1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Xin lỗi em chỉ là con đĩ - Tào Đình

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      [​IMG]
      Người dịch: Trang Hạ
      Ngày phát hành 3/2011
      Tác giả: Tào Đình
      Số trang 156
      Nhà phát hành: Bách Việt
      Nhà xuất bản: Hội nhà văn

      Đây phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu - mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trong đời thuật lại chuyện tình đau xót.

      Truyện dài mạng này (sau in ra sách ở Trung Quốc và Hồng Công) tiêu biểu cho sáng tác xuất bản “ngược”, xuất bản từ mạng rồi mới in thành sách, và những người mua sách là những người đọc đến thuộc lòng truyện free mạng, điều này ngược lại toàn bộ những bước xuất bản sách truyền thống và đánh dấu thành công của các cây bút vô danh.

      Bản dịch tiếng Việt đăng weblog Trang Hạ trong thời gian đầu tiên thu hút hơn 2.000 lượt người xem mỗi ngày, đưa tổng số lượt truy cập weblog Trang Hạ nay tăng vọt lên gần nửa triệu lượt . Nếu tính cả hàng chục forum và website tại Việt Nam đồng thời chuyển đăng bản dịch của tôi trong ba tháng cuối năm 2006, lượt độc giả của bản dịch tiếng Việt “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” lên tới hàng trăm nghìn người. Trong hai tháng 9 và 10 năm 2006, sau khi tôi công bố e-book của bản dịch này, riêng số lần download bản dịch này dưới dạng sách điện tử từ ba host khác nhau vượt ngưỡng vạn bản. Và “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” thực gây ra cơn sốt trong giới blogger Việt Nam cũng như các diễn đàn điện tử.

      Truyện dài mạng này (sau in ra sách ở Trung Quốc và Hồng Công) tiêu biểu cho sáng tác xuất bản “ngược”, xuất bản từ mạng rồi mới in thành sách, và những người mua sách là những người đọc đến thuộc lòng truyện free mạng, điều này ngược lại toàn bộ những bước xuất bản sách truyền thống và đánh dấu thành công của các cây bút vô danh.

      Bản dịch tiếng Việt đăng weblog Trang Hạ trong thời gian đầu tiên thu hút hơn 2.000 lượt người xem mỗi ngày, đưa tổng số lượt truy cập weblog Trang Hạ nay tăng vọt lên gần nửa triệu lượt . Nếu tính cả hàng chục forum và website tại Việt Nam đồng thời chuyển đăng bản dịch của tôi trong ba tháng cuối năm 2006, lượt độc giả của bản dịch tiếng Việt “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” lên tới hàng trăm nghìn người. Trong hai tháng 9 và 10 năm 2006, sau khi tôi công bố e-book của bản dịch này, riêng số lần download bản dịch này dưới dạng sách điện tử từ ba host khác nhau vượt ngưỡng vạn bản. Và “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” thực gây ra cơn sốt trong giới blogger Việt Nam cũng như các diễn đàn điện tử.

      Bản dịch tiếng Việt đăng weblog Trang Hạ trong thời gian đầu tiên thu hút hơn 2.000 lượt người xem mỗi ngày, đưa tổng số lượt truy cập weblog Trang Hạ nay tăng vọt lên gần nửa triệu lượt . Nếu tính cả hàng chục forum và website tại Việt Nam đồng thời chuyển đăng bản dịch của tôi trong ba tháng cuối năm 2006, lượt độc giả của bản dịch tiếng Việt “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” lên tới hàng trăm nghìn người. Trong hai tháng 9 và 10 năm 2006, sau khi tôi công bố e-book của bản dịch này, riêng số lần download bản dịch này dưới dạng sách điện tử từ ba host khác nhau vượt ngưỡng vạn bản. Và “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” thực gây ra cơn sốt trong giới blogger Việt Nam cũng như các diễn đàn điện tử.

      Internet và hình thức nhật chí (weblog – ghi chép hàng ngày) mở ra cuộc chơi văn mới mẻ. Với bạn đọc, được trợ giúp bởi công cụ tìm kiếm hoặc các công cụ tách tin tổng hợp tin, blog cũng như diễn đàn đánh dấu phản hồi và giao tiếp nhà văn - bạn đọc ở mức độ tích cực và trực tiếp nhất. Với văn học, nhà văn còn tạo ra lứa bạn đọc mà bạn đọc là người quyết định ra đời của nhà văn. Vì có công chúng, người viết mạng trở thành nhà văn được đón nhận như thế.

      Còn đơn giản tại Việt Nam, nó chứng tỏ bạn đọc vẫn còn thiếu ghê gớm những "chất liệu đọc" để làm thỏa mãn nhu cầu đọc giải trí đơn thuần, để xây dựng cái nhìn đa chiều về giải trí, nhất là khi có nhiều người quen áp đặt những tiêu chí cổ điển để đánh giá hình thức văn học mới mẻ.Internet và hình thức nhật chí (weblog – ghi chép hàng ngày) mở ra cuộc chơi văn mới mẻ. Với bạn đọc, được trợ giúp bởi công cụ tìm kiếm hoặc các công cụ tách tin tổng hợp tin, blog cũng như diễn đàn đánh dấu phản hồi và giao tiếp nhà văn - bạn đọc ở mức độ tích cực và trực tiếp nhất. Với văn học, nhà văn còn tạo ra lứa bạn đọc mà bạn đọc là người quyết định ra đời của nhà văn. Vì có công chúng, người viết mạng trở thành nhà văn được đón nhận như thế.

      Còn đơn giản tại Việt Nam, nó chứng tỏ bạn đọc vẫn còn thiếu ghê gớm những "chất liệu đọc" để làm thỏa mãn nhu cầu đọc giải trí đơn thuần, để xây dựng cái nhìn đa chiều về giải trí, nhất là khi có nhiều người quen áp đặt những tiêu chí cổ điển để đánh giá hình thức văn học mới mẻ.

      Còn đơn giản tại Việt Nam, nó chứng tỏ bạn đọc vẫn còn thiếu ghê gớm những "chất liệu đọc" để làm thỏa mãn nhu cầu đọc giải trí đơn thuần, để xây dựng cái nhìn đa chiều về giải trí, nhất là khi có nhiều người quen áp đặt những tiêu chí cổ điển để đánh giá hình thức văn học mới mẻ.

      Truyện được đăng tải lần đầu mạng book.mop và Sohu của Trung Quốc được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng, thành công của thế hệ người viết 8x. Bản dịch này theo đúng nguyên tác, ngắn gọn và chân thực so với bản sửa chữa trong lần in đầu của truyện năm 2005.


      tượng này chứng tỏ thích đọc, sẵn sàng theo dõi dài kỳ của người dùng Internet Việt Nam, khẳng định sức lan tỏa của truyện, và cũng khẳng định mức độ tiếp nhận của công chúng mạng (netizen) ở Việt Nam với tác phẩm mạng. Nó cũng chứng tỏ sức mạnh của truyền thông đại với các nghị đề công chúng phải đến từ các nguồn tin báo chí, các nghị đề công cộng như trước đây.

      OrchidsPham thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      chuyện tình xót xa đầy nước mắt…

      Nếu bạn nhìn thấy tiêu đề này và nghĩ rằng nội dung của những gì tiếp sau đây câu chuyện dâm loạn bạn lầm! Đây phải tiểu thuyết dâm loạn, đây là câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu - mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Tiểu Bân. Những trắc trở trong đời thuật lại chuyện tình đau xót. Truyện được đăng tải lần đầu mạng book.mop được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng của thế hệ người viết mới. Bản dịch này theo đúng nguyên tác, ngắn gọn và chân thực so với bản sửa chữa trong lần in đầu của truyện năm 2005.
      Lời tựa:
      "Nếu em là trinh, tôi cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là con đĩ!"
      (nguyên tác: Bảo Thê - Hong Kong)

      Hạ Âu bước ra khỏi cổng trường, kinh ngạc thấy tôi, vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên:

      "- Sao lại đến đây?"
      "- Đến đón bạn tan học, được sao?"
      Tôi bước đến, mở cánh cửa xe cho , như gentlement chính hiệu.
      Tan lớp, sinh viên nhiều như đàn ong vỡ tổ, Hạ Âu nhanh chóng trở thành tiêu điểm. giấu nổi vẻ tự hào. Tôi cũng vui.
      "-Thực ra là định vào xem cái giường sắt trong ký túc của em là loại rách nát gì."
      Giọng tôi nghiêm túc nhưng mắt cười.
      Làm sao mà giận cái giường ngủ trưa ở ký túc của được, làm cho lưng và eo con nhà người ta bầm tím. Chỗ bầm tím rất rộng, lại sẫm màu, tôi nhìn lòng đau đớn. Tôi vẫn thường thấy Hạ Âu lén lấy rượu nóng chườm những vết bầm tím eo và lưng ở nhà. Mỗi lần tôi đòi giúp, đều vội , tay mạnh lắm, sợ em càng đau hơn. Vì thế sau tôi cũng hỏi thêm.
      "- Mình thăm mẹ em !" - chợt đề nghị, tôi cũng vui vẻ ừ.
      qua cửa tiệm bách hoá, tôi dừng xe bảo phải toa-lét. Thấy dáng tôi có vẻ buồn lắm rồi, bảo, cứ tạm tìm toa-lét của tiệm XX , ấy ấy chờ tôi xe.
      Mười phút sau tôi ra. Trong túi áo tôi có thêm chiếc nhẫn kim cương.
      Mở cửa xe, lòng vui sáng như bầu trời Hy Lạp. Khi ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa xe, tôi nhìn Hạ Âu bên tôi, nét mặt hạnh phúc của cũng sáng ngời. Có lẽ vì niềm vui trong tim, tôi luôn thấy chiếc hộp vuông nho trong túi áo cựa quậy.
      Trái tim phiêu đãng ba chục năm của tôi giờ quy thuộc trong phút. Tôi , trong bữa tối, mang cho Hạ Âu lời thề sáng lóng lánh, cho niềm tin rực rỡ.
      Và cũng mang cho tôi, người vợ xinh đẹp.
      "-Sao cứ cười mãi thế?" - Hạ Âu hỏi.
      Tôi cuống, vì tôi biết cách che dấu tâm khéo như , tất cả lên nét mặt tôi. Hạ Âu nhìn thấy tôi cười ngượng nghịu.
      "- Hơ, có gì đâu" - Để làm nghi ngờ, tôi thêm - " trở thành Tổng đại lý toàn khu vực Tây Nam."
      Hàm ý của tôi là: "Chồng em tiền đồ rộng mở"
      Hạ Âu im lặng, thích hỏi về công việc của tôi, tôi cũng thích để lo nghĩ về công việc của tôi. Mặt hướng về cửa sổ xe, cho đến lúc xuống xe. Chúng tôi sống cùng nhau hai năm rồi, thế mà tôi vẫn cách gì hoàn toàn nắm giữ trái tim, suy nghĩ của , vui đấy, muộn sầu đấy.
      Mẹ lại nồng nhiệt thân mật lúc, rồi mẹ vào bếp.
      Lòng tôi bắt đầu bấn loạn, tôi chẳng biết nên mở miệng thế nào để cầu hôn.
      Đột ngột, tiếng rơi ầm trong bếp, tiếng bát vỡ nhọn hoắt. Tiếng vật đổ xuống.
      Tôi và Hạ Âu cùng lúc nhảy bổ vào bếp. Mẹ ngã sàn, ngất .
      "- Mẹ, mẹ!" - Hạ Âu hoảng hốt chạy tới, vội vã tìm cách nâng đầu mẹ dậy.
      "- Để yên, có lẽ não tụ máu rồi!" - Tôi biết tôi buộc phải bình tĩnh hơn Hạ Âu, bởi trường hợp này khả năng tử vong cao.
      "- Em mau gọi xe cấp cứu!" - vội vã chạy ra, mặt lộ vẻ khủng khiếp
      Lúc đó ra tôi cũng hoảng. Tôi nhẩm nhẩm lại trong lòng, Hà Niệm Bân, bình tĩnh, Hạ Âu lại chạy tới, tôi cẩn trọng để người mẹ nằm gọn lại, để đầu mẹ quay qua 1 bên để bà dễ thở. Sau đó nới lỏng áo khoác của bà, rồi mở cửa sổ. Tôi kêu Hạ Âu mang khăn lạnh tới.
      Bỗng dưng, tôi nhìn thấy eo mẹ Hạ Âu, đám bầm tím y hệt như của Hạ Âu, giống y hệt. Tôi lặng , quên mất tôi định làm gì.
      " - Bây giờ làm gì, làm gì đây?" Hạ Âu nhìn tôi cầu cứu, giọng run rẩy, tưởng như tôi là cọng cỏ cứu mạng, tôi nhìn thấy những nước mắt tuôn hoảng loạn, chúng nhắc nhở tôi, thời gian gấp lắm rồi.
      " - Đặt khăn lạnh lên trán mẹ!" - Tôi ra lệnh.
      Sau 5 phút, nghe thấy tiếng thở phì phò của bà, tôi cũng bắt đầu trở nên tuyệt vọng, tôi nhớ đến hoàn cảnh mẹ tôi ngã tụ máu não 6 năm trước. Sau khi thở phì phò, chỉ vài giây sau bà tắt thở. Tôi cần phải làm mọi cách để cứu bà mẹ đáng thương này. Nhưng những vết thâm xanh mà tôi nhìn thấy làm đầu óc tôi hỗn loạn.
      Tôi gượng giữ tinh thần, kêu Hạ Âu mang khăn tới.
      "- Khô hay ướt?" – cuống quýt.
      "- Sư bố ngu như lợn! Ướt làm được gì, tất nhiên là khăn khô!" – Tôi bực mình vì vụng về của đến cực độ, to giọng chửi . Hạ Âu chựng lại giây rồi lao vào buồng.
      "- Nhanh lên, Tiên sư còn ngồi trang điểm à?" – nhịn được tôi lại chửi.
      Tiếp lấy chiếc khăn run rẩy của Hạ Âu, tôi vội vạch miệng mẹ ra, lưỡi bà bắt đầu rũ xuống, tôi vội vã dùng khăn bọc lưỡi, nhè kéo ra ngoài.
      Chiếc xe cứu thương chết tiệt đến sau 10 phút. Sau đó Hạ Âu khóc mếu theo xe tới bệnh viện. 10 phút nữa, tin dữ đến, mẹ rồi.
      Tôi ngồi phủ phục đất mất lúc.
      Tôi nghĩ tới người mẹ chết vì tràn máu não, rồi lại nghĩ đến mẹ Hạ Âu, những trùng điệp nhau.
      "- Mẹ!" - Tôi thốt nhiên đau vô cùng, những người tôi thương!
      Trong óc tôi lên những cảnh tượng ngày tôi thơ ấu.
      Hồi đó nhà có ba em, tôi là út. Mẹ thương tôi nhất, khi nấu cơm thường kéo tôi ngồi bên, thức ăn chín tôi thích nhón vài miếng ăn trước, mẹ lấy tay phát vào đầu tôi, mắng, đồ mèo ăn vụng.
      Tay mẹ lắm, mẹ mắng vẫn cười.
      Tôi lại nghĩ đến mẹ Hạ Âu, vẫn thường gắp miếng ngon nhất cho tôi, nghiêm giọng bắt tôi ăn hết.
      Giọng nghiêm mà nồng hậu thương.
      Nỗi đau lớn lao khiến tôi quên phắt chiếc nhẫn kim cương, và vết bầm tím eo lưng kia.
      Vài ngày sau tôi mới gặp Hạ Âu ở cổng trường, tiều tuỵ như ngọn lúa héo. Khi nhìn tôi, mắt mới có chút thần, tuy vẫn trống rỗng.
      "- Hạ Âu…" - Tôi gọi khẽ, nỗi thương xót như tảng đá lăn từ đỉnh xuống vực sâu, tôi sắp gánh nổi rồi.
      Cầm tay , lặng yên.

      Lần sau tôi gặp lại Hạ Âu, là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay người , tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể trao. Ví dụ như thời gian, ví dụ như hôn nhân. Sau khi chia tay có thời gian rất ngơ ngác, tôi biết đó là nỗi trống trải.
      Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt mũi sáng sủa, nhưng nhìn sâu vào con người tôi cũng chỉ là người nghèo trong xó xỉnh của thành thị. Và tôi giống hệt như mọi thanh niên thành đạt ở thành thị, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc, và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng.
      Mùa hè năm đó thực oi ả, tôi bật máy lạnh, để quên được cái khí nồng nực ngoài cửa kính xe. Khi xe tôi lướt qua cổng trường Đại học C., tôi bắt gặp Hạ Âu. Khi tôi nhận ra nàng, lặng lẽ, xe dừng bên cạnh người.
      Tôi hiểu vì sao em mang tên Hạ Âu, khi ấy đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên ta.
      Tóc dài hơn xưa chút, mặt khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường nét hấp dẫn song dáng người vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát ra suốt hai năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi lần, vẫn là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy.
      Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, khí chất, ít ra chả ai nhìn ra nàng làm cái nghề gì.
      Sau độ mười phút, người đàn ông trung niên tới, nhét cho ta tập tiền, rồi , thậm chí chả buồn bye!
      Tôi xuống xe về phía em:
      "- Hi, em , hy vọng em còn nhớ ra tôi."
      Tôi ác ý nghiến hai chữ "em " cách vừa tàn nhẫn vừa rành.
      em vừa nhìn tôi nhận ra ngay:
      "- Ông à?" - rồi em định .
      Nhưng tôi gọi ta lại.
      "- Em làm gì?" - Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy em vào cổng trường Đại học C.
      "- Làm đĩ !"
      Em đáp, có vẻ bất cần hơn so với hai năm trước.
      Tôi cảm giác tôi hơi nổi giận vô lý:
      "- Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày!"
      nàng ràng khựng lại chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công bị gió thổi tan, bay tới khắp nơi nơi.
      "- Thế tôi là con đĩ nghề. Còn gì nữa ? Tôi phải vào trường đây."
      "- Gượm , thế... người đàn ông lúc nãy là ai?" - Hỏi xong tôi thấy mình ngu quá.
      "- Sao nghĩ đấy là bố tôi?" - nàng , mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây?
      "- tên là gì?"
      "- Hạ Âu."
      "- Ờ, Hạ Âu." - Tôi ngẫm nghĩ giây lát - "Giai của cho bao nhiêu tiền?"
      "- Ông ta phải giai, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi hai nghìn."
      Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được, thiếu nữ xinh đẹp như đoá hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần Jean, lại có thể thản nhiên mô tả việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với người đàn ông, tự nhiên như thể chỉ khen: "Em hôm nay nhìn thấy chiếc váy rất đẹp!"
      Tôi thực ra lại khao khát nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng.
      "- Tôi bao !" - Câu này phải lời chót lưỡi tôi thốt, mà kỳ cục sao, điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đầy chờ mong.
      "- Tốt thôi." - ta , mặt lạnh te.
      Sau đó ấy thuộc về tôi, trong thời gian là hai năm.
      Nhưng chỉ vài hôm sau, tôi phát tôi mang về con sextoy bơm khí biết rên rỉ giường, mà như con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm, pha trà.
      Mỗi chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu bò ra bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn bàn, hiểu ngẫm nghĩ cái gì, cũng biết có vui thích gì . Tôi phải to giọng nhắc:
      "- Này, tôi về mà ngay cả đôi dép cũng thèm nhấc hộ tôi sao?"
      Thế là nàng mới vội vã tìm cho tôi đôi dép lê.
      Hạ Âu là ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn bỏ muối; than mệt mỏi đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều thốt lời. Cái "ưu điểm" thốt ra thanh của cũng được biểu lộ ra giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất bướng bỉnh.
      "- Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào!" - Tôi dẫn dụ.
      "- ....."
      Vẫn , mặt trơ bì. thường làm cho tôi tụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương.
      Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm ấy cái lòng tôi bình yên lại. Khi tôi ở nhà, ấy như chú chim thanh tĩnh đậu bên tôi, tôi đoán ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn ấy, ấy đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của , gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như ngắm bức tranh phong cảnh mà lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới mười năm chung sống.
      Nhưng tôi hiểu tôi bao giờ thích ấy, chỉ vì ấy làm . Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi phí chút cảm tình nào vào nó.

      Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật .
      Tối hôm trước tôi ngồi soạn văn bản máy tính, Hạ Âu rửa bát xong, kéo ghế đến ngồi kề tôi.
      Mấy hôm trước tôi mua cho cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên tôi tặng , khi ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, ấy cười, chỉ mỉm miệng, nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó ấy liên tục mặc nó, như thể bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. ấy trông có vẻ nữ tính hơn cả lúc trước.
      tôi , ấy tiềm quyến rũ.
      Khi đó mặc chiếc váy này, cách tôi khoảng vừa đủ để tôi biết mùi hương thơm phụ nữ cơ thể , thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung làm việc được nữa, quay sang liếc cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười.
      Hạ Âu cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ hoa lãng đãng xao động.
      Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn.
      "- Em cười à, Hạ Âu?"

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      "- Vâng." - đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô cùng đáng .
      "- Lạ đấy, xem nào, cái gì làm em vui?"
      "- Từ ngày mai, em có thể kết hôn rồi!" - .
      Ngày mai ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng.
      "- Mai em tròn 20." - ấy đáp , cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười hiếm hoi rung động lòng người. muốn tiếp lời của , vì, bạn muốn cưới con đĩ hai mươi sao?
      "- Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, xem, thích quà gì nào."
      Phụ nữ bảo bạn về sinh nhật, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có hàm ý về điều đó. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và vòng vo.
      "- Em đòi, cho chứ?"
      Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thuỷ tinh nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ.
      "- , phải xem em đòi gì. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là người làm thuê cho người khác. thể cho em nào nhà nào xe v.v..." - Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp với lời trước đó của ấy, thấy rất buồn cười, lẽ nào ấy đòi tôi cưới? - "Tất nhiên, tôi càng thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế..."
      "- Em muốn ngày mai cùng em gặp người, với tư cách là bạn trai em." - ấy rành rọt.
      Tôi suy xét, nghĩ mãi hiểu ấy định làm gì. Với tôi, ấy là người phụ nữ khó hiểu nhất.
      "- Ngày mai vừa vặn cũng phải làm!"
      Tính hết rồi, xem ra ấy chuẩn bị từ lâu rồi. Tôi nhìn đề phòng:
      "- gặp ai?"
      "- Mẹ em!"
      Ngày hôm sau, tôi ăn mặc tề chỉnh y như gặp mẹ vợ , sơ mi trắng, cài kẹp ca-vát nạm vàng, bộ vét xịn đắt tiền được chính tay Hạ Âu là phẳng phiu, đôi giày bóng láng hạt bụi - "Mẹ em tinh đời lắm!" - Hạ Âu nhắc nhở tôi.
      Hạ Âu cũng mặc tuyệt đẹp, mỗi cử chỉ của đều toát lên trẻ trung .
      Chúng tôi đẹp như đôi kim đồng ngọc nữ, lên xe, với bao ánh mắt nhìn của mọi người.
      Khi tôi lái xe, thỉnh thoảng nhìn sang Hạ Âu ngồi bên, thấy ngó hoài ra cửa kính xe, chả câu gì, chỉ để trong mắt tôi dáng đẹp. Tôi lại bắt đầu mơ mộng, tưởng đâu như tôi dắt dâu mới về thăm nhà.
      Tôi vốn tưởng mình chỉ là miễn cưỡng chiều, bỗng đâu trở nên hài lòng thế.
      Xe chạy chừng nửa tiếng tới.
      ra gia đình Hạ Âu đâu có nghèo khổ gì, ít ra khu biệt thự giữa hoa viên mà mẹ Hạ Âu ở là thứ mà tôi cũng thể mua cho bố mẹ tôi. Tôi liếc nhìn Hạ Âu, bao tên gọi là Hạ Âu này vì sao luôn có gì đó khó hiểu.
      Nực cười nhất ở chỗ, khi Hạ Âu bấm chuông tầng 16, và giây khắc đó kỳ quặc, tôi bỗng toát mồ hôi. Trước đây bao giờ tôi phải diện kiến các bậc phụ huynh của bồ đâu, gần ba chục tuổi đầu rồi, tôi thể phân tích vì sao lần này, giả vờ làm vệ sĩ cho "em" mà lại hồi hộp lo lắng thế.
      Cửa mở.
      "- Ôi, Baby của mẹ! Để mẹ xem con nào, ôi sao gầy thế này! Baby lần trước mẹ bảo mang chìa khóa rồi cơ mà? Sao lần nào cũng bắt mẹ mở cửa? Baby con ở trường thế nào?"
      Tôi đứng sững ở cửa, tròn mắt nhìn người phụ nữ vừa mở cửa ôm chầm lấy Hạ Âu, vừa cả tràng ngừng vừa đỡ giúp Hạ Âu túi xách vào nhà. Hạ Âu cũng nghiêng vào lòng mẹ, cười gì, cười theo cách tôi chưa từng được thấy, vừa ngọt ngào vừa nũng nịu, nửa thân thiết nửa hờn dỗi, thiết tha vô bờ.
      Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby chỉ là nguời mẹ bình thường, ôm con trong lòng âu yếm dỗ dành.
      Tôi mắt ướt, tôi ngơ ngác, Hạ Âu là con đĩ.
      ra được cảm giác khi bạn nhìn thấy con đĩ trăm chồng liêm sỉ, khi về nhà giữa tình gia đình... mà có lẽ khắp cả gầm trời này, có lẽ chỉ có mẹ ấy dám ấy vô bờ bến như thế.
      Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby, chạc ngoài bốn mươi chút, phong thái cao quý, có điều trắng xanh, và rất gầy... Lúc này bà có thêm vẻ nhân từ của người mẹ. Tôi nghĩ đôi mắt Hạ Âu hoàn toàn được di truyền từ mẹ, cả đôi lông mày. Chỉ có đồng tử của Hạ Âu với cái nhìn làm người ta bối rối vụng về là có phần nổi bật hơn mẹ.
      "- Thôi mà mẹ, còn có khách nữa mà!" - Hạ Âu lúc này mới kéo tôi ra trước - "Đây là Bân!"
      Người phụ nữ lúc đó mới để ý thấy tôi, liền lập tức mang ánh mắt cảnh giác cao độ:
      "- Cháu chào bác! Cháu là Hà Niệm Bân". - Tôi giống bồi, vội vã gập lưng cúi chào, nơm nớp lo được người ta quý mến.
      "- Ồ... tốt quá, Bân à?" - Bà đưa mắt nhìn Hạ Âu - " này là..."
      "- Mẹ, ấy là bạn trai của con." - ấy với vẻ như .
      "- Bạn trai?" - Ánh mắt lo lắng của bà làm tôi bứt rứt.
      "- Vâng mẹ ạ, ấy cầu hôn với con. Chờ con tốt nghiệp xong chúng con kết hôn." - Hạ Âu , hơi mỉm cười.
      Tôi do dự hồi. Đính hôn? Với Hạ Âu? Nghĩ nghĩ lại toàn là tội.
      "- Ối, đính hôn rồi?" - Đôi mắt của mẹ thoáng chốc mang vẻ hiền hậu chưa từng có, nhanh chóng trở nên quen thuộc như vẻ hiền từ thương tôi hay gặp trong mắt mẹ tôi.
      "- À, ồ, vâng, là... cháu rất Hạ Âu nhà bác." - Đối diện người mẹ nhân từ này, tôi chả biết nên gì. Trong lòng tôi thầm nghĩ, chờ về nhà phải chỉnh cho Hạ Âu trận mới được, tôi lắp bắp .
      "- Ôi, tốt quá, ôi trời ơi tốt quá, vào nhà vào nhà mau lên!" - Bà dịu dàng kéo tôi vào nhà, sau đó bắt đầu trở nên bận rộn.
      Mang hoa quả tới, rót trà, lấy đồ uống và bia... như thể chỉ tiếc mang tất cả mọi thứ có thể ăn được trong nhà ra đãi.
      '- Hạ Âu!" - Bà gọi có phần nghiêm khắc - "Sao con cứ đứng đực ra đấy mà cười? Mau gọt cho Bân trái táo! là cái đồ, lớn rồi còn.... Ôi, con đúng là lớn rồi, lớn lên... rồi cũng phải..." - Vừa bà vừa vào bếp.
      Tôi nhìn "nhạc mẫu" khuất vào bếp, tôi liền thay đổi nét mặt, định nghiêm khắc mắng cho ta trận, sao lại lăng nhăng lừa cả bậc cha mẹ. Nhưng khi tôi quay ra , nhìn thấy Hạ Âu gọt táo, giọt nước mắt long lanh tràn ra từ cái nhìn của ấy.
      Hạ Âu dường như khóc. Tổng cộng tôi có ba lần nhìn thấy nước mắt của Hạ Âu. Đây là lần đầu tiên, lần thứ hai là khi mẹ qua đời, lần thứ ba là kết thúc của câu chuyện này.
      Nước mắt của Hạ Âu, chảy dài theo gò má trắng trong veo của , mỗi giọt lăn nhanh như bay. Tôi quên tôi định mắng, đứng lặng biết phải làm gì.
      Đúng lúc tôi bó tay, may mẹ xuất , vừa thấy con khóc liền vội hỏi lý do.
      "- Mẹ, Bân bắt nạt con!"
      Vốn tôi cũng muốn biết vì sao khóc, cũng chờ câu trả lời, ai ngờ nghe chỉ vào tôi, ánh mắt mẹ cũng hướng về tôi theo ngón tay bé xinh xẻo kia.
      Lúc đó lòng ngượng quá, thầm trách Hạ Âu tính đồng bóng. Tôi đứng thộn ra biết làm sao.
      "- Hả, Bân bắt nạt con à?"
      "- Vâng, người ta gọt táo xong rồi lại bảo ăn, đòi ăn lê! Nhưng mà người ta gọt táo xong mất rồi !"
      Tôi cuống, tôi có thấy nàng đưa táo cho tôi bao giờ đâu.
      "- Úi, Baby đừng có bướng nữa! Mẹ cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, con bé này!" - Mẹ trút hơi thở nhõm. Quay sang tôi, bà cười: - "Ha ha, Bân này, cháu đúng là chiều chuộng đến làm hư con bé Hạ Âu nhà chúng tôi rồi, trước nó có biết nũng nịu đâu. Ha ha, tốt với nó là đúng, nhưng có lúc đừng chiều quá. Cháu xem, nó nhiễu kìa!"
      "- Mẹ !" - Hạ Âu nhấm nhứ, giọng đầy xấu hổ.
      Tôi giờ hoàn hồn, tiếp lời: "- Dạ vâng, hồi mới đầu cháu thấy ấy bé bỏng, ngoan ngoãn, cháu nuông vài tháng, mà giờ sắp cưỡi lên tận cổ cháu rồi đấy. Bác cứ yên tâm, sau này cháu tốt với Hạ Âu, nếu em ấy thay đổi, cháu chiều theo em, cho em bướng cả đời. Đến khi già, vẫn còn nũng nịu với cháu."
      xong tôi nghĩ, mình diễn kịch chẳng tệ. Tôi nhìn Hạ Âu, nước mắt ấy còn chưa khô má, xem ra ngờ tôi thế, ấy có vẻ kinh ngạc. Nhưng chỉ giây thoáng qua, ấy trở nên cảm động vô chừng.
      Mẹ tin, vài câu rồi lại chui vào bếp.
      Tôi nhìn Hạ Âu, nhìn tôi cười, đúng là tôi càng lúc càng hiểu nổi.
      Hạ Âu nhắc khẽ tôi giúp mẹ làm cơm. Tôi , OK, tôi . Lúc tôi đứng dậy Hạ Âu khẽ và trân trọng:
      "- Cảm ơn !"
      ấy , giọng và mềm, sắc chân thành.
      Tôi vào bếp. tôi cũng phải là biết nấu ăn lắm, nhưng trước đây về nhà tôi toàn sán cạnh mẹ, thường xuyên giúp mẹ nhặt rau vo gạo lặt vặt. Cho nên đời sống trong nhà bếp với tôi quá quen thuộc. Tất nhiên, đó là chuyện hồi mẹ tôi chưa qua đời.
      "- Bác để cháu giúp! Có cái gì cần cháu làm ạ?"
      "- Ối, cần cháu làm cái gì á, chỉ cần chờ làm xong, cháu ăn nhiều hơn vài bát là quá tốt rồi!" – Sao câu này hệt như của mẹ tôi. Tôi nhớ ngay đến mẹ, suýt bật tiếng thưa mẹ.
      Tôi bắt đầu làm món lặt vặt gì đó, cố để bị tay quàng chân vướng, trong lúc đó nghe bà kể kể lại “Hạ Âu là ngoan”, “Nó ngoan từ tấm bé” v.v… Tôi , chỉ đôi khi thành thực vâng.
      đến chuyện dạo này thường đau bụng, tôi nghĩ liền đến thứ thuốc tốt chữa đau bụng của cha tôi ngày xưa, tôi lần sau mang thuốc tới.
      Bà cảm động nhìn tôi, dường như sắp rơi lệ. Khi đó, tôi phát ánh nhìn thà của bà sao giống hệt cái cách mà Hạ Âu nhìn tôi.
      hề thấy mặt đàn ông, cũng nghe mẹ Hạ Âu nhắc gì về cha . Tôi thương cảm nghĩ, có lẽ gia đình này hào nhoáng như bề ngoài.
      Cơm canh cũng có gì đặc biệt, song tôi ăn liền ba bát lớn, mẹ Hạ Âu vui tới mức khuôn mặt hồng sáng lên, chả ngại ngùng gì mà khen ngợi ngay trước mặt tôi.
      Giữa câu chuyện bà hỏi đến công việc của tôi. Chưa kịp trả lời, Hạ Âu cắt ngang, vội vã.
      "- Mẹ, sao mẹ luôn hỏi cái ấy, cứ làm như nhà mình thế lực lắm ấy!"
      "- Hơ hơ, được rồi, hỏi. Này Bân, ăn thêm thịt ! Cháu mà béo hơn chút nữa tốt!" – đoạn gắp sang tôi gắp thịt đầy.
      Tôi nuốt chửng.
      Tôi lạ ngay chính bản thân tôi. Đúng ra tôi làm cho công ty liên doanh có quy mô và ảnh hưởng khá lớn, lại thuộc tầng lớp lãnh đạo cà vạt kẹp kim vàng, trước đây đó là những thứ làm tôi tự hào. Vậy mà sao Hạ Âu vội vã để tôi ra? Tất nhiên tôi cũng chẳng cần khoe khoang trước mặt mẹ Hạ Âu làm gì, tôi chỉ muốn cho nó tốt đẹp chút, cho bà vui lòng, cảm thấy con mình chọn lầm người.
      Nhưng Hạ Âu cho tôi , tôi cũng thêm.
      Ăn tối xong Hạ Âu đòi về, thấy bà mẹ muốn rời con, mà cũng chỉ : “Sao về sớm thế, nghỉ ngơi thêm ?” Khi Hạ Âu đồng ý, bà chẳng gì nữa.
      Bà lưu luyến tiễn chúng tôi xuống gác, Hạ Âu bảo, mẹ, mẹ lên ! Bà bảo, thôi con về.
      Xe chạy xa, sau khúc quành, kính chiếu hậu của tôi còn phản quang bà đứng ở đó, kiễng chân nhìn theo phía con.
      "- Em nên ở bên mẹ em nhiều hơn, mà cũng đâu có xa." – Tôi khẽ, Hạ Âu giờ quay về nét mặt lạnh lùng thờ ơ quen thuộc.
      ấy cúi đầu, chả gì. Tôi cũng hỏi nữa, tôi muốn truy cứu ra những chuyện tôi chưa hay. Tôi nghĩ cũng chả cần.
      Khi xe sắp vào trung tâm thành phố, Hạ Âu đột ngột kêu tôi quay đầu xe.
      "- Quay lại, quay lại chỗ vừa rồi!" – vội vã, có vẻ ra lệnh.
      Tôi nhìn lạnh lùng.
      "- Ồ, là, em xin quay xe lại, được ?"

      Tôi đành quay xe lại. Tự nhủ, thôi hôm nay là sinh nhật ta, chiều nàng lần. Tại căn bản là tôi cũng chưa bao giờ bắt buộc được nàng cái gì.
      Đỗ xe tại bãi xe, tôi định về phía nhà , Hạ Âu gọi tôi lại.
      "- Ơ, thế phải là quay lại gặp mẹ em?"
      "- phải. Bây giờ em muốn đòi món quà sinh nhật thứ hai." – ấy chớp mắt , như kiểu những học trò.
      Tôi nhíu mày, giọng ỉu xuống: "- Nào, ."
      Đáp án làm tôi ngạc nhiên: Muốn ăn chè tôm lạnh(*) với tôi.
      "- Em muốn mời em ăn món tôm lạnh." – ấy xong, cười rất ranh mãnh, ánh mắt có vẻ trêu chọc, ta nhất định phải thấy tôi bất mãn cực độ.
      Tôm lạnh, nếu tôi nhớ nhầm, chỉ đồng bát.
      Tôi nhìn , cái này luôn làm tôi luống cuống biết phải làm gì, đứng giữa làm gió đầu mùa hạ, cười như bông bồ công thanh nhã tan ra trong bao la.
      "- Tôi nghe nhầm chứ? Em bảo ăn cái gì?"
      "- theo em!" - Rồi ấy kéo tay tôi chạy nhanh như thể bay.
      Năm đó tôi 29 tuổi, tôi dường như lần đầu tiên trong cơn gió thắm.
      (* Tôm lạnh: bột gạo chế biến như nấu bún ở Việt Nam, ép bột gạo chín qua cái vá thủng xuống thau nước lạnh, để tạo ra những giọt bột đầu to đuôi vắt như hình con tôm, sau đó ăn với nước đường thơm, kiểu chè ăn vặt có xuất xứ từ Vân Nam, Trung Quốc như ảnh kèm)
      ấy trước, thỉnh thoảng ngoái lại: “Nhanh nào, già rồi à?”, và mở to mắt cười hào hứng. Lần đầu tiên cái cười còn dè dặt. Ngày trước Hạ Âu hay cười, hoặc cũng chỉ mỉm miệng với cái nhìn lặng lẽ.Tôi vui, để nắm tay kéo , bạn có thể tưởng tượng tôi ở trong vùng hương khi gió thổi qua mái tóc dập dờn, mùi hương thiếu nữ làm Hạ Âu như biến thành con út của Biển.
      Ngày đọc truyện cổ tích, Biển có mười hai con , mà út đẹp nhất lương thiện nhất.
      Chạy chặp, Hạ Âu dừng ở gánh quà ven đường. Cả “quán” chỉ chiếc dù to che nắng và chiếc bàn tứ giác, tấm biển “chè tôm lạnh năm hào” viết tay tróc sơn. Trước mặt, dãy nhà cấp bốn, trẻ em phụ nữ thong thả trong ánh nắng hè, hiếu kỳ nhìn chúng tôi, hai người ăn mặc trang trọng ăn món quà quê.
      Tôi cảm giác mình bị điên.
      Hạ Âu rất vui sướng, lảnh lót gọi chủ quán, kêu hai phần chè.
      "- Hạ Âu , phải ?" – Bà bán hàng trạc 50, mặt đầy tàn nhang thân thiện.
      "- Dạ con, bác Trương! Con mang bạn đến ăn chè của bác!"
      Bà bán chè để ý tôi, cái nhìn hàm súc y như của mẹ Hạ Âu. Nhìn đến nỗi tôi sắp đỏ mặt. Mồ hôi tôi giọt. Sơ mi trắng này, vét này, đứng cao và thẳng bên dưới cái dù che nắng của bà, và biết để tay chân vào đâu.
      "- Ngồi , chàng trai!" – Bà thân thiện mời, cười như hướng dương giữa núi.
      Tôi nhìn Hạ Âu tìm ghế, tôi muốn ngồi gần .
      Bà chủ bưng hai tô chè to đại tướng.
      Tôi chả muốn ăn, húp ít nước rồi bỏ bát qua bên.
      Hạ Âu bắt đầu ăn, miếng , tốc độ nhanh, loáng nhìn thấy đáy bát. Sau đó, ấy cười và , cháu muốn nữa.
      Tôi nhận ra Hạ Âu mới đêm trước ở bar Lục, uống Chivas với vẻ kiều nhã nhặn.
      Chân mỏi rồi, bỏ dép khỏi chân, ấy khoả đôi gót trần trắng nõn, kéo váy lên cao lộ cặp đùi bắt mắt xinh đẹp. như con thuỷ trong núi sâu rừng cao, chả cần điểm trang chả cần tốn công quyến rũ đầy mê hoặc.
      thấy tôi nhìn, lè lưỡi cười:
      "- làm sao cứ nhìn em? Mắt tròn chưa kìa, trông ngố!"
      Tôi biết trả lời sao. ấy lại bắt đầu ăn, tiếng ăn đáng .
      "- Bác Trương, món chè nhà bác sao ngon ghê! Cháu muốn thêm bát!"
      "- Ha ha, ngon phải ? Thế cháu chăm đến nhé, bao nhiêu năm gặp cháu. Thế mẹ cháu khoẻ ?"
      "- Dạ, mẹ cháu vẫn thế."
      Sau đó ấy lại bắt đầu ăn.
      "- Em à, có vẻ hồi trước em hay đến đây." – Tôi nhịn được phải hỏi.
      "- Vâng, nhìn ngôi nhà thứ ba bên trái, em lớn lên ở đấy. Em lớn bằng chè tôm lạnh của bác Trương. Hi hi" – ấy , nhìn bà chủ quán cười. Cúi xuống lại ăn.
      Ngon thế ư? Sao tôi cảm thấy…tôi nghĩ đến hình vẽ thứ côn trùng trong toa lét. Càng nghĩ càng dám ăn.
      "- Nhà em trước ở đây à?" – Nơi đây nhiều cây xanh, thực ra vẫn là khu người nghèo.
      " - Vâng ạ, em ở đây. Mười năm, à thế quán chè này có lịch sử hơn mười năm rồi." – ấy chậm rãi, tôi tưởng tượng theo lời , thiếu nữ xinh đẹp lớn lên từ xóm .
      Nghe ấy nhắc hồi ức là dịu , còn ngon hơn món chè tôm lạnh, ít ra tôi cảm thấy thế.
      "- Sau đó?"
      "- Sau đó mẹ em đeo được người đàn ông lắm tiền, rồi sau đó mẹ con em giàu theo, dọn vào khu biệt thự hoa viên cao cấp nhất trong thành phố…. Có điều từ đó em còn có dịp ăn món chè này của bác Trương." – Bát chè này lại ăn hết rồi, nhìn tôi hỏi "– Sao ăn?"
      "- Vừa ăn no xong, muốn ăn thêm."
      "- Thế để em giải quyết hộ ."

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Tôi chưa kịp phản ứng, bát chè vẽ hoa lam bị kéo về phía trước mặt Hạ Âu, và húp liền.
      "- Em thèm cứ gọi thêm vài bát nữa là được chứ việc gì…" - Tôi phàn nàn.
      "- Lỗ chết, bác Trương chả lấy tiền mình đâu."
      Ngẫm ra cũng đúng.
      Hạ Âu lại bắt đầu nhìn tôi kể:
      "- Hồi , nhà em nghèo cực, em có bố, mẹ nuôi em đến năm 10 tuổi. Còn nhớ mỗi lần em tan học, đều phải ăn bát chè tôm lạnh. Hồi đó mẹ em mang cái bát to nhất trong nhà mua cũng đủ cho em ăn no." - Hạ Âu nhiều nhất từ khi quen tôi. "- Kể ra chè ở đây mùi vị thay đổi, vẫn mát mát thanh thanh, vừa mềm vừa dai."
      Tôi nhìn Hạ Âu. ấy ăn chè như kiểu hưởng thụ, tôi thể tin được đây là bao của tôi.
      phải Hạ Âu chỉ là…sao?
      Tôi nhìn ngược hướng Hạ Âu, mới thấy hai bên đường toàn nhà cấp bốn, đường chỉ rộng 5 mét, còn có cả đường lát đá, có đứa bé cởi truồng mập mạp nhìn chúng tôi. Tôi nhìn nó, nó sợ hãi chạy mất.
      Bát cuối cùng này Hạ Âu ăn rất chậm, có lẽ mất nửa tiếng. Tôi biết ấy lưu luyến.
      Tôi muốn hỏi , vì sao chuyên tâm học cho giỏi lại làm cái nghề này, mà chả biết hỏi thế nào.
      "- Mẹ em… có lẽ chả sống được đến năm sau!" - Tiếng từ bên trời xa xăm vọng tới.
      Vốn chúng tôi đều im lặng, bác Trương chạy vào nhà có tí việc, chỉ có hai đứa tôi ngồi lại. ấy thốt lên câu, như sóng dội tới, tôi bất ngờ.
      xong, ấy ngước mắt nhìn trời.
      Còn nhớ ngày tôi bé, khi khóc đều nhìn lên trời, như thế, nước mắt lăn ra.
      "- Vì sao?" - Giọng tôi run run. Vì tôi ko thể nghĩ, bà mẹ trẻ như mẹ , chết. Mà tôi cũng vô tình dung nạp bà mẹ đáng đó vào thế giới quanh tôi.
      "- Năm ngoái mẹ em chẩn đoán bị ung thư tử cung."
      "- Mẹ em biết ?"
      "- Hic, đáng cười là chuyện này do mẹ em tự ra cho em biết. Khi đó mẹ em còn an ủi em đừng khóc."
      Tôi dám nhìn Hạ Âu, tôi sợ nhìn thấy giọt lệ long lanh.
      "- Em chưa từng khóc trước mặt mẹ em vì chuyện này. Vì mẹ đau đớn lắm…. Bân, làm sao thế? Em có khóc đâu, sao tránh mắt em nhìn?" – ấy bỗng cười trách tôi.
      "- Ơ, đâu có!" – Tôi gượng gạo đáp, giấu xót xa cho .
      "- Ờ, thế thử xem… nghĩ gì về…đĩ?" – ấy chuyển đề tài, nhưng ràng cái tiếng cuối cùng kia ra với vẻ khó khăn.
      "- tôn trọng, cũng khinh rẻ." – Tôi thà đáp.
      "- Thế thử đoán, mẹ em làm nghề gì?" – ấy hỏi, đáy mắt ánh lên vẻ lo sợ, mạnh mẽ, trầm tĩnh, nhưng hơi đáng thương hại.
      Tôi thốt nhiên hiểu ra, lắp bắp, chắc chắn:
      "- Mẹ em à, bác …."
      "- Ha ha, đoán ra rồi à, mẹ em làm đĩ!" Tôi thiếu điều muốn đập vỡ tan cái bát trước mặt!
      Chữ Tôi, chữ Mẹ, chữ Đĩ – tôi thích nó nối liền với nhau, cũng thích nó thốt ra nhàng thế từ miệng Hạ Âu.
      "- Nhưng cũng thấy rồi đấy, nếu em cho biết, bao giờ đoán được. Vâng, bà làm đĩ, hàng trăm người đàn ông bao rồi, nhưng bà cũng là mẹ em. như hôm nay thấy, mẹ em cười rất đẹp và mẹ em rất nhân từ, bởi vì bà rất hãnh diện khi con kiếm được người tình tốt, bà gọi em là baby… Cho dù bà làm . Em thề, từ đến lớn, từ khi em hiểu nghề của mẹ, em hề khinh thường mẹ. Bởi mẹ hy sinh là vì em."
      Khi nghe mẹ Hạ Âu là đĩ, tôi bất ngờ, nhưng khi nghe những lời gan ruột của bao, tôi sững sờ. Tôi như rơi vào thế giới của đĩ với khẩu hiệu: “Tuy là đĩ, nhưng là người”.
      Tôi im lặng, Hạ Âu cũng nữa, giữ lại bí mật giai lệ trong nụ cười. lại bắt đầu tiếp tục ăn chè. Ăn cho đến khi còn miếng thừa, như thể cất giấu tất cả những gì tốt đẹp nhất của thời thơ bé vào sâu thẳm trong .

      ấy trước, thỉnh thoảng ngoái lại: “Nhanh nào, già rồi à?”, và mở to mắt cười hào hứng. Lần đầu tiên cái cười còn dè dặt. Ngày trước Hạ Âu hay cười, hoặc cũng chỉ mỉm miệng với cái nhìn lặng lẽ.Tôi vui, để nắm tay kéo , bạn có thể tưởng tượng tôi ở trong vùng hương khi gió thổi qua mái tóc dập dờn, mùi hương thiếu nữ làm Hạ Âu như biến thành con út của Biển.
      Ngày đọc truyện cổ tích, Biển có mười hai con , mà út đẹp nhất lương thiện nhất.
      Chạy chặp, Hạ Âu dừng ở gánh quà ven đường. Cả “quán” chỉ chiếc dù to che nắng và chiếc bàn tứ giác, tấm biển “chè tôm lạnh năm hào” viết tay tróc sơn. Trước mặt, dãy nhà cấp bốn, trẻ em phụ nữ thong thả trong ánh nắng hè, hiếu kỳ nhìn chúng tôi, hai người ăn mặc trang trọng ăn món quà quê.
      Tôi cảm giác mình bị điên.
      Hạ Âu rất vui sướng, lảnh lót gọi chủ quán, kêu hai phần chè.
      "- Hạ Âu , phải ?" – Bà bán hàng trạc 50, mặt đầy tàn nhang thân thiện.
      "- Dạ con, bác Trương! Con mang bạn đến ăn chè của bác!"
      Bà bán chè để ý tôi, cái nhìn hàm súc y như của mẹ Hạ Âu. Nhìn đến nỗi tôi sắp đỏ mặt. Mồ hôi tôi giọt. Sơ mi trắng này, vét này, đứng cao và thẳng bên dưới cái dù che nắng của bà, và biết để tay chân vào đâu.
      "- Ngồi , chàng trai!" – Bà thân thiện mời, cười như hướng dương giữa núi.
      Tôi nhìn Hạ Âu tìm ghế, tôi muốn ngồi gần .
      Bà chủ bưng hai tô chè to đại tướng.
      Tôi chả muốn ăn, húp ít nước rồi bỏ bát qua bên.
      Hạ Âu bắt đầu ăn, miếng , tốc độ nhanh, loáng nhìn thấy đáy bát. Sau đó, ấy cười và , cháu muốn nữa.
      Tôi nhận ra Hạ Âu mới đêm trước ở bar Lục, uống Chivas với vẻ kiều nhã nhặn.
      Chân mỏi rồi, bỏ dép khỏi chân, ấy khoả đôi gót trần trắng nõn, kéo váy lên cao lộ cặp đùi bắt mắt xinh đẹp. như con thuỷ trong núi sâu rừng cao, chả cần điểm trang chả cần tốn công quyến rũ đầy mê hoặc.
      thấy tôi nhìn, lè lưỡi cười:
      "- làm sao cứ nhìn em? Mắt tròn chưa kìa, trông ngố!"
      Tôi biết trả lời sao. ấy lại bắt đầu ăn, tiếng ăn đáng .
      "- Bác Trương, món chè nhà bác sao ngon ghê! Cháu muốn thêm bát!"
      "- Ha ha, ngon phải ? Thế cháu chăm đến nhé, bao nhiêu năm gặp cháu. Thế mẹ cháu khoẻ ?"
      "- Dạ, mẹ cháu vẫn thế."
      Sau đó ấy lại bắt đầu ăn.
      "- Em à, có vẻ hồi trước em hay đến đây." – Tôi nhịn được phải hỏi.
      "- Vâng, nhìn ngôi nhà thứ ba bên trái, em lớn lên ở đấy. Em lớn bằng chè tôm lạnh của bác Trương. Hi hi" – ấy , nhìn bà chủ quán cười. Cúi xuống lại ăn.
      Ngon thế ư? Sao tôi cảm thấy…tôi nghĩ đến hình vẽ thứ côn trùng trong toa lét. Càng nghĩ càng dám ăn.
      "- Nhà em trước ở đây à?" – Nơi đây nhiều cây xanh, thực ra vẫn là khu người nghèo.
      " - Vâng ạ, em ở đây. Mười năm, à thế quán chè này có lịch sử hơn mười năm rồi." – ấy chậm rãi, tôi tưởng tượng theo lời , thiếu nữ xinh đẹp lớn lên từ xóm .
      Nghe ấy nhắc hồi ức là dịu , còn ngon hơn món chè tôm lạnh, ít ra tôi cảm thấy thế.
      "- Sau đó?"
      "- Sau đó mẹ em đeo được người đàn ông lắm tiền, rồi sau đó mẹ con em giàu theo, dọn vào khu biệt thự hoa viên cao cấp nhất trong thành phố…. Có điều từ đó em còn có dịp ăn món chè này của bác Trương." – Bát chè này lại ăn hết rồi, nhìn tôi hỏi "– Sao ăn?"
      "- Vừa ăn no xong, muốn ăn thêm."
      "- Thế để em giải quyết hộ ."
      Tôi chưa kịp phản ứng, bát chè vẽ hoa lam bị kéo về phía trước mặt Hạ Âu, và húp liền.
      "- Em thèm cứ gọi thêm vài bát nữa là được chứ việc gì…" - Tôi phàn nàn.
      "- Lỗ chết, bác Trương chả lấy tiền mình đâu."
      Ngẫm ra cũng đúng.
      Hạ Âu lại bắt đầu nhìn tôi kể:
      "- Hồi , nhà em nghèo cực, em có bố, mẹ nuôi em đến năm 10 tuổi. Còn nhớ mỗi lần em tan học, đều phải ăn bát chè tôm lạnh. Hồi đó mẹ em mang cái bát to nhất trong nhà mua cũng đủ cho em ăn no." - Hạ Âu nhiều nhất từ khi quen tôi. "- Kể ra chè ở đây mùi vị thay đổi, vẫn mát mát thanh thanh, vừa mềm vừa dai."
      Tôi nhìn Hạ Âu. ấy ăn chè như kiểu hưởng thụ, tôi thể tin được đây là bao của tôi.
      phải Hạ Âu chỉ là…sao?
      Tôi nhìn ngược hướng Hạ Âu, mới thấy hai bên đường toàn nhà cấp bốn, đường chỉ rộng 5 mét, còn có cả đường lát đá, có đứa bé cởi truồng mập mạp nhìn chúng tôi. Tôi nhìn nó, nó sợ hãi chạy mất.
      Bát cuối cùng này Hạ Âu ăn rất chậm, có lẽ mất nửa tiếng. Tôi biết ấy lưu luyến.
      Tôi muốn hỏi , vì sao chuyên tâm học cho giỏi lại làm cái nghề này, mà chả biết hỏi thế nào.
      "- Mẹ em… có lẽ chả sống được đến năm sau!" - Tiếng từ bên trời xa xăm vọng tới.
      Vốn chúng tôi đều im lặng, bác Trương chạy vào nhà có tí việc, chỉ có hai đứa tôi ngồi lại. ấy thốt lên câu, như sóng dội tới, tôi bất ngờ.
      xong, ấy ngước mắt nhìn trời.
      Còn nhớ ngày tôi bé, khi khóc đều nhìn lên trời, như thế, nước mắt lăn ra.
      "- Vì sao?" - Giọng tôi run run. Vì tôi ko thể nghĩ, bà mẹ trẻ như mẹ , chết. Mà tôi cũng vô tình dung nạp bà mẹ đáng đó vào thế giới quanh tôi.
      "- Năm ngoái mẹ em chẩn đoán bị ung thư tử cung."
      "- Mẹ em biết ?"
      "- Hic, đáng cười là chuyện này do mẹ em tự ra cho em biết. Khi đó mẹ em còn an ủi em đừng khóc."
      Tôi dám nhìn Hạ Âu, tôi sợ nhìn thấy giọt lệ long lanh.
      "- Em chưa từng khóc trước mặt mẹ em vì chuyện này. Vì mẹ đau đớn lắm…. Bân, làm sao thế? Em có khóc đâu, sao tránh mắt em nhìn?" – ấy bỗng cười trách tôi.
      "- Ơ, đâu có!" – Tôi gượng gạo đáp, giấu xót xa cho .
      "- Ờ, thế thử xem… nghĩ gì về…đĩ?" – ấy chuyển đề tài, nhưng ràng cái tiếng cuối cùng kia ra với vẻ khó khăn.
      "- tôn trọng, cũng khinh rẻ." – Tôi thà đáp.
      "- Thế thử đoán, mẹ em làm nghề gì?" – ấy hỏi, đáy mắt ánh lên vẻ lo sợ, mạnh mẽ, trầm tĩnh, nhưng hơi đáng thương hại.
      Tôi thốt nhiên hiểu ra, lắp bắp, chắc chắn:
      "- Mẹ em à, bác …."
      "- Ha ha, đoán ra rồi à, mẹ em làm đĩ!" Tôi thiếu điều muốn đập vỡ tan cái bát trước mặt!
      Chữ Tôi, chữ Mẹ, chữ Đĩ – tôi thích nó nối liền với nhau, cũng thích nó thốt ra nhàng thế từ miệng Hạ Âu.
      "- Nhưng cũng thấy rồi đấy, nếu em cho biết, bao giờ đoán được. Vâng, bà làm đĩ, hàng trăm người đàn ông bao rồi, nhưng bà cũng là mẹ em. như hôm nay thấy, mẹ em cười rất đẹp và mẹ em rất nhân từ, bởi vì bà rất hãnh diện khi con kiếm được người tình tốt, bà gọi em là baby… Cho dù bà làm . Em thề, từ đến lớn, từ khi em hiểu nghề của mẹ, em hề khinh thường mẹ. Bởi mẹ hy sinh là vì em."
      Khi nghe mẹ Hạ Âu là đĩ, tôi bất ngờ, nhưng khi nghe những lời gan ruột của bao, tôi sững sờ. Tôi như rơi vào thế giới của đĩ với khẩu hiệu: “Tuy là đĩ, nhưng là người”.
      Tôi im lặng, Hạ Âu cũng nữa, giữ lại bí mật giai lệ trong nụ cười. lại bắt đầu tiếp tục ăn chè. Ăn cho đến khi còn miếng thừa, như thể cất giấu tất cả những gì tốt đẹp nhất của thời thơ bé vào sâu thẳm trong .

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Tôi bị kích động khi bật hỏi câu này, giọng gằn cao. Hạ Âu thu dọn bàn, ấy lại mặc tấm váy trắng ấy, như u hồn mê hoặc phiêu diêu trong phòng khách, mặt mang nỗi điềm nhiên lạnh lùng. Nghe tôi bất chợt cao giọng hỏi, ấy sững lại, rồi vào bếp. Tôi đến cực điểm giận dữ, tôi nghĩ đến người phụ nữ đáng thương hại mà tôi và Hạ Âu cùng gọi là mẹ, bà ấy vắt kiệt tinh lực để làm vòm trời sạch che chắn cho con , tôi thậm chí hiểu ra vì sao bà vô cùng thích thú con mình mặc những bộ đồ bình dân giản dị, vì bà muốn đứa con bị lây bất kỳ ảnh hưởng nào của bà. Giờ bà mãn nguyện rồi, thấy con trưởng thành rồi, sắp được gả rồi, mọi giấc mơ đẹp nhất đời bà sắp thành rồi, bà vui như chú Vũ lông lấp lánh ánh sáng rồi, miệng luôn lẩm nhẩm về tương lai hạnh phúc của Hạ Âu rồi.
      Nhưng bà càng vui mừng tôi càng thấy thương xót, Hạ Âu chỉ là nhân ngãi của tôi thôi, bỏ tiền ra bao mà thôi. Mới đầu khi tôi thấy ta dùng ánh mắt để thành ngưỡng mộ tôi, tôi rất ăn năn, nhưng giờ đây tôi nhìn thấy Hạ Âu sa ngã lý do, tất cả những khó chịu trút cả lên ta.
      "- phải tôi nghe! nghĩ thanh cao làm sao ư?" – Tôi đuổi theo ta vào tận bếp, kích động , nhìn ta đổ rác cách nhã nhặn, dường như làm việc nhà theo kiểu chơi dương cầm đầy nghệ thuật, mặt phủ lớp khí bình lặng.
      "- câm à? trả lời cho tôi biết!"
      "- Thế thích em cái gì nào?" – chậm rãi ngước lên nhìn tôi – " thăm mẹ em rồi còn gì!"
      Tôi nghĩ tôi sắp phát điên rồi, có vẻ như bà đĩ kia mới là mẹ tôi, giờ tôi bắt người khác phải quý mến bà ta vậy. Tôi Hạ Âu vô lương tâm! Mẹ ấy, bà ấy định chờ tốt nghiệp rồi kết hôn với tôi, biết !
      Đúng, gần đây mỗi lần tôi thăm mẹ Hạ Âu đều vui sướng nhắc chuyện tốt nghiệp rồi kết hôn, đính hôn có thể bỏ qua. Bà là phụ nữ mẫn cảm, bà luôn hỏi tôi, phải các con cũng định cưới rồi, đúng , hay con định cưới Hạ Âu nhà mẹ? Hay con sợ tai tiếng về thân thế của mẹ?
      Đôi tay Hạ Âu chựng lại giây, khi nghe hai chữ kết hôn, nhưng dường như ngay lập tức, lại bắt đầu trở nên bận rộn, rồi lau bàn. Khi lách qua tôi, tôi nghe thấy thanh tuy cố giữ bình tĩnh song thể che giấu nỗi tuyệt vọng:
      "- Chả lẽ biết, mẹ em chết đến nơi rồi!"
      Tôi bình tĩnh lại, quan sát , mặt trắng xanh thân thể gầy gò. Lúc này đôi mắt trống rỗng vô hồn của , tôi biết, nó có chứa nỗi mẹ sâu sắc hơn bất kỳ trái tim người con nào. Có điều tôi hiểu ra.
      "- Thế.. sao vẫn làm… nghề này?" – Tôi lẩm bẩm – " có thể có cả tuổi trẻ sạch cơ mà."
      Hạ Âu bất động, đột ngột về phía tôi, tôi nhìn thấy con ngươi , nước chảy nhè trong đó.
      "- Bân, em cảm ơn đến với mẹ em. lòng, cảm động thể ra, cho mẹ em như thêm người con trai. Nên cũng nên khổ sở vì địa vị “con rể hờ” như thế!"
      ra nàng nhìn cả tâm lý tôi rồi.
      "- Tôi chỉ nghĩ, sao em lại nghe lời mẹ, thế thôi."
      "- Chuyện dài lắm, càng biết nhiều càng đau đớn. Có lẽ biết hơn. Mà có biết rồi, cũng chả làm gì được." - Hạ Âu não nề.
      Tôi dám hỏi thêm, tôi dám nhẫn tâm.
      thu rồi, tôi giống hệt người đàn ông sắp kết hôn, bận rộn và sống ngăn nắp, mỗi sáng dậy sớm làm, đúng giờ về nhà, đúng giờ ăn cơm, cơm bốn món canh, đúng bốn ngày thăm mẹ Hạ Âu lần. Tôi cũng còn muốn phân tích quan hệ của tôi với Hạ Âu nữa. Cũng để ý rằng tôi dành cho niềm thương lớn hơn cả nỗi xót xa. Tôi có cớ, đó là bà mẹ sắp chết.
      Nhưng tôi cũng gầy mỗi ngày, tôi bị cuốn vào lời dối ngọt ngào, lương thiện nhưng khủng khiếp. Tôi lừa đảo từng giây từng phút. Tôi thể phân biệt câu nào giả dối câu nào lòng.
      Tôi rất ít khi làm tình, tôi muốn nhắc người con tốt và đẹp sống bên tôi về thân phận của nữa.
      Mỗi đêm khi được tôi ôm ấp vào lòng, đều ngước lên nhìn tôi với ánh mắt ấm áp, dùng giọng rất phụ nữ, đầy thiên tính làm mẹ bảo tôi: “Ngủ nào, đừng nghĩ ngợi nhiều! Rồi mọi chuyện tốt đẹp!”
      Khi tôi ngủ, tôi ngủ rất ngon lành.
      Chuyện giao dịch giữa tôi và Hạ Âu, chỉ có Đại Bản biết!
      Khi tôi cho Đại Bản biết về tình trạng tại của chúng tôi, ta kinh ngạc há hốc mồm, bảo, mày bị rơi vào bẫy của đĩ rồi!
      Nhưng sau đó, khi nhìn bộ dạng tôi quá đau khổ, rồi biết tình, Đại Bản lại dùng lý trí để khuyên tôi, đĩ làm sao, đĩ cũng là người, cũng có những chuyện bi thảm, ai mà chả muốn sống sung sướng, được người đàn ông dấu?
      Rồi Đại Bản câu, tôi cho là câu chính xác nhất đời của ta: “Mày thôi đừng tìm cớ nữa, tao thấy cái cớ vĩ đại nhất của mày là mày con đĩ!”
      Tôi kinh ngạc nhìn Đại Bản, thằng bạn nối khố tính nhố nhăng này làm sao lại nhìn thấu gan ruột tôi thế.
      "- Chậc chậc, bản phủ cự tuyệt mọi loại sùng bái mù quáng, đừng có nhìn tao như nhìn phật sống thế. Mày mà soi gương , thằng cu điên, xem mày bị dày vò đến mức độ nào? Ai mà chả nhìn thấy mày con đĩ ấy, mà lại say đắm mới chết người chứ!"
      Tôi? Hạ Âu? Mà lại còn say đắm?
      " - Chú em cũng có làm sao, vì Người Mày người Mày Có Thể mà!"
      Tôi bị kích động suốt vài ngày trời, Hạ Âu cũng thấy bất thường của tôi, , chả có việc gì, sao cứ bồn chồn thế.
      Tôi nhìn , Hạ Âu đáng thương và hiền lành của tôi, ấy đẹp đến mức tôi muốn ngắm. Vì sao thể cưới đĩ? Mà điếm đó là người phụ nữ bạn . Tôi chao đảo, tôi thường lặng lẽ - vào những lúc lúi húi làm việc nhà – ôm siết lấy trong cái ôm mạnh mẽ.
      "- Hạ Âu!" – Tôi chỉ thốt lên tên giữa những cái ôm ghì thao thiết
      "- Híc, sao người sắp 30, lại giống trẻ con thế nhỉ." – mắng .
      "- Em chả nghe thấy người ta sao, những người đàn ông càng chững chạc, trước mặt người phụ nữ họ , càng giống trẻ con."
      Đấy là câu đầu tiên tôi tỏ tình với ấy. Tôi đến giờ vẫn còn ghi nhớ, vẻ hạnh phúc và nghi hoặc lẫn kinh ngạc trong đôi con ngươi của Hạ Âu. Giây phút đó tôi từng nghĩ, xin tình nguyện được cưới em, cho dù trước đây chưa hề nghĩ tới. Nhưng bằng lòng cưới con đĩ, nếu là em.
      Từ đó, tôi như người trong mối tình đầu, mỗi ngày là niềm vui vô bờ. Tôi giấu giếm tình , cái mà tôi từng cố tình giấu giếm.
      Mỗi lần ôm hạ Âu, nhìn ấy thở khe khẽ trong vòng tay tôi, là nỗi xúc động thà chưa từng có trong đời.
      Khi tôi buông mình trong ái tình, tôi chiều Hạ Âu tới mức tôi nhận ra tôi, đau mỗi lúc vấp, trách cái giường sắt ký túc quá lạnh mỗi giấc trưa của . Bởi cái giường sắt ký túc đè lên lưng vệt xanh. Tôi trách biết chăm sóc bản thân, và trách trường đại học quá khắc khổ.
      Hạ Âu cười tôi trẻ con.
      Cho đến giờ ngồi lại, đó là thời gian hạnh phúc nhất đời tôi, thứ hạnh phúc mà đến giờ còn ám ảnh, đau xót!

      Mất người mẹ, Hạ Âu bắt đầu rất tiêu cực, mọi chuyện giữ lại trong lòng, nỗi đau đớn cũng giữ lại trong lòng. còn ít lời hơn trước, thường mình ngồi đờ đẫn, hoặc trốn kín trong phòng ngủ, viết gì đó.
      Tôi lo cho , nhưng tôi trách gì. Nhẫn kim cương cất trong ngăn kéo. Tôi chưa thể trao cho , tôi chờ bình tâm.
      Hạ Âu rất sợ mất tôi, trước, có mẹ, giờ, tôi là chỗ dựa duy nhất. Mỗi tối còn dùng tay nhàng vuốt ve tôi, mà như con mèo náu kín trong lòng tôi, đôi tay gấp gáp ôm chặt eo tôi. lâu rồi mới ngủ thiếp .
      hết hai năm thời hạn làm bao cho tôi! Tôi giờ đây còn phát lương hàng tháng cho Hạ Âu nữa, ngược lại, đưa tất cả thẻ tín dụng và tài khoản, tiền bạc cho giữ. Chúng tôi sống như đôi vợ chồng thực . Tôi chưa từng nghĩ rồi ái tình của tôi vỡ tan ra làm sao, tôi cứ tận hưởng cuộc sống yên bình hạnh phúc này.
      Có thể , tôi vì được đủ đầy mà vui sướng.
      ngày, cũng vì sao, đột nhiên vui lên, mặt hồng nhuận, đôi lúc hóng ngoài cửa sổ, cười ngọt ngào và thầm kín. Tôi xảy ra điều gì, nhưng tôi vui mừng vì hồi sinh.
      "- Cười cái gì hả ngốc?" - Hỏi , tôi vô tình lây nỗi vui kia.
      "- Em chả cho biết!" rồi, quay người chạy mất. Tôi lâu lắm mới có tâm trạng thoải mái.
      Dục vọng cuồng lên như sóng cả, khi tôi thấy kiều diễm và nhí nhảnh lắc lư đôi mông chạy mất.
      Tôi như con mãnh thú trong mắt chỉ còn con mồi, ôm lại, bước dài về phía buồng ngủ, rồi sau đó chả xót xa gì vứt mạnh như đồ vật lên giường, tôi chồm tới.
      "- A! ! Cút ngay!" – dãy dụa.
      Suýt nữa tôi tưởng mình nghe nhầm, vì phản kháng đầy mãnh liệt của trước đây chưa bao giờ có. Tôi ngừng lại, nhìn , trong đầu vô tình bắt đầu nghĩ loạn xạ - trước đây làm nghề gì.
      "- Đừng, chút có được ?" – ấy , vô cùng hấp dẫn trong bộ quần áo xốc xếch, đôi mắt hỗn loạn tia nhìn như thuỷ làm tôi mê mệt. Nhìn thấy Hạ Âu trong lúc khêu gợi và giận dữ, thằng đàn ông như tôi mất cả mọi suy nghĩ và quy tắc.
      Tôi lại chồm lên, xé quần áo .
      "- Bân, Bân, đừng! Trời ạ, đừng làm đau con!" – hét lên.
      Tôi sững lại, bàn tay để bầu vú Hạ Âu, quên vò..
      "- Cái gì? Con mình à?" - Hỏi lại.
      "- Dạ!" - Mặt Hạ Âu đỏ dần, như đoá hồng.
      "- Của chúng mình à?" - Lại hỏi lại, nghi ngờ.
      "- Dạ!"
      Tôi có lẽ 3 phút liền năng gì, cứ thế nhìn xuống ấy. Người con đôi mắt long lanh trong tay tôi, làm mẹ rồi. Tay tôi trượt xuống bụng ấy, vuốt ve nhè , ở đây có sinh mệnh bé! Đó là đứa con của tôi.
      Mẹ kiếp, mình có con rồi này!
      Rồi tôi bắt đầu cuồng lên ôm bổng Hạ Âu, nhấc bổng lên, làm lại kêu thét - "Kìa, cẩn thận còn em bé nữa!"
      Tôi lại đặt xuống nhàng, vui sướng vô bờ bến. Tôi chạy như điên ra phòng khách, chạy vào nhà bếp, rồi lại chạy trở ra, mồm hét váng lên - "Tôi có con rồi, ha ha, con ơi, bố mày là thiên tài đấy nhé!"
      "- Khiếp quá, điên rồi à!" - Hạ Âu cười, mặt tràn trề vui.
      "- Hạ Âu, Hạ Âu! Em phải cho con biết, bố nó là thiên tài!" - Tôi lại hưng phấn chạy tới ấp lấy gương mặt hôn như điên.
      Hạ Âu lúng búng cười, cười rồi hỏi: - "Sao lại thiên tài?"
      "- Vì bố nó làm cho mẹ nó có em bé!" - Tôi hào sảng - " phải thiên tài sao?"
      ấy cười rạng rỡ.
      Tối hôm đó tôi mua ngay bỉm và bình sữa, mua thêm cả tá quần áo trẻ sơ sinh và giày vải, rồi ôm đống đồ dùng bé xíu xinh xẻo ấy nhủ thầm - "Quỷ con, mày nhất định phải đẹp trai và thông minh như bố đây này!"
      Ngày thứ hai, tôi kéo Hạ Âu ra phố mua cái giường trẻ con đẹp.
      "- Còn lâu mới đẻ!" - Hạ Âu bảo.
      "- Em biết cái gì, chả lẽ đẻ ra con lại ngủ với chúng mình à? cho phép ai đến giành mất Hạ Âu của , con cũng được!"
      "- Em thấy có vẻ bị điên phải!" - , cười êm ái.
      Cuộc sống sau này ấm áp và tươi sáng. Còn phải nghĩ tên cho con này, còn phải mua sách cho con này, rồi còn phải học cách trở thành ông bố!
      Hạ Âu có lần nhắc, có lẽ em trước khi lo sinh con nên lo tốt nghiệp, nhưng bị tôi mắng.
      Phải biết tôi dùng toàn bộ thân thể và tâm hồn tôi để đón đợi đứa con dấu này.
      Đứa con đầu lòng của tôi và Hạ Âu.
      Sau Hạ Âu gì nữa, vốn thích nhiều lời, chỉ cười mỉm và tận hưởng hạnh phúc làm mẹ.
      Hạ Âu giường, nằm trong lòng tôi, nhè về những tâm trạng của người làm mẹ.
      "- Giá mẹ em còn sống, trở thành bà ngoại, tốt biết bao!" - thầm .
      Mẹ ? Trong óc tôi phiêu dạt lại những hình ảnh trước lúc bà mất, vết bầm tím eo. Nhưng chỉ thoảng qua như mây dạt thôi, bởi Hạ Âu trong lòng tôi ngủ, vết bầm eo vì cái giường ký túc cũng tan dần.
      "- Đừng nghĩ nhiều em ạ, mẹ em nhìn thấy chúng ta từ trời."
      Tôi thể tưởng tượng cuộc sống có thể tràn đầy ý nghĩa như thế này, nhiều đến mức, tôi kịp nếm trải hết. Công việc cũng nhiều thành tựu, tôi có gì ưu phiền.
      "- Hạ Âu!" - Tôi ôm , gọi tên nồng nàn.
      "- Dạ!" - đáp khẽ.
      "- em và con!"
      "- Em cũng thế!"
      "- Em là của phải ?"
      "- Vâng, em chỉ là của !"
      Những thanh ấy êm đềm mãi mãi trong trái tim tôi.
      Tôi định, vào ngày lễ Tình nhân tới, đeo vào tay Hạ Âu chiếc nhẫn cầu hôn, rồi ấy là người thương duy nhất của đời tôi.
      Nhưng khi đó, tôi bao giờ nghĩ, sau này tôi gọi vợ bằng tên người khác. Và chiếc nhẫn cầu hôn như lời thề thương ấy, Hạ Âu suốt đời còn cơ hội đeo.

      Cái thai gần tháng, tôi chở Hạ Âu khám bác sĩ. Khi ông bác sĩ trung niên bảo, mẹ con đều khoẻ, tôi vui lắm. Rồi về, tôi bắt đầu sắc thuốc bổ, hầm canh dinh dưỡng cho theo lời khuyên của bác sĩ.
      "- thấy phiền phức à?" - Hạ Âu nhòm vào nhà bếp, hỏi tôi bận túi bụi.
      "- hề, vui vô cùng!" - Tôi đuổi vào phòng khách ngồi nghỉ ngơi.
      lại viết lách thứ gì đó.
      Sau bữa tối, tôi rửa bát, phát bàn nước có 1 mảnh giấy, là nét chữ của Hạ Âu:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :