1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      bao giờ mới hết dằn vặt nhau đây. Khộ quá.

    2. Trang thái

      Trang thái Well-Known Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      3,973
      Chương 92

      Editor: Trang Thái


      Lục Minh Ngọc ở trong khuê phòng nghỉ ngơi hai ngày, sắc mặt cuối cùng cũng khôi phục trắng noãn hồng nhuận như trước, đôi mắt to cũng sáng lên, giống như trân châu đen thượng phẩm vừa được vớt ra từ trong nước.

      Nhưng Tiêu thị vẫn dặn dò phòng bếp tiếp tục dựa theo toa thuốc làm dược thiện cho nữ nhi bồi bổ, cho nên sau khi Lục Minh Ngọc nhìn sách lát, Cam Lộ liền bưng chén cẩu kỷ nước mật ong vừa nấu xong tới, cười khanh khách thỉnh nàng uống. Đây là tình thương của mẫu thân, Lục Minh Ngọc để sách xuống, nhận lấy chén nước, cúi đầu thưởng thức.

      Cam Lộ xoay người đứng bên cạnh bàn, thấy tiểu thư nhíu mày, giọng hỏi: "Tiểu thư thích uống sao?"

      Lục Minh Ngọc ngẩng đầu liếc nhìn nàng cái, lắc đầu.

      Cam Lộ nghi ngờ trong lòng, chờ tiểu thư uống xong nước mật ong, nàng đến nhà chính đưa chén cho Thải Tang, sau đó lại trở về bên cạnh tiểu thư, cẩn thận đánh giá Lục Minh Ngọc lát, Cam Lộ do dự : "Tiểu thư sao lại chau mày ủ dột?" Hầu hạ bên cạnh tiểu thư nhiều năm như vậy, tiểu thư vui vẻ hay , Cam Lộ đương nhiên nhìn ra được, "Tiểu thư, người còn hao tổn tinh thần vì chuyện hôm đó?"

      Lục Minh Ngọc liếc nàng cái, "Chuyện hôm đó?"

      Cam Lộ tự biết mình lỡ lời, lấy lòng cười cười.

      Khóe môi Lục Minh Ngọc cũng vểnh lên, trấn an nàng : "Ta sao, là vì trong sách này về vị phụ nhân ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn con trai mình, tại khi đứa con trai này vào kinh thi, người phụ nhân lại bị bệnh liệt giường, sống được bao lâu. Ta đọc xong tránh khỏi nghĩ tới vài chuyện. biết khi thư sinh trở về, biết được mẫu thân mình mất, có hối hận vì mình đường đường là nam nhi bảy thước, lại vì muốn đọc sách nên đặt trọng trách nuôi gia đình lên vai mẫu thân, khiến mẫu thân làm lụng vất vả mà chết."

      Cam Lộ ngạc nhiên, sau đó nghĩ nghĩ, thở dài : "Cũng hẳn. Nếu biết thương mẫu thân , sớm giúp mẫu thân chia sẻ gánh nặng, nhiều lắm là ở trước mộ phần mẫu thân khóc thêm vài tiếng. Aizz…tiểu thư đừng hao tâm tốn sức vì những cái này nữa, tứ thiếu gia dựng bàn đu dây trong viện, tiểu thư ra chơi cùng tứ thiếu gia , ngài ấy nhất định đặc biệt cao hứng.”

      Lục Minh Ngọc kỳ có tâm khác, có điều nghĩ tới Niên nhi hoạt bát đáng , Lục Minh Ngọc cười gật đầu, chơi cùng đệ đệ.

      "Tỷ tỷ, đệ muốn đứng lên bàn đu dây bay cao." Niên nhi vỗ vỗ chỗ ngồi bàn đu dây, trong đôi mắt đen lanh lợi lên hai chữ "Bướng bỉnh".

      Lục Minh Ngọc xoay người, điểm điểm hàm răng trắng của đệ đệ, nghiêm trang hù dọa: "Đứng ở phía rất dễ bị rơi xuống, đến lúc đó Niên nhi bị ngã chảy máu miệng, răng cũng bị gãy mất, giống như tam ca của đệ, chuyện ràng, lúc trả lời vấn đề của tiên sinh bị ngũ thúc cười nhạo."

      Hằng nhi, Sùng nhi đều bảy tuổi, nhưng Sùng nhi thay răng trễ, Hằng nhi thay hai cái răng cửa, tiểu hài tử cũng biết thích cái đẹp, bình thường lúc chuyện với người khác đều che miệng, nhưng Niên nhi lại chưa nhìn thấy, bị tỷ tỷ hù dọa như vậy, Niên nhi sợ hãi che cái miệng nhắn , nhìn nhìn bàn đu dây, còn muốn đứng lên đó đu dây nữa.

      "Tiểu thư, lão phu nhân gọi ngài qua." Thải Tang dẫn đại nha hoàn bên cạnh Chu thị từ Mai Uyển tới đây, báo với tiểu thư.

      Lục Minh Ngọc sờ đầu đệ đệ, "Niên nhi cùng tỷ ?"

      Niên nhi nghĩ tới nếu tới chỗ tổ mẫu phải ngồi lâu, huống chi cậu còn chưa chơi chán bàn đu dây, lắc lắc đầu.

      Lục Minh Ngọc cười, dùng ánh mắt ý bảo nha hoàn bên cạnh đệ đệ giám sát chặt chẽ, thế này mới gặp tổ mẫu.

      "A Noãn khá hơn chút nào ?" Chu thị ở trong phòng xem y phục, nhìn thấy cháu đến đây, Chu thị lập tức buông quần áo tay xuống, qua đón cháu . Bà kéo tay Lục Minh Ngọc, đánh giá lần từ xuống dưới. Nữ nhi xuất giá, Lục Cẩm Ngọc, Lục Hoài Ngọc dù sao cũng cách tầng, đối với Chu thị mà , trong nhà ngoại trừ nhi tử và tôn tử ra cũng chỉ còn đóa kiều hoa là Lục Minh Ngọc, đương nhiên à càng thêm thương.

      " khỏe hơn rất nhiều, tổ mẫu đừng lo lắng." Lục Minh Ngọc thân mật ôm tổ mẫu lát, thấy bên kia bày hai hàng giá áo, hai mắt Lục Minh Ngọc sáng lên, vui vẻ : "Tổ mẫu lại may y phục mới cho con?" Tất cả đều là kiểu dáng kiều diễm tươi đẹp, vừa nhìn liền biết là chuẩn bị cho nàng, bằng sao tổ mẫu lại gọi nàng đến đây chứ.

      Nữ nhi nhà ai mà thích xiêm y mới, Lục Minh Ngọc cao hứng thả tay tổ mẫu, chạy tới xem xiêm y.

      Nhìn xong ba bộ đầu, ánh mắt Lục Minh Ngọc chợt thay đổi, kinh ngạc lấy ra bộ trang phục cưỡi ngựa, phía thêu hoa sen, phía dưới là váy dài son đỏ, váy có đường xẻ, tiện cho việc cưỡi ngựa. Lục Minh Ngọc theo bản năng nhìn về phía giá áo bên cạnh, quả nhiên lại phát mấy đôi giày tinh xảo xinh đẹp.

      Chuyện ở Thú viên trôi qua mấy ngày, hôm nay là lần đầu tiên Lục Minh quên chuyện thân mật với Sở Hành, quên Sở Hành "chiếm tiện nghi" của nàng lại có ý phụ trách, quên rằng Sở Hành có nửa điểm tình nam nữ gì với nàng. Lúc này Lục Minh Ngọc tâm hoa nộ phóng, cầm lấy váy mới xoay người nhìn tổ mẫu, hưng phấn hỏi, "Tổ mẫu muốn cho con học cưỡi ngựa sao?"

      Nàng luôn muốn học cưỡi ngựa, muốn giục ngựa phi như bay giống mấy nam nhân. Quý nữ kinh thành cũng có thể học cưỡi ngựa, nhưng đời trước lúc Lục Minh Ngọc đến tuổi học mẫu thân qua đời, cha và con lại thân thiết, đối với tổ phụ uy nghiêm luôn vắng vẻ tổ mẫu chỉ có e ngại, trưởng bối duy nhất Lục Minh Ngọc có thể làm nũng chỉ có tổ mẫu. Tổ mẫu cũng đáng thương, ngoại trừ phụ thân quái gỡ tự nhốt mình trong viện ra, chỉ còn người cháu nguyện ý bồi bên cạnh bà là nàng, có lẽ là quá đau lòng trước cái chết của , nên tổ mẫu cho phép nàng làm bất cứ việc nguy hiểm gì, bao gồm cả việc cưỡi ngựa.

      Sau Lục Minh Ngọc gả cho Sở Tùy, Sở Tùy đồng ý dạy nàng, nhưng lại vì đủ loại chuyện mà trễ nãi.

      "Tổ mẫu, người đồng ý cho con học cưỡi ngựa?" Lục Minh Ngọc sờ sờ trang phục cưỡi ngựa xinh đẹp này, như cũ thể tin được.

      Chu thị cười híp mắt gật đầu, cổ vũ cháu , "A Noãn trước thử đồ , xem thử có vừa người ."

      Lục Minh Ngọc dùng sức gật đầu, hoan hỉ, phấn chấn, ngây ngất chạy tới bên trong nội thất thay quần áo, sau đó còn quên thay giày. Thay xong, Lục Minh Ngọc ở trong phòng ngắm nghía trước gương, tự nhìn đủ, liền ra cho tổ mẫu xem. Trang phục xinh đẹp mỹ lệ, kết hợp với gương mặt toả sáng như châu như ngọc càng khiến người nhìn thể rời mắt.

      Cháu diễm quan kinh thành, Chu thị càng thỏa mãn lòng hư vinh, gọi cháu đến bên cạnh, cười khen: "A Noãn của chúng ta mặc cái gì cũng đẹp. Cứ quyết định như thế, cuối tháng tổ phụ con cùng Hoàng thượng đến Lương sơn tránh nóng, A Noãn cũng cùng tổ mẫu."

      Lục Minh Ngọc tươi cười cứng đờ, khiếp sợ ngẩng đầu, " Lương sơn tránh nóng? Tổ mẫu cũng ?"

      "Nét mặt già nua" của Chiu thị đỏ lên, thấy ánh mắt sáng trong suốt của cháu , dù biết cháu tuổi chưa hiểu chuyện, Chu thị vẫn là có chút ngượng ngùng, cúi đầu ngập ngừng : "Con...tổ phụ con muốn mang ta theo, tổ mẫu luyến tiếc A Noãn, liền đưa A Noãn theo, đến lúc đó tổ phụ con cùng Hoàng thượng, tổ mẫu nhìn A Noãn cưỡi ngựa."

      Minh Huệ Đế muốn Lương sơn nghỉ hè, tin tức sớm truyền ra, Lục Trảm với thê tử. Lúc đầu Chu thị cũng thấy gì, tại vào tháng năm, cách ngày trượng phu rời ngày càng gần, Chu thị vừa chuẩn bị hành trang cho trượng phu, vừa nỡ. Hai ngày trước lại mơ thấy bà Lương sơn cùng trượng phu, buổi sáng lúc tựa vào lòng ông, Chu thị xem việc này như chuyện cười kể với trượng phu, nghĩ tới bà vừa xong, Lục Trảm liền đưa ra đề nghị mang bà cùng .

      Chu thị vừa cao hứng vừa sợ bị người nhảm, lần này tránh nóng, nhất định có quan viên, huân quý mang theo gia quyến cùng, nhưng phần lớn đều là mang theo con cái, cùng lắm là dẫn theo tiểu thiếp được sủng ái để chăm sóc về đêm, còn chính thất vội vàng quản gia, muốn cũng phân thân ra được. Nay cái lão thái thái như bà lại muốn cùng trượng phu, Chu thị càng nghĩ càng xấu hổ, kiên trì chịu .

      Nhưng Lục Trảm luôn hai, biết thê tử trong lòng là nguyện ý, chỉ có điều suy nghĩ hơi nhiều, Lục Trảm liền lấy giọng ra lệnh cầu thê tử . Chu thị có đường lui, ngồi ngốc nửa ngày, cuối cùng cũng nghĩ được sáng kiến, dẫn cháu cùng bà, đến lúc đó rằng cháu muốn bà cùng phải được rồi sao?

      Cho nên Chu thị đầu tiên là cho người chuẩn bị tốt trang phục, sau đem đến hối lộ cháu .

      Lục Minh Ngọc hiểu rất tổ mẫu mình, nhìn gương mặt tràn đầy thõa mãn cùng vui sướng của tổ mẫu, Lục Minh Ngọc kìm lòng đậu nở nụ cười.

      Tổ mẫu và tổ phụ tuổi càng lúc càng lớn, cảm tình lại càng ngày càng tốt, tổ mẫu tại nhất định rất vui vẻ đúng ? Đời trước vợ chồng già tương kính như tân, tổ mẫu lại đặt hết tâm tư lên người nàng, tổ phụ đến cũng thấy bà vui mừng, tổ phụ đến tổ mẫu cũng cần. Với tính tình của tổ phụ, lại càng biết chủ động cúi đầu. Kiếp trước lúc Hoàng Thượng Lương sơn, tổ phụ cũng có đề nghị mang tổ mẫu cùng , ông mình, đến đó biết xảy ra chuyện gì, còn bị bệnh hồi, trở về người gầy vòng.

      "Được ạ, con cùng tổ mẫu, chỉ là muốn cha mẹ đồng ý, đành phải nhờ tổ mẫu xuất thủ, nếu họ đồng ý, con cũng có biện pháp." Lục Minh Ngọc nhìn kị trang người, cười cười ném cho tổ mẫu nan đề. Hẳn là nan đề , chuyến này ở Lương sơn hai tháng, Lục Minh Ngọc cảm thấy, cha mẹ hơn phân nửa cực kì luyến tiếc nàng.

      Ôm xấp quần áo mới trở về Mai Uyển, Lục Minh Ngọc phái Thải Tang, Lãm Nguyệt lặng lẽ lưu ý động tĩnh bên phía cha nương. Biết mẫu thân gặp tổ mẫu, Lục Minh Ngọc thế nhưng có chút khẩn trương. Nàng muốn cưỡi ngựa, nàng muốn ra ngoài giải sầu, nhớ ngày đó để quên kiếp trước ân ái cùng Sở Tùy, công của cảnh đẹp Giang Nam , lần này có lẽ cũng có thể...

      Trước mắt lên dáng vẻ lạnh lùng của Sở Hành khi mặc quan phục của Chỉ huy xứ Thần Xu doanh, tim Lục Minh Ngọc bỗng nhiên đập nhanh chút.

      đúng…Hoàng Thượng Lương sơn, Thần Xu doanh chắc chắn theo, nàng cũng Lương sơn, chẳng phải gặp lại ?

      Trái tim vừa mới bình tĩnh lại nhảy lên, nhanh hơn lúc trước biết bao nhiêu lần.

      Nghĩ đến Sở Hành, Lục Minh Ngọc cách nào hình dung được tâm trạng của mình. Xảy ra chuyện như vậy, Lục Minh Ngọc càng sợ gặp hơn so với mong ước gặp .

      Nhưng nàng đồng ý với tổ mẫu rồi...

      Lục Minh Ngọc đau đầu, nằm úp sấp giường, lúc hy vọng mẫu thân có thể giữ nàng ở nhà, lúc lại... vẫn hy vọng có thể .

      Lăn qua lộn lại, nghe thấy bên ngoài có tiếng nha hoàn hành lễ với mẫu thân.

      Lục Minh Ngọc lập tức bật dậy. Tiêu thị vừa vào cửa liền nhìn thấy nữ nhi tóc tai bù xù, gương mặt đỏ bừng, tự nhận là đoán được lí do vì sao nữ nhi hưng phấn, Tiêu thị bất đắc dĩ trừng mắt nhìn nữ nhi, ngồi ở mép giường, nhàng xoa đầu nữ nhi, "Nhìn con vui chưa kìa. A Noãn, con hãy nhớ rằng tuy nương đồng ý cho con , nhưng khi con đến Lương sơn phải nghe lời của tổ mẫu, ngoan ngoãn ở bên cạnh người, được tự ý dẫn Cam Lộ chạy loạn. Nếu có sai sót gì để cho ta và phụ thân con biết, về sau đừng kinh thành, cho dù là cửa nhà cũng được phép bước ra!"

      "Con biết, nương yên tâm !" Lục Minh Ngọc bổ nhào vào trong lòng mẫu thân, hai má càng thêm nóng.

      Có thể ở cùng Sở Hành, nàng cách nào khống chế được vui mừng, nhưng Lục Minh Ngọc cũng nghe lời của mẫu thân, trừ bỏ học cưỡi ngựa, nàng nhất định loạn, miễn cho gặp phải Sở Hành.

      Đến cuối tháng năm, đêm trước khi Lục Minh Ngọc sang ngủ cùng tổ mẫu. Khi trời còn chưa sáng, hai bà cháu được nha hoàn đánh thức. Lục Trảm chuẩn bị xong ghé sang bên này xem xét, nhìn thấy thê tử mặc bồ đồ trắng trong thuần khiết, trang dung nhu hòa, cùng với cháu xinh đẹp như hoa mẫu đơn, nhịn được khóe miệng hơi vểnh lên.

      "Thừa dịp đám Sùng nhi còn chưa thức giấc, chúng ta mau thôi."

      Trong bốn đứa cháu trai và tiểu nhi tử, Lục Trảm chỉ dẫn theo trưởng tôn Lục Gia Bình, còn cháu chỉ có Lục Minh Ngọc thích hợp dẫn theo.

      ~

      Khoảng cách từ kinh thành đến Lương sơn, ra roi thúc ngựa ngày là đến, nhưng Hoàng Thượng xuất hành, xe ngựa kéo dài vài dặm, đường rất thong thả. Sau năm ngày, mọi người mới đến hành cung Lương sơn. Lục Trảm thân là Binh bộ thượng thư, được an bài tại tiểu viện rất lịch trang nhã, ngay cả Lục Minh Ngọc cũng được phân tiểu viện.

      Hoàng Thượng cho dù tránh nóng cũng phải phê duyệt tấu chương, Lục Trảm bận rộn đến mức hận thể phân thân, nhưng ông phái người sắp xếp xong xuôi hành trình cho thê tử và cháu .

      Lục Minh Ngọc trước cùng tổ mẫu thưởng thức phong cảnh ở Lương sơn, dạo ba ngày, cuối cùng cũng tới sân cỏ.

      Buổi sáng xuất phát từ hành cung, Lục Minh Ngọc mặc bộ kị trang ngồi trong xe ngựa, nhịn được lặng lẽ nhấc góc rèm xe lên. Lúc này bọn họ đến trong sân cỏ, thảo nguyên xanh ngát giống như tấm thảm nhung dài vô tận, cứ trải dài ra phía trước, đầu là vùng trời xanh thẳm trong vắt, từng đóa mây trắng tô điểm thêm, biến đổi theo làn gió.

      Phong cảnh xinh đẹp, Lục Minh Ngọc nhìn hồi, lại nhịn được phóng tầm mắt nhìn tứ phía. Xa xa có mấy cái bong dáng thấp thoáng, biết là thiếu gia nhà ai tự do phi ngựa, khoảng cách quá xa, nàng nhìn ra đó là người nào. Trừ nhóm người đó ra, những chỗ tầm mắt có thể nhìn tới cũng còn ai khác. Ý thức được hôm nay quá nữa là có cơ hội gặp Sở Hành, Lục Minh Ngọc có chút thất vọng.

      "A Noãn đừng nóng vội, chúng ta sắp tới trại nuôi ngựa rồi." Lục Gia Bình cưỡi ngựa bên cạnh xe ngựa, thấy muội vẻ mặ uể oải của muội muội, cười , đưa tay chỉ phía bên kia xe ngựa.

      Lục Minh Ngọc chấn động tinh thần, tiến tới chỗ cửa xe bên cạnh tổ mẫu, hưng phấn vén màn lên, quả nhiên nhìn thấy trại nuôi ngựa bên trong dãy hàng rào, cách chỗ bọn họ khoảng nửa dặm. Ngay tại lúc Lục Minh Ngọc nhìn sang, chiếc xe ngựa dừng phía trước chuồng ngựa, theo phía sau xe là vài thị vệ cưỡi ngựa.

      "Đại ca, bên kia hình như là tam hoàng tử, tứ toàng tử?" Lục Minh Ngọc thấp giọng hỏi, nhận ra đó là xe ngựa mà chỉ có hoàng tử mới có thể ngồi, mà lần này Hoàng Thượng xuất hành, chỉ dẫn theo tam hoàng tử và tứ toàng tử.

      Lục Gia Bình giục ngựa về phía trước, nhìn kỹ, "Ừ... Quốc Công gia cũng ở đó."

      Lục Minh Ngọc chuẩn bị thả rèm xuống, chợt nghe thấy ba chữ "Quốc công gia", tay nầng run cái, sau đó nhanh chòng vén rèm lên lại, hồi hộp nhìn trộm ra phía ngoài. Các hoàng tử xuống xe, xa phu đánh xe ngựa , lộ ra tất cả mọi người, trong đó có người mặc trang phục màu đen, dáng người phá lệ cao lớn, hứn vừa mới quay người, trong nháy mắt gương mặt lạnh lung được ánh nắng chiếu lên, hào quang rực rỡ.

      Đúng là Sở Hành.

      Lục Minh Ngọc tâm hoảng ý loạn, kịp nhìn kỹ bên kia có những ai vội vàng thả rèm, lùi về chỗ ngồi.

      "Quốc Cong gi nào?" Chu thị tò mò hỏi, bà nhớ kinh thành chỉ có ba Quốc công.

      Lục Minh Ngọc giả bộ bình tĩnh, giọng : "Sở quốc công."

      Chu thị nhớ ra, cười : "Người này ta biết, gọi là Sở Hành đúng ? Luận vai vế, A Noãn còn phải gọi là biểu cữu."

      Lục Minh Ngọc cúi đầu, chút cũng muốn kêu người nọ là biểu cữu.

      Bên chỗ chuồng ngựa, Sở Hành phụng hoàng mệnh dạy tam hoàng tử cưỡi ngựa, nên cùng Sở Tùy đến đây chờ, ngờ tứ hoàng tử cũng theo.

      "Sở đại nhân, ta cũng muốn học cưỡi ngựa." Tứ hoàng tử chin tuổi mặc trường bào màu tím, sau khi nhảy xuống xe ngựa, vênh mặt hất hàm sai khiến Sở Hành.

      Sở Hành mặt chút thay đổi, nhìn về phía tam hoàng tử.

      Sở gia đại tiểu thư gả cho đại hoàng tử Khánh Vương, tam hoàng tử và Khánh Vương là huynh đệ cùng mẹ, bình thường cũng gặp Sở Hành và Sở Tùy khá nhiều, nên cách xưng hô cũng thân thiết vài phần. Nhưng tam hoàng tử cũng rất sợ Sở Hành, đối mặt với ánh mắt chất vấn của Sở Hành, tam hoàng tử tựa như tiểu hài tử phạm lỗi, cúi đầu, nhìn vạt áo tứ hoàng tử : "Đại ca, tứ đệ cũng muốn học cưỡi ngưỡi, huynh cũng dạy đệ aasy chứ?"

      Tứ đệ quấn quít lấy , liền mang tứ đệ đến đây.

      Huynh trưởng lên tiếng, tứ hoàng tử tự chủ ưỡn ngực.

      Ánh mắt Sở Hành rơi xuống người , cúi đầu hành lễ, giọng lạnh lùng: "Tứ điện hạ, thần phụng lệnh Hoàng Thượng dạy tam hoàng tử cưỡi ngựa, tứ điện hạ thân thể ngàn vàng, vi thần dám tự tiện làm chủ. Nếu tứ điện hạ muốn học, mời ngài xin khẩu dụ của Hoàng Thượng."

      Tứ Hoàng Tử nhíu mày, vui : "Chỉ là học cưỡi ngựa, ngươi trực tiếp dạy ta là được, chút chuyện này làm gì cần phải làm phiền phụ hoàng."

      Vẻ măt Sở Hành thay đổi, "Vi thần chỉ phụng mệnh hành , nếu tứ điện hạ có khẩu dụ, vi thần dám dạy, cũng có ai ở đây dám dạy ngài."

      "Tứ đệ, đệ cầu phụ hoàng ?" Tam hoàng tử là người thành thậtc, nghe Sở Hành như vậy, hảo tâm khuyên nhủ.

      Tứ Hoàng Tử tức giận đến mặt mũi trắng bệch, vì học cưỡi ngựa, cầu xin phụ hoàng biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần phụ hoàng đều mười tuổi mới có thể học. Hôm nay muốn lén phụ hoàng học, nghĩ tới Sở Hành thế nhưng chịu nghe .

      " dạy ta, ngươi dạy!" Mọi người đều tới, lúc này rời càng thêm mất mặt, tứ hoàng tử trừng mắt nhìn Sở Hành, bỗng nhiên ra lệnh cho Sở Tùy.

      Trong lòng Sở Tùy cười lạnh, mặt lại cười đến thập phần ôn hòa, "Xin lỗi, có khẩu dụ của Hoàng Thượng, vi thần cũng dám."

      Tứ Hoàng Tử giận dữ, vừa muốn phát giận lên Sở Tùy, liền nhìn thấy Sở Tùy nhìn ra sau lưng , tứ hoàng tử theo bản năng xoay người, chỉ thấy chiếc xe ngựa chậm rãi tới gần, nhìn ấn kí xe, là xe ngựa Lục gia. Tứ Hoàng Tử vừa rồi chỉ là thẹn quá thành giận, kỳ trong lòng rất ràng, hôm nay thể học cưỡi ngựa, vừa vặn có người lại đây, nuốt vào lửa giận, nhân cơ hội tìm cho mình bậc thang, "Được rồi, vậy ta đứng đây xem tam ca học."

      Thấy đệ đệ nghe lời, tam hoàng tử vui mừng nở nụ cười, chuẩn bị tiến vào trại ngựa.

      Sở Tùy lại : "Điện hạ chờ lát, đó là trowngr tôn Lục Gia Bình của Lục đại nhân, nghe thuật cưỡi ngựa của rất siêu phàm, sao điện hạ mời cùng?"

      Tam hoàng tử nào có cái chủ kiến gì, Sở Tùy cái gì liền nghe cái đó, tò mò nhìn về phía xe ngựa Lục gia.

      Sở Hành đối mặt với tứ hoàng tử kiêu căng thờ ơ, lúc này lại nhíu mày, liếc mắt nhìn về phía đường đệ.

      Sở Tùy cười lấy lòng với huynh trưởng, đoán được người trong xe ngựa là ai, huynh trưởng đương nhiên cũng hiểu ràng.

      Sở Hành nhớ lại những gì nghe được khi ở lầu Thính Trúc Hiên, mắt thấy xe ngựa ngừng lại, thấp giọng răn dạy : " được càn quấy."

      Sở Tùy nghiêm nghị gật đầu, mắt phượng mong đợi nhìn về phía cửa xe ngựa.

      muốn làm gì với Lục Minh Ngọc, chỉ là, vẫn như cũ thể bỏ được nàng.
      Last edited: 23/10/17
      Pe Mick, Chris_Luu, Suuuly30 others thích bài này.

    3. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 93

      Tác giả: Tiếu Giai Nhân

      Xe ngựa ngừng ở trước trại nuôi ngựa.
      Sở Tùy, Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử hẹn mà cùng nhìn về phía cửa xe.
      Chỉ có Sở Hành, hơi hơi nghiêng người, ánh mắt nhìn bãi cỏ quanh đó.Mặc kệ đến nơi nào, thân phận càng hiển hách càng bị người khác chú ý , Lục Trảm là Thượng Thư bộ binh, tin tức khi ông muốn dắt thê tử cùng cháu du lịch sớm được biết tại kinh thành . Lục Trảm là võ tướng lên tới bây giờ, nên vài lần du lịch cùng Hoàng Thượng sớm thúc ngựa mà , như vậy những người trong xe ngựa cần cũng biết là ai.
      Tự nhiên Sở Hành sợ thiếu nữ bé, chỉ là muốn nhìn Lục Minh Ngọc, muốn gợi lên đoạn hồi ức ái muội mà cố gắng quên nhưng vô luận như thế nào cũng được. Hai đời của đều chưa từng chạm qua nữ nhân, hai đời đó là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với nữ nhân như vậy,mà liên tục vài lần cầm lòng được nhớ lại, Sở Hành thể thừa nhận, cho dù đối Lục Minh Ngọc có tình nam nữ,nhưng khả năng vĩnh viễn đời này cũng thể quên được nàng.
      thể quên được, lại tuyệt có khả năng để bước tiếp, vậy chỉ có thể tránh tiếp xúc nhiều.
      bên Sở Tùy chút để ý nhìn qua, đối mặt với sườn mặt lạnh nhạt của huynh trưởng, Sở Tùy có chút ngoài ý muốn lại cảm thấy hết sức bình thường, người đại ca này của , trừ bỏ người nhà, tựa như những nữ nhân khác đều để ý.
      Màn xe động đậy, Sở Tùy lập tức nhìn qua, liền thấy bàn tay bé non nớt trắng nõn vén màn xe lên,ngay sau đó, Lục Minh Ngọc cúi đầu khom lưng ra. Nàng mặc thân áo váy đỏ thẫm như đóa hoa mới nỡ rộ đung đưa trong gió .Thân áo ngoài trắng hồng, cổ áo cổ tay áo đều là màu xanh nhạt, vạt áo thêu đóa phù dung. Chỉ nhìn dáng người cách đơn thuần, trong lòng Sở Tùy có tia rung động mãnh liệt mà chỉ có người Lục Minh Ngọc, bất đắc dĩ mà nhìn lên , vừa lúc đối mặt với ánh mắt của Lục Minh Ngọc nhìn lại đây.
      Trời xanh thảo nguyên, nàng mặc bộ váy đỏ đứng ở xe ngựa, như hoa kiều mỹ, nhưng nàng ở cao nhìn xuống nhìn , gò má ửng đỏ đột nhiên chuyển lạnh nhạt, càng là nhanh chóng rũ mi mắt xuống, giống như nhìn thấy đồ vật mà nàng e sợ tránh né……
      Đồ vật……
      Bỗng nhiên Sở Tùy nhớ lại lần trước hai người gặp mặt mà Lục Minh Ngọc đánh giá , nàng mắng , mắng là đồ vật bị người khác chạm qua.
      Đầu tiên bị nhìn bởi ánh mắt lạnh lùng, sau đó nhớ lại những hồi ức tốt, tâm tình sung sướng khi nhìn thấy mỹ nhân bị tiêu tán phân nữa, Sở Tùy qua bên cạnh hai bước, đôi mắt nhìn nơi khác, muốn để Lục Minh Ngọc cho rằng thể bỏ được nàng. Nhưng yên lặng đứng được lát, Sở Tùy lại nhịn được lặng lẽ quan sát Lục Minh Ngọc.
      đoạn thời gian gặp, nha đầu này trổ mã càng mỹ, đương nhiên cũng có khả năng là do nàng trang điểm.
      Lục Minh Ngọc bởi vì muốn gặp mặt Sở Hành mà tâm tình thấp thỏm lo âu,nhưng đến khắc nhìn thấy Sở Tùy tâm trạng lo lắng bị đè xuống. Huynh đệ hai người ai cũng chưa nhìn tới, Lục Minh Ngọc xuống xe cung kính hướng hai vị hoàng tử thỉnh an, “Thần nữ gặp qua Tam điện hạ, Tứ điện hạ.”
      Tứ hoàng tử nhận ra nàng, càng nhớ phụ hoàng sủng ái đối tỷ đệ Lục gia vượt xa chính mình, nam oa mới chín tuổi,chưa tình cảm nam nữ,cho nên dù Lục Minh Ngọc xinh đẹp cỡ nào cũng sinh ra hảo cảm đối với nàng, ngược lại kiêu căng mà liếc mắt Lục Minh Ngọc cái, “Hôm nay ta cùng với Tam ca ở đây tập ngựa ngươi lại đây làm cái gì?”
      Đầu Lục Minh Ngọc còn thấp, nghe vậy ngoài ý muốn nhướng mày, quá hiểu được vì sao Tứ hoàng tử hỏa khí lớn như vậy.
      Vừa định giải thích phen, liền nghe được có người : “Tứ đệ, đây là A Noãn, nữ nhi của mẫu.”
      phải là ngữ khí giải vây thay người, mà là đơn thuần giải thích, thanh trong sáng bình thản, làm người nghe đặc biệt thoải mái, tựa như xem nàng là thân thích giống nhau. Lục Minh Ngọc đứng thẳng thân thể, cười nhìn về phía Tam hoàng tử, Tam hoàng tử mới vừa cấp đệ đệ giải thích xong, vừa quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Lục Minh Ngọc, mạc danh Tam hoàng tử có chút thẹn thùng, hỏi Lục Minh Ngọc: “Biểu muội tới chơi sao?”
      Lục Minh Ngọc nhìn về trại nuôi ngựa phía sau , gật gật đầu: “Muội cũng là tới học cưỡi ngựa.”
      xong lui về bên người tổ mẫu, giới thiệu hai vị hoàng tử cho Chu thị vừa xuống xe. Chu thị từng vào cung, lễ nghĩa cơ bản bà cũng hiểu được, chỉ là mới uốn gối, Tam hoàng tử liền cười : “Miễn miễn, ngài là tổ mẫu của biểu muội, cần khách khí như vậy.”
      Thiếu niên lang hàm hậu khiêm tốn, Chu thị càng xem càng thích, xong lời cảm tạ, cười tủm tỉm mà chuyển hướng Sở Hành: “Sao Thế Cẩn cũng ở chỗ này?” Liếc mắt cái cũng chưa nhìn Sở Tùy bên kia , còn nhớ tới chuyện cháu cáo trạng với bà, Sở Tùy mắng cha nàng cũng chính là bảo bối nhi tử của bà là người mù.
      Trưởng bối hỏi chuyện, Sở Hành thể tiến lên bước, rũ mắt trả lời: “Hoàng Thượng mệnh ta dạy Tam hoàng tử cưỡi ngựa.”
      Tầm mắt lại chịu khống chế mà dừng người tiểu nương mặt trắng váy hồng ở bên cạnh lão nhân ở giữa bãi cỏ rộng lớn xanh biếc, làm nổi bậc màu hồng sắc áo của nàng, giống như màu môi của nàng.
      Chu thị đại hỉ, đem cháu kéo đến phía trước, cười : “ là trùng hợp, hôm nay A Noãn cũng muốn học cưỡi ngựa, thế nhân đều thuật cưỡi ngựa của Thế Cẩn giỏi, vậy nếu ngươi rảnh chỉ điểm A Noãn chút?” Ở Chu thị xem ra, Sở Hành là trưởng bối của cháu cũng xem là thân thích,nếu thầy giáo cùng học trò có quan hệ tốt, bà càng yên tâm.
      Sở Hành nào dám dạy Lục Minh Ngọc cưỡi ngựa, muốn uyển chuyển cự tuyệt, Lục Minh Ngọc giành trước mở miệng, làm nũng oán giận trưởng bối: “Tổ mẫu ngài lại hồ đồ, quốc công gia muốn dạy Tam điện hạ, nào có thời gian để dạy ta, thôi, khẳng định tổ phụ an bài người cho chúng ta rồi, chúng ta chọn ngựa trước, đừng chậm trễ chính của Tam điện hạ.”
      xong kéo cánh tay tổ mẫu vòng qua bên người Sở Hành, tránh ra vài bước lại dừng lại, xa xa mà hướng Tam hoàng tử gật gật đầu, “Điện hạ chọn ngựa trước , ta cùng với tổ mẫu lần đầu tiên tới nơi này, chờ lát nữa lại vào.” Hạ quyết tâm rời xa huynh đệ Sở gia.
      Tam hoàng tử rất thích biểu muội xinh đẹp này, nhưng sớm muốn cưỡi ngựa, bởi vậy hàn huyên lát, hưng phấn mà chạy lại trại nuôi ngựa. Hai vị hoàng tử ở phía trước, Sở Hành đuổi theo sau, Sở Tùy khó có thể phát mà liếc mắt Lục Minh Ngọc cái, lúc này mới lên theo. Lục Minh Ngọc, đối Sở Hành khuynh mộ cùng đối với Sở Tùy phản cảm bất phân thắng bại, ngược lại hoàn toàn đạm nhiên, lôi kéo tổ mẫu tùy tiện dạo ở vùng phụ cận, chờ đoàn người Tam hoàng tử chọn xong ngựa, các nàng mới vào.
      “Tứ tiểu thư, hôm qua Lục đại nhân tự mình tuyển mấy con lương câu cho tiểu thư, đều ở bên này, ngài nhìn rồi chọn con nào hợp ý ngài nhất .” mã quan dáng người cường tráng dẫn ba người Lục Minh Ngọc tới chỗ chuồng ngựa, chỉ vào mấy con tuấn mã bên trong giới thiệu , “Những con này đều là ngựa con có tính cánh ôn hòa, tiểu thư cần lo lắng.”
      Lục Minh Ngọc hưng phấn đến trước hàng rào, nhìn quanh lượt phát tổ phụ chọn ngựa cho nàng so với chuồng ngựa bên cạnh hơn hai vòng, bất quá là do vóc dáng nàng lùn a, có lẽ sang năm có thể chọn được ngựa lớn chút. Tâm tư trở lại năm con ngựa trước mắt, Lục Minh Ngọc xem lại lần, nhanh chóng nhìn trúng con tuấn mã màu đen tuyền. Lục Minh Ngọc thích nhất đôi mắt to của nó, thủy nhuận nhuận, nhìn đặc biệt thân thiết.
      Mã quan cười khen Lục Minh Ngọc tinh mắt, đều là lời nịnh hót, nhưng Lục Minh Ngọc nghe xong cũng cao hứng.
      Ra trại nuôi ngựa, Lục Minh Ngọc đặc biệt chọn bãi cỏ cách gần chỗ đám người Tam hoàng tử , chính mình chậm rãi học.
      Đầu tiên là mã quan dạy nàng bồi dưỡng tình cảm cùng ngựa, rồi sau đó dẫm bàn đạp, lên ngựa xuống ngựa. Lục Minh Ngọc học cái gì đều mau, chỉ chút liền thông, sau đó mã quan dắt ngựa dạo hai vòng, để cho Lục Minh Ngọc quen chậm, sau đó mã quan cũng lên ngựa, dạy Lục Minh Ngọc chạy chậm vài vòng.
      “Tổ mẫu, con cưỡi ngựa, người có muốn học hay ?” Sau khi kết thúc vòng trở về, Lục Minh Ngọc tự mình giục ngựa, chạy chậm lại bên người tổ mẫu.
      Chu thị tự biết mình bao nhiêu tuổi, học được những điều mới mẻ như vậy nữa, nên lệnh cho nha hoàn đem chăn trải cỏ, bà ngồi xong cười kêu hai huynh muội Lục Minh Ngọc phi ngựa , bà ở chỗ này xem là được.
      “Tổ mẫu, vậy con cưỡi ngựa chạy hai vòng ở phụ cận, chạy quá xa.” Lục Minh Ngọc giòn thanh , đôi mắt sáng lên, mới vừa học được cưỡi ngựa, tuy rằng hai bên sườn có chút mỏi, nhưng nàng vẫn là thập phần hưng phấn, ước gì vẫn muốn chạy nhiều, chạy khắp thảo nguyên.
      “Đại ca, thôi!” Hào hùng vạn trượng, Lục Minh Ngọc quay đầu lại, hướng huynh trưởng cười.
      Lục Gia Bình buồn cười mà nhắc nhở nàng, “Chạy chậm chút , đừng chạy quá nhanh.”
      “Muội biết!” Lục Minh Ngọc ngại dong dài, giục ngựa trước bước.
      hơi chạy xa hơn dặm, Lục Minh Ngọc lại lần nữa dừng ngựa nhìn lại, xa xa mà nhìn tổ mẫu phất tay, được đáp lại, Lục Minh Ngọc tiếp tục giục ngựa .
      trung bỗng nhiên truyền đến tiếng chim hót, Lục Minh Ngọc ngẩng đầu lên, nhìn đến con hắc ưng, hai cánh triển khai, ở trời bay lượn.
      Lục Minh Ngọc này mới vừa học được cưỡi ngựa, đột nhiên lại hâm mộ cùng bay với hùng ưng .
      “Xem ra có người muốn săn bắn!” Lục Gia Bình nhắc nhở nàng.
      Lục Minh Ngọc phóng thấp tầm mắt, quả nhiên nhìn thấy rất xa địa phương có mấy người đứng bên kia, kéo cung bắn tên, biết là đệ tử nhà ai. Hai huynh muội cùng nhau ngắm nhìn, vài đạo mũi tên nhọn lướt gió bay thẳng về phía hắc ưng, Lục Minh Ngọc thấy mũi tên, lại thấy hắc ưng lung lay rớt xuống, ngay sau đó thẳng tắp ngã xuống, rơi xuống đất cách hai huynh muội xa.
      “A Noãn ở bên này chờ, đại ca qua bên đó chào hỏi bọn họ.” Lục Gia Bình hảo võ, có tâm kết giao người bắn tên.
      Lục Minh Ngọc ngoan ngoãn gật đầu, nàng cũng muốn nhìn ưng, nhưng nàng mười ba tuổi, phải có chút kiêng dè.
      Nhìn theo hướng huynh trưởng xuất phát, Lục Minh Ngọc quay đầu ngựa lại, ngồi lưng ngựa chậm rãi bộ, cúi đầu nhìn xem hoa dại đủ mọi màu sắc thảo nguyên. Phát đóa hoa đơn cánh vàng nhạt , Lục Minh Ngọc trong lòng thích, nhưng mà lúc nàng chuẩn bị xuống ngựa ngắt hoa, trong bụi cỏ bỗng nhiên có cái gì bỗng vọt ra, khối đen kịt lớn chừng ngón tay cái, Lục Minh Ngọc chỉ thấy bóng đen chợt lóe,con vật đó thấy đâu!
      Lục Minh Ngọc rùng mình cái,vừa muốn rời khỏi đây, lại bất ngờ thấy con sâu đen mà họ mới nhìn thấy khi nãy rớt bên chân con ngựa. Ngựa cũng biết sợ hãi a, vừa mới bị hoảng sợ, đùi bỗng nhiên đau xót, ngựa đen đột nhiên vung chân, ngay sau đó nhanh chân chạy về phía trước như điên!
      Lục Minh Ngọc kêu tiếng xong, suýt nữa bị xốc rớt xuống!
      “Đại ca!” Ngựa càng chạy càng nhanh, làm cho nàng lung lay theo, theo bản năng Lục Minh Ngọc nằm sấp xuống ôm chặt lấy cổ ngựa, mặt sợ tới mức trắng bệch, hoảng sợ tuyệt vọng mà kêu huynh trưởng. Tuấn mã chạy như điên, gió mạnh đánh vào mặt, thổi trúng mắt nên Lục Minh Ngọc mở mắt ra được, nàng cũng dám nhìn mặt cỏ phía dưới , gắt gao ôm chặt lấy cổ ngựa, dùng hết sức lực cầu cứu.
      “A Noãn!”
      Giongj của đường huynh,giọng của tổ mẫu ,xa xa gần gần, Lục Minh Ngọc nghe được, lại sợ tới mức thể đáp lại. Nàng đau, ngón tay lòng bàn tay đều đau, bụng bị yên ngựa đâm cho đau, đùi bị va chạm mạnh đến chay máu. Mà ngựa cũng thấy chậm lại, Lục Minh Ngọc váng đầu hoa mắt, thân thể dần dần chịu khống chế mà nghiêng qua bên.
      “Tứ tiểu thư!”
      “A Noãn!”
      Đồng thời hai giọng vang lên, đều phi thường quen thuộc, từ bên bãi cỏ khác truyền tới.
      Cách gần hy vọng được cứu càng lớn, biết sức lực từ đâu ra,Lục Minh Ngọc đột nhiên nghiêng người nằm giữa lưng ngựa, tạm thời ổn định, nàng gian nan mà quay đầu lại. Gió thổi mạnh vào mặt, tóc trán rối tung, Lục Minh Ngọc nỗ lực trợn tròn mắt, đầu tiên nhìn thấy được thân ảnh Sở Hành đến gần, phía sau Sở Hành là Sở Tùy, hai em cách nhau khoảng hai con ngựa.
      Tầm mắt trở lại mặt Sở Hành, Lục Minh Ngọc biết vì sao liền khóc.
      Người trong hiểm cảnh, Lục Minh Ngọc quên nàng oán giận Sở Hành, nàng chỉ nghĩ giúp nàng dừng ngựa lại, cứu nàng xuống dưới.
      “Biểu cữu cữu,ta sợ……” Lục Minh Ngọc khóc lóc , mới vừa xong, thân mình bị xóc trượt qua bên khoảng.
      Sở Hành thấy, con ngựa kia chạy quá nhanh, nếu Lục Minh Ngọc ngã xuống, bị thương, nặng bỏ mạng.
      có lãng phí thời gian chuyện, mắt phượng gắt gao nhìn chằm chằm Lục Minh Ngọc, kiệt lực đuổi theo.
      “Đại ca, ta thích A Noãn, ta có thể cứu nàng.” Phía sau Sở Tùy đồng dạng quan tâm an nguy của Lục Minh Ngọc, tức Lục Minh Ngọc chịu tha thứ thời niên thiếu phạm sai lầm của , nhưng thích Lục Minh Ngọc, nhìn đến Lục Minh Ngọc gặp nạn, Sở Tùy cơ hồ trước tiên xoay người lên ngựa tới cứu viện, nhưng thuật cưỡi ngựa của bằng huynh trưởng, nên bị thục lại phía sau.
      Thời điểm khẩn cấp, Sở Tùy như vậy, ý tứ thực ràng, muốn làm hùng cứu mỹ nhân.
      Sở Hành nghe hiểu, nhìn nương phía trước váy đỏ bị gió thổi loạn, nhìn trang phục màu đỏ hồng của nàng, giống như ngày nàng kính trà ở Sở gia cũng mặc hồng trang như vậy. Nàng oán hận Nhị đệ, nhưng hai người xác có duyên phu thê, có lẽ ông trời an bài cho Lục Minh Ngọc gặp nạn, chính là vì thành toàn Nhị đệ? hùng cứu mỹ nhân, có lẽ ân tình lần này của Nhị đệ, được triệt tiêu với lỗi lầm lúc trước của ?
      Trong đầu nghĩ như vậy, tốc độ Sở Hành chậm lại.
      “Đa tạ đại ca!” Sở Tùy thành công vượt qua .
      Lúc này ba người cách nhau rất gần, Lục Minh Ngọc ở phía trước, cũng nghe được câu kia Sở Tùy, hoảng hốt lát mới hiểu được ý tứ của Sở Tùy. Sở Tùy vẫn là chịu từ bỏ nàng sao? Sở Hành……
      nghe được thanh của Sở Hành, Lục Minh Ngọc cứng đờ quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Sở Tùy vượt qua bên người Sở Hành.
      cái chớp mắt kia, bỗng nhiên Lục Minh Ngọc nghe được bất cứ thanh gì,trong mắt chỉ còn lại thân ảnh mơ hồ của Sở Hành .
      ràng dẫn đầu, vì sao lại thục lại phía sau?
      Bởi vì huynh trưởng tốt, bởi vì muốn thành toàn cho đệ đệ, bởi vì trong lòng có nàng.
      có nàng, vì sao lại nhiều lần cứu nàng, vì sao phải đưa nàng tiểu kim mã, vì sao bắn tên thắng giá cắm nến cho nàng?
      Bởi vì hùng, là quân tử, cho nên lấy danh phận biểu cữu cữu chiếu cố cháu cùng huyết thống này sao.
      Sở Hành chưa bao giờ sai, sai chính là nàng quản được tâm chính mình, thích người thích mình.
      “A Noãn, bắt tay huynh!”
      Nước mắt từng giọt từng giọt rơi, trong tầm mắt xuất bàn tay to, Lục Minh Ngọc nâng lên mi mắt, nhìn thấy Sở Tùy ở đối diện.
      “A Noãn, bắt lấy tay huynh!” Sở Tùy nhìn đến nàng khóc, thấy được ánh mắt trống rỗng của nàng, đột nhiên rất sợ, chỉ cảm thấy nếu như nắm được tay nàng, đời này vĩnh viễn bắt được nàng. Ý niệm này làm hoảng hốt, làm lạnh cả người, Sở Tùy tin tà, cho rằng nàng sợ đến quên phản ứng, thoáng nhìn thấy nàng bị xóc đến chân rời khỏi bàn đạp, lần nữa Sở Tùy tới gần nàng, duỗi tay muốn nắm tay nàng.
      Lục Minh Ngọc cười, dùng hết cuối cùng tia sức lực, nàng đột nhiên hướng phía sau lưng ngựa lật nghiêng người!
      người nàng từ bỏ, người cần nàng, đối với đôi huynh đệ này, ai nàng cũng cần bọn họ cứu.
      Gió mạnh như mũi tên, làn váy quay cuồng, làn váy đảo qua Sở Tùy vươn tay, Sở Tùy bản năng nắm lấy, nhưng cái gì cũng chưa bắt được, trơ mắt nhìn nàng như hoa bị gió cuốn , trong đầu lại là hình ảnh nàng quay đầu nhắm chặt đôi mắt, khóe mắt chảy xuống nước mắt. “Phanh” tiếng, Sở Tùy rốt cuộc hoàn hồn, nhưng mà lúc này ngựa của chạy xa mấy trượng!
      “Tứ tiểu thư!” Sở Hành tuy rằng đem cơ hội cứu người nhường cho đường đệ, nhưng vẫn luôn theo ở phía sau, mắt thấy Lục Minh Ngọc ngã xuống ngựa, Sở Hành lập tức ghìm ngựa. Cổ lương câu ăn đau, hí vang tiếng móng trước giơ lên cao, Sở Hành chờ vó ngựa rơi xuống liền nhảy xuống, mạnh mẽ quá lớn, lảo đảo hai bước, suýt nữa té ngã.
      Bước xa mấy bước vọt tới trước người Lục Minh Ngọc, Sở Hành quỳ mặt đất, đôi tay run rẩy mà đem người của Lục Minh Ngọc xoay lại.
      Lục Minh Ngọc sắc mặt trắng bệch, trán bên trái mảnh máu tươi chói mắt.
      “Tứ tiểu thư……” Sở Hành tay đỡ gáy của nàng, tay nâng mặt nàng, trước mắt thoáng màn nàng ngã xuống ngựa khi nãy, biết vì sao tim Sở Hành hoảng hốt đập nhanh. Trong đầu trống rỗng, Sở Hành tiếng tiếng gọi nàng, chỉ nghĩ trước đánh thức nàng, chỉ nghĩ xác nhận nàng còn sống, “Tứ tiểu thư, tứ tiểu thư……”
      Lông mi Lục Minh Ngọc run rẩy, chậm rãi mở to mắt.
      Sở Hành mừng rỡ như điên, thấy nàng tỉnh, lý trí cũng nhanh chóng trở lại, vừa muốn an ủi Lục Minh Ngọc làm nàng yên tâm, lại khiếp sợ nhìn thấy nàng khóc, nước mắt chảy xuống, mắt đào hoa phiếm lệ quang, dùng ánh mắt đào hoa quen thuộc mà muốn quên nhưng thể nào quên được rất bi thương nhìn , “Biểu cữu cữu, ta, ta thích ngươi a……”
      Sở Hành như bị sét đánh.
      Lục Minh Ngọc lạnh, cả người đều lạnh, nhưng nàng nỗ lực cho chính mình ngủ . Nhìn đỉnh đầu của nam nhân lạnh nhạt, lòng nàng mắt nàng đều là ủy khuất, ủy khuất mà quên cả đau đớn, “Biểu cữu cữu, về sau, nếu gặp được nương thích người, người có thể, thích nàng, nhưng, đừng lại, đừng lại đem nàng nhường cho người khác……”
      Thanh càng ngày càng thấp, môi đỏ vô lực khép lại.
      Sở Hành ngơ ngẩn mà ngẩng đầu, chỉ thấy giọt nước mắt từ lông mi nàng lăn xuống, đôi mắt tràn đầy ái mộ kia……
      biết khi nào, cũng nhắm lại.


      Đặng Gia
      Pe Mick, Suuuly, Phương Lăng35 others thích bài này.

    4. Dung Nguyễn 1995

      Dung Nguyễn 1995 Active Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      224
      Còn cố chấp nữa là khỏi lấy vk luôn ạ

    5. Dung Nguyễn 1995

      Dung Nguyễn 1995 Active Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      224
      Còn cố chấp nữa là khỏi lấy vk luôn ạ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :