1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 34

      Lục Vanh tin thê tử cố ý hạ dược.Để thử tâm có giữ thân như ngọc được hay , chỉ hoảng loạn lo lắng thê tử hiểu lầm , thế nhưng thê tử lại vội vã chạy lại, tựa như biết trước được chuyện gì, cho nên khi nghe lời giải thích của Mặc Trúc, cộng thêm hành động khác thường của Mặc Trúc hôm nay, theo bản năng Lục Vanh tin lời của Mặc Trúc.

      Dù tin tưởng Mặc Trúc, nhưng cũng nghi ngờ thê tử của mình, bởi vì thê tử lo lắng sai. , Mặc Trúc có tâm tư nên có đối với . khi Mặc Trúc ăn đào có dược, mà trong lòng nàng ấy có tâm tư bất chính đối với , cho dù nàng ăn bao nhiêu dược cũng những lời đó, cái gì mà thương nhớ mười mấy năm…

      Nên Lục Vanh quyết định nhanh chóng, muốn đuổi Mặc Trúc ra khỏi phủ.

      Nhưng lại nghe ngữ khí lạnh nhạt của thê tử mấy năm qua mà lệnh cho Lý ma ma thỉnh lang trung, lòng Lục Vanh liền trầm xuống. hiểu lại làm cho thê tử đau lòng lần nữa, nàng lại thất vọng đối với , rồi nàng cũng lạnh nhạt , khách sáo với như trước đây.

      “ Tiêm Tiêm , cần phải tra xét nữa, ta tin nàng.” Bởi vì chột dạ, lòng Lục Vanh lạnh lại, chẫm rãi về phía thê tử ngồi.

      “ Đa tạ Tam gia, nhưng dù sao Mặc Trúc cũng là đại nha hoàn bên người Tam gia nhiều năm, lời nàng ấy cũng có vài phân lượng, ta muốn vô cớ bị người khác hiểu lầm,nếu như Mặc Trúc muốn kiểm tra đào có dược,vậy như ý nguyện của nàng ấy, cũng coi như cho Tam gia câu trả lời. Miễn cho chuyện này ràng, ngày sau khi Tam gia nhớ lại, trong lòng cắn rứt.”

      Tiêu thị nhàng bâng quơ mà , nhưng trong lời mang ý châm chọc mỉa mai ràng.

      “ Tiêm Tiêm…” Lục Vanh biết mình sai rồi, sai rồi, ngồi xuống bên cạnh Tiêu thị, giọng cầu xin nàng.

      Tiêu thị cũng để ý trượng phu vừa rồi tin tưởng nàng, nhưng hai vợ chồng vừa mới hòa thuận bao lâu, mà nàng còn hoài thai con , nhưng khi gặp tình huống này mà vẫn nguyện ý tin tưởng Mặc Trúc như vậy, trong lòng nàng rất khó chịu, nàng cũng có thể chịu đựng, nhưng dựa vào cái gì mà bắt nàng phải chịu đựng những chuyện này? Vậy nên nàng cũng làm cho Lục Vanh dễ chịu, dù sao đôi mắt cũng có cách chữa trị rồi, nàng cũng cần bởi vì mù mà thể nhẫn tâm!

      “ Xin Tam gia ngồi xa ta chút, ta sợ son phấn người của ta cũng có độc dược, cẩn thận mà tổn hại thân thể tôn quý của ngài.”

      Tức giận mà đứng lên , Tiêu thị vừa vừa dặn dò Lý ma ma: “ Chuyện này ta giao cho ngươi xử lý, tra xong báo cáo kết quả lại cho ta.”Lúc qua người Lý ma ma, Tiêu thị nhàng động môi, Lý ma ma ngầm hiểu được, kỳ cần phu nhân phải nhắc nhở, bà cũng đoán được Bích Đàm động tay động chân lên quả đào.

      Gật gật đầu, Lý ma ma đỡ Tiêu thị ra cửa, sau đó xoay người, ngăn bước chân Lục Vanh đuổi theo, lời thấm thía: “ Tam gia, tại phu nhân mang thai, dễ dàng tức giận, nếu ngày thường giận phần, bây giờ giận đến năm phần,ngài cũng đừng làm cho phu nhân nóng thêm, chờ khi phu nhân hết giận, lúc đó ngài dỗ tốt bà, phu nhân tha thứ cho ngài.”

      là lấy cớ giùm Tiêu thị, miễm cho sau này hai vợ chồng vì vậy mà lạnh tâm lần nữa, thứ hai thẳng thắn cho Tam gia biết được phu nhân làm qua.

      Lòng Lục Vanh nóng như lửa đốt,cũng đan xen hối hận, hận chính mình hồ đồ trong chớp mắt.

      “ Tam gia, ta bị người khác hãm hại…” Nhìn thấy Lục Vanh càng để ý Tiêu thị, Mặc Trúc quỳ mặt đất, giọng đầy bi thương: “ Tam gia, ngày thường nô tỳ…”

      “ Mạnh Toàn, làm cho nàng câm miệng.” tại Lục Vanh muốn nghe Mặc Trúc khóc lóc kể lể, tựa như trở về lúc vừa mới bị mù, nóng nảy đến muốn giết người, đây cũng là lần đầu tiên nổi trận lôi đình kể từ khi chấp nhận ánh mắt mù lòa của mình.

      Mạnh Toàn nhận mệnh,hung hăng xé mảnh vải từ người Mặc Trúc ra, nhét vào miệng Mặc Trúc. Dù Mặc Trúc ra lời nhưng vẫn phát ra được thanh ô ô. Lục Vanh nghe cũng thấy phiền lòng, muốn đứng lên tiền viện tìm thê tử, nhưng sợ lại càng chọc thê tử tức giận thêm, lỡ như động thai khí…

      trán đau, Lục Vanh nắm chặt tay, vào nội thất.

      ở tiền viện , quản tâm phúc của Lục Vanh hỏi Lý ma ma cũng biết được đại khái chuyện tình, cũng được Tam phu nhân chỉ nhất thời tức giận, cũng thỉnh lang trung tới xem náo nhiệt, chỉ thỉnh vị Đặng lang trung mà Lục gia thường dùng. Khi Đặng lang trung vội vàng chạy tới, Lý ma ma, Mạnh Toàn dẫn theo Mặc Trúc, Bích Đàm đến gian phong phía tây, chỉ có mình Lục Vanh ngồi ở nhà chính, cũng muốn để cho Đặng lang trung biết được chuyện hậu trạch của Lục gia.

      “ Đặng tiên sinh, ngài giúp ta xem thử đào này có vấn đề hay ?” Lục Vanh yên lòng mà , căn bản tin rằng thê tử hạ dược.

      Lòng Đặng lang trung động cái, nhìn đến bàn có bốn năm quả đào, nhớ tới Tam phu nhân Lục gia mang thai. Y thuật của ông tốt , thường được các quan to quý nhân mời đến, đối với những tranh đấu ở hậu trạch đều rất hiểu biết, nhìn xem tình hình này, hay là có người muốn hại còn nối dòng của Tam phòng? Là Đại phu nhân, Nhị phu nhân, hay là nha hoàn bên người của Lục Vanh?

      Mặc kệ là ai làm, được mời tới phải làm việc.

      Đặng lang trung buông hộp thuốc mang bên người xuống, chà chà tay, lên kiểm tra.

      Lục Vanh mờ mịt nhìn ra ngoài cửa, trong lòng đều là bộ dáng thê tử giận dỗi bỏ .

      “ Cha, sao người lại làm cho nương tức giận!” tiếng bước chân quen thuộc tới gần, cùng với giọng oán giận của tiểu nương, mặt Lục Vanh hoảng loạn, sốt rột mà đứng lên. Sau khi tháng giêng nữ nhi tỉnh lại, nàng trọng sinh, từng khóc lóc cầu xin đối tốt với mẹ của nàng, nhưng hôm nay, thực có lỗi với thê tử,cũng phụ mong đợi của nữ nhi.

      Khi Lục Minh Ngọc vừa tới cửa, ngẩn đầu lên nhìn thấy phụ thân, nam nhân mặc áo cổ tròn , thân thêu hoa văn lá trúc màu trắng, vẫn là khuôn mặt đó, nhưng buổi sáng Lục Minh Ngọc còn kính trọng ông là phụ thân của nàng , nhưng giờ lại hận mình tha thứ cho ông. Nàng sống lại được ba tháng, kiếp này, lần đầu tiên nàng nhìn thấy mẫu thân giận đến như vậy, khi trở về liền nằm giường , sợ động thai khí, còn để nàng hỏi gì.

      Lục Vanh vừa định giải thích cho nữ nhi nghe, bỗng nhiên Đặng lang trung do dự lên tiếng : “ Tam gia, lão phu tra ra được.”

      Lục Vanh nhíu nhíu mày, tra được? Tra được cái gì?. Khi Bích Đàm đem đào tới, cũng nghe thấy, sau đó Bích Đàm cùng Mặc Trúc luôn đứng chờ ở nhà chính, có Bích Đàm ở đó nhìn chằm chằm, Mặc trúc có cơ hội động tay động chân. Sau khi Bích Đàm rồi cũng ăn nhiều đào, nếu Mặc Trúc thực muốn bò lên giường cũng hạ dược cho mình nàng.

      Theo suy luận đó, vậy khi đào đem đến đây sạch . ăn rất ít, nên chỉ có chút dị dạng, nhưng Mặc Trúc ăn nhiều, nên mới bình thường.

      Mời vừa chọc giận thê tử, Lục Vanh cũng dám nghi ngờ phẩm hạnh của thê tử,bây giờ dám, sau này cũng . Nếu vậy chỉ có những người tiếp xúc qua trái đào mới có cơ hội ra tay, trừ bỏ Bích Đàm ra, chỉ còn người rửa đào.

      điều tra cái gì?” Lục Minh Ngọc vòng qua phụ thân, hoang mang mà hỏi Đặng lang trung.

      Đặng lang trung làm sao có thể cho tiểu oa nhi rằng ông tra ra xuân dược, nên ho khan, cúi đầu, giả bộ tiếp tục kiểm tra tiếp.

      “ A Noãn đừng động vào, con hỏi mẹ con… , con hậu viện hỏi phòng bếp chút, hỏi đào là do ai rửa, xong rồi kêu người đó lại đây cho cha, nhưng việc này nên cho mẹ con biết, cha sợ sau khi mẹ con biết tức giận, đối với thân thể tốt.” Lục Vanh khom lưng, ngữ khí vững vàng mà dặn dò nữ nhi.

      Trái đào có vấn đề?

      Bỗng nhiên Lục Minh Ngọc hiểu được chút, Bích Đàm đưa đào, mà phụ thân lại ăn đào, hơn phân nữa xảy ra chuyện gì cùng Mặc Trúc, để mẫu thân nhìn thấy, cho nên mới tức giận. chỉ là , Bích Đàm làm vậy có được lợi gì?. Đời trước hình như có xảy ra chuyện này.

      “ Tam gia, lão nô hỏi qua, đào là do mình Bích Đàm rửa, cũng do chính nàng ấy đưa cho ngài ăn, từ trước đến nay phu nhân chỉ dùng Bích Đàm cùng Thu Nguyệt làm việc .” Khi Lục Vanh định giục nữ nhi nhanh, để khi có nữ nhi ở đây mà hỏi Đặng lang trung đào có khác thường gì, từ gian phòng phía tây truyền đến giọng của Lý ma ma.

      Sắc mặt Lục Vanh trầm xuống, vậy đầu sỏ gây ra chuyện này, chính là Bích Đàm.

      “ A Noãn , Bích Đàm có vấn đề, cha muốn thẩm tra nàng, nhưng dù sao Bích Đàm cũng là đại nha hoàn bên người mẹ con, ta sợ mẹ con hiểu lầm rằng ta thẩm tra Bích Đàm là đối với nàng ấy có ý kiến, cho nên con về trước, hãy chăm sóc tốt cho mẹ con, đừng việc này cho mẹ con biết,đợi cha tra xong tìm hai người.” Lục Vanh ngồi xổm xuống, nắm bả vai của nữ nhi giọng .

      Lục Minh Ngọc chớp chớp mắt, trước khi muốn xác minh được chuyện này” Cha ăn đào, vậy cha có làm chuyện có lỗi với mẹ ?”khi chuyện còn quét mắt qua bên chỗ trái đào nằm tay của Đặng lang trung. Hai cha con khe khẽ, Đặng lang trung rất an phận, nổ lực tra xét trái đào, nghe trộm điều gì.

      Lục Vanh hiểu được ý tứ của nữ nhi, lắc lắc đầu: “ có, A Noãn hãy nghe lời, trở về với mẹ .”

      Lục Minh Ngọc thấy vậy yên tâm, chỉ cần phụ thân có chạm vào Mặc Trúc, cũng còn cơ hội mẫu thân tha thứ.

      Nhưng Lục Minh Ngọc cùng mẫu thân là phe, hai mẹ con còn có bí mật chung, bên này thỏa thuận tốt, đến khi trở về hậu viện, Lục Minh Ngọc ngồi bên mép giường của mẫu thân, tường tận hết cho mẫu thân nghe: “ Mẹ, cha tra được Bích Đàm động tay động chân lên trái đào, muốn thẩm vấn Bích Đàm,chúng ta có cần xem qua ?”

      Nàng cùng mẫu thân so với phụ thân càng muốn biết bí mật của Bích Đàm.

      Tiêu thị nằm, nghe vậy từ từ ngồi dậy, vẻ mặt bình tĩnh, nhìn nữ nhi mà lạnh giọng hỏi: “ làm vậy để kêu nương qua đó?” cái người mù chết tiệt này, còn làm chủ thay Mặc Trúc, thẩm vấn Bích Đàm đại nha hoàn bên người nàng, sau đó nhân chứng vật chứng đều có đủ, ép nàng thừa nhận sai lầm sao?

      Dù Lục Minh Ngọc bực tức phụ thân làm mẫu thân tức giận, nhưng nàng cũng thể châm ngòi ly gián quan hệ hai người, nên vội vã đem tính toán của phụ thân cho mẫu thân nghe: “ Mẹ, con nghĩ người tò mò bí mật cuả Bích Đàm, cho nên mới cho người nghe.”

      Tiêu thị gật gật đầu, cảm thấy thân thể tốt, có gì trở ngại, mời đứng lên : “ mẹ qua đó xem chút, trước tiên A Noãn hãy trở về Mai Uyển của con, nếu tra được cái gì mẹ trở về cho con nghe.” Hôm nay nàng hạ quyết tâm muốn đuổi Bích Đàm , Tiêu thị biết được Bích Đàm cùng Lục Tuân có tư tình, nhưng nàng muốn nữ nhi nghe được những chuyện này.

      Lục Minh Ngọc chu miệng, nàng cũng muốn theo mà.

      “ A Noãn nghe lời, cha con đáng tin cậy, để ứng phó với ông ấy mẹ cố hết sức, con đừng để cho mẹ lo lắng thêm .” Tiêu thị có chút mệt mỏi .

      Lục Minh Ngọc thấy vậy đau lòng, an ủi mẫu thân lúc, mới ngoan ngoãn cùng nha hoàn trở về Mai Uyển của mình.

      Tiêu thị mang theo Thu Nguyệt, đến tiền viện nhìn thấy trượng phu.

      Đặng lang trung rồi, tạm thời Mặc Trúc bị nhốt lại, Lục Vanh phái người trông giữ bên ngoài, còn ngồi ở chủ vị, coi Mạnh Toàn thẩm vấn Bích Đàm, Lý ma ma cũng ở bên cạnh. Nghe được thê tử lại đây, Lục Vanh thấp thỏm bất an mà đứng lên, nhưng Tiêu thị lại cũng để ý đến , ngồi đối viện với Lục Vanh, ý bảo Mạnh Toàn tiếp tục thẩm vấn “ cần để ý đến ta, ngươi có chiêu gì cứ thẩm vấn người Bích Đàm, ta cũng muốn biết được rốt cuộc vì sao nàng ấy muốn tác hợp Tam gia cùng Mặc Trúc.”

      Mạnh Toàn yên tâm mà nhìn bụng của nàng, nếu muốn Bích Đàm phải dùng hình tra tấn, nhưng dù sao phu nhân cũng là nữ tử nhu nhược, nếu bị kinh sợ phải làm sao?

      “ Tam gia, phu nhân, bằng hai người vào giường cách bình phong bên trong ngồi, chờ nghe thẩm vấn.?” Mạnh Toàn săn sóc đề nghị.

      “ Tốt.” Lục Vanh cũng lo lắng thê tử bị dọa sợ, lập tức đứng lên.

      Nhưng Tiêu thị vẫn ngồi nhúc nhích, thờ ơ đối với . Lục Vanh biết thê tử còn giận mình, có rất nhiều lời muốn cùng nàng, nhưng trong phòng còn rất nhiều người chỉ hai bọn họ, Lục Vanh đành phải giọng khuyên nàng: “ thôi, chúng ta ra sau bình phong chờ.”

      Tiêu thị vẫn bất động như cũ, Lục Vanh có biện pháp, đành chuyển hướng nhìn Lý ma ma xin giúp đỡ. Lý ma ma thấy như vậy, trong lòng nhịn được mà cười trộm, chỉ nhìn bộ dạng đơn thuần sợ hãi của Tam gia, cũng có thể đoán được cuối cùng phu nhân cũng tha thứ cho Tam gia, vì chỉ có lòng thích người, mới có thể biến thành “ bé ngoan” như vậy.

      “ Phu nhân , để lão nô đỡ người dậy.” Lý ma ma qua bên người , từ ái .

      Lúc này Tiêu thị mới chịu đứng lên.

      Thê tử đối với lạnh lùng, lưu tình, nhưng Lục Vanh cũng oán giận câu,yên lặng theo đằng sau, mong chờ mà nhìn bóng dáng mảnh khảnh của thê tử.
      Editor: Đặng Gia
      Pe Mick, bornthisway011091, cá cơm38 others thích bài này.

    2. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 35

      Thẩm tra người có hàng trăm nghìn phương pháp, nhưng ngại có Tiêu thị ở đây,nên Mạnh Toàn chọn phương pháp tương đối đơn giản, như vậy dọa người xem.

      đem người của Bích Đàm ấn xuống mặt đất, lấy đầu gối của mình đè mạnh lên cẳng chân Bích Đàm, tránh cho chốc lát Bích Đàm giãy giụa lộn xộn,sau đó kéo hai tay Bích Đàm ra đằng sau, lấy ra cây châm dài, đem cây châm đó đâm vào móng tay của Bích Đàm. Đâm lần lượt mười ngón tay, đối với những tử sĩ được huấn luyện đặc biệt có lẽ chịu được, cắn răng , nhưng đối phó với nha hoàn ở trong hậu trạch, Mạnh Toàn tự tin chịu được bao lâu.

      Miệng Bích Đàm bị bịt lại, nhưng khi Mạnh Toàn đâm xuống châm đầu tiên, lưng của nàng căng thẳng, cổ họng phát ra tiếng rên thống khổ.

      Khi thanh truyền tới sau bình phong, Lục Vanh lo lắng nhìn về thê tử, dù nhìn , nhưng vẫn thấy được tay của thê tử đặt đùi, Lục Vanh lo lắng thê tử chịu được, thử đưa tay ra thăm dò, muốn cầm tay an ủi nàng. Dù ánh mắt Tiêu thị nhìn chằm chằm bình phong, nhưng vẫn biết người nam nhân định làm gì, nàng cười nhạt, cố ý thấp giọng hỏi: “ Tam gia sợ sao?”

      “ Tiêm Tiêm…” Lục Vanh bất đắc dĩ gọi tên nàng, ỷ vào Lý ma ma đứng đối diện ở ngoài bình phong, Lục Vanh lấy hết dũng khí nắm bàn tay bé của thê tử, Tiêu thị giãy giụa, Lục Vanh nắm chặc,liên tục bồi tội chặn những lời độc ác mà thê tử định ra: “ Tiêm Tiêm, ta biết mình sai rồi, ta nên tin Mặc Trúc mà hoài nghi nàng, có thể lúc đó ta phản ứng kịp, nàng ấy vừa định câu dẫn ta, nàng chạy tới rồi…”

      Lại còn lấy cớ?

      Tiêu thị tỉnh bơ làm động tác , Lục Vanh đau đến hít khí, nhân cơ hội này Tiêu thị rút tay ra, Lục Vanh nhịn được mà lấy tay phải sờ chỗ mà thê tử vừa mới nhéo, mò chạm được dấu móng tay . Lần đầu tiên bị thê tử nhéo dấu , sau khi hết đau, Lục Vanh những ủy khuất,mà ngược lại càng hy vọng được thê tử tha thứ cho mình.

      nhiều năm hai người tương kính như tân, Lục Vanh sợ nhất là khi thê tử khách khí mà xa lánh , cái loại khi ngươi làm gì cũng được, bộ dạng thờ ơ quan tâm, đời này muốn phải lặp lại . thê tử có thể đánh , mắng cũng được , nhưng như vậy cũng có thể thấy được chưa đến tình trạng .

      “ Tiêm Tiêm….”

      “ A Noãn hỏi ta vì sao cha còn chưa tới, nhưng Bích Đàm ám chỉ có thể ngươi bị Mặc Trúc giữ lại, ta nghe vậy, nên muốn tiền viện xem trượng phu mình làm cái gì, như vậy cũng được?”
      Tiêu thị lạnh lùng hỏi lại, đem những lời biện minh của người nam nhân trước đó đánh tan , nếu phải xử lí Bích Đàm có chút thông minh, Tiêu thị câu cũng muốn cùng .

      “ Được được, là ta sai, nàng tốt như vậy, là ta sai khi hoài nghi nàng.”

      Lục Vanh vốn là tự trách mình, sau khi nghe thê tử giải thích xong, càng thêm áy náy, kìm lòng được mà nắm tay của Tiêu thị: “Tiêm Tiêm,ta hứa đây là lần cuối cùng, sau này bất luận người khác cái gì, vô luận bọn họ có chứng cớ , ta cũng dám tùy tiện hoài nghi nàng, nếu ta làm vậy để ta mù cả đời…”

      “ Câm miệng.” Tiêu thị tin những lời thề này, nhưng cũng muốn Lục Vanh lấy ánh mắt của mình ra thề, lạnh lùng mà thất tay Lục Vanh ra, sau đó ngồi vào đầu giường khác, muốn cùng Lục Vanh vạch giới hạn,ít nhất thời gian khắc nữa, nàng có ý định tha thứ cho . Tại sao khi ân hận áy náy nàng phải tha thứ cho ? Lần trước nhận sai, nàng cũng mềm lòng mà theo ý , nên mới có thêm hài tử, lúc này hài tử còn chưa có sinh ra nữa, lại tin nàng.

      Càng nghĩ càng giận, Tiêu thị cắn răng đe dọa nam nhân có ý định lén lúc xích lại gần đây: “ Còn dám lại gần đây, sau khi thẩm tra xong Bích Đàm, ta liền mang A Noãn hồi vương phủ.”

      Tức khắc Lục Vanh ngồi im tại chỗ. Nhạc phu vẫn luôn muốn bù đắp cho thê tử, nếu thê tử tức giận mà trở về nhà mẹ đẻ, nhạc phụ đánh gãy chân sao? Lục Vanh cũng sợ bị đánh gãy chân, mà sợ thê tử trở về nhà mẹ đẻ, đến lúc đó người cũng nhìn thấy, muốn bồi tội cũng được. Lo lắng thê tử được làm được, Lục Vanh dám động đậy, tâm phiền ý loạn mà ngồi yên chỗ đó.

      Phía sau bình phong, bởi vì câu phẫn nộ kia của Tiêu thị khá lớn, Mạnh Toàn, Lý ma ma đều nghe được. Mạnh Toàn nhịn được nhìn về phía Lý ma ma, Lý ma ma lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, Mạnh Toàn nhìn mà chói mắt. Tam gia cùng phu nhân cãi nhau, phu nhân chiếm thế thượng phong, tam gia là đại gia nhưng thê tử động liền bất động,này, thân là đại nam nhân, Mạnh Toàn nhìn thấy tam gia bị phu nhân khi dễ , có chút chịu được.

      Đều do cái tiện tì Bích Đàm này!

      Hận hại tam gia đại trượng phu nhưng mạnh mẽ, Mạnh Toàn càng dùng sức đâm.

      Cả người Bích Đàm ngừng co rút, chốc lát ánh mắt trợn tròn , chốc lát lại nhắm lại, trong đầu hình ảnh ngày càng mơ hồ. Nàng thực thích Tứ gia, nàng muốn bảo vệ bí mật của Tứ gia, cũng muốn tương lai có cơ hội ra khỏi phủ, làm ngoại thất an phận, sinh con dưỡng cái cho Tứ gia. Nhưng nàng chịu được đau đớn, nàng đau mà sống bằng chết…

      Ngón tay bị người ta đâm, châm rồi lại châm, Bích Đàm vô lực mà quay đầu ra sau, gật đầu liên tục, trong miệng phát ra thanh ô ô.

      “ Chịu nhận tội?” Mạnh Toàn trầm giọng hỏi.

      Bích Đàm vẫn gật đầu.

      Mạnh Toàn hướng đến bên tai nàng, giọng uy hiếp “ Hãy thành , nếu có nửa câu dối, như vậy ta cắt đầu ngón tay của ngươi, nếu đầu ngón tay đủ, vậy còn ngón chân, cắt hết ngón chân…”

      “ Ô ô…” cả người Bích Đàm run cầm cập, gật đầu như giã tỏi, bị dọa sợ đến quên cả Lục Tuân là ai.

      Mạnh Toàn hài lòng mới buông người ra, nhìn về phía sau bình phong : “ Tam gia, phu nhân, Bích Đàm nguyện ý khai báo.”

      Lục Vanh mới vừa được, Tiêu thị nhìn thân hình mơ hồ ở dưới đất của Bích Đàm, dẫn dắt hỏi: “Bích Đàm, ta đối với ngươi tệ, vì sao ngươi muốn mưu tính Tam gia? Ngươi làm sao có được thuốc? Nếu Tam gia thu phòng Mặc Trúc, đối với ngươi có lợi ích gì?” Nàng nghĩ cùng Lục Vanh tranh cãi ai đúng ai sai, nàng muốn dẫn dắt Bích Đàm ra Lục Tuân đứng sau.

      Nghe chủ tử hỏi, Mạnh Toàn lấy miếng vải trong miệng Bích Đàm ra, để cho nàng trả lời.

      Bích Đàm nằm nghiêng ngả mặt đất, liều mạng đưa hai tay lên để cho ngón tay đụng vào mặt đất. Mới vừa trải qua trận cực hình, sau khi được giải thoát, Bích Đàm cũng có vui mừng hay thả lỏng, mà cả người Bích Đàm đau đến tan rả, cũng đánh mất luôn năng lực suy nghĩ, thậm chí nàng nghe cũng biết ai hỏi, chỉ biết rằng mình , được giải thoát, bị châm nữa.

      “ Nô tỳ muốn hại người, là Tứ gia sai nô tỳ làm vậy, là Tứ gia đưa thuốc, …”

      “ Chờ chút.” Tiêu thị tỉnh táo mà chặn lời Bích Đàm định , nhìn qua trượng phu bên cạnh khiếp sợ còn chưa tỉnh hồn, rồi nhìn về phía bình phong phân phó: “Mạnh Toàn, Lý ma ma, các ngươi ra ngoài trông giữ, có phân phó của ta, được đến gần cửa nửa bước.” Nàng biết Bích Đàm ra điều gì của Lục Tuân, nhưng theo bản nàng cảm thấy chuyện sắp ra này thích hợp để cho hai người Lý ma ma cùng Mạnh Toàn nghe được.

      Lý ma ma , Mạnh Toàn nhìn nhau cái, rồi cùng nhau lui ra ngoài.

      Tiêu thị nhìn qua Trượng phu: “ Chuyện này liên quan đến Tứ đệ, ngươi thẩm tra tiếp .”

      Chuyện này làm Lục Vanh có chút hồ đồ, nhưng cũng ngu xuẩn,khi nghe Bích Đàm ra Lục Tuân, Lục Vanh ngoài khiếp sợ chỉ còn khiếp sợ, nhưng trong đầu bắt đầu suy đoán mục đích cuối cùng của Lục Tuân là gì. Nếu như chuyện này xảy ra, thu Mặc Trúc làm thiếp, vậy đối với Tứ đệ có lợi ích gì? Nếu chỗ lợi trước mắt, Lục Vanh nghĩ ra, nhà mình bên này, nếu như quỷ kế của Tứ đệ như ý muốn, đến lúc đó thê tử chắc chắn tha thứ cho , nữ nhi cũng hận , cuối cùng vợ chồng hòa hợp, cha con cũng thân…

      Nhưng cho dù là vậy, Lục Vanh cũng thấy được Tứ đệ có lợi ích gì.

      “ Tứ gia vì sao phải làm vậy, và ngươi sao phải nghe lời .?” Lục Vanh đứng lên, đến trước tấm bình phong hỏi.

      Bích Đàm nhắm mắt lại, như người sắp chết mà thở hổn hển hai cái, mới có hỏi thở mong manh mà : “ đường về nhà, nô tỳ , nô tỳ gặp người xấu khi dễ, là tứ gia cứu nô tỳ… Tứ gia , Tam gia là người mù, Tam gia xứng với phu nhân…”

      “ câm miệng.” Tiêu thị nghờ tới tứ đệ nhìn quân tử như vậy lại có tâm tư đê hèn đối với nàng, còn dụ dỗ đại nha hoàn bên người nàng châm ngòi quan hệ phu thê bọn họ, sợ Bích Đàm càng nhiều lời khó nghe, cũng muốn trượng phu nghe mà khó chịu, Tiêu thị lập tức đứng dậy, tức giận mà mắng Bích Đàm.

      Bích Đàm mờ mịt mà ngậm miệng lại, nàng chỉ biết là, nếu mình nghe lời bị châm đâm, cho nên khi người khác cái gì nàng nghe cái đó.

      Trong phòng an tĩnh lại, Lục Vanh vẫn nhìn chăm chăm vào bình phong, khắc trước Tiêu thị có thể đối với chẳng sợ gì, nhưng lúc này lại luống cuống. Nàng là nữ nhân, nên hiểu được người đời luôn hà khắc đối với nữ nhân, nếu như nam nữ tự mình thông đồng cùng chỗ, khi bị truyền , đại đa số mọi người công kích nữ nhân kia. Nữ tử đàng hoàng chỉ trích nàng là nữ nhân lả lơi ong bướm giữ nữ tắc, còn nam nhân quân tử khinh thường nữ tử như vậy, còn dạng ăn chơi trác táng, công tử phong lưu trêu chọc người nam nhân đó hai câu, nhưng cũng thầm tìm kiếm loại nữ nhân như vậy, tìm kiếm kích thích.

      Nhưng nữ nhân đó liên quan đến bọn họ, khi nữ nhân như vậy là thê tử của mình, có nam nhân nào chịu đựng được.

      Tiêu thị cùng Lục Tuân trong sạch, nàng thẹn với lòng, nàng có thể quan tâm Lục Vanh hiểu lầm nàng là lòng dạ hẹp hòi, dù có quan tâm cũng chỉ có chút tức giận , nhưng điều Tiêu thị sợ, là Lục Vanh nghi ngờ danh tiết của nàng, sợ Lục Vanh cho rằng nàng trước đó làm cái gì câu dẫn Lục Tuân, nên Lục Vanh cho rằng nàng cùng Lục Tuân có mờ ám, cho nên Lục Tuân mới “ thay nàng ra mặt” , đưa cho nàng lí do quang minh chính đại mà bỏ chồng.

      Danh tiết , là điểm yếu trọng tâm của nữ nhân, Tiêu thị dám đánh cược, nàng phải nhổ hết gốc rễ nghi ngờ trong lòng Lục Vanh trước khi để chúng đâm chồi nảy lộc, nếu để thời gian dài, Lục Vanh càng tin tưởng phán đoán của . Tiêu thị có thể chấp nhận Lục Vanh lạnh nhạt nàng bởi vì nguyên nhân khác, dù cho Lục Vanh có mới nới cũ nạp mỹ thiếp cũng được, nhưng nàng thể chấp nhận việc Lục Vanh nghi ngờ trong sạch của nàng.

      “ Trừ khi đường vô tình gặp mặt, hoặc gặp mặt hàn huyên, ta chưa cùng gặp mặt đơn độc mình, cũng bất kì lời dư thừa nào.” Tiêu thị chậm rãi đến cạnh trượng phu, cố gắng giữ bình tĩnh ,khẩn trương mà quan sát trượng phu. Nàng có chứng cứ chứng minh lời mình ,nếu như Lục Vanh tin, vậy nhưng lời giải thích sau này của nàng đều thừa thải, vì nghi ngờ cắm rễ.

      “ Ta biết.” Lục Vanh nhìn thê tử, đôi mắt trong suốt nhu nước, mặt lộ ra nụ cười ôn nhu.

      có thể hoài nghi thê tử ghen, nhưng làm sao có thể nghi ngờ đức hạnh của thê tử được?
      tin, lòng tin, Tiêu thị kiềm lòng được, nhào vào lòng ngực của nam nhân mà khóc, vừa khóc ngừng lại được. Lúc đầu nàng chỉ vui mừng khi trượng phu tin tưởng mình, chỉ cần lần này tin nàng, những hoài nghi lúc trước nàng tính toán. lúc khóc lóc, Tiêu thị nhớ tới kiếp trước. nữ nhi nàng mang mình Bích Đàm dạo hồ, khi Bích Đàm rồi, nàng cũng “ rơi xuống nước”, bây giờ nghĩ lại,có phải Bích Đàm khuyến khích nàng? Có phải Lục Tuân sai Bích Đàm khuyến khích nàng như vậy, mà lúc đó nàng ở bên hồ, có phải gặp Lục Tuân, có phải Lục Tuân tuân theo quy củ làm gì nàng, nên nàng tuyệt vọng mới lấy cái chết để giữ danh tiết?

      Trừ suy đoán này ra, Tiêu thị nghĩ được nàng chủ động nhảy hồ tự tử.

      Trách ai được, nếu phải Lục Tuân đứng sau gây rối, nàng cùng trượng phu cũng như người lạ mà cách biệt sinh tử, cũng để nữ nhi còn có mẹ.

      “ Ta hận …”

      Nắm chặt cổ áo của nam nhân. Tiêu thị nghẹn ngào . Nàng là thê tử mà Lục Vanh cưới hỏi đàng hoàng, nàng chưa bao giờ ghét bỏ Lục Vanh bị mù, Lục Tuân dựa vào cái gì mà bất bình thay nàng, còn có tâm tư ghê tởm đối với nàng như vậy? tưởng tượng Lục Tuân khuôn mặt tuấn tú nhưng trong lòng lại xấu xa ghê tởm, bề ngoài kính trọng nàng nhưng trong lòng lại có suy nghĩ loạn luân như vậy. Dạ dày Tiêu thị trận quay cuồng, vội vàng đẩy Lục Vanh ra, chạy về phía sau phòng.

      Nghe được thanh nôn , Lục Vanh luống cuống, cao giọng gọi Mạnh Toàn đem Bích Đàm mang , rồi lệnh cho Lý ma ma thỉnh đại phu, lòng nóng như lửa đốt mà chăm sóc thê tử.

      “ Tiêm Tiêm, có chỗ nào thoải mái ?” Đỡ lấy thê tử, Lục Vanh nôn nóng hỏi, nếu như thê tử xảy ra chuyện gì, lấy mạng của Lục Tuân.

      sao.”

      Tiêu thị ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt , trong mắt lại rất kiên định: “ Tam gia, giết chết Bích Đàm, chuyện này, đừng để cho bất kì ai biết được.”

      Tiểu thúc tử tơ tưởng tẩu tử của mình, Lục Vanh tin nàng trong sạch, nhưng chưa chắc người khác tin, Tiêu thị dám cược, đặc biệt là dám để cha chồng biết được chuyện này.

      Editor: Đặng Gia.
      Pe Mick, cá cơm, AChu41 others thích bài này.

    3. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Ta tức LV quá nha, vợ mình tin tin nha hoàn
      Khủng Long thích bài này.

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Sau chuyện này Lục Vanh triệt để chừa ngu ngốc chưa.

    5. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      ủa nữ 9 còn thích phu quân kiếp trước nam 9 kiếp này phải làm sao đây :020:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :