1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. jennytruong

      jennytruong Well-Known Member

      Bài viết:
      202
      Được thích:
      316
      Ông nội Trảm lo dỗ bà nội kìa, mình cũng có vợ của mình lại k lo còn ăn dấm chua ghen j với cháu rể thế nữa k biết.

      Hành cũng bá đạo phết nhỉ? Tưởng gỗ mục k thể đẽo chứ, ai ngờ nghĩ thông rồi hành động nhanh gớm.

      Thanks editor nhé.
      Suuuly, Đặng Giasusu thích bài này.

    2. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Sắp đến đoạn sủng rồi sao, hóng quá .
      Đặng Gia thích bài này.

    3. Dung Nguyễn 1995

      Dung Nguyễn 1995 Active Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      223
      ngược nam :)))))))))
      SuuulyĐặng Gia thích bài này.

    4. Yoororo

      Yoororo Active Member

      Bài viết:
      172
      Được thích:
      198
      Sở hành cứ chuẩn bị tinh thần bị từ chối . A noãn buông tay rồi, muốn giữ lại hơi khó đấy
      Dao hoa 1Đặng Gia thích bài này.

    5. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 95

      Tác giả: Tiếu Giai Nhân

      Khi nghe tin cháu ngoại ngã ngựa bị thương, Minh Huệ Đế xử lý xong vài chính khẩn cấp, lập tức chạy tới biệt viện của Lục Trảm.
      Tiến vào sân,trong tiền viện mấy hạ nhân nhanh chóng quỳ hành lễ, làm Minh Huệ Đế ngoài ý muốn chính là, huynh đệ Sở Hành cũng đứng ở hành lang, nhìn thấy đến, hai người sóng vai bước nhanh đến cúi đầu thỉnh an. đường đến Minh Huệ Đế biết được là huynh đệ Sở gia cứu cháu ngoại của , Sở Quốc Công phủ cùng Lục gia có quan hệ họ hàng, hai em họ lo lắng Lục Minh Ngọc xảy ra chuyện nên lưu lại bên này chờ tin tức cũng bình thường,nên Minh Huệ Đế có nghĩ nhiều, thẳng đến hậu viện.
      Hai vị thái y giúp băng bó miệng vết thương cho Lục Minh Ngọc lần nữa,họ ngồi ở gian ngoài thấp giọng thảo luận bệnh tình. Phu thê Lục Trảm canh giữ ở bên cạnh cháu , người mày kiếm thâm khóa thần sắc nghiêm túc, người khóc đến hai mắt đều sưng lên,cả hai cùng ngồi ở trước giường cả mắt cũng nháy mà nhìn chằm chằm cháu còn hôn mê chưa tỉnh. Nghe bên ngoài báo tin hoàng thượng tới,mi mắt Lục Trảm rốt cuộc động, khom lưng vỗ vỗ bả vai thê tử, ý bảo thê tử cùng tiếp giá.
      “Vết thương của A Noãn như thế nào rồi?” Minh Huệ Đế xua xua tay, miễn lễ cho phu thê bọn họ, nhìn chằm chằm thái y hỏi.
      Hai thái y cuối thấp đầu, sắc mặt có chút ngưng trọng, nhìn xem lẫn nhau, trong đó người : “Hồi bẩm Hoàng Thượng, Tứ tiểu thư ngã ngựa bị thương, vết thương ngoài da người, đều có trở ngại, nhưng do Tứ tiểu thư ngã ngựa đụng vào đầu, đầu nhiệt huyệt vị phức tạp, thần tạm thời chưa dám phán đoán,còn phải chờ Tứ tiểu thư tỉnh, lại cẩn thận chẩn bệnh, thỉnh Hoàng Thượng thứ tội.”
      Minh Huệ Đế nhíu mày, “Vậy khi nào nàng mới có thể tỉnh?”
      Các thái y rũ đầu càng thấp, “Bẩm Hoàng Thượng, thứ tội cho thần vô năng.” xong quỳ xuống.
      Chu thị nhịn được, nghẹn ngào ra tiếng. Nàng sợ hãi, sợ cháu cùng Hạ Lễ giống nhau té ngã thành ngốc tử, càng sợ cháu rốt cuộc vẫn chưa tỉnh lại.
      “Phu nhân đừng lo lắng, A Noãn là cháu ngoại của trẫm, nàng phúc lớn mạng lớn, có việc gì.” Minh Huệ Đế thấp giọng khuyên nhủ.
      Chu thị khóc lóc gật đầu.
      “Vậy trẫm xem A Noãn.” Dò hỏi xong thương thế, sắc mặt Minh Huệ Đế trầm trọng vào nội thất.
      Chu thị ngồi giường, Lục Minh Ngọc lẳng lặng mà nằm trong chăn, trán quấn lấy vòng lụa trắng, miệng vết thương mơ hồ có thể thấy được huyết sắc, đôi mắt tiểu nương nhắm chặt, gò má tái nhợt, môi cũng mất kiều diễm như ngày thường. Bản thân Minh Huệ Đế chưa có nữ nhi, từ trước đến nay đối Tiêu Toàn, cùng Lục Minh Ngọc hai vãn bối thương có thêm, trong đó Lục Minh Ngọc so Tiêu Toàn ngoan ngoãn hiểu chuyện, bởi vậy tuy rằng Lục Minh Ngọc là cháu ngoại ,nhưng Minh Huệ Đế lại sủng ái nàng hơn.
      Ngồi vào giường, Minh Huệ Đế nắm lấy bàn tay của cháu ngoại , nhàng mà vỗ vỗ, vẻ mặt ôn nhu mà nhìn tiểu nương còn hôn mê, “A Noãn, hoàng cữu cữu tới xem con, hoàng cữu cữu biết A Noãn chịu khổ,nhưng A Noãn đừng sợ đau, chờ con tỉnh lại, hoàng cữu cữu đem Lả Lướt tặng cho con.”
      “Hoàng Thượng……”
      Lục Trảm thụ sủng nhược kinh. Lả lướt là trong ba con ngựa hiếm được Tây Vực chuyên môn đào tạo dâng cho Minh Huệ Đế năm trước, hai con ngựa khác được gọi là Thiên Phong, Dạ Thần, đều cực thông linh tính. Dạ Thần được Minh Huệ Đế ban cho Sở Hành, thiên phong Minh Huệ Đế giữ lại cho mình, còn con ngựa cái duy nhất có thân hình ,nhưng toàn thân tuyết trắng phân tạp sắc, Minh Huệ Đế còn trước mặt các vị đại thần mặt làm trò nửa nửa giả giỡn, muốn đem Lả Lướt tặng cho vị công chúa đầu tiên của .
      Minh Huệ Đế lắc đầu, đánh gãy băn khoăn của Lục Trảm, tiếp tục ôn nhu dỗ cháu ngoại , “A Noãn nghe thấy ? Nếu con muốn Lả Lướt, sớm chút tỉnh lại, bằng Toàn Nhi mà biết, tới đoạt cùng con.”
      Nhưng Lục Minh Ngọc vẫn nhắm chặt mắt, giống như ngủ say.
      Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Minh Huệ Đế nhìn cháu ngoại cái,rồi cùng Lục Trảm ra ngoài.
      Người tới là mã quan, quỳ gối trước cửa nhà chính : “Hoàng Thượng, vi thần tra qua, chân trái của ngựa bị bò cạp làm bị thương, cho nên phát cuồng.”
      “Xử trí.” Minh Huệ Đế bất đắc dĩ , bò cạp đồng cỏ, đây là thiên nhiên, khó lòng phòng bị. Ý niệm vừa ra, chợt thấy nam tử cường tráng có vài phần giống Lục Trảm quỳ gối trong viện, Minh Huệ Đế thực mau phản ứng lại, quay đầu lại hỏi Lục Trảm, “Kia……”
      Lục Trảm lạnh lùng liếc mắt nhìn trưởng tôn cái, “ thân là huynh trưởng, chỉ lo xem người tập săn bắn, biết chiếu cố muội muội, khiến muội muội bị thương, phải quỳ ở đó, khi nào A Noãn tỉnh mới được đứng lên.”
      Đây là phương thức Lục Trảm dạy dỗ tôn tử, Minh Huệ Đế có gì để , dặn dò Lục Trảm có tin tức gì lập tức báo cho , Minh Huệ Đế dẫn người trước. Lục Trảm vẫn luôn tiễn ra ngoài biệt viện, nhìn theo thánh giá khuất bóng, mới quay trở lại trong viện, thoáng nhìn huynh đệ Sở gia còn đứng ở hành lang, Lục Trảm tức giận : “Các ngươi , tạ lễ ngày khác ta đưa qua.”
      Mặc kệ như thế nào, hai huynh đệ này đều tận lực cứu giúp, còn giúp cháu băng bó trụ cánh tay, Lục Trảm tức vì Sở Hành độc chiếm cháu của ông, nhưng ông vẫn hiểu được đạo lí, thuận tiện làm cho Sở Hành hiểu , ông nhận phần ân tình này, nguyện ý đưa phần đại lễ, nhưng Sở Hành đừng hy vọng ông đem cháu gả cho , đại nam nhân hai mươi lăm tuổi, tuổi như vậy cũng đủ làm cha của cháu ông.
      Có lẽ người khác coi trọng danh hào quốc công gia Sở Hành tâm phúc bên người Hoàng Thượng , nhưng Lục Trảm . tính nữ nhi, tiểu cháu là hài tử mà ông thương nhất, mới mười ba tuổi, Lục Trảm căn bản đều có suy xét đến hôn của cháu , ít nhất qua năm nữa mới có thể thay cháu lựa chọn những thanh tiên tài tuấn khác.
      Còn Sở Hành……
      Thứ nhất là tuổi lớn, thứ hai mặt lạnh như thiết vừa thấy liền giống như người biết thương cháu ông, thấy thế nào đều xứng với cháu hiếu thuận ngoan ngoãn của mình.
      Đối mặt với lãnh đạm của Lục Trảm, Sở Hành hướng đường đệ : “Ngươi về trước .”
      Bàn tay trong tay áo của Sở Tùy nắm chặt, ánh mắt phức tạp mà nhìn Sở Hành, “Đại ca, huynh muốn cưới A Noãn?”
      “Đúng vậy, ngươi về trước , khi nào A Noãn tỉnh lại, ta giải thích với ngươi.” Sở Hành rốt cuộc quay lại, nhìn thẳng đường đệ .
      Trong lòng Sở Tùy rất loạn, muốn cho chính mình rằng huynh trưởng trúng tà, nhưng ánh mắt của huynh trưởng, cùng với hành động huynh trưởng đường ôm Lục Minh Ngọc đến cả Lục Trảm cũng thể đoạt được, đều phủ định suy đoán này của . Nhưng huynh trưởng khi nào bắt đầu thích Lục Minh Ngọc, biết đối Lục Minh Ngọc có tâm ý, vì sao, còn muốn đoạt với ?
      Sở Tùy nghĩ thông, chỉ biết là, huynh trưởng đoạt nữ nhân mà thích, huynh trưởng hướng Lục gia biểu lộ thái độ, thân là đường đệ, vô luận trong lòng nghĩ nhiều cũng thể tranh đoạt cùng huynh trưởng, vì thanh danh Sở gia, đều thể hành xúc động,để tránh làm Lục gia chế giễu, làm người ngoài chỉ vào Sở Quốc Công phủ loạn ngữ.
      rũ mắt, trầm mặc mà rời .
      Lục Trảm trừng mắt nhìn Sở Hành tới, giành mở miệng trước : “Quốc công gia cái gì đều cần phải , ta đồng ý.”
      Sở Hành vô kinh vô giận, nhìn hậu viện : “Lục đại nhân, ta chỉ muốn đứng ở đây chờ tin tức, khi nào A Noãn tỉnh, ta liền rời .”
      Muốn dùng loại biện pháp này nhìn như thành khẩn kỳ vụng về đả động ?
      Lục Trảm cười lạnh, “Tùy ngươi.”
      xong bỏ lại Sở Hành, Lục Trảm nhanh hướng hậu viện , khúc quanh hành lang, Lục Trảm thầm nhìn thoáng qua, nhìn thấy thân ảnh Sở Hành đứng thẳng như tùng như bách, bỗng nhiên trong lòng Lục Trảm nổi lên hoang mang. Sở Hành như thế nào đột nhiên muốn cầu hôn? Liền bởi vì ôm cháu ? Cũng đừng hai nhà là thân thích, lễ pháp cũng có thể bỏ qua, đó là có quan hệ, giống nhau loại tình huống này, đều là nhà coi trọng thân phận ân nhân hoặc là thà rằng hy sinh nữ nhi cũng muốn duy trì trong sạch chó má của gia tộc, mới chủ động đề nghị lấy thân báo đáp, hoặc là chính là nhà trai coi trọng mỹ mạo của nữ tử nhân cơ hội cầu hôn. Sở Hành, lấy hiểu biết của Lục Trảm, giống như là người háo sắc a, chẳng lẽ quân tử như vậy,chỉ chạm vào cháu liền phải phụ trách?
      Nhưng nương Lục gia, mới vì loại lý do này mà gả .
      Dứt bỏ Sở Hành, Lục Trảm cùng thê tử tiếp tục thủ bên cạnh cháu .
      Màn đêm buông xuống, Lục Trảm mở miệng cháu , Chu thị muỗng muỗng chậm rãi bón cháu ăn thức ăn lỏng, thời điểm bón vẫn luôn chịu đựng, sau khi bón xong rồi, Chu thị rốt cuộc nhịn được, dựa vào trong lòng trượng phu khóc lên, “Sao A Noãn vẫn chưa tỉnh lại ?” Chỉ là ý niệm, liền làm bà đau đến xuyên tim toản phổi.
      Lục Trảm ôm lấy thê tử, chỉ nhàng vỗ thê tử bả vai, đôi mắt thương tiếc mà nhìn cháu , vô cùng tự trách.
      trách trưởng tôn, nhưng làm sao trách chính mình, nếu rút ra thời gian bồi bên cạnh cháu , cháu đến tình trạng như vậy.
      “Lão gia, cửa viện muốn đóng, Sở Quốc Công ……”
      Gian ngoài truyền đến hồi bẩm khó xử của quản , Chu thị nghe vậy, giật mình mà tránh thoát ôm ấp của trượng phu, kinh ngạc : “Thế Cẩn còn ở tiền viện?”
      “Ta cho về trước, hai phải ở bên này chờ.” Lục Trảm nhanh chậm trào phúng .
      Chu thị biết ân oán của cháu cùng huynh đệ Sở gia, ở trong mắt bà, Sở Hành là ân nhân của cháu , cũng là ân nhân của bà, đối đãi ân nhân, làm sao có thể nhạt nhẽo giống trượng phu như vậy? Bởi vậy Chu thị rửa mặt, màng Lục Trảm phản đối, mang theo nha hoàn bước ra phòng. Trong viện Lục Gia Bình còn ở quỳ, nhưng quỳ đến cam tâm tình nguyện, nghe được động tĩnh trong phòng, Lục Gia Bình trước tiên dịch đến bên bồn hoa, muốn để tổ mẫu nhìn thấy.
      Chu thị tâm nặng nề, chưa từng phát bị trượng phu trách phạt tôn tử quỳ , chuyển tới tiền viện, lại nhìn thấy Sở Hành khoanh tay đứng ở hành lang.
      “Thế Cẩn đứng ở đây bao lâu rồi?” Chu thị đầy mặt hổ thẹn hỏi, “Ta, ta vẫn luôn ở chiếu cố A Noãn, ai cho ta……”
      “Lão phu nhân cần tự trách, A Noãn té ngựa mà ta có thể đúng lúc cứu nàng, trong lòng ta hổ thẹn, đợi được tin tức nàng bình an, cuộc đời Thế Cẩn hàng ngày khó an, ở chỗ này chờ, lương tâm mới có thể dễ chịu chút.” Sở Hành cúi đầu , thanh trầm thấp, ngữ khí thập phần thành khẩn, “Lão phu nhân trở về , ngài an tâm chiếu cố A Noãn, cần quản ta.”
      “Đứa ngốc, A Noãn té ngựa cùng ngươi có quan hệ gì, mau trở về thôi.” Chu thị túm chặt cánh tay Sở Hành, thử đẩy , “Bên này ban đêm gió lớn, ngươi cẩn thận cảm lạnh.”
      “Lão phu nhân, ta có việc gì.” Sở Hành chút sứt mẻ, bàn tay to nắm lấy cánh tay Chu thị, xảo diệu mà cung kính mà đem người đẩy ra.
      Thấy nam nhân vẫn cố chấp, Chu thị hiểu, còn muốn hỏi lại, Sở Hành bỗng nhiên ngẩng đầu, hai người đối diện lát, Sở Hành vén vạt áo lên, vững vàng hướng Chu thị quỳ xuống. Chu thị kinh hãi, vội vàng khom lưng dìu , Sở Hành ngăn tay bà lại, nhìn thẳng đôi mắt trưởng bối : “Lão phu nhân, cuối năm trước A Noãn hồi kinh, ở Vĩnh Định Huyện chơi băng rơi xuống nước, ta trùng hợp ngang qua, xuống nước cứu nàng. Lúc ấy A Noãn duyên dáng kiều, Thế Cẩn cầm lòng đậu, động tâm với nàng, nhưng do tuổi ta lớn hơn nàng quá nhiều, chắc chắn ta với nàng vô duyên, nên chưa từng đề cập qua đối với người nào. Ban ngày A Noãn xảy ra chuyện, lòng ta nóng như lửa đốt, nhưng thuật cưỡi ngựa tinh nên thể cứu được nàng…… Lão phu nhân, ngài cho ta ở chỗ này chờ nàng , bằng ta càng áy náy.”
      Chu thị khiếp sợ mà nhìn nam nhân trước mắt mặc dù lời âu yếm nhưng khuôn mặt lại lạnh lùng, lâu cũng chưa có thể hoàn hồn.
      Nguyên lai trong xe ngựa Sở Hành muốn cầu hôn, phải bởi vì làm trò trước mặt mọi người ôm cháu , mà là thích cháu ?
      Đúng vậy, cháu xinh đẹp như vậy ngoan như vậy đáng như vậy, Sở Hành như thế nào thích?
      Chu thị lại lần nữa đánh giá Sở Hành, người này là quốc công gia, còn là cái đại quan, có thân phận có bản lĩnh, sinh đến tuấn mỹ thoát tục, so với trượng phu khi còn trẻ muốn nổi bật hơn, so nhi tử, chỉ kém chút, hơn nữa liền nàng biết đến, Sở Hành trước sau cứu cháu hai lần, nếu cháu gả cho ……
      Bất quá cháu còn hôn mê, hôn cháu là do nhi tử cùng con dâu làm chủ, Chu thị tạm thời ném ra này đó ý niệm, thở dài: “Tâm ý của ngươi ta hiểu được, chỉ là…… Nếu ngươi trước trong khách phòng nghỉ ngơi, A Noãn vừa tỉnh ta lập tức phái người thông báo ngươi, như thế nào đều thể đứng ở bên ngoài cả đêm a.”
      Sở Hành trước đứng lên, lại vẫn như cũ chịu , Chu thị muốn lại khuyên, hậu viện bỗng nhiên truyền đến giọng mừng rỡ như điên của nha hoàn, “Phu nhân, phu nhân, tứ tiểu thư tỉnh!”
      Chu thị lung lay, chờ nàng phản ứng lại đây những lời này ý tứ, nước mắt lại lăn xuống, người lại cười, bước nhanh xem cháu .
      Sở Hành tự chủ được theo hai bước, sau đó mới chậm rãi dừng lại, mắt phượng nhìn hậu viện, ánh mắt sáng ngời tựa tinh.
      ~
      “A Noãn, A Noãn, ngươi dọa hỏng tổ mẫu.”
      Các thái y thay phiên khám, xác nhận cháu tạm thời có nguy hiểm, Chu thị quá vui mà khóc, nắm tay cháu khóc, “A Noãn, về sau được như vậy, linh hồn tổ mẫu bé đều bị con dọa muốn chết, con có biết con hôn mê bao lâu , nếu con còn tỉnh tổ mẫu cũng muốn ngất cùng con……”
      Nghe tiếng khóc của tổ mẫu, đôi mắt Lục Minh Ngọc cũng đỏ, tưởng quay đầu nhìn xem tổ mẫu, mới động, động đến miệng vết thương đau đến hít khí. Chu thị cúi đầu phát , Lục Trảm nhìn thấy mà luống cuống, nhanh chóng chỉnh lai đầu của cháu , mắt hổ vui mà trừng thê tử, “Đừng khóc, thái y luôn mãi dặn dò A Noãn thể hao tổn tinh thần thể động đầu, ngươi ở bên kia khóc, A Noãn có thể lo lắng ngươi?”
      Chu thị giật mình, lại phải bị trượng phu giáo huấn, mà là lúc này mới nhớ tới thân thể cháu , nhất thời chùi nước mắt ngồi thẳng, vành mắt hồng hồng hướng cháu cười, “Tổ mẫu hồ đồ, A Noãn đều hảo, ta còn những cái đó làm cái gì. A Noãn có đói bụng , tổ mẫu sai phòng bếp mang canh tới, đều chuẩn bị cho con đó.”
      Lục Minh Ngọc cười chớp chớp mắt, “Đói bụng.”
      Chu thị cao hứng mà chuẩn bị.
      Lục Minh Ngọc nhìn về phía tổ phụ, “Tổ phụ, ngài chưa truyền tin cho nương con ?”
      truyền sao được?” Lục Trảm có uy nghiêm như ngày thường, ánh mắt ôn nhu nên lời , dùng bàn tay thô ráp nhàng vén vài sợi tóc bên tai của cháu , cười : “ Nương con có thể tới được,nhưng cha con có thể ngày mai khi A Noãn tỉnh ngủ, sai biệt lắm tới. A Noãn đừng lo lắng, ta lập tức phái người truyền tin, để nương con sốt ruột.”
      Cha mẹ mạnh khỏe, Lục Minh Ngọc hồi tưởng nàng ở ngựa mạo hiểm, nước mắt tràn mi mà ra, “Tổ phụ, con thiếu chút nữa thấy được ngài……”
      Nàng cho rằng chính mình muốn chết,té ngựa là bởi vì xúc động, cũng ngã văng ra ngoài, thời khắc thân thể rơi xuống đất trong nháy mắt kia,trong đầu Lục Minh Ngọc chỉ có hối hận, hối hận chính mình xem trọng huynh đệ Sở gia , hối hận vì sao tiếp nhận hỗ trợ của Sở Tùy, như vậy ít nhất nàng có thể sống sót, còn có thể nhìn thấy cha mẹ thân nhân.
      Tiểu nương tiếng khóc nghẹn ngào, đột nhiên khóc như vậy, Lục Trảm hề phòng bị, thiếu chút nữa cũng đau đến thất thố.
      có việc gì có việc gì, đại nạn chết tất có hạnh phúc cuối đời, A Noãn chúng ta là hưởng đại phúc mệnh, đúng rồi A Noãn, Hoàng Thượng , chờ con tỉnh, ngài đem Lả lướt tặng cho con, Lả Lướt cực kì linh tính, chỉ cần con ở lưng nó, cho dù là trăm con bò cạp bay ra cắn nó nó cũng sợ hãi chạy loạn……”
      Lục Minh Ngọc giờ mới biết kia vì sao ngựa kia phát cuồng, lại xem bộ dáng tổ phụ dỗ hài tử , nàng nín khóc mà cười, ngoài ý muốn tác động miệng vết thương, đau đến hút khí.
      Lục Trảm hoảng đến được, lại dám trêu cháu .
      Chu thị bưng canh bổ lại đây, hai vợ chồng cái đỡ cháu cái đút, nhìn qua giống nhà ba người.
      Cái trán Lục Minh Ngọc bị thương mất máu quá nhiều, ăn no thoải mái, thực mau liền ngủ. Chu thị muốn lưu tại bên này trông chừng, Lục Trảm cũng luyến tiếc , lo lắng cháu nửa đêm xảy ra chuyện, liền gian bên ngoài nghỉ ngơi.
      Tiền viện, Sở Hành vẫn như cũ , người đứng ở hành lang. Địa thế Lương Sơn cao, ban ngày gió thổi mát mẻ, thích hợp nhất tránh nóng, nhưng tới ban đêm, gió lùa vào hành lang liền lạnh . dù gió rất lạnh,nhưng tâm Sở Hành lại ấm, bởi vì nàng tỉnh, bởi vì còn có cơ hội đối với nàng tốt, còn có cơ hội đền bù hồ đồ lúc trước của .
      Bầu trời vòng trăng tròn, Sở Hành hơi hơi ngửa đầu, ánh trăng sáng tỏ, lại quá mấy ngày, chắc tròn.
      Tâm là ấm, ánh trăng rơi vào trong mắt cũng ôn nhu, Sở Hành rũ xuống mi mắt, xoa bóp cánh tay chính mình hoàn hảo tổn hao gì, trong lòng bỗng nhiên dâng lên loại cảm giác mới lạ xưa nay chưa từng có. Kiếp trước có cưới vợ, cũng có thích người nào, sống lại lần, trước tiên gặp Lục Minh Ngọc, nhận thức đệ muội so với nương trong trí nhớ càng linh động, động tâm, nhưng lý trí lại đem tâm động nháy mắt kia đè ép xuống, giờ biết được nàng thà chết cũng chịu cùng đường đệ tiếp tục tiền duyên, biết người nàng thích chính là , liền cần lại có bất luận băn khoăn gì.
      Cũng chính là, đời này Sở Hành , thê tử.
      Sở Hành tự giác mà cười, rồi lại mờ mịt vô thố.
      Phu thê, nên ở chung như thế nào?
      Sở Hành thử tưởng tượng Lục Minh Ngọc ngồi trong phòng , cùng ăn cơm, đọc sách, vào giấc ngủ……
      Nhưng vô luận nghĩ như thế nào, đều tưởng tượng ra, ảo tưởng trong phòng chỉ có người là , như thế nào đều thể đem Lục Minh Ngọc thêm vào.
      Có lẽ thành thân, thuận theo tự nhiên liền có thể?
      ~
      Trong kinh nghe tin nữ nhi ngã ngựa, Lục Vanh vội vàng về nhà trấn an thê tử, sau khi giao phó xong lập tức chạy tới Lương Sơn, ban đêm thấy , liền chậm chút, nắng hai sương, rốt cuộc với sáng sớm liền đến hành cung biệt viện của phụ thân.
      “Tam gia đừng nóng vội, tứ tiểu thư tối hôm qua mới tỉnh, tại còn ngủ.” Quản thấy thở hổn hển, chạy nhanh trước tin tức tốt.
      Nữ nhi tỉnh, tâm Lục Vanh treo cao cuối cùng cũng có thể buông xuống, tiếp tục vào bên trong , vừa nhấc đầu, lại thấy thân ảnh cao nhất đứng trước cửa.
      “Tam gia.” Sở Hành trắng đêm chưa ngủ, bị gió lạnh thổi cả đêm, dung nhan thấy tiều tụy, mặt như lãnh ngọc, khí độ lỗi lạc.
      “Thế Cẩn sao ở chỗ này?” Lục Vanh thể dừng lại, nghi hoặc mà nhìn .
      đến gần,Sở Hành thấy mắt đầy tơ máu , biết Lục Vanh lo lắng cho nữ nhi, nghiêng người nhường đường cho Lục Vanh, “Tam gia trước xem A Noãn , tam gia rãnh rỗi, lại phái người kêu ta tiếng.”
      Lục Vanh bị làm cho hiểu ra sao, nhưng lúc này có tâm tư khách khí cùng , mệnh quản thỉnh Sở Hành nhà chính phụng trà chiêu đãi, trước chạy tới xem nữ nhi.
      Lục Minh Ngọc còn chưa tỉnh, đêm ngủ ngon, khuôn mặt rốt cuộc khôi phục chút huyết sắc, nhưng nhìn tội nghiệp như cũ.
      Lục Vanh cẩn thận đến trước giường, nhìn thấy cái trán của nữ nhi lụa trắng tái nhợt khuôn mặt , thiếu chút nữa nhịn được.
      “Nương, các ngươi lại ngủ lát, ta nhìn xem A Noãn.” Bình phục lát, Lục Vanh khẽ với bên cạnh cha mẹ , thanh có chút kiềm nén.
      Phu thê Lục Trảm thức thời mà rời .
      Lục Vanh uốn gối ngồi xổm trước giường, nhìn chớp mắt mà xem nữ nhi, tưởng tượng nữ nhi hôm qua gặp được mạo hiểm, nghĩ mà sợ đến cả người rét run.
      bụng lời muốn cùng nữ nhi , Lục Minh Ngọc lại ngủ đến quá say, biết khi nào mới có thể tỉnh.
      trước ăn chút gì .” Chu thị đau lòng nhi tử, tiến vào kêu nhi tử ăn cơm.
      Lục Vanh luyến tiếc , nhưng suốt đêm đường nên rất đói, nếu bây giờ ăn gì chỉ sợ sức lực chuyện cùng nữ nhi đều có, đành phải ra ngoài cùng mẫu thân trước ,sau khi ra ngoài, Lục Vanh nhớ tới chuyện, thấp giọng hỏi : “Nương, sao Thế Cẩn mới sáng sớm đến rồi?”
      Chu thị thở dài: “ lo lắng A Noãn, tối hôm qua tại tiền viện thủ đêm……”
      Trong màn, Lục Minh Ngọc từ từ tỉnh lại, mở to mắt, nghe được câu đầu tiên lời , đó là Sở Hành vì nàng thủ đêm.

      Đặng Gia
      Pe Mick, Sweet you, Suuuly30 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :