1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Trang thái

      Trang thái Well-Known Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      3,973
      Chương 109

      Editor: Trang Thái


      Như Tiêu thị là hoàng thân quốc thích, nàng muốn An Quốc Tự dâng hương chỉ cần thông báo tiếng, để An Quốc Tự đóng cửa ngày hoặc vài canh giờ, chờ bọn họ dâng hương xong mới tiếp tục mở cửa. Đương nhiên, Tiêu thị chắc chắn chi khoảng tiền nhan đèn .

      Tiêu thị ngày thường thích khoe khoang, năm đó nữ nhi sống lại, Tiêu thị chỉ cùng trượng phu mang theo nữ nhi đến An Quốc Tự, mọi thứ đường đều giản lược. Có điều sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn đó, mỗi lần nàng dâng hương đều cẩn thận hơn. Sáng mùng 9 tháng sáu, nàng và tiểu thương lượng xong, hôm đó phái người đến trước thông báo cho phương trượng trong An Quốc Tự.

      Sau khi nhận được tin tức, trong chùa liền sai hai tăng nhân dán bố cáo ngoài cửa, hôm đó lại là ngày mọi người thường dâng hương, dân chúng nhìn thấy liền về nhà truyền nhau, nhiều người dân tính mùng mười tới dâng hương liền quyết định lần khác lại đến. Còn người chưa nghe tin đành phải chịu xui xẻo, mới sáng sớm đến, lại bị hai tăng nhân trước cửa ngăn lại, thể hậm hực quay về.

      "Vị Lục gia Tam phu nhân này cũng là phô trương, phải chỉ là thứ nữ của Trang vương thôi sao? Nghe lão Vương phi coi nàng ta như nha hoàn mà sai bảo, lúc tiến cung lão Vương phi ngồi ăn cơm, nàng phải đứng phía sau hầu hạ, cuối cùng còn phải gả cho mắt Lục tam gia mắt mù. Vài năm gần đây mắt Lục tam gia tốt hơn nhiều rồi, cuộc sống nàng ấy mới trôi qua tốt hơn. Nay nữ nhi hình như sắp đính hôn cùng Sở Quốc công phủ, là, vừa đắc ý liền ức hiếp đám bình dân bách tính chúng ta."

      Nắng sớm tươi đẹp, chiếc xe lừa lộc cộc chạy tới, ngồi xe là phụ nhân mặc chiếc váy màu xanh lá mạ, khoảng chứng ba mươi tuổi tuổi, bất mãn lãi nhãi với trượng phu đánh xe.

      Trượng phu bà ta là nông dân thành thực, nghe vậy khuyên nhủ: "Bà bớt lung tung , cẩn thận nếu bị người nghe được, bà chắc chắn được vào đại lao ngồi."

      Phụ nhân bĩu môi, nghe phía trước có tiếng vó ngựa, bà từ sau lưng trượng phu ló đầu ra, liền nhìn thấy hai con hắc mã hình thể tráng kiện. Bà ta lại là người thích xem náo nhiệt, nhìn ngụa xong lại tiếp tục nhìn lên , vừa quay sang trái, nghĩ tới nam nhân xe cũng quay đầu nhìn bà ta, đôi mắt phượng hẹp dài như mắt của chim ưng, khiến cho lòng bà ta lạnh run.

      Phụ nhân vội vàng cúi đầu, cho đến khi hai con hắc mã qua, bà mới chậm rãi quay đầu, tò mò nhìn xem.

      Nhưng mà lúc này chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người song song phía trước.

      "Thế Cẩn tức giận?" Minh Huệ Đế nghiêng đầu đánh giá Sở Hành, thấy Sở Hành mím chặt môi, cười hỏi. Sở Hành chưa kịp trả lời, Minh Huệ Đế lại : "Dân chúng vô tri, suy nghĩ, hồ ngôn loạn ngữ. Thế Cẩn cần gì phải so sso với bọn họ. Có điều lát nữa khi gặp nhạc mẫu ngươi, ta với nàng chuyện này."

      Khó được dịp ra ngoài cung, tâm tình Minh Huệ Đế rất vui sướng, hơn nữa vẫn luôn thương tiểu chất nữ Lục Minh Ngọc này, thấy Sở Hành để ý cháu như vậy, Minh Huệ Đế càng thêm vừa lòng vị cháu rể Sở Hành.

      Sở Hành phải là người thích tranh công, mắt nhìn An Quốc Tự nằm giữa sườn núi Bàn Long Lĩnh, Sở Hành thấp giọng khuyên nhủ: "Thất gia, có lẽ bá mẫu đến mình, có khi nữ quyến Lục gia cũng tới, chúng ta phải..."

      Nhũ danh của Minh Huệ Đế có chữ "Thất", bởi vậy mỗi lần cải trang ra ngoài cung, đều để bọn thị vệ gọi là Thất gia. Nghe lời Sở Hành, Minh Huệ Đế nghĩ nghĩ, gật gật đầu: "Lời của ngươi cũng có vài phần đạo lý, nhưng mà trẫm... Ta nhiều ngày chưa gặp nhạc mẫu của ngươi, lát nữa chúng ta đến chân núi chào hỏi, nếu nàng đến cùng nữ quyến Lục gia, chúng ta tách ra , nếu nàng chỉ dẫn A Noãn theo..."

      tới đây, Minh Huệ Đế cười nhạo nhìn về phía Sở Hành, "Vậy tiện nghi ngươi, cho ngươi trước khi thành thân được gặp A Noãn."

      Sở Hành rũ mắt, đáp lại lời trêu chọc của Minh Huệ Đế, chỉ là trong lòng lại cảm thấy khả năng Lục Minh Ngọc có thể ra cửa cùng mẫu thân lớn lắm.

      Đến trước cửa An Quốc Tự, bởi vì Minh Huệ Đế và Sở Hành ra thân phận, các tăng nhân ra đón khách biết bọn họ, vẫn như cũ mời hai người ngày khác trở lại. Minh Huệ Đế cười mình và Lục Vanh là bạn cũ, tung người xuống ngựa, cùng Sở Hành đến dưới bóng cây bên cạnh chờ, cố ý đưa lưng về phía lối vào, dương dương tự đắc ngắm phong cảnh xung quanh.

      Nhìn khí chất hai người tầm thường, tăng nhân thủ vệ nửa tin nửa ngờ ngầm cho phép.

      Khoảng hai khắc đồng hồ sau, xe ngựa Lục gia mới khoan thai đến chậm, Tiêu thị, Lục Quân, Lục Minh Ngọc ngồi phía trước, nhóm nha hoàn bà tử theo ngồi toa xe phía sau, bằng từ kinh thành đến đây, để bọn người hầu đến đây ngồi, mệt muốn chết rồi làm sao còn có thể hầu hạ người?

      Xe ngựa còn chưa ngừng, đại công tử Lục Gia bình giục ngựa lên phía trước, quét mắt nhìn hai đại nam nhân đứng bên kia, nhíu mày hỏi tăng nhân thủ vệ: "Bọn họ là như thế nào?"

      Tăng nhân thủ vệ hoảng sợ, khẩn trương : "Bọn họ tự xưng là bạn cũ của Lục tam gia, muốn cùng vào núi với mọi người."

      Lục Gia Bình nghe vậy, trước xuống ngựa, muốn qua tìm hiểu, Minh Huệ Đế và Sở Hành đều đồng thời quay lại.

      Lục Gia Bình nhìn thấy đầu tiên là Minh Huệ Đế, từng gặp qua Hoàng Thượng, chợt thấy người vốn nên ở trong cung lại đến An Quốc Tự, Lục Gia Bình ngạc nhiên đứng như trời trồng ở đó, chờ hoàn hồn muốn quỳ lạy Sở Hành mở miệng : "Gia Bình cần giữ lễ tiết, Thất gia đột nhiên có hứng chơi, liền tới tự dạo, ngờ lại trùng hợp gặp mọi người."

      Lục Gia Bình nhìn thường phục người Minh Huệ Đế , hiểu trong lòng nhưng vẫn vội vã tiến đến, làm đại lễ với Minh Huệ Đế, "Thất gia."

      Minh Huệ Đế đưa tay đỡ, sau đó cất bước đến cửa chùa, vừa vừa nhìn về phía màn xe ngựa.

      Bên trong xe, từ lúc Lục Minh Ngọc nghe giọng Sở Hành khẩn trương siết chặt khăn tay, có chút dám tin, muốn vén màn lên nhìn thử lại sợ bị mẫu thân và tiểu trêu chọc, chỉ có thể miễn cưỡng trấn định ngồi đó, bày ra vẻ mặt mờ mịt, vờ như nghe được giọng trong trẻo lạnh lùng kia.

      Tiêu thị và Sở Hành tuy từng gặp vài lần, nhưng chưa quen thuộc đến mức cách màn xe chỉ nghe giọng là có thể nhận ra thận phận đối phương, sau đó ngại vì thân phận, cũng vén màn xe lên xem.

      Lục Quân càng quy củ, chỉ giọng hỏi Tiêu thị, "Tẩu tử, Thất gia là ai?" Tam ca có người bạn cũ như vậy sao?

      Tiêu thị lắc đầu, xe ngựa ngừng lại, nàng cố ý đợi lác, chợt nghe Lục Gia Bình : "Tam thẩm, Quốc công gia cũng tới dâng hương."

      Con rể tương lai?

      Tiêu thị kinh ngạc, quên nghĩ xem vì sao cháu trai giới thiệu vị Thất gia kia, theo bản năng nhìn về phía nữ nhi.

      Gương mặt nhắn của Lục Minh Ngọc đỏ bừng, cúi đầu dám nhìn ai, Lục Quân nghịch ngợm đẩy đẩy tay nàng, Lục Minh Ngọc xoay người trốn vào bên trong. Hai người bọn họ đùa giỡn như hai đứa trẻ, Tiêu thị lại có chút rầu rĩ. Đúng ra bây giờ nữ nhi nên gặp mặt Sở Hành, chỉ là, xe đến rồi, hơn nữa vì Lục Quân muốn bày tỏ thành tâm đến cầu hài tử của mình, nên các nàng mang theo kiệu, tính tự mình lên núi.

      Tránh cũng thể tránh, Tiêu thị có chút thầm oán con rể tương lai làm việc đủ chững chạc, có điều ngày Lục Cẩm Ngọc xuất giá Tiêu thị có thể ra mặt ngăn cản đệ đệ kéo người đến trút rượu Sở Hành, lên trong lòng nàng vẫn rất thích vị con rể tương lai này. Bởi vậy sau khi thầm oán xong, Tiêu thị cũng ngầm cho phép, dùng ánh mắt ý bảo nữ nhi chú ý lời và việc làm, nàng dẫn đầu bước xuống xe ngựa.

      Nhạc mẫu giá lâm, Sở Hành sớm đứng ngay ngắn trước xe ngựa, Tiêu thị vừa ra, liền cung kính hành lễ, thuận tiện giải thích chút vì sao lại ở chỗ này: "Bá mẫu, hôm nay ta được Thất gia mời đến đây dâng hương, quấy rầy bá mẫu dâng hương, xin bá mẫu thứ tội." Đem " đủ chững chạc" của đẩy cho minh Huệ Đế.

      Nhìn Sở Hành chu toàn cấp bậc lễ nghĩa, Tiêu thị cười : "Thế Cẩn khách khí, phải là bá mẫu phải xin lỗi mới đúng, để ngươi và Thất gia phải đứng đây đợi." Lúc chuyện, tầm mắt quét về phía sau Sở Hành, muốn nhìn chút vị Thất gia cùng Sở Hành là ai, lại kinh ngạc khi thấy Minh Huệ Đế đứng phía trước cháu trai, đôi mắt đen mỉm cười nhìn nàng.

      Tiêu thị cả kinh thiếu chút nữa đạp hụt băng gỗ, may là dù sao nàng là người làm mẹ nhiều năm, sau khi khiếp sợ xong, nhanh chóng bình tĩnh lại.

      "Thất ca nghĩ thế nào mà lại ra ngoài?" Xuống xe, Tiêu thị cười cười với Minh Huệ Đế, mắt nhìn Minh Huệ Đế, trong lòng lại bay đến người tiểu trong xe. Nếu kiếp trước Minh Huệ Đế có thể coi trọng tiểu , đời này, nếu Minh Huệ Đế lại động tâm với Lục Quân làm sao bây giờ? Đồng thời vừa thầm trấn an chính mình, tiểu xuất giá, Minh Huệ Đế cũng phải hôn quân, cho dù động tâm cũng hồ đồ đến mức đoạt thê của thần tử.

      "Tối hôm trước gặp mộng, mơ thấy An Quốc Tự có điều khác thường, liền đến xem."

      Minh Huệ Đế cười , dư quang liếc nhìn màn xe lay động, cánh tay bé lộ ra ngoài, Minh Huệ Đế nghĩ đó là cháu ngoại, ánh mắt liền chuyển tới. Mà Lục Quân tuy là tiểu của Lục Minh Ngọc, nhưng bởi vì đính hôn quá sớm, căn bản chưa nhìn kỹ Sở Hành, xuất phát từ hảo cảm với cháu rể, Lục Quân kéo màn xe, nhịn được lặng lẽ nhìn người nam nhân xuất đầu tiên trong tầm mắt, nhìn nhìn vạt áo, sau đó dịch chuyển lên . Nàng vừa vui thích vừa tò mò, mắt đẹp trong veo tinh khiết, lại ngoài ý muốn lọt vào đôi mắt đen sáng ngời sâu thấy đáy.

      Lục Quân ngây ngẩn cả người, người này sao lại quên mắt như vậy? Trong ấn tượng nàng chỉ mới gặp Sở Hành lần, hình như là bảy năm trước, đáng lý phải quen thuộc mới đúng? Hơn nữa, tuổi người này nhìn cũng xấp xỉ tam ca, tuy rằng dòng dõi hoàng thất tư lãng xuất chúng, nhưng nhìn sao cũng giống nam nhân hai lăm, hai sáu tuổi...

      Cháu rể còn già hơn so với tưởng tượng của nàng, làm tiểu thương cháu , trong mắt Lục Quân khó nén tia thất vọng.

      Tuy nàng mặc trang phục dành cho thiếu phụ, nhưng dáng vẻ lại khác khuê nữ mười lăm, mười sáu tuổi, đôi mắt đẹp long lanh như nước, linh động trong suốt. Minh Huệ Đế từ lúc gần mười tuổi bắt đầu đấu trí cùng đấm thần tử đa mưu túc trí, ngay cả đám người Sở Hành, Lục Trảm trước mặt cũng phải e dè, lúc này nhìn ánh mắt Lục Quân, Minh Huệ Đế dễ dàng liền nhìn thấu tâm tình biến đổi của nàng.

      Đây là nhận lầm thành Sở Hành?

      Nàng thất vọng, là hài lòng diện mạo của , hay tuổi của ?

      Minh Huệ Đế quay đầu, nhìn Sở Hành, biết là nhìn mặt già hơn bao nhiêu so với Sở Hành, hơn nữa Sở Hành lại lạnh như băng, chẳng lẽ Lục Quân thích kiểu cháu rể như vậy?

      "Như thế nào, nhiều năm gặp, A Quân nhận ra ta?" Mắt thấy Lục Quân vẫn còn ngơ ngác, Minh Huệ Đế thấp giọng trêu chọc , "Vậy mà ta lại nhớ , ngươi... năm tám tuổi cùng chị dâu đến nhà ta, đánh rơi bình hoa ta thích nhất, sau đó cũng thấy ngươi tới nữa, có phải sợ ta hối hận, bắt ngươi đền tiền hay ?"

      Trí nhớ của Minh Huệ Đế rất siêu việt, bởi vì có con , nên Minh Huệ Đế luôn khắc sâu ấn tượng với những nữ oa mà mình có thể tiếp xúc. Tiêu thị sinh nữ nhi, Minh Huệ Đế thường thường mời biểu muội tiến cung, lúc ấy Tiêu thị ngoại trừ mang theo nữ nhi là lục Minh Ngọc, còn thường đãn theo tiểu Lục Quân đến. Minh Huệ Đế thậm chí còn nhớ , từ lúc Lục Quân hai ba tuổi đến khi tám tuổi, chỉ lần ôm qua Lục Quân, chỉ là nhìn Lục Quân đối diện trổ mã duyên dáng kiều, xinh đẹp động lòng người nay xuất giá, Minh Huệ Đế liền từ trong hồi ức chọn ra chuyện có thể dùng để trêu ghẹo.

      Nhắc tới bình hoa, Lục Quân liền nhớ ra, bởi vì từ lúc nàng có trí nhớ, chỉ có bình hoa khiến cho nàng cả đời khó quên.

      Khi đó tẩu tử mang nàng và chất nữ tiến cung, Hoàng Thượng rất thích chất nữ, để tẩu tử tìm hoàng hậu, giữ nàng và chất nữ ở Càn Nguyên cung chơi. Chất nữ tuổi còn , thích đùa nghịch mấy đồ vật Đa Bảo Các, nàng ở bên cạnh nhìn, sau đó vì ngăn vản chất nữ với lấy bình hoa cao mà cẩn thân làm rơi bình hoa xuống đất.

      Chất nữ gan lớn, cái gì cũng sợ, nàng lại sợ khóc lên, cho rằng Hoàng Thượng trách phạt nàng, kết quả Hoàng Thượng chẳng những có răn dạy nàng, còn thân thiết giúp nàng lau nước mắt, cực kì dịu dàng...

      Nhớ lại liền hiểu cảm giác quen thuộc, nhưng nàng trưởng thành, lại nhớ lúc ấy Minh Huệ Đế dịu dàng, Lục Quân bỗng nhiên có chút được tự nhiên.

      Nàng hốt hoảng xuống xe ngựa, cúi đầu liền hành lễ.

      Minh Huệ Đế lập tức đưa mắt về phía Tiêu thị.

      Tiêu thị sớm có chuẩn bị, đúng lúc đỡ lấy Lục Quân, thấp giọng rỉ tai.

      Lục Quân đỏ mặt, giọng gọi Minh Huệ Đế "Thất gia" .

      Minh Huệ Đế mỉm cười gật đầu.

      Lục Quân mím môi, trốn phía sau tẩu tử, sau đó mới tò mò nhìn về phía cháu rể chân chính.

      Nghĩ đến trong xe chỉ có Tiêu thị và Lục Quân, trong lòng Sở Hành khó nén thất vọng, mặt lạnh nhạt, phát Lục Quân nhìn trộm, làm như biết, ánh mắt người Tiêu thị, thời khắc chuẩn bị nghe nhạc mẫu phân phó. Nhưng mà ngay tại lúc này, trong xe ngựa bỗng nhiên lại có động tĩnh, tim Sở Hành đập bỗng dưng nhanh hơn, kìm lòng đậu nhìn sang phía xe ngựa.

      Vẻ mặt Lục Minh Ngọc lạnh nhạt bước ra ngoài, người mặc chiếc váy dài xanh nhạt, làn váy lay động theo động tác của nàng, thanh nhã tươi đẹp, tựa như đóa hoa lan nhiễm khói lửa nhân gian. Lúc xuống xe, nàng rũ mi mắt nhìn ai cả, chỉ là hai má vì ngượng ngùng mà đỏ bừng, cũng đủ để cho mọi người bên ngời ràng, trong lòng nàng nghĩ đến ai.

      Minh Huệ Đế nghiêng người, nhìn sang Sở Hành.

      Sở Hành sớm thu hồi ánh mắt, gương mặt tuấn tú trắng nõn, chỉ là khắc trước còn lạnh như băng sương, lúc này lại giống như có xuân gió thổi qua, thổi vẻ lạnh lùng trong đôi mắt phượng, chỉ còn lại nhu hòa.
      Phương Lăng, AChu, Dao hoa 129 others thích bài này.

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Gặp nhau cái là lửa bắn lách tách ngay.
      AChu thích bài này.

    3. Trang thái

      Trang thái Well-Known Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      3,973
      Chương 110

      Editor: Trang Thái


      Đoàn người tới trước Đại Hùng Bảo Điện dâng hương.

      Minh Huệ Đế dẫn đầu thắp hương, kế tiếp là Tiêu thị và Lục Quân cùng tiến lên, trái phải quỳ bồ đoàn.

      Lục Minh Ngọc đứng phía sau, mắt nhìn mẫu thân, dư quang lại cảm nhận được ánh nhìn chăm chú từ đối diện. Nàng biết Sở Hành nhìn nàng, nơi đây lại có chỗ nào có thể trốn, chỉ có thể đỏ mặt mặc cho nhìn. Loại cảm giác ánh mắt của người trong lòng luôn đặt người mình này, vừa ngọt ngào vừa khẩn trương, tim đập so với lúc vừa rồi lên thềm đá còn nhanh hơn, ‘thình…thịch…’, lòng nàng đều bị nam nhân tên Sở Hành chiếm cứ, sao còn có thế có bóng dáng Phật tổ?

      Nhưng khi mẫu thân và tiểu lui về, Lục Minh Ngọc liền cúi đầu bước tới.

      "Thế Cẩn cũng dâng nén hương , chỉ cần thành tâm được đền đáp."

      Ngay khi Lục Minh Ngọc vừa bước mọt bước bỗng nhiên giọng của Minh Huệ Đế từ phía sau truyền tới.

      Lục Minh Ngọc lập tức khẩn trương, nhất thời phân Minh Huệ Đế là tâm hy vọng Sở Hành dâng hương hay là trêu chọc nàng, có điều Sở Hành là người luôn giữ quy củ, chắc tới đây bái cùng nàng... Ý nghĩ này vừa mới xuất , chợt nghe người nọ lên tiếng đồng ý, sau đó tiếng bước chân liền hướng đến phía bên nàng.

      Lục Minh Ngọc khẩn trương khẽ khép mi mắt, Sỡ Hành tới bên cạnh nàng, trường bào màu đen, người lạnh quần áo cũng lạnh theo.

      Lục Minh Ngọc dám nhìn lâu, bước nhanh về phía bồ đoàn trước mặt nàng. Nàng muốn cùng Sở Hành bái Phật tổ, lại dám thể quá lộ liễu, bởi vậy liền bước tới bồ đoàn trước, nhưng bước chân lại nhanh, nhàng thở hơi, quỳ gối, cúi đầu. Cơ thể thấp xuống, Lục Minh Ngọc thầm nhìn sang bên cạnh, liền thấy Sở Hành cũng quỳ xuống.

      Trùng hợp như vậy, cũng có mong muốn giống nàng sao?

      Khóe môi Lục Minh Ngọc khẽ nhếch lên, quỳ xong, nàng nhắm mắt lại, thành tâm bái phật:

      Cầu Phật tổ phù hộ người nhà con bình an thuận lợi, ddatj thành tâm nguyện.

      Cầu Phật tổ phù hộ phu quân... con, cả đời an khang, sống lâu trăm tuổi.

      Cầu xong, Lục Minh Ngọc mở mắt, đứng dậy, thắp hương kính phật, hương nhan lan tỏa. Lúc xoay người, Lục Minh Ngọc nhịn được, ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn về phía Sở Hành. biết là vô tình hay cố ý, lúc rời Sở Hành cũng quay lại nhìn nàng. Ánh mắt hai người hẹn mà gặp, mắt phượng nam nhân sâu kín, tình ý trong đáy hồ trong trẻo lạnh lùng, mắt Lục Minh Ngọc như hoa đào, tình cảm như nước, long lanh đưa tình.

      Đây cũng là lần đầu tiên suốt quãng đường đến đây, hai người nhìn vào mắt nhau.

      Vẻ mặt Sở Hành thay đổi, hai gò má Lục Minh Ngọc càng thêm đỏ, xấu hổ trốn sau lưng mẫu thân.

      Tiêu thị bất động thanh sắc chắn trước mặt nữ nhi, đồng thời còn phải cố gắng che chở tiểu , giống như chim mẹ bảo vệ đàn chim con, còn phải tươi cười tự nhiên tiếp chuyện với Minh Huệ Đế : "Thất ca, chúng ta vừa leo lên núi, cảm thấy có hơi mệt, muốn đến khách phòng nghỉ ngơi lát rồi mới dạo chùa, còn Thất ca sao?"

      Trong mắt của Minh Huệ Đế, đối diện là biểu muội và hai tiểu bối, coi các nàng là nữ nhân cần phải tị hiềm, tự nhiên cũng nhìn ra Tiêu thị phòng bị , liền quy hành động che chở của Tiêu thị thành nàng đề phòng Sở Hành, rất thức thời : "Ta và Sở Hành tùy tiện dạo, các ngươi nghỉ trước ." cũng muốn để Sở Hành chiếm tiện nghi của chấu ngoại .

      Cả người Tiêu thị thả lỏng xuống, Minh Huệ Đế có thể dễ dàng để các nàng rời , dây dưa, điều này lên tạm thời chưa động tâm với Lục Quân. Suy nghĩ chút cũng phải, đều là tiểu nương dung mạo xinh đẹp, nếu tiểu còn chưa gả, Minh Huệ Đế có lẽ sinh ra ham muốn chiếm hữu của nam nhân đối với mỹ sắc, nhưng tiểu xuất giá rồi, cổ ngạo khí từ trong xương của Minh Huệ Đế cho phép nổi lên tà tâm.

      "Thất ca thong thả." Tiêu thị lòng .

      Tâm tình Lục Minh Ngọc có chút phức tạp, luyến tiếc sở Sở Hành, lại ước gì Minh Huệ Đế nhanh chút rời , nhưng cấp bậc lễ nghĩa thể thiếu sót, vì vậy nàng bước đến bên cạnh mẫu thân, nhu thuận : "Thất cữu thong thả."

      Xưng hô này rất thú vị, Minh Huệ Đế thích nghe, nhịn được lại đùa chất nữ, " bằng A Noãn cùng Thất cữu ?"

      Lục Minh Ngọc lập tức lại trốn sau lưng mẫu thân.

      Minh Huệ Đế cao giọng cười to, nháy mắt với Sở Hành, sau đó liền rời . Sở Hành theo phía sau, bước chân cũng nhanh, thân ảnh yểu điệu của tiểu nương nhanh chóng biến mất, trong lòng nỡ, nhưng lại thể làm gì.

      ~

      Ba người Tiêu thị ngồi trong phòng khoảng thời gian chén trà, sau đó bắt đầu xuất phát, tham quang đỉnh Quan tiếng tăm lừng lẫy của An Quốc Tự. Thời tiết mùa hè nóng nực, thừa dịp buổi sáng còn mát, thắp hương xong xuống núi sớm, vừa vặn có thể kịp về phủ dùng cơm trưa.

      ĐỈnh Quan Thế tuy gọi là đỉnh, nhưng lại là khối đá cao ngất có hình dạng như Quan Thế ôm con, nằm ở phía đông bắc của An Quốc Tự. Bởi vì rất nhiều nữ quyến hy vọng sớm có con nối dõi, cho nên đỉnh Quan Thế mới là vị Bồ Tát hương khói cường thịnh nhất trong An Quốc Tự, cũng là vị bồ tát mà ba người muốn bái. Lúc trước đến Đại Hùng Bảo Điện, là vì vừa bước vào An Quốc Tự là gặp ngay Đại Hùng Bảo Điện, hai là vì muốn đánh lạc hướng hai đại nam nhân là Minh Huệ Đế và Sở Hành, miễn cho bọn họ đoán được Lục Quân sốt ruột chuyện con nối dõi.

      "Tiểu , có phải khó chịu trong người hay ?" Lục Minh Ngọc sánh vai cùng Lục Quân, lúc chuyện phát sắc mặt nàng trắng bệch, trán và chop mũi rịn tầng mồ hôi, Lục Minh Ngọc hỏang sợ, vội vàng hỏi.

      Tiêu thị phía trước nghe thấy, lập tức quay người lại.

      Lục Quân đúng là có chút thoải mái, cảm thấy chóng váng, như là người đói bụng ngày mà đột ngột đứng bật dậy, cả người vô lực, bước chân cũng vững. Nhưng nàng muốn khiến tẩu tử và cháu lo lắng, cố cười : " thoải mái, có thể là lâu lại, vừa rồi lại leo nhiều bậc thang như vậy, nêm mới mệt mỏi."

      " bậy, ràng là bị bệnh." Tiêu thị dễ gạt như vậy, đỡ vai Lục Quân, giúp nàng lau mồ hôi, sau đó sờ sờ gương mặt nhắn, đều là mồ hôi lạnh ẩm ướt, nếu như chỉ mệt mỏi, mồ hôi phải nóng, huống chi sắc mặt của Lục Quân cũng ổn lắm.

      "Chúng ta về trước, ngày khác lại đến." Tiêu thị đỡ Lục Quân, nghiêm mặt .

      "Tẩu tử, ở phía trước..." Lục Quân vô lực cầm ngược lại cánh tay Tiêu thị, suy yếu cầu khẩn. Hôm nay nàng xuất môn chỉ vì muốn bái đỉnh Quan Thế , sao có thể bỏ dở nửa chừng?

      Tiêu thị tuy đồng ý bái Phật cùng Lục Quân, kỳ trong lòng cũng quá để ý chuyện thắp hương, chỉ là muốn giải sầu với nàng thôi, để cho nàng yên lòng. Nhưng với tình hình tại, nhìn Lục Quân suy yếu thành như vậy mà còn kiên trì muốn bái phật, Tiêu thị mới đột nhiên ý thức được, Lục Quân phải chỉ đơn giản là vì muốn an lòng, nàng quả thực là xem đỉnh Quan Thế như Bồ Tát sống, giống như chỉ cần nàng dâng hương, đỉnh Quan Thế nhất định ban cho nàng đứa bé.

      Có ai lại đặt toàn bộ kỳ vọng của mình lên người Bồ Tát? Chỉ có nhũng người đến đường cùng rồi, còn cách nào xoay xở nhưng lại muốn hoàn thành tâm nguyện, mới có thể "Thành kính" như vậy . Nhưng Lục Quân chỉ mới xuât giá có năm thôi mà, nàng có cần phải gấp đến như vậy ? Là nàng tâm địa thiện lương khát vọng muốn thay Diêu gia khai chi tán diệp, hay là áp lực của Diêu gia đối với nàng quá lớn?

      Nhìn em của chồng cái trán lại nhô ra tầng mồ hôi, nắm em của chồng ràng tinh tế cổ tay, Tiêu thị rốt cục nhận ra đúng. Nhị điệt nữ xuất giá Tiêu thị cũng nhìn ra em của chồng gầy, nhưng gầy như vậy ràng, em của chồng nàng bận học dược thảo, Tiêu thị liền tin, nhưng này mới mấy ngày trôi qua, vì sao lại gầy nhiều như vậy?

      "Tẩu tử, chúng ta thôi." Đứng im nghỉ ngơi lát, Lục Quân lấy lại sức, cảm thấy cả người đỡ nhiều rồi, làm nũng lắc lắc cánh tay Tiêu thị.

      Đúng là chỉ cần quẹo cái là dến đỉnh Quan , Tiêu thị đành miễn cưỡng gật gật đầu, sau đó bên trái Lục Quân, thầm để ý vẻ mặt nàng. Lục Minh Ngọc cũng lo lắng cho tiểu , cùng mẫu thân trái phải canh chừng.

      Bởi vì lo lắng cho Lục Quân, tâm trạng hai mẹ con đều nặng nề, lời nào, còn Lục Quân lại có sức để , lòng ngóng trông nhanh chút để đến đỉnh Quan Thế , thành tâm cầu hài tử. Đoàn người yên tĩnh đến nơi, ngờ vừa mới rẻ sang liền thấy bóng dáng cao lớn từ đối diện tới, đúng là Minh Huệ Đế và Sở Hành.

      Ba người giật nảy mình, cầu hài tử là chuyện tư mật của nữ nhân, ai mà ngờ rằng hôm nay liền bị hai người này phá vỡ.

      Minh Huệ Đế cũng ngây ngẩn cả người, đêm đó mơ thấy chỗ đám mây màu bay tới hình như là ở gần đây, nhưng vừa rồi dạo khắp nơi cũng khoog thấy có chỗ nào giống cảnh trong mộng, sau đó phát bên này có tòa đỉnh Quan Thế , Minh Huệ Đế đột nhiên ngộ ra. vẫn luôn mong chờ có con , hay là hay là cảnh trong mơ chỉ dẫn tơi nơi này bái lạy Tống Tử Quan , sau đó thuận lợi có con ?

      ra Minh Huệ Đế cũng tin lắm vào điều này, nhưng dù sao đó cũng là Tống Tử Quân , như thế nào cùng là điềm lành, bái lạy cũng có vấn đề gì, huống chi hôm nay lại có khách hành hương, sợ bị người nhìn thấy, lại ngờ rằng đụng phải ba người Tiêu thị.

      Minh Huệ Đế theo bản năng nhìn về phía Lục Quân chính giữa. Biểu muội sinh đứa con thứ hai, cần phải cầu hài tử, cháu còn chưa có xuất giá đâu, tại cầu khỏi quá sớm, vậy cũng chỉ còn lại Lục Quân.

      Nhận thấy ánh mắt của Minh Huệ Đế, lục Quân xấu hổ đỏ mặt, cúi đầu, hận tìm được cái lỗ để chui vào.

      Minh Huệ Đế phải cố ý khiến nàng lung túng, chỉ là, đến đỉnh Quan Thế trước, lúc này nếu rời ...

      Ý niệm vừa chuyển, Minh Huệ Đế cố ý chất vấn: "Tiêm Tiêm, phải là muội cố ý đến đây cười nhạo ta đấy chứ? Nếu vì sao lần đầu tiên ta tới bái Quan Thế , lại bị muội bắt gặp?"

      Nhìn ra Minh Huệ Đế cố tình thay Lục Quân giải vây, Tiêu thị lập tức phối hợp : "Đúng vậy, vừa rồi muội từ bên kia nhìn thấy Thất ca, đoán được huynh muốn tới cầu con , muội liền lại đây giúp thất ca, cầu Quan Thế sớm ngày ban cho ta tiểu chất nữ khả ái đáng ."

      Minh Huệ Đế cười bất đắc dĩ, "Thôi, nếu tới rồi vậy các ngươi đều đến giúp ta cầu xin , A Noãn thôi vậy."

      Đây là Tống Tử Quan , nương chưa xuất giá mà bái thích hợp lắm.

      Vị hôn phu còn ở bên cạnh, Lục Minh Ngọc quét mắt nhìn đỉnh Quan Thế , lúng túng xoay đầu, nhìn nơi khác.

      Tiêu thị thấp giọng dặn nữ nhi chờ ở đây, nàng cùng Lục Quân đỡ xấu hổ bái Quan Thế .

      Đỉnh Quan Thế tọa lạc bãi đất trống cao, muốn đến có còn phải leo hơn mười tầng bậc thang, bên cạnh bậc thang là hai hàng cây Tùng xum xuê, che khuất tầm mắt. Lục Minh Ngọc nhìn theo mẫu thân và tiểu , lại liếc liếc Sở Hành cách nàng khoảng hai mươi bước chân, nàng đỏ mặt xoay lưng sang chỗ khác, sợ nam nhân này lại nhìn chằm chằm nàng. Nhưng vừa mới xoay người, chợt nghe tiếng Sở Hành tới.

      Lục Minh Ngọc khỏi siết chặt khăn tay.

      Sở Hành đứng cách nàng ba bước, cố ý đứng phía sau, nhìn tiểu nương ngượng ngùng hai má đỏ bừng, Sở Hành do dự chút, vẫn là thấp giọng hỏi: "A Noãn, ngày Nhị tiểu thư xuất giá, ta... Nàng có giận chứ?"

      Hai hàng mi Lục Minh Ngọc run rẩy, hiểu được ý của , lại cố ý hỏi: "Ngày đó làm sao vậy? Vì sao ta phải tức giận ?" Người này thực ngốc, nàng đương nhiên thể thừa nhận rằng mình biết chuyện dạy bọn đệ đệ gọi là tỷ phu, bằng lại xấu hổ đến cỡ nào, huống chi nàng cũng tức giận, ngược lại, còn có chút vui mừng đấy.

      Sở Hành kinh ngạc, ngày đó nàng ràng tức giận, cho nên trốn gặp , chỉ là, mắt thấy guong mặt Lục Minh Ngọc càng ngày càng đỏ, cúi đầu xấu hổ đứng ở đằng kia, hình như nàng có giận .

      " có gì, Hoàng Thượng chắc cũng sắp xuống rồi, ta trước." Thời gian để cho hai người trò chuyện nhiều lắm, Sở Hành liếc nhìn nàng cái, tiếc nuối xoay người.

      ròi , Lục Minh Ngọc cũng luyến tiếc, vụng trộm quay đầu, liền thấy trường bào màu đen của có dính tro bụi, biết bị dính lúc nào.

      "Quần áo của huynh bị bẩn..." Lục Minh Ngọc giọng nhắc nhở, " bả vai bên trái, có dính bụi."

      Bước chân Sở Hàng hơi ngừng lại, mắt nhìn phía trước, lại đưa tay ra phủi phủi sau lưng.

      Lục Minh Ngọc thấy phủi hai lần đều phủi đúng chỗ, lại nhắc nhở lần, nhưng mà Sở Hành vẫn phủi được. Lục Minh Ngọc cũng sốt ruột thay , cắn cắn môi, thừa dịp mẫu thân còn chưa có trở lại, Lục Minh Ngọc chạy tới, phủi nhanh lưng cái. Tay phải Sở Hành còn đặt chỗ xương bả vai, cảm nhận lực đạo yếu ớt của bàn tay bé, mắt phượng liếc qua đỉnh Quan Thế , bàn tay to đột nhiên dời xuống, chuẩn xác bắt được bàn tay vị hôn thê.

      Ấm áp như noãn ngọc, mềm mại xương.

      Lục Minh Ngọc choáng váng, trong chớp mắt khi bàn tay bị bắt lấy, nàng hình như cũng biến thành tòa núi đá, hông thể cử động.

      Sở Hành lại lập tức buông nàng ra, giống như vô tình, xoay lại bồi tội: " phải ta cố ý..."

      Giọng trầm thấp, lại mang theo chút gì đó đặc biệt khiến lòng nàng ngứa ngáy, giống như đùa giỡn nàng. Lục Minh Ngọc cảm thấy Sở Hành phải loại người như vậy, nàng qua loa ừ tiếng, sau đó quay đầu trở về.

      Gió núi thổi qua, làn váy xanh nhạt dính sát vào người, lộ ra dáng người mảnh khảnh yểu điệu, mắt phượng Sở Hành luôn dõi theo nàng, luyến tiếc, lại thể gọi nàng quay lại, mà nàng vừa mới thay phủi bụi, lại tựa như vừa mới quấn sợi dây tơ hồng vào lòng , cho dù nàng xa đến cỡ nào, đều luôn giữ lấy trái tim .

      Sở Hành chưa bao giờ cảm nhận được loại cảm giác kì diệu như vậy.

      Mà trong khi đắm chìm trong ôn nhu của vị hôn thê trước đỉnh Quan Thế , Minh Huệ Đế bái xong, liền nhường vị trí cho hai người Tiêu thị.

      Tiêu thị cùng Lục Quân đến bái.

      Minh Huệ Đế vừa mới đứng bên cạnh Lục Quân, lúc Lục Quân tới tùy ý nhìn thoáng qua, ngạc nhiên thấy sắc mặt nàng tái nhợt, suy yếu như vậy, nhưng đôi mắt đào hoa lại sáng ngời thần kỳ, giống như ánh trăng thấp thoáng dưới hồ nước, dập dờn mê người. Minh Huệ Đế tự chủ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn chăm chú Lục Quân, thấy nàng vô cùng thành kính quỳ xuống, môi đỏ mọng mấp máy, sau đó, hàng lệ hề báo trước rơi xuống.

      Cả người Minh Huệ Đế chấn động.

      Trí nhớ bỗng nhiên trở lại nhiều năm trước, ngồi ở long ỷ phê duyệt tấu chương, chợt nghe tiếng đò sứ rơi vỡ. Sợ hai tiểu nương bị thương, Minh Huệ Đế vội vàng chạy tới Đa Bảo Các. Tiểu chất nữ năm tuổi cúi đầu, hơi hơi nhếch cái miệng nhắn nhìn mảnh sứ vỡ, hề sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy thú vị, còn Lục Quân lại dùng vẻ mặt sợ hãi nhìn , gương mặt tái nhợt, còn chưa lên tiếng, nước mắt của nàng liền rơi xuống.

      Hai gương mặt đầy nước mắt dần dần hợp lại làm , lại nhìn Lục Quân quỳ nơi đó, trong ngực Minh Huệ Đế khỏi khó chịu.

      cảm thấy thoải mái, Minh Huệ Đế nguyên nhân, chỉ là muốn thấy nàng khóc.

      Vì sao nàng lại rơi lệ?

      Bởi vì có thắc mắc trong lòng, Minh Huệ Đế tiếp tục quan sát Lục Quân, nhìn nàng dập đầu xong đứng lên, còn chưa kịp đứng vững ngã xuống!

      "A Quân!"

      Minh Huệ Đế bước nhanh tới, trước khi Lục Quân ngã xuống kéo người ôm vào lòng.
      Pe Mick, Phương Lăng, chun chun27 others thích bài này.

    4. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Ôm rồi, ôm rồi. Chào mừng ed trở lại

    5. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      271
      Được thích:
      358
      Theo mình khả năng lớn nhất là sau lần lễ chùa này a quân có thai và phi tử của hoàng cũng có thai luôn.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :