1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,064
      Chương 63
      Editor: Diệp Nhược Giai

      Sở Hành cùng ba người kia giục ngựa từ thành Đông của huyện Vĩnh Định tới, ba thuộc hạ của hứng thú bừng bừng, vừa nhìn thấy sông hộ thành đóng băng liền tăng tốc lên, Sở Hành vẫn duy trì tốc độ cũ, tầm mắt chút để ý đảo qua mặt băng, thấy hai chiếc xe trượt băng đến gần, Sở Hành chỉ nghĩ là gia đình phú quý bình thường nào đó, hề để trong lòng.

      Đến bên bờ, bọn thuộc hạ dừng ngựa, Sở Hành cũng ghìm cương, giục ngựa tiến lên.

      Chiếc xe trượt băng đầu tiên lướt qua, Sở Hành theo bản năng nhìn sang chiếc xe theo sát đằng sau ấy.

      xe là hai đứa bé choai choai, đứa gần bờ lớn tuổi hơn chút, mặc bộ trường bào cổ tròn màu quả hạnh. Sở Hành vừa dừng ngựa, chiếc xe của thiếu niên lang kia cũng rẽ hẳn sang đây, ánh nắng ấm áp trong ngày đông rọi xuống như thủy triều, càng tôn thêm vẻ nhu hòa cho thiếu niên lang mặc trường bàomàu quả hạnh kia, làm cho người ta nhìn cũng cảm thấy ấm áp.

      Sở Hành kìm lòng đậu nhìn lên , ngoài ý muốn trông thấy khuôn mặt tuấn tú như mỹ ngọc, chiếc cằm trắng nõn tinh xảo xinh xắn, đôi môi hồng nhuận hơi cong cong, giống như ngay sau ấy cười rộ lên, hàng lông mi dày rậm như cánh bướm khép hờ, như cánh cửa ngọc đóng chặt. Chỉ cái liếc mắt này thôi, mà trong phút chốc mọi thanh xung quanh như đều im bặt, chỉ còn lại duy nhất thiếu niên như cười như trước mắt ấy yên lặng nghênh đón ánh mặt trời.

      Sở Hành ngây người, còn nghe được tiếng động nào khác, trong mắt chỉ có thiếu niên lang như được bao trong vầng sáng nhu hòa kia.

      Nếu đổi lại là chuyện khác, với người trầm ổn như Sở Hành, khiếp sợ lát cũng lập tức tỉnh táo lại. Nhưng loại cảm giác kinh diễm này đối với Sở Hành lại quá mức xa lạ, vì vậy bây giờ khi cảm giác này đột nhiên ùa tới, lập tức đánh bại , khiến trở tay kịp. Tính tình Sở Hành lạnh lùng trời sinh,đối với chuyện nam nữ có quá nhiều hứng thú, hơn nữa dung mạo của kế thừa tất cả những nét đẹp của cha mẹ mình, ngắm bản thân mình cùng với đệ đệ muội muội trong nhà nhiều, cho dù tận lực để ý, nhưng cũng chưa từng có cảm giác kinh diễm như thế này...

      đúng, trước đó, từng có lần.

      Đó là đời trước, trong buổi mừng thọ của tổ mẫu, đường đệ kéo đến bên hồ, khoe với ý trung nhân của mình. Sở Hành kịp chuẩn bị, chỉ thuận theo ngón tay của đường đệ nhìn sang, trông thấy nương13 14 tuổi bước ra khỏi bóng liễu. Cành liễu mềm mại phất phơ theo gió, tiểu nương vừa nhấc tay đẩy ra nhánh liễu xanh biếc rũ mặt, vừa nghiêng đầu cười với nương bên cạnh, mặt như hoa như ngọc, đôi mắt sáng trong như nước, tựa như mỹ nhân bước ra từ trong bức tranh của danh họa.

      Trong đầu ra dáng vẻ của Lục Minh Ngọc kiếp trước, nhớ ra đó là đệ muội mình, Sở Hành kịp thời ngừng lại, dời lực chú ý sang thiếu niên ngồi xe trượt băng, ai ngờ cái nhìn này khiến cực kỳ khiếp sợ, phát thiếu niên kia giống Lục Minh Ngọc đến lạ, đều là cánh môi hồng nhuận như đào, đều là đôi mắt hoa đào long lanh sáng ngời, ngay cả động tác nhướng mày khi kinh ngạc cũng giống...

      Thấy mặt thiếu niên lang lên vẻ khiếp sợ, từ ghế tựa dựng thẳng người lại, hiển nhiên thiếu niên này nhận ra . Sở Hành nhanh chóng thu hồi ánh mắt kỳ lạ của mình, xoay người xuống ngựa.

      Nam nhân mặc bộ quần áo đen tuyền, mình đứng bên ngựa, lạnh lùng uy nghiêm, như sát thần nắm giữ toàn bộ thiên hạ trong tay.

      Lục Minh Ngọc từng thấy nhiều mỹ nam, nhưng khí thế như vậy nàng chỉ mới cảm nhận được từ người tổ phụ cùng Sở Hành. Sau khi xác nhận đây là Sở Hành, Lục Minh Ngọc nhìn xe trượt băng phía trước vẫn từ tốn tiến lên, Lục Minh Ngọc vội vàng nhắc nhở cha mẹ mình, “Phụ thân! Mẫu thân! Sở thế... Biểu...... Quốc công gia đến!” câu mà thay đổi ba cách xưng hô.

      Ban đầu nàng định gọi là Sở thế tử, chợt nhớ lại lão quốc công gia qua đời, Sở Hành còn là thế tử nữa.Kế tiếp là đến xưng hô quen thuộc nhất - biểu cữu cữu, nhưng vừa ra được chữ, Lục Minh Ngọc lại cảm thấy ổn. Trước đó gọi là biểu cữu cữu, vì khi ấy nàng còn , tiểu nương tầm bảy tám tuổi gọi biểu cữu cữu có vẻ thân thiết hơn. Nay nàng trưởng thành, hơn nữa hạ quyết tâm bảo trì khoảng cách với Sở gia, nếu vẫn gọi biểu cữu cữu hợp, nên cuối cùng nàng đổi thành Quốc công gia.

      Mà tiếng Quốc công gia này vừa ra khỏi miệng, Lục Minh Ngọc liền cảm giác được ánh mắt sắc bén rơi xuống người nàng, nàng theo bản năng nhìn qua, vừa vặn đụng phải đôi mắt phượng thâm thúy của Sở Hành, giống như nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng nàng vậy.

      Lục Minh Ngọc cuống quít cúi đầu. Trước khi quyết định đoạn tuyệt quan hệ với Sở Tùy, nàng xem Sở Hành như chồng của mình, là người nhà, có kính sợ, nhưng càng nhiều là kính trọng. Nay mối quan hệ đổi khác, phần kính sợ ấy lại vượt trội hơn, Lục Minh Ngọc dám đối diện với Sở Hành.

      Xe trượt băng ngừng lại, Lục Minh Ngọc bước lên giá đỡ xuống xe trước, sau đó xoay người đỡ đệ đệ.

      “Tỷ tỷ, người này là ai?” Ba tuổi Hằng nhi rời kinh, sớm quên khuấy mất Sở Hành từng ân cần trông nom hai lần rồi.

      “Là Quốc công gia của Sở quốc công phủ.” Lục Minh Ngọc đưa lưng về phía Sở Hành, thấp giọng .

      Hằng nhi bắt đầu có ấn tượng về tước vị và chức quan, hiểu rằng Sở Hành thuộc giới huân quý tại kinh thành, sau khi xuống xe liền ngoan ngoãn đứng cạnh tỷ tỷ, chỉ hiếu kỳ đánh giá Sở Hành. Tiểu tử này ngốc, biết rất ở trước mặt người nào phải ra vẻ thông minh,khi nào có thể phát tác tính nết tiểu bá vươngcủa mình.

      Sở Hành đến chỗ vợ chồng Lục Vanhvừa mới xuống xe, hàn huyên với Lục Vanh: “ ra là Tam gia, vừa rồi ánh mắt nhất thời nhìn , nên nhận ra Tam gia.”

      Bởi vìmối quan hệ thân thích với Tiêu Tòng Giản, Sở Hành với Lục Vanh coi như cùng bối phận, nhưng Lục Vanh lớn tuổi, nên Sở Hành dùng kính ngữ xưng hô.

      Lục Vanh cũng gọi là Thế Cẩn nữa, mà cũng dùng kính ngữ: “ là trùng hợp, sao Quốc công gia cũng đến huyện Vĩnh Định thế? Vừa nãy nhìn thấy có ngựa lại đây, ta hoàn toàn ngờ là ngươi, thất lễ rồi.”

      Sở Hành hiểu, cha con Lục Vanh đổi cách xưng hô là vì đường đệ. Nhớ đến lỗi của đường đệ, Sở Hành thầm thở dài, ngoài mặt lại bình tĩnh giải thích: “Hoàng thượng lệnh cho bọn ta đến Ký Châu làm việc, đường hồi kinh nghe nơi đây có băng hi, nên mới đổi hướng ghé đây góp vui chút. Ngoài ra, Tam gia cứ gọi ta là Thế Cẩn , xưng hô Quốc công gianày quá xa lạ rồi.”

      Người mà Lục Vanh bất mãn là Sở Tùy, còn đối với Sở Hành, vẫn rất thưởng thức. Nay Sở Hành biểu đạt thái độ thân thiết trước, Lục Vanh chỉ gật gật đầu, cười cười chỉ cho con trai trong lòng mình, “Đây là biểu cữu cữu, Niên nhi chào biểu cữu cữu .” đồng ý gọi Sở Hành là Thế Cẩn, vậy xưng hô của đám trẻ cũng nên đổi lại như xưa.

      Sở Hành thở phào nhõm, rất sợ hai nhà Sở Lục tỏ ra xa cách như vậy.

      “Biểu cữu cữu.” Niên nhi tựa vào đầu vai của phụ thân nhìn Sở Hành, vì sợ người lạ nên giọng rất , hề có dũng khí giống huynh trưởng mình năm xưa.

      Khuôn mặt bé trai trắng hồng non mịn, mặt mày thanh tú, cực kỳ giống Lục Vanh. Sở Hành nghiêm túc đánh giá phen, sau đó chúc mừng Lục Vanh: “Hằng nhi hoạt bát dạn dĩ, có phong độ dũng mãnh của Lục đại nhân. Niên nhi nho nhã nội liễm, lớn lên rồi nhất định giống với Tam gia, tài trí hơn người. Tam gia có phúc quá!”

      là người nghiêm túc, cười tùy tiện, nhưng khi đứng trước mặt người có quan hệ thân thiết với mình, Sở Hành cũng biết nên xã giao thế nào cho phải phép.

      “Bọn chúng đều còn , Thế Cẩn quá khen rồi.” Lục Vanh khiêm tốn cười.

      Đề cập tới con cái, Lục Vanh cũng thuận miệng quan tâm Sở Hành, “Tòng Giản hơn ngươi tuổi, nay trai song toàn, mà Thế Cẩn hình như vẫn chưa đính hôn phải ? Trong thư nhà thấy tới.”

      Sở Hành sợ nhất là có người hỏi về hôn của , cụp mắt cười khổ: “Nhân duyên còn phải xem duyên phận, gấp được.”

      Sợ Lục Vanh tiếp tục đề tài này, Sở Hành nhìn sang tỷ đệ Lục Minh Ngọc, với Hằng nhi: “Hằng nhi còn nhận ra biểu cữu cữu ?”

      Hằng nhi thành thành lắc đầu, chưa bao giờ sợ người lạ, đến bên cạnh phụ thân, ngửa đầu nhìn Sở Hành, “Biểu cữu cữu từng gặp con à?”

      Sở Hành cười mà .

      Tiêu thị nhắc nhở con trai, nhưng Hằng nhi vẫn nghĩ ra, gãi đầu cười cười.

      Đến lúc này, cả nhà năm người chỉ còn sót lại Lục Minh Ngọc là chưa chuyện gì với Sở Hành. Theo phép lịch , Tiêu thị vẫy vẫy tay với nữ nhi, ôn nhu trêu ghẹo: “Nếu biểu cữu cữu của con bày ra dáng vẻ của Quốc công gia với chúng ta, A Noãn vẫn nên gọi biểu cữu cữu .” Xem như giải thíchtiếng gọi “Quốc công gia” của nữ nhi vừa nãy.

      Lục Minh Ngọc vâng dạ, ngẩng đầu, nhanh chóng liếc nhìn Sở Hành cái rồi lại lập tức rũ mắt xuống, nhu thuận : “Biểu cữu cữu.”

      So với lần gặp trước, tiểu nương nay thêm ba tuổi, giọng càng êm tai dịu ngọt. món ăn ngon phải đạt đủ cả về sắc hương vị, Sở Hành cảm thấy, nếu xem Lục Minh Ngọc mà món ăn ngon, chẳng sợ nàng vô sắc vô vị, chỉ cần tiếng kêu mềm mại ấy thôi cũng khiến người ta ăn lần là nhớ mãi, lưu luyến quên đường về.

      Đáng tiếc, mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, thế mà lại bị đường đệ tự tay làm vuột mất.

      Sở Hành cũng thản nhiên liếc nhìn Lục Minh Ngọc cái, bởi vì người ta là nương độ xuân , tiện mở miệng khen thẳng, chỉ đành dùng giọng của trưởng bối, : “Ba năm gặp, A Noãn cao hơn nhiều.”

      Lục Minh Ngọc cong môi mỉm cười, ba năm này nàng kén ăn, cũng tự cảm thấy mình cao hơn kiếp trước ít.

      Hàn huyên xong, Lục Vanh với Tiêu thị: “Ta với Thế Cẩn đến chỗ thi đấu xúc cúc trước, mọi người tiếp tục tham quan .”

      Tiêu thị gật gật đầu, nhìn Sở Hành rồi ôm Niên nhi trở lại xe trượt băng, hai tỷ đệ Lục Minh Ngọc cũng lên xe lần nữa.

      Xe trượt băng rời , Sở Hành bảo thuộc hạ dẫn ngựa, cùng với Lục Vanh sóng vaidẫn đầu đến sân xúc cúc.

      mặt băng có ai, tiếng ồn ào vang vọng ở xa xa càng khiến cho nơi đây có vẻ thanh tịnh, đầu tiên Sở Hành ngỏ lời khen ngợi công lao đắp đê trị thủy của Lục Vanh trong vài năm nay. Tâm tình được lúc, mối quan hệ giữa hai người cũng dần dần thân thiết hơn, Sở Hành mới thấp giọng : “Tam gia, 3 năm trước Thời Khiêm ra ngoài học hỏi, lúc trở về có kể cho ta nghe, đệ ấy từng vô tình gặp được ngài ở Nhạc Dương.”

      Lục Vanh dừng chân lại, nhướng mày nhìn .

      Sở Hành ung dung nhìn thẳng vào Lục Vanh, “Tam gia, lúc ấy Thời Khiêm còn trẻ, làm việc đủ ổn trọng, may nhờ Tam gia dạy bảo, đệ ấy mới đúng lúc tỉnh ngộ, cam đoan với ta rằng tuyệt đối tái phạm lần nữa. Thời Khiêm thành tâm ăn năn, mong Tam gia niệm tình đệ ấy biết sai mà sửa, tha thứ đệ ấy lần có được chăng?”

      Mặc kệ như thế nào, thân là đường huynh, việc liên quan đến chung thân đại của đường đệ, Sở Hành muốn dốc sức giúp đỡ đường đệ phen.

      Lục Vanh nghe vậy, trong lòng dâng lên chút hoang mang.

      Sở Hành Sở Tùy cũng biết ân oán giữa nữ nhi với Sở Tùy trong kiếp trước, thậm chí cả Mạnh Toàn cũng cảm thấy việc tát Sở Tùythật ổn, vậy tại sao Sở Hành giúp đường đệ hỏi nguyên do lấy lại công đạo, ngược lại nho nhã lễ độ cảm kích ra tay đánh Sở Tùy, hơn nữa còn cầu tình giùm cho Sở Tùy?

      Lục Vanh nghĩ ra, nhịn được thử dò xét: “Hôm đó động thủ đánh người, là do ta suy nghĩ chu toàn, sao vậy, Thời Khiêm tức giận à?”

      Sở Hành cười giễu, tỏ thái độ của huynh trưởng nghiêm khắc, “Đệ ấy thất lễ trước, nào có mặt mũi mà tức với giận? Nếu phải đệ ấy thành tâm hối cải, ta cũng tha cho đệ ấy.”

      Lục Vanh:......

      lòng, Lục Vanh tài nào đoán ra được ý nghĩ của hai huynh đệ nhà Sở gia này, vì vậy khách khí qua loa : “Thế Cẩn quá lời rồi, trong chuyện đó có chút hiểu lầm, chỉ bằng hai ba câu cũng thể giải thích được. Dù sao cũng qua rồi, ngươi yên tâm, ta với ai khác.” Càng nghĩ, Lục Vanh càng cảm thấyhai huynh đệ Sở Hành chỉ muốn chặn miệng lại, sợ làm hỏng thanh danh của Sở Tùy.

      Sở Hành đoán được Lục Vanh nghĩ sai, nhưng cũng thể thêm gì nữa, liền chuyển sang chủ đề khác, tiếp tục tán gẫu việc quốc gia đại .

      Trò chuyện chút, hai người tới khu vực nhộn nhịp nhất sông hộ thành.

      Đám đông náo động, trận đấu xúc cúc sắp bắt đầu. Lưu dịch thừa đứng bên cạnh tri huyện, vừa thấy Lục Vanhliền vội vàng dẫn tri huyện đến bái kiến.

      Lục Vanh nhìn sang Sở Hành, Sở Hành lắc đầu, Lục Vanh ngầm hiểu nên giới thiệu thân phận của Sở Hành, chỉ là người quen.

      là người quen của Lục Tam gia, hiển nhiên phú cũng quý, tri huyện ân cần : “Hai vị đại nhân, chúng ta qua bên kia xem thi đấu chứ?”

      Lục Vanh uyển chuyển từ chối, loại náo nhiệt chốn phố phường dân gian như thế này phải lấy thân phận dân chúng xem mới thú vị.

      Đuổi tri huyện cùng Lưu dịch thừa , Lục Vanh nhìn sang bờ tây.

      Hai chiếc xe trượt băng thong thả tới gần, nhìn thấy thê tử con cái mình, Lục Vanh nở nụ cười ấm áp, tiến lên hai bước lại đột nhiên nhớ tới chuyện gì, quay đầu hỏi Sở Hành: “Thế Cẩn xem thi đấu với nhà ta ? Xem xong lại theo ta đến trạm dịch, chúng ta lâu ngày gặp lại, phải uống vài ly ôn chuyện mới được.”

      Ngoài miệng khách khí, trong lòng lại chắc chắn Sở Hành đáp ứng, bởi vì lúc nãy Sở Hành vừa , bốn người bọn họ xem đấu xong ngay.

      Nhưng Lục Vanh lại hoàn toàn dự đoán được, vừa mở miệng mời xong, thuộc hạ của Sở Hành liền nhiệt tình khuyến khích: “Đại nhân , ba người bọn thuộc hạ ở ngay tại đây, lỡ như có bị tách ra, đến buổi trưa chúng ta gặp ở trạm dịch.” Chỉ huy sứ đại nhân nhà mình ngày nào cũng lạnh lùng nghiêm túc, đại nhân mà ở đây bọn họ nào dám vui đùa thỏa thích như ý muốn, có thể quẳng đại nhân chỗ khác đương nhiên là quá vui sướng rồi.

      Ba thuộc hạ lấm lét nhìn nhau cười trộm.

      Sở Hành bất đắc dĩ, đành phải cùng với Lục Vanh.
      Pe Mick, Phương Lăng, AChu34 others thích bài này.

    2. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      được đọc 2 chương liền. vui quá.:yoyo69::yoyo69::yoyo69::yoyo69:
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    3. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Ko làm đệ muội nữa lm thê tử cũng đk phải ko Hành ca ?
      Sở Hành: :yoyo52: chuẩn
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    4. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      đói truyện thấy nàng quăng cho 2 chương nên no luôn r. Hí hí hí
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    5. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Đại bá khổ cực chờ lâu mà giờ tiểu muội mới 13 tuổi a...
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :