1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. garan2602

      garan2602 Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      46
      Hời hợp chờ đợi :042:. Thắc mắc ck trc của chế nữ chánh là cái dạng gì đây? Hình tượng nho nhã nó gần với ngụy quân tử lắm:uong2:

    2. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,064
      Chương 84
      Editor: Diệp Nhược Giai

      Mặt trời đỏ rực lặn dần về phía tây, Lục Minh Ngọc ngồi trong khuê phòng của Lục Quân, vẫn luyến tiếc muốn rời .

      Kiếp trước cũng tiến cung vào khoảng thời gian này, người tốt đẹp như thế, nhưng chỉ vừa tiến cung được năm mất. Ngày mai người mà gả là Diêu Ký Đình, nam nhân có gia đình với nhân khẩu ít ỏi, cũng có nha hoàn thông phòng hay là di nương thiếp thất, nhưng Lục Minh Ngọc vẫn cứ lo lắng, hận thể giữ mãi ở nhà, vĩnh viễn cần xuất giá.

      , rảnh về nhiều chút...” Lục Minh Ngọc ngồi kề sát ngay bên cạnh mình, ôm lấy cánh tay Lục Quân, cực kỳ thân thiết.

      Sắp tới ngày xuất giá, Lục Quân ngoại trừ cảm giác xấu hổ vẫn là xấu hổ, vỗ vỗ lên bàn tay của chất nữ, khẽ ừ.

      Tiêu thị cùng mẹ chồng ngồi ở gian ngoài, cho hai cháu các nàng thời gian tâm , nhưng thấy nữ nhi mãi vẫn ra, Tiêu thị nhìn nhìn sắc trời, cười vào nội thất, với nữ nhi: “Được rồi A Noãn, chúng ta biết nhà của ở đâu mà, nếu con còn điều gì luyến tiếc lúc nào cũng có thể qua đó gõ cửa. Thôi, sáng mai của con phải dậy sớm, tối nay để nàng nghỉ ngơi sớm chút .”

      Cha chồng phái người tới hỏi thăm hai lần, khẳng định là có lời muốn căn dặn nữ nhi, Tiêu thị là mẫu thân, hiểu được tâm trạng của cha chồng mình lúc này.

      “Vậy ngủ sớm chút, sáng mai ta lại qua nữa.” Lục Minh Ngọc lưu luyến .

      Lục Quân muốn đứng dậy tiễn khách, Tiêu thị đúng lúcngăn lại. Nhìn em chồng mà mình gần như là nhìn nàng lớn lên, trong mắt Tiêu thị cũng toát ra vẻ luyến tiếc, ôn nhu dặn dò: “A Quân, mặc kệ đến đâu, phải nhớ , muội còn có ca ca ruột tẩu tử ruột, có bất cứ tâm hay bị uất ức gì mà mở lời được với mẹ, muội có thể cho tẩu biết, hoặc cho A Noãn. Đừng vì xuất giá mà sinh ra cảm giác ngăn cách với nhà mẹ đẻ, biết ? Haiz, muội quá hiền, tẩu rất lo lắng. Tối hôm qua Tam ca của muội thức trắng cả đêm, đừng thấy chàng ấy ở trước mặt muội ngậm chặt miệng lại, nhưng trong lòng ra thương lo lắng cho muội lắm đấy.”

      Những lời dặn dò dịu dàng của tẩu tử khiến Lục Quân nhớ lại những năm qua chung sống với ca ca tẩu tử như thế nào, hốc mắt chợt chua xót, chôn đầu trong lòng Tiêu thị.

      Tiêu thị nhàng xoa xoa mái tóc dài mềm mượt của em chồng, ánh mắt phức tạp. Đường huynh Minh Huệ đế là Hoàng thượng tốt, dân như con, nhưng Minh Huệ đế tuyệt đối thích hợp để kết đôi với nương đơn thuần như Lục Quân. Ngài có đám phi tần trong hậu cung chuyên tranh thủ tình cảm là đủ rồi, còn Lục Quân, nàng vẫn nên sống cuộc đời bình an với Diêu Ký Đình thôi.

      Sau khi dặn dò thêm hai câu, Tiêu thị dẫn nữ nhi rời .

      Mẹ con hai người vừa mới rời khỏi, Lục Trảm lập tức tới, còn dắt theo Sùng nhi. Lúc này vừa vặn đến giờ cơm, cả nhà bốn người cùng ăn chung.

      “Tỷ tỷ, ngày mai đệ cũng tiễn tỷ.” Sùng nhi7 tuổi ngồi cạnh tỷ tỷ mình, sung sướng cắn miệng đầy giò heo, nghiêng đầu cười với tỷ tỷ. Lúc này vẫn còn chưa xa rời tỷ tỷ, nên bé trai chưa từng trải nghiệm cảm giác sau khi tỷ tỷ xuất giá ở lại nhà người khác là như thế nào, vì vậy giờ chỉ cảm thấy hưng phấn vì ngày mai có tiệc vui.

      Người mà Lục Quân nỡ xa rời nhất chính là đệ đệ của mình, vậy mà bé trai lúc này lại vô tâm vô tình hớn ha hớn hở, lòng nàng chua xót, miễn cưỡng cười cưởi đáp lại, gắp thêm miếng rau cho đệ đệ.

      Chu thị ăn được vài miếng nuốt trôi được nữa, ngồi bên cạnh nhìn chăm chú vào nữ nhi mình, hề chớp mắt. Bà vẫn còn nhớ như in hình ảnh lúc nữ nhi vừa mới sinh ra, mười mấy năm này chỉ thoáng qua như mười mấy cái chớp mắt, nhoáng cái nữ nhi trưởng thành, sắp gả đến nhà người khác, Chu thị vừa vui mừng vừa khó chịu. Con trai có vợ có con, phải chiếu cố cho vợ con của , quan hệ với bà cũng dần dần xa cách, bây giờ đến lượt nữ nhi sắp rời bà mà ...

      Chu thị cúi đầu, lặng lẽ lau vệt nước mắt.

      Lục Trảm thấy vậy, bỗng nhiên cơm canh cũng trở nên vô vị. Ông có năm trai , người mà ông hiểu nhất cũng chính là nữ nhi, nhưng nữ nhi bảo bối của ông chẳng bao lâu nữa bị người ta đoạt mất, mà ông lại chẳng có cớ gì để ngăn cản cả. Tuy Lục Trảm là nam nhân, nhưng ông cũng là trượng phu, còn nhớ đường vào kinh thê tử mình chỉ lần khóc trộm vì nhớ nhà, hơn nữa càng khiến ông khắc cốt ghi tâm là thê tử từng bị mình vắng vẻ nhiều năm đến thế. Nữ nhi giống thê tử, cũng nhu nhược yếu đuối, có khi nào gả sang đó bị Diêu Ký Đình chèn ép, nữ nhi cũng ngây ngốc chịu đựng giống như thê tử ?

      Sau khi ăn xong Sùng nhi trở về viện của , Lục Quân nhìn nhìn người cha nghiêm khắc ngồi ghế thái sư, đoán được phụ thân cũng có lời muốn căn dặn, liền nhu thuận cúi đầu, chờ phụ thân mở miệng.

      Nhưng Lục Trảm vẫn chỉ mím môi , thể nào nhìn ra được ông nghĩ gì.

      Đêm nay Chu thị muốn ngủ cùng với nữ nhi, còn phải dạy cho nữ nhi làm tân nương tử thế nào, nay thấy trượng phu mãi mở miệng, Lục Quân vội, nhưng Chu thị lại nóng nảy, giọng thúc giục: “ phải chàng có chuyện muốn với A Quân à?” Có nhanh lên, mau về tiền viện, đừng ngồi đây cản trở bà.

      Lục Trảm liếc mắt nhìn thê tử cái, sau đó lại trở về người nữ nhi, thoáng nhìn bờ môi cong cong mỉm cười của nữ nhi, Lục Trảm ho khụ khụ, mấy tự nhiên đứng dậy, vốn định năng dịu dàng, nhưng vừ mở miệng lại mang theo chút cảm giác tức tối khó mà khống chế, “A Quân, mai là con xuất giá rồi, vi phụ chỉ muốn với con câu thôi, nếu Diêu gia dám để cho con chịu bất cứ nỗi tủi nhục nào, bất luận là lớn hay , con cứ việc với vi phụ, vi phụ lập tức đón con về nhà.”

      Nàng là nữ nhi mà ông ngàn chiều vạn sủng, ở nhà chồng có thể sống vui vẻ thôi làm gì, nhưng chỉ cần nàng phải chịu nhịn nhục dù chỉ là điều nhặt, Lục Trảm ông nhất định lập tức đón nữ nhi về mà tiếp tục sủng ái, bao giờ bỏ mặc nữ nhi.

      Phụ thân giọng uy nghiêm, nhưng Lục Quân lại cảm nhận được tình thương mà phụ thân dành cho nàng. Giờ khắc này, Lục Quân rốt cuộc thể áp chế được cảm giác băn khoăn lo lắng cùng luyến tiếc khi sắp gả nữa, nước mắt tràn mi. Nàng cúi đầu gạt lệ, nghẹn ngào gật đầu, “Nữ nhi biết, phụ thân yên tâm .” Nàng làm thê tử tốt, sống hạnh phúc cùng Diêu Ký Đình, tuyệt đối để cho người nhà nhớ thương lo lắng.

      Nữ nhi khóc đáng thương, đôi mắt của Lục Trảm hiểu sao cũng bắt đầu thấy xót. Ông yên lặng đứng đó lúc lâu rồi mới sải bước rời khỏi, để thê tử ở lại dỗ dành nữ nhi.

      “A Quân lại đây, chúng ta vào phòng chuyện.”

      Chu thị lau lau khóe mắt, giọng kêu.

      ~

      Sáng sớm hôm sau, cả Lục gia bắt đầu bận tối mắt tối mũi. Theo tập tục của Đại Tề, buổi sáng bên đàng đãi khách, ăn tiệc xong cũng vừa lúc nhà traiđến rước dâu, tân nương tử về đến nhà trai bái đường thay quần áo, đến buổi trưa nữ quyến thân thích bày tiệc ở bên kia.

      giờ trong khuê phòng của Lục Quân chật ních người, nào là hỉ nương (1), toàn phúc nhân (2), những nữ quyến đến đưa gả tân nương, người vào người ra vô cùng tấp nập, vì vậy Lục Minh Ngọc căn bản là có cơ hội nào ngồi chuyện riêng với . Đợi đến khi Lục Quân trang điểm xong, khách đến cũng càng ngày càng nhiều, Hằng nhi Niên nhinhoáng cái thấy bóng dáng đâu, Tiêu thị bận đến mức chân chạm đất, chỉ đành bảo nữ nhi tìm hai đệ đệ.

      (1) Hỉ nương: Là người phụ nữ thông hiểu tập tục lễ nghi được mời đến để chỉ dẫn tân nương tân lang hoàn thành nghi thức kết hôn.

      (2) Toàn phúc nhân: Toàn phúc nhân chỉ người có nhiều phúc khí, người này có cha mẹ, dưới có con cái, vợ chồng ân ái, huynh đệ tỷ muội ở chung hòa thuận. Theo tục lệ thành hôn của dân gian, toàn phúc nhân phụ trách nhiều việc, nhằm cầu mong vợ chồng mới cưới có tương lai cát tường như ý.

      Lục Minh Ngọc nhìn sang mình.

      Lục Quân thay sang bộ giá y màu đỏ thẫm, lúc tẩu tử chuyện nàng để ý đến, nay nhìn thấy ánh mắt lưu luyến rời của chất nữ, Lục Quân ôn nhu cười, nắng sớm đầu hạ tươi tắn rọi qua song cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng, nàng ngồi ngược ánh nắng, gương mặt mờ ảo, đẹp như tiên tử sắp bay lên trời.

      Đôi mắt Lục Minh Ngọc chợt nong nóng, vội vàng chen ra ngoài.

      Vừa bước ra khỏi cửa nhìn thấy đoàn người của Sở quốc công phủ, Thái phu nhân cùng Sở nhị phu nhân sóng vai cùng, còn tỷ muội Sở Doanh, Sở Tương theo bên cạnh.

      Thái phu nhân tuy tuổi cao nhưng ánh mắt vẫn còn rất tinh tường, chỉ thoáng nhìn thấy được đôi mắt ửng hồng của Lục Minh Ngọc, nên từ ái cười, trêu ghẹo nàng: “A Noãn luyến tiếc đến thế à? Thế được đâu, xuất giá mà con rươm rướm nước mắt rồi, hai năm nữa đến lượt con gả chắc là khóc đến mức nhòa hết cả lớp trang điểm mất?”

      Lão nhân tươi cười hòa ái dễ gần, Lục Minh Ngọc ma xui quỷ khiến nhớ tới giấc mơ hồi tháng giêng, trong mơ nàng gả cho Sở Hành. Cả hai đời Thái phu nhân đều thực thích nàng, lỡ như... lỡ như nàng với cùng Sở Hành......

      Tầm mắt chuyển sang người Sở Doanh, Lục Minh Ngọc bật cười, lập tức quẳng ý nghĩ nhàm chán ấy . Hôm nay là ngày vui của , nàng nghĩ đến mấy chuyện có thực ấy làm gì?

      Đôi mắt cụp xuống vờ xấu hổ, Lục Minh Ngọc hành lễ với hai người, giọng : “ trang điểm xong rồi, Thái phu nhân vào phòng gặp trước ạ.”

      Cử chỉ của nàng đoan trang lễ phép, Thái phu nhân khen ngợi gật gật đầu.

      “A Noãn tỷ tỷ định đâu thế?” Sở Doanh rất thích Lục Minh Ngọc, còn muốn chuyện với Lục Minh Ngọc nhiều hơn, nên thấy Lục Minh Ngọc rời liền giọng hỏi.

      biết Niên nhi chạy đâu chơi rồi, tỷ tìm đệ ấy.” Lục Minh Ngọc cười , “Lát nữa tỷ đến tìm hai muội.”

      Sở Doanh nghe vậy mới yên tâm.

      Lục Minh Ngọc mang theo Cam Lộ thẳng đến tiền viện, nhưng khi đến trước cửa vòm dẫn đến tiền viện ngừng chân lại, kêu Cam Lộ xem bọn đệ đệ có ở trong đó hay . Lát nữa đưa gả, bọn đệ đệ cũng có việc phải làm, bây giờ để mặc cho bọn chạy loạn đến lúc đó lại tìm thấy đâu biết làm sao?

      Cam Lộ định bên ngoài vang lên tiếng đầy buồn tủi của Hằng nhi, “Biểu cữu cữu,con muốn ở tiền viện cơ, trong hậu viện toàn là nữ thôi.”

      Lục Minh Ngọc ngây người, ngay sau đó liền cảm thấy hoảng loạn. Biểu cữu cữu... là Sở Hành sao?

      “Hằng nhi nghe lời , khi nào các đệ lớn là được đến tiền viện thôi.” Sở Hành cúi đầu, với hai bé trai kháu khỉnh đứng quanh mình. Hôm nay các nam nhân Lục gia đều bận rộn, Hằng nhi mang theo đệ đệ chạy lung tung trong tiền viện, bị Lục nhị gia bắt được, răn dạy khá là nghiêm khắc. Hằng nhi nghe, phát thấy liền trốn đằng sau lưng chịu , đúng lúc Sở Hành muốn rời khỏi nơi ồn ào suốt ngày có khách đến hỏi thăm hàn huyên ấy, liền mượn cớ khuyên bảo Hằng nhi, Niên nhi để trốn .

      Hằng nhi nghe câu “khi nào lớn rồi” quá nhiều lần, bĩu môi hừ :“Con bảy tuổi rồi! Phải bao tuổi mới được gọi là lớn chứ!”

      Đây chỉ đơn thuần là câu oán giận của đứa bé, Sở Hành lên tiếng trả lời.

      Niên nhi chớp chớp mắt, ngẩng đầu hỏi Sở Hành, “Biểu cữu cữu, có phải đến lúc tỷ tỷ lập gia đình bọn con có thể đến tiền viện ?”

      Sở Hành kinh ngạc, trong đầu bất chợt lên khuôn mặt xinh đẹp của Lục Minh Ngọc.

      Ở bên kia tường, Lục Minh Ngọc bỗng đỏ bừng cả mặt. Khi vừa nghe được tiếng của Sở Hành nàng lập tức đứung chôn chân tại đây, trông ngóng được gặp lần, cho dù hai người thể nào đến với nhau, nhưng nàng vẫn thích Sở Hành, có thể gặp được lần nào nàng tranh thủ lần đó, đợi đến khi nàng có hôn ước với người khác rồi kiềm chế tình cảm lại cũng muộn. Dù gì cũng ai biết chút tấm lòng bé này của nàng, nàng cũng để lộ ra bất cứ dấu vết nào cả. Nhưng khi nghe được câu hỏi ngốc nghếch của Niên nhi, Lục Minh Ngọc đột nhiên hối hận, lập tức nháy mắt ra hiệu cho Cam Lộ, chuẩn bị nhanh chóng rời .

      “Tỷ tỷ!” Hằng nhi khá nhanh nên chạy đến cửa vòm đầu tiên. Nhìn thấy tỷ tỷ, bé trai vui mừng gọi to.

      Lục Minh Ngọckhựng chân, thể xoay người, vừa thấp thỏm vừa khẩn trương quay đầu lại, nhưng cuối cùng chỉ nhìn thấy hai đệ đệ của mình. Hằng nhi đứng ngay ngắn trước mặt nàng, còn Niên nhi vừa mới tới. Giờ khắc này, cảm xúc của Lục Minh Ngọc có thể lẫn lộn hết cả, khó mà tả được nàng cảm thấy thế nào. Nàng muốn gặp , lại dám gặp, nhưng khi gặp được lại hụt hẫng thất vọng.

      Biết nàng ở gần đây, Sở Hành lộ diện. Lục Minh Ngọc biết là quân tử, cực kỳ tuân thủ cấp bậc lễ nghĩa. Nhưng Sở Hành ra gặp, chứng tỏ hoàn toàn có chút ý nghĩ nào đối với nàng. Vừa nghĩ vậy, Lục Minh Ngọc gần như thể khống chế được vẻ mặt của mình nữa. Đạo lý, nàng biết hết, nhưng khi đối diện với người mình quý trọng sùng bái dường như đều nát vụn thành cám cả...

      “Tứ nương, ở tiền viện đông người, làm cha làm rảnh phân thân, nên bọn họ nhờ ta đưa Hằng nhi, Niên nhi về.”

      Trong lòng chua xót thầm than van oán trách, nhưng mới oán được đến nửa, nam nhân mà nàng kính như thần tiên kia đột nhiên vòng lại đây. Hôm nay mặc bộ trường bào màu xám nhạt thêu mây, vừa đơn giản mộc mạc lại vừa cao quý sang trọng, đôi mắt phượng nhìn về phía nàng, khuôn mặt lạnh lùng vẫn tuấn mỹ như trong những giấc mơ mà nàng mơ thấy trong hai tháng vừa qua, đẹp như viên ngọc đen hiếm có duy nhất sâu trong u cốc nơi núi sâu rừng thẳm.

      Chỉ cái liếc mắt này thôi mà tất cả những suy nghĩ miên man trong đầu Lục Minh Ngọc đều lập tức bay biến hết, có chăng chỉ còn lại niềm thỏa mãn cùng mừng thầm.

      Nhưng nàng dám nhìn lâu, bèn tiến lên hai bước, nhìn hai đệ đệ giọng lời cảm tạ: “Làm phiền biểu cữu cữu.”

      Sở Hành hơi cụp mắt xuống, nhưng nàng chậm rãi tới, Sở Hành vẫn thể tránh né mà nhìn thấy nàng. Lục gia hôm nay có tiệc vui, nàng mặc bộ váy màu đỏ tươi trang trí hình bướm vờn hoa, tươi đẹp động lòng người. Hai tháng gặp, tiểu nương hình như lại cao thêm chút, ngũ quan vẫn khác với ấn tượng của lắm, hai má vẫn non mềm như ngọc, đôi môi vẫn...

      Tiểu nương đương tuổi xuân , đôi môi hồng nhuận như quả đào tươi mới, khiến người ta thèm thuồng muốn cắn thử, hẳn là vì có tình cảm, mà đó giống như bản năng bị lễ nghi phép tắc đè ép đúng hơn. Cảm xúc ấy vừa mới len lỏi phá kén ra, lý trí hơn người của Sở Hành bỗng nhiên khôi phục, ý thức được mình ngắm nàng khá lâu, mà nếu tỷ tỷ ruột của hai thằng nhóc này đến, cũng nên rời . Sở Hành quay đầu , bình tĩnh : “Vậy ta về trước.”

      Lục Minh Ngọc vẫn luôn cúi đầu, nhận ra nam nhân kia vẫn ngắm mình chăm chú nãy giờ. Nàng nhìn đám mây thêu vạt áo , khẽ vâng, “Biểu cữu cữu thong thả.” Nàng phải là loại người tham lam, nàng chỉ cần được liếc mắt nhìn cái là thỏa mãn rồi. Về phần Sở Hành có nhìn nàng hay , Lục Minh Ngọc quá để ý, bởi vì thích là chuyện của riêng nàng, nàng hy vọng xa rời rằng đáp lại.

      Nàng vô cùng quy củ lễ phép, Sở Hành cũng để ý lắm, nhìn Hằng nhi Niên nhi rồi xoay người rời khỏi. được lúc, rốt cuộc cũng phát ra thái độ của Lục Minh Ngọc đối với đổi khác.

      Trọng sinh lâu như vậy, Lục Minh Ngọc đối với vẫn chỉ có ba loại thái độ. Lúc có mặt trưởng bối, ví dụ như Lục Trảm Lục Vanh, Lục Minh Ngọc biểu giống như vãn bối khoảng dưới mười tuổi, nhu thuận biết điều. Lúc đường đệ bắt nạt nàng, nếu có mặt , Lục Minh Ngọc giống như đứa bé chỉ mới bốn năm tuổi, làm nũng cầu hỗ trợ. Còn những khi chỉ có hai người, hoặc là bên cạnh chỉ có đứa bé như Hằng nhi, Lục Minh Ngọc hoàn toàn biến thành đại nương, cực kỳ khách khí với .

      ra, chắc là từ tận đáy lòng đệ muội cũng kính trọng như chồng?

      Cho dù trọng sinh, nhưng những chuyện đời trước đều từng xảy ra, ai có thể thoát hẳn khỏi tầm ảnh hưởng của nó.

      Có lẽ, đường đệ còn có cơ hội?

      Trở lại tiền viện, Sở Hành tự giác tìm kiếm bóng hình của đường đệ.

      Sở Tùy trò chuyện gì đó với Lục Gia Bình, trông có vẻ rất vui.

      ~

      Lục Minh Ngọc thoải mái tươi vui trở về hậu viện, ngồi trong hành lang nhìn hai đệ đệ mình.

      Sở Doanh mặc bộ váy màu đỏ ngượng ngùng tới, giống như con thỏ trắng đáng , Lục Minh Ngọc cảm thấy thú vị, cười ghẹo nàng, “Có phải Doanh Doanh có bí mật lớn nào đó muốn cho tỷ ?” Vì thích Sở Hành, nên Sở Doanh trong mắt nàng cũng khác với những nương khác. Lục Minh Ngọc kìm lòng đậu muốn đối xử tốt với Sở Doanh, đương nhiên lòng tốt này phát ra từ đáy lòng, cầu được báo đáp.

      Sở Doanh đứng trước mặt Lục Minh Ngọc, đỏ mặt hỏi: “A Noãn tỷ tỷ, mười hai tháng tư là sinh nhật muội, A Noãn tỷ tỷ đến tham gia nhé?”

      đến Quốc công phủ?

      Lục Minh Ngọc thoáng do dự. Sở Doanh đơn thuần đáng , Lục Minh Ngọc rất vui lòng đến dự sinh nhật của nàng, nhưng còn Sở Tùy, ở trong cung Sở Tùy cũng dám bày kế dụ nàng đến gặp chuyện, nếu bây giờ nàng đến địa bàn của , Sở Tùy có thể nào làm ra chuyện tệ hơn nữa ? Đến lúc này, Lục Minh Ngọc cũng còn tồn tại chút lưu luyến nào với , muốn dây dưa gì thêm với nữa.

      Sở Doanh thấy nàng có vẻ muốn lắm, thoáng chốc bối rối mất tự nhiên, nhưng vẫn cố gắng tranh thủ, : “Hôm đó A Noãn tỷ tỷ bận rồi à?”

      Sở Doanh cũng thể là tại làm sao, nhưng nàng luôn cảm thấy thân thiết với Lục Minh Ngọc. Những nương khác tốt với nàng cũng có vẻ tự nhiên như Lục Minh Ngọc, nàng cco1 thể cảm nhận được Lục Minh Ngọc thực xem nàng là muội muội ruột. Sở Doanh rụt rè, nàng hiểu lắm phải làm gì để có thể thoải mái khi ở chung với người ngoài, nhưng nàng cũng cực kỳ tinh tế, giống như trong bữa tiệc hoa mà Lục Minh Ngọc tổ chức vào tháng ba, Sở Doanh yên lặng quan sát, vui sướng phát A Noãn tỷ tỷ đối xử với nàng và với đường muội khác nhau, lúc ở cạnh nàng giống với người trong cùng nhà hơn.

      Lục Minh Ngọc vừa thấy Sở Doanh như vậy, khỏi mềm lòng, nghĩ chút rồi cười : “ có, tỷ suy nghĩ xem nên đưa quà gì cho Doanh Doanh đây. Doanh Doanh yên tâm, hôm ấy tỷ nhất định đến.” Nàng đến đó tuyệt đối đâu mình, sợ trúng kế của Sở Tùy. Huống chi hôm ấy cũng phải ngày nghĩ, khả năng rất lớn là Sở Tùy ở nhà.

      Thấy nàng đáp ứng, Sở Doanh thở phào nhõm, vui vẻ : “ cần quà đâu, A Noãn tỷ tỷ chịu là muội vui lắm rồi.”

      Hai người nhìn nhau cười, đường bỗng nhiên truyền đến tiếng chiêng trống vui mừng, tim Lục Minh Ngọc chợt nảy mạnh, kéo bàn tay của Sở Doanh, đứng dậy , “Tân lang đến rồi, , chúng ta qua đó xem !”

      ~

      Nhà Bộ binh Thượng thư gả nữ nhi, hôm nay kinh thành phá lệ náo nhiệt, đội ngũ đón dâu đón tân nương về nhà trai khiến cho vô số dân chúng kiễng chân ngóng nhìn. Lục Quân ôm bình ngọc ngồi trong kiệu hoa, lòng cũng lên xuống bất an theo từng nhịp lắc lư của kiệu, sợ cuộc sống tân hôn khác với trong tưởng tượng của mình, sợ mình làm tốt trách nhiệm của thê tử, cháu dâu, càng sợ buổi tối......

      Lời trầm thấp của mẫu thân vẫn còn vang vọng bên tai, nhớ đến việc đêm nay nàng phải chung phòng với nam nhân xa lạ chỉ từng gặp lần, mặt Lục Quân càng ngày càng đỏ, tay cũng run run.

      Kiệu hoa đến Diêu gia, bái đường thành thân, Lục Quân được toàn phúc nhân dắt vào tân phòng, trong chớp mắt khi khăn trùm đầu được vén lên, Lục Quân mới lại gặp được phu quân nàng.

      Đây cũng là lần thứ hai Diêu Ký Đình nhìn thấy thê tử mà trông mong bốn năm nay. Bốn năm, khuôn mặt của tiểu nương từng vô tình gặp được trong vườn hoa trở nên mơ hồ, chỉ còn sót lại bóng dáng xinh đẹp. Nhưng giờ này khắc này, vén khăn hỉ lên rồi, nhìn thấy khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ của Lục Quân, bắt gặp ánh mắt ngập nước ngượng ngùng kia, tiểu Lục Quân sâu trong trí nhớ cũng bỗng chốc trở nên ràng.

      Bất luận là nàng của quá khưa hay tại, cũng đẹp đến mức khiến ái mộ khuynh đảo.

      Tay nắm gậy vẫn cứng ngắc chưa buông, Diêu Ký Đình dán chặt mắt vào thê tử cúi đầu e thẹn, hoàn toàn ngây người.

      Toàn phúc nhân cùng nhóm nữ quyến đứng trong phòng xem tân nương đều cười rộ lên. Nghe được tiếng cười, Diêu Ký Đình mới hoàn hồn, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng.

      Uống rượu giao bôi, mọi người trêu ghẹo, cuối cùng Diêu Ký Đình đến tiền viện tiếp khách.

      Lục Quân lo sợ bất an đợi trong tân phòng, thân hình cao ráo của Diêu Ký Đình ngập tràn trong khí. Nàng vô cùng khẩn trương, chỉ mong sao cho buổi tối vĩnh viễn đừng tới, nhưng ông trời nghe lời nàng, ánh nắng ngoài cửa sổ mờ dần rồi bao lâu sau tắt hẳn. Tiếng ồn ào ở tiền viện vẫn còn tiếp tục, Lục Quân đứng ngồi yên, sống đến từng này tuổi đầu, đây là lần đầu tiên nàng hoảng hốt đến vậy.

      “Phu nhân, nhị gia đến.” Ma ma hồi môn vội vàng tới, cười nhắc.

      Quay lại nhanh thế? phải mấy vị khách ở tiền viện còn chưa về hết à?

      Lục Quân ngây người, hoang mang lo sợ, vẫn là ma ma hồi môn nhắc nhở nàng, nàng mới sực tỉnh lại, ôm lấy trái tim đập loạn ra cửa đón người.

      Diêu Ký Đình uống say, mặc dù trong nhà chuẩn bị rượu pha nước cho , nhưng vẫn bị say đến bảy phần. Ngọn đèn trước cửa mờ mờ ảo ảo, Diêu Ký Đình được tùy tùng đỡ lấy, lảo đảo tới. Lúc nhìn thấy thê tử mình mặc bộ đồ màu đỏ rực ngượng ngùng đứng nơi cửa, ánh mắt của Diêu Ký Đình dần dần sáng trong trở lại.

      Năm nay hai mươi hai, đính hôn với Lục Quân năm mười tám tuổi, trông ngóng đợi chờ suốt bốn năm, đến khi được phép phóng túng lại càng khó mà kiềm chế. Diêu Ký Đình nhìn chằm chặp vào thê tử xinh đẹp khiến hoa nhường nguyệt thẹn của , vẫy vẫy tay để mọi người lui xuống. Sau khi bọn hạ nhân đều rời , lắc lư lảo đảo giống như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Lục Quân có xấu hổ đến mấy sâu trong thâm tâm vẫn là người dịu dàng, liền cúi đầu qua, run run đỡ .

      Ánh mắt của Diêu Ký Đình vẫn bám dính lấy nàng, khi nàng đến trước mặt, hương thơm dịu như hoa bao phủ lấy , Diêu Ký Đình càng thêm say, lại khôi phục khí lực, ôm chầm lấy tân nương, nhìn vẻ mặt thất kinh của nàng, vội vã vào phòng. Đôi nến long phượng trong tân phòng lẳng lặng rực cháy, ánh nến nhè xuyên qua tấm rèm giường, Lục Quân nhắm chặt mắt lại, dám nhìn bất cứ gì.

      “A Quân, rốt cuộc ta cũng cưới được nàng...” Diêu Ký Đình nâng mặt nàng lên, giống như lấy được bảo bối hiếm có.

      Mi mắt của Lục Quânrun rẩy ngừng, lát sau cả người đều run lên hết.

      Diêu Ký Đình say, nhưng say vẫn biết thương nàng nàng, thào dỗ ngọt bên tai nàng, “A Quân, ta đối với nàng tốt. A Quân......”

      Giọng của nam nhân dịu dàng quanh quẩn bên tai, lại nồng đậm tình ý, đây là tình cảm mà Lục Quân chưa từng trải qua bao giờ. Nàng chợt cảm thấy tin tưởng, nhớ đến ca ca tẩu tử trong nhà, Diêu Ký Đình thích nàng đến vậy, chắc cũng thâm tình đổi giống như Tam ca với Tam tẩu chứ?

      Nước mắt tuôn trào như suối, Lục Quân rốt cuộc nhịn được nữa, khóc thành tiếng.

      Tiếng khóc thút thít rấm rứt bay ra ngoài cửa sổ, nhũ mẫu của Diêu Ký Đình là Hạ ma ma nghe được, vui mừng nở nụ cười, đứng khoảng chén trà nữa, tiếng khóc bên trong ngừng lại, Hạ ma ma chờ thêm lát mới phân phó đại nha hoàn Như Ý của Diêu Ký Đình gọi nước, còn bà tủm tỉm cười đến viện của Diêu lão phu nhân báo tin vui.

      Hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, Hạ ma ma lại ghé sang, gọi Như Ý đến giọng hỏi han. Sau khi hỏi thăm ràng, Hạ ma ma lại gặp Diêu lão phu nhân.

      Người già thường hay dậy sớm, Diêu lão phu nhân thay đồ trang điểm xong, vì lát nữa phải uống trà của cháu dâu nên bà cố ý mặc bộ hoa phục có màu sắc khá rực rỡ. Nghe tin Hạ ma ma đến, Diêu lão phu nhân cho bọn nha hoàn hầu hạ lui ra ngoài.

      Hạ ma ma cười tươi bước vào phòng, giọng với Diêu lão phu nhân: “Lão phu nhân, ngài cứ yên tâm , lão nô tin chắc rằng bao lâu nữa là ngài có thể bế chắt rồi.” xong, bà giơ tay phải lên, vươn bốn ngón tay ra trước mặt Diêu lão phu nhân.

      đêm mà gọi nước bốn lần?

      Diêu lão phu nhân kinh ngạc nhướng nhướng mày, thấy khuôn mặt tươi cười lộ vẻ tự hào của Hạ ma ma, Diêu lão phu nhân cũng cười theo, lắc đầu thở dài: “ đúng là người trẻ tuổi, vừa mới thành thân đều vậy hết.”

      chuyện phiếm vài câu,Hạ ma mavừa rời khỏi nụ cười mặt Diêu lão phu nhân cũng lập tức biến mất, hàng lông mày hoa râm khẽ cau lại. Cháu trai của bà từ trầm ổn biết điều, lúc mới chỉ có ba bốn tuổi, cho dù có món ăn nào cực thích cũng ăn nhiều, lần này cưới vợ về nhưng lại... Có điều, dung mạo của Lục Quân quả là xinh đẹp quá mức, cháu trai mới được hưởng thụ lần đầu, khó tránh tham lam hơn chút.

      Khoảng nửa canh giờ sau, đôi tân lang tân nương chậm rãi dắt nhau đến. Từ đằng xa nhìn thấy tổ mẫu mới của mình ngồi trong chính sảnh, Lục Quân bất an rũ mắt xuống. Vừa nãy khi nha hoàn muốn vào gọi nàng dậy sớm, Diêu Ký Đình lại cho phép, vất vả lắm nàng mới khuyên được Diêu Ký Đình buông nàng ra, cùng đến đây, cả người nàng lại được khỏe, Diêu Ký Đình phải đỡ nàng chầm chậm vòng quanh phòng mới miễn cưỡng thích ứng được. Đến trễ như vậy, biết Diêu lão phu nhân có tức giận ?

      Diêu lão phu nhân ngồi ở ghế , tinh tường chú ý thấy tư thế đường được tự nhiên của Lục Quân, lại nhìn lên gương mặt kia, ửng đỏ còn hơn cả mẫu đơn trong sân. Diêu lão phu nhân khỏi nghĩ tới chính mình, còn có đứa con dâu đoản mệnh, đều là tân nương vừa gả, đều trải qua đêm như vậy, nhưng ai giống như Lục Quân, da mặt mỏng, ngượng nghịu ngại ngùng, lại còn... phóng khoáng.

      Nhìn sang đứa cháu trai với vẻ mặt sáng láng bên cạnh Lục Quân, thông cảm Lục Quân tối hôm qua bị khổ, Diêu lão phu nhân cũng gì, dùng trà ăn điểm tâm xong, liền bảo đôi vợ chồng son về phòng nghỉ ngơi.

      Với cái tính này của Lục Quân, bà nhất định phải dạy dỗ lại mới được. Nhưng thời gian vẫn còn nhiều, cần phải gấp gáp.
      Pe Mick, Chris_Luu, Suuuly31 others thích bài này.

    3. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Chỉ cần đừng dạy dỗ cho A Quân nhà ta uất ức là đk
      A fangDiệp Nhược Giai thích bài này.

    4. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      Ôi.phát ra là có tình cảm với nhau rồi bà con ơi. Bao giờ bày tỏ cùng nhau đây. Mong chờ quá .
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    5. garan2602

      garan2602 Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      46
      :yoyo36:chờ ngày tỏ tìh. Chờ đợi là hạnh phúc :th_4:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :