa nỗi bực trong lòng.

      - Reng! Reng! Reng!

      Nghe thấy tiếng chuông Kim hớn hở bước xuống. Tiếng Hoàng gọi giật lại:

      - Em đâu đấy lớp trưởng?

      Nhìn mặt Hoàng, Kim nói “dịu dàng”:

      - “Dạ thưa thầy” chẳng lẽ thầy nghe thấy tiếng chuông hết giờ. Hay thầy chưa biết nội quy của trường em.

      ́ nén cơn giông bão trong lòng Hoàng nói nhẹ:

      - Nhưng tôi nhớ tôi chưa cho em về mà?

      Cười khuẩy Kim nói:

      - Em thấy hình như thầy “lưu luyến” em lắm hay sao mà muốn em ở lại chứ.

      - Nhưng chưa có sự cho phép của tôi. Em được tự ý về.

      - Chẳng qua vì em có tính tự giác thôi thầy ạ. Em lại muốn bị ai nhắc nhở, huống chi đây lại phải là một điều tốt đẹp gì cả.

      - Được rồi, lần đầu tôi nhẹ tay. Nhưng nếu có lần sau thì sẽ chỉ như vậy đâu.

      Kim ung dung bước xuống, mặc dù là hả dạ trong họng nhưng mà vẫn tức ách trong bụng. Chẳng hiểu sao mình thấy khó ưa ông “thầy già” này quá! Đúng là xui xẻo mà.

      Nhìn cái mặt xụ xị của bạn, Nghi khoác vai Kim cười cười nói:

      - Mỏi chân ?

      - Mi thử đứng bảng bốn tiếng xem sao? Grừ, cái ông “thầy già” này hình như me ta thì phải. Ông ta cứ tung hỏa mù vào ta à.

      Nghe con nhỏ bạn xưng hô mà Nghi khỏi bật cười. cười sảng khoái nói:

      - Ha ha ha, “thầy già” sao? ha ha ha, ông ta trẻ khỏe đẹp trai như vậy mà mày…

      Vẻ mặt giận hờn Kim nói:

      - Hứ, đẹp gì đâu. Như ông già chín mươi ấy. Thấy mà ghét!
      - Thôi thôi. Hạ hỏa . Ta mời ly chè bưởi xả xui.

      Nghe tới ăn Kim sáng mắt tíu tít nói:

      - Đúng là chỉ có Nhi tỷ tỷ mới hiểu tui. Thôi mình khẻo muộn.

      Nguýt Kim, Nghi bước nói:

      - Đừng có mà nịnh. lẹ nào.

      Rồi hai gái khoác tay nhau trong gió chiều. Mới vừa nãy còn bực mình mà nghe thấy ăn là nhỏ tươi ngay. Đúng là chỉ có Thiên Kim mà thôi.

      Tiếng cười sảng khoái của Quốc An vang lên ở đại sảnh biệt thự họ Triệu Gia.

      Gia Hoàng như muốn điên lên với thằng bạn này, biết vậy mình sẽ kể cho nó nghe nữa.

      - Mày có tắt dùm tao cái giọng cười ngược gió ấy . Nghe chói tai quá!

      Nhịn cười, Quốc An nói mà bụng còn rung:

      - Vậy cho nên bây giờ mày biến thành “thầy” của “vợ” mày à? Tao khâm phục mày đấy. Ha ha ha

      - Mày im dùm tao .

      Hắng họng An nói:

      -Thế ông thấy ấy như thế nào?

      hề suy nghĩ lâu la Hoàng nói bằng giọng tức tối:

      - Mày biết . Con nhỏ đấy ….

      Dừng một lát như trấn tĩnh cơn tức giận trong lòng Hoàng nói tiếp:

      - Tao biết dùng từ gì để diễn tả được. Nó …..

      An nãy giờ cứ dán mắt vào mặt Hoàng như chờ đợi. cứ há hốc mồm chờ Hoàng như thể chờ em bé phiên từng chữ một.

      - Mày bình tĩnh. Nói từ từ thôi. Làm gì như thể bị bệnh tim vậy hả.

      Hoàng nhìn An như thể có Kim ở đây nói :

      - Mày biết . Tao cũng muốn bị bệnh với con nhỏ đấy lắm. Nó …..

      - Ôi, tao đau đầu khi nhắc đến con nhỏ ấy. Chỉ biết dùng từ là ngang như cua và nghịch như quỷ.
      dungmuoimuoi thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Tác giả: Băng Nguyệt - Mun

      Chỉnh sửa: Khuyên


      <img class="alignnone size-full wp-image-11792" title="4bb9adbe_6ba35466_026" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/03/4bb9adbe_6ba35466_026.jpg" alt="" width="500" height="698" />

      Nhìn bạn như thể tin An hỏi:

      - Mày quá vậy? Làm gì mà dữ thế. Có dùng biện pháp quá ?

      - Cái thằng bạn chết bầm. Mày đủ chưa hả. Ngồi đấy mà nghĩ đến nó .

      Thấy Hoàng đùng đùng đứng lên, An biết thằng bạn dỗi nên  chạy theo khoác vai bạn cười cười cách đáng ghét. Chẳng biết vợ của nó như thế nào mà khiến nó trôi nổi như thế này. Cũng đáng để tò mò lắm đây.

      Kim uể oải mở đôi mắt sau khi  ngủ được ba tiếng đồng hồ vì ham làm việc. Chẳng muốn dậy, Kim lấy gối để lên đầu cố ngủ thêm tí.

      - Trời ơi! Con quỷ , giờ này mà còn nướng à, sợ khét hay sao? Dậy học ngay.

      cần buông gối ra Kim cũng biết con bạn đứng chống nạnh với y như mấy bà mẹ la con. Giọng ngái ngủ Kim :

      - Ta buồn ngủ … ta muốn ngủ!

      - Mày có biết sáng nay học môn gì ? Mà giờ này còn nướng nữa hả?

      - Môn gì?

      to, ràng từng chữ Nghi :

      - Thưa chị Hai, sáng nay chúng ta gặp ông thầy già của chị trong môn Kinh Tế Đại Ngôn đó chị.

      “Kinh Tế Đại Ngôn”, Thôi chết, xong rồi.

      Nghe thấy bốn cái chữ ấy mà Kim muốn nổi đom đóm trước mặt rồi. Ngồi phắt dậy, Kim chạy làm vệ sinh cá nhân nhanh tới nỗi mà Nghi kịp nhìn.

      Biết ngay là con này phải có thầy già của nó trị mới được. Tuy nhiên cũng lạ thay là sao ông thầy ấy cứ bắt chẹt Kim hoài. Khiến nó có ác cảm từ lần đầu mới chết. Đúng là hiểu nổi.

      Gia Hoàng vào lớp mười lăm phút rồi mà “học trò cưng” của vẫn chưa tới. Mặc dù rất tức giận nhưng vẫn làm ra vẻ bình thường:

      - Các bạn, thường ngày lớp trưởng có hay hoc trễ và ngủ trong lớp như tiết của tôi vậy?

      Có tiếng giúp Kim:

      - Thưa thầy! Tại gia đình Kim có nhiều việc nên……

      Hà Vi, tiểu thư con nhà giàu rất ghét Thiên Kim phá tan câu giúp ấy:

      - Ông đừng có mà bênh nghe chưa. Thưa thầy, ấy hay như thế và đặc biệt là trong giờ của thầy đấy ạ.

      Nghe thấy vậy, tự dưng cơn tức trong lòng Hoàng như muốn dâng cao lên đỉnh đầu. ta giám xem thường như vậy sao? thế biết tay .

      Mải suy nghĩ nghe thấy tiếng chạy dồn dập. Chạy qua cả cửa lớp rồi quay lại. Như kiểu xe mà mất phanh đấy.

      Thiên Kim cười cười :

      - Em chào thầy.

      Bảo Nghi cúi mặt :

      - Thưa thầy em đến trễ.

      Nhìn thẳng mặt con nhóc :

      - Hình như em Thiên Kim học muộn và vào lớp ngủ như là “thói quen” vậy nhỉ.

      Rồi Hoàng gắt:

      - Hai em lên đứng bục giảng cho tôi.

      Kim nghe giận trong người quá. :

      - Mắc gì thầy phải làm màu chứ. Ai cũng như thầy sinh viên có mà trốn hết.

      Nghe thấy quê quê, Hoàng giận giữ :

      - Bạn Bảo Nghi về chỗ. Thiên Kim lên chịu phạt.

      Bảo Nghi thấy vậy, lên tiếng:

      - Thưa thầy, em muốn chịu phạt chung với Kim.

      Nhìn Hoàng như muốn đốt cháy , Kim :

      - Mi về chỗ .

      Bảo Nghi tính thêm gì đó nhưng Hoàng lên tiếng:

      - Quay mặt xuống lớp.

      Thấy Hoàng cầm roi, Kim thốt:

      - Cái gì, chẳng lẽ ….

      - Đúng vậy, tôi làm như thế cho em nhớ mà rút kinh nghiệm để  có lần sau.

      Kim cắn môi vì tức giận. cảm thấy ấm ức trong lòng vô cùng.

      Hoàng quất vào mông Kim ba cái. Vừa dứt cái cuối cùng đôi mắt ngân ngấn chạy ra ngoài. Cả lớp im lặng, tiếng Hà Vi chanh chua :

      - Làm như bị oan hay sao mà ăn vạ như thế. Chỉ có cái giả vờ.

      Nghe thấy thế, mấy bạn bênh Kim lên tiếng lại. Rồi hai bên lời qua tiếng lại với nhau dứt.

      Hoàng ngồi ngẩn ra khi nhớ lại khuôn mặt của Kim khi chạy ra khỏi lớp. Có phải mình quá đáng hay ? Sao thấy như người tội phạm vậy nè. Mải suy nghĩ Hoàng nghe tiếng điện thoại reo.

      - Alo! Gia Hoàng nghe.

      - Mày ra quán “ Chiều” . Tao đợi. Nhanh nha!

      Chưa nghe Hoàng đồng í hay Quốc An vội tắt máy.

      - Ui da! đứng kiểu gì vậy hả.

      - Xin lỗi!

      Tiếng con chanh chua :

      - nhìn à, lại còn nghe điện thoại nữa chứ!

      Thấy mình bị quá, An :

      - Này kia! Làm gì mà quá như thế hả. đứng cũng hơn gì tôi kia chứ!
      - Cái gì …. Ông sai rành rành như thế mà còn được à. biết nhường nhịn thôi chứ còn giở giọng đàn bà ra nữa chứ!

      Quốc An giận tím mặt khi nghe con này chuyện. Ngó xuống mà xem nó nè ông trời.

      - Tôi chưa bao giờ thấy nào mà đanh đá như vậy. Chắc con trai nhìn thấy họ sợ chạy dài dài mất. Khéo khi chạy như ma đuổi nữa chứ.

      Nghi trợn mắt lên nhìn như muốn ăn tươi nốt sống cái tên đàn bà đực rựa này.

      - tôi đó à. Xin lỗi nha cưng! Chị đây đắt như tôm tươi cơ đấy!

      Cười mỉa mai An :

      -  Ế như tôm ươn à. Nhìn là biết rồi khỏi quảng cáo.

      - Cái tên này ….

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Tác giả: Băng Nguyệt - Mun

      Chỉnh sửa: Khuyên


      <img class="alignnone size-full wp-image-11891" title="1d" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/03/1d.jpg" alt="" width="590" height="442" />

      - Có chuyện gì vậy nhỏ!
      Thấy có thêm đồng minh, Nghi cao giọng kể lại cho bạn nghe.

      - Đó, mày thấy . Hắn ta như vậy mà còn nói tao sai. Đúng là loại “đàn bà”!
      - Này kia, nói ai là đàn bà vậy hả. Sao biết tôi là đàn bà hả.

      Cười mỉa mai, nhìn từ xuống dưới hắn. Nghi nói:

      - Hứ, nghe cái miệng chua lè của ông là tôi biết rồi. Khỏi cần nói nhá!

      - ….

      -Thôi, Ta thấy hai người ai cũng đúng cả. Nhưng kia sai ngay từ đầu mà, nên nhường nhịn con gái người ta chứ.

      - Tôi cũng nói xin lỗi rồi. Nhưng ta cứ ăn vạ đấy chứ.

      Bảo Nghi ̣nh nói gì nhưng Thiên Kim đã nhìn thẳng vào mặt hắn. nói:

      - Này kia, ăn nói kiểu bán tôm bán tép như vậy mà nghe được à. Thảo nào bạn tôi gọi là đàn bà, đúng quá mà. Con trai biết nhường nhịn con gái là nhỏ mọn, là đồ bỏ đấy hiểu hả. Lại còn cái giọng chua lòm ấy nữa. Vứt đến già thì vẫn còn hát bài “tình đơn côi” đấy!
      Nghi choáng vì con nhỏ bạn, thích thú nhìn gương mặt méo xẹo kia mà hả dạ. Cho chết! Ai nói đàn ông nhỏ nhen chứ!
      Quốc An còn lúng túng trước câu mắng của bạn thì tiếng Gia Hoàng vang:

      - Chuyện gì vậy An.

      Mừng ra mặt như bắt được vàng nói:

      - Hai này bắt nạt tao Hoàng ơi!
      Hoàng nghe thấy vậy mà choáng váng. Thằng bạn ngờ lại chịu thua lũ con gái, lại là hai kon nhỏ sinh viên kia nữa chứ!
      Kim và Hoàng nhìn nhau tóe lửa. Kim nghiến hàm răng trắng và đều như bắp khi nhớ lại vụ lần trước. Cười khuẩy Kim nói với Nghi:

      - Mi thấy . Ta đã ngờ ngợ là tên này giống ai kia mà, hóa ra là… Đúng là nồi nào úp vung đấy! Hợp quá còn gì!

      Mặc dù thấy quê vô cùng nhưng Hoàng vẫn điềm đạm nói:

      - Câu này phải để dành cho hai mới phải. Con gái mà như hai chỉ có nước ê sắc ế thôi!

      - Tôi thấy thầy giữ lại mà dùng ! Có ích cho thầy lắm đấy!
      Nghi thấy ổn nên nói giọng hốt hoảng:

      - Thôi bỏ ! kịp rồi, nhanh lên Kim!

      Nhớ lại việc cần làm, Kim theo Nghi sau khi để lại cái liếc xéo nhọn hoắt. Đúng là còn nhiều việc cần làm. Tại cái ông thầy già này mà lỡ việc mất. Xui xẻo ghê!
      Kim và Nghi lên lầu, Quốc An và Hoàng vào phía trong. Vừa ngồi xuống An đã lên tiếng suýt xoa:

      - Mày quen hai em à? Xinh gái quá nhưng mà cũng bà chằn quá!
      - Sinh viên của tao. Chứ tao mà thèm quen hai đứa nó!

      Ngạc nhiên An nói:

      - Sinh viên của mày à? Trời ơi, tao tưởng má mày chứ!

      Thấy quê quê Hoàng gắt gỏng:

      - Mày khùng à. Má gì chứ. Chẳng qua là được má tao chọn thôi.

      - Hả? Tức là con vợ của mày à? Sao nói, là ai trong hai đứa.

      Thở dài Hoàng nói:

      - Con nhỏ mặc cái quần jean với áo pull trắng đấy.

      Nghĩ lại một chút, An hỏi giọng trọc ghẹo:

      - Mày có “phước” ghê! Vợ mày “hiền” quá xá! “Chúc mừng” mày nha!
      Nghe thấy thằng bạn nói móc mình, Hoàng cũng chẳng thèm nói lại. Chỉ thở dài rồi nói thật:

      - Chưa hết đâu, đây chỉ là 5% công lực “chằn” của nó thôi!

      Thấy thằng bạn thiểu não An đổi chủ đề, chứ nhìn cái mặt đưa đám của nó chắc uống nổi ly cà phê này.

      -Thế con nhỏ đấy biết mày là chồng chưa cưới của nó ?

      - Nó biết để cười vào mặt tao à. Khéo khi nó sẽ nghĩ tao là con trai mà phải để mẹ hỏi vợ. Để mặt đâu được chứ.

      Gật gù vì lời bạn nói quá chuẩn An nói:

      - Mày nói cũng phải. Thế giờ mày tính sao?

      Như lấy lại tinh thần, Hoàng nói trong niềm hứng khởi ấp ủ từ lâu:

      - Tao sẽ tìm điểm yếu của nó. Sau đó nói là hợp. Rồi từ hôn.

      - Vậy mày tìm tới đâu rồi? Thành công ?

      Lắc đầu Hoàng ỉu xìu nói:

      - Chưa tới đâu cả. Bà chằn ấy, học siêu, thầy thương, bạn bè bênh. Tao chịu nổi cái tính ương nghịch của nó. Mày biết , có lần tao gọi nó lên làm bài của cao học, nó làm được tao bắt thuyết giảng mà nói còn nói tao một câu chua lòm tới giờ.

      Tò mò An hỏi vội:

      - Câu gì?

      - “ Em rất vui vì thầy đã “tin tưởng” vào tài năng của em. Nhưng thầy đừng giảng những cái ngoài lề “ đúng chuyên môn” như thế!”

      Quốc An ôm bụng cười khi nghe Hoàng nói lại. Đúng là cao thủ mà. có thể hình dung ra cái mặt của thằng bạn “biến sắc” như thế nào. Mẹ nó công nhận chọn vợ cho nó hay thật!

      - Xem ra mày với vợ mày đúng là oan gia đấy!
      - Chắc vậy. Mà công ty sao rồi?

      Thế là hai người bàn với nhau hết chuyện này sang chuyện khác. Tình bạn của họ có lẽ vì thế mà được nhân lên nhiều.

      Ngày hôm nay, lớp Kim sẽ có tuần vừa cho việc học lẫn vui chơi của ngày cuối năm.

      Kim kéo chiếc va li đến chỗ Bảo Nghi đứng vẫy tay. Mỉm cười Kim nói:

      - Hê lô! Sao bữa nay bà tới sớm vậy.

      - Chứ bà tưởng tui hay nướng như bà bằng.

      Hai người bước lên xe nói chuyện vui vẻ. Dĩ nhiên hai chọn được ghế đầu vì họ là người lên đầu tiên.

      Bảo Nghi cười nói vui vẻ thì bỗng dưng mắt hình chữ a và miệng hình chữ o vì ngạc nhiên.

      - A…

      Thiên Kim đọc sách, nghe thấy vậy ngẩng mặt lên. Cũng ngạc nhiên kém nhưng lại nói mát:

      - Làm gì mà mi như gặp phải ma vậy.

      - Còn hơn cả ma đấy!

      Mặc dù thấy bực bội vì lới nói móc của hai người nhưng hai chàng cũng phải im lặng mà bước vào trong xe. Hoàng nói:

      - Đúng là quỷ mà.

      Tiếng Kim vọng lại đủ cho mấy người xung quanh nghe thấy:

      - Đừng có mà tụ tập lại nói xấu người khác như mấy bà tám ngoài chợ vậy chứ! Bảo sao người ta nghĩ mình là “đàn bà” cơ chứ!

      - nghĩ sao chứ, xem lại mình . Bà chắn quá đấy. Con gái gì mà … sợ ê sắc ế à!
      - Hứ!

      Cãi nhau cho đã rồi hai nàng tựa đầu vào vai ngủ ngon lành. Suốt chặng đường , tiếng cười như còn vang xa.

      Sau khi đến tập đoàn Triệu Gia tìm tài liệu. Sinh viên được ngày nghỉ cho kì cuối cùng của năm học. Họ vui chơi ăn uống dưới bóng cây xanh rợp mát và tiếng gió thổi vi vu mang hương biển tràn đầy.

      Đêm đến, dưới bãi cát dài tưởng như vô tận. Nhìn ra ngoài biển một màu đen ngòm và những ánh đèn của thành phố về đêm như làm cho gian thơ mộng hơn. Kim bỗng nhớ nhà khôn xiết. nhớ người mẹ hiền dịu dàng, người cha khó tính nhưng đầy bao dung. Người luôn lo lắng cho em nghịch ngợm này. Và ghét cái tên ́nh hôn, vì hắn mà phải xa gia ̀nh để chứng tỏ bản thân mình hơn. Kim nghĩ đến Nghi, nhỏ ấy bây giờ đã có Quốc An bên cạnh. Thật là ngờ khi người mà nhỏ ấy thì suốt ngày than vãn ghét hờn. Rồi nhớ đến Gia Hoàng, nhớ đến vòng tay và bờ ngực to như là chỗ dựa của mình khi bị chuột rút. Nhớ mùi nước hoa thoang thoảng của hắn khi sáng  nay hắn đã bế lúc vấp phải vỏ ốc vỡ. Chẳng hiểu tại sao lúc ấy, cảm thấy mặt mình nóng ran và tim mình đập mạnh chao mấy nhịp vì ngại ngùng. Ngạc nhiên vì nhìn thấy Hoàng bước đến chỗ mình. Kim ̣nh bước nhưng nghĩ rằng chẳng lẽ mình phải sợ hắn sao.

      Thấy vẻ mặt nghênh lên của Kim bỗng khiến Hoàng vui và cảm thấy như dễ thương lạ. bước lại đối diện Kim nói:

      - ngời cũng gan to như vậy. Đêm hôm mà dám một mình.

      - Con trai được chẳng lẽ con gái lại được chứ.

      Vỗ trán như thể vừa sực nhớ ra điều gì đó Hoàng nói:

      - À tôi quên. hung dữ như vậy con trai có mà chạy mất dép. Làm  sao ai dám gần chứ!

      Nghe thấy vậy Kim la lên:

      - Này ông kia, mắc gì ông bình phẩm chứ! Ông cũng vậy, nhỏ mọn như thế này cẩn thận đến già vẫn đơn đấy.

      - Vậy sao. Tôi với đều ế thì quá hợp còn gì. Khéo khi thành đôi đấy chứ.

      Nghe thấy vậy, mặt Kim đỏ bừng cúi đầu như che vẻ bối rối của mình. Gia Hoàng thấy thế cười rung vai thích thú. nhóc này còn quá nhỏ, làm sao để có thể làm vợ hiền dâu thảo của mẹ chứ.

      Thấy Hoàng cười mình, Kim bực mình nói giọng quê.

      -  Này, tui nói cho ông cười à. Dừng lại ngay.

      Chẳng thấy Hoàng thôi cười, Kim bực mình nói sau đó giận dỗi bước :

      - Hừ, ông đứng đây mà cười . Có ma biển cười với ông kìa, cho con ma ấy bắt ông luôn . Đáng ghét!
      Hoàng lắc đầu nhìn Kim bước . Ngó mặt ra biển mỉm cười nhẹ như hạnh phúc lắm.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Vị Hôn Thê Bướng Bỉnh: Tập 2  




      Tác giả: Băng Nguyệt – Mun

      Chỉnh sửa: Khuyên

      Chuyến đã qua, bỏ lại niềm vui, sự nhung nhớ là bước vào con đường sự nghiệp của mình. Ai cũng có ước mơ hoài bão cho bản thân và đều mong muốn thực hiện được nó.

      Thiên Kim ngồi chiếc xích đu màu trắng ngoài hoa viên. Cảm nhận cái se se lạnh thoáng qua da thịt mình, những cơn gió nhẹ và cái nắng ấm làm cho lòng cảm thấy bình yên. Đôi khi, hạnh phúc nhỏ bé đến nỗi ta nhận ra rằng đó là hạnh phúc. Chợt, gương mặt của “ông thầy già” đó lại xuất hiện. Kim nhíu hàng mi cong đen dài, tay vô thức đặt lên ngực, nó hình như lại đập mạnh hơn bình thường rồi.

      Bảo Nghi rón rén bước vào, nhìn thấy bạn thất thần, ý xâu nổi lên. Hai cánh tay bất chợt đặt lên vai và tiếng động đột ngột làm Kim giật mình la oai oái, còn người chủ mưu thì ôm bụng cười nắc nẻ. Đập một cái thật nhẹ vào vai Nghi “ Con quỷ, hết việc làm à, làm ta suýt bay mất hồn đấy biết ?”

       

      “Rồi rồi, em hiểu, em xin, đừng hành hạ lỗ tai thân của em nữa chị hai”

      Hai gái cười xòa rồi ngồi chung vai chiếc xích đu. Thiên Kim ngồi nghe Nghi kể chuyện tình cảm của nàng và chàng Quốc An. Mặc dù đó chỉ là những lời giận hờn  cãi vã nhưng chắc chắn hai người rất hạnh phúc.

      Thiên Kim đứng trước trụ sở chính của tập đoàn Triệu Gia đồ sộ. đúng là đãng trí mà, nhà trường đã sắp xếp cho làm thực tập sinh nghiên cứu một năm ở đây. Mà cứ ở nhà đợi giấy báo, cũng may nhỏ bạn rắc rối đã nhắc nhở. Tuy tội nghiệp hệ thống thị giác của đã bị hành hạ một cách dã man.

      Lên đưa giấy cho tiếp viên xinh đẹp, sau đó ngồi chờ gần nửa tiếng đồng hồ. Sao cảm thấy như mình bị người ta trêu trọc, rõ ràng nói vị tổng tài đó bận mà lại để ngồi đợi  ( t/g: chính xác! ). Hay là muốn thử tính nhẫn lại của ? suy nghĩ thì một gái mặc chiếc váy liền dạng công sở duyên dáng về phía Kim. “ Chào , tổng tài cho gọi”

      ́c! ́c! ́c!” “ thưa tổng tài, Kim đã đến”

      “Vào

      Sao cảm thấy cái tiếng này quen quen, biết có phải hay là do căng thẳng quá chăng. Mở cánh cửa bằng gỗ lim sáng bóng sang trọng, lấy lại sự tự tin của mình, Kim bước vào.

      Mở to đôi mắt tròn xoe đen láy hết cỡ, ngón tay chỉ thẳng về người ngồi đối diện nhưng miệng chỉ lắp bắp vài tiếng:

      “A…..…..sao lại…..”

      Còn chưa hiểu rõ tình hình, giọng đùa ̣t trêu trọc vang lên:

      Thiên Kim có vẻ kích động quá đấy”

      “Hừ

      Bước thẳng về phía ghế ngồi đối diện hắn, ngồi xuống mà chẳng chờ chủ nhân nó mời, nói giọng châm trọc cũng kém “trái đất này thật là tròn”.Tuy ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng hiểu được việc này như thế nào. Hắn ta làm tổng tài nhưng sao lại làm thầy? Chằng lẽ tổng tài cũng muốn kiếm thêm thu nhập sao? Thật là lạ mà.

      Theo lời của hắn, thì sẽ làm ở đây, phụ trách việc làm thư kí riêng cho hắn. Hừ, đùa sao. Hắn mộng tưởng cũng có chuyện lạ thường đó xảy ra. có điên đâu mà gặp mặt hắn mười tiếng đồng hồ một ngày, nếu vậy  chắc đầu óc sẽ nổ luôn mất. Dĩ nhiên, tranh luận xảy ra, nhưng cuối cùng. Vâng, vì một câu hắn nói “ Chẳng lẽ sinh viên trường quốc tế, lại là sinh viên xuất sắc của trường lại có năng lực như vậy sao?” mà thua. ( t/g: bị dụ =.=’’)

      Gia Hoàng nhìn bóng lưng của Kim ra cửa, hắn hiểu sẽ sợ hắn. Nên đã ́ tình công kích. Nào ngờ biết còn vẫn làm, thật là dễ thương. Hắn đã chờ kể từ khi ngày biển, lẽ ra phải có mặt sau ngày đó hai ngày. Nhưng đến nay cách một tuần mới thấy xuất hiện. Nhìn đôi mắt trong như nước hồ thu mở to ngạc nhiên, bất giác khóe miệng hắn nở một nụ cười nhẹ. Sẽ rất vui đây!

      Ngày đầu làm, tới muộn và viện lý do xe hư. Ngày thứ hai để ly nước ngay bên cửa làm hắn hắn mở  liền đổ, còn nói hắn hậu đậu. Ngày thứ ba bàn hắn xuất hiện một bức thư đe dọa dễ thương nói hắn phải chuyển vị trí làm việc cho thư kí đáng thương. Ngày thứ năm thang máy chuyên dụng của hắn gặp trực trặc, ngày…. Một tháng   làm việc ở đây, ngày nào hắn yên ổn.Tuy là quậy nhưng năng lực của được mọi người công nhận, tính tình cởi mở lương thiện được mọi người thương. Còn hắn, đối tượng cá biệt của và nói với hai “cặp vợ chồng” là nằm trong danh sách đen.

      Thiên Kim ung dung ngồi chờ giờ nghỉ giải lao. Sau một tháng điều tra cùng với mạng tình báo của Nghi thì đã nắm được vài điểm yếu của hắn: Hắn thích hoa hồng đỏ vì mùi hương quá đậm, ngửi được mùi hành phi ngấy, thích nhìn thấy mèo. Những điều đó đều thử qua và ngày hôm nay. Điểm yếu mạnh nhất mà mới biết được từ gã Quốc An. Thử xem hắn như thế nào mà tránh được. Nghĩ trong lòng như vậy, môi đào nở nụ cười thích trí, đôi mắt long lanh lóe sáng nguy hiểm ( t/g: biết ai cười cuối cùng, đừng cười vội nàng ơi! ).

      Gia Hoàng làm việc tự nhiên thấy rùng mình, theo phản ứng hắn nhìn về phía gái nhỏ nhắn. lại ̣nh dở trò gì đây?

      Tiếng đồng hồ tích tách, giây kim phút chỉ đúng số mười hai. Kim cất giọng nhẹ nhàng hết cỡ:

      “Tổng tài, đã đến giờ nghỉ của buổi chiều. Ba giờ rồi”

      “ Vậy thì nghỉ

      Mọi khi có cần hỏi hắn câu nào mà vẫn tự động nghỉ mà. Hôm nay xem ra lại ngoan ngoãn như vậy. tưởng lừa được hắn sao? Y như dự đoán, thích thú tươi cười lấy một cái hộp màu trắng xinh xắn lên, hai chiệc thìa đồng màu đặt lên hôp rồi tung tăng chạy về phía ghế nghỉ. Mặc dù vẫn hơi cúi đầu làm như biết gì nhưng trong lòng hắn cũng có bao nhiêu nghi hoặc, muốn gì vây?

      “Tổng tài, đừng làm nữa, nghỉ ngơi chút đã. Bữa nay “em” mang điểm tâm nhẹ theo. “ chúng ta” cùng ăn nhé!”

      Đoàng, trong đầu Hoàng như có tiếng sấm, tự nhiên hắn nghe thấy tiếng nói ngọt ngào của như kiểu là mật ngọt chết ruồi. Tuy nhiên hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, mỉm cười với đợi xem diễn gì. Cũng như ý về phía bàn nghỉ ngồi xuống.

      Đến khi chiếc hộp mở ra, mùi thơm nồng của trái Sầu Riêng xông vào mũi hắn thì hắn đã hiểu muốn gì. Chắc chắn là nghe tên bán bạn Quốc An to nhỏ đây. Hay lắm, giỏi lắm. Đợi xem hắn trừng phạt như thế nào.

      Kim nhìn thấy cái nhíu mày của Hoàng trong lòng cảm thấy thích trí. Nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ ra ngây thơ biết gì. Múc một muỗng đầy kem sầu riêng lên ăn ngon lành trước mặt hắn, còn chúm chím miệng khen ngon. quên thực hiện mục ́ch: “ Tổng tài ăn à? Hay là chê dở

      cứ ăn từ từ, tôi có việc rồi"

      tha cho hắn, Kim bước theo sau cầm muỗng nhỏ í ới gọi. Đột nhiên Hoàng dừng lại, nhìn về phía . Đến khi lưng chạm vào tường hắn cầm ̉ tay đưa cái muỗng nhỏ kem lên ăn ngon lành. Thấy khoảng cách của hai người quá gần, hầu như có thể biết được hơi thở của hắn. Hai má như nóng nên, mắt cũng rũ xuống che sự ngượng ngùng. Nhìn sâu vào trong đôi mắt to của , thấy sự bối rối và hai má ửng hồng, đôi môi đỏ au chúm chím. biết sao hắn như người mất hồn, cúi đầu xuống tham lam muốn thử hương vị của . ( t/g: Nụ hun đầu của hai người ^,,,,^!)

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :