1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xem em thu phục anh như thế nào - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. B.Cat

      B.Cat Well-Known Member

      Bài viết:
      635
      Được thích:
      855
      Haha. A Ba có thêm tác dụng phụ ghê đó ta mà ta nghi ngờ thằng cha sắc ma này dễ phát triển thành nam phụ lắm. Ha ha ha
      haimap2346 thích bài này.

    2. NguyenHa2808

      NguyenHa2808 Active Member

      Bài viết:
      86
      Được thích:
      161
      Bắt ma mà ko cần nhìn thấy, Tam thiếu bá đạo (nhờ cùng Ngư Ngư rồi) :)))
      haimap2346 thích bài này.

    3. Trang4496

      Trang4496 Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      80
      Tam thiếu hơn tiểu Ngư bao nhiêu tuổi vậy m.n

    4. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      @Trang4496 Ba khoảng ba mươi. Còn Thi Thi mới thi đậu đại học xong bạn ơi
      Trang4496Chris_Luu thích bài này.

    5. haimap2346

      haimap2346 Well-Known Member

      Bài viết:
      298
      Được thích:
      11,198
      Chương 18: Dắt tay


      Mặc dù hơi ngỡ ngàng nhưng vẻ mặt Lâu Minh vẫn bình tĩnh, bàn tay phải cũng nắm chặt lại lơi lỏng chút nào, đôi mắt nhìn chăm chú về phía phòng thử đồ.

      Ba của nhóc kia? Quả nhiên đàn ông lớn lên giống mẹ còn phụ nữ giống cha, nhìn đẹp mắt hơn nhóc kia nhiều.”

      “Này, này, có thể nghe tôi ?” Ma nam nửa ngày nhưng thấy Lâu Minh phản ứng gì ngoài việc nắm chặt tay, hiển nhiên là nghe thấy cậu ta rồi. Câu ta chán nản yên tĩnh lại, ngồi bên phải Lâu Minh ghế sô pha, cùng Lâu Minh nhìn về hướng phòng thử đồ.

      Trong chốc lát, Trần Ngư mặc bộ váy hồng bước ra, nhìn trong gương mà chạy ngay đến trước mặt Lâu Minh, vui vẻ hỏi “ thấy em mặc bộ này được ?”

      Lâu Minh chưa bao giờ được người khác hỏi về vấn đề này, nhưng nhóc lớn lên xinh xắn, đáng đương nhiên mặc cái gì cũng đều dễ nhìn, cười , gật đầu “Đẹp lắm.”

      “Đẹp? Đẹp chỗ nào? Da đen vậy mà còn mặc màu hồng, biết là càng đen da sao? Còn cái váy này, bộ dáng như con trai mà giả bộ làm ngoan làm gì.” Bị Lâu Minh nắm chặt tay thể động đậy, ma nam nhìn Trần Ngư mặc váy mà xốn hết cả mắt.

      Nụ cười mặt Trần Ngư cũng cứng đờ.

      Hoàn toàn phát gì, chị nhân viên bán hàng cũng bước đến khen ngợi “Em , em mặc bộ này rất đẹp, kiểu váy công chúa này là xu hướng hot nhất của nhãn hàng công ty chị, tuy da của em hơi đen chút nhưng mà mặc màu hồng sáng da.”

      “Kiểu dáng hot chính là ngẫu nhiên đường, có mười người người mặc giống , mà trong đó mặc xấu nhất.”

      “Lại còn màu hồng sáng da, cũng còn do người mặc nữa nha. Người khác mặc sáng da là do người ta trắng sẵn rồi, còn mặc vào chỉ có đen hơn mà thôi. Những người này vì muốn bán quần áo mà cũng trợn mắt xạo cho được.” Nhân viên cửa hàng câu, ma nam phản pháo hai câu, câu nào cũng độc địa.

      Mu bàn tay của Trần Ngư nắm chặt đến gân xanh cũng nổi hết lên rồi, thể nhịn được nữa lách qua nhân viên cửa hàng vừa mới khen , nhanh đến trước mặt Lâu Minh, hướng về phía bên phải đấm đá liên hồi.

      Ma nam hét to thảm thiết, nhưng trừ Trần Ngư ai có thể nghe thấy.

      Lâu Minh nhìn ánh mắt nghi ngờ của nhân viên cửa hàng, cười giải thích “Em ấy vô cùng thích bộ váy này nên hưng phấn quá đó mà.”

      Đối diện với nụ cười dịu dàng của Lâu Minh, chị bán hàng che ngực hít sâu hơi, chóng mặt gật đầu, còn tâm trí đâu mà thắc mắc sao hành động biểu lộ hưng phấn của Trần Ngư lại mạnh bạo như vậy chứ.

      thoải mái trong người sao?” Lâu Minh thấy mặt chị bán hàng bỗng nhiên đỏ ửng rồi còn che ngực, giống như biểu của bệnh tim phát tác, vì thế lo lắng hỏi.

      trai, nàng đó là mê mẩn sắc đẹp của đó.” Ma nam vừa từ màn chăm sóc bạo lực của Trần Ngư hồi phục tinh thần, ngẩng đầu thấy màn này, nhịn được lại nhiều chuyện.

      Trần Ngư vừa mới thu tay, cái tát nữa lại vung ra.

      “Tôi có sai cái gì đâu?” Ma nam rất là vô tội.

      May là chuyên nghiệp của chị bán hàng vẫn còn tốt, bị sắc đẹp của Lâu Tam thiếu làm mụ mị đầu óc vẫn còn nhớ hỏi Trần Ngư “Bộ này em có vừa ý ? Có muốn thử mấy bộ khác nữa ?”

      cần đâu ạ, em mua bộ này.” Trần Ngư xong, quay người về phòng thử đồ, định thay bộ váy này ra.

      mua đó hả, tôi rồi, bộ này hợp với đâu, mặc đen da lắm.” Làm nhà thiết kế có lương tâm, ma nam thể chịu được phối màu phù hợp này.

      “Tôi trắng mà!” Trần Ngư thể nhịn nữa, trước khi bước vào phòng thử quần áo, hét lớn câu.

      Lâu Minh hơi lúng túng lần nữa lại đối mặt với vẻ mặt ngơ ngác của chị bán hàng, lần này biết giải thích thế nào được, chỉ đành nhìn chị mỉm cười lần nữa.

      A a a … Nam thần lại cười, lại cười, có phải ấy có ý gì với mình nhỉ.

      “Đồ mê trai.” Ma nam ghét bỏ lầm bầm, đáng tiếc là có ai nghe thấy.

      lát sau, Trần Ngư thay quần áo xong, đưa cái váy hồng cho chị bán hàng bỏ vào túi, sau đó cùng Lâu Minh ra quầy tính tiền.

      “Bao nhiêu ạ?” Trần Ngư cầm điện thoại di động, trong đó có tin nhắn của mẹ Trần gửi cho năm ngàn đồng.

      “Vị tiên sinh này trả rồi ạ.” Nhân viên thu ngân cười nhìn về phía Lâu Minh.

      Trần Ngư ngơ ngác, nhìn Lâu Minh “ Ba?”

      Lâu Minh cũng rất mơ hồ, quay đầu nhìn ra ngoài tiệm, thấy trợ lý Điền Phi gật đầu chào theo nghi thức quân đội. Trong nháy mắt Lâu Minh hiểu , từ xưa đến giờ ra ngoài có mang tiền đâu, chắc lúc nãy Điền Phi thay thanh toán rồi.

      “Coi như là quà Ba tặng em .” Lâu Minh cười rồi .

      “Nhưng mà mẹ em cho em tiền mua rồi mà.” Trần Ngư .

      “Em giữ lại để tiêu vặt hay mời các bạn cùng phòng ra ngoài ăn cũng được.” Lâu Minh trả lời.

      “Đúng là đồ ngốc, cùng đàn ông dạo phố, cần gì phải dùng tiền của mình mua sắm chứ …” Ma nam vừa được nửa, gặp ánh mắt cảnh cáo của Trần Ngư, biết điều ngoan ngoãn ngậm miệng.

      Trần Ngư lúc này mới chú ý, Ba vẫn còn kéo con sắc ma này theo, còn nắm chặt tay thằng oắt này buông nữa chứ. Hình ảnh này là … Trần Ngư xoay người, quyết đoán đem người ma tách ra.

      Lâu Minh kinh ngạc nhìn , dường như muốn hỏi, cần giữ nữa sao?

      thôi Ba, chúng ta về nhà thôi.” Trần Ngư bên xách túi đựng bộ váy mới mua, bên nắm lấy tay của Lâu Minh còn sững người, kéo về phía thang máy.

      Trần Ngư vẫn cầm tay Lâu Minh kéo ra đến thang máy, Điền Phi bấm sẵn nút thang máy chờ, đến đây Lâu Minh mới nhàng rút tay mình về.

      Trần Ngư cũng nhận ra nhưng để ý, cười ngọt ngào với .

      Bàn tay phải của Lâu Minh vẫn còn lưu lại hơi ấm của bàn tay Trần Ngư, nắm nắm lại hai lần rồi mới thả lỏng tay.

      Lâu Minh, mày thể vì nhóc là người duy nhất có thể tiếp xúc với mày mà mày tham lam phần ấm áp này, dù sao nam nữ cũng có khác biệt. ấy tuy còn rất ngây thơ nhưng cũng thiếu nữ rồi.

      bên chứng kiến màn này, ma nam chậc chậc lắc đầu, mặc dù từ cửa hàng quần áo cậu ta nhận ra hai người này phải là em ruột rồi, nhưng mà tình cảnh này, nhìn thế nào cũng thấy có tình ý vậy chứ.

      “Đinh”

      Lúc này thang máy tới, may là bên trong có ai, Điền Phi giữ cửa thang máy để Trần Ngư và Tam thiếu bước vào, ma nam cũng tìm khe hở chui ngay vào.

      ra ngoài ngay cho tôi.” Thấy vậy, Trần Ngư trừng mắt quát.

      Vừa mới bước chân vào thang máy-Điền Phi sửng sốt, ngờ nghệch nhìn Trần Ngư.

      phải cậu.” Lâu Tam thiếu giải thích.

      “…” Vậy là ai, Điền Phi chớp chớp mắt vẫn hiểu.

      Ma nam thấy Trần Ngư đuổi mình, lập tức cười lấy lòng “ đuổi tôi ra ngoài có ích gì, dù sao tôi là hồn ma mà, có thể xuyên tường, đuổi tôi ra ngoài, tôi vẫn theo vào được chứ bộ.”

      tính theo tôi sao?” Người này nếu phải là sinh hồn mà là hồn ma phổ thông, dù có gánh chịu nghiệp chướng, Trần Ngư cũng nhất định phải thu thằng oắt này lại.

      “Gặp nhau chính là có duyên nha …”

      Trần Ngư giơ tay lên, linh khí lòng bàn tay.

      “Tôi muốn nhờ giúp đỡ.” Thấy Trần Ngư làm , ma nam lập tức ý định của mình. Cậu ta ở ngoài bay lang thang hơn mười ngày rồi nhưng cũng biết mình là ai, vất vả mới gặp Thiên Sư có thể nhìn thấy cậu ta, sao có thể bỏ qua.

      giúp!” Trần Ngư từ chối chút suy nghĩ.

      Điền Phi cùng hai đồng nghiệp vẻ mặt đều kinh dị nhìn màn này, cũng may mà họ có tố chất tâm lý nên vẫn chưa hỏi ra khỏi miệng.

      “Chúng ta đóng cửa thang máy trước .” Lâu Minh khẽ thở dài. nhóc này có bản lĩnh rất khá nhưng cẩn thận chút nào, sao lại bất cẩn chuyện với con ma trước mặt nhiều người như vậy, sợ bị người khác phát hay sao.

      Thang máy rất nhanh đến tầng , Lâu Minh ngồi vào xe trước, ngoài cửa xe, Trần Ngư và con sắc ma ai nhìn thấy vẫn còn tranh cãi ầm ĩ.

      giúp tôi tìm đường về nhà mà.” Ma nam đề nghị.

      xin lỗi, trường hợp của nằm trong phạm vi công việc của tôi.” Trần Ngư từ chối.

      phải là Thiên Sư sao? Sao việc của tôi nằm trong phạm vi công việc của được chứ?” Ma nam hỏi ”Có phải vẫn giận tôi lúc trước đen , nhưng đó là lời của mà, cái váy màu hồng kia đúng là hợp với đâu, nếu giúp tôi về nhà, sau này quần áo của …”

      Chỉ có thể , ma nam này chỉ là con ma rất chuyên nghiệp mà còn rất kiên trì.

      “Thiên Sư cũng chia rất nhiều loại.” Trần Ngư thực muốn nghe chuyện quần áo nữa, ngay lập tức cắt ngang “Tôi là thầy bắt ma, thầy bắt ma đó, hiểu ? Bị tôi thu bắt, hồn ma chỉ có thể hai nơi, phủ, là hồn bay phách tán. muốn phủ hay là muốn hồn bay phách tán?”

      Câu tàn nhẫn như vậy mà lại từ Trần Ngư ra, Lâu Minh kinh ngạc nhíu mày, nhưng kì lạ là cảm thấy chán ghét. Ngược lại, còn cảm thấy dáng vẻ nghiêm trang dọa ma là đáng .

      “Vậy giúp tôi gọi điện thoại, chú Hai tôi cũng là Thiên Sư, cho ông ấy biết tôi ở đây.” Ma nam thấy Trần Ngư kiên quyết giúp mình, vì vậy nhún nhường nhờ việc khác.

      “Có thể.” Trần Ngư cười gian xảo “Mười vạn.”

      cuộc điện thoại mà nỡ lấy mười vạn, sao ‘đen’ quá vậy.” Ma nam kêu oai oái. (Ý của ma này Trần Ngư chém quá)

      phải vẫn tôi đen sao?” Trần Ngư là người thù dai nha.

      “…” Ma nam nghẹn lời.

      “Khụ …” Lâu Minh nhịn được suýt nữa bật cười.

      “Có người đến.” Đứng canh chừng cách đó xa, bảo vệ lên tiếng nhắc nhở.

      Lâu Minh thò đầu khỏi xe, nhắc Trần Ngư “Lên xe trước .”

      Trần Ngư nhớ thời hiệu của bùa trấn sát người Lâu Minh cũng sắp hết, thế là nghe lời cúi đầu vào xe, trong nháy mắt cửa xe đóng lại, ma nam cũng chui vào theo “Tôi đồng ý, mười vạn mười vạn.”

      Lâu Minh thấy Trần Ngư ngồi sát vào , nhìn phía bên trái băng ghế còn trống, đoán là con sắc ma này cũng theo vào, thế là híp mắt lại.

      Trần Ngư tự nhiên lấy điện thoại di động ra “Số điện thoại.”

      Ma nam đọc dãy số.

      Lâu Minh nhìn nhóc vô cùng phấn khởi mở khóa điện thoại, đoán chừng là mười vạn đồng giành được rồi, đúng là nhóc mê tiền.

      Trần Ngư bấm điện thoại, điện thoại vang lên rất lâu nhưng có ai bắt máy, sau đó là giọng báo của tổng đài.

      “Sao rồi?” Ma nam hồi hộp hỏi.

      Trần Ngư lại gọi lại lần nữa, vẫn có ai bắt máy “ có ai bắt máy, hay là tôi để lại tin nhắn.”

      “Mười vạn mà chỉ cho tin nhắn, đừng có ‘đen’ … tàn nhẫn như thế.” Ma nam vất vả mới đem chữ ‘đen’ đổi bằng từ khác.

      “Vậy muốn làm sao bây giờ?” Bên kia bắt máy, cũng có cách nào.

      “Tôi mặc kệ, dù sao cũng chỉ có trông thấy tôi, trước khi chú Hai đến tìm tôi tôi theo .” Bây giờ mà để nhóc này chạy mất đế bao giờ cậu ta mới gặp Thiên Sư nữa chứ. Cậu ta là thanh niên tốt, muốn trẻ tuổi mà mất sớm (tráng niên mất sớm) đâu.

      “Cậu xạo tôi có phải .”

      “Thêm mười vạn nữa.” Ma nam duỗi hai bàn tay ra.

      Trần Ngư trừng mắt nhìn, quay đầu lấy lòng nhìn Lâu Minh Ba, để cho cậu ra ké xe chút nha, cậu ta lại cho em mười vạn đồng nữa. Khi nào đến khi tập thể, em dẫn cậu ta về nhà em, tuyệt đối làm ảnh hưởng đến .”

      “Cho cậu ta biết em ở đâu có phải tốt lắm .” Lâu Minh nhắc nhở.

      sao đâu, nếu cậu ta may mắn có thể sống sót, khi tỉnh lại nhớ được ký ức trong thời gian này. Nếu may mắn mà teo, em trực tiếp đưa cậu ta xuống phủ.” Trần Ngư hề để ý.

      “Vậy cũng được, vậy em bảo cậu ta ngồi bên bên này nè.” Bất kể có phải là sắc ma hay , vẫn muốn để cậu ta ngồi bên nhóc.

      Trước đó, Lâu Minh được trải nghiệm việc nắm tay hồn ma nên bây giờ ngồi chung xe với ma cũng có áp lực gì. Chỉ khổ cho Điền Phi lái xe đằng trước, nãy giờ vẫn từ kính chiếu hậu nhìn khoảng trống băng ghế phía sau, sống lưng cứ rùng mình liên tục.

      Mẹ nó, ông đây trải qua vô số lần vào sinh ra tử nhưng chưa bao giờ thấy sợ hãi như bây giờ.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :