1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      A A A có mem nào nhớ ta ??
      A có nhiều người nhớ ta quá nên tặng mọi người *món quà lớn lớn*
      * BA chương liên tiếp cho các man * >.<

      Chương 106

      Muốn nghị hôn, Sở Quốc Công phủ cùng Lục gia phải đem bát tự Sở Hành và Lục Minh Ngọc coi, ai ngờ chính là đại cát.
      Sau khi coi bát tự, kế tiếp là chính thức đính hôn, nhưng chuẩn bị yến hội, phát thiệp đều cần thời gian, tháng năm Lục Hoài Ngọc gả ra ngoài, toàn phủ dưới đều vì thế mà bận rộn cả chủ lẫn tớ kịp thở, phu thê Lục Vanh muốn đem tiệc đính hôn của cháu làm quá qua loa, nên những ngày tốt mà Sở Quốc Công phủ đưa tới, chọn ngày mùng tám tháng bảy.
      Nhưng trước đó ngày mà Sở Hành tự mình cầu hôn, các phủ ở kinh thành điều lưu ý động tĩnh của hai nhà, thấy bà mối vài lần lui tới Sở Quốc Công phủ cùng Lục gia, điều đó phải việc hôn nhân này cơ bản định xuống dưới rồi?
      Những nhà cùng Lục gia qua lại thường xuyên, sôi nổi tới cửa hỏi thăm, thuận tiện tiếng chúc mừng trước.
      Lục Minh Ngọc kết giao tỷ muội ít, cách hai ngày đợt kéo lại trêu ghẹo nàng,cho dù Lục Minh Ngọc tránh ở khuê phòng, cũng được yên tĩnh.
      Cũng may nàng vui vẻ chịu đựng, trong lòng thực hưởng thụ điều đó.
      ~
      Đêm trước ngày Lục Hoài Ngọc xuất giá, Lục Quân, Lục Cẩm Ngọc đều trở về nhà mẹ đẻ.
      nghĩ tới A Noãn của chúng ta nhất,nhưng Tứ muội phu tương lai lại là nam nhân lớn tuổi nhất a.”
      Trong đình hóng gió bên hồ sen, bên Lục Cẩm Ngọc phe phẩy quạt tròn, bên trêu chọc Lục Minh Ngọc, đôi mắt rực rỡ nhìn quanh Lục Quân, Lục Hoài Ngọc mỉm cười , “Các muội xem, Quốc công gia tiếng tăm lừng lẫy cùng A Noãn hồi môn, nhìn thấy chúng ta kêu , đại tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ sao? Đúng rồi, khi đó ta là nên gọi muội phu, hay là kêu biểu cữu cữu đây a ?”
      Lục Hoài Ngọc cười ha ha, thiếu chút nữa làm rớt quả hạnh cầm tay.
      Lục Quân đành lòng trêu cợt chất nữ, nhưng cũng cúi đầu bật cười.
      Lục Minh Ngọc tự nhận mồm miệng lanh lợi, hai đời rất ít bị người chế nhạo đến chuyện nhưng ,nhưng giờ này khắc này, nàng biết nên đáp lại như thế nào, ai kêu tuổi tác, bối phận của Sở Hành đều là ? Nhớ ngày trước đây Sở Hành có đến nhà, nàng cùng , các tỷ tỷ cùng nhau kêu biểu cữu cữu.
      Thẹn quá hóa giận, Lục Minh Ngọc xoay đầu, tay chống cằm, tay lay động quạt tròn che nửa khuôn mặt, tự mình xem hoa sen.
      “Ai ô ô, A Noãn của chúng ta tức giận rồi nha, xem ra, vấn đề này vốn là nên hỏi ngươi, chờ ngày đó tới rồi, chúng ta tự nhiên hiểu.” Lục Cẩm Ngọc cười dịch đến bên người muội muội, ôm bả vai của tiểu nương trêu đùa. Lục Minh Ngọc tránh hai cái, cuối cùng rốt cuộc tìm được cơ hội phản kích : “Đại tỷ tỷ, bây giờ là mùa hè, tỷ có thói quen cùng tỷ phu quấn quýt, nhưng muội , mau buông muội ra, muội nóng ra mồ hôi thối chết luôn rồi.”
      “Muội, muội học đâu ra những lời này!” Lục Cẩm Ngọc xấu hổ chết luôn, làm bộ dùng quạt tròn đánh lên đỉnh đầu của muội muội.
      Lục Minh Ngọc chạy đến bên cạnh trốn.
      “A, quả hạnh chua quá!” Lục Hoài Ngọc bỗng nhiên than tiếng, khuôn mặt xinh đẹp nhăn như khỉ, chạy nhanh nhả hạnh vừa mới ăn vào cái dĩa, cầm chén trà lên ùng ục ùng ục súc miệng.
      Lục Minh Ngọc vốn muốn ăn cái, thấy vậy do dự, Lục Cẩm Ngọc lại cầm lòng đậu, cầm lên cái : “Tỷ nếm thử.”
      Ba người cùng nhau nhìn chằm chằm nàng.
      chua a.” Nuốt xuống ngụm, Lục Cẩm Ngọc dùng khăn chùi khóe miệng, mờ mịt mà nhìn Lục Hoài Ngọc.
      “Có thể là tỷ may mắn lấy ngay quả chua.” Lục Hoài Ngọc lẩm bẩm , nhìn chằm chằm mâm đựng trái cây cái, chọn quả trông ngọt nhất.
      Lục Minh Ngọc cũng ăn hạnh.
      Lục Quân vẫn luôn nhìn đại chất nữ, thấy chất nữ nhanh chóng đem quả hạnh ăn xong rồi, Lục Quân cắn cắn môi, đổi đến bên cạnh Lục Cẩm Ngọc, giọng hỏi: “Cẩm Ngọc, ngươi, có phải hay có tin tức tốt?” Tháng tư năm trước nàng xuất giá, đến nay qua năm, bụng đều có động tĩnh, từng có lúc đặc biệt muốn ăn bánh sơn tra, chu ma ma vui mừng quá đỗi, thích ăn chua hơn phân nửa là có, Lục Quân phi thường cao hứng, nhưng khi lang trung lại đây xem mạch, chỉ là mừng hụt.
      Nhưng Lục Quân biết, sau khi mang thai thích ăn chua, mẫu thân hoài đệ đệ cũng như vậy.
      Mặt Lục Cẩm Ngọc đỏ lên, nhìn nhìn hai muội muội, nàng lặng lẽ hỏi: “ làm sao biết được?” Nguyệt của nàng muộn hơn nửa tháng, Lục Cẩm Ngọc cùng ma ma bên người đều cảm thấy là có, nhưng Lục Cẩm Ngọc sợ đông sợ tây, muốn chờ thêm mấy ngày nữa mới thỉnh lang trung, bất quá liên tục ba ngày đều bị nôn, cơ bản Lục Cẩm Ngọc cũng xác định chính mình có hỉ mạch.
      Suy đoán được chứng thực, trong lòng Lục Quân ngũ vị tạp trần, miễn cưỡng cười vui : “Ta đoán, chúc mừng Cẩm Ngọc .”
      Lục Cẩm Ngọc trời sinh là người tâm tư tinh tế, mặt hâm mộ cùng chua xót ràng như vậy, theo bản năng Lục Cẩm Ngọc nhìn về phía bụng của , giây lát liền minh bạch, vội vàng cầm tay , thấp giọng thầm : “ đừng nóng vội, mẹ ta , nữ nhân cùng nữ nhân giống nhau, có người mang thai sớm, có người thành thân hai ba năm sau mới hoài thai, ngàn vạn đừng bởi vì điều này mà hao tổn tinh thần.”
      Lục Quân biết chất nữ là thành tâm an ủi nàng,nhưng cũng biết an ủi này đối nàng đến tác dụng, nhưng vẫn là cười ứng đáp, “Ân, ta hiểu.”
      “Các ngươi ở đàng kia xấu ai vậy?” Lục Hoài Ngọc ăn xong quả hạnh, nhìn thấy hai người ngồi gần nhau , hồ nghi hỏi.
      “Chúng ta đoán coi đêm nay có ngủ hay .” Lục Cẩm Ngọc dối chớp mắt.
      Lục Hoài Ngọc đỏ mặt, Lục Minh Ngọc lại chú ý tới thấy cười đến có chút miễn cưỡng.
      Sau khi tụ họp kết thúc, Lục Minh Ngọc và cùng nhau đến tam phòng, nàng là về nhà,còn Lục Quân là có chuyện muốn cùng tẩu tử . Lục Quân chỉ lớn hơn Lục Minh Ngọc ba tuổi, vì vậy mà Tiêu thị nhìn nàng lớn lên, tình cảm chị dâu em chồng cũng tựa như tình mẹ con. Lục Quân thích nhất đương nhiên là mẫu thân Chu thị, nhưng mỗi lần gặp được phiền não, Lục Quân đều muốn tìm tẩu tử hết, bởi vì so sánh với mẫu thân người đơn thuần, Lục Quân cảm thấy tẩu tử càng có đạo lý hơn.
      , gần nhất ngươi bận lắm sao, làm sao mà gầy như vậy?” Lục Minh Ngọc xoa xoa tay của , nghi hoặc .
      “Có sao?” Lục Quân kinh ngạc mà nhìn xem chính mình, cũng thấy có gì khác biệt, nghĩ nghĩ, cười : “Có thể là gần đây ta học phân biệt dược thảo , ngươi biết ta ngốc mà, học mọi thứ nhanh giống ngươi.”
      “Phân biệt dược thảo?” Lục Minh Ngọc hiểu, “ học cái đó làm gì?”
      Lục Quân hơi hơi cúi đầu, giọng : “Dượng ngươi thích đùa nghịch dược thảo, ta nhận thức, liền cần cái gì cũng hỏi .”
      Gò má nàng hồng nhuận, tươi cười ngọt ngào, Lục Minh Ngọc giọng trêu ghẹo hai câu, tưởng tượng cảnh cùng Diêu Ký Đình ở bên nhau,tự đáy lòng Lục Minh Ngọc cao hứng thay . Đến trước tam phòng, đoán được muốn cùng mẫu thân chuyện riêng, Lục Minh Ngọc ngoan ngoãn hồi Mai Uyển của mình.
      “Tẩu tử, Cẩm Ngọc có hỉ.” Sau khi tán gẫu chút việc nhà, Lục Quân cúi đầu đùa nghịch khăn, rầu rĩ . Nàng hâm mộ chất nữ nhưng cũng ghen ghét, ngược lại Lục Quân khổ sở, bởi vì bụng nàng biết cố gắng. Nhà người khác con nối dõi thịnh vượng, con dâu ba năm vô tử cũng phải đại , nhưng trước mắt Diêu gia chỉ có người nam nhân là trượng phu, Lục Quân biết Diêu lão thái thái đối với nàng đầy mong đợi, nên chính nàng cũng sốt ruột theo.
      “Tẩu tử, ngươi , có phải hay thân thể ta có vấn đề ?” Nhắc tới điều nàng lo lắng nhất, đôi mắt Lục Quân có chút chua xót.
      bậy, ngươi là nương được Lục gia chúng ta nuông chiều từ bé, từ cẩm y ngọc thực, vô tai vô bệnh, thân thể sao có thể có vấn đề?” Tiêu thị ôn nhu quở mắng, người khác có thể hoài nghi em chồng dễ sinh dưỡng, Tiêu thị lại từ trong miệng nữ nhi trọng sinh biết được, kiếp trước em chồng tiến cung lâu liền có thai, còn……
      Dù sao thân thể của em chồng tuyệt đối khoẻ mạnh.
      “Vậy vì sao……” Lục Quân dựa đầu lên vai tẩu tử, tầm mắt nhìn xuống bụng của mình, “Đều hơn năm……”
      “Con cái phải chú ý duyên phận, có lúc sớm, có lúc muộn.” Tiêu thị vỗ vỗ nàng bả vai, cười trấn an , “Ngươi xem, ta gả cho Tam ca ngươi hơn nửa năm mới có A Noãn, sau lại mấy năm vẫn luôn có động tĩnh, vì thế nhị tẩu ngươi biết chê cười ta bao nhiêu lần, thẳng đến Hằng Ca Nhi sinh ra mới chặn được miệng nàng. A Quân đừng nóng vội, chờ thời cơ tới rồi, tự nhiên có.”
      An ủi qua , Tiêu thị lại dạy em chồng mấy tư thế quan hệ dễ dàng thụ thai.
      Tai Lục Quân nóng lên, e thẹn nhưng lại cố gắng nhớ tỉ mỉ.
      Hôm sau, Lục gia làm hỉ , đại yến đãi khách khứa.
      Hằng Ca Nhi sớm dắt Niên Ca Nhi chạy đến tiền viện chơi, trừ bỏ muốn xem náo nhiệt khi tân lang vào cửa , càng có chuyện lớn muốn làm.
      “Ai là tỷ phu a?” Niên Ca Nhi bị ca ca nắm tay, mắt to long lanh nhìn khắp nơi, biết tỷ tỷ phải gả cho Sở Quốc Công, nhưng Niên Ca Nhi lại chưa gặp qua tỷ phu, ít nhất Niên Ca Nhi cảm thấy chưa thấy qua.
      Hằng Ca Nhi tám tuổi, thân thể đặc biệt rắn chắc, lớn lên cũng cao, mặc thân hạ bào cổ tròn mới may làm bằng lụa Hàng Châu đứng ở chỗ đó, tay che chắn mà vịn phía sau bả vai của đệ đệ, đôi mắt đảo qua từng người từng người nam khách trong viện, tìm tìm, bỗng nhiên nhìn thấy nam nhân thân mặc thân trường bào màu xanh cùng thân cữu cữu Tiêu Tòng Giản tới.
      Ánh mắt Hằng Ca Nhi sáng lên, nghiêng người chỉ cho đệ đệ thấy, “Người bên cạnh cữu cữu chính là tỷ phu!”
      Tính luôn cả tỷ phu Hạ Dụ hôm nay đến đón dâu, Hằng Ca Nhi tổng cộng có người dượng và hai tỷ phu, nhưng Hằng Ca Nhi vừa lòng nhất là thân tỷ phu, ở trong mắt Hằng Ca Nhi, thân tỷ phu người có thể lãnh binh đánh giặc là so tổ phụ còn lợi hại hơn. Tổ phụ ông ấy từng chinh chiến chiến trường,nhưng chút ấn tượng Hằng Ca Nhi đều có,nhưng thân tỷ phu đánh giặc Oa, Hằng Ca Nhi lại biết!
      , chúng ta qua, nhưng tại chúng ta thể gọi là tỷ phu, phải gọi ngài ấy là quốc công gia.” Hằng Ca Nhi nghiêm trang mà chỉ dạy đệ đệ. Trước kia kêu biểu cữu cữu, giờ biểu cữu cữu cũng thể gọi, mẫu thân , thể quá kém bối phận.
      Niên Ca Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
      Hai đứa cứ như vậy mà đến trước mặt Sở Hành, Tiêu Tòng Giản cũng qua.
      “Thế Cẩn ngươi đoán xem, hai người bọn họ tới là tìm cữu cữu, hay là tới gặp tỷ phu tương lai.” Nhìn thấy cháu ngoại trai đến, Tiêu Tòng Giản dừng bước chân, thấp giọng hỏi Sở Hành.
      Sở Hành mắt phượng nhìn Hằng Ca Nhi, Niên Ca Nhi, thần sắc cố ý nhu hòa lại, trả lời lời trêu chọc của Tiêu Tòng Giản.
      “Cữu cữu.” Khi tới trước mặt rồi, Hằng Ca Nhi kêu cữu cữu trước, đôi mắt lại liếc nhìn về tỷ phu tương lai so cữu cữu còn cao lớn đĩnh bạt hơn.
      Niên Ca Nhi học theo, so huynh trưởng biểu mà càng ràng,đôi mắt to đen lúng liếng nháy mắt mà nhìn chằm chằm Sở Hành.
      Tiêu Tòng Giản cười, khom lưng trêu ghẹo cháu ngoại trai , chỉ vào Sở Hành hỏi: “Niên Ca Nhi biết phải gọi là gì ?”
      Niên Ca Nhi gật đầu, “Gọi là quốc công gia.”
      Ánh mắt Sở Hành khẽ biến.
      Tiêu Tòng Giản tiếp tục cười, sửa lại lời cháu ngoại trai : “Quốc công gia quá xa lạ, về sau khi có người ngoài, Niên Ca Nhi trực tiếp kêu tỷ phu .” từng là thuộc hạ của Sở Hành, hai người giao tình thâm hậu,sau khi Tiêu Tòng Giản cưới biểu muội của Sở Hành, quan hệ càng gần hơn bước. Đổi thành người khác cưới cháu ngoại của , Tiêu Tòng Giản tuyệt đối để đối phương được vinh quang gọi tỷ phu trước như vậy, nhưng Sở Hành…… Tiêu Tòng Giản bằng lòng giúp .
      “Tỷ phu!” Niên Ca Nhi còn ở thẹn thùng, Hằng Ca Nhi hưng phấn mà kêu trước.
      Bàn tay to của Sở Hành sờ đỉnh đầu của nam oa, “Hằng Ca Nhi lại cao thêm nữa rồi.”
      mặt lộ ra dấu vết gì, nhưng Tiêu Tòng Giản nghe được vui sướng trong lời của Sở Hành. Tiêu Tòng Giản đắc ý cười, xoay người khoát lên bả vai Sở Hành, “Thế Cẩn, Hằng Ca Nhi đều gọi ngươi là tỷ phu,có phải ngươi cũng nên kêu ta tiếng cữu cữu ?” Khi biết được tin tức Sở Hành muốn cưới cháu ngoại , Tiêu Tòng Giản liền ngóng trông giờ khắc này.
      vẫn ung dung chờ gọi, Sở Hành lại ngoảnh mặt làm ngơ, khom lưng, dễ như trở bàn tay mà đem Niên Ca Nhi thẹn thùng ôm lên, tay ôm, tay phải lấy ra kim nguyên bảo sớm chuẩn bị tốt nhét vào bàn tay trắng trẻo mập mạp của Niên Ca Nhi, lại cúi đầu, dùng thanh chỉ có Niên Ca Nhi có thể nghe thấy dụ dỗ : “Niên Ca Nhi gọi tỷ phu.”
      Đôi mắt Niên Ca Nhi tỏa sáng, ôm kim nguyên bảo, giòn giòn mà gọi tỷ phu.
      Sở Hành nhìn nam oa lông mày thanh tú ba phần giống Lục Minh Ngọc, khóe môi vểnh lên.

      Đặng Gia
      Pe Mick, Phương Lăng, chun chun30 others thích bài này.

    2. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      Tỷ phu. thanh nghe vui tai làm ng sung sướng
      Đặng Gia thích bài này.

    3. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Tiếng tỷ phu này đk gọi cũng vất vả lắm Hành ca nhỉ
      Đặng Gia thích bài này.

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Hic, con rể bối phận cao nhất mà cũng lại tuổi tác lớn nhất nữa. A ha ha già tha hồ chua xót mà.
      Đặng Gia thích bài này.

    5. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Xuân noãn hương nùng

      Chương 107

      Tác giả: Tiếu Giai Nhân

      Khi tiểu hài tử được thứ tốt đều khoe khoang, nếu gặp qua tỷ phu, Niên Ca Nhi liền chạy tìm tỷ tỷ. Nhưng Hằng Ca Nhi lớn hơn vài tuổi, còn dính tỷ tỷ như vậy nữa, càng thích ở cùng tỷ phu nhiều thêm nữa, hơn nữa khi tỷ phu trộm đưa kim nguyên bảo giống như của Niên Ca Nhi cho , Hằng Ca Nhi trấn định hơn nhiều, nhếch miệng cười cười, đem nguyên bảo bỏ vào túi tiền rồi tiếp tục theo bên người tỷ phu tương lai.
      Tại hậu viện, Lục Minh Ngọc vừa mới biết được tin đại tỷ tỷ có hỉ, thừa dịp tới nhị phòng đưa dâu, Lục Minh Ngọc kéo Lục Cẩm Ngọc đến bên, lặng lẽ chúc mừng.
      “Còn chưa xác định chính xác, A Noãn đừng để lộ ra.” Lục Cẩm Ngọc có chút ngượng ngùng , “Buổi trưa dùng cơm xong, về nhà tỷ liền thỉnh lang trung đến xem mạch.”
      “Nhất định là tin tức tốt.” Trong kí ức kiếp trước của Lục Minh Ngọc, chứng thực là lần này đại tỷ tỷ có mang, là cháu ngoại trai.
      Lục Cẩm Ngọc nhàng sờ sờ bụng , mặt là biểu tình của người mẹ ôn nhu vui sướng.
      “Tỷ tỷ!”
      Giọng Niên Ca Nhi xa xa truyền đến, hai người cùng nhau quay đầu lại, thấy Niên Ca Nhi hưng phấn dọc theo hành lang chạy qua bên này, theo đằng sau là các đại nha hoàn đỏ mặt tía tai đuổi theo. Mắt thấy đệ đệ xuýt chút nữa đụng vào nha hoàn bưng trái cây, Lục Minh Ngọc thấp giọng trách mắng: “Niên Ca Nhi được chạy loạn, chậm chút.”
      Niên Ca Nhi nghe thấy, nhảy nhót chạy đến trước mặt tỷ tỷ, giơ kim nguyên bảo trong tay lên cho tỷ tỷ xem.
      “Từ đâu ra?” Lục Minh Ngọc kinh ngạc hỏi. Vàng quý trọng, đệ đệ tuổi còn , bướng bỉnh hiếu động, nhũ mẫu cùng nha hoàn có khả năng đem nguyên bảo cho chơi bên người, vạn nhất làm rơi, các nàng cũng đảm đương nổi, tiền tiêu vặt của đại nha hoàn năm cũng đổi được.
      “Tỷ phu cho đệ!” Niên Ca Nhi hồn nhiên ngây thơ , nắm chặt kim nguyên bảo hắc hắc cười, “Chỉ cho đệ, chưa cho Tam ca.”
      Tỷ phu?
      Trong đầu lên khuôn mặt lãnh tuấn của Sở Hành, gò má Lục Minh Ngọc ửng đỏ.
      có khả năng, quốc công gia đều biết lấy lòng Niên Ca Nhi,sao dám lấy lòng Hằng Ca Nhi?” Lục Cẩm Ngọc chế nhạo mà nhìn muội muội, “Đều là cậu em vợ, khẳng định cũng cho Hằng Ca Nhi, tin Niên Ca Nhi ngươi hỏi thử .”
      Niên Ca Nhi vừa nghe, chớp chớp mắt, xoay người liền phải chạy.
      “Trở về!” Lục Minh Ngọc phen túm chặt đệ đệ, banh mặt dạy , “Kêu là quốc công gia, được gọi là tỷ phu.”
      Niên Ca Nhi hiểu, ủy khuất : “Tỷ phu kêu đệ gọi như vậy mà.”
      Lục Minh Ngọc hoàn toàn choáng váng, nàng cho rằng gọi tỷ phu là bọn đệ đệ hiểu chuyện kêu loạn, ai ngờ đến Sở Hành ……
      Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ, Lục Minh Ngọc cắn môi quay đầu, chuẩn bị tìm cái lý do giải thích, Lục Cẩm Ngọc lại giành trước trêu chọc lên, “Ta còn buồn bực đây, Quốc công phủ có tiền, đường đường là quốc công gia cũng đến mức lúc nào cũng mang theo kim nguyên bảo a, nguyên lai người ta là có chuẩn bị mà đến, ý định muốn hối lộ cậu em vợ kêu tỷ phu đây. được, ta cũng qua nhìn xem, có lẽ gọi tiếng Tứ muội phu, cũng có thể nhặt được kim nguyên bảo a!”
      “Tỷ tỷ!” Lỗ tai Lục Minh Ngọc đều nóng đến đỏ lên, túm chặt cánh tay trưởng tỷ làm nũng.
      Lục Cẩm Ngọc cười đủ , chờ Niên Ca Nhi rồi, nàng mới vui mừng mà vỗ vỗ bàn tay của muội muội, may mắn : “ A Noãn, quốc công gia làm người cùng gia thế có gì để lo lắng, nhưng quá lạnh lùng, lúc trước tỷ tuy rằng vì muội cao hứng, nhưng cũng có chút lo lắng lạnh như băng, hiểu thương tiếc muội. Hôm nay thấy lấy lòng Niên Ca Nhi như vậy, cuối cùng tỷ cũng yên tâm rồi, đối với cậu em vợ đều tốt như vậy, khi A Noãn gả qua còn đem muội sủng lên trời?”
      Lục Minh Ngọc cúi đầu, cầm lòng đậu mà nghĩ tới chén trà kia.
      Nàng chỉ là thuận miệng nhắc tới rằng mình thích cảnh ninh huệ minh, Sở Hành liền nhớ kỹ. Nàng nhớ lúc ấy đối với trà ham mê, là bởi vì nàng tâm tư nương gia tinh tế, và cũng là nàng thực lòng thích , Sở Hành cũng giống như vậy thích nàng? Thích lại , chỉ biết dụ tiểu hài tử, người này là……
      Da mặt quá mỏng sao?
      Bên kia Niên Ca Nhi lại chạy đến tiền viện tìm tỷ phu, thấy Tam ca cùng tỷ phu đứng ở cùng chỗ, Niên Ca Nhi nhảy nhót chạy qua .
      “Đệ đâu?” Hằng Ca Nhi nhíu mày hỏi, ngại đệ đệ chạy loạn khắp nơi.
      “Đệ tìm tỷ tỷ.” Niên Ca Nhi nhìn chằm chằm tay của ca ca muốn nhìn chút ca ca có nguyên bảo hay .
      Sở Hành nghe vậy, mạc danh trong lòng bối rối, mắt phượng buông xuống, phát Niên Ca Nhi vẫn luôn nắm chặt nguyên bảo mà cho, Sở Hành thầm đau đầu, bế tiểu gia hỏa năm tuổi lên, giúp Niên Ca Nhi đem nguyên bảo bỏ vào túi tiền bên hông của , thuận tiện thấp giọng hỏi: “Có phải tỷ tỷ hỏi nguyên bảo của Niên Ca Nhi từ đâu ra ?”
      Niên Ca Nhi gật gật đầu, nhìn khuôn mặt trắng nõn lạnh lùng của tỷ phu, tiểu gia hỏa rầu rĩ : “Tỷ tỷ mắng đệ, cho đệ gọi huynh là tỷ phu, kêu đệ gọi là quốc công gia.”
      Nhanh chóng trong đầu Sở Hành xuất tiểu nương xinh xắn đáng , bộ dáng nàng tuyệt đẹp, lại nhấp môi banh mặt, mắt đào hoa lạnh lùng mà trừng .
      Sở Hành ảo não thôi, biết Hằng Ca Nhi thích , đoán được hôm nay lại đây làm khách hơn phân nửa gặp được hai cậu em vợ, liền trước tiên chuẩn bị hai kim nguyên bảo làm lễ vật, bởi vì Hằng Ca Nhi kêu tỷ phu, mới ma xui quỷ khiến cũng muốn nghe Niên Ca Nhi kêu, lại quên Niên Ca Nhi chỉ là nam oa năm tuổi, căn bản dấu được chuyện, để cho nàng được biết việc này.
      Nàng là tiểu thư khuê các, khẳng định bực mặt dày vô sỉ ?
      Nhìn đôi mắt to Niên Ca Nhi thuần tịnh thanh triệt, Sở Hành muốn dạy tiểu gia hỏa này đừng chuyện gì cũng đều cho tỷ tỷ, lời chưa ra thấy Lục Minh Ngọc bộ lại…… Nhấp nhấp môi, Sở Hành bỏ qua đề tài này, chuyển hướng nhìn cửa chính bên kia : “Đội ngũ đón dâu tới rồi, chúng ta xem tân lang.”
      Mắt Niên Ca Nhi sáng rực lên.
      Hằng Ca Nhi theo bên cạnh tỷ phu, bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề, ngửa đầu hỏi: “Tỷ phu, ngày nào huynh cưới tỷ tỷ của đệ a?”
      thích náo nhiệt, nhưng lại muốn tỷ tỷ quá nhanh gả ra ngoài. , đại tỷ tỷ đều xuất giá, Hằng Ca Nhi biết tỷ tỷ xuất giá có ý nghĩa gì, ý nghĩa là nhiều hơn tỷ phu, nhưng lại muốn thấy được tỷ tỷ rất khó.
      Sở Hành nghe tiếng chiêng trống diễn tấu đường càng ngày càng gần, lại nghĩ đến chính mình, khóe miệng nổi lên nụ cười khổ.
      Khi nào cưới nàng? Điều này căn bản phải có thể quyết định, nhưng Sở Hành biết, ít nhất trước khi Lục Minh Ngọc cập kê, khẳng định thể cưới được nàng.
      “Hằng Ca Nhi hy vọng là ngày nào?” Thấy tiểu gia hoả Niên Ca Nhi trong lòng ngực ngoan ngoãn nghe bọn chuyện, Sở Hành cẩn thận mở miệng.
      “Ngày mai!” Niên Ca Nhi chút nghĩ ngợi liền cướp , tiểu gia hỏa muốn bắn pháo hoa nữa.
      Sở Hành vất vả mới nhịn cười, cúi đầu xem đại.
      Hằng Ca Nhi nghiêm túc cân nhắc lát, mới thử : “Sang năm , tỷ phu, huynh cưới xong tỷ tỷ, có thể để tỷ tỷ tiếp tục ở nhà của chúng ta ? Huynh cũng có thể dọn tới đây ở với chúng ta.” Như vậy liền mỗi ngày đều có thể thấy tỷ tỷ, còn có thể để cho tỷ phu dạy công phu.
      Hằng Ca Nhi chờ mong mà nhìn Sở Hành.
      Sở Hành đem Hằng Ca Nhi kéo đến bên người mình, nhìn tiểu công tử chạy qua : “Người nhiều, Hằng Ca Nhi cẩn thận .”
      Thành công mà tránh đề tài.
      ~
      Tân lang Hạ Dụ giờ lành tới đón tân nương tử, sau khi làm xong hết tục lễ dắt tân nương tử rồi.
      Mọi người Lục gia đều tới đưa dâu.
      Lục Minh Ngọc cùng , đại tỷ tỷ cùng chỗ, nàng cao hứng thay Nhị tỷ tỷ, nhưng bởi vì biết Sở Hành cũng tới, cho nên tới tiền viện rồi, bên Lục Minh Ngọc giả bộ trong lòng chỉ có Nhị tỷ tỷ xuất giá, bên lặng lẽ tìm kiếm thân ảnh của Sở Hành.
      Lúc này Hằng Ca Nhi, Niên Ca Nhi bị Lục Vanh gọi rồi, Sở Hành là gia tương lai của Lục gia, lúc này đứng cùng trượng phu Từ Thừa Duệ của Lục Cẩm Ngọc, trượng phu Diêu Ký Đình của Lục Quân chỗ. Khi các nữ quyến ra, Diêu Ký Đình, Từ Thừa Duệ cơ hồ đồng thời nhìn qua bên đó, từng người tìm kiếm thê tử của mình, Sở Hành giống nhau cùng khách khứa khác, trước nhìn về phía tân nương tử bị các nữ quyến quay quanh bên trong, nhưng ánh mắt lại dễ phát mà nhìn về các nữ quyến bên cạnh tân nương.
      Liếc mắt cái liền thấy được ba người Lục Quân. Lục Quân, Lục Cẩm Ngọc vóc người cao gầy, Lục Minh Ngọc thấp hơn nửa đầu, ở trung gian, lại là búi tóc nương, nhìn phi thường ràng. Hai tháng gặp, giờ vừa thấy đến người, mặt Sở Hành đổi sắc, nhưng mắt phượng lại vô pháp từ mặt minh diễm động lòng người của Lục Minh Ngọc di chuyển.
      Ngày đại hỉ, cho nên nàng mặc cái áo ngoài màu hồng sắc hoa, mặt phấn má đào, lúm đồng tiền như hoa. Đầu tiên là Sở Hành nhìn đôi mắt đào hoa của nàng, phát giác trong mắt nàng chỉ có tân nương tử, ánh mắt Sở Hành dời xuống, biết như thế nào liền nhìn xuống đôi môi hồng căng mộng của nàng. Sở Hành nhớ , ngày ấy gặp mặt ở Linh Châu Các, nàng mặc bộ quần áo màu nhạt, mặt có thoa son, cho nên trời sinh môi nàng quyến rũ như vậy. màu sắc diễm lệ,nếu hôn lên……
      Thừa dịp hỏa trong cơ thể còn chưa mất khống chế, đúng lúc Sở Hành tránh môi nàng, ngờ vừa nhấc mắt, liền thấy nàng nhìn lại đây.
      Theo bản năng Sở Hành muốn rũ mắt, nhưng muốn quang minh chính đại nhìn nàng lần.
      Bởi vậy khi Lục Minh Ngọc thấp thỏm bất an đảo mắt tìm kiếm, lập tức liền đối mặt với đôi mắt phượng hẹp dài của Sở Hành, ràng khoảng cách rất xa, nhưng Lục Minh Ngọc lại cảm thấy Sở Hành ở ngay trước mặt nàng, tim nàng đập như hươu chạy, vội vàng quay đầu, làm bộ chuyện cùng đại tỷ tỷ, người cũng thả chậm bước chân, mượn phía bên phải che nàng lại.
      Nàng là thẹn thùng, nhưng ở trong mắt Sở Hành, lại là tránh né.
      Sở Hành bỗng dưng nhớ tới dạy Niên Ca Nhi gọi là tỷ phu,có phải là Lục Minh Ngọc vì chuyện này mà tức giận, muốn thấy ?
      Từ năm trước xác định được tâm ý của mình, đến khi hai nhà bắt đầu tính đến hôn nhân, Sở Hành tổng cộng cùng Lục Minh Ngọc gặp mặt chuyện có lần. Lúc ấy ôm hôn, tốt đẹp mà như là nằm mơ, sau đó theo thời gian ngày ngày qua , lần đó thân mật cũng giống giấc mộng, thí dụ như lúc này, khi bị Lục Minh Ngọc “Lạnh nhạt”, Sở Hành liền quên tiểu nương từng ở trong lòng ngực thẹn thùng kiều mỹ, chỉ cảm thấy nàng vừa giận, thích nữa.
      “Quốc công gia có tâm ?” Các nữ quyến vào xem tân lang tân nương từ biệt trưởng bối Lục gia, Từ Thừa Duệ thấy Sở Hành mày nhíu lại, ngạc nhiên .
      Sở Hành hoàn hồn, lập tức thu liễm biểu khác thường mặt, nhìn cùng Diêu Ký Đình : “Về sau đều là thân thích, nhị vị gọi ta là Thế Cẩn là được rồi.”
      Từ Thừa Duệ, Diêu Ký Đình đồng thời gật đầu.
      Tiêu Tòng Giản bỗng nhiên từ phía sau bước lại, tay đặt vai Sở Hành, “Bọn họ kêu ngươi Thế Cẩn,vậy ngươi gọi bọn họ là cái gì?”
      Sở Hành thong dong nhìn về phía hai người.
      Diêu Ký Đình vội : “Nhị gia đùa, tuổi chúng ta tương đương, nên gọi tên tự là được.”
      dám để Sở Hành gọi là dượng.
      Sở Hành khách khí mà cười, tầm mắt dừng người Diêu Ký Đình lát, mới dời về phía nhà chính, đáy lòng lại có chút phức tạp. Ngày hội năm trước, bồi muội muội ngắm đèn, xảo ngộ gặp được Lục Minh Ngọc, nhưng đời trước, Sở Hành cùng Minh Huệ Đế, quân thần cải trang du ngoạn, cũng gặp mấy tiểu nương Lục gia. Người đường lui tới, Minh Huệ Đế cũng có tiến lên chào hỏi, chỉ là xa xa nhìn lát, đèn phô trước người Lục Minh Ngọc, Lục Quân, Lục Hoài Ngọc, Minh Huệ Đế nhìn ai, Sở Hành thể nào phân biệt.
      bao lâu, Lục Quân liền tiến cung.
      Sở Hành biết Minh Huệ Đế cùng Lục Quân phát sinh cái gì, cũng biết vì sao Lục Trảm có thể bỏ được nữ nhi Lục Quân đưa vào cung, Sở Hành chỉ nhớ , Lục Quân được chết già. giờ Lục Quân tái giá Diêu Ký Đình, nghe là Lục tam gia tự mình chọn lựa em rể, vậy cũng là sợ Lục Quân giẫm lên vết xe đổ ?
      Đổi lại là Sở Hành, cũng để muội muội nhu nhược thuần thiện tiến cung, dù cho Minh Huệ Đế là minh quân.
      ~
      Tân nương tử xuất giá, yến hội bên Lục gia màn đêm buông xuống mới kết thúc.
      Thái phu nhân dắt con dâu, cùng hai cháu từ hậu viện Lục gia ra, thấy trưởng tôn đứng ở trong viện chuyện cùng Lục Vanh, khuôn mặt trắng nõn phiếm hồng sau khi uống rượu, hiển nhiên gia tương lai tới cửa bị chuốc rượu, thái phu nhân hơi hơi mỉm cười, trêu ghẹo tôn tử nhà mình : “Thế Cẩn còn có thể cưỡi ngựa ?”
      Sở Hành gật gật đầu, “ uống nhiều, tổ mẫu yên tâm.”
      Lục Vanh nghe vậy, đỉnh mày nhảy nhảy. Tửu lượng tốt, nhưng hôm nay cậu em vợ Tiêu Tòng Giản ồn ào, mang Diêu Ký Đình, Từ Thừa Duệ, Tiêu Hoán cùng mấy võ tướng rót rượu cho Sở Hành, Lục Vanh đứng ở bên cạnh, chính mắt thấy Sở Hành đều chuốc say những người đó, lại sừng sững ngã, cuối cùng vẫn là thê tử nghe tin lại đây, hung hăng răn dạy cậu em vợ lúc lâu, cho cậu em vợ lại khi dễ Sở Hành……
      Vài cái bình rượu, Sở Hành cư nhiên uống nhiều?
      Nhạc phụ xem con rể, thấy thế nào cũng chướng mắt, nên Lục Vanh cảm thấy lời này của Sở Hành là giả bộ khiêm tốn.
      “Bá phụ, chúng ta cáo từ trước.” Sở Hành hướng chắp tay .
      Tam gia biến thành bá phụ, Lục Vanh cảm thấy chói tai, nhưng con rể chỉ chênh lệch với bảy tuổi, có lệ mà ừ tiếng. Sở Hành lớn tuổi, xuất chiến có nguy hiểm, trong nhà còn có Sở Tùy người nam nhân từng phụ tình cảm của nữ nhi, nếu phải sợ nữ nhi suy nghĩ miên man, Lục Vanh tuyệt đáp ứng hôn dễ dàng như thế. Lúc trước ở Vĩnh Định Huyện suy xét qua Sở Hành có thể tuyển chọn làm con rể , bất quá là ngày đó Sở Hành phấn đấu quên mình cứu trợ bá tánh bình thường, nhất thời khâm phục mà thôi.
      Người của Sở Quốc Công phủ hết rồi, cũng phải trở về viện của mình, Sở Hành theo phía sau thái phu nhân, đưa trưởng bối trở về phòng trước.
      đường sở nhị phu nhân cùng bà mẫu chuyện phiếm, “ nghĩ tới Nhị tỷ tỷ của A Noãn gả cho Hạ Dụ, lúc trước ta tổng cảm thấy nương của nàng cố ý đem nàng kết hợp với thế tử của Võ Khang Hầu phủ đâu, khi còn cũng thường nhìn thấy biểu huynh muội bọn họ ở bên nhau chơi.”
      Thái phu nhân cười : “Biểu huynh biểu muội đều như vậy, gần gũi với nhau nhiều dễ dàng làm cho các đại nhân hiểu lầm, kỳ bọn mới tưởng nhiều như vậy, chỉ là tình cảm huynh muội.”
      Sở nhị phu nhân phụ họa gật gật đầu, “Cũng là, rốt cuộc các nương ở hậu viện, khó có được em bà con tới làm khách, nhìn mới mẻ, đương nhiên thích.”
      Sở Hành nghe vào trong tai, lúc ấy cảm thấy như thế nào, buổi tối nằm xuống tới, biết vì sao lại nghĩ tới lời Nhị phu nhân .
      Hạ Dụ, Hạ Lễ……
      Đời trước Lục Hoài Ngọc gả cho Hạ Dụ sao?
      Sở Hành cùng Hạ Lễ có giao tình gì, đối với Hạ Lễ có cố ý lưu tâm, nhưng nghĩ tới, kiếp trước đến khi xảy ra chuyện, Hạ Dụ đều chưa có thành thân, nếu nhất định Hạ Dụ mời uống chén rượu mừng. Lại liên tưởng phẩm hạnh của Hạ Lễ, nghĩ đến lần đó lễ hoa đăng ngẫu nhiên gặp được cảnh Hạ Dụ đối với Lục Hoài Ngọc chiếu cố chăm sóc khác hẳn với kiếp trước ……
      Chẳng lẽ kiếp trước Lục Hoài Ngọc cũng gả cho đệ đệ, kiếp này gả cho huynh trưởng?
      Nếu Hạ Dụ biết, đêm nay……
      Sở Hành mạc danh có chút nóng, chi khởi chân, mắt phượng sâu kín mà nhìn chằm chằm nóc giường.
      thích Lục Minh Ngọc, nhưng Sở Hành chưa từng có ảo tưởng cùng Lục Minh Ngọc có cử chỉ thân cận gì, hôn hai lần ở Linh Châu Các. Hôn chỉ do nhất thời xúc động, chờ cưới được Lục Minh Ngọc, những điều đó điều biến thành lẽ thường. Nhưng, tưởng tượng đến Nhị đệ từng cưới hỏi đàng hoàng với nàng, từng cùng nàng động phòng hoa chúc, Sở Hành bỗng nhiên có loại cảm giác tội lỗi.
      Nhưng cũng thực xin lỗi Nhị đệ, duyên phận của Nhị đệ cùng nàng hết, cùng Lục Minh Ngọc là lưỡng tình tương duyệt.
      Nhưng Sở Hành lương tâm bất an, thể nào quên mất cùng Lục Minh Ngọc có loại quan hệ khác.
      Vậy còn nàng sao, tới rồi ngày đó, nàng có thể……
      Nghĩ đến Lục Minh Ngọc cũng nhớ nàng từng cùng Nhị đệ, mày Sở Hành nhăn lại, càng thêm bực bội lên.
      ~
      Sở Hành tâm phiền ý loạn khó ngủ, tân lang bên này vui vẻ ngất trời.
      “Biểu ca, huynh dẫn ta tới bên này làm cái gì a?”
      Đêm đen người tĩnh, Lục Hoài Ngọc thân hồng trang, nhìn xem chung quanh cảnh sắc đen sì, nàng nhịn được ôm chặt cánh tay Hạ Dụ, lòng tràn đầy khó hiểu. Vì động phòng hoa chúc mà nàng thấp thỏm, nghĩ tới khi đêm này đến rồi, Hạ Dụ lại tránh nha hoàn, vụng trộm mang nàng tới hoa viên.
      lát liền biết, biểu muội đừng nóng vội.” Hạ Dụ xoa bóp tay nàng, giọng vui sướng.
      Lục Hoài Ngọc cắn cắn môi, tiếp tục theo .
      Qua chén trà, hai vợ chồng son tới hồ nước trong hoa viên Võ Khang Hầu phủ.
      Bên hồ dừng lại hai chiếc thuyền có mui, Hạ Dụ đến hai thuyền, rốt cuộc dừng lại bước chân, xoay người, từ sau lưng Lục Hoài Ngọc ôm lấy nàng, cằm cọ vào đỉnh đầu nàng, đôi mắt nhìn chiếc thuyền mặt hồ phiêu phiêu đãng đãng, thấp thấp hỏi: “Biểu muội xem hai chiếc thuyền này có quen ?”
      Lục Hoài Ngọc mờ mịt mà lắc đầu, hiểu muốn làm cái gì.
      Hạ Dụ cười , trừng phạt ôm chặt nàng, cúi người ở bên tai nàng, sâu kín mà nhắc nhở : “Năm ấy biểu muội mười tuổi, tới hầu phủ chơi,muội muốn ngồi thuyền, ta biết muội thích ta,nhưng vẫn là cùng các ngươi tới bên này chơi. Biểu muội, lúc ấy ta liền đứng thuyền bên trái, tận mắt nhìn thấy muội cười chạy đến bên phải, cười tìm , cái liếc mắt cũng chưa nhìn ta.”
      Năm ấy mười sáu tuổi, lúc ấy Hạ Dụ vì sao muốn thân cận biểu muội, chỉ nhớ , nhìn biểu muội cả ngày đảo quanh đường đệ, thực hâm mộ, thực ghen ghét, thực cao hứng.
      Lục Hoài Ngọc lập tức liền nghe hiểu ý ngoài lời của trượng phu, mặt nàng nóng lên, có chút thấy có lỗi với , lại cảm thấy ủy khuất, giọng hừ : “Khi đó muội còn , lại biết huynh thích muội.”
      tại sao?” Hạ Dụ lẩm bẩm hỏi, khi chuyện môi cọ qua vành tai mềm mại của nàng.
      Đầu quả tim Lục Hoài Ngọc run lên, tránh thoát đụng chạm của .
      Hạ Dụ đuổi theo, nhìn nàng chạy vài bước rồi dừng lại, Hạ Dụ cười cười, chậm rãi đến chiếc thuyền bên trái, lên thuyền, xoay người, chờ nàng.
      sớm bắt đầu thích nàng như vậy, trong lòng Lục Hoài Ngọc ngọt ngào, e thẹn vài bước tới chỗ nam nhân đứng, bỗng nhiên lại muốn nghe lời như vậy, ngẩng đầu nhìn Hạ Dụ, sau đó lộ ra nụ cười giảo hoạt, cố ý chạy tới thuyền bên phải. Ánh mắt Hạ Dụ đột nhiên thay đổi, ngay sau đó liền từ boong thuyền nhảy xuống, đạp hồ nước chạy lại chỗ nàng.
      Lục Hoài Ngọc cả kinh, đứng im tại chỗ, ngơ ngác mà nhìn .
      Hạ Dụ tựa như gió bão vọt tới bên người nàng, tới rồi trước mặt, cái gì cũng chưa , tay đem tân nương tử ôm ngang lên.
      Nam nhân thần sắc nghiêm túc, Lục Hoài Ngọc có chút sợ, dựa vào trong lòng ngực sợ hãi giải thích, “Muội chỉ trêu huynh……”
      “Ta biết.” Nghe thấy giọng sợ hãi của nàng, thanh Hạ Dụ ôn nhu lại.
      Lục Hoài Ngọc hoang mang mà ngẩng đầu, nếu biết, vì sao còn làm như vậy? Cũng sợ giày, vạt áo ướt?
      “Nhưng cho dù muội trêu ta, ta cũng cho phép muội có ý nghĩ chọn .” Hạ Dụ cúi đầu, nhìn mắt hạnh lấp lánh của nàng .
      Bá đạo như vậy, Lục Hoài Ngọc rốt cuộc chịu nổi, ngượng ngùng nhắm hai mắt lại.
      Hạ Dụ hôn lên trán nầng, chân dài bước nhanh, lần nữa lên thuyền.
      Mui thuyền đen như mực, tiến vào thuyền Hạ Dụ liền đem thê tử thả lên giường.
      Lục Hoài Ngọc hoảng hốt, “Biểu ca, huynh…… Chúng ta phải trở về.” lẽ muốn ở chỗ này động. Phòng hoa chúc hả?
      “Ở chỗ này.” Hạ Dụ cười , thân ảnh cao lớn đem nàng bao phủ.
      Lục Hoài Ngọc khẩn trương mà dám thở mạnh.
      Mỹ nhân kiều như hoa, lúc ban đầu Hạ Dụ còn muốn thương tiếc, nhưng chờ mong lâu như vậy, rốt cuộc cũng cưới được nương mà mình thích, Hạ Dụ mặc kệ đường đệ có thích nàng hay , mặc kệ thê tử là do đoạt từ trong tay của đệ đệ, chỉ biết là, tại biểu muội là của , cho dù là tâm của biểu muội, hay là người của nàng.
      Trong thuyền truyền đến tiếng thét kinh sợ,sau đó mặt hồ tĩnh lặng tựa như có trận gió lạ thổi ngang, bên phải thuyền nhàng lắc lư theo gió, còn bên trái thuyền, tựa như bị gió lớn thổi qua,rung lắc lợi hại, biết khi nào mới có thể dừng lại.Bên kia hoa viên, trước các viện của Võ Khang Hầu phủ bởi vì đại hỉ mà đèn sáng lung linh, cả đêm đều tắt.
      Mà phía nam của Võ Khang Hầu phủ, Diêu gia cách hai con phố, Diêu Ký Đình trong tay cầm theo chiếc đèn, đón thê tử vừa trở về.
      “Tổ mẫu cùng nàng cái gì, mà lâu như vậy.” Diêu Ký Đình tay cầm đèn, tay nắm bàn tay thê tử hỏi.
      Tiệc tối uống nhiều quá, chỉ nhớ bị người đỡ đến xe ngựa, nhớ thê tử cho uống trà giải rượu, sau đó liền ngủ rồi. Vừa nãy khát nước nên tỉnh lại, gọi thê tử vài lần đều có người đáp, Diêu Ký Đình mới phát thê tử ở bên người, kêu nha hoàn tới dò hỏi, biết được thê tử bồi tổ mẫu dùng bữa, đến nay chưa về.
      Đầu Diêu Ký Đình còn có chút đau, đầu tiên tắm gội tẩy thân mùi rượu, lại đón thê tử.
      Lục Quân rũ mi mắt, giọng : “ có gì, tổ mẫu nghe Cẩm Ngọc có hỉ, kêu thiếp qua đó hỏi chút, dặn dò thiếp nhớ đưa lễ vật.”
      Đêm khuya tĩnh lặng,giọng nàng mềm giống bị nước mưa thấm, mang theo tia bi thương nồng đậm. Diêu Ký Đình yên lặng thở dài, dừng lại bước chân, cúi đầu hỏi nàng: “Chỉ cần dặn dò nàng tặng lễ, mấy câu, lại lâu như vậy? A Quân,có phải tổ mẫu sốt rột tin tức của chúng ta hay ?”
      Thành thân năm, thê tử chậm chạp có động tĩnh, Diêu Ký Đình vội, ngược lại cảm thấy hài tử tới chậm chút cũng tồi, nếu khi thê tử mang thai, hai vợ chồng muốn làm cái gì đều được. Nhưng Diêu Ký Đình biết tổ mẫu sốt ruột, luôn là đổi biện pháp đưa bổ canh cho phu thê bọn , hoặc đưa ít sách vở mà thê tử nhìn đến đỏ mặt tía tai.
      Việc này liên quan đến hương khói của Diêu gia, tổ mẫu tuổi lớn, Diêu Ký Đình chỉ nghĩ do tổ mẫu mong muốn bồng cháu, cố khuyên vài lần nhưng vẫn được, Diêu Ký Đình lại dám ở trước mặt tổ mẫu cái gì, chỉ có thể ngầm trấn an thê tử nhiều chút, dù sao tổ mẫu chỉ là sốt ruột, tâm là tốt, có khắt khe quá thê tử.
      “A Quân, tổ mẫu lớn tuổi nghĩ nhiều, bà cái gì nàng đều nghe , nhưng cần để ở trong lòng.” Diêu Ký Đình ôm lấy thê tử, ôn nhu ở bên tai nàng , “A Quân, nàng biết, ta chưa từng có sốt ruột quá, tuyệt vì loại chuyện này thúc giục nàng trách nàng.” Trước câu là thiệt tình trấn an, mặt sau câu này liền có chút vị câu dẫn người.
      Lục Quân nghe hiểu, da mặt nàng mỏng, mặc dù là buổi tối nhưng cũng ngượng ngùng nghe lời ngon ngọt của trượng phu ở bên ngoài, khỏi đẩy ra , bước chân nhanh về phía trước. lúc, gió đêm thổi qua, Lục Quân phai nhạt ngượng ngùng, lại nghĩ tới lời Diêu lão thái thái . Kỳ Diêu lão thái thái có bởi vì nàng chưa mang thai mà chỉ trích nàng, chỉ là đêm nay, lão nhân gia quá mức trắng ra, bắt nàng, bắt nàng phải bên đó hỏi chất nữ kinh nghiệm, để nàng học hỏi nhiều chút.
      Lục Quân biết Diêu lão thái thái có ác ý, nhưng nàng nghe xong, chính là có chút thoải mái, giống như nàng sinh được hài tử, là trọng tội. Nàng cũng muốn sinh cho trượng phu đứa con trai, nàng cũng muốn sinh người giống như đệ đệ, nàng thực nỗ lực, Diêu lão thái thái muốn nàng uống cái gì nàng liền uống cái đó, khổ cực nàng đều cam nguyện, trượng phu cầm những quyển sách đó, nàng tuy rằng thẹn thùng, nhưng bởi vì trượng phu thích thú, nàng cũng liền đồng ý.
      Nhưng Diêu lão thái thái muốn nàng hỏi chất nữ điều dưỡng như thế nào, nàng làm sao biết xấu hổ mà mở miệng? Nàng là , chất nữ có thai nàng nên chúc mừng, nhưng nhân gia mới mang thai nàng liền hỏi kinh nghiệm, có thể chất nữ cảm thấy nàng chỉ nghĩ cho chính mình, cũng phải vì chất nữ có hỉ mà cao hứng?
      Liền tính muốn hỏi, cũng phải qua đoạn thời gian mới thích hợp a.
      Diêu lão thái thái phàm là nhiều chuyện đều thông cảm nàng ít, đều đưa cầu mặt mũi như vậy với nàng. Lục Quân dù là ngu, nhưng nàng cũng hiểu được người nào thích nàng người nào thích nàng, trượng phu đối nàng thực tốt, chỉ có buổi tối đôi khi bá đạo, nhưng Diêu lão thái thái, Lục Quân càng ngày càng cảm thấy…… Lão nhân gia cũng thích nàng người cháu dâu này.
      “A Quân, còn sớm, chúng ta ngủ .” Rượu có thể giúp hưng phấn, đêm nay Diêu Ký Đình cao hứng, vừa hồi phòng liền ôm lấy thê tử.
      Lục Quân lắc đầu, rũ mắt uyển chuyển cự tuyệt : “Buổi tối chàng chưa ăn cái gì, uống lên nhiều như vậy, ngủ sớm chút .”
      Chất nữ xuất giá, nàng cũng mệt mỏi cả ngày, thân thể mệt, tâm cũng mệt mỏi, đêm nay đường hồi phủ, nàng đột nhiên đặc biệt luyến tiếc nhà mẹ đẻ. Ở nhà mẹ đẻ ở, nàng liền cần nhìn thấy Diêu lão thái thái, liền cần sợ nhìn đến Diêu lão thái thái dùng cái loại này, cái loại này ràng bất mãn lại muốn giả bộ ngại đánh giá nàng bụng.
      “Ta sao, chỉ muốn cùng nàng sinh hài tử.” Diêu Ký Đình bên hôn nàng, bên dụ hoặc .
      Hài tử……
      Lục Quân do dự lát, cuối cùng phản đối nữa, tùy ý Diêu Ký Đình đem nàng ôm tới rồi giường.
      Xong chuyện, Lục Quân mệt mỏi nằm ở đó, lâu sau mới : “Thiếp muốn bái Phật.”
      “Được, mùng mười ta cùng nàng.” Diêu Ký Đình mệt nhọc, ôm lấy thê tử hàm hồ , đôi mắt nhắm lại.
      Khóe miệng Lục Quân nhếch lên, ỷ lại mà cọ cọ vào ngực .
      Ngủ rồi, Lục Quân có giấc mộng đẹp, mơ thấy khi nàng chùa dâng hương, gặp được vị cả người tản ra kim quang…… cầu Bồ Tát con.

      Đặng Gia
      Phương Lăng, Dao hoa 1, emilia27 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :