1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 44

      đường trở về Lục gia, Lục Minh Ngọc, Lục Cẩm Ngọc và Đại phu nhân cùng ngồi xe trở về .

      “ Nương, người đưa nhiều trang sức cho Trần tỷ tỷ như vậy, nhưng tỷ ấy cũng lấy, vậy sao hôm nay phải trộm nam châu của Tương Tương? Con nghĩ tỷ ấy bị người ta vu oan.” Lục Cẩm Ngọc thân với Trần Liên Song nhất, khi thấy tỷ tỷ mình thích nhất gặp chuyện này, nàng bất bình thay tỷ ấy, giọng cầu xin mẫu thân: “ Nương, ngài giúp Trần tỷ tỷ ….”

      Đại phu nhân nhìn Lục Minh Ngọc.

      Lục Minh Ngọc im lặng rũ mắt xuống . ra lúc Đại phu nhân hãm hại Trần Liên Song, dù nàng chưa làm cái gì, nhưng cũng đứng ra , chỉ bàng quan nhìn Trần Liên Song chịu oan uổng, nhiêu đó cũng đủ chứng minh nàng là đồng lõa với Đại phu nhân. Vì để Đại phòng cùng Nhị phòng Lục gia hòa thuận vui vẻ, Lục Minh Ngọc nàng cũng tận lực. Mặt khác , nàng cũng muốn dính vào chuyện của trưởng bối.

      Thấy tiểu chất nữ ngoan ngoãn, đáp ứng bà im lặng cũng hé răng ra . Đại phu nhân vừa vừa lòng cũng vừa áy náy, dù như thế nào bà cũng lợi dụng cháu để hất nước bẩn lên người Trần Liên Song, đều phải là chuyện tốt lành gì, nếu để cho Tam đệ muội biết được, chắc chắn tức giận. Nhưng bà cũng còn cách nào khác, phẩm hạnh của Trần Liên Song tốt, lả lơi ong bướm, mà bà cũng thể để cho người ngoài biết được, vì tội danh “ giữ đạo hiếu” đối với nương mà quá nặng , có thể hủy hoại cả đời Trần Liên Song.

      Đại phu nhân cũng muốn nháo chuyện này lớn thêm , bà chỉ định đem Trần Liên Song gả nơi khác, miễn cho tương lai Trần Liên Song liên lụy đến Lục gia,đồng thời cũng hy vọng Trần Liên Song nhớ giáo huấn này, để sau khi xuất giá nên hòa thuận ở chung cùng trượng phu. Chuyện tiểu nương nhất thời xúc động ăn trộm phải là tội lớn, trượng phu biết được cũng so đo tính toán, nhưng có ý đồ câu dân nam nhân, có bất kì trượng phu nào có thể chịu được.

      Đè những suy nghĩ xuống đáy lòng, Đại phu nhân sờ sờ đầu của nữ nhi, giọng hỏi nàng: “ Vậy Lục Cẩm Ngọc cho mẫu thân nghe vô duyên vô cớ ai hãm hại Trần tỷ tỷ của con?. Cẩm Ngọc a, nương biết con thích Trần tỷ tỷ, nhưng tri nhân tri diện bất tri tâm, có số người trước mặt chúng ta nhìn trông rất tốt, nhưng những lúc chúng ta biết , có khả năng họ có những mặt khác. Ví dụ những lời nương , con thấy nương có dễ gần ? Nhưng khi nương xử phạt hạ nhân đặt biệt dữ, cho nên các quản đều rất sợ nương.” Lục Cẩm Ngọc cái hiểu cái , mày nhíu lại, hiển nhiên vẫn tin được Trần Liên Song có lòng tham ăn cắp.

      “ Cẩm Ngọc, nương cùng với Trần tỷ tỷ con tin ai?” Đại phu nhân thấy nữ nhi vẫn hiểu, nên ra chiêu cuối cùng.

      Lục Cẩm Ngọc đương nhiên tin mẫu thân của mình, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của mẫu thân, Lục Cẩm Ngọc gật gật đầu,khuôn mặt tràn đầy thất vọng, vì mất người bạn chơi cùng.

      ai chuyện, trong xe rơi vào trầm mặc.

      Xe ngựa dừng trước cửa Lục gia, Lục Minh Ngọc được nha hoàn đỡ xuống xe, chờ hai mẹ con Đại phu nhân xuống xong, nàng lễ phép nhìn trưởng cáo biệt: “ Đại bá mẫu , con tìm nương trước.”

      Tiểu nương bị bà dọa thành như vậy. Lòng Đại phu nhân càng tự trách, nhưng những điều cần dặn dò cũng phải dặn dò,sờ sờ đầu Lục Minh Ngọc, dùng giọng chỉ có hai người nghe : “ A Noãn, đó là bí mật của hai ta, nhớ kĩ được cho ai biết được ?”

      Lục Minh Ngọc ngoan ngoãn gật đầu.

      Đại phu nhân nửa tin nửa ngờ nhìn bóng dáng của tiểu nương.

      Trong lòng Lục Minh Ngọc cũng cân nhắc trước sau, chuyện tình này nếu như nàng cho mẫu thân nghe, chắc chắn mẫu thân cùng đại bá mẫu tranh cãi ầm ỹ mà ngăn cách nhau, bởi vậy nàng chỉ chuyện Trần Liên Song trộm nam châu của Tương Tương, bị Tương Tương phát . Tiêu thị sớm biết được đức hạnh tốt của Trần Liên Song từ miệng của nữ nhi, nên khi nghe được chuyện này, có chút kinh ngạc , nhưng cũng liền tin.

      Bên Đại phòng, sau khi thu xếp xong cho nữ nhi, Đại phu nhân đến phòng của Trần Liên Song. Mới vừa bước đến nhà chính, nghe được tiếng khóc thất thanh của Trần Liên Song, Đại phu nhân lệnh cho hai nha hoàn canh giữ bên ngoài, mình bà vào nội thất.

      “ Bá mẫu, có trộm đồ đó, bá mẫu người hãy giúp ta…”

      Nhìn thấy Đại phu nhân vào , Trần Liên Song như bắt được cộng rơm cứu mạng, lảo đảo nhào trước người Đại phu nhân, quỳ xuống cầu xin bà. Nàng tưởng mình lưu lại kinh thành, gặp được nhiều nhà quyền quý, cho dù thể làm phu nhân chính thất, cái di nương cũng được hưởng những vinh hoa phú quý, đặc biệt là Lục Nhị gia cũng để ý tới nàng, nếu bây giờ nàng mang ô danh trộm cắp nam châu của Sở Tương, khẳng định Đại phu nhân nghĩ cách nhanh chóng đem nàng gả ra ngoài, mà Lục Nhị gia, Lục Nhị gia cũng thích người manh danh xấu như nàng nữa.

      “ Bá mẫu, ta cầu người…” Trần Liên Song nước mắt tuôn như mưa, lớp trang điểm sớm còn.

      Đại phu nhân vẫn đứng vững vàng, nhíu mày : “ Ngươi luôn miệng mình bị oan, vậy nam châu kia làm sao ở trong túi ngươi?”

      Dọc đường Trần Liên Song đều suy nghĩ cái này, nên nghe vậy lập tức : “ Ta biết, đường tới nhà vệ sinh mất túi tiền, lúc ấy cũng phát , sau khi từ nhà vệ sinh ra, có tiểu nha hoàn đem túi tiền lại trả cho ta… Bá mẫu, chắc chắn là nàng ấy đem nam châu bỏ vào túi ta, để hãm hại ta, bá mẫu người thay ta làm chủ được ?”

      “ Vậy ngươi biết nha hoàn kia là ai ?” Đại phu nhân nâng Trần Liên Song dậy, lời có chút độ ấm.

      Cuối cùng Trần Liên Song cũng thấy được hy vọng, thút tha thút thít cam đoan : “ Chỉ bá mẫu đưa ta tới Sở Quốc Công phủ để phân biệt, chắc chắn ta có thể nhận ra nàng ấy.”

      ra Trần Liên Song có thể đến bước này, cũng hiểu được đạo đối nhân xử thế, nhưng lúc này thanh danh bị bôi xấu, Trần Liên Song chỉ lòng muốn rửa sạch oan khuất, nên quên mất. Đại phu nhân nghe vậy thở dài, vỗ tay Trần Liên Song : “ Liên Song, ngươi là nương tốt, bá mẫu biết, nghe ngươi như vậy, bá mẫu cũng tin ngươi. Nhưng mà, phủ Sở Quốc Công mà hôm nay chúng ta dự tiệc là đệ nhất quan gia ở kinh thành, mặc kệ là nha hoàn nhà ai, nếu bá mẫu đưa ngươi nhận người, đều…”

      Trần Liên Song khiếp sợ mà ngẩng đầu.

      Đại phu nhân biết nàng nghe hiểu, dường như như dám nhìn thẳng vào Trần Liên Song, Đại phu nhân dời mắt, thấp giọng thở dài: “ Liên Song, phải bá mẫu muốn giúp ngươi, nhưng mà , bá mẫu xuất thân từ thương gia, vất vả mới đứng vững gót chân ở Lục gia, thực dám đem phiền toái đến cho Lục gia, tội danh này, ngươi, ngươi, nhận ….”

      Trần Liên Song ngơ ngác, nàng hiểu được, Đại phu nhân giúp nàng, nàng có thể hiểu được nỗi khổ tâm của bà ấy, nhưng còn nàng sao?

      “ Vậy ta phải làm sao?” Trần Liên Song vừa mới ngừng khóc nước mắt lại tuôn rơi.

      “ Ngươi yên tâm, ta thay ngươi tìm kiếm cửa hôn tốt.” Đại phu nhân nắm tay Trần Liên Song , “ Nhưng chuyện xảy ra, nếu ngươi còn lưu lại kinh thành rất phiền toái, phụ nhân thích nhất là chuyện thị phi, ngươi cũng biết. Nếu như gả đến nơi khác, ít người biết chuyện, ngươi cũng yên tâm thoải mái mà làm phu nhân quan gia, cũng từ từ quên chuyện này.”

      câu” Phu nhân quan gia” làm đáy lòng Trần Liên Song cháy lên hy vọng, nàng còn có thể làm phu nhân quan gia?


      Đại phu nhân lần nữa an ủi nàng: “ Ngươi hãy yên tâm nghỉ ngơi, chờ chuyện này lắng xuống, bá mẫu an bài tốt cho ngươi.”

      Trần Liên Song khóc lóc gật đầu.

      Chuyện tới nước này, mà nàng lại ăn nhờ ở đậu, chỉ có thể nghe theo Đại phu nhân.

      ~

      Trần Liên Song tuy rằng là nương nhà khác, nhưng tại được nuôi dạy bên người Đại phu nhân, nên khi Trần Liên Song mất mặt, Đại phu nhân cũng mất mặt thua kém, từ trước đến nay Nhị phu nhân chướng mắt trưởng tẩu này nên khi nghe được chuyện này tâm tình rất tốt, chạng vạng Nhị gia từ Hộ bộ trở về, Nhị phu nhân ân cần hầu hạ trượng phu tắm gội, rồi kể lại chuyện này mang biểu vui sướng khi người gặp họa.

      Nhị gia nhắm mắt dựa vào thùng tắm, mặt đều là bộ dạng chuyện liên quanđến mình, nhưng trong lòng tràn đầy tiếc nuối. Trần Liên Song mồ côi, nơi nương tựa, dễ dàng động tay động chân, sau khi chơi chán khi vứt bên, Trần Liên Song cũng dám lộ ra bên ngoài. Nhưng giờ Trần Liên Song bị người ta nắm đuôi, trưởng tẩu bảy tám quản giáo nghiêm Trần Liên Song, vậy hỏng chuyện tốt của ông rồi.

      Đáng tiếc đôi tam tấc kim liên quyến rũ kia.

      “ Ngươi chuyện a.” thấy trượng phu hưởng ứng với bà, Nhị phu nhân đẩy đẩy ông cái.

      Nhị gia lúc này mới mở mắt ra, vui mà nhìn chằm chằm thê tử: “ Đại tẩu hiền lương thục đức, quản gia có chừng mực, ngươi ít khua môi múa mép loạn sau lưng người ta.”


      Thê tử cái người này, thường người khinh thường xuất thân hèn mọn của đại tẩu, nhưng nhìn xem đại tẩu dưỡng ra chất nữ hiểu chuyện, ngoan hiền, rồi lại nhìn lại nữ nhi tùy hứng điêu ngoa của mình, Nhị gia càng thấy bất mãn với thê tử của mình.

      Nhị phu nhân vừa nghe trượng phu giáo huấn mình, liền đem khăn ướt trong tay ném lên người ông: “ Ta khua môi múa méo sao? Trần nương phạm phải sai lầm,còn phải do bà ấy dạy tốt? Thượng bất chính hạ tắc loạn, đại tẩu quản gia, chừng sau lưng còn tham tài, ngươi chờ coi , Cẩm Ngọc lúc này ngoan, lớn lên còn biết bộ dạng gì…”

      Còn đem cả tiểu chất nữ ra mắng, Nhị gia bực bội đứng lên, lạnh lùng trừng mắt thê tử: “ Ngươi thử thêm câu nữa xem? “

      Nhị phu nhân nhìn mặt ông, rồi lại nhìn xuống phía dưới, mặt lúc trắng lúc hồng, cũng lười cùng trượng phu tranh cãi, thở phì phò ra ngoài.

      Nhị gia ngồi trở lại trong nước, tắm rửa xong, trực tiếp đến Viện của Miêu di nương, Nhị phu nhân nghe được tức giận đến cắn nát môi.

      Nam nhân chết tiệt, nếu muốn ngủ cùng bà thôi, còn to tiếng cái gì?

      ~

      Cuối tháng năm, chuyện của Trần Liên Song ở kinh lắng xuống, Lục Minh Ngọc ra cửa làm khách, nghe được chuyện Sở Tùy ra ngoài học hỏi.

      Trong lòng có chút khó chịu, nhưng nàng cũng thể làm gì, trở lại Mai Uyển , Lục Minh Ngọc buồn bã ủ rủ mà ngồi xích đu, nhìn bầu trờ xanh thăm thẳm, vừa nhàng đung đưa, vừa tự an ủi mình. cứ , Sở Tùy ra ngoài để tăng thêm chững trạc, nếu hôm nay ra ngoài học hỏi, làm sao có được Sở Tùy ưu tú sau này? cũng đúng lúc, nàng có thể lòng hưởng thụ thời gian hạnh phúc có cha đau mẹ sủng, để đền bù tiếc nuối của kiếp trước.

      Buồn bã hai ngày, Lục Minh Ngọc trở lại bình thường.

      Tới đầu tháng sáu, kinh thành xảy ra chuyện làm Lục Minh Ngọc ngoài ý muốn vui vẻ. người Hồ suốt đêm xâm chiếm Liêu Đông, may mắn quan binh thủ thành sớm phòng bị,chặn được trận đánh lén đầu tiên của người Hồ, tổn thất rất , nhưng đại quân người Hồ tiến đánh hung hăng, nên tướng quân ở Liêu Đông phái người đem chiến gấp báo cho Hoàng Thượng, cầu Hoàng Thượng phái tiếp viện.

      “ Cha, có pải điều người có tác dụng?” Lục Minh Ngọc hưng phấn mà hỏi phụ thân.

      Mắt Lục Vanh khỏi, hơn nữa còn sánh như tinh, càng làm cho ông tăng thêm vẻ tuấn. Thông qua nữ nhi biết được năm nay có chiến ở Liêu Đông, tùy rằng Lục Vanh mắt mù, nhưng ông vẫn luôn quan tâm đến yên ổn ở biên quan, bởi vậy tháng tư sau khi mắt trị khỏi, Lục Vanh cùng phụ thân là Thượng Thư bộ binh Lục Trảm đến quan phòng bàn luận hồi lâu.

      Lục Minh Ngọc là nữ quyến, đối với chiến cụ thể cũng hiểu biết nhiều, Lục Vanh chỉ có thể căn cứ vào tư duy mà suy đoán được lộ tuyến của người Hồ.Nhi tử sống yên ổn nhưng vẫn nghĩ tới biên quan xa xôi, Lục Trảm rất vui mừng những khát vọng của nhi tử, vui mừng nhi tử vì bị mù mà ý chí tinh thần sa sút, ngay từ đầu Lục Trảm bồi nhi tử thảo luận biên phòng Liêu Đông, có chút ý nghĩ dỗ nhi tử, nghĩ làm , ngờ nhi tử phát ra được điểm ngờ.

      Như vậy mới thắng được trận đầu của người Hồ.

      Lục Vanh phải là người kiêu ngạo kể công, nhưng thích dỗ nữ nhi, vỗ vỗ bả vai nữ nhi, tựa như tướng quân cổ vũ binh sĩ: “ Đây đều là công lao của A Noãn, nếu A Noãn báo tin trước, biên quan biết chết bao nhiêu tướng sĩ bá tánh.”

      ra trận chiến mở màn thắng lớn, có công lao của nữ nhi, có công lao của phụ thân, cũng có công phao phó tướng Cao Quan Hùng ở Liêu Đông. Nếu như phải Cao Quan Hùng tận trung cương vị, chỉ là người vô năng lâm trận bỏ chạy, cho dù phụ thân thành công xin được Hoàng Thượng an bài xuống, nhưng tôi tớ bằng mặt bằng lòng, trận này cũng thua.

      Lục Minh Ngọc biết được điều đó, nàng cũng hiểu được công lao của nàng chỉ có chút ít, nhưng bấy nhiêu thôi cũng làm nàng thỏa mãn , càng cảm thấy nàng sống lại có thêm tầng ý nghĩa.

      Trong lòng Lục Minh Ngọc cao hứng, nên cố ý bưng hộp điểm tâm , chuẩn bị hiếu kính tổ phụ, đây mới là công thần thực .

      ngờ vui mừng đến sân của tổ phụ, đúng lúc gặp được quản dẫn vị khách lại.

      “ Biễu cữu cữu?”

      Lục Minh Ngọc kinh ngạc mà dừng bước chân, nhìn nam nhâm mặc thân ngân giáp cách nàng vài chục bước, mạc danh rời mắt được.



      Đặng Gia
      AChu, ttc, Dunghyt9714 others thích bài này.

    2. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 45

      Chiến tranh bùng nổ ở Liêu Đông, Sở Hành chủ động xin ra chiến trường, trước khi còn có chuyện muốn thương nghị với Lục Trảm.

      bước như gió tới thư phòng của Lục Trảm, chợt gặp đợt Lục Minh Ngọc thân áo váy màu lục tới, ngoài ý muốn mà Sở Hành dừng bước lại.

      Sau khi sống lại, phủ Quốc Công vẫn hòa thuận như cũ, bởi vậy trong lòng của Sở Hành cũng có gì lo lắng nhiều, còn bên ngoài trừ ít việc vụn vặt , Sở Hành chỉ quan tâm đến chiến Liêu Đông năm nay, cùng với kiện tạo phản của Hoài Nam Vương vài năm sau nữa. khoảng cách hai kiện cách nhau xa, cũng thể thay đổi sớm chiều, nên Sở Hành dự định giảm bớt tổn thất của Đại Tề đối với cuộc chiến Liêu Đông này trước tiên.

      Ngay lúc canh đúng thời cơ để đề tấu thỉnh Hoàng Thường tăng mạnh biên phòng ở Liêu Đông, Lục Trảm trước trước dâng tấu.

      Ngay lập tức Sở Hành biết được, nhất định là do Lục Minh Ngọc chuyện này biết được cho những trưởng bối của Lục gia. Nếu như Lục Trảm dâng tấu, Sở Hành thuận theo mà thu hồi tấu chương, chỉ gởi phong thư cho phó tướng Cao Quan Hùng ở Liêu Đông để nhắc nhở tăng cường canh gác. Cao Quan Hùng là được tổ phụ đề cử lên làm tướng quân, nên đối với Sở gia càng tận tâm trung thành, cũng là công thần góp phần to lớn chống lại người Hồ kiếp trước, nên Sở Hành thập phần tin tưởng .

      nay mọi thứ đều như mong muốn của , cho đến khi vô tình gặp đượcLục Minh Ngọc, Sở Hành mới bất tri bất giác nhớ tới, lần này thắng lớn chống lại giặc Hồ, Lục Minh Ngọc cũng góp công trong đó. Nàng là nương sống trong hậu trạch, vừa làm thê tử, vừa phải chú ý lo lắng sức khỏe của phụ mẫu mà cũng quên quan tâm đến những tướng sĩ bá tánh ở Liêu Đông, là, làm cho thể nhìn nàng bằng con mắt khác.

      “ Tứ tiểu thư.” Sở Hành chỉ đơn giản đáp hữu lễ, tầm nhìn ở đỉnh đầu của tiểu nương.

      câu “ Tứ tiểu thư” của Sở Hành lọt vào tai Lục Minh Ngọc, đáy lòng Lục Minh Ngọc lần nữa dâng lên cảm giác quái dị. Sở Hành xưng hô với nàng, luôn thay đổi chóng mặt,có lúc gọi nàng là A Noãn, đôi khi lại Tứ tiểu thư, cái trước có vẻ thân mật chút, còn cái sau khách sáo, lễ độ. Lục Minh Ngọc đoán được nguyên nhân phức tạp trong đó, cũng có lẽ Sở Hành cũng xem nàng là thân thích mà đối đãi, cho nên khi gọi nàng nghĩ cái gì gọi cái đó.

      “ Biểu cữu cữu, người muốn ra chiến trường sao?” Lục Minh Ngọc trong tay cầm hộp đựng thức ăn, đôi mắt to tròn nhìn khôi giáp mới lạ người của Sở Hành.

      Sở Hành này, mặt lạnh như ngọc thân hình cao như tùng như bách, vốn dĩ lãnh đạm xa cách cự tuyệt người khác ngàn dặm, giờ mặc khôi giáp, bên hông còn đeo bảo kiếm Trạm Lô, nhìn lạnh lùng uy nghiêm, giống như sát thần bị rớt lại nhân gian, cũng có thể lấy tính mạng của người khác trong chớp mắt. Lục Minh Ngọc kính sợ những nam nhân như vậy, nên vừa mới nhìn Sở Hành như vậy liền quay mặt ra chỗ khác, nhìn hộp thức ăn trong tay Lục Minh Ngọc cúi đầu đí đến gần Sở Hành, giơ hộp thức ăn lên : “ Biểu cữu cữu, vốn dĩ ta muốn tặng thức ăn cho tổ phụ, giờ hai người bàn đại vậy nên hộp bánh đậu xanh hai người ăn chung ,mát lạnh giải nhiệt.”

      Giọng ngọt ngào ôn nhu, lời ra càng chứng tỏ là đứa bé ngoan hiểu chuyện.

      Sở Hành nhìn tiểu nương phía dưới mình, lại có chút nghi ngờ.

      Vì sao đệ muội thân cận với như vậy? Sở Hành nhớ , là đệ muội rất sợ , ngẫu nhiên gặp cũng tận lực mà tránh đối mặt cùng , nếu như giờ người có vết sẹo, cánh tay cũng bị mất, Lục Minh Ngọc cũng thể lập tức sợ chứ? Hơn nữa, nàng còn biết tương lai chồng của nàng, nàng ngại sao?

      “ Biểu cữu cữu?” thấy nam nhân chậm chạp nhận hộp thức ăn của mình, Lục Minh Ngọc hoang mang mà ngẩng đầu lên. Sở Hành cùng tổ phụ bàn chuyện đại , nàng tiện quấy rầy nên đương nhiên giao hộp thức ăn đưa cho Sở Hành mang ,với lại Sở Hành cũng thấy hộp thức ăn trong tay nàng , nàng cũng thể ngu ngốc mà trở lại Tam phòng , rồi sai quản đem đưa cho tổ phụ ăn?

      Lục Minh Ngọc tự nhận mình là tiểu nương hiểu lễ nghĩa, còn chuyện tránh mặt nam nữ, nàng mới có bảy tuổi, tạm thời cần phải để ý đến chuyện đó.

      Đối mặt với đôi mắt đào trong suốt tinh khiết của Lục Minh Ngọc, Sở Hành cũng kịp nghĩ đến hành động này của đệ muội còn hợp lễ nghĩa nữa,tiến lên bước giơ tay phải ra tiếp nhận hộp đồ ăn trong tay tiểu nương. Lễ vật cũng đưa xong, Lục Minh Ngọc thở phào nhõm, suy nghĩ chút, lấy hết dũng khí mà nhìn vào mắt phượng thâm thúy của Sở Hành : “ Biểu cữu cữu, tổ mẫu chiến trường đặc biệt nguy hiểm, biểu cữu cữu phải cẩn thận, rồi đánh thắng trận, bình an mà trở lại.”

      Cũng đừng mà mất cánh tay nữa, nàng là “ Thần y” chữa khỏi tật mắt cho Sở Hành, từ tận đáy lòng Lục Minh Ngọc cũng hy vọng Sở Hành bình an vô , đừng phụ mảnh tâm ý của nàng,tốt xấu gì cũng coi như người nhà.

      Dù cho da mặt dày nhưng hai má Lục Minh Ngọc cũng nhịn được mà ửng hồng. Mỗi khi giao thiệp cùng với người Sở gia, nàng liền nghĩ tới hôn của nàng cùng Sở Tùy, vừa nghĩ tới lòng Lục Minh Ngọc mảng ngọt ngào.

      Sở Hành nhìn gương mặt ngượng ngùng của tiểu nương trước mặt, rồi nghĩ tới Lục Minh Ngọc quan tâm trước đó, cả người Sở Hành thấy được tự nhiên. muốn nhanh chóng thoát khỏi tình trạng quỷ dị mà trước giờ chưa được trải nghiệm này, Sở Hành gật gật đầu, thần sắc nhàn nhạt : “ Đa tạ Tứ tiểu thư quan tâm, ta còn có việc phải cầu kiến Lục đại nhân, xin trước…”

      xong rồi cầm lấy hộp đồ ăn, nhanh về thư phòng của Lục Trảm. Lục Minh Ngọc nhìn theo bóng dáng của Sở Hành. Trong lòng thầm lặng cầu nguyện cho trời phù hộ vị tướng trẻ tuổi tài năng này, đồng thời phù hộ cả mọi người cả hai gia đình Sở Lục đều khỏe mạnh, vô ưu vô lo, mọi điều suông sẻ.

      Bắt đầu từ chạng vạng cùng ngày, Sở Hành mang binh Liêu Đông suốt đêm.

      Dựa vào trí nhớ kiếp trước, Sở Hành biết được trước đường nước bước của người Hồ, nên từ lúc bắt đầu trận chiến Đại Tề với giặc Hồ nghiêng về bên, người Hồ liên tiếp bại trận, còn Sở Hành đuổi theo rút, cuối cùng đến cuối tháng 9 bắt sống được các vương tử, đại tướng người Hồ, khiến cho bọn người Hồ phải quỳ gối xin hàng.

      Tin tức thắng trận truyền đến Kinh thành, biết được chồng bình yên vô , buổi tối trong mơ Lục Minh Ngọc đều cười vui vẻ.

      tốt a. nàng lại lập công nữa.
      Pe Mick, Phương Lăng, AChu29 others thích bài này.

    3. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      271
      Được thích:
      358
      Đọc lần mấy chương. quá bạn ơi.:yoyo45::yoyo45:
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    4. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    5. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      hay chị động tâm trước nhỉ?
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :