1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Mình nghĩ bà mẹ chồng của Lục Quân động chân tay gì rồi khiến con dâu ốm yếu thế.

    2. garan2602

      garan2602 Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      46
      Aizzz vậy sau Hoàng cũng có con riêng nhỉ. K qtrong sạch hay k sạch, mà lúc 2 người đến với nhau có con riêng thấy hoàn hảo hơn. Nhưng mà Hoàng đế chắc k có khả năng này. Hiuhiu

    3. Hiểu Mộng Hồ Điệp

      Hiểu Mộng Hồ Điệp Active Member

      Bài viết:
      117
      Được thích:
      109
      Hơi duyên phận là thứ ông trời sắp đặt, muốn tránh cũng được. Tình duyên của Lục Quân và Minh Huệ đế phải cắt là cắt được, nếu là trời định muốn thay đổi cũng khó. ra chồng giờ của A Quân cũng rất tốt nhưng chữ hiếu và chữ tình thể vuông tròn hai bên, nghe kết cục của Diệu gia được tốt cho lém.

    4. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Thôi rồi có chuyện rồi

    5. Clumsytapu

      Clumsytapu Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      1,087
      ☆, Chương 111:

      Editor: Tapu

      Lục Quân ngã vào lòng Minh Huệ đế. Minh Huệ đế vội đỡ nàng, quan tâm cúi đầu nhìn Lục Quân lại thấy có chuỗi nước mắt lăn xuống nơi khóe mắt nàng.

      Minh Huệ đế hiểu phẫn nộ đến từ đâu. Đây là nương mà tận mắt nhìn nàng lớn lên, là tiểu nha đầu mà từng ôm trong ngực để dỗ dành, ai dám làm cho nàng thương tâm khổ sở như thế?

      “A Quân!” Tiêu thị mặt mày trắng bệnh chạy tới, cũng quản Minh Huệ đế ôm tiểu trong lòng như thế có hợp lễ hay , chỉ mực quan tâm tiểu . Nhìn nương trước mặt hai mắt nhắm chặt, mặt chút huyết sắc cũng có, chỉ có nước mắt. Tiêu thị đột nhiên cảm thấy vô cùng thương tâm, thấp giọng khóc ra tiếng.

      Vì sao lại như vậy?

      Đời trước tiểu là phi tử, trong cung phi tần đông đảo nhưng tiểu làm người rất đơn thuần nên bị người hại khó sinh mà chết. Tiêu thị cùng trượng phu đều cảm thấy nếu để nàng đời này lại tiến cung vô cùng nguy hiểm nên mới sớm tìm cho nàng phu gia có bối cảnh đơn giản, phẩm hạnh khiêm tốn ôn nhuận, mà Diêu Ký Đình đều có thể đáp ứng được nhiều cầu này.

      Nhưng Diêu Ký Đình đối với tiểu thế nào đây?

      tại Tiêu thị cùng trượng phu nùng tình mật ý, nàng biết khi nam nhân tâm thích nữ nhân như thế nào. Nếu nàng muốn dâng hương mà có nữ quyến khác cùng, trượng phu nhất định theo nàng. Nếu nàng gầy yếu tiều tụy, trượng phu nhất định là người phát đầu tiên. Nhìn tiểu bệnh nặng đến hôn mê, hôm nay nàng và nữ nhi mới gặp tiểu lúc phát ra, vậy Diêu Ký Đình đâu? vì sao biết? Hơn nữa hôm nay triều đình quan viên hưu mộc, Diêu Ký Đình đâu rồi? Tiểu có việc, Diêu Ký Đình rốt cuộc là có việc gì?

      Nếu Diêu Ký Đình đối với tiểu tốt như bọn họ vẫn nghĩ , nếu giờ cuộc sống của tiểu được vui vẻ ......

      Vậy , đều là lỗi của nàng và trượng phu!

      “A Quân, muội mau tỉnh lại a, đừng dọa tẩu mà.” Tiêu thị nước mắt rơi như mưa, năm đó nàng dù có bị trượng phu ủy khuất cũng khóc, nhưng tiểu và nữ nhi của nàng cùng nhau lớn lên. Nay tiểu gặp chuyện may, Tiêu thị so với tình phát sinh người mình còn đau lòng hơn.

      “Nương, làm sao vậy?” Lục Minh Ngọc nghe được động tĩnh, cùng Sở Hành chạy đến, nhìn thấy Minh Huệ đế ôm , Lục Minh Ngọc đầu tiên là khiếp sợ, nhưng ngay lập tức nàng phát nhắm mắt hôn mê bất tỉnh, nhất thời cũng đau đến chảy lệ.

      Sở Hành tỉnh táo nhất, xác nhận Lục Quân hôn mê, nhanh chóng nhảy xuống đỉnh Quan , lệnh cho người hầu Lục gia ở xa xa hầu lập tức an bài kiệu leo núi lại đây.

      Bên kia Minh Huệ đế ngồi chiếu, tuy rằng đau lòng Lục Quân, nhưng cũng đủ bình tĩnh, trước hết chú ý tới mi mắt Lục Quân nằm trong lòng ngừng run rẩy. khẩn trương, thử thấp giọng gọi nàng,“A Quân?”

      Lục Quân chậm rãi mở mắt, đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt tuấn dật của Minh Huệ đế, trong tròng mắt đen trắng ràng chưá đầy thân thiết. Nàng mờ mịt nhìn , thẳng đến khi thoáng nhìn sang bên cạnh thấy thần sắc lo lắng của tẩu tử và chất nữ, Lục Quân mới đột nhiên tỉnh táo lại, vội vã giãy dụa. Trời còn sáng tỏ thế kia mà nàng như thế nào có thể làm cho nam nhân khác ôm?

      Nàng vừa tỉnh liền vội ngồi dậy, Minh Huệ đế trong mắt bay nhanh xẹt qua vẻ lúng túng, lúc này cũng ý thức được chính mình hành động hợp quy củ.

      “Ngươi vừa mới té xỉu, thử nhìn chút có thể tự mình đứng lên .” Minh Huệ đế đơn giản giải thích, sau đó ý bảo Tiêu thị, Lục Minh Ngọc giúp đỡ Lục Quân.

      Lục Quân quá yếu ớt, cả người toàn là mồ hôi, chỉ có thể dựa vào tẩu tử đứng, nhưng ý thức nàng khôi phục chút, nhắm mắt lại hướng Minh Huệ Hoàng đế đa tạ, “Đa tạ Hoàng thượng......” Mơ mơ màng màng cũng quên luôn Minh Huệ đế cải trang vi hành.

      Minh Huệ đế gì chỉ nhíu mày hỏi Tiêu thị chuyện gì.

      Tiêu thị cũng ràng, xem bộ dáng của tiểu cũng thể hỏi thêm gì. Bên kia hai kiệu phu khiêng kiệu leo núi chạy vội tới, Tiêu thị hướng Minh Huệ đế gật gật đầu, cùng nữ nhi đỡ tiểu qua. Sở Hành, Minh Huệ đế lo lắng theo ở phía sau, hai nhóm người thẳng đường xuống núi, cho đến khi ba người Tiêu thị lên xe ngựa, Minh Huệ đế, Sở Hành mới dừng lại.

      Vì tị hiềm, bọn họ thể cùng nữ quyến Lục gia đồng thời hồi kinh.

      Nhìn xe ngựa xa, Minh Huệ đế ý vị thâm trường với Sở Hành:“Thế Cẩn, A Noãn là ngoại sinh nữ duy nhất của trẫm, ngươi nên đối xử tốt với nàng.” Chỉ việc có thể thấy được toàn bộ câu chuyện. Lục Quân đến để cầu con nối dõi cho Diêu gia nhưng theo nàng chỉ có người nhà mẹ đẻ, Lục Quân còn lệ rơi đầy mặt. Minh Huệ đế liền có thể đoán được, Lục Quân ở Diêu gia khẳng định là tốt.

      Sở Hành lúc này quỳ xuống, vẻ mặt nghiêm túc cam đoan :“Thất gia yên tâm, thần tuyệt để A Noãn chịu ủy khuất như vậy.”

      Minh Huệ đế gật đầu, nâng đứng lên, cặp mắt như hồ sâu gợn sóng, bình tĩnh vô ba biết suy nghĩ cái gì.

      ~

      Hôm nay mồng mười, cả nhà Lục Trảm đều hưu mộc ở nhà, Lục Vanh đợi ở tam phòng, kiểm tra công khóa của hai con trai. Lục Trảm cũng nhàn rỗi, tự mình dạy Sùng ca nhi học công phu, hai phụ tử ở trong sân chốc lát ngồi trung bình tấn ,chốc lát luyện quyền, Chu thị ngồi ở hành lang chỉ im lặng cười xem.

      nhà ba người ấm áp hòa thuận, thẳng đến khi Triệu Võ sải bước chạy tới, xa xa hồi bẩm:“Lão gia, phu nhân, Tam phu nhân các nàng trở lại, nãi nãi bị bệnh, Tam phu nhân trực tiếp mang nãi nãi Lan viên......”

      Lan viên là sân việnLục Quân ở trư ớc khi lấy chồng.

      Nữ nhi bị bệnh?

      Chu thị vội đứng lên, mà Lục Trảm đảo mắt bước đến hành lang dẫn ra cổng viện, bỏ lại thê tử, trầm mặt trước xem nữ nhi.

      Lục Quân được bà tử cõng vào trong phòng, khuôn mặt trắng bệnh nằm im giường nhúc nhích, cả người ngừng đổ mồ hôi. Tiêu thị tự mình chăm sóc, nước mắt lung tròng, biết tiểu rốt cuộc bị bệnh gì mà dọa người như vậy.

      “A Quân làm sao vậy?” Lục Trảm bước vào nhanh như gió, vừa vào nhà nhìn thấy cháu đứng ở bên giường gạt lệ, Lục Trảm sắc mặt nhất thời trở nên khó coi, ba bước thành hai bước tới bên giường.

      “Phụ thân......” Lục Quân miễn cưỡng cười vui, mắt hoa đào sáng nay trước khi bái Quan còn sáng ngời như thu thủy, lúc này lại giống còn chút sinh khí, giống như người chết.

      Lục Trảm đau như mất nửa cái mạng, bất chấp duy trì dáng vẻ uy nghiêm ở trước mặt con dâu, cháu , thân thể cao lớn uy vũ đột nhiên liền thấp , ngồi xổm trước giường, khẩn trương hỏi nữ nhi,“A Quân thoải mái chỗ nào?” Hỏi xong mới nhớ tới cái gì, hổ mâu quét về phía con dâu,“Thỉnh lang trung chưa?”

      Tiêu thị gật đầu, cúi đầu :“Cũng sắp đến.” Chỉ cảm thấy thẹn với cha chồng.

      Lục Trảm lần nữa xem nữ nhi, mắt thấy con dâu vừa dùng khăn tay lau qua, trán nữ nhi lại xuất tầng mồ hôi, Lục Trảm lại đau lòng lại sốt ruột, phẫn nộ đứng mạnh lên, để ý tới thê tử và người Tam phòng bước vào, Lục Trảm mặt mày lạnh lùng bước ra sân, lớn tiếng hỏi Chu ma ma quỳ gối “ nãi nãi bệnh thành như vậy, vì sao trước đây hồi bẩm! gia các ngươi đâu!”

      Trán Chu ma ma gần như chạm đất, cả người lạnh run, thanh giống như bị gió thổi nát đứt quãng :“Phu nhân, phu nhân nàng đột nhiên bệnh, trước kia chút dấu hiệu cũng có...... gia, gia lúc trước đáp ứng bồi phu nhân dâng hương, nhưng hôm nay là sinh nhật của công tử nhà Hộ bộ Lang trung Dương đại nhân, gia dự tiệc ......”

      Lục Trảm lập tức nghĩ tới ngày đó ở trong cung, con rể có với .

      Làm quan phải xã giao, lúc ấy Lục Trảm còn cảm thấy con rể có lòng cầu tiến, nhưng biết con rể vì kết giao với giới thượng lưu quý tộc, dám phụ nữ nhi, giữ lời! Nay nữ nhi bệnh thành như vậy, con rể vẫn còn ở chỗ cái yến hội đồ bỏ kia cùng người uống rượu mua vui?

      “Triệu Võ!” thanh trung khí mười phần rống giận đột nhiên vang vọng cả tòa Lan viên.

      Triệu Võ cả người tóc gáy đều dựng đứng, bao nhiêu năm rồi thấy lão gia tức giận như thế?

      dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, còn chưa tới trước mặt bị Lục Trảm nổi giận : “ đem gia về đây! Ta mặc kệ ở đâu làm gì, dù có lấy dây trói lại cũng phải đem người về cho ta!”

      Hổ mâu trừng trừng, trong mắt Lục Trảm lộ hung quang, giống như muốn giết người.

      Triệu Võ lĩnh mệnh bước .

      Lục Trảm cúi đầu, nhìn về phía Chu ma ma, muốn xử lý, thoáng nhìn thấy lão lang trung nhà mình thường xem bệnh chạy đến, trong mắt Lục Trảm ánh sáng lạnh biến mất, trước vào phòng xem nữ nhi.

      khắc sau, lão lang trung trầm ngâm buông cổ tay Lục Quân ra, ánh mắt nhất nhất đảo qua đám người vây quanh ở trước giường, nghĩ nghĩ, thỉnh Lục Trảm dời bước chuyện.

      “Nữ nhi của ta rốt cuộc bị gì?” đè nén cơn tức giận, Lục Trảm nhẫn nại hỏi.

      Lão lang trung sờ sờ râu, giận dữ :“ nãi nãi hẳn là dùng thuốc thúc có thai ? Nhưng thuốc có ba phần độc, dùng lâu, nãi nãi...... Chuyện phòng the quá mức tổn hại thân thể, lại bị hiệu ứng của thuốc, lần hai lần có vấn đề gì. Nhưng về lâu dài tổn hao nguyên khí, cũng may còn chưa tổn hại vào căn bản, tại bắt đầu điều trị còn kịp.”

      Lục Trảm cúi mi mắt, mặt chút thay đổi, thanh lại bình tĩnh lạ kỳ,“Thuốc thúc có thai?”

      Lão lang trung gật gật đầu, nhíu mày :“Lục đại nhân, lão phu nhớ , trước khi nãi nãi lấy chồng , lão phu còn vì nàng chẩn qua lần mạch, nãi nãi thân thể khoẻ mạnh vấn đề gì. Dùng thuốc bổ chỉ như cấp hoa cỏ tưới nước, hoa cỏ thiếu nước , đúng lúc chăm sóc là tốt rồi, nhưng nếu chăm sóc quá mức, lúc này lại tiếp tục tưới nước, tốt quá hoá hỏng, hoa cỏ ngược lại bị hao tổn. Người cũng như vậy, thân thể nãi nãi, căn bản cần uống thuốc bổ a. Nếu tiện, lão phu muốn nhìn chén thuốc thúc thai của nãi nãi chút, nhằm đưa phương thuốc điều trị thích hợp cho nãi nãi.”

      “Ngài chờ chút để ta hỏi.” Lục Trảm khách khí , thỉnh lão lang trung ngồi trước, lại tìm Chu ma ma.

      “Chén thuốc phu nhân nhà ngươi dùng đâu rồi?” Lúc trước nổi giận bao nhiêu lúc này ngữ khí của Lục Trảm có thể dùng bốn chữ để hình dung “gió êm sóng lặng”.

      Chu ma ma tốt xấu cũng hầu hạ ở Lục gia nhiều năm như vậy, sớm biết tính tình lão gia nhà mình, càng bình tĩnh lại càng nguy hiểm, Chu ma ma bị dọa phát khóc, khóc rống ,“Lão gia, là, là thân gia Tổ mẫu, năm nay lúc ra giêng, thân gia Tổ mẫu liền mỗi ngày nhìn phu nhân uống thuốc, ngày ba lần...... Lão nô đau lòng phu nhân, muốn trở về cho lão thái thái biết nhưng phu nhân cho, phu nhân nàng cũng muốn sớm có đứa .”

      “Ngươi cũng biết kia là chén thuốc thúc thai?” Lục Trảm nhắm mắt lại, trầm mặc lâu sau, mới hỏi.

      Chu ma ma đáp:“Biết, lão nô lặng lẽ hỏi thăm, bất quá lão nô cũng có phái người kiểm tra thuốc kia thành vấn đề, quả là thuốc bổ.”

      Lục Trảm rốt cuộc nhịn được nữa, khóe miệng xả ra tia cười lạnh,“ đem phương thuốc viết ra.”

      Chu ma ma tuy rằng trong lòng hoang mang, cũng dám hỏi nhiều, đứng lên muốn .

      “Chậm .” Lục Trảm đột nhiên kêu bà đứng lại, thanh lạnh lùng :“Viết xong phương thuốc, ngươi phái người bốc thuốc, nấu thành canh bưng lên.”

      Lão chủ chứa Diêu gia kia mỗi ngày buộc nữ nhi uống, cũng muốn nếm thử, rốt cuộc là cái đại bổ gì đây!
      Phương Lăng, AChu, Chôm chôm28 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :