1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Cũng hơi thương rồi đấy. già ngốc quá.

    2. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      thư dài quá . :yoyo69::yoyo69:

    3. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Thư viết rành " dài"

    4. Clumsytapu

      Clumsytapu Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      1,087
      ☆ Chương 100:

      Editor: Tapu

      Hai quân giao chiến, chiến thuật có khả năng nhất thành bất biến.

      Lần trước, sau khi cùng Đại Tề giao chiến thảm bại, giặc Oa yên lặng 5 năm , lần này đột kích với quy mô lớn, chuẩn bị đầy đủ, dã tâm bừng bừng, vì sinh sống ở hải đảo nên bọn chúng cực thiện hải chiến, ban đêm đánh lén thành trấn như châu chấu lên bờ, cướp bóc xong lập tức quay thuyền ra biển, đảo mắt có 3 nơi bị đánh lén liên tiếp, tốc độ cực nhanh, làm cho người ta khó lòng phòng bị.

      Kiếp trước Sở Hành cùng các tướng lãnh của mình ác chiến suốt chín tháng mới quét sạch giặc Oa ra khỏi vùng duyên hải. Lần này Sở Hành trước tiên cho quân canh giữ ở các vùng duyên hải, tuy giặc Oa 3 lần đánh lén đầu tiên vẫn thành công nhưng lại gặp tổn thất . Sở Hành đuổi tới Đăng châu, nhờ vào hiểu biết của kiếp trước về hang ổ của giặc Oa, áp dụng kế sách “vây Nguỵ cứu Triệu”, trước phá huỷ hai tòa giặc Oa vừa chiếm cứ các đảo.

      Ban đầu giặc Oa chịu khổ lớn, sau phen nghỉ ngơi hồi phục, bắt đầu thay đổi chiến thuật. Lúc này dù Sở Hành có trí nhớ của kiếp trước cũng vô dụng, hai quân hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của mình mà đánh. Địch quân ương ngạnh, Sở Hành cũng phải là võ tướng năm đó lần đầu tham dự hải chiến, sớm quen phương pháp hải chiến, hơn nữa thân thể khoẻ mạnh, cùng giặc Oa giao chiến tựa như hổ thêm cánh, cho đến cuối năm thuận lợi tiêu diệt giặc Oa, quét sạch hơn hai mươi tòa thành giặc Oa thân hải đảo.

      Chiến chấm dứt, cần phải thu thập tàn cục, Sở Hành đành phải đón năm mới ở bên ngoài, xong việc cũng đến tháng 2 mới phụng chiếu hồi kinh.

      ~

      Bởi vì vết sẹo trán từ sau khi ngã ngựa, Lục Minh Ngọc chỉ đóng cửa ở trong nhà ra khỏi cổng nữa bước. Khi lễ mừng năm mới đến vết sẹo cũng hoàn toàn biến mất để lại dấu vết, nhưng tháng giêng trời giá rét đông lạnh, Lục Minh Ngọc cũng có hứng thú ra bên ngoài, mỗi ngày hoặc là tìm nhị tỷ tỷ Lục Hoài Ngọc chơi, hoặc là bồi tổ mẫu, mẫu thân chuyện, thời tiết ấm áp nàng ngẫu nhiên bồi bọn đệ đệ vườn hoa chơi trốn tìm. Nếu trời đổ tuyết ngồi sạp ấm, đọc sách giết thời gian.

      Nhìn như cùng mấy năm trước hằng ngày có gì bất đồng, nhưng chỉ có Lục Minh Ngọc biết, trong lòng nàng giấu kiện.

      Sở Hành sau khi hồi kinh muốn gặp nàng chuyện.

      Lục Minh Ngọc biết là nàng cùng Sở Hành có gì để , tình trôi qua lâu như vậy, tâm tình Lục Minh Ngọc cũng dần phai nhạt, lúc ấy quả oán Sở Hành vô tình, nhưng từng ngày trôi qua, tự đáy lòng Lục Minh Ngọc miệng vết thương cũng dần dần khép lại . Có gì đâu, chỉ là nàng thích nam nhân thích nàng mà thôi

      Đứng ở lập trường của Sở Hành, có gì sai, nàng nhảy khỏi ngựa là chính nàng lựa chọn, là hậu quả của việc nhất thời xúc động, Sở Hành cần vì thế mà áy náy tự trách, lại càng cần dùng phương thức thành thân để bù lại mảnh thâm tình của nàng. Nếu lúc đó tình cảm được đáp lại, là “lưỡng tình tương duyệt” ngày càng sâu đậm, nhưng nếu được đáp lại, Lục Minh Ngọc nàng vô lý oán hận đối phương. Hơn nữa ngây ngốc tiếp tục thích đối phương, giống như lúc này đây nàng muốn đem tâm thu hồi. Nàng thích Sở Hành, Sở Hành tự nhiên cần phải “Bồi thường” Nàng.

      Điều Lục Minh Ngọc phiền não là Sở Hành muốn gặp mặt nàng, khẳng định nghĩ biện pháp gặp nàng ? Kiểu gặp mặt chuyện này, khẳng định quang minh chính đại trực tiếp tới nhà cầu kiến, dám gặp phụ mẫu cầu, vì như vậy hợp cấp bậc lễ nghĩa, hơn phân nửa cùng Sở Tùy giống nhau, thừa dịp nàng xuất môn, chặn đường nàng. Lục Minh Ngọc chút cũng muốn gặp Sở Hành, muốn cùng thảo luận chuyện xấu hổ kia, nếu như thế nàng cần phải chú ý khi nào Sở Hành về kinh.

      Trùng hợp là Lục Minh Ngọc cũng nhớ kiếp trước Sở Hành khi nào khải hoàn, nàng chỉ biết là Sở Hành lập công thăng quan.

      Chân ra khỏi nhà, Lục Minh Ngọc chỉ có thể dựa vào các câu chuyện kể của phụ thân khi về nhà để biết được, nhưng Lục Vanh tự cho là nữ nhi thích Sở Hành, vì thế ở trước mặt nữ nhi chủ động nhắc tới Sở Hành? Nữ nhi rồi, Lục Vanh mới có thể cùng thê tử tâm tình hình chiến đấu vùng duyên hải, Tiêu thị hiểu nữ nhi nhất, cũng rất muốn nữ nhi gả vào Sở quốc công phủ, sợ nữ nhi giẫm vào vết xe đổ của kiếp trước, vì thế dù cho bà có nghe tin tức gì về Sở Hành cũng cho nữ nhi biết.

      Lục Minh Ngọc lại ngượng ngùng muốn cho thiếp thân nha hoàn biết mình lưu ý tin tức của người nam nhân, vì thế tin tức về Sở Hành nàng hoàn toàn biết gì cả.

      Buổi sáng hôm nay, Lục Minh Ngọc dẫn hai đệ đệ gặp Tổ mẫu thỉnh an, Niên nhi 5 tuổi bắt đầu học vỡ lòng, chỗ Tổ mẫu có hoa mai cao để ăn nên ngoan ngoãn theo ca ca, Ngũ thúc đồng ấm đường đọc sách. Lục Minh Ngọc rãnh rỗi có việc gì làm, ở lại Ninh An đường bồi tổ mẫu thêu khăn tay giết thời gian.

      “Mồng 9 sắp đến, lại đến sinh nhật của A Noãn .” Ánh mặt trời ấm áp vui vẻ chiếu thẳng vào, Chu thị thêu thêm hai châm, nghiêng đầu nhìn nhìn cháu bên cạnh cúi đầu thêu hoa cười “Mới nửa năm mà A Noãn cao gần bằng Nhị tỷ tỷ của con rồi.”

      Lục Minh Ngọc thích nghe các trưởng bối khen nàng cao nhất, khóe miệng nhoẻn lên. Vóc dáng Nhị tỷ tỷ cùng đời trước có gì biến hóa, kiếp trước Lục Minh Ngọc 15 tuổi xuất giá cũng chỉ cao đến cằm Nhị tỷ tỷ, nay mới 14, cũng cao đến chóp mũi của Nhị tỷ. Xem ra trước đây lời Tổ mẫu có đạo lý, mặn nhạt đều ăn, khó ăn mới có thể cao ah

      Cứ như vậy đến lúc cập kê, nàng có thể cao hơn cả Nhị tỷ.

      Lục Minh Ngọc ngồi mơ mộng đẹp.

      “Mười bốn tuổi ah, là đại nương, gần đây rất nhiều nhà đến cầu hôn nhà chúng ta, A Noãn con có coi trọng ai ?” Chu thị đương nhiên ràng, ý muốn xem ý tứ tiểu nương.

      Động tác tay Lục Minh Ngọc chậm lại, rồi lại khôi phục tốc độ như trước, tà tà liếc nhìn Tổ mẫu làm nũng 16 tuổi mới lập gia đình, tổ mẫu nhanh như vậy liền ngóng trông con gả ra ngoài? Con gả, ở nhà, mỗi ngày đều đến trước mặt tổ mẫu làm phiền Người”

      Tiểu nương diệu ngữ liên châu, Chu thị cười đến cười toe toét, đem châm tuyến để qua bên, cũng để cháu thêu tiếp, quay sang bảo: “Tổ mẫu cũng luyến tiếc A Noãn, nhưng A Noãn cùng con giống nhau, A Noãn càng được nhiều người thích hơn. Đến cửa cầu hôn nhiều như vậy, tổ mẫu muốn biết A Noãn rốt cuộc hiếm lạ cái dạng gì?.”

      Lục Minh Ngọc nhìn chiếc vòng cổ tay phỉ thúy cánh tay, ánh mắt có chút tối.

      Thích dạng gì ?

      Nàng biết. Nàng từng thích Sở Tùy trong sáng, đáng , luôn pha trò khôi hài đùa vui. Kết quả Sở Tùy lại là tên phong lưu. Sau nàng lại cảm thấy người lạnh lùng uy nghiêm như Sở Hành tuyệt đối phong lưu, kết quả trong lòng Sở Hành có nàng. Nóng lạnh đều thích qua, tâm đều bị thương lần, nay đến tuổi đàm hôn luận gả, Lục Minh Ngọc lại phát nàng đối với lựa chọn lương tế có hứng thú.

      Giống như cái dạng gì cũng thích, căn bản đặt tâm tư vào đó.

      “Con thích người giống như phụ thân, vừa có dáng vẻ xuất chúng, lại có tài của Trạng Nguyên, càng luôn giữ mình trong sạch, đối với thê tử toàn tâm toàn ý.” Lục Minh Ngọc cúi thấp đầu cười cho có lệ , dù sao cũng phải thêm điều kiện tài năng ngăn chặn miệng Tổ mẫu.

      Chu thị vừa nghe, phát sầu. Điều kiện của cháu tuy đối nàng mà cao, nam nhân như vậy mới xứng đôi với cháu . Nhưng vừa muốn có danh Trang nguyên vừa phải ngọc thụ lâm phong như con trai bà, Chu thị cảm giác bà thể tìm được người thứ 2. Ở trong lòng Chu thị, trưởng tử của nàng là trang nam tử hoàn hảo nhất trời dưới đất thể có người thứ 2.

      có người có thể vượt qua con trai, nhưng trong lòng Chu thị có người có thể cùng con trai so sánh . Đảo mắt ra cửa, Chu thị cầm tay bé của cháu , lặng lẽ : “A Noãn, tổ mẫu vẫn hiểu, Sở quốc công tướng mạo xuất chúng, bộ dáng kém bao nhiêu so với cha ngươi. Luận bản lĩnh, bọn họ văn võ, nếu thực so sánh vẫn là Sở quốc công càng có tiền đồ hơn, con vì sao lại thích ?”

      Trong các đại gia tộc, chỉ có Sở Hành là Chu thị vui vẻ gả cháu sang .

      êm đẹp, Tổ mẫu nhắc đến làm gì.” Lại nghe được người lâu nhắc tới, Lục Minh Ngọc có chút cảm giác trong lòng nàng, nàng nhặt lên châm tuyến mới vừa buông xuống, tiếp tục thêu.

      Chu thị thở dài “Ta cũng phải cố ý đến . Chỉ là tối hôm qua tổ phụ con có nhắc tới chuyện này, Sở quốc công ngày mai hồi kinh , Hoàng thượng khẳng định muốn thưởng lớn, ta mới nhớ tới chuyện năm trước đến cầu hôn.” Trượng phu có thể là do lớn tuổi, trước kia cũng cùng bà chuyện triều đình đại . Hai năm nay, vào buổi tối trước khi ngủ, trượng phu đều thích ôm bà chút chuyện vụn vặt, có rất nhiều chuyện Chu thị nghe hiểu, nhưng nàng thích nghe .

      Lục Minh Ngọc tay tự chủ run lên, ngày mai Sở Hành hồi kinh ?

      Cảm giác kia, tựa như mãnh thú có lời thề son sắt muốn bắt nàng qua trở lại, tâm bình tĩnh nữa năm của Lục Minh Ngọc bất chợt lại nổi sóng. Trong đầu lên khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm trang của Sở Hành, lên hình ảnh uy nghiêm của Sở Hành răn dạy Sở Tùy, nghĩ đến việc phải thực gặp mặt Sở Hành, tám phần cũng dùng loại ánh mắt này nhìn nàng, truy vấn nàng vì sao chịu gả, Lục Minh Ngọc nhất thời lo sợ bất an.

      Ngày mai, Lục Minh Ngọc ngay cả bên Tổ mẫu cũng qua, ôm sách ở trong mai uyển, nửa bước cũng ra.

      , Lục Minh Ngọc cũng biết nàng rốt cuộc khẩn trương cái gì, chính là nhịn được miên man suy nghĩ. khắc trước mới tự với mình cần quá để ý, có lẽ sau nửa năm Sở Hành sớm quên trước khi viết những chữ kia, khắc sau liền kìm lòng đậu lại tưởng tượng cảnh cùng Sở Hành gặp mặt, sợ uy áp.

      “Tiểu thư, hai vị tiểu thư Quốc công phủ đến làm khách .” Lãm Nguyệt kéo mành tiến vào, giọng hồi bẩm .

      Cam Lộ, Quế Viên đều xuất gía, Lãm Nguyệt, Thải Tang thăng làm nhất đẳng nha hoàn hầu hạ bên người Lục Minh Ngọc. Hai người cùng Lục Minh Ngọc tuổi tác sai biệt lắm, nhưng ở mai uyển mưa dầm thấm đất nhiều năm như vậy, có thể mình đảm đương phía.

      Tim Lục Minh Ngọc run lên, nếu tin tức của tổ mẫu đúng, Sở Hành buổi sáng mới vào kinh, buổi chiều Sở Doanh tới rồi. Nếu Sở Doanh đến đây có mục đích gì khác, Lục Minh Ngọc nàng tin . Chính là người đến rồi, Lục Minh Ngọc dù trong lòng biết ràng cũng chỉ có thể mở cửa đón khách.

      “A Noãn tỷ tỷ, sao dạo này thấy tỷ xuất môn?” đường từ nhà giữa vào Mai Uyển, Sở Tương nghi hoặc hỏi.

      Lục Minh Ngọc đoán Sở Tương biết chuyện, cười cười, chỉ vào trán : “Năm trước phải ở nhà dưỡng thương, năm nay trời lạnh, mấy ngày nay thời tiết có ấm hơn chút vì chuyện Nhị tỷ sắp lấy chồng, tỷ luyến tiếc nàng nên muốn ra ngoài, ở bên cạnh làm bạn với tỷ ấy.”

      Sở Tương hiểu gật đầu.

      Lục Minh Ngọc thầm nhìn sang Sở Doanh, tầm mắt mới xoay qua chỗ khác, Sở Doanh lại giống sớm đợi giờ khắc này vậy, hướng nàng cười khẽ, chút che giấu ý đồ mình đến đây. Cái gọi là trước lạ sau quen, ai bảo huynh trưởng thích A Noãn tỷ tỷ nhiều như vậy, “Kẻ tái phạm” Sở Doanh phi thường nguyện ý giúp huynh trưởng, đặc biệt Sở Doanh biết, A Noãn tỷ tỷ vì thế mà tức giận nàng ta.

      Lục Minh Ngọc lại trận đau đầu.

      “A Noãn tỷ tỷ, ca ca ta thực thích tỷ, vừa hồi phủ liền bảo muội đến truyền tin, tỷ vì mảnh chân tâm của ca ca mà nhận phong thư này ?” Thừa dịp Sở Tương chú ý, Sở Doanh thuần thục đem cái ống trúc nhét vào tay Lục Minh Ngọc.

      “Đây là lần cuối cùng, có lần sau, Doanh Doanh đừng trách ta nhẫn tâm.” Lục Minh Ngọc cau mày, nghiêm mặt .

      Vừa hồi kinh nhờ Doanh Doanh đến, Lục Minh Ngọc xem như hiểu tâm chí kiên định của Sở Hành, hứa muốn bồi thường nàng, nhất định phải bồi thường. Lục Minh Ngọc từ trước đến nay thích trốn tránh vấn đề phát sinh, lát nữa nàng se xem thư Sở Hành gì, nếu Sở Hành vẫn kiên trì cầu hôn, nàng liền hồi phong, cùng ràng.

      ràng xong, nếu Sở Hành vẫn còn nhờ muội muội loạn truyền này nọ, nàng tuyệt để chuyện này tiếp tục tái diễn.

      Thấy nàng làm mặt lạnh, Sở Doanh dám cười, thấp thỏm gật gật đầu.

      Lục Minh Ngọc thu ống trúc, hết tuần trà, Sở gia tỷ muội xuất môn. Tiễn bước khách nhân, Lục Minh Ngọc cắn cắn môi, gặp mẫu thân. Hành động lần này của Sở Hành căn bản cần che giấu, mẫu thân khẳng định đoán được.

      “Sở Hành bảo các nàng đến?” Nhìn nữ nhi đến, Tiêu thị nhíu mi hỏi, có mẫu thân nào thích nữ nhi bị nam nhân quấn lấy như vậy.

      Lục Minh Ngọc thần sắc thản nhiên, mang theo vài phần khinh thường : “ nhờ muội muội hỏi con quyết tâm lấy chồng phải ?! Nếu là như vậy, tôn trọng quyết định của con.”

      Tiêu thị vừa thấy sắc mặt nữ nhi biết nàng quay về như thế nào. Nghĩ nghĩ, quyết định tạm thời tha thứ bất kính lần này của Sở Hành, đứng dậy trấn an nữ nhi,“Tốt lắm, làm cho chết tâm cũng tốt, việc này cho dù trôi qua, về sau nương tìm cho A Noãn người tốt .”

      “Nương......” Lục Minh Ngọc dựa vào lòng mẫu thân làm nũng,“Nhất định phải gả ra ngoài sao? tại con muốn gả cho ai hết.”

      Tiêu thị cúi đầu cười, sờ sờ đầu nữ nhi ngốc.

      Ứng phó mẫu thân xong, Lục Minh Ngọc tâm tình phức tạp trở về Mai uyển, lấy thư của Sở Hành ra xem.

      “Linh Châu các là cửa hàng hồi môn của gia mẫu, ta an bài thỏa đáng, ngày mai giờ Tỵ , hy vọng có thể giải thích nghi hoặc”.

      Ra hạ sách này, đúng là bất đắc dĩ, nếu lòng ta có nữa phần khinh bạc nàng, phạt ta ngày sau đầu lìa khỏi xác, chết tha hương.”

      Lục Minh Ngọc sắc mặt biến trắng.

      Nếu chỉ nhìn câu đầu tiên nàng chỉ cảm thấy bị Sở Hành bá đạo bắt buộc. Câu thứ 2 kia, nàng lại cảm thấy cơn giận xông lên đỉnh đầu.

      Sở Hành nhất định là tức giận, giận nàng biết tốt xấu liên tiếp cự tuyệt hảo ý của ? Nếu chỉ cần hứa hẹn khi dễ nàng là đủ rồi, làm gì như nguyền rủa chính mình vậy? Nghĩ đến kiếp trước nghe tình hình lúc Sở Hành chết, dù mất đầu cũng là chết tha hương, Lục Minh Ngọc xé nát bức thư thành từng mảnh vụn.

      Ai muốn phát lời thề độc như vậy?

      cảm thấy bị ủy khuất? Cảm thấy mảnh hảo tâm thể lý giải sao? phải vẫn còn nghĩ nàng si tình chứ?

      Chỉ có thể gặp mặt, để giải thích nghi hoặc, nàng cũng cho biết, Lục Minh Ngọc nàng sớm quên !

      Đem thư quăng vào thùng rác, Lục Minh Ngọc nằm đến giường, nhắm mắt lại sinh hờn dỗi.

      Lần gặp mặt này kết thúc tất cả, tâm bình khí hòa giải thích từng chuyện ràng, Sở Hành phát lời thề độc, lại đanh mặt cho ai xem? thực ủy khuất sao? dựa vào cái gì muốn nàng nàng phải ? muốn bồi thường, nàng nhất định phải nhận sao?

      “Tiểu thư, đến giờ dùng cơm .”

      ăn!”

      Trở mình cái, Lục Minh Ngọc tức giận , chút khẩu vị đều có.

      Ngắn ngủn hai chữ, trong lời tất cả đều là hỏa. Lãm Nguyệt hoảng sợ, cùng Thải Tang tiến vào nhà trong.

      Vừa vào nhà, thấy tiểu thư nhà mình tóc tai bù xù từ sau màn giường ló ra, trầm mặt : “Chuẩn bị nước.”

      Lãm Nguyệt nhìn Thải Tang, cả hai đều mờ mịt.

      Lục Minh Ngọc thấy vậy liền nở nụ cười, thầm nhắc mình được sinh khí.

      Nàng vờ như có việc gì, lấy cớ gặp mẫu thân, ngày mai xuất môn mới tốt.
      Pe Mick, Suuuly, Phương Lăng28 others thích bài này.

    5. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Lấy cớ khó đấy. Mẹ biết có người đưa thư rồi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :