1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Trang thái

      Trang thái Well-Known Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      3,973
      Chương 58

      Editor: Trang Thái


      Thời tiết tháng sáu thường thay đổi thất thường, vào buổi sáng khi nhà Lục Minh Ngọc xuất phát trời còn mát mẻ, mới về chưa được bao lâu, đột nhiên lại mây đen dày đặc, từng giọt mưa cỡ hạt đậu rơi lộp bộp mái nhà, mưa to tầm tã, nóc nhà là mãnh hơi nước trắng xóa. Tiểu nha hoàn vội vàng đóng tất cả cửa sổ của các căn phòng lại, miễn cho mưa tạt vào nhà.

      Tiếng mưa rơi ào ào, lại dễ dàng khiến người ta bình tĩnh trở lại.

      Lục Minh Ngọc tựa vào đầu giường uống canh nóng tự tay mẫu thân mang tới, cả người liền ấm áp hẳn lên, từ trong ra ngoài đều dễ chịu hơn rất nhiều.

      "Nương tốt." Đưa lại chén canh cho mẫu thân, Lục Minh Ngọc chân thành .

      Có lẽ đời này căn bản cũng có cuộc sống nào là thập toàn thập mỹ cả. Kiếp trước tuy duyên phận của nàng với người thân rất mỏng manh nhưng Sở Tùy lại cưng chìu nàng vô hạn, cho dù ta có điều lừa gạt nàng nhưng cũng đủ khiến nàng thõa mãn. Đời này nàng có cha mẹ thương, lại ngoài ý muốn phát Sở Tùy giấu nàng chuyện phong lưu, cũng coi như là có được có mất. Có điều nếu phải chọn giữa cha mẹ và trượng phu, nghi ngờ gì nàng chắc chắn chọn cha mẹ.

      "Nha đầu ngốc, nương tốt ai tốt." Tiêu thị ôn nhu , ý bảo nha hoàn đem chén canh xuống.

      Đợi bọn nha hoàn rồi, Tiêu thị lấy lược ra, kêu nữ nhi xoay người, nàng từng chút từng chút chải đầu cho nữ nhi, vẻ mặt bình thản, "Khi nương có chuyện phiền lòng thường tự mình chải tóc, trong tay có chuyện làm, đầu cũng thoải mái. A Noãn, con hãy nhớ kỹ, có số việc con càng nghĩ càng khó chịu, lúc cần khóc hãy khóc, đừng nhịn, khi con khóc đủ rồi đừng tiếp tục để tâm vào chuyện vụn vặt, biết ?"

      Lục Minh Ngọc chậm rãi gật đầu, nhưng hình ảnh Sở Tùy và Đổng Nguyệt Nhi sánh vai luôn quanh quẩn mãi trong đầu, sao đuổi được.

      "A Noãn biết cái Đổng nương kia?" Tiêu thị đột nhiên hỏi. Lúc trượng phu chuyện cùng Sở Tùy, nàng cũng nghe được.

      Lục Minh Ngọc tiếp tục gật đầu, tay siết chặt vạt áo.

      Tiêu thị thấy nữ nhi như vậy, nhưng lời nên hỏi phải hỏi, "Hai người bọn họ…có tư tình?" Nếu nữ nhi vừa nhìn thấy liền phản ứng lớn như vậy.

      Lục Minh Ngọc trầm mặc.

      Tiểu mất vì khó sinh, nàng cũng bị người hại chết, khi đó nàng cố kỵ gì hết cho cha mẹ bởi vì đó là chuyện nguy hiểm, quan hệ gì với thể diện. Nhưng mà người tướng công nàng luôn mực khẳng định lòng với nàng những có phòng ngoài mà lại còn có con trai riêng…cho dù cha mẹ tuyệt đối cười nhạo nàng tự mình đa tình nhưng nàng cũng thể mở miệng nên lời.

      Giờ này khắc này, từng lời khen ngợi Sở Tùy đều trở thành những cái tát liên tiếp ngừng mà đánh vào mặt nàng.

      Tiêu thị vừa thấy nữ nhi như vậy, cần hỏi cũng đoán được đáp án.

      "Vậy A Noãn còn muốn vãn hồi ?" Tiêu thị từ từ hỏi, "A Noãn, nương biết đời trước xảy ra chuyện gì nhưng nương biết kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này. Tựa như số mạng nương thay đổi, như vậy Sở Tùy và Đổng nương cũng có thể thay đổi. Nghe Sở Tùy , mới đến Nhạc Dương bao lâu, tình cảm với Đổng nương có lẽ cũng chưa sâu, nếu con còn muốn gả cho Sở Tùy bây giờ tách bọn họ ra vẫn còn kịp."

      Động tác vuốt vuốt vạt áo của Lục Minh Ngọc dừng lại.

      Tiếp tục gả cho Sở Tùy?

      Ý niệm này vừa nới xuất , tiếng Đổng Nguyệt Nhi nũng nịu gọi “Thời Khiêm ca ca” bỗng vang lên bên tai. Lục Minh Ngọc cười khổ, Sở Tùy ra ngoài học tập lâu như vậy, trời mới biết tổng cộng tình cờ gặp bao nhiêu vị Đổng Nguyệt Nhi? Đời trước chỉ có Đổng Nguyệt Nhi ở Nhạc Dương tới tìm nàng, có lẽ ở nơi nàng biết, thậm chí khi Sở Tùy Tây Sơn có lẽ cũng có vị Đổng Nguyệt Nhi khác cùng...

      Lục Minh Ngọc dám lại tin tưởng Sở Tùy.

      có hai, có những việc có thể giống kiếp trước, nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, phẩm hạnh của Sở Tùy phải thứ mà nàng có thể thay đổi, chính là tên nam nhân ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt bội tình bạc nghĩa. Vì sao Sở Tùy lấy nàng, vì sao lại tốt với nàng như vậy, phải là vì nàng tốt đẹp hơn Đổng Nguyệt Nhi bao nhiêu, mà là bởi vì thân phận của nàng có thể giúp đỡ ta cho nên ta mới dám chỉ muốn đùa giỡn mà cho nàng danh phận.

      Đều con hư biết nghĩ quý hơn vàng, nhưng vì sao nàng phải khăng khăng với tên lãng từng lừa gạt nàng? đời này nam nhân tốt còn nhiều như vậy, Lục Minh Ngọc nàng tin tìm được nam nhân chung thủy như phụ thân, như cữu cữu!

      Thở hơi dài, Lục Minh Ngọc ngẩng đầu, kiên định nhìn mẫu thân : "Nương, cứ như vậy , duyên phận giữa nữ nhi và tận. có bao nhiêu cái Đổng Nguyệt Nhi cũng liên quan gì với chúng ta. tát phụ thân đánh coi như là thay con báo oán đời trước, từ nay về sau, đường của , con cầu của con, hai bên còn quan hệ gì với nhau."

      "Dọa chết nương, nương sợ nhất là con lại ngu ngốc, tiếp tục coi trọng ta." Tiêu thị đem tâm bị nhấc lên cao trở về chỗ cũ, kiêu ngạo ôm lấy nữ nhi, "Nghĩ được như vậy hổ là nữ nhi tốt của nương, A Noãn yên tâm, lần này nương nhất định chọn cho con người tốt nhất, để con chịu chút uỷ khuất nào."

      Lục Minh Ngọc bật cười, thuận theo dựa vào vai mẫu thân.

      Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng tằng hắng, Tiêu thị quá quen thuộc thanh kia, sờ sờ đầu nữ nhi, thấp giọng cười, "Phụ thân con ngồi yên rồi."

      Lục Minh Ngọc có chút thẹn thùng, giọng cầu mẫu thân, "Nương, con muốn nhắc tới bọn họ, nương giúp con khuyên nhủ phụ thân, con sợ phụ thân lại tra hỏi."

      "Biết." Tiêu thị ôn nhu cười, đỡ nữ nhi nằm xong, nàng ra mở cửa cho trượng phu, đứng tại cửa phòng thầm chốc lát.

      Lục Vanh chỉ quan tâm tình trạng của nữ nhi, biết được nữ nhi nghĩ thông suốt, liền yên tâm, cùng thê tử đến bên giường.

      Lục Minh Ngọc với đôi mắt sưng đỏ nằm trong chăn, dám nhìn thẳng ánh mắt của phụ thân, tầm mặt đặt tại bả vai dính mưa của phụ thân: "Phụ thân, Hằng nhi ngủ ạ?" Mới khóc xong nên giọng nho của nàng càng thêm yếu ớt, nghe qua tội nghiệp.

      " ngủ rồi." Lục Vanh ngồi ở mép giường nhìn nữ nhi, trầm mặc lát, vẻ mặt nghiêm trọng : "A Noãn, con suy nghĩ kỹ chút, tên hắc y nhân có 6 ngón tay sát hại con kia có thể nào là do Đổng nương sai khiến?" Nữ nhi tài mạo song toàn, lại có gia thế, Sở Tùy tuyệt đối có khả năng chỉ vì cái Đổng Nguyệt Nhi mà giết vợ. Nhưng ra cái Đổng Nguyệt Nhi kia bởi vì ghen tị nữ nhi là chính thê của Sở Tùy, trong cơn tức giận liền giết người cũng phải có khả năng.

      Lục Minh Ngọc khiếp sợ nhìn phụ thân, hồi lâu, mới cau mày : "Có lẽ phải, hung thủ dám xuống tay với con, lại có thể tránh thoát hộ vệ lặng lẽ lẻn vào phòng, còn phóng hỏa đốt người, có thể là có dũng có mưu. Đổng Nguyệt Nhi chỉ là mồ côi, có bạc cùng bản lĩnh mua sát thủ giết người nếu cũng đợi sau nhiều năm như vậy mới đến kinh thành tìm ta."

      Đổng Nguyệt Nhi sau nhiều năm mới xuất trước mặt nữ nhi?

      Lục Vanh cùng vợ trao đổi ánh mắt, nhưng có hỏi tới, tiếp tục suy nghĩ thân phận của hung thủ. Đời này, thê tử bình an, muội muội định hôn , nữ nhi cũng lấy Sở Tùy, thứ duy nhất Lục Vanh bỏ xuống được chính là tên hung thủ này.

      Đáng tiếc ngoại trừ chi tiết sáu ngón tay ra, có đầu mối.

      ~

      Bên kia Sở Tùy đứng trước cửa Lục gia khoảng chừng khắc đồng hồ, má phải vẫn đau, có chút thể giải thích được trở về tòa nhà hai viện thuê ở phía đông thành Nhạc Dương. Bởi vì xe ngựa chậm nên A Quý và Đổng Nguyệt Nhi vẫn chưa về, Sở Tùy ngồi mình trước cửa sổ để mưa tạt vào như trút nước.

      Lục Minh Ngọc sao lại đột nhiên té xỉu? Vì sao Lục tam gia lại đánh ?

      Nếu như lúc đầu ta còn tin cái cớ của Lục Vanh đến khi Lục Minh Ngọc thở phì phì muốn phủi sạch quan hệ với ta Sở Tùy liền hiểu. Phản ứng kì lạ của người Lục gia chắc chắn là có lý do khác, hơn nữa còn là đắc tội bọn họ, nhưng Sở Tùy chính là nghĩ ra làm sai chỗ nào. Ra ngoài học lâu như vậy, có thể coi Đổng Nguyệt Nhi chính là cái sai duy nhất. Đừng Lục tam gia, cho dù có là đường huynh đến đây, cũng có lý gì cho bạt tai!

      Vừa nghĩ tới cái tát kia, mặt Sở Tùy giống như lại đau.

      Cho dù ta có phục thế nào cũng có cách nào tức giận. kính phục tài học của Lục tam gia, thích Lục Minh Ngọc ngây thơ, tát này, khẳng định là có lí do hợp lí.

      “Thời Khiêm ca ca, Thời Khiêm ca ca..."

      Tiếng Đổng Nguyệt Nhi hô to kèm theo tiếng bước chân dồn dập từ hành lang truyền đến, Sở Tùy cau mày, tiếp tục ngồi im nhúc nhích.

      "Thời Khiêm ca ca, muội bị dính mưa, váy áo đều ướt hết!"

      Tiếng bước chân đến gần, dáng người hồng nhạt vọt vào, Sở Tùy liếc mắt, chỉ thấy cả người Đổng Nguyệt Nhi ướt nhẹp, giống như người mới vừa được vớt từ trong nước ra, quần áo dính người, lộ ra đường cong thướt tha của nữ nhân. Nhận thấy cái nhìn chăm chú của ta, Đổng Nguyệt Nhi đỏ mặt, cúi đầu, ngại ngùng nắm chặt ngón tay.

      Nếu là hôm qua có lẽ Sở Tùy vẫn còn có chút hứng thú, nhưng hôm nay bị người Lục gia bắt gặp, chút nhiệt tình của Sở Tùy còn sót lại người Đồng Nguyệt Nhi hoàn toàn biến mất.

      ta chuyển hướng nhìn ngoài cửa sổ, trong mắt phượng lên tia hối hận.

      Ngày ấy đường về xe ngựa qua con đường đúng lúc bắt gặp cảnh Đổng Nguyệt Nhi bị người khi dễ. Sở Tùy nhìn sang, vừa vặn chống lại cặp mắt hoa đào sợ hãi của Đổng Nguyệt Nhi, tiếng run run cầu cứu giúp. Sở Tùy sinh ra ở kinh thành, xem qua nhiều cảnh những tên quần áo lụa là khi nam phách nữ, vốn ta cũng muốn xen vào, nhưng đôi mắt này của Đổng Nguyệt Nhi khiến nhớ tới cháu ở kinh thành thường cười với , thường cơ trí vu oan bắt nạt nàng, nên nhất thời mềm lòng, Sở Tùy liền giúp Đổng Nguyệt Nhi tay.

      Sau đó phiền toái quả nhiên tới. Đổng Nguyệt Nhi có người thân, người cũng có, cái gọi là thúc phụ làm ăn Ngạc Châu là ta bịa ra đề lừa gạt Lục tam gia. có người thân, có nhà lại dám về, Đổng Nguyệt Nhi quỳ xuống khóc sướt mướt cầu ta thu lưu, Sở Tùy hạ được quyết tâm đuổi nàng ta , tạm thời đành phải mang nàng ta theo.

      đường đến thành Nhạc Dương, bất ngờ gặp phải mưa rào, Đổng Nguyệt Nhi cũng giống như hôm nay vậy, cả người ướt đẫm, vậy mà vẫn muốn hầu hạ thay quần áo trước.

      Khi còn ở nhà người phục vụ bên cạnh Sở Tùy đều là gã sai vặt, ta chưa từng tiếp xúc gần như vậy với nữ nhân, cũng chưa từng thấy qua dáng người của nữ nhân bên dưới lớp quần áo. Thứ duy nhất ta tiếp xúc chính là mấy quyển xuân cung đồ bởi vì tò mò nên lén xem. Ngửi thấy mùi hương người Đổng Nguyệt Nhi, Sở Tùy cố gắng dời tầm mắt, cố gắng nghĩ tới những hình ảnh vừa mới xông vào đầu kia, nhưng ta nghĩ tới, Đổng Nguyệt Nhi chủ động nhào lên, muốn lấy thân báo đáp.

      Sở Tùy đẩy nàng ta ra, khàn giọng đuổi nàng ta , Đổng Nguyệt Nhi lại khóc lóc cầu xin , lại lần nữa ôm lấy .

      Đẩy tới đẩy lui, tình liền trở nên mất kiểm soát.

      Cứ như vậy, Đổng Nguyệt Nhi trở thành nữ nhân đầu tiên của Sở Tùy.

      Sở Tùy cũng hối hận, bởi vì Đổng Nguyệt Nhi còn trong hiếu tang, bởi vì Sở gia có nam nhân trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng trời vừa tối, cái loại cảm giác tuyệt vời mà từ trước đến nay ta chưa từng hưởng qua này luôn thể khống chế mà xông vào đầu. Sở Tùy nhịn hai lần, đến khi lần thứ ba Đổng Nguyệt Nhi muốn hiến thân ta thể nhịn được nữa.

      Có điều nữ nhân cũng giống như rượu vậy, lúc mới chạm vào rất kích thích, hơn. Huống chi Đổng Nguyệt Nhi này nữa chữ cũng biết, trừ bỏ việc làm mỗi tối ra Sở Tùy biết phải gì với nàng ta, hứng thú cũng vì vậy mà nhanh chóng hạ xuống. Sở Tùy tính hôm nay là ngày cuối cùng ở cùng với Đổng Nguyệt Nhi, ngày mai ta khởi hành, để căn nhà này lại cho cho Đổng Nguyệt Nhi, nhưng ai ngờ người Lục gia lại đến thành Nhạc Dương...

      Sở Tùy nhíu mày.

      được, phải đem Đổng Nguyệt Nhi tới nơi mà người Lục gia tìm được, để tránh lời dối bị vạch trần.

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Thôi giờ chỉ cần tìm cho ra kẻ hại Lục Minh Ngọc đời trước, mà ta nghĩ chắc chắn có liên quan đến Sở Tuỳ.
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    3. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Thôi xog hết Sở Tùy, cần gì loại người phong lưu này, tiểu Ngọc Minh có người khác tốt hơn trăm lần chờ muội khai sáng đấy
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    4. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      bởi phải cho ST xuống làm nam phụ để SH lên sàn nam chính chứ
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    5. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Ta thấy Đổng Nguyệt Nương có mưu. Có khi bị người sai khiến tiếp cận ST rồi sau này người phía sau màn lại thầm giết LMN để ĐNN vào cửa nhà họ Sở làm nội gián. Còn phần ai đứng sau ta chịu, đoán nổi
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :