1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,064
      Chương 117.1
      Edit: Diệp Nhược Giai

      Đội ngũ đón dâu xúm xít vây quanh Sở Hành tới trước cửa nội viện.

      nương mà mình cực nhọc nuôi lớn nay lại bị nhà người ta đoạt mất, nên hiển nhiên bên đàng phải làm khó phen. Vì vậy, Sở Hành vừa vượt qua được cửa ải của nam nhân Lục gia, nay lại phải đối mặt với khảo nghiệm của nhóm nữ quyến. Hỉ nương dặn dò đám người Sở Tùy đợi ở bên ngoài, chỉ có duy nhất mình tân lang là theo bà vào trong.

      Vòng đầu tiên là Lục Cẩm Ngọc, nàng hỏi Sở Hành, tân nương tử thích uống trà gì nhất, tiểu nha hoàn đứng bên cạnh bưng cái khay lên, trong đó có chén thiết quan , chén trà hoa lài, chén trà huệ minh, nếu Sở Hành chọn sai phải uống cạn cả ba chén trà. Vòng này khảo nghiệm về độ hiểu biết của Sở Hành đối với tân nương tử của mình, văn nhã hơn việc uống rượu lúc nãy nhiều.

      Trong đầu chợt lên bóng dáng tiểu nương cúi đầu khẽ, Sở Hành cười mỉm, trực tiếp cầm lấy chén trà huệ minh, đưa đến bên miệng thưởng thức, hành động cực kỳ thanh nhã.

      Lục Cẩm Ngọc kinh ngạc cho rời , bản thân nàng biết mối quan hệ giữa hai người bọn họ nên nghĩ rằng Sở Hành chỉ đoán mò.

      Lục Hoài Ngọc phụ trách cửa thứ hai, tiểu nha hoàn bên cạnh bưng khay đựng ba hộp son phấn, theo thứ tự là hoa quế hương, hoa hồng hương, hoa mai hương, bảo Sở Hành chọn ra hộp son có mùi hương mà Lục Minh Ngọc thích nhất. Nếu chọn sai, Sở Hành bị vẽ điểm đỏ lên giữa trán giống như Kim Đồng Ngọc Nữ trong bức tranh ngày tết.

      Sở Hành cúi đầu nhìn ba hộp son, nhớ lại lúc ôm lấy nàng có ngửi được mủi hoa hồng thoang thoảng, ngửi ngửi từng hộp rồi chính xác lấy ra hộp son có mùi hoa hồng.

      Lục Hoài Ngọc cắn môi, lúc cho qua còn giọng thầm , “Chắc chắn là ngươi từng lén ôm A Noãn!”

      Sở Hành chỉ xem như nghe thấy gì, vui sướng theo hỉ nương đến trước cửa nội thất, chỉ cần qua được cửa cuối cùng này nữa thôi là có thể gặp được tân nương rồi.

      Thông thường mấy cửa ải này nên do đám tỷ muội của tân nương phụ trách, nhưng vì tam nương Lục Yên còn trong tang kỳ, thể tham gia hỉ yến, nên Lục gia bèn đứng ra mời biểu tỷ của Lục Minh Ngọc, chính là Tiêu Toàn – đích nữ của Trang vương phủ. Do chịu ảnh hưởng từ mẹ ruột của mình là thế tử phi Vưu thị, nên Tiêu Toàn thích Lục Minh Ngọc lắm, nhưng hôm nay dù gì cũng là ngày vui, nàng vẫn biết cái gì gọi là có chừng có mực, vì thế đứng núp sau tấm cửa, tươi cười đưa ra đề mục: “Thỉnh Quốc công gia dùng ba câu thành ngữ để khen ngợi vẻ đẹp của tân nương.”

      Lời này vừa dứt, nhóm nữ quyến trong cửa ngoài cửa đều khe khẽ cười.

      Niên nhi, Hằng nhi, Sùng nhi, nhi ỷ mình còn , nên sau khi xem xong trò vui ở tiền viện cũng chạy vào tới hậu viện tham gia, nghe được đề mục này, ba người Hằng nhi liền nháy nháy mắt với nhau cười vui vẻ, còn Niên nhi nghiêm túc suy nghĩ, sau đó cất giọng trong trẻo to: “Quốc sắc thiên hương!”

      Sáng nay bé vừa mới nghe hỉ nương khen tỷ tỷ như thế.

      Trong phòng, Lục Minh Ngọc thấy buồn cười, nhưng khóe miệng vừa nhếch lên chợt nghe thấy giọng lạnh nhạt đầy quen thuộc cất lời theo đệ đệ mình: “Quốc sắc thiên hương.”

      Nếu trước đó giọng trẻ con non nớt kia chọc cho mọi người phì cười, nay đổi thành chất giọng trầm thấp của Sở Hành khiến khuôn mặt của Lục Minh Ngọc thoắt cái nóng bừng, giống như kề sát bên tai nàng lời ca ngợi nàng vậy.

      “Niên nhi đệ im coi!” Tiêu Toàn tức giận thốt lên.

      Hằng nhi lập tức tiến lên bịt miệng đệ đệ mình lại, cho bé phá rối.

      Sở Hành nhìn hai cậu em vợ nho của mình, nghĩ lúc rồi tiếp: “Đình đình ngọc lập, phấn điêu ngọc mài, tiên tư ngọc sắc.”

      Bỏ câu thành ngữ được cậu em vợ nhắc, Sở Hành hơi ra hẳn ba câu, mà càng khó hơn là, trong mỗi câu đều có chữ “ngọc”, cũng biết chỉ là trùng hợp nhớ đến những câu này, hay là cố ý tìm những câu thành ngữ có chữ “ngọc” trong tên nàng.

      Nhóm nữ quyến diện trong phòng đều ngây ngẩn cả người, đại phu nhân là người có phản ứng đầu tiên, vui mừng : “Mọi người thường tứ gia của chúng ta có võ công phu rất cao ai địch lại được, ra phải là văn võ song toàn mới đúng. Nhìn xem nhìn xem, khen người khác mà cũng biết cách như vậy, còn vượt trội hơn cả mấy câu “bế nguyệt tu hoa”, “chim sa cá lặn” mà ta nghĩ ra nữa.”

      Bà vừa luôn miệng ca ngợi vừa tiến lên mở cửa.

      Rèm cửa được vén lên, thân hình cao to cường tráng của tân lang lập tức rơi vào mắt mọi người. Bộ hỉ phục đỏ thẫm mặc hôm nay càng thêm tô điểm cho khuôn mặt trắng nõn đẹp như ngọc khắc của , đồng thời tăng thêm chút vẻ thanh nhã ôn hòa cho , khiến thoạt nhìn còn lạnh lùng như xưa. Mấy người Tiêu thị đều từng gặp Sở Hành, nhưng đây vẫn là lần đầu được thấy Sở Hành mặc bộ y phục có màu sắc rực rỡ như thế, bất giác ai cũng ngơ ngẩn ngắm nhìn lúc.

      Đặc biệt là Chu thị, bà vẫn luôn cho rằng con trai mình mới là mỹ nam đứng đầu tại kinh thành, còn cháu rể chỉ có thể sắp xếp thứ hai. Nhưng vào lúc này, đại khái cũng là có mới nới cũ, Chu thị kìm lòng đậu mà muốn đổi vị trí của con trai và cháu rể của mình. Nhưng ngay sau đó, Chu thị bỗng nhiên ý thức được người cháu rể này quá rất uy vũ, cơ thể gần như thua kém trượng phu mình lúc ông còn ở độ tuổi hơn ba mươi về trước, lại nhớ đến những “gian khổ” mà bà phải chịu vào đêm động phòng khi xưa, Chu thị nhất thời đổ mồ hôi lạnh thay cho cháu mình.

      Nam nhân tráng kiện có cái tốt của tráng kiện, có điều đối với đêm đầu tiên ...

      Chu thị lập tức hướng ánh mắt chan chứa thương nhìn về phía cháu mình.

      Lục Minh Ngọc được hỉ nương đỡ dậy, chầm chậm đến gần tân lang. Nàng lập tức cảm nhận được ánh mắt cực nóng.

      phải là của vị tổ mẫu đáng kính lo lắng cho nàng, mà là Sở Hành.

      Sở Hành gần như tham lam nhìn tân nương phía đối diện, khăn trùm đỏ thẫm che khuất khuôn mặt nàng, hỉ phục rườm rà rộng thùng thình che lấp dáng người yểu điệu của nàng, chỉ có thể nhìn ra hình như nàng cao hơn chút, nhưng ngẫm lại lại cảm thấy có lẽ là do Lục Minh Ngọc đội thêm mũ phượng đầu. Mặc dù nhìn thấy được bất cứ gì, nhưng biết rằng dưới tấm khăn trùm ấy chính là nàng, Sở Hành cũng vẫn khó mà đè nén được niềm vui sướng trong lòng.

      Lần cuối cùng hai người gặp nhau là ở An Quốc Tự, cách gần năm.

      Thấy tân lang ngẩn người, hỉ nương biết cách khơi mào khí nhất lập tức cười trêu ghẹo: “Mới thế này thôi mà Quốc công gia ngẩn người rồi à? Vậy lát nữa vén khăn lên còn đến thế nào nữa? Tân nương của chúng ta chính là đại mỹ nhân phấn điêu ngọc mài, tiên tư ngọc sắc đó nha, đến lúc nhìn thấy được nàng, có khi Quốc công gia còn nhấc chân nổi để mà kính rượu mừng ấy chứ?”

      Tuy bà trêu Sở Hành, nhưng Lục Minh Ngọc lại xấu hổ đến mức cả người nóng ran.

      Tấm khăn trùm đầu hơi lay động, Sở Hành như có thể nhìn thấu được dáng vẻ xấu hổ của nàng, lập tức hoàn hồn, cúi chào mấy người Chu thị, sau đó dưới hướng dẫn của hỉ nương đến bên cạnh tân nương, đưa quả hỉ cầu đỏ tươi trong tay cho nàng rồi dắt nàng đến chỗ mấy người Lục Vanh chào từ biệt.

      Mẹ chồng nàng dâu Chu thị Tiêu thị rời trước, vào thính đường chờ.

      Khi đối diện với cháu rể, Lục Trảm trầm mặt, lời ít ý nhiều: “Lục gia chúng ta có tiếng xưa nay là bá đạo, nếu Quốc công giađã cưới A Noãn về, sau này mà dám bắt nạt con bé đừng trách lão phu khách khí.”

      Lời bộc trực nghiêm khắc khiến bầu khí trong thính đường lập tức chùng xuống.

      Chu thị vui liếc trượng phu nhà mình, dịu giõng : “Thế Cẩn, A Noãn hơn ngươi giáp, ở nhà vẫn luôn được bọn ta nuông chiều. Ngày hôm nay, tổ mẫu giao A Noãn cho ngươi, hy vọng ngươi cũng giống bọn ta, thương nàng nàng. Nếu lỡ như con bé có làm ra điều gì sai trái, mong ngươi nể tình nàng còn tuổi, thông cảm nhiều hơn chút.”

      Sở Hành quỳ gối trước mặt hai vị lão nhân, trịnh trọng : “Tổ phụ tổ mẫu yên tâm, Thế Cẩn nhất định làm cho hai người thất vọng.”

      Chu thị liên tục gật đầu.

      Tiếp theo, tân lang tân nương lại quay sang vợ chồng Lục Vanh chào từ biệt.

      Lời đanh thép phụ thân mình rồi, Lục Vanh nhìn con rể, thâm ý : “Thế Cẩn, ngươi là chiến thần, là hùng của Đại Tề chúng ta, ta tin là ngươi có thể chăm sóc tốt cho A Noãn, mong vợ chồng các ngươi bách niên giai lão, cả đời êm xuôi.”

      Mắt Tiêu thị ươn ướt, nhớ lại những chuyện bi thảm mà con mình gặp phải trong kiếp trước, bà nghẹn ngào , “Thế Cẩn, ngươi nhất định phải bảo vệ A Noãn tốt, đồng thời phải biết chăm sóc bản thân mình.”

      Bảo vệ nàng tốt?

      Lòng Sở Hành trầm xuống. Lục Minh Ngọc kể hết những chuyện kiếp trước cho nhạc phụ nhạc mẫu, cho nên nhị lão mới cố ý chúc phúc vợ chồng bọn họ bình an đến già, chứ phải là những lời vợ chồng ân ái như mọi người thường chúc. Kiếp trước Sở Hành chết trận, biết được sau khi chết rồi, Lục Minh Ngọc gặp phải những chuyện gì. Nay nhạc mẫu dùng đến hai chữ “bảo vệ”, phải chăng đời trước nàng chết oan chết uổng?

      Trong lòng fa61y lên nghi hoặc, vẻ mặt Sở Hànhcàng thêm trịnh trọng nghiêm túc, dập đầu : “Nhạc phụ nhạc mẫu chớ lo, đời này kiếp này Thế Cẩn đều canh giữ bên người A Noãn, bảo vệ nàng, cho nàng đời như ý, kiếp yên vui.” Tuy dám ra quá , nhưng những lời này cũng là những lời vợ chồng Lục Vanh muốn nghe thấy nhất.

      Lục Vanh tiến lên dìu đứng dậy, dùng sức bóp bóp vai Sở Hành rồi lập tức xoay người đến bên cạnh con mình, ngồi xuống, muốn cõng nàng lên kiệu hoa.

      Trong khoảng nho bên dưới khăn trùm đột nhiên xuất bóng lưng của phụ thân mình, Lục Minh Ngọc rốt cuộc nhịn được, nước mắt lã chã rơi, giọt lên đất.

      Dưới giúp đỡ của hỉ nương, nàng cố gắng ngẩng cao đầu, chậm rãi nằm úp sấp lên lưng ông, vươn hai tay ra ôm lấy vai phụ thân mình. Đời trước cũng là phụ thân cõng nàng, nhưng khi ấy thân hình của ông cực kỳ gầy yếu, đôi mắt mờ mịt ánh sáng, còn nàng, vì hiểu lầm mẫu thân mình bị phụ thân làm tổn thương đến mức tự sát, nên ngay cả khi xuất giá cũng chưa từng với ông lời.

      Nàng từng hận, hận ông trời đoạt mẫu thân nàng , bây giờ nàng lại cảm kích vô cùng vì ông trời cho nàng cơ hội bù đắp những tiếc nuối.

      “Phụ thân, con phải rồi, người ở nhà phải biết quý thân thể, đừng thức đêm đọc sách, khi nào thấy mắt khó chịu phải cho nữ nhi biết, con về ấn huyệt cho người.” Nàng cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt lên tấm lưng rộng của phụ thân, “Phụ thân, mẹ nóng tính, người đừng giận mẹ, ngày nào mẹ cũng phải chăm sóc cho đám Hằng nhi, rất mệt... Còn tổ mẫu nữa, người rảnh qua chuyện với tổ mẫu nhiều chút, tổ mẫu thích phụ thân nhất, tiện thể chơi với ...”

      Giọng nàng nghẹn ngào thút thít lại xíu, nhưng tất cả đều lọt vào tai Lục Vanh sót chữ.

      Mắt Lục Vanh cay cay, bình ổn tâm tình lát mới : “Phụ thân biết rồi, A Noãn cần lo nghĩ chuyện trong nhà đâu, chỉ cần chăm sóc mình cho tốt.”

      Lục Minh Ngọc nghẹn ngào “dạ”.

      Lục Vanh nhìn kiệu hoa trước mắt, trong khoảnh khắc khi đặt nữ nhi mình vào đấy, ông có cảm giác như chắp tay dâng hòn ngọc quý15 năm của mình cho người.

      Rèm kiệu hạ xuống, đội ngũ đón dâu bắt đầu quay về.

      Lục Vanh trừng mắt nhìn nam nhân cướp nữ nhi của mình, trong ánh mắt lóe lên vẻ quyết tâm: “Nhớ kỹ những lời ngươi hôm nay.”

      “Suốt đời quên.” Sở Hành trịnh trọng , cuối cùng từ biệt toàn bộ trưởng bối Lục gia rồi đến bên con ngựa của mình, xoay ngườingồi lên.

      Hỉ nương đến trước kiệu hoa, ra hiệu cho kiệu phu có thể khởi kiệu, thấp giọng nhắc nhở tân nương ngồi cho vững.

      Lục Minh Ngọc vừa lau xong nước mắt còn vương mặt, nghe vậy lập tức đưa tay vịn lên thành kiệu, chỉ thấy kiệu lắc lư chút rồi được nâng lên, nhàng xóc nảy. Thích ứng được với chút xóc nảy này rồi, Lục Minh Ngọc mới buông lỏng tay ra, ngón trỏ vô thức vuốt ve chiếc bình trong tay. Nửa đoạn đường đầu, trong lòng nàng chỉ thấy quyến luyến nỡ rời xa nhà mẹ ruột, nhưng càng đến gần Quốc công phủ, Lục Minh Ngọc lại càng khẩn trương.
      boogoo97, Đỗ Thuỳ Trang, LyLy Mai27 others thích bài này.

    2. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,064
      Chương 117.2
      Edit: Diệp Nhược Giai

      Trong tiếng hò reo hân hoan của dân chúng, kiệu hoa rẽ vào ngõ Hoa Vinh mà những người dân bình thường thể bén mảng đến, ở nơi đây chỉ có phủ đệ của những gia đình quyền quý.

      Trước cửa Quốc công phủ tấp nập khách khứa của Sở gia, từ Khánh vương, Thụy vương, tam hoàng tử, cho tới Thần Xu doanh hay các thị vệ chưa được phân phẩm cấp của cấm quân... Tất cả đều tươi cười dõi theo đội ngũ đón dâu từ từ tiến đến, phía sau kiệu hoa là mười dặm hồng trang mà dẫn đầu chính là đôi ngọc như ý do Minh Huệ đế ban thưởng, trông còn oai phong khí thế hơn cả lúc Tiêu thị gả vào Lục gia.

      Kiệu hoa hạ xuống, Sở Hành nhàng đá vào cửa kiệu rồi đỡ tân nương ra ngoài.

      Nhìn thấy tân nương, các tân khách lập tức xôn xao ồn ào. may là đầu Lục Minh Ngọc có trùm khăn, nhìn thấy mấy người đó nên cũng bớt khẩn trương hơn chút. Nàng chậm rãi theophía sau Sở Hành, đôi tân phu thê đến chính phòng bái thiên địa. Vì trọng sinh nên Lục Minh Ngọc càng kính sợ lão thiên gia, lúc nhất bái thiên địa, nàng đặt toàn bộ lòng thành kính của mình vào đó, đến khi phu thê giao bái, thoáng thấy vạt áo hỉ bào của Sở Hành ở đối diện, Lục Minh Ngọc vừa hồi hộp vừa hạnh phúc.

      Làm lễ bái xong, tân lang tân nương dời bước đến tân phòng.

      Lục Minh Ngọc hết sức căng thẳng, nàng siết chặt quả cầu đỏ trong tay, đây phải là lần đầu tiên nàng đến Sở quốc công phủ, nhưng lại là lần đầu tiên nàng đến Định Phong đường của Sở Hành, cũng chính là nơi mà cả hai đời nàng chưa từng tiến vào.

      Sở Hành cảm giác được hành động của nàng, mắt vẫn hướng thẳng về phía trước nhưng tay lại khẽ kéo kéo sợi dây nối giữa hai quả cầu mà hai người cầm.

      Chút chấn động nho khó phát được truyền tới, lòng Lục Minh Ngọc cũng rung động theo. ... cố ý à?

      Nhưng Lục Minh Ngọc ngượng ngùng dám dò xét, chỉ tiếp tục thành bước tiếp.

      Khi ta càng khẩn trương, quãng đường dường như càng ngắn lại, nàng cảm giác như chưa được bao xa đoàn người đến trước cửa tân phòng.

      Tim Lục Minh Ngọc tim đập nhanh như hươu chạy, sải bước vào chính phòng, rẽ qua gian ngoài, vào nội thất, nhìn thấy chiếc giường được trải chăn long phượng, Lục Minh Ngọc gần như cứng đơ cả người, chỉ biết ngây ngốc xoay người rồi ngồi im như tượng. Hỉ nương tươi cười chúc vài câu cát tường, sau đó ra hiệu cho nha hoàn đem gậy vàng đến, định vén khăn trùm.

      Nhóm nữ quyến trong phòng ai nấy đều mong chờ nhìn chăm chú vào tân nương.

      Bàn tay của Lục Minh Ngọc dưới lớp tay áo rộng thùng thình, càng nắm càng chặt. Dưới lớp khăn, nàng thấy Sở Hành ung dung bước đến, dừng lại, sau đó, có cây gậy vàng được từ từ đưa tới. Cây gậy này rất ổn định, hề run lắc chút nào, chứng tỏ chủ nhân của nó hết sức thong dong. Lục Minh Ngọc bỗng chốc hốt hoảng, Sở Hành khẩn trương à? Chẳng lẽ vào ngày đại hôn mà cũng vẫn ổn trọng bình tĩnh như bao ngày khác? Đời trước lúc Sở Tùy vén khăn, ràng là cây gậy run lên bần bật...

      Từng dòng suy nghĩ ồ ạt tuôn ra, còn chưa định hình được trước mắt sáng ngời.

      Lục Minh Ngọc theo bản năng nhắm mắt lại.

      Theo động tác của nàng, cây gậy vàng vừa mới vén được đến trán, còn chưa vén qua khỏi mũ phượng dừng lại.

      Sở Hành cúi đầu, đôi mắt phượng chớp lấy cái, nhìn thẳng vào nàng, ngay cả lông mi cũng động.

      năm rồi được nhìn thấy nàng, lâu đến mức lúc gặp nàng trong mộng, khuôn mặt nàng cũng mơ hồ mờ ảo, giống , vì vậy mỗi lần tỉnh dậy lại càng nhung nhớ nàng hơn. Đêm về gặp nàng trong mơ thất vọng, mà mơ rồi lại cảm giác được thỏa mãn. Hôm nay đón dâu, cả đoạn đường , tất cả mọi suy nghĩ của đều chỉ tưởng tượng về khoảnh khắc khi vén khăn này. biết, nàng nhất định là rất đẹp, nhưng ngay lúc này, nhìn tân nương trước mắt, nhìn tân nương của , thấy nàng còn đẹp hơn trăm ngàn lần so với tưởng tượng.

      Hôm nay Lục Minh Ngọc trang điểm đậm, giống như lời của hỉ nương, có người tô mày điểm mắt đẹp hơn, thậm chí còn khác hẳn lúc bình thường, nhưng Lục Minh Ngọc lại có hàng lông mày mảnh, làn môi đỏ thắm tự nhiên, băng cơ ngọc cốt, thoa thêm son phấn ngược lại làm giảm mất vẻ tươi đẹp của nàng. Giống như bây giờ, nàng xấu hổ ngồi ở chỗ ấy, khuôn mặt trắng nõn như ngọc vì ngượng ngùng mà ửng hồng như hoa đào, thiên sinh lệ chất, tư sắc tuyệt vời lớp son phấn nào sánh bằng.

      Có lẽ là cảm thấy mình nhắm mắt quá lâu, hàng lông mi dày như cánh bướm của tân nương tử khẽ rung động, từng chút từng chút nâng lên, giống như bông hoa quỳnh chậm rãi nở rộ, lấy hết dũng khí nhìn về phía người thưởng hoa ở trước mắt. Đôi mắt nàng y hệt hoa đào, trong suốt như bầu trời sau mưa, nhút nhát nhìn rồi lại lập tức cụp xuống, thẹn thùng như lần đầu tiên khi hai người gặp nhau, che khuất vẻ đẹp lộng lẫy nhất gương mặt nàng, chỉ chừa lại đôi gò má hồng nhạt như đóa hoa.

      Yết hầu Sở Hành lên xuống liên tục, tay phải cầm gậy vàng chặt mới có thể gian nan áp chế xúc động muốn nâng cằm nàng lên.

      ngắm đủ, hận thể ngồi xổm xuống mà ngắm, Khánh vương phi ở đằng sau ho khẽ, cười chế nhạo : “Đại ca, bọn muội đứng đợi hết nửa ngày rồi đấy, huynh cũng nên cho bọn muội được chiêm ngưỡng tẩu tẩu cùng với chứ?”

      “Đúng đúng, Quốc công gia còn có cả buổi tối để ngắm kẽ mà, bây giờ cho chúng ta giải bớt cơn thèm chút trước .”

      Nữ quyến cả phòng đều buông lời trêu ghẹo.

      Lục Minh Ngọc càng thêm thấp đầu, Sở Hành cách nàng rất gần, thoáng thấy được phần da thịt lộ ra nơi cỏ áo nàng đều đỏ ửng.

      Tim càng thêm cuồng loạn, dàm trì hoãn nữa mà dứt khoát vén hết khăn trùm lên, sau đó lui qua bên, nhường cho mọi người cùng được ngắm nghía tân nương của .

      “Tẩu tẩu đẹp quá......” Sở Doanh đến bên cạnh tẩu tẩu mình, trong mắt tất cả đều là kinh diễm.

      Từ đầu đến cuối, Lục Minh Ngọc vẫn luôn nhắm nghiền mắt, vẻ xấu hổ hề che lấp cũng cần phải giả vờ, chỉ cần mình Sở Hành thôi là có thể thiêu cháy nàng rồi. Lúc uống rượu hợp cẩn, Lục Minh Ngọc cũng dám nhìn , ngờ lại chọc cho người có thêm phen trêu ghẹo.

      “Quốc công phu nhân nhấc tay lên cao thêm chút, Quốc công gia với tới rượu kìa!”

      Giọng của hỉ nương phảng phất bên tay, Lục Minh Ngọc lại càng thêm hoảng hốt, lần đầu tiên liếc mắt nhìn Sở Hành từ khi ngồi xuống. Hóa ra vì nàng để tay quá thấp, mà cánh tay của Sở Hành lại đan vào với nàng, vì nghĩ cho nàng mà chỉ có thể cúi đầu uống rượu, nhưng lại rất cao......

      Lục Minh Ngọc xấu hổ nhìn qua, ngờ lại chạm phải đôi mắt phượng sáng ngời như sao, giống như từ đầu đến giờ vẫn luôn dõi theo nàng.

      Lục Minh Ngọc lập tức cúi đầu, cánh tay nâng cao hơn.

      Tân nương tử đỏ mặt chịu nhìn tân lang, ánh mắt của tân lang lại thời thời khắc khắc luyến tiếc nỡ rời khỏi khuôn mặt tân nương, hoàn toàn còn vẻ lạnh lùng cứng nhắc của Quốc công gia trong ngày thường, hiển nhiên là cực tân nương của mình. Nhóm nữ quyến tại đây đều nhìn thấy được, có người toàn tâm toàn ý chúc phúc, có người lại ngẩn ngơ ngắm nhìn nửa bên mặt tuấn mỹ của Sở Hành, trong lòng hâm mộ cùng ghen tị.

      Gia thế tốt, bản lĩnh giỏi, lại còn đẹp như thần tiên trời, khắp cả kinh thành này có được mấy người?

      Thảo nào đến tận bây giờ Sở Hành mới thành thân, hóa ra là do ánh mắt của cao, phải cưới nương đẹp nhất kinh thành.

      ~

      Sau khi hoàn thành lễ tiết trong tân phòng, Sở Hành đến tiền viện chiêu đãi tân khách. Lúc trưa khi còn trò chuyện với nữ quyến Sở gia, Lục Minh Ngọc cũng có ăn chút đồ, bây giờ đợi mình nơi đây. Thời tiết tháng năm khá nóng, vì vừa rồi Lục Minh Ngọc khá khẩn trương nên mồ hôi ra đầm đìa, trước khi nghỉ trưa có tắm qua lần, tỉnh ngủ lại sai người chuẩn bị nước để tắm rửa, sau đó thay sang bộ đồ nhà nhàng màu đỏ tươi, tiếp tục chờ tân lang.

      Tiếng cười ồn ào nơi tiền viện khiến nơi này càng có vẻ tĩnh lặng.

      Lục Minh Ngọc ngồi giường, nhìn gối uyên ươngđỏ thẫm đặt ngay đầu giường, ngón tay vuốt ve tấm chăn long phượng, mặt càng lúc càng nóng.

      Sở Hành ngốc như vậy, ngay cả hôn mà cũng khiến miệng nàng đau, tối nay, có khi nào...

      Trong đầu chợt lên khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng cùng thân hình cao lớn của , Lục Minh Ngọc tự chủ được mà sợ run cả người, vừa nóng vừa sợ.

      Nhưng có sợ đến mấy, trời vẫn cứ tối dần.

      Tiền viện Định Phong đường.

      Tiêu Tòng Giản, Tiêu Hoán, Lục Gia Bình, Lục Gia An, Từ Thừa Duệ, Hạ Dụ đến mời rượu, biết là hay vờ mà đều bị Sở Hành hạ gục. Khánh vương là em rể, cũng đến mời vài chén, dù sao quan hệ cũng coi như thân thiết. Còn Thụy vương chỉ mời ly, khiêm tốn có lễ chúc mừng. Thần Xu doanh cùng cấm quân đều phái ra người có tửu lượng cao nhất trong đám đại biểu cho bọn họ đến kính rượu, nhưng đều thua trong tay Sở Hành.

      “Rốt cuộc Quốc công gia uống rượu hay uống nước lã thế?” Có người thảm thiết cất tiếng hỏi.

      Sở Hành chỉ cười . ra nãy giờ uống nhiều như vậy, tuy chưa say đến mức nổi, nhưng cũng say đến sáu phần, chỉ là lúc say rượu sắc mặt vẫn biến đổi, nhìn như hoàn toàn bị ảnh hưởng gì.

      “Đại ca, đệ kính huynh thêm chén......” Khi mọi người ở đây chuẩn bị dừng tay thả Sở Hành về tân phòng, bỗng nhiên có người lảo đảo đứng lên, tự mình rót cho mình chén, sau đó say khướt căng đôi mắt lờ đờ về hướng Sở Hành. Đây chính là người bị hạ gục đầu tiên, vừa ngủ giấc ngắn -- Sở Tùy.

      Như những gia đình bình thường khác, vào ngày đại hôn, các huynh đệ trong nhà ra chắn rượu giúp tân lang, nhưng đêm nay Sở Tùy lại liều mạng chuốc say huynh trưởng nhà mình, tuy khách khứa nơi đây đều lấy làm kinh ngạc, nhưng vẫn hùa theo cuộc vui.

      Sở Hành nhìn đường đệ tỏa đầy mùi rượu ở trước mắt, đón lấy ánh mắt cam lòng cùng đau khổ của , nghiêng đầu, lệnh cho Ngụy Đằng rót rượu.

      Ngụy Đằng săn sóc chỉ rót nửa bát.

      “Rót đầy .” Sở Hành bình tĩnh .

      Ngụy Đằng vội vàng tuân mệnh.

      Sở Hành vững vàng bưng lấy bát rượu lớn, giơ cao về hướng đường đệ mình.

      Sở Tùy nhìn chén rượu của mình, lại nhìn của huynh trưởng, bỗng nhiên nở nụ cười, nâng chén rượu lên uống ừng ực. buông tay, nhưng lại làm chủ được lòng mình. Nhìn thấy nữ nhân mình thích bái đường thành thâncùng huynh trưởng, nhìn huynh trưởngđi qua lại tiếp khách, nghĩ đến việc tối nay huynh trưởng cùng nàng trở thành vợ chồng chân chính, lòng Sở Tùy như bị khoét rỗng, trống vắng, chỉ có uống rượu, càng ngừng uống rượu, mới nhớ đến nàng, khống chế được mà nhớ nàng.

      Uống xong, Sở Tùy lảo đảo ngã xuống.

      Sở Hành buông bát rượu xuống, kịp thời đưa tay đỡ .

      Sở Tùy gian nan ngẩng đầu, cố gắng mở to mắt, khi nhìn thấy huynh trưởng, đột nhiên khóc, dùng ánh mắt bi phẫn lại bất đắc dĩ nhìn Sở Hành: “Đại ca, vì sao lại là huynh! Nếu phải huynh, đệ nhất định cưới được nàng...”

      Kẻ say rượu, giọng lèm bèm , cho dù là Sở Hành cũng chỉ vì biết nội tình nên mới loáng thoáng nghe ra.

      Nhìn đường đệ say đến mê man, Sở Hành đứng lặng lâu rồi mới lệnh cho A Quý đưa đường đệ trở về phòng nghỉ ngơi. Nhìn theo bóng lưng của đường đệ, Sở Hành thở ra hơi dài, trong đó chứa đựng tất cả những áy náy cuối cùng của đối với đường đệ. Sau đó, chắp tay với tân khách, nở nụ cười hiếm hoi: “Chư vị cứ từ từ, ta tửu lượng thấp, xin phép trước.”

      “Khỉ chứ tửu lượng thấp!”

      câu chọc giận mọi người, ai nấy đều xông lại muốn đánh .

      Sở Hành nhanh chóng tránh , bỏ lại Ngụy Đằng, Phạm Dật chiêu đãi khách nhân, còn sải bước nhanh đến tân phòng.

      Nàng ở đấy, gấp.
      Pe Mick, Mengotinh_Ranluoi, boogoo9732 others thích bài này.

    3. jennytruong

      jennytruong Well-Known Member

      Bài viết:
      202
      Được thích:
      315
      Vâng. gấp. muốn động phòng. Các ngươi xê ra đê.

    4. Chôm chôm

      Chôm chôm Well-Known Member

      Bài viết:
      570
      Được thích:
      4,604
      Hai chị ở đấy tôi cũng gấp theo. hay đứt dây đàn, bao giờ 2 chế mới động phòng????? Editor thương tình độc giả với :yoyo44:. :yoyo60:.
      Dao hoa 1 thích bài này.

    5. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      gấp bằng chúng sắc nữ gấp... mà say sáu phần nên lo lắng cho vợ quá.
      Dao hoa 1 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :