1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Tiếp tục những chương sủng ....

    2. jennytruong

      jennytruong Well-Known Member

      Bài viết:
      202
      Được thích:
      318
      Được lời như cởi tấm lòng. Giờ Hành tha hồ mà ăn đậu hũ của A Noãn nhé.

      Hành giờ còn ải của ông nội Trảm và bố vợ nữa nhé. Nhưng có bà nội và mẹ vợ bên cạnh lại thêm A Noãn cùi chỏ hướng ra ngoài như thế ngày ôm vợ về dinh sớm thôi ah.

      Thanks editor nhé
      Hale205 thích bài này.

    3. Clumsytapu

      Clumsytapu Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      1,087
      Vì sợ các nàng chờ lâu nên ta làm xong vội vã post ngay, chưa kịp beta lại. Các nàng nếu thấy có sạn cứ , ta sửa lại. Đừng ném gạch đá quá, ta đỡ nổi ah

      :025::025::025:

      ☆, Chương 103:

      Editor: Tapu

      Bởi vì lúc trước hiểu thương hương tiếc ngọc, lần này tuy rằng Sở Hành cố ý nhàng hơn nhưng môi Lục Minh Ngọc vẫn còn có chút đau.

      Ngay lúc nàng nghĩ rằng nên nhắc nhở Sở Hành chút, lại có điều...... luyến tiếc, Sở Hành đột nhiên thối lui, cũng nhanh chóng giúp nàng đứng lên.

      “Để ta lệnh cho Ngụy Đằng dâng trà lên.” Thanh nam nhân như phát ách, Lục Minh Ngọc mới đứng vững, Sở Hành muốn sải bước ra ngoài.

      Lục Minh Ngọc ngơ ngác nhìn bóng dáng , đầu tiên là mờ mịt, hiểu. Sở Hành ràng rất thích, lại hề báo trước mà bỏ dỡ nữa chừng. Ngay sau đó, Lục Minh Ngọc chợt nhớ lại khi nàng bị Sở Hành đẩy ra, trong chớp mắt đó có khác thường. Lúc ấy nàng còn chưa kịp nghĩ, tại liên hệ lại hành động hợp lẽ thường của Sở Hành lúc nãy. Lục Minh Ngọc vội quay , hai má mỗi lúc nóng lên, xấu hổ muốn chết .

      Sở Hành, Sở Hành thế nhưng......

      Trách được chật vật chạy ra.

      Bất quá với tư thế như vậy, rất khó khống chế.

      Lục Minh Ngọc vụng trộm che mặt, nghe tiếng mở cửa phía sau truyền đến, nàng vội thả tay xuống, nhanh tay cầm nón che mặt nằm dưới đất lên đội lại, lủi nhanh như chạy trốn đến chiếc ghế ngồi ở giữa, cầm tách trà lên, làm bộ như uống. Ngụy trang tốt lắm, chậm rãi nhìn màu xanh nhạt của nước trà trong bát, Lục Minh Ngọc hậu tri hậu giác ý thức được, chỗ nàng vừa ngồi là chỗ Sở Hành ngồi lúc trước, trà này......

      “Pha bình trà hoa quế .”

      Ở phía cửa chính, mặt Sở Hành chút thay đổi mở cửa ra gặp Ngụy Đằng, Thải Tang trái phải đứng ở trong hậu viện, qua về phía Ngụy Đằng đứng bên phải phân phó, xong lập tức quay vào trong. Ngụy Đằng lĩnh mệnh bước , Thải Tang quan tâm chủ tử, nhịn được liếc mắt nhìn Sở Hành nhiều hơn chút, hoảng hốt phát sắc mặt Quốc công gia giống như quá tốt, nhưng mới nhìn cái Sở Hành vào, Thải Tang cũng vô phương xác nhận.

      Thải Tang muốn nhìn mà được còn Lục Minh Ngọc nhìn được lại dám nhìn, vừa nâng mi mắt lên chỉ mới thoáng nhìn màu áo vạt áo của Sở Hành nàng lập tức cúi đầu, trong lòng hoảng hốt, chao đảo, khó có thể bình tĩnh giống như lúc cùng Niên ca nhi chơi đu dây. Sở Hành hôn nàng, còn hôn cường thế như vậy. Lúc ấy bởi vì nàng xác định được tình cảm của nên mới có thể trách cứ , thầm oán , bây giờ nghĩ lại, nghĩ đến hai lần Sở Hành hôn, Lục Minh Ngọc hận thể biến thành lá trà, nhảy luôn vào chén trà.

      Đúng rồi, đây là chén trà của Sở Hành......

      Hai tai Lục Minh Ngọc như có lửa thiêu, hoang mang rối loạn đem bát trà đặt lại bàn. Đầu cúi thấp, hai tay bé đem bát trà đẩy sang hướng đối diện.

      Sở Hành quả khát nước, phi thường khát, liếc nhìn nàng cái, cầm bát trà lên, áp chế xúc động uống hớp, nhãn tròng chậm rãi đánh giá . Uống hết hai ngụm, như chợt nhớ tới điều gì, Sở Hành quay lại nhìn nàng, hai má Lục Minh Ngọc vẫn hồng hồng như cũ, có thể thấy nàng khẳng định cũng khát , Sở Hành buông bát trà, đến bên bàn trà, rót tách đưa qua cho nàng,“Lư Sơn mây mù, nàng có thích ?”

      Khi chuyện, ánh mắt nàng nhìn lên khuôn mặt Sở Hành, cầu Ngụy Đằng đổi trà hoa quế chính là lấy cớ, tin rằng nàng có thể đoán được. Sở Hành chỉ muốn biết là nàng có phát thân thể biến hóa hay .

      Bởi vì uống trà, giọng Sở Hành khôi phục thanh lãnh liệt như bình thường, Lục Minh Ngọc lại bị cuốn hút, tâm cũng hoảng như lúc trước nữa, nhưng vẫn dám nhìn , hơi hơi cúi đầu :“Nhị bá phụ thích Lư Sơn mây mù, ta lại thích cảnh ninh huệ minh hơn.” Ngón trỏ tay phải nhàng giật giật, thầm ghi nhớ thích ẩm trà.

      “Tốt, về sau ta cho người chuẩn bị để nàng đến du ngoạn ở huệ minh.” Sở Hành đem bát trà đặt qua bên kia, bộ dạng như tán gẫu.

      Lục Minh Ngọc vừa tĩnh tâm được chút lại như bị đốt nóng lên trở lại. nhớ kỹ cái gì, “hảo” cái gì, giống như nàng cố ý muốn biết a!.

      Khẩn trương cũng giải quyết được gì, ở lại cùng thêm chút càng xấu hổ khẩn trương hơn, Lục Minh Ngọc mân mím môi, đầu quay sang hướng khác :“Ta, ta trước.” Hiểu lầm được giải thích ràng, nàng tin đối với nàng hữu tình, tin nhượng nàng cho ai. Sở Hành cũng hiểu được lòng nàng, còn lại chỉ chờ lại đăng môn cầu thân thôi.

      Nàng trốn , Sở Hành thủ lễ thu hồi tầm mắt,“Trà hoa quế pha rất đúng độ ấm, nàng uống chén rồi .”

      Lục Minh Ngọc lông mi chớp , khẽ dạ tiếng.

      Sở Hành nhàng thở ra, đồng thời cũng tự trách. hẹn nàng ra là muốn hỏi nàng vì sao lần lữa đồng ý, những điều viết trong thư tuyệt đối có gì quá phận. Kết quả vì biết nên làm thế nào để nàng tin , cũng vì muốn Lục Minh Ngọc thừa nhận nàng đối với có tình, trong lúc xúc động mới hai lần...... Nàng là tiểu thư khuê các, cho dù nguyện ý gả cho , trong lòng cũng có chút ủy khuất ?

      Nhưng Sở Hành cũng hối hận, nếu như thế, nàng thừa nhận nhanh như vậy.

      Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Ngụy Đằng bưng khay trà lên, đúng là bình trà hoa quế ngon. Đặt khay lên bàn, Ngụy Đằng chuẩn bị châm trà cho Lục Minh Ngọc, Sở Hành đưa mắt nhìn tay , thản nhiên :“ xuống .”

      Ngụy Đằng dừng chút, trước khi rời tầm mắt chịu khống chế xẹt qua chủ tử nhìn nương ngồi ở phía đối diện, lại nhìn thấy Lục Minh Ngọc hai má đỏ bừng, khuôn mặt càng thêm phần mị hoặc. Ngụy Đằng lập tức thu hồi ánh mắt, thản nhiên bước ra khỏi cửa như thể phát ra điều gì. Ra đến cửa, Ngụy Đằng do dự lát, lại đem hai cánh cửa đóng lại,“Chi dát” tiếng, Lục Minh Ngọc cả kinh ngẩng đầu nhìn qua. Này, lần trước đóng cửa Sở Hành hôn nàng, chẳng lẽ còn muốn......

      Vừa nghĩ như vậy, Lục Minh Ngọc nhịn được cắn môi, lúc bình thường đụng đến sau, lúc này có điểm đau.

      thô lỗ ngốc nghếch, Lục Minh Ngọc chút cũng nghĩ lại cho hôn.

      “Lần này chuẩn bị chu toàn miễn cưỡng uống chút thấm giọng cũng tốt.” Sở Hành lần nữa đem chén hoa quế trà đưa tới trước mặt nàng.

      Lục Minh Ngọc bị hôn lâu như vậy, sao có thể khát, gật gật đầu, bưng tách trà lên.

      “Mồng mười là ngày ta hưu mộc, ta đăng môn cầu hôn, ý nàng thế nào?” Sở Hành chờ nàng uống hết hai ngụm, mới nghiêm nghị hỏi.

      Cảm nhận được ánh mắt chấp nhất của , Lục Minh Ngọc khẩn trương, giọng : “Chàng mới hồi kinh, cần gấp như vậy? Tháng năm nhị tỷ tỷ ta xuất giá, chờ nàng gả , chàng lại đến cũng muộn.”

      “Sớm ngày định ra, ta cũng sớm ngày an tâm.” Sở Hành có thâm ý khác nhìn nàng, buồn bã .

      Hơn nữa năm rời , người kia ở Đăng Châu nhưng mỗi tháng đều được người viết thư thông báo tình hình Lục gia. Đúng là nhà có nữ bách gia cầu, rời kinh hơn 7 tháng có đúng mười hai bà mối đến cửa lớn nhà Lục gia, càng đừng đến những người quen nhà Lục gia thường xuyên qua lại muốn đánh tiếng. dưới vài lần Sở Hành lo lắng Lục Minh Ngọc vì giận dỗi mà gả đại cho người, vất vả quay về lại dỗ nàng vui vẻ đồng ý, Sở Hành đương nhiên vội vã đến cửa cầu thân.

      Ngữ khí kiên định, Lục Minh Ngọc khỏi thất thần, thầm phát sầu lo lắng phải với cha mẹ về việc mình đổi ý thế nào đây. Trước đây khi Sở Hành đến cầu hôn, nàng từng thề lấy chồng, tại lại thay đổi chủ ý. thất thần suy nghĩ cũng nghe ra thâm ý trong lời của Sở Hành, sửng sốt lát mới yên lặng gật gật đầu, xem như đồng ý mồng mười đến nhà cầu thân.

      còn sớm , thiếp phải rồi.” nữa, giống như việc gì, Lục Minh Ngọc đặt trà lại vào khay chào từ giã.

      “A Noãn......” Sở Hành theo nàng đứng lên.

      Lần đầu tiên nghe gọi khuê danh nàng thanh lãnh liệt nhưng từ “ Noãn” lại đặc biệt dễ nghe, khiến người hồi họp. Lục Minh Ngọc tâm bình khí hòa đột nhiên giải thích được nghi hoặc bấy lâu. ra trước kia Sở Hành đều kêu nàng là Tứ tiểu thư hẳn cũng là phương pháp mà dùng để che dấu cảm giác của mình ?

      thành bảo vệ bên bờ sông đào huyện Vĩnh Định, , liền động tâm , so với nàng còn sớm hơn.

      Ý thức được điều này, Lục Minh Ngọc trong lòng ngọt ngào , ngượng ngùng cúi đầu chờ mở miệng.

      Sở Hành thầm lấy ra vật dưới bàn, bước đến trước mặt nàng,“A Noãn, cái này cho nàng.”

      Bàn tay to đưa tới, lòng bàn tay nâng hộp trang sức tinh xảo bằng vàng ròng khảm trân châu và đá quý xanh biếc. Lục Minh Ngọc nghĩ hẳn là Sở Hành muốn tặng nàng lễ vật, kinh hỉ lại kinh ngạc, khỏi ngẩng đầu nhìn , nhưng vì Sở Hành cao lại đứng quá gần khiến nàng phải ngưỡng cổ cao cũng mới nhìn đến cằm. Lục Minh Ngọc thẹn thùng, lại nghĩ nhìn, mặt đỏ như máu, giọng hỏi :“Vì sao lại muốn tặng ta vật này?”

      Nhìn Sở Hành thế nào cũng giống là người làm nương vui bằng cách tặng quà.

      Sở Hành nhìn hàng mi dài tinh tế của nàng, thấp giọng :“Mồng 9 là sinh thần của nàng, ta tặng quà trước.”

      Mồng 9 là sinh thần nàng......

      thế nhưng biết cũng nhớ ngày sinh nhật của nàng?

      Trong đầu giống nhau có muôn vàn pháo hoa nổ tung, Lục Minh Ngọc chỉ cảm thấy chóng mặt, như đứng ở đám mây. Cảm giác này giống như nằm mơ, cầm trong tay hộp trang sức xinh đẹp là , nam nhân cao lớn trước mắt cũng là . Niềm hạnh phúc bấtt chợt dâng lên, Lục Minh Ngọc vất vả mới ngăn chặn xúc động, sờ sờ hòm, nàng cúi đầu càng thấp hơn,“Rất đẹp, cám ơn biểu...... chàng.”

      Thói quen kêu là biểu cửu cửu , nhưng quan hệ hai người thay đổi, Lục Minh Ngọc rốt cuộc thể kêu như vậy nữa.

      Nàng ngốc hồ hồ, Sở Hành khóe môi giơ lên,“Lễ vật đặt ở bên trong.”

      Lục Minh Ngọc ngẩn người, càng thêm xấu hổ, cúi đầu về phía trước,“ biết.”

      “Mở ra xem , xem xong ta có vài lời muốn với nàng.” Sở Hành ngăn nàng lại, cánh tay che ở trước mặt nàng, nhưng cũng chạm vào mặt nàng.

      Lòng hiếu kỳ của Lục Minh Ngọc lòng hiếu kỳ dâng lên, nhìn hộp trang sức, mang theo ba phần chờ mong chậm rãi mở ra, nắp hộp bằng vàng ròng hé mở, bên trong là viên trân châu to cỡ bằng trái vải, mượt mà óng ánh, tì vết, xinh đẹp giống như thượng phẩm của tiên giới. Lục Minh Ngọc khiếp sợ há hốc mồm, hồi lâu sau mới khó khan chuyển dời tầm mắt, co quắp “Này, này cũng quá quý trọng ......”

      Hộp trang sức bằng vàng ròng có thể do công tượng dùng vàng tạo ra, nhưng viên trân châu lớn như vậy......

      Lục Minh Ngọc tuy rằng cảm động tâm ý của Sở Hành đối với nàng, nhưng hai người chỉ mới nhận thức nhau, cũng chưa chính thức đính hôn, nàng chịu nổi lễ vật quá quý trọng như vậy.

      “Viên trân châu này là người khác đưa cho ta, cũng phải ta mua.” Sở Hành ấn hộp trang sức vào tay nàng, trong lời thêm vài phần cảm khái.

      Lục Minh Ngọc lui về phía sau hai bước, hoang mang nhìn .

      khuôn mặt lạnh lùng của Sở Hành lại lộ chút đau buồn, nhìn hộp trang sức giải thích: “Tháng giêng ta ở Đăng châu để an dân có lão bà tới tìm ta. Theo như lời bà ta kể, bà ta vốn sinh sống tại làng chài nghèo bên bờ biển. Thuở thiếu thời, tư sắc tuy thường thường nhưng gia cảnh ở trong thôn xem như tốt, vì thế ít người đăng môn cầu hôn, bao gồm trượng phu của nàng. Nhưng trượng phu nàng là nhi, chỉ có căn nhà rách nát, vì để cưới được nàng, trượng phu nàng mạo hiểm lặn tìm trân châu, cơ duyên xảo hợp tìm được viên trân châu này mới đăng môn cầu hôn thành công.”

      “Cha mẹ bà ta muốn bán trân châu rồi cả nhà chuyển ra thị trấn ở. Nhưng lão bà nhất quyết đồng ý, mang theo trân châu gả qua, thà rằng nghèo khó cũng chưa bao giờ có ý bán trân châu. Lão bà đem trân châu cất kỹ, ý muốn làm của gia truyền truyền xuống. Nhưng trong lần giặc Oa đánh lén, cả nhà lão bà chỉ còn mình bà ta còn sống...... Bà lão cảm kích ta thay bà ấy báo thù nên đưa ta viên trân châu này, cầu ta thay bà hậu táng người nhà. Ta nhận chỉ phái người chiếu cố lão bà, nghĩ tới lão bà lại tự sát, trước khi lâm chung nhờ người đem trân châu đến cho ta.”

      Lục Minh Ngọc sớm vòng ra phía sau, đưa lưng về phía Sở Hành lau lệ.

      Nàng vì lão bà mà vui mừng, vui mừng vì bà gặp được nam nhân si tình, người nọ chỉ đơn thuần thích bà ấy, dù nghèo cũng vì gia tài mà lấy lòng bà. Dù tìm được bảo châu cũng vì tư sắc bà bình thường mà thay lòng đổi dạ. Lục Minh Ngọc cũng cảm thấy khổ sở thay cho lão bà, nguyên bản vợ chồng ân ái con cháu đầy đàn, lại bị giặc Oa xâm phạm, cùng người nhà dương xa cách.

      Tiểu nương đa sầu đa cảm, đôi vai gầy rung rung, Sở Hành tiến lên từng bước, hai tay nắm lấy vai nàng, chậm rãi xoay người nàng lại, đem Lục Minh Ngọc khóc thành tiếng ôm vào lòng, tay chế trụ gáy nàng ,“A Noãn, năm đó người đánh cá đem trân châu tặng lão bà làm sính lễ. Ta hôm nay may mắn được châu này nguyện ý tặng nàng, nguyện cùng nàng bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm.”

      Lúc nhìn thấy viên trân châu này, khắc đó Sở Hành nghĩ chính là nàng.

      Lục Minh Ngọc nhất thời thương cảm, bị ôm vào trong lòng nước mắt liền ngừng rơi. Khi nghe được lời ấy, nàng khỏi nắm chặt viên trân châu như nắm chí bảo trong tay dùng sức gật gật đầu“ Được.”

      Sở Hành vui mừng cười, sờ sờ đỉnh đầu nàng, ôn nhu dỗ dành :“Tốt lắm, đừng khóc nữa, mau về nhà sớm .” xong chuẩn bị buông nàng ra.

      Lục Minh Ngọc lại đột nhiên ôm lấy thắt lưng , trán đặt lên ngực , chịu .

      Sở Hành ngạc nhiên, lập tức vui mừng tự đáy lòng dâng trào. Nàng đây là luyến tiếc sao?

      “Thiếp…thiếp cũng có việc muốn với chàng.” Vừa nghe xong câu chuyện cảm động khiến nàng xúc động, cũng muốn cho biết việc nhưng lại cảm thấy vô cùng xấu hổ. Chỉ là đừng nhìn nàng, Lục Minh Ngọc mới có can đảm .

      gì?” Sở Hành ngoài ý muốn cúi đầu, ôm tiểu nương dỗ dành như tiểu hài tử.

      Khí tức thản nhiên mát lạnh từ người bao bọc quanh thân, Lục Minh Ngọc nhắm mắt lại,“Ở trong thư chàng , ta giận......”

      Sở Hành nghĩ đến nàng muốn chỉ trích hạnh kiểm xấu, lập tức bồi tội:“A Noãn, ta......”

      “Thiếp giận .” Lục Minh Ngọc giọng đánh gãy , kiên trì hơi đem những lời muốn gọn gàng hết tất cả: “Thiếp chỉ muốn , nếu, nếu nam nhân hôn nương, chỉ cần, chỉ cần nương kia nguyện ý, liền phải khi dễ.” xong phen đẩy Sở Hành ra, ôm hộp trang sức chạy ra cửa, tốc độ nhanh như tên bắn trong nháy mắt chạy ra tới cửa.

      Sở Hành theo bản năng đuổi theo hai bước, trong đầu lại ngẫm tới lời nàng vừa .

      Nàng muốn , nàng nguyện ý để hôn?

      có khả năng, hẳn là nàng bị người kê đơn hoặc thương tâm muốn chết khi mới bằng lòng cho thấy cõi lòng, bình thường tuyệt có gan lớn như vậy.

      phải khinh thường…

      Mắt phượng sáng quắc như sao sáng giữa bầu trời đêm, bước nhanh đến cửa chính nhà trong, mong nhìn thấy thân ảnh của nàng. Dù người rồi, trong lòng Sở Hành lại tràn đầy nắng ấm. phải “khinh nhờn”, ý nàng là, hôn nàng phải là khinh nhường, vậy vi phạm lời thề. Mà vi phạm lời thề tự nhiên ứng nghiệm nữa.

      Lần đầu tiên trong cuộc đời Sở Hành cảm thấy cưới vợ tốt .

      Có thê tử, nàng luôn quan tâm , ngay cả lời thề độc cũng khẩn trương, vội vàng thay hóa giải.

      Hơn nữa, nàng bây giờ còn chưa gả cho , chờ nàng gả sang, chẳng phải đối với càng tốt hơn?

      Đứng ở trước cửa, nhìn hướng nàng rời , Sở Hành tự chủ được lại ảo tưởng đến cuôc sống sau hôn nhân, vẫn như cũ mơ hồ, nhưng ít ra......

      Sờ sờ môi, Sở Hành tiếng động nở nụ cười, nhặt cái nón Lục Minh Ngọc làm rơi, nhìn vật nhớ người.

      Ở ngoài Linh châu các Lục Minh Ngọc vội vàng lên xe ngựa.

      “Tiểu thư, mặt của người......” Thải Tang nhìn cử chỉ quái dị của tiểu thư nhà mình. Vội vào trong xe lấy gương, định giơ lên cho Lục Minh Ngọc xem.

      Lục Minh Ngọc cần xem cũng biết mặt mình rất đỏ, cúi đầu che giấu ,“Ta sao, còn nữa, ngươi, chữ cũng được .”

      Thải Tang ngốc, tiểu thư xấu hổ , hiển nhiên động tâm với Sở quốc công.

      Nghĩ đến năm trước Sở quốc công cầu hôn, Thải Tang nở nụ cười, cố ý chỉ vào hộp trang sức tay Lục Minh Ngọc, trêu ghẹo :“Tiểu thư, đây là quốc công gia đưa sính lễ sao?”

      “Ngươi câm miệng!” Bí mật bị nhìn thấu, Lục Minh Ngọc thẹn quá thành giận, hung tợn trừng hướng Thải Tang.

      Thải Tang cũng sợ nàng, giọng náo loạn lên: “Nô tỳ còn lo mũ che mặt tiểu thư đâu thấy, ra là đem đáp lễ ......”
      Dao hoa 1, Suuuly, Phương Lăng37 others thích bài này.

    4. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      271
      Được thích:
      358
      Người ta tặng cả viên trân châu to thế mà đáp lễ có cái mũ che mặt thôi hả Thải Tang

    5. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Đáp lễ thế tiểu Ngọc nhi nhà chúng ta hờ qúa còn gì

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :