1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      Gắng mà giải thích cho ràng mới cươi được vợ zai zà ạ

    2. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Chờ lời giải thích của Hành ca

    3. jennytruong

      jennytruong Well-Known Member

      Bài viết:
      202
      Được thích:
      316
      Cũng tại cơ, sĩ diện cho cố. Thích con nhà ngta rồi còn bày đặt quân tử chắp tay nhường cho ngk giờ bị Minh Ngọc hành cho là đúng.
      lo mà giải quyết việc ở nhà êm thấm nhé, rồi mới rước vợ về đc ah.
      Ngày mai lo mà giải thích cho ràng . Chỉ đơn giản câu là Ta thích nàng thôi mà. Chả lẽ lại k đc?

      Thanks editor nhé.
      Clumsytapu thích bài này.

    4. garan2602

      garan2602 Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      46
      Nửa đêm mặt dày leo tường trườn vô phòng trứ. Lại cứ bảo e đưa thư hộ là thế nàoo??? :yoyo64:.
      Clumsytapu thích bài này.

    5. Clumsytapu

      Clumsytapu Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      1,087
      ☆, Chương 101:

      Editor: Tapu

      Linh Châu các mở ở ngõ ** là gian hàng đồ cổ, Lục Minh Ngọc đời này chưa tới nhưng kiếp trước lúc Sở Hành gặp chuyện may, đồ cưới của mẫu thân tạm thời do Thái phu nhân xử lý, lúc ấy Thái phu nhân thương tâm muốn chết, kêu Lục Minh Ngọc hỗ trợ chăm sóc mấy tháng, Lục Minh Ngọc liền biết Sở gia có tiệm bán đồ cổ.

      Sở Hành chờ nàng vào giờ Tỵ, Lục Minh Ngọc cố ý đến giờ Tỵ mới từ trong nhà xuất phát, xe ngựa đường đến, ước chừng khoảng hai khắc chung.

      “Tiểu thư, đến rồi.” Phu xe nhìn bảng hiệu Linh Châu các, vững vàng dừng xe ngựa lại.

      Thải Tang xuống xe trước, Lục Minh Ngọc cẩn thận đội mũ che mặt lên đầu xong mới nhàng tiến ra ngoài.

      Lúc này còn sớm, trong ngõ hẻm người qua lại thưa thớt, trước cửa Linh Châu các vô cùng yên tĩnh. Phu xe nắm xe ngựa kéo đến ngõ hẻm bên cạnh, Lục Minh Ngọc dẫn Thải Tang bước vào bên trong. Cách lớp lụa mỏng nàng nhìn chung quanh vòng, có người trung niên chưởng quầy mặc áo xám, còn có tiểu nhị mặc hắc y. Lục Minh Ngọc hoang mang làm sao gặp Sở Hành, chỉ thấy hắc y tiểu nhị kia hướng nàng tới.

      “Tứ tiểu thư?” Tiểu nhị thấp giọng hỏi.

      Khoảng cách gần như vậy, Lục Minh Ngọc bỗng nhiên cảm thấy người này có chút quen thuộc, giống như gặp ở nơi nào đó rồi.

      Ngụy Đằng xác nhận thân phận của nàng xong, cung kính cúi đầu, chỉ vào cửa sau của cửa hàng : “Cửa hàng mới nhập hàng về, đều ở nhã gian phía sau viện, Tứ tiểu thư xin mời theo tại hạ.”

      Lục Minh Ngọc chần chờ lát, gật gật đầu, hiểu được tiểu nhị này là người của Sở Hành.

      Hậu viện quét tước sạch chỉnh tề, trong viện trồng hai bên hàng cây hải đường. Tháng ba cuối xuân, hải đường bắt đầu chớm nở, đóa lại đóa chúm chím khai nụ. Nhưng Lục Minh Ngọc lại như nhìn thấy hải đường này, mà chăm chú nhìn thân ảnh cao lớn của nam nhân khoanh tay quay lưng về phía các nàng trong nhà chính kia, trường bào đen như mực, thân hình vĩ ngạn, giống như đúc Sở Hành trong trí nhớ của nàng.

      Lục Minh Ngọc thể khống chế hốt hoảng, cắn môi, kiên trì tiếp tục theo phía sau Ngụy Đằng.

      “Tứ tiểu thư, mời.” đến trước cửa nhà chính, Ngụy Đằng mời nàng vào, nam nhân bên trong rốt cuộc cũng có động tĩnh......

      Sở Hành vừa xoay người, đúng lúc Lục Minh Ngọc quay đầu, giọng dặn Thải Tang: “Ngươi ở bên ngoài chờ, ta cùng với Quốc công gia có chút hiểu lầm cần làm sáng tỏ.”

      Thải Tang thấp thỏm nhìn khuôn mặt lạnh như sương của nam nhân trong phòng, tuy rằng hoang mang tự hỏi tiểu thư và Sở Hành có hiểu lầm gì, nhưng cũng biết người tiểu thư lén gặp là người quen, phẩm hạnh cũng tin được, Thải Tang ít nhiều nhàng thở ra, gật gật đầu, có thâm ý khác đáp: “Vâng, nô tỳ ở đây, nương có việc cứ tùy thời bảo nô tỳ.”

      Nàng là hảo tâm, muốn làm chỗ dựa cho chủ tử, Lục Minh Ngọc lại xấu hổ cực, giống như Sở Hành làm gì nàng vậy.

      Lung tung gật đầu, Lục Minh Ngọc rũ mi mắt, tận lực tỏ ra ung dung bước vào.

      Tâm vì nam nhân trước mặt mà khẩn trương, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng vang , Lục Minh Ngọc hoảng sợ, vội vàng quay đầu, chỉ kịp nhìn thấy ánh nắng nơi khe cửa vừa khép le lói còn sót lại, nắng xuân bị chắn, chung quanh nháy mắt chuyển tối, tuy rằng có thể nhìn , nhưng nghĩ đến người nam nhân phía sau, Lục Minh Ngọc vẫn là có hốt hoảng biết từ đâu đến.

      Nàng tin tưởng cách làm người của Sở Hành, nhưng chuyện cứ , đóng cửa làm gì?

      Sở Hành đứng ở trước cửa, sau lưng nàng, hơi hơi thấp đầu, biết suy nghĩ cái gì. Bước tới vài bước, thân hình Sở Hành vững chãi cao lớn, mắt phượng nhìn về phía tiểu nương đoan trang xa cách nửa năm. Chỉ định nhìn cái ngờ càng ngắm chỉ muốn ngắm thêm nữa. Nàng hôm nay ăn mặc thập phần trắng trong thuần khiết, áo dài màu xanh lá cây, bên dưới là chiếc quần dài màu trắng, so với lần gặp mặt cuối cùng vào năm trước như cao thêm ít, như cành sen vút cao, bóng dáng thướt tha.

      Chuyển tầm mắt lên , nhìn dung mạo bị lớp sa mỏng kia che khuất, ánh mắt Sở Hành trở nên thâm thúy.

      nghĩ gả cho , liền nhìn cũng cho nhìn?

      “Lại đây ngồi .” Sở Hành dẫn đầu ngồi xuống, thấp giọng .

      Thanh nam nhân vững vàng, giống như định liệu từ trước, giống như những lá thư vô cùng bá đạo kia, nàng chợt cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Con người từng thề thốt trong thư biến mất tăm hơi. Lục Minh Ngọc chỉ cảm thấy chói tai vô cùng, điều bọn họ muốn là hôn nhân đại , vì vậy mà gặp mặt, nàng tối hôm qua còn trằn trọc khó ngủ, còn Sở Hành? Biểu của giống như xem chuyện này là đại .

      Đè nén phẫn nộ, Lục Minh Ngọc bỗng nhiên khẩn trương nữa.

      Nàng xoay người, làm như nhìn thấy Sở Hành, thẳng đến bên trái chiếc ghế chủ vị Sở Hành ngồi chậm rãi ngồi xuống. Mắt nhìn thẳng đối phương, trực tiếp : “Ta quả từng thích Quốc công , nhưng sau lần ngã ngựa lúc mặt trời lặn, ta liền thích nữa . Cho nên Quốc Công cần dùng cầu hôn đến thành toàn tình cảm của ta, hơn nữa ta bị thương cũng quan hệ đến Người, người cần áy náy tự trách.”

      Nàng vừa nhanh vừa lạnh, khuôn mặt nàng mơ hồ sau tấm lụa trắng, chỉ có đôi môi đào hé mở làm người ta chú ý.

      Sở Hành nhìn chằm chằm môi nàng, lại nhìn đến khuôn mặt mông lung lâu gặp, bất giác như thất thần, còn nghe nàng gì nữa.

      Nam nhân có phản ứng, đầu nghiêng qua nhìn nàng nhưng tâm trí lại ở tận nơi nào, biết rốt cuộc nhìn cái gì. Lục Minh Ngọc thích loại cảm giác này, nàng đứng lên thanh lạnh lùng : “ tình đều giải thích ràng , từ nay về sau, Quốc công gia coi như quen ta, quên những lời này .”

      Sở Hành rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, mắt thấy nàng ra vài bước, Sở Hành hai bước lớn đuổi theo, xoay người chắn phía trước nàng.

      cao to như bức tường thành từ trời giáng xuống, Lục Minh Ngọc chỉ có thể nhìn đến lồng ngực rộng lớn của . Nhưng lúc này Lục Minh Ngọc ngược lại cảm thấy may mắn khi nàng thấp như vậy, nhìn tới ánh mắt của Sở Hành, nàng phải khẩn trương. Lui ra sau vài bước, Lục Minh Ngọc nghiêng đầu : “Quốc công gia còn có gì ràng?”

      “Nàng giận ta đem nàng tặng cho , cho nên mới muốn gả cho ta phải ?”

      Sở Hành cơ bản nghe nàng gì trước đó. cúi đầu, nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt mông lung hỏi.

      Lục Minh Ngọc nhíu mày, lại cường điệu :“Ta tức giận, ta chỉ là thích ngươi , nghĩ gả cho người mình thích.”

      Sở Hành trầm mặc, thấp giọng hỏi: “Vì sao thích ?”

      thích chính là thích, hỏi nhiều như vậy làm gì.” Lục Minh Ngọc phiền chán , “Quốc công gia, người......”

      “Gọi biểu cữu cữu.” Sở Hành thích nghe nàng xưng hô xa lạ như vậy, cũng muốn cùng nàng chuyện qua mạng che mặt, ánh mắt đảo qua dây cột mũ dưới cằm nàng, Sở Hành đột nhiên đưa tay, nhàng mở dây buột kết mũ. Lục Minh Ngọc chấn kinh lui về phía sau, Sở Hành thuận thế đem mũ từ đầu nàng, vững vàng đặt xuống.

      “Ngươi......” Tầm nhìn nháy mắt ràng ra, Lục Minh Ngọc tức giận ngẩng đầu, mắt hoa đào tức giận nhìn nam nhân trước mắt, “Ngươi có ý gì?”

      Sở Hành bảo trì động tác lúc cởi dây kết dưới cằm nàng, dùng ánh mắt trả lời nàng.

      muốn nhìn nàng.

      Nửa năm trước, từ ngày nàng ngã ngựa cũng là lúc biết được nàng thích , Sở Hành khắc nào nhớ tới nàng. Lúc có việc gấp, tạm thời đem nàng đặt ở đáy lòng, khi rảnh rỗi, trong đầu tất cả đều là nàng. Lục Minh Ngọc 7 tuổi, Lục Minh Ngọc 9 tuổi, Lục Minh Ngọc mười hai mười ba tuổi, lúc ngây thơ linh động, khi nhu thuận biết điều, hoặc làm nũng oán giận hoặc là bi thương rơi lệ, mỗi lần nghĩ đến ban đêm trằn trọc khó ngủ, mỗi lần nghĩ đến như muốn nổi điên.

      Sở Hành chưa bao giờ biết, nguyên lai thích người lại dày vò như vậy.

      Nhưng vui vẻ chịu đựng, bởi vì có người để tưởng nhớ, bởi vì nghĩ đến nụ cười của nàng làm quên ngày mỏi mệt.

      Mắt phượng như có lửa thiêu. Ngọn lửa sâu kín nhìn chằm chằm nàng, bên trong giống nhau có hỏa diễm bùng lên. Lục Minh Ngọc chỉ liếc mắt nhìn cái liền hoảng, nàng hiểu là có ý tứ gì, cũng muốn đoán. muốn tự mình lại đa tình, giờ này khắc này, nàng thầm nghĩ muốn rời . Lục Minh Ngọc cắn môi, cố lấy dũng khí, trầm mặt ,“Trả lại cho ta.”

      Sở Hành phản đối, đưa mũ cho nàng, nhưng ngay tại thời điểm mũ vừa rời khỏi tay . Trong khắc kia, bàn tay to của Sở Hành bắt được cổ tay của Lục Minh Ngọc. Lục Minh Ngọc kinh hãi, khó có thể tin ngẩng đầu lên, lại vô tình đối mặt nhau. Khuôn mặt như hoa mẫu đơn, quyến rũ thiên thành. Sở Hành nhìn nàng ánh mắt sáng ngời như nước, nhìn tiểu nương tâm tâm niệm niệm này muốn lại biết nên mở miệng như thế nào, tâm linh chợt động.

      cầm chặt cổ tay nàng, để nàng trốn, “A Noãn, nếu sớm biết trong lòng nàng có ta, ta tuyệt đem nàng tặng cho Nhị đệ.”

      Lục Minh Ngọc cười lạnh, châm chọc nhìn lại ,“Ta rồi, ta thích ngươi, cần ngươi lại tự cho là đúng đến bồi thường ta.”

      Bồi thường?

      Sở Hành trong lòng vừa động, nhíu mày nhìn nàng,“Nàng nghĩ rằng ta cầu hôn nàng là muốn bồi thường nàng?”

      Lục Minh Ngọc lười trả lời, quay mặt qua chỗ khác, vừa giãy cổ tay ra khỏi tay Sở Hành.

      Tiểu nương tức giận, mặt cũng đỏ lên, Sở Hành cuối cùng cũng hiểu được mình sai ở đâu.

      Thấy được hy vọng, muốn cười nhưng Sở Hành nhịn xuống, hạ giọng, có chút bất đắc dĩ đối với nàng :“A Noãn, nếu ta thích nàng, cho dù nàng té gãy chân, bị hủy mặt, ta cũng chỉ tự trách kịp chạy đến cứu nàng, tuyệt vì tự trách mà phải bồi thường nàng, cầu hôn nàng.”

      Lục Minh Ngọc giãy dụa chợt dừng lại, ánh mắt vẫn như cũ nhìn xéo cái bàn đối diện.

      có ý gì? phải bồi thường, kia......

      “Ta là tình muốn kết hôn cùng nàng.” Sở Hành chậm rãi buông cổ tay nàng ra, bước tới trước mặt nàng, còn nhìn nàng chăm chú.

      Lục Minh Ngọc tin, chữ cũng tin, nàng nhìn ngực , mắt mang tia trào phúng, “Quốc công gia, người cưới ta làm gì, đến lời dối này cũng được. Nếu người tình muốn kết hôn với ta, nghĩa là người sớm thích ta, vì sao chút ngươi cũng cảm giác được? Huống chi, Quốc công gia, nếu ngươi sớm thích ta, tại sao lại đem ta tặng cho ?”

      “Lúc ấy ta biết nàng......” Sở Hành tình biết,“Ta lớn hơn nàng nhiều như vậy, cho tới bây giờ ta vẫn dám nghĩ nàng thích ta.”

      “Cho nên đem ta tặng cho ?” Lục Minh Ngọc cười khổ, đưa mắt nhìn xuống đất, cũng biết loại trả lời nào làm cho nàng đau lòng như vậy,“Thích người mà tranh thủ, thích người còn có thể đem nàng chắp tay tặng cho người khác, như vậy sao gọi là thích? Thôi, mặc kệ Quốc công gia nghĩ gì, ta đều hồi tâm. Từ nay về sau, ta muốn có bất kỳ liên quan gì đến huynh đệ các người nữa.”

      Vòng qua Sở Hành, Lục Minh Ngọc bước nhanh về phía trước.

      “A Noãn!” Sở Hành lại túm chặt cổ tay nàng, mắt phượng kiên định nhìn nàng,“A Noãn, ngày đó đem nàng tặng cho Nhị đệ là đều hối hận nhất trong lòng ta. Nhưng ta thề với trời, từ nay về sau, mặc kệ phát sinh chuyện gì, Sở Hành ta dù có bị chặt đứt tay, cũng tuyệt phụ nàng, bằng ta chết bất đắc kỳ tử......”

      “Chàng câm miệng!” Lục Minh Ngọc giận dữ nắm tay , vừa nước mắt rơi như mưa,“Ai mà biết thề, ai biết chàng tình hay giả ý? Ta chỉ biết, ngày đó ta sợ mình chết, nhưng thấy chàng đến cứu ta. Bỗng nhiên ta sợ nữa, nhưng chàng lại đem ta tặng cho ...... Chàng căn bản là thích ta, chàng phải cảm thấy thực xin lỗi ta, mới......”

      còn chưa dứt lời, trước mắt đột nhiên tối đen, Lục Minh Ngọc theo bản năng lui ra sau, môi Sở Hành chạm vào trán nàng. Lục Minh Ngọc mở to hai mắt nhìn, thể tin được lại cả gan làm như vậy. Sở Hành lại thừa dịp nàng ngây người, môi lại di chuyển đến cặp môi hồng của nàng. Lúc này đầu óc Lục Minh Ngọc vẫn còn lộn xộn theo bản năng cảm thấy ổn, vội vàng né tránh.

      Chiều cao hai ngươi chênh lệch quá lớn, Sở Hành cố gắng cúi người để thích hợp với chiều cao của nàng. Ban đầu làm thế có lẽ là vì xúc động, cũng có lẽ vì muốn nàng ngừng khóc, muốn nàng bớt đau lòng, muốn ngăn nàng phán đoán lung tung nhưng liên tục hai lần bị nàng né tránh. Ánh mắt Sở Hành trầm xuống, hô hấp cũng nặng nề hơn vài phần. Thoáng nhìn phía sau nàng có chiếc bàn cao làm bằng gỗ hoàng lê, Sở Hành ôm cứng thắt lưng nàng, bồng nàng thẳng đứng tới.

      Hai chân chợt cách mặt đất, Lục Minh Ngọc phát ra tiếng kinh hô “A”.

      Sở Hành làm như nghe thấy, đem nàng đặt mặt bàn, nhanh chóng tới gần, tay ôm vai nàng, tay nắm chặt gáy tiểu nương.

      Lục Minh Ngọc bất thình lình bị hôn ,“Ngươi......”

      Miệng vừa mở, bạc môi nam nhân theo sát tới, bá đạo hôn nàng.
      Pe Mick, boogoo97, Suuuly36 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :