1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà - Tửu Tiểu Thất

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34
      “Giang Ly, tôi luôn cảm thấy bình thường.” Giang Ly nhướn mày: “Tôi làm sao?”
      Tôi đảo mắt, : “... tử tế quá, trong tình huống bình thường, tôi chẳng thèm rỗi hơi với ta những lời này.” Tôi cảm thấy khi Giang Ly chuyện với tôi trong nhà hàng như biến thành người khác vậy, điều này khiến tôi cảm thấy rất bất an. Là điển hình của loại có vụ làm ăn nào gian trá, Giang Ly từ trước đến nay chưa từng làm việc gì thiệt cho mình.

      Giang Ly khoanh hai tay trước ngực, hơi nghiêng đầu nhìn tôi lát, cuối cùng : “Vốn dĩ muốn miễn phí giúp chút, ai biết được lại muốn báo đáp tôi.”

      Tôi... Tôi... tôi có báo đáp sao?

      Giang Ly đợi tôi giải thích, lại : “Vậy muốn cho tôi cái gì?” ta , nhìn tôi lượt từ xuống dưới, chê bai lắc đầu: “Nếu như muốn lấy thân báo đáp, tôi cũng chỉ đành miễn cưỡng mà làm thôi.”

      Này!

      Tôi chán chẳng buồn để ý đến ta, quay người tắm.

      Giọng của Giang Ly vang lên phía sau tôi: “Được thôi, trước tiên coi như nợ tôi món đồ, đợi tôi nghĩ ra, tiếp.”

      Phẫn nộ, ràng đây là dọa dẫm!

      Buổi trưa, trong phòng ăn của nhân viên, tôi gặp tiểu mỹ nam Tiết Vân Phong, đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy cậu ta trong nhà ăn. Dù gì hai chúng tôi cũng coi như biết nhau, thế là tôi bưng đĩa cơm, gật đầu với cậu ta, coi như là chào hỏi.

      Tiết Vân Phong mua cơm, cậu ta nhìn tôi, mặt chút biểu cảm : “Chúng ta chuyện nhé!”

      Tôi kịp phản ứng: “Hả?”

      Cậu ta lặp lại lượt: “Tôi muốn chuyện với .”

      “Ồ... he he...” chuyện với tôi có gì hay chứ?

      Cân nhắc chuyện Tiết Vân Phong có vẻ ngoài thực đẹp quá mức, cảm thấy ngồi trước mặt cậu ta cũng là loại hưởng thụ, thế là tôi đành đồng ý chuyện với cậu ta. Còn cụ thể gì... tám phần là việc của Giang Ly nhỉ!

      Tôi và Tiết Vân Phong ngồi đối diện với nhau trong nhà hàng Tây, khung cảnh khá yên tĩnh, rất thích hợp để chuyện. Tuy tôi thích ăn pizza lắm, nhưng lúc này đói bụng rồi, cũng chẳng còn cách nào. Huống hồ cũng phải là tôi trả tiền...

      Tiết Vân Phong ăn gì, ta nhìn tướng tôi ăn, có chút khinh ghét. Tôi , chú ý của tiểu thiếu gia này khiến người ta được thoải mái.

      Tiết Vân Phong : “Có muốn cân nhắc chuyện ly hôn ?”

      “Mm... hử?” Chiếc dĩa trong tay tôi suýt chút nữa rơi xuống, đây là cái gì chứ?

      Tiết Vân Phong nhẫn nại, lại: “Nếu và Giang Ly ly hôn, điều kiện thế nào là tùy đưa ra.”

      Tôi lau miệng, hiểu gì: “Vì sao tôi phải ly hôn?”

      Tiết Vân Phong đáp rất thản nhiên: “Tôi yên tâm để bất kỳ người nào ở bên cạnh ấy, phụ nữ cũng được.”

      Tôi: “Nhưng mà tôi ly hôn rồi, ấy vẫn lấy người phụ nữ khác.”

      Tiết Vân Phong liền lắc đầu: “Bất luận thế nào, ấy đối với và đối với người đặc biệt đều giống nhau, tôi hy vọng... rời xa ấy.”

      Tôi đột nhiên nhớ ra khi Giang Ly đưa đón tôi, có mấy lần gặp Tiết Vân Phong, khi đó sắc mặt của Tiết Vân Phong tốt lắm. Ai da, tiểu mỹ nam này còn rất mẫn cảm. Tôi nhìn ngũ quan thanh tú, làn da có chút tỳ vết, cặp mắt sáng long lanh của ta, cảm xúc của người mẹ trong tôi tự nhiên nảy sinh. Thế là tôi vỗ ngực chắc chắn: “Cậu yên tâm , Giang Ly sau lưng luôn ức hiếp tôi, khinh bỉ tôi là phụ nữ.”

      Mắt Tiết Vân Phong sáng lên: “ sao?”

      Tôi liên tiếp gật đầu: “Đúng vậy, tôi lừa cậu làm gì chứ? Tiểu tử đó có đạo đức, lấy việc ức hiếp tôi làm trò vui.” Đứa trẻ này, người khác cậu ta tin, quả nhiên vẫn còn non lắm.

      Tiết Vân Phong nghĩ lát, vẫn lắc đầu: “ được, mặc dù bây giờ ấy thích , cũng có nghĩa sau này thích , tôi cảm thấy vẫn đủ an toàn.”

      Thế là tôi tiếp tục vỗ về cậu ta: “Yên tâm , với điều kiện của ta, phụ nữ từng tiếp xúc chắc chắn là rất nhiều, phụ nữ dính đến cũng ít, nếu ta thích phụ nữ thích từ lâu rồi.”

      Tiết Vân Phong chậm rãi gật đầu: “ cũng đúng... Nhưng mà bây giờ ấy thích, có nghĩa là sau này thích...”

      Tiểu mỹ nam này thực phiền phức, tôi bị logic của cậu ta làm cho đau đầu rồi: “Vậy cậu thực đủ tự tin đối với sức hấp dẫn của mình đó?”

      Gò má của Tiết Vân Phong đột nhiên ửng hồng, nhìn vô cùng đáng . Cậu ta : “ có, tôi chỉ lo lắng... lo cho ấy.”

      Tôi cảm thấy bộ dạng này của cậu ta thực rất thú vị, thế là : “Thực ra việc này cũng phải là có cách.”

      Tiết Vân Phong ngẩng đầu, mặt tràn đầy hy vọng: “Cách gì?”

      Tôi vẻ rất thản nhiên: “Thiến ta, biến ta thành Đông Phương Bất Bại.”

      Mặt của tiểu mỹ nam đối diện càng đỏ hơn.

      Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ... Tôi có đạo đức nghĩ như vậy.

      Lúc này, tiểu mỹ nam lại cất tiếng hỏi: “Vậy ấy luôn ức hiếp , vì sao còn ly hôn với ấy? Có phải thích ấy rồi ?”

      Đứa trẻ này là suy nghĩ chặt chẽ, cẩn thận, tôi gãi gãi đầu, : “Thích chẳng thích, nhưng mà con người tôi đây rất lương thiện, nhẫn nhục chịu đựng, có các phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ truyền thống Trung Quốc...”

      Tiết Vân Phong cắt ngang lời tôi: “ ấy ức hiếp , còn rời xa ấy . Bây giờ ấy ly hôn, còn có thể lấy từ chỗ tôi khoản lớn, chứ đợi đến lúc chịu được ấy nữa, có thể muộn rồi.”

      Tôi phát mình thực thể xem thường tiểu tử này. Cậu ta tuy chuyện còn trẻ con nhưng rất giỏi tấn công tâm lý, mấy câu thế này, trong chốc lát ly gián tôi và Giang Ly rồi. cũng đúng, dù gì Giang Ly luôn ức hiếp tôi, vậy vì sao tôi còn ở cùng ta? Vì sao đổi người khác... Tôi phát vấn đề này đáng để nghiên cứu...

      Thế là tôi do dự hỏi: “Vậy ... tôi muốn cái gì cũng được ư?”

      Tiết Vân Phong sảng khoái gật đầu: “Chỉ cần tôi có thể làm được.”

      Kỳ thực mà , đề nghị của tiểu thiếu gia này... vẫn rất hấp dẫn người ta...

      Buổi tối, khi ăn cơm, tôi đều suy nghĩ đến đề nghị của tiểu mỹ nam Tiết Vân Phong hôm nay. Giang Ly luôn ức hiếp tôi, bắt nạt tôi, nô dịch tôi, còn áp bức tôi, vì sao tôi phản kháng chứ? Cứ coi như phản kháng, tôi cũng có thể bỏ chạy nhỉ? Huống hồ tiểu mỹ nam kia còn đồng ý cho tôi khoản thù lao chia tay lớn... Vậy thù lao chia tay đó tôi muốn cái gì? Muốn bao nhiêu?

      Tôi đột nhiên phát vấn đề khó: Đối với thù lao chia tay, tôi cũng biết mình muốn cái gì. Tiền? Hình như tôi có thể tự nuôi mình được rồi, làm người dân bình thường rất hạnh phúc. Địa vị? Quyền cao chức trọng, chắc chắn rất mệt. Người? Sao, đem tiểu mỹ nam kia làm thú cưng cũng tồi, đáng tiếc cậu ta đồng ý đâu. Địa bàn? Khụ khụ, cái này tôi nghĩ bừa nữa...

      Khi ăn cơm tối, tâm trạng Giang Ly rất tốt. Bởi vì khi tôi thất thần, cẩn thận cho thêm thìa muối vào canh, rau cũng hơi quá lửa.

      Giang Ly đặt bát cơm xuống, bất mãn : “Quan Tiểu Yến, là càng ngày càng vô dụng.”

      Tôi nghĩ trong lòng, dù gì chúng ta cũng phải ly hôn, cần sợ ta nữa. Thế là tôi trái lại với bình thường, kiên nhẫn, dùng đũa gõ gõ vào bát, : “ thích ăn hay tùy, tôi hầu hạ nữa.”

      Giang Ly có lẽ ngờ rằng tôi lại có thể đột nhiên nổi giận như thế này, ta sững lại nhìn tôi lát, tức giận rời khỏi bàn.

      Tôi đắc ý múc thìa canh cho vào miệng, khiếp, khó nuốt quá!

      Buổi tối, tôi ngồi sofa xem ti vi, xem những trai xinh đẹp chương trình giải trí, cười ngốc nghếch. Giang Ly đột nhiên đến ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa tay ra cầm điều khiển. Tôi nhanh tay cướp lấy điều khiển từ xa, : “ muốn làm gì?”

      Giang Ly cau mày: “Xem bóng đá.”

      Tôi nghiêng đầu: “ được.” rồi, tôi tiếp tục xem chương trình giải trí, cười ngốc nghếch.

      Giang Ly bất mãn : “ vẫn còn chưa rửa bát, mau rửa .”

      Tôi kháng nghị : “Dựa vào cái gì mà đều là tôi rửa bát, hôm nay rửa , rửa ngày mai được ăn cơm!” Ôi chao, tôi cảm thấy tôi thực vĩ đại quá! ta là Giang Ly đó, Giang Ly! Tôi lại có dũng khí dùng loại khẩu khí này để chuyện với ta, hừ hừ, để xem sau này ai còn dám tôi có bản lĩnh nữa!

      Giang Ly giận dữ nhìn tôi, ánh mắt có vẻ hiểu, tôi bị ta nhìn đến mức hơi run sợ, thế là để ý đến ta, tiếp tục xem ti vi.

      Giữ vững, giữ vững, Quan Tiểu Yến, thời khắc then chốt phải biết dùng khí thế áp đảo đối phương... Đây cũng là Giang Ly dạy.

      Sau hai phút nhìn tôi, Giang Ly liền hành động khiến người ta sửng sốt: ta vào bếp.

      Tôi há hốc miệng, ngạc nhiên nhìn Giang Ly, dám tin. Câu kia thế nào nhỉ, Giang Ly là lò xo, mềm ta cứng... ta quả nhiên là kẻ mềm nắn rắn buông!

      Thế là tôi huênh hoang tự đắc tiếp tục xem ti vi, cười ngốc nghếch, tiếp sau đó, tôi liền cười được.

      Trong phòng bếp truyền ra loạt tiếng bát đĩa vỡ choang choang, tôi gần như nhảy bật dậy khỏi sofa, chạy thẳng vào bếp. Tôi chống hai tay vào eo giống như vợ địa chủ đứng trước cửa bếp, nhìn Giang Ly đứng giữa đống bát đĩa vỡ, giọng tăng thêm vẻ giận dữ: “ muốn tạo phản sao?”

      Giang Ly khí thế lý lẽ : “Tôi chưa từng rửa bát.” xong, mặt chút cảm xúc, ta qua trước mặt tôi.

      Tôi nhìn lưng của Giang Ly, hung dữ : “Ngốc nghếch!”

      Được thôi, tôi thừa nhận khi tôi Giang Ly “ngốc nghếch”, cảm giác đắc ý nhiều hơn tức giận, còn cách nào, tôi bị ta áp bức mấy tháng trời rồi, cuối cùng có cơ hội ta là ngốc nghếch, tôi dễ dàng bỏ qua được sao...

      Buổi tối này trôi qua khó chịu, tôi chẳng gì với Giang Ly nữa. ta chạy vào thư phòng, biết làm cái quỷ gì, mà tôi lại dựa vào sofa xem ti vi, chỉ là còn cười nổi nữa.

      , trong lòng tôi vẫn có chút mơ hồ... Tôi thực sợ Giang Ly tiếng, lệnh cho tôi tối nay được ngủ cùng ta, vậy tôi ... Được rồi, tôi lại có bản lĩnh...

      May mà Giang Ly gần như coi tôi như khí vậy, chẳng bao lâu sau ta tắm rồi ngủ, chẳng nhìn tôi lấy cái.

      Tôi kinh hồn bạt vía lại xem ti vi lát nữa, cảm thấy buồn chán, thế là tắm, sau đó rón rén bước đến cửa phòng ngủ của Giang Ly. Tôi vặn tay nắm cửa, nhàng mở cửa ra... may mà Giang Ly nghĩ ra, dùng chiêu thức này để đối phó với tôi, tôi thấy rất vui mừng.

      Tôi lặng lẽ sán đến chiếc giường lớn của Giang Ly, nhàng nằm lên giường, đắp chăn ngủ.

      Vừa mới nhắm mắt, đầu tôi liền bị chiếc gối đập xuống, lực lớn, nhưng tôi vẫn giật thót mình... Tiếp đó là giọng chẳng vui vẻ gì của Giang Ly: “Quan Tiểu Yến, rốt cuộc làm sao vậy!”

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 35
      Giang Ly đập gối lên đầu tôi, : “Quan Tiểu Yến, rốt cuộc làm sao vậy?”
      Được rồi, đến lúc cởi mở với nhau rồi, con người tôi thích lôi thôi dài dòng, việc cần giải quyết phải giải quyết sớm. Thế là tôi thư thái, bình tĩnh ngồi dậy, : “Giang Ly, xem hai chúng ta hợp nhau ?”

      Giang Ly ngạc nhiên: “Cái gì mà hợp nhau hay hợp nhau?”

      Tôi: “Ý tôi , hai chúng ta tính cách thế này, có thích hợp ở cùng nhau ?”

      Giang Ly lúc này vẫn quên tự bản thân mình, ta : “Có phải muốn lấy ý kiến của tôi ?”

      Tôi có chút nổi khùng: “Ý của tôi là, cảm thấy hai chúng ta thích hợp làm bạn ?”

      Giang Ly nghiêm túc suy nghĩ lúc, : “Cũng được, tôi có thể chịu đựng .”

      Nhưng mà tôi thể chịu đựng được ! Tôi trừng mắt lên, coi như biểu đạt chẳng biết làm thế nào của tôi: “Dù gì cũng phải chịu đựng rất vất vả, vậy cần chịu đựng nữa.”

      Giang Ly chẳng hiểu gì, nhìn nhìn tôi.

      Tôi nhàng, dứt khoát trả lời: “Hay là, hai chúng ta ly hôn nhé?”

      Giang Ly ngẩn ra lúc, sau đó cong môi, tuy chỉ là bộ dạng nửa cười nửa , nhưng ánh mắt của ta lại khiến tôi bức bối trong lòng hiểu được. ta : “ lại lần nữa?”

      Tôi giật thót mình: “... đừng có kích động mà. Dù gì chúng ta tính cách hợp, cũng chịu được tôi...”

      “Quan Tiểu Yến!” Giang Ly cắn răng. “Đây là chủ ý ai đưa ra cho ?”

      Tôi hơi run rẩy, lắp bắp : “Làm sao... làm sao có thể là người khác... Tôi... tôi tự nghĩ ra...”

      Giang Ly nheo mắt, chuyển đến tôi tín hiệu nguy hiểm: “Đầu óc của cấu tạo thế nào tôi hiểu rất , nếu như phải là có người xúi giục, nghĩ đến chuyện ly hôn sao?”

      Tôi: “...” Tôi kém như vậy sao?

      Giang Ly hơi nghiêng người, hướng đến gần tôi, ngữ điệu dường như dụ dỗ, mát rượi với tôi: “, là ai?”

      Tôi lớn gan đẩy ta ra, : “Là ai bày quan trọng lắm sao? Quan trọng là luôn bắt nạt tôi, được chưa nào?”

      Giang Ly xoa cằm nghĩ ngợi lát, : “Được rồi, sau này tôi có thể bớt ức hiếp , nhưng việc ly hôn này được.”

      Tôi tức giận: “Vì sao?”

      Giang Ly mặt dày : “ rồi, ai nấu cơm cho tôi ăn?”

      Tôi: “Tùy , đến khi đó chẳng phải là chuyện liên quan đến tôi nữa.”

      Giang Ly: “Mẹ vợ tôi đồng ý, nhẫn tâm nhìn mẹ vợ tôi đau lòng sao?”

      Tôi: “Chẳng sao cả, mẹ tôi sáng suốt lắm, qua trận là tốt thôi.”

      Giang Ly: “Nhưng mà dám ngủ mình.”

      Tôi: “ phiền phải bận tâm, tôi có thể ngủ với mẹ tôi.”

      Giang Ly: “Mẹ muốn lấy chồng làm thế nào?”

      Tôi: “Xin đó, mẹ tôi gần sáu mươi rồi!”

      Giang Ly: “ sao, tôi giới thiệu người cho bà ấy. Khi tôi học đại học có giáo sư, bây giờ sáu mươi tuổi, dự định tìm nửa của mình, mẹ chúng ta sống mình cũng rất buồn chán...”

      Tôi: “ dám!”

      Giang Ly: “ cứ thử xem tôi có dám hay .”

      Tôi: “Được rồi, tùy , dù gì sau này tôi cũng luyện tập ngủ mình.” Tôi vẫn tin, tôi sắp đầu ba rồi, gan cũng phải lớn dần lên theo tuổi tác, phải lớn hơn chút xíu chứ.

      Giang Ly lại : “Tôi còn có chiêu cuối cùng.”

      Tôi cười nhạt: “Có chiêu thức gì, tung hết ra !”

      Thế là Giang Ly đột nhiên lanh lẹ nhào đến tôi, cách lớp chăn ép lên cơ thể tôi, cúi đầu nhìn vào mặt tôi, tôi nhìn thấy trong mắt ta có ánh sáng, có chút lạnh lại có chút nóng, dù gì cũng là rất nguy hiểm, nguy hiểm biến thái.

      Thế là khí thế của tôi trong thoáng chốc thấp xuống rất nhiều, tôi căng thẳng đến mức có chút lắp bắp: “... ... ... muốn làm gì?”

      Giang Ly cong khóe miệng, dưới ánh đèn có chút mờ ảo, biểu đó ràng thần bí mà lại tà ác, khiến tôi nhìn thấy mà sợ hãi. ta đột nhiên cười mỉm, cười đến mức có thể gọi là điên đảo chúng sinh, mê hoặc vô song. ta cúi đầu nhìn tôi, xa xăm : “Hiếp trước giết sau hay là giết trước hiếp sau, tự chọn .” Khi ta , trong miệng như treo cột băng, trực tiếp làm lạnh khí.

      Tôi sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, nhắm mắt lại lớn tiếng hét: “ xem, xem, lại ức hiếp tôi, tôi làm sao mà lại khổ mệnh như thế này...”

      Tôi còn chưa xong, cảm thấy cơ thể bẫng, Giang Ly buông tha cho tôi rồi. Thế là tôi mở mắt nhìn ta, sợ ta lại làm trò xấu gì...

      Lúc này Giang Ly ôm lấy chăn ngồi quay lại vị trí của ta, cúi đầu nhìn tôi, nửa cười nửa , ngữ khí hòa dịu hơn bình thường chút: “ nhất định muốn ly hôn sao?”

      Tôi quay mặt , nhìn thẳng vào ta, cũng .

      Giang Ly hít thở hơi sâu, : “Được rồi, nếu như gặp được người đàn ông khiến có thể yên tâm gửi gắm, tôi ngăn cản, nhưng mà những lý do khác miễn bàn.”

      Nếu như tôi với Giang Ly lý do ly hôn của tôi chỉ là tôi bị dụ dỗ... ta có đánh tôi ?

      Tôi: “Chẳng sao cả, mẹ tôi sáng suốt lắm, qua trận là tốt thôi.”

      Giang Ly: “Nhưng mà dám ngủ mình.”

      Tôi: “ phiền phải bận tâm, tôi có thể ngủ với mẹ tôi.”

      Giang Ly: “Mẹ muốn lấy chồng làm thế nào?”

      Tôi: “Xin đó, mẹ tôi gần sáu mươi rồi!”

      Giang Ly: “ sao, tôi giới thiệu người cho bà ấy. Khi tôi học đại học có giáo sư, bây giờ sáu mươi tuổi, dự định tìm nửa của mình, mẹ chúng ta sống mình cũng rất buồn chán...”

      Tôi: “ dám!”

      Giang Ly: “ cứ thử xem tôi có dám hay .”

      Tôi: “Được rồi, tùy , dù gì sau này tôi cũng luyện tập ngủ mình.” Tôi vẫn tin, tôi sắp đầu ba rồi, gan cũng phải lớn dần lên theo tuổi tác, phải lớn hơn chút xíu chứ.

      Giang Ly lại : “Tôi còn có chiêu cuối cùng.”

      Tôi cười nhạt: “Có chiêu thức gì, tung hết ra !”

      Thế là Giang Ly đột nhiên lanh lẹ nhào đến tôi, cách lớp chăn ép lên cơ thể tôi, cúi đầu nhìn vào mặt tôi, tôi nhìn thấy trong mắt ta có ánh sáng, có chút lạnh lại có chút nóng, dù gì cũng là rất nguy hiểm, nguy hiểm biến thái.

      Thế là khí thế của tôi trong thoáng chốc thấp xuống rất nhiều, tôi căng thẳng đến mức có chút lắp bắp: “... ... ... muốn làm gì?”

      Giang Ly cong khóe miệng, dưới ánh đèn có chút mờ ảo, biểu đó ràng thần bí mà lại tà ác, khiến tôi nhìn thấy mà sợ hãi. ta đột nhiên cười mỉm, cười đến mức có thể gọi là điên đảo chúng sinh, mê hoặc vô song. ta cúi đầu nhìn tôi, xa xăm : “Hiếp trước giết sau hay là giết trước hiếp sau, tự chọn .” Khi ta , trong miệng như treo cột băng, trực tiếp làm lạnh khí.

      Tôi sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, nhắm mắt lại lớn tiếng hét: “ xem, xem, lại ức hiếp tôi, tôi làm sao mà lại khổ mệnh như thế này...”

      Tôi còn chưa xong, cảm thấy cơ thể bẫng, Giang Ly buông tha cho tôi rồi. Thế là tôi mở mắt nhìn ta, sợ ta lại làm trò xấu gì...

      Lúc này Giang Ly ôm lấy chăn ngồi quay lại vị trí của ta, cúi đầu nhìn tôi, nửa cười nửa , ngữ khí hòa dịu hơn bình thường chút: “ nhất định muốn ly hôn sao?”

      Tôi quay mặt , nhìn thẳng vào ta, cũng .

      Giang Ly hít thở hơi sâu, : “Được rồi, nếu như gặp được người đàn ông khiến có thể yên tâm gửi gắm, tôi ngăn cản, nhưng mà những lý do khác miễn bàn.”

      Nếu như tôi với Giang Ly lý do ly hôn của tôi chỉ là tôi bị dụ dỗ... ta có đánh tôi ?

      Tôi: “Nhưng mà... luôn ức hiếp tôi.”

      Giang Ly cong môi : “Vậy cũng có thể ức hiếp tôi.”

      Tôi thèm vào, tôi chỉ nghĩ vậy thôi, nhưng vấn đề là cuối cùng khi tôi ức hiếp ta, thường đều là tôi bị ức hiếp lại...

      Giang Ly dường như đoán được suy nghĩ trong đầu tôi, đắc ý : “Thực ra tôi chỉ biết ức hiếp , tôi còn biết bảo vệ , đừng có lúc nào cũng chỉ nhìn vào khuyết điểm của tôi.”

      Đùa à, bảo vệ tôi? Được thôi, tuy từng giúp đỡ tôi, nhưng mà đều là từ... động cơ tốt!

      Giang Ly giống như đột nhiên nắm vững thuật đọc suy nghĩ của người khác vậy, đoán trúng suy nghĩ của tôi, ta mặt dày vô sỉ : “Bất luận quá trình như thế nào, kết quả vẫn thay đổi. Mà kết quả chính là, tôi có thể bảo vệ .”

      Tôi có chút nổi nóng, nhưng mà lại biết phản bác ta thế nào. ta luôn có lý do của mình, hơn nữa sau khi ta làm chuyện xấu, lời lại luôn khiến người ta cảm thấy ta thực ra rất đúng đắn... Con người này thực vừa đáng hận lại vừa đáng sợ...

      Giang Ly nhìn thấy tôi có chút dao động, thế là lại : “ có người chồng như tôi thế này vẫn đủ sao? Tôi có xe, có nhà, bố mẹ tiến bộ, đấng nhân tài, đây là điều kiện phần cứng. Tôi hút thuốc, uống rượu rất ít, hơn nữa có sở thích tốt, đây là điều kiện phần mềm... có thừa nhận ?”

      Tôi do dự, rồi gật gật đầu, được rồi, những điểm này tôi thừa nhận.

      Giang Ly được đằng chân lân đằng đầu: “Hơn nữa tôi rất thân thiện, bao giờ chủ động cãi nhau với .”

      Tôi uể oải gật đầu, đó là bởi vì giết người thấy máu, chửi người dùng lời bậy...

      Giang Ly: “Tôi đối với cũng rất tốt mà, hơn nữa thường xuyên đưa đón làm, còn giúp đối phó với chồng trước.”

      Tôi lại gật đầu lần nữa, tuy kiếm được ít lợi từ chuyện đó, nhưng mà miễn cưỡng coi là... giúp đỡ tôi .

      Thế là Giang Ly nhướn mày, hung dữ : “Vậy còn gì bất mãn nữa ?”

      “Tôi...” Tôi nhất thời được gì, Giang Ly sao mà mặt dày vô sỉ như thế này, ta lại khoe khoang bản thân mình thành như thế này...

      Giang Ly đợi tôi phản ứng lại, : “Sở dĩ luôn tôi ức hiếp là bởi vì đủ rộng lượng, còn biết ngại lấy chuyện này ra làm lý do ly hôn.”

      Thế là tôi lặng lẽ tự trấn chỉnh mình, lòng dạ của tôi thực hẹp hòi như vậy sao? Hình như có chút nhỉ...

      Giang Ly tiếp tục công kích: “Tôi biết rất có thành kiến với tôi, nhưng mà nghĩ xem, khi cần giúp đỡ của tôi, tôi có khoanh tay bàng quan ?”

      Hình như... ta đều ra tay tương đối kịp thời nhỉ? Giả vờ trước mặt mẹ tôi và Hạp Tử, đuổi Vu Tử Phi ...

      Thế là Giang Ly đưa ra câu tổng kết cuối cùng: “Quân tử hòa nhi bất đồng” (1) . Quan Tiểu Yến, tuy hai chúng ta từ trí tuệ đến nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan đều có chút cách biệt nhất định, nhưng mà vẫn có thể làm được việc chung sống hòa thuận, quan trọng là phải có thái độ tích cực, nếu sống tương đối vất vả. Tôi có trách nhiệm với , nếu như và tôi ly hôn, khổ sở hơn.”

      Tôi thẫn thờ gật đầu, còn chút sức lực phản kháng.

      Thế là Giang Ly hài lòng, nghiêng người vỗ vỗ vào đầu tôi:

      “Ngủ sớm chút , đừng có vô lý làm loạn giống như người điên, ly hôn thể giải quyết vấn đề. Đương nhiên...” ta ngừng lại lát, dùng ánh mắt chứa đầy uy hiếp nhìn tôi. “Nếu như buộc phải ly hôn, tôi có thể giải quyết cho .”

      Tôi cảm thấy tôi lúc này mình giống như chú mèo con nghe lời vậy... Quan trọng là tôi nghe lời được, bởi vì tôi bị ta đến mức lú lẫn, luôn cảm thấy câu nào của ta cũng có lý, cách nào phản bác được, huống hồ ta còn muốn giải quyết cho tôi... nện đất, tôi là kẻ có bản lĩnh...

      Thế là tôi ngoan ngoãn ngủ, chuyện nữa.

      Trời xanh ơi, phản kháng tối nay của tôi cuối cùng bị Giang Ly dẹp tan bằng dăm ba câu, phong ba của việc ly hôn vẫn còn chưa nổi lên bình lặng như thế này rồi. Tôi cảm thấy mình giống như gắng sức đấm mạnh vào đống bông, rất hụt hẫng, vô cùng hụt hẫng.

      Nhưng mà tôi lại cảm thấy Giang Ly hình như cũng rất có đạo lý, Quan Tiểu Yến à, cần lúc nào cũng nhìn vào khuyết điểm của người khác, chỉ cần nhất quán trong tình huống đối ngoại, Giang Ly vẫn có lập trường ràng đứng bên cạnh tôi.

      Khi tôi nghĩ ngợi lung tung, Giang Ly ở bên cạnh đột nhiên thở dài : “Quan Tiểu Yến à, người có chính kiến.”

      Tôi nhắm mắt, thèm để ý đến ta.

      Giang Ly lại : “Để tránh bị lừa, sau này lời của người khác đừng có tin nữa.”

      Tôi mở mắt: “Bao gồm cả ?”

      Giang Ly nhướn mày: “ tin thử xem.”

      Tôi: “...”

      Thế là tôi bi phẫn nhắm mắt giả chết.

      <hr />

      Chú thích:
      1. Quân tử hòa nhi bất đồng: Lời của Khổng Tử. Ý : Người quân tử hòa mình vào tập thể nhưng a dua nịnh bợ để cầu lợi lộc.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 36
      Sau mấy ngày, Tiết Vân Phong đột nhiên lại đến tìm tôi, bộ dạng rất vui vẻ. Cậu ta vừa nhìn thấy tôi liền hỏi: “Là với Giang Ly?”
      Tôi kỳ quái hỏi: “ cái gì?”

      Tiết Vân Phong: “ tôi xúi giục xen vào quan hệ của hai người bọn , khuyên ly hôn với ấy.”

      Tôi lắc đầu: “Tôi có thể nguyện chết khuất phục, chứ bán đứng .”

      Tiết Vân Phong hồ nghi nhìn tôi đánh giá: “ ?”

      Tôi gật đầu: “! Tin hay tùy .”

      Tiết Vân Phong có chút ảo não: “Được rồi, tôi tin tưởng . Nhưng mà, tôi lại bị ấy lừa rồi.”

      Tôi hiếu kỳ: “ ta lừa cậu cái gì?”

      Tiết Vân Phong: “ ấy với ấy, tôi liền tin, còn xin lỗi ấy.”

      Tôi chẳng chút kinh ngạc, với phẩm chất của Giang Ly, ta thực có thể làm chuyện này. Thế là tôi : “Nhưng mà cậu rất hiểu ta, sao còn bị lừa?”

      Tiết Vân Phong nắm tay nghiến răng: “ ấy giống như vậy, tôi tin liền... Tôi ngốc.”

      Tôi lại gật đầu lần nữa, Giang Ly thực có được kỹ năng này, ta luôn có sở trường biểu diễn.

      Cuối cùng, tôi tổng kết lại chút: “Giang Ly tệ quá rồi!”

      Tiết Vân Phong hùa vào với tôi: “Đúng, ấy tệ quá!”

      Lúc sắp rời , Tiết Vân Phong có : “Thực ... cũng rất tốt.”

      Tôi cười vui mừng hớn hở: “Tôi đâu có tốt!”

      Tiết Vân Phong: “Nhìn có vẻ rất ngốc nghếch.”

      Tôi: “...”

      Tiểu chính thái này thực khiến tôi nôn ra máu.

      Lại qua mấy ngày nữa, Vương Khải đột nhiên gọi tôi vào phòng làm việc, cười híp mắt : “Thư ký Quan à, cũng lợi hại.”

      Tôi: “???”

      Vương Khải giải thích: “Đến trở ngại khuynh hướng giới tính, cũng có thể vượt qua. Lĩnh vực này đến loại thánh tình như tôi còn chưa đặt chân đến.”

      Tôi hơi kinh ngạc, ta... ta biết chuyện của Giang Ly?

      Tôi dám khinh suất manh động, đành giả ngu cười cười.

      Vương Khải nhếch khóe miệng cười hi hi: “ cần giả vờ với tôi, tôi cái gì cũng biết. Tôi chỉ hiểu, là dùng thủ đoạn gì, lại có thể thu phục được tiểu tử Tiết Vân Phong kia?”

      Tôi thở phào cái, hóa ra điều ta là chuyện này. Thế là tôi chỉ đành phô ra nụ cười mỉm mặt, : “Vương Khải à, đây là bí mật cá nhân, đừng có nghe ngóng nữa.”

      Vương Khải dường như có chút bất mãn: “Tiểu Yến Yến, cảm thấy tôi thích hợp hơn cậu ta để hồng hạnh vượt được tường sao?”

      Hay cho câu: “Hồng hạnh vượt được tường”, tôi chẳng biết làm sao, nhếch miệng : “Hồng hạnh của nhiều quá, ầm ĩ lắm.”

      Vương Khải lại cười : “Bây giờ chỉ có , cân nhắc chút nhé!”

      Tôi chán chẳng buồn dài dòng với ta, thế là nghiêm túc : “Vương Phó tổng à, tôi và Tiết Vân Phong thực có gì, cả nghĩ rồi... Đương nhiên, tôi và cũng thể nào có gì được!”

      Vương Khải mặt đổi sắc: “Tiểu Yến Yến, chuyện đừng tuyệt tình như vậy mà... Bây giờ chúng ta có cơ hội rồi.”

      Tôi nhìn ta vẻ kỳ quái, chẳng hiểu gì.

      Vương Khải bộ dạng vui vẻ, lấy ra văn kiện, đưa cho tôi xem: “Xem xem kế hoạch quảng cáo này như thế nào.”

      Tôi cầm tập văn kiện lật ra xem, đây là kế hoạch quảng cáo của công ty thời trang. Công ty thời trang này cũng là doanh nghiệp , trong tình huống thông thường, công ty chúng tôi hợp tác với những công ty như thế này, chê “làm ăn” . Đối tượng nhắm đến chính của quảng cáo này là trang phục thu đông thoái mái của “thanh niên thời thượng”, có gì sáng tạo. Tôi tuy làm việc ở công ty quảng cáo, nhưng đối với các kế hoạch quảng cáo gì đó lại chẳng hiểu gì, thế là lật ra xem lát, thà đáp: “Vương Phó tổng , cũng biết đó, những thứ liên quan đến kế hoạch, tôi hiểu. Nếu như đưa những bộ trang phục này đến trước mặt tôi, tôi cũng chỉ có thể giúp bọn họ xem xem có đẹp hay thôi.”

      Vương Khải thoải mái dựa ra phía sau : “ hiểu cũng chẳng sao, chỉ cần biết mình phải làm gì là được rồi.”

      Tôi càng hiểu: “Cái gì với cái gì chứ, có thể lần cho xong , như thế này giống như là ông già chơi chim vậy, thấy mệt sao?!”

      “Tiểu Yến Yến à, càng ngày càng to gan rồi, cũng là có chút khí chất của minh tinh đó.” Vương Khải vừa cười, vừa tiếp tục lung tung vớ vẩn. ta thưởng thức bộ dạng nhẫn nại được, muốn của tôi, cuối cùng : “Đây là quảng cáo in ấn của loại hình quảng cáo trang phục, làm người mẫu, thấy thế nào?”

      Tôi rất kinh ngạc, dám tin vào tai mình: “... cái gì?”

      Thế là Vương Khải lại lượt nữa, xong còn quên thêm vào câu: “ có phải là thích quá mà khóc rồi ?”

      Tôi muốn đem tư liệu trong tay đập thẳng lên đầu ta, hoang đường, hoang đường quá rồi! Tôi là thư ký tốt, làm gì phải chạy làm người mẫu in ấn? Hơn nữa, nhìn xem thân hình tôi phẳng thế này, tuy tôi thường xuyên phủ nhận thực thân hình của mình kém, nhưng thực lực của mình đến đâu, tôi vẫn còn rất . Phải biết rằng Giang Ly kia, ta có ngày nào là cười chê thân hình của tôi, ta ăn cơm cũng ăn ngon... thân hình như thế này, biết ngại mà đem tôi làm người mẫu in ấn ư? Cứ coi như biết ngại, tôi cũng biết ngại...

      Thế là tôi vận khí cái, trấn tĩnh lại sau đó trừng mắt lên nhìn Vương Khải, u ám : “Vương Phó tổng , với tôi , muốn bôi đen công ty kia phải ? Bọn họ trêu chọc gì vậy?”

      Vương Khải cười : “Tiểu Yến Yến, đừng mất tự tin với bản thân mình như vậy mà. Thực thân hình của cũng khá đẹp, ngoại trừ mấy chỗ nào đó vẫn chưa trưởng thành ra... Ngoài ra, khuôn mặt nhìn cũng rất bình thường, quảng cáo này của chúng ta chính là muốn cho người ta loại cảm giác trẻ trung, trong sáng, có tính cảm động, sôi động, mạnh mẽ.”

      Tôi mệt mỏi trừng mắt nhìn ta, : “Xin đó, tôi là phụ nữ sắp đầu ba rồi, bây giờ hình dung từ tương đối thích hợp với tôi nên là trưởng thành quyến rũ có ý vị, là khen tôi hay là chửi tôi vậy?”

      Vương Khải nhìn tôi lượt từ xuống dưới, vô cùng đáng tiếc : “ lòng, tôi tuy thường xuyên khen phụ nữ trưởng thành quyến rũ, nhưng mà ... tôi thực khen nổi.”

      Tôi cũng chẳng để ý đến hình tượng, hung dữ đập mạnh lên bàn, mắt tóe lửa giận: “ rốt cuộc là có ý gì?”

      Vương Khải ngẩng đầu nhìn tôi chăm chú, ánh mắt đó ràng là bị tôi làm kinh động. ta cười hi hi : “Ý của tôi chính là, quảng cáo này thích hợp với , hơn nữa tiền công cũng tồi đâu.”

      Tôi nghe đến hai chữ “tiền công”, sắc mặt tôi dịu xuống chút. Nhưng mà vừa nghĩ đến đối phương tự nhiên muốn tôi làm người mẫu, trong lòng tôi tin lắm, thế là hỏi Vương Khải: “Tôi vẫn cảm thấy rất kỳ quái, chúng ta chẳng thiếu gì người mẫu quảng cáo chuyên nghiệp, quảng cáo lần này vì sao bắt buộc phải lôi kẻ nửa mùa như tôi đây? Ồ , người ngoài ngành chứ?”

      Vương Khải cười rất mê hoặc, rất khốn nạn: “He he, thực ra tôi cảm thấy quảng cáo này rất có ý nghĩa, liền nắm lấy, may mà khí chất của tôi đặc biệt mê lực vô biên, chinh phục được tất cả mọi người...”

      Tôi xua tay chặn ta lại: “Dừng... Dừng... Chuyện này liên quan gì đến tôi chứ?”

      Vương Khải chớp chớp mắt vẻ vô tội: “ vẫn còn chưa hiểu sao? Tôi là nam nhân vật chính, nhưng quảng cáo này còn cần nữ nhân vật chính nữa.”

      Tôi vặn vặn nắm tay, hiểu rồi. Hóa ra là Vương thiếu gia muốn chơi đùa, tiện tay lôi tôi vào làm nền?

      Con người tôi có rất nhiều khuyết điểm, ưu điểm lớn nhất có thể chính là da mặt dày. Chụp ảnh quảng cáo chụp, nhà sản xuất sợ sản phẩm tiêu thụ được, công ty sợ làm hỏng tờ báo tôi sợ gì chứ!... Đương nhiên rồi, nếu như có cái gọi là tiền công hậu hĩnh của Vương Khải, nếu như ta đồng ý tiền thưởng năm của tôi tăng gấp đôi, tôi có chết cũng đứng ở đây, mặc cho người ta sắp đặt.

      Để tóc mái bằng cũng khiến khuôn mặt tôi nhìn càng trẻ con tròn trĩnh, trước ngực có hai chiếc bím tóc rủ xuống, đầu đội chiếc mũ len đỏ, chân đôi giày bông màu hồng phấn, khi tôi mặc chiếc áo khoác ngoài kiểu lửng vô cùng đáng xuất trước mặt Vương Khải, ta kìm nén được, phì cười. Tôi lừ mắt nhìn bộ dạng đáng đánh của ta, thèm để ý. lòng, vừa rồi khi tôi đứng trước gương, nhìn dáng vẻ của mình như thế này, cũng thấy rất xấu hổ, dù gì cũng có tuổi, bây giờ nhìn dáng vẻ này, nếu như nhìn mặt rất giống mười bảy, mười tám tuổi...

      Vương Khải cười đủ rồi, kéo kéo hai quai của chiếc mũ đầu tôi, : “Tạo hình thế này tồi đâu.”

      Mặt tôi đổi sắc, tôi : “ sao, định cứ du côn như thế này chứ?” Đùa à, lúc đó chủ đề của quảng cáo kia e rằng biến thành thiếu nữ dũng cảm chiến đấu với con sói lớn.

      Vương Khải đầy vẻ tự tin: “Tôi tự thiết kế xong tạo hình rồi, đợi đó mà nhìn nhé!” rồi, ta vào trong phòng hóa trang.

      Khi Vương Khải từ trong phòng hóa trang ra, tôi suýt thốt lên, trong lòng nghĩ quả nhiên người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, ta trang điểm thế này, coi như là người bình thường rồi.

      Vương Khải chải toàn bộ tóc hất ra phía sau, lộ ra khuôn mặt hoàn mỹ. Khuôn mặt tuấn đó nhất thời làm giảm bớt mấy phần thô tục, tăng thêm mấy phần khuôn phép. Đồng thời cặp mắt kia vẫn cứ cười tủm tỉm, khiến người ta cảm thấy ấm áp kỳ lạ. ta mặc chiếc áo len màu nâu nhạt, cổ có chiếc khăn màu đỏ vô cùng bắt mắt, tuy nhiên những phối hợp người ta lại hề lộ ra vẻ phô trương... Bên dưới là chiếc quần hết sức thoải mái, chân giày.

      Trang phục rất bình thường, kiểu tóc cũng bình thường, nhưng mấy thứ có vẻ bình thường này đặt người ta lại khiến người ta rời mắt được... Tôi nghĩ lúc trước tôi sai rồi, phải là “người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”, mà là “quần áo đẹp nhờ người, yên cương đẹp nhờ ngựa”, người ta trời sinh ra có khuôn mặt của nghiệt, thân hình của người mẫu, cứ coi như chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, vậy cũng là rất đẹp rồi (tôi háo sắc = . :)...

      Vương Khải đến trước mặt tôi, nghiêng đầu cười cười với tôi, điều này khiến tôi nhất thời cảm thấy khí chất của đứa bé trai từ người ta... phải chứ, ta thực rất dung tục, được chưa nào!

      Vương Khải chọc chọc cánh tay tôi, cười : “Sao nào, rất tuyệt chứ? Có phải mê tôi rồi ?”

      Tôi hất cằm gật gật đầu, rất tốt, câu ta lộ nguyên hình rồi.

      Quá trình chụp ảnh tiến hành rất thuận lợi, tuy tôi chẳng chuyên nghiệp gì nhưng mà chỉ cần phối hợp tốt với người tạo hình và thợ chụp ảnh, thêm vào đó, động tác biểu cảm cần quá cứng nhắc, vậy cũng coi như miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn rồi.

      Chúng tôi chụp ảnh xong, thợ chụp ảnh hài lòng gật đầu, : “ tồi.”

      Tuy nhiên, Vương Khải kia lại tỏ ra nghiêm túc: “Tôi cảm thấy tôi có mấy biểu cảm được tự nhiên lắm, hay là ngày mai chúng ta chụp lại chút nhé?”

      Thợ chụp ảnh cũng nghiêm túc, gật đầu đồng ý.

      Thế là tôi, người chẳng làm việc nghiêm túc, đứng bên oán thán: Vậy ngày mai tôi phải lại phải đội chiếc mũ đỏ, giày hồng đến để người ta giày vò sao?

      Sau này tôi liền phát ra, cách nghĩ của tôi lúc đó sai rồi, sai vô cùng. Tôi phải chịu giày vò, phải là ngày mai, mà là ngày mai + ngày kia + ngày kìa...

      Vương Khải kia chơi chiếc mũ đỏ giống như đại ca chơi trò chơi điện tử, nghiện rồi, giày vò hơn tuần lễ, cho đến tận sau này, thợ chụp ảnh vừa nhìn thấy chúng tôi là muốn chạy trốn, ta mới chịu dừng lại.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 37
      Khó khăn lắm mới đến cuối tuần, có thể nghỉ ngơi, lúc này lại có người hẹn tôi dạo phố. Hơn nữa, người này lại là Tiết Vân Phong, khiến tôi nôn ra máu.
      Tôi thực nghĩ ra, tiểu thiếu gia này vì sao lại tìm tôi dạo phố? Tôi thứ nhất phải bạn cậu ta, thứ hai phải là người của cậu ta, hơn nữa tôi là vợ của bạn trai cậu ta... thân phận này đối với cậu ta mà , phải là tương đối ngượng ngập chứ?

      Đương nhiên rồi, tôi càng tin đây là do mê lực của tôi sinh ra... Con người tôi đây vẫn còn biết lựa sức mình.

      Vậy là tôi nghi hoặc hỏi cậu ta: “Vì sao lại tìm tôi dạo phố?”

      Cậu ta trả lời cụ thể mà lại mơ hồ: “Bởi vì cần giúp đỡ.”

      Thế là tôi càng thêm nghi hoặc. Nhưng sau khi bị tiểu chính thái này nước mắt lưng tròng nhìn trong năm phút, cảm xúc của người mẹ trong lòng tôi thức thời lại phát tác, thế là tôi cắn răng đồng ý cầu của cậu ta.

      Tiểu chính thái kêu lên tiếng sung sướng, ôm lấy tôi, còn : “Tôi biết ngay là giúp tôi mà! Ha ha ha ha...”

      Tôi vùng vẫy đẩy cậu ta ra, trong lòng hề thấy khó chịu: “Xin cậu đó, cậu em trai, phiền cậu tự trọng chút.”

      Tiết Vân Phong thả tôi ra, mặt thoáng chút khinh ghét, tôi lượt từ xuống dưới, cuối cùng nhìn vào ngực tôi, : “ chướng mắt!”

      Tôi: “...”

      Tôi tắc nghẹn, run rẩy rút giấy ăn lau lau mồ hôi. Lúc này tâm trạng của tôi rất phức tạp, rất tươi đẹp, cũng rất ưu tư. Tươi đẹp đó là, nhiều năm như vậy, cuối cùng có người chú ý đến phần ngực của tôi rồi... Ưu tư đó là, cậu ta ngực của tôi chướng mắt...

      Đúng vào lúc tôi biết làm thế nào, Giang Ly lái chiếc BMW lẳng lơ của ta dừng lại trước cửa công ty tôi. Tôi có chút ngượng ngập, thế là đợi Giang Ly xuống xe, vội vàng chạy đến.

      Tiết Vân Phong đột nhiên từ phía sau gọi tôi lại, tôi quay đầu, chỉ thấy khuôn mặt cậu ta hung dữ nhìn tôi: “Nếu như dám cướp Giang Ly của tôi, tôi ...” Cậu ta cái gì đó, rồi tạo tư thế tay cắt cổ tôi.

      Tôi khẽ run, cười khan: “Làm sao có thể, làm sao có thể...” Quan Tiểu Yến tôi làm sao có thể sa đọa đến độ cướp người đàn ông của người đàn ông? Tôi có bê tha như vậy hay ...

      Tôi chui vào xe của Giang Ly, nhoài lên cửa sổ nhìn Tiết Vân Phong đứng cách đó xa nhìn chăm chú về phía chúng tôi, trong lòng có chút phân vân.

      Giang Ly đột nhiên : “ rất thân với cậu ấy?”

      có!” Tôi quay đầu, cẩn thận hỏi: “Giang Ly, ... rốt cuộc có thích Tiết Vân Phong ?”

      Giang Ly bất ngờ: “Hỏi điều này làm gì? Có phải có ý đồ gì với cậu ấy ?”

      Tôi cảm thấy dáng vẻ chuyện của Giang Ly lúc này rất nghiêm túc, điều này ta vẫn rất để ý đến chuyện “tôi có ý đồ với Tiết Vân Phong ”, vậy , trong lòng ta thực còn có cậu ấy nhỉ? Thế là tôi cười he he rồi đáp: “Đâu có, đâu có, tôi làm sao dám chứ... tôi chỉ cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao chưa từng nhìn thấy hẹn hò với cậu ấy...”

      Giang Ly nhướn mày, dường như có chút bất mãn: “Tôi và cậu ấy hẹn hò làm sao có thể để nhìn thấy chứ?”

      Tôi gượng gạo cười cười, : “Cũng đúng, nhưng mà vì sao qua đêm ở bên ngoài...” Tôi đủ ràng rồi chứ?

      Giang Ly cong môi, liếc mắt nhìn tôi cái, : “Được thôi, vậy hôm nay tôi qua đêm ở bên ngoài, tôi xem có ngủ mình nổi .”

      Tôi ý thức được tính nghiêm trọng của việc, vội vàng lắc đầu cười nịnh bợ: “Dưa chín ép ngọt, hai người bọn vẫn cần tu luyện thêm nhỉ, he he he he...”

      Thế là Giang Ly thu nụ cười u ám, tập trung lái xe.

      Tôi đột nhiên nhớ lại biểu khinh ghét khi Tiết Vân Phong nhìn vào ngực tôi, có phải tất cả gay đều ghét ngực phụ nữ ? Thế là tôi hiếu kỳ, lén lén nhìn Giang Ly cái, : “Cái kia, Giang Ly à, tôi hỏi ... xem, tôi... Ấy, ngực của tôi có phải là rất chướng mắt ?”

      Giang Ly nhanh như bay nhìn tôi cái, tiếp đó coi như chẳng có chuyện gì đáp: “ chướng mắt, có thể bỏ qua.”

      Tôi: “...”

      Tôi lại rút giấy ăn ra lần nữa, lau... nước mắt.

      Thứ Bảy, ánh nắng mặt trời rạng rỡ. Tôi xuống taxi, nhìn thấy cách đó xa, Tiết Vân Phong đứng trước cửa trung tâm thương mại. Đứa trẻ này bất luận lúc nào, bất luận địa điểm nào, đều thích trang điểm chu đáo, tỉ mỉ, thêm vào đó là dung mạo tinh tế, khí chất nhàn nhã của quý công tử. Hơn nữa, người cậu ta còn có vẻ đẹp khó phân biệt được giới tính, giống với dịu dàng của phụ nữ và mạnh mẽ của đàn ông, vẻ đẹp của cậu ta giống như nước suối ngọt lành, thanh khiết, sảng khoái, hợp lòng người, thấm vào gan ruột. Lúc này, Tiết Vân Phong đứng ở trước cửa trung tâm thương mại vô cùng nhàm chán, thu hút được rất nhiều ánh mắt của những người qua đường bất luận là nam hay nữ. Thế là tôi kìm nén được cảm thán, loại người này có thể hấp dẫn được Giang Ly, cũng coi là hợp tình hợp lý.

      Tôi cười he he chạy đến phía trước, sau khi chào hỏi, tôi và Tiết Vân Phong, cùng nhau vào trung tâm thương mại. Tôi vừa vừa hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn mua cái gì?”

      Tiết Vân Phong: “Mua quà tặng.”

      Giáng sinh và năm mới sắp đến rồi, cậu bé này mua quà tặng cũng là hợp tình hợp lý, nhưng mà vì sao lại phải kéo tôi ?

      Tiết Vân Phong nhìn ra thắc mắc của tôi, thế là : “Tôi muốn mua quà cho Giang Ly, đương nhiên cần cùng.”

      Tôi lắc đầu, cười : “Hóa ra là chuyện này, vậy cậu định tặng ấy cái gì?”

      Tiết Vân Phong giận dữ : “Nếu như tôi mà biết tặng ấy cái gì, còn tìm làm gì chứ?”

      Cũng đúng, tôi quả nhiên là bị sắc đẹp của cậu ta làm cho hồ đồ rồi, đầu óc còn nhanh nhạy nữa.

      Tiết Vân Phong ngẫm nghĩ, giải thích: “Tôi muốn tặng quà sinh nhật, chứ phải là quà Giáng sinh.”

      Tôi ngạc nhiên : “Sắp sinh nhật Giang Ly à? Khi nào vậy?”

      biết sao?” Trong mắt Tiết Vân Phong phát sáng rừng rực, dáng vẻ rất hưng phấn. “Sinh nhật ấy là ngày Hai mươi lăm tháng Mười hai, lại biết! Có thể thấy Giang Ly thực thèm để ý đến , tốt quá rồi...”

      Tôi lau mồ hôi, Giang Ly để ý đến tôi, là việc rất đáng chúc mừng sao?

      Tôi định thần, tiếp đó phát ra việc rất thần kỳ: “Sinh nhật của Giang Ly cùng ngày với Chúa Giêsu, chẳng trách ta biến thái như vậy!”

      “Sai!” Tiết Vân Phong lườm tôi cái, cải chính: “Nên là, sinh nhật của Chúa Giêsu cùng ngày với Giang Ly, có hiểu ?”

      Sao, có gì khác nhau sao?

      Tuy hôm nay là cuối tuần nhưng người trong trung tâm thương mại cũng nhiều, đơn giản bởi vì... đồ ở đây quá đắt.

      Tôi phía sau Tiết Vân Phong, nhìn các bảng giá, nhất thời cảm thấy xung quanh có luồng khí lạnh dần bao bọc. Hóa ra trong xã hội của chúng ta, cuộc sống của giai cấp bóc lột hủ bại đến mức này rồi!

      Tôi lòng đầy căm phẫn, Tiết Vân Phong đột nhiên quay đầu lại : “Rốt cuộc có biết Giang Ly thích gì vậy?”

      Tôi xua tay: “Đùa à, đến sinh nhật của ta là ngày nào tôi còn biết, cậu cảm thấy tôi biết ta thích gì sao? Ngoại trừ việc biết ta thích ăn cay ra, những thứ khác tôi đều biết chút gì, được chưa!”

      Tiết Vân Phong cau mày: “Vậy chẳng phải tôi tìm là mất công toi sao?”

      Tôi gật đầu: “Hoàn toàn chính xác.”

      Tiết Vân Phong vô cùng đáng thương nhìn tôi: “Vậy bây giờ tôi phải làm thế nào?”

      Thiện tai, bình thường khinh bỉ thèm để ý đến tôi, hễ cần đến tôi giúp đỡ là lại bắt đầu dùng mỹ nam kế, giả vờ đáng thương với tôi, tiểu chính thái này thực đáng ghét! Nhưng mà, nhưng mà... dù tôi bị lừa như vậy, nhưng hễ nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cậu ta, trái tim của tôi cũng mềm yếu hơn...

      Thế là tôi vỗ vào vai tiểu chính thái, ngữ khí nặng nề : “Vậy chúng ta hỏi thẳng ấy phải là được rồi sao?”

      Tiểu chính thái nghiêng đầu: “Muốn hỏi mà hỏi.”

      Tôi hiểu, thêm vào đó là bất mãn: “Vì sao? ràng là cậu mua quà tặng ấy...”

      Cậu ta đá chân: “Tôi xấu hổ...” rồi, lại dùng ánh mắt vô cùng đáng thương khiến người ta động lòng nhìn tôi.

      Tôi run rẩy móc điện thoại ra, tôi hỏi, tôi hỏi chẳng phải được sao...

      “A lô, có chuyện gì vậy?” Tiếng của Giang Ly khó chịu lắm, may quá, may quá.

      Tôi cười hì hì, cố gắng dùng ngữ khí thoải mái : “ chàng đẹp trai, thích cái gì?”

      Giang Ly ở đầu bên kia trầm ngâm hồi, hỏi: “Quan Tiểu Yến, gọi nhầm đấy chứ?”

      Toát mồ hôi, chút hài hước cũng có. Tôi đành thẳng vào vấn đề chính: “Giang Ly à, sắp đến sinh nhật rồi, muốn quà gì?”

      “Quà?” Giọng của Giang Ly rất vui vẻ, rất động lòng, điều này chứng tỏ tâm trạng của ta tồi, xem ra tôi lựa chọn đúng thời gian rồi.

      Bên kia, Giang Ly lại : “Quan Tiểu Yến, có bản lĩnh rồi đó.”

      Tôi có chút hiểu, lẽ nào ta biết bây giờ tôi cùng Tiết Vân Phong sao? Cái gọi là có bản lĩnh rồi là ý gì, là tôi có gan chạy ra ngoài bao bạn trai của ta? Vậy , đây là câu mang ngữ khí uy hiếp ràng? Tôi cảm thấy rùng mình, cẩn trọng : “Cái đó... để sau tôi giải thích với . Mau , muốn cái gì?”

      Giang Ly cười đùa : “Tôi muốn , cho ?”

      Tôi nhất thời đứng vững, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất, còn may Tiết Vân Phong kịp thời đỡ tôi tay.

      Thiện tai, tôi sớm biết, tiểu tử Giang Ly này, nếu ta dung tục , cũng là kẻ hàng đầu! Tôi cảm thấy con người Giang Ly thực có ý nghĩa, bạn xem bây giờ tôi ở dưới ánh mắt bức ép của bạn trai ta, chọn quà tặng cho ta, ta lại thản nhiên giày vò thần kinh yếu đuối của tôi, quá đáng quá rồi!

      Tôi đứng vững lại, định thần, nghiêm túc : “ mau, thích cái gì!”

      Cuối cùng, Giang Ly bị khí thế của tôi làm cho sợ hãi (tôi cho rằng như vậy), thế là ta lười nhác đáp lại: “Tùy , tặng gì tôi cũng thích. Dù tôi có mong muốn gì, cũng nhất thiết phải làm.”

      Câu này của Giang Ly càng khiến tôi thêm chắc chắn, ta biết chuyện tôi cùng Tiết Vân Phong mua quà cho ta, hơn nữa biết là Tiết Vân Phong mua quà, chứ phài là tôi... Giang Ly à, giỏi đó, có giao tình gì với Gia Cát Lượng vậy?

      Tôi ngắt máy, Tiết Vân Phong nhìn tôi tràn đầy hy vọng, căng thẳng hỏi: “ ấy có muốn gì ?”

      Tôi vỗ vỗ vào vai cậu ta an ủi: “Yên tâm , ấy tùy cậu, tặng cái gì, ấy cũng thích.”

      Mắt Tiết Vân Phong sáng lên: “ sao?”

      Tôi gật gật đầu, đột nhiên cảm thấy thế giới này bi thảm. Vì sao hai người bọn họ còn cần đến tôi làm máy truyền tin chứ...

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 38
      Cuối cùng Tiết Vân Phong chọn chiếc cốc thủy tinh có hình dáng đẹp đẽ làm quà tặng Giang Ly, tôi nhìn thấy giá tiền của chiếc cốc đó, gắng sức lắc đầu cảm thán, thanh niên thời buổi này đều bị hủ hóa rồi...
      Để cảm ơn tôi, Tiết Vân Phong dự định mua cho tôi bộ nữ trang, đối với việc tôi cầu mà được này, dù gì tiền của giai cấp bóc lột bọn họ đều là cướp đoạt từ người của giai cấp vô sản, hôm nay tôi đại biểu cho giai cấp vô sản giúp bọn họ tiêu chút tiền nhỉ?

      Tôi dạo trong khu đồ nữ trang vòng, nhìn cái này cũng thích, thấy cái kia cũng thích, biết làm thế nào, cúi đầu nhìn qua nhìn lại, làm bộ dạng cân nhắc, bất ngờ đụng phải người. Thế là tôi ngẩng lên nhìn cái, nhất thời kinh ngạc.

      Đối phương cũng ngạc nhiên kém. Ông ấy nhìn tôi, bờ môi run rẩy, thành lời.

      Tôi nhìn ông ấy, miệng chịu nghe lời cất tiếng gọi: “Bố.”

      Thế là người được tôi gọi là “bố” càng thêm kích động, từ bờ môi cơn run rẩy lan tỏa ra khắp toàn thân, như bị điện giật vậy, đến đứng cũng vững nữa. Nếu như tôi là người quen ông ấy, chắc chắn cho rằng bệnh tim của ông ấy đột nhiên tái phát, được rồi.

      Ông ấy run rẩy đưa tay lên, dường như muốn sờ xem tôi có phải là thực . Trong lòng tôi có chút mâu thuẫn, lùi về phía sau bước nhìn ông ấy.

      Thế là ông ấy lặng lẽ hạ tay xuống, nhìn khuôn mặt tôi, ấp úng: “Con... cuối cùng cũng chịu gọi ta... tiếng “bố” rồi.”

      Tôi cúi đầu . Tôi cũng tâm trạng của mình lúc này. Có phẫn nộ ? Tôi cho rằng tôi phẫn nộ, nhưng thực có, tôi cũng biết từ khi nào, hận thù của tôi đối với người này bị tình cảm khác thay thế.

      Tôi ngẩng đầu nhìn ông ấy, lúc này mặt ông ấy có rất nhiều nếp nhăn, có mấy nếp nhăn còn hằn rất sâu. Tóc mai của ông hơi bạc, hoàn toàn còn vẻ trẻ trung của năm xưa... Ông ấy thực già rồi, so với lúc ông bỏ năm đó, già hơn nhiều quá. Trong lòng tôi đột nhiên trào lên cảm giác thương cảm, biết vì sao.

      Tiết Vân Phong đứng bên cạnh nhìn thấy hoàn cảnh này, hơi khom lưng về phía bố tôi, gọi tiếng “bác”.

      Bố tôi gật đầu với Tiết Vân Phong, sau đó nhìn tôi, trong ánh mắt đó có thứ thể được chảy thành dòng.

      Lúc này, người phụ nữ trung niên đến bên cạnh ông ấy, kéo tay hỏi: “ nhìn xem em mặc bộ đồ này có đẹp ?”

      Ông ấy quay đầu lại nhìn bà ta cái, chiếu lệ : “Đẹp lắm, đẹp lắm.”

      Lúc này người phụ nữ trung niên cũng phát ra chúng tôi rồi. Bà ta nhìn chúng tôi chút, sau đó hướng ánh mắt nghi vấn đến ông ấy.

      Ông ấy buông ta của bà ta, : “Đây là Tiểu Yến.”

      Người phụ nữ kia gật đầu thân thiện với tôi, tôi cũng đành cười cười với bà ta, gọi tiếng “dì.”

      khí nhất thời có chút ngượng ngùng. Người phụ nữ trung niên kia mượn cớ thay đồ, rời rồi. Tôi nhìn theo bóng lưng của người phụ nữ đó, với bố tôi: “Thế nào, ở bên cạnh bà vợ giàu có ư?”

      Ông ấy cười khổ: “Bà vợ giàu có làm sao mà thích bố chứ.” rồi, ông ấy lại giải thích: “Chỉ là bố có vận khí tốt, kiếm được khoản mà thôi.”

      Thế là tôi chẳng biết gì nữa.

      Ông ấy đột nhiên : “Vậy chúng ta xuống quán cà phê bên dưới ngồi lát nhé?” Trong ngữ khí tràn đầy mong đợi, tôi nhất thời nỡ từ chối... Trong ký ức rất ít khi nghe thấy ông những lời thế này.

      Tiết Vân Phong quay về trước, tôi và bố cùng ngồi trong quán cà phê ở tầng khu thương mại.

      Ngồi lúc lâu, cuối cùng ông ấy lên tiếng: “Gần đây con sống vẫn tốt chứ?”

      Tôi: “Cũng được.”

      Ông ấy: “Giang Ly là đứa tồi, phải biết trân trọng nhé!”

      “Con trân trọng, ấy cũng chưa chắc biết trân trọng.” Tôi rồi, còn cố ý sâu xa nhìn ông ấy cái, tin chắc là ông ấy hiểu ý của tôi.

      Thế là ông ấy thở dài : “Tiểu Yến, bố biết con muốn tha thứ cho bố, nhưng con từng nghĩ chưa, nếu như lúc đầu bố ly hôn với mẹ của con, vậy bây giờ chúng ta như thế nào?”

      Tôi cúi đầu , giả thiết này tôi chưa từng nghĩ đến.

      “Có lẽ chúng ta thích ứng được với đối phương, nhưng bố và bà ấy kết hôn được gần hai mươi năm, chưa từng có xích mích, con cảm thấy thêm mười năm nữa, xác suất chúng ta tiếp nhận được đối phương lớn như thế nào?”

      Tôi cau mày: “Phiền bố đừng có tìm cớ cho việc phản bội của mình nữa.”

      Ông ấy biết làm thế nào, gật đầu : “Bố biết con hận bố, cách nghĩ của đứa trẻ như con dễ dàng bị tuyệt đối hoá, trong mắt thể dung nạp được nửa hạt cát.” Ngừng lại lát, ông ấy lại : “Thực ra, vừa rồi ở trong trung tâm thương mại con có thể gọi bố tiếng “bố”, bố rất mãn nguyện rồi.”

      Tôi muốn với ông ấy, thực ra tôi hận ông ấy nữa rồi, bây giờ trong mắt tôi ông ấy chỉ là người qua đường, nhưng khi nghe thấy câu cuối cùng này của ông ấy, tôi lại ra được, dù gì ông ấy và người qua đường cũng có khác biệt, nếu như tôi tùy tiện gọi người qua đường là “bố”, vậy người khác chắc chắn nghĩ tôi là bệnh nhân tâm thần. Còn ông ấy hưng phấn đến mức thành lời.

      Lúc này người phụ nữ trung niên cũng phát ra chúng tôi rồi. Bà ta nhìn chúng tôi chút, sau đó hướng ánh mắt nghi vấn đến ông ấy.

      Ông ấy buông ta của bà ta, : “Đây là Tiểu Yến.”

      Người phụ nữ kia gật đầu thân thiện với tôi, tôi cũng đành cười cười với bà ta, gọi tiếng “dì.”

      khí nhất thời có chút ngượng ngùng. Người phụ nữ trung niên kia mượn cớ thay đồ, rời rồi. Tôi nhìn theo bóng lưng của người phụ nữ đó, với bố tôi: “Thế nào, ở bên cạnh bà vợ giàu có ư?”

      Ông ấy cười khổ: “Bà vợ giàu có làm sao mà thích bố chứ.” rồi, ông ấy lại giải thích: “Chỉ là bố có vận khí tốt, kiếm được khoản mà thôi.”

      Thế là tôi chẳng biết gì nữa.

      Ông ấy đột nhiên : “Vậy chúng ta xuống quán cà phê bên dưới ngồi lát nhé?” Trong ngữ khí tràn đầy mong đợi, tôi nhất thời nỡ từ chối... Trong ký ức rất ít khi nghe thấy ông những lời thế này.

      Tiết Vân Phong quay về trước, tôi và bố cùng ngồi trong quán cà phê ở tầng khu thương mại.

      Ngồi lúc lâu, cuối cùng ông ấy lên tiếng: “Gần đây con sống vẫn tốt chứ?”

      Tôi: “Cũng được.”

      Ông ấy: “Giang Ly là đứa tồi, phải biết trân trọng nhé!”

      “Con trân trọng, ấy cũng chưa chắc biết trân trọng.” Tôi rồi, còn cố ý sâu xa nhìn ông ấy cái, tin chắc là ông ấy hiểu ý của tôi.

      Thế là ông ấy thở dài : “Tiểu Yến, bố biết con muốn tha thứ cho bố, nhưng con từng nghĩ chưa, nếu như lúc đầu bố ly hôn với mẹ của con, vậy bây giờ chúng ta như thế nào?”

      Tôi cúi đầu , giả thiết này tôi chưa từng nghĩ đến.

      “Có lẽ chúng ta thích ứng được với đối phương, nhưng bố và bà ấy kết hôn được gần hai mươi năm, chưa từng có xích mích, con cảm thấy thêm mười năm nữa, xác suất chúng ta tiếp nhận được đối phương lớn như thế nào?”

      Tôi cau mày: “Phiền bố đừng có tìm cớ cho việc phản bội của mình nữa.”

      Ông ấy biết làm thế nào, gật đầu : “Bố biết con hận bố, cách nghĩ của đứa trẻ như con dễ dàng bị tuyệt đối hoá, trong mắt thể dung nạp được nửa hạt cát.” Ngừng lại lát, ông ấy lại : “Thực ra, vừa rồi ở trong trung tâm thương mại con có thể gọi bố tiếng “bố”, bố rất mãn nguyện rồi.”

      Tôi muốn với ông ấy, thực ra tôi hận ông ấy nữa rồi, bây giờ trong mắt tôi ông ấy chỉ là người qua đường, nhưng khi nghe thấy câu cuối cùng này của ông ấy, tôi lại ra được, dù gì ông ấy và người qua đường cũng có khác biệt, nếu như tôi tùy tiện gọi người qua đường là “bố”, vậy người khác chắc chắn nghĩ tôi là bệnh nhân tâm thần. Còn ông ấy hưng phấn đến mức thành lời.

      “Tiểu Yến, những năm qua bố thường nhớ đến con. Con có còn nhớ , mấy năm đầu, bố thăm con, mang loại kẹo con thích ăn nhất, con giả vờ như nhìn thấy bố, còn tránh bố. Khi đó bố thực có chút hối hận, hối hận ly dị với mẹ con. Nhưng mà sau này bố lại ôm hy vọng nghĩ, có phải con chỉ nhất thời tức giận với bố , đợi qua khoảng thời gian nữa là tốt thôi? Suy nghĩ này ở trong lòng bố mấy năm, sau này ánh mắt con nhìn bố càng lúc càng bình thường, bố cũng coi như hiểu rồi, con hận bố, hận đến tận xương tủy. Khi đó bố vô cùng buồn bã, nhưng lại dám gặp con, sợ con nhìn thấy bố vui.”

      Trong lòng tôi dường như có thứ gì đó quấn lại vậy, khó chịu. Thế là tôi : “Những chuyện quá khứ xa xôi này bố đừng nhắc lại nữa.” rồi tôi buồn.

      được, Tiểu Yến, bố cũng nghĩ rồi. Bố buồn mười năm rồi, con chỉ buồn chút này thôi, nghe bố chút nhé, có lẽ sau này chúng ta còn cơ hội gặp mặt, chuyện như thế này nữa. Hôm nay con đồng ý ngồi với bố lát, bố cũng rất bất ngờ, thực ... trước đây con đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn bố lấy cái. Thực ra con biết bố muốn gặp mặt con nhiều như thế nào đâu, nhưng mà bố lại sợ con vui khi nhìn thấy bố, cho nên cũng dám tìm con, mâu thuẫn. Có khi mẹ của con gửi số bức ảnh của con cho bố, những chuyện này con biết nhỉ? Bố nghĩ rằng bà ấy dám cho con biết. Thực ra có khoảng thời gian bố cũng nghĩ, hiểu vì sao ràng ly hôn là bố và mẹ con, hai đương ly hôn đều có thể hòa bình dẹp bỏ mâu thuẫn, chiến tranh để sống êm đẹp, mà con , vì sao luôn thâm thù khổ hận với bố. Sau này mẹ con cho bố, đây là “ càng sâu, hận càng nhiều”, vì con quá để ý... Lý do này khiến bố vui mừng mấy ngày liền.

      Mấy năm nay bố luôn nằm mơ gặp được con, gặp con của các giai đoạn khác nhau. Khi con mới tập , cả bàn tay nắm lấy ngón tay của bố, cẩn trọng cất bước . Khi bố kéo bàn tay của con bộ trong tiểu khu, ông Trương nhà hàng xóm mỗi lần nhìn thấy chúng ta, đều bố “lừa con ”... Mỗi lần mơ giấc mơ này, bố luôn cười khi tỉnh dậy, làm cho người bên cạnh giật thót mình.

      Còn nữa, con thi ngữ văn đỗ, mỗi lần con đều giấu sau lưng mẹ, bảo bố ký tên vào sổ điểm cho con. Con biết bố nỡ mắng con. Thành tích ngữ văn của con cao nhất là có lần được sáu mươi lăm điểm nhỉ? Lần đó giáo viên hình như còn chấm nhầm câu, thực ra con có thể thi được sáu mươi bảy điểm. Bố nhớ khi đó con vì hai điểm này, suýt chút nữa khóc, vẫn là bố mua kem cho con, mới dỗ dành được con.

      Còn nhớ cậu con trai trong lớp khi con học trung học phổ thông đưa thư tình cho con ? Khi đó con cẩn thận bị bố nhìn thấy, bức thư từ chối đó, vẫn giống như bố giúp con viết vậy... Bức thư tình của cậu con trai kia, con đưa cho bố vứt, thực ra bố vẫn giữ lại đến bây giờ...”

      Tôi cảm thấy cổ họng tắc nghẹn lại, mắt cay cay, cố kìm nén: “Bố đừng nữa có được , những việc này xưa lắm rồi...”

      “Tiểu Yến, chuyện bố và mẹ con ly hôn cũng trôi qua nhiều năm như vậy rồi, con chẳng phải cũng nhớ mãi quên sao? Bố biết con hận bố...”

      Tôi cắt ngang lời ông: “Con hận bố nữa rồi.”

      Ông ấy mở to mắt nhìn tôi: “Con cái gì?”

      Tôi khịt khịt mũi, ngẩng đầu cố kìm nén nước mắt: “Con hận bố nữa rồi, ... con luôn muốn hận bố nhưng mà hận nổi nữa rồi. qua nhiều năm như vậy rồi, bố và mẹ con đều sống rất tốt.”

      Ông ấy kích động gọi tôi tiếng “Tiểu Yến”, nên lời nữa.

      Tôi tiếp tục : “Trước đây con vẫn luôn cảm thấy người đàn ông rời bỏ người phụ nữ là chuyện cực kỳ tàn nhẫn, nhưng mà sau này nghĩ lại, dường như cũng nghiêm trọng như vậy. Mẹ con có bố, sống còn tự tại hơn so với khi bố còn ở cạnh, con cảm thấy nếu bà ấy tiếp tục ở cùng bố, có thể thực được sống thoải mái như bây giờ. Còn Vu Tử Phi, lúc đầu con cho rằng, ta, con có cả thế giới. Nhưng mà sau này sao? Bây giờ con sống rất tốt, còn Vu Tử Phi, khi gặp con trong cùng công ty, đều lặng lẽ rời . Giang Ly con người con quá cực đoan, lúc đó con còn tin, nhưng mà bây giờ nghĩ lại, thực là như vậy. Thực ra con nên sớm bỏ qua những chuyện này, thực chẳng phải là chuyện gì to tát cả. người sống hạnh phúc , quyết định bởi thái độ sống của chính bản thân ta, phải là cách nhìn của người khác đối với ta, hoặc là có trung thành với ta .”

      Ông ấy gật gật đầu, kích động nhìn tôi: “Tiểu Yến, con trưởng thành hơn nhiều rồi.”

      Tôi cười với ông ấy, cuối cùng có người tôi trưởng thành rồi, để cho bọn Giang Ly và Vương Khải kia chết hết nhé, bố đẻ tôi mới là người hiểu tôi nhất!

      Ông ấy có chút do dự: “Vậy ...”

      Tôi: “Yên tâm , bố vẫn là bố của con, hơn nữa, mãi mãi là như vậy.”

      Ông ấy vui mừng nắm lấy tay tôi, mắt long lanh.

      “Con để bố tiếp tục là bởi hễ bố nhắc đến những chuyện này, con liền muốn khóc, thực ... con cho rằng con có thể xóa sạch những chuyện này khỏi đầu, nhưng mà kết quả , thể nào. Giang Ly , con thể nào vì sai lầm của bố mà quên tất cả những điều tốt bố đối với con trong mười sáu năm, bây giờ xem ra, ấy hoàn toàn chính xác, bố đẻ vẫn là bố đẻ, bố đối tốt với con, con đều ghi nhớ hết. Đáng thương cho tấm lòng của những người làm cha mẹ trong thiên hạ, lúc đầu là con hiểu chuyện, khiến bố đau lòng.”

      “Tiểu Yến, Giang Ly khiến con thay đổi rất nhiều.”

      Tôi cười, lau khóe mắt, : “Được rồi, ấy cũng chỉ miệng lưỡi tương đối giỏi chút mà thôi.”

      Ông ấy cười cười, cẩn thận hỏi: “Tiểu Yến, tối nay bố có thể mời con ăn bữa cơm ?”

      Tôi lắc đầu: “ được, con phải về nhà nấu cơm cho Giang Ly.”

      Ông ấy thất vọng, gật gật đầu, nữa.

      Thế là tôi lại : “Nếu như bố để ý, có thể cùng ăn tối với bọn con.”

      Thế là mắt ông sáng lại long lanh.

      Tôi nhận ra biểu cảm khuôn mặt của người đàn ông trước mặt biến đổi rất nhiều, trong lòng đột nhiên thấy thoải mái hơn.

      Hóa ra, rũ bỏ gánh nặng trong lòng, là việc thoải mái đến bất ngờ như thế này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :