1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Xuân Noãn Hương Nùng - Tiếu Giai Nhân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Thức đêm thức hôm để vọc chuện mà thung thướng lớm cơ. Tks nàng nhìu nhìu.

    2. Clumsytapu

      Clumsytapu Well-Known Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      1,087
      Thanks nàng Linh Trúc nhắc nhé! Ta sửa lại rùi. Vốn chỗ đó SH chỉ là nị với wo thui :nod:
      Linh Truc thích bài này.

    3. Trang thái

      Trang thái Well-Known Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      3,973
      Editor: Đặng Gia

      Chương 22

      Ở phủ quốc công khoảng nửa canh giờ, ba người Lục gia muốn .

      Trong nửa canh giờ này, Lục Minh Ngọc có cơ hội đến khuê phòng của Sở Doanh vòng, dù biết được cơ hội gặp được mặt Sở Tùy là vạn phần xa vời,nhưng đường nhịn được mà thầm nhìn đông nhìn tây,hy vọng được nhìn thấy , nghe chút giọng của , đáng tiếc Sở Tùy luôn ở tiền viện với Lục Vanh, có cơ hội cho nàng.

      “ A Noãn sau này thường xuyên lại chơi, Doanh Doanh cùng Tương Tương đều rất thích con.” Sở Nhị phu nhân tự mình tiễn khách, đường cười với Lục Minh Ngọc.

      Lục Minh Ngọc ngoan ngoãn gật gật đầu, lễ phép mời tỷ muội Sở Doanh: “ Nếu các muội có rảnh cũng có thể đến tìm tỷ, Cát Tường sắp sinh chó con, có lẽ có đến bốn năm con, tổ mẫu ai thích cũng có thể xin, hai muội có muốn lấy ? Để tỷ xin cho hai muội trước.” Cát Tường là giống chó quý mà tổ mẫu của nàng nuôi, nghe lúc tổ phụ chinh chiến lập nhiều công, ban thưởng những trân bảo đều cần, chỉ muốn con chó màu trắng do các nước phụ thuộc tiến cống này, vừa đẹp vừa thông minh, tổ mẫu cực kỳ thích.

      “Muội cần, muội thích chó, chỉ thích mèo thôi.” Sở Tương thanh thúy cự tuyệt.

      Còn Sở Doanh chờ mong nhìn Lục Minh Ngọc: “A Noãn tỷ tỷ, muội muốn con.”

      Lục Minh Ngọc cười : “Chờ khi chó con được sinh ra, tỷ cho Doanh Doanh chọn đầu tiên.”

      Sở Doanh cười ngọt ngào.

      Sở Nhị phu nhân kinh ngạc nhìn Lục Minh Ngọc, quay sang Tiêu thị khen : “A Noãn hiểu chuyện, giống như đại tỷ tỷ vậy đó.” chuyện rất được mọi người thích, trách được cả con điêu ngoa tùy hứng của mình cũng chịu chơi với nàng.

      Lục Minh Ngọc giả vờ thẹn thùng dựa vào người mẫu thân, còn Tiêu thị khiêm tốn sờ sờ vào đỉnh đầu của nữ nhi: “A Noãn còn , chỉ học theo các tỷ tỷ của con béthôi.” Nữ nhi đây là nhờ phúc trọng sinh mới được như vậy, còn đại tiểu thư Lục Cẩm Ngọc của Lục gia đúng là người có tâm tư khéo léo, suy nghĩ thấu đáo,từ năng hành động đều có trật tự, nhưng nào ngay nữ nhi nhà mình cũng ngoan, chỉ là khôn khéo bằng giờ thôi.

      Tiểu thư Lục gia ngoan ngoãn như vậy, Sở Nhị phu nhân cực kỳ hâm mộ. Nàng có hai nữ nhi, trưởng nữ trầm ổn trầm ổn nhưng thiếu vẻ hoạt bát linh động như Lục Minh Ngọc, còn tiểu nữ nhi điêu ngoa chịu hiểu đạo lý, cũng biết có thể sửa đổi được nữa , còn có cháu của đại phòng nhát gan nhu nhược, chỉ hơi nặng lời chút là lắp ba lắp bắp, nào có khí chất của tiểu thư của phủ Quốc Công.

      Vừa vừa , chút tới tiền viện.

      Thân thể của lão quốc công được khỏe lắm, nên kêu hai đứa cháu trai tiễn khách, vì vậy cả Sở Hành cùng Sở Tùy đều đứng ở trong viện chuyện cùng Lục Vanh.

      “ Biễu cữu cữu, chúng ta về đây.” Bàn tay bị mẫu thân nắm, Lục Minh Ngọc ngẩng đầu từ biệt Sở Hành, cũng chỉ như vậy, nàng mới có cơ hội ngắm nhìn thiếu niên đứng bên cạnh Sở Hành.

      Tiểu nương chuyện cùng với , Sở Hành đương nhiên phải nhìn qua, bất ngờ phát ánh mắt của Lục Minh Ngọc nhìn về phía kế bên là đường đệ của , cặp mắt to đen lúng liếng, giống như quả nho vừa mới được rửa sạch, mong chờ nhìn đường đệ, giống như lần đó mang theo muội muội thăm mộ của phụ mẫu, trước khi rời , muội muội cũng dùng ánh mắt này nhìn bia mộ, muốn chia lìa, tựa như khóc ngay lập tức.

      Sở Hành kinh ngạc quên cả đáp lời lại.

      Sở Tùy đứng bên cạnh cũng ngây dại, kinh nhạc mà nhìn tiểu nương. Đứa này phải chán ghét sao? Sao lại dùng ánh mắt như muốn ôm nàng cái vậy?

      “A Noãn về sau tới chơi thường xuyên.” Sở Hành lấy lại tinh thần trước, khách khí .

      Lục Minh Ngọc gật gật đầu, cuối cùng liếc mắt nhìn Sở Tùy cái, lấy lại tinh thần tới bên cạnh phụ thân mà nắm tay ông. Chờ sau khi phụ mẫu cùng người Sở gia hàn huyên vài câu, nàng dẫn cha ra ngoài, mặc dù tiểu nương nho nhỏnhưng rất biết săn sóc phụ thân mắt mù, làm cho người khác muốn ôm nàng mà thương.

      Sở Tùy nắm chặt tay, nếu lần sau có cơ hội, nhất định phải trêu trọc tiểu nương kì quái này trận.

      ~

      Lên xe ngựa, Lục Minh Ngọc giấu nhẹm nỗi niềm nỡ chia lìa với Sở Tùy ở đáy lòng, giọng hỏi phụ thân: “ Cha, biễu cữu cữu đồng ý ?”Lục Vanh gật đôi, nhìn nữ nhi : “Thế Cẩn là quân tử, được làm được, cha tin , nhưng để phòng ngừa trường hợp ngoài ý muốn, A Noãn tốt nhất nên cải trang , nếu để nhận ra, chúng ta có cách nào giải thích được.” nữ nhi trời sinh biết được y thuật? Sở Hành mà tin đâu thể nào trở thành thanh niên tài tuấn đầy triển vọng như ngày hôm nay.

      Giả giọng khàn cũng đơn giản, nếu như phụ mẫu đều lo liệu đầy đủ mọi phương diện, Lục Minh Ngọc cũng cần lo nghĩ gì nữa. Nàng dựa vào người mẫu thân làm nũng: “Mẹ con mệt rồi, để con ngủ chút, về tới nhà gọi con.” Trong tâm trí đều là hình ảnh của Sở Tùy, nàng kiên trì được.

      Tiêu thị ôm nữ nhi vào lòng, cũng vạch trần lời dối của nữ nhi.

      Lục Minh Ngọc an tâm mà vùi vào lòng mẫu thân, nhắm mắt lại, đều là hình ảnh của Sở Tùy, khuôn mặt thanh nhã tuấn tú, lời ôn nhu mà trêu ghẹo nàng, chặt chẽ nắm lấy tâm của nàng. Nàng muốn ôm nàng cái, cái gì cũng cần , chỉ dựa vào lòng ngực của , ngửi được hương trúc thanh nhàn người của ,nàng thỏa mãn.

      “Phu nhân, phủ chúng ta hình như có khách tới, trước cửa có chiếc xe ngựa.”

      biết được bao lâu, Thu Nguyệt bên ngoài lên tiếng thông báo.

      Có Khách?

      Lục Minh Ngọc ngẩng đầu ngồi thẳng dây, ỷ vào tuổi mình còn , khi xe đến gần cửa , nàng thò đầu ra quan sát, vừa vặn nhìn thấy nương mặc váy xanh bước gót sen xuống xe,xem dáng người khoảng 14 15 tuổi,gò má trắng nõn, gió thổi qua , lộ ra vòng eo thon duyên dáng.

      Phát nương kia nhìn lại, Lục Minh Ngọc đúng lúc ngồi lạivào xe,dùng ánh mắt phức tạp nhìn mẫu thân, “ Mẹ, đó là Trần nương.”

      Tiêu thị có chút đau đầu. nghe nữ nhi qua, vị Trần nương này là nữ nhi của thuộc hạ của Đại bá huynhLục Chướng, thuộc hạ ốm chết, Đại bá huynh cho người an táng xong xuôi, đường xa đưa vị nương này về Lục gia, nhờ trưởng tẩu giúp tìm cho mối hôn tốt, nhưng biết ra sao, cuối cùng vị Trần nương này trở thành di nương của Nhị bá huynh, khiến cho Nhị tẩucùng Đại tẩu tranh cãi ầm ĩ.

      Tiêu thị hy vọng cả nhà hòa thuận, nhưng trong việc này, nếu nàng nhắc nhở trưởng tẩu, trưởng tẩu có khả năng hiểu lầm nàng vô cớnghi kỵ phẩm hạnh của Trần nương, mà nhắc hai chị em dâu ầm ĩ, nhưng mấu chốt là nàng hiểu năm đó rốt cuộc vị Trần nương này câu dẫn Nhị bá huynh trước, hay là Nhị bá huynh nảy ra ý nghĩ đúng với với người ta?

      “Việc này con cần xen vào, con chỉ cần chơi vui vẻ với các tỷ tỷ thôi, đừng bậy bạ.” Tiêu thị thấp giọng nhắc nhở nữ nhi.

      Lục Minh Ngọc cũng muốn chen vào nợ phong lưu của Nhị bá phụ. Từ trước tới giờ Nhị bá mẫu luôn xem thường người khác, cũng ít lần ghét bỏ mẫu thân là thứ nữ, dù Lục Minh Ngọc ác tới mức châm dầu vào lửa đưa di nương tới cho Nhị bá phụ, nhưng cũng tốt đến việc giúp Nhị bá mẫu giải quyết thiếp thất tương lai, huống chi Lục Minh Ngọc tự nhận mình cũng có bản lãnh đó, bên cạnh phụ thân còn có nha hoàn Mặc Trúc chướng mắt kìa.

      Khi xe ngựa dừng lại, Lục Minh Ngọc nhảy xuống xe đầu tiên, nhìn thấy Trần nương, Lục Minh Ngọc tò mò hỏi nha hoàn Kim Châubên cạnh Đại bá mẫu, “Vị này là ai?”

      mặt Kim Châu lộ ra bất kì sơ hở nào, nhìn thấy Tiêu thị xuống xe, mới tươi cười thân thiết : “Bẩm Tam phu nhân, Tứ tiểu thư, vị này là Trần nương đến từ Kinh Châu, đáp ứng lời mời của Đại phu nhân đến quý phủ làm bạn cùng các tiểu thư.” xong lại giới thiệu cả nhà Tiêu thị cho Trần nương.

      “ Liên Song thỉnh an Tam gia, Tam phu nhân, Tứ tiểu thư.”Trần Liên Songmỉm cười tới, quy củ mà chào hỏi nhà ba người, ánh mắt dịu dàng nhìn Lục Minh Ngọc lát, rồi rũ mi mắt xuống, hề nhìn loạn.

      Tiêu thị quan sát nàng ta tỉ mỉ chút. thể thừa nhận, bộ dáng của Trần Liên Song cực đẹp,mắt ngọc mày ngài, làn da trắng mịn,dù mặc áo bông dày nặng nhưng cũng thể giấu được vóc dáng yểu điệu kia, nếu như đổi thành quần áo mùa hè mỏng manh, biết có phong thái như thế nào nữa, khó trách Nhịphu nhân xinh đẹp như vậy mà Nhị bá huynh còn tâm tư để nhìn người khác.

      Nếu chỉ nhìn mỗi dung mạo cũng được tính tình ra sao, Tiêu thị khách khí : “Trần nương đường xa đến,chắc cũng mệt rồi, trước hết thỉnh an Đại phu nhân, rồi sớm nghỉ ngươi chút, rảnh rỗi chúng ta chuyện sau.”

      Trần Liên Song gật gật đầu, khom người hành lễ lần nữa, sau đó theo đằng sau Kim Châu đến Đại phòng bên kia.

      Lục Minh Ngọc nắm tay phụ thân dắt về tam phòng, giọng hỏi: “Cha, cha thấy giọng của Trần nương như thế nào?”

      quên, đại khái cũng khó nghe .” Lục Vanh thuận miệng đáp, phải người quan trọng, cũng đặc biệt chú ý giọng của đối phương.

      Lục Minh Ngọc cười hì hì nhìn về phía mẫu thân, cha mình mặc dù có hơi hồ đồ, nhưng lại tâmvới mẫu thân, có ý nghĩ nạp di nương. Tiêu thị tức giận trừng nữ nhi cái, sau đó liếc mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của trượng phu, trong lòng có chút đắc ý.

      Sau buổi cơm trưa, Lục Quân dẫn Lục Cẩm Ngọc, Lục Hoài Ngọc tới chơi cùng Lục Minh Ngọc, hỏi chuyện Lục Minh Ngọc đến phủ Sở Quốc công, rồi đến chuyện khách mới trong nhà.

      Lục Hoài Ngọc khoe khoang mà hỏi Lục Minh Ngọc: “Muội có biết vì sao Trần nương tới nhà chúng ta ở ?”

      Lục Minh Ngọc nghiêm túc lắc đầu.

      Lục Hoài Ngọc lập tức đắc ý , còn Lục Minh Ngọc thất thần nghe, chờ khi Lục Hoài Ngọc xong, nàng mới thử hỏi Lục Cẩm Ngọc: “Đại tỷ tỷ cảm thấy Trần nương như thế nào? Ở chung có tốt ? Muội nghe đồ ăn ở Kinh Châu khác với chúng ta, nàng ăn đồ ăn ở kinh thành có quen hay ?”

      Lục Cẩm Ngọc rất thích Trần Liên Song, cười : “Liên Song tỷ tỷ rất tốt, lại xinh đẹp ôn nhu, nên mẹ của tỷ căn dặn phòng bếp làm vài món ăn ở Kinh Châu, tỷ ấy lại cần, đặc biệt khách khí. Đáng tiếc tuổi của tỷ ấy lớn rồi,trong hai năm này lập gia đình, bằng tỷ lòng muốn tỷ ấy ở nhà chúng ta vàinăm nữa, như vậy chúng ta cùng nhau chơi.”

      Trong lòng Lục Minh Ngọc cười khổ, nếu như có gì thay đổi, Trần Liên Song ở Lục gia lâu hơn các tỷ muội nàng nhiều.

      Náo nhiệt qua các tiểu nương đều trở về nhà, chạng vạng đại gia đình gom lại chỗ, Chu thị nắm lấy tay của Trần Liên Song, chính thức giới thiệu lần nữa. Chu thị là người đơn thuần thiện lương, khi biết được phụ mẫu của Trần Liên Song đều mất hết sức đau lòng,cũng tình cao hứng khi biết Trần Liên Song ở nhà mình.

      Lục Minh Ngọc lén lúc quan sát các nam nhân của Lục gia. Mắt tổ phụ Lục Trảm nhìn thẳng, trong mắt chỉ có cháu trai cháu , còn Đại bá phụ có ở đây, biểu của Nhị bá phụ lúc này cũng rất thành , chỉ khi tổ mẫu giới thiệu Trần Liên Song nhàn nhạt nhìn lướt qua,còn phụ thân tới, Tứ thúc Lục Tuân cũng giống vậy thân chính trực, khi phát nàng nhìn trộm nhìn nàng cười cười.

      Lục Minh Ngọc nhìn về phía Nhị bá mẫu đời trước đấu với Trần Liên Songđến đỏmặt tía tai, lại nhìn thấy Nhị bá mẫu khinh thường nhìn chằm chằm bàn tay của tổ mẫu nắm Trần Liên Song, khẳng định là cười nhạo trong lòng rằng tổ mẫu dạng nào cũng có thể ở chung. Lục Minh Ngọc bĩu môi, Nhị bá mẫu luôn khinh thường người có xuất thân thấp hèn, nhưngcuối cùng…

      Thôi, cứ thuận theo tự nhiên , nàng cũng muốn xen vào.

      Sau bữa cơm chiều, Lục Vanh đến thư phòng của phụ thân, đưa ra đề nghị muốn mang thê tử cùng nữ nhi thôn trang tháng để giải sầu.

      Lục Trảm dạy con cực nghiêm, duy nhất đối với đứa con thứ ba bị mù này luôn xin gì được nấy, khi nghe Lục Vanh mở miệng ông liền đáp ứng, chỉ dặn dò : “Mang thêm vài hộ vệ, cách mấy ngày trở về lần, mẹ con thích A Noãn như vậy, nếu lâu quá gặp khẳng định rất nhớ.”

      “Nhi tử xin nghe.” Lục Vanh cung kính vâng lời.

      Dặn dò chuẩn bị xong, sáng sớm ngày hôm sau, nhà ba người liền dọn tới thôn trang ở.

      hẹn Sở Hành đến đây lúc hoàng hôn, nên trước khi mặt trời lặn, Tiêu thị tươi cười giúp nữ nhi giả trang. Đầu tiên là búi tóc nam nhân cho Lục Minh Ngọc, sau đó chăm chú tỉ mỉ tô đậm hàng lông mày,rồi đeo khăn che mặt màu đen, chỉ thấy được lông mày và đôi mắt, như vậy chỉ nhìn thoáng qua nhận ra. Sau khi trang điểm xong, Lục Minh Ngọc thay nam bào màu xám chuẩn bị tốt, làm bộ làm tịch vòng quanh phòng xem thử, chọc cho Tiêu thị liên tục bật cười.

      “A Noãn, con có chắc là châm pháp này cũng hữu dụngvới Sở Hành ?” Vẻ mặt Lục Vanh nghiêm túc hỏi.

      Lục Minh Ngọc thu hồi vẻ cợt nhả, giọng : “ Lúc ấy Cát thần y sốt ruột rời , lại lo lắng y lý châm cứu phức tạp mà con học trong thời gian ngắn hiểu được, nên dạy cho bộ châm pháp đơn giản nhất, còn chỉ cần người nọ bị hư tròng mắt, có thể trị mọi tật về mắt, nhưng bởi vì phải là trị riêng cho tật đó, nên có lẽ khôi phục tương đối chậm.”

      Tiêu thị lại hỏi: “Vậy chỉ có mắt trái của Sở Hành bị tật, nhưng cũng phải châm mắt bên phải luôn sao?”

      Lục Minh Ngọc dạ tiếng, “Phải châm, Cát thần y hai bên hỗ trợ lẫn nhau, hơn nữa bộ châm pháp này có tác dụng giúp sáng mắt, nếu như mắt bị tật châm cứu cũng vô hại.”

      Cuối cùng Lục Vanh, Tiêu thị cũng yên tâm,bằng có ý tốt lại biến thành chuyện xấu, hại Sở Hành mù xong.

      “Tam gia, Tam phu nhân, thế tử gia tới.”

      Đại nha hoàn Thu Nguyệt bên cạnh Tiêu thị đến cửa nội thất, cách màn mà bẩm báo.

      Đột nhiên Lục Minh Ngọc đặc biệt khẩn trương, đó chính là chồng mà kiếp trước nàng kính sợ, nhưng giờ nànglại phải châm lên đầu, lên mắt ?

      Lỡ như đâm nhầm, có tức giận hay ?

      Thấp thỏm bất an, Lục Minh Ngọc chỉnh sửa tốt lại khăn che mặt, ngồi nghiêm chỉnh giường, chờ “Bệnh nhân” tiến vào khám bệnh.

      Ở ngoài cửa,phu thê Lục Vanh tiếp đón Sở Hành vào, hôm nay chỉ mặc thường phục. Khi tới cửa, Lục Vanh giọng : “Cát thần y ở bên trong, Thế Cẩn theo ta vào, chào hỏi xong, nghe theo chỉ thị của Cát thần y là được.”

      Sở Hành gật đầu.

      Tiêu thị tự mình vén màn, Lục Vanh bước vào, Sở Hành theo phía sau, vừa vào cửa nhìn thấy trước giường là bức bình phong sơn thủy, sau tấm bình phong có thể thấy dáng người mơ hồ ngồi ngay thẳng ở trước giường,nhìn thân hình, quả cao…

      Bởi vì được Lục Vanh nhắc nhở, Sở Hành cũng kinh ngạc lắm, người có tài đức, cần gì phải để ý đến dung mạo thân hình.

      “Vãn bối Sở Hành bái kiến Cát tiên sinh.”

      Dừng lại trước tấm bình phong, Sở Hành trịnh trọng làmđại lễ.

      Lục Minh Ngọc chột dạ mà nắm chặt tay áo, sau đó dùng giọng khàn khàn luyện tập trước đó : “ Sở thế tử cần khách khí, chỉ là trước, lão phu chỉ cam đoan cố hết sức chữa trị,cũng cam đoan có thể hoàn toàn chữa khỏi cho thế tử.”

      “Thỉnh tiên sinh yên tâm mà châm cứu, vô luận kết quả ra sao, Sở mỗ đều cảm kích ân tình của tiên sinh.” Sở Hành vẫn khom người, bình tĩnh trả lời.

      Lục Minh Ngọc gật gật đầu: “Vậy ngươi nhắm mắt lại, rồi đến đây, nếu như ngươi dám tự tiện mở mắt tra, đừng trách lão phu thất hứa, chữa cho ngươi nữa.”

      Sở Hành vội vàng cam đoan: “Vãn bối dám.”

      Lục Minh Ngọc nhìn về phía mẫu thân.

      Tiêu thị nhàng kéo ống tay áo của trượng phu, Lục Vanh hiểu , xác nhận Sở Hành nhắm mắt lại, liền đỡ qua.

      Lục Minh Ngọc nhịn được mà quan sát Sở Hành, dáng người nam nhân cao lớn, chậm rãi tới, tựa như gió xuân thổi qua. Chờ Sở Hành ngồi yên ổn trước mặt nàng, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nam nhân đối diện, lúc này Lục Minh Ngọc mới bất giác phát , nàng còn chưa xuống châm, mà người đổ ra lớp mồ hôi mỏng.

      Nghĩ lại chuyện tiếp theo nàng làm, ràng chính là….

      Động thổ đầu Thái Tuế, nhổ lông đầu cọp mà! (1)

      (1) Động thổ đầu Thái Tuế: Thái Tuế là tên ngôi sao trong Tử vi, mỗi năm sao Thái Tuế đóng tại phương nào phương ấy gặp bất lợi, nếu như năm đó lại động thổ xây cất nhà cửa hoặc phần mộ ở phương ấy ngaười nọ gặp tai họa. Cả câu này có nghĩa là làm chuyện vô cùng nguy hiểm, có thể liên quan đến tính mạng.
      Last edited by a moderator: 17/8/17

    4. Đặng Gia

      Đặng Gia Well-Known Member

      Bài viết:
      50
      Được thích:
      2,052
      Chương 23

      Editor: Trang Thái

      Dáng người Sở Hành cao ngất ngồi xếp bằng ở giường, nếu Lục Minh Ngọc muốn giúp châm cứu phải đứng lên, giống như khi nàng chữa bệnh cho cha.

      muốn để nữ nhi bị áp lực, hai vợ chồng Lục Vanh bèn đến ngồi bên bàn trà, cách tấm bình phong nhìn chăm chú lớn .


      [​IMG]

      Vành tai Sở Hành khẽ nhúc nhích, cứ luôn cảm nhận được hơi thở của thần y vây quanh mình nên thoải mái lắm.

      "Hai khắc sau lão phu rút châm cho ngươi." Lục Minh Ngọc gằn giọng, nặng nề . xong liền dời ra phía sau cách Sở Hành vài bước ngồi dựa vào tường, đắc ý nháy mắt với cha mẹ.

      Tiêu thị vui mừng cười, nữ nhi của mình lợi hại.

      Hai khắc sau, Lục Minh Ngọc mang khăn che mặt gỡ ngân châm cho Sở Hành, sau đó lại ngồi quay lưng về phía .

      Tiêu thị thay nữ nhi hỏi: "Thế Cẩn mở mắt trái thử xem?"


      [​IMG]

      Bằng ta chỉ có thể tự chuẩn bị phần tạ lễ."

      Lục Vanh cười : " cần, lúc trước ta cũng chuẩn bị mấy phần lễ vật, thiếu chút nữa bị Cát tiên sinh đuổi khỏi cửa. Nếu Thế Cẩn muốn báo đáp hãy cố gắng dốc sức vì Hoàng thượng, che chở cho dân chúng an cư lạc nghiệp."

      "Tam gia có tấm lòng cao thượng, khiến người khâm phục." Sở Hành tâm phục khẩu phục ca ngợi.

      Lục vanh chỉ cười .

      "Biểu cữu cữu lại tới đây tìm phụ thân chuyện à?" Từ nhà chính truyền đến giọng ngọt ngào của tiểu nương, Sở Hành liền nhìn về phía rèm cửa. Hơn hai mươi ngày qua, nếu có việc bận sau khi châm cứu ngay, còn nếu rảnh rỗi đồng ý lời mời của Lục Vanh vào phòng uống trà trò chuyện, bởi vậy cũng nhiều lần gặp Lục Minh Ngọc.


      [​IMG]


      Chỉ có Tiêu thị cúi đầu nhìn bụng mình, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, dở khóc dở cười, sao lại trùng hợp đến vậy?

      Sở Hành thấy nhà ba người này đều kinh hãi nhiều hơn vui mừng, do dự chút vẫn lên tiếng chúc mừng.

      Tình cảm của cha mẹ tốt Lục Vanh bắt buộc chính mình chấp nhận quá mức ngoài ý muốn này, nghĩ nghĩ, với Sở Hành: "Trong nhà có việc vui, hôm nay chúng ta cũng phải trở về, nếu Thế Cẩn có việc gấp vậy đợi lát chúng ta cùng nhau về thành?”


      [​IMG]
      Đệ muội thích cười như vậy, trách được đường đệ thích nàng. Nếu có thể, cũng muốn cưới nương nhu thuận hiểu chuyện, hoạt bát đáng như vậy.

    5. Trang thái

      Trang thái Well-Known Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      3,973
      Chương 24

      Editor: Trang Thái

      Lục gia.

      Nghe nhóm người con dâu tới chúc mừng đều rời , Lục Trảm xoa xoa tay bước nhanh vào nhìn thê tử.

      "Lão gia." Mấy người nha hoàn trong Trữ An đường ai nấy đều mang vẻ mặt vui mừng, trong giọng cũng giấu được ý cười.


      [​IMG]


      Lục Minh Ngọc vội vàng bỏ lạ cha mẹ chạy tới trước. Vì cơ thể nàng còn tuổi nên dần dần nàng cũng có thói quen ở trước mặt các trưởng bối hành xử như tiểu hài tử. Thấy tổ phụ ngồi nghiêm chỉnh ghế thái sư được làm từ gỗ tử đàn, nàng cười hì hì chạy đến bên tổ mẫu, vẻ mặt ngây thơ đáng

      Chu thị ôm lấy cháu , cười tủm tỉm lời nào.

      Hai vợ chồng Lục Vanh, Tiêu thị theo sau. Chu thị nhìn đứa con trai ngọc thụ lâm phong của mình, trong mắt lên tia đau xót. Sauk hi con trai bị mù đối với ai cũng đều lạnh nhạt, quan hệ mẹ con cũng dần xa cách. Chu thị rất muốn quan taam con trai nhưng lại biết phải tiếp cận như thế nào, chỉ có thể lo lắng phương diện ăn, mặc, ở lại…



      [​IMG]
      So với lúc mang thai con đầu tình cảm vợ chồng tốt hơn, hơn nữa lại có hi vọng thị lực được hồi phục. Lục Vanh còn để ý tới mắt mình tiện, trước kia bảo vị vách tường đường còn muốn, tại dù chật vật như nào đều có thể cười trừ.

      "Tiêm Tiêm, A Noãn hoa mai chỗ nàng nở, ta cùng nàng dạo chút?" Ăn qua điểm tâm, nữ nhi liền đến Đồng ấm đường học, Lục Vanh giọng ôn tồn đề nghị. Phụ nữ có thai cần chú ý những điều gì, người làm phụ thân như đương nhiên biết, chỉ là trước đây bởi vì coi trọng mặt mũi nên bỏ lỡ rất nhiều, lần này muốn tận lực bù đắp lại.
      "Được." Khó được khi trượng phu có nhã hứng cùng nàng thưởng mai, Tiêu thị đương nhiên vui vẻ đáp ứng.




      [​IMG]



      Lý ma ma ứng tiếng, quay đầu phân phó Thu Nguyệt, Bích Đàm: "Phu nhân muốn nghỉ ngơi, các ngươi ra ngoài ."

      Hai nha hoàn nghi ngờ gì, nhu thuận lui ra ngoài.


      [​IMG]

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :