1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

[XUYÊN KHÔNG] TÂN ĐƯỜNG DI NGỌC - TAM NGUYỆT QUẢ (58/600C+2PN) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chương 23: Tai họa dần

      Cách Kháo Sơn thôn gần nhất có trấn , gọi là Trương trấn, thời điểm ban đầu nó có cái tên này, chỉ vì mười năm trước cử nhân họ Trưng mang cả gia đình đến đây, lại quyên tiền tu sửa cây cầu duy nhất trong trấn, nên cây cầu được đặt tên là cầu Trương, mà do đó từ khi Trương cử nhân về sau làm trưởng trấn, trấn này tự nhiên liền được người xưng là Trương trấn.

      Trương trưởng trấn nay quá năm mươi tuổi, vợ cả trong nhà năm trước chết bệnh còn lại hai người thiếp lại thủy chung thể sinh ra đứa con trai nào, cho đến thời gian trước lúc Trương gia chán nản vô cùng lại được đạo sĩ câu mấu chốt, là Trương trưởng trấn này – Trương Kế Hiền vốn là mệnh trung vô hậu (số mệnh ko thể có con cháu), bởi vậy cần mộng tưởng.

      Trương Kế Hiền vốn là người mê tín, gặp vị đạo trưởng “Đạo cốt tiên phong” này lại nghe lời của mang huyền cơ liền tin mười phần, hầu ăn hầu uông để cầu lấy cái phương pháp phá giải.

      Gã đạo sĩ này ăn chùa uống chùa hơn nửa tháng có dư, mới chỉ cho Trương gia con “Đường sáng”, Trương Kế Hiền nhất định phải cưới góa phụ bát tự (1) mang hỏa mới đạt được ước muốn. Trương trưởng trấn tin tưởng nghi ngờ, lập tức mời bà mối nổi tiếng họ Vương ở trấn , hứa số tiền lớn ủy thác mụ nghe ngóng tứ phía xem có phụ nhân nào phù hợp điều kiện này.

      Lại Vương bà mối này cùng Kháo Sơn thôn có chút sâu xa, mụ có cháu được gả đến ngôi làng này, hai bên gia đình ngày lễ ngày tết cũng hơi có chút lui tới, bởi vậy thiếu từ cháu mụ nghe chuyện linh tinh chỗ Kháo Sơn. Trong đó thường nhiều nhất về quả phụ gọi là Lô thị, là người mang theo con trai bị đuổi khỏi nhà chồng sau lại sinh đứa con đần độn.

      Mụ bị Trương viên ngoại ủy thác tìm kiếm quả phụ có bát tự phù hợp, đầu tiên liền nghĩ đến Lô thị ở Kháo Sơn thôn, ở Trương trấn cũng có hai người quả phụ thích hợp điều kiện, nhưng mà lại ở trong trấn này cư ngụ thường nghe việc trong nhà của trưởng trấn, nào có ai nguyện ý chịu mối hôn nhân này.

      Huống hồ nghe Lô thị cũng là người biết làm ăn, có khả năng sinh được hai trai đương nhiên là sinh đẻ tốt, nếu thực bát tự hợp lại sinh con trai cho Trương viên ngoại còn muốn gia tăng thêm chút tiền thù lao.

      Thế là Vương bà mối này nhận việc xong ngày hôm sau liền cưỡi con lừa con hướng Kháo Sơn thôn , đến Kháo Sơn thôn mụ cũng có trực tiếp tới nhà Lô thị, mà trước tiên tìm cháu Vương thị thương lượng.

      Vương thị ban đầu gặp của mình rất cao hứng, nhưng nghe mụ xong tâm lý liền xoắn xuýt hết cả lại, mối hôn này cũng quá tốt , gả cho trưởng trấn lão gia lại là người xuất thân cử nhân làm vợ kế đối với thôn phụ mà , chính là đốt đèn lồng tìm ra chuyện tốt hơn. Nhưng chuyện tốt này rơi xuống đầu Lô thị liền làm ả khó chịu, bằng cái gì quả phụ bị nhà chồng đuổi ra lại còn kéo con dắt cái có thể có được nhân duyên loại này?

      Vương bà mối nhìn ra cháu mình sắc mặt đúng, liền hỏi: “Có cái gì khó xử? Ta xem hôn này rất tốt, lo gì nàng còn đáp ứng?”

      Vương thị cũng đem ruột của mình làm người ngoài, lập tức đem tâm tư của mình , lại đổi lấy trận giễu cợt của Vương bà mối.

      “Ta còn tưởng là chuyện gì, nguyên lai là ngươi chịu được thấy người ta hưởng phúc. Bất quá ngươi cũng biết, làm vợ kế của nhà phú quý dễ làm sao, chưa nhân phẩm của Trương trưởng trấn, chỉ cần hai cái thiếp nhà cũng là nhân vật khó chơi, lúc trước vợ cả còn sống cả ngày bị hai cái thiếp làm cho tức giận cả ngày thể uống thuốc, vị gia này lại sủng ái thiếp thất đối việc này nghe hỏi, trấn thiếu người biết chuyện vợ cả của Trương Kế Hiền chính là bị hai cái thiếp làm đường cho chết . Nếu gả vào trong, sinh được hương khói là chuyện , chừng thời điểm nào đó liền bị thiếp sử chuyện ngáng chân, được lúc đó tính mệnh ra sao.”

      Vương thị nghe xong lời mụ nhíu mày, ả vốn cùng Lô thị kết hiềm khích, nhìn đối phương vừa mắt cũng là bình thường, nhưng chuyện này hại người, ả vẫn là có chút do dự.

      Vương bà mối tới đây ngừng lại, lại lấy nhãn thần đánh giá Vương thị chút, hỏi: “Thế nào, lại nhẫn tâm?”

      Gặp Vương thị lắc đầu trả lời, mụ đoán được bảy phần tâm tư của cháu , xoay chuyển lời , lại cười: “ xa quá, chuyện này muốn thành cũng cần phải biết được bát tự của nàng mới được, nếu bát tự của Lô Nhị Nương cũng biết còn tính gì. bằng như vậy, thôn trưởng các ngươi phương diện này hẳn là có sổ sách, ngươi hỏi, trở về rồi chúng ta lại quyết định.”

      “Cũng được, ở nhà chờ ta, ta liền về.” Lời đến mức này, tuy Vương thị có do dự lại thể chối từ, liền đáp ứng. Dù sao chưa có được bát tự của Lô thị, cái gì cũng còn quá sớm.

      Vương thị đến nhà thôn trưởng sau mới biết Triệu thôn trưởng bởi vì mang Lô Trí đến huyện Thanh Dương nên ra cửa, ả liền lấy cớ muốn thay con Lý Tiểu Mai của mình tạ ơn Lô thị dạy nghề nên muốn biết ngày sinh nhật của Lô thị, con dâu thôn trưởng là cái người quá cửa nhà, ba câu hai lời liền tìm hộ tịch trong nhà đưa cho Vương thị tra.

      Lại Vương thị về đến nhà, nguyên nhân Vương bà mối là người làm nghề mai mối, chỉ nghe ngày sinh rồi dùng ngón tay dính nước trà phủi hai cái bàn, mặt mang ba phần hớn hở.

      “Lô thị này cũng là cái người hỏa vượng a.” Bà mối Vương vui vẻ .

      Bên này Vương thị nghe lại thể trong lòng là cái mùi vị gì, muốn ả cùng Lô thị kết thù kết oán cũng là tình mấy năm trước, Lô thị lại đối với con mình nhiều chiếu cố, nhưng mắt ngó thấy Lô gia ở trong thôn ngày càng lúc càng tốt, thậm chí so với bọn dân gốc ở đây còn phát đạt mấy phần, ả đỏ mắt rất nhiều như thế nào dễ dàng buông oán hận chất chứa trong lòng.

      Bà mối Vương tính toán ra bát tự của Lô thị, kinh hỉ rất nhiều trong lòng cũng nhàng thở ra, tựa hồ dự kiến khoảng tiền thưởng lớn rót vào túi áo mình, nhưng giương mắt nhìn cháu mình thần sắc vẫn còn do dự phân vân, cũng hơi hơi nhíu mày, mối hôn nhân này hai nhà cách xa nha, trước khi chuyện thành nhất định phải có người ở bên này chiếu ứng. Thế là mụ cân nhắc phen, đối với Vương thị do dự :

      “Quế Hương, ngươi còn sợ Lô Nhị Nương ăn mệt sao, ai, ta vừa rồi chỉ nghĩ hùa theo tâm tư ngươi, cũng có chút to chuyện, kỳ nàng gả cũng phải chuyện xấu gì, nghe nàng cũng là cái có tâm nhãn, phàm phải quá ngu xuẩn, lại thực thay Trương lão gia lưu đời sau, sao lại có ngày tốt qua, chính là làm phu nhân của trưởng trấn nha.”

      Vương mụ xong xem thần sắc Vương thị trở nên lơi lỏng, tròng mắt xoay vòng lại : “Sao, ta nhớ được Lô Nhị Nương kia phải còn từng đánh ngươi sao, ngươi mang thù thôi, lại còn quyết định thay người ta.”

      Nghe xong lời này sắc mặt Vương thị trắng nhợt, nghĩ đến mấy năm trước từ khi cùng Lô thị ầm ĩ trận sau đó người trong thôn luôn luôn ở sau lưng ả chuyện nhàn thoại, lại nghiền ngẫm trận lời trước sau của ả, trong lòng hung hăng tố cáo chính mình: thực thành cũng là giúp Lô thị làm chuyện tốt, tái giá cho trưởng trấn làm vợ cả, phải so với làm cái quả phụ cường sao.

      Vương mụ thấy Vương thị rốt cuộc gật đầu đáp ứng, nhất thời mặt cười ra mười mấy tầng nếp nhăn, thanh cũng nhuyễn xuống, “Như vậy tốt, chuyện này nếu xử lý thành cũng do ngươi xách cái biết xấu hổ, hoàn thành lại thiếu tiền thù lao phần ngươi.”

      Hai người đạt tới nhận thức chung sau đó lại thương lượng chốc lát, liền cùng nhau đến cửa Lô gia.

      Chờ các ả bao lâu, vẫn trốn trong nhà bếp nghe lén Lý Tiểu Mai lúc này mới đem gương mặt trắng bệch thò ra nửa người, xem bóng lưng xa của nương nàng cùng bà , cắn chặt môi dưới.

      Đến châu huyện tham gia giải thí phải cần hàng xóm láng giềng tiến cử, hiền tài tiến cử, cho nên sáng sớm hôm nay Lô Trí cùng Triệu thôn trưởng đến huyện Thanh Dương. Do đăng ký cần dùng đến hộ tịch chứng mình, đêm qua Di Ngọc mới lần đầu tiên nhìn thấy “Sổ hộ khẩu” nhà mình – ở chỗ này kêu là “Thủ thực”, chỉ là tờ giấy mỏng.

      mặt trật tự tinh tường ghi lại giới tính sinh nhật của bốn người nhà bọn , trong nhà vài mẫu ruộng, mấy gian phòng ốc, cùng với từ lúc nào chuyển nhà đến khu trực thuộc huyện Thanh Dương này, cùng là danh tự chủ hộ tự nhiên là nương nàng Lô thị, bên cạnh còn dùng hồng ấn đóng cái chữ “Nữ” nho , đây đại khái chính là cái gọi là nữ hộ.

      Niên đại này mọi người chuyển quê quán cần người tại quê quán ban đầu khai chứng minh, chỉ cần ngươi ở tại chỗ này mua điền sản, liền có thể tự mình giải quyết công việc phần thủ thực đăng kí nhập sổ sách bản địa, trở thành cư dân địa phương. Chính sách triều đình đối với nữ nhân tương đối rộng rãi, ở góa hoặc hơn ba mươi tuổi vẫn chưa hôn phối đều có thể tự mình giải quyết tiến hành “Nữ hộ”, hưởng thụ chính sách hàng năm thu nhập từ thuế giảm phần.

      Đương triều tại việc thu nhập từ thuế thực tô dong điều chế, tháng năm hàng năm căn cứ thu nạp theo số nhân khẩu của nam đinh trong nhà, hơn nữa chiêu mộ nam tử tròn mười lăm tuổi tòng quân, địa phương có bộ môn quản lý hộ tịch vào lúc này đổi lần sổ sách, lúc này những người đúng hạn nộp thuế lính tự nhiên bị tiêu trừ hộ khẩu, ngăn ngừa ba năm lần thống kê nhân khẩu sai số nhiều hơn.

      Nếu như cho rằng có thể nhờ vậy trốn quân dịch là sai lầm đặc biệt lớn, tại niên đại này, có hộ tịch chứng minh đơn thuần là hộ khẩu đơn giản như vậy, khi bị người tố giác liền trực tiếp sung quân đến biên giới, lấy tư cách lưu dân (dân lưu lạc do thiên tai…) đăng ký trong danh sách, chỉ đời sau con cháu vĩnh viễn được triều đình tuyển dụng, còn bị đóng ấn ký của tiện dân, cho nên con dân Đường triều nếu di cư vùng khác rất tự giác giải quyết công việc thủ thực.

      Sau khi Lô Trí cùng Triệu thôn trưởng ra khỏi cửa, trong nhà cũng chỉ còn lại có Lô thị cùng Di Ngọc, hai người ngồi tại nhà chính vây quanh chậu than gấp gáo may quần áo mới cho Lô Trí cùng Lô Tuấn, dựa theo bản của Lô Trí nguyên nhà ai cho rằng tại giải thí thi rớt, Lô thị sớm an bài làm cho Lô Tuấn hướng võ quán xin nghỉ, chờ giải thí yết bảng sau đó liền cùng Lô Trí vào Trường An tham gia kỳ thi mùa xuân.

      Do Lô Trí ghi danh là thường khoa trung tiến sĩ nhất khoa, trước kỳ thi mùa xuân cần phải bái phỏng Trường An ti cống lấy được chân trong danh ngạch, ăn mặc quá mức bủn xỉn khó tránh bị người khinh thị, cho nên tháng trước Lô thị bán được khoản tiền kẹo hồ lô liền lên thị trấn chọn cho tơ lụa gấm cùng sợi chỉ tốt, bằng vào chính mình tay nghề, thế nào cũng làm được cho huynh đệ y phục cùng với người tại Trường An khí phái giống nhau, nhân tiện cũng làm Lô Tuấn theo bồi khảo chiếm cái tiện nghi. (bồi khảo: theo cùng người thi.)

      Đối với việc này Lô Trí cười cho qua chuyện, tuy đả kích nhiệt tình của nương , nhưng cũng biểu ra tán đồng, chỉ chuyên tâm ôn tập bài vở, chờ đợi dự thi.

      Trong chậu than than cháy xấp xỉ, Lô thị liền đem quần áo tay để bên chiếu, chuẩn bị nhà bếp cầm thêm chút than củi tới, vừa mới đứng dậy liền từ nửa cánh cửa khép thấy ngưỡng cửa trong sân đứng hai người, ngó thêm cái liền nhận ra trong đó người mặc áo vải xám xanh là Vương thị, còn lại bà già lạ mắt biết là ai.

      Tuy rằng nàng nhiều muốn tiếp đãi Vương thị, nhưng tới cửa lại thể đuổi ra ngoài, chỉ có thể ngoài nghênh tiếp hai người hướng nhà nàng tới, giương mắt treo lên tia tươi cười khách sáo, lại đợi nàng mở miệng, bà già lông mày trang điểm đậm đặc liền cướp lời trước.

      “Ô! Đây chính là Lô Nhị Nương sao, chậc chậc, quả nhiên là trăm nghe bằng thấy nha.”

      Lô thị xem mụ vừa mở miệng mặt liền đổi bộ biểu tình, mặt mày treo tươi cười kỳ quái, phấn trắng mặt cười cái là chấn động rớt mớ xuống dưới, ánh mắt nhìn nàng lại càng kỳ quái, giống như đánh giá người ta mà như xem xét món hàng hóa, khỏi hơi nhíu mày.

      “Bà là?”

      Bà già lúc này mới hơi hơi thu liễm biểu tình khoa trương kéo người bên cạnh phen, Vương thị cũng có chút ngượng ngùng mặt, miễn cưỡng chế tâm cảm giác sản khoái khi gặp Lô thị, nhếch miệng ra cái tươi cười khô khốc đối với Lô thị : “Nhị Nương, đây là của ta ở tại Trương trấn.”

      “À, nguyên lai là Vương phu nhân.” Lô thị như có chút suy nghĩ nhìn thoáng qua Vương thị.

      “Xem ngươi gọi, ta nào dám xưng phu nhân, ngươi giống Quế Hương cùng gọi ta tiếng là được.”

      “Ta vẫn gọi ngài tiếng Vương đại nương là tốt rồi.”

      Vương liền thuận thế đáp ứng mới : “Nhị Nương, hôm nay tới đây là có chuyện tốt ta muốn ngươi nghe, ngươi xem chúng ta vẫn là vào nhà rồi .”

      Lô thị gật gật đầu, tuy rằng trong lòng nghi ngờ, nhưng vẫn đem hai người mời vào.

      Di Ngọc ngồi bên cạnh chậu than, vừa rồi ngoài sân đối thoại nàng nghe được, thấy hai người cùng theo nương nàng vào phòng, do dự chút sau vẫn là lễ phép kêu hai người.

      “Thím Vương, bà bà.”

      Vương vừa vào cửa liền nhìn thấy bé ngồi bên chậu than cầm khung thêu xe chỉ luồn kim, mặc thân cập ngực nhu váy (2) bằng gấm thô màu xanh lục, áo khoác ngoài bằng tơ lụa màu vàng nhạt tay áo ngắn, trước ngực hai bím tóc đen bóng buông xuống, mỗi bên buột dây cột tóc màu cỏ xanh, khuôn mặt trắng nõn là đôi mắt hoa đào linh động thập phần, thanh tú xinh xắn nhìn mình.

      cái tiếu nha đầu thiên sinh lệ chất, Vương tán thưởng ở trong lòng, láy sau lại như đột nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt có chút cổ phái hướng Di Ngọc hồi cái gật đầu, quay đầu hỏi Lô thị: “Nhị Nương, đây, đây chính là con ngươi?”

      Gặp Lô thị gật đầu sau mụ hít hơi, sau đó oán trách liếc qua Vương thị, thầm trách ả thế nhưng lừa mình con người ta là người đần độn, tiểu nha đầu hình dáng thế này, đôi mắt thế này nếu là người đần độn, sợ rằng cả Triệu trấn cũng tìm ra cái tốt như vậy.

      Vương thị mình nhìn chằm chằm liền minh bạch ý tứ đối phương, lúc này mới nhớ đến chính mình kể chuyện mấy năm trước bị đánh nhưng thủy chung quá khuê nữ nhà người ta thần chí sớm tỉnh táo, lập tức mặt cũng có chút nhịn được, nhưng vẫn cố nén có lộ ra thần sắc lúng túng.

      Tạm thời Lô thị có xem giữa hai người ngắn ngủi giằng co lẫn nhau, riêng Di Ngọc luôn luôn am hiểu sát ngôn quan sắc (đoán ý qua lời và sắc mặt) liếc thấy ra tự nhiên ngắn ngủi giữa hai người, lại liên tưởng cách làm người của Vương thị, khó đoán ra ả ta khẳng định là đối với Vương này ít “Lời hay” về mình, trong lòng giễu cợt, nhưng mặt vẫn làm vẻ biết điều hiểu chuyện, đứng dậy hương hai người cúi đầu thi lễ sau liền vào nhà bếp lấy than củi.

      ~ Hết chương 23 ~

      Chú: dài dòng lắm, tại cạ trúng sở thích của ta. :p

      (1) bát tự (八字: /bāzì/) : tám chữ (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi) Là cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của con người. Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà phải trao đổi “Bát tự thiếp” cho nhau, còn gọi là “canh thiếp” hay “bát tự”.

      (2) cập ngực nhu váy (及胸襦裙) :

      Nhu váy: Trong đó “Nhu” là áo ngắn, thân dưới mặc váy ôm. “Nhu váy” do áo ngắn váy dài ở trong tạo thành, hình thức “Thượng nhu hạ váy”.

      Grey search baike có từ này mà chỉ có cụm từ “高腰襦裙: cao eo nhu váy” và “齐胸襦裙: tề ngực nhu váy. Về nghĩa ba cụm từ này đều như nhau, đây là loại trang phục nữ thời Tùy Đường. Tại thời kỳ này xuất loại nhu váy bó eo phi thường cao, trong sử sách nhiều người gọi là “Cao eo nhu váy”, nhưng tại mọi người đối với trang phục này khảo chứng, sửa tên gọi thành “Tề ngực nhu váy” (phù hợp với hình dạng của nó hơn). Nhưng xét ý nghĩa chân chính hai tên gọi này có khái niệm bất đồng nhau. “Cao eo nhu váy” dây buột (cũng là vị trí đai lưng) nằm chân ngực trở xuống, hoặc giữa ngực và eo, đan xen giữa phần dưới ngực và phần hông, hai lớp vải áo cân xứng hai bên. Mà “Tề ngực nhu váy” cái gọi là “eo tuyến – vòng eo” lại tính từ chân ngực trở lên, hai lớp vải áo chạm nhau hoặc gần sát nhau, đây là cách phổ biến rộng nhất thời thịnh Đường nên Grey nghĩ 99% tác giả tả là loại “Tề ngực nhu váy”. tóm lại cho dù sau này các nhà lịch sử khảo chứng mới chia ra như vậy nhưng lịch sử đều gọi kiểu buột cao như vậy là “Cao eo nhu váy” hết.

      Cao eo nhu váy:

      [​IMG]
      Cao eo nhu váy
      Tề ngực nhu váy: Cá nhân Grey thấy kiểu váy này bị ảnh hưởng thành hanbok của Hàn. Tính ra thời Đường, Cao Câu Ly (tiền thân của HQ) bị nhà Đường đánh mãi, giống Việt Nam mình cũng bị ảnh hưởng 1000 năm z đó. Có nhiều bạn nghĩ đây là bắt chước HQ, nhưng ra kiểu này là HQ bị ảnh hưởng từ TQ nhé.

      [​IMG]
      Tề ngực nhu váy
      [​IMG]
      tề ngực nhu váy
      [​IMG]
      Tề ngực nhu váy – xinh quá >.<
      [​IMG]
      Tề ngực nhu váy kèm áo khoác
      P/s: Sắp được gặp nam chính, cỡ chục chương nữa :))
      Lô gia sắp thoát khỏi nông thôn bước vào thị trấn…
      Mấy chương sau lúc Grey mới đọc convert mà tức tim đập thình thịch luôn, mặc dù tình huống bình thường, nhưng cách tác giả xây dựng nhân vật làm Grey rất quý Lô thị, thấy Lô thị bị hại cái tức dễ sợ ToT

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chương 24: Lô thị bão nổi.

      Lại sau khi ba người ngồi xuống, Vương chẳng hề gấp ý đồ mụ tới, mà là đưa ánh mắt chuyển vòng ở gian phòng này vòng, từ xà nhà đến nóc nhà, rồi tới tủ bàn chiếu gối, sau cùng mới đưa mắt nhìn chậu than sắp cháy hết.

      Lô thị nhìn Vương này ánh mắt đánh giá cùng ánh mắt Vương thị liếc trộm mình, trong lòng đột nhiên dâng lên cổ phiền muộn, gặp hai người mở miệng lý do đến, ho tiếng sau đó hỏi: “Mới vừa ở trong sân muốn với ta việc gì?”


      Vương đem ánh mắt chậu than thu trở về, hai bàn tay để trước mặt phà hơi khí ấm, cổ khói trắng hà hơi xông ra, mụ cũng hồi đáp vấn đề của Lô thị, ngược lại : “Nhị Nương, gian phòng này của ngươi cũng quá lạnh a, mùa đông chỉ đốt chậu than củi như vậy là đủ ấm áp, buổi tốt có ngủ được?”

      Lô thị đạm đạm đáp: “Ta sợ lạnh, con cái trong nhà cũng yếu ớt như vậy.”

      Vương nghe xong sắc mặt khẽ biến, lại : “Sao thấy hai đứa con trai, ta nghe Quế Hương , chính là hai đứa bé trai nhất nhì ở Kháo Sơn thôn, Nhị Nương có phúc khí, hai đứa nhóc này nghe cực kỳ hiếu thuận, về sau tìm con dâu ngươi chính là thiếu được hưởng phúc a!”

      “Mượn ngài tốt.”

      “Ô, xiêm y này là làm cho ai, nguyên liệu là cực tốt nha.” Thấy Lô thị bộ dáng dầu muối vào, Vương trong lòng thấy ổn, thuận tay cầm lấy cổ tay áo quần áo chưa may xong mà Lô thị để ở bên chiếu, có vẻ nghĩ tìm chút đề tài, nhưng sờ thấy chất liệu lại ngẩn người. Mụ tuy nghe thấy Lô gia phải mười phần nghèo khổ, nhưng cũng nghĩ chính xác gặp lại cũng khác phen cảnh tượng.

      Từ lúc vào nhà nhìn thấy tiểu nha đầu cho đến tay cầm chất liệu này đều giống cái gì người bần cùng khốn khổ mặc vào, vụng trộm nghĩ cái quả phụ ở thôm xóm như vậy mà vẫn có mấy đồng tiền, chờ nàng được mối hôn này chừng ở bên nhà cũng vét được trận.

      Lô thị thấy mụ chuyện chính, ngược lại lấy chút việc linh tinh , khỏi mơ hồ có chút kiên nhẫn, mặt dù chưa trưng ra, nhưng ngữ khí chuyện liền được tốt: “Vương đại nương, ngài có thẳng , ta nơi này còn có việc muốn làm.”

      Vẫn ngồi ở bên làm nền nghe ngữ khí nàng thay đổi, Vương thị vừa rồi vào phòng bộ mặt bạo gan nhiệt tình nhất thời thấy, theo thói quen bĩu môi : “Chất liệu chất liệu tốt, nhưng biết người có phúc khí mặc là chuyện khác.”

      Trong thôn ai biết con trai trưởng Lô gia sang năm muốn tham gia giải thí trong huyện, Triệu thôn trưởng còn phóng đại Lô Trí là người có mệnh cử nhân, sang năm khẳng định có khả năng trúng cao. Vương thị nhìn hình thức y phục, liền đoán ra thứ này đại khái làm cho con trai “Cử nhân” làm, trong lòng ghen tị Lô thị có đứa con trai có thể cho nàng sĩ diện, chuyện khó tránh liền lộ ra ghen tức đọng lại lâu.

      Lô thị đương nhiên phải người nguyện ý cho người ta khinh bỉ, chờ tiếng ả dứt liền thẳng người lên, ngữ khí so với vừa rồi càng thêm lãnh đạm: “Ngươi nếu việc gì mà tìm ta để chuyện tào lao, liền mời về , phòng ốc nhà ta đây vừa vừa lạnh, mắc công làm bệnh hai vị.”

      Vương nghe cháu mình liền ngầm biết điều, thấy Lô thị chuẩn bị đuổi người , vội vàng thu cái tâm tư tham tiền, trộm nhéo Vương thị há mồm bên cạnh mụ cái, dùng ánh mắt ra hiệu ả chính trọng yếu, lại phen túm cánh tay Lô thị nhàng kéo xả xuống dưới, tiến hành dàn xếp : “Nhị Nương đây là làm cái gì, vừa mới vào nhà liền đem chúng ta đuổi ra ngoài sao, nhanh chóng ngồi xuống trước, ta đây liền chuyện tốt cho ngươi nghe.”

      Duỗi tay đánh người tươi cười, huống hồ Lô thị thực bị câu lên chút lòng hiếu kỳ, liền thuận thế ngồi xuống, cũng xem Vương thị ấm ức.

      “Nhị Nương, ngươi cũng biết Trương trấn có trưởng trấn lão gia Trương Kế Hiền?”

      Lô thị gật đầu, nàng biết có người như vậy, lại Vương này muốn chuyện cùng Trương trưởng trấn có quan hệ gì.

      “Trong nhà nay có vợ cả, ngươi biết chứ?”

      Lô thị nghe thấy này trái tim đập mạnh cái, có chút muốn tiếp tục nghe mụ tiếp, nhưng Vương lại chờ nàng trả lời, liền cứ thế mở miệng.

      “Trương lão gia này chính là cái người tốt gửi gắm, tuy rằng chỉ là cử tử trong năm Vũ Đức, nhưng tới cùng cũng có công danh người, trong nhà lại có ruộng tốt rất nhiều, căn nhà là ở Trương trấn khí phái rộng rãi nhất -”

      “Vương đại nương!” Lô thị trực tiếp đánh gãy lời của của Vương , sau đó tiếng cứng ngắc: “Loại chuyện tốt kiểu này ta muốn nghe, mời hai vị về cho.”

      Vương bị ngưng lời , trước là sửng sốt sau lại nghe Lô thị trắng ra lời tiễn khách, trong lòng tuy rằng dâng lên cổ ổn, nhưng vẫn mạnh đưa lên khuôn mặt tươi tắn, tiếp: “Nhị nương, ta đây còn chưa có xong, sao ngươi liền muốn nghe.”

      cần ! Lời này ta nghe vào! Lô Nhị Nương ta là cái quả phụ, nhưng nghĩ đời này tái giá cho ai, ngươi nên dừng tâm tư này lại tìm người khác !” Lô thị đến lúc này như thế nào còn hai người này hôm nay đến đây làm gì, trong lòng nàng tức giận, liền trực tiếp thẳng.

      Cảm giác ổn trong lòng Vương càng chắc chắn, bởi vì kinh ngạc cùng hiểu, sắc mặt cũng còn gượng cười như vừa rồi, trước đó mụ vốn tưởng rằng mình quyết định rất tốt, nhưng mụ thực có nghĩ đến Lô thị lại nhìn thấu lý do mụ đến, cứ như vậy liền trực tiếp cự tuyệt, đây chính là cơ hội trở thành trưởng trấn phu nhân, cái phụ nhân trước mắt như vậy yếu đuối nơi nương tựa lại dám cự tuyệt!

      Bên này Vương thị thấy Lô thị đem nét mặt vui ra, rốt cuộc cũng ngồi yên, hoàn toàn quên mất mục đích chính mình tới đây, dứt khoát từ chiếu đứng lên nhìn Lô thị : “Hừ, gấp cái gì, cũng chưa chắc chính là người, tuy ngày sinh tháng đẻ phù hợp, nhưng ngươi cái quả phụ tùy tiện kéo con dắt cái liền có thể làm trưởng trấn phu nhân sao.”

      Vương còn trong kinh ngạc vừa nghe Vương thị mở miệng liền biết ổn, lại xem Lô thị sắc mặt hoàn toàn biến đen, vội lần nữa duỗi tay nhéo Vương thị, ngờ đối phương càng thêm nhanh miệng: “, ngài đừng nhéo ta, để cho ta hết, bằng nàng còn thực nghĩ chính mình là cái người trân quý, nếu như phải có thể sinh đẻ, có thể sinh con trai cho Trương lão gia, lại tìm nàng cái người nguồn gốc sao!”

      Lời này cũng khó nghe đến cực điểm, đem danh tiết nữ tử kéo vào trong, bởi vậy Vương thị giọng chưa rơi xuống, hai đạo tiếng quát chói tai đồng thời vang lên:

      “Quế Hương!”

      “Ngươi cút cho ta!”

      Vương cùng Lô thị đồng loạt hô lên tiếng, cái vẻ mặt chán nản, cái còn lại phẫn nộ đầy mặt.

      Lô thị hô xong cũng chời các ả phản ứng lại, liền duỗi tay đẩy hai người , nghĩ đem hai người đuổi ra cửa, Vương thị thấy nàng muốn động thử, tự nhiên cũng chịu ăn mệt, phản kéo lấy cổ tay Lô thị duỗi tới, trung gian hai người là Vương , liền như vậy nháo lên.

      Luôn đứng ở nhà bếp dựng thẳng lỗ tai nghe lén, Di Ngọc sớm tại lúc Lô thị hô to ra tiếng liền nhảy ra, thừa dịp ba người còn tại xô đẩy, xách cây chổi lớn trong sân trở về.

      Vào nhà liền giơ cái chổi hướng sau lưng Vương thị cùng Vương đánh, bên miệng gọi: “ cho khi dễ nương ta!” tay khí lực lại dùng ít, tuy nàng chỉ là đứa bé gần chín tuổi, nhưng thắng ở cây chổi vừa dài vừa bự, đánh lên chịu chút đau khó.

      Mấy năm trước Vương thị từng bị Lô thị dùng chổi đánh trận quá sợ, trong lòng bóng ma liền phản kháng kịp nghĩ, chỉ lo tránh né, lại liên lụy Vương bên cạnh ả cùng nhau gặp xui.

      Di Ngọc hai ba cái liền đem hai người dọa chạy bên, Lô thị lúc này trong đầu có rảnh, giương mắt nhìn thấy Di Ngọc cầm cây chổi to đùng so với người nàng cao thấp nhiều làm nên bộ dáng vô cùng hoạt kê (khôi hài), tâm tình đột nhiên vô cùng tốt, thoáng đề cao thanh gọi Di Ngọc sau, hướng phía nàng chìa bàn tay.

      Di Ngọc nghe tiếng Lô thị gọi, vội vàng quay đầu, ăn ý đem “Vũ khí” trong tay đưa đến tay đối phương.

      Lô thị hai tay nắm cán chổi, hào khí trong lòng tỏa ra, ngay sau đó cũng chờ hai người dựa cạnh tường thở sâu hoàn hồn, hai tay vung lên hướng hai người quét tới.

      “Ra ngoài! Các ngươi ra ngoài cho ta!”

      Di Ngọc nhìn nương nàng đem người đuổi ra như đuổi gà, phẫn nộ vừa rồi tránh ở bên nghe lén hòa dịu xuống, mấy bước dựa khung cửa xem tình cảnh bên ngoài “Khanh khách” cười lên.

      Tạm thời đến tinh thần sảng khoái đem người đuổi ra ngoài của hai mẹ con, đầu này Vương thị cùng Vương đường bị người trong thôn nhìn thấy các ả chỉ chỉ trỏ trỏ, mặt xám mày tro chạy về sân Lý gia.

      Lý Tiểu Mai từ lúc hai người rồi vẫn ngồi ở trong phòng nghĩ ngợi lung tung nhìn thấy bộ dạng hai người trở về, lắp bắp kinh hãi sau cũng biết chủ ý hai người đưa ra phải chăng thành, trong lòng tiếp tục thấp thỏm. Nàng cùng Di Ngọc giao hảo hai năm, lại nhiều thụ chiếu cố của Lô thị, tự nhiên nguyện ý thấy nương cùng bà của mình hợp mưu hại người ta.

      Vương thị vừa vào cửa liền kêu to xui xẻo, sai Lý Tiểu Mai châm trà, cũng chú ý thân bụi đất liền ngồi xuống, trong miệng rì rầm lẩm bẩm mắng Lô thị vài lời khó nghe, chờ Vương trọng trọng ho khan hai cái, mới phát chính mình thế nhưng đem mụ lơ bên, vội vàng lại đứng dậy đỡ mụ đến đây ngồi xuống.

      Vương cũng ra sức lườm ả cái, sau đó tiếp tách trà Lý Tiểu mai chuyển tới uống ngụm nước ấm thuận thuận khí, lời ngồi tại chỗ trầm tư.

      Vương thị cũng phải đần độn, xem ả sắc mặt đúng, lúc này uống trà nóng tỉnh táo lại cẩn thận nhớ đến, quả lúc ấy chính mình nhiều, ả thấy chính mình có cái gì đúng, chỉ cho rằng chính mình bị Lô thị làm cho tức giận, mới mấy câu suy nghĩ.

      Nhưng ả là biết tính nết mình, tuy rằng mặt mang bảy phần thiện sắc, nhưng thực tế lại là người chịu thiệt thòi, liền sợ tình hôm nay liên lụy chính mình cùng nhau bị mụ oán trách, vội vàng thu tâm tư lời .

      , ngài quan trọng làm gì, vừa rồi bà điên kia có đánh đau ngài ?”

      Vương nhìn cũng nhìn ả cái, càng miễn bàn đáp lời, Vương thị cũng biết tâm tư mụ, cắn chặt răng, lại : “, ngài đừng tức giận, hôm nay chuyện này đều oán ta… Muốn tranh hơi cũng xem thời điểm… Chỉ là ta xem nàng ta hình dạng bừa bãi liền tức giận quá… Nếu , nếu ta lại qua cùng nàng chút.”

      Vương cuối cùng dùng khóe mắt nghiêng chút Vương thị, mở miệng oán hận : “Ngươi còn biết ngượng người ta, ngươi ngươi vừa rồi là như thế nào! Nếu phải ngươi ở bên năm lần bảy lượt càn rỡ xen vào, người ta có thể đem chúng ta đuổi ra sao, trước khi ta như thế nào với người, ngươi lại như thế nào đáp ứng ta! Aiz, ta lần này xem như ném mặt mũi, làm mai làm mối nhiều như vậy năm, vẫn là lần đầu bị người cầm cái chổi đánh ra… Cơn tức này kêu ta thế nào nuốt xuống!” xong lại nghĩ đến thần thái kiên định khi Lô thị cự tuyệt mụ, thần sắc dễ dàng tốt chút lại lần nữa trở nên khó xem.

      “Đúng! Chúng ta cũng thể vô ích bị đánh, vừa rồi nóng lòng ta phản ứng kịp, nếu chúng ta lại qua tìm nàng ?”

      “Cái này vội, ngươi cho ta biết, Lô thị này cùng nhà mẹ đẻ và nhà chồng có liên hệ gì ? Ta lúc trước xem hình dạng có thể tính là ăn mặc đầy đủ sung túc, cái quả phụ sao có năng lực này?”

      có a, ở cùng thôn xóm quá tám chín năm, ngẩng đầu gặp cúi đầu gặp, nàng có cái gì thân thích lui tới ta còn biết? Liền như vậy chỉ có bốn người khác.”

      “Như thế là cái nơi nương tựa, chuyện này ta liền xử lý tốt, ngươi để ta nghĩ nghĩ…”

      Vương dứt lời cũng lại để ý đến Vương thị đầu đầy mờ mịt, dần dần nheo lại ánh mắt nhìn chòng chọc tách trà bốc khói tay, thần sắc giống lúc trước bộ dạng dễ chuyện khi tới Lô gia, trái lại mang theo cổ lệ (nham hiểm thâm độc). Cho đến lúc trà trong chén biến mát, mụ mới cẩn thận sai Lý Tiểu Mai đến bên ngoài canh cửa, chờ cửa gắt gao đóng lại sau đó xoay người giọng cùng Vương thị chuyện.

      Hai người đều biết, vẫn thủ ở bên ngoài Lý Tiểu mai dựa vào cạnh cửa, lén lút đem hai người mật đàm nghe chữ sót.

      Sau nửa canh giờ Vương thị mới cười hì hì mở cửa ra, gọi Lý Tiểu Mai ôm củi đốt lò nấu cơm, từ đầu đến cuối đều chú ý đến khuê nữ nhà mình rủ đầu xuống che dấu sắc mặt vừa xanh vừa trắng.

      ~ Hết chương 25 ~

      Grey: Haha, tác giả lừa tình độc giả về nhân vật Lý Tiểu Mai ah.
      bachnhaty thích bài này.

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chương 25: Đêm khuya nghe tin bất ngờ (Dạ thâm kinh văn)

      Sau khi cháu Vương thị đến Lô gia làm mối, Lô thị dặn dò Di Ngọc được nhắc với hai người huynh trưởng, Lô Trí sắp tới thi, Di Ngọc cho dù có bị nương nàng chỉ thị cũng quả quyết đem chuyện này làm loạn tinh thần của , thế là hai huynh đệ liền bị giấu diếm chuyện phiền phức này.

      Cho đến khi Lô Trí thi xong giải thí, Vương thị cùng Vương cũng có đến Lô gia nữa, điều này làm cho Lô thị cùng Di Ngọc vốn còn lo lắng, tạm thời đem chuyện này ném qua sau đầu, chuyên tâm chờ đợi ngày huyện Thanh Dương yết bảng.

      Mùng tháng hai, giờ Dần ba khắc Lô thị liền dậy mặc quần áo xong nổi lửa làm bữa sáng, sau đó huynh muội ba người cũng lục lục tục tục dậy, đều rửa mặt chải đầu tốt sau đó Lô Tuấn ra sân cho trâu ăn, Lô Trí thay Lô thị tiếp tục nấu cơm, để cho nàng giúp Di Ngọc chải đầu.

      Giờ Mão khắc, cả nhà bốn người ăn xong bữa sáng đem nồi chén rửa xong, quét sạch nhà cửa, vườn rau tưới đủ nước, gà cũng cho ăn, Lô thị xách theo cái túi lớn cùng Lô Trí “Ken két” hai tiếng đem hai gian phòng khóa lại – người nhà họ Lô muốn huyện Thanh Dương xem bảng.

      Con trâu lớn của Lô gia so với mấy năm trước cường tráng có dư cũng thiếu vững vàng, đường kéo theo bốn người chạy chậm cũng cần cố hết sức.

      Lô Tuấn ngồi ở phía trước đánh xe, xe Lô thị bên cùng Lô Trí chuyện vui vẻ, bên quên ôm sát Di Ngọc tựa vào trong ngực nàng, do dậy quá sớm lúc này bắt đầu mơ mơ màng màng.

      “Trí nhi, có lo lắng lần này rớt ?”

      “Nương yên tâm, con làm sao cũng muốn để hai bộ quần áo ngài làm ra phát huy công dụng của nó mới được.”

      “Lần này nếu trúng tuyển, mùng tám liền phải hướng Trường An , nương chuẩn bị y phục cho ngươi cũng biết có đủ mặc hay .”

      “Đủ, vào kì thi này cho đến kỳ thi mùa xuân yết bảng xong cũng ba tháng, đến lúc đó vô luận ra sao cũng phải trở về nhà.”

      Lại , tuy có nắm chắc đối với tài học của Lô Trí, nhưng người nhà lúc thực chen với đám người ở cửa nha môn huyện Thanh Dương, mặt thần sắc vẫn nhàng chỉ có mình Lô Trí, ngay cả Di Ngọc sống qua cả hai đời cũng khỏi trong lòng hồi hộp.

      “Tuấn nhi, ngươi khí lực lớn, mắt cũng to, đợi lát nữa dán thông báo xong, ngươi phải chen vào phía trước cẩn thận tìm tên của đại ca ngươi.” Lô thị dặn dò Lô Tuấn.

      “Aiz, con nhất định đem tên của đại từ bảng tìm ra.” Lô Tuấn ứng tiếng , xong còn sợ Lô thị yên tâm, lại bồi thêm câu: “Ngài yên tâm thôi, đó có hay có tên đại ca, con đều tìm ra cho !”

      bậy! bảng làm sao có thể có tên đại ca ngươi.” Lô thị lúc này vốn có chút khẩn trương, lại bị Lô Tuấn quấy nhiễu như vậy, liền sợ ngộ nhỡ tới, lưu tình liền đem bàn tay vỗ lên cái ót , “Nếu đó có tên đại ca ngươi, ngươi hẳn là bị hoa mắt!”

      “Con thế nào mà hoa mắt a, ánh mắt con rất tốt, nếu thực có tên đại ca, khẳng định là trúng — Ôi, nương lại đánh con!”

      Hai người bên này ồn ào, bên kia cửa lớn nha môn đỏ chói lúc này chậm rãi đẩy ra, tám người nha dịch áo xám chạy chậm đến bắt đầu thét ra lệnh dân chúng bốn phía tản ra, chờ đến mặt tiền nha môn rộng ra đất trống cỡ bảy tám bước chân, sau đó lại có người chủ bộ (1) mặc quan phục huyện nha màu xám đen tay cầm theo sổ sách từ trong cửa ra, do hai tên nha dịch hộ tống đến bức tường, mới đem bảng danh sách giao cho hai người, dán mặt tường.

      Chờ đến khi chủ bộ được nha dịch hộ tống lùi đến cửa nha môn, mới cao giọng quát tiếng: “Tham bảng!”

      Dân chúng vốn hấp thu uy nghiêm quan phủ nên dám tiến lên, lúc này mới đồng loạt ùa lên, Lô Tuấn thuận thế liền chen vào đám người, trái lại Lô thị tay kéo Di Ngọc, tay kéo Lô Trí lui về phía sau, vừa rồi còn chật chột thế mà chủ bộ vừa hét tiếng vừa dứt nơi ba mẹ con đứng bốn phía còn ai, tại người đều chạy đến phía trước.

      “Sao còn thấy trở về, tìm cái tên khó như vậy sao!” Ba người vừa mới lui đến dưới cây già trước cửa khách sạn đối diện nha môn, Lô thị liền mở miệng .

      “Nương, nhị đệ vừa mới chen vào thôi.” Lô Trí than thở hơi, tùy ý Lô thị nắm chặt bàn tay .

      “Đúng a nương, người nhiều như vậy nhị ca sao có thể mau ra đến được.” Di Ngọc chen miệng , nàng có giống Lô thị lo lắng như vậy, đối với năng lực của Lô Trí nàng tín nhiệm chín phần, thừa lại phần cũng chỉ là lo lắng có cái gì ngoài ý muốn mà thôi.

      Lô thị nghe bọn gật gật đầu cũng gì nữa, chỉ kiễng chân, hai mắt chằm chằm ngó thông báo dán bên kia, tựa hồ như vậy liền có thể làm cho nàng tìm ra thân ảnh Lô Tuấn trong đám người kia.

      Di Ngọc nhìn đám người chật chội ở phố đối diện, trong tai tiếng ồn ào có thể nhận ra mấy tiếng thét chói tai cùng tiếng khóc gọi, khó tránh nhớ đến lúc trước sau khi thi vào trường cao đẳng, ngồi ở ngưỡng cửa tiệm báo của nhi viện dùng điện thoại công cộng tra điểm, cái thời điểm đó tâm tình chính mình đại khái cũng giống như bầy học sinh trước mắt này, trong lòng tràn đầy chờ đợi cùng lo lắng, chờ biết kết quả sau đó lại là mấy nhà vui sướng mấy nhà sầu.

      “Nương!” Lô Tuấn chưa đến thời kỳ đổi giọng, sắc trong trẻo, tại nơi phố thượng tiếng động ồn ào này truyền tới tai Di Ngọc, ngay sau đó nàng chỉ thấy người bên cạnh bóng dáng nhoáng lên cái, Lô thị nhanh chóng vọt tới, phen kéo lấy Lô Tuấn vừa mới giãy dụa từ trong đám người chạy ra.

      “Như thế nào! Thấy ?!” Lô Tuấn vốn bị đám người chen thất điên bát đảo lại bị các loại mùi hun đến ngũ mê lục đạo, lúc này lại bị Lô thị kéo cái như vậy, đừng là trả lời, phương hướng còn tìm ra .


      “Ngươi chuyện a! Có nhìn thấy tên đại ca ngươi hay !” Lô thị lúc này cũng chẳng quan tâm con trai của nàng tóc tai quần áo hỗn loạn, thấy bộ dạng ngu ngơ chỉ hận thể lại cho bàn tay vào mặt mới tốt.

      Di Ngọc cùng Lô Trí đứng dưới cây thấy cảnh này vội vàng chạy lên chặn, Lô Trí : “Nương, để nhị đệ thở cái trước.”

      “… Nương!” Lô Tuấn chưa kịp thở, đập vào mắt là vẻ mặt chờ mong của ba người trước mặt, miệng lộ ra ngụm hàm răng trắng tinh tỏa sáng được Di Ngọc giám sát hàng năm, cao giọng : “Nương! Con chạy chính là rất nhanh! Ai cũng đều thể đem con chen qua!”

      Di Ngọc nhìn thấy nhị ca mình lúc này bộ ngốc, khóe mắt giựt giựt hất mặt chỗ khác, quả nhiên ngay sau đó liền nghe tiếng trầm đục kèm theo tiếng kêu rên của Lô Tuấn vang lên.

      “Kêu la cái gì! Nhanh chóng !” Tuy rằng thấy bộ dáng trong lòng để xuống tám phần, nhưng vẫn là nghĩ chính miệng nghe đến tin chính xác, Lô thị lại vung thêm bàn tay.

      “Oa! Nương, ngài lại đánh con!” Lô Tuấn cái gáy tê rần mặt lại mang ba phần ủy khuất, nhưng lại thấy Lô thị trừng mắt, sợ lại chịu cái đập nữa, vội vàng cướp lời : “Có có có! Có tên của đại ca, còn đứng đầu tiên a! Ha ha, ta vừa đến liền nhìn thấy…”

      Chỉ tới đây, những lời tranh công của phía sau cũng người nghe tiếp, Lô thị phen kéo Lô Trí bên cạnh vốn cao bằng nàng, cười to : “Con trai ngoan! Con trai giỏi của nương!”

      “Ta liền biết đại ca nhất định có thể trúng!” Di Ngọc cũng ở bên cười híp mắt.

      Bên này người nhà vui vẻ, bên kia trong đám người cũng có mấy người té xỉu bị nâng ra, có lẽ bởi vì thi rớt mà chịu nổi đả kích, cũng có thể vì bảng có tên mà kích động, nhưng cần biết như thế nào, giải thí ở các chậu huyện cũng đều chính thức kết thúc, những người có tên bảng có thể chuẩn bị vào kinh bái phỏng ti cống (2), có tên bảng cũng chỉ có thể chờ năm sau lại thi.

      Lô gia bốn người sau khi về đến nhà, thiếu thôn dân tiến đến nghe ngóng kết quả giải thí của Lô Trí, nghe trúng tuyển sau đó cần biết trong lòng nghĩ thế nào, mặt đều là bộ cùng có quang vinh, Triệu thôn trưởng thậm chí còn chạy về nhà giết con gà trống đưa tới, lời đối với Lô Trí cũng bất đồng trước kia kiểu thái độ đối với con nít, ngược lại nhiều thêm mấy phần kính ý.

      Trong thôn dường như bởi vì chuyện Lô Trí sắp vào kinh thi, khí dần trở nên quái dị, nhưng Lô thị tạm thời có công phu phân biệt ý vị hàm trong đó, nàng còn vội thay hai huynh đệ Lô Trí, Lô Tuấn chuẩn bị hành lý, lần này thực là lần đầu tiên hai huynh đệ độc lập xa thời gian dài, dù Lô thị có gọn gàng ngăn nắp an bài, huynh đệ hai người chuẩn bị quần áo tiền bạc thỏa đáng cũng là chuyện của bốn ngày hôm sau.

      Mùng sáu tháng hai, buổi tối trước ngày Lô Trí vào kinh thi, trừ Lô Tuấn ngốc nghếch vô tư ăn ngon ngủ ngon, ba người khác của Lô gia cả đêm có ngủ ngon, Lô thị ngủ được, nửa đêm liền đứng dậy ra ngoài sân, lại gặp Lô Trí cũng từ trong nhà ra, hai người liền ở trong sân trò chuyện.

      Di Ngọc sớm bị động tĩnh xoay người của Lô thị chọc tỉnh, thấy nàng ra ngoài nửa buổi cũng trở về, nghi hoặc sau liền mang giày chuẩn bị ra nhìn xem, lại tưởng đến ngưỡng cửa liền nghe thấy tiếng hai mẹ con chuyện, nàng căn bản định nghe lén, xác nhận Lô thị vô , định lên giường lần nữa nghe thấy từ trong miệng Lô thị nhảy ra chữ làm cho hai chân nàng như mọc rễ quấn ngay tại chỗ.

      “Cha ngươi e rằng nhận ra ngươi, cần lo lắng, tốt tốt thi là được.”

      “Nhận ra có thể làm gì, phải cùng con đoạn tuyệt quan hệ cha con sao, chắc hẳn tại con trai nhiều ra nhiều lắm.”

      “Ngươi, ngươi được như vậy, cha ngươi cũng phải loại người đó.”

      phải loại người đó sao, phải bởi vì người đàn bà hiểm liền vứt bỏ vợ là nương sao, phải bởi vì cái con riêng liền muốn giết con trai trưởng của người sao… Nương, ngài biết có chút việc con thể quên, quên, cũng quên được.”

      “Aiz, ngươi đứa con này, nương chỉ như vậy thôi, vốn định làm cho ngươi tâm tư thoải mái chút, ngược lại lại chọc ngươi nóng nảy.”

      “Nương, con có, con biết chính mình nên làm cái gì, ngài yên tâm, ngày vứt bỏ thù vinh (3), nhất định con lần nữa để cho ngài phần càng cao.”

      “Đứa bé ngốc, nương là người coi trọng những thứ đó sao, nếu là lời , lại thế nào có thể — được rồi, chuyện đó, chuyện nương dặn dò ngươi, đến nơi ngươi nghe lời xử lý… Sớm chút ngủ thôi, ngày mai còn phải .”

      Lô thị lại giọng an ủi Lô Trí hai câu, hai người liền chia nhau về phòng, Lô thị lên giường, đem chăn mền đắp kín người Di Ngọc mới khép mắt nghĩ tâm , chậm rãi nhập mộng, cho đến lúc hô hấp của nàng dần dần ổn định lên, Di Ngọc mới cẩn thận dè dặt nghiêng đầu sang chỗ khác, mở to hai mắt trong đêm tối có vẻ sáng ngời, thần sắc phức tạp nhìn khuôn mặt mông lung của Lô thị.

      Nàng vẫn biết cả nhà giấu diếm nàng bí mật cùng vị “Phụ thân” có liên quan rất lớn, bởi vì kín đáo giấu diếm, đến nay gần năm năm nàng lần đầu “Nghe” chuyện của cụ thể như vậy, nguyên lai vị “Phụ thân” của nàng thế nhưng có chết, nương nàng cũng phải quả phụ!

      Cái gì gọi là đoạn tuyệt quan hệ cha con, cái gì là vứt bỏ thê tử, cái gì là muốn giết con trai ruột! Nguyên lai sau lưng bí mật này lại là gánh nặng tư tượng trầm trọng như vậy, khó trách người nhà trước giờ đối với nàng nhắc tới, khó trách!

      ~ Hết chương 25 ~


      (1) Chủ bộ: thuộc hạ của các cấp chủ quản, chuyên chưởng quản công văn.
      (2) Ti cống: nơi (người) phụ trách tiến cử quản lý thi tiếp các cuộc thi sau đó.
      (3) Thù vinh: lấy trong cụm từ “đặc thù quang vinh”

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chương 26

      Ngày hôm sau, bốn người nhà họ Lô đều dậy sớm, chỉ so với lúc trước khi ăn điểm tâm nhàng vui mừng, sáng nay thí thoáng mang theo tia sầu não khi người ly biệt, tuy rằng hai huynh đệ sớm muộn cũng trở về, nhưng Lô thị cùng Di Ngọc đối với bữa sáng thịnh soạn so với ngày trước vẫn có chút nuốt trôi.

      Lô thị ở bàn cơm khó tránh lại thêm lần dặn dò hai huynh đệ số việc cần chú ý, những lời này ba ngày gần đây huynh muội ba người thiếu nghe, nhưng người nào tỏ thái độ khó chịu, như mọi khi Lô Trí mỗi lần nghe lại càng ngồi nghiêm chỉnh, nghe Lô thị lải nhải như nghe thánh dụ của hoàng đế.

      “Đến huyện Thanh Dương, lúc cùng người ta lên xe ngựa, nhớ đừng để hành lý bừa bãi.”

      “Dạ.”

      “Đến Trường An nếu trời nóng cũng được tùy tiện mặc ít quần áo, đổ mồ hôi lại bị gió thổi dễ bị cảm lạnh, lỡ làm chậm trễ việc chính liền tốt.”

      “Ân, con hiểu được.”

      “Cần tìm nơi chùa chiền nào thanh tĩnh lại an toàn ở nhờ, tiền nhang đèn cần tiết kiệm, nếu thèm thịt ra ngoài ăn cũng nhớ đem mùi tanh tẩy sạch mới trở về.”

      “Dạ.”

      “Tìm chỗ ở xong rồi được dạo lung tung bốn phía, công văn trước khi nộp đến Lễ bộ, nhớ cất kỹ bên người.”

      “Dạ.”

      “Nương đưa cho ngươi túi đựng bạc vụn, ngươi cần thường xuyên kiểm tra xem có còn mang trong người , khi mất cũng đừng kích động, bao cổ tay của Lô Tuấn có giấu ít tiền ứng phó chuyện bức thiết.”

      “Nương, con biết lưu ý.”

      “Thời điểm bái kiến ti cống phải tận lực khiêm tốn nhã nhặn, chúng ta có tiền đưa lễ, nhưng nhân phẩm tài học chỉ cần tốt, ta nghĩ bọn cũng dám dối lừa.

      “Con biết.”

      Di Ngọc cúi đầu quậy quậy canh trong chén, trong tai là tiếng dặn dò của Lô thị, tiếng của Lô Trí cùng tiếng Lô Tuấn húp cháo sùm sụp, đầu óc lại nhịn được nhớ lại đoạn đối thoại làm nàng chấn kinh tối hôm qua.

      Nàng trước sau nghiền ngẫm suốt cả đêm, từ những gì nghe được tối qua cùng mấy chuyện linh tinh tổng kết ra ý nghĩ ràng: Phu quân Lô thị là nhân sĩ* ở kinh đô Trường An, bởi vì cùng người phụ nữ khác có con riêng, nên đối với con trưởng là Lô Trí hạ đòn sát thủ, liền làm cho Lô thị có thai mang hai đứa con trai chạy trốn tới nơi khác, ngậm miệng chuyện năm đó.



      Nàng biết phán đoán chính mình có lẽ sai số rất lớn, nhưng có khả năng khẳng định là, người “Phụ thân” này năm đó tuyệt đối làm thương tổn nương cùng ca ca nàng, hôm qua từng tiếng của Lô Trí lờ mờ còn quanh quẩn bên tai nàng, giữa ban đêm yên tĩnh bao hàm hận ý cùng thê lương giải vân…vân… Thanh mang cảm tình vô cùng tiêu cực, phải thiếu niên mười bốn tuổi nên có.

      Bí mật luôn thập phần hiếu kỳ nhìn trộm nay bị phá giải, ngược lại làm cho tâm tình nàng trầm trọng lên, hình như cái người cha đó ở Trường An còn có chút lai lịch, cũng biết tám chín năm nay như thế nào, có còn nhớ được mẹ con ba người, nếu Lô Trí thực cơ duyên xảo hợp nhìn thấy , lại nên xử ra sao?

      Nguyên bản đối việc Lô Trí Trường An dự thi Di Ngọc tâm tình vui mừng cùng kích động lúc này lại biến thành lo lắng, nàng giương mắt liếc trộm khuôn mặt vẫn mang thanh tú ngây ngô của Lô Trí, biết chính mình căn bản thể nhiều nửa câu trong chuyện này.

      “Ngọc nhi sao vậy, cơm đều nguội cũng thấy ngươi ăn hai miếng.” Khi Lô thị dặn dò Lô Trí còn quên chăm sóc con , thấy nàng chỉ lấy đũa tre trộn trộn trong chén lại ăn gì, khỏi phân thần hỏi thăm.

      “Nương, tiểu Ngọc bỏ được đại ca.” Di Ngọc phát thái độ của mình có chút tự nhiên, vội vàng treo lên tia biểu tình đáng thương tội nghiệp về phía Lô thị.

      “Tiểu Ngọc ngoan, đại ca cũng phải rồi về, lúc ta ở đây, muội phải nghe lời nương được bướng bỉnh, biết chưa?” Lô Trí duỗi tay nhéo nhéo cái mặt tròn nhắn của nàng, cười .

      “Nào có bướng bỉnh, tiểu Ngọc nghe lời nhất, đại ca bậy!” Dù sao làm đứa bé năm năm, tính nết Di Ngọc tự nhiên nhiều chút trẻ con, bản lĩnh làm nũng chơi xấu cũng dưỡng ra mấy phần.

      “Ha, được, muội nghe lời nhất, đại cả trở về nhất định mang chút đồ chơi ở kinh kinh đô cho muội chơi đùa.”

      Di Ngọc lắc đầu nghiêm túc : “Chỉ cần đại ca sớm trở về nhà, đường xuôi gió, tiểu Ngọc muốn gì cả.”

      “Đúng, Ngọc nhi của nương đúng, đường xui gió, sớm trở về nhà.” Lô thị thấy nàng ra vẻ bà cụ non, bị lời của nàng làm xúc động trong lòng, lấy tay liền nhàng để ở mái tóc nàng vuốt ve.

      ~~~

      “Nương, tới đây thôi, cần lại tiễn.” Lô thị cùng Di Ngọc đem hai huynh đệ đưa tới ngoài cửa thôn hai dặm sau, Lô Trí rốt cuộc mở miệng .

      “Được, được, hai người các ngươi thôi, chúng ta tiễn nữa.” Tiếng của Lô thị hơi tắc nghẹn, chính là cố nén để nước mắt trào ra, trong lòng Di Ngọc cũng khó chịu, tay nắm vạt áo cúi đầu nhìn hai vị huynh trưởng.

      Lô Trí than tiếng, tiến lên hai bước ôm Lô thị, trong miệng khẽ gọi “Nương”, điều này lại làm cho nàng khó nhịn xuống nước mắt treo đầy mặt.

      Lô Tuấn lại có nhiễm khí bi thương này, cười ha ha cái, phen đem Di Ngọc xách đến bên cạnh, nâng tay đem nàng quăng lên trung, đùa nàng : “Tiểu Ngọc chẳng lẽ cũng muốn khóc nhè sao, tới đây cho nhị ca khóc cái, ca ca lâu chưa lại thấy ngươi rớt đậu tử nha!”

      Di Ngọc vốn còn uất ức nghe như vậy, lập tức liền duỗi ra hai bàn tay nhéo quai hàm Lô Tuấn, bực bội : “Nhị ca đáng ghét, cười nhạo ta!”

      “Ai ui! Đau đau đau! Tiểu Ngọc ngoan, nhanh buông tay!” Lô Tuấn sợ chính mình mạnh tay làm bị thương nàng, nên dám phản kháng, cho đến lúc nàng cấu véo tâm tình khoan khoái buông tay ra, mới cẩn thận dè dặt đem nàng thả lại mặt đất.

      Phiên cãi lộn này của hai người làm cho mẫu tử bên kia tâm tình ưu thương bị phân tán ít, thậm chí Lô Trí còn có tâm tình chút lời châm chọc.

      “Ngươi làm cho nàng hả giận , ngươi xong, trong nhà có ai để nàng khi dễ.”

      Di Ngọc nổi cáu, cái gì kêu có ai để nàng khi dễ? Nàng có từng khi dễ Lô Tuấn sao, đến người hay khi dễ người ta, toàn gia cộng lại đều bằng mình Lô Trí thành thạo.

      “Thôi được rồi, nương cũng quấn quít các ngươi.” Lô thị tiến lên lần lượt chỉnh lý quần áo cho hai đứa con trai, mặt lại thay đổi tươi cười.

      “Các ngươi thôi.”

      Lô Trí cùng Lô Tuấn nghe vậy gật đầu, lại nhìn mẹ con các nàng cái sâu, mới cùng quay đầu hướng nơi xa đến, dần dần biến mất tại mảnh rừng cây phía trước.

      “Ngọc nhi, chúng ta cũng về thôi.” Cho đến khi rốt cuộc nhìn thấy hai huynh đệ bóng lưng, Lô thị mới nắm tay của Di Ngọc hướng nhà trở về.

      “Nương, ngài đừng thương tâm, các ca ca rất mau trở về.”

      “Nương mới thương tâm, hai cái ồn ào , chỉ dư ngươi cái ngoan ngoãn, nương còn nhàng ít đâu.”

      “Nga~~, nguyên lai vừa rồi nương khóc nhè, ra phải thương tâm, mà là cao hứng nha.”

      “Ngươi, con bé này, lại dám đem nương ra trêu ghẹo.”

      Nhờ Di Ngọc tận lực điều giải, khi Lô thị đến cửa thôn mặt còn vẻ mặt buồn rầu vừa rồi, ngược lại cùng nàng thảo luận vài loại hoa văn Thục thêu.

      Bởi vì lần này Lô Trí vào kinh, Lô thị đem hơn hai mươi quan tiền đổi thành bạc vụn hết để cho mang ở người, trong nhà nay để dành còn thừa mấy, tuy cuối xuân liền có thể thu hoạch, lại có thu nhập từ kẹo hồ lô, nhưng mẹ con hai người vẫn là thương lượng mua chút nguyên liệu tốt làm mấy cái đồ vật cầm “Nghê Vân y phô” ở huyện Thanh Dương bán kiếm chút tiền bạc, tốt tốt chuẩn bị chờ sau khi Lô Trí trở về có thể có tiền dư dùng tới, về sau thi đậu lại có cái quay vòng.

      vào đường trong thôn, phát có điều thích hợp là Di Ngọc, tuy nàng thích ra khỏi nhà, nhưng thôn mấy con đường này mấy năm qua qua cũng hơn trăm lần, ven đường mấy người đàn bà làm xong công việc tụ cùng chỗ tám chuyện cũng là thường thấy, nhưng hôm nay những nông phụ này tụ tập lại làm cho nàng cảm thấy quái dị.

      Chính xác là ngừng quay đầu hướng mẹ con các nàng dùng ánh mắt đánh giá, làm trong lòng nàng thoải mái, cũng phải trong ánh mắt mấy người kia có ác ý gì, chỉ là lén lút nhìn cái, ánh mắt vừa quét qua các nàng liền cuống quít vứt sang bên, làm trong lòng nghi ngờ có phải có chuyện tốt gì muốn phát sinh?

      Lô thị cũng cảm thấy khí trong thôn quỷ dị, dấu vết lườm mấy người đàn bà đường nhìn lén nàng, mặt lại lộ ra cái gì, kéo Di Ngọc nhanh thêm hai phần, sau khi hai người về đến nhà, người còn mấy ánh mắt quái dị mới cảm thấy tự tại chút.

      Thời tiết tháng hai như cũ rét lạnh, Lô thị vào phòng liền đốt chậu than, Di Ngọc ngồi chiếu ngẫm nghĩ lại biểu tình mặt mấy người phụ nhân, hi vọng nghiền ngẫm ra chút tình, lúc này, người lại hướng sân nhà Lô gia đường vào nhà chính chưa đóng cửa.

      “Tiểu Ngọc, nương ngươi đâu!” Người tới là Ngưu thị trong thôn, nương của tiểu Xuân Đào mà Di Ngọc dạy thêu khăn, đây là phụ nhân thường ngày tính nết thẳng thắng, giờ phút này mặt lại mang theo toàn lo âu.

      chờ Di Ngọc trả lời, Lô thị liền bưng chậu than từ nhà bếp ra, nhìn thấy Ngưu thị đầu tiên là sửng sốt, sau liền cười : “Làm sao mà lúc này tới đây, chậm thêm chút là qua giờ cơm trưa, gà mái trong nhà vừa vặn đẻ trứng, nhìn cũng biết ngươi tới xin cơm thôi.”

      “Đây là thời điểm nào mà ngươi — Tiểu Ngọc, ngươi tạm về phòng trước .” Ngưu thị đột nhiên dừng lại, quay đầu đối với Di Ngọc ở bên dựng thẳng lỗ tai chuẩn bị nghe lời của mình.

      Di Ngọc nhìn nương nàng cái, thấy nàng gật đầu, liền nghe lời vào phòng trong, hạ rèm xuống sau, rồi lại chân tay tựa vào phía sau khung cửa, quyết định nghe lén các nàng là muốn chút bí mật gì.

      Ngưu thị đè thấp giọng , lại vẫn như cũ ràng truyền đến trong tai nàng, “Nhị Nương, ngươi cùng đại tỷ , ngươi đều nghĩ tốt?”

      “Nghĩ tốt cái gì?” Thanh Lô thị mang theo nghi ngờ.

      “Ngươi, ngươi tại còn nghĩ giấu ta sao, ngươi thực muốn tái giá sao!”

      “Cái gì!” Thanh Lô thị đột nhiên đề cao.

      “Trong thôn mấy ngày nay truyền khắp nơi chuyện ngươi muốn tái giá, ta trưa nay mới vừa vặn biết, đây tới còn phải để hỏi ngươi sao?”

      “Là ai ta muốn tái giá?” Lô thị từng câu từng chữ cắn răng hỏi.

      “Buổi sáng ta ở trong ruộng nghe mấy bà khác tám chuyện, hỏi sau mới biết chuyện của ngươi, Nhị Nương, ngươi nghĩ ràng chưa? Tuy chuyện này cũng phải có tiền lệ, nhưng ngươi tới cùng còn có ba đứa bé, Lô Trí lại vào kinh thi cử, nếu thực muốn tái giá, thanh danh cũng dễ nghe.”

      “Đại tỷ, ngươi cho ta, các nàng có ta muốn tái giá cho ai sao?” Tiếng Lô thị có vẻ bình thản ít.

      “Ơ? phải Trương trấn Trương lão gia sao? Ngươi — Nhị Nương, ngươi làm sao, sắc mặt khó xem như vậy?”

      Ngưu thị xong câu đó, ngoài phòng liền có động tĩnh gì, lại sau lúc lâu, Lô thị kềm chế ngữ điệu tiếng nới mới lần nữa vang lên.

      “Đại tỷ, ta chưa bao giờ muốn tái giá, cũng chưa hề tồn tại quá ý nghĩ, đây nhất định là người khác ở sau lưng ta bịa đặt sinh , nếu như ngươi nghe đến là ta cùng Trương trưởng trấn lời đồn, ta cũng đại khái biết là ai ở sau lưng phá rối.”

      “A?”

      Sau tiếng bao hàm kinh ngạc của Ngưu thị sau, Lô thị lại khó tự kềm chế, ngay tại chỗ đập bàn đứng lên, : “ được, ta đây liền tìm cái đồ khốn loạn phiên tung tin bậy bạ!”

      bachnhaty thích bài này.

    5. bachnhaty

      bachnhaty Member

      Bài viết:
      66
      Được thích:
      50
      thay hay nha . ma truyen nay dai vay minh ban lam bao gio moi song ,.dung nan co len .mau co chuong moi nha :cute::cute::cute::cute::cute::cute:
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :