1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Xuân noãn hương nùng

      Chương 108

      Tác giả: Tiếu Giai Nhân


      Thời tiết tháng năm, ban ngày nóng bức, đến khi xế chiều gió thổi lên, xóa tan nóng bức ban ngày.
      Sau ngày làm việc, Diêu Ký Đình thu thập đồ đạc chút, rồi cùng vài vị đồng liêu ra về.
      “Dự Đức, mùng mười có rảnh ?”
      đường, bả vai bên trái bị người khác vỗ cái, Diêu Ký Đình quay đầu lại, đối mặt với khuôn mặt đầy tươi cười của Tiến sĩ cùng khoa Dương Xuyên. Diêu Ký Đình mỉm cười, “Như thế nào, Dương huynh có hỉ ?”
      Dương Xuyên rút quạt xếp ra lắc lắc, cười : “Hỉ , nhưng mùng mười là sinh nhật của huynh, muốn mời vài vị bằng hữu đến Nhất Phẩm Trai ăn uống phen, sau đó ngồi thuyền du hồ ngắm cảnh, thừa dịp ngày nghỉ nghĩ ngơi phen.Bọn hiền tông đều tốt, chỉ còn thiếu mình đệ, thế nào, ngày đó Dự Đức có bận gì ?”
      Diêu Ký Đình hơi hơi trầm ngâm. Mùng mười, đáp ứng cùng thê tử dâng hương, chỉ là,sinh nhật của Dương Xuyên, cố ý mời , nếu tựa hồ quá thích hợp, hơn nữa giờ làm việc ở Hộ bộ, chính lục phẩm Sơn Tây thanh lại làm chủ, Dương Xuyên phân tới rồi Công Bộ, nhưng phụ thân của Dương Xuyên nhậm chức tư lang trung ở Sơn Tây thanh lại, vì vậy chính là quan ……
      “Sinh nhật của Dương huynh, ta tất nhiên vui chơi cùng Dương huynh.” Diêu Ký Đình cũng do dự lâu lắm, nhanh chóng đưa ra quyết định.
      Dương xuyên cất cao giọng cảm ơn,rồi thẳng về nhà.
      Tươi cười của Diêu Ký Đình thu liễm, nghĩ đến thê tử trong nhà trông mong ngày hưu mộc của mấy ngày nay, có chút khó xử.
      “Trời tối còn trở về nhà, đứng ở chỗ này làm cái gì?”
      Giọng uy nghiêm quen thuộc từ đằng sau truyền đến, trong lòng Diêu Ký Đình rùng mình, vội vàng đánh lên tinh thần, quay người lại hành lễ, “Nhạc phụ.”
      Lục Trảm nhàn nhạt ừ tiếng.
      Diêu Ký Đình cung kính giải thích phen, đương nhiên chỉ Dương Xuyên mời dự tiệc, đề cập đến việc đáp ứng thê tử chùa dâng hương.
      Lục Trảm thích nhất là đám thư sinh ở Hộ Bộ kia, nhíu mày nhắc nhở : “Uống rượu có thể, nhưng được chạm vào các ca cơ đó.”
      “Nhạc phụ cần lo lắng, chỉ là mấy người cùng khoa chúng ta tụ tập , có ca cơ, nếu ta cũng đáp ứng.” Diêu Ký Đình cúi đầu cam đoan .
      Lục Trảm có thể đem nữ nhi gả cho Diêu Ký Đình, tất nhiên đầu tiên cũng tra qua cách hành của Diêu Ký Đình, biết đây là lời , cảnh cáo xong con rể liền . Diêu Ký Đình cung cung kính kính mà theo phía sau nhạc phụ đại nhân, đưa Lục Trảm lên xe ngựa, mới lên xe ngựa của mình, dẹp đường hồi phủ.
      Lục Quân ở trong phòng làm áo ngoài cho trượng phu, thấy trượng phu trở về, nàng vui mừng ra mặt, nhưng ý mừng này khi biết được trượng phu thể bồi nàng dâng hương, lập tức biến mất sạch , vẻ mặt ai oán mà nhìn trượng phu.
      Diêu Ký Đình áy náy cực kỳ, nhưng có khó xử của , tới, đỡ bả vai thê tử giải thích : “A Quân, quan trường xã giao ắt thể thiếu, ta ở Hàn Lâm Viện tranh đua ba năm mới được phân đến Hộ bộ, nếu muốn lên nữa phải cần Dương đại nhân tiến cử, tại ta cùng Dương Xuyên có quan hệ tốt, đối với tương lai ta lên chức cũng hữu ích.”
      Lục Quân hiểu, rầu rĩ : “Dương đại nhân là lang trung Hộ bộ, Nhị ca ta cũng có vậy, có Nhị ca ta hỗ trợ, ngươi còn quản ……”
      Diêu Ký Đình cười đánh gãy nàng: “ giống nhau, ta ở Sơn Tây thanh lại, Nhị ca quản chính là Chiết Giang thanh lại, bằng ta cũng bồi ngươi phải ?
      Lục Quân hiểu, nhưng mong mỏi nhiều ngày phu thê cùng ra ngoài vui vẻ giờ còn nữa, nàng rất cao hứng.
      “Chờ chút nữa, hai mươi mấy ngày nữa ta bồi nàng .” Diêu Ký Đình hôn lên khuôn mặt của thê tử, cam đoan lời thề son sắt.
      Mi mắt của Lục Quân cũng nâng lên, mày đẹp vẫn nhíu lại. Dâng hương cầu tử, nàng muốn sớm cầu Bồ Tát cho nàng đứa con, Bồ Tát mới có thể càng sớm giúp nàng, hơn nữa nếu nàng bởi vì trượng phu cùng nàng nàng liền , Bồ Tát có thiên linh, khẳng định cảm thấy nàng đủ thành tâm. Cắn môi nghĩ nghĩ, Lục Quân thở dài: “Thôi, ngươi dự tiệc của ngươi , ngày mai ta hỏi tẩu tử chút, nếu tẩu tử có rảnh, ta thỉnh tẩu tử cùng ta.”
      Thê tử trách , Diêu Ký Đình nhàng thở ra, lại cười : “Phí chuyện đó làm cái gì, để tổ mẫu bồi ngươi phải được rồi sao?”
      Lục Quân lập tức lắc đầu, chột dạ mà dối : “Tổ mẫu tuổi lớn, ngồi xe ngựa quá vất vả, vẫn là ta cùng tẩu tử được rồi.”
      Mỗi ngày đều phải đối mặt với ánh mắt Diêu lão thái thái ngóng chờ nàng sinh con, tại Lục Quân thỉnh an Diêu lão thái thái sớm tối đều cảm thấy mệt mỏi, sợ nhìn thấy Diêu lão thái thái, khó được có thể ra cửa, làm sao nàng để bản thân mình khó chịu được? Cùng tẩu tử ra ngoài là giải sầu,hay cùng Diêu lão thái thái ở bên nhau, đương nhiên cần suy nghĩ nàng cũng chọn cái đầu tiên.
      Diêu Ký Đình là nam nhân, hiểu trong lòng nữ nhân loanh quanh lòng vòng, cho rằng thê tử hiếu kính tổ mẫu, vui mừng thôi, ôm người khen : “A Quân tốt, nàng săn sóc ngài ấy như vậy, nhất định tổ mẫu càng ngày càng thích nàng.”
      Lục Quân dựa vào trong lòng ngực , tiếng động mà cười, nhưng nụ cười tràn đầy chua sót.
      Ngày hôm sau, Diêu Ký Đình tiếp tục Hộ bộ làm việc, Lục Quân bồi Diêu lão thái thái dùng cơm sáng. Sau khi ăn xong, Diêu lão thái thái nhìn cháu dâu uống chén thuốc bổ đầy điều trị thân mình, lúc này mới : “Nhân lúc còn sớm mát mẻ, ngươi nhanh về nhà mẹ đẻ , hỏi chút tẩu tử ngươi có rảnh , nếu nàng rảnh, tổ mẫu cùng ngươi.”
      Liên quan đến con nối dõi của Diêu gia, Diêu lão thái thái dù lười cũng nguyện ý cùng cháu dâu đến chùa dâng hương.
      Hương vị chén thuốc quá đắng quá thối, tuy rằng Lục Quân uống quen, nhưng khuôn mặt vẫn trắng bệch, thuận theo gật gật đầu, hành lễ xong liền dắt chu ma ma .
      “Phu nhân.” ra sân của Diêu lão thái thái, chu ma ma thuần thục mà đem mứt hoa quả trong tay áo đưa cho nàng.
      Lục Quân cười, tiếp nhận mứt hoa quả ăn, xóa vị đắng thối trong miệng. Chu ma ma ở bên cạnh nhìn, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ. Nữ nhân sinh ra hài tử, vậy thể trách nhà chồng người thúc giục được ngay, hơn nữa Diêu lão thái thái chỉ là an bài phu nhân ăn dược, điều này ở nhà cao cửa rộng đều xem như là , đổi bà bà hoặc là lão thái thái khác, chỉ sợ sớm để trong phòng gia thêm người.
      Bởi vậy mặc dù chu ma ma có điểm bất mãn Diêu lão thái thái, nhưng có ở bên tai Chu thị, Tiêu thị cáo trạng, đặc biệt Lục Quân sợ bà lắm miệng, sớm nhắc nhở bà.
      Đổi thân quần áo, Lục Quân cả người thoải mái mà trở về nhà mẹ đẻ.
      Lục gia vừa kết thúc hỉ , hai ngày nay Tiêu thị khó được nhàng, vừa nghe em chồng muốn cầu tử cùng nàng, nàng lập tức đáp: “Có rảnh có rảnh, vừa lúc ta cũng định cúi chào Bồ Tát đây, chúng ta g cùng .”
      “Tẩu tử muốn cầu cái gì?” Lục Quân tò mò hỏi.
      Bên kia Lục Minh Ngọc cũng nghi hoặc mà nhìn mẫu thân, lúc trước sao nghe mẫu thân nhắc tới?
      Tiêu thị cười cười, ánh mắt dừng lại ở người nữ nhi, “Tháng bảy A Noãn đính hôn, ta muốn cầu Bồ Tát nhiều chuyện lắm.” Thí dụ như phù hộ Sở Hành có thể tránh được kiếp nạn, phù hộ sau khi nữ nhi xuất giá cùng Sở Hành phu thê hai người ân ái con cháu đầy đàn, lại phù hộ Sở Hành sống lâu trăm tuổi, đừng để cho nữ nhi ở lại mình.
      Lục Minh Ngọc nhìn hiểu được thâm ý của mẫu thân, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nàng như ý nguyện gả cho Sở Hành, nhưng cứ như vậy, cha mẹ lại phải vì nàng nhọc lòng rất nhiều, vì nàng lo lắng hãi hùng.
      “Vậy A Noãn cũng thôi, thừa dịp các ngươi còn chưa chính thức đính hôn, nắm chặt thời gian ra ngoài chút .” Lục Quân mười hai tuổi cùng Diêu Ký Đình đính hôn, sau đó luôn phải ở buồn bực nhốt mình ở trong nhà, tư vị chuẩn bị xuất giá đều trải qua.
      Lục Minh Ngọc có hay đều được, mắt đào hoa liếc nhìn mẫu thân, để mẫu thân quyết định.
      “Cùng , A Noãn cũng nên đốt nén hương.” Lúc này, Tiêu thị nguyện ý tin tưởng Bồ Tát.
      ~
      Như vậy ba người cùng nhau thương lượng ngày mai giờ nào lên đường, tại Càn Nguyên Cung, Minh Huệ Đế phê duyệt xong tấu chương, chuẩn bị đến Ngự Hoa Viên dạo, tiêu mệt giải lao, trước khi ra ngoài, sai người truyền Sở Hành đến Ngự Hoa Viên diện thánh.
      khắc sau, Sở Hành nhanh tới Ngự Hoa Viên.
      Minh Huệ Đế sai người dọn xong bàn cờ, kêu tới đánh cờ.
      Kêu lại đây, chỉ là vì chơi cờ?
      Sở Hành có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn là cung kính ngồi xuống đối diện với Minh Huệ Đế, chọn cờ đen.
      Minh Huệ Đế gọi là có chuyện muốn với , vài nước cờ, Minh Huệ Đế nghi ngờ : “Tối hôm qua trẫm co giấc mộng, mơ thấy ở phía chùa An Quốc mây che đầy trời, Thế Cẩn cảm thấy giấc mộng này của trẫm có ý nghĩa gì?”
      Sở Hành buông quân cờ, lời : “Thần đối với giải mộng dốt đặc cán mai, Hoàng Thượng bằng kêu người của Khâm Thiên Giám lại đây hỏi chút?”
      Minh Huệ Đế cười vang, nhìn : “Khâm Thiên Giám cái gì, trẫm cần nghĩ cũng biết, khẳng định đều là những lời nịnh hót đại khát là đại cát ra quốc thái dân an này đó. Thôi, vừa lúc ngày mai nghỉ tắm gội, trẫm cũng có ngày thời gian có thể trộm lười, như vậy, sáng mai Thế Cẩn cùng trẫm dạo chùa An Quốc, nếu là phát kỳ bảo, trẫm chia cho ngươi ít.”
      “Tạ Hoàng Thượng hậu ái.” Sở Hành đứng dậy, thần sắc trịnh trọng mà bái tạ.
      Minh Huệ Đế cười quá đứng đắn, giả bộ đỡ phen, ý bảo Sở Hành tiếp tục chơi cờ.


      Đặng Gia
      Phương Lăng, chun chun, AChu31 others thích bài này.

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Ôi Hoàng sắp gặp Lục Quân rồi.

    3. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      Ôi. Hoàng thượng gặp mặt rồi k biết có chuyện gì xảy ra k

    4. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Dinh mệnh la LQ se tro thanh người cua hoang thuong thoi. DKD qua nhu nhược, ko co tiếng noi trong nha
      A fang thích bài này.

    5. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Có lẽ vì chưa có con, lão thái bà bắt nạp thiếp nên ms hòa ly cũng nên
      Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :