1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Yoororo

      Yoororo Active Member

      Bài viết:
      172
      Được thích:
      198
      Hạ Lễ chuẩn bị bị xử rồi
      Clumsytapu thích bài này.

    2. Dung Nguyễn 1995

      Dung Nguyễn 1995 Active Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      223
      hạ lễ có tác dụng đấy chứ :ex10::ex10::063:
      Clumsytapu thích bài này.

    3. Clumsytapu

      Clumsytapu Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      1,087
      ☆, chương 90

      Editor: Tapu

      Ngoại trừ trước đây từng ôm muội muội khi còn bé, Sở Hành cả hai đời đừng là ôm, ngay cả tiếp xúc gần với nữ nhân cũng chưa từng.

      Cho nên việc làm của Lục Minh Ngọc hề trong dự liệu ...... cả người Sở Hành đều cứng lại rồi.

      Giống như quay trở về kiếp trước, trong nháy mắt khi bị độc tiễn xuyên tim, đầu óc trống rỗng, vô tri vô giác, rồi đột nhiên trong ngực nổi lên trận đau đến tận xương tủy, suốt đời khó quên. Lúc nãy cùng Lục Minh Ngọc môi chạm môi, trong óc Sở Hành trống rỗng trong chốc lát, đến khi ý thức được cũng là do Lục Minh Ngọc quấn lấy như chú mèo chờ được ôm ấp vuốt ve.

      Nhưng nơi này có nước, nàng cố hướng mà uống. Nàng thân .

      Sở Hành lập tức đẩy người ra, vừa buông nàng ra, Lục Minh Ngọc như hoa rơi thẳng tắp té xuống, phía sau lại là vách núi đá lởm chởm hiểm trở, bàn tay to của Sở Hành lại duỗi ra đem người ôm trở về. Những chuyện này xảy ra quá nhanh, Sở Hành căn bản kịp phản ứng, biết là nên xua tản cảm giác như kiến bò loạn môi mà nàng lưu lại trước hay nên xem rốt cuộc nàng bị gì trước.

      “Biểu cữu cữu, người là đẹp mắt......”

      Sở Hành cúi đầu, ánh mắt chống lại hai má đỏ rực của nàng, đôi mắt đẹp như nhiễm tầng sương ba ba nhìn , đẹp mắt. Ánh mắt kia trong suốt như thanh thủy đến từ trong sơn cốc, lại tinh thuần như ngọc trong đêm đen. Chợt nghe nàng , Sở Hành nghĩ nàng mê sảng, nhưng khi nhìn vào cặp mắt hoa đào trong suốt kia, chỉ thấy hình ảnh của chính mình trong đó, tâm Sở Hành bất chợt run lên.

      Nơi hoang cằn nào đó trong lòng bỗng như có cánh hoa đào, nhàng hạ xuống, tạo ra vô vàn những cơn sóng .

      Sở Hành nhìn vị nương trong lòng, nhìn nàng đến mãn nhãn, cần che đậy lòng quý mến, nhìn đến quên cả trời đất.

      vẫn nhúc nhích, Lục Minh Ngọc chậm rãi đưa mắt nhìn lần rồi lại lần. Bỗng chốc nàng như lại rơi vào mộng, mộng nàng cùng Sở Hành thành thân, nàng mặc gía y, ngồi kiệu hoa, Sở Hành lại muốn nàng. Khổ sở ủy khuất, nước mắt tiếng động rơi xuống, nàng khóc mãi trong ngực , ủy khuất giống như đứa bị người bỏ rơi “Biểu cửu cửu, muội thích huynh như vậy, vì sao huynh muốn cưới muội......”

      Vừa khóc, vừa ôm chặt, hấp thụ cảm giác mát lạnh người .

      tiếp xúc thân mật làm cho Sở Hành khiếp sợ mà tỉnh táo lại, mùi rượu theo lời của nàng truyền đến, Sở Hành mơ hồ hiểu được chuyện gì xảy ra, chắc chắn Hạ Lễ uy Lục Minh Ngọc thứ bất hảo gì đó, xem biểu trước kia của Lục Minh Ngọc, nàng tuyệt đối thích . Như vậy có nghĩa là thuốc này làm cho thần trí nàng ràng, nhìn người nào cũng ra người nàng thích, càng thuận tiện cho đối phương làm chuyện bất chính.

      Nghĩ đến hành động của Hạ Lễ khi chạy tới, mắt phượng nổi lên tầng sát khí nồng đậm, nhưng lúc này chiếu cố Lục Minh Ngọc quan trọng hơn, Sở Hành nắm lấy hai tay Lục Minh Ngọc, thuận thế đem người đẩy lui ra xa, tay Sở Hành vịn bả vai nàng cho dựa vào , tay tiếp tục cố định đầu nàng, thấp giọng kêu “Tứ nương, ngươi bị trúng dược ......”

      Ý muốn thức tỉnh thần trí của nàng.

      Tay Lục Minh Ngọc thể động, bả vai cũng thể động, chỉ có thể quay đầu cầu ,“Biểu cửu cửu, ta nóng, ngươi buông......”

      Mặt nàng càng đỏ, môi ẩm ướt hơi hơi mở ra, như nụ đào chúm chím kiều diễm gợi người nếm thử.

      Sở Hành bỗng chốc cảm thấy miệng khô lưỡi đắng. thủ lễ dời tầm mắt, đúng vào lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân.

      Người đến là Ngụy Đằng, làm như thấy Sở Hành giúp đỡ nương, cúi đầu hồi bẩm : “Quốc công gia, gã sai vặt kia được xử trí, tạm thời giấu ở nơi, nhưng khi thuộc hạ đến đây đường có nghe thấy tiếng người trong vườn Hải đường, tựa hồ tìm Tứ nương.”

      “Biểu cữu cữu, ta......”

      Sở Hành muốn mở miệng, Lục Minh Ngọc lại gọi , dưới tác dụng của thuốc, thanh của nàng thêm ngọt dịu, quyến rũ càng vào lòng người, chỉ tiếng “Biểu cữu cữu” nghe như có tâm ý khác, khiến người ta nghĩ đến những chuyện xấu hổ. Sợ nàng thêm những lời nên , Sở Hành buông bả vai nàng ra, nương theo thân mình nàng vội che miệng Lục Minh Ngọc lại, xong việc mới trầm giọng phân phó thuộc hạ, “Chủ tớ các nàng trúng mê dược, ta trước thử đánh thức các nàng, ngươi lập tức tìm nước, ngang qua vườn hải đường cho người ở đó biết, nhìn thấy chủ tớ các nàng xem thi đấu thuyền rồng bên kia.”

      Ngụy Đằng lĩnh mệnh lập tức xuống.

      Người xa, Sở Hành mới buông Lục Minh Ngọc hấp nóng trong lòng ra, lòng bàn tay lại mảnh ẩm ướt. So với cảm giác khác thường của Lục Minh Ngọc, thân cũng có luồng nhiệt tuôn trào còn nóng hơn. Được tự do, nàng cố gắng chuyển lại gần , hai má phiếm hồng, cặp môi thơm mị hoặc, ánh mắt hồn nhiên trong suốt điềm đạm đáng , theo thân thể tiến vào trong lòng cùng nhau tàn phá lý trí , trong miệng ngoại trừ kêu “biểu cữu cữu” lại còn phát ra những thanh hừ làm người ta tâm phiền ý loạn.

      Sở Hành nghe nổi nữa, thoáng nhìn tú khăn của Lục Minh Ngọc rơi ra, nhanh chóng bắt lại, chiếc khăn tay lại rơi xuống đất, nhìn Lục Minh Ngọc, do dự lát, liền đem khăn nhét vào miệng Lục Minh Ngọc. Lục Minh Ngọc có cách chuyện, miệng bị bịt kín khó chịu, tạm thời quên mất nam nhân phiá sau nàng. Lục Minh Ngọc cúi đầu, định kéo chiếc khăn ra khỏi miệng.

      Sở Hành thừa dịp nàng phân tâm, vội vàng ôm nàng, chạy tới bên cạnh Cam Lộ, tay đỡ Lục Minh Ngọc, tay dùng sức túm chặt cánh tay Cam Lộ.

      “Tê” tiếng, Cam Lộ đột nhiên tỉnh lại, mở to mắt, nhìn mảnh núi rừng trước mặt, nàng mờ mịt nhíu mày.

      Sở Hành chờ nàng khôi phục, thanh lạnh lùng vang lên từ đầu nàng :“Đừng kêu, tiểu thư các ngươi bị người ám toán .”

      Trong khoảng khắc thanh kia phát ra, Cam Lộ sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhưng vừa quay đầu lại nhìn thấy miệng tiểu thư bị bịt kín, ô ô giống như thập phần thống khổ, lại nhìn người giúp đỡ nương là Sở Quốc công nghiêm nghị, cùng với cách đó xa là nam tử mặc hoa phục nhìn mặt nằm sấp mặt đất, Cam Lộ rốt cuộc cũng nhớ chuyện bị bắt ở vườn hải đường!

      Nàng ở bên người hầu hạ Lục Minh Ngọc gần 10 năm, gặp nguy hiểm xa so với các nha hoàn bình thường lý trí hơn, sau phút bối rối, Cam Lộ vô cùng lưu loát đứng lên, tự tay tiếp nhận Lục Minh Ngọc. Sau khi để Lục Minh Ngọc dựa vào nàng, Cam Lộ đưa tay rút chiếc khăn che miệng Lục Minh Ngọc ra, lo lắng hỏi Sở Hành, “Quốc công gia, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra a?”

      Sở Hành nhìn mặt Lục Minh Ngọc hồng nhuận, mới chậm rãi đem chuyện Hạ Lễ hôn mê ra, lời ít ý nhiều giải thích lần, bao gồm Lục Minh Ngọc trúng thuốc làm nàng thần trí ràng.

      Cam Lộ vừa tức vừa hận, tay ôm chặt tiểu thư có ý đồ lộn xộn, tay che miệng tiểu thư lại cho nàng tái hồ ngôn loạn ngữ, nước mắt đau lòng chảy thành hàng , “ nghĩ tới lại ti bỉ vô sỉ như thế. Hôm nay nếu có Quốc công gia ra tay cứu giúp, tiểu thư nhà ta......” Nghĩ đến tiểu thư vốn được nuông chiều từ bé có thể bị Hạ Lễ đạp hư, Cam Lộ nghĩ mà sợ đến nghẹn ngào.

      tại nương được cứu, nhưng nếu Hạ Lễ để lộ chuyện này ra ngoài làm sao bây giờ? Cho dù Hạ Lễ nhát gan sợ phiền phức dám , nhưng tiểu thư cùng Hạ Lễ đều ở kinh thành, có thể còn gặp lại, tiểu thư sao có thể an tâm mà sống, phải rất khó chịu sao? Lại , tiểu thư bị bêu xấu trước mặt Quốc công gia, ít nhất có 2 nam nhân biết chuyện này…tiểu thư vạn nhất luẩn quẩn trong lòng......

      Sở Hành biết nàng lo lắng cái gì, bởi vì cũng có lời muốn với Lục Minh Ngọc, Sở Hành tạm thời để ý tới Cam Lộ khóc sướt mướt, chỉ cần nàng khóc thành tiếng, dẫn tới người khác lại đây được.

      Cam Lộ vội vàng ngậm miệng, ôm Lục Minh Ngọc vào lòng, gắt gao kiềm chế tiểu thư, để Sở Hành nhìn đến tiểu thư nhà mình chật vật.

      Ngụy Đằng chạy trở về, trong tay xách hai cái đồng siêu.

      Sở Hành đưa toàn bộ cho Cam Lộ, “ cái cho nàng uống, cái đổ vào khăn cho nàng rửa mặt.”

      Loại mê dược này chủ yếu làm người phát nhiệt, lấy nước rửa mặt, hẳn có thể làm cho Lục Minh Ngọc tỉnh táo lại có việc gì .

      Cam Lộ ở bên kia chiếu cố Lục Minh Ngọc, Sở Hành qua xem Hạ Lễ vẫn còn hôn mê bất tỉnh, mang theo Ngụy Đằng xa vài bước, thấp giọng trận phân phó. Ngụy Đằng gật đầu, xoay người đem Hạ Lễ khiêng lên vai, lặng lẽ sâu vào trong núi Mai lĩnh. Sở Hành nhìn theo bóng thuộc hạ rời , lại quay lại nhìn 2 chủ tớ Lục Minh Ngọc, đến sau thân cây, đứng đưa lưng về phía 2 .

      Gió núi thổi tới, Sở Hành cúi đầu xem tay mình, lòng bàn tay từng chạm vào thân thể mềm mại......

      “Tiểu thư, tiểu thư, người sao rồi?”

      Sở Hành nghiêng đầu, chuyển tới nửa, đúng lúc ngừng.

      Ở trong lòng Cam Lộ, Lục Minh Ngọc vừa nóng vừa khát, liên tục uống nước, thân thể cuối cùng cũng cảm thấy quá nóng nữa. Nhưng nàng vẫn có khí lực, vô lực dựa vào Cam Lộ, xem chiếc khăn tay của Cam Lộ ướt nhẹp, lại vẫn lau mặt nàng, cảm giác như từng trận gió mát thổi vào mặt, Lục Minh Ngọc thoải mái mà nhắm mắt lại, chậm rãi gật gật đầu.

      Cam Lộ nhàng thở ra, nước mắt lại chảy xuống, giọng : “Tiểu thư phúc lớn mệnh lớn, may mắn Quốc công gia kịp đến cứu chúng ta.”

      Thân thể Lục Minh Ngọc cứng đờ, Cam Lộ đề cập tới Sở Hành, nàng lòng đắm chìm trong cảm giác mát mẻ sảng khoái kia,vừa nghe đến ba chữ “Quốc công gia”, những chuyện vừa mới rồi đột nhiên lên ràng. Hạ Lễ hắc y nhân cưỡng bắt nàng, Hạ Lễ dựa sát vào, khi nàng ngẩng đầu lại là Sở Hành, sau đó nàng, nàng......

      Trong đầu ông tiếng, vừa uống xong nước, trong nháy mắt sương mù trong mắt hoàn toàn biến mất.

      nương?” Mắt thấy nương mới khôi phục chút sắc trắng mặt lại trở nên đỏ bừng, Cam Lộ nghĩ thuốc vẫn còn phát tác, vội chạy nhanh đến siêu nước tiếp tục rửa mặt tiểu thư.

      Lục Minh Ngọc quả cảm nhận được dược liệu kia tro tàn lại cháy, nhưng nàng càng biết tro tàn kia vì sao lại bùng lên. Bởi vì nàng hôn Sở Hành, nàng thể nhớ mình gì với Sở Hành, cũng nhớ cảm giác ở trong lòng Sở Hành như thế nào, nhưng nàng nhớ , nàng bổ nhào vào lòng Sở Hành, còn hôn môi !

      Càng nghĩ càng nóng, càng nghĩ càng khát, Lục Minh Ngọc chủ động nâng siêu nước lên, ùng ục ùng ục uống.

      nương chậm chút.” Uống nước quả nhiên hữu dụng, Cam Lộ vui mừng cười, săn sóc dùng cổ tay áo giúp Lục Minh Ngọc lau nước chảy ra khóe miệng.

      Lục Minh Ngọc hơi đem nữa bình còn lại uống hết. Nàng cũng mệt mỏi, tựa vào lòng Cam Lộ, thở phì phò, ít nhất tại người cũng thanh tỉnh.

      “Tiểu thư, người có thoải mái chút nào ?” Cam Lộ lo lắng hỏi.

      Lục Minh Ngọc gật đầu, như nhớ tới điều gì, thấp thỏm nhìn ra phía sau Cam Lộ, liếc mắt nhìn thấy thân ảnh to lớn kia!

      Chỉ liếc mắt cái, Lục Minh Ngọc chột dạ rụt đầu về, tâm bùm bùm nhảy loạn.

      Nàng thích Sở Hành, nhưng nàng tuyệt đối có ý tưởng quá phận đối với Sở Hành, cho dù là nằm mơ, trong mộng cũng có hành động thân mật nào. Khi cùng Sở Hành gặp mặt trong mộng, hai người đều cách nhau vài bước. Dù thần trí ràng cũng thể nhớ được cảm giác khi đó nhưng hôm nay đúng là nàng hôn Sở Hành. Lục Minh Ngọc cảm thấy vui vẻ vì chiếm tiện nghi Sở Hành mà ngược lại cảm thấy cực kỳ ảo não, xấu hổ. Sở Hành nghĩ về nàng như thế nào? Có thể cảm thấy nàng đáng khinh, hành vi phóng đãng hay ?

      “Tiểu thư, chỗ này vẫn còn nước.” Thấy mặt nàng lại đỏ, Cam Lộ vội đưa nàng chiếc siêu khác.

      Lục Minh Ngọc trong bụng đều là nước, giọt cũng chứa nổi nữa, lắc đầu :“ cần, ta có việc gì .”

      Sở Hành nghe giọng nàng tuy vô lực nhưng lý trí, biết người có việc gì, dừng chút rồi xoay người lại.

      Nghe tiếng bước chân tới gần, Lục Minh Ngọc kìm lòng đậu vội trốn vào lòng Cam Lộ.

      Sở Hành cách chủ tớ hai nàng ba bước dừng lại, bởi vì có chuyện bí mật muốn , nhìn quanh vòng, lập tức quỳ gối ngồi xổm xuống, mắt phượng nhìn xuống đất, thấp giọng :“Tứ nương, Hạ Lễ giả trang hắc y nhân, còn dùng tình dược đối với nàng có ý đồ gây rối. Nhưng Tứ nương cần lo lắng, ta đuổi đúng lúc, Tứ nương có thương tổn gì.”

      Lục Minh Ngọc chân mày cau lại, nguyên lai hắc y nhân chính là Hạ Lễ, nhưng phải thích Nhị tỷ tỷ sao, sao lại......

      Chẳng lẽ bởi vì Nhị tỷ tỷ lấy , Hạ Lễ liền nghĩ ra thủ đoạn này để trả thù Lục gia?

      Lục Minh Ngọc hận nghiến răng nghiến lợi, cũng quên lời cảm tạ.

      Sở Hành cũng quan tâm đến những việc xã giao khách sáo này, tiếp tục :“Việc này quan hệ đến danh dự của Tứ nương, tại Hạ Lễ ở trong tay ta, nàng có tính toán gì ?”

      Tâm tư Lục Minh Ngọc đều trôi theo lời , trong mắt lên mờ mịt, nàng có thể làm gì bây giờ? Nàng muốn việc này chưa từng xảy ra, nàng muốn ai biết chyện này nhưng trừ phi Hạ Lễ chết. Cho dù Hạ Lễ e ngại Lục gia dám với ai, nhưng nghĩ đến việc cùng nàng sống trong kinh thành, lòng nàng lại trận khó chịu. Lại nghĩ đến ngày nào đó, chừng Hạ Lễ đem chuyện này ra ......

      Lục Minh Ngọc chuyển tới trong lòng Cam Lộ, tay nắm chặt vạt áo.

      Nàng thể nghĩ ra được đối sách vẹn toàn.

      Sở Hành nhìn mặt nàng, Cam Lộ lại cảm thấy được, trong cơn tức giận cắn răng :“Cái tên súc sinh kia nên ném vào núi sâu cho tự sinh tự diệt!”

      Lục Minh Ngọc làm sao có ý niệm này? Nhưng giáo dưỡng từ làm cho nàng thể tùy tâm sở dục ra những lời oán giận trong lòng. Huống chi, nàng chưa từng hại người, mặc dù nhất thời oán giận, nhưng khi tỉnh táo lại cũng thể lựa chọn biện pháp tàn nhẫn như thế.

      “Tứ nương, Hạ Lễ ý đồ bất chính, nếu tình đổi lại là muội muội ta, Sở Hành ta nhất định phải bắt đền mạng. Nhưng người chết lớn chuyện, lại chết ràng, Võ khang hầu phủ nhất định thỉnh quan phủ tra , chúng ta gặp nhiều phiền toái. Ta có biện pháp làm cho Hạ Lễ trở nên si ngốc, cả đời vô tri, nếu Tứ nương phản đối, ngày mai các người có tin.”

      Làm cho Hạ Lễ biến thành ngốc tử?

      Lục Minh Ngọc khiếp sợ, quên luôn xấu hổ khi nãy vì hôn ai đó, quay đầu nhìn Sở Hành,“Này, này, vạn nhất truyền , có thể hay liên lụy Cữu Cữu?”

      Sở Hành trấn định, bình tĩnh :“Chỉ cần chủ tớ hai ngươi các nàng thủ khẩu như bình, đừng nhắc tới với bất luận kẻ nào, việc hôm nay vĩnh viễn trở thành bí mật.”

      Ở trong lòng Sở Hành, Lục Minh Ngọc kiếp trước là đệ muội , là người nhà. Đời này Lục Minh Ngọc là thân thích, mỗi lần gặp mặt đều cung kính kêu biểu cữu cữu, là tiểu bối mảnh mai nhu thuận. Là Lục Minh Ngọc thể tha thứ đường đệ, bao giờ trở thành người của Sở gia nữa, Sở Hành tuyệt dung túng Hạ Lễ ti bỉ dám hãm hại nàng lại có thể an toàn trở ra.

      Khuôn mặt nam nhân lạnh lùng, thanh kiên định, Lục Minh Ngọc khỏi tin lời .

      Nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, quay đầu ,“Kia, kia làm phiền biểu cữu cữu .”

      Nếu Hạ Lễ còn sống, nàng ở trước mặt Sở Hành tiếp tục làm nương nhu nhược thiện lương, nhưng cả ngày phải lo lắng đề phòng sợ Hạ Lễ hủy hoại thanh danh nàng, nhưng nếu Hạ Lễ chết, nàng có thể dễ dàng quên mất việc này, nhưng ở trong lòng Sở Hành nàng trở thành nương tâm ngoan thủ lạt vì bảo toàn danh dự sẵn sàng giết người. Nếu phải lựa chọn, Lục Minh Ngọc thà chọn người trước.

      Sở Hành sợ nhất cũng là nàng quả quyết, nghe nàng đồng ý kế hoạch này, Sở Hành thả lỏng ít, :“Tứ nương có thể rồi. Có người tìm nàng trong vườn hải đường, ta cho người qua báo là nàng coi thi đấu thuyền rồng. Giờ này có thể những người đó qua đó rồi......”

      “Đa tạ biểu cữu cữu thay ta giải vây.” Nam nhân tâm tư kín đáo, miễn cho nàng ít phiền toái, Lục Minh Ngọc tình cảm kích. Tạ ơn xong, Lục Minh Ngọc thử tự mình đứng dậy. Cam Lộ lớn hơn nàng vài tuổi, khí lực cũng lớn hơn, giúp đem nàng đứng lên, sau đó giúp Lục Minh Ngọc chỉnh lại trâm cài, sửa lại váy áo.

      “Vậy nàng xuống núi , ta theo xa xa ở phía sau cho đến khi nàng gặp lại người nhà.” Sở Hành nhìn đường xuống núi .

      tốt như vậy, Cam Lộ cực kính nể, cao hứng tạ ơn.

      Nội tâm Lục Minh có chút mềm mại, để Cam Lộ giúp đỡ chậm rãi về phía trước, bước qua bên người Sở Hành, nàng mân mím môi, quá hai bước, Lục Minh Ngọc dừng lại, kiên trì :“Biểu cữu cữu, ta, vừa mới rồi rất nhiều chuyện Ngọc nhi đều nhớ , biểu cữu cữu hảo tâm cứu Ngọc nhi, Ngọc nhi, có xem ngài như ác nhân mà đánh chứ?”

      Chuyện thân mật với , nàng phải “Quên”, bằng ngày sau gặp mặt, hai người đều xấu hổ, xem bộ dáng thờ ơ của Sở Hành, cũng hy vọng nàng quên .

      Sở Hành nhìn làn váy Cam Lộ, thấp giọng trấn an : “Lúc đó Tứ nương chỉ sợ phát khóc, chưa từng mạo phạm ta, yên tâm.”

      Quả nhiên như nàng sở liệu.

      Lục Minh Ngọc có chút tư vị trong lòng mình, hơi có điểm chua chát, nhưng nàng vẫn nở nụ cười nhợt nhạt, lời cảm tạ, rồi tiếp tục về phía trước . Ngay từ đầu bước chân thong thả, dần dần khí lực phục hồi như cũ, đến chân núi, Lục Minh Ngọc hơi hơi nghiêng đầu, muốn nhìn lại nam nhân núi lại cực lực nhịn xuống.

      lạnh lùng đạm mạc, lại gần nữ sắc, lại thể nào chỉ vì nàng chủ động hôn, liền đối với nàng phụ trách?

      Yên lặng thở dài, Lục Minh Ngọc thôi lưu luyến, mang theo Cam Lộ bước nhanh tìm đám người Hạ Lan Phương.

      Ở phía sau nàng, Sở Hành vẫn xa xa theo, tận mắt nhìn thấy Lục Minh Ngọc cùng Lục Hoài Ngọc, Hạ Lan Phương gặp nhau, nhìn hai cái lúm đồng tiền như hoa triêu của nàng bình tĩnh kiên cường bồi tội cùng hai tỷ muội. Sở Hành mới thu hồi tầm mắt, tìm những bằng hữu hôm nay cùng dạo chơi công viên lại biết nửa đường chạy nơi nào.

      lúc lâu sau, Ngụy Đằng đến bên cạnh , thấp giọng :“Đều làm thỏa đáng .”

      Môi Sở Hành khẽ cong dấu vết gật đầu.

      Hoàng hôn hôm đó, Võ khang hầu phủ bỗng nhiên thu được đạo tin dữ, thế tử Hạ Lễ mang tùy tùng đông giao lên núi du ngoạn, vô ý rớt xuống triền núi, tùy tùng chết, Hạ Lễ hôn mê bất tỉnh. Võ khang hầu phu nhân ngất xỉu tại chỗ, Võ khang hầu tự mình nhận con trai, sau khi hồi phủ đều mời qua các vị lang y tài cao đức trọng trong kinh thành nhưng đều thúc thủ vô sách. Hầu gia lập tức sai người cầm bái thiếp nhập cung, thỉnh Thái y.

      Thái y đến, cuối cùng đem người cứu tỉnh, ngờ Hạ Lễ ngơ ngác ngây ngốc, ngay cả cha mẹ thân sinh cũng nhận ra, người thế mà lại thành kẻ ngốc!

      Tin tức này lập tức bay bốn phương tám hướng, cũng truyền đến Lục gia.

      Lục Hoài Ngọc có chút ảm đạm, Lục Minh Ngọc lặng lẽ đợi ở Mai uyển, vui buồn.

      Trách ai? Hạ Lễ rơi vào kết cục như thế, tất cả đều do gieo gió gặt bão.
      Pe Mick, Suuuly, Phương Lăng31 others thích bài này.

    4. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      :yoyo63::yoyo44::yoyo44: Hay qa di

    5. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      lời ngọt đến tai rồi còn rửa . Quá đáng tiếc.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :